Polaroid
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Nghe nói anh yêu em - trang 2

CHƯƠNG 4 : CHUYỆN NĂM 2000 ( phần 2 )

Chi tiết cụ thể tại sao năm cô gái trở thành năm kẻ lưu manh, Lương Duyệt còn nhớ rất rõ.

Tiền nhà trọ Quý bốn mãi vẫn chưa trả được. Chủ nhà cũng đã tới đòi mấy lần, tám cô gái ở trọ trong nhà đối diện đều đã trả cả rồi, thế mà mấy cô gái bên này thì vẫn cứ cúi đầu nhìn xuống và mỉm cười ngượng ngùng tay cho vào túi nhưng mãi cũng chẳng mò ra đồng nào.

Bà chủ nhà người Bắc Kinh thay vẻ mặt hiền từ trước đây, lúc này tỏ ra rất buồn khổ. Mắt nhìn thấy bà ta cho hàng đống thuốc vào miệng, rồi vừa nuốt vừa than thở, nước mắt úa ra và rơi chan chứa cả xuống đất, Lương Duyệt thấy thế vội chỉ trời thề rằng, nhất định tuần sau các cô sẽ trả đủ tiền nhà cho bà. Hiệu quả điều trị của câu nói của cô nhanh tới mức làm người ta kinh ngạc, bà chủ đang nằm bất động trên sàn nhà nhanh như chớp rời khỏi gian nhà trọ trước con mắt của tất cả đám đông, trong số những người trong phòng chỉ riêng Lương Duyệt là đứng yên trố mắt ra nhìn. Phương Nhược Nhã thở dài nói từ phía sau với vẻ coi thường: “ Chỉ tại cậu, hứa bừa mà làm gì, lần nào mà bà ta chẳng giở cái trò này ra, bọn tôi đã phát ngấy tận cổ nên có ai thèm để ý đến việc bà ta làm đâu !”
Thế là, vì thiếu kinh nghiệm thuê nhà của Lương Duyệt mà mọi người phải đôn đáo kiếm đủ tiền trả thuê nhà trong một tuần.

Thực ra giá trọ cho giường trên là 220 đồng, giường dưới 240 đồng và ở vị trí đó cũng không phải là đắt, nhưng ai cũng có lý do để nhùng nhằng cho mãi tới ngày cuối cùng là thứ 5, mọi người đều về từ sớm. Ngoài Cố Phán Phán, ai cũng ngồi trên giường lặng lẽ đếm tiền.

Cánh cửa sắt kèn kẹt một tiếng rồi bật mở, Phương Nhược Nhã ngồi trên giường cười khẩy một cái, mọi người biết ngay đó là cách riêng khi trở về của Cố Phán Phán, rồi sau đó cũng lại cắm cúi đếm tiền. Lương Duyệt nhẩm tính, trả hết chỗ tiền nhà ấy thì trong ba tháng tới chỉ còn nước ăn mỳ ăn liền, mà cũng chỉ với loại Hoa Phong mà thôi, còn loại Khang Sư Phụ thì đừng có mà mơ.

Cố Phán Phán không xộc vào giường ngay như mọi người nghĩ mà ở lại phía ngoài hành lang im lặng tới mức người ta phải thận trọng. Và đúng vào lúc mà tất cả mọi người đều cảm thấy ngạc nhiên thì cô sải bước vào trong phòng, nghiêng người trừng mắt với người đi theo phía sau, nói to với vẻ coi thường : “ Chị Tề, người này nói là tới tìm chị, chị có quen không ?”

Tiếp sau đó là vọng vào tiếng khóc của trẻ con, còn có cả tiếng chửi rất thô lỗ nữa. Chị Tề nghe tiếng, từ phía trên đầu Lương Duyệt nhảy vội xuống, giang tay ôm lấy đứa trẻ. Lương Duyệt và Phương Nhược Nhã ở phía dưới đều ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông cao lớn trông thô lỗ ở trước mặt. Chiếc tất ướt của Vu Đình Đình đang nhỏ nước xuống đúng vào đầu của anh ta.

“Mẹ kiếp, tưởng rằng trốn thì ông mày không tìm được ra à? Gọi mấy lần rồi cũng không chịu về! Ông tưởng mày chạy theo thằng nào có tiền rồi, thì ra là chui vào cái xó này!” Nói rồi anh ta đưa tay gạt chiếc tất sang một bên, và nhe răng cười trông thật ngượng ngùng, đôi mắt ti hí liếc nhìn mấy cô gái ngồi trên giường.

Chị Tề bế đứa bé, nói bằng giọng van nỉ: “Anh cứ đi ra trước đi, rồi tôi sẽ ra ngay!”

Xem ra việc van vỉ này chẳng có tác dụng gì trước người đàn ông nọ, anh ta đưa mắt ngó nghiêng bốn xung quanh, tặc lưỡi, rồi quay người lại lôi sạch chỗ tiền chị Tề vừa nhét vội xuống gối, rồi dỗ mạnh trên lòng bàn tay mấy cái, cười gằn: “Tiền nuôi con, tiền dạy dỗ con, tiền con ốm nằm viện, thế mà cô chỉ kiếm được một tý thế này, không bõ nhét kẽ răng!”

Chị Tề không muốn giằng co trong phòng, vì thế khẽ cự lại: “ Tôi vừa mới gửi tiền về nhà xong, năm ngàn đồng ấy anh đem đi đâu rồi ?”

“Ông ở nhà thì không phải chơi mạt chược à? Không có vợ con bên cạnh, đàn ông nào mà chẳng buồn?” Anh ta đáp không chút xấu hổ, và cười cợt với vẻ đểu cáng khác thường.

Phương Nhược Nhã tức giận hết mức, cố gắng kiềm chế, nhưng đã đến lúc không thể nén được. Đúng lúc ấy thì ánh mắt của anh ta lại dừng lại chỗ cô và như chọc tức cô. Gạt đứa trẻ sang bên, cô bước lên một bước, nghiêm giọng nói: “Mời anh ra ngoài cho!”

Người đàn ông kia đánh mắt liếc xéo cô một cái từ đầu xuống chân, đáp: “ Tôi tìm vợ tôi, không liên quan gì đến cô.”

“Đây là phòng của tôi, tôi có quyền yêu cầu anh ra ngoài!” Phương Nhược Nhã bé nhỏ đứng trước mặt người đàn ông như một nữ chiến sỹ, giọng nói kiên quyết nhưng nhỏ như cơn gió thoảng.

Không khí trong phòng chợt lắng lại, Lương Duyệt mím môi nhìn Cố Phán Phán hai tay ôm trước ngực đang ngồi dựa bên giường, dường như cô đang chuẩn bị để xem một màn hay hơn nữa, nên chỉ ngẩng mặt lên cười và nhìn Phương Nhược Nhã không tự lượng sức mình đang đối đầu với người đàn ông kia.
Vu Đình Đình đẩy chiếc gọng kính trên sống mũi, cầm chiếc dép lê từ dưới đất lên tay, ôm lấy hai chân, gập người ngồi ở mép giường.

Lương Duyệt thở dài, rồi đứng bật dậy từ phía sau lưng gã đàn ông. “Đúng thế, đây là phòng của chúng tôi, mời anh ra cho. Nếu không ra, chúng tôi sẽ báo cảnh sát.”

Gã đàn ông bị bẽ mặt tức giận như lên cơn điên cuồng, chộp ngay lấy búi tóc phía sau của chị Tề, rồi khom bàn tay lại vả tới tấp vào hai bên mặt của cô, vừa vả vừa gầm gào, “Ông cho mày báo cảnh sát này ! Báo cảnh sát này!”

Mọi việc xảy ra quá nhanh, mọi người ngây ra, ai nấy đều đưa mắt nhìn nhau, căng thẳng tột độ tới mức quên cả thở.

Đứa trẻ nhào tới ôm lấy chân gã đàn ông và lớn tiếng khóc, còn chi Tề bị gã đàn ông bóp chặt cổ đang cố sức vùng vẫy, tiếng vả đôm đốp trong phút chốc khiến máu trong người Lương Duyệt như trào ngược lên, mặt cô đỏ bừng.

Đột nhiên, một chiếc dép lê giáng vào sau gáy gã đàn ông, bị đánh bất ngờ khiến gã chưa hiểu rút cục có chuyện gì, thì Cố Phán Phán đã nhào tới tóm mạnh cổ gã và cào lên mặt. Lúc thường một người thích đẹp như cô luôn để móng tay dài và gọt tỉa nhọn hoắt như lưỡi dao, vì thể chỉ mấy đường đã khiến mặt gã đàn ông máu me loang lổ. Gã đàn ông có vẻ rất đau, gã gào lên: “Đồ chó, mày dám cào ông à?”

Tất nhiên, nếu gã nhìn thấy Lương Duyệt ở phía sau thì chắc chắn đã không lên tiếng như vậy. Lương Duyệt tiến tới bóp chặt tay gã, lấy chân huých mạnh vào đầu gối gã. Lương Duyệt có dáng người cao, chân dài và rất rắn chắc, nhân lúc ấy mỗi người một tay nên đã lôi được chị Tề ra khỏi tay của gã đàn ông kia. Lương Duyệt nhìn theo phía tay mà gã vung tới, trong kẽ các ngón tay ấy có vướng cả một nắm tóc dài màu đen nhánh, nghĩ đó là những sợi tóc giật đứt từ trên đầu của chị Tề, Lương Duyệt càng thêm tức giận, cô giơ chân đá vào mông gã đàn ông thêm mấy cái nữa. Gã đàn ông lúc ấy đang mải đối phó với Cố Phán Phán gầy bé trước mặt bằng cách bóp chặt cổ tay của cô và bẻ quặt về phía sau, xem chừng Cố Phán Phán đau tới mức không thể cựa quậy được nữa, mấy cô gái có vẻ hoảng sợ, duy chỉ có Phương Nhược Nhã là tỏ ra rất bình tĩnh, cô vốn là người rất ít tham gia các hoạt động dùng đến thể lực, nhưng lúc này cô lặng lẽ vớ lấy cái cán của chiếc chổi lau nhà giáng thẳng vào mặt và đầu gã đàn ông. Sau này, khi nhắc lại và bình luận về các chi tiết của chiến tích ấy, Lương Duyệt cho rằng động tác ấy của Phương Nhược Nhã rất đáng để mọi người kính nể, cô tỏ ra là người hiểu cách sử dụng vũ khí hơn tất cả.

Sau khi được giải thoát, Cố Phán Phán cùng với Phương Nhược Nhã, Lương Duyệt liên kết xúm lại quây lấy gã đàn ông giờ đây đã như con chó ngã xuống nước, gã đàn ông kia hết tránh bên trái rồi lại đỡ bên phải, tay chân cuống cuồng, không còn phân biệt đâu vào đâu nữa.

Vì cuộc ẩu đả khá ầm ĩ, thế nên loáng một cái đã có một đám đông những người ở phía đối diện quây bên ngoài cửa, hiếu kỳ nhìn vào trong căn phòng chưa đầy 12m vuông với đám người gồm 5 người lớn và một đứa trẻ đang giằng co nhau, duy chỉ có Vu Đình Đình là ngây người ngồi trên giường bất động nhìn cảnh tượng ấy. Nhưng tiếng xe cảnh sát nhanh chóng xuất hiện phía ngoài đã chứng mình rằng, cô đã lén lấy điện thoại của Cố Phán Phán gọi cho cảnh sát.

Khi cảnh sát tới thì nhìn thấy một cảnh tượng như sau : một người đàn ông to lớn, mắt vằn đỏ, mặt loang lổ những vét máu vì bị cào xước, một bên vai áo bị kéo để hở cả vai, mông quần in đầy những dấu dép, đối diện là mấy người phụ nữ mặc quần áo ngủ, đầu tóc rối bù đang ra sức che chở cho một đứa trẻ, trông họ ai cũng như một con gà chọi, thậm chí có người vì quá căng thẳng nên đã bật khóc khi nhìn thấy cảnh sát.

Cảnh sát dằn giọng hỏi: “Một người đàn ông to lớn như anh xông vào nhà của phụ nữ có việc gì? Thật đáng để người ta đánh cho như vậy!”

Tính chất vụ việc đã được con mắt quan sát sáng suốt của cảnh sát xác định, Phương Nhược Nhã, người cất tiếng khóc, lau vội hết nước mắt, chớp chớp hàng mi rồi tố cáo: “Đúng là con mắt của các chú cảnh sát rất tinh, các chú đã nói đúng, hắn ta thực sự không phải là đàn ông.”

Phương Nhược Nhã đang cười đắc ý thì người cảnh sát có vẻ mặt rất nghiêm túc đột nhiên quay đầu lại hỏi: “Còn cô nữa, một cô gái tử tế đừng có cứ mở miệng ra là hắn ta, hắn ta. Thấy cô là người Bắc Kinh nên mới nói. Chuyện gì thế?”

Mỹ nhân kế của Phương Nhược Nhã thất bại, thế là cả mấy người đều bị bắt thay quần áo và theo cảnh sát về trụ sở lấy khẩu cung.

Một bên là 5 người lớn và một đứa trẻ ngẩng đầu ưỡn ngực, thỉnh thoảng lại dìu dắt nhau, một bên là người đàn ông to lớn ra sức gầm gừ. Khi tất cả lần lượt đi vào trong đồn, nữ cảnh sát trực ban nhìn thấy đã nói đùa từ xa: “ồ, hôm nay trụ sở chúng ta có buổi hội họp à?”

Sau khi ghi chép lại lời khai của tất cả, mọi người lần lượt ký tên vào biên bản. Dù đã có vách ngăn giữa bằng một bức tường, nhưng vẫn nghe rõ giọng chửi rủa của gã đàn ông kia: “Bọn họ là một lũ đàn bà lưu manh, thưa các đồng chí cảnh sát, các đồng chí không thể bỏ qua cho bọn họ, sao lại để cho họ đánh người như vậy chứ?”

Cố Phán Phán nghe vậy lập tức như lên cơn điên, giơ chân đạp vào cánh cửa vốn chẳng lấy gì làm chắc chắn, xông vào, giơ chân đạp vào mông của gã đàn ông. Khi gã trừng mắt chau mày quay lại thì Cố Phán Phán lớn tiếng nói: “ Tôi cảnh cáo anh, nếu còn đến nữa thì sẽ còn bị đánh, đến lần nào đánh lần ấy. Lưu manh à? Tôi là kẻ lưu manh đấy, anh làm gì được tôi nào?”

Lương Duyệt và mấy người khác lôi cô trở lại, cô – con người tính nóng nảy và Phương Nhược Nhã đang giơ ngón tay cái tỏ ý khen ngợi, đập tay vào nhau tỏ sự đồng tình.

Tiếng hai bàn tay va vào nhau, cả hai cười giãn cả lông mày.

Ra khỏi đồn cảnh sát mà đứa trẻ vẫn còn cứ khóc, mấy người lớn đi phía trước cảm thấy trong lòng nặng nề đến ngột ngạt. Cố Phán Phán hét to về phía trước tưởng chừng như đứt cả họng, tiếng vọng của tiếng hét ấy vang đi rất xa trong màn đêm yên tĩnh, Phương Nhược Nhã cũng không chịu kém, cũng hét lên theo. Lương Duyệt và chị Tề dắt đứa bé ở phía sau, mỉm cười nhìn những hành động trẻ con của mấy người đi trước.
Điều khiến mọi người ngạc nhiên là, Vu Đình Đình ngày thường vốn kiệm lời, ít nói thì bây giờ cũng hét lên như vậy.

Kết quả là chỉ một lát đèn từ mấy ngôi nhà cùng bật sáng, còn có cả người cất tiếng chửi rủa, “Đêm hôm khuya khoắt, gào cái gì thế hả?”

Ba cái đầu ngây ra như gỗ, sau đó rón rén quay người nhìn mấy người đi sau mỉm cười rồi lặng lẽ trở lại đội hình.
Năm cô gái lưu manh đều rất buồn, vì thế sau đó họ quyết định làm một việc gì đó cho phù hợp với vai của những cô gái lưu manh, ví dụ như uống rượu.

Nửa đêm, đường phố thưa thớt người, mấy cửa hiệu lớn gần đó đều đã đóng cửa, khó khăn lắm mới nhìn thấy một quán nhỏ với vài ba bộ bàn ghế nhựa lèo tèo ở phía ngoài của góc vườn hoa, thế là cả bọn vào trong, mỗi người một bát canh cay, với khoảng một chục xâu thịt nướng, hai chai bia, họ bắt đầu cuộc “nhậu nhẹt”.

Có lẽ việc đánh nhau thực sự đã làm tốn không ít sức lực, lúc đầu mọi người ai cũng chỉ chăm chú vào việc ăn và uống, không ai nói câu gì. Hai vợ chồng chủ quán, sau khi thu dọn các đồ lặt vặt xong ngồi xuống bậc thềm chờ họ ăn xong.

Một lúc sau, thấy họ chỉ lặng lẽ ăn uống mà không nói năng gì, hai vợ chồng chủ quán liền cười hỉ hả kể về chuyện nhà mình bằng chất giọng của quê hương, kể đến đoạn vui vẻ còn nhìn nhau cười.

Cũng không rõ giọng nói nhà quê đặc sệt của họ đã làm ai cảm động đầu tiên, chỉ biết rằng nghe xong một lúc sau đã có người của phía bên này bật khóc, rồi ngay sau đó là tiếng khóc theo của những người khác.

Tay ôm chai bia, thổi vào miệng chai, Lương Duyệt là người có tửu lượng rất tốt, nhưng lúc đó cũng không sao cầm được nước mắt.

Ánh đèn đường lạnh lẽo, trong đêm khuya thanh vắng, thời tiết Bắc Kinh cuối tháng chín dường như càng se lạnh hơn. Ra đi đã ba tháng rồi, đến một cú điện thoại cũng chưa gọi về cho gia đình, không biết đến bây giờ cơn giận dữ của cha mẹ đã nguôi chưa? Nghĩ đến đây, Lương Duyệt đưa tay gạt nước mắt và buồn rầu nghĩ: Rõ ràng mình mới có hai mươi hai tuổi, thế mà vì sao lại trải qua nhiều biến cố cứ như người ba mươi mấy tuổi thế này? Trong cuộc đời, cho đến giờ phút ấy, cô mới biết thế nào là đường cùng.

Mang theo hai ngàn đồng tới Bắc Kinh, chỉ có những người trẻ tuổi dũng cảm mới dám làm việc này, những đồng tiền ấy đã như nước chảy, chẳng để lại dấu vết gì, thế mà vẫn chưa tìm được việc làm. Có nhà mà không thể về, còn cả tình yêu nữa, không biết có thể tin cậy được hay không? Mỗi một ngày trôi qua tưởng chừng như rất bình yên, nhưng thực ra thì đã nóng như lửa đốt. Có chân có tay mà lại không có cơ hội, liệu ai hiểu được vị đắng của khó khăn mà cô đang trải qua không?

Khóc cho ai xem bây giờ? Chửi cho ai nghe bây giờ? Đây là con đường mình tự chọn, bây giờ trách ai đây?

Mọi người cũng đều như vậy, vì thế mỗi ngày từ khi thức dậy cô đều cảm thấy trong lòng trống trải đến vô cùng, cô ngồi dậy như lên cơn điên, vớ lấy cuốn nhật ký viết hết trang này đến trang khác.

Bắc Kinh thật là đẹp, mùa đông thường không có tuyết rơi. Nhưng Bắc Kinh cũng thật lạnh, lạnh đến mức mà trái tim cũng dần trở nên băng giá.

Cố Phán Phán đã ngà ngà say, cô cầm chai bia ném mạnh xuống bàn, đưa ngón tay trỏ chỉ lên bầu trời sao và nói: “Tôi cuộc là, năm năm sau nhất định tôi sẽ trở thành nữ diễn viên chính, và còn là một nữ diễn viên chính của điện ảnh nữa kia!”

Mấy người ngồi cùng bàn đều cười theo động tác chỉ trời thề của cô, có người còn điệu bộ rằng: chuyện đó chẳng có gì. Thế là Phương Nhược Nhã cũng kiên quyết đứng dậy, với một chai rượu ở trong quầy, giơ tay lên trời nói: “Tôi thề năm năm sau tôi nhất định sẽ trở thành người giàu có, sẽ ở trong ngôi biệt thự có bể bơi, đi xe hơi, tôi sẽ phải làm cho mọi người thấy những thằng đàn ông đã bỏ tôi là vì họ không có mắt.” Nói xong thì choang một tiếng, cái chai lăn trên mặt đất.

Đã quá nửa đêm rồi mà Lương Duyệt vẫn không sao ngủ được, đôi mắt cô căng nhức, vì cô không say nên cô không thể nào cũng điên rồ như bọn họ, nhưng vì bị hai người khác kéo đứng dậy, cô chỉ còn cách chỉ về phía những toà nhà mờ mờ ở phía xa – nghe nói mỗi một mét vuông ở những khu biệt thự nơi ấy bằng cả một năm tiền lương của chị Tề, cô vừa khóc vừa cười nói rằng : “ Tôi thề, năm năm sau tôi sẽ mua một căn biệt thự đắt nhất, những căn dưới 200m tôi sẽ không thèm xem.”

Tiếp theo là đến lượt chị Tề, buổi tối hôm nay chị rất ít nói, đôi mắt bị đánh vẫn còn sưng, quanh miệng có rất nhiều những vết bầm tím. Chị cúi đầu vuốt ve khuôn mặt bé xíu của đứa con gái, khẽ nói: “Tôi chỉ mong sao được sống cùng với Hinh Hinh, được nhìn thấy nó lớn lên yên ổn.”

Hai người đập vỡ chai, tự nhiên ngẩn người ra khi nghe những lời ấy của chị Tề, một hồi lâu sau nước mắt rơi chan chứa.
Phương Nhược Nhã húng hắng nghẹn ngào: “Vu Đình Đình, đến lượt cậu rồi đấy.”

Vu Đình Đình cúi đầu lẩm bẩm mà không dám ngẩng đầu lên.

“Đừng tưởng là bọn mình không biết, người ném chiếc dép đầu tiên chính là cậu, cậu đã dám khiêu chiến, còn có gì mà không thể nói được?” Phương Nhược Nhã cầm tay của cô giơ lên cao, nháy mắt với cô.

“Tôi, tôi hy vọng là có thể ra nước ngoài, dù là rửa bát lau mâm cũng được, tôi muốn kiếm nhiều tiền để gửi về cho em trai tôi vào đại học.” Cánh tay bị Phương Nhược Nhã nắm và giơ lên cao của cô từ từ buông xuống, đến cả đầu ngón tay cũng mềm nhũn bất lực.

Vợ chồng chủ quán thấy cảnh tượng ấy cũng chỉ biết mỉm cười, rồi sau đó cũng trọ troẹ bằng mấy câu tiếng phổ thông : “ Tôi cũng muốn nói một câu, tôi hy vọng năm năm sau thì con trai tôi sẽ thi được vào đại học, còn tôi sẽ mở được một nhà hàng lớn ở bên kia. Đến lúc ấy tôi sẽ mời mọi người đến ăn cơm.”

Ánh đèn đường vẫn toả sáng như vậy, ánh sáng bàng bạc in hình mấy bóng người buồn bã xung quanh chiếc bàn, họ người thì ưu uất, người thì phẫn nộ, người thì tràn đầy hy vọng, họ đã dùng tất cả số tiền chắt bóp dành dụm trong bao nhiêu ngày ra chỉ để mua lấy một khoảng thời gian xả hết stress như vậy, đòng thời dốc hết gan ruột của mình ra mặc cho thời gian kiểm nghiệm.

Năm 2000, câu chuyện của năm cô gái lưu manh đã kết thúc trong bữa tiệc đầy vị cay đắng, bây giờ khi nhớ lại tuy nó không được đẹp đẽ, nhưng lúc ấy người nào cũng đều mang hy vọng của riêng mình.

Với những người lưu lạc ở Bắc Kinh, nếu không có sự nâng đỡ của hy vọng thì sẽ bị nhấn chìm.

CHƯƠNG 5 : TÌNH CŨ KHÔNG RỦ CŨNG ĐẾN

Khi Lương Duyệt đến Bạch Kim Cung thì trời đã tối, những ngôi sao nhấp nhánh bên ngoài cửa sổ xe cùng sự tĩnh lặng và u buồn.

Ở phía này có vẻ rất vắng, người qua lại thưa thớt, bỏ một khoản tiền lớn để mua sự yên tĩnh cũng thật đáng, mỗi một hơi thở cũng thật đắt giá. Năm trước, Lương Duyệt chỉ biết, Bạch Kim Cung vẫn là quảng cáo cho những người lắm tiền, Hàn Ly đã từng rất say mê với những bể tắm màu vàng của các toà biệt thự mang phong cách kiến trúc Châu Âu ở đây, anh ta nói, sẽ mua cho người con gái trong lòng mình một ngôi như vậy. Đáng tiếc là, nhà chưa mua xong thì Phương Nhược Nhã, người vốn dĩ sẽ đặt chân vào nơi đó lại đã được thay bằng Cố Phán Phán.

Xe tiến vào Bạch Kim Cung, sau khi làm thủ tục ở chỗ bảo vệ, rẽ sang bên phải, trước khu biệt thự men theo dòng sông, từ nơi xa đã nhìn thấy một chiếc ZA sang trọng, màu bạc của chiếc xe hình thuôn dài, dù in dưới góc độ nào cũng toát lên ánh sáng lạnh và trang nhã đến chói mắt.

Chủ nhân của chiếc xe sang trọng này, ngoài trùm hống hách Phương Nhược Nhã ra thì chẳng còn ai nữa.

Lương Duyệt chúm môi cười, đỗ xe xong, rút chìa khoá, xách hộp bánh ga tô lên, cô tiến vào căn biệt thự số 18. Hinh Hinh đang ngồi trên chiếc đu trên bãi cỏ, nhìn thấy Lương Duyệt, ríu rít chào từ xa: “Mẹ Tư, con nhớ mẹ quá!” rồi sau đó nhào vào lòng cô như chú gấu túi mũm mĩm, đôi mắt nhỏ long lanh không quên liếc nhìn chiếc hộp có chiếc bánh ga tô trong tay cô.

Lương Duyệt cố làm ra vẻ tức giận, “Hinh Hinh không ngoan, cô đã nói với cháu rồi, đừng có gọi cô là mẹ Tư, cháu phát âm không rõ, vi thế khi nói ra sẽ nghe rất không hay, cháu đã không nghe lời cô, đúng không? Chiếc bánh ga tô ngày hôm nay sẽ không có phần của cháu đâu!”

Hinh Hinh cứ ôm ngang lưng của Lương Duyệt nũng nịu mãi không thôi, những người trong nhà nghe tiếng đối đáp của hai cô cháu ở bên ngoài đều bật cười ha hả và bước ra. Đi đầu không ai khác là Phương Nhược Nhã với giọng nói cao vút, “Bây giờ cậu mới tới à? Chậm 5 phút nữa là bọn mình sẽ gọi cảnh sát 110 để tìm người lạc đấy!”

Lương Duyệt trề môi, “Thời buổi này các chú cảnh sát 110 bận tối mắt, cậu chớ có mà thêm phiền phức cho người ta nữa.”

Sau khi đấu khẩu với Phương Nhược Nhã xong, Lương Duyệt mỉm cười, giang rộng cánh tay, ôm chặt lấy Cố Phán Phán đang lao ra, hệt như khi Phán Phán định bỏ đi năm nào, bên tai cô vẫn còn vang lên tiếng thề của Phán Phán vào cái đêm các cô gái lưu manh cùng nhau uống rượu. Bây giờ, tuy không trở thành minh tinh màn bạc, nhưng cô cũng đã trở thành vợ của một người nước ngoài, đời sống sung túc. Phương Nhược Nhã thường than thở với vẻ hâm mộ: “Các cậu nói xem, sao cậu âý lại may mắn thế nhỉ? Vừa mới bị đàn ông đá xong, lập tức đã vớ được một gã nước ngoài giàu có, trong khi ấy mình chia tay ba năm rồi, ấy thế mà vẫn cứ tay trắng sống một mình. Mấy người giàu sớm các cậu cũng không hề nói đến chuyện chăm sóc chúng tôi và phát huy phong cách coi việc giúp người khác là niềm vui, đúng là chẳng có lòng bác ái gì cả!”

Mỗi lần như vậy, những người ngồi đối diện cô lại tỏ vẻ mặt phớt lờ. Bỏ người đàn ông rất tốt, tự mình thành lập công ty, thế mà lại còn làm ra vẻ buồn khổ đáng thương trước mặt mọi người, như thế chẳng đáng bị người khác băm bổ cho còn gì?

Câu nói này phải là những tiếng nói tự đáy lòng của Lương Duyệt và Vu Đình Đình, nhưng chẳng ai dám buột mồm nói ra trước một cái miệng luôn la lối của Phương Nhược Nhã.

Hàn Ly dường như luôn là oan gia của Phương Nhược Nhã, mỗi lần gặp nhau, nhẹ thì châm biếm mỉa mai, nặng thì thế nào cũng có người phủi tay áo bỏ đi. Nhưng nếu một vài tháng mà không gặp nhau thì lại ca cẩm, rồi đầu óc lúc nào cũng nghĩ đến. Không chỉ là Lương Duyệt, tin rằng tất cả những người có con mắt đều nhìn thấy tình cảm của họ, chỉ có người trong cuộc là không biết mà thôi.

Chỉ có người trong cuộc là không biết, thế nhưng nếu dùng chính câu ấy để hỏi bản thân thì sao nhỉ? Lương Duyệt thở dài, Hinh Hinh với khuôn mặt dính đầy kem từ chiếc bánh ga tô trước mặt bây giờ đã là học sinh phổ thông cơ sở, loáng một cái thế mà năm năm đã trôi qua, thế nhưng cô vẫn không dám đụng chạm tới những chỗ sâu kín nhất trong đáy lòng.

“Tôi nghe mọi người nói Chương Lỗi đã về rồi, thế mà sao cậu chẳng có dự định gì thế?” Phương Nhược Nhã đưa khuỷu tay huých vào người Lương Duyệt lúc ấy đang mải nghĩ, nói, “Lúc ấy hai người yêu nhau tới chết đi sống lại, ấy thế mà sao bây giờ cậu lại im hơi lặng tiếng thế?”

Chi Tề ở bên cạnh khẽ làu bàu: “Đừng có đưa ra ý kiến bừa bãi, Lương Duyệt đã lấy chồng rồi, cậu còn muốn cậu ấy như thế nào nữa hả?”

“Chỉ cho quan châu đốt lửa, không cho dân đen đốt đèn à? Thì chị cũng đã lấy chồng rồi đấy thôi, thế mà sĩ quan cảnh sát Phùng chẳng phải cũng rất tốt với chị sao? Em đã nghe thấy Hinh Hinh gọi anh ấy là cha rồi đấy, chị đừng có tưởng bọn em là lũ ngốc.” Phương Nhược Nhã trề môi vẻ coi thường. Cố Phán Phán đang giỏng tai lên nghe, khi thấy nhắc đến tên của những người đàn ông lạ, lập tức cười hề hề tiến lại gần, chỉ riêng Vu Đình Đình vẫn ngồi lặng lẽ trong góc ăn bánh ga tô.

“Anh ta ngốc thật đấy, tôi không đáng được anh ta đối xử tốt như vậy, em nghĩ xem, đã nhiều năm như vậy rồi mà phía bên kia vẫn không chịu chấp nhận cho chị ly hôn, chị cũng định làm đơn kiện nhưng lại sợ Hinh Hinh bị tổn thương, sợ nó bị bạn bè chế nhạo. Mẹ chị thì nói, anh ấy không quan tâm đến điều đó, anh ấy sẽ đợi, nhưng dù nói thế nào thì trong lòng chị cũng cảm thấy rất ấy náy, chị luôn cảm thấy mình đã làm lỡ cuộc đời anh ấy.” Thực ra chị Tề chưa nhiều tuổi, chị sinh con khi mới hai mươi tuổi, và cũng chỉ hơn cả bọn chừng ba, bốn tuổi mà thôi, nhưng trong suy nghĩ cũng như cách nói năng, chị luôn tự xếp mình vào hàng những người tuổi bốn mươi.

Lương Duyệt ở bên vẫn trong trạng thái thẫn thờ, bàn tay cô đã bị Cố Phán Phán nắm lấy tự bao giờ, “Trong lòng nghĩ thế nào chúng em không nhìn thấy, nhưng tình cảm giữa hai người hồi ấy như thế nào thì chúng em đều biết rất rõ, nói đi nói lại thì là chị không đáng được như vậy, vì thế tất cả mọi người đều cho rằng chị là người lạnh lùng vô tình. Trước hết chị hãy bỏ quách cái gã đàn ông ấy đi, rồi tìm cho mình một người xứng đáng hơn, tốt hơn, nhưng chị lại không chịu, Đúng là chị rất ngốc, cực ngốc!”

Lương Duyệt cười thẫn thờ, hốc mắt nóng lên, đó là cách nghĩ và cách hiểu của mọi người. Cô cúi đầu, gặm miéng bánh ga tô, vị của nó đắng chát thật khó nuốt, sống mũi cô cay cay, nước mắt chỉ chực trào ra.

Tình yêu hồi còn trẻ thật đơn giản, anh đối với em tốt, em cũng đối tốt lại với anh, thế là đã có cả một thế giới. Nhưng, bây giờ ai mà có thể quay đầu lại để rồi ngây thơ, trong sáng như ngày xưa. Những năm qua cô đã học cách cảnh giác và đề phòng với thế giới này, nếu lại tiếp tục nghiến răng kiên trì để sống cho qua ngày với anh ta, đến chính cô cũng còn không biết được rằng mình liệu còn có thể kiên trì được nữa hay không.

“Đi nào, nếu mấy chị em chúng ta đã tụ tập ở đây, thì hãy đi xem cái nơi mỗi tấc đất là cả ngàn vàng này như thế nào nào! Ông chủ quán canh cay còn nợ chúng ta một bữa đấy!” Lương Duyệt hít một hơi thở dài, cười nói với mọi người. Vừa nghe nói thế, tất cả đều nhao nhao lên tán thành.

Thế là mấy người lục tục ra ngoài và lên xe, chồng của Cố Phán Phán chỉ biết mỉm cười nhún vai, nhưng không hề hỏi và ngăn lại mà chỉ đứng bên cổng hôn lên hai má vợ rồi tiễn mọi người ra cửa, chỉ với hành động ấy thôi nhưng đã khiến cho tất cả mọi người đều cảm động.

“Cậu đúng là người được ông trời ưu ái, khiến bọn mình phát ghen lên đấy!” Phương Nhược Nhã nói với Cố Phán Phán lúc đó vẫn đang đứng ngoài cửa xe.

Lương Duyệt, chị Tề và cả Hinh Hinh đang đứng bên cạnh cũng gật đầu tán thành.

Chỉ có điều chẳng ai nhìn thấy vẻ chua chát trong nụ cười của Cố Phán Phán, kể cả Vu Đình Đình lúc đó đang lặng lẽ nắm tay cô.

Cuộc hành trình tìm lại giấc mộng xưa không hề thuận lợi, chỗ cũ năm ấy đã được san phằng từ khi nào, vườn hoa và dãy hàng quán năm xưa đã không còn để lại chút dấu vết nào, hỏi thăm xung quanh thì cũng chỉ thấy những người mới chuyển đến sinh sống, chẳng ai biết tám năm trước ở đây đã từng có một dãy quán bán canh cay.

Cả bọn thất vọng đành tìm tới một nhà hàng vịt quay bài trí sang trọng, chuẩn bị chén một bữa. Nhưng, dù bài trí bên trong rất bắt mắt, món thị vịt quay rất mềm và ngon, thì cũng không sao làm sống lại cảm giác thèm ăn, Bây giờ, khi đã trở thành những phụ nữ trang nhã, lịch sự họ chẳng còn đâu sự hào hứng thuở nào. Im lặng một lúc, mọi người mới bắt đầu mở miệng, tuy họ đã uống không ít, nhưng chẳng có ai có dấu hiệu bị say. Ngày mai Hinh Hinh còn phải đi học , Vu Đình Đình lái xe của Lương Duyệt đưa cô bé về trước, mấy người phụ nữ đang có điều u uẩn trong lòng quyết định tiếp tục tới quầy bar uống tiếp.

“Sau đó, tôi coi như cũng đã học được cách yêu như thế nào, đáng tiếc là anh đã sớm biến mất trong dòng người; cuối cùng thì tôi cũng đã hiểu được trong nước mắt rằng, có một số người một khi đã bỏ lỡ thì…”

Ca sĩ của quầy bar có giọng hát rất trầm, bài hát kinh điển của Lưu Nhược Anh đã bị giọng hát của đàn ông làm cho trở nên ướt mèm. Bốn người phụ nữ ngồi trong góc nhà đã không còn giữ được dáng dấp của năm nào, ngả mình trên những chiếc sô pha mềm mại, mối người cầm một chai rượu và tu từng ngụm to tướng.

Sự hưng phấn lúc bắt đầu khi cùng nhau đi tìm lại ký ức đã biến mất từ lúc nào, bởi vì Cố Phán Phán nói với mọi người rằng, chồng của cô thực ra là một người đồng tính.

Tất cả bọn họ đều nhớ đến cái đêm mưa giành giật ấy, nhưng chẳng ai biết được bí mật đích thực trong chuyện đó rút cục là gì. Bởi vì người đàn ông ở Tứ Xuyên xa xôi ấy không thể chịu được cảnh cách chia hai nơi, trong lúc trống chếnh lại sẵn có một cô bạn gái xinh đẹp kề bên, còn Cố Phán Phán đang trôi dạt ở Bắc kinh cũng có cuộc sống chẳng lấy gì làm ổn định. Cô đã ngồi trên đất, khóc thật to. Bên cạnh cô là bốn cô bạn gái cùng ngồi trong trời mưa với cô, chẳng ai chịu rời xa.

Anh ta nói, anh ta không cảm thấy sự tồn tại của Cố Phán Phán; anh ta nói, anh ta không thể nói chuyện yêu đương với đường dây điện thoại; còn Cố Phán Phán ngồi ở đầu dây bên này chẳng phải cũng như thế hay sao? Sau khi chia tay nhau, cô đã nhanh chóng quen với người chồng hiện tại ở quầy quán bar, thế rồi Cố phán Phán đã có một đám cưới nhanh chóng khiến cho tất cả mọi người ngỡ ngàng.

Chỉ có sáu thàng trời mà cuộc đời của một con người đã hoàn toàn thay đổi. Người trong cuộc thì bíêt rõ về mọi chuyện, còn những người bạn thân thiết và quan tâm đến cô thì lại chẳng hay biết gì.

Chị Tề nói: đồ ngốc, chuyện này chắc em cũng đã nghĩ kỹ rồi, nói đi là đi xa thế, em mà đi rồi thì chẳng biết đến khi nào mới quay trở về.

Lương Duyệt nói: Hổ Nựu, cậu chớ có đem cuộc đời của mình ra làm trò đùa, nếu không bọn mình thương xót lắm.

Phương Nhược Nhã thì nói: thằng cha ấy không đáng để cho cậu sống chết vì hắn đâu, cậu chớ có làm chuyện điên rồ ấy.

Chỉ có Vu Đình Đình nắm chặt tay cô, nước mắt chan chứa.
Trước những băn khoăn của mọi gnười, Cố Phán Phán chỉ mỉm cười đáp: “Mọi người nói gì vậy, tôi đang chờ để rồi sau này mọi người phải phát ghen lên với tôi đấy. Tôi không ngốc ngếch đến thế đâu, tôi đã nói yêu thì là yêu, nói quên thì sẽ quên, tôi sẽ không vì đàn ông mà huỷ hoại cuộc đời mình đâu. Làm diễn viên chưa chắc đã kiếm được tiền, tôi sang bên ấy sẽ trở thành phu nhân của Tổng giám đốc, oách lắm chứ!”

Chiếc máy bay có đôi cánh màu bạc đã chở cô đi vượt qua những hòn đảo giữa đại dương mênh mông, khi cô quay trở về cô bỗng trở nên trẻ trung và xinh đẹp hơn hẳn, mái tóc uốn sóng to trông quý phải và an nhàn, bộ quần áo mặc trên người toàn là của các hãng nổi tiếng thế giới, chỉ riêng nỗi u buồn trong mắt là khiến người ta nhìn mà thấy xót lòng.

Lương Duyệt ôm chầm cô vào lòng, lắng nghe điệu nhạc u buồn, nước mắt cô trào ra như suối.

Bảy năm, khoảng thời gian đẹp nhất của đời người con gái đã rẽ sang một ngả khác, chỉ bởi vì tình yêu.

Chín năm, những ký ức đẹp đẽ của mình cũng đã đổi màu vì tình yêu.

“ Hãy cho tôi quay trở về thời gian trước, mỗi khi buồn lại nhớ về ánh sao đêm ấy…”

Điệu nhạc buồn cứ văng vẳng bên tai, ánh mắt của mấy cô gái đều mờ đi, họ vừa cười vừa khóc, có rất nhiều người qua lại đưa mắt liếc nhìn họ từ đầu đến chân với vẻ tò mò. Năm cô gái ấy ngồi đó với đủ mọi loại hình, lương thiện hiền thục, thông minh giỏi giang, dịu dàng và hơi lạnh, tự tin nho nhã, khoe khoang đáo để. Nhưng không có người đàn ông nào dám đến ngồi gần, thậm chí đến nhìn cũng không dám nhìn thẳng.

Gần đến nửa đêm, điện thoại của chị Tề bỗng đổ chuông, chị mỉm cười và trả lời người ở đầu dây bên kia với vẻ không rõ ràng : “ừ, đã uống rượu, lát nữa em sẽ bảo chúng nó đưa em về ! Chúng nó ư ? Cũng uống. Thôi, anh đừng có đến làm gì, không cần anh tới đón đâu…”

Đúng lúc ấy thì chuông điện thoại của Vu Đình Đình cũng reo vang, cô xoay tấm lưng mềm mại như lưng mèo, có ý không muốn để người khác biết, khẽ trả lời vào máy : “ Một lát nữa em đưa mọi người về rồi sẽ về ngay, anh đừng lo. Em à ? Tất nhiên là không uống. Gì cơ ? Anh muốn đến ư ? Không cần đâu, hôm nay trời lạnh đấy…”

Phương Nhược Nhã cũng không chịu kém, cô rút điện thoại ra và bấm số : “ Alô, mau đến đón em đi. Em lại uống hơi nhiều mất rồi, em không thể lái xe được, anh không đến là không được đâu đấy.”

Cố Phán Phán mỉm cười vẻ khổ sở trong khi chấm dứt câu trả lời trước những câu hỏi của chồng qua điện thoại, rồi nói với vẻ áy náy : “ Anh ấy nói lát nữa sẽ tới đón mình.”

Ngồi trong góc cùng của căn phòng, lòng Lương Duyệt bỗng thấy lạnh như băng giá. Ánh đèn màu chiếu rọi trên đầu bọn họ, tất cả đều cười hạnh phúc, duy chỉ có mình cô ngồi lặng lẽ, chiếc điện thoại im lặng.

Anh từng nói: “ Em mà dám về muộn thì anh sẽ phết vào mông đấy.”

Anh cũng đã từng nói: “ Nếu em không về được, anh sẽ bảo lái xe đến đón.”

Hai người đàn ông hoàn toàn khác nhau, hai thân phận hoàn toàn khác nhau. Người yêu và chồng, còn cô cứ quanh quẩn giữa mũi dao ấy, bước đi bước nào cũng thấy khó khăn, đối diện với hiện thực lạnh lùng và với một ký ức ngọt ngào đúng là một nỗi đau mà trái tim khó bề mang nổi.

Đáng tiếc là chẳng ai hiểu được điều đó.

Mấy con người đầy tâm trạng sau khi cạn nốt chỗ rượu còn lại trong cốc, lôi lôi kéo kéo nhau cùng đi ra cửa . Một người đàn ông to lớn vạm vỡ mặc sắc phục cảnh sát đứng ở đằng xa đang nhìn vè phía họ, chị Tề vội đi nhanh về trước và mỉm cười ngượng nghịu, rồi chìa tay ra giới thiệu: “Phán Phán, đây là anh Phùng.”

Cố Phán Phán vội bước lên trước bắt tay với chú cảnh sát cao lớn: “Anh rể, bao nhiêu năm này bà chị em đã phải chịu nhiều đau khổ rồi, anh phải đối xử tốt với chị ấy đấy. Tuy em ở xa họ, nhưng lúc nào em cũng nhớ về họ!” Nói đến đây cô bật khóc, một phần vì cô đã uống hơi nhiều, nhưng có lẽ những lời ấy cũng chính là những điều sâu kín trong lòng cô. Mấy người khác thấy thế mắt cũng đỏ hoe.

Người đàn ông mỉm cười: “Cô cứ yên tâm, tôi còn quý trọng cô ấy hơn cả cô, tôi đảm bảo sẽ không để cô ấy phải chịu thiệt thòi đâu.”

Những người đi phía sau cũng tiến tới chào tạm biệt họ, người đàn ông dìu ngang lưng chị Tề, đợi khi chị ngồi hẳn trong xe rồi mới vòng sang bên trái ngồi vào xe.

Chị Tề ngồi trong xe, thò tay ra vẫy vẫy, mỉm cười chào mọi người. Mấy người cố đỡ Cố Phán Phán lúc đó đang như người mất hồn, gượng cười chào đáp lại.

Bạn trai của Vu Đình Đình cũng vừa kịp đến, nghe nói anh ta là giáo sư của một trường đại học nào đó, tuy mới hơn ba mươi tuổi, nhưng chuyên ngành mà anh dạy là một trong những chuyên ngành hiếm hoi ở Bắc Kinh, vì thế mà rất được trọng vọng, nghe nói chuyện hôn nhân của họ cũng không còn bao lâu nữa là sẽ tiến hành, vì thế mà mọi người đều cảm thấy rất vui. Trong tương lai, Vu Đình Đình chắc chắn sẽ là phu nhân giáo sư hiền thục dịu dàng, cả đời sẽ sống yên ổn và vui vẻ với việc chăm sóc chồng dạy dỗ con cái.

Cuối cùng đến lượt Cố Phán Phán đi cùng với người chồng nước ngoài của cô, họ chính là đôi để lại cho người đi đường ấn tượng về một đôi vợ chồng hạnh phúc, đến cả những lời nói chuyện khe khẽ của họ khi tới cũng khiến người ta nghĩ rằng đó là những lời ngọt ngào hạnh phúc. Không ai, dù là những người bạn thân thiết vừa rồi biết được rằng, đằng sau cuộc hôn nhân tưởng chừng rất hạnh phuc trọn vẹn ấy là cả một màu xám.

Thấy mọi người cứ lần lượt ra về, Phương Nhược Nhã nắm chặt tay Lương Duyệt nhưng không sao giữ được cái cơ thể cứ ngả nghiêng của mình. Trong số mấy người thì cô là người tửu lượng kém nhất, mỗi khi uống hơi quá chén một chút là cô lại đổ gục xuống giường, mê man không biết gì, chỉ riêng lần này là cô rất tỉnh.Cô mở trừng mắt rồi kêu lên kinh ngạc: “Lương Duyệt, nhìn phía sau cậu kìa.”

Lương Duyệt cũng ngạc nhiên, vội quay đầu lại, ở phía đối diện bên kia đường là hình dáng thân thuộc của anh.
Giữa hai người là hai làn đường dành cho xe, và cả khoảng cách của năm năm thời gian.

Đã biết bao lần cô suy nghĩ về những lời giải thích sau khi gặp lại. Thậm chí cả hoàn cảnh gặp lại cũng đã được cô hình dung ra rất nhiều lần. Cô biết, vì là người bị tổn thương anh sẽ không bao giờ tha thứ cho cô, cô cũng biết, trong cuộc đời này họ sẽ không bao giờ có thể cùng nhau đi trên một con đường nữa. Nhưng, cũng chính vì không thể chế ngự được những suy nghĩ của bản thân, nên đã không biết bao đêm cô nhớ về anh, không thể nào gạt bỏ nỗi nhớ đó ra khỏi lòng được.

Xe của Hàn Ly dừng ở một chỗ cách đó không xa, anh sững sờ nhìn những chàng trai và cô gái đứng hai bên đường.

Phương Nhược Nhã đã nhìn thấy anh, rồi vội đẩy Lương Duyệt một cái về phía trước, không cần biết có tác dụng đẩy vào hay không, còn mình thì đã chạy lên xe của Hàn Ly, vừa ngồi xuống đầu đã va vào chiếc ghế phụ đâu điếng cả người. Hàn Ly không biết làm thế nào, lúc ấy mới đành mỉm cười gượng gạo, mỗi khi cầu cứu, nhất định cô ấy lại gọi cho anh, nhưng khi tỉnh dậy thì lại lạnh lùng quay người bỏ đi. Hai người chia tay đã ba năm rồi, nhưng anh không làm được việc là thực sự không quan tâm đến cô, vì thế cứ nhìn thấy cô tự hành hạ mình trong lòng anh lại thấy rất xót xa

Cúi người xuống khẽ hôn lên vầng trán mịn màng của cô, mùi hương quen thuộc vẫn như xưa, anh thở dài nhấc người dậy, nhấn còi ra hiệu cho Lương Duyệt. Nhìn vẻ thẫn thờ như khúc gỗ của cô, anh biết rằng cô vẫn chưa thoát khỏi chuyện tình ấy. Ai đó đã nói rất đúng, khi phụ nữ đã gặp tình yêu thì đều trở nên ngốc nghếch, dù đó có là một luật sư tài ba với chỉ số thông minh – 180 chăng nữa.

Tiếng còi lanh lảnh, âm vang cả một con ngõ, đánh thức cả hai người đang trong trạng thái thẫn thờ. Lương Duyệt định thần lại, đưa vội đôi tay run run lên nhanh chóng tìm chiếc chìa khoá trong túi. Chiếc túi quá to vì thế không rõ chiếc chìa khoá lọt vào chỗ nào, càng cuống thì lại càng không tìm thấy, và càng thọc tay mạnh hơn, thế là chiếc túi tuột tay rơi xuống đất, làm đồ đạc trong túi đều văng ra, cô ngồi xuống tự mắng mình là vô dụng, tay cuống cuồng nhặt đồ cho trở lại túi.

Ánh mắt cô chợt nhìn thấy, chủ nhân của bộ đồ âu phục màu đen cũng ngồi xổm xuống giúp cô nhặt đồ. Chiếc bút máy đã dùng bao nhiêu năm qua kia chính là món quà anh tặng trong lần đầu đi phỏng vấn xin việc, và cả chiếc kẹp giấy tờ màu xanh kia nữa cũng là của anh mua cho cô, rất nhiều đồ lặt vặt của quá khứ đều hiện lên trước mắt anh trong khoảnh khắc.

Cô hoang mang đứng dậy, ngượng ngùng nhìn anh đưa những ngón tay dài nhặt những đồ vật ấy lên không một chút đắn đo, sau khi phủi bụi xong, anh nhìn thẳng vào mắt cô, hỏi bằng một giọng rất trầm: “ Năm năm rồi không gặp, em khoẻ không ?”

CHƯƠNG 6 : TÌNH YÊU KHẮC CỐT GHI TÂM

Năm năm. Chẳng qua cũng chỉ là khoảng cách của một chiếc kẹp giấy tờ.

Nhiều năm sau, khi họ gặp lại nhau, ngón tay của anh và ngón tay của cô chạm khẽ vào nhau, khi chỉ cách một chiếc kẹp giấy.
Lướt qua ngón tay rất lạnh, dường như nó nói rõ cho tâm trạng của anh, cũng khiến cho trái tim cô run rẩy. Những người tình cũ gặp lại nhau thì ra cũng hiện thực như thế, không hề có những giọt nước mắt nóng hổi của niềm xúc động gặp lại sau xa cách, cũng không có sự trút bỏ của nỗi buồn thương tràn ngập trong lòng, càng không có sự trách móc nhau rằng ai đã phụ ai.

Tất cả đều bình lặng hệt như cuộc gặp lại nhau sau nhiều năm giữa những người bạn, không hề có lấy một nửa sự xúc động.
Nghĩ lại thì thấy, điều được duy nhất là cuối cùng thì cô đã có thể nhìn thấy con người mà cô luôn tưởng nhớ trong một khoảng cách gần đến như vậy, bờ vai anh cũng vẫn rộng như trong ký ức, đôi lông mày của anh vẫn xanh rậm như trong ký ức, duy chỉ có khoé môi thì đã không còn nụ cười yêu chiều đối với cô như thuở nào, tất cả mọi thứ đều bình thường không chút xốn xang, không chút…

Bỗng nhiên cô mỉm cười, cũng trả lời với vẻ mặt bình thản : “ Mọi thứ đều rất tốt, ít nhất thì em vẫn đang sống.”

Anh đã từng viết lên một trang giấy A4 bằng bút vẽ dòng chữ với bốn chữ đen to tướng :Chúc em hạnh phúc một cách phức tạp. Nỗi ngạc nhiên khi đich mục sở thị trong tuyệt vọng ấy cô mãi mãi ghi nhớ, giống như cô đã khắc cốt ghi xương chuyện cô đã làm sai một chuyện gì đó.

Nhớ lại chuyện cũ, Lương Duyệt thấy mũi mình ngàn ngạt, vội cúi đầu xuống vờ như tìm đồ trong túi đề che giấu hơi thở nặng nề, nhưng mãi cũng không tìm thấy, cô lẩm bẩm vẻ bất lực: “Chìa khoá đâu nhỉ? Nhớ là để ở đây có mà.”

Anh nhẹ nhàng đi đến bên cạnh cô, cánh tay phải vòng qua vai cô nhấc chiếc túi trong tay cô, rồi đặt nó lên đùi, ngón tay dài mở mạnh chiếc khoá ở ngăn xép bên trong, đưa tay vào lục một lát, chiếc chìa khoá với rất nhiều đồ vật trang trí được lôi ra.

Anh nhìn cô, rồi lại nhìn chiếc chìa khoá trong tay, mỉm cuời nói: “Tìm thấy rồi, em luôn thích để nó ở chỗ đó mà.”

Tránh ánh mắt như dò hỏi của anh, cô đỏ mặt, mỉm cười ngượng ngùng: “Vâng, đúng là trí nhớ kém quá, sao em lại không nhớ ra nhỉ.”

Đó là quy định cứng rắn mà anh đặt ra cho cô, tất nhiên là Lương Duyệt nhớ chuyện đó.

Đựoc khen là Đường Tăng, anh thường kiên nhẫn bảo cô phải xác định rõ xem chìa khoá xe, ví tiền, vé tháng, thậm chí là chính bản thân cô nữa ở đâu trước mỗi lần ra khỏi nhà, quên một lần cô phải hôn anh một lần.

Phản xạ có điều kiện đã bồi dưỡng lên thói quen tốt, đó chính là lý lẽ cứng rắn.

Vì thế, năm năm trôi qua không có anh, việc cố ép bản thân của cô được tăng lên một cách rất tự nhiên. Mỗi lần ra khỏi cửa, cô thường đưa thay sờ chỗ để chìa khoá và ví tiền rất nhiều lần một cách vô thức, mặc cho Phương Nhược Nhã luôn cười nhạo cô rằng, đó là dấu hiệu sớm của chuyển giai đoạn, nhưng cái tật đã thành thói quen bao nhiêu năm nay vẫn không thể nào sửa được. Cũng chính vì thói quen đó, cô không còn bị nhốt ngoài cửa, cũng không bị đói vì quên ví tiền nữa.

Lương Duyệt phát hiện ra rằng, ánh mắt anh không thay đổi gì, dù chỉ một chút gợn nhỏ.

Có lẽ anh đã quên cái quy định làm thay đổi cuộc sống của cô do chính anh đặt ra, vì thế cô thấy chẳng cần phải làm ra vẻ oán hận vì bị bỏ rơi, khóc lóc rồi cũng vậy, đau lòng rồi cũng vậy mà thôi, trong những năm sau này của cuộc đời nếu có gặp lại, cô và anh cũng chỉ như thế này mà thôi, có cố níu kéo thì cũng chẳng thể nào có được những được điều khác.

Rồi đột nhiên ý thức được rằng, giữa cô và anh chẳng còn duyên với nhau nữa, cảm giác nhói đau lạnh người trào dâng trong lòng, tự nhiên cô rất muốn mỉm cười, vì thế cô ngồi xuống bên cạnh chiếc xe, đưa tay sờ vào bánh, cúi đầu cười thành tiếng.

Chung Lỗi lặng lẽ nhìn Lương Duyệt đang ngồi xổm trước mặt mình, cô gầy hơn năm năm trước rất nhiều. Cặp đùi voi khiến cô phát buồn phiền trước đây, bây giờ cũng đã teo tóp như thân lau, chiếc quai dép sang trọng màu vàng dường như sắp làm đứt đôi chân mảnh khảnh của cô. Anh đưa tay ra một cách vô thức, kéo cánh tay cô, khẽ nói: “Say rồi, đừng lái xe nữa, để anh đưa em về.”

Lương Duyệt bất ngờ ngước đôi mắt thẫn thờ, ánh mắt cô thoáng hiện lên vẻ hoảng hốt. Cô mỉm cười vì thấy anh lại thể hiện sự quan tâm chăm sóc đối với mình như trước đây.

Đúng vậy, trong chín năm quen anh, tổng cộng cô đã uống say hai lần.

Lúc ấy anh vừa kết thúc công việc lặt vặt và may mắn đuợc vào làm việc ở một ngân hàng đầu tư. Được từ bỏ một công việc lặt vặt không có tiền đồ, lập tức được vào làm ở bộ phận đầu tư cổ phần, đối với một thanh niên mới hai mươi tư tuổi như anh quả là một cơ hội hiếm có.

Chính vì thế mà anh rất vui và định dành tiền lương trong ba tháng mời các đồng sự trong cơ quan ăn một bữa cơm, tất nhiên là phải mời Tổng giám đốc và trợ lý của ông rồi.

Cùng chung tâm trạng phấn chấn như vậy còn là Lương Duyệt- người vừa mới kiếm được một chỗ làm trong văn phòng luật Nghiêm Quy. Với một người sớm bước chân vào xã hội như cô tất nhiên biết rõ bữa ăn này là cơ hội hiếm có để đặt chân vào ngân hàng đầu tư, vì thế cho dù phải dốc hết toàn bộ tâm sức cũng phải chuẩn bị cho thật chu đáo, tạo ấn tượng thật tốt cho sếp của anh.

Hôm ấy, cả bạn tiệc hầu như chỉ toàn là đàn ông, những câu chuyện trao đổi giữa mọi người đều là những lý luận về kinh tế mà cô nghe mãi nhưng không sao hiểu được, chỉ đến lúc nâng cốc uống rượu cô mới quyết định thể hiện sự nhiệt tình của mình để làm cho không khí thêm vui vẻ. Vì thấy lo cho cô nên anh đã nhiều lần thò tay xuống dưới bàn giữ chặt tay cô lại, nhưng không sao ngăn được việc cô chốc chốc lại đứng dậy chạm cốc với tổng giám đốc của anh.

Chén rượu của hai người liên tiếp được rót thêm rượu mới, nhưng không ai chịu bỏ cuộc, các đồng sự ngồi hai bên bàn cũng ra sức hò hét cổ vũ cho họ. Cô tươi cười đi hết bên trái sang bên phải, rượu trắng hơn 50 độ mà cô cứ uống hết chén này đến chén khác, ai mời cũng không từ chối.

Nhân lúc mọi người không để ý, anh đã thay chén rượu của cô bằng một chén nước trắng. Thế nhưng cô lại mỉm cười lén đổi chén nước trắng đó bằng chén rượu của anh. Anh vừa kiểm tra sức khoẻ xong, làm sao cô lại để anh đem sức khỏe của mình ra làm trò đùa được?

Kết quả cuối cùng là họ đã hoà với nhau bằng việc tổng giám đốc của anh- một con người lão luyện với các tiệc nhậu giơ tay xin hoà. Khi mọi người cơm rượu no say rời khỏi cửa của nhà hàng, chân tay cô đã lạnh như băng giá, cô cố nén hơi thở nặng nhọc, chệnh choạng kéo lê đôi giày cao gót dưới chân. Nhưng Lương Duyệt vẫn cố cầm cự bằng nụ cười thật rạng rỡ, hy vọng như thế có thể tạo ra được phong cách điển hình mà một nữ chủ nhân hoàn mỹ cần phải có.

Hôm ấy, cánh tay của anh cũng mạnh mẽ như hôm nay, nó giữ vững ngang lưng cô, cho tới tận đến khi tất cả mọi người đều đã lên xe rời đi. Sau khi tất cả các xe đều đã đi hẳn, cô ôm bụng đổ gục, mềm nhũn trong lòng anh.

Cô rất muốn theo bước chân của anh, cùng lên xe buýt và về nhà, nhưng đôi chân không còn tuân theo sự điều khiển nữa.

Ánh đèn đường vàng vọt, con đường ồn ào, cô bỗng nhiên đổ gục xuống đường, đôi mắt mờ đi không còn nhìn rõ bờ đường nữa, đầu cô hình như còn va cả xuống đó. Rõ ràng cô vẫn nghe thấy tiếng kêu cuống quýt của anh, nhưng dù cố thế nào thì cô cũng không thể giữ nổi thân hình mềm nhũn.

Lần ấy cô đã say thật sự, nhưng đó là lần say trong hạnh phúc. Cô đã làm một hậu thuẫn tốt nhất cho người đàn ông của mình, tình nguyện làm một người phụ nữ hiền dịu ở phía sau anh. Chính vì vậy mà cô đã không cảm thấy đau khổ.

Cuối cùng thì xe cũng đã tới, cô được đưa lên xe trong trạng thái loạng choạng, rồi lại cũng là anh bế cô xuống khỏi xe. Về đến nhà, anh cuống quýt chân nọ tay kia thay quần áo ngủ cho cô, rồi lại dấp khăn nước ấm đưa cho cô lau mặt, thấy cô không phản ứng gì, anh bèn áp mặt mình vào mặt cô, thở dài: “Đúng là đồ ngốc.”

Lời thở than của anh đã truyền vào tai cô lúc đó đang trong mơ màng, nó vượt qua thời gian năm năm và ở lại trong trái tim cô.

Hình như, anh đã ôm cô rất lâu, cứ như thể họ chưa từng rời xa nhau.

Co ro bên cạnh xe, đột nhiên bụng cô đau dữ dội, một vị chua dâng lên tận cổ họng, nước mắt cũng nhân đó mà trào ra, rơi lã chã thành hai hàng.

Đồ ngốc, đó là lời mắng dành cho Lương Duyệt ngày ấy, chứ không phải cho Lương Duyệt của bây giờ.

Kể từ giây phút cô nói lời chia tay với anh, câu nói đó đã cắt đứt mọi liên hệ giữa hai người.

Ý nghĩ vừa chợt loé lên, thì nỗi nghẹn ngào đã dâng đầy trong lòng. Thật ra mọi thứ đều đã qua rồi, nhưng trong cơn say cô vẫn cứ tưởng rằng mình vẫn đang ở trong giây phút ấy của ký ức và không muốn rời khỏi nó.

Không có cơ hội, mãi mãi không thể được nữa, chỉ giữ lại ký ức hoặc cũng chỉ là một điều đáng tiếc mà thôi!

Sau khi nôn xong, cô mới mỉm cười nói với anh: “ Để tự em. Nếu không được nữa thì em sẽ gọi lái xe của văn phòng đến đón.” Đáng tiếc là lời từ chối ấy quá yếu ớt.

Người phụ nữ quầng mắt đỏ lên trong bóng đêm đã khơi gợi lên ý muốn che chở trong lòng người đàn ông, chính vì thế nên anh bị dụ dỗ, không biết có phải là thế hay không? Anh cũng không biết nữa. Nhưng rõ ràng anh nghe thấy tiếng nói dịu dàng trong lòng: “Cứ để anh. Hôm nay, cuối cùng thì anh cũng đã có xe, em cũng nên để cho anh có cơ hội được đưa em về một lần.”

Lương Duyệt bỗng cảm thấy hơi thở của mình một lần nữa bị kìm nén lại, chỉ bởi vì câu nói ấy của anh.

Sau lần say ấy, đã có rất nhiều lần anh buồn bực nói rằng, nếu ngày hôm ấy anh có một chiếc xe riêng của mình thì anh đã không để cô ngã xuống bên đường. Trước cửa nhà hàng không cho phép rẽ trái ấy rất khó gọi tắc xi, vì thế mà anh đã phải ôm cô đứng chờ cả nửa tiếng đồng hồ để lên được tuyến xe buýt, nhìn thấy cô lạnh đến run cầm cập trong lòng anh cảm thấy mình thật sự bất lực.

Lúc ấy, cả anh và cô đều đang vật lộn với những khó khăn, vì thế mà họ phải tính toán chi li từng đồng theo thói quen.
Thân hình mềm nhũn của cô dựa vào bên cửa xe, mặt quay ra phía đường, chiếc xe Bentley màu đen quả rất hợp với thân hình và địa vị của anh bây giờ. Giấc mộng hồi trai trẻ giờ đây đã thành hiện thực, dường như những gì mà anh muốn có thì nhất định sẽ giành được.

Vì thế, cô không muốn kiên trì thêm. Vì điều ấy chỉ vô ích mà thôi.

Cô kéo chiếc túi miễn cường bước đến trước chiếc xe trong bàn tay dìu đỡ của anh, bàn tay cô dừng lại trên nắm đấm cửa xe, do dự một lát rồi cô cũng bước vào ngồi xuống chiếc ghế phụ.
Chiếc ghế da mềm mại quả là rất dễ chịu, với một người say mềm nhũn thì đó lại càng giống một chiếc giường êm ái. Vị chua chát từ dạ dày giờ chuyển dần vào trong não, cướp nốt phần ý thức còn lại của cô, tiếp sau đó hai mí mắt càng không sao chống đỡ nổi cứ dính chặt vào nhau, cảm giác ấm nóng trên sống mũi là nhờ chiếc áo com lê anh cởi trên người ra trùm cho cô.

Mùi hương cô từng hít thấy bao nhiêu lần trước đây bỗng nhiên bất ngờ trở lại, bao bọc lấy cô, hơi ấm nồng nàn ấy càng không ngăn được những giọt nước mắt nóng hổi. Cô mơ màng chun mũi, đưa ngón tay chùi lên chỗ ươn uớt ở khoé mắt, cô muốn được ở mãi trong hơi ấm và sự thân thuộc lâu ngày chưa gặp lại ấy.

Vì sao lại chia ly?

Trong khi trái tim cô vẫn không muốn rời xa như vậy?

Nụ cười xé tan những trang giấy thư ấy là tình yêu mà anh vượt qua muôn trùng biển cả mang về cho cô, nụ cười ấy đã đặt dấu chấm cho sự quan tâm mà anh dành cho cô mỗi khi thức đêm chờ cô trở về khi tan ca. Cô đã biến mất trong tình yêu sâu sắc của ngày xưa một cách vô cớ, dường như ba năm ở bên anh chỉ là sự xót thương bố thí mà thôi. Thế là anh đã bị đứt mọi mối liên hệ với cô, sau khi đã gọi đến tất cả các số điện thoại của người quen của cô mà anh biết. Người con trai cười bón cơm cho cô cuối cùng đã biến thành bóng hình mơ hồ trong ký ức của cô, sau khi đã nếm trải sự tàn nhẫn như băng giá của cô, để rồi rời xa cô, khiến cho sự sắp đặt của cô thành công như mong muốn.

Đến cả đầu cũng không buồn ngoảnh lại.

Cô đã ngủ và mơ một giấc rất ngon lành, dường như cô đã quên cả thời gian. Một lúc rất lâu, rất lâu sau đó cô mới chợt nhớ, hình như cô đã không hề nói rằng nhà cô ở đâu.

Sực nhớ ra như vậy, cô vội ngồi dậy, thì ra xe đã vô tình dừng lại ở Quang Mẫn Uyển. Bốn xung quanh mọi vật đều yên tĩnh, ánh đèn từ hai ngọn đèn pha rọi ra rất xa cùng với tiếng nổ của máy, anh dựa vào cửa xe, nhìn về phía cổng nhà cô với vẻ suy nghĩ ảm đạm.

Giống hệt như lần đầu tiên cô đến nhà Trịnh Hy Tắc, đứng ở ngoài đơn nguyên và đánh mất tất cả lý trí của mình.

Khi mà nghèo đến mức chỉ còn lại mỗi một niềm vui, anh và cô đã từng đạp xe đến đây chơi. Anh đã chí đưa tay chỉ về những ngôi biệt thự ở phía xa, nói: “Em có nhìn thấy những ngôi nhà kia không? Em cứ việc chọn lấy một căn mà em thích, sau này nhất định anh sẽ mua nó cho em.”

Cô mỉm cười hạnh phúc, đáp: “Được rồi, anh phải giữ lời hứa đấy, em sẽ chờ xem!”

Anh đáp: “Nhất định anh sẽ giữ lời, ai bảo anh yêu em!”

Đúng thế, một chữ yêu ấy đã kìm giữ cô suốt chín năm.

Thời gian đã trôi qua trong một lời hứa như vậy, lời hứa tưởng chừng như rất không thiết thực ấy đã được họ - những con người trẻ tuổi và ngây thơ coi là đời đời kiếp kiếp, thậm chí họ còn ngốc nghếch nghĩ rằng, bất luận thế nào cũng sẽ không thay đổi, hai người sẽ mãi mãi hạnh phúc.

Nhìn theo tấm lưng mệt mỏi, buồn bã của anh, lòng cô thắt lại, cô vội thu dọn túi xách, khẽ đẩy chiếc áo trùm trên người xuống ghế, cúi đầu chui ra khỏi xe.

Nghe tiếng động từ trong xe ở phía sau, anh vội quay đầu lại. Vườn hoa sặc sỡ yên tĩnh là bối cảnh buồn trong đêm mùa xuân, lặng lẽ in hình bóng của cô, tuy cảnh đẹp như vẽ nhưng nó chẳng thuộc về bất cứ ai trong họ.

Suy nghĩ một hồi rất lâu anh mới từ từ thu bàn tay định chìa ra đỡ lấy cô về, rồi nắm thành nắm đấm. Bây giờ cô đã có người khác chăm sóc, sau khi uống rượu xong, sẽ có người chuẩn bị nước ấm và khăn mặt cho cô. Sự chăm sóc cần thiết bên cô không còn là phạm vi thể hiện của anh nữa, vì thế anh cũng nên học cách để quên đi.

Hãy quên đi căn phòng nhỏ mười mét vuông đã từng gắn bó với anh và cô gái hay cười, hãy quên đi cô gái đã nguyện vì anh đi bộ hàng tiếng đồng hồ tới mua rau ở chợ nông sản, hãy quên đi cô gái mà khi anh sắp đạt tới đỉnh vinh quang đã lặng lẽ rời xa anh.

Hãy quên đi…

Anh buồn bã quay người đi, nắm chặt vào cánh cửa xe ở phía sau. Chiếc sẹo cũ màu trằng mờ trên mu bàn tay bỗng trở nên nổi bật trên màu đen của chiếc xe. Tất nhiên Lương Duyệt lúc ấy đang đứng ở cửa của ngôi nhà cũng nhìn thấy rất rõ.

Bỗng nhiên cô nghe thấy tiếng trái tim mình tan vỡ.

Đã tưởng rằng mình có thể quên, tưởng rằng không bao giờ nhớ lại nữa, thì ra đó chỉ là những lời tự dối mình mà thôi. Tất cả mọi người đều không tin, chỉ có cô mới vùi đầu giả bộ là tin như vậy.

Cánh cửa xe đóng lại, anh ngồi trong xe không quay đầu lại. Chiếc xe Bentley lượn một đường cua rất đẹp, trong khoảnh khắc ấy cô nhận ra rằng dáng điệu mệt mỏi của anh dường như vừa trải qua một lần chia tay mãi mãi không thể quên.
Mệt mỏi đến cùng cực.

Giống như trong cuộc điện thoại cách đây năm năm, anh đã nói bằng giọng buồn bã và tuyệt vọng đến vô cùng : “Đồ ngốc, anh yêu em.”

Trong đầu Lương Duyệt cứ lặp đi lặp lại mấy từ này trong khi cô chậm chạp lấy chìa khoá mở cửa, lặng lẽ lên gác, lặng lẽ cởi giầy đặt vào trong tủ, trên nền nhà là đôi dép lê bằng len mà cô vẫn đi.

Lương Duyệt thích đi chân trần trên nền nhà, dù là ngày đông lạnh giá nhất cô cũng không biết đi tất cho đôi chân, vì thế khi mua giầy dép, cô thường lười biếng chọn một đôi dép lê vừa dày vừa mềm cho mình. Đã rất nhiều lần anh càu nhàu, đi đôi dép quá dày và nặng sẽ làm cộm chân, nhưng cô vẫn bướng bỉnh, dẩu môi đặt đôi dép vào trong lòng như một vật quý và kiên quyết đòi mua bằng được. Vì thế mà trong chiếc xe đẩy hàng ở siêu thị đã có thêm 2 đôi dép lê mềm và dày, một cỡ to, một cỡ nhỏ, đặt song song với nhau.

Từ Song Tuyền Bảo đến Quang Mẫn Uyển, giữa chừng đã có bao nhiêu lần chuyển nhà cô không còn nhớ nữa, duy chỉ có đôi dép ấy luôn được cô bọc vào mang đi hết chỗ này đến chỗ khác. Đã mấy lần thím Đường định vứt nó khi quét dọn, nhưng rồi lại bị cô nhặt mang về.

Ai có thể hình dung được, luật sư Lương, một con người nghiêm túc, lương mỗi tháng hàng triệu đồng, phu nhân của tập đoàn Trung Thiên lại có thể lật tìm từng đống rác trong lúc trời mưa rất to, nguyên nhân của việc làm điên rồ ấy chính là vì đôi dép lê đã rụng gần hết sợi len.

Ánh đèn dịu dàng trong phòng ngủ toả sang, cô nhón chân đi lên gác, cẩn thận đẩy cửa phòng. Trịnh Hy Tắc đang trùm chăn nằm trên giường, lưng quay về phía cô, ngủ yên.

Ánh đèn mờ mờ in hình bóng anh nhưng trông không rõ, thoảng như trong mơ, giống như ngôi nhà mà cô đã từng thấy trong giấc mơ.

Nhưng chủ nhân của ngôi nhà ấy lại không phải là anh.

Cô bịt miệng, vội chạy mấy bước vào nhà vệ sinh, mở vòi nước, mặc cho nước xối xả trên đầu.

Phải kìm nén trong lòng muôn vạn lời muốn nói, cuối cùng cô đã có thể để mặc cho những dòng nước ấm hoà lẫn với những giọt nước mắt đau khổ chảy dài trên mặt mà không sợ ai trông thấy. Cô quỳ sụp xuống trên nền gạch men giá lạnh, mặc cho làn hơi nóng chảy trên lưng truyền khắp cơ thể. Chìm trong tiếng nước xối rào rào, cô không hề hay biết có một người đang đứng lặng im ở phía ngoài cửa nhà vệ sinh.

Trong tay anh là chiếc khăn tắm cô thường dùng.

Ánh sáng chiếu qua cánh cửa kính hình hoa súng soi rõ vẻ u buồn trong đôi mắt trống rỗng của anh, bởi vì trái tim anh đang thổn thức, tiếng thổn thức âm trầm cố ghìm nén.

Lẽ ra anh nên bước tới khi bọn họ rời khỏi quầy rượu.

Anh đã nghe thấy lời nhắn lại từ nhân viên thư ký từ lúc sớm, và anh đã bảo lái xe đến đó, nhưng xem ra mấy người phụ nữ uống say đều rất vui, và điều ấy đã khiến anh từ bỏ ý định xuống xe, chờ cho đến khi mọi người đều đã rời đi.

Nếu như lúc ấy anh có thể bước tới thì sẽ không có kết quả này, ít ra thì cô cũng đã không khóc đau lòng như vậy, và cũng không mệt mỏi và tổn thương như vậy.

Anh, con người do dự rút cục đã đến chậm một bước chính vào khi đôi nam nữ đã từng yêu nhau nhìn nhau qua một con đường, anh đã lựa chọn đứng lại nhìn theo bóng họ rời xa. Và cũng chính lúc ấy anh mới phát hiện ra rằng nỗi đau mà cô đã từng cố gắng gần quên đi, dường như lại trở lại trong lòng.

Anh cúi đầu, đưa tay rỗ rỗ đầu thuốc lá lên trên tường, lặng lẽ lấy bật lửa ra châm, rít một hơi thật sâu rồi buồn bã quay người đi.

Cô đã không muốn cho người khác thấy được nỗi đau của mình. Anh biết điều đó.

Vì họ cũng đã ở bên nhau 4 năm rồi.

Cũng lâu như người ấy.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ