Pair of Vintage Old School Fru
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Sao phải quá đa tình - trang 10-end

Chương 37

Đối với bất cứ ai, hạ quyết tâm đi học tiến sĩ không phải là chuyện dễ dàng, nhất là với nữ sinh, đặc biệt là khi thời nay các con đường mở ra đối với "nữ tiến sĩ" đều đầy sự châm biếm.

Đinh Dật không nằm ngoài số đó, cô cũng có băn khoăn tương tự, sau khi quyết định không ra nước ngoài, cô vốn định vừa học thạc sĩ, vừa đi làm, hoặc là sau khi tốt nghiệp đại học sẽ ra làm kỹ sư luôn, nhưng suy nghĩ này đã có sự thay đổi sau khi cô tham dự hội nghị giới thiệu về hướng đi của ngành vào học kỳ hai năm thứ ba.

Vào hội nghị lần đó, đầu tiên có ba thầy giáo của phòng nghiên cứu lên giới thiệu về phương hướng nghiên cứu của họ, sau đó là chủ nhiệm phòng thiết kế – cũng là người hướng dẫn tiến sĩ của Đinh Dật sau này – thầy Uông thay đổi phương thức của ba thầy giáo trước đó, không hề giảng giải theo hướng nghiên cứu khoa học, mà thảo luận với mọi người về những con số khiến người ta giật mình: năm ngoái, cả nước nhập khẩu tổng cộng XXX trăm triệu bảng mạch tổ hợp, trị giá XXX trăm triệu đô la, kim ngạch nhập khẩu chiếm XX% tổng kim ngạch các loại hàng hóa của năm đó, gấp X lần khối lượng nhập khẩu dầu mỏ và các thành phẩm của dầu, gấp X lần khối lượng nhập khẩu các vật liệu thép, quặng sắt và khoáng sản tinh luyện.

Thầy giáo chỉ ra, sự phát triển của ngành này liên quan tới vận mệnh quốc gia, quốc gia rất coi trọng ngành này, trong kế hoạch "mười một năm" đã chỉ rõ phải đặt trọng tâm mở rộng ngành này. Nói xong, tất cả mọi người đều có vẻ kích động.

Ngay sau đó, thầy còn nói thêm những lời khiến cho rất nhiều người có mặt ở đó khó mà quên được: "Sinh viên đại học A chúng ta, không thể đơn thuần coi mình là một kỹ sư tranh giành bát cơm với người khác, chúng ta phải gánh vác nhiều hơn nữa trách nhiệm với xã hội, ít nhất phải tạo ra bát cơm cho người khác", "Sinh viên đại học A chúng ta, trải qua thời gian dài học tập lý thuyết căn bản, có cơ sở lý luận vững chắc, có thể làm những việc mà người khác không thể làm được."

Thẩm Trường Đông đang bận rộn việc tìm người kế nhiệm chức chủ tịch hội sinh viên và câu lạc bộ kịch, làm cán bộ sinh viên có thể tôi luyện bản thân, năm hai làm phó chủ tịch, năm ba làm chủ tịch không chỉ nâng cao năng lực tổ chức và mở rộng quan hệ, mà còn tô đẹp thêm sơ yếu lí lịch của cậu.

Hiếm khi Đinh Dật đến tìm, Thẩm Trường Đông vội vàng giải quyết một ít công việc rồi cùng cô ra ngoài ăn cơm. Quán cơm này ở đối diện trường học, đồ ăn ngon, giá lại rẻ nên được sinh viên đại học M ưa chuộng, ở đây có rất nhiều sinh viên của trường.

Vừa vào quán, liên tục có người chào hỏi Thẩm Trường Đông, đến tận khi ngồi xuống, mấy nữ sinh bàn bên cạnh thỉnh thoảng lại nhìn sang chỗ họ, còn chụm đầu xì xào bàn tán.

Thẩm Trường Đông hơi lo lắng: "Thôi, hay là chúng ta sang quán khác."

Đinh Dật lườm cậu: "Anh làm việc gì trái với lương tâm à? Sao phải sợ người khác nhìn!"

Thẩm Trường Đông cười khổ: "Chẳng còn cách nào, người quen biết anh nhiều quá, miễn là em không cảm thấy khó chịu, anh thì không sao cả."

Không ngờ ở bên Thẩm Trường Đông còn được trải nghiệm cảm giác làm ngôi sao, mặc dù thực sự không thoải mái lắm, nhưng Đinh Dật vẫn mạnh miệng: "Có phải em xấu đến mức không thể gặp người khác đâu, sợ gì người ta nhìn!"

Đồ ăn còn chưa mang lên đủ, mấy nữ sinh châu đầu ghé tai bên cạnh hình như đã chọn được người đại diện, một cô gái gương mặt như em bé bưng ly nước tới chào hỏi: "Chào Thẩm sư huynh, đây là bạn gái của anh ạ? Thật xinh đẹp."

Cô gái này giọng ngọt xớt, Đinh Dật mỉm cười thiện chí, cô ấy lại hỏi tiếp: "Sư tỷ học trường nào, ngành gì thế ạ?"

"Khoa Điện tử đại học A." Đinh Dật đáp không hề nghĩ ngợi.

Cô ấy ồ lên một tiếng, nói: "Sư tỷ thật là lợi hại, em có một ông anh họ học cùng khoa với chị, bây giờ đang học tiến sĩ ở nước ngoài."

Đinh Dật mỉm cười: "Vậy sao? Chị không lợi hại bằng anh họ của em rồi, chị sẽ học tiến sĩ trong nước." Cô gái đó còn tán gẫu thêm vài câu rồi mới quay về, mơ hồ nghe thấy bên cạnh vài tiếng khe khẽ "nữ tiến sĩ", Đinh Dật cười thầm trong lòng: Bây giờ đã bắt đầu rồi sao?

Vẻ mặt Thẩm Trường Đông khó xác định, cậu nói: "Em quyết định học thẳng lên tiến sĩ?"

Đồ ăn đã được mang lên, Đinh Dật vừa ăn vừa đáp: "Đúng vậy, nghe nói thầy Uông bồi dưỡng tiến sĩ rất giỏi, học tiến sĩ với ông ấy cũng không kém so với các trường danh tiếng ở nước ngoài, em quyết định thử xem."

"Vì sao lại quyết định học thẳng lên tiến sĩ, sao không thử học thạc sĩ trước?"

Đinh Dật lắc đầu: "Bây giờ em mới hiểu, với những ngành có xuất phát điểm cao như của chúng ta, tốt nghiệp đại học thôi sẽ không làm được việc. Học hai, ba năm thạc sĩ cũng chỉ là một quá trình tôi luyện, chỉ để trở thành một người biết rõ phải làm việc như thế nào, nhưng có thế thôi thì dường như vẫn không đủ, cảm giác giống như đào tạo kỹ năng của một nghề nghiệp khác vậy. Còn học tiến sĩ sẽ được bồi đắp đầy đủ hơn, có thể giúp cho những lý thuyết vất vả học tập trong mấy năm qua phát huy tác dụng xứng đáng, hơn nữa, sau khi tốt nghiệp có thể khiến anh trở thành một người có khả năng một mình đảm đương được một phương diện nào đó trong phạm vi lĩnh vực của ngành."

Nói liền một hơi những suy nghĩ trong đầu mấy ngày qua, Đinh Dật thở một hơi dài nhẹ nhõm, cô uống vài ngụm nước rồi nói tiếp: "Anh có ghét em không? Nữ tiến sĩ, loại người thứ ba [1]." Thẩm Trường Đông thoạt nhìn dường như hơi tức giận.

[1] Trong thời đại kinh tế tri thức, thành tích cao trở thành thước đo giá trị của xã hội. Nhưng đối với nữ giới thì không hẳn, đặc biệt là nữ tiến sĩ. Trong xã hội lưu truyền một cách nói: trên thế giới có ba loại người, thứ nhất là đàn ông, thứ hai là phụ nữ, thứ ba là nữ tiến sĩ. Nữ tiến sĩ bị coi là "loại người thứ ba", bị phân biệt, là một quần thể không phải nam cũng chẳng phải nữ.

Thấy cô nhìn mình rất tội nghiệp, Thẩm Trường Đông lắc đầu cười khổ: "Anh nào dám ghét em!"

Đinh Dật vội hỏi: "Vậy sao anh còn giận?"

"Anh giận là vì từ trước đến nay em luôn tự quyết định mà không bao giờ bàn bạc với anh! Lần nào cũng quyết định xong rồi mới cho anh biết, không, cũng chẳng phải là em cho anh biết, anh chỉ tình cờ nghe nói mà thôi!"

Thấy cậu thật sự giận dữ, Đinh Dật hơi sợ hãi: "Hôm nay em đến chính là để bàn bạc với anh chuyện này mà, vẫn chưa kịp nói, hơn nữa, em đến chỗ anh trước tiên, ba mẹ em đều chưa biết đâu!"

Nghe thấy ba mẹ Đinh vẫn chưa biết, sắc mặt Thẩm Trường Đông hơi dịu đi, Đinh Dật lại hỏi: "Anh thì sao? Tốt nghiệp xong có dự định gì không?"

Thẩm Trường Đông không vui: "Còn có thể có dự định gì, đi làm luôn, vợ muốn học tiến sĩ, anh đành phải đi kiếm tiền nuôi gia đình."

Đinh Dật đỏ mặt, nói quanh co: "Thực ra cũng không cần phải thế, em học tiến sĩ cũng có trợ cấp, hơn nữa còn có ba mẹ nuôi em."

Thẩm Trường Đông lắc đầu: "Như vậy sao được, kết hôn rồi chẳng lẽ còn để ba em nuôi?"

"Kết hôn? Sớm quá!" Đinh Dật kháng nghị, thật là, chuyện lớn như vậy mà đâu có bàn bạc với cô, lại còn trách người ta, hừ, ai kết hôn với anh, nằm mơ đi! Đinh Dật oán thầm trong bụng.

Thẩm Trường Đông không thèm để ý đến sự phản đối của cô, tiếp tục giục cô ăn cơm.

Con đường học thuật của Đinh Dật có thể nói là may mắn. Năm đó sau khi gặp khó khăn với GRE, cô quay về ôn tập lại kiến thức chuyên ngành, trong chương trình học thiết kế, Đinh Dật chọn một phần có độ khó cao nhất đó là hệ thống đo lường siêu thanh, cô cũng hoàn thành xuất sắc, là sinh viên duy nhất trong khoa hoàn thành thí nghiệm. Thành tích đó đã giúp cô làm quen với một đàn anh đang làm trợ giảng, không ngờ đàn anh đó chính là nghiên cứu sinh tiến sĩ do thầy Uông hướng dẫn, sau khi nghe nói cô muốn học lên tiến sĩ liền nhiệt tình tiến cử với thầy.

Thầy Uông trò chuyện với cô xong thì cảm thấy rất hài lòng, chỉ còn phải xét đến thứ hạng tích lũy học phần nữa thôi. Điểm tích lũy học phần của Đinh Dật không cao hẳn, nhưng may mắn là trong số vài người đứng trên cô thì đa số chọn đi du học, chỉ có một người là ở lại học thạc sĩ, đối thủ cạnh tranh đã được loại bỏ một cách thuận lợi!

Một tảng đá được bỏ xuống, cuối cùng Đinh Dật cũng có tâm trạng để vui đùa, tuy việc soạn đề cương luận văn cũng hao tổn tâm sức, nhưng dù sao áp lực kiếm sống đã không còn. Về phần Thẩm Trường Đông thì khỏi phải nói, cậu thi viết và phỏng vấn vào công ty S đánh đâu thắng đó, chỉ là cậu còn hơi do dự: "Vào làm nhân viên công vụ trong công ty S, em có chê anh nghèo không?"

Đinh Dật phì cười: "Thế thì tốt, cho anh đỡ phải nói em học tiến sĩ bắt anh nuôi sống gia đình, bây giờ không ai nói ai được nữa."

Thẩm Trường Đông vỗ nhẹ đầu cô: "Không có tiền đồ, nhưng nghe nói thanh niên còn có thể làm thêm bên ngoài, anh sẽ cân nhắc thật kỹ." Kết quả cân nhắc của cậu chính là, từ chối lời mời của công ty S, khiến người hướng dẫn tức chết, nhưng nhiều năm về sau, khi Thẩm Trường Đông dùng thân phận tổng giám đốc của công ty mậu dịch nào đó quyên tiền cho trường cũ, người hướng dẫn bấy giờ đã trở thành phó bí thư đảng ủy của trường cuối cùng cũng có thể nở nụ cười vui vẻ. Đương nhiên đó là chuyện về sau, không đề cập tới cũng được.

Ăn cơm, dạo phố, xem phim, qua khoảng thời gian bận rộn, hai người đã làm tất cả những chuyện mà các đôi tình nhân thường làm, thấy thời gian không còn sớm, Đinh Dật muốn về nhà nhưng lại bị Thẩm Trường Đông giữ lại: "Đêm nay đừng về, anh rất nhớ em."

Nghe ra ý tứ rõ ràng trong lời nói của cậu, Đinh Dật hơi thẹn thùng: "Hôm nay là thứ sáu, em phải về nhà, không phải về ký túc xá."

Đúng lúc đi đến một góc khuất, Thẩm Trường Đông ôm cô, chóp mũi cậu vấn vương mùi hương trầm của Đinh Dật, cậu không kìm được hít vào một hơi thật sâu: "Vậy nói với chú dì là em phải ở lại tự học, dù sao cũng không phải là lần đầu không về nhà vào cuối tuần." Khi cô bắt đầu vào guồng học hành thì thường xuyên phải tự học đến đêm khuya, còn phải quan tâm đến ba mẹ ở nhà nên tất nhiên sẽ lạnh nhạt với cậu, cậu phải hăng hái đấu tranh, tranh thủ đòi quyền lợi trong thời gian Đinh Dật đang rảnh rỗi.

Sáng hôm sau tỉnh dậy trong lòng cậu, Đinh Dật ngộ ra một đạo lý, đó chính là một khi Thẩm Trường Đông đã quyết tâm muốn làm chuyện gì, cô thực sự không thể ngăn cản nổi.

Khi đã nhận ra được một mặt dũng mãnh của Thẩm Trường Đông, có một chuyện cô bỗng nhiên không đủ can đảm mở miệng. Trong lúc cô còn đang do dự thăm dò, vẻ mặt Thẩm Trường Đông bỗng thay đổi, cậu hỏi: "Không phải em muốn chia tay anh đấy chứ!"

"Hả?" Đinh Dật hoảng hốt, "Đâu... đâu có?"

Thẩm Trường Đông không vui: "Vậy em nói cái gì mà chẳng may phải rời xa anh, chẳng may về sau không thể ở bên anh, nếu không phải đã xảy ra chuyện gì thì tự nhiên nói vậy làm gì?"

Giông tố sắp đến rồi, Đinh Dật bỗng cảm thấy nhiệt độ xung quanh xuống rất thấp, thôi, cô vốn không phải là người có thể giấu giếm được, cứ nói thẳng đi, chết thì chết!

Sau khi hạ quyết tâm, Đinh Dật nói chuyện cũng lưu loát hơn: "Thầy Uông, chính là thầy hướng dẫn của em, nói là năm nay chỉ tuyển chọn hai nghiên cứu sinh tiến sĩ, theo chỉ tiêu của trường thì thầy phải chọn một người trong danh sách thí sinh thi lên, còn tại cơ sở của trường ở Thâm Quyến thì chỉ được chọn người học thẳng lên tiến sĩ, hoặc học chuyển tiếp thạc sĩ lên tiến sĩ, thầy ấy muốn tuyển em theo chỉ tiêu của Thâm Quyến, hỏi em có ý kiến gì không?"

Thẩm Trường Đông "hừ" một tiếng: "Sau đó em đồng ý?"

Đinh Dật chột dạ cười cười: "Em nói để em suy nghĩ thêm đã, nhưng thầy Uông là thầy hướng dẫn tốt nhất rồi, nếu như không được theo thầy ấy học tiến sĩ thì thật đáng tiếc."

Thẩm Trường Đông thở dài: "Dù sao anh cũng đã từ chối công ty S, ở hay không ở lại Bắc Kinh cũng chẳng có gì khác nhau."

Đinh Dật mừng rỡ: "Nói vậy là anh đồng ý rồi nhé."

Thẩm Trường Đông lại thở dài, lập tức tiếp lời: "Cứ thở dài mãi thế này chắc anh chưa già đã yếu mất, người ta đều là lấy chồng theo chồng, vì sao anh còn chưa cưới được em mà đã bị em xoay như chong chóng thế này?" Nhìn Đinh Dật cười tươi như hoa, cậu lại không nhịn được đả kích một câu: "Đừng vội mừng, chú dì vừa đến Bắc Kinh được hai năm em đã lại phải rời xa họ, có lẽ sẽ rất đau lòng."

Đinh Dật bị một câu này của cậu làm cho tỉnh lại, ngồi phịch xuống ghế như quả bóng cao su bị xì hơi – bọn họ nhất định sẽ mắng cô là con gái bất hiếu.

Không thể không khâm phục Thẩm Trường Đông, chỉ một lời cam đoan sẽ chăm sóc tốt cho cô mà khiến vợ chồng nhà họ Đinh yên tâm hơn nhiều, cộng với cậu mợ út cũng đang ở Thâm Quyến nên có chỗ để nương tựa, dần dần bọn họ cũng nguôi ngoai, dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên Đinh Dật xa nhà.

Lại phải nhắc lại một câu, thế sự khó lường, dường như ông trời không cam tâm khi thấy người ta đã chuẩn bị ổn thỏa, lại cho thêm một chút chuyện ngoài ý muốn để làm đảo lộn kế hoạch, ngay khi kỳ nghỉ hè vừa trôi qua, vào lúc mọi người đang đắm chìm trong cảm xúc ly biệt, Đinh Dật đột nhiên ngất xỉu, phải đưa vào bệnh viện.

Thẩm Trường Đông biết chuyện vội vã chạy tới bệnh viện, bắt gặp gương mặt nghiêm khắc xưa nay chưa từng thấy của Đinh Phụng Lĩnh, ngay cả Kỷ Vân tính tình hiền lành bây giờ cũng đang buồn rầu u ám. Tim Thẩm Trường Đông thắt lại, sắc mặt trắng bệch, run giọng hỏi: "Rốt cuộc Tiểu Dật làm sao vậy ạ?"

"Cậu còn dám hỏi làm sao? Cậu..." Đinh Phụng Lĩnh không kìm được gầm lên, ông bị Kỷ Vân kéo ra đằng sau mới tạm thời bình tĩnh lại, quát khẽ một tiếng: "Cậu đi theo tôi!"

Tìm được một chỗ thuận tiện để nói chuyện, Đinh Phụng Lĩnh căm hận nhìn cậu, bỗng nhiên không nói nên lời, ông quay sang Kỷ Vân: "Cậu hỏi bà ấy đi."

Thẩm Trường Đông sốt ruột đến phát điên nhưng không dám giục giã, trong đầu mơ hồ có một ý nghĩ, cậu bỗng không cảm thấy nôn nóng nữa.

Một lát sau Kỷ Vân mới nhíu mày nói: "Tiểu Dật có thai rồi, hai đứa trẻ các con, tại sao có thể như vậy, haiz..."

Suy đoán được chứng thực, Thẩm Trường Đông không chờ được vội vã hỏi: "Vậy bây giờ cô ấy thế nào rồi ạ? Mẹ con có bình an không?"

Đinh Phụng Lĩnh bị một câu "mẹ con bình an" của cậu dọa sợ, tức giận lên tiếng: "Cậu có ý gì?"

Xem ra chắc là Đinh Dật không sao cả, Thẩm Trường Đông không còn lo lắng nữa, cậu thản nhiên nói với hai vị phụ huynh: "Chuyện này là con không đúng, nhưng đã như vậy, con muốn xin chú dì đồng ý cho hôn sự của con và Tiểu Dật, con sẽ lập tức gọi điện thoại cho ba mẹ con, mời họ lên đây chuẩn bị hôn lễ."

Kỷ Vân hơi do dự: "Hai đứa còn ít tuổi như vậy, huống hồ Tiểu Dật vẫn đang đi học, kết hôn bây giờ quá sớm."

Thẩm Trường Đông trả lời ngay: "Xin hai người yên tâm, chúng con đã tốt nghiệp đại học, con cũng đi làm, sau này con nhất định sẽ cố gắng để Đinh Dật có một cuộc sống tốt nhất, còn về việc học tiến sĩ, theo con được biết thì trước tiên có thể tạm nghỉ học một năm." Cách nói lễ phép, lại kiên định không thể nghi ngờ.

Kỷ Vân nhìn chồng, thấy sắc mặt Đinh Phụng Lĩnh đã dịu xuống: "Thằng nhóc này coi như có trách nhiệm, nhưng chúng ta không thể quyết định được, tự cậu vào nói chuyện với Đinh Dật đi."

Thẩm Trường Đông một lòng vì Đinh Dật, đương nhiên sẽ giải quyết được sự tình, chẳng qua phải chịu một chút đánh mắng mà thôi. Hôn lễ được tổ chức vào mùa thu tháng Mười, đơn giản nhưng không kém phần long trọng, Đinh Dật trở thành người đầu tiên trong đám bạn kết hôn sau khi tốt nghiệp, khó tránh khỏi một chút phiền não: "Aiz! Thẩm Trường Đông, cái đồ vô lại này, cưới gấp như vậy người ta biết ngay là theo lệnh con, anh bảo tôi sau này làm sao nhìn mặt người khác được đây!"

Thẩm Trường Đông thản nhiên đáp: "Sau này khi mấy người kia kết hôn, con chúng ta có thể làm hoa đồng, đến lúc đó bọn họ hâm mộ em còn chẳng hết, làm gì có chuyện chê cười, em không biết phụ nữ sinh con sớm có nhiều ích lợi lắm à?"

Sinh con sớm cũng có một phúc lợi, đó chính là theo nguyện vọng của Đinh Dật, thầy Uông đồng ý cho cô nhập học lùi lại một năm, sau khi đem chỉ tiêu của Thâm Quyến năm nay cho thí sinh thi lên, sang năm cô có thể được tuyển theo chỉ tiêu của trường, nói cách khác, cô sẽ không cần phải rời xa ba mẹ đi Thâm Quyến nữa, có thể nói là trong họa có phúc.

"Từ đó có thể thấy được, con chúng ta chính là một phúc tinh." Thẩm Trường Đông cười vô cùng đắc ý.

-Hết-

Ngoại truyện 2 - Mỗi người một tương lai

Do đã ở quen nên sau khi chuyển khoa, Đinh Dật không xin đổi phòng, vẫn ở trong ký túc xá của nữ sinh khoa Ô-tô. Lên năm bốn đại học, mấy người trong ký túc về cơ bản đều đã có hướng đi cho riêng mình, ngoài Đinh Dật, Hồ Giai cũng ở lại trường học nghiên cứu sinh, Triệu Hiểu Đông dự định đi Mỹ du học cùng bạn trai, Dương Lộ Lộ thì được khoa đưa sang Đức làm nghiên cứu sinh thạc sĩ trao đổi với tư cách sinh viên tốt nghiệp loại xuất sắc.

Triệu Hiểu Đông tốt nghiệp đại học xong không xin được học bổng toàn phần, cô ấy vốn định trước tiên sẽ học thạc sĩ ở trong nước, nhưng bạn trai cô ấy lại có ý kiến: "Em học thạc sĩ xong rồi ở Mỹ người ta cũng không thừa nhận, sang đó lại phải học lại, ba năm, giờ lại thêm năm năm nữa, em có bao nhiêu tuổi xuân để mà lãng phí? Dùng tiền mua thời gian chính là cách chi tiêu có lợi nhất." Anh ta có gia cảnh tốt, không cần học bổng cũng có thể cho bản thân và bạn gái một cuộc sống rất tốt ở nước ngoài.

Trong lòng cảm động, nhưng Triệu Hiểu Đông vẫn còn băn khoăn, về ký túc xá, cô ấy càu nhàu: "Bọn tớ vẫn chưa kết hôn, nếu dùng tiền của nhà anh ấy, sau này chắc chắn việc gì cũng sẽ phải nhượng bộ. Huống hồ chuyện tình cảm không thể nói chắc được, chẳng may sau khi ra nước ngoài bọn tớ chia tay, tha hương không người thân thích, lại không có học bổng, cuộc sống sẽ càng tồi tệ hơn." Nhìn Dương Lộ Lộ đang nằm sấp chơi trò chơi trên máy tính, cô ấy hâm mộ nói: "Vẫn là cậu sướng nhất, hoàn toàn dựa vào chính mình, không cần phải nhìn sắc mặt của bất cứ ai."

Dương Lộ Lộ lườm bạn: "Chị gái à, cậu đang cười nhạo tớ không có ai thèm sao?" Đã qua hơn ba năm đại học, cô ấy vẫn một thân một mình, người theo đuổi cũng không phải là không có, nhưng Dương đại tiểu thư cứ ngây ngô chẳng thấy ai vừa mắt, dùng cách nói của cô ấy thì là: "Tự mình làm được mọi việc, cần đàn ông để làm gì?" Đây tuyệt đối là chân lý, thay bóng đèn, sửa máy tính, bắt chuột đập gián, Dương Lộ Lộ rất toàn năng, có thể làm cho các nam sinh ở bên cô ấy đều có cảm giác an toàn. Trong ký túc xá, ngoại trừ đánh nhau không thắng được Đinh Dật, cô ấy mạnh mẽ hơn bất cứ ai.

Triệu Hiểu Đông nào dám khiêu chiến với cô ấy, vội vàng nói: "Tuyệt đối không dám, tớ chỉ muốn trưng cầu ý kiến của cậu một chút thôi."

Lúc này Dương Lộ Lộ mới nghiêm mặt nói: "Tớ cảm thấy vị kia nhà cậu nói rất đúng, dùng tiền mua thời gian, thật sự là một thương vụ có lời. Trên đời này có chuyện gì là không mạo hiểm? Nếu cậu không ra nước ngoài cùng anh ta thì sau này mới hối hận, anh ta một mình ở nơi đất khách, vừa có tiền vừa có thời gian, chỉ số nguy hiểm quá lớn."

Thực ra Triệu Hiểu Đông cũng đã có quyết định của riêng mình, chẳng qua vẫn muốn giãy giụa một chút mà thôi, mọi người đều hiểu, vì vậy ai nấy hùa theo Dương Lộ Lộ mồm năm miệng mười khích lệ cô ấy.

Về sau Triệu Hiểu Đông cam chịu thở dài: "Tớ biết kiểu người như Thẩm Trường Đông là rất hiếm mà, cậu ấy không yêu cầu Đinh Dật phải theo từng bước đi của mình."

Đinh Dật ồn ào: "Sao lại lôi tớ vào?" Vì sao tất cả mọi người đều cho rằng Thẩm Trường Đông hi sinh rất nhiều, cậu vốn không có ý định xuất ngoại, bây giờ chỉ là được đúng như ý nguyện mà thôi, cô mới là người bị trói buộc đấy chứ.

Lần trước Wada đến tìm cô, nói nếu như cô đồng ý, công ty họ có thể ký một hợp đồng với cô, cung cấp học bổng để cô ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu, sau khi về nước chỉ cần làm việc cho công ty họ một thời hạn nhất định là được, thời gian không dài, điều kiện cũng rất ưu đãi, Đinh Dật đắn đo mãi nhưng cuối cùng vẫn từ chối.

Thứ nhất là cô không định làm trong một công ty Nhật Bản, không muốn học hành vất vả xong lại phải bán mạng cho người Nhật, lý do thứ hai chính là cân nhắc đến cái người tên Wada kia.

Càng tiếp xúc nhiều với Wada, Đinh Dật lại càng khó sinh ra ác cảm với cậu ta, ngoài việc bản thân vốn đã ưu tú, Wada còn là một người bạn khiến cho không ai có thể bắt bẻ. Mang tâm tư này trong lòng, Đinh Dật luôn cảm thấy áy náy, cuối cùng có một lần cô không chịu được nên thử thăm dò: "Cậu có bao giờ nghĩ, tôi qua lại với cậu là có ý đồ riêng không?"

Wada hơi ngạc nhiên, sau đó cười nhạt một tiếng: "Cậu là cô gái rất đơn thuần, sẽ có ý đồ gì?" Dừng lại một lát, cậu ta nhìn cô nói: "Thực ra đôi lúc, tôi thật sự hi vọng cậu có ý đồ."

Có lẽ bởi vì cậu ta không biết, cô đã có lúc như vậy, "ý đồ" đó là gì, Đinh Dật không dám nhìn vào mắt cậu ta, chúng quá kiên định, cô không chịu nổi. Dù sao bây giờ đã không còn gánh nặng, Đinh Dật không thích chơi mấy trò trốn tìm, cho nên đối với Wada, cố gắng ít tiếp xúc thì tốt hơn.

Phải làm đề cương luận văn, Đinh Dật nhờ Ngụy Hoa Tĩnh tìm giúp một ít tư liệu rồi gửi cho cô, nhưng đúng lúc đó thì máy tính của cô đơ hình, đập đập vài phát thì tự động khởi động lại, chắc là nhiễm vi-rút, Đinh Dật quyết định tạm thời cứ để đó, chờ Dương Lộ Lộ về xem giúp.

Trong ký túc bây giờ chỉ còn một chiếc máy tính công cộng, ban nãy Hồ Giai đang dùng, bây giờ cô ấy đi tắm chưa về, hai người khác thì không ở nhà, tình huống cấp bách, Đinh Dật đành không thông báo với Hồ Giai.

Tên Ngụy Hoa Tĩnh kia sống ở Mỹ có vẻ nhàm chán, trong lúc gửi tài liệu cho cô mà còn kèm theo một bài thơ chế: "Ngày này năm ngoái ở New York, WTO và Bin Laden cùng nhau tỏa sáng, WTO không biết đi đâu mất, Bin Laden vẫn cười như gió thu." [1]

[1] Ám chỉ sự kiện Khủng bố 11/9, nhóm không tặc lái hai máy bay đâm vào tòa tháp đôi của Trung tâm thương mại thế giới.

Đinh Dật bị chọc cười, bèn đăng nhập vào diễn đàn của khoa tám chuyện với mọi người một lát, bỗng phát hiện có một cửa sổ đang mở, nhưng không phải của trường, vì có quan hệ với Thẩm Trường Đông, cô nhận ra đó là diễn đàn của đại học M.

Chỗ này cần phải giải thích một chút, sức ảnh hưởng của diễn đàn đại học M cũng không phải là lớn, lượng người đăng nhập rất ít, đa số các sinh viên thường chọn các diễn đàn của những trường đại học có tính tổng hợp để giao lưu, đương nhiên cũng có nam sinh chuyên môn đăng nhập vào diễn đàn của các trường ban xã hội để cua gái đẹp, vậy thì Hồ Giai đang làm gì?

Hồ Giai tắm xong quay về, Đinh Dật cũng nhận xong tài liệu, thấy Hồ Giai hơi sững sờ nhìn chằm chằm vào máy tính, Đinh Dật bèn cười nói: "Máy tính của tớ bị hỏng, dùng tạm cái này một lát, cậu không để ý chứ?"

Hồ Giai cười gượng gạo: "Đương nhiên là không, cậu cứ dùng đi." Lúc cô ấy quay đầu cất đồ lại bổ sung một câu: "Tớ có một người bạn cấp ba bây giờ đang học đại học M, làm quản lý diễn đàn, cô ấy mời nên tớ thường xuyên lên đó chơi."

Giải thích xong, không khí xung quanh trái lại càng trở nên yên tĩnh, dường như có thể nghe được cả tiếng hít thở. Đinh Dật "à" một tiếng phá vỡ sự im lặng, cười nói: "Nickname của các cậu ấy rất đáng yêu, đúng là nơi đông nữ sinh có khác." Giọng nói nhẹ nhàng, tựa như không có vấn đề gì cả.

Một lát sau hai người khác cũng về, chuyện cứ thế được cho qua, Đinh Dật không phải là người rộng lượng, nhưng cô hiểu, có một số việc đã qua rồi thì truy cứu cũng vô nghĩa, chỉ làm người ta thêm phiền não mà thôi, hãy nắm chắc tương lai là được rồi. Đây cũng là điều mà hai năm qua cô đã nghĩ thông suốt, xem ra tri thức thật sự rất có ích, không chỉ để tu thân, mà còn có thể dưỡng tính.

Ngoại truyện 3 - Vợ đẹp con ngoan

Cùng với thầy Uông đi dự hội thảo nghiên cứu ở Hồng Kông, Đinh Dật còn phải mang theo rất nhiều đồ dùng tùy thân, toàn là đồ mẹ nhờ cô mang cho "cháu nội" Kỷ Thiên Hằng. Không ngờ cậu em họ hồi bé nghịch như quỷ, từ sau khi được Lâm Lâm dạy dỗ, thành tích bỗng tăng vọt, vào kỳ thi đại học, đúng lúc trường Đại học Hồng Kông tuyển sinh trong nội địa, cậu ta thi một lần đỗ luôn, khiến cả nhà cậu cả và ông bà ngoại đều vô cùng vui vẻ.

Nếu mẹ mà sinh ra ở thời cổ đại làm thái hậu, chắc chắn sẽ là một người cực kỳ dung túng, nuông chiều cháu, nhìn bao nhiêu là túi lớn túi nhỏ, Đinh Dật không khỏi oán thầm, nói: "Mẹ, sao con cảm thấy mẹ đối xử với thằng quỷ nhỏ đó còn tốt hơn cả con thế?"

Nghe con gái trách móc đầy đố kị, Kỷ Vân cười mắng: "Tôi đối xử với nhà cô không tốt à? Hai cô cậu bận rộn, ném con cho tôi rồi mặc kệ, tôi cho cháu tôi thiếu ăn hay thiếu mặc hả?"

Sau khi về nước, Kỷ Vân trở thành trụ cột của bệnh viện, công tác cực kỳ bận rộn, thế nhưng vợ chồng nhà họ Thẩm đều ở Nam Kinh, tuổi tác cũng không còn trẻ, chỉ còn một thời gian ngắn nữa là về hưu, tuy đã cố gắng bớt thời gian chạy tới Bắc Kinh nhưng cũng không thể luôn ở bên chăm sóc cháu trai được. Thẩm Trường Đông và Đinh Dật cũng muốn thuê bảo mẫu cho con trai, chung quy vẫn cứ lo lắng, đành phải làm phiền Kỷ Vân một chút.

May là con trai Thẩm Tuyển thừa kế diện mạo xuất chúng của ba mẹ, sinh ra đã xinh xắn đáng yêu như tô phấn, cũng ngoan ngoãn, cả ngày không khóc, không nghịch, khiến cho hai vị phụ huynh nhà họ Đinh yêu thương hết mực, ngay cả Đinh Phụng Lĩnh ban đầu còn kín đáo phê bình hai người nào đó chưa kết hôn mà đã có con, giờ cũng nhanh chóng bị cháu ngoại đáng yêu lấy lòng.

Dường như muốn phối hợp với sự bực tức của bà ngoại, cậu bé Thẩm Tuyển hai tuổi khua khua hai cánh tay nhỏ nhào về phía Đinh Dật, trong tay còn đang cầm miếng bánh. Bị thân thể tròn vo của con trai va vào, nếu không phải Đinh Dật có công phu ngồi vững vàng thì thật đúng là không chịu đựng nổi, cô giả vờ tức giận vỗ mông con trai, ôm nó vào lòng rồi bỗng kêu lên: "Mẹ, thế này không được rồi, nhóc con này vừa nặng vừa núng nính, mẹ đang nuôi heo đấy à?"

Đinh Phụng Lĩnh buông tờ báo trong tay, bế cháu trai từ tay Đinh Dật, quát lớn: "Đã làm mẹ trẻ con rồi mà sao vẫn suốt ngày nói vớ nói vẩn, con của cô là heo, vậy cô là cái gì? Hồi bé cô còn không gầy bằng cháu tôi đâu." Hu hu, ba có cháu trai là quên luôn con gái, không nghe lời cô răm rắp như trước đây nữa. Đinh Dật ai oán lườm con trai đang ghé vào vai ông gặm bánh, nhóc con kia còn nhếch miệng cười, sau đó quay đầu sang chỗ khác tiếp tục ăn, làm Đinh Dật rất bực mình – con trai mới hai tuổi đã biết cười nhạo cô, cô đã đắc tội với ai chứ?!

Cơm nước xong xuôi, Đinh Dật lại chơi đùa với con trai một lúc, cho đến khi cậu nhóc buồn ngủ lăn quay ra, Thẩm Trường Đông mới về đến nhà bố mẹ vợ, hai tháng trước cậu đã từ chức để tự gây dựng sự nghiệp, bây giờ đang vào giai đoạn bận rộn nhất.

Sau khi ăn vội vàng mấy món mẹ vợ để phần, Thẩm Trường Đông đưa vợ con về nhà, đặt con trai đã ngủ say lên chiếc giường nhỏ của nó, Thẩm Trường Đông đứng thẳng dậy thở một hơi dài nhẹ nhõm, một ngày bận rộn cuối cùng đã kết thúc.

Đinh Dật đang chuẩn bị nước tắm cho cậu, đúng vậy, sau khi kết hôn, mặc dù Đinh Dật không hoàn toàn trở thành mẹ hiền vợ đảm, nhưng vẫn rất quan tâm săn sóc chồng.

Nhìn Đinh Dật chăm chú kiểm tra độ ấm của nước dưới ánh đèn dìu dịu, Thẩm Trường Đông bỗng cảm thấy xúc động, vẻ mặt vô cùng dịu dàng.

"Được rồi, nước đã đủ nóng, anh tắm trước đi." Đinh Dật đứng lên định ra khỏi phòng tắm thì bỗng bị Thẩm Trường Đông nghiêng người chắn đường, cậu ôm hờ người cô, cúi đầu nói khẽ bên tai: "Bây giờ không còn sớm nữa, từng người tắm lãng phí thời gian lắm, cùng tắm đi."

Đinh Dật bị cậu thổi hơi bên tai ngưa ngứa, cô đỏ bừng mặt đẩy cậu: "Đừng làm loạn, tránh ra nào."

Thẩm Trường Đông không để ý đến cô, bắt đầu từ tai, nhẹ nhàng hôn, đôi tay nhanh nhẹn giúp cô cởi quần áo, người Đinh Dật mềm nhũn không đứng vững được, bị Thẩm Trường Đông kéo một cái cùng nhau ngã vào bồn tắm lớn ấm áp.

Qua một lúc lâu, nước trong bồn bị tràn ra quá nửa khiến sàn phòng tắm ướt hết, lúc Đinh Dật tỉnh táo trở lại, câu nói đầu tiên của cô là: "Anh dọn dẹp phòng tắm."

Không thể chịu được cái tính hẹp hòi của cô, Thẩm Trường Đông vội vàng lau khô hai người, bế cô về phòng ngủ xong bắt đầu hung dữ hôn, mặc kệ cái phòng tắm quái quỷ!

Sáng hôm sau, hai người bị tiếng đập cửa của con trai làm tỉnh giấc, Thẩm Trường Đông đứng dậy đi mở cửa, Thẩm Tuyển thấy ba mẹ vẫn còn đang ngái ngủ, mẹ còn ở trên giường không dậy nổi, cậu bé nhăn mặt cười nói: "Xấu quá, mẹ vẫn nằm ì!"

Đinh Dật bị tiếng ồn đánh thức, bèn dậy định đi bắt cậu nhóc, nhưng nhóc con lập tức trốn vào sau lưng ba nhanh như chớp rồi thò đầu ra tiếp tục cười cô, Đinh Dật phát hiện người cô ở dưới chăn không một mảnh vải nên không dám làm quá, sờ tìm áo ngủ mặc vào xong, cô lại bắt đầu la ó: "Thẩm Trường Đông, con của anh bắt nạt em!"

Thẩm Trường Đông nhấc phắt con trai rồi ném lên giường: "Dám bắt nạt vợ của ba à!" Thẩm Tuyển giật mình kêu to xong lại cười khanh khách, bị mẹ túm được đùa nghịch cù, Thẩm Trường Đông lại nói với Đinh Dật: "Em cũng không được bắt nạt con của anh!" Sau đó nhảy lên giường, trận chiến sáng sớm bắt đầu.

Ngoại truyện 4 - Tha hương gặp lại cố nhân

Sau khi đến Hồng Kông sắp xếp ổn thỏa, Đinh Dật liên lạc với Lâm Lâm. Lâm Lâm học xong nghiên cứu sinh ngành tài chính, từ chối lời mời đến Bắc Kinh làm việc của một ngân hàng tư nhân nước ngoài, sau đó cô ấy lại được một ngân hàng danh tiếng của Anh tuyển vào làm, thử việc xong được đưa đi tập huấn tại trụ sở Trung Quốc của ngân hàng đó ở Hồng Kông, trước đó đã nói Đinh Dật mà đến Hồng Kông thì nhất định phải đến tìm cô ấy.

Đinh Dật đi theo thầy hướng dẫn, nói là tham dự hội thảo nghiên cứu nhưng thực chất chỉ là chân sai vặt mà thôi, không có quá nhiều thứ phải chuẩn bị, vì vậy cô có khá nhiều thời gian rảnh rỗi. Trước tiên là tìm cậu em họ để chuyển chỗ đồ mà mẹ gửi, sau đó cô đi tìm Lâm Lâm, Lâm Lâm bảo ký túc xá của cô ấy có chỗ, Đinh Dật quyết định bỏ khách sạn, đến ở cùng cô ấy để tiện ôn chuyện.

Không ngờ thằng nhóc Kỷ Thiên Hằng vừa nghe nói Lâm Lâm đang tập huấn ở Hồng Kông thì rất hưng phấn, bắt Đinh Dật phải dẫn đi theo, còn nói là ở đây cô đơn muốn chết, khó khăn lắm mới phát hiện ra là có người quen.

Tuy Đinh Dật trông cậu ta có vẻ xúc động nhưng thực sự không nhìn ra cô đơn chỗ nào, có điều nghĩ đến việc Lâm Lâm phải ở đây tập huấn hơn nửa năm, cậu ta và Lâm Lâm lại có tình nghĩa cô trò, hai người có thể quan tâm chăm sóc lẫn nhau thì cũng tốt, vì thế Đinh Dật quyết định dẫn cậu ta cùng đến chỗ hẹn.

Lâu ngày gặp lại đương nhiên sẽ có một màn thổn thức, Kỷ Thiên Hằng kêu to: "Chị Thỏ con, nhìn chị bây giờ xem, đúng là bà mẹ trẻ con kiêm phụ nữ luống tuổi đã có chồng, trong khi Lâm Lâm vẫn trẻ trung phơi phới, không thể so sánh được!"

Cách ăn mặc của Lâm Lâm thể hiện rõ phong thái của một người đẹp tri thức, cộng với dung mạo trời cho nên lại càng xuân sắc, còn Đinh Dật ăn mặc tùy tiện, đương nhiên không thể sánh bằng cô ấy. Hơn nữa cô chưa đến hai mươi lăm tuổi đã làm mẹ, trong lòng vốn cũng đã đau xót lắm rồi, bây giờ thằng nhóc Kỷ Thiên Hằng này lại vạch trần nỗi đau của cô, cậu ta nghĩ rằng đã lớn rồi thì Đinh Dật sẽ không dám đánh, nhưng cậu ta đã đoán lầm rồi, Đinh Dật giơ tay cốc đầu một cái thật mạnh: "Nhóc con chết tiệt, Lâm Lâm là để cho em gọi đấy à? Gọi cô Lâm hoặc là chị Lâm mau!"

Nếu không phải hiện giờ ba người đang ngồi trong một nhà hàng Tây trang nhã thì có lẽ không chỉ dừng lại ở đó, hiểu ra chị họ vẫn dũng mãnh như ngày xưa, Kỷ Thiên Hằng không dám nhiều lời nữa, ngoan ngoãn ngồi ăn cơm, nhưng vẫn không chịu mở miệng gọi Lâm Lâm là chị.

Lâm Lâm mỉm cười: "Đừng khách khí thế, cứ gọi tớ là Lâm đi, mấy người nước ngoài đều gọi như vậy, tên tiếng Anh của tớ cũng không cần dùng đến."

Lúc này Kỷ Thiên Hằng mới vui vẻ gọi một tiếng: "Lin." [1]

[1] Phiên âm của "Lâm".

Lâm Lâm nói: "Vừa nãy Thiên Hằng nói vậy cũng không đúng, chị thấy Đinh Dật bây giờ còn quyến rũ hơn ngày xưa, rất nữ tính, ha ha, sinh con xong dáng người cũng không bị biến đổi, đúng là tuổi trẻ phục hồi nhanh. Chị có một đồng nghiệp hơn ba mươi tuổi mới sinh con, lúc quay lại làm việc dọa mọi người sợ hết hồn, nhìn già đi cả mười tuổi ấy."

Lâm Lâm không phải là người thích nói xấu sau lưng người khác, cô ấy nói những lời này có lẽ là để Đinh Dật không để tâm đến lời Kỷ Thiên Hằng ban nãy, nhưng đối với bề ngoài của mình, Đinh Dật vẫn có niềm tin, huống hồ cô cũng không phải là người hời hợt chỉ quan tâm đến những vấn đề đó.

Vì vậy Đinh Dật chỉ cười, sau đó không nhắc đến nữa, quả nhiên Lâm Lâm cũng bắt đầu chuyển sang chủ đề khác.

Hai người phụ nữ chỉ mải ôn chuyện, Đinh Dật cười hỏi: "Cậu đến đây tập huấn chắc Ngô Vị sẽ nhớ nhung chết mất, anh ấy có đi cùng cậu không?" Trong một lần họp mặt đồng hương, Ngô Vị gặp lại Lâm Lâm một lần nữa, sau đó lập tức triển khai kế hoạch theo đuổi, cuối cùng một năm sau có thể biến Lâm Lâm thành bạn gái của mình, vì thế mà anh ta còn sắp xếp một bữa tiệc chiêu đãi Đinh Dật, xem như cảm ơn đã làm mai. Đinh Dật không cần tốn sức mà vẫn tác hợp được một đôi, cô cảm thấy vô cùng đắc ý, cũng rất quan tâm đến mối quan hệ của họ.

Lâm Lâm cười nói: "Làm sao thế được, ở đơn vị của anh ấy, chỉ ra ngoài thôi cũng phải báo cáo, đến Hồng Kông lại càng phức tạp, chờ anh ấy được phê duyệt thì có khi tớ đã tập huấn xong rồi."

Toàn những chuyện về những người không quen biết, Kỷ Thiên Hằng ngồi nghe cảm thấy không thú vị, tâm tình bực bội, ăn xong cậu ta lập tức đề nghị: "Chúng ta đi bar chứ?" Đinh Dật liền phản đối: "Nhóc con mà đi bar cái gì, bọn chị muốn đi dạo phố, em theo sau xách đồ đi!"

Hồng Kông là thiên đường mua sắm, nhưng nghĩ đến việc ông xã nhà mình vất vả xây dựng sự nghiệp, Đinh Dật cố gắng mua những món đồ được giảm giá, cũng may cô không phải là người chạy theo trào lưu, mua quần áo hay trang sức chỉ cần xem có đẹp hay không, có hợp hay không, không cần quan tâm liệu đó có phải là sản phẩm mới của năm nay.

Vừa mắt một chiếc váy, Đinh Dật đang muốn nhờ cô bán hàng lấy xuống mặc thử, đằng sau chợt vang lên một giọng nói dịu dàng: "Cô ơi, chiếc váy này, làm phiền một chút." Giọng nói này nghe rất quen, Đinh Dật bất giác quay đầu lại, cùng lúc đó hai người đứng phía sau cũng sững sờ, hóa ra thế giới này nhỏ đến thế, người nhìn trúng chiếc váy giống cô lại là Nghê Ái Lan, mà bên cạnh cô ta, chính là Chu Văn Bân.

Món hàng giá đặc biệt nên chỉ còn lại một chiếc, cô bán hàng nhìn thấy Đinh Dật ra hiệu, đồng thời lại nghe thấy yêu cầu của Nghê Ái Lan, vẻ mặt lúng túng khó xử.

Đinh Dật ngoài mặt thì bình tĩnh nhưng tim lại đập thình thịch, cô để ý thấy trên tay hai người đều đeo nhẫn, ngón áp út, cuối cùng bọn họ cũng đến với nhau, nhưng như thế thì sao, không phải cô còn sinh con rồi à? Tiếc là hai người đàn ông một lớn một nhỏ không ở bên cô lúc này, không may vừa mắt cùng một chiếc váy với Nghê Ái Lan, nghĩ đến đây, Đinh Dật không kiềm chế nổi cơn giận, mặt cô đỏ bừng, cảm xúc đã vượt ra khỏi phạm vi lý trí, cô cũng không hiểu tại sao bỗng nhiên tâm trạng lại kích động như vậy.

Vì thế không hề nghĩ ngợi thêm, Đinh Dật vội nói với cô bán hàng: "Chỉ còn lại một chiếc, vậy chẳng phải không được chọn lựa sao? Tôi không muốn nữa." Cô biết những lời này rất không hay, cô bán hàng được huấn luyện chuyên nghiệp mà nụ cười trên môi cũng cứng đờ, thế nhưng cô không thể khống chế được sự thất lễ của bản thân.

Nghê Ái Lan cũng rất ngại, lúc cô bán hàng đưa váy, cô ta lưỡng lự nửa muốn nhận nửa không, đến khi Chu Văn Bân thúc giục: "Mau vào thử đi." Cô ta mới cầm quần áo, chậm chạp đi vào phòng thử.

Kể cả Lâm Lâm, tất cả đều là người quen cũ, vì vậy cũng hàn huyên vài câu, Chu Văn Bân trông thấy Kỷ Thiên Hằng, hỏi: "Vị này là?"

"Em tớ, Kỷ Thiên Hằng, đang học đại học L, cậu thì sao? Sao lại gặp được mọi người ở đây?" Nghê Ái Lan không ở đó, Đinh Dật mới thoải mái hơn một chút, cô giới thiệu sơ qua.

Nghê Ái Lan nhanh chóng thay xong chiếc váy, nghe thấy câu hỏi của Đinh Dật, cô ta tiếp lời: "Chúng tôi đi du lịch trăng mật, trên đường về ghé qua đây chơi vài ngày, nhân tiện mua vài món quà tặng người nhà."

Đinh Dật đã điều chỉnh được tâm trạng, cô cười nói: "Vậy thì thật khéo quá, sao các cậu kết hôn mà không thông báo cho bạn bè, rượu mừng cũng chưa được uống."

Chu Văn Bân dường như hơi ngại ngùng: "Bọn tớ không mở tiệc, đi du lịch kết hôn."

Không đáp lời cậu ta, Đinh Dật nhìn chiếc váy Nghê Ái Lan mới thay, khen ngợi: "Không tồi, rất phù hợp với phong cách và hình tượng của cậu." Rồi lại nói với Chu Văn Bân: "Không nhanh quẹt thẻ mua đi, đẹp lắm."

Nghê Ái Lan xoay qua xoay lại trước gương, xem ra rất thích nhưng vẫn hơi chần chừ, Đinh Dật đoán chắc là tại câu nói vừa nãy của cô nên cũng thấy hơi hối hận, đúng lúc đó điện thoại reo lên, nhìn thấy tên người gọi, cô vui vẻ nghe máy: "Alô?"

"Mẹ, mẹ mau về đi, bà ngoại làm bánh ngọt bông sen, mẹ mà không về, con sẽ ăn hết sạch đấy!" Nghe thấy giọng nói ngây thơ của con trai, Đinh Dật rất vui mừng, cô tưởng người gọi điện là Thẩm Trường Đông, không ngờ lại là cục cưng.

"Cục cưng ngoan, buổi tối đừng ăn nhiều quá, để phần cho mẹ một ít, đi ngủ sớm một chút biết chưa..."

Cúp điện thoại, Đinh Dật cười vui vẻ, giải thích: "Con của tớ, hai tuổi, đúng là lúc nghịch ngợm ồn ào nhất." Thấy Chu Văn Bân hơi biến sắc, tâm trạng Đinh Dật bỗng trở nên thoải mái, cô thản nhiên đối diện với ánh mắt phức tạp của cậu ta: "Tớ đi dự hội thảo nghiên cứu khoa học, mấy ngày tới đều ở Hồng Kông, có thời gian thì gặp nhau nhé."

Hóa ra cảm giác khó chịu chỉ là trong thoáng chốc, chung quy bản thân không phải người đa tình, chỉ cần cô luôn hướng về hai người một lớn một nhỏ ở nhà, bỗng cảm thấy yêu thương tràn ngập, đã yêu, sao phải quá đa tình.

THE END

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ