The Soda Pop
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tieu thuyet - Thiên thần bóng tối - trang 29


Phòng 102
Choang!!!
Mặt gương trong phòng tắm vỡ toang ra vì 1 lực đấm rất mạnh. Mảnh kính tung tóe. Tay Phong vịn lên thành bồn rửa mặt. Máu rớt tong tong xuống, hòa với nước. Cậu đã cố bình tĩnh nhưng đã không chịu thêm nổi khi thấy khuôn mặt mình trong gương. Tại sao lại giống y hệt? Tại sao không là duy nhất? Hay thực ra cậu chỉ là bản sao của kẻ khác? Hay thực ra chỉ là vật thay thế?
Phong cay đắng nhận ra, nếu không có khuôn mặt đó, người con gái ấy… chắc chẳng bao giờ về bên cậu…
Phong bước ra cửa phòng, đôi chân cứ bước không suy nghĩ. Đầu trống rỗng. Cơ thể như đang rơi. Đó là vì yêu sao? Yêu! Cái hố sâu hút dù đã biết nhưng vẫn lao vào…
Tim Phong bỗng nhói lên, bàn tay giữ chặt ngực trái, chốc lát bỗng run lên bần bật. Tưởng vết thương ở tay sẽ nhòa đi vết đau trong tim, nhưng hình như không thể…
“ Đừng tưởng dùng khuôn mặt đó thì có thể thay thế được Chấn Nam! “
“ Tôi căm ghét việc có 1 khuôn mặt giống hệt Chấn nam tồn tại trên thế gian này! … Tôi căm ghét anh!”
Tim thắt lại, bàn tay run bần bật có giữ chặt ngực trái hơn, Phong lại sắp không giữ nổi bình tĩnh. Mắt cậu nhìn xuống … Bàn chân vừa giẫm lên 1 mảnh gương vỡ bị văng ra. Vỡ! Tan tành! Không vẹn nguyên! Không bao giờ có thể vẹn nguyên!
Phong từ từ cúi xuống, nhặt mảnh gương lên… Nó đã từng thuộc 1 tấm gương phẳng, tĩnh mặc và vô hại. Còn giờ, nó sắc nhọn như muốn làm đau! Mảnh gương trong tay Phong, lòng bàn tay nắm chặt lại, từ từ đưa lên… “ Tôi căm ghét việc có 1 khuôn mặt giống hệt Chấn Nam tồn tại trên thế gian này! Tôi căm ghét anh!” …
Mũi gương sắc nhọn chạm lên trán Phong , từ từ bị nhấn xuống …Khuôn mặt cậu! Nếu nó không còn tồn tại, nếu nó không còn y hệt Chấn Nam… thì có thể thay đổi được gì không? Máu từ trán đang chảy xuống, rớt từng giọt xuống áo sơ mi…
- Cậu chủ!!!
Choang!!!
Mảnh gương văng vào tường, vỡ ra thành trăm mảnh nhỏ hơn. Phong đã bị đôi tay nào đó dùng hết sức xô mạnh đi..
-Cậu chủ đang làm gì vậy??
Hai bàn tay Phong đang xiết chặt lại, kêu răng rắc.
Thụy An khe khẽ bước đến gần, nhỏ bắt đầu nhận ra những vết thương vẫn chảy máu trên tay Phong, trên trán Phong, như cậu vừa tự hành hạ bản thân vậy.
- Sao cậu chủ không biết lo lắng cho mình vậy? Cơ thể của cậu chủ cũng là da thịt con người kia mà?
- Từng ấy năm cô đơn và đau khổ, cậu chủ còn có thể chịu đựng đến mức nào nữa? Thôi đi! Dừng lại đi! Nghĩ cho bản thân mình đi!!
Nước mắt đã chảy từ khóe mắt An, nhỏ không thể kìm chế nỗi cảm xúc nữa
Con mắt màu café đặc đang chuyển màu, hằn lên những tia đỏ. Dường như cậu đang trở về là Lâm Chấn Phong lúc ban đầu: muốn giết người khi mất bình tĩnh!
- Cậu … chủ…- Bàn tay An đưa lên, như muốn chạm vào Phong . Bỗng. Nó bị hất văng ra. Phong quay phắt lại, nhanh đến nỗi An chưa kịp phản ứng thì… một bàn tay thô bạo và nhớp nháp máu đã ghì chặt quanh cổ nhỏ.
- Cậu… cậu chủ… đừng… - An cố vùng vẫy nhưng bất lực, nhỏ chỉ còn biết rên rỉ trong cổ họng. Đôi mắt đau đớn và tuyệt vọng nhìn Phong .
- Đừng…
Bàn tay Phong ngày càng xiết chặt. Và An không thể chịu đựng thêm nữa…
- Đừng… Chấn… Chấn Phong .
Bàn tay Phong chợt khựng lại. Tai cậu vừa nghe thấy gì?
Dường như ai đó gọi tên cậu! Giọng nói ấy…
Đôi mắt Phong chú mục vào An, cái nhìn khi nỗi giận dữ đang vơi và lấp vào là… nỗi sửng sốt.
Trước mắt cậu… là khuôn mặt người con gái ấy! Đôi mắt to, trong veo và long lanh nước. Chiếc mũi và cái miệng xinh trên nền da trắng muốt… Hơn hết là mái tóc dài…
Bàn tay cậu từ từ buông lơi.
- Cậu chủ.. em …
An chưa kịp hiểu gì thì đôi mắt đã mở rộng hết cỡ. Phong bỗng … kéo nhỏ lại ôm chầm!!
- Cậu …
- Đừng! Đừng rời khỏi tôi! Xin em!
- Em…
- Em cũng biết tôi yêu em nhiều thế nào mà! Làm sao tôi sống khi em không ở bên?
- Cậu chủ… em… - Bàn tay An đưa lên, nhỏ không biết mình đang làm gì nữa. Ngón tay nhỏ khẽ víu lấy aó sơ mi của Phong . Lần đầu tiên! Nhỏ thấy an toàn bà ấm áp thế này…
- Em có đang mơ không? Cậu chủ ôm em và bảo … yêu em .. Điều đó là thật sao?


Đôi bàn tay khẽ xiết lại. Tim đập lệch vài nhịp. Băng thật sự không hiểu rõ chính mình. Nhỏ quay người , bước vội đi, không gây chú ý y như lúc vào.
Ra khỏi phòng 102, chân Băng tiếp tục bước nhanh hơn. Nhỏ không biết mình đang làm gì nữa! Lang thang như tìm kiếm rồi lại bước vào căn phòng ấy. Nhỏ không biết mình nghĩ gì nữa! Khi nhìn thấy cảnh tượng đó… người con trai ấy ôm 1 người con gái thật chặt. Nhưng không phải nhỏ! Nhưng tại sao chứ? Nhỏ đã chọn cách rời khỏi vị trí ấy kia mà? Nhưng tại sao chứ… tại sao nhỏ thấy khó chịu trong lúc này…


10h đêm.
- Không! Tránh ra!!
Choang!
Cốc sữa văng xuống sàn, cốc vỡ, sữa tung tóe.
- Em sao vậy? Không ăn cũng không uống thì sống thế nào?
- Chết thì thôi!
- Gì? Chết? Em là của ta! Ai cho em chết mà chết.
Khang bước tới gần Băng hơn.
- Nói coi, em đang khó chịu chuyện gì vậy?
Băng quay phắt đi.
- Đúng là!! Em thay đổi như chong chóng, thật không hiểu em nữa!
Băng trèo hẳn lên giường, bò vào phía trong, nằm xuống, ôm gối. Khang lập tưc cũng mò lên.
- Đi ngủ sớm thế à? Ukm, sớm mà. “Chơi” tý đã!
Khang định sờ vào cánh tay trắng nõn ấy. Thật là nhìn chỗ nào cũng thấy kích thích. Nhưng Khang chưa kịp làm gì thì Băng đã ngồi phắt dậy
- Tránh xa ra!!
- Gì chứ? Em ngủ định không cho ta ngủ sao?
- Xuống giường!
- Gì? Xuống giường thì ta ngủ chỗ nào?
- Xuống!
- Em quá đáng vừa thôi chứ, thế ta ngủ đất à?
- Xuống!!
- Không!
- Xuống giường!!!
- Ừ, thì xuống.
Khang rốt cục lại phải ra khỏi giường. Băng nằm xuống, ôm gối ngủ.
- Nhưng…. Đây là phòng ta mà …

…Thụy An lững thững trên hành lang về phòng mình… Nhỏ chợt bật cười.
“ – Đó là tình cảm thật của cậu chủ sao? Cậu có biết em…
- Tôi yêu em hơn cả bản thân tôi nữa. Em hiểu mà… Băng.”


7h sáng
- Ta cũng rất muốn lái chiếc Demo mới tậu đưa em đi chơi phố, rồi dừng lại ở 1 nhà hàng sang trọng dùng bữa.
- Không đói! Không ăn!
- Hả? À, ukm` - Khang bật cười – Không ăn thì vào công viên chơi nhé? Hay đi xem phim 4D?
- Chán quá!
- Được rồi, vậy mua trực thăng lượn vài vòng đi! Haha…
Khang chợt ngừng cười vì thấy trước mặt, em trai đang bước hướng ngược lại. Khang lập tức đi sát lại với Băng và khoác vai nhỏ.
- Người đẹp, tối qua tuyệt phải không? – Miệng nói vậy nhưng mắt Khang lại trân trân nhìn Phong, như muốn trêu ngươi.
- Em phải sang phòng ăn ăn nhiều mới được. Ở bên ta làm sao ta để em bệnh vì biếng ăn được chứ?
Nhận ra sự xuất hiện của Phong, Băng im lặng và nhìn chỗ khác.
- Ồ, xem ai kia. Chào em trai!
Khang dừng bước
- Giáp mặt sớm quá nhỉ? Đêm qua chú ngủ ngon không?
Khang nhìn ` lượt từ trên xuống , nhận ra vết thương ở mặt và tay Phong . Khang khẽ cười.
- Nên cố ngủ cho ngon đi, phải giữ gìn sức khỏe chứ!
Phong không để ý lời Khang, chỉ chú mục vào Băng
- Đi thôi người đẹp. Ta không thích có kẻ cứ nhìn chằm chằm em trước mắt ta thế đâu.
Khang khoác vai Băng và kéo nhỏ đi cùng, định lướt qua Phong …
- Sắc mặt em không tốt! nếu mệt thì đừng giấu.
Ba kẻ đứng ngang nhau, nhưng nhìn 2 hướng ngược lại. Khang liếc em trai bằng một ánh nhìn sắc ngọt
- Mày đừng ra vẻ…
- Đừng có bám theo tôi, để nói những điều vô nghĩa đó!
Khang dừng nói vì bị giọng cao vút của Băng ngắt lời
- Tôi chỉ là… lo cho em.
- Giá anh biết khi nhìn thấy khuôn mặt đó, tôi khó chịu đến thế nào! Sự lo lắng của anh… làm tôi buồn nôn!
Hàng mi dày sụp xuống, 2 bàn tay Phong xiết lại
Chấn Khang cũng không hiểu nổi những gì mình vừa nghe, nhưng cậu cảm giác được, giữa Băng và Phong có chuyện gì đó.
- Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa! tránh xa tôi ra!!
Băng hơi ngước lên, ra hiệu cho Khang
- Đi thôi…

Sau lưng Phong, người con gái ấy lại đang xa dần…
Cậu chỉ thấy tim mình đau nhói lên, và rõ ràng mỗi lần đau, đau hơn trước nhiều. Phong cố chịu đựng, cố kiềm chế, nhưng dường như không thể. Tay cậu đưa lên giữ lấy ngực trái. Cậu quay mặt vào tường ho vài tiếng. Đôi mắt Phong hơi sững lại… Ngón tay quệt nhẹ qua miệng. Dính máu! Cậu thấy trên tường … những vết máu đỏ tươi…


- Lần đầu tiên ta thấy em nói những điều độc ác như vậy!
Băng rõ ràng đã muốn nói nhẹ nhàng hơn khi nhìn thấy Phong . Nhưng không hiểu sao những lời làm kẻ khác đau, nhỏ có thể nói ra dễ như vậy.
- Xảy ra chuyện gì thì em cũng đừng những lời như thế với ta đấy! không phải dành cho ta mà ta nghe còn ớn lạnh. Haizz. Đúng là phụ nữ không giết người bằng dao.
- Tuyệt vậy sao?
- Cái gì tuyệt?
- Đêm qua!
- À thì…
- Hiểu rồi! Ngủ dưới đất rất tuyệt!
- Cái… cái gì, không phải em định bắt ta nằm đất nữa chứ?



“ Không moi thêm được tin tức gì sao?”
“ Lần này Lâm Chấn Đông giấu rất kĩ, ngay cả con trai còn không được biết rõ thì khó mà điều tra được gì hơn!”
“ Tôi hiểu rồi. Nhưng tôi đoán kế hoạch lần này rất lớn và nghiêm trọng. Không liên lạc lại với tổ chức nữa, chúng ta tự hành động thôi!:
“ Ok!”


Dù chưa nắm rõ tình hình nhưng Khang biết kế hoạch sắp tới vô cùng quan trọng. Cậu quan tâm hơn tới việc theo dõi và sắp xếp đàn em cũng như việc chuyển vũ khí xuất xưởng tới kho.
Rời mắt khỏi màn hình máy, Khang quay ra nhìn nơi cửa phòng tắm vừa mở, Băng vừa bước ra.
- Ta yêu em!
Băng ngước lên nhìn Khang bằng cặp mắt khó hiểu
- Thì ta đã bảo ngày nào cũng sẽ nói câu đó mà. Em xong rồi thì đi ăn tối đi!
Băng đã tiến lại cạnh Khang, nhỏ bất giác liếc vào màn hình laptop. Nó đang thu về hình ảnh từ camera.
- Gì vậy?
- Không có gì đâu. Cha chuyển hàng về, ta đang cho đàn em di chuyển sang phòng chứ có an ninh tốt hơn
- Chắc là quan trọng?
- Ừ, mà ta cũng không rõ. Cha nói cần bảo mật cho kế hoạch sắp tới
- Cậu chủ - Sheely đang tiến vào
- Sao rồi?
- Em đã dặn dò đàn em kĩ càng. Hình như phía cậu 2 đang cho người tăng cường canh gác
Khang nhìn Sheely, nhận ra 1 giây nào đó ánh mắt hắn hướng về phía Băng , không, hình như cả 2 ánh mắt của 2 người đã cùng giao nhau. Đôi mắt tinh ý của Khang luôn để ý được những biểu hiện nhỏ nhặt nhất của người đối diện, đó là 1 trong những phẩm chất của kẻ lãnh đạo.
- Thế đấy. Kế hoạch sắp diễn ra và kẻ thực hiện chưa biết nó là gì!
- Có lẽ ông chủ đã có dự tính trước cả rồi.
Reng… di động của quản lý chợt rung.
… Hắn cúp máy và thông báo với Khang bằng giọng hơi căng thẳng
- Ông chủ vừa về. Cho gọi cậu!
- Biết rồi, ra ngoài trước đi!
Sheely ra khỏi phòng, Khang đóng laptop
- Em nhớ ăn tối đấy, ta có lẽ sẽ đi lâu 1 chút
Cậu bước lại phía tủ âm, kéo tủ
- Chết tiệt, thứ gì thế này! – Khang khá bực mình vì tay vừa chạm phải thứ gì trên thành tủ, như chất keo nhưng trong suốt như vô hình – Lũ giúp việc vô dụng!
Khang thay áo sơ mi mới, rồi vội bước đi, không quên để lại cho Băng 1 nụ hôn lên má.
- Bye người đẹp!


… Băng bước lại phía tủ âm, nhìn sát vào 1 mảng thành tủ. Chỉ đơn giản là 1 lớp băng dính trong, sẽ in lại dấu vân tay rõ ràng khi chạm tay vào thôi!
Thụy An đẩy cửa phòng 101, thản nhiên bước vào.
- Chào bạn thân, lâu rồi không gặp
Băng không ngạc nhiên khi An ở đây nhưng nhỏ hơi nghĩ ngơi vì An dám trực tiếp vào phòng Chấn Khang nói chuyện với mình. An không ngốc tới nỗi không hiểu được tính Khang.
- Thời gian ở bên cậu 2 thế nào? Chán rồi lại về bên cậu cả hả?
- Cậu muốn gì thì nói đi! – Đã đến lúc Băng nghĩ cần nói chuyện rõ ràng với An
- Được, nếu cô đã thẳng thắn vậy thì tôi nói luôn. Hôm nay, tôi muốn tôi và cô… cùng chết!
- Cậu muốn tôi chết đến vậy sao?
- Chẳng phải cô rất rõ lí do là gì?
- Cậu có thể giết tôi. Nhưng không phải bây giờ!
An bật cười đầy chế nhạo
- Đây là giọng của 1 kẻ sắp trở thành nạn nhân đấy à? Tôi nghĩ kĩ rồi, thực ra cậu 3 đã chết thì tôi sống trên đời cũng không mấy ý nghĩa. Tốt nhất tôi nên diệt trừ hiểm họa là cô! Rồi sẽ tự kết liễu mình!
An rút từ trong áo ra 1 con dao găm, mũi dao sắc và sáng loáng.
- Nếu có sống, tôi cũng chỉ là muốn trả ơn ông chủ đã cứu mạng thôi! – An đang từ từ tiến lại.
- Ông chủ? Cậu vẫn coi kẻ đó là ân nhân sao?
- Vậy không lẽ coi cha mẹ, những người đã bỏ rơi tôi là ân nhân?
- Lâm Chấn Đông đã nói vậy với cậu? Ông ta giả dối!!
- Im miệng! Cô là gì mà dám nói về ông chủ như vậy?
- Còn cậu không phân biệt trắng đen! Cậu sống đến giờ cũng chỉ để báo ơn cho kẻ đã… - Băng nghẹn họng, nhỏ không thể nói tiếp.
- Cô biết gì mà nói? Kẻ chỉ làm tổn thương người khác như cô thì lấy tư cách gì mà dạy đời tôi?
- An! Dừng lại đi! Cậu lạc đường rồi.
An lại bật cười thích thú. Nhỏ đứng ngay trước Băng. Và mũi dao hướng lên
- Đừng tìm cách để tôi không giết cậu…
- Đừng vậy nữa! Cậu không nhớ gì sao? Thật sự không còn nhớ gì sao?
- Cô điên à!! – Một tay An túm lấy cổ váy của Băng, tay kia giơ con dao lên
- Tại sao lại không thể nhớ gì chứ? Công viên Ruby? Siêu thị Palazi?
- Im đi! Và xuống Địa Ngục bây giờ!
Con dao giơ thẳng lên và…
- Hunter! Cậu là con gái…
Băng nghẹn họng lần nữa, vì lưỡi sao bằng cách quá nhanh nào đó đang kề sát vào cổ nhỏ, tưởng chừng nhấn thêm chút nữa máu sẽ bật ra.
Băng không tài nào giữ bình tĩnh được trong lúc này… Nhỏ không biết rằng khuôn mặt An đang biến sắc thế nào, đôi mắt nhỏ giãn rộng chứa đầy nỗi sửng sốt.
- Thụy An?
Cheng… con dao bị ném văng đi. Băng không đoán nổi An đang nghĩ gì…
An lùi dần, lùi dần…
- An! Nghe tôi nói hết đã!
- Im đi! Tôi sẽ trở lại và giết cậu sớm thôi!
Tay An chỉ về phía Băng và nhỏ nói gằn xuống từng chữ.
Băng chỉ kịp nhìn thấy chiếc nhẫn ánh lên trên ngón tay giữa của An. An đã quay phắt đi và lao ra ngoài…
Băng đứng như chôn chân xuống đất. Thái độ của An quả thực kì lạ. Khi được nghe gì đó về thân thế của mình, người ta nếu không tin thì cũng phải tò mò muốn biết.
… An bước từng bước nặng nề trên hành lang vắng. Bàn tay đeo chiếc nhẫn xiết chặt lại, rất chặt. Nước mắt nhỏ đang trào ra, ngày càng nhiều.Nhỏ vẫn mím môi và cắn chặt răng để không 1 tiếng khóc nào phát ra ngoài… Dù hành lang rất vắng và thực sự nhỏ đang muốn khóc nấc lên,gào lên nhưng nhỏ vẫn đưa tay bịt chặt miệng…


Phòng làm việc của Lâm Chấn Đông.
Ông trùm ngồi trước bàn làm việc, 2 tay đan vào nhau. Căn phòng kín đã được kiểm tra và loại bỏ bất cứ thiết bị nào có sóng thu âm hay sóng từ.Không 1 tên cận vệ nào được phép ở lại.
- Thế nào, các con? Đang tò mò về kế hoạch lớn sắp thực hiện chứ?
- Cha đang định làm gì vậy? – Khang lập tức lên tiếng- Giấu cứ như chúng con là gián điệp ấy!
- Không phải cuộc gặp lần này là bàn về chi tiết kế hoạch hay sao? Gián điệp? Không phải trong 2 con!
- Ý cha là khu biệt thự có gián điệp?
Lâm Chấn Đông khẽ nhếch mép cười.
- Sẽ sớm được biết thôi!
- Được rồi,những ý nghĩ linh tinh của cha dẹp đi. Nói cho con biết về kế hoạch ACLV12!
- Sáng mai sẽ chính thức thực hiện!
- Gì ạ? không phải đã thông báo cho quản lí là 1 ngày nữa sao?
- Chấn Khang! Hãy dùng cái đầu của 1 kẻ lãnh đạo đi!
Lâm Chấn Đông liếc nhìn cậu con thứ hai. Phong đang đứng dựa lưng vào chiếc cột gỗ, cậu vẫn thường không tham gia vào cuộc tranh luận.
- Chấn Phong? Trông sắc mặt của con có vẻ không được tốt?
- Không sao!
- Vậy được rồi, ta sẽ thông báo về kế hoạch ACLC12!
8h sáng mai, sẽ có 1 cuộc gặp bí mật các đối tác lâu nay chỉ giao dịch trên mạng xuyên quốc gia trong chính khu biệt thự này!
- Để kí kết hợp đồng sao ak?
- Phải! Kí hợp đồng chuyển hàng. Chắc các con cũng đoán ra hàng lần này là kho vũ khí và 2 quả bom hạt nhân. Để tránh sự chú ý của CIA, người của Chấn Khang sẽ ra khỏi biệt thự vào đêm nay. Chấn Khang, con sẽ lo việc giao dịch. Địa điểm ta sẽ gửi bản đồ qua máy con.
- Trở vũ khí hạt nhân trên tuyến đường đi khắp thành phố, con e sẽ khó mà thuận lợi
- Sẽ có những trạm kiểm tra đã mua chuộc được người, trên bản đồ đánh dấu đỏ. Con hãy liệu các đoạn đường để đi. Khối lượng xe không nhỏ nên đương nhiên việc bị phát hiện sẽ dễ dàng hơn. Hai chiếc xe lớn tương đương và biển số ý hệt sẽ được chờ sử dụng nếu bất trắc xảy ra.
- Nhưng chở lượng hàng khủng như vậy vào ban ngày ngay trươc mũi lũ cảnh sát có mạo hiểm quá không?
- Mạo hiểm sẽ làm lũ cớm không ngờ tới!.. Còn Chấn Phong, như dự định, người của con sẽ đưa các đối tác về khu biệt thự. Ảnh của các nhân vật và chuyến bay họ đáp xuống sẽ được gửi tới máy con .Ta nghĩ con sẽ biết nên làm gì.
Chấn Khang hơi khó chịu vì suy nghĩ “Chấn Phong luôn là thiên tài” của cha.
- Con thấy giao dịch lần này không nguy hiểm hơn những lần trước là bao. Con không hiểu tại sao cha phải quan trọng hóa lên như vậy
- Con nhầm rồi, sự quan trọng không nằm ở cuộc giao dịch mà là ở bản hợp đồng! Nó không được kí kết cho cuộc giao dịch thử nghiệm này mà có hiệu lực trong suốt thế chiến thứ 3!
- Ý cha là lượng hàng chuyển đi sẽ bắt đầu cho thế chiến?
- Sự bắt đầu chính là 2 quả bom nguyên tử của chúng ta sẽ phá hủy 2 thành phố lớn trên thế giới! Là thử nghiệm bom và cũng là xác định ngày đầu tiên của thế chiến!
Giờ thì Chấn Khang đã hiểu toàn bộ sự nghiêm trọng mà Lâm Chấn Đông muốn nói tới
- Nhưng các con nên nhớ “họ” không chỉ lấy hàng từ phía ta, nên vũ khí phải luôn được chế tạo 1 cách tối tân nhất.
- Con hiểu rồi!
- Còn 1 điều có lẽ 2 con đã được nghe từ quản lý. Cuộc gặp ngày mai cả 2 con sẽ cùng tham gia!
- Nếu là học hỏi “kinh nghiệm giao tiếp” thì không cần đâu, thưa cha.
- Ta không bảo các con đến làm cảnh. Bản hợp đồng ngày mai, bên ta, sẽ do 2 con kí!
Chấn Khang sững người khi nghe thông báo của Lâm Chấn Đông . Còn Chấn Phong thì 1 khoảnh khắc đã đưa ánh mắt về phía cha.
- Cha… chuyện này…
- Chưa xác định được người thừa kế nên cả 2 con sẽ cùng nhận nhiệm vụ của vị trí này. Có ai phản đối sao?
- À, không … - Khang biết nếu cha đã nói là “nhiệm vụ của vị trí thừa kế” thì từ chối có nghĩa là từ chối vị trí ấy.
- Nếu không còn điều gì, con xin về phòng.
- Có chuyện này, không biết có ai trong 2 con lưu tâm không nhưng ta vẫn sẽ nhắc nhở. Một ngày nữa, tức sau ngày thực hiện kế hoạch ngày mai, sẽ chính là ngày mà 3 năm trước ta đưa đứa bé ấy về. Cũng có nghĩa là ngày… nó tròn 17t!
Tim Chấn Khang đập nhanh hơn 1 nhịp, cậu từ lâu đã quên mất điều đó… Còn Chấn Phong, cậu chưa bao giờ quên. Đó là lý do cậu muốn đưa Băng đi khỏi chốn Địa Ngục này, trước khi “ngày đó” đến.
- Chắc các con đã có quyết định cho riêng mình rồi – Lâm Chấn Đông liếc mắt về phía cậu con cả, giọng đầy ngụ ý – Phải không, Chấn Khang ?
Khang nuốt khan
- Vâng, thưa cha!
- Đừng quên điều ta đã nói với con!
Chấn Khang cúi đầu, lùi vài bước và quay đi. Phong đã đi trước 1 đoạn…
- Mày định thế nào?
- Vị trí đó tôi không cần. Điều tôi cần là cô ấy được an toàn.
- Nhưng vẻ như cha muốn vị trí ấy thuộc về mày!
- Ông ta nói gì?
- Ukm… Nếu 1 kẻ bỏ cuộc, kẻ còn lại không thể ra tay với cô ấy, cũng không dành được quyền thừa kế!
- Lựa chọn được đặt ra rồi…
- Tao thì cảm giác, tao và mày sẽ có 1 cuộc xung đột không nhỏ. Hoặc tao và mày, hoặc 2 chúng ta… với người con gái ấy.


6h sáng mai
Quần áo đã gọn gàng và chỉnh tề, Khang giắt 2 khẩu súng ngắn vào trong áo và đeo lên tai thiết bị nghe.
Khang tiến lại phía giường nơi Băng đang ngủ ngon lành. Cậu khẽ vuốt tóc Băng và nhìn nhỏ ngủ. Băng cựa người, nhíu mày, he hé đôi mắt.
- Em cứ ngủ nữa đi! Ta phải ra ngoài làm việc rồi.
Khang cúi xuống hôn nhẹ lên má Băng
- Ta sẽ về sớm. Chờ ta nhé và ở yên trong phòng đấy!
Khang quay đi, thích thú với ý nghĩ “thế này thật giống vợ chồng”. Chợt, cậu quay lại như quên nói điều gì quan trọng lắm…
- Ta yêu em…


Trừ đàn em của Chấn Khang và Chấn Phong đã được sắp xếp trước thì tất cả mọi người trong khu biệt thự đều được nhận lệnh ở yên trong phòng.
8h!
Hai hàng vệ sĩ đứng nghiêm trang, nhất loạt cúi đầu. Ông trùm mafia đang bước đi với vẻ nghiêm nghị và bình tĩnh của 1 kẻ lãnh đạo. Phía sau ông, Chấn Khang và Chấn Phong đang bước theo cha.
Khang đưa tay chỉnh lại thiết bị nghe
- Cậu chủ! Em đã cho 10 tên đàn em lái xe khỏi khu biệt thự để đánh lạc hướng những kẻ theo dõi, nếu có.
- Được rồi, bảo lũ đàn em ở khu ổ chuột Desan chuẩn bị nghe lệnh.
- Cậu chủ, hàng lần này chuyển tới đâu?
- Nếu không muốn bị cho là gián điệp thì ngậm miệng và đợi lệnh!
Khang lại tiếp tục bước theo Lâm Chấn Đông.
Một tên cận vệ cẩn trọng mở cánh cửa sắt mạ bạc cao và rộng… Phía trong, 1 căn phòng lớn được trưng bày lịch sự, cùng với ánh đèn trắng nhạt, càng tạo không khí tĩnh mịch và uy nghiêm. Lâm Chấn Đông cùng 2 cậu con trai bước vào…
- Đã để các ngài đợi! Xin thứ lỗi!


Phòng 101.
Vấn bộ tóc dài lên, Băng đội sụp chiếc lưỡi trai đen xuống. Đứng trước gương, nhìn mình đã gọn gàng và thay đổi chóng mặt trong chiếc áo choàng đen dài của Chấn Khang cùng chiếc lưỡi trai, Băng hít 1 hơi dài… Đã đến lúc!
Nhỏ đeo đôi găng tay mỏng và mở laptop của Khang.
Rất nhanh chóng, nhỏ truy cập vào hệ thống an ninh. Hệ thống hỏi mật mã. Băng nhắm nghiền mắt, tua lại trí nhớ. Nhỏ đã thấy Khang đánh dòng mật mã khi ở cách cậu vài met. Với mật mã 32 kí tự và khả năng lướt phím của Khang, khó mà đoán ngay được dòng mật mã là gì. Nhưng Băng có thể ghi nhớ từng cử động lên xuống của 10 ngón tay Khang …
Băng đặt 2 bàn tay lên bàn phím, bắt đầu tua lại kí ức như tua chậm 1 đoạn phim, ngón tay nhỏ di chuyển trên các kí tự. Phải chuẩn xác ngay từ lần đầu! Vì sau 3 lần nhập không đúng thì hệ thống sẽ phát tín hiệu có kẻ lạ đột nhập, nhưng chỉ 1 lần thì máy tính sẽ ghi nhớ lần đánh sai mật mã, ngày và giờ. Enter!
Băng mở mắt, đã truy cập thành công vào hệ thống!
Điều đầu tiên nhỏ nhìn thấy là camera trực tiếp thu về từ khắp các dãy hành lang. Băng nhanh chóng tìm được vị trí camera ở hành lang có phòng chứa hàng Lâm Chấn Đông chuyển về, mà hôm qua Chấn Khang đã theo dõi.
Có 2 tên đứng canh và rõ ràng phòng ấy sử dụng hệ thống an ninh JPA cấp cao. Nếu truy cập được vào phòng điều khiển hệ thống an ninh toàn khu biệt thự thì việc đột nhập sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều. Băng tự nhắc mình phải điều khiển nhanh nhất có thể để thoát ra, vì Chấn Phong sẽ phát hiện có kẻ đang điều khiển trong hệ thống an ninh chính nhanh thôi.
Băng, bằng nhiều thao tác phức tạp, đã đóng băng mạng lưới camera trong 15 phút.. Nhỏ thoát khỏi mạng lưới camera, truy cập vào phòng điều khiển… Nhập lại mật mã. Enter!
Đôi đồng tử của Băng chợt giãn ra…
- Lâm Chấn Phong! Đầu hắn chứa gì vậy?
Muốn truy cập phòng điều khiển, hệ thống không chỉ hỏi lại mật mã mà còn buộc phải mở webướcam. Tức là nhận dạng khuôn mặt chủ nhân thì mới có thể truy cập!
Băng chỉ cần nhấn enter lần nữa, lập tức webướcam sẽ mở. Nhỏ nuốt khan, dùng 2 tay đóng mạnh chiếc laptop. Phải chuyển phương án! Băng bước vội ra khỏi phòng.


- Chúng tôi vẫn nghĩ giao dịch lần này, ngài là người đứng đầu?
- Bây h là vậy, nhưng tương lai không xa … - Lâm Chấn Đông nhìn về phía 2 cậu con trai – Một trong hai đứa chúng sẽ thay thế vị trí của tôi!
- Hai chàng trai trẻ tuổi này hẳn có trí óc không thường. Bề ngoài đã rất có tư chất của 1 nhà lãnh đạo. Riêng chuyện với 1 bản hợp đồng lớn thế này, để 2 cậu đặt bút kí thì rõ là Lâm Chấn Đông , ngài đã rất coi trọng con trai mình!
- Quá khen rồi, thực sự chúng cũng đã giúp tôi rất nhiều.
- Được rồi, bản hợp đồng đã kí. Nhưng chúng tôi cần chắc chắn hàng được chuyển tới tận tay người của chúng tôi thì tiền mới có thể chuyển vào tài khoản của ngài!
- Đương nhiên rồi. hãy theo dõi trên màn hình!
Một màn hình lớn được bật lên, thu hình ảnh từ vệ tinh nhân tạo. Trên màn hình là phía sân trước của 1 nhà kho lớn trong khu ổ chuột Desan vắng vẻ.
- Mời các ngài kiểm tra hàng. Và theo dõi nó được đưa trực tiếp tới địa điểm giao hàng! Chấn Khang, ra lệnh đi.


Băng bước nhanh trên dãy hành lang, nhỏ chỉ có gần 15 phút để hành động.
Phía trước, có 1 người đang bước hướng ngược lại
Hai người lướt qua nhau trong tích tắc. Không một cái liếc nhìn, không một ám hiệu nhưng Băng đã kịp nhận từ tay người kia 1 vật. Nhỏ nhét nó vào túi áo choàng và rảo bước tiếp. Chỉ cần qua 1 dãy hành lang nữa là tới hành lang có phòng chứa hàng.
- Cô đang làm gì ở đây?
Băng sững lại, trước mắt nhỏ là…. quản lí Wind!
- Dạo chơi thôi! – Rút tay từ túi áo ra, họng súng trên tay Băng đã chĩa thẳng vào Wind.
Lập tức, tay Wind vung ra 1 lực rất mạnh hòng gạt khẩu súng khỏi tay Băng, nhưng thật bất ngờ, tay hắn chưa chạm được vào khẩu súng thì Băng đã buông lơi tay, khẩu súng rơi xuống sàn! Trong lúc ấy, tay kia của Băng rút từ túi áo ra, và rất nhanh, 1 mũi tiêm chọc thẳng vào sườn tay quản lý . Chỉ 2 giây sau, mũi tiêm rút ra, tay quản lý ngã phịch xuống …
Băng đưa tay kéo mũ sụp hơn xuống :
- Không thú vị đâu!

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ