watch sexy videos at nza-vids!
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu - Ông chủ! Quan tâm thêm chút đi - trang 11

Chương 31: Đường oan gia vô cùng hẹp

Tiếng khóc của Liêu Bắc Bắc im bặt, ngay sau đó, lại tuôn ra như nước lũ, trong lúc chịu dày vò, ôm nhau luôn khiến con người cảm thấy vô cùng ấm áp.

“Anh vẫn bằng lòng làm bạn bè với tôi sao?”

“Dĩ nhiên.”

Đường Diệp Trạch vuốt vuốt mái tóc dài của cô, người được sưởi ấm không chỉ là Liêu Bắc Bắc.

Liêu Bắc Bắc vòng hai tay, ôm hông anh, vùi mặt vào hõm vai anh, nhắc nhở mình đừng khóc nữa, thật không được tích sự gì, nhưng mà nước mắt thế nào cũng không kiềm chế được, nhanh chóng thấm ướt áo sơ mi của Đường Diệp Trạch.

Đường Diệp Trạch vuốt mái tóc dài của cô, anh cũng chỉ có thể vuốt ve tóc cô. Đôi khi, động tác thân mật không phải là sợ đối phương bài xích, mà là sợ bản thân mình lún quá sâu.

Lúc này, một giọng nói lanh lảnh mà ngờ vực truyền vào tai hai người:

“Ơ? Hai người đây là. . . . . .”

Phạm Phỉ nghe nói hôm nay Liêu Bắc Bắc không đi làm, lại gọi điện cho Đường Diệp Trạch không được, cho nên tìm đến nhà ở tập thể của Liêu Bắc Bắc để thăm dò xem như thế nào, sao mà ngờ sẽ đụng phải một màn khiến người ta khó chịu như thế.

Sống lưng Liêu Bắc Bắc cứng đờ, lập tức buông tay đang ôm chặt Đường Diệp Trạch ra, tiếp đó đứng lên, biết rõ quan hệ giữa Phạm Phỉ và Đường Diệp Trạch không đơn giản, cô còn ôm Đường Diệp Trạch khóc sướt mướt, hiển nhiên, mấy việc trước còn chưa giải quyết được, lúc này lại chọc phải Phạm Phỉ.

Phạm Phỉ tất nhiên sẽ không biểu hiện cảm xúc bất mãn lên trên mặt, từ đầu đến cuối cô không hề nhìn Đường Diệp Trạch một cái, chỉ dùng ánh mắt cực kỳ nghi hoặc nhìn Liêu Bắc Bắc, đợi chờ cô giải thích.

Phụ nữ đợi chờ đàn ông tỏ thái độ là thiếu sáng suốt, bởi vì so với phụ nữ, đàn ông bao giờ cũng bạc tình hơn.

Tất nhiên Liêu Bắc Bắc vô cùng khốn đốn, cô len lén chọc chân Đường Diệp Trạch một cái, ra hiệu cho anh giản thích một chút.

Song lần này, Đường Diệp Trạch lại không có ý định cứu cô, anh cũng đang chờ, chờ một định vị chưa chắc là có thể đạt được.

Thời gian dừng lại vài giây ——

“Tôi. . . . . . vừa rồi hơi không thoải mái, thiếu máu. . . . . . Ừ, thiếu máu. . . . . .” Liêu Bắc Bắc giải thích mơ hồ mối quan hệ phức tạp này, cô trốn tránh vấn đề đã trở thành một loại thói quen.

“Như vậy hả, tôi sẽ cùng cô đi bệnh viện đi, sắc mặt cô quả thật không tốt.” Phạm Phỉ tiến lên hai bước khoác khửu tay cô, không đợi Liêu Bắc Bắc từ chối nhã nhặn, Phạm Phỉ liền nhét cặp văn kiện vào trong tay Đường Diệp Trạch: “Đã vẽ ra bản thảo sơ bộ rồi, anh xem trước, em đưa Bắc Bắc đi bệnh viện kiểm tra một chút, dù sao không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.”

Liêu Bắc Bắc hơi hơi xoay người nhìn về phía Đường Diệp Trạch, Đường Diệp Trạch phất phất tay với cô, thật ra thì anh cũng có ý định này, bởi vì sắc mặt Liêu Bắc Bắc tái nhợt như tờ giấy, có Phạm Phỉ cùng đi còn thích hợp hơn anh.

Phạm Phỉ coi như là người phụ nữ có thể nhẫn nhịn, cô ta không hề tỏ chút địch ý nào, thậm chí còn hỏi han Liêu Bắc Bắc ân cần, hai người đi đến bãi đỗ xe, vừa vặn gặp phải Đường Diệp Hoa đang chuẩn bị ra ngoài.

Hiện tại người Liêu Bắc Bắc không muốn gặp nhất chính là anh ta, cho nên chân bước chậm lại, vô thức trốn phía sau Phạm Phỉ, Phạm Phỉ lại thoải mái bước đến chào hỏi ông chủ. Ở vùng này cô ta không có xe tư, vì sao lại đến bãi đỗ xe? Hiện giờ đã hiểu rồi đi.

“Hai cô đi đâu?” Đường Diệp Hoa khép cửa xe lại

“À, vừa rồi Liêu Bắc Bắc suýt nữa thì ngất xỉu, tôi cùng cô ấy đi bệnh viện kiểm tra.”

Trong lòng Đường Diệp Hoa suy nghĩ có phải đói không, nhưng mà trước mặt cấp dưới lại không thể trực tiếp hỏi Liêu Bắc Bắc, cho nên anh mở cửa sau của xe, ôn hòa nói với Phạm Phỉ: “cô bận thì đi đi, vừa vặn tôi vào thành phố.”

Phạm Phỉ chỉ chờ những lời này của Đường Diệp Hoa, cô ta nắm hai vai Liêu Bắc Bắc, đẩy cô đến trước mặt Đường Diệp Hoa, rất có lễ phép cúi đầu tạ ơn, sau đó xoay người rời đi.

Đợi Phạm Phỉ đi xa, Đường Diệp Hoa một tay bắt được Liêu Bắc Bắc đang lẩn trốn, nhét cô vào chỗ ngồi phía sau.

Lúc này Liêu Bắc Bắc có còn muốn đi đã không kịp rồi, bởi vì động tác của Đường Diệp Hoa còn nhanh hơn cô, lập tức ấn nút khóa xuống.

Xe chạy vụt ra khỏi bãi đỗ xe, Liêu Bắc Bắc vốn đang đói bụng đến hai mắt nhòa đi, hơn nữa tốc độ xe cực nhanh, cô tựa như người rối ngã trái ngã phải ở chỗ ngồi phía sau.

“Tôi rất ghét anh.”

Trời ạ. Thế mà cô lại nói ra, ngang nhiên mắng ông chủ,còn có phần hả hê đó.

“Ghét anh 100% cũng không sao cả, dù sao em cũng trốn không thoát khỏi lòng bàn tay anh rồi.” Đường Diệp Hoa cong cong khóe miệng.

Liêu Bắc Bắc nhìn chằm chằm gáy anh: “Anh, anh quả thực là …. Kẻ vô lại …” Âm cuối càng ngày càng nhẹ, giọng nói nhỏ như muỗi kêu.

Đường Diệp Hoa bỏ ngoài tai, thấy thanh sô-cô-la trên cái khung trước xe, cầm lấy, ném về phía sau, rơi chính xác lên trên đùi cô.

Liêu Bắc Bắc mới không gây sự với thân thể mình, cô tức tối xé vỏ giấy ra, bất luận có ngon hay không, nhai một miếng thật to.

Một lon đồ uống tăng lực lại được quăng đến cạnh người cô, cô giật nắp, như là giận dỗi vừa ăn vừa uống.

“Tôi không có bệnh, anh thả tôi lại ven đường, tự tôi quay về.”

“Sắp chạy đến nơi rồi, đã đến thì khám một chút.” Ngữ điệu của Đường Diệp Hoa luôn là không cho phép bác bỏ, có cảm giác như kiểu “cô nói cứ nói, chẳng liên quan gì đến tôi.”

Liêu Bắc Bắc hai tay khoanh trước ngực trở nên khó chịu, cô chưa từng thấy người đàn ông nào ngang ngược như vậy.

Chỉ chốc lát sau, xe đã tới trước cửa bệnh viện.

Liêu Bắc Bắc xuống xe trước, một tiếng gọi lanh lảnh thu hút sự ý của cô.

“Cô giáo Liêu, cô giáo Liêu.” Niếp Niếp giãy thoát khỏi tay cô y tá, hớn hở chạy về phía Liêu Bắc Bắc, trí nhớ của trẻ con rất kém, vả lại Liêu Bắc Bắc vẫn luôn săn sóc bé.

Liêu Bắc Bắc chần chờ một chút, sau khi xác định Phan Hiểu Bác không có ở đây, thì giang hai tay ra, ôm Niếp Niếp vào trong lòng.

Đường Diệp Hoa dừng xe xong, thấy Liêu Bắc Bắc ôm một cô bé, anh mặt không đổi sắc đi tới, hỏi: “con cái nhà ai?”

Nhìn trên mức độ nào đó, hiển nhiên Phan Hiểu Bác là tuyển thủ hạt giống số một của Đường Diệp Hoa, cô thu lại nụ cười, lười trả lời, lại càng không muốn đáp lại anh.

Niếp Niếp ôm cô, nhìn về phía Đường Diệp Hoa, dựa vào những từ ngữ lễ phép chú thường dạy bé, tự mình trình bày thân phận: “Chào chú, cháu là cháu gái nhà Phan Hiểu Bác.”

Đường Diệp Hoa nhìn đứa bé đùa rất vui, vẻ mặt lạnh như băng cũng dịu đi vài phần. Nhưng mà anh còn chưa hỏi tiếp, chỉ thấy một người đàn ông đầu quấn băng gạc đi đến trước mặt: “Ai cho phép cô ôm Niếp Niếp ?”

Liêu Bắc Bắc thoáng cái rụt vai lại, Đường Diệp Hoa thì một bước chắn trước người cô, nhân thể nhận lấy đứa bé, nhét nó vào trong lòng Phan Hiểu Bác, không vui nói: “hô to gọi nhỏ với phụ nữ là mất phong độ.”

Liêu Bắc Bắc ngưỡng mộ bóng lưng người phía trước, không ngờ rằng Đường Diệp Hoa sẵn sàng giải vây giúp mình, tuy rằng cô rất không vừa mắt với thái độ của Đường Diệp Hoa, nhưng nghĩ kỹ ra, quả thật anh chưa hề hò hét bừa bãi với mình.

Lúc này Phan Hiểu Bác mới chú ý tới Đường Diệp Hoa, bởi vì thói quen nghề nghiệp, trước tiên anh ta sẽ chú tới đẳng cấp ăn mặc của một người. Đường Diệp Hoa một thân tây trang Armani, cổ tay đeo đồng hồ có tiếng, phong độ thì lại càng khỏi cần phải nói, rõ ràng là không thuộc về tầng lớp công sở thường dân.

Phan Hiểu Bác giống như hoàn toàn ngộ ra mà ngửa mặt lên trời cười lạnh mấy tiếng: “Liêu Bắc Bắc a Liêu Bắc Bắc, tôi nói này tần suất cô đổi đàn ông có phải quá nhanh rồi không?”

Liêu Bắc Bắc không thèm đáp lại, chỉ muốn đi nhanh lên.

Phan Hiểu Bác đánh giá Đường Diệp Hoa một cách không coi là lễ phép, khiêu khích nói: “Thật xin lỗi, đã quên tự giới thiệu mình, tôi là bạn trai cũ của Liêu Bắc Bắc, ba ngày trước vừa chia tay, nói cho chính xác hơn, còn chưa nói lời chia tay chính tức, Chúc các người phát triển thuận lợi.”

“Phan Hiểu Bác, anh quá vô liêm sỉ rồi. Anh đã làm gì với tôi anh còn không biết sao?” Liêu Bắc Bắc không nhịn được mở miệng nói.

“Tôi biết a, vạch trần một người ra vẻ trong trắng, thực ra là một ả đàn bà bắt cá mấy tay.” Phan Hiểu Bác tỏ rõ muốn phá hoại chuyện tốt của Liêu Bắc Bắc.

Liêu Bắc Bắc nắm chặt tay thành quả đấm, khuôn mặt nhỏ nhắn nghẹn đến đỏ bừng, nhưng mà cô không muốn tranh luận với Phan Hiểu Bác, tranh chấp với một tên khốn kiếp, chỉ tự hạ thấp đẳng cấp của mình.

Vì vậy, ngay vào lúc cô xoay người bỏ đi, Đường Diệp Hoa một tay ôm bả vai cô.

Tay anh giữ chặt bả vai Liêu Bắc Bắc, tựa như con người anh, mạnh mẽ mà cứng rắn nắm toàn cuộc trong tay.

Đường Diệp Hoa khẽ nhếch cằm, rất khinh thường nói với Phan Hiểu Bác: “Đừng trách phụ nữ thay đổi thất thường, muốn trách thì trách tự bản thân anh không có bản lĩnh níu giữ một người phụ nữ.” Anh giễu cợt cười một tiếng: “Hai người đã chia tay rồi, đó nghĩa là hai người xa lạ không hề liên quan, tôi hi vọng anh đừng có tiếp tục quấy rầy người phụ nữ của tôi nữa, cởi mở một chút, giống như một người đàn ông đi đứng nhanh nhẹ dứt khoát.”

Phan Hiểu Bác ngây ngẩn cả người, sau đó làm bộ làm tịch thương tiếc thở dài: “Ai, tôi vô cùng khâm phục sự can đảm của anh, nhưng mà, đến một ngày khi anh biết được người phụ nữ này tham lam đến cỡ nào, thâm tâm tôi hi vọng anh cũng có thể tràn đầy tự tin giống như ngày hôm nay vậy.”

“Không nhọc anh quan tâm, cho dù tôi có thua, ít nhất sẽ không giống như anh, làm nhục một người phụ nữ tôi từng thích, lại càng không vô lý đi tung tin đồn nhảm khắp nơi. Tôn nghiêm bắt nguồn từ chính cử chỉ lời nói của bản thân, anh thế này, người khác có muốn đánh giá cao anh cũng khó.”

Sau khi nghe xong, Phan Hiểu Bác không khỏi lửa giận công tâm, anh ta chìa tay ra chỉ vào Đường Diệp Hoa đang lên mặt dạy người. Đường Diệp Hoa thì chậm rãi gạt ra: “Chính là vì đầu anh đang bị thương, tôi mới nhẫn nại khuyên bảo anh, hiểu được tiến lui mới là thượng sách.”

Phan Hiểu Bác chợt thu tay lại, lại chỉ chỉ Liêu Bắc Bắc tránh dưới sự che trở của Đường Diệp Hoa. Nói thật, Phan Hiểu Bác khó có thể tin, Liêu Bắc Bắc lại còn có mặt mũi đóng vai người vô tội bị hại, hơn nữa còn coi những người đàn ông ưu tú này như kẻ ngốc mà đùa bỡn trên tay? Người phụ nữ này lòng dạ thâm sâu thật khiến anh ta cảm thấy không bằng ….

Nghìn tính vạn tính, lại không tính được Đường Diệp Hoa miệng độc này lại ra giúp mình, Liêu Bắc Bắc không khỏi cảm xúc lẫn lộn.

Niếp Niếp nằm trên bả vai chú mình, vẫy vẫy tay với Liêu Bắc Bắc, nụ cười hồn nhiên sáng lạn.

Liêu Bắc Bắc nhìn khuôn mặt tươi cười trong sáng của đứa trẻ, cho dù trong lòng rất không thoải mái, nhưng sẽ không chuyển lên trên người trẻ con. Chính là bởi vì đứa trẻ này không có chỗ nương tựa, cô mới không muốn đối đầu gay gắt với Phan Hiểu Bác. Đương nhiên, năng lực của cô cũng rất kém, không thể phủ nhận, lần nào cô cũng ỷ lại vào sự chăm sóc của hai anh em nhà họ Đường.

Liêu Bắc Bắc hướng về phía Đường Diệp Hoa, cúi mình thật thấp xuống, chân thành nói: “Cám ơn anh, cho dù anh có tin tưởng lời anh ta hay không, tôi đều muốn cảm ơn anh đã không bỏ mặc tôi trong lúc tôi một thân một mình.”

Đường Diệp Hoa khẽ nháy mắt, giữ bả vai cô, cười nói: “Thật giả đều không liên quan đến anh, nếu anh quyết định theo đuổi em, thì sẽ hoàn thành chức trách của một người theo đuổi, anh không bảo vệ em thì ai bảo vệ em, đúng không?”

Liêu Bắc Bắc cắn cắn môi, không thể không thừa nhận, lúc anh ta nói những lời này rất có sức hấp dẫn.

“Làm bạn gái của anh đi?” Anh hơi nhích tới gần gương mặt cô, giọng nói dịu dàng, dự định rèn sắt khi còn nóng.

Liêu Bắc Bắc chà nhẹ hai tay, để ý tới xung quanh mà nói với anh: “Để ngỏ lời cảm ơn, tôi mời anh ăn cơm.”

“Cơm là nhất định phải ăn, nhưng mà trước khi ăn cơm em tỏ thái độ trước đã.” Khóe miệng Đường Diệp Hoa hàm chứa ý cười, vẫn hung hăng như trước.

Thử hỏi, một vị độc thân hoàng kim khôi ngô phóng khoáng (*) theo đuổi cô, thậm chí tối qua cô còn tát người đàn ông này một bạt tai, anh không chỉ chẳng tính toán hiềm khích trước đó, còn giúp cô ra sức mắng chửi tên bạn trai cũ bỉ ổi vô liêm sỉ, cô đồng ý? Hay là từ chối đây?

((*) Độc thân hoàng kim: nguyên văn: 钻石王老五 (kim cương vương lão ngũ). Kim cương đại biểu cho sự cao quý, hiếm có. Vương lão ngũ ý chỉ người đàn ông độc thân. Kim cương Vương lão ngũ chỉ người đàn ông hiếm hoi còn sót lại, đẹp trai, giỏi giang, giàu có.

Khôi ngô, phóng khoáng: Hán Việt: anh tuấn tiêu sái.)

Chương 32: Ai khiến cho anh trở thành một người tự bế.

“Tạm thời tôi không có cách nào trả lời anh vấn đề này, thật xin lỗi.”

Liêu Bắc Bắc chính là quá tự biết lấy mình rồi, điều kiện đối phương tốt đến mức cao không thể chạm tới, mà cô thân không có sở trường, tiền gửi ngân hàng là số âm, không phải là cô khinh thường mình, mà là hiện thực tàn khốc hiện hữu trước mắt.

Đường Diệp Hoa mấp máy môi: “anh biết em đang suy nghĩ gì, cảm thấy bản thân không xứng với anh đúng không?”

“Ừ.”

“Quả đúng là thế.”

“. . . . . .” Khốn kiếp.

Đường Diệp Hoa cười toe toét, vốn định đưa cô đi bệnh viện khám sức khỏe, nhưng mà nghĩ đến xung đột vừa rồi, anh quyết định đưa cô đi ăn chút gì đã.

Trong quán cháo, Liêu Bắc Bắc vùi đầu ăn mạnh. Đường Diệp Hoa vẫn điện thoại không ngừng, nội dung phần lớn liên quan đến gọi thầu, xem ra kế hoạch khu biệt thự Điệp Luyến sắp chính thức khởi động.

“Đợt này anh có lẽ là khá bận, em thân là thư ký của anh … ”

“Tôi không muốn làm thư ký của anh, làm bán hàng thích hợp với tôi hơn.” Liêu Bắc Bắc ngắt lời anh, bởi vì Đường Diệp Hoa căn bản không có quan niệm thời gian.

“Đừng đùn đẩy. Mặc dù công việc thư ký không trích phần trăm, nhưng lương tháng là năm nghìn, em làm bán hàng sẽ chết đói.” Đường Diệp Hoa nhìn ngang nhìn dọc cũng không nhìn ra cô sẽ cưỡng lại.

Năm nghìn đích xác là con số khiến người rung động, cô từng miếng từng miếng cháo đưa vào trong miệng: “chỉ là đánh giấy tờ gì gì đó sao?”

“Ừ, lúc nào cũng đợi lệnh. Sau khi trở về em thu dọn một ít hành lý, dọn đến nhà anh ở.”

Liêu Bắc Bắc hít sâu một hơi, Đường Diệp Hoa còn nói: “chỗ anh là hai phòng một sảnh (hai phòng ngủ, một phòng khách), đừng nghĩ lung tung.”

Liêu Bắc Bắc ho nhẹ một tiếng, hỏi: “thư ký trước của anh cũng ngủ cùng nhà với anh?”

“Đường thị đối mặt là thị trường quốc tế, bởi vì vấn đề chêch lệch thời gian, nhân viên tiếp nhận công việc thư ký phải gọi là đến, em nhìn Triệu Diệu, không phải là ở tại phòng trọ bên cạnh Diệp Trạch đó sao?”

“Vậy anh cũng sắp xếp cho tôi một căn nhà đơn, nếu tiện ….”

“Bằng lý lịch của em còn muốn so sách với Triệu DIệu?” Đường Diệp Hoa nhướng mày, oán thầm nói, nhà thì có cả đống, chính là không cho em ở.

Lòng tự tin còn sót lại không bao nhiêu của Liêu Bắc Bắc một lần lại một lần bị vô tình vùi dập, cô suy nghĩ một chút, ngẩng đầu lên ngang ngược một lần: “Làm thư ký của anh cũng được, nhưng mà phải quy ước ba điều, anh không được bước vào phòng ngủ của tôi, không được bảo tôi uống rượu, càng không được sai tôi tiếp khách, ca hát, khiêu vũ.”

“Không thành vấn đề.” Đường Diệp Hoa giơ chén trà lên ý bảo, đồng ý.

Liêu Bắc Bắc nhấp một ngụm trà, do dự một lát, dùng từ ngữ mà cô cho từ thích hợp nhất để giới thiệu quan hệ giữa cô và Đường Diệp Trạch: “Thật ra thì, tôi và tổng giám Đường Diệp Trạch coi như là quen biết, anh ấy là một ông chủ rất có tâm, đến đỡ công tác giáo dụ ở vùng miền núi nghèo khó, chuyên môn của tôi lại vừa vặn là giáo viên mầm non, cho nên từng trò chuyện vài lần, tôi cũng từng chăm sóc bọn trẻ vùng núi.”

Đường Diệp Hoa hơi ngẩn ra, vừa muốn hỏi nữa, nghĩ lại, đúng vậy, em trai cũng không nói không quen biết Liêu Bắc Bắc, nếu như chỉ vì chuyên môn của Liêu Bắc Bắc mà từng có tiếp xúc, thì quả thật không cần thiết đặc biệt giới thiệu.

Nhắc tới sự cố chấp của Đường Diệp Trạch đối với sự nghiệp công ích, tâm trạng Đường Diệp Hoa trở nên nặng nề, bọn họ cùng lớn lên không giả, nhưng có lúc anh cảm thấy căn bản không hề hiểu rõ em trai, về phương diện ăn, mặc, ở, đi lại, bình thường Đường Diệp Trạch nghe theo sự sắp xếp của anh trai, cha bảo Đường Diệp Trạch đi du học, anh đi du học, mà anh cũng không chất vấn hay phản đối gì.

Cẩn thận nghĩ đến, dường như thật đúng là Đường Diệp Hoa chưa từng hỏi đến rốt cuộc em trai từng muốn cuộc sống như thế nào.

“Em và Diệp Trạch ra ngoài, có trò chuyện không?” Đường Diệp Hoa có chút rối rắm. Anh nhớ có lần trong nhà có khách tới, các người lớn có việc cần nói chuyện, cha liền để Đường Diệp Trạch chơi cùng con cái nhà kia, Đường Diệp Trạch bảo đứa trẻ kia chọn lấy vài món đồ chơi trong hộp đồ chơi của mình mà chơi, sau đó cùng đứa bé ra sân chơi máy bay điều khiển từ xa, thằng bé kia thì nói hơi nhiều, vừa chơi vừa lôi lôi kéo kéo Đường Diệp Trạch, Đường Diệp Trạch thì chỉ tựa vào gốc cây nhìn trời, đợi đến lúc ăn cơm, đứa bé kia trước tiên là lên án “tội ác” của Đường Diệp Trạch, đằng đẵng ba tiếng đồng hồ, Đường Diệp Trạch một câu cũng không nói.

“Có a, nhưng mà quả thật là anh ý nói rất ít.” Liêu Bắc Bắc bĩu môi, bật cười, “có điều là anh ấy đánh chữ rất nhanh, lúc trò chuyện nhắn tin Weibo(*) thì cởi mở hơn chút.”

(*) Weibo: tiếng Trung: vi bác, tiếng Anh: Microblogging – một hình thức nhắn tin trên mạng phổ biến ở Trung Quốc (tương tự Twitter)

“Khi còn bé, chính là vào năm mẹ bọn anh qua đời, bọn anh từng nghi ngờ Diệp Trạch mắc phải chứng tự bế (tự kỷ). Nó luôn ngồi bên cửa sổ ngẩn người, cứ ngồi là ngồi liền mấy tiếng, thậm chí một ngày, ai gọi nó cũng không quan tâm. Về sau cha tìm bác sĩ tâm lý đến hướng dẫn tâm lý cho em trai, bác sĩ tâm lý nói em trai vô cùng không phối hợp, theo quan sát của bác sĩ, Diệp Trạch quả thật đã mắc bệnh tâm lý ở mức độ nào đó, cũng đề nghị với cha, bồi dưỡng năng khiếu đặc biệt nào đó cho Diệp Trạch, loại như nghệ thuật là tốt. Cho nên cha liền mời mấy vị giáo sư mỹ thuật tạo hình về dạy, cuối cùng nó chọn tranh màu nước, vừa vẽ này chính là mười năm.”

Đường Diệp Hoa đốt một điếu thuốc, than thở một tiếng: “tranh của nó đa số là tranh phong cảnh, được giáo sư đánh giá tác phẩm xuất sắc có nhiều sắc thái biểu cảm. Nhưng mà em nhìn bản thân nó xem, người lạnh lùng quá ít nói, ai có thể nhìn ra mấy tác phẩm đó là xuất phát từ tay một người tự bế chứ.”

Liêu Bắc Bắc nhíu mày: “Tự bế? Đường Diệp Trạch không tự bế đâu, bọn tôi có trò chuyện.”

“Anh chỉ là nói mặt khác. Lúc tâm trạng Diệp Trạch tốt sẽ thêm mấy lời, lúc tâm trạng không tốt thì em có dùng cái gì nạy cũng không nạy miệng nó ra được.” Đường Diệp Hoa cười nói. Thoáng cái thế mà anh đã có thể hàn huyên với Liêu Bắc Bắc nhiều chuyện riêng như vậy.

Liêu Bắc Bắc nuốt thức ăn trong miệng, cẩn thận hỏi: “Nếu như anh không muốn trả lời cũng không sao, tôi muốn hỏi, mẹ các anh là qua đời vì bệnh sao?”

Trong mắt Đường Diệp Hoa tràn lên chút thương cảm: “Mất ngoài ý muốn.”

“Thật xin lỗi. . . . . .”

“Thoáng một cái, mười sáu năm đã trôi qua rồi. . . . . .” Đường Diệp Hoa gợn gợn khóe miệng, nếu như đáy lòng anh có mềm yếu nhất, nơi đó nhất định là thuộc về mẹ anh.

Lần tai nạn đó khiến anh năm đó mười hai tuổi không làm gì được, thân ở vùng biển nguyên sinh, bọn họ kêu rách cổ họng cũng không ai chú ý tới, anh chỉ có thể trơ mắt nhìn nước biển nhấn chìm thân thể của mẹ…

Lúc ấy, Đường Diệp Trạch chỉ mới mười tuổi, cậu dùng hết sức lực kéo lại anh đang chạy ra biển cứu mẹ. Vì chuyện đó, Đường Diệp Hoa đã đánh Đường Diệp Trạch một trận rất tàn nhẫn, anh càng tự trách, căm ghét mình không có khả năng cứu mẹ.

Sau khi mẹ qua đời, tính tình Đường Diệp Trạch biến đổi rất lớn, về nguyên nhân thay đổi, theo phân tích của bác sĩ tâm lý, mẹ chết tất nhiên là một nguyên nhân, đồng thời trong lòng Đường Diệp Trạch có lẽ còn cất giấu một bí mật không thể cho ai khác biết. Chính vì anh không thể nói ra, cho nên anh lựa chọn thà không nói lời nào.

Trong lòng Liêu Bắc Bắc bị lây một luồng bi thương, con cái nhà giàu nhìn như phong quang vô hạn, cũng chưa chắc không buồn không lo, so với hai anh em còn nhỏ đã chịu tang mẹ, cô thật sự là quá hạnh phúc rồi.

“Tôi kể chuyện cười cho anh nhá?” Điều Liêu Bắc Bắc không nhìn được nhất chính là thấy người khác đau lòng khổ sở.

“Được.” Đường Diệp Hoa vô cùng hứng thú cong khóe miệng.

“Có một con sói đi tới Bắc Cực, không cẩn thận rơi vào hố băng, lúc vớt lên biến thành cái gì?”

“Không biết.” Anh cười cười.

“Dốt. Biến thành ‘cây cau’ rồi. Ha ha ——”

(giải thích: sói rơi vào hố băng biến thành sói băng, nguyên văn tiếng Trung: 冰狼 (đọc: bīngláng), ở đây Bắc Bắc dùng cách chơi chữ, từ ‘sói băng’ có cách đọc gần giống từ ‘cây cau’, ‘cây cau nguyên văn là 槟榔 (đọc: bìng·lang))

Đường Diệp Hoa nhoáng cái hóa đá, nghiêm mặt nói: “Trừ tiền lương.”

Đây quả thực là đang hạ thấp chỉ số thông minh của anh.

“. . . . . .” Liêu Bắc Bắc đen mặt, cúi đầu húp cháo.

Đợi sau khi ăn xong, Liêu Bắc Bắc cùng Đường Diệp Hoa đi tới cửa hàng bán lẻ trong trấn, các nhân viên thấy Đường Diệp Hoa đại giá quang lâm, đồng loạt đứng dậy cúi chào, vẫn không quên ngắm nhìn Liêu Bắc Bắc mấy lần.

Muốn nói Liêu Bắc Bắc coi như là bản lĩnh cao cường rồi, đầu tiên là cùng Triệu thư ký liếc mắt đưa tình, sau cùng cậu hai nhà họ Đường đi lại mật thiết, bây giờ cậu cả nhà họ Đường lại để cô bên cạnh, đây chính là người ngốc có ngốc phúc trong truyền thuyết?

Đường Diệp Hoa giới thiệu rõ chức vụ của Liêu Bắc Bắc hiện nay với quản lý bộ phận nhân sự, cho bộ phận nhân sự bố trí những thiết bị cần thiết cho công việc thư ký của cô — một bàn laptop, máy fax, máy in, máy scan, một loạt những thiết bị văn phòng chủ chốt, còn có thẻ công tác cho chức vụ mới.

Sau khi xong xuôi thủ tục, Liêu Bắc Bắc chính thức trở thành thư ký riêng tại vùng này của Đường Diệp Hoa. Tâm trạng của cô nói như thế nào đây, vui buồn nửa nọ nửa kia đi, vui chính là cô không cần rầu rĩ vì không được bước chân ra khỏi nhà nữa, buồn chính là, Đường Diệp Hoa là một kẻ cuồng công tác một trăm phần trăm.

Vô luận là tin tức tốt hay là tin tức xấu, cô đều muốn chia sẻ với Đường Diệp Trạch đầu tiên. Cho nên, khi đang đợi Đường Diệp Hoa, cô tìm Đường Diệp Trạch qua Weibo.

Ưu thương phụ nhị đại @: ông chủ, bây giờ tôi là thư ký của anh trai anh rồi, thủ tục thăng chức đã làm xong rồi. Anh đang bận sao?

Rất nhanh, Liêu Bắc Bắc nhận được tin nhắn điện thoại của Đường Diệp Trạch gửi tới.

Đường Diệp Trạch: chúc mừng.

Liêu Bắc Bắc: tôi đang tính, chờ tôi lấy được tiền lương tháng này, có thể trả hết sạch tiền tôi nợ anh. Hì hì.

Đường Diệp Trạch: cô không nhắc tôi đã quên rồi.

Liêu Bắc Bắc: tôi nhớ rõ a. Còn có chuyện quét dọn thuyền buồm đền bù lại cái laptop, còn tính chứ?

Cô cũng không phải là người nợ mà không trả, không hề quên chuyện làm rơi vỡ laptop của Đường Diệp Trạch, trước kia hai người đạt được thỏa thuận, mỗi lần quét dọn thuyền buồm trừ đi năm trăm đồng.

Đường Diệp Trạch: ừ.

Liêu Bắc Bắc: tối nay đi, tôi đi quét dọn thuyền buồm, sau khi trở về anh đưa chìa khóa cho tôi.

Đường Diệp Trạch: đêm nay tôi dự định rời bến, ngày mai cũng được.

Liêu Bắc Bắc: không sao a, tôi có thể dọn dẹp phòng chứa đồ và phòng bếp trước, ngày mai lại kì cọ boong tàu.

Bên này, Đường Diệp Trạch nhìn lướt qua khoang thuyền không nhiễm một hạt bụi, vừa chuẩn bị làm loạn phòng bếp đã được nhân viên vệ sinh mới vừa thu dọn xong, vừa trả lời: Được.

Lúc này Liêu Bắc Bắc mới hài lòng nở nụ cười, ai cũng không muốn tranh nhau làm việc nặng, nhưng mà thông qua đủ loại miêu tả của Đường Diệp Hoa đối với Đường Diệp Trạch, cô âm thầm khổ sở đến bây giờ, thân là bạn bè của Đường Diệp Trạch, cô hi vọng anh sớm thoát ra khỏi ký ức đau đớn. Cho dù cô có sốt ruột thế nào cũng không thể giúp gì, nhưng ít ra khi anh muốn nói chuyện có thể tâm sự với anh.

Trên đường trở về nhà ở tập thể, Liêu Bắc Bắc muốn trưng cầu sự đồng ý của Đường Diệp Hoa, nói: “Ngày mai tôi chính thức đi làm được không?”

“Được. Em muốn bắt đầu lúc nào cũng được, cùng lắm thì mệt chết anh.”

Đường Diệp Hoa cười nói, công việc chồng chất như núi đang chờ anh đây.

“Thì tối nay, tôi muốn dọn dẹp thuyền buồm gán nợ.”

“Thuyền du lịch của Diệp Trạch?”

Liêu Bắc Bắc đáp một tiếng, báo lại đúng sự thực.

Sau khi nghe xong, Đường Diệp Hoa không có phát biểu ý kiến, gì nữa, nhưng mà trong lòng thế nào cũng có chút không thoải mái. Có thuyền du lịch nhất định có nhân viên vệ sinh đi kèm, mục tiêu lòng đồng cảm của em trai rất rõ rệt, chỉ quan tâm những người không giúp không được. Đối với những người có năng lực sinh tồn, cậu ấy sẽ không mềm lòng. Liêu Bắc Bắc hiển nhiên không thuộc về loại phía trước.

Trở lại tòa nhà ở tập thể, trước tiên Liêu Bắc Bắc kéo vali hành lý vào chỗ ở của Đường Diệp Hoa, tắm rửa sạch sẻ, thay một bộ quần áo mùa hè nhẹ nhàng, sau đó rời nhà dưới mí mắt của Đường Diệp Hoa .

Đường Diệp Hoa nhìn chăm chú vào bóng lưng khoan khoái của cô, tâm trạng ngày càng kém.

“Tôi tới rồi. ” Liêu Bắc Bắc đứng ở bên bờ vẫy vẫy tay với Đường Diệp Trạch.

Đường Diệp Trạch đứng ở trên bong thuyền mắt nhìn xuống cô, còn chưa mở miệng, chỉ thấy hai người phụ nữ đi về phía bên này ——

“Ra biển à, cùng nhau đi.” Vương Tuyết Mạn và Phạm Phỉ sánh vai đi trước, hai người phụ nữ ưa chuộng thời thượng tức khắc kết thành một khối, đồng thời “tâm đầu ý hợp” chán ghét Liêu Bắc Bắc.

Vương Tuyết Mạn đi ngang qua bên cạnh Liêu Bắc Bắc, hỏi: “Sao cô ăn mặc giống như nữ công nhân vệ sinh a?”

Phạm Phỉ ra vẻ không có ác ý địa trêu chọc nói: “Đừng đùa Bắc Bắc nữa, nhiệm vụ hôm nay của cô ấy thật đúng là quét dọn thuyền buồm.”

Nghe những lời này, sắc mặt Liêu Bắc Bắc biến đổi, cô nhạy cảm nhìn về phía Đường Diệp Trạch —— là anh nói cho Phạm Phỉ đấy sao?

Chương 33: Thiên nhiên ngốc thật không ngốc.

Đường Diệp Trạch nhận thấy được sự thay đổi cảm xúc của Liêu Bắc Bắc, anh đi xuống bậc thang, nhưng bị Phạm Phỉ đối diện ngăn cản, cô ta chưa hề nói gì, dưới chân vừa trượt, người ngửa ra sau, Đường Diệp Trạch lập tức kéo cánh tay cô ta, Phạm Phỉ thuận thế nghiêng về phía trước ôm phần eo của anh.

“Em chỉ biết anh sẽ cứu em, hì hì ——” Phạm Phỉ ranh mãnh lè lưỡi, kéo tay Đường Diệp Trạch đi xuống bậc thang, “Anh nói sẽ dạy em lái thuyền, đi thôi, hôm nay em muốn học.” Vừa nói, cô ta vừa vẫy vẫy tay với Liêu Bắc Bắc đang đứng trên bờ: “Bắc Bắc mau lên đây a, sắp phải khởi động thuyền rồi.”

Vương Tuyết Mạn hai tay khoanh trước ngực, vênh váo liếc về hướng Liêu Bắc Bắc: “Nếu như sợ tôi đẩy vào biển thì đừng lên nha.”

Đường Diệp Trạch nhăn mặt lại, vừa muốn mở miệng, Phạm Phỉ nhét một quả nho vào miệng anh: “cô Vương không có ác ý, chẳng qua là thích nói giỡn thôi, giữa phụ nữ với nhau chính là giao lưu như thế, anh không hiểu.”

Liêu Bắc Bắc hừ nhẹ một tiếng, rầm rầm bước lên trên thuyền. Ai sợ ai? Cô còn nhớ rõ phao cứu hộ để ở chỗ nào. Hừ.

Cô chân vừa đứng vững, dưới sự chỉ thị của Đường Diệp Trạch, Phạm Phỉ mở thiết bị vệ tinh dẫn đường, khởi động động cơ, nhanh chóng xuất bến.

Đường Diệp Trạch không nghĩ tới Phạm Phỉ đột ngột như vậy, anh vừa nắm lấy lưng ghế dựa, giữ cân bằng, vừa kiểm soát tốc độ thuyền, tạm thời không rảnh chú ý đến chuyện xảy ra trên boong tàu.

Vương Tuyết Mạn và Liêu Bắc Bắc đưa mắt nhìn nhau, soạt một cái, Vương Tuyết Mạn cởi chiếc khăn quàng trên vai xuống, nửa người trên mặc bikini, nửa dưới quấn chiếc khăn lụa mỏng làm váy ngắn, chưng vóc dáng lồi lõm thật đẹp ra trước mắt Liêu Bắc Bắc.

Liêu Bắc Bắc vô thức nhìn về phía lồng ngực mình, vội ho một tiếng, gắng sức ưỡn thẳng người.

Vương Tuyết Mạn chẳng thèm ngó tới, quay người lại ngồi ở ghế nằm, nói: “Phiền cô lấy giúp tôi một cốc nước trái cây, cám ơn.”

Liêu Bắc Bắc không muốn đối địch với Vương Tuyết Mạn, cho nên cô lập tức đi rót nước trái cây giúp cô ta, lúc đưa cho cô ta, đồng thời nói rõ: “tôi và Đường Diệp Hoa chẳng qua chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới.”

“Đừng giải thích, phiền.” Vương Tuyết Mạn nhướng đôi mắt đẹp, còn nói, “Anh ấy có tiền, tôi cũng không ngại trước hôn nhân anh ấy chơi thêm mấy người đàn bà.”

“Nói không phải, có tin hay không là tùy cô.” Liêu Bắc Bắc xoay người muốn đi, Phạm Phỉ vừa vặn lên boong tàu, cười hỏi: “các cô trò chuyện cái gì mà vui vẻ thế a?”

“Không có gì, tiểu tam đang giải thích cho bản thân đây, không đúng, cũng không tính là tiểu tam, là tiểu mật.” Vương Tuyết Mạn vỗ vỗ ghế nằm bên cạnh, ý bảo Phạm Phỉ ngồi xuống, hai cô đã sớm bàn bạc xong xuôi, một diễn e thẹn, một đóng vai phản diện, ắt sẽ làm nhục Liêu Bắc Bắc đến cùng.

Liêu Bắc Bắc trầm mặt, cứ nên đi quét dọn vệ sinh đi.

Cô đi tới phòng bếp sửa sang lại tủ lạnh, hai người phụ nữ lại cùng tiến vào, vừa tán gẫu vừa bóc một túi đồ ăn vặt ra, ầm một tiếng. gói bim bim trong tay Vương Tuyết Mạn rơi tung tóe xuống đất.

Thấy thế, Phạm Phỉ cầm cây lau nhà muốn dọn sạch, Liêu Bắc Bắc đi tới giúp đỡ, Phạm Phỉ lại thuận theo mà đưa cái chổi cho cô, hai người ngồi ở trên ghế sô pha tiếp tục trò chuyện như không có gì.

Mà Liêu Bắc Bắc đang kì kì cọ cọ trước mắt bọn họ, bên tai không ngừng truyền đến tên đồ trang điểm và thẩm mĩ tâm đắc.

Đồ trang điểm những nhãn hiệu đó là Liêu Bắc Bắc có tiêu tốn một tháng lương cũng không mua nổi, mà trang phục mới nhất của những nhãn hiệu kia là cô nghĩ cũng không dám nghĩ. Thật ra cô không hề ghen tị, chẳng qua chỉ là chứng minh sự cách biệt về vật chất, các cô tuyệt đối không phải cùng loại người.

“Bắc Bắc, cái này cho cô.” Đường Diệp Trạch tay cầm một túi giấy, nếu như không phải là Vương Tuyết Mạn và Phạm Phỉ thảo luận đồ trang điểm, suýt nữa anh đã quên có một dưỡng da còn chưa đưa cho Liêu Bắc Bắc.

Liêu Bắc Bắc vốn đang không muốn trả lời Đường Diệp Trạch, bởi vì cô cực kỳ nghi ngờ Thiên nhiên ngốc Đường Diệp Trạch vô tình nói chuyện cô quét dọn du thuyền gán nợ cho Vương Tuyết Mạn xấu bụng, nhưng khi cô vừa nghiêng đầu nhìn sang, dương như cô không còn lý do tức giận nữa.

“Lancôme?”

(Lancôme Pari: một thương hiệu sản phẩm trang điểm xa xỉ nổi tiếng)

Phạm Phỉ nghe tiếng nhìn lại, sắc mặt biến đổi, bộ dưỡng da này là Đường Diệp Trạch nhờ cô ta mua hộ, lúc ấy cô ta cũng không biết sẽ đưa cho ai, cho nên mua nhãn hiệu tương đối có tiếng.

Đường Diệp Trạch đặt ở bên cạnh bồn rửa tay: “Xem xem cô dùng có thích hợp không?” Vừa nói, anh vừa lấy khăn lau từ trong tay Liêu Bắc Bắc, lau chùi cánh cửa tủ bát bị anh cố tình làm bẩn.

Liêu Bắc Bắc đáp một tiếng, rửa tay, cẩn cẩn thận thận mở cái hộp ngoài, từ sữa rửa mặt đến kem chống nắng, to nhỏ tất cả mười mấy lọ, cô thở hắt ra một hơi lạnh: “Bộ này ít nhất năm sáu trăm nghìn đi?”

“Không biết, là Phạm Phỉ đưa cho.” Đường Diệp Trạch cười cười. Anh đưa tiền cho Phạm Phỉ, nhưng Phạm Phỉ sống chết cũng không chịu nhận, còn oán giận anh khách khí, cho nên anh không thể làm gì khác hơn là nhận.

Hành động lần này khiến cho Vương Tuyết Mạn chú ý, trước khi cô đuổi theo Đường Diệp Hoa tới vùng này, mẹ đã căn dặn cô đừng chọc vào cậu hai nhà họ Đường, bởi vì tính nết Đường Diệp Trạch gàn dở, tiếp xúc mấy ngày rồi, quả thật cô cũng phát hiện Đường Diệp Trạch không dễ ở chung, đương nhiên không phải nói với ai anh ta cũng nói lời châm chọc, chỉ là vô cùng có khoảng cách.

Chẳng lẽ Đường Diệp Trạch cũng nhận định Liêu Bắc Bắc là người phụ nữ của anh trai anh ta?

Liêu Bắc Bắc cũng không biết Phạm Phỉ coi mình như kẻ thù, mà ấn tượng của cô với Phạm Phỉ vẫn không tệ, cô cúi người gửi lời cảm ơn: “quà tặng đắt tiền như vậy tôi không thể nhận.”

Mặc dù Phạm Phỉ giận đến nghiến răng ngứa, nhưng trong nháy mắt đã đổi thành nụ cười: “còn khách khí với tôi nữa? Không nhận chính là không cho tôi mặt mũi đấy.”

Liêu Bắc Bắc thấy thái độ Phạm Phỉ cứng rắn, lần nữa gật đầu cảm ơn: “Cám ơn, chỗ nào cần tôi giúp đỡ cứ nói.”

“Ừ, tôi sẽ không khách khí với cô, ha ha.” Phạm Phỉ nghiêng đầu cười một tiếng, cố gắng nén lửa giận xuống, Đường Diệp Trạch a Đường Diệp Trạch, anh thật đúng là biết làm người.

Đường Diệp Trạch đẩy một cốc nước dưa hấu tự làm đến trước mặt Liêu Bắc Bắc, không nhìn hai vị mỹ nữ phía sau, nói: “ở đây không khí không tốt, cô lên phía trước hóng chút gió biển đi.”

Liêu Bắc Bắc hút một ngụm dưa hấu mát lạnh, lắc đầu: “tôi là tới làm việc . . . . . .”

Đường Diệp Trạch mấp máy môi, mở cửa tủ ra, lấy chiếc máy chụp ảnh giao cho cô, sau đó bố trí một loại công việc không tốn sức khỏe nhất, “Giúp tôi chụp mấy tấm ảnh cảnh đêm trên biển.”

Liêu Bắc Bắc thích chụp này chụp nọ nhất, cô dứt khoát đáp một tiếng, vui vẻ rời đi.

Vương Tuyết Mạn nhìn về phía bóng lưng Liêu Bắc Bắc, lúc quay đầu phát hiện sắc mặt Phạm Phỉ rất khó nhìn.

Phạm Phỉ nhìn chằm chằm bóng lưng Đường Diệp Trạch, nhìn anh chà chà lau lau cái ghế như một nhân viên vệ sinh.

Vương Tuyết Mạn nhướng mày, cô ta chỉ biết là Phạm Phỉ và Đường Diệp Trạch là bạn học đại học, hiện nay là nhà thiết kế nội thất của Địa ốc Đường thị, không biết Phạm Phỉ thì ra có ý với Đường Diệp Trạch. Cô ta âm thầm cười một tiếng, Đường Diệp Trạch rất biết làm mất lòng phụ nữ nha.

Trên bong thuyền, Liêu Bắc Bắc rất chuyên nghiệp chụp ảnh chung quanh, khi cô đi tới trước mũi thuyền, tâm tình rộng mở trong sáng.

Trong tầm mắt cô là sóng biển cuồn cuộn, gió biển nhẹ nhàng khoan khoái, khiến cô nhớ tới hình ảnh kinh điển《 Titanic》, cho nên, trước tiên cô đặt máy ảnh ở nơi an toàn, trở lại mũi thuyền, suy nghĩ một chút, vẫn không dám bước lên lan can. Cô giang hai cánh tay, cố gắng cảm nhận cảm giác đang bay một lần.

“Jack, Jack, ôm chặt em.” Cô hướng mặt về phía trước, tự ôm lấy mình.

Xuyên qua cửa sổ thủy tinh ở trước vị trí điều khiển, chính là mũi thuyền, cô cũng không biết hành động trẻ con của mình đã lọt vào mắt Đường Diệp Trạch.

Đường Diệp Trạch một ngón tay đặt bên môi, đáy mắt ẩn chứa ý cười nhàn nhạt … thật là đáng yêu.

Bất giác, anh đi lên boong tàu, hai tay đặt hai bên người Liêu Bắc Bắc: “Muốn tôi đỡ cô đi lên không? ”

“A?” Liêu Bắc Bắc không nghe được tiếng bước chân của anh, may là Đường Diệp Trạch đã sớm đoán được khép chặt hai cánh tay, nếu không cô thật có thể sợ hãi mà rơi tự do.

Cô quay đầu, ngắm nhìn hai mắt Đường Diệp Trạch, ánh mắt anh vừa đen vừa sáng, lộ ra sự thuần khiết mà người thành phố ít có. Liêu Bắc Bắc giật mình hiểu ra, rốt cục hiểu tại sao Đường Diệp Trạch có thể vẽ ra những tác phẩm màu sắc phong phú mà giàu trí tưởng tượng như vậy, chính vì đáy lòng anh thấu hiểu, người đơn gian, cho nên mới có thể giống như một đứa trẻ phác họa ra thế giới đồng thoại ngũ sắc lộng lẫy như thế.

Đường Diệp Trạch lại không biết cô đang cười khúc khích cái gì, nhưng mà nụ cười của cô bao giờ cũng có thể dễ dàng cảm hóa anh.

“Bảo vệ tôi nha.” Hai tay cô nắm chặt lan can, có Đường Diệp Trạch bảo vệ, cô có thể leo cao lên trên tầng rồi.

Đường Diệp Trạch đáp một tiếng, hai tay lại di chuyển về thắt lưng cô, nhưng mà khoảng cái hai bên giữ nguyên mấy cm.

Liêu Bắc Bắc cẩn thận bò trèo lên trên lan can, thân thuyền vô cùng tròng trành, nhưng cô không hề sợ hãi, sau khi cố gắng đứng vững, quay đầu lại nhìn Đường Diệp Trạch cười, tiếp đó, nhắm nghiền hai mắt, chậm rãi mở rộng hai tay, gió biển thổi loạn mái tóc dài của cô, cô cong cong khóe miệng, từ trong đất nước đẹp tươi trong tưởng tượng, từ từ mở mắt ra.

Nhưng mà, khi cô thấy cảnh tượng trước mắt, không hề có sự bay lên nhìn xuống như trong tưởng tượng của cô

“Không có bay lên. . . . . .” Cô bĩu môi.

Đường Diệp Trạch thấy cô thất vọng, nụ cười phai nhạt đi, độ cao của thuyền buồm không thể so sách với du thuyền, quả thật rất khó cảm nhận được loại cảm giác này.

“Khụ khụ —— coi như bay lượn dưới tầng thấp đi.” Anh an ủi.

Liêu Bắc Bắc không cam lòng gật đầu, vừa định xuống tới, thân thể lại thoáng chốc được nâng lên cao, cô kinh hô một tiếng, cả người dưới lực nâng của người nào đó đã bay lên cao nửa mét.

Đường Diệp Trạch hai chân giẫm trên lan can, hai tay đỡ nách cô, cố sức nói: “tôi không kiên trì được lâu nữa, thử lại lần nữa. . . . . .”

Liêu Bắc Bắc hơi ngoảnh đầu lại, anh híp mắt, đôi môi mím lại thành một đường, hiển nhiên chân giẫm lên lan can khiến anh không còn hơi sức, nói đơn giản một chút, dưới sự va đập dữ dội của nước biển vào thân tàu, anh không những phải chịu trọng lượng của bản thân cố gắng đứng vững, còn phải chịu đựng thể trọng của Liêu Bắc Bắc. Vì thỏa mãn nguyện vọng nho nhỏ của cô, anh thà mệt đến đỏ mặt tía tai.

“Trời sinh đã ngốc. . . . . .anh thật là trời sinh đã ngốc. . . . . .” Hốc mắt Liêu Bắc Bắc không khỏi ẩm ướt, không có ai còn ngốc hơn anh rồi.

Gió biển quá lớn, Đường Diệp Trạch không nghe rõ cô đang nói cái gì, chỉ chờ cô phát ra tiếng cười vui vẻ.

“Bắc Bắc, bay lên chưa? ” Mí mắt anh từ từ nhắm nghiền, sắp không còn sức lực rồi.

“Ừ, bay rất cao, thật đẹp.” Liêu Bắc Bắc căn bản không nhìn phía trước, mà đang đắm chìm trong sự xúc động kỳ diệu không có cách nào tự thoát ra.

Nghe được câu trả lời của cô, anh khẽ cong khóe miệng lên, lúc này, một sóng lớn dồn lên boong tàu, Đường Diệp Trạch hoàn toàn mất thăng bằng, nhưng mà phản ứng đầu tiên của anh không phải là tóm lấy lan can, mà là nâng lên một cánh tay lên ôm chặt cơ thể Liêu Bắc Bắc, nhưng không ngờ, lần này ôm hơi cao, cánh tay vừa vặn đặt trước ngực Liêu Bắc Bắc.

Ngay sau đó, nước biển xô vào, Liêu Bắc Bắc chẳng buồn bận tâm đến đụng chạm thân thể, nắm chặt lấy lan can, nhưng mà nước biển cuộn trào mãnh liệt đẩy cả hai người bọn họ ngã nhoài xuống sàn tàu.

Trừ cả người ướt đẫm ra, coi như là hạ cánh an toàn rồi.

“Xin lỗi, nhất thời gấp gáp. . . . . .” Anh nói xin lỗi vì mình ôm sai chỗ.

Liêu Bắc Bắc nhìn Đường Diệp Trạch ướt sũng như chuột lột, phì cười một tiếng, vò rối mái tóc ướt nhẹp của anh, cười ngọt ngào: “Nói xin lỗi cái gì a, tôi phải cám ơn anh.”

Đây là buổi tối vui vẻ nhất từ khi cô đến Vạn Điệp thành tới nay.

Nếu như không phải là con sóng biển kia đúng lúc xô đến đây, suýt chút nữa cô đã quá xúc động mà muốn ôm anh.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ