XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Người phiên dịch - Trang 12-end

Full | Lùi trang 11

Chương 63

TRÌNH GIA DƯƠNG

Tôi quyết định ở nhà dưỡng thương, phần lớn thời gian đều tự chăm sóc mình, từ ăn uống, làm vệ sinh cá nhân đến ngủ nghỉ. Tôi vẫn cảm thấy rất hạnh phúc khi bố chưa đánh tới mức không thể làm gì được nữa.

Hai ngày sau, Kiều Phi trở về. Vừa nhìn thấy tôi, cô ấy liền hỏi đã xảy ra chuyện gì, tôi bảo, bị người ta đánh. Nghe vậy, ngay lập tức cô vớ lấy chiếc chổi quét trần khua khoắng loạn xạ, cứ như thể muốn quyết một trận sống mái với kẻ đã đánh tôi.

Tôi vội nói: “Là bố anh”.

Cô dừng tay, quay lại nhìn tôi rồi ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa ra vào.

Tôi giải thích: “Thế này vẫn ổn mà, anh cũng chỉ mong có thể nói rõ ràng với bố mẹ”. Tôi bước tới chỗ Kiều Phi, ôm cô bằng cánh tay đang quấn băng của mình.

Cô hỏi tôi: “Anh đoán xem, em vừa tháp tùng ai tới Quảng Châu?”

Tôi nghĩ một chút rồi đáp: “Mẹ anh”.

“Sao anh lúc nào cũng đoán trúng thế nhỉ?”

“Anh là con của họ, lại là chồng em, em nói xem, sao anh lại không đoán trúng cơ chứ? Họ chia nhau ra để đối phó với chúng mình đấy, đây là cách quen thuộc của họ mà. Mẹ anh đã nói gì với em?” Tôi sốt sắng hỏi.

Phi đứng dậy, tự rót cho mình một cốc nước, trông vẻ mặt cô giống như không hề quan tâm đến chuyện đã xảy ra: “Có thể tóm lược trong bốn chữ: cưỡng ép dụ dỗ. Để cấm em không được ở bên anh nữa, mẹ anh đã nói một câu rất ấn tượng: Kiều Phi, nếu cháu biết ghìm cương trước vực thẳm tì còn kịp đấy. Lúc mẹ anh nói, khuôn mặt bà vẫn tươi cười. Bà cũng không quên nhắc em về xuất thân, gia thế, rồi những việc đáng mất mặt mà trớc đây em từng làm”.

Kiều Phi mỉm cười, giọng điệu vẫn rất nhẹ nhàng, tôi cũng không nhịn được cười.

Bị bố đánh, phải đối mặt với sự phản đối quyết liệt của mẹ, nhưng tôi vẫn cảm thấy mình thừa sức để đối phó với họ. Tôi không thấy vất vả, trái lại còn thấy vui là đằng khác. Có điều, một khi những chuyện đó giáng xuống Kiều Phi, tôi lại cảm thấy vô cùng căm ghét bố mẹ mình. Bởi tôi lo Kiều Phi không vững tâm, liệu cô ấy có thể kiên định như tôi không?

Cô tháo đôi bốt ra rồi nói: “Thật chẳng sáng tạo gì cả. Những lời này, cô vợ sắp cưới trước kia của anh cũng từng nói với em, em còn chẳng thèm trả lời nữa là. Cuối cùng, em không chịu nổi nữa, liền nói với mẹ anh: Bác cháu mình nói tới đây thôi nhé, cháu biết cả rồi, có điều cháu không làm theo ý bác được”.

Rồi cô ấy bình tĩnh nhìn tôi, nói một cách quả quyết: “Gia Dương à, em sẽ không rời xa anh đâu. Khó khăn lắm chúng ta mới đến được với nhau mà”.

Tôi bước tới hôn cô nhưng bị đẩy ra: “Không được, người anh có mùi I ốt”.

“Thế thì anh ăn kẹo cao su nhé”.

Cô dang tay ôm lấy cổ tôi: “Đừng, anh phải tranh thủ thời gian này để nghỉ ngơi cho khỏe đi chứ”.

Kiều Phi tắm xong liền nằm lên giường nghỉ ngơi. Tôi gối đầu lên cái bụng mềm mại của cô, hít hà mùi thơm trên cơ thể cô, cảm thấy thật dễ chịu.

Ánh chiều tà lách qua rèm cửa chiếu vào hai chúng tôi, tôi cảm thấy cuộc sống sau này chắc sẽ không còn phải âu lo gì nữa.

“Em đã gặp Tiểu Hoa à?”

“Vâng”.

“Còn nói chuyện với nhau nữa?”

“Sau vụ hỏa hoạn lúc trước, em có tới bệnh viện thăm anh nhưng bị cô ấy bắt gặp rồi giáo huấn cho một trận”.

“Em đã tới bệnh viện à?”

Cô lườm tôi: “Lúc đó anh đã như vậy rồi, sao em lại không tới thăm được hả?”

“Thảo nào anh có cảm giác đã nhìn thấy em”.

“Đúng là anh đã nhìn thấy em, còn chỉ trích em, liệt kê thống thiết những tội trạng của em ra nữa. Còn bắt em phải cho anh một câu trả lời dứt khoát nữa kìa”.

“Thật à?” tôi ngồi bật dậy nhìn cô, “Anh lại cứ tưởng đang nằm mơ chứ, sao anh véo mình lại không thấy đau nhỉ?”

“Đương nhiên anh không thấy đau rồi, vì anh véo em cơ mà”.

Tôi lăn ra cười. Phi cũng cười theo.

“Anh đã nói tới mức đó kia à, thế em còn bận tâm điều gì nữa? Tại sao còn quyết định đi Châu Phi?”


KIỀU PHI

Mẹ của Gia Dương không những chỉ biết về tôi, bà còn nói rất sâu cay, nói gần nói xa, kể vô số những thành tích bất hảo của tôi ra. Đúng là miệng nam mô bụng một bồ dao găm. Câu nói sau cùng của bà khiến tôi đến giờ vẫn phải suy ngẫm.

“Kiều Phi à, cháu yêu Gia Dương, có điều cháu đã từng hỏi lại bản thâm mình chưa, cháu có thể đem tới cho Gia Dương một gia đình trọn vẹn được không? Cháu có thể sinh con được không? Một gia đình khiếm khuyết như vậy chỉ có thể làm hài lòng bản thân cháu mà thôi, phải không? Thế mớ nói cháu là người rất ích kỉ, điều này cháu không nên phủ nhận”.

Bà là người phụ nữ rất đẹp, rất nho nhã, sức sống rất tràn trề và cũng rất giỏi công kích. Sau đó bà vỗ vỗ vào vai tôi: “Có điều, bác rất thích những người ích kỉ, những người chỉ nghĩ cho bản thân mình thì sẽ càng dễ nói chuyện, càng dễ thương lượng”. Bà ngồi đối diện với tôi, “Kiều Phi à, cháu cứ đưa ra một cái giá đi, cần bao nhiêu thì cháu sẽ buông tha con trai bác đây”.

Tôi nghĩ một chút rồi đáp: “Hay là bác tự ra giá đi, bác thử tính xem con trai bác đáng bao nhiêu?”

Bà trợn mắt nhìn tôi. Tôi liền chốt lại: “Chúng ta nói chuyện tới đây thôi nhé. Thời gian cháu cho bác cũng quá nhều rồi. Cháu sẽ không bỏ Gia Dương đâu”.

Tôi đã nhanh chóng kết thúc trận đấu. Tuy bề ngoài tỏ ra cứng rắn như vậy nhưng trong thâm tâm, tôi lại cảm thấy vô cùng hoảng loạn. Trên đường từ Quảng Châu trở về, tôi vẫn còn thấy kinh sợ trước khả năng của bố mẹ anh ấy, việc gì cũng biết, việc gì cũng dám làm. Hơn nữa, lời nói của bà đã chạm tới nơi yếu mềm nhất trong lòng tôi, nơi tôi luôn cố che giấu: Tôi hoàn toàn không thể đem tới cho Gia Dương một gia đình trọn vẹn.

Gia Dương hỏi tôi: “Anh đã nói tới mức đó rồi, em còn bận tâm điều gì nữa? tại sao vẫn quyết định đi Châu Phi?”

“Gia Dương à”. Tôi vuốt ve những lọn tóc trên trán anh, “Có một chuyện em vẫn chưa nói với anh”.

Anh nhìn tôi. “Em nói đi”.

“Hai đứa mình đã từng có một đứa con, lúc em chưa đi du học, vẫn còn học trong trường ấy. Em đã không bàn bạc với anh mà tự ý phá thai. Sau khi phá thai thì gặp sự cố, Gia Dương à, có khả năng sau này em sẽ không còn sinh con được nữa.Gia Dương, em không thể sinh một đứa con cho anh. Chính vì vậy em mới muốn tới một nơi thật xa, bởi em không còn xứng với anh nữa”.

Chỉ có mấy câu thôi, nhưng nói ra vẫn thật khó khăn. Họng tôi đau rát.

Gia Dương không nói gì, anh ngồi dậy nhìn tôi. Sau đó lại nằm úp xuống, đặt tay lên bụng tôi. Tay anh thật ấm áp.

Anh ôm tôi vào lòng, dịu dàng hỏi: “Lúc ấy em có đau không?”

“Một chút thôi”. Tôi đáp lại.

“Một chút thôi ư?”

Mãi tới bây giờ, dường như tôi vẫn còn cảm nhận được sự lạnh lẽo từ chiếc giường phẫu thuật ở dưới lưng, ánh đèn nhợt nhạt lắc lư trên đầu, và cũng không thể nào quên được những cơn đau khủng khiếp lúc đó.

Nhưng nỗi đau lớn nhất trong lòng tôi, điều khiến tôi luôn day dứt chính là tôi đã cố tình àm mất đứa con của tôi và anh.

Gia Dương thắc mắc: “Sao em không nói với anh? Em sợ anh sẽ làm khó em đúng không?”

“…”

Anh ôm chặt tôi vào lòng, hôn lên trán tôi: “Phi, anh đã khiến em phải chịu khổ quá nhiều rồi. Cho nên từ nay về sau, em đừng bao giờ nghĩ đến chuyện rời xa anh nữa nhé, hãy cho anh được chăm sóc em”.

“Em biết anh rất thích trẻ con…”

“Nhưng chúng mình ở bên nhau là vì muốn ở bên nhau chứ không phải vì muốn có con, lẽ nào em không hiểu điều này ư?”

Tôi nép vào ngực anh: “Vâng, anh nói rất đúng”

“Hơn nữa, anh cảm thấy chúng mình được ở bên nhau thế này đã là quá tốt đẹp, quá viên mãn rồi, cho nên một chút xíu đáng tiếc như vậy chỉ chứng minh là thượng đế rất công bằng mà thôi, anh lại càng cảm thấy an toàn”.

Tôi gật đầu. Bí mật được cất giữ trong lòng bao lâu, cuối cùng hôm nay tôi cũng tiết lộ được với Gia Dương. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm cả người. Dường như gánh nặng tôi phải mang bấy lâu nay bây giờ đã được anh san sẻ.

Hóa ra mọi chuyện lại đơn giản như vậy , con người này giống như một cái cây tràn đầy nhựa sống, có thể làm chỗ dựa vững chắc cho tôi.

“Hơn nữa, Phi à, em thử nghĩ xem, hai chúng ta đều là người có học vấn, lại ngời ngời thế này, nếu còn sinh được một đứa con trắng trẻo bụ bẫm nữa thì người khác làm sao sống nổi cơ chứ?” Gia Dương an ủi tôi.

“Đúng vậy”. tôi cảm thấy anh nói không sai chút nào, nói chung cũng nên nhường cho người khác một chút phúc nữa.

“Như thế là vì cân bằng sinh thái đấy chứ. Hơn nữa…” Gia Dương nói với vẻ rất thật lòng, “nếu không sinh con chúng mình sẽ không cần phải bỏ thuốc. Em biết không anh Húc Đông sắp được làm bố, anh ấy đã không được hút thuốc ba tháng rồi đấy, chắc là thèm đến phát chết”.

“Đúng vậy, chúng mình cũng không cần phải cai rượu”.

“Hì hì, cũng không phải đặt vòng nữa”.

“Ha ha, muốn làm lúc nào cũng được”.

Ánh mắt Gia Dương long lanh, anh chầm chậm đè lên người tôi hỏi: “Bây giờ có được không?”

“Anh đang bị thương mà”. Tôi vuốt ve khuôn mặt anh, hôn tới tấp rồi hỏi: “Có đau không?”

Anh nheo mắt nói: “Cứ phải nhịn như vậy thì càng đau hơn”

Hôm sau, lúc tôi đang dịch công hàm của Liên hợp quốc mới gửi tới thì trưởng phòng gọi tôi vào văn phòng của ông. Ông thông báo từ lúc này tôi tạm thời bị đình chỉ công tác, sau Tết sẽ chờ phòng Nhân sự sắp xếp lại. Tuy đã sớm chuẩn bị tư tưởng nhưng khi nghe thấy cái tin này, tôi vẫn sững người.

Tôi thu dọn đồ đạc của mình rồi đi ra ngoài, nghĩ bụng, có gì to tát đâu chứ, muốn gì được nấy thôi mà, tôi cũng chẳng có gì phải hối tiếc.

Về nhà, Gia Dương nhìn vào những đồ tôi đang cầm trên tay rồi hỏi: “Bị cho nghỉ việc à?”

“Vâng”

“Anh cũng vậy”, anh nói, “Hôm nay phòng Nhân sự gọi điện cho anh, bảo không cần phải đi làm nữa”.

Chương 64

TRÌNH GIA DƯƠNG

Chúng tôi ăn cơm trong khách sạn, bàn chuyện tương lai.

Tôi nói: “Thực ra từ lâu anh đã không muốn làm ở đó nữa rồi, chúng mình sẽ đi Thượng Hải, Hồng Kông, nếu không thì đi Paris, Brussels. Ở đó anh có rất nhiều bạn, dựa vào sức hai chúng mình thì dù đi đâu cũng chẳng có vấn đề gì”.

Phi vừa nhai vừa nói: “Em nghĩ chúng mình không nên vội vã, phiả dùng nhu chế cương. Cấp trên chỉ nói là cho chúng mình nghỉ làm, chứ đâu có nói là đuổi việc. Chúng mình cứ tiếp tục xem xét tình hình rồi tính sau. Này, anh đừng có ăn thịt dê đấy, món này là của em, không tốt cho vết thương của anh đâu”.

Thực ra sau khi nhận được điện thoại của phòng Nhân sự thông báo mình tạm thời bị đình chỉ công tác, trong lòng tôi phấn khởi vô cùng. Đúng vậy, lúc này tôi có cảm giác mình giống như con vẹt đang nắm chìa khóa cái lồng trong tay. Lúc nào muốn bay ra thì cứ bay, thật sảng khoái. Mặt khác, tôi cũng muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này, bởi tôi vẫn lo sợ không biết bố mẹ sẽ còn giở những thủ đoạn gì ra nữa.

“Bố mẹ anh sẽ hận em tới tận xương tủy mất, vì đã đem cậu con trai yêu quý của mình đi mất”.

“Em đừng nghĩ như vậy. Thứ nhất, thựa ra, lúc anh gần chết đuối thì em đã vớt anh lên, cứu sống anh. Đây chính là tấm gương người tốt việc tốt. Thứ hai...”, tôi bỏ đũa xuống dùng giấy ăn lau miệng, “Chúng ta đã làm cho bố mẹ anh tức đến mức như vậy, anh nghĩ họ cũng không muốn nhận chúng ta nữa đâu”.

Cô nắm lấy bàn tay đang đặt trên bàn của tôi. “Gia Dương à, liệu sẽ có một ngày anh hối hận vì quyết định này không?”

“Bây giờ anh đã hối hạn rồi”. Tôi đáp lại, “Anh hối hận vì chúng mình đã lãng phí quá nhều thời gian”.

Cô đứng dậy, tuy cách tôi chiếc bàn nhưng cũng rướn cổ hôn tôi trước ánh mắt của bao nhiêu người.

Tôi cảm thấy thật hãnh diện.

“Vấn đề lúc này là, sắp đến Tết rồi, chúng mình phải đi đâu đây?” Tôi băn khoăn.

Phi nghĩ một lát rồi nói: “Hay là mình về nhà em đi. Cũng lâu rồi em chưa về thăm bố mẹ”.

“Được, cứ quyết định như vậy đi, khi quay lại, bọn mình sẽ tồ chức. Để cho họ phải hối hận”.

“Đúng, để cho họ phải hối hận”.


KIỀU PHI

Ngày hai mươi chín tháng Chạp, tôi đưa Gia Dương về quê.

Sau trận tuyết lớn, Tết ở phương Bắc có cảm giác lại náo nhiệt hơn.

Vết thương trên mặt Gia Dương đã đỡ hơn. Khuôn mặt trắng trẻo của anh đỏ lựng vì rét. Chiếc áo lông của anh bị tôi kéo phéc mơ tuya lên tận cổ: “Lạnh không?”

“Vẫn chịu được”. Vừa nói xong anh liền hắt xì hơi, “Chao ôi, lạnh quá!”.

Chúng tôi bắt taxi về, trên đường đi tôi nói với anh: “Em thì quen rồi, lúc học cấp ba, nhà em rất xa trường, em toàn phải đi xe đạp. Đi được nửa đường thì tay chân, thậm chí cả tai đã tê cứng cả. Nhưng anh thử đoán xem, sau đó thế nào?”

“Sao cơ?”

“Cứ đạp xe, đạp xe mãi, người cứ nóng dần lên, thế là không lạnh nữa”.

“Thế à?”

“Đúng vậy đấy, em không lừa anh đâu”.

Anh cười rồi ôm tôi vào lòng. Hai chúng tôi đang mặc rất nhiều quần áo, lại dính vào nhau như vậy, trông chẳng khác nào hai chiếc bánh trôi.

Bố mẹ tôi vô cùng vui mừng khi nhìn thấy Gia Dương. Hôm sau là Ba mươi Tết, tôi cùng mẹ nấu rất nhiều đồ ăn. Gia Dương và bố tôi vừa ăn lạc vừa đánh bài với nhau. Tôi nghĩ thầm, nhóc ạ, lần này anh chết chắc rồi, bố em đánh bài rất giỏi đấy. Ông từng là quán quân của cả chung cư, đến Thần Bài mà gặp có khi cũng phải khóc.

Tôi ra hiệu cho bố: “Bố à, bố đừng nhường anh ấy nhé, bố phải thắng hết tiền của anh ấy đấy”.

Tôi cùng mẹ làm xong cá rồi ra xem họ đánh bài. Gia Dương đang cười rất đắc chí, khuôn mặt bố tôi rất nghiêm túc, dường như ông đang dốc toàn lực. Tôi liền hỏi: “Bố à, sao vậy bố? Bố nhường anh ấy à?”.

Bố tôi dùng tay ra hiệu với tôi: “Không phải, thằng nhóc này nhớ bài lắm, bố và cậu ấy ra cây nào, cậu ấy nhớ hết. Bố thua cậu ấy ba mươi tệ rồi”.

Gia Dương mỉm cười rất ranh mãnh rồi hỏi: “Hai bố con đang nghĩ cách hạ anh đúng không?”

Tôi đáp lại: “Anh cũng thật quá đáng, lát nữa em sẽ cho anh một trận”.

Mẹ tôi bưng bánh chẻo lên, chúng tôi ngồi trên giường ăn. Bố tôi lấy tấm thảm da quấn vào chân cho tôi và Gia Dương. Ăn xong, chúng tôi đốt pháo rồi đi chúc tết hàng xóm. Cô hàng xóm nhìn thấy Gia Dương liền khen: “Phi Phi à, chàng trai này được lắm!”.

Tôi đáp lại: “Cũng thường thôi ạ”, nhưng thực ra trong lòng rất vui.

Mấy ngày sau, chúng tôi đi thăm bạn bè. Tôi phát hiện Gia Dương rất có tài trong việc đánh bài, đánh mạt chược, chơi điện tử với trẻ con, anh đúng là cao thủ. Anh đánh thắng tất cô chú, cậu mợ, anh chị em họ của tôi.

Tôi liền trêu: “Hay là anh chuyên tâm vào luyện những thứ này đi, sau này bọn mình khỏi cần đi làm phiên dịch nữa, tới Ma Cao hặc Monte Carlo kiếm sống bằng nghề cờ bạc là được rồi".

“Monte Carlo thì cũng được, trình độ của anh ngang cơ với các tuyển thủ châu Á đấy”, anh chàng cứ dương dương tự đắc. Nhưng anh chỉ chơi cho vui, tiền thắng được đều đem hết ra mua pháo rồi phát cho tụi trẻ con quanh nhà tôi. Bọn chúng rất thích anh.

Mùng Năm, bố mẹ tôi đi thăm bạn. Lúc tôi ngủ dậy thì đã gần trưa, Gia Dương vẫn đang say giấc. Trước khi đi, mẹ đã chuẩn bị cho chúng tôi một nồi lẩu. Nồi nước dùng béo ngậy, những miếng thịt dê thái mỏng, miến, rau cải, lòng lợn, còn có cả tôm, tôi nhớ là Gia Dương rất thích ăn trai, liền mặc áo đi ra ngoài mua.

Lúc tôi quay lại Gia Dương đã dậy rồi, anh đã dọn xong bàn ăn, đang nếm nước dùng.

“Em đi đâu thế?” Anh hỏi.

“Em đi mua trai cho anh đấy”.

Có điều, anh chàng công tử này cũng khó chiều thật, lúc chúng tôi đang ăn uống ngon lành thì anh liền “a” lên một tiếng lấy tay che miệng rồi trách tôi: “Em chẳng chịu rửa trai sạch một chút, mẻ cả răng anh rồi”.

Tôi không để ý, tiếp tục ăn lòng: “Ai bảo anh không nhìn kỹ”.

Thế nhưng, một lúc sau, vẫn thấy anh ấy che miệng kêu đau. Tôi bỏ đũa xuống rồi tiến về phía anh hỏi: “Sao vậy Gia Dương? Bị đau ở đau? Để em xem nào?”.

Anh mở bàn tay che miệng ra, trong lòng bàn tay là một chiếc hộp đỏ bằng nhung. Tôi bất ngờ tới nỗi không nói nên lời, không phải chứ!

“Phi” Trên mặt anh ấy vẫn còn đọng lại nụ cười ranh mãnh của trò đùa ban nãy, anh không kìm được nữa, liền cười to rồi nói: “Chúng mình kết hôn nhé!”

“Em phải xem kim cương có to không đã”. Tôi chậm rãi mở hộp ra, nhìn thấy một chiếc nhẫn ngọc lục bảo. Gia Dương đeo nhẫn cho tôi, tôi không kìm nén được nữa bèn cười phá lên. Không hiểu tình huống này giống với bộ phim nào nữa? Đá quý luôn khiến phụ nữ phát điên.

Tôi ôm chặt cổ anh: “Chỉ là vì miếng đá quý của anh thôi đấy nhé, thôi được, em đồng ý. Khi nào thì đi đăng kí?”

“Nhanh nhất có thể, khi nào về chúng mình sẽ đăng kí”

“Cứ quyết định như vậy nhé. Mau ăn lẩu đi”.

“Được”.

Rất lâu sau, tôi vẫn thích ngắm đi ngắm lại chiếc nhẫn mặt đá xanh. Đúng là rất đẹp, tôi nhìn nó dưới ánh trăng rồi lại nhìn dưới ánh mặt trời, nhìn qua gương, đổi từ tay trái sang tay phải, sáu đó cứ cười ngây ngô.

Trên chuyến bay trở về, Gia Dương nói: “Nếu biết em thích thế này thì anh đã sớm mua cho em rồi”.

“Thế nhưng ý nghĩa lại khác nhau”.

“Em nói rất đúng”. Anh nắm chặt tay tôi.

Hết Tết, chị cùng phòng gọi điện cho tôi, nói là không tìm được một số tài liệu năm ngoái tôi đã đưa cho chị ấy. Tôi định tới Bộ tìm cho chị, nhân tiện dò hỏi xem tình hình thế nào nhưng Gia Dương kiên quyết không đi cùng. Anh cứ đòi liên lạc với nơi đăng kí kết hôn.

“Anh  không đi đâu, đang bận bao nhiêu việc đây này. Anh còn phải liên lạc với bạn bè ở Thượng Hải nữa, nếu muốn thì em đi một mình đi”.

Con người này đúng là cố chấp, tôi đành phải đi một mình tới Bộ vậy.

Chị cùng phòng nói: “Phi Phi à, bao giờ em mới chịu trở lại làm việc đây, em định làm chị mệt chết đấy à?”

“Em cũng muốn đi làm lắm, nhưng vẫn chưa tháy phòng Nhân sự thông báo em đi làm lại”. Tôi nhìn chị ấy cúi đầu dịch văn bản, gửi fax, cảm thấy rất kì lạ. “Sao vậy? Mới đầu năm sao lại bận thế?”

Chị ấy nghiêng đầu lên nhìn tôi rồi nói: “Có chuyện rồi”.

Chương 65

KIỀU PHI

Buổi chiều, tôi về nhà thấy Gia Dương đang lên mạng xem tin tức. Vừa nhìn thấy tôi, anh liền bào: “Em lên sân thượng ngắm mấy con rùa Braxin anh vừa mua xem thế nào?”

Tôi chầm chậm bước lên sân thượng, vừa lên thì đã nhìn thấy hai con rùa có vạch đỏ trên đầu được Gia Dương nuôi trong bể cá. Tôi lại đi xuống rồi ngồi vào chiếc ghế bân cạnh anh. Anh cười hớn hở rồi hỏi: “Thế nào? Có thích không?”

“Còn phải nói”.

Anh lo lắng nhìn tôi: “Em sao vậy?”

Tôi chống cằm, ngắm khuôn mặt thanh tú đã hồng hào trở lại của anh rồi nhắc: “Đã hết Tết rồi, anh vẫn không gọi điện về nhà à?”.

Anh không trả lời, tay vẫn lướt rất nhanh trên bàn phím.

Tôi đi rót nước, lúc đang ở bên ngoài thì nghe thấy tiếng anh nói: “Em nói gì cơ? Chúc Tết ấy à? Em thử nghĩ xem, cái chuyện giả tạo như vậy có cần thiết phải làm không? Em nói đi”.

“Không phải vậy, đến bây giờ, thực sự em cũng không muốn nhìn thấy họ”. Từng chữ, từng chữ của tôi đều chứa đầy nỗi ấm ức.
“Gia Dương à”. Tôi uống một ngụm nước rồi nói vọng vào, “Hôm nay em lên Bộ, hình như đã có chuyện gì thì phải. Xung đột vũ trang xảy ra ở Châu Phi, hai kỹ sư đường sắt cao cấp của chúng ta đã tử nạn. Bố anh đi đưa linh cửu về, ngoài cảnh vệ ra, ông ấy không mang theo nhân viên nào cả”.

Anh đi ra nhìn tôi, lo lắng hỏi: “Em nói gì thế?”

“Bố anh, một quan chức cao cấp như vậy, một mình đi Châu Phi, không mang theo nhân viên, đến cả thư kí cũng không, lại chẳng cho phiên dịch đi cùng. Ông ấy đi một mình”. Tôi nhắc lại lần nữa một cách rành rọt.

Anh ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh tôi.

Gia Dương làm trong ngành này đã lâu, đương nhiên anh hiểu, một quan chức cao cấp như vậy nhưng lại thu gọn đoàn công tác tới mức đó thì có nghĩa là gì. Chắc chắn đó sẽ là một hành trình nguy hiểm, là sứ mệnh gian nan được đặt lên đôi vai của một quan chức ngoại giao cao cấp”.

Tôi vuốt ve bàn tay anh: “Anh không tới thăm bố à? Có lẽ lúc này ông đang rất cần anh đấy”.

Anh đứng lên rồi lại ngồi xuống tìm thuốc trong túi áo ngủ. Tôi châm một điếu thuốc rồi đặt vào miệng anh.

Gia Dương dường như hơi sững người lại. Hút xong điếu thuốc, anh lại trở về phòng mình, bật máy vi tính lên.

Tôi đi vào cùng anh: “Anh có nghe thấy em vừa nói gì không vậy?”

Anh vẫn không nói gì.

Con người này luôn ngoan cố như vậy, khiến người khác tức chết đi được.

Chúng tôi ăn cơm tối rồi xem ti vi, lúc nằm trên giường, anh vẫn trầm ngâm không nói gì.

Tôi tắt đèn ngủ, cảm nhận được cơ thể Gia Dương đang ép sát vào mình. Tôi bèn quay ra ôm anh, “Anh sao vậy Gia Dương? Không vui à?”

“Đâu có”. Anh ghé sát mặt lại rồi nói, “Anh già thật rồi, anh đang nhớ lại chuyện hồi nhỏ”.

“Kể cho em nghe đi”.

“Lúc đó, bố anh không phải quan chức to lắm, mỗi khi rảnh rỗi, ông lại kiệu anh lên đầu rồi dắt theo anh trai anh đi chơi ở Bắc Hải. Bố anh chơi quay rất giỏi. Mỗi lần ông thắng, anh trai anh đều rất tức. Bây giờ anh mới nghiệm ra rằng, đúng là anh và anh trai anh đều không bằng ông, mọi phương diện đều không bằng ông. Đến cả những kiến thức thông thường ông dạy, bọn anh cũng không học được. Anh đã làm phiên dịch cho rất nhiều lãnh đạo ở Châu Âu, Châu Phi, Liên hợp quốc, nhưng uy tín của bố anh trong ngành rất đáng nể. Một số trường đại học nước ngoài tới giờ vẫn sử dụng những tài liệu do ông dịch để hỗ trợ cho việc giảng dạy. Anh nhớ lúc anh hai tuổi, ông đã bắt đầu dạy anh cách phát âm âm lưỡi. Anh lớn hơn chút nữa thì đã bắt đầu học tiếng Pháp. Tới lúc ấy, ông tuy bận rộn hơn nhưng vẫn dành thời gian kiểm tra và sửa bài cho anh. Có điều sau này, ông nhờ người khác giám sát anh”.

“Nhưng bố anh vẫn rất quan tâm đến anh”, tôi nói, “Bố anh không giống những người khác, nếu như ông là người bình thường có lẽ ông sẽ thấu tình đạt lý hơn bất kì ai. Hơn nữa ông luôn hi vọng anh nên người hơn bất kì ai mà”.

“Thế ư?” Gia Dương ngẩng đầu nhìn tôi. Tôi nhìn thấy mắt anh ngời sáng.

Tôi gật đầu: “Đúng thế! Gia Dương à, thực ra bản thân anh cũng rõ điều này mà. Gia Dương à, anh có muốn đi sang Châu Phi với bố anh không?”.

“Anh muốn”. Anh đáp lại, khuôn mặt dưới ánh trăng sáng ngời như ngọc. “Nhưng anh không thể bỏ am một mình mà không quan tâm được”.

Tôi ôm anh, ôm thặt chặt. Từ trước tới giờ, anh luôn phải sống rất mệt mỏi, cái gì cũng muốn vẹn toàn đôi bên, đối với bố mẹ mình và cả với tôi. Kết quả là lúc nào anh cũng phải phân vân day dứt rồi tự làm khổ bản thân mình.

“Anh nói gì vậy? Mai anh hãy đi tìm bố anh, nếu anh đi cùng ông, khi anh về, chúng mình sẽ đi đăng kí. Ngoài chuyện này ra, em không muốn anh bỏ lỡ bất cứ một giây phút nào nữa”.

“Đi đâu mới có thể tìm được một người vợ tốt như em nhỉ?” Anh dụi đầu vào lòng tôi, “Anh sẽ làm như em nói, vợ yêu ạ”.


TRÌNH GIA DƯƠNG

Tôi đứng trước cửa văn phòng của bố, nói với thư kí của ông rằng tôi muốn gặp ông. Thư kí của bố tôi đáp, thủ trưởng đi vắng rồi.

“Tôi vừa nhìn thấy xe của bố tôi dưới kia mà”.

Viên thư kí nhìn tôi nhăn nhó: “Thế cậu bắt tôi phải làm thế nào hả Gia Dương?”

Tôi mặc kệ, tự đẩy cửa bước vào, , bố tôi đang ngồi xem văn kiện trên bàn làm việc. Ông ngẩng đầu lên, nhìn thấy tôi, mặt ông lạnh tanh: “Đến gõ cửa mà cũng không nữa, phép lịch sự tối thiểu bao nhiêu năm nay của con mất hết rồi à?”.

Tôi nhìn ông, không nói gì.

“Con tới tìm bố để xin tha thứ, hay lại tới xin một trận đòn nữa hả?”

Ông đi tới chỗ tôi, ngắm nghía khuôn mặt tôi rồi nói: “Hồi phục cũng nhanh thật, lần trước xem ra bố vẫn còn nương tay”.

“Bố định một mình đi Châu Phi à?”

“Ai cho phép con được hỏi việc của bố?”

“Bố còn không mang theo tùy viên?”

“Những tài liệu liên quan trong nước đều đã chuẩn bị xong rồi, tới bên đó sẽ hội kiến với Tổng thống một lát. Sau đó sẽ đi đón linh cửu đồng bào về, chẳng còn nhiệm vụ nào khác”.

“Điều này không phù hợp với quy tắc, không phù hợp với địa vị của bố, sao bố không mang theo phiên dịch chứ?”

Ông “hừ” một tiếng: “Bố đã làm những gì con quên rồi à? Cái trò con nít đó của con là do bố dạy cho”.

“Bố, con sẽ đi với bố, con sẽ làm phiên dịch cho bố”.

Bố tôi sửng sốt ngẩng đầu lên, ông nhìn sâu vào mắt tôi, một lúc lâu sau vẫn không nói gì.

Tôi tiếp tục thuyết phục: “Con biết nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm, bố cũng không muốn đem theo quá nhiều người, có điều đường đường là quan chức cao cấp trong ngành ngoại giao, ít nhất sự phô trương tối thiểu này cũng nên có, con sẽ đi cùng bố”.

Ông chậm rãi đi tới cửa sổ, đưa mắt nhìn ra ngoài rồi hạ giọng nói: “Con biết thậm chí bố còn không muốn đem theo người khác đi, huống hồ lại là con trai mình? Con đi đi. Con đừng trông mong là làm như thế này, bố sẽ nể tình mà tha thứ cho con”.

“Con không đi đâu. Chuyện nào ra chuyện nấy, con không làm sai nên cũng không phải mong ai đó tha thứ. Những thứ khác của bố con không có được, nhưng tối thiểu thì sự kiên trì chính là thứ con học được từ bố đấy”. Tôi bước tới bên ông.

Bố tôi cười: “Đúng vậy, điều này là do bố dạy con”. Rồi ông quay lại nhìn tôi, nhìn rất chăm chú: “Hay là bố đánh con vẫn chưa đủ đau? Hôm nay tới để gây chuyện hả?”

“Lần sau bố nhớ dùng gậy đánh bóng chày ấy”. Tôi nhắc.

“Được, bố nhớ rồi”. Ông quay lại bàn làm việc, phê văn bản, kí, đóng dấu, sau đó đưa cho tôi. “Gia Dương à, con đi đóng dấu văn bản đi, ngày kia bố con mình sẽ khởi hành bằng chuyên cơ riệng”.

Khi tôi sắp đi, ông gọi tôi lại và nhắc: “Gia Dương à, lần này bố con mình đi để mang linh cữu đồng bào về, việc này vô cùng quan trọng”.

“Vâng, thưa bố. Con biết rồi ạ”.

Chương 66

KIỀU PHI

Tiễn Gia Dương đi rồi, còn lại một mình, tôi lững thững đi bộ trên phố.

Đã sang xuân, khí trời ấm áp, băng cũng bắt đầu tan, nhưng cơn gió nhẹ mang hơi ấm thổi tới khiến tôi thấy lòng mình vui vui.

Tôi đi đến cửa hàng bán sinh vật cảnh, định mua ít thức ăn cho rùa. Ông chủ tiệm hỏi: “Mua cho rùa Braxin à? Vậy thì cô nên mua cá diếc và cá trê nhỏ, rùa rất thích ăn mấy món này đấy”.

“Thế ạ?”

“Đúng thế. Bây giờ đã là mùa xuân rồi, cô cứ cho chúng ăn nhiều vào, rùa đen ăn uống rất tốt, nếu được thế, chúng sẽ lớn rất nhanh.”

“Thế thì hay quá. Chú cho cháu mỗi loại nửa cân đi”.

Tôi đem cá về nhà rồi cho vào trong bể, mấy chú rùa nhỏ phàm ăn lập tức hồ hởi đánh chén bầy cá. Loáng một cái, màu nước xanh đã chuyển sang màu đỏ, mùi máu tanh um cả lên. Tôi không nhẫn tâm nhìn tiếp nữa, bèm đi xem ti vi, đợi lát nữa sẽ dọn bể sau.

Đúng lúc này thì có người gọi điện tới. Tôi nhìn điện thoại và nhận ra số máy của chị cùng phòng. Tôi nghe thấy tiếng chị thều thào: “Phi Phi à, em mà không tới làm nữa thì chị sẽ chết mất thôi”.

“Gì chứ? Em bị đình chỉ công tác rồi kia mà”.

“Em vẫn chưa nhận được điện thoại của phòng Nhân sự à? Chắc họ sắp gọi cho em rồi đấy. Em và Gia Dương không có ở đây, thiếu người quá, đến cả trưởng phòng, phó phòng cũng đều phải xắn tay lên làm việc rồi”.

“Được rồi. Vậy em sẽ qua phụ chị”.

Tôi vừa cúp máy thì nhận được điện thoại của phòng Nhân sự, họ không những thông báo rằng tôi được trở lại làm việc ngay lập tức mà còn nói, thời gian thực tập đã kết thúc, tôi chính thức được vào biên chế.

Điều này chẳng khác nào một ân điển lớn lao đột nhiên ban xuống, không, phỉa nói là tới bố mẹ của Gia Dương ban xuống, chính vì vậy càng khiến người ta không tin nổi.

Tôi ngồi xuống, uống một ngụm nước, nghĩ xem mình sẽ phải làm gì.

Con người tôi vốn thù dai, tôi không quen với việc vừa bị người ta vùi dập xong lại ngay lập tức được ban phát bổng lộc. Do vậy tình huống này khiến tôi cảm thấy bất an, tôi không thể không biết ơn họ, nhưng như vậy tôi càng thấy khó chịu hơn.
Nhưng tôi bỗng nảy ra một suy nghĩ khác, tôi bèn thực hiện luôn. Tôi mặc áo khoác, rời khỏi nhà và đến nơi đó. Đi trong làn gió xuân, bước chân tôi mỗi lúc một nhanh hơn, tôi chỉ hận là sao mình không bay được.

Không chỉ là vì Gia Dương. Tôi không muốn làm anh khó xửa nữa. Tôi làm khổ bản thân chung quy cũng chỉ vì lý tưởng bao năm nay của mình. Con đường càng vất vả, khúc khuỷu, càng phải đổ nhiều mồ hôi thì càng khiến tôi thêm trân trọng những gì mình đang có. Trong lúc này, cho dù vì nguyên nhân gì, tôi cũng không thể bỏ qua được nữa.


TRÌNH GIA DƯƠNG

Chúng tôi xuống máy bay lúc mười giờ theo giờ địa phương, Ngoại trưởng nước sở tại và Đại sứ TQ tại đó tới đón. Họ tháp tùng bố tôi tới hội kiến Phó Tổng thống.

Trong quá trình đàm phán, thái độ của bố tôi rất cương quyết, ông nghiêm khác yêu cầu chính phủ nước sở tại phải tăng cường các biện pháp bảo vệ những kĩ thuật viên, kỹ sư xây dựng đường sắt của nước tôi.

Phó Tổng thống một mặt bày tỏ lời chia buồn sâu sắc và sự thương tiếc đối với những kỹ sư không may tử nạn, mặt khác lại đưa ra rất nhiều cớ nhằm lấp liếm  vụ việc, không muốn tăng dự toán ngân sách cũng như các biện pháp bảo vệ.

Bố tôi vẫn kiên quyết: “Ngài phải nhận ra rõ ràng đâu là bạn bè, phải làm đúng đạo lý. Nếu không vì bạn bè mình mà làm những việc nên làm thì cuối cùng cũng sẽ tự cô lập bản thân thôi”.

Tôi dịch lời của bố tôi nói cho bên kia nghe, vị Phó Tổng thống sau đó đúng là có cởi mở hơn với vấn đề tăng cường cảnh sát nhằm bảo đảm an ninh cho các nhân viên TQ, nhưng phía tôi đã phải trả giá quá đắt rồi. Sau buổi hội đàm, một quan chức của Bộ Công thương đã nói chuyện với bố tôi về việc tăng các khoản vay không tính lãi.

Bố tôi nói với tôi bằng tiếng Trung: “Gia Dương à, con xem đấy, cái trò đấu tranh của bọn người nước ngoài so với trò chơi trẻ con xem ra còn lộ liễu hơn. Con hỏi họ xem, cần bao nhiêu tiền thì mới có thể mua được thi thể người của chúng ta về?”

Sau buổi hội đàm, Chính phủ nước sở tại có tổ chức một bữa tiệc đơn giản, nhưng ngay lập tức bố tôi từ chối. Ông yêu cầu phải nhanh chóng đưa thi thể những người không may bị tử nạn về nước.

Chúng tôi nhận lại thi thể của họ tại bệnh viện Thủ đô. Trước khi quân lính nước sở tại khiêng linh cữu của họ lên xe, bố tôi đeo găng tay, tự mình phủ quốc kì lên trên nhưng linh cữu đó.

Chúng tôi phóng như bay từ bệnh viện ra sân bay, hai bên đường quốc lộ là sa mạc Tây Phi mênh mông. Cảnh tượng đó dưới ánh trăng đỏ chói lấp lánh trông thật kỳ diệu.

Hai nhân viên bảo vệ đồng hành cùng chúng tôi là tham mưu vũ trang của Cục Cảnh vệ, thuộc Bộ Công an. Trên đường đi, họ gắn với chúng tôi như hình với bóng, hết sức tận tụy với công việc. Tới tận lúc này, nhiệm vụ đã gần hoàn thành, nhưng bọn họ vẫn không một chút lơ là, không ngừng quan sát tình hình bên ngoài xe. Tôi cảm nhận được rằng, đúng là nghề nào cũng có đạo đức của nghề ấy, những người chuyên tâm với công việc đều khiến người khác khâm phục, kính trọng.
Bố tôi khen: “Ban nãy con dịch rất tốt”.

“Cảm ơn bố. Bố tưởng con vẫn còn là trẻ con hay sao? Có thể con không bằng bố năm xưa, nhưng trong ngành này con cũng được coi là người giỏi giang đấy ạ”.

Ông nhìn tôi, khóe mắt ánh lên nụ cười hạnh phúc: “Ai bảo con không bằng bố chứ? Thời đại không giống nhau, nếu bố phát âm tốt như con bây giờ thì có lẽ đã được ngồi ở vị trí hiện tại sớm hơn vài năm rồi”.

“Đúng vậy, con học ở trường nòi Trois Paris kia mà, con đã phải luyện nghe theo cuốn băng hùng biện của Norodom Sihanouk ( Thái thượng hoàng của Vương quốc Campuchia) đấy”, tôi nói, “Vậy nên điều này chẳng có gì là lạ cả bố ạ. Không hiểu bố có biết không nhưng con thấy giọng bố pha chút khẩu âm của người Ấn Độ”.

“Tới lượt con mỉa mai bố đấy à?”

Tôi cười hì hì, bỗng lại nhìn thấy khuôn mặt nghiêm khắc quen thuộc của ông.

Chợt tiếng súng từ đâu vọng tới.

Phía tước và phía sau xe bảo vệ đã bị trúng lựu đạn, tài xế người da đen quay lại nói với chúng tôi: “Phe phản đối đấy”. Chưa nói hết câu, anh ta đã bị một viên đạn bắn vào đầu.

Hai cảnh vệ ấn tôi và bố tôi xuống chỗ ghế ngồi, họ dùng thân người che chắn cho hai bố con tôi rồi rút súng ra.

Tôi nghe thấy tiếng súng máy, tiếng nổ, tiếng rên rỉ của vài người trên xe, thậm chí còn ngửi thấy mùi thuốc súng, mùi máu tanh xộc lên.

Đây là cảnh tượng mà từ nhỏ tới giờ tôi chưa từng được chứng kiến, tôi có cảm giác tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Mồ hôi chảy xuống giống như máu.

Khoảnh khắc đó dài như một thế kỉ.

Đột nhiên tiếng súng ngừng hẳn.

Hồi lâu sau, không còn động tĩnh gì nữa, cửa xe đột nhiên bị mở ra. Một đội quân người da đen được trang bị vũ khí đã đứng ở bên ngoài.

Toàn bộ quân bảo vệ của Chính phủ đã bị tiêu diệt hết.

Máu đen đã chảy tới tận chân tôi.

Chúng tôi là những người may mắn còn sống sót.

Người đứng đầu bước ra nói chuyện, người đó cao to rắn chắc, cơ bắp nổi cuồn cuộn, trên cơ thể còn ngang dọc những vạch than vẽ ngụy trang.

Anh ta không hề có ý định giết chúng tôi, anh ta ra lệnh cho chúng tôi bằng tiếng Pháp: “Đi ra!”.

Bốn người chúng tôi xuống xe, cảnh vệ vẫn đứng che trước hai bố con tôi.

Bố tôi đứng lên hỏi anh ta: “Anh là chỉ huy à?”

“Thiếu tá đội du kích, Kofi”.

“Tôi họ Trình”.

“Tôi biết ông là ai?”, Kofi nói, “Chúng tôi đã có chuẩn bị trước”.

“Rất tốt”, bố tôi xen vào. “Hãy giữ tôi ở đây, các anh sẽ đổi lại được thứ gì đó, mong các anh để đồng nghiệp của tôi đi”.

Kofi đeo súng máy lên vai, khoanh tay trước ngực nói: “Người được quyền nói ở đây là tôi”.

“Anh có biết sau xe tôi là gì không?” Bố tôi cao giọng. “Đó là thi thể của đồng bào tôi. Người TQ chúng tôi nếu chết sẽ không để lại thi thể ở nước ngoài. Mong các anh cho phép các đồng nghiệp của tôi đưa linh cửu của họ về nước”.

Ông quay về phía chúng tôi nói bằng tiếng Trung: “Mọi người phải đưa linh cữu họ về nước an toàn đấy”.

Hai người cảnh vệ thốt lên: “Thủ trưởng!”.

“Im lặng!”. Ông liền ngắt lời họ rồi vẫn giữ nguyên giọng ông nói “Mục đích chuyến đi lần này của chúng ta là gì nào?”

Tôi kinh hãi tột độ, bố tôi, ông định ở lại đây một mình và muốn chúng tôi đưa linh cữu vầ nước.

Xe của chúng tôi vẫn không thể khởi động được, người của Kofi tránh ra nhường đường, bố tôi giục chúng tôi mau chóng khởi hành.

Tôi đã bước một chân lên xe, nhưng rồi lại rút chân xuống và nói với Kofi: “Hãy để tôi ở lại, tôi là con trai ông Trình, cả hai chúng tôi sẽ đổi được khoản tiền chuộc lớn hơn”.

Kofi cười lớn lộ ra hàm răng trắng nhờn, khuôn mặt vẫn tàn nhẫn như cũ: “Hay thật đấy!”.

Lần này tới lượt bố tôi thất kinh, ông ngỡ ngàng nhìn tôi đóng cửa xe. Tôi chúc: “Hai đồng chí lên đường may mắn nhé!”.

Hai bố con tôi lên chiếc xe Jeep đang mai phục ở một dãy núi thấp, xe đi xuyên qua sa mạc về phía trước nhưng không biết đi về hướng nào.

Tôi cảm thấy Kofi và thuộc hạ của anh ta, hoàn toàn không phải là một đội quân ô hợp. Những người lính này đều có cơ thể cường tráng, được huấn luyện bài bản, chính quy. Chả trách họ lại dễ dàng tập kích chúng tôi như thế.

Lúc quan sát họ, tôi chợt nhận thấy họ cũng đang nhìn chúng tôi.

Xe đang lắc lư tiến về phía trước, bố tôi bỗng dựa vào người tôi. Ông nắm chặt tay tôi, sau đó nhìn vào mắt tôi nói một cách khẳng khái: “Đúng là chẳng biết phải nói với con thế nào nữa, sao lại to gan lớn mật tới mức đó chứ? Con muốn thi gan, lại còn giở trò với bố, bây giờ lại còn muốn cùng chết với bố nữa”.

Tôi cười, đáp: “Bố bất ngờ lắm à? Bố có choáng không vậy?”

“Con có hối hận vì đã theo bố tới đây không?”

Tôi nghĩ một lát rồi trả lời: “Hơi hơi thôi. Bố à, nếu con không tới đây thì lúc này con và cô ấy đã đăng kí kết hôn rồi đấy”.

“Có điều, chính cô ấy đã nói cho con biết rằng một mình bố đi chuyến này, chính cô ấy bảo con đi tháp tùng bố đấy. Nếu bây giờ đổi lại là cô ấy, con cũng vẫn làm như vậy”.

Bố tôi bỏ tay tôi ra, ông ngẩng đầu nhìn lên bầu trời lúc hoàng hôn rồi nói: “Bố nhớ ra rồi, có phải cô gái này lúc đầu cũng xin đi Kenya đúng không?”

“Đúng vậy”

“Sao mà tính khí lại quật cường đến thế chứ? Con phải cẩn thận, nếu không sau này sẽ khổ đấy”.

“Con bắt cô ấy phải khổ cũng tương đối nhiều rồi”.

Bố tôi không cười, trên mặt ông hiện rõ vẻ hiền từ: “Gia Dương à, sau khi về tới nơi, con đưa cô ấy tới để bố mẹ gặp mặt nhé”.

“Được ạ”, mắt tôi rưng rưng.

Phi, anh đang đi trên con đường rất gần với em rồi. Thế còn em, em đang làm gì?

KIỀU PHI

Tôi và chị cùng phòng làm tăng ca tới tận mười một giờ đêm mới về nhà. Lúc sắp về, tôi hỏi trưởng phòng, vẫn đang chuẩn bị tài liệu: “Anh có tin tức gì của Gia Dương không ạ?”

Anh ta nhìn tôi: “Có tin mới lại có thể không nói với em ư? Anh chỉ biết là Thủ trưởng đã rời khỏi bệnh viện và đang trên đường về, chắc họ sắp về tới nơi rồi. Ái chà, mọi người đều đang mong chờ họ đây”.

Tôi về nhà, ngửi thấy mùi gì đó rất lạ. Tôi chạy tới bể cá, phát hiện chiến trường đẫm máu do hai kẻ đầu sỏ gây ra, bể cá đã bị chúng làm cho tanh ngòm, rất khó chịu.

Những con rùa đực ăn no liền tỏ ra rất vui vẻ.

Gần nữa đêm mới về đến nhà, vậy mà vẫn phải dọn dẹp, hầu hạ cho chúng. Đúng là tức chết đi được.

Cũng chẳng có cách nào khác cả. Đây chính là hai nỗi phiền phức nhỏ mà Gia Dương đã mang cho tôi.

Tôi nín thở thay nước, rửa bể, cọ mai cho chúng. Tôi tắm cũng không mất nhiều thời gian đến thế.

Chật vật mãi cũng xong mọi việc, tôi nằm trên giường, ôm lấy chiếc chăn. Tôi muốn ngửi thấy mùi của anh.

Chương 67

KIỀU PHI

Ngày hôm sau đi làm, lại có rất nhiều văn bản phải dịch, đều là những tài liệu dùng trong cuộc họp về việc giảm thiểu thiên tai sắp tới. Trong tài liệu bên phía Châu Phi gửi tới còn kèm theo một bức ảnh về nạn châu chấu hoành hành. Những cánh đồng bạt ngàn bị đàn châu chấu đến hơn một tỉ con phá hỏng hết. Xóm làng bị bao phủ bởi nạn đói và nỗi kinh hoàng, những đứa bé mang đầy ruồi trên người đang khóc thút thít trên vai ngươi mẹ ăn mặc rách rưới.

Tâm trạng như bị đè nén, tôi bèn đứng dậy, bước ra phía cửa sổ.

Còn có gì đáng để chúng tôi oán trách ở đây chứ? Ăn no, mặc ấm, trong tiết xuân ấm áp, được làm những việc mình đã muốn làm từ rất nhiều năm nay. Thỉnh thoảng, dẫu có vấp phải khó khăn cũng như những buồn phiền trong chuyện tình cảm thì tất cả cũng chỉ để cuộc sống của chúng ta thêm sinh động và đáng nhớ hơn mà thôi.

Cho nên, tôi vẫn là người rất may mắn.

Còn Gia Dương của tôi, anh đang ở Châu Phi, liệu hai bố con anh có hoàn thành nhiệm vụ một cách tốt đẹp không? Anh có thể hiện tốt tước bố mình không? Có phải anh sắp về nhà không? Trong hoạt động ngoại giao, luôn có những việc phát sinh ngoài dự kiến. Chắc Gia Dương đang bận rộn với công việc, cho nên tới tận lúc này, anh vẫn chưa gọi điện về cho tôi.


TRÌNH GIA DƯƠNG

Điện thoại của tôi bỗng rơi xuống đất, cạnh chân của một đứa bé da đen. Thằng bé đó chỉ khoảng bốn, năm tuổi, có vẻ khỏe mạnh, ánh mắt sáng long lanh, tay cầm đồ ăn của hai bố con tôi.

Nó bỏ đồ ăn xuống đất rồi nhặt điện thoại của tôi lên, nhìn ngắm hồi lâu rồi hỏi cộc lốc: “Cái gì đây?”

“Điện thoại”. Tôi giật lấy điện thoại, bật màn hình lên. Trong hoang mạc làm gì có tín hiệu, nhưng hình nền điện thoại là ảnh Phi Phi, điều này rất quan trọng với tôi.

Thằng bé lại hỏi tiếp: “Ai đấy?”

“Vợ chú”.

Bố tôi đứng phía sau. Ông nhìn thật kỹ, cuối cùng cũng phát biểu một câu: “Con bé này cũng xinh đấy”

“Đương nhiên rồi”, tôi nói, nhìn thấy thằng bé cười lộ cả hàm răng trắng. Tôi hỏi: “Cháu tên gì vậy?”

“Kazan”. Một người khác trả lời thay cậu bé. Đó chính là thiếu tá Kofi, anh ta vừa bước vào lều, một tay ôm đứa bé  rồi quay lại trả lời tôi: “Con trai tôi đấy”.

Anh ta mang nước tới đặt ở bên cạnh đồ ăn mà Kazan mang tới rồi mời hai bố con tôi uống.

Bố tôi nói: “Cảm ơn”. Ông ngồi xuống, uống một ngụm nước rồi hỏi thẳng Kofi, “Kiếm được chút nước này cho chúng tôi chắc cũng không dễ dàng gì, anh muốn đổi lại cái gì đây?”

“Các chiến hữu của tôi. Họ đang ở trong tay quân đội của Chính phủ, chúng tôi giữ hai người lại đây để đổi lấy bọn họ”. Anh ta đứng dậy nhìn bố tôi, “Tôi biết ông là nhân vật cấp cao, có điều chiến hữu của tôi quan trọng hơn, tôi chỉ cho Chính phủ cũng như hai bố con ông thời hạn là hai ngày”.

Nói rồi anh ta bỏ đi, bố tôi liền giục: “Gia Dương à, mau ăn cơm, uống nước đi con”.

Bố tôi không uống nhiều nước lắm, ông nhường cho tôi. Tôi uống một ngụm, bỗng cảm thấy cay cay nơi khóe mắt. Tôi nhìn ông, nghẹn ngào nói: “Bố à, bố đã già rồi, đừng như vậy”.

Ông cười, vỗ vai tôi và không nói gì.

Thời tiết trên hoang mạc rất khắc nghiệt, nhiệt độ ban ngày và ban đêm  chênh lệch nhau rất nhiều. Tôi và bố nằm trong chiếc lều được binh lính giám sát, lạnh run lên.

Cậu bé Kazan bước vào, trên tay cầm một chiếc thảm. Đưa cho tôi xong, cậu vẫn không chịu đi, cứ đứng đó nhìn tôi.

Tôi lấy thảm đắp lên người bố, rồi quay sang hỏi cậu bé da đen: “Sao vậy?”

Nó không trả lời, vẫn nhìn tôi chằm chằm.

Tôi đoán được cậu muốn gì, liền rút chiếc điện thoại nhấn nút mở màn hình. Cậu hí hoáy nghịch ngợm, ấn bàn phím làm nó phát ra tiếng, điều này khiến cậu bé vô cùng thích thú.

Tôi hỏi: “Kazan có nghĩa là gì?”

Có lẽ cậu bé không hiểu câu tiếng Pháp này lắm, cậu ta nghĩ một chút rồi trả lời: “Cỏ xanh”.

Tôi gật đầu: “Thế ư? Mẹ cháu đâu?”

Nó nhìn tôi, trả lời tôi bằng tiếng Pháp một cách rõ ràng: “Mẹ bị bọn da trắng và bọn phản bội giết rồi”.

Lúc Kazan về, cậu bé trả điện thoại cho tôi. Tôi nằm bên cạnh bố, trong lúc nước sôi lửa bỏng thế này mà ông vẫn ngủ say.

Tôi cảm thấy thật sự mệt mỏi, từ từ nhắm mắt lại. Lúc đang mơ màng thiếp đi, bỗng loáng thoáng nghe thấy giọng hát bằng tiếng thổ dân của đàn ông. Tôi không hiểu ý nghĩa của bài hát đó, chỉ cảm thấy giai điệu của nó rất trầm lắng và bi thương. Tôi có cảm giác nỗi khổ của hàng trăm năm dường như đang được tái hiện trong giọng hát của một người còn sống sót.

Hôm sau, ánh nắng trở nên rất gay gắt, nhìn bóng nắng có thể đoán được là đã gần trưa rồi. Kazan đưa cơm tới, cậu bé đi cùng bố mình. Thiếu tá Kofi cầm một chiếc đài casset nhỏ và cũ kĩ tới, sau đó ra lệnh cho chúng tôi: “Hai người nói vào đây, chúng tôi sẽ gửi tới chính phủ và Đại sứ quán”.

Bố tôi nhất quyết không nói.

Tôi khâm phục sự bình tĩnh của ông, nhưng lại không có được sự kiên cường như vậy. Tôi có rất nhiều lời muốn nói với một người. Tôi đã muốn thổ lộ từ lâu, giờ đây, tôi nhất định phải nói cho cô ấy biết.

Tôi hướng về phía chiếc đài và lên tiếng: “Kiều Phi à, anh là Gia Dương đây...”

Thổ lộ hết nỗi lòng với Phi, tôi mới nhận ra, nước mắt mình đã tuôn rơi từ lúc nào.

Kofi ra lệnh cho cấp dưới đưa chiếc băng đi. Anh ta nhìn tôi rồi hỏi: “Ông Trình là bố anh à?”

“Đúng vậy”.

“Hai bố con anh không hề giống nhau”.

“Không chỉ có anh nhận xét như vậy”.

“Tôi thấy anh là người kiên cường, rất có khí phách, rõ ràng có thể đi được, vậy mà lại ở đây cùng ông ấy”.

“Vâng, tôi là người như vậy”.

“Ban nãy anh nói chuyện với ai vậy?”

“Vợ tôi”

Anh ta nhìn tôi, gật đầu hỏi tiếp: “Kết hôn bao lâu rồi?”

“Vẫn chưa, vốn dĩ định sau lần này về sẽ cưới”.

“Đã nói những gì vậy?”

Tôi nghĩ một lát rồi nói: “Bất luận xảy ra chuyện gì, anh vẫn mong em sống vui vẻ như trước kia, còn có một chuyện, anh vẫn chưa thổ lộ cùng em, anh yêu em”.

Kofi nói: “Vốn dĩ cuộc sống rất tốt đẹp, không nên để mất niềm tin”.

Tôi nhìn vào đôi mắt đen của anh ta, hỏi tiếp: “Thế còn anh? Anh sống thế nào? Người của anh sống thế nào? Các anh đã khiến người khác sống cuộc sống thế nào?”

Kofi đáp: “Cuộc sống của chúng tôi đã từng rất thanh bình. Ăn cơm, đi ngủ, trồng trọt, ân ái, sinh con. Cho đến khi người da trắng tới. Họ lấy đi dầu mỏ, kim cương và vàng. Họ còn bắt chúng tôi theo tôn giáo của họ, đem vũ khí, vòng tránh thai tới, còn xúi giục chúng tôi tàn sát lẫn nhau, kích động nội chiến”.

“Chúng tôi tới đây chỉ là để sửa đường sắt thôi mà”.

“Không cần khuấy động sự yên tĩnh ở đây”. Anh ta đứng dậy đi tới cửa, vẫn xoay lưng nói với tôi: “Cái băng đó, vợ anh sẽ nhận được”.


KIỀU PHI

Đã ba ngày nữa trôi qua. Tính từ ngày anh đi, tổng cộng đến giờ đã là tám mươi hai tiếng đồng hồ.

Tôi vẫn chưa nhận được tin tức gì của Gia Dương.

Trong văn phòng, trong Cục, trong Bộ, chẳng có ai bàn tán, dò hỏi, cũng chẳng có ai nói cho tôi bất cứ điều gì.

Tôi biết thi thể của hai kĩ sư tử nạn đã được chuyển về, nhưng Gia Dương và bố anh ấy vẫn đang ở bên đó.

Tôi uống trà, ăn cơm, làm việc, nuôi hai con rùa mà Gia Dương mua. Tôi thay nước cho chúng, còn giúp Ba Ba tìm studio chụp ảnh cưới.

Tôi cho cô ấy xem nhẫn cưới của mình rồi hỏi: “Thế nào? Có đẹp không?”

Cô ấy kinh ngạc thốt lên: “Chao ôi, cậu câu được chàng rùa vàng này từ lúc nào vậy?”

“Cậu nói đúng đấy, một chàng rể quý”, tôi cười hì hì đáp lại. “Cậu còn nhớ Trình Gia Dương không?”

Cô ấy càng kinh ngạc hơn, nghĩ một lát nữa rồi lắc đầu liên tục: “Kiều Phi, mình không tin nổi đâu”.

Tôi “hừm” một tiếng rồi nói tiếp: “Cậu cứ chờ đấy, anh ấy sắp đi công tác ở Châu Phi về rồi, mình sẽ cưới trước cậu cho mà xem”.

Tôi nhìn cô ấy rồi lại nhìn mình trong gương, cũng không hiểu đang nói với ai nữa: “Cậu cứ chờ mà xem”.

Hôm khai mạc cuộc họp về vấn đề giảm thiểu thiên tai, tôi và chị cùng phòng kết hợp dịch cabin cho các đại biểu khu vực nói tiếng Pháp. Chúng tôi đã chuẩn bị đầy đủ, tâm trạng cũng rất tốt, tới giờ nghĩ trưa, trưởng phòng bước tới bắt tay tôi. Đầu tiên ông nói chúc mừng, sau đó mới nói nhỏ vào tai tôi: “Kiều Phi, có người muốn gặp em đấy”.

Tôi đi cùng trưởng phòng tới văn phòng ở góc khuất trong trung tâm hội nghị, đẩy cửa ra thì phát hiện là người quen.

Trình Gia Minh và mẹ anh ấy.

Gia Minh nói: “Kiều Phi à, ngồi đi em”.

Tôi đáp: “Lát nữa có buổi tiệc, em phải tháp tùng lãnh đạo”.

Mẹ Gia Minh bèn bảo: “Kiều Phi à, cháu ngồi xuống đi”.

Giọng bà không hách dịch như lần trước gặp tôi, lúc này tôi nhận thấy giọng bà rất hiền dịu, pha chút mệt mỏi nữa.

Tôi thực sự cảm thấy lo sợ.

Hai người này định nói gì với tôi đây?

Tôi không muốn ngồi ở đây, trước khi Gia Dương về, tôi không muốn gặp hai người này chút nào.

Tôi muốn đi.

Đột nhiên tôi nghe thấy giọng của Gia Dương.

Tôi mơ hồ không hiểu, nhưng đúng là giọng anh ấy.

“Phi, anh là Gia Dương đây, xin lỗi đã để em phải chờ, anh sẽ nhanh chóng về thôi...”

“Nếu như không thể, anh mong em vẫn tiếp tục sống vui vẻ”.

“Em phải biết rằng, được ở cùng em là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời anh”.

“Còn nữa, anh quên không nói với em, anh yêu em”.

Tôi sững sờ đứng chôn chân tại chỗ.

Gia Minh bước tới cạnh tôi, nói: “Gia Dương và bố anh đang bị giam giữ chỗ phiến quân chống Chính phủ. Cả nhà đã mất liên lạc, đây là chiếc băng bọ chúng gửi cho chúng ta. Sau khi đã phân tích kĩ thì thấy đúng là giọng của Gia Dương”.

Tôi thấy mình không còn hiểu Gia Minh đang nói gì nữa, bèn hỏi lại: “Đúng vậy, em biết đó là Gia Dương. Bây giờ anh ấy đang ở đâu vậy?”

“Hiện tại, Chính phủ TQ, Chính phủ nước sở tại và quân đội vẫn đang tích cực tìm cách giải cứu”.

Tôi quay lại nhìn Gia Minh rồi hỏi tiếp: “Thế hả anh?”

Gia Minh gật đầu.

Tôi vươn vai nói: “Em lại cứ tưởng sao cơ, chẳng phải họ đang tìm cách giải cứu đấy thôi?”

Tôi nhìn mẹ của Gia Dương: “Nếu cứu được anh ấy ra, nhờ bác bảo anh ấy gọi điện cho cháu”.

Tôi chuẩn bị đi thì nghe thấy tiếng của mẹ Gia Dương: “Kiều Phi à, chúng ta muốn cho cháu biết chuyện này, bởi vì cháu có quyền được biết. Trong lòng cháu có cảm thấy sốt ruột, buồn bã không? Nếu cháu cảm thấy quá hoang mang thì nghỉ một lát đi, rồi bảo phiên dịch khác làm thay cho”.

Đây là những lời nói đầy sự quan tâm, khiến người ta ấm lòng, nhưng tôi cảm thấy không cần thiết phải nghỉ.

Bà không biết cách làm việc của tôi.

Tôi nói rành rọt: “Cảm ơn bác. Đúng là cháu có bối rối đôi chút, nhưng nếu đó là Trình Gia Dương thì giờ phút này anh ấy vẫn đang tiếp tục tìm cách đúng không ạ?”. Tôi bước về phía cửa rồi tiếp tục nói với họ: “Cháu là người làm trong ngành này, cháu là phiên dịch chuyên nghiệp cơ mà”.


TRÌNH GIA DƯƠNG

Kofi đưa tôi ra khỏi lều, anh ta nói với hai bố con tôi: “Xin lỗi, Chính phủ vẫn chưa có động tĩnh gì về việc thỏa hiệp cả, cho nên sẽ phải giết người này”. Anh ta nhìn tôi, “Tôi không định nói xin lỗi anh, tôi không làm gì sai với anh cả”
.
Bố tôi đúng là hảo hán, tới lúc này mà mặt ông vẫn không biến sắc, tim vẫn đập bình thường, ông chỉ nhấn mạnh từng từ với Kofi: “Anh chỉ cần tự mình biết hậu quả thế nào là tốt rồi, tôi sẽ bắt anh phải đền gấp mười lần những gì anh đã gây ra”. Sau đó ông đưa mắt nhìn tôi, rất lâu, ánh mắt lấp lánh: “Gia Dương à, con là con ngoan của bố mẹ”.

Tôi không nói gì, chỉ mỉm cười với bố.

Đi được mấy bước ra bên ngoài, sựa nhớ ra điều gì, tôi quay sang hỏi Kofi: “Anh đã gửi cuốn băng đó chưa?”

“Gửi rồi”.

“Thế thì tốt”

Họ sẽ mang tôi đi đâu để hành hình đây? Tôi tiếp tục bị tay thiếu tá da đen đẩy về phía trước.

Tôi bất chợt nhìn thấy Kazan đang đứng ở đằng xa. Tôi nói với Kofi: “Tôi muốn nói chuyện với con trai anh”.

Kofi trầm ngâm, cuối cùng anh ta cũng vẫy tay gọi con trai tới, tôi đặt chiếc điện thoại di động vào tay nó rồi nói: “Cái này, cháu giữ lấy, cháu cũng giống với vợ của chú, tên của cô ấy cũng là cỏ xanh”.

Đoạn kết

TRÌNH GIA DƯƠNG

Tôi không nhớ đã đọc điều này ở đâu nữa, con người trước khi chết, não sẽ hoạt động với tốc độ gấp mười lần bình thường.

Tất cả mọi hồi ức ẩn hiện trước mắt. Con người ta luôn sắp chết luôn bị kích động, sẽ đau đớn tới mức nước mắt, nước mũi trào ra.

Trong tình cảnh hiện tại, tôi biết họ không nói chơi.

Thế nhưng thật kì lạ, sao lòng tôi lại không hề có chút hoảng loạn nhỉ? Thậm chí tôi cũng không suy nghĩ vẩn vơ nữa. Rất nhiều chuyện, rất nhiều người, tôi đầu đã quên. Tôi chỉ cảm thấy mình đã sống rất vui vẻ. Cho dù khoảng thời gian ấy có ngắn ngủi, nhưng thật sự tôi đã từng sống rất vui vẻ.

Trước khi hành hình, họ dùng vải đen bịt mắt tôi lại. Khoảnh khắc bị che mất ánh mặt trời, tôi thầm thì: “Phi à, tạm biệt em”.


KIỀU PHI

Tôi bỏ micro ra, thở phào một tiếng, cảm thấy vai đau nhức, bèn đưa tay lên xoa bóp.

Chị cùng phòng nói: “Phi Phi à, về nhà chị đi, hôm nay mẹ chồng chị hầm cá đấy”.

Tôi đáp: “Cảm ơn chị, em về nhà còn có việc bận ạ. Còn hai con rùa đen nữa, phiền phức thật đấy”

Tôi rời khỏi hội trường rồi đi xe buýt về nhà. Tôi mua cá trê con và đồ ăn ở khu chợ gần nhà. Về tới nhà, đầu tiên tôi dọn vệ sinh bể cá, rồi cho hai con rùa ăn. Sau đó, tôi mới đi nấu cơm. Lúc mở nắp hộp ngô, tôi không cẩn thận bị xước tay. Chỉ là vết thương nhỏ, tuy vậy máu vẫn rịn ra.

Lúc này cơn tức giận của tôi không còn kìm nén được nữa, chỉ nghe “độp” một tiếng, chiếc môi múc cơm bị ném xuống đất không thương tiếc. Tôi quát tháo ầm ĩ: “Đã xong chưa vậy? Anh tăng ca cũng quá lâu rồi đấy? Cố tình trốn em đấy phải không? Chỉ mấy câu ướt át mà đòi an ủi người ta hay sao? Anh tưởng anh là văn sĩ Quỳnh Dao hả? Tôi cho anh  biết, anh mau về chịu phạt với tôi ngay. Tôi sẽ không thèm trông hai con rùa quỷ quái kia cho anh nữa, anh tự về mà lo cho chúng đi, tôi không chịu nổi nữa rồi!”.

Tôi xúc một thìa ngô cho vào miệng. Trong lòng vẫn rất bực bội, ngày mai tôi sẽ mua một bộ đồ lót da, cộng thêm một cái roi bằng xích có đính những cục sắt nhỏ nữa, cái anh chàng luôn khiến người khác phải lo nghĩ kia mà mò về, tôi sẽ ngược đãi anh một trận cho hả dạ mới thôi.


TRÌNH GIA DƯƠNG

Lúc sắp sửa bị hành hình, tôi bỗng nghe thấy có tiếng súng rầm trời. Bên cạnh tôi có vô số những phát đạn lướt qua, tôi thầm nghĩ, lẽ nào lại có người tới cứu chúng tôi?

Tôi đang mừng như mở cờ trong bụng thì bỗng thấy đau nhói ở chân. Chân tôi đã trúng đạn, lúc ngã xuống, tôi có cảm giác đau nhói da nhói thịt, trong lòng thầm trách: “Muốn cứu sao không cứu sớm một chút chứ, muốn cứu thì cũng nên bố trí cho tốt một chút, hại người ta bị thương, đau quá...”

Khi tôi tỉnh lại thì nhận ra là có ai đó đang chiếu đèn pin vào mắt, tôi giật mình nói theo phản xạ: “Không được đụng tới bố tôi”, rồi mở to mắt ra.

Bác sĩ TQ mặc áo blu trắng, Đại sứ TQ nước sở tại đứng bên cạnh giường tôi, còn cả bố tôi nữa.

Tôi giẫy giụa muốn ngồi dậy, nhưng vết thương ở chân lại nhói đau.

Bố tôi hỏi: “Gia Dương, con thấy thế nào rồi?”

“Cũng ổn rồi bố ạ, con không sao đâu. Thế còn bố?”

“Bố cũng không sao”.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Chúng ta đã được quân Chính phủ giải cứu. Chỉ chờ con tỉnh lại, bố con mình sẽ về nước luôn”.

Tôi cầm lấy cốc nước bố tôi mang tới, nhìn ông rồi hỏi: “Kofi và bọn họ thế nào rồi ạ?”

“Đã bị quân đội tiêu diệt hết rồi”.

Tôi thầm nghĩ, người đàn ông tên Kofi kia nói cho cùng cũng là một hảo hán, anh ta nói với tôi rằng, bọn họ không có lỗi.

Tôi liền hỏi tiếp: “Bố à, còn có một thằng bé nữa, hiện nó thế nào rồi? Bố có thể giúp con tìm nó được không?”


KIỀU PHI

Ăn cơm trưa xong, tôi ngủ thiếp đi một chút, gần đây vì ăn nhiều, ngủ nhiều nên tôi ngày càng béo ra.

Đúng tôi đang ngủ ngon thì bị ai đó đẩy vai gọi dậy.

Tôi hé mắt ra nhìn, thì ra là trưởng phòng.

“Ngủ gật trong giờ làm việc, cô định chịu kỉ luật thế nào đây?”

“Đang giờ nghỉ trưa mà?” tôi quệt quệt miệng.

“Mau nghe điện thoại quốc tế đi, nhớ phải ghi chép lại đấy”. Nói rồi trưởng phòng bỏ đi, miệng vẫn còn lẩm bẩm, “Bọn trẻ bây giờ sao lại lười tới mức này thế không biết?”

Tôi không dám lười nhác, cầm lấy bút rồi nghe điện thoại.

Đầu dây bên kia vừa có tiếng “a lô”, tôi liền sững người lại.

“Gia Dương?”

“Phi à”

Chúng tôi không nói gì nữa, cả hai đều lặng im hồi lâu. Toi có cảm giác linh hồn mình mấy ngày trước đã rời khỏi thể xác bây giờ bỗng nhẹ nhàng quay trở lại, giống như một loài cây đã sắp chết khô bỗng dưng lại tuôn chảy nhựa sống.

“Sao đến giờ anh mới gọi cho em hả? Gia Dương à, anh là em tức chết đi được”, tôi nghẹn ngào.

“Tại có chút việc bận nên mới thế”.

Anh trả lời, giọng anh thật hay, trong vắt như nước vậy.

“Khi nào anh mới về hả? Hai con rùa anh mua bị em  dày vò đến khốn khổ rồi đấy”.

“Rất nhanh thôi”.

Anh dừng một lát rồi nói: “Phi à, sau khi anh về, chúng mình cưới nhau nhé”.

“Anh ấy à, có muốn chạy cũng đừng mong chạy được”.

Anh cười, dịu dàng nói tiếp: “Trước khi cưới, em phải gặp bố mẹ và anh trai anh nữa đấy”.

“Được thôi, Gia Dương, sau này mọi việc em sẽ nghe theo anh, anh mau về đi”, tôi sốt sắng nói.

“Phi, anh còn phải làm một việc nữa. Tuy anh chưa bàn với em, nhưng anh nghĩ em sẽ đồng ý. Anh nhận nuôi một cậu bé da đen, sau này nó sẽ là con chúng ta. Cậu bé tên là Kazan, giống tên em, đều có nghĩa là cỏ xanh...”

Từ nhỏ, tôi là đứa bé luôn phải sống trong hoàn cảnh éo le, bất luận gặp khó khăn gì, sự việc xảy đến bất ngờ hay có điều gì bất công, tôi cũng chưa từng khóc. Tôi luôn cố hết sức lội ngược dòng để rồi thẳng tiến, cố gắng học tập và làm việc. Những lúc thất vọng, tôi cũng chưa từng khóc. Khi phải sống ở nơi đất khách quê người, chịu đựng nỗi cô đơn, mất đi người bạn tri âm, bị người yêu hiểu nhầm rồi rời xa, tôi cũng không khác. Khi mối tình của mình mong manh như ngàn cân treo sợi tóc, khi sắp mất đi mọi thứ, tôi vẫn không khóc.

Thế nhưng lúc này, con tim tôi rối bời trong nỗi đắng cay lẫn niềm vui sướng đến tột cùng, tôi gật đầu trước ống nghe, không nói được gì nữa, chỉ cảm thấy nước mắt mình cứ thế lăn trên má.

HẾT

Full | Lùi trang 11

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ