Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tieu thuyet - Thiên thần bóng tối - trang 24


- Cậu chủ nên nằm xuống nghỉ.
- Không sao.
Tay quản lí chọc mũi kim chuyền vào tay Phong, dán băng dính cố định lại. Rồi hắn chỉnh lại tốc độ của dịch chuyền
- May mà vẫn còn túi máu nhóm AB. Cậu chủ nên ăn nhiều để sớm hồi phục, nếu không em sẽ chuyền nước dinh dưỡng.
Tay quản lí bước tới bàn kính và trở lại giường Phong với khay đồ ăn nhẹ, nơi Phong đang ngồi dựa vào thành đầu giường.
- Ông chủ sẽ không để chuyện này qua dễ dàng đâu. Nếu cậu và ông chủ tiếp tục xung đột thì không biết sẽ xảy ra những chuyện gì. Nhưng hai tháng cuối năm này, có lẽ ông chủ rất bận. Lô phản ứng hạt nhân sẽ xuất xưởng vào giữa tháng 12, mà em nghe nói CIA đã đánh hơi tháy gì đó nên đang hoạt động tăng tốc.
Tay quản lí ngừng lại khi nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm sáng đèn.
- Nói cô ta đưa áo cho cậu chủ mà cô ta lại mang vào phòng tắm làm gì không biết.
- Thế này dễ chịu hơn. - Phong sờ nhẹ lên vết băng ở vai.
- Quả thực em không ưa nổi cô ta, dù đẹp thế nào thì viows kiểu không coi lời người khác ra gì và không khi nào biết cảm ơn người giúp mình thì em vẫn khó chịu vô cùng... Còn nữa, cô ta... còn không xác định được người đã chết hay còn sống sao?
Tim Phong hơi sững lại khi nghe quản lí nói vậy, cậu ngả đầu vào thành giường.
- Bị ảo giác!
- Thật điên rồ! Cô ta nghĩ cậu là cậu Chấn Nam? Sao cậu chủ chịu được điều đó? Hi sinh bản thân để bảo vệ cô ta, rốt cuộc cô ta gọi tên cậu bằng tên kẻ khác?
- Thôi đi... ta không muốn nói gì thêm lúc này...
- Cậu chủ!
Cạch! Tay quản lí quay lại nhìn, Băng đang mở cửa phòng tắm bước ra... Nhỏ đi hơi lảo đảo.... nhỏ mặc mỗi chiếc sơ-mi của Phong vì váy đã dính máu, mà chiếc sơ mi cũng không khác gì chiếc váy ngắn cả.
- Ngươi mang đồ của cô ấy về đây!
- Nhưng... vâng!
Tay quản lí liếc Băng một cái không mấy thiện ý, rồi cũng bước khỏi phòng. Băng đang tiến lại phía Phong, trông mặt ỉu xìu...
Nhỏ đứng sát mép giường, đưa tay sờ lên bên vai bị thương của Phong,
- Đau lắm... phải không?
Một tay Phong đưa lên nắm lây tay Băng kéo xuống.
- Em ... có mệt không? ( chẳng ăn nhập gì với câu hỏi của Băng cả)
Băng khẽ gật đầu. Phong kéo nhỏ lên giường, đẩy khay đồ ăn lại trước mặt nhỏ.
Băng đưa tay lơ đễnh lấy một miếng sanwich phết kem lên, cắn một miếng, nhai chậm rãi. Bất giác, nhỏ nhìn lên Phong, cậu đang chú mục vào nhỏ không chớp mắt... Nhỏ nâng miếng bánh lên trước Phong, ra chiều muốn Phong ăn cùng.
- Tôi không đói!
Nhưng Băng vẫn dí miếng bánh sát miệng Phong, lắc nhẹ đầu như phản đối...
Trên miệng Phong, lần đầu tiên! Là lần đầu tiên... thấy một... nụ cười rất nhẹ. Cậu hơi cúi xuống cắn một miếng.
- Cả đi! - Băng giơ miếng bánh về phía bàn tay Phong. Phong cầm lấy miếng bánh và tiếp tục nhìn Băng ăn.
- Không thấy đâu cả!
- Gì? - Phong hỏi lại, Băng thường hỏi những câu chẳng hiểu gì cả.
- Zkilico! Không thấy!
Phong hơi nhíu mày.
- Em... tôi biết mà, thế nào em cũng lục lọi tìm. Tôi đốt hết rồi!
- Quá đáng! – Băng dừng ăn, nhìn Phong quở trách.
- Tôi đã nói với em thứ đó rất nguy hiểm. Em có biết nó là nguyên nhân khiến tình trạng bệnh của em xấu đi?
Băng cúi xuống, ăn tiếp miếng bánh, có vẻ nghĩ ngợi.
- Không chỉ mình Zkilico, mà tất cả loại thuốc kích thích đều bất lợi với em lúc này. - một bàn tay Phong đưa lên vuốt nhẹ lọn tóc của Băng. - Em... tin tôi không?
Băng khẽ gật. Mấy ngón tay Phong lại đưa lên nữa, quệt nhẹ qua vành môi dính chút kem của Băng. .. Đầu ngón tay cảm nhận rõ được làn môi mềm như nước và mắt Phong cứ trân trân vào đôi môi gợi cảm ấy.... Ham muốn của một thằng đàn ông không thể không trỗi dậy, Phong lập tức liếc mắt qua chỗ khác để dập tắt nó,cố thở thật đều để tim không đập nhanh hơn.




10 giờ đêm....
Phong dựa đầu vào thánh giường nghỉ, bỗng tỉnh giấc, cậu không nhớ đã ngủ quên từ lúc nào. Khay đồ ăn để đươi giường đã hết, Phong nhìn sang bên. Băng đang ngủ ngon lành, vùi nửa khuôn mặt xuống dưới gối. Trông nhỏ hơi buồn cười với chiếc áo của Phong rộng thùng thình, buồn cười và cũng... khiêu gợi, khi đôi chân thon trắng nõn để trần đang co lại và nhỏ ngủ chẳng cần biết gì. Phong quay mặt đi.... cậu sợ không thể kiềm chế nổi. Cậu đưa tay khóa van chuyền, rồi giật phựt tim chuyền ra khỏi tay. Thuốc giảm đau làm cậu thấy đỡ hơn một chút nhưng vai và cánh tay vẫn khó cử động. Phong kéo chiếc chăn mỏng trải ra, đắp lên cho Băng. Nhỏ hơi cựa người, chẹp chẹp miệng vì lưỡi vẫn còn vị ngọt của kem. Mắt Phong lại không rời nổi làn môi hơi cong cong lên ấy... Đúng lúc định quay đi thì đập vào mắt Phong lại là... mấy chiếc khuy trên của áo sơ-mi Băng mặc bị bung ra.. Phong nuốt khan, quay phắt đi và xuống giường. Cử động mạnh làm vai nhói lên, cậu một tay giữ lấy vai và bước nhanh ra phòng ngoài....
- Mày ngày càng tệ... Lâm Chấn Phong!
... Phong ra khỏi phòng 102, định sẽ tới phòng thí nghiệm một lát rồi về. Ngày hôm nay đã mất sức nhiều nên Phong không định làm việc khuya.





.... Phòng thí nghiệm.
Một bưu phẩm đóng hộp được gửi tới từ Viện khoa học đặt ngay ngắn trên bàn. Không lớn nhưng nó khiến Phong tiêu tốn gần 50.000 USD. Phong dùng một tay bóc mấy lớp băng dính, lấy chiếc phong bì thư dán kín ở phía ngoài ra. Quả thực chỉ nhìn một bên mắt đã không dễ chịu gì, không thể cử động nhiều một bên tay càng khiến người ta khó chịu hơn.... Phong lôi một tờ A4 trong chiếc phong bì ra, là tờ ghi chú những phân tích của chất trong hộp bưu phẩm. Phong chỉ quan tâm đến hai dòng cuối cùng: " giữ được 90% Angtronskalista và giảm được 80% chất độc đối với cơ thể người."
Phong hít một hơi dài, cậu cũng đoán trước được, Viện khoa học cũng không thể làm gì tốt hơn thế này, nếu có thể thì người ta đã chế ra thuốc kháng Smith-agen từ lâu rồi.
Phong đã gửi đến cho Viện khoa học nhờ xử lí... 100cc lượng nọc rắn Runi! Như đã nói, với công nghệ hiện đại nhất thì cũng chỉ làm giảm được 80% chất độc trong nọc rắn thôi, mà với nọc độc của Runi thì dù chỉ 1% cũng có thể hại đến tính mạng người. Phong lại tiếp tục hoặc tìm cách xử lí tiếp 20% chất độc còn lại mà không ảnh hưởng tới lượng Angtronskalista, hoặc tìm cách khác để đưa Angtronskalista vào thuốc chữa bệnh hay trực tiếp vào cơ thể Băng mà không dính tới chất độc trong nọc rắn. Thật là một khó khăn lớn!
Thực ra... trong bộ óc phức tạp và nhiều chất xám của Phong đã có một giải pháp, nhưng... % thực hiện thành công là không nhiều và để không gây nguy hiểm cho Băng thì lại... gây nguy hiểm cho người khác.!
Phong cố suy nghĩ một giải pháp khả thi hơn những vẫn bất lực, và cậu gục xuống bàn ngủ quên lúc nào không biết...

.... Hơn 6 giờ sáng, Phong về phòng, giờ mới cảm thấy vết thương đau nhức thật sự. Phong mệt nhưng cậu nghĩ người con gái ấy còn phải chịu đựng nhiều hơn thế này... Cậu dừng trước cửa phòng.
Cửa đang mở toang ra!
Phong nhíu mày, nhớ ra mình không khóa hệ thống an ninh trên cửa, nhưng cậu cũng đã khép cẩn thận. Tay quản lí đang đi tới...
- Cậu chủ đi đâu sớm vậy?
- Có vào phòng chưa?
- Em về phòng từ tối qua, giờ mới tới đây mà!
Phong sững lại vài giây... rồi cậu lao vào phòng mình.
Băng biến mất!
- Không thể! Cô ấy không thể đi đâu!
- Cậu chủ! Lúc đầu sáng em nghe vài tên cận vệ của ông chủ đi qua phòng mình!
Tim Phong đập loạn nhịp... Nếu Băng xảy ra chuyện gì thì sao?? Là lỗi của cậu! Cậu tự trách mình đã quên khóa cửa, đã để Băng ở lại một mình...





......
- Này, cô em,.. Dậy đi!
Tên cận vệ vỗ nhẹ vào má Băng... Băng từ từ mở mắt, điều đầu tiên nhỏ thấy là khuôn mặt đầy sát khí và ngăm ngăm đen của tên cận vệ. Hắn lập tức đứng dậy và lùi ra xa...
Băng cố chống tay ngồi dậy, nhỏ choáng váng suýt ngã xuống nữa, cơ thể rã rời. Ánh đèn vàng từ chiếc đèn chùm làm chói mắt nhỏ... Cô căng mắt ra để nhìn rõ xung quanh, Băng chẳng nhớ chuyện gì đã xảy ra và tại sao mình ở đây.
- Lại gặp nhau rồi, cô gái!
Băng nhíu mắt, quay về chỗ có tiếng người, giọng nói đầy uy quyền Băng đã nghe đâu đó. Đằng sau chiếc bàn gỗ gần bức tường, Lâm Chấn Đông đang ngồi vẻ mặt nghiêm nghị, khoanh tay, nhìn Băng trân trân.
Băng cố đứng dậy nhưng bất lực, người nhỏ mệt mỏi và dã dời.... Có lẽ Smith-agen tới hôm nay đã trầm trọng hơn. Dù cơ thể yếu dã dời và chẳng còn sức lực, Băng vẫn nhìn thẳng vào Lâm Chấn Đông, cái nhìn vô cảm.
- Không phải hoàn cảnh tốt! Lâm Chấn Đông! - Giọng Băng nhẹ tênh.
Ông trùm mafia khẽ bật cười.
- Vẫn cao ngạo và xấc xược vậy, cô gái ạ!
- Muốn gì?
- Ta nghĩ cháu phải hiểu điều đó chứ? Nhớ lại xem, cháu đã làm gì với ba thằng con ta, chính ra câu hỏi đó dành cho cháu!
- Lý do tôi phải trả lời ông?
Lâm Chấn Đông lại bật cười:
- Giỏi lắm! Đấy là cách cháu làm ba thằng con ta chết mê chết mệt sao? À không, mình vẻ đẹp thánh thiện kia đã đủ làm đàn ông chết rồi...
- Những điều vô nghĩa...
- À, cháu muốn nghe những điều có nghĩa và thực tế? Được, ta sẽ nói cháu nghe. Ta nhận ra mình sai lầm khi đưa cháu về, dù lúc ấy cháu sắp chết rét đến nơi thì cũng chẳng phải ta muốn cưu mang giúp đỡ cháu đâu. Mà chỉ là, ta muốn lợi dụng cháu hoặc thử lòng ba thằng con trai, hoặc không thể thì mua vui cho chúng. Ta không ngờ, chúng lại mất hết lí trí vì cháu thế này...
- Rồi sao? - Băng vẫn nói bằng giọng vô cảm.
- Khiến ta xuống tay với thằng thứ ba hiền lành cũng được, khiến thằng Chấn Khang quên trách nhiệm và nảy sinh mâu thuẫn với ta cũng được.... Nhưng cháu phạm sai lầm lớn đấy... Khi cả thằng Chấn Phong vô cảm và bất cần, thằng con không bao giờ làm sai ý ta... đã chống lại ta để bảo vệ cháu!
Băng hơi cúi xuống, lẩm bẩm: " Chấn Phong??? Chấn Phong???"...
- Có lẽ không đến nỗi cháu muốn *** hại chúng hay tìm cách làm chúng chống đối ta, nhưng dù lí do gì thì cũng từ cháu mà ra!
Lâm Chấn Đông đứng dậy, chống tay lên bàn:
- Sao nào? Cháu muốn thanh minh gì không? Trước khi ta phán một mức án xứng đáng?
- Đừng tự coi mình là quan tòa! Và tôi... cũng không phải phạm nhân!
Lâm Chấn Đông khẽ cười trong miệng
- Không được nói chuyện với cháu lần nữa, cũng tiếc nhỉ? Nhưng ta phải nói rằng, ta xin lỗi! Ta không thể để cháu sống được! Ngày đó, chính ta là người cứu mạng cháu thì giờ, ta đủ tư cách để cướp đi mạng sống ấy! - Lâm Chấn Đông từ từ quay lưng lại. - Nhưng có lẽ ta không nên tự tay làm thế... vì, Chấn Nam... sẽ hận ta mất! Các ngươi, làm đi!
- Rõ! - Cả bốn tên cận vệ cùng đồng thanh. Chúng cùng tiến lại lôi Băng đi trong sự phấn khích... Băng bị những bàn tay thô bạo kéo lên và lôi đi xềnh xệch, nhưng nhỏ không có chút sức lực nào để chống cự, đành mặc kệ chúng. Nhỏ vẫn nhìn về phía Lâm Chấn Đông cái nhìn lãnh đạm và có cả... nỗi hận thù.
Bốn tên lôi Băng vào căn phòng nhỏ phía trong, ngổn ngang đồ đạc và bụi bặm. Đây là một nhà kho chứa hàng, nhưng hàng vừa được chuyển đi tối qua... Ở phía ngoài, Lâm Chấn Đông đang đứng khoanh tay, quay mặt vào tường, chờ những tiếng kêu cứu thảm thiết... Nhưng những gì ông nghe được đến lúc này, chỉ là những tiếng cười thích thú của đám cận vệ...
- Ngoan đi... Anh nhẹ tay!
Một tên trận Băng xuống đất và vội vã tháo khuy áo sơ-mi... Vài tên khác cũng đang vô cùng hối hả cởi áo... Băng nằm dưới sàn, nhỏ cố hết sức đẩy bàn tay bẩn thỉu của tên cận vệ ra nhưng bất lực.
- Em yếu quá, không làm gì nổi đâu! Ngoan nào...
Keng...
Một tên vứt áo và một con dao xuống đất, ngay cạnh Băng, Đôi mắt Băng lờ mờ thấy hắn đang ngồi xuống, với nụ cười gian xảo và tay hắn đang cầm ..... một ống tiêm!
- Không được! Ngất đi thì còn gì vui nữa!
- Đồ ngu! Chất kích thích thôi... khiến nàng hưng phấn như chúng ta...
- Hahaha.... mày giỏi lắm....
Giờ Băng đã hiểu chất kích thích sẽ làm bệnh nhỏ tồi tệ hơn... Băng lắc đầu quầy quậy để phản đối những vẫn cảm thấy một mũi kim chọc vào cánh tay... Nhỏ thấy trước mắt trời đất như quay cuồng... máu trong người nóng lên, nhỏ như được nhấc bổng và bay trong không trung....
Cảm giác không tệ... nhưng quá nhanh để nhỏ biết được tác dụng điên rồ của thứ kích thích ấy với Smith-agen.... Tim nhỏ thỉnh thoảng thắt lại, nhỏ cảm giác như máu chảy chậm dần và không chuyền đủ ô-xi đến tim...
- Nào, nào... ngấm thuốc rồi! Anh em, bắt đầu thôi!
Đám cận vệ xông tới như một lũ chó dại, với đôi mắt thèm thuồng và miệng phát ra những tiếng cười rinh ríc hoan lạc...
Băng muốn cố nâng bàn tay lên nhưng không thể.... Không thể.... Nhỏ cảm thấy được điều duy nhất là chiếc áo trên người mình bị mở tung ra... và những bàn tay dơ bẩn lao vào vuốt ve, cấu xé...
Trong đầu Băng hiện lên hai chữ..... rõ ràng mà như mờ nhạt........
CHẤN NAM!!!!!!!!!!!





Rầm!!!
Lâm Chấn Đông quay phắt lại và sững người khi thấy cậu con thứ hai.
- Chấn Phong! Con...
Đôi mắt Phong hằn lên những tia đỏ ngầu, xuyên tới Lâm Chấn Đông một ánh nhìn sắc như gươm dao và thù hận như máu chảy...
Lập tức, tai cậu nghe được những tiếng cười khoái trá của lũ cận vệ từ phía trong.... Phong lao vào, không kịp nghe Lâm Chấn Đông dằn giọng.
- Chấn Phong! Con không được!!...

......
- Tao trước!
- Cút đi... tao trước!
- Chúng mày thôi tranh giành đi.... - Tên cận vệ ngừng lại khi nhận ra có một dáng người cao lênh khênh đang bước vào.... Hắn quay ra nhìn, thấy Phong với khuôn mặt tối sầm muốn bốc hỏa.... Hắn lập tức đẩy tay, ra hiệu cho ba tên còn lại dừng lại, chúng có vẻ khó chịu nhưng đã kịp nhận ra sự có mặt của Phong.
- Cậu chủ!
Ba tên có vẻ ái ngại, còn một tên ra chiều bình thản:
- Là lệnh ông chủ... sợ gì?
Mắt Phong đã nhìn thấy người con gái ấy nằm dưới đất, áo bị xé tung ra, đôi mắt không mở hết, vật vờ đảo nhìn xung quanh như nửa tỉnh nửa mơ chẳng còn biết trời đất là gì... Da nhỏ bệch ra nhợt nhạt. Phong cố nuốt trôi trong cổ họng, hàm răng nghiến chặt lại, giọng cậu rít lên.
- Chúng mày... đã-làm-gì?
Mấy tên kia lờ mờ nhận thấy cơn phẫn nộ trong giọng cậu chủ, nhưng chúng vẫn yên tâm vì ông chủ sẽ xuất hiện ngay thôi!
- Không.... không có gì.... chỉ là một chút...
- Kích thích! - Một tên khác trả lời thay, không hề biết sau khi lời mình vừa dứt, đôi mắt Phong đã biến thành màu đỏ rực, hai cánh tay cậu căng ra và lên gân, không thể diễn tả nỗi giận dữ trong cậu lúc này... Và, tai cậu không hề nghe thấy giọng Lâm Chấn Đông vang lên đằng sau khi cổ họng Phong rít lên.
- Một - lũ - khốn!
- Chấn Phong! Ta sẽ không tha cho con nếu con dám....
Phừng! Phừng! Phừng!
Bốn ngọn lửa lớn đột ngột bốc lên trên người bốn tên cận vệ... Chúng lăn ra đất gào thét, vừa bỏng rát vì bị thiêu cháy, vừa đau đớn đến tột cùng như có hàng vạn mũi kim xuyên tới từng đầu dây thần kinh....
Lâm Chấn Đông chết sững.... chỉ còn biết nhìn trân trân vào thằng con với một biển thù hận và phẫn nộ rực lên trong đôi mắt!!!
Chỉ sau 10 giây, cả bốn tên cận vệ đã trở thành tro đen xung quanh người Băng, nhưng chúng đã trải qua nỗi đau khủng khiếp. Lâm Chấn Đông vẫn bàng hoàng hết sức.... Phong từ từ quay lại nhìn ông.... Trong đôi mắt Phong, nỗi tức giận vẫn chưa nguôi chút nào.
- Sao... con có thể??
- Muốn-thử-không?- Phong nhìn cha như nhìn kẻ thù.
- Sao con dám????
Cạch! Cạch....ch....!- Vài khẩu súng đã chặn trước Phong, che chắn cho Lâm Chấn Đông và họng súng hướng thẳng về phía Phong, là kẻ dưới của ông trùm mafia. Đương nhiên, với Phong có cả chục khẩu súng tỉa thì muốn thiêu sống Lâm Chấn Đông vẫn dễ như chơi... Nhưng tiếng ho sù sụ cảu Băng làm cậu dịu đi cơn giận dữ, cậu nhanh chóng quay lại chỗ Băng. Nhỏ vẫn nằm dưới đất, hơi gập người lên ho và cố hít thở vào.... cơ thể nhỏ mệt dã dời và khí quản không dễ dàng thở được.
Phong ngồi xuống cạnh Băng, kéo vạt áo của nhỏ lại, đỡ Băng dậy.
- Em thấy thế nào?
Băng dúi mặt vào ngực Phong, nhắm nghiền mắt, bàn tay cố đưa lên víu chặt lấy áo Phong. Nhỏ lắc đầu quầy quậy
- Đừng... đừng đi.....
- Không! Tôi ở đây.... em ổn rồi.... tôi xin lỗi!
Băng vẫn cố víu lấy Phong, áp sát vào cậu như muốn tìm hơi ấm và tự an toàn. Tay Phong đã ôm lấy nhỏ.
- Em... sợ.... - Giọng Băng run lên như tiếng nấc....
- Tôi xin lỗi! Em đừng sợ.... Không kẻ nào làm hại tới em nữa đâu.... Em đứng dậy được không? - Phong chợt thấy bên vai đau nhói vì cử động. Băng lại lắc đầu.
- Mệt.... mệt..... khó thở.... nữa....
- Không sao.... tôi sẽ đưa em về phòng.
Phong cắn răng, cố quên đi vết thương chưa rút chỉ mà mỗi cử động đều khiến cậu đau đớn. Mặc kệ cánh tay phải run lên. Phong vẫn bế Băng lên và bước lại chỗ Lâm Chấn Đông. Băng vùi mặt mình vào ngực áo Phong, lả đi.....
Phong đứng trước những họng súng chĩa vào mình, một ánh nhìn sắc ngọt về phía cha. Lâm Chấn Đông giơ tay ra hiệu:
- Rút đi!- Đám kẻ dưới lập tức hạ súng, tản ra... Lâm Chấn Đông đoán nếu cản Phong thì mấy đám lửa sẽ bốc lên tiếp, tốt nhất không nên đụng vào cậu lúc này....
Giọng Phong hạ xuống thật trầm và đầy nguy hiểm, trước khi lướt qua Lâm Chấn Đông.
- Còn đụng đến người con gái này lần nữa... khu biệt thự này... và cả ông! Sẽ-trở-thành-tro-bụi!

Phòng 102
Phong đặt Băng xuống giường, nhỏ lập tức túm lấy tay Phong.
- Đừng....
- Tôi sẽ ở đây! Em thấy thế nào rồi?
- Khó chịu.... khó thở.... - Mắt Băng vẫn nhắm nghiền, khuôn mặt trắng bệch ra, môi nhợt nhạt.
- Chất kích thích sẽ làm máu chậm lại và bạch cầu sản sinh rất nhanh.... tôi phải làm gì để giúp em đây?
Băng lắc đầu.
- Không lâu nữa.... em thấy.... Tử Thần rồi.....
- Không! Em sẽ không sao!
- Chỉ cần.... cần anh ở đây thôi.... Chấn Nam....
Tim Phong nhói lên: - Tôi không phải....
- Cậu chủ! - Tay quản lí chặn lời Phong. - Trời đất! Cậu chủ đã làm gì vậy? Vết thương rách ra rồi!
Phong giờ mới nhận ra vết thương trên vai do cử động mạnh đã rách ra, máu đã ướt vai áo cậu. Nhưng với cậu lúc này, chỉ có người con gái ấy là quan trọng nhất thôi!
- Tới phòng bệnh, em sẽ khâu lại!
- Im đi! Cô ấy sắp không chịu nổi rồi!
Tay quản lí giờ mới thấy tình trạng nguy kịch của Băng. Phong cúi xuống vẫn xiết lấy tay nhỏ.
- Tôi sẽ tìm cách! Em cố chịu được không?
- Không! Không! Chấn Nam... Ở đây! - Băng cố dướn lên giữ lấy Phong, nhỏ thở hổn hển một cách khó khăn... và nhỏ bỗng.... ngất đi vì kiệt sức....
- Băng! Em ổn chứ? Băng! - Phong hốt hoảng, lay người nhỏ.
- Cậu chủ! Phải bình tĩnh!
- Ta phải làm sao... làm sao hả? - Tay Phong run lên ôm lấy đầu, cậu cố chấn tĩnh lại để nghĩ cách. Tình trạng Băng quá nguy kịch, Phong không ngờ lại sớm đến vậy. - Được rồi! Ta sẽ thử!
Phong lao đi....
- Cậu chủ định làm gì?

....... Phòng thí nghiệm.
Phong vội vã nhấn mã số, cậu vẫn cố giữ bình tĩnh.
- Cậu chủ! Đừng có làm gì điên rồ! - Tay quản lí đã chạy đến.
- Im đi! Nếu ngươi có cách cứu cô ấy! Hoặc trong 3 phút nữa tìm cho ta một người có nhóm máu AB.
- Máu??? Không lẽ cậu chủ định... Không được!!! - Tay quản lí giật giọng.
- Câm miệng! Quay về và trông cô ấy! Đến lúc ta trở lại mà xảy ra chuyện gì... ngươi sẽ xuống Địa Ngục!
Rầm! Cửa phòng thí nghiệm đóng mạnh lại....
- Cậu chủ! Quá nguy hiểm! Không được! Cậu chủ! - Tay quản lí bất lực, đành trở về...
... Phong mở tủ kính trên cao, lấy vài lọ dịch, là chất kháng Smith-agen cậu đang điều chế, chỉ thiếu một thứ quan trọng duy nhất: Angtronskalista. Thiếu nó thì lọ dịch này cũng vô tác dụng... Nhưng có một khó khăn quá rõ, Angtronskalista chỉ có trong nọc rắn Runi!
Phong đã mất khá nhiều thời gian để nghĩ cách tách Angtronskalista ra khỏi nọc độc nhưng vẫn chưa có giải pháp tốt nhất, vì ngay cả công nghệ máy mọc hiện đại còn chưa thể...Song, như đã nói, cậu từng nghĩ đến một cách... nguy hiểm chưa từng được kiểm nghiệm. Mà điều kiện đầu tiên là một người cùng nhóm máu với người mắc bệnh! AB là nhóm máu không phổ biến và thật trùng hợp, cả Phong và Hải Băng đều có nhóm máu AB.
Lí do tay quản lí hoảng hốt khi nghe Phong nói cần một người nhóm máu AB? Không phải vì hắn đã biết dự định thực sự của cậu chủ mà hắn cũng như Phong, từng nghe về một điều kì lạ: Những nạn nhân bị loài rắn độc nhất thế giới cắn, chất độc sẽ được giữ lại hết ở tim, nhưng những gì máu hấp thụ được thì khiến máu người đó trở thành...."quý hiếm". Quý hiếm bởi.... chứa Angtronskalista!
Nói đơn giản có nghĩa, khi nọc rắn đi vào cơ thể, quả tim người không khác gì một máy lọc chất độc, hấp thụ hết độc tố và trả lại máu những thành phần "quý hiếm" nhất. Với vài giọt nọc nguyên chất, đi vào tim sẽ khiến con người tử vong, nhưng với loại nọc được xử lí 80% chất độc thì khi máu đưa đến tim... tim sẽ tích tụ dần dần độc tố... chẳng khác gì một cái chết từ từ! Băng cần Angtronskalista trong máu, nhưng Phong sẽ để thứ độc ấy ngấm vào tim nhỏ? Đương nhiên là không.... Phong từng nói, nếu người con gái ấy đau đớn thì thà người chịu nỗi đau ấy... là cậu!
Xoẹt...ẹt.....
Phong dùng kéo mở hộp bưu phẩm từ Viện khoa học ra, 100 lọ thủy tinh nhỏ đựng 100cc ... nọc rắn Runi!
Mắt Phong chú mục vào những chiếc lọ chứa thứ dung dịch sóng sánh, ngà ngà trong... nhưng đầu cậu chỉ có hình ảnh là người con gái ấy thôi.
Phong nuốt khan, rồi hít một hơi thật sâu....
Cậu lấy trong hộp đồ một xi lanh mới và lấy một lọ thủy tinh từ hộp bưu phẩm ra....

.....Phòng 102.
- Chấn Nam! Chấn Nam! Đừng! - Băng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa, người vẫn mệt lả và không khá hơn ban nãy được chút nào. Nhỏ cảm thấy lần này mình khó mà qua khỏi.....
- Cậu chủ đang tìm cách, nên cô nằm yên ở đây đi!
Băng lắc đầu, tay quờ quặng lên.
- Chấn Nam.... Chấn Nam ! Chấn Nam đâu?
- Cậu chủ không phải là... - Tay quản lí bắt đầu khó chịu khi Băng cứ luôn miệng gọi cậu chủ mình là Chấn Nam nhưng hắn không muốn thêm rắc rối nữa. - Cô cố chịu đi! Cậu chủ không ở đây!
Băng dùng hết sức chống tay, bước xuống giường.
- Cô định đi đâu?
Băng loạng choạng bước, suýt ngã xuống.... nhỏ thấy xung quanh mọi thứ quay vòng vòng, cơ thể mình thì dã dời... Tay quản lí tiến lại, nhưng không ( dám ) chạm vào nhỏ.
- Cô không được đi đâu! Cậu chủ bảo cô ở đây.
- Tránh ra! Tránh xa ra... Chấn Nam... Chấn Nam.... - Nhỏ vừa bước... vừa cố tìm kiếm một người vẻ như quan trọng lắm... Nhỏ nghĩ mình sắp không sống được nữa nên muốn gặp người ấy... lần cuối cũng được!

....
Tay quản lí bám theo sau những giữ khoảng cách với Băng. Nhỏ lảo đảo bước từng bước chậm chạp trên hành lang, bước siêu vẹo, thi thoảng suýt chúi xuống. Nhỏ đi như kẻ mất hết sức lực và mất hồn. Miệng nhỏ lặp đi lặp lại tên người con trai ấy.

.....
Phong bước ra từ phòng thí nghiệm, dựa phịch vào tường, một tay cậu sờ lên bên vai ướt máu... nhưng Phong biết giờ quan trọng nhất là Băng đang trong tình trạng nguy kịch nên cậu bước nhanh đi....Một đoạn thì khựng lại, Phong thấy ngực trái mình nhới lên, như bị một mũi dao xuyên vào.
Qua vài dãy hành lang, chân Phong vẫn cố dảo bước, cậu không thể chạy vì có thể lên cơn sốc tim mà đột quỵ. Phong bỗng dừng bước, khi mắt nhìn thấy từ cuối dãy hành lang.... Băng đang bước tới...
Nhỏ vẫn chuệch choạng những bước chân, bước đi vô thức, trông nhỏ yếu ớt và nhợt nhạt. Chợt.... từ một cửa phòng, vài cô giúp việc bước ra. Họ im bặt khi thấy Băng, vài cô tránh né xem như không thấy. Nhưng một cô thấy vẻ mệt mỏi như bệnh nặng của Băng thì dừng trước nhỏ, nói bằng giọng ái ngại.
- Cậu hai đâu? Trông cô có vẻ yếu lắm...
Băng định bước vòng qua cô giúp việc như không nghe thấy gì, nhưng cô ta bất giác đưa tay cản lại.
- Cô nên về phòng... bệnh của cô sao rồi?
Băng gạt phắt tay cô giúp việc ra, nhìn cô ta vẻ khó chịu:
- Tránh ra!
- Tôi có định làm gì...
Rầm!!!
Mấy cô giúp việc bỏ đi cùng quay phắt lại, họ thấy một cảnh tượng hãi hùng...
Chấn Phong đang trận cô giúp việc kia vào tường, cả cánh tay trận vào cổ cô ta... Trông cậu như giận điên lên, đôi mắt muốn bốc hỏa, có lẽ cậu nghĩ cô ta có ý định làm hại Băng.
- Cậu... cậu hai... em không... - Cô giúp việc nhìn Phong ánh mắt tuyệt vọng, cô lắp bắp nhưng họng đã bị xiết chặt lại
Đám giúp việc kia hốt hoảng nhưng không biết cách nào để ngăn Phong lại, khi cậu chủ đang phẫn nộ và có vẻ muốn-thiêu-đốt-người như vậy, có khi họ còn trở thành nạn nhân.
- Chấn... Chấn Nam....
Băng bỗng ngã phịch xuống đất, nhỏ hoàn toàn kiệt sức. Phong lập tức buông cô giúp việc ra, cô ta ngồi phịch xuống, ho sù sụ, thở hổn hển. Phong ngồi xuống cạnh Băng.
- Em sẽ không sao!
Cậu bế nhỏ lên, nhưng cũng phải hai lần cố sức mới nhấc lên được, mỗi cử động mạnh, Phong lại cảm thấy vết thương ở vai rách ra hơn...
Mấy cô giúp việc lại thêm một lần hoảng hốt và khó hoàn hồn!

..... Phòng 102.
Phong đặt Băng xuống giường, cố thật nhẹ nhàng... giờ thì nhỏ đã hoàn toàn chìm trong vô thức, có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
- Em xin lỗi, em không cản được, cô ta cứ cố tình đi tìm... tìm... cậu chủ!
- Cô ấy đến giới hạn rồi! - Phong quay nhanh đi, lại phía bàn. Tay quản lí nhìn mãi vào vết thương trên vai cậu, ái ngại, nhưng biết lúc này Phong chẳng coi nó là gì.
Phong lấy một ống tiêm mới, khá lớn loại 20ml, rồi cậu lôi trong túi ra một lọ dịch nhỏ, là thuốc Phong điều chế từ danh sách Nam ghi chép. Phong hút lọ dịch vào ống tiêm.
- Không lẽ... là thuốc chữa bệnh? - Tay quản lí hỏi đầy nghi ngại.
- Phải! Nhưng chưa đủ! - Phong kéo tay áo trái lên.
- Cậu chủ định làm gì?
- Cách duy nhất để cứu cô ấy lúc này! - Mũi kim tiêm chọc vào ven trên tay Phong... rồi cậu từ từ kéo pit tông lên, hút vào ống tiêm 20ml... hút cho đến lúc gần đầy... Phong rút kim tiêm ra kihoir tay mình, ống tiêm để thẳng lên. Trong ống tiêm đó, hai thức chất lỏng đang hòa vào nhau: 1cc chất điều chế tan vào... 18cc chất lỏng sánh, đỏ tươi.... là máu của Phong!!!
... Phong bước lại phía giường. Cậu cúi xuống, hôn nhẹ lên khóe môi Băng rồi ghé tói gần vành tai nhỏ.
- Tỉnh lại nhé... tôi chờ em!
Mũi tiêm xuyên vào tay Băng, bơm toàn bộ chất dịch trong ống tiêm vào máu nhỏ.... Lượng Angtronskalista rất ít nhưng lập tức hòa vào máu, ngăn cản sự sinh sản quá nhanh của bạch cầu....
Việc Băng có tỉnh lại được... giờ chỉ còn là hi vọng!
....
Xoẹt....xoẹt.....
- Cậu chủ định đổi mạng mình để cô ta được sống đấy à? - Tay quản lí dùng kéo cắt áo Phong ra, để lộ vết thương bung chỉ gần hết, máu đã thâm lại và vẫn rỉ ra.
Phong vẫn chú mục vào Băng, nhỏ vẫn mê man. Phong không dám chắc nhỏ có thể tỉnh lại, chỉ biết chờ đợi thôi. Tay quản lí xử lí lại vết thương cho cậu.
- " Thứ đó" không đùa được đâu. Cậu chủ đã đưa bao nhiêu vào máu mình vậy?
- Không đủ để ta có thể chết!
- Nếu cô ta có thể tỉnh lại.... cậu chủ... sẽ tiếp tục?
- CHo đến khi nào cô ấy khỏi hẳn!
Trong đầu tay quản lí, một ý nghĩ vút qua " giá cô ta đừng tỉnh lại".

.............
Phong vẫn ngồi cạnh Băng, nhìn nhỏ quên thời gian.
- Cậu chủ! Ông chủ gọi đến phòng ông!
Lâm CHấn Đông từ sáng đến giờ vẫn đau đầu. Không vì Chấn Phong thì ông cũng có quá nhiều việc bận ngập đầu rồi. Trước đó thì điều làm ông lo nhất là Chấn Phong dám chống lại mình, và ông sẽ làm mọi cách để ngăn điều ấy lại. Còn bây giờ, điều ông thấy lo lắng và có phần không an tâm là... Phong ( bằng cách nào đó hoặc.... là một phép thuật??) có khả năng đặc biệt! Chỉ cần một lời nói của Lâm Chân Đông, con trai ông sẽ dễ dàng trắng tay, không tiền, không người bảo vệ. Nhưng với lời đe dọa vô cùng nguy hiểm ấy..." Khu biệt thự và ông... sẽ trở thành tro bụi!" thì Lâm Chấn Đông không sao yên lặng được. Rõ ràng Phong có khả năng làm được điều cậu nói, mà Lâm CHấn Đông thừa hiều, nếu mất Phong hoặc cậu chống lại ông, ông sẽ chẳng bao giờ thực hiện được mục tiêu vĩ đại trong sự nghiệp của mình.... Ông đang nghĩ đến một hướng giải pháp êm đẹp hơn, nhưng ông cần nhường một bước.
- Ông chủ! Theo em điều tra thì cô ta mắc một căn bệnh nan y, sẽ chết trong không lâu nữa!
- Sẽ chết sao? - Lâm Chấn Đông chợt cười. - Vậy mà mình đã lo lắng không yên. Thực chất con bé cũng chẳng phải mối nguy hiểm gì.
- Em nghĩ cậu chủ vẫn sẽ phục tùng ông thôi, dù sao cô gái kia cũng không sống được bao lâu nữa...
Chấn Phong đang bước vào, tên cận vệ cúi đầu rồi bước ra ngoài luôn. Vẫn vậy, Phong nhìn cha bằng ánh mắt vô cảm.
- Con bé... thế nào rồi?
- Muốn gì nữa... thì nói đi!
- Con đừng hằn học vậy! Ta không biết con bé bị bệnh. Ta làm vậy bởi vì không muốn con chống đối ta thôi! Con sẽ không chống đối ta nữa phải không, con quên giao kèo của chúng ta rồi?
- Chỉ cần.... Không đụng tới người con gái ấy!
- Được, được! Ta sẽ để con bé yên! Nhưng hai tháng cuối năm này, ta rất bận, con sẽ giúp ta làm việc chứ?
Phong quay người bước về phía cửa. Im lặng nghĩa là đồng ý. Lâm Chấn Đông nhìn theo, cảm thấy yên tâm phần nào.
- Ta từng nghĩ sẽ không bao giờ phải lo về thằng con thứ hai kia đấy. Khi nó sinh ra, một vị tiên tri đã phán rằng nó mang một bộ óc thiên tài, nhưng là kẻ không ham muốn gì quyền lực và tiền bạc. Nếu không, ta đã không buộc mẹ nó phải ruồng rẫy nó... nếu còn muốn, hai đứa con yếu quý... được sống!

........
Phong về phòng, thật không muốn một phút nào phải xa người con gái ấy.
- Cậu chủ! Cô ta tỉnh rồi!
Phong định lao vào phòng trong, nhưng chợt sững lại... tim cậu nhói lên, vài nhịp tim ngừng, Phong thấy khó thở.
- Cậu chủ không sao chứ?
Cơn đau qua nhanh, Phong lại lao vào trong...
Cậu không diễn tả nỗi cảm xúc của mình khi thấy Băng ngồi trên giường, tay đang dụi mắt.
- Em thấy thế nào rồi? - Cậu nói bằng giọng nhẹ nhàng.
Băng ngước lên nhìn Phong bằng đôi mắt ngơ ngác.
- Thiên Đường... cũng có Chấn Nam??
Phong suýt bật cười, cậu ngồi xuống, những ngón tay vuốt nhẹ tóc Băng.
- Không phải Thiên Đường! Em còn sống...
Vài giây định thần, Băng nhận ra mình đang ở thế giới thực.
- Em ... thấy đỡ hơn không?
Băng khẽ gật.
- Thật tốt! Tôi đã sợ... em sẽ không bao giờ tỉnh lại...
Băng chợt hơi nhíu mày, nhỏ thấy gì đó nhoi nhói ở cánh tay. Nhỏ đưa tay lên, nhìn xuống... Vết tiêm hơi sưng lên. Với người bình thường, những vết đau nhẹ trên người thường là vấn đề đơn giản, một số thì mặc kệ, một số khó chịu, nhưng với những người mới hiểu cảm giác "đau" là gì như Băng, thì một vết thương nhỏ xíu trên người cũng làm nhỏ thấy... lạ lắm
Phong nâng nhẹ cánh tay Băng lên.
- Tôi... làm em đau?
Mặt Băng hơi xịu xuống, nhỏ không phải người thích nói câu "không sao đâu" hay "ổn rồi" cho người khác yên tâm, tuyệt đối không phải!
- Xin lỗi! - Phong cúi xuống... từ từ... đặt môi len chỗ sưng ấy, thật nhẹ. Hơi thở của cậu làm vết đau dịu đi...
- Đừng tha thứ... khi tôi... làm tổn thương em.
Hai ánh mắt giao nhau, trong giây lát, có thật nhiều cảm xúc.
- Làm thế... sẽ đỡ đau? - băng hơi nghiêng đầu, nhìn vết thương do kim tiêm.
- Tôi chẳng hiểu gì... - Phong cũng phải công nhận, Băng thích hỏi những câu... không đỡ được, chính nhỏ cũng là một điều khó hiểu lớn rồi.
Băng ngước lên nhìn Phong rồi từ từ đưa tay lên... từ từ... chạm vào cô áo cậu... từ từ... cởi từng chiếc khuy trên áo sơ-mi...
Phong im lặng, chỉ chú mục vào người con gái ấy, vẫn khó hiểu và khó nắm băt vậy, nhưng mỗi lần khoảng cách quá gần, đều làm Phong có những cảm xác khó nói thành lời,
Chiếc sơ-mi bị mở tung ra... lộ bộ ngực sộng và vạm vỡ. Bàn tay Băng đưa lên chạm nhẹ vào vết thương đã băng lại cẩn thận trên vai phải của Phong, vết thương khó khăn lăm mới ngậm miệng lại được. Ngón tay Băng chậm rãi bóc lớp bông băng ra... thật nhẹ. Vết thương khá lớn và sắp liền, nhưng rõ ràng vẫn làm Phong đau đớn trong từng cử động. Với người thường, sẽ phải dùng kháng sinh và giảm đau trong nửa tháng mới có thể liền lại vết thương và cắt chỉ nhưng với loại thuốc tăng quá trình sinh trưởng và phát triển của tế bào Phong đã tiêm vào người, thì chỉ sau 24 giờ, vết thương sẽ liền hẳn.
Cánh tay Băng vòng lên ôm lấy cổ Phong - nhỏ dướn người và...
Tim Phong sững lại, cơ thể bất động hoàn toàn trong vài giây... Cậu cảm thấy như một làn nước trong và mát lan tỏa từ vết thương... thật dịu dàng và cũng thật dễ chịu,... khi... môi Băng chạm thật nhẹ lên vết thương chưa lành.!!
Một cánh tay Băng vẫn ôm vòng thấy cổ Phong, nhỏ lại ngẩng lên nhìn cậu, lần này thì khoảng cách là... vài centi, thảng hoặc, vài tờ giấy mỏng manh thôi...
Hai đôi mắt nhìn sâu vào nhau, hai đôi mắt đã được... hoán đổi một phần, giao nhau, như từng quên từ rất lâu rồi, như từng yêu từ rất lâu rồi. Hai đôi mắt trước giờ là vô cảm, hai trái tim trước giờ là vô tình, nhưng có lẽ là chờ đợi đến khoảnh khắc này... để cùng hòa làm một,
Khoảnh khắc mà cả hai cùng hiểu rằng.....
...... đã không thể... không thể rời xa nhau...
- Em có biết... ánh mắt ấy kích thích tôi thế nào không?
- Em có biết... đôi môi em... quyến rũ tôi thế nào không?
- Em có biết... em làm tôi... hám muốn đến thế nào không?
Mắt Phong dám chặt vào đôi môi thật mềm ấy... và khoảng cách đang từ từ rút lại...
Bỗng, Băng thả tay khỏi người Phong, nhỏ giật người lại, lùi dần và nằm kềnh xuống giường. Tay Phong muốn kéo nhỏ lại nhưng không kịp... Nhỏ lăn vài vòng trên giường, rốt cục úp mawtyj xuống gối, mái tóc dài đung đưa theo những cái lắc đầu quầy quậy.
- Không... không biết gì cả...
Bàn tay định giữ Băng lại của Phong buông xuống.
- Em nên làm thế... Từ giờ, tôi không đủ sức kìm chế con thú trong tôi nữa rồi... Trước em, tôi chẳng còn lí trí...
Phong đưa tay khuy lại áo...
Phong chẳng hề biết rằng, Băng đang vùi mặt xuống gối để giấu sự bối rối trong nhỏ. Lần đầu tiên! Trước một người con trai, tim nhỏ đập nhanh đến vậy... là lần đầu tiên!
Băng đã ở bên Chấn Nam một thời gian dài, và chỉ đến giờ, nhỏ mới nhận ra, tình cảm mình dành cho Chấn Nam không chỉ là "một chút biết ơn" nữa...
Thật không rõ ràng!
Trong mắt nhỏ, người ấy là Chấn Nam! Nhưng sự thật, cậu là Chấn Phong! Rốt cục, là nhỏ yêu khuôn mặt Chấn Nam hay yêu... con người Chấn Phong? Hay không gì cả? Hay cả hai???
Chỉ có một điều là rõ ràng!
Băng đã nhận ra... với nhỏ, người con trai ấy quan trọng!
Nhỏ muốn nhìn thấy khuôn mặt ấy, thích cái mùi rờn rợn của bóng tối khi ở gần người ấy, thèm khát sự an toàn khi dựa vào người con trai ấy... Dường như nhỏ cảm thấy, mỗi khi gặp nguy hiểm, mỗi khi yếu đuối cần bảo vệ, người con trai ấy đều có mặt... Và khi nhỏ nghĩ mình sắp không còn trên thế gian này nữa... nhỏ biết mình cần người con trai ấy tới mức nào...
Là Chấn Nam hay Chấn Phong ????????
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Teya Salat