watch sexy videos at nza-vids!
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu - Ông chủ! Quan tâm thêm chút đi - trang 12

Chương 34: Anh cần một lý do từ bỏ

Công việc gọi thầu của Địa ốc Đường thị tiến hành khua chiêng gõ trống, mấy ngày nay Liêu Bắc Bắc gần như không ngủ được một giấc ngon lành. Đáng sợ hơn chính là, ngày nào Đường Diệp Hoa và Đường Diệp Trạch cũng vì kế hoạch phong tỏa vùng biển mà không ngừng tranh luận, hai bên bên nào cũng cho mình là đúng, hơn nữa đều có lý lẽ, quản lý các chi nhánh không có quyền tham gia ý kiến, đến mức nếu như không có cách nào thống nhất kế hoạch, sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến công tác mời thầu.

Hội nghị kết thúc, trong văn phòng làm việc của Đường Diệp Hoa không ngừng truyền ra tiếng gào thét, Liêu Bắc Bắc trốn ở góc phòng ra vẻ bận rộn, mà Đường Diệp Trạch tựa vào cạnh cửa sổ thưởng thức phong cảnh, tùy ý điện thoại di động la hét. Liêu Bắc Bắc ôm lấy cặp tài liệu chuồn ra phòng làm việc, xem ra lại muốn khai chiến rồi.

“Hôm nay cậu ký cũng phải ký, không ký cũng phải ký. Đừng để cấp dưới xem kịch vui nữa được không?”

Xoẹt một tiếng, tập giấy tờ bị quăng đến trước người Đường Diệp Trạch, hiện tại chỉ còn thiếu chứ ký của cậu ta thôi.

“Một người lùi một bước, bể bơi có thể xây, nhưng mà nhất thiết phải giữ lại vùng biển, đây sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến thành quả bán hàng, là anh nóng nảy, không phải lỗi của em.”

“Nếu như có người chết đuối thì sao? ”

“Em nói lại lần nữa, bơi trong bể bơi cũng sẽ gặp phải nguy hiểm, anh đừng có vì mẹ qua đời giận lây sang thiên nhiên.”

Rốt cục, vẫn là nói đến.

Phút chốc, Đường Diệp Hoa tóm cổ áo Đường Diệp Trạch, trong mắt tràn ngập không chỉ là lửa giận, còn có nỗi nhớ của con trai đối với mẹ.

Đường Diệp Trạch đối mặt quả đấm của hắn, nói đúng mực: “Anh, em tin tưởng anh có thể xây dựng một sân chơi trên nước vượt xa tự nhiên, nhưng mà không thể vì Đường thị mua mảnh đất này liền cướp đoạt quyền lợi yêu thích vùng biển này của người khác, bãi biển nhân tạo sao có thể sánh ngang với bãi biển thực sự?”

“Một con sóng dữ rất có thể chôn vùi vô số mạng người vô tội. Nếu như từ đầu chúng ta được bảo vệ chu đáo, mẹ có thể chìm vào nước bỏ mình sao?”

“Anh thật chưa từng nghĩ tới sao? Nhiều vùng biển có cách thức mở như vậy, vì sao mẹ muốn đưa chúng ta đi đến khu vực không người?” Ánh mắt Đường Diệp Trạch có phần rã rời, nhưng không bi phẫn cũng không ưu thương.

Đường Diệp Hoa nắm chặt đến mức xương ngón tay phát ra tiếng răng rắc, đã nghĩ tới từ lâu, mẹ từng dẫn bọn họ đi đến rất nhiều nơi, rừng rậm, thảo nguyên, hồ, đại dương, lần nào cũng là đi đến khu nguyên sinh người sinh sống rất thưa thớt, khi còn bé dĩ nhiên không hiểu, có chơi liền chơi như điên, trưởng thành có điều tỉnh ngộ, mẹ là một người phụ nữ nhiệt tình yêu thương thiên nhiên.

Chính là bởi vì mẹ tôn sùng tự do, cha mẹ ân ái ngày nào, càng đi càng xa.

“Mẹ quá tham chơi, cậu và mẹ giống nhau. . . . . .” Đường Diệp Hoa dần dần buông cánh tay xuống, “Nếu như hồi đó mẹ rút ra nhiều thời gian hơn chút ở bên cạnh cha, cha sẽ không tìm người phụ nữ khác.”

Hồi ức tốt đẹp bao giờ cũng đi kèm với những tiếng cãi vã, nhưng mà có thể trách ai được, tình yêu vốn là chuyện không nói rõ được.

Đường Diệp Trạch vỗ vỗ bả vai anh trai, bao nhiêu năm rồi, mỗi khi nhắc tới mẹ, Đường Diệp Hoa luôn bị loại cảm xúc như dời sông lấp biển quấy nhiễu, Đường Diệp Trạch biết anh trai còn ỷ lại vào mẹ nhiều hơn mình, khó tránh khỏi nghĩ một lần đau một lần.

“Làm một người lãnh đạo, anh thừa nhận anh không nên mất đi sức phán đoán đúng đắn, nhưng mà anh nhìn thấy biển sẽ nghĩ đến mẹ, nghĩ đến hình ảnh lúc mẹ bị nước biển nuốt lấy … anh không hi vọng còn thấy chuyện như thế xảy ra.” Đường Diệp Hoa kéo kéo cà vạt, “Thiên nhiên quá tàn khốc, tai nạn không thể kháng cự bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phát, loài người nhiệt tình yêu thương nó, nó thật nhiệt tình yêu thương loài người sao?”

“Khai thác và bòn rút không ngừng khiến nó căm phẫn, hơn nữa trái đất lại không chỉ thuộc về loài người. Chúng ta là người phá hoại nguyên sinh thái, không có tư cách chỉ trích cơ thể mẹ đầy rẫy những vết thương.” Đường Diệp Trạch đưa một ly cà phê cho anh, “Em không phải là muốn chống đối lại anh, chỉ là hi vọng cố gắng hết sức giữ gìn từng tấc từng tấc trong khả năng em có thể bảo vệ. Anh, sân chơi cỡ lớn thực sự không cần thiết, mọi người đi tới bờ biển là để nghịch nước.”

Đường Diệp Hoa nhấp một ngụm cà phê, vừa muốn phản bác, Liêu Bắc Bắc gõ cửa mà vào: “sân bãi mời thầu đã xây dựng xong, tổ thi công mời vai vị tổng giám nghiệm thu.”

Sau khi nghe xong, hai anh em tạm thời kết thúc đề tài thảo luận, một trước một sau đi ra khỏi phòng làm việc, Liêu Bắc Bắc thì xách cặp công văn theo sát phía sau.

Triệu Diệu thấy hai vị lãnh đạo đi tới, mở cửa mời lên chỗ ngồi phía sau, Liêu Bắc Bắc thì ngồi ở ghế bên cạnh tài xế, cô cơ bản đã thích ứng với công việc thư ký, mệt đúng là mệt mỏi một chút, nhưng mà làm thuận tay rồi cũng không khó.

Trên đường, Đường Diệp Hoa thấy trên xe không có người ngoài, liền tiếp tục thảo luận chủ đề trước đó với Đường Diệp Trạch. Đường Diệp Trạch mới đầu không thèm đáp lại, về sau có thể là có chút không nhịn được, đột nhiên hỏi: “Thư ký Liêu, cô cảm thấy thế nào về chuyện này? ”

“Tôi?” Liêu Bắc Bắc xuyên thấu qua kính chiếu hậu nhìn về phía vẻ mặt nghiêm túc của Đường Diệp Hoa, cô nuốt nuốt nước miếng, khúm núm nói, “Tôi. . . . . . Tôi ủng hộ mở cửa vùng biển. . . . . .”

“Liêu Bắc Bắc. Là ai phát tiền lương cho em a?” Đường Diệp Hoa nổi giận.

Cô rụt bả vai lại, nhỏ giọng thầm nói: “Phòng tài vụ.”

Đường Diệp Trạch cười khẽ một tiếng, giơ ngón tay cái với Liêu Bắc Bắc.

“Em phản rồi. Đừng ỷ vào anh thích em liền phát biểu vô trách nhiệm.” Đường Diệp Hoa nổi giận với cô, nhưng mà anh đúng là không nỡ trách mắng Liêu Bắc Bắc, hơn nữa sau khi chung sống một thời gian, anh phát hiện cô bé này thật đúng là có tiềm chất vợ hiền mẹ tốt. Chẳng những quét dọn sạch sẽ căn nhà, bình thường dưới sự uy hiếp của anh còn giúp anh nấu bữa khuya.

Liêu Bắc Bắc không dám lên tiếng, ở chung càng lâu cô càng hiểu rõ cá tính Đường Diệp Hoa, tính tình anh ta kém một chút, nhưng công tư rõ ràng, thông minh tài giỏi, từ phương án sân chơi cỡ lớn ven biển, các chuyện khác anh ta đều giải quyết ổn thỏa.

Liêu Bắc Bắc thông qua trò chuyện, đại khái biết được nguyên nhân cái chết của mẹ hai anh em, cũng hiểu tâm tình Đường Diệp Hoa, thấy cảnh thương tình chứ sao. Nhưng đã đến bờ biển chỉ có thể thưởng thức, không để cho chơi nước cũng quá phi thực tế rồi.

Xuống xe, Đường Diệp Trạch và Triệu Diệu đi trước đi vào hội trường, Liêu Bắc Bắc thì gọi lại Đường Diệp Hoa, cô có chuyện nói với anh, Đường Diệp Hoa tựa vào dưới tàng cây, đốt một điếu thuốc, biết cô muốn nói cái gì, cho nên hơi lộ vẻ không kiên nhẫn.

“Tôi không phải là nói thiên vị ai, chính là … các anh đừng vì chuyện này mà cãi nhau nữa, tình tĩnh hòa nhã nói chuyện một chút không được sao?” Liêu Bắc Bắc thật ra thì cũng không biết bản thân mình muốn nói gì, nhưng cô chỉ không muốn thấy hai anh em bọn họ ngày ngày cãi vã, rất ảnh hưởng đến tâm trạng a.

“Em dùng thân phận gì trao đổi với anh? Thư ký? Không chấp nhận; bạn gái? Anh có thể suy nghĩ một chút.” Đường Diệp Hoa nắm chặc từng cơ hội có thể kéo gần quan hệ với cô, giữa buôn bán và tình yêu dường như có cách làm khác nhau kết quả lại giống nhau đến kì diệu.

“Mỗi lần tôi nói cái gì là anh lại nhắc đến này vấn đề này.” Liêu Bắc Bắc vẫn luôn cúi đầu, hôm nay cô không hề nữa e ngại Đường Diệp Hoa, ngược lại bị sự quấy rầy cứng rắn của anh khiến cho dở khóc dở cười.

Đường Diệp Hoa phút chốc vươn một tay ra, chống trên thân cây, cánh tay nhẹ nhàng cọ vào tóc Liêu Bắc Bắc, cô vô thức né tránh, nhưng một tay khác của anh cũng nâng lên, giam cô lại trong đó.

“Nói, anh và Diệp trạch ở trong lòng em, người nào quan trọng hơn?” Đường Diệp Hoa ăn nói nghiêm túc, anh rất buồn bực, Liêu Bắc Bắc có thể dễ dàng nói chuyện với em trai, mặc dù nói chuyện cũng là chuyện liên quan đến trẻ em thất học, nhưng mà đối với mình cũng là có thể trốn liền trốn.

Liêu Bắc Bắc vân vê góc áo, cúi đầu nói: “Các anh đều là lãnh đạo của tôi, đều quan trọng.”

Đường Diệp Hoa nâng cằm cô lên: “nếu cô đồng ý làm bạn gái của tôi, hiện tại tôi liền hủy bỏ kế hoạch sân chơi. Làm ra quyết định không tình nguyện cần động lực, em xem rồi làm đi.”

Thật ra thì, anh đã có chỗ dao động, bởi vì trước đó, Đường Diệp Trạch có một câu chọc trúng tim anh —— sở dĩ lần đó mẹ đưa chúng ta đi bờ biển là vì anh ầm ĩ nên mới quyết định.

Câu chuyện cũ này anh cố tình quên lãng, nhưng mà có thể quên được không? Anh chính là hung thủ gián tiếp giết chết mẹ, cảm giác chịu tội nặng nề giày vò anh, thời gian trôi qua, vẫn không thể chối bỏ trách nhiệm của bản thân, đứa trẻ thực sự mắc bệnh tâm lý là anh.

Mẹ chết, tựa như một tảng đá lớn đè trong lòng hai anh em, bọn họ một trở nên ít nói, một trở nên cáu kỉnh, nhưng mà quy sự oán giận cơn ác mộng này cho ai đều gượng ép.

“Nói đùa gì vậy, sao tôi có thể so sánh với công trình vài tỷ chứ? Bệnh thần kinh.” Liêu Bắc Bắc chui ra khỏi hai cánh tay anh, cô hi vọng có thể điều hòa giữa hai anh em, nhưng Đường Diệp Hoa hiển nhiên đang trêu chọc cô

Đường Diệp Hoa kéo khuỷu tay cô lại: “Anh nói thật, bây giờ em gật đầu, anh lập tức xé bỏ phần kế hoạch này.” Vừa nói, anh vừa giơ cặp tài liệu lên, mặc dù cuộc giao dịch này thoạt nhìn vừa hoang đường vừa qua loa, nhưng mà anh thật cần một lý do triệt để khiến anh hạ quyết định, coi như cho mình một bậc thang đi xuống cũng tốt.

Liêu Bắc Bắc thật không rõanh ta tìm bạn gái đến tột cùng có ý nghĩa gì, bởi vì anh ta ngày nào trừ ngủ chính là công việc, ngay cả thỉnh thoảng xem TV một chút, nghe nhạc một chút cũng không có. Liêu Bắc Bắc vô cùng nghi ngờ, anh ta có biết bạn gái không chỉ là cái danh, còn phải hẹn hò, nói chuyện yêu đương gì đó hay không.

“Bạn gái là dùng để quan tâm bảo vệ, nhưng anh không có thời gian ….”

“Vấn đề này đủ ngốc, có bạn gái tất nhiên có thời gian, không có công việc như thế.” Đường Diệp Hoa bất đắc dĩ nói.

“Tôi chỉ là giả dụ, anh đừng suy nghĩ nhiều, nếu như anh có thời gian, anh có thể đưa tôi đi tản bộ trên bờ biển sao? Anh sẽ đắp pháo đài trên bờ cát cùng tôi sao? Anh sẽ nhìn ánh chiều tà bày tỏ tình cảm sao?”

“Trừ biển, chỗ nào anh cũng có thể dẫn em đi.”

“Nhưng mà tôi thích biển. Anh xem, chúng ta không có cùng chung sở thích.”

Sắc mặt Đường Diệp Hoa từ từ trở nên tối tăm, anh thở phào một hơi, thật cũng không muốn nói ra, nhưng vẫn là bật thốt lên: “Vậy không bằng em nói thẳng em thích em trai anh là được rồi.”

Liêu Bắc Bắc ngây ngẩn cả người, cô thật không có ý kia, đơn giản là Đường Diệp Hoa không thích biển mới tìm ra lý do sứt sẹo như thế xoa dịu không khí, lại bất giác đem những cảnh tượng vừa những nơi mình và Đường Diệp Trạch từng du lịch hóa thành tiếng nói.

Đang vào lúc cô thất thần, Đường Diệp Hoa đã bước nhanh rời đi, cô thở hắt ra, vội vàng đuổi theo bước chân anh: “Anh đừng hiểu lầm a, tôi nói tất cả là giả dụ.” Cô thấy anh không thèm để ý tới, bước nhanh lên ngăn cản đường đi của anh: “tôi và Đường Diệp Trạch là bạn bè, anh ấy thấy tôi chân tay vụng về mới vô ý chăm sóc tôi, nếu như anh không phân biệt được đen trắng đi hỏi em trai anh, có phải là quá đáng rồi không? ”

“Em cho rằng anh sẽ đi hỏi em trai anh có phải cũng thích em không ư?” Đường Diệp Hoa cười phì một tiếng: “Diệp Trạch chẳng qua là coi em là em gái, anh đã sớm đã hỏi rồi.”

Liêu Bắc Bắc thở ra một hơi, cô vỗ vỗ ngực, rốt cục yên lòng.

“Nhưng mà, nó không thích em, không có nghĩa là em không thích nó. Xem biểu hiện của em đi . . . . . . Không chột dạ.” Anh vuốt nhẹ tóc Liêu Bắc Bắc, tiếp đó đi vào sân thi công.

Liêu Bắc Bắc đứng nghiêm tại nguyên chỗ, đây có liên quan gì đến chột dạ với không chột dạ? Vừa rồi cô chính là sợ, chỉ sợ Đường Diệp Hoa chỉ vào lỗ mũi Đường Diệp Trạch, vặn hỏi anh có phải thích mình hay không, như thế quá xấu hổ rồi.

Cô lấy điện thoại di động ra, nhắn một tin cho Đường Diệp Trạch: Đường Diệp Hoa có ý định từ bỏ kế hoạch công viên trò chơi, nhưng mà tôi có cảm giác, anh ấy ngại sĩ diện không muốn tỏ thái độ, anh suy nghĩ biện pháp.

Đường Diệp Trạch: ha ha, cám ơn.

Liêu Bắc Bắc: khách khí cái gì a, nói thật, thấy các anh vì công việc mà khiến nhau tổn thương, lòng tôi không vui.

Đường Diệp Trạch: biết rồi.

Liêu Bắc Bắc: đúng rồi, anh của anh nói, anh coi tôi làm em gái, sao tôi chưa từng nghe anh nói qua?

Hiện tại cô mới có thời gian hiểu câu nói kia, tâm trạng có chút kỳ lạ.

Chương 35: Thật xin lỗi, mối tình đầu của tôi không phải anh.

Đường Diệp Trạch nhìn tin nhắn không biết trả lời thế nào, anh chưa từng nói chuyện về Liêu Bắc Bắc với anh trai, dường như cố ý dường như vô tình, luôn lảng tránh đề tài này.

Khóe mắt quét đến bóng dáng Đường Diệp Hoa, cho nên, Đường Diệp Trạch cất điện thoại di động, đi đến phía sau Đường Diệp Hoa, thừa dịp khi anh kiểm nghiệm trang thiết bị, một tay túm lấy bản kế hoạch trong tay anh trai.

Đường Diệp Hoa bỗng cảm thấy trong tay trống không, giật mình thấy Đường Diệp Trạch lùi lại ba bước chân, mở cặp tài liệu, rút ra bản kết hoạch sân chơi, rất có xu hướng vò thành một nắm.

“Cậu bao lớn, còn làm bậy.” vừa vặn bốn bề vắng lặng, anh hét lên một tiếng.

“Chậc chậc, sân chơi chuẩn bị khởi động tài chính ba tỷ, dự đoán là vẫn bảo thủ,” anh than thở một tiếng, còn nói: “Ừ, bánh xe cao chọc trời, xe du lịch, đường cáp treo, trượt cỏ, trượt cát, giữ lại sân trượt tuyết nhân tạo, xây ở khu đất trống giữa sườn núi kia thì thế nào?”

Đường Diệp Hoa khẽ hừ, nói: “Cám ơn em rốt cục sẵn lòng liếc mắt nhìn bản kế hoạch.” Vừa nói, anh vừa đoạt lại cặp tài liệu, ôn hoà nói: “Trên đất liền không cần em để ý, em chuẩn bị trên biển a.”

Hai anh em không có nhiều lời khách sáo, Đường Diệp Trạch hiểu ý cười một tiếng, gọi điện thoại báo cho Triệu Diệu, yêu cầu anh ta lập tức sửa sang lại một bản đầy đủ kế hoạch công trình giải trí xung quanh, trước ba giờ chiều nộp tới đây.

Có đôi khi, cải vã cũng không phải là không có chút giá trị nào, chúng ta có thể thông qua phương thức phát tác biểu đạt bất mãn, như thế so với tất cả lời nói giận dữ đều mang theo chút tức giận thực sự, nói mở ra, ngược lại, loại bỏ được vướng mắc trong lòng.

“Công việc bán hàng gọi thầu, anh sẽ không tham gia nữa, anh định đưa Liêu Bắc Bắc về khu vực thành thị một chuyến.” Đường Diệp Hoa thật sự không chịu được thẩm mĩ ăn mặc của Liêu Bắc Bắc, còn có mái tóc đuôi ngựa không thể xưng là kiểu tóc kia.

Đường Diệp Trạch thu lại nụ cười, đáp một tiếng, một lần nữa mở bản kế hoạch ra, xem nội dung không còn giá trị.

Đường Diệp Hoa thấy Liêu Bắc Bắc đi vào, ngoắc ngoắc tay với cô: “Buổi trưa muốn ăn cái gì?”

“Nghe lãnh đạo an bài.” Liêu Bắc Bắc liếc Đường Diệp Trạch một cái, đầu óc còn nghĩ vấn đề liên quan đến “em gái”.

Đường Diệp Hoa dùng khuỷu tay đụng vào Đường Diệp Trạch một chút: “Bên này trừ hải sản còn có gì khác không?”

Triệu Diệu theo sau vừa đi tới tiếp lời: “Nghe nói chủ tịch phu nhân mở một nhà hàng tây thượng hạng có quy mô ở vùng này, nếu như muốn thay đổi khẩu vị có thể đi thử một chút.”

Hai anh em liếc nhìn nhau, người khác không tán tụng bọn họ cũng phải cho Lục Tư Kỳ ba phần thể diện, vậy thì đi thôi.

Đến nhà hàng, Liêu Bắc Bắc nhìn thấy người không muốn nhìn thấy nhất —— Phan Hiểu Bác.

Phan Hiểu Bác vừa tháo băng gạc trên đầu, đầu tóc cắt tỉa rất ngắn, anh ta đang tiến vào ăn cơm trưa cùng một cô y tá xinh đẹp, nhìn thấy đoàn người Liêu Bắc Bắc, trong nháy mắt vẻ mặt anh ta trở nên hung ác.

Khi Đường Diệp Hoa và Đường Diệp Trạch đứng chung một chỗ, sẽ phát hiện bọn họ tuyệt đối là hai người có liên hệ máu mủ, cho dù là khí chất cao quý hay là dáng người thon dài, cũng là ưu thế bẩm sinh.

Giống nhau, hai anh em nhìn Phan Hiểu Bác cũng không thuận mắt, nhưng mà là nơi công cộng không cần thiết khiêu khích công khai, Đường Diệp Hoa một tay ôm chầm bả vai Liêu Bắc Bắc, ý bảo Phan Hiểu Bác tự giải quyết cho tốt.

Liêu Bắc Bắc trời sinh ra vốn là một người hèn nhát, rõ ràng cô là người bị hại, nhưng luôn có bộ dạng là người đuối lý.

Phan Hiểu Bác nhìn về phía chỗ của mấy người, Đường Diệp Trạch đứng ở bên trái Liêu Bắc Bắc, một vị khác thì ôm Liêu Bắc Bắc cho mập mờ, anh ta không khỏi cười mỉa, ai nha, dã tâm của Liêu Bắc Bắc thật không nhỏ, còn muốn bỏ cả Địa ốc Đường thị vào trong túi hay sao?

Sau khi quản lý nhà hàng biết được thân phận người mới đến, tự mình hướng dẫn hai vị cậu chủ đến ghế ngồi danh dự trong nhã gian. Đường Diệp Hoa kéo tay Liêu Bắc Bắc, đưa cô rời đi trước, Đường Diệp Trạch lại không nóng lòng lên lầu, mà là đi tới trước mặt Phan Hiểu Bác.

Phan Biểu Bác thấy anh đi tới gần, đứng dậy tỏ vẻ phòng bị, cô y tá chỉ co rúm lại e thẹn, không hề chú ý tới không khí giữa hai người đàn ông.

Đường Diệp Trạch nói ngay vào điểm chính: “Hạn anh trong vòng ba ngày rời khỏi Vạn Điệp Thành, đây là điểm mấu chốt của tôi.” Dứt lời, anh xoay người rời đi.

“Đường Diệp Trạch. Anh đừng khinh người quá đáng.” Phan Hiểu Bác đuổi theo anh, lửa giận trong lòng thiêu đốt.

“Nếu như không phải là vì cháu gái anh, tôi đã sớm đưa anh vào tù rồi.” Đường Diệp Trạch vẫn là một bộ dạng không thèm đếm xỉa.

Phan Hiểu Bác biết lúc này không phải là lúc cứng đối cứng tranh giành mặt mũi, anh ta hòa hoãn tâm tình, nhẹ giọng nói: “Đầu tiên cám ơn anh đã cứu tôi, nhưng mà anh có đáng vì một người phụ nữ như Liêu Bắc Bắc gây sự với một viên chức nhỏ như tôi không?”

“Cô ấy là loại phụ nữ nào anh thật biết sao? Từ trước khi anh xâm phạm cô ấy, đến nay ngay cả câu xin lỗi cũng chưa từng nói, anh là người đã từng được giáo dục đại học, hai là một súc sinh?” Đường Diệp Trạch không chấp nhận được nhân phẩm của Phan Hiểu Bác, một người đàn ông chỉ biết hắt nước bẩn vào phụ nữ, không có tư cách nhận chức ở bất kỳ một công ty nào của Đường thị.

Mặc dù giọng nói của anh rất nhẹ, nhưng là Phan Hiểu Bác đã thấy được sự quyết tuyệt trong đáy mắt của anh, hiển nhiên anh ta không còn chỗ đặt chân ở Địa ốc Đường thị nữa, đã như vậy, vậy anh ta cũng không cần thiết nịnh nọt Đường Diệp Trạch nữa.

“Nếu như không phải là Niếp Niếp nói cho tôi biết chuyện xảy ra ở bờ biển của các người, tôi sẽ đánh đập cô ta tàn nhẫn sao? Cũng là đàn ông, nếu như anh bị cắm sừng, anh sẽ nghĩ như thế nào? Hay là anh và anh trai anh cùng dùng chung một người phụ nữ rồi?”

Đối mặt với sự lên án tâm thần của Phan Hiểu Bác, Đường Diệp Trạch chẳng những không ra tay, ngược lại hai tay cắm vào trong túi quần, không nhanh không chậm đi vòng qua bên cạnh Phan Hiểu Bác, im lặng đúng là cách trả lời tốt nhất cho lời nói xấu.

“Tôi thật không hiểu nổi, anh thiếu đàn bà sao?. Liêu Bắc Bắc cũng không phải là mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành gì.”

Đường Diệp Trạch dừng chân, trở về trước người Phan Hiểu Bác, một tay giật thẻ công tác trước ngực anh ta xuống: “Không ngại nói cho anh biết, tôi sẽ báo cho người trong ngành, mãi mãi không thuê anh.”

“Được a, anh không cho tôi đường sống, tôi cũng sẽ không cho anh sống dễ chịu. Cùng lắm thì đồng quy vu tận.” Tiếng Phan Hiểu Bác gầm gừ vang dội cả nhà hàng.

“Tùy anh, nhưng mà nếu như anh còn trêu chọc Liêu Bắc Bắc nữa, thử ngẫm lại lời tôi nói với anh trước kia.” Đường Diệp Trạch ném thẻ công tác vào thùng rác, “Niếp Niếp chẳng qua là một đứa trẻ, anh biết rõ hơn ai hết, đêm đó rốt cuộc mình đã làm gì với Liêu Bắc Bắc, anh đang dùng một đứa trẻ che dấu tội của anh.”

Bịch một tiếng, Phan Hiểu Bác đẩy Đường Diệp Trạch lên tường, phẫn uất quát: “Anh có thể ép tôi vào đường cùng, nhưng anh không được làm nhục tình cảm của tôi đối với Niếp Niếp. Tôi làm tất cả là vì Niếp Niếp. Anh tôi chết oan chết uổng, chị dâu bỏ lại đứa con bốn tuổi chẳng quan tâm. Tôi vừa làm việc còn phải chăm sóc đứa trẻ khóc sướt mướt, tôi cũng sẽ mệt mỏi, tôi cũng sẽ không chăm sóc nổi. Tôi thừa nhận tôi vội vàng muốn tìm phụ nữ chăm sóc Niếp Niếp, nhưng mà không có nghĩa là tôi không thích Liêu Bắc Bắc. Nhưng mà cô ta lại lừa ghạt tình cảm của tôi.”

Thấy thế, nhân viên phục vụ rối rít muốn tiến lên khuyên can, Đường Diệp Trạch ra hiệu dừng bước. Anh đẩy Phan Hiểu Bác đang kề sát người mình ra, nghiêm mặt nói: “Anh là mối tình đầu của cô ấy, lấy ước mơ bắt đầu, nhưng lại dùng cơn ác mộng kết thúc. Mỗi khi tôi nghĩ đến những tổn thương anh gây ra cho cô ấy, trong lòng như bị kim đâm nhói. Cứu anh không phải là ý định của tôi, chỉ là tôi không muốn để máu của Liêu Bắc Bắc chảy vào thân thể anh.”

Cho dù là cầu xin hay là khóc lóc hối tiếc, cũng không thể nào gợi ra được lòng đồng tình của Đường Diệp Trạch, người sở dĩ tàn nhẫn, là bởi vì đối phương thương tổn người quan trọng nhất trong lòng chúng ta.

Anh đi về phía bậc thang, bước đi có chút chậm chạp, cũng vào lúc ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt khóc đỏ của Liêu Bắc Bắc.

Kể từ giây phút vừa gặp phải Phan Hiểu Bác, Liêu Bắc Bắc liền bắt đầu lo lắng, e sợ Phan Hiểu Bác bịa đặt sinh sự trước mặt Đường Diệp Trạch, cho nên nói dối đi phòng vệ sinh trốn ở cửa cầu thang chờ Đường Diệp Trạch lên tầng.

“Đều nghe được rồi?” Đường Diệp Trạch ngẩng đầu nhìn cô phía trên cầu thang. Vẻ mặt tức giận đã được thay thế bởi nụ cười.

Lúc này, Phan Hiểu Bác vội vã đuổi theo tới đây, Đường Diệp Trạch cũng không quay đầu lại, giơ tay lên ngăn cản đường đi của anh ta.

Liêu Bắc Bắc lau nước mắt, nghe được tiếng nói tận đáy lòng của Phan Hiểu Bác, rốt cục cô như mới tỉnh từ trong mộng, nhưng mà, đáp án như vậy cũng khiến trong lòng cô dễ chịu một chút, ít nhất Phan Hiểu Bác còn chưa mất nhân tính đối với thân nhân. Nhưng đối với cô, khi mà bản thân chịu đựng sự tổn thương tột đỉnh, cô lại giống một kẻ nhát gan trốn đông trốn tay, dưới sự bảo vệ của người khác, cô quá nhu nhược rồi, hèn nhát đến nỗi khiến bản thân mình cũng tự thấy chán ghét.

Nghĩ như vậy, Liêu Bắc Bắc đi xuống cầu thang, vòng qua Đường Diệp Trạch, lần đầu tiên dũng cảm nhìn thẳng vào hai mắt Phan Hiểu Bác.

“Phan Hiểu Bác, cám ơn anh đã dạy tôi làm thế nào phân rõ thật lòng và giả vờ. Xin đừng quấy rầy cuộc sống của tôi nữa, cũng đừng quấy rầy bạn bè tôi, từ nay về sau, coi như không quen biết. Nếu như anh tiếp tục tiến hành công kích nhân phẩm của tôi, tôi sẽ kiện anh tội phỉ báng. Một khi ầm ĩ lên tòa án, người xấu mặt chắc chắn sẽ không phải là tôi.”

Phan Hiểu Bác nhìn Liêu Bắc Bắc với bộ dạng chắc chắn, thế nhưng một chữ cũng nói không ra. Cô y tá nhỏ chọc chọc sống lưng Phan Hiểu Bác, Phan Hiểu Bác quay đầu lại, còn chưa kịp phản ứng, liền ăn một cái bạt tai vang dội. Cô y tá nhỏ nổi giận đùng đùng nói: “Người đàn ông này thật khiến tôi buồn nôn. May mà tôi còn chưa tiếp nhận lời theo đuổi của anh, thèm vào.” Nói xong, cô ta liền cầm túi rời đi rồi.

Phan Hiểu Bác bụm gò má, đần độn quay đầu, sự thản nhiên và đủ loại dấu hiệu của Liêu Bắc Bắc không thể không khiến anh ta nghi ngờ trong lòng mình có phải tối tăm quá rồi không. Anh ta thấy Liêu Bắc Bắc xoay người lên tầng, thái độ nhanh chóng đảo ngược, sốt ruột mà nhẹ giọng hỏi: “Chờ một chút Liêu Bắc Bắc. Tôi thật là mối tình đầu của cô sao?”

Liêu Bắc Bắc dừng bước, chần chờ chốc lát, cô mới từ từ xoay người lại, khóe miệng cong lên thành một nụ cười dịu dàng: “Thật xin lỗi, mối tình đầu của tôi đã dành cho người khác vào năm mười bốn tuổi, nụ hôn đầu tiên cũng không phải của anh, tạm biệt, chăm sóc Niếp Niếp cẩn thận, con bé rất cần anh.”

Nói xong, cô kéo tay Đường Diệp Trạch, nghiêng đầu cười một tiếng, “Đi ăn cơm đi, tôi đói bụng.”

Gắng sức bước bước dũng cảm đầu tiên, mới phát hiện mình có thể giải quyết rất nhiều vấn đề, cô dỡ mặt xuống, không khỏi trở nên nhẹ nhõm hơn.

Đường Diệp Trạch nhìn chăm chú vào một đôi tay đang nắm nhau, trí nhớ dâng lên như thủy triều —— năm mười bốn tuổi, không phải là lúc cô đang học lớp tám? Anh còn nhớ rõ, lúc ấy cô cười ngọt ngào, vẫy vẫy tay với mình, vừa chạy vừa nói, mặc dù chúng ta không quen biết, nhưng mà em rất thích anh, nhớ kỹ tên em nhé, em tên là Liêu Bắc Bắc, lớp số 3 trung học, có rãnh rỗi về trường học thăm em, tạm biệt, anh tiểu ngốc.

Về phần nụ hôn đầu, sẽ không phải là lần bọn họ vô tình chạm môi đó chứ?

Phút chốc, Đường Diệp Trạch giữ Liêu Bắc Bắc lại, Liêu Bắc Bắc nghi hoặc nhìn về phía anh, anh mất tự nhiên vuốt vuốt tóc, lại mấp máy môi, dời tầm mắt, một lúc lâu, anh ấp a ấp úng hỏi: “Bắc Bắc. . . . . . Nụ hôn đầu của cô là … dành cho ai?”

Chương 36 Tôi Thay Chồng Của Tôi Giải Thích Một Chút

Liêu Bắc Bắc ngây ngốc, che miệng vui lên: “Tôi chỉ nói như vậy, không có chỉ người nào.”

Cô cũng không biết nam sinh kia tên họ như thế nào, chỉ biết là ở trong trí nhớ của cô là nam sinh khả ái nhất.

Đường Diệp Trạch nhấp môi một chút, muốn nói lại thôi, sau đó đi vào nhã gian.

Anh quả thật suy nghĩ nhiều quá, Liêu Bắc Bắc cùng anh bất quá chỉ gặp mặt có một lần, anh nhớ lấy cô, là bởi vì cái kẹo que kia, trở thành một mùi vị cuối cùng trong cuộc đời anh. Cô không nhớ được anh, vốn là hợp tình hợp lý.

Liêu Bắc Bắc không hiểu anh tại sao phải trịnh trọng hỏi lên chuyện lạ này, có lẽ chỉ cho là một cô gái mười bốn tuổi nói yêu thương quá sớm chút đi, cho nên, cô kéo lấy góc áo của Đường Diệp Trạch, làm sáng tỏ nói: “Không phải là như anh nghĩ đâu…, coi như là thời kỳ ảo tưởng của cô bé, tôi cũng không biết nam sinh kia tên gì, thậm chí ngay cả tướng mạo đều không nhìn rõ, nói như thế nào đây, chỉ là một loại cảm giác tỉnh tỉnh mê mê rất tốt đẹp.”

Đường Diệp Trạch sửng sốt hồi lâu, Đường Diệp Hoa đã ở trong gian phòng trang nhã thúc giục.

Liêu Bắc Bắc đáp một tiếng, cười nhẹ nhàng mà thẳng bước đi vào, bởi vì thói quen công vụ, cô rất tự nhiên ngồi ở bên cạnh Đường Diệp Hoa.

“Mới vừa rồi phía ngoài cãi nhau sao, chuyện gì xảy ra vậy? ” Đường Diệp Hoa đem một chén canh thịt bò đưa cho cô.

“Không có chuyện gì, tôi đem Phan Hiểu Bác bại hoại kia giáo huấn cho một trận. Ha hả.” Liêu Bắc Bắc tâm tình dị thường thư sướng. Nói thật, kể từ sau khi phát sinh chuyện cường bạo không thành kia, cô thường xuyên từ trong mộng tỉnh lại, liền núp ở trong chăn len lén khóc. Cô suy nghĩ chỉ muốn nhào tới trong ngực mẹ khóc lớn một hồi, nhưng mà, nếu như làm như vậy, sẽ chỉ làm nhiều người lo lắng hơn. Uỷ khuất, cô vẫn đều cảm thấy rất ủy khuất.

Đường Diệp Hoa mặc dù không biết Liêu Bắc Bắc đến tột cùng làm cái gì đối với Phan Hiểu Bác, nhưng nhìn đến sắc mặt của cô tràn đầy nụ cười khác hẳn trước kia, anh vuốt vuốt tóc của cô nói: “Nha đầu ngốc, gặp phải phiền toái nói cho anh biết là tốt, bạn trai không phải là dùng để làm bài biện.”

“Anh khi nào đã trở thành bạn trai của tôi rồi? ”

“Tự mình đặt ra như vậy.” Anh lẽ thẳng khí hùng nói.

“. . . . . .” Liêu Bắc Bắc cúi đầu uống canh thịt bò, thấy Đường Diệp Trạch ngồi xuống, cô vì không cách nào nói ra cảm kích trong lòng, vội vàng để thìa xuống, múc chén canh thịt bò đưa đến..

Đường Diệp Hoa sờ sờ cằm: “Liêu Bắc Bắc, em rõ ràng là muốn vén lên ‘chiến tranh’ giữa hai anh em anh sao?”

Tay của Liêu Bắc Bắc khựng lại, không đợi cô giải thích, Đường Diệp Trạch đã xem canh thịt bò đặt ở trước mặt Đường Diệp Hoa, anh chế nhạo nói: “Nhỏ mọn.”

Đường Diệp Hoa hừ một tiếng, giống như đứa bé múc một muôi lớn canh thịt bò nhét vào trong miệng, anh cũng không che dấu tâm tình, huống chi ở trước mặt em trai mình thì càng không có cần thiết che dấu, trong lòng không thoải mái chính là không thoải mái.

Triệu Diệu là một người thông minh, thấy không khí không đúng, liền mượn lí do gọi điện thoại nhanh chóng rời tiệc. Liêu Bắc Bắc ngồi trở lại bên cạnh Đường Diệp Hoa, rất cố ý giúp anh gắp mấy cọng rau, không phải là được tiện nghi còn khoe mã à, mà cô thật chịu không được sự “Nâng đỡ” của Đường Diệp Hoa đối với mình.

“Ông chủ lớn, anh đừng đùa bỡn một viên chức nhỏ như tôi có được hay không?” Ở đỉnh đầu của Liêu Bắc Bắc còn đè ép một đám mây đen tên là “Vương Tuyết Mạn”. Vương Tuyết Mạn cũng không có tìm cô gây phiền toái, nhưng mà trên dưới công ty ai không biết Vương Tuyết Mạn là vị hôn thê của Đường Diệp Hoa a? Cho nên đồng nghiệp chỉ chỏ đối với Liêu Bắc Bắc càng nhiều, nói gần nói xa nhắc nhở cô đừng tưởng rằng gần nước ở ban công thì có thể lấy được trăng trước, áp lực của cô rất lớn a.

“Người nào đùa bỡn em? Anh không có thời gian nhàn rỗi đâu.”

“Vứt bỏ hết thảy không nói, nhà các người làm sao có thể tiếp nhận một con dâu vừa không có bối cảnh lại không thông minh chứ? ”

“Ơ, còn chưa bắt đầu hẹn hò đã định gả cho anh sao? ”

“Điều kiện đầu tiên để hẹn hò của tôi là kết hôn, thanh xuân của phụ nữ ngắn hạn nhé.”

Liêu Bắc Bắc không phải là không tin tưởng tình cảm của Đường Diệp Hoa đối với mình, nhưng mà vẫn phải đối mặt với vấn đề thực tế a.

“Họ Đường nhà anh không cần dựa vào cưới hỏi để nâng cao sản nghiệp. ba của Vương Tuyết Mạn cùng ba của anh chỉ do quan hệ cá nhân rất tốt, không hơn. ” Đường Diệp Hoa giải thích thật có chút mệt mỏi, nói đến nói đi, vẫn là Liêu Bắc Bắc không thích anh.

Liêu Bắc Bắc cắn chiếc đũa không lên tiếng, cô tin tưởng mỗi một cô gái trong gia đình đều muốn làm một cô bé lọ lem, nhưng mà trên thực tế phần lớn vương tử vội vã đều dưới áp lực cưới công chúa chân chính.

“Sau khi trở về thu dọn đồ đơn giản một chút, sáng mai trở về thành phố.” Đường Diệp Hoa mang cô trở về, vì thứ nhất là nghe cô nói đến nhớ nhà, thứ hai anh cũng muốn thăm cha mẹ của Liêu Bắc Bắc một chút, nếu không nha đầu này vĩnh viễn không tin anh là chân thành.

“Thiệt hay giả? ” Liêu Bắc Bắc ngước lên khuôn mặt tươi cười vui sướng, đầy trong đầu cũng là nhớ thương cha mẹ.

“Đương nhiên là thật, anh lúc nào lừa gạt em rồi? ” Anh không để mất thời cơ hỏi ngược lại.

Liêu Bắc Bắc hí mắt cười một tiếng, theo bản năng nhìn về phía Đường Diệp Trạch, Đường Diệp Trạch buông thõng đôi mắt, một bộ dáng không đếm xỉa đến.

Cô cho là anh đang suy tư vấn đề, không có đi quấy rầy, tiện đà gắp mấy món ăn cho Đường Diệp Hoa: “Công ty thật có tình người nha. Hắc hắc.”

Đường Diệp Hoa liếc cô một cái, gõ mặt bàn gọi Đường Diệp Trạch: “Em nói xem anh đã nhìn trúng cô gái này cái gì? Nịnh nọt cũng không biết gõ đúng chỗ.”

Đường Diệp Trạch nâng đôi mắt xa xăm lên, nhưng cười không nói, trong mắt hiện lên một tia cô đơn không dễ dàng phát giác.

Liêu Bắc Bắc khờ khạo cười một tiếng, cảm giác bị thích cũng không phải không tốt, chỉ là cô không hiểu được chuyện hưởng thụ niềm vui thú trong đó, sợ giao ra thật lòng sau này sẽ đổi lấy vẻ cười nhạo lạnh như băng.

Sau khi cơm nước xong, Đường Diệp Hoa muốn đi gặp một vị khách quan trọng, nên sau khi cẩn thận suy nghĩ, anh mang theo Triệu Diệu có năng lực làm việc mạnh hơn, tạm thời để lại Liêu Bắc Bắc cho Đường Diệp Trạch, bảo cô giúp anh làm việc lặt vặt.

Lúc ra cửa chỉ mang theo một chiếc xe, vì vậy Đường Diệp Trạch cùng Liêu Bắc Bắc chỉ có thể ngồi xe gắn máy trở về nhà tập thể.

Liêu Bắc Bắc vừa nghĩ tới lập tức sẽ được về nhà, nên muốn mua một chút đặc sản địa phương cho cha mẹ. Vì thế, hai người đi bộ tới một chợ lớn nồng đậm mùi hải sản.

Địa ốc Đường thị đầu tư vào, đã kéo khách du lịch đến địa phương này, mặc dù công trình chưa xong còn không có chính thức bán ra, nhưng mà du khách ngoại lai càng ngày càng tăng, nên trong chợ tiếng người lại càng ồn ào.

Chợ ở cách bờ biển không xa, nên du khách có thể mua được hải sản tươi ngon nhất.

Lúc Liêu Bắc Bắc đứng ở trước quầy hàng chọn lựa cá tươi, lại phát hiện không thấy Đường Diệp Trạch.

Cô kiễng mũi chân, nhìn khắp bốn phía tìm kiếm thân ảnh Đường Diệp Trạch, rất nhanh, ở trên một chiếc đài cao bằng gỗ thấy được đôi giày tây của Đường Diệp Trạch.

Trên đài gỗ máu loang lổ, chỉ thấy một con cá mập con dài chừng 1 thước bị treo ngược ở trên giá gỗ, con cá mập con hoảng sợ đong đưa vây đuôi, mà trong tay ngư dân đang giơ lưỡi dao tàn sát, đang hét lớn một tiếng gọi anh vội vàng rời đi đài gỗ.

Thấy thế, Liêu Bắc Bắc hết sức khẩn cấp chạy tới, che ở giữa ngư dân cùng Đường Diệp Trạch, cô liên tục hướng ngư dân cúi người tạ lỗi, bởi vì Đường Diệp Trạch đang bảo vệ con cá mập con, không để cho ngư dân cắt lấy vây cá.

Liêu Bắc Bắc kinh hãi thấy ngư dân kia đang tức giận đến sắp điên vừa hô vừa vung con dao, cô vội vã túm lấy cánh tay của ngư dân, nhẹ giọng nhẹ lời: “Anh à, anh trước tiên đem dao để xuống, có việc gì từ từ nói.”

“Người đàn ông của cô bị chuyện gì vậy hả? Con cá này có cho bao nhiêu tiền cũng không bán.” Người cha già của ngư dân làm đại thọ tám mươi, ông ấy nói rõ là muốn ăn vây cá.

Liêu Bắc Bắc không biết phải làm sao, liền duỗi tay kéo Đường Diệp Trạch: “Đi thôi đi thôi, anh đừng tùy hứng như vậy.”

“Vây cá không có mùi vị cũng không có công hiệu làm thuốc, nhưng cá mập bởi vì bị con người tùy ý giết chóc mà số lượng giảm mạnh. Chúng ta sống được là nhờ dưỡng khí, bảy mươi phần trăm là do sinh vật phù du trong hải dương cung cấp, cá mập một khi bị tuyệt chủng, sẽ mất kẻ địch trời sinh để khống chế những sinh vật khác, như vậy chúng nó sẽ ở trong biển sẽ cắn nuốt số lượng lớn sinh vật phù du, hệ thống sinh thái của đại dương trên trái đất là quan trọng nhất. Nếu như người người đều vì chúc thọ mà giết cá mập, thì chúng ta chẳng khác nào tự sát.” cảm xúc của Đường Diệp Trạch hơi có vẻ kích động. Nếu đã để cho anh nhìn thấy, thì anh nhất định phải ngăn cản.

Liêu Bắc Bắc chưa từng nhìn thấy Đường Diệp Trạch tức giận như thế, cô nhìn về phía cá mập con, ánh mắt nó phảng phất như như đang chảy nước mắt, liên tưởng đến một bức ảnh mình nhìn thấy ở trên mạng mà giật mình, những hình ảnh bắt giết động vật này, khiến tâm tình càng trở nên nặng nề.

“Anh là người thành phố ít hù dọa người đi, con cá mập này là tôi bắt được, chết sống là do tôi nói. Chuyện cá mập cắn chết người còn thiếu sao? Anh đừng ở trước mặt tôi giả bộ là người lương thiện.” Ngư dân trợn mắt trừng trừng.

“Bất kể anh tin hay không tin, phần lớn cá mập đều không phải là kẻ địch của loài người. Bọn chúng nó còn e ngại loài người hơn. Theo thống kê, chia đều hàng năm, người bị cá mập cắn chết có chừng năm người thôi.” Đường Diệp Trạch đứng lên, từ trong bóp da rút ra một xấp nhân dân tệ, thái độ cường ngạnh nói: “Con cá mập này anh bán cũng phải bán, không bán cũng phải bán.”

Ngư dân cũng là người tính tình thích mềm không thích cứng, muốn tiến lên xô đẩy Đường Diệp Trạch, thì Liêu Bắc Bắc thì nhanh hơn một bước ngăn cản ngư dân lại: “Anh à, anh đừng nóng giận, thật ra thì chuyện này phải trách tôi, hôm nay là kỷ niệm ngày chúng tôi kết hôn, tôi nói đùa. . . . . . Nguyện vọng của tôi là phóng sinh một con cá thật lớn, vừa vặn không khéo nói đến cá mập, cho nên, chồng của tôi liền. . . . . . Thật xin lỗi a. ” Cô so sánh với Đường Diệp Trạch hiểu rõ hơn tấm lòng của người nghèo, bọn họ muốn không phải là đạo lý lớn đường hoàng, mà là chạm đến những câu chuyện đồng tâm đồng tình. Vì vậy ở dưới tình thế cấp bách, cô thuận miệng bịa ra một câu chuyện có liên quan tới tình yêu.

Quả nhiên, ngư dân dân kia càng chấp nhận lý do này hơn, mấy người dân xem náo nhiệt quanh mình cũng bắt đầu lên tiếng khuyên ngư dân phóng sinh, dù sao vây cá và miến khác nhau không lớn, thì lấy một khoản tiền để đãi tiệc mừng thọ rồi mua TV hiện đại, còn làm được tiệc tích đức nữa.

Ngư dân sau một phen quấn quýt suy nghĩ, cuối cùng, chỉ lấy năm trăm đồng, rồi tự mình lái thuyền câu đi phóng sinh cá mập con. Mà Liêu Bắc Bắc cùng Đường Diệp Trạch tiếp tục sắm vai một đôi vợ chồng ân ái, anh ngồi ở trên thuyền câu, cho đến khi nhìn thấy con cá mập con sống, nhảy loạn một lần nữa trở lại biển lớn, lúc này Đường Diệp Trạch mới thở phào nhẹ nhõm.

Anh nhìn về phía Liêu Bắc Bắc, từ nãy đến giờ vẫn khoác tay lên cánh tay mình, nên chỉ cần anh muốn mở miệng, Liêu Bắc Bắc sẽ nắm cánh tay anh nhắc nhở, hơn nữa nhẹ giọng khuyên bảo anh, chỉ cần mục đích đạt được là tốt rồi.

“Bắc Bắc. . . . . .”

“Ừ? Ông xã sao vậy? ” Liêu Bắc Bắc một mặt cảm tạ ngư dân một mặt đáp lại anh.

Đường Diệp Trạch ngây ngốc, khóe miệng vung lên nụ cười tươi.

“Bà xã. . . . . .”

“Em ở đây, ông xã chờ một chút.” Liêu Bắc Bắc đưa lưng về phía anh, cô đang cùng với ngư dân nắm tay cáo biệt, thật ra thì bọn họ đều rất chất phác thiện lương, ở trong tâm chỉ tồn tại lòng không thích người giàu có.

Anh mím mím môi, xấu hổ cười cười.

“Bà xã. . . . . .”

Khóe miệng Liêu Bắc Bắc vừa kéo, tiện đà xoay người, không hiểu rõ lắm hỏi: “Anh đến tột cùng muốn nói cái gì vậy, ông xã thân ái?”

Đường Diệp Trạch ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đang tỏ vẻ nghi ngờ, thì tươi sáng cười một tiếng: “Anh muốn nói, kỷ niệm ngày kết hôn vui vẻ.”

Liêu Bắc Bắc chậm chạp nháy mắt mấy cái, không biết là nhìn lầm rồi hay là do ánh mặt trời chiếu sáng, tóm lại bên tai Đường Diệp Trạch có chút hồng hồng, cô xì cười ra tiếng, kiễng mũi chân giúp anh sửa sang lại sợi tóc đã bị gió biển thổi loạn.

“Ngư dân đều đi xa rồi, thật là không hơn không kém – ngốc nghếch một cách tự nhiên.” Liêu Bắc Bắc nghiêng đầu, cười đến rất thoải mái.

Đường Diệp Trạch thấy cô cười, cũng cười theo, anh suy nghĩ muốn tiến thêm một bước nhỏ, đem khoảng cách giữa hai người kéo lại gần hơn.

Song, một bước này cũng là khe rãnh anh không thể vượt qua, ngày mai anh trai của anh sẽ mang Liêu Bắc Bắc trở về thành phố.

Đi lần này, cô còn có thể trở lại không?

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ