Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tieu thuyet - Thiên thần bóng tối - trang 28

- Cậu chủ! Nhẽ ra cậu nên bảo với em trước khi trở về.

- Vẫn cái trò dạy đời chối tai! Mày làm quái gì khi tao đi vậy?

- Không! Em chỉ muốn biết để cho người đi đón cậu cho đúng phép thôi. May là cậu về sớm hơn dự định. Cậu phải trở về thì em mới được phổ biến… - Sheeply liếc nhìn Băng 1 khoảnh khắc – về kế hoạch ACLC12!

- Tao vừa mới từ chốn tù đày về đây, nên để tao yên hôm nay.

- Nhưng…

- Biến đi!

Sheeply đành cúi đầu và quay người đi.

Khang cởi áo sơ mi, lại phía giường, chỗ Băng đang ngồi và vứt bộp chiếc áo xuống giường.

- Nói chung về nhà vẫn thoải mái nhất. Sao trông em trầm tư nãy giờ vậy?

Băng nhồi trên mép giường, im lặng và nhìn xung quanh. Chưa đầy 1 tháng nhưng nhỏ thấy căn phòng của Khang trở nên lạ lẫm, có thể do đã quen thuộc phòng của Phong hoặc đã quá đỗi quen thuộc với từng cử chỉ, lời nói của Phong nên bây giờ nhỏ thấy hụt hẫng.

- Không thắc mắc sao ta được về sớm vậy à? Trận động đất hôm qua ảnh hưởng đến Fensico khá nặng nề phải không? À, Cũng chẳng ngạc nhiên vì khu biệt thự vẫn nguyên vẹn, khi thằng Hai quản lí tất cả. vì trận động đất nên ta mới có cơ hội thoát ra sớm. Nhà tù bị phá hủy gần một nửa nên hôm nay số tù nhân được chuyển tới ngục khác ở bang Ohio. Nhân cơ hội này người của cha đã tìm cách đưa ta ra. Thật tệ khi tự gọi mình là tù nhân thế này…

Khang cúi xuống, dùng mấy nhón tay đẩy cằm Băng lên, nhìn dán vào mắt nhỏ và đặt lên môi nhỏ một cái hôn nhanh.

- Quản lí ở ngoài, cần gì em cứ gọi. Ta phải đi tắm cho giũ hết mùi ngục tù khó chịu này đã. Rồi sẽ ngủ một giấcquên tổ quốc luôn!

Khang quay đi, vươn vai và hít thở thật sâu:

- A… Cảm giác được về nhà và lại được sở hữu người đẹp thật tuyệt- Khang vào phòng tắm, trong đầu đang lướt qua suy nghĩ “nghỉ ngơi hết hôm nay rồi nhiều việc phải làm đây, nhưng đầu tiên có lẽ nên … thăm hỏi thằng em trai “đáng mến”.

Trong lúc đó, Băng vẫn ở ngoài, vẫn yên vị trên giường. Miệng nhỏ chợt thì thầm … “ACLC12?”







Phòng khám

Cơ mặt Wind bất giác giãn ra, hắn vô cùng căng thẳng. Wind đang đứng trước đèn soi phim X – quang, tấm X – quang chụp toàn bộ lồng ngực của Chấn Phong. [ bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

Wind liếc mắt nhìn Phong, cậu đang ngồi dưới đất, dựa vào thành giường bệnh, trông cậu nhợt nhạt và mỏi mệt. Nêu Wind không xuất hiện kịp thời thì có lẽ Phong đã đột quỵ vì cơn đau tim rồi. Rõ ràng Phong ngày càng phải đối mặt với nguy hiểm,tim cậu hoạt động yếu đi vì độc tố của nọc rắn Runi… Trong tấm phim X –quang, Wind thấy được 1 phần quả tim trong lồng ngực Phong đã bị nhuốm máu màu đen!

- Ông chủ sang bên Nhật. Ông đã gọi về hỏi tình hình khu biệt thự sau trận động đất.

Wind bước đến trước Phong, Hắn nói nhưng cũng biết dường như Phong chẳng hề quan tâm.

- Nếu cậu chủ cứ tiếp tục hành hạ bản thân, ông chủ rồi cũng sẽ sớm biết những việc cậu đã làm. Cậu chủ nên giữ sức để lo cho kế hoạch ACLC12!

- Còn nữa, em nhận được thông báo cậu cả đã trở về. Chuyện với cô gái đó… Em nghĩ dù thế nào 2 cậu chủ cũng nên tránh xung đột!

Tay quản lí cúi đầu, quay người đi

- Ta thật sự… thật sự…yêu cô ấy… rất nhiều…

Wind khựng lại, hơi quay đầu về phía sau… Phong đang cúi gằm xuống. Trong từng con chữ âm vực trầm phát ra, như có hàng trăm mũi giáo xuyên vào, rỉ máu. Chưa bao giờ Wind thấy cậu chủ yếu đuối như lúc này.






“Tổ chức muốn tôi hại đến cả chị em ruột để thực hiện kế hoạch sao”

“Không hẳn vậy. Nếu cô có thể tùy cơ ứng biến!”

“Tôi sẽ theo đến cùng nhưng tôi yêu cầu được tổ chức tôn trọng”

“ Cô không cần theo đến cùng, xong vụ ACLC12, tổ chức muốn cô rút lui”

“Không! Tôi muốn thấy Lâm Chấn Đông phải chết!”

“Đó là lệnh, đừng tự làm theo ý mình! Việc trước mắt của cô là điều tra về kế hoạch ACLC12”

“ Được, gặp lại sau”

“ Khoan đã… Về vấn đề của…Lâm Chấn Phong?”

“ Có lẽ… hắn hết giá trị lợi dụng rồi. Out!”




Phòng 62

Wind nốc cạn chai bia rồi đặt nó lên bàn. Hắn ngả người dựa vào thành ghế, lòng bộn bề suy nghĩ. Dưới ánh đèn tường vàng vọt, mắt hắn hằn lên những nếp nhăn, trông hắn già và sõi đời hơn lúc thường rất nhiều.

Wind đang suy nghĩ về hướng thay đổi đột ngột của kế hoạch ACLC12, rằng tại sao ông chủ lại chuyển địa điểm về khu biệt thự, trong khi làm thế sẽ đẩy khu biệt thự vào thế nguy hiểm? Không lẽ Lâm Chấn Đông còn có ý định nào khác? Nhưng việc làm Wind lo lắng nhất vẫn là về Chấn Phong. Hắn rõ hơn ai hết bệnh tình của cậu chủ và hắn hiểu Phong khó lòng trụ được lâu nữa…

Cốc cốc cốc…

- Vào đi, cửa không khóa!

Tên cận vệ của Lâm Chấn Đông bước vào, hắn quay người và khóa cửa cẩn thận.

- Chúng ta nên nói chuyện bằng máy?

- Không cần, phòng tôi không lắp camera và có thiết bị ngăn chặn sóng máy thu âm.

- Để tránh sự thu hút của CIA, ông chủ sẽ về ngày thực hiện kế hoạch.

- Và ông chủ muốn bên tôi chuẩn bị tốt trước khi ông về?

- Phải. Chắc quản lí cũng biết kế hoạch đã chuyển địa điểm về khu biệt thự nên an ninh khu biệt thự phải đặt lên hàng đầu. và người của cậu Chấn Phong sẽ lo việc đưa đối tác tới an toàn. Vẫn cách cũ, kẻ dưới không được biết bất cứ điều gì về kế hoạch và chỉ hành động khi phát lệnh.

- Tôi hiểu rồi!

- Còn nữa, ông chủ muốn kế hoạch này, cậu Chấn phong và cậu Chấn Khang đều phải trực tiếp tham gia!

Wind hơi sững người về quyết định của ông chủ.

- Nhưng…

- Có điều gì cần phản đối sao?

- À không!

- Vậy tôi cáo lui… À, ông chủ muốn quản lí tiếp tục theo dõi bên phía John Han!

- Tôi biết rồi!

Tên cận vệ đi rồi, Wind lại ngả người vào ghế, nhắm nghiền mắt… “Ông chủ muốn cậu Chấn phong ra mặt? Vậy đó là ý định khi chuyển địa điểm về khu biệt thự sao? Muốn con trai trở thành bia đỡ đạn, thay mình bước vào vòng tù tội?





Bước ra khỏi phòng tắm, Khang thấy người khoan khoái hẳn. cậu đã ngủ một giấc từ sáng tới tối muộn, dậy tắm lại lần nữa và lúc này mới thấy thực sự dễ chịu.

Khang ném khăn tắm lên giường, rồi nằm kềnh xuống giường luôn. Bỗng, cậu bật dậy, nhìn khắp giường, rồi nhìn khắp xung quanh phòng… Cậu không thấy Băng??

- Lại đi đâu rồi?

Khang xuống giường định lấy điện thoai gọi cho quản lí nhưng cửa phòng cậu đã kẹt mở, Sheeply và Băng bước vào.

- Cậu chủ xong rồi sao?

Khang đứng như trời trồng.

- Mày… mày đưa cô ấy đi đâu vậy hả?

Tay quản lí liếc nhìn Băng 1 cái thật nhanh.

- À không, em đưa cô ấy đi lấy số đo 3 vòng để may thêm đồ thôi ạ.

Băng thản nhiên lại giường, trèo lên, nằm xuống, ôm gối. Hình như nhỏ đã mệt. Nhỏ không quan tâm Khang đang bực bội thế nào.

- Cái gì? Người con gái của tao hay của mày mà mày thích là đưa đi thế hả?

- Vì cậu chủ đang trong phòng tắm nên em…

- Im miệng! Mày đã làm gì cô ấy rồi?

- Cậu…Cậu chủ. Em đã làm gì chứ ạ?

- Làm sao mày kiềm chế được khi đi cùng với cô ấy chứ?

- Cậu chủ đừng quy chụp như vậy! Thật sự là em chỉ đưa cô ấy đi lấy số đo thôi.

Không thể cãi vã với kẻ thích … khui chuyện như Khang, Sheeply cúi đầu rồi bước ra ngoài.

Khang đang muốn giận điên lên, nhưng cậu (hình như) cũng thấy mình hơi vô lí. Cậu quay phắt lại, to tiếng

- Em làm thế mà được à? Ai bảo em đi đâu em cũng đi hả?

Băng đang úp gối lên mặt, choàng dậy nhìn Khang.

- Em nhìn thế là ý gì?

- Ghen à? - Băng vẫn dửng dưng

- Cái …cái gì? Ghen? Ai? Ai ghen? – Mặt Khang nóng bừng lên, cậu đưa tay kéo cổ áo cho thoáng khí.

- Đừng có nực cười như thế? Ghen ư? Ta sao? Ôi trời!!!

Rồi Khang bước nhanh tới cửa phòng tắm, miệng vẫn lẩm bẩm gì đó… Cậu đóng sầm cửa lại và định …tắm lần nữa!

… Băng nằm kềnh xuống giường. Đúng là Khang vẫn kì cục như vậy. Bất chợt trong Băng hiện về cảnh tượng ấy.

“Anh… ghen…” Và một nụ hôn thật nhẹ lên trán, dường như sự dịu dàng còn vương vất đâu đây. Băng lắc mạnh đầu để tất cả … xé thành không khí…







11h đêm

Phong đứng dậy và định rời khỏi phòng khám. Đi qua bàn kính, Phong thấy một hộp thuốc trợ tim, vài vỉ thuốc linh tinh và 1 cốc nước đầy, có lẽ Wind đã chuẩn bị. Tiện tay Phong vơ tất cả ném vào sọt rác. Ít nhất là bây giờ, cậu chưa thể tìm ra một mục đích để sống tiếp.

Đóng cửa phòng khám, Phong định bước đi thì khựng lại. Trước mắt cậu, cách vài m, Chấn Khang đang đứng dựa tường, có vẻ đang chờ.

- Lâu rồi không gặp, em trai. Nói chuyện 1 lát chứ?

- Không phải lúc này! – Mở miệng nói, Phong mới nhận ra cái họng khô khốc. Trông cậu vẫn còn nhợt nhạt.

Phong quay người định bước hướng ngược lại, cậu không có tâm trạng “trò chuyện”.

- Này, thái độ ấy là sao? – Giọng Khang bắt đầu bực bội. Nhưng chân Phong vẫn bước như không nghe.

- Lâm Chấn Phong!- Xạch! Xạch!

Họng súng trên tay Khang hướng thẳng về phía Phong!

Phong dừng chân, quay người.

- Mày ngày càng không coi ai ra gì đấy- Khang tiến đến gần, súng trên tay vẫn chưa hạ

- Thế nào? Thời gian anh mày vắng mặt, chắc mày được tự do quá nhỉ? Và mày nghĩ, mày còn có thể yên ổn … - Giọng Khang từ chế giễu chuyển sang giận dữ đột ngột – khi ở cùng người con gái của tao suốt thời gian qua??

Ngón tay Khang ghì chặt lấy cò súng, trông cậu như muốn bốc hỏa.

-Dù tao là người chấp nhận điều đó nhưng tao muốn phát điên lên mỗi khi nghĩ đến cảnh cô ấy ở bên mày!! Mày đã làm gì? Nói cho tao biết mày đã làm những gì??

Trái với vẻ giận sôi lên của Khang , Phong vẫn bình thản nhìn anh trai. Ánh mắt lạnh lùng liếc xuống, nơi cò súng đang ghì chặt….

- Bắn đi!

- Mày nói gì?

- Bóp cò đi!

- Mày… mày điên rồi!

Phong đã tiến lại và đang chắn trước họng súng của Khang!

Khang vẫn chưa chịu buông lơi khẩu súng, dù thật sự cậu không hiểu em trai đang nghĩ gì

- Anh hiểu cô ấy được bao nhiêu phần?

- Mày…

- Anh yêu cô ấy được tới mức nào?

- Tao không biết nhưng tao chắc tao yêu nàng hơn mày!

- Để bảo vệ được cô ấy, anh có thể đánh đổi những gì?

- Tao sẽ không đặt ra những lựa chọn!

- Nhưng anh sẽ phải lựa chọn!

- Đó không phải việc của mày!

- Đến 1 ngày, khi anh nhận ra suy nghĩ thực sự trong cô ấy, điều thực sự mà cô ấy muốn ..

- Tao sẽ thực hiện tất cả!

- Kể cả khi cô ấy muốn mạng sống của anh?

Đôi đồng tử của Khang giãn rộng…

- Mày nói cái quái gì thế…

- Anh yêu cô ấy hơn tôi? Anh chắc không …

- Tao…

- Nếu 1 ngày, cô ấy lấy tất cả thuộc về anh, mạng sống, sự nghiệp và địa vị… anh có chắc họng súng trên tay anh lúc này… sẽ không chĩa về cô ấy… hay không …

Phong quay người … bước thật chậm.

Khang vẫn chưa hết bàng hoàng về những điều mình vừa nghe, khẩu súng trên tay cậu.. từ từ hạ xuống …





…8h sáng. Phòng 101.

Khang cài lại xăng –tuy, định với chiếc sơ mi nhưng lại thôi. Cậu cởi trần và nằm kềnh xuống giường. Tay với mấy cuốn tạp chí cuối tuần, trước khi đọc không quên liếc nhìn Băng và khẽ cười. Băng đang ngồi dưới sàn, ngay gần mép giường, (lại) mân mê mấy bộ ghép hình.

- Người đẹp dậy sớm vậy, không ở với ta 1 thời gian mà thay đổi giờ giấc ghê nhỉ?

Băng như không để ý, Khang thì quá rõ sẽ như vậy. Cậu lật vài trang tạp chí và lướt nhanh.

Tay quản lý bước vào.

- Cậu chủ, chúng ta có rất nhiều việc phải làm. Em đến để báo cáo về kế hoạch sắp tới.

- Nói đi! Đúng là không để yên thân được ngày nào.

- Về kế hoạch ấy … - Sheeply bất giác liếc về phía Băng trong khoảnh khắc.

Bộp! Và 1 cuốn tạp chí bay thẳng vào đầu hắn lập tức.

- mày nhìn ai thế hả?

- Dạ, không thưa cậu chủ. Em chỉ…

- Mày chỉ muốn nhìn cô ấy thêm 1 lát, 1 lát nữa!

- Em không có ý đó…

- Thôi đi! Báo cáo nhanh lên!

- Vâng! ACLC12 sẽ chính thức thực hiện sau 5 ngày nữa. Em mới được nghe thông báo cơ bản là sẽ có 1 cuộc gặp các đối tác tại khu biệt thự vào ngày đó, sau khi kí hợp đồng thì hàng sẽ chuyển ở 1 địa điểm định trước.

- Có lẽ hàng lần này là lô vũ khí mới xuất xưởng, và 2 quả bom nguyên tử vừa chế tạo thành công.

- Vâng, em cũng lờ mờ đoán như vậy. Đến giờ, chi tiết về cuộc gặp và địa điểm chuyển hàng vẫn được giấu kín, ông chủ có vẻ rất cẩn trọng trong kế hoạch này. Em nghĩ cậu chủ phải nói chuyện trực tiếp với ông chủ để biết thêm.

- Kế hoạch không được thông qua quản lý như mọi lần? – Khang nhìn tay quản lý bằng ánh mắt xét đoán – Cả người cũng không được thông báo chi tiết sao?

- Cậu chủ đang ám chỉ điều gì ak?

- Điều gì tự ngươi nên biết… Được rồi, biến đi cho thoáng khí!

Sheely cúi đầu và rời khỏi phòng. Khang kê đầu lên gối, cậu biết lại có cả núi việc phải làm. Khang rút di động, bấm số.

-Alo?

Chuyển máy cho ta gặp cha!



… Khang ném phăng chiếc di động xuống cuối giường, ngồi bật dậy. Cậu có vẻ khó chịu.

- Thời cơ chưa đến … Thời cơ cái quái gì. Không nắm rõ kế hoạch thì làm ăn thế nào. Cha đang nghĩ cái gì vậy chứ??

- ACLC12? – Băng vẫn chăm chú với bộ ghép hình, bỗng buông 1 câu hỏi không đầu không cuối.

- Một kế hoạch chết tiệt nào đó! Mà… - Khang bất giác quay ra nhìn Băng - em quan tâm sao?

- Tò mò!

- Em đang điều tra đấy à?

Băng không trả lời thêm. Khang tiếp tục với giọng dò xét, và cẩn trọng hơn.

- Có khi nào… em… làm cho CIA??

Ngón tay đặt mảnh ghép vừa khít xuống, bỗng khựng lại. Vài giây sau, nó làm tiếp công việc như vẫn luôn tập trung không 1 chút lơ là.

Đôi mắt nhanh nhạy của Khang đã để ý thấy tất cả, dẫu khuôn mặt Băng không 1 nét biến đổi.

- Em … là người của CIA??

- Nếu vậy … thì sao? – Băng lúc này đã dừng tay và nhỏ ngước lên nhìn Chấn Khang , ánh nhìn thản mặc

Không khí bỗng trở nên căng thẳng. Khang không sao phán xét được gì từ khuôn mặt và cử chỉ vẫn rất dửng dưng của Băng . Và cậu… đột ngột nhảy xuống giường, lao tới ôm chầm lấy Băng .

-Thôi thôi! Ta đùa mà! Nhưng không vui tý nào phải không?

Khang cúi xuống, đặt lên làn môi mềm 1 nụ hôn rất nhanh.

- Em là mà CIA thì ta 2 tay dâng đầu mình cho địch còn gì nữa… xem nào, ta xếp cùng nhé!


Sự thực thì Chấn Khang không hề có ý định dò xét, cậu chỉ buột miệng hỏi câu ấy, và h thì nó thành nỗi lo lắng trong cậu. Khang sợ điều đó là sự thật hơn là nghĩ nó chính là sự thật.


Hơn 8h tối
- Rốt cục cha định làm gì? Bạo loạn à? – Khang bực mình sau khi nói chuyện với cận vệ của Lâm Chấn Đông . không hơn gì bên quản lý Wind, cậu cũng chỉ được thông báo về việc bảo đảm an toàn cho kho vũ khí hạt nhân và sắp xếp lại đàn em để chuẩn bị sẵn sàng đợi lệnh
- Cả năm trời mới xong 1 kho vũ khí, đến h kế hoạch vẫn chưa rõ ràng, mình có còn là cậu chủ của nhà này không không biết!
Khang nhìn h, rồi bất giác liếc nhìn Băng trên giường, giọng chuyển thành nhẹ nhàng lập tức
- Sao em không ăn tối? Em mệt à?
Băng lắc đầu, úp mặt xuống chiếc gối mềm, nhắm mắt ngủ.
Khang định hỏi thêm nhưng lại thôi, Băng kiểu gì cũng tảng lờ. Cậu bước lại phía bàn làm việc, định đọc tiếp tờ báo chính trị mới ra cuối ngày.
- Iran và Quatar bình ổn 1 tháng nay? – Khang bật cười trong cổ họng – Cứ yên thân thêm 1 thời gian nữa đi, chuẩn bị mà chờ chết. Các đế chế hùng mạnh sẽ xác định ngà bắt đầu thế chiến sớm thôi. Thế giới lại sắp được dịp náo nhiệt rồi.

Khoảng 2h sau, Khang gục đầu xuống bàn, ngủ quên.
Gần 12h đêm, cậu bất chợt tỉnh giấc. Ngẩng cổ dậy thấy gáy hơi đau, có lẽ do tư thế nằm. Khang lim dim mắt nhìn về phía giường xem Băng thế nào, nhỏ vẫn đang ngủ. Cậu định gục xuống ngủ tiếp cho đủ giấc. Nhưng, bất thình lình, Khang đứng bật dậy, giọng đầy tức giận:
- Mày làm gì vậy, thằng khốn!
Khang vừa kịp nhận ra, Chấn Phong đang ngồi trên mép giường, ngay gần chỗ Băng đang ngủ ngon lành
Phong không có phản ứng sau câu nói của anh trai. Khang lập tức rời bàn, lao đến…
- Muốn làm cô ấy dậy sao? – Khang định sẽ túm áo Phong và tặng em trai 1 quả chí mạng, nhưng cậu khựng lại khi Phong vẫn bình tĩnh và buông 1 câu hỏi nhẹ nhàng.
Phải, để Băng tỉnh dậy và thấy cảnh 2 người đánh lộn không phải ý hay (mà thực ra Phong không hề muốn dùng tay chân ). Hơn nữa, Khang đã nhận thấy Phong ở đây vì lí do khác chứ không phải như cậu nghĩ.
- Mày làm gì vậy?
Phong, nhẹ tay nhất có thể, đang xuyên kim tiêm vào tay Băng và rút ra một ít máu.
- Kiểm tra tình trạng bệnh!
- Cái gì? Tao tưởng mày đã chữa khỏi cho cô ấy rồi?
- Gần như là vậy!
- Tức là vẫn đang tiếp tục chữa trị? Mày đã điều chế ra thuốc kháng rồi?!
Khang vừa dứt lời, cậu cũng thấy em trai dùng xi lanh bơm vào người Băng 1 lượng chất dịch nhỏ.
- Là nó sao?... Từ giờ không cần bận đến mày nữa, Đưa thuốc chữa bệnh đây. Tao sẽ thuê bác sĩ tư đến chăm nom bệnh tình cho cô ấy.
- Có thể vết tiêm sẽ hơi nhức, nhẹ nhàng với cô ấy thôi!
Khang cũng chẳng lạ gì với kiểu không coi lời nói của ai ra gì của Chấn Phong nữa nên cũng kệ.
- Không phải dạy!
- Nếu cô ấy có gì bất thường, cho người báo ngay với tôi.
- Đừng làm như chỉ có mày mới lo được cho cô ấy. Và đừng làm tao khó chịu thêm nữa!
Trước mắt Khang, Phong vuốt nhẹ tóc Băng và mắt chú mục vào nhỏ. Khang đã lộ rõ vẻ bực mình. Bất giác Phong cúi xuống, đặt lên trán Băng 1 nụ hôn thật nhẹ…
- Mày dám… - Người Khang như muốn bốc hỏa ngùn ngụt. Nhưng Phong đã đứng thẳng dậy và ngay tức khắc đứng đối diện với anh trai.
- Anh có thể bảo vệ cô ấy không?
- Tao đương nhiên sẽ bảo vệ cô ấy và việc đó nên thực hiện bằng cách giết mày!
- Tôi cũng không sống được bao lâu nữa… nhưng anh… có thể cho cô ấy an toàn không?
- Mày… mày đang có ý gì?
- Dù cô ấy muốn gì, dù cô ấy là ai…cũng phải bảo vệ cô ấy! Bằng mọi giá!
- Đừng có nói những điều khó hiểu đó!
- Hãy chứng minh điều anh nói…anh yêu cô ấy hơn tôi! Sau tất cả,hãy đưa cô ấy ra khỏi chốn này.
- Mày điên rồi! Mày nói cái quái gì thế?
Phong hít một hơi dài, con mắt đen sẫm liếc nhìn về phía Băng, một khoảnh khắc, không bao giờ là đủ cho tình yêu trong trái tim cậu… Cậu quay người và bước đi trước khi hạ giọng nói câu cuối cùng…
- Và … đừng… để cô ấy… phải khóc…



6h sáng
Băng tỉnh giấc. Nhỏ cảm giác dễ chịu hơn lúc trước khi ngủ. Có thể do thuốc, có thể do… 1 nụ hôn của 1 ai. Ai? Trong vô thức, Băng đã cảm nhận được nụ hôn ấy, đôi môi ấy, và thứ mùi là lạ quen thuộc ấy rất gần. là thực hay nhỏ chỉ mơ? Nhưng có điều nhỏ biết, là hình như nhỏ đang nhớ ngững điều quen thuộc đó.Cảm giác trống rỗng và tìm kiếm xâm chiếm. Nhỏ chợt gạt phăng tất cả suy nghĩ trong phút chốc đó đi, nhỏ còn những điều vô cung` quan trọng phải làm.
Băng nhồi dậy, bỗng thấy bên tai phải hơi nhói lên.
- Em tỉnh rồi sao? - Khang xuất hiện ngay cạnh giường.
- Ai đã đến?
- Làm gì có ai, ta ở trong phòng với em cả đêm qua. À, lúc em mới ngủ, ta có gọi bác sĩ tới tiêm cho em, hình như em hơi mệt.
Băng nâng cánh tay phải lên.
- Hơi sưng thì phải? Ta lấy đá chườm nhé?
- Không! – Băng lại nằm xuống giường, quay vào trong.
- Em ngủ nữa à? Ta sẽ cho người làm bữa sáng rồi mang đến, em muốn ăn gì?
- Không gì cả!
- Thế rút cục là em muốn gì?
- Ồn ào quá!
Khang cũng không hiểu sao sau một thời gian, Băng còn khó chiều hơn. Nhưng cậu quen rồi.
- Cậu chủ! Ông chủ gửi hàng về.
- Biết rồi!

Băng nằm trên giường, co người lại. Nhỏ lại nâng cánh tay phải lên, nhìn vết tiêm hơi sưng – 1 cảm giác thật lạ và cũng thật khó chịu…
“Tôi làm em đau? Xin lỗi. Đừng tha thứ khi tối làm tổn thương em…”
“Làm thế sẽ hết đau?”
“Tôi chẳng hiểu gì cả…”
Băng nhắm nghiền mắt. Đôi môi chạm vào vết thương ấy, sự dịu dàng như vẫn còn đâu đây, tan vào không khí, chìm trong kí ức…



Wind đẩy nhẹ cửa phòng 102, bước vào…
- Ông chủ chuyển 1 số hàng về khu biệt thự, phía dưới khung cửa số, bằng ánh sáng từ màn hình laptop, hắn đoán được cậu chủ đang tiêm thuốc.
- Em nghĩ tâm trạng làm cậu chủ không muốn làm việc. không ngờ hệ thống an ninh lại vừa được nâng cấp. Đương nhiên em không muốn cậu chủ bỏ bê công việc, nhưng cậu chủ làm việc quá sức trong tình trạng sưc không ổn định cũng làm em lo lắng!
Đôi mắt Wind vừa bất giác nhìn lên mặt bàn, nơi những vỉ thuốc tiêm trợ tim do hắn chuẩn bị vẫn còn nguyên vẹn, vậy Phong…
Cậu chủ!!!
Hắn lao tới chỗ Phong . Và khi đến gần, hắn mới nhận ra ở cạnh Phong, những ống đựng chất dịch rỗng lăn lóc dưới sàn. Phong đang tiếp tục dùng xi lanh hút chất dịch. Phía bên kia, 1 hộp gỗ mở nắp, bên trong có 100 ngăn đựng 100 ống dịch… Wind đã lập tức hiểu cậu chủ đang làm gì!!!
Cheng…gg… Ống dịch bị hất văng đi bằng 1 lực thô bạo.
- Cậu chủ điên rồi! Cậu muốn tự giết mình sao?
- Ta phải chữa khỏi bệnh cho cô ấy!
- Cậu chủ định cứu người rồi đưa mình xuống mồ luôn? Sự sống này bao nhiêu người muốn có, cậu chủ dễ dàng từ bỏ nó sao?
- Vậy tìm đi? Tìm 1 mục đích để ta sống đi!
- Em…
- Được gì… khi cuộc sống không còn ý nghĩa? Cô ấy nói đúng. Cách giải thoát duy nhất… là cái chết.
- …
- Đừng nhìn ta bằng ánh mắt thương hại đó. Ít nhất, ta còn có thể bảo vệ được sự sống cho cô ấy! Để… chuộc tội…
- Thì ra… cậu chủ đã biết hết rồi! …Tôi… xin lỗi…




….
- Ha ha! Cuối cùng cũng xong!
Khang có vẻ rất vui với bộ ghép hình vừa tự ghép xong. Chắc cậu sẽ chẳng bao giờ nghĩ mình bỏ thời gian mà làm những trò ngớ ngẩn và đau đầu này nếu không gặp Băng.
- Công nhận bỏ nhiều công sức làm 1việc, làm xong sẽ thấy rất thú vị - Khang quay sang nhìn Băng – Mà chắc những người rảnh rỗi như em thì sẽ thấy nó vô cùng thú vị rồi
- Em sao vậy, Băng!
Khang lay nhẹ người Băng khi thấy ánh mắt nhỏ như người mất hồn.
- Em khó chịu chỗ nào sao?
- Gì?
- Đầu óc em để đi đâu vậy? Ta thật sự muốn biết em đang nghĩ gì đấy!
- Gì cũng được! – Băng quay đi, nhìn chỗ khác, nhỏ cũng chẳng rõ mình đang nghĩ gì nữa.
- Mấy hôm nay em lạ lắm. Hay là tại hôm trước ta nghi ngờ em là gián điệp?
- Gián điệp! Thì là gián điệp đấy!! – Băng có vẻ bực bội. Nhỏ đứng phắt dậy và bước nhanh đi.
Nhưng đến gần cửa thì nhỏ khựng lại, vì có một vòng tay từ đằng sau đã ôm chặt ấy nhỏ.
- Ta xin lỗi! Xin lỗi! Đừng có giận mà.
Băng không hiểu nổi cảm xúc của chính mình. Rõ ràng có 1 nỗi khó chịu trong nhỏ, không hẳn vì căn bệnh quái ác.
- Có điều này ta rất muốn nói với em. Ta đã nghĩ khi ở trong ngục tù là nếu còn gặp lại em, ta sẽ noi hàng trăm lần. Ta – yêu – em! – 1 động từ có lẽ đã từng là khó khăn với Khang nhưng bây giờ cậu thấy thật dễ dàng để nói ra.
- Nghe rồi!
- Nhưng ta muốn em nghe nữa. Ngày nào ta cũng sẽ nói. Nói, nói mãi đến hết đời thì thôi. Giá mà em hiểu được ta yêu em nhiều đến thế nào. Còn nhiếu hơn ta nghĩ nữa.
Cảm xúc trong Khang lúc này rất thật, Băng im lặng.
- Ta không cần em cũng yêu ta và yêu nhiều đến thế. Nhưng em hãy hứa với ta 1 việc… Đừng…đừng bao giờ phản bội ta, được không?
- …
- Thế gian này…ta căm ghét nhất là sự phản bội, căm ghét nhất!



Khu A. 7 h tối.
- Oaaa… Trông An cũng xinh lắm đấy!
- Ừ, không ngờ đấy. Trông như công chúa vậy, thích quá!
Thụy An quay 1 vòng trước gương, khẽ mỉm cười:
- Thật sao?
- Đúng mà. An trang điểm và ăn vận lên thấy khác hẳn!
An đang 1 một chiếc váy chiết eo, ngang đầu gối, 2 vai và tay làm bằng ren, trông xinh xắn và nhẹ nhàng. Mái tóc luôn buộc túm lên cũng thả ra, xõa ngang vai. Mái tóc đen tuyền dày và mượt. Chính nhỏ cũng không nhận ra mình trong gương nữa.
- Nếu thêm vài đó trang sức chắc sẽ xinh hơn!
- Phải, phải! Để chị tìm coi có thứ nào không nhé!
An nhìn mình trong gương, nét tươi tắn đáng yêu của 1 cô gái mười tám, đôi mươi còn hiện rõ nhưng suy nghĩ của nhỏ dường như chẳng còn trong trẻo và ngây ngô của lứa tuổi ấy nữa.
- Thôi, không cần đâu. Em không quen đeo trang sức! Bé tới giờ các chị thấy em đeo hồi nào đâu chứ ?
- Ơ, thế cái nhẫn ở tay đấy là gì?
- Ukm, chật ních rồi mà không chịu tháo ra.
An nhìn xuống tay phải mình, nơi ngón giữa đúng là có đeo 1 chiếc nhẫn vàng gắn đá. Nhỏ đã đeo nó hơn 10 năm rồi…
- An! An!
- Chuyện gì vậy?
- Chị…
- Chị lại chưa đem đồ ăn tới cho cậu hai sao?
- Nhưng mà cậu hai cũng có ăn đâu, 2 ngày nay không ăn gì sất.
An nhíu mày, nhỏ đoán là do Chấn Khang đã trở về.
- Lần sau chị không được thế, để bây giờ em mang đến cho cậu hai!


Băng lang thang dọc các hành lang. Cũng lâu rồi mới có cảm giác này. Nhỏ đi không mục đích, suy nghĩ muốn tìm kiếm thứ gì đó đã bỏ quên nhưng chính nó là gì nhỏ cũng chẳng đoán nổi.
Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Insane