Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Thời gian trôi mãi - Trang 6

Full | Lùi trang 5 | Tiếp trang 7

Chương 20

Nhâm Nhiễm đã tìm được một khách sạn trên đường Hoa Thanh và ở lại đó.

Hạ tuần tháng 8, thành phố Hán Giang nóng nực như những gì còn lưu lại trong ký ức của cô, mùa hạ trải dài trong thành phố, không có dấu hiệu gì cho thấy sắp kết thúc. Mặt trời hắt nắng từ lúc sáng sớm đến lúc hoàng hôn, chiếm lĩnh bầu trời, không khí nóng ran, dường như đã ngừng lưu thông.

Mùa đông năm 16 tuổi, mẹ cô - bà Phương Phi mất, sau khi lo xong hậu sự cho vợ, ông Nhâm Thế Yến đã đưa cô rời thành phố Z và chuyển trường đến thành phố này.

Sau khi xuống tàu, chào đón cô là thời tiết lạnh giá ẩm thấp của mùa xuân, sắc trời xám xịt, gió Bắc lạnh buốt, mưa phùn xen lẫn những bông tuyết nhỏ phả vào mặt, mặt đường nhơm nhớp toàn bùn, tất cả mọi người đều cúi đầu bước đi vội vã, cảnh tượng này thê lương như tâm trạng cô lúc đó.

Tiếp theo đó là mùa xuân ngắn ngủi khiến người ta không kịp cảm nhận, nhiệt độ gia tăng nhanh chóng, sau đó liền bước ngay vào mùa hè dài dằng dặc và ngột ngạt, khí hậu khắc nghiệt như vậy, cộng với nỗi buồn thê lương, nỗi cô đơn không hòa nhập được với bạn bè mới khiến cô lúc nào cũng lặng lẽ, buồn bã. Nếu mùa hạ năm đó Kỳ Gia Tuấn không đăng ký thi đại học ở đây, tạo cho một niềm vui bất ngờ, cô nghĩ, chắc là mãi mãi cô sẽ không thể quen được với môi trường ở đây.

Hiện tại lại một lần nữa sống giữa thành phố này, cô không thể không nhớ đến những năm tháng đó. Lúc đầu cô không có ý định đến đây, nhưng cuối cùng lại ở lại giữa cái mùa khí hậu khắc nghiệt nhất này. Cô còn chưa kịp đưa ra kế hoạch gì cụ thể sẽ đi đâu, có lẽ không có nơi nào có thể khiến cô chạy trốn mọi ký ức, chấm dứt mọi nỗi nhớ nhung và bắt đầu lại từ đầu với cuộc sống mới. Việc mà cô cần phải làm chỉ có thể là đối mặt với từng sự việc.

Mang theo suy nghĩ này, sáng hôm sau Nhâm Nhiễm đã dịch xong số tài liệu trong tay, sau khi gửi email cho Thái Hồng Khai, cô đã bước ra khỏi khách sạn mát mẻ.

Đến 4 giờ chiều, mặt trời vẫn rất gay gắt, trên đường hơi nóng bốc lên. Cô đến trường đại học luật kinh tế tài chính mà cô đã từng sống ở đó hai năm, nhưng vừa mới đến cổng trường, cô đã vô cùng sửng sốt, trước mắt đã biến thành khu văn phòng và khu nhà ở, hoàn toàn không còn nhìn thấy bóng dáng của một ngôi trường nữa, càng không nói đến dãy cửa hàng nhỏ ồn ào nằm cạnh trường chuyên bán hàng cho sinh viên.

Cô hỏi một người đi đường thì biết mấy năm trước, trường đại học luật kinh tế tài chính đã chuyển từ khu vực chật hẹp này đến khu vực dành riêng cho các trường đại học nằm ở ngoại ô.

Dựa vào trí nhớ mang máng, cô đi ra phía sau, ở đây đã được quy hoạch lại, ngọn núi nhỏ trước đây đã được san thành mặt phẳng, chỉ giữ lại một chút nhấp nhô, không thể tìm thấy con đường đi về khu kí túc xá mà ngày trước cô và ba đã từng ở. Đi một vòng, không có sự thay đổi lớn lao, nhưng không còn cái gì có thể trùng khớp với ký ức của cô nữa.

Nhâm Nhiễm rời địa chỉ cũ của trường, đến bên bờ sông, đã hơn 6 giờ tối rồi, mặt trời chếch về phía lầy, nhưng ánh nắng vẫn gay gắt, còn lâu mới đến lúc hoàng hôn.

Sông Trường Giang chia thành phố này thành hai phần Bắc và Nam. Lần đầu tiên Nhâm Nhiễm đến bên bờ sông là đi với Kỳ Gia Tuấn, khi anh vừa mới đặt chân đến thành phố này, vào một buổi chiều hoàng hôn cuối hạ.

Kỳ Gia Tuấn và cô ngồi trên bậc cầu thang bị mặt trời nung nóng, nhìn mặt nước mênh mông trước mặt, vừa lắc đầu vừa nói: "Đúng là vô cùng cuồn cuộn, bao la".

Cô lườm anh một cái: "Anh dùng tính từ gì để miêu tả vậy?"

"Đây là phát biểu cảm tưởng mà. Tiểu Nhiễm, thành phố này cũng không tồi đó chứ, rộng rãi, không tệ như những gì em nói qua điện thoại đâu".

Cô liền lẩm bẩm: "Dù gì thì em cũng không thích ở đây".

"Ngoài thời tiết nóng bức, bạn bè nói mình không hiểu, thức ăn thì cay ra, còn có lý do gì nữa?"

Cô nghĩ một lát, đành phải thừa nhận nguyên nhân khiến cô không thích là do tâm trạng của mình không vui.

"Thôi, từ giờ trở đi, anh sẽ thường xuyên đến chỗ em - giám sát em, em phải vui lên, hứa với anh đi, năm lớp 12 phải học hành cho tốt".

Thành tích học kỳ I của Nhâm Nhiễm rất tệ, đương nhiên là ba không trách cô, nhưng từ nhỏ đến lớn cô chưa bao giờ tụt hậu trong chuyện học hành nên đành phải cúi đầu. Nhưng Kỳ Gia Tuấn không hề có ý giáo huấn cô, anh vuốt nhẹ mái tóc cô, "Đương nhiên cũng không cần phải quá cố gắng, giống như anh là được, cố gắng một chút thôi, thi đỗ trường đại học luật kinh tế tài chính là được. Ngộ nhỡ cố gắng quá sức lại thi đỗ trường đại học Bắc Kinh hay đại học Thanh Hoa thì gay, anh không theo đến đó được đâu".

Nhìn vẻ mặt trêu chọc, thoải mái của Kỳ Gia Tuấn, tự nhiên cô lại thấy yên tâm, hơn nửa năm sau khi mẹ mất, lần đầu tiên cô cười khúc khích.

"Nào đi, anh đưa em xuống nước chơi".

Kỳ Gia Tuấn kéo tay cô xuống nước, đi đến tận bờ cát bị nước đánh vào.

Lúc đó bờ sông vẫn mang vẻ nguyên thủy, bờ cát lộ ra rất rộng, bên bờ là những con thuyền cũ nát đậu bừa bãi, cỏ dại mọc um tùm, đám lau sậy cao ngang đầu người, nước sông sục lên toàn cát vàng, đục đến nỗi khiến Nhâm Nhiễm không hề muốn lại gần, nhưng nhìn thấy Kỳ Gia Tuấn tháo giày tất ra hào hứng bước xuống nước, tự nhiên cô cũng thấy vui vui.

Hiện tại, bờ sông hiện ra trước mắt Nhâm Nhiễm đã hoàn toàn khác với ngày trước. Dọc bờ sông đã xây dựng lên một công viên bờ cát dài 10 km, trồng đầy các loại cây cổ, các bức tranh điêu khắc, đình đài tô điểm ở giữa, cảnh quan cao thấp lô nhô, các phiến đá granit tạo ra những chỗ đứng để ngắm sông.

Năm nay mùa nước có phần kéo dài, nước sông dâng lên bậc đá không rút xuống, đứng trên bờ đê trên cao nhìn xuống, dường như phía dưới đã trở thành một công viên nghịch nước tự nhiên. Ánh tà dương nhuộm mặt sông thành màu vàng, đầu người nhấp nhô, từng nhóm hai ba người đứng từ bờ kéo dài ra gần giữa sông, vừa có người dân thành phố đưa gia đình đến khu nước nông để hóng mát, đồng thời cũng có không ít người bơi lội ở khu vực nước xiết.

Cảnh tượng náo nhiệt như vậy hoàn toàn nằm ngoài sự tưởng tượng của Nhâm Nhiễm. Cô men theo bậc đá bước xuống dưới, chỉ nhìn thấy một ông bố trẻ đang đứng dưới nước khích lệ cậu con trai của mình: "Nào, vẫn xuống được một bước nữa đấy".

Cậu bé chừng 4-5 tuổi đó sợ hãi đứng giữa dòng nước cao đến rốn, thử thò một chân xuống nước, nước cao đến ngực cậu, cậu lại la lớn vừa mừng vừa sợ: "Ba, con không đứng vững được, con sắp bị trôi rồi".

Nhâm Nhiễm ngồi xuống như mọi người xung quanh, tháo giày ra, nhúng chân xuống nước sông đục ngầu. Nước sông gợn lên những đợt sóng lăn tăn, nhấp nhô dưới bắp chân cô, mát rượi và nhẹ nhàng.

Một quả bóng ướt đột nhiên bay đến trước mặt cô, Nhâm Nhiễm liền đưa tay đón lấy theo phản xạ, nước lập tức bắn hết lên mặt, lên người, chỉ nghe thấy cậu bé đó la lớn: "Bóng của cháu, bóng của cháu, trả cho cháu".

Ông bố trẻ liền vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi em. Ngưu Ngưu, mau xin lỗi cô đi".

Cậu bé lẩm bẩm gì đó, không nghe rõ đang nói gì, cô liền cười nói: "Không có gì đâu anh" rồi ném bóng trả lại, cậu bé đón lấy, vui vẻ nhảy bật lên, sau đó lại một lần nữa tinh nghịch ném quả bóng cho cô.

Họ cứ ném qua ném lại như vậy, không ngờ Nhâm Nhiễm lại không thấy chán, cậu bé đó lại càng đùa nhiệt tình hơn, chơi cho đến khi mẹ cậu mang một que kem đến, cậu mới vỗ tay reo lên, ném quả bóng xuống ôm chặt chân mẹ, cố gắng nhảy lên với que kem.

Nhâm Nhiễm ném quả bóng cho ba cậu, nhìn sang bờ sông bên kia thất thần, mãi cho đến khi cậu bé đưa vào miệng cô que kem đã cắn một miếng to, cô mới quay về với thực tại.

"Cô ơi, cho cô cắn một miếng".

Ba cậu ôm bụng cười vì hành động của cậu con trai, mẹ cậu thì vừa tức vừa buồn cười, chị la lớn: "Ngưu Ngưu, mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi, không được lấy đồ của mình đã ăn để đưa cho người khác, mất lịch sự quá".

Nhâm Nhiễm cũng không nhịn được cười, vừa cười vừa lắc đầu: "Cảm ơn Ngưu Ngưu, cô không ăn".

Mặt trời treo trên bầu trời phía Tây từ từ xuống thấp, mây chiều đỏ rực như ngọn lửa, nửa bên sông ồn ào, nửa bên sông in màu đỏ tươi của mây chiều, rất tráng lệ. Nhâm Nhiễm nhìn cảnh tượng này một cách chăm chú, còn mọi người xung quanh dường như đã coi đó là điều bình thường từ lâu, không có cảm nhận rằng đang có cảnh đẹp xuất hiện lung linh trên bầu ừời.

Không biết lại ngồi thêm bao nhiêu lâu nữa, cuối cùng mặt trời vẫn từ từ chìm xuống dưới đường chân trời, nền trời tối hơn, đèn bên bờ sông được bật sáng, ánh đèn lung linh, mờ ảo dưới mặt nước, lại tạo nên một bức tranh phong cảnh hoàn toàn khác.

Nhưng bên bờ sông không vì thế mà yên tĩnh trở lại, những bãi trống rộng rãi trên bờ được dựng thành các điểm karaoke lộ thiên đơn giản, những bài hát đang thịnh hành thi nhau vọng lại, một số người hát khá hay, còn một số chỉ có thể coi là gào trong micro, khán giả xung quanh người thì huýt sáo, người thì vỗ tay cổ vũ.

Đôi vợ chồng trẻ đó đã đưa cậu con ra về, nhưng số người nghịch nước không giảm đi, thậm chí thỉnh thoảng lại có những đôi trai gái dáng vẻ là dân văn phòng đem cặp xách và bia đến, cởi cúc áo cổ của chiếc áo sơ mi ra, tháo giày tất, xắn ống quần lên, từng đám năm ba người cùng ngồi uống bia nói chuyện, dĩ nhiên nhiều hơn cả vẫn là những đôi tình nhân ngồi dựa vào nhau nói chuyện thầm thì mà không quan tâm đến sự tồn tại của người khác.

Các âm thanh ồn ào vọng vào tai cô.

"Lát nữa đi xem phim nhé, nghe nói…”

"... chế độ sát hạch kiểu này thực sự là phi nhân đạo..."

"... Nếu mỗi tháng phải trả ngân hàng 3.500 NDT thì bọn tôi đành phải hít gió trời để sống thôi. Chi bằng…”

"Nếu em đồng tình vói quyết định của gia đình sang Canada học thì bọn mình rất khó có cơ hội gặp lại nữa…”

"Tổ chức đám cưới vào mùa đông không thích lắm, tháng 12 mặc váy cưới đứng ở cửa khách sạn đón khách sẽ bị đóng băng thành tượng mất. Có lẽ năm sau..."

"Mẹ anh ta vẫn dở hơi như vậy à? Thật không chịu nổi…”

"Em chuẩn bị nói chuyện nghiêm túc với anh ấy, không thể tiếp tục một cách u u minh minh như thế này được…”

Đột nhiên, Nhâm Nhiễm ý thức ra được rằng, sau hơn một năm xa rời sự ồn ào và sống khép mình, lần đầu tiên cô không cần phải chuẩn bị trước gì về mặt tâm lý, hòa mình vào cộng đồng một cách rất tự nhiên, trong thời gian dài như vậy không rút lui, không lo lắng, không chán nản, dường như cô chưa bao giờ rời xa trần thế ồn ào phồn hoa này.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn mặt sông nước đang cuồn cuộn, một chiếc phà vang lên tiếng còi trầm, đang từ từ chạy sang bờ bên kia, giữa ánh đèn mờ ảo, có thể nhìn thấy hành khách đang dựa vào lan can hóng gió sông. Bên trái cách đó không xa là cầu Trường Giang số 1 đã được xây dựng từ rất lâu, chân cầu khổng lồ đứng sừng sững giữa dòng nước; Đằng xa bên phải là một cây cầu lớn khác, đèn điện trải dài trên cây cầu, kéo dài đến tận bờ sông ồn ào phía bên kia. Nhìn lâu lại thấy có cảm giác hư ảo, dường như ở bờ bên kia là một cuộc sống hoàn toàn khác.

Trong một đêm hè khác của nhiều năm về trước, cô đã từng ngồi xe của một người đàn ông, đi từ cầu Trường Giang số 1 đến phía Bắc của sông, đi qua khu trung tâm ồn ào, qua một cây cầu khác rồi trở về trường, đó là sự khởi đầu chính thức của cô khi rơi vào một tình yêu.

Đối với thành phố này, có thể cô cũng được coi là một kẻ thù, nhưng mang theo nhiều ký ức nặng nề như vậy để quay trở lại, mọi thứ trước mắt đã trở nên xa lạ như vậy, mới mẻ như một bức tranh lần đầu tiên trải ra trước mắt cô.

Mọi người xung quanh đều đang cười nói rôm rả, trút bỏ mọi sự phiền hà do công việc nặng nề, sự đãi ngộ bất công và thời tiết tồi tệ lúc ban ngày, không để tâm đến nhiệt độ nóng bức khiến người ta ngạt thở, tận hưởng thời gian nhàn nhã mà gió sông đem lại.

Điều quan trọng nhất là, cô cũng có thể như họ, thử mỉm cười đón nhận tất cả, cảm nhận được niềm vui trong những khoảnh khắc đời thường, những nỗi u ám chất chứa trong lòng từ bấy lâu nay dường như đã bị quét sạch một cách vô hình, bị xếp vào một xó, đủ để khiến cô niêm phong lại không thèm quan tâm đến nữa.

Chỉ nghĩ đến điều này, Nhâm Nhiễm đã cảm thấy không tin.

Cô quyết tâm thử nghiệm lại một lần nữa xem cảm giác này có chân thực hay không, cô đi giày vào, bước lên bậc đá, đi qua con đường bên sông, dựa vào ký ức mơ hồ, bước về phía con đường đi bộ ở khu thương mại.

Thành phố về đêm đã mát mẻ hơn, đường phố ồn ào náo nhiệt hơn ban ngày. Cô chậm rãi len qua dòng người đông đúc, mua mấy món đồ chơi nhỏ chẳng để làm gì ở cửa hàng nhỏ bên đường, cuối cùng đã xác nhận được rằng, cảm giác mà cô ngồi bên sông không phải là ảo giác.

Chẳng mấy chốc đã sang thượng tuần tháng 9, buổi chiều Nhâm Nhiễm tìm đến khách sạn mà ba cô chuẩn bị ở, máy bay đến muộn, ông Nhâm Thế Yến gọi điện thoại nói với cô rằng ông vừa lên ô tô, bảo cô đợi một lát ở sảnh lớn.

Cô đang mở tờ báo ra đọc giết thời gian thì đột nhiên có người gọi cô.

"Nhâm Nhiễm".

Cô ngẩng đầu lên, hóa ra là Điền Quân Bồi, lần trước sau khi đưa cô đến khách sạn, hai người không liên hệ gì với nhau nữa.

"Chào luật sư Điền, đúng lúc lại được gặp anh ở đây".

Điền Quân Bồi thực sự không biết phải ăn nói thế nào, đây dĩ nhiên không phải là một cuộc gặp gỡ tình cờ như Nhâm Nhiễm nói.

Hôm đó, sau khi đưa Nhâm Nhiễm đến đây anh lại quay về thành phố J ngay, sau đó lại quay về thành phố W ở tỉnh để đi làm. Anh thường xuyên nhớ đến cô, chỉ có điều hai ngườỉ chi mói quen nhau sơ sơ, lúc chia tay anh đã xin số điện thoại di động của cô, nhưng không biết bao giờ gọi mới là phù hợp.

Sau mấy hôm, cuối cùng anh vẫn quyết định gọi điện cho cô để hỏi thăm, nhưng điện thoại tắt máy. Đương nhiên, lúc cho anh số điện thoại, cô cũng nói thêm rằng: "Em rất ít khi mở máy, không gọi được anh cũng đừng ngạc nhiên".

Kể từ khi điện thoại di động trở nên phổ cập, dường như người bình thường ít nhiều đều có phần lệ thuộc vào nó, lúc nào cũng mang theo bên người, thậm chí có rất nhiều người còn chuẩn bị đủ lượng pin cần thiết để mở máy cả ngày, chỉ sợ bị nhỡ liên lạc với người khác. Rất ít khi gặp những người như Nhâm Nhiễm, chỉ khi nào cần gọi điện thoại mới mở máy ra. Hơn nữa cô nói rất tự nhiên, dường như đã quen với trạng thái không chủ động liên lạc với người khác từ lâu, hoàn toàn không để tâm đến việc người ta không tìm được cô.

Anh chán nản nghĩ, anh có ấn tượng sâu sắc với cô, nhưng e rằng cô chỉ coi anh là người xa lạ gặp nhau một lần trên đường, không gặp lại nữa, không liên lạc nữa cũng không có gì là đáng tiếc.

Điền Quân Bồi về nhà ăn cơm, khi mẹ anh lại hỏi một lần nữa rốt cục giữa anh và cô người yêu đã xảy ra chuyện gì, tại sao nói chia tay là chia tay ngay, anh lại càng chán nản hơn.

Mối tình của anh và cô người yêu cũ Trịnh Duyệt Duyệt đã được cả nhà ủng hộ.

Anh xuất thân trong một gia đình tri thức, mẹ anh làm việc ở phòng kỹ thuật của tỉnh, cha anh là tổng biên tập của một nhà xuất bản. Cha mẹ anh đều có những suy nghĩ theo nếp cũ, mong con trai vừa thành đạt trong sự nghiệp vừa có một gia đình ổn định. Cha của Trịnh Duyệt Duyệt từng là đồng nghiệp của cha anh, sau đó từ chức làm kinh doanh, nhưng vẫn làm trong ngành xuất bản, cũng được coi là một thương nhân tri thức.

Sau lần gặp gỡ đầu tiên, nói đến việc của con trai con gái, hai nhà đã rất ủng hộ, vì thế đã tìm mọi cách để vun vào, tạo ra một cuộc gặp gỡ tình cờ cho Điền Quân Bồi và Trịnh Duyệt Duyệt. Họ đã không phụ lòng mong mỏi của các bậc tiền bối và bắt đầu yêu nhau.

Cha mẹ Trịnh Duyệt Duyệt rất hài lòng về Điền Quân Bồi, nhưng thực ra mẹ Điền Quân Bồi cũng chưa thực sự ưng lắm, bà cho rằng, Trịnh Duyệt Duyệt rất xinh đẹp, lại lanh lợi hoạt bát, ăn mặc trang điểm rất hợp thời, nhưng trong lời nói, hành động lại thể hiện ra vẻ nũng nịu, tiểu thư, không phải là mẫu người mà bà thích.

Lời phàn nàn này đã bị chồng bà ngăn lại ngay: "Bà đã chuẩn bị lên chức mẹ chồng rồi, luôn nhìn con dâu tương lai bằng con mắt kén chọn. Bà thử nghĩ mà xem, Quân Bồi nhà mình cũng kén chọn lắm, nó hợp được với Duyệt Duyệt, đáng lẽ bà phải mừng mới đúng".

Nghĩ đến chuyện cậu con trai bận rộn mãi với sự nghiệp, đến năm 29 tuổi mới có được cô người yêu quan hệ ổn đinh, mẹ Điền Quân Bồi đành phải thừa nhận đó là một chuyện đáng mừng. Hơn nữa khi bạn bè cũ, đồng nghiệp cũ nói đến chuyện con cái, toàn là những tin giật gân khiến bà vô cùng sửng sốt, nào là con gái của vị nọ hẹn hò với bạn quen qua mạng rồi bỏ đi theo người ta, con trai của vị kia đến quán bar rồi quen được một cô rồi lấy làm vợ, những chuyện này đều khiến cả người kể và người nghe phải than thở liên hồi.

So với những trường hợp đó, Trinh Duyệt Duyệt sinh ra trong một gia đình mà họ biết hết gốc tích, mặc dù ham chơi, nhưng cũng đã tốt nghiệp đại học, có một công việc nhàn nhã ở công ty của cha cô, hàng ngày đi làm, ai nhìn cũng đều cảm thấy những điều kiện như ngoại hình hay gia cảnh đều rất ổn.

Từ trước đến nay mẹ Điền Quân Bồi luôn là người hiểu biết, nghĩ thoáng, lại là người thông minh, thấy quan hệ của con trai và Trịnh Duyệt Duyệt phát triển ổn định, mặc dù vẫn không hài lòng với tính cách tiểu thư của Trịnh Duyệt Duyệt, nhưng sau khi cân nhắc đã thừa nhận thực sự không có gì đáng phải phàn nàn. Bà quyết định tôn trọng sự lựa chọn của con trai, không can thiệp gì nữa.

Thậm chí bà và chồng bà đã bắt đầu lên kế hoạch, nhờ người trang trí, thiết kế lại cho ngôi nhà mà họ đã mua từ mấy năm về trước, coi như là quà cưới tặng con trai, khi gặp gỡ nhà họ Trịnh, họ còn gọi đùa nhau là ông bà thông gia.

Nhưng rồi đột nhiên Điền Quân Bồi về nhà tuyên bố đã chia tay với Trịnh Duyệt Duyệt.

Cha mẹ Điền Quân Bồi đều vô cùng sửng sốt, đương nhiên là họ không thích cậu con trai duy nhất của mình có những hành động thiếu thận trọng trong vấn đề này, nhưng cho dù họ hỏi thế nào, Điền Quân Bồi cũng không nói rõ nguyên nhân, chỉ bực bội nói rằng đây là chuyện riêng của anh, cũng là quyết định chung mà anh và Trịnh Duyệt Duyệt cùng đưa ra, anh muốn có một chút không gian riêng cho mình.

Thực ra, lý do khiến Điền Quân Bồi né tránh không phức tạp như cha mẹ anh tưởng. Anh tránh không nói đến, chỉ là vì cuộc chia tay của anh với Trịnh Duyệt Duyệt không có gì là vui vẻ.

Họ yêu nhau, mọi thứ diễn ra rất thuận lợi, hai người cũng khá hợp nhau.

Nửa năm trước, anh đi công tác trở về lúc nửa đêm, muốn tạo cho người yêu một sự bất ngờ, không gọi điện thoại mà đến thẳng chỗ cô, lúc mở cửa phòng, phát hiện thấy vẻ mặt Trịnh Duyệt Duyệt rất căng thẳng, có một anh chàng lạ đang ngồi trên ghế sofa, nét mặt tỏ ra luống cuống nhưng lại có phần đắc ý.

Vấp phải trường hợp này, cho dù Trịnh Duyệt Duyệt giải thích rằng chỉ là bạn học cũ, nói chuyện quên mất thời gian, anh chàng đó liền lập tức đứng dậy, ngượng ngùng cáo từ, anh cũng cảm thấy không vui.

Nhưng sau đó Trịnh Duyệt Duyệt lại tỏ thái độ người trong sạch không cần thanh minh cũng không sao, cô không chịu nói gì thêm. Thực ra sự kiêu căng tự phụ của Điền Quân Bồi trên phương diện này cũng không kém gì cô, đương nhiên cũng không tra khảo gì cô.

Mối quan hệ giữa hai người tự nhiên trở nên lạ lùng. Những mâu thuẫn mà trước đây được bỏ qua đã bị phóng đại lên một cách vô hạn. Anh không còn vui vẻ chấp nhận những tính xấu của cô như trước đây, chấp nhận sự nũng nịu của cô. Đột nhiên mối quan hệ này trở nên vô cùng cứng nhắc. Từ lâu Trịnh Duyệt Duyệt đã quen với sự thuận buồm xuôi gió, làm sao chịu được bầu không khí chiến tranh lạnh này, bực quá liền thốt lên: Như thế này thà chia tay còn hơn.

Có lẽ cô không coi câu nói này là thật, nhưng đột nhiên Điền Quân Bồi lại phát hiện ra rằng, trước đây Trịnh Duyệt Duyệt từng phàn nàn rằng tình yêu của hai người diễn ra rất bình lặng, không có gì là nổi bật, anh không đồng ý với quan điểm đó, hiện tại nhìn lại, đúng là tình cảm của họ chỉ được thể hiện ở bề ngoài, vừa gặp sóng gió dường như đã xóa hết mọi khoảnh khắc vui vẻ trước đây. Anh lập tức cảm thấy chán chường, không hề níu kéo mà gật đầu đồng ý.

Nhưng các tình tiết tiếp theo lại rất tiểu thuyết.

Đột nhiên Trịnh Duyệt Duyệt không vui vẻ như trước đây nữa mà trở nên đa sầu đa cảm, mấy hôm sau, đi uống rượu với bạn hơi quá chén, gọi điện thoại cho anh, khóc đòi gặp anh bằng được. Anh không chịu được cảnh một cô gái xinh đẹp khóc như mưa như gió trước mặt mọi người đòi sà vào lòng anh, cộng với những lời hùa vào của bạn bè, cuối cùng hai người đã làm lành với nhau, cả hai đều tỏ ra rụt rè, dường như đối xử với nhau như khách.

Chưa đầy một tháng, bạn của anh ấp úng nói với anh rằng nhìn thấy Trịnh Duyệt Duyệt ngồi trên chiếc xe mui trần của cậu bạn học cũ đó đi hóng gió.

Ở thành phố công nghiệp không khí ô nhiễm nặng, nhìn đâu cũng thấy bụi này, đi xe mui trần với nhau, thực ra là sợ người khác không nhìn thấy hành vi ăn chơi của mình. Anh giận vô cùng, gọi điện hỏi Trịnh Duyệt Duyệt thế có nghĩa là gì. Cô lại tỏ ra phẫn nộ hơn cả anh, lập tức chỉ trích anh không quan tâm đến cô, cũng không tin tưởng cô, vẫn nên chia tay thì hơn.

Buông máy xuống, cơn giận của anh cũng đã tiêu tan, thầm nghĩ, cơn giận đó của anh dường như là do vì lòng sĩ diện, cho dù thế nào, lần này cũng thực sự là chơi đủ rồi. Tuy nhiên anh lại nghĩ lầm một lần nữa.

Chưa đầy nửa tháng, Trịnh Duyệt Duyệt đứng dưới tòa nhà văn phòng mà anh làm việc để đợi anh, trong màn đêm, đôi mắt cô lấp lánh, câu đầu tiên mà cô nói là: "Quân Bồi, anh mặc com lê rất đẹp. Em vẫn còn nhớ lần đầu tiên nhìn thấy cảnh anh bào chữa trước tòa".

Xuất phát từ sự tò mò mà Trịnh Duyện Duyệt đã từng một lần đến xem anh xuất hiện trước tòa, nhưng đó chỉ là một vụ án kinh tế khô khan, không có những cảnh tranh cãi gay gắt, đối chọi quyết liệt như cô tưởng tượng. Xem được một nửa thì cô đã ngáp liên tục và về trước, đến tối có cuộc hẹn lại nhấn mạnh, bắt anh phải mặc com lê đi chơi, lý do vì trong cả phiên toà, anh là người mặc com lê đẹp nhất.

Điền Quân Bồi cũng mềm lòng, đang định nói thì cô đã nép sát vào anh, đưa tay kéo chiếc caravat của anh xuống, đồng thời đôi mắt nhìn anh chăm chú, giọng hạ thấp xuống, trong sự nũng nịu có cái gì đó mê hoặc, "nhưng em thích nhìn anh mở chiếc cúc đầu tiên trên áo sơ mi, thực sự là rất... sexy".

Sự nhiệt tình và duyên dáng của Trịnh Duyệt Duyệt là điểm đầu tiên cuốn hút anh. Nếu anh không thừa nhận sự rung động trong lòng mình thì đó là điều giả dối. Nhưng trong lúc ôm cô vào lòng, anh vẫn giữ sự tình táo trong đầu óc mình, anh cho rằng, những biểu hiện này của Trịnh Duyệt Duyệt là có ý đồ thao túng anh.

Anh nghĩ, đối với đàn ông, bị thao túng một cách ngọt ngào như vậy cũng không có cái gì là mất mặt.

Trịnh Duyệt Duyệt nói, đúng là người bạn đó vẫn theo đuổi cô, nhưng cô không có cảm giác gì trước người đó. Anh đã chấp nhận lời giải thích này.

Thời kỳ cơm lành canh ngọt này dài hơn một chút, nhưng cũng chỉ dài hơn một chút mà thôi. Tình cảm bị hàn gắn lại rất yếu đuối, hai tháng trước, Trịnh Duyệt Duyệt lại cãi nhau với anh một trận vì một chuyện rất nhỏ, anh không muốn cãi nhau nữa, quay người bỏ đi, trong cơn nóng giận, Trịnh Duyệt Duyệt lại đòi chia tay, anh lạnh lùng nhìn cô: "Em cứ nghĩ cho kỹ đi, anh sẽ không chơi trò chơi ly ly hợp hợp như thế này với em nữa đâu".

Dĩ nhiên đây không phải là lời dỗ dành mà một cô gái muốn được nghe. Nhưng lần này, thực sự Điền Quân Bồi đã chán ngán lắm rồi.

Tình cảm của anh không mạnh mẽ đến mức có thể chịu đựng được mãi những sự dày vò lặp đi lặp lại như vậy. Anh là một luật sư rất nghiêm túc, có khả năng tư duy logic chặt chẽ, kể cả có lúc cảm thấy cuộc sống có phần nhạt nhẽo, nhưng cũng không bao giờ mơ ước rằng sẽ phải trải qua một mối tình không biết thế nào là lẽ phải, không ngả bài theo luật, càng không nghĩ rằng phải bám riết một người đẹp và rước về cung mới cảm thấy cuộc đời viên mãn.

Hai người được coi là đã chính thức chia tay nhau.

Điền Quân Bồi không giải thích với cha mẹ quá trình quá vặt vãnh này. Khi nghe thấy mẹ nói rằng trong thời gian anh đi công tác, Trịnh Duyệt Duyệt đã đến nhà chơi, anh liền cảm thấy đau đầu ngay.

"Cô ấy có nói gì không hả mẹ?"

"Cũng không nói gì, mang yến sào đến, nói mẹ nó mang từ Hồng Kông về. Mẹ có ăn cái này đâu". Mẹ Điền Quân Bồi làm ở phòng kỹ thuật, là người theo chủ nghĩa bảo vệ môi trường, từ trước đến nay không hào hứng gì với những món đồ bổ như yến sào, vây cá. Bà cau mày nói: "Hơn nữa cũng sang trọng quá. Mẹ và ba đều không chịu nhận, nhưng từ chối thế nào nó cũng không chịu mang về. Rốt cục giữa hai đứa đã xảy ra chuyện gì vậy? Mẹ thấy Duyệt Duyệt vẫn rất coi trọng con, yêu đương phải thận trọng, không nên tùy tiện đòi chia tay. Đúng là tính nó hơi tiểu thư, ngay từ đầu mẹ đã phát hiện ra, con là đàn ông, bụng dạ phải rộng lượng, cần phải biết khoan dung, quan tâm mới phải".

Điền Quân Bồi không biết phải nói gì trước lời giáo huấn của mẹ.

Thời gian này, khi Trịnh Duyệt Duyệt gọi điện thoại cho anh vào lúc nửa đêm, anh chỉ khuyên cô uống ít thôi và về nhà sớm, không muốn đích thân đến để dỗ dành cô và hàn gắn lại tình cảm của hai người một lần nữa.

Anh không tự cao tự đại đến mức bắt Trịnh Duyệt Duyệt phải làm lành với anh lần này. Đúng vậy, mọi điều kiện của anh đều rất ổn, từ ngoại hình đến nội tâm, tính tình điềm đạm, thành đạt trong sự nghiệp, thu nhập khá cao, đã khá có tiếng tăm trong giới tư pháp tỉnh, nhưng dù xét về gia cảnh hay điều kiện bản thân, Trịnh Duyệt Duyệt cũng rất ổn, từ trước đến nay không thiếu kẻ theo đuổi, cậu bạn học lái xe thể thao đó chỉ là một trong số đó. Anh không hiểu tại sao cô lại hạ thấp mình như vậy để tìm anh.

"Con sẽ giải quyết ổn thỏa mẹ ạ". Anh chỉ có thể nói với mẹ mình như vậy.

Sau khi quay về phòng, Điền Quân Bồi liền gọi điện thoại cho Trịnh Duyệt Duyệt, "Duyệt Duyệt, tốt nhất em đừng kể những chuyện rắc rối giữa chúng mình ra với ba mẹ anh, điều này không thể giải quyết được vấn đề gì".

"Dù là mình đã chia tay nhưng vẫn là bạn chứ". Trịnh Duyệt Duyệt nói như không có chuyện gì xảy ra: "Anh nghĩ sâu xa quá, em có nói gì với ba mẹ anh đâu, chỉ là hỏi thăm theo phép lịch sự thôi".

"Có chuyện gì cứ gọi điện thẳng cho anh để giải quyết sẽ hay hơn".

"Anh yên tâm, em sẽ nghe lời anh".

"Thế thì được rồi".

"Tuần sau nhà hát của tình có chương trình độc diễn piano của Bác Thông, anh đi xem cùng với em nhé".

"Anh xin lỗi, tuần sau anh phải đi công tác".

Trịnh Duyệt Duyệt cười nói: "Đây có phải là tránh mặt em không?"

Anh cũng cười: "Dĩ nhiên là không phải rồi, em biết rất rõ tính chất công việc của anh, đi công tác là chuyện không thể tránh khỏi. Hơn nữa, anh thực sự không thích việc biến cuộc đời thành vở kịch".

"Nếu em hứa với anh từ sau sẽ không bao giờ thích sao làm vậy nữa thì sao?"

"Duyệt Duyệt, em đã cho anh cơ hội rồi, anh rất cảm ơn em, nhưng anh nghĩ, thực sự là chúng mình không hợp nhau".

"Cũng có nghĩa là anh không muốn cho em cơ hội nữa ư?"

Điền Quân Bồi im lặng một lát, "Anh chúc em vui vẻ, Duyệt Duyệt ạ".

Trịnh Duyệt Duyệt cúp máy, Điền Quân Bồi không có cảm giác như trút được gánh nặng. Mấy tiếng sau, anh lại nhận được điện thoại của ba Trịnh Duyệt Duyệt, ông không hề nhắc đến chuyện giữa anh và cô con gái của mình mà chỉ nói là muốn tổ chức một bữa ăn vào cuối tuần để hai nhà ngồi với nhau. Anh sợ quá vội từ chối, "chú ạ, cuối tuần cháu còn phải đi công tác, có gì tính sau chú nhé".

Anh không ngờ rằng cuộc chia tay mà anh tưởng đã kết thúc từ lâu lại kéo dài lâu như vậy, tự nhiên lại bị rơi vào ngõ cụt.

Ngày hôm sau, sau khi đi làm, ông chủ của văn phòng luật sư Phổ Hàn - Tào Hựu Hùng bước vào phòng làm việc của Điền Quân Bồi, bàn trước với anh cách giải quyết mấy vụ án lớn, sau đó nói với anh rằng, vụ hợp tác với văn phòng luật sư Kinh Thiên ở thành phố Hán Giang thuộc tỉnh lân cận đã thu được những tín hiệu thành công bước đầu. Biết được thông tin này, anh cũng mừng như ông Tào Hựu Hùng.

Ông Tào Hựu Hùng là một luật sư nổi tiếng đã công tác lâu năm, rất có tiếng tăm trong ngành, từ trước đến nay có tham vọng rất lớn. Dưới sự cầm trịch của ông, văn phòng luật sư Phổ Hàn đã trở thành văn phòng luật sư có quy mô lớn nhất nhì khu vực này. Bắt đầu từ năm ngoái, mấy người hợp tác với nhau đã bắt đầu bàn kế hoạch mở rộng, lựa chọn đầu tiên là thành phố Hán Giang - tỉnh hội của tỉnh lân cận, nơi có sự hợp tác mật thiết về kinh tế với tỉnh này.

Vì có những thành tích nổi trội từ khi bước vào ngành, Điền Quân Bồi vừa mới có tư cách tham gia vào trong đó. Nhưng việc sáp nhập liên tỉnh, thích hợp nhất là chọn một văn phòng luật sư đã có sẵn, tiến hành theo phương thức hợp tác. Chỉ có điều những văn phòng luật sư làm ăn tốt đều từ chối bị sáp nhập, còn những văn phòng làm ăn kém lại không có ý nghĩa sáp nhật, điều này liên quan đến sự lựa chọn về lợi ích trên rất nhiều phương diện, không dễ dàng đạt được hiệp định hợp tác.

"Tôi dự định đầu tháng sau sẽ đến gặp họ. Quân Bồi, cậu đi cùng tôi một chuyến".

Điền Quân Bồi hơi bất ngờ. Anh biết nếu hiệp định hợp tác được ký kết thì chắc chắn văn phòng luật sư Phổ Hàn sẽ phải cử một người đến đó để phụ trách. Nhưng ở Trung Quốc, ngành luật sư rất coi trọng nguồn nhân lực. Mấy người hợp tác kia đều đang tự mình cân nhắc, sang đó phát triển cũng là một mồi dụ lớn, nhưng đồng thời cũng đồng nghĩa với việc phải từ bỏ những khách hàng hiện có để đi khai hoang mở đất, chắc chắn sẽ rất vất vả. Ở tỉnh này anh đã thắng được trong mấy vụ kiện phức tạp, tiếng tăm đang lên, nhưng vừa mới trở thành người hợp tác, chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ sang tỉnh khác để mở mang thị trường mới vào lúc này.

Rõ ràng là ông Tào Hựu Hùng đã có suy nghĩ từ lâu, "Khách hàng lớn trong tay cậu Húc Thăng có thị trường nằm trong hai tỉnh, cậu thường xuyên về đó công tác, cũng khá am hiểu về tình hình của thành phố Hán Giang. Dĩ nhiên rồi, vụ hợp tác có thành công hay không một là phải xem tình hình bàn bạc, hai là tôi cũng sẽ không bắt ép cậu, cậu có thể cảm nhận một chút tình hình ở bên đó rồi hãy quyết định".

Điền Quân Bồi sực nhớ đến Nhâm Nhiễm, không thể không thừa nhận, đây là một cơ hội rất hợp lý để có thể gặp lại cô. Anh liền đồng ý.

Hôm qua, Điền Quân Bồi và ông Tào Hựu Hùng lại đến thành phố Hán Giang một lần nữa. Tuy nhiên, anh tìm đến khách sạn mà Nhâm Nhiễm ở để hỏi thăm thì phát hiện ra cô đã trả phòng và rời chỗ đó, gọi điện thoại theo số điện thoại mà cô cho anh thì rất sửng sốt khi phát hiện ra rằng số điện thoại này đã ngừng sử dụng.

Anh mang theo niềm hy vọng cuối cùng, tìm đến người bạn cũ là Vương Dụ Kiệt. Vương Dụ Kiệt là giảng viên của trường đại học luật kinh tế tài chính, trước đây làm nghiên cứu sinh tiến sĩ, thầy hướng dẫn là ông Nhâm Thế Yến, Vương Dụ Kiệt đã nhanh chóng giúp anh tìm cô, đúng là ông Nhâm Thế Yến chuẩn bị đến thành phố Hán Giang để dự hội nghị, ông đã báo cho anh thời gian và tên khách sạn mà ông chuẩn bị ở.

Tâm trạng của anh vô cùng phức tạp, không biết sau khi gặp ông Nhâm Thế Yến sẽ hỏi thăm một vị giáo sư mà anh không quen về tình hình của con gái ông ta như thế nào, đồng thời anh cũng cảm thấy coi thường hành vi của mình, chẳng khác gì hành động của học sinh cấp ba mới biết yêu, đột nhiên lại có thiện cảm với một cô nữ sinh nào đó ở lớp bên cạnh, để ý đến mọi hành động của cô ấy, thậm chí tan học về còn bám theo đuôi để xem cô ấy đi về phía nào.

Nhưng đó là những chuyện mà bạn bè anh đã từng làm, lúc đó anh cảm thấy bạn mình vô cùng ấu trĩ, buồn cười, không ngờ chuẩn bị bước sang tuổi 30 rồi mà anh cũng có phản ứng như thời dậy thì này, ý thức ra được điều này, anh có phần khóc dở mếu dở.

Sau khi đến khách sạn, anh liền nhìn thấy Nhâm Nhiễm đang ngồi đọc báo trong sảnh lớn, cô cắt tóc ngắn, dưới tai một chút, chiếc cổ thon thả tạo thành một đường cong rất đẹp, đột nhiên anh thấy lòng nhẹ bẫng, cảm giác tự cười nhạo mình đó lập tức tiêu tan.

Anh ngồi xuống đối diện với Nhâm Nhiễm, "Đúng vậy, anh đi công tác".

"Em đang đợi ba em, hôm nay ông đến đây để dự hội nghị".

"Nếu tiện thì anh có thể đợi ở đây một lát để gặp giáo sư Nhâm được không, từ trước đến nay anh rất ngưỡng mộ trình độ chuyên môn của ông".

Thuở nhỏ Nhâm Nhiễm đã quen với việc những người làm trong ngành luật tỏ ra rất tôn trọng cha mình, cô liền bình thản gật đầu: "Vâng".

Chương 21

Ông Nhâm Thế Yến bước vào sảnh lớn của khách sạn liền nhìn thấy con gái vẫy tay về phía ông.

Năm nay ông 52 tuổi, thân hình dong dỏng, rất phong độ và thu hút người khác. Đã hơn nửa năm nay ông và Nhâm Nhiễm không gặp nhau, cô con gái đứng trước mặt ông vẫn rất gầy, nhưng tình thần có vẻ không tồi hoàn toàn không giống với những lần ông đến Bắc Kinh thăm cô sau khi cô gặp tai nạn, lần nào gặp mặt, ánh mắt cô cũng tỏ ra vô hồn, bất định, khiến ông Nhâm Thế Yến thấy hơi bất ngờ.

Nhâm Nhiễm liền giới thiệu với cha mình về chàng trai trẻ bên cạnh: "Ba, đây là luật sư Điền Quân Bồi".

Nhâm Nhiễm có khuôn mặt khá giống với cha cô, họ đứng cạnh nhau người bên cạnh sẽ nhận ra ngay họ là hai cha con. Không hiểu tại sao, điểm này khiến Điền Quân Bồi tự nhiên có cảm giác rằng, Nhâm Nhiễm không bí ẩn, thoắt ẩn thoắt hiện như hồi đầu anh vẫn tưởng.

"Chào giáo sư Nhâm ạ. Em đã đọc tất cả các cuốn sách mà giáo sư viết, trước đây em cũng đã từng được nghe buổi giảng chuyên đề của giáo sư ở Bắc Kinh, em rất trông chờ bộ luật công ty mà giáo sư có tham gia sửa chữa sớm được ban hành".

Dĩ nhiên là ông Nhâm Thế Yến đã quá quen với những lời khen ngợi kiểu đó, nhưng ông biết rất rõ tình trạng sống khép mình, cắt đứt quan hệ với mọi người xung quanh của con gái ông gần một năm qua, không thể nghĩ rằng ở thành phố này cô cũng có người quen. Ông bắt tay Điền Quân Bồi rồi kín đáo quan sát anh một lượt từ đầu đến chân, cười nói: "Hiếm có luật sư nào đã hành nghề lại quan tâm đến những nghiên cứu mang tính chất thuần lý luận như thế này".

"Ba, ba lên cất hành lý trước đi, con ở đây đợi ba".

Nhâm Thế Yến gật đầu, nói với Điền Quân Bồi "Xin lỗi cậu" rồi lên trước.

Điền Quân Bồi liền nói với Nhâm Nhiễm: "Nhâm Nhiễm, anh không làm ảnh hưởng đến cuộc hội ngộ giữa hai cha con em nữa, anh đi trước đây, nhưng điện thoại của em đã ngừng sử dụng, sau này liên lạc với em bằng cách nào?"

"Em sẽ sống ở Hán Giang một thời gian nên đã đổi sang số điện thoại của vùng này". Nhâm Nhiễm liền cho anh số điện thoại.

"Em không về nhà à?"

Nhâm Nhiễm thấy hơi bất ngờ vì sự dò hỏi của anh, nhưng vẫn cười, "Tự nhiên em lại có thiện cảm với thành phố này, nhưng chắc là ba em sẽ rất bất ngờ".

Điền Quân Bồi gật đầu: "Đúng là có nhiều lúc người ta thích một nơi mà không cần lý do. Tạm biệt em".

Sau khi Điền Quân Bồi đi khỏi, ông Nhâm Thế Yến đã nhanh chóng có mặt ở tầng dưới.

"Luật sư Điền đâu con?"

"Anh ấy có việc nên đi trước rồi".

"Hai đứa quen nhau bao lâu rồi?"

"Con mới quen, không thân lắm".

"Tổng giám đốc Trần ở thành phố Z gần một tuần mới đi". Ông nói thẳng với con gái, "Con đang tránh mặt cậu ấy nên mới không chịu về ư?"

Nhâm Nhiễm lắc đầu: "Ba, con đã gửi cho anh ấy một email, nói với anh ấy rằng đừng tìm con nữa, chắc là anh ấy đã chấp nhận lời giải thích của con”.

Hiện tại con tạm thời không có ý định quay về thành phố Z, con đã nhờ môi giới tìm hộ phòng rồi, vừa chuyển đến hôm trước, con định sống ở đây một thời gian".

Ông Nhâm Thế Yến nhìn con gái bằng ánh mắt thắc mắc, "Tiểu Nhiễm, ba luôn tưởng rằng con không thích thành phố này".

"Ở đây khá ổn, tiền thuê nhà không bằng 1/3 của Bắc Kinh, vật giá thấp, nhịp sống chậm, con làm công việc dịch tài liệu, cũng có một chút thu nhập, sau thời gian này con sẽ tìm một công việc khác, chắc không có gì khó khăn để duy trì cuộc sống".

Trạng thái sinh hoạt bình thường như vậy lại khiến ông Nhâm Thế Yến càng cảm thấy bất an hơn, ông chăm chú nhìn con gái, định nói gì xong lại thôi, Nhâm Nhiễm biết ông đang lo lắng chuyện gì, "Đi thôi ba, đến chỗ con ở ăn cơm".

Nhâm Nhiễm đón ông Nhâm Thế Yến đến căn phòng nằm cách đường Hoa Thanh không xa mà cô vừa thuê. Đây là một khu nhà gồm mấy tòa nhà cao tầng, cô thuê một căn phòng có 1 phòng ngủ, 1 phòng khách nằm ở tầng 28, sạch sẽ gọn gàng, đầy đủ nội thất.

Chuyển đến ở chưa được mấy ngày, Nhâm Nhiễm đã thu dọn rất gọn gàng, ngoài việc mua một số đồ dùng sinh hoạt, cô còn mua một số đồ trang trí. Trên tràng kỷ có bày một chiếc bát thủy tinh trong suốt, bên trong có đặt một bó hoa dành dành xen giữa đám lá xanh, nước đọng trên cánh hoa trắng muốt, tỏa ra một mùi hương rất dễ chịu. Nhưng dù sao vẫn có thể nhìn thấy sự đơn giản, tạm bợ trong căn hộ, ông Nhâm Thế Yến nhớ đến căn hộ của con gái tại thành phố Z trước đây, được mẹ cô bài trí rất gọn gàng, xinh xắn, trong lòng cũng cảm thấy buồn.

Nhâm Nhiễm đã mua hết thức ăn từ sớm, nấu xong canh, chẳng mấy chốc đã nấu xong bữa cơm có ba đĩa thức ăn và một bát canh bày lên chiếc bàn kính nhỏ, hai cha con ngồi đối diện với nhau, ông Nhâm Thế Yến ăn rất ngon và khen hết lời.

Ăn xong cơm, Nhâm Nhiễm bước ra ban công, chỉ cho ba xem: "Khu này quản lý rất chặt, các dịch vụ khá ổn, đi bộ sang bên kia 10 phút là một công viên, môi trường rất yên tĩnh, rất thích hợp để dạo bộ. Đi qua một con đường thì có một siêu thị lớn, mua đồ cũng rất tiện".

Ông Nhâm Thế Yến vẫn chưa cảm thấy yên tâm.

"Tiểu Nhiễm, con và Trần Hoa... rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Tại sao tự nhiên lại rời Bắc Kinh?"

Bàn tay của Nhâm Nhiễm khựng lại trong không khí một lát rồi đưa lên vuốt tóc, "Ba, hơn 1 năm trước đây, anh ấy đã chăm sóc con rất tận tình, nhưng con không thể để anh ấy chăm sóc như vậy cả đời được. Con đã trưởng thành từ lâu, một thời gian dài thích sao làm vậy như vậy đã quá đáng lắm rồi, hiện giờ đã đến lúc phải sống cho tốt rồi".

"Ba nhận ra được rằng là cậu ấy yêu con".

"Ba", Nhâm Nhiễm cười, "ba quên rồi sao? Trước đây con bỏ nhà ra đi, sống với anh ấy. Khi ba đến Quảng Châu khuyên con về nhà ba đã nói rằng, Kỳ Gia Thông chưa chắc đã yêu con. Mặc dù hiện nay tên anh ấy là Trần Hoa, nhưng chắc là ba và con đều biết rõ rằng, anh ấy vẫn là anh ấy".

Ông Nhâm Thế Yến không thể ngờ rằng con gái mình lại nhắc đến những chuyện xa xôi như vậy để phản bác ông, vì thế cũng không biết phải đáp lại thế nào.

"Ba vào trong nhà ngồi đi, bên ngoài nóng quá".

Nhâm Nhiễm đóng cửa ban công lại, mời cha ngồi xuống, bưng đến cho ông một cốc trà, "Con biết là ba luôn muốn có người yêu con, chăm sóc con cẩn thận thì ba mới yên tâm về con. Không sao đâu ba ạ, dù sống một mình con cũng vẫn có thể chăm sóc mình thật tốt".

Ông Nhâm Thế Yến thở dài: "Bao nhiêu năm qua ba không làm tròn trách nhiệm của một người cha, từ khi con bắt đầu sang Australia học là con đã tự chăm sóc mình. Năm ngoái con bị tai nạn nặng như vậy, đáng lẽ ba phải đón con về gần mình. Nhưng lúc đó giữa cô Phương Bình và ba có mâu thuẫn rất lớn, ba sợ sau khi đón con về thành phố Z sẽ lại ảnh hưởng đến việc điều trị của con, đành phải để con ở lại Bắc Kinh, con không trách ba chứ".

Nhâm Nhiễm không ngờ rằng cha cô lại nói thẳng với cô rằng cuộc hôn nhân thứ hai của ông xảy ra rạn nứt, cô lắc đầu, ngần ngừ một lát mới nói: "Không phải con đã khỏi rồi đó sao? Ba đừng nói đến những chuyện đó nữa, ba và luật sư Quý…”

"Ba và cô ấy rất bất hòa với nhau. Thậm chí ba còn nóỉ với cô ấy rằng, nếu cứ tiếp tục thế này thì thà ly hôn còn hơn. Nhưng cô ấy không đồng ý".

Nhâm Nhiễm không ủng hộ cuộc hôn nhân thứ hai của cha mình, nhưng cô cũng chưa bao giờ mong rằng cuộc hôn nhân của họ sẽ rạn nứt, "nếu cô ấy vẫn còn coi ữọng cuộc hôn nhân thì ba và cô ấy vẫn nên cố gắng bàn bạc với nhau".

"Bàn bạc?" Ông Nhâm Thế Yến lắc đầu, "Các cuộc bàn bạc giữa ba và cô ấy luôn biến thành những cuộc cãi vã, cô ấy nói rằng trừ phi ba sang tên ngôi nhà của tổ tiên cho cô ấy thì cô ấy mới tin là ba có thành ý duy trì cuộc hôn nhân; Nếu ly hôn thì cũng phải nhường cho cô ta ngôi nhà đó thì cô ta mới chịu đồng ý. Thế thì còn bàn bạc gì nữa?"

Nhâm Nhiễm vô cùng sửng sốt, trân trân nhìn cha.

"Đó là chuyện không thể. Ngôi nhà đó là gia sản mấy đời mà nhà họ Nhâm để lại, ba đã nói từ lâu rằng sẽ chuyển sang tên con, không thể cho người khác. Nhưng khi con đi du học, ở đó đang phải đối mặt với quy hoạch mới, thủ tục sang tên đã bị đóng băng. Sau đó con về nước, mỗi lần ba chuẩn bị gọi con về làm thủ tục thì cô ta đều cho rằng ba đang bày mưu để dịch chuyển tài sản nên chắc chắn phải cãi nhau với ba, chuyện này vì thế mà cứ bị gác lại".

Đúng là Nhâm Nhiễm đã từng yêu cầu ba mình rằng, cho dù ông kết hôn thì cũng không thể đưa bà Quý Phương Bình về ở ngôi nhà của tổ tiên được, nhưng cô không hề đứng trên góc độ tài sản để suy nghĩ vấn đề mà chỉ đơn thuần là vì không thể chấp nhận được việc người phụ nữ đã từng phá vỡ hạnh phúc của mẹ cô bá chiếm nơi mà gia đình họ đã từng sống hạnh phúc. Cô không nghĩ rằng điều này đã trở thành tâm điểm mâu thuẫn giữa họ, lúc này đây cô không biết phải nói gì.

"Tiểu Nhiễm, chuyện này hoàn toàn không liên quan gì đến con. Cuộc hôn nhân của ba và cô ta, ngay từ đầu đã có rất nhiều vấn đề, ba muốn êm chuyện nên đã chủ động để cô ta đứng tên căn hộ đang ở, nhưng cô ta vẫn không chịu. Cứ bám riết lấy ngôi nhà của tổ tiên không chịu buông tha, chỉ là mượn cớ để giở trò mà thôi".

"Thế bây giờ phải làm thế nào hả ba?"

"Nếu không vì không muốn làm to chuyện thì ba đã ly thân từ lâu để được yên thân rồi".

Nhâm Nhiễm biết, hiện nay ba cô đang đảm nhận chức vụ Viện trưởng Viện luật, đồng thời lại là đại biểu chính hiệp, tên tuổi ông không chỉ bó hẹp trong lĩnh vực chuyên môn. Trước đây khi chưa đảm nhận chức vụ quan trọng ông đã bị mang tiếng là có bồ, nên đã buộc phải về vùng đất hẻo lánh để tránh tai tiếng. Nếu sau 50 tuổi, cuộc hôn nhân thứ hai tan vỡ, chắc chắn sẽ ảnh hưởng lớn đến thanh danh của ông.

Cô chỉ biết cười buồn, "Ba và cô ấy đã yêu nhau 8 năm, khó khăn lắm mới lấy được nhau, tại sao hôn nhân lại không vững chãi như vậy".

"Cuộc đời ba đều thất bại trong vấn đề hôn nhân". Như đang tổng kết trước tòa, ông Nhâm Thế Yến đã đưa ra kết luận như vậy cho mình. "Chính vì thế ba muốn con được hạnh phúc hơn Tiểu Nhiễm ạ".

"Hạnh phúc?" Nhâm Nhiễm nhắc đi nhắc lại từ này, "Ước mơ của con không xa vời như vậy đâu, được sống một cách vui vẻ, đầy đủ một chút là tốt lắm rồi".

"Tiểu Nhiễm, ba mang cho con một số đồ, đều là đồ của mẹ con để lại".

Ông Nhâm Thế Yến mở cặp sách ra, lấy ra một chiếc hộp đựng đồ trang sức cũ bằng gỗ. Ông mở hộp đựng đồ ừang sức ra trước, lấy ra một chiếc nhẫn vàng, trên mặt nhẫn có khắc chữ Phúc, "Đây là chiếc nhẫn mà bà nội con đã từng đeo, sau khi ba và mẹ con lấy được giấy đăng ký kết hôn, bà nội đã đưa chiếc nhẫn này cho mẹ con. Trước đây mọi người đều không chú trọng lắm đến việc mua nhẫn cưới, cái này cũng có thể coi là nhẫn cưới đúng không".

Nhâm Nhiễm nhớ ra ngay rằng, trong ngôi nhà mà tổ tiên cô để lại, Quý Phương Bình đã từng đắc ý giơ tay trái lên trước cô, để lộ ra một chiếc nhẫn kim cương đeo trên ngón vô danh, nói với cô rằng, ba cô đã cầu hôn với cô ta. Cảnh tượng đó kích nộ cô đến mức suýt nữa thì cô có hành động bột phát chưa từng có, đẩy Quý Phương Bình khi đó đang mang thai xuống dưới đất. Hiện giờ nghĩ lại, trong lòng cô vẫn cảm thấy đau đớn, cô đưa tay ra vuốt chiếc nhẫn vàng đó mà không nói gì.

Ông Nhâm Thế Yến lại lấy ra một sợi dây chuyền pha lê của hãng Swarovski, trên sợi dây kim loại mỏng màu trắng có gắn một hạt pha lê màu xanh hình lục giác, xung quanh có gắn các hạt pha lê nhỏ, "đây là sợi dây chuyền mà lần đầu tiên sang Hồng Kông, ba đã mua cho mẹ con ở cửa hàng miễn thuế trong sân bay. Hồi đó rất nghèo, chỉ có thể mua được loại pha lê nhân tạo này, nhưng mẹ con rất thích".

"Con nhớ mẹ con thường đeo sợi dây chuyền này". Gần như Nhâm Nhiễm muốn cắn một miếng như hồi còn nhỏ, trải nghiệm cảm giác lành lạnh cứng cứng đã gìn giữ từ lâu trong ký ức của cô. Nhưng như thế chắc sẽ làm ba sợ, cô chỉ có thể vuốt ve con thiên nga nhỏ trên mặt sợi dây chuyền, "Hồi nhỏ con rất thích kéo để chơi, mẹ luôn dặn con phải nhẹ nhàng thôi".

"Mẹ con không có lỗ tai, bình thường cùng lắm chỉ đeo một sợi dây chuyền. Bà ấy nói sợi dây chuyền này hợp nhất là đi với váy mùa hè, sau đó có một hạt pha lê bị rơi ở đây, bà ấy tiếc mãi".

Khiếm khuyết nhỏ đó nằm ở phần đuôi con thiên nga, không dễ phát hiện ra, nếu ông Nhâm Thế Yến không chỉ cho cô xem thì cô đã không để ý đến.

"Đây có lẽ là món quà đắt nhất mà ba tặng cho mẹ con, lấy tiền nhuận bút của cuốn sách đầu tiên để mua", ông Nhâm Thế Yến lại lấy ra một chiếc vòng tay bằng vàng đưa cho Nhâm Nhiễm. Chiếc vòng này đặt trong lòng bàn tay thấy rất nặng, bên trên có khắc hình long phượng trình tường rất phức tạp và xinh xắn, "Hồi đó chỉ thịnh hành vàng 24K, sau khi mua về, mẹ con nói là rất thích, nhưng ba biết bà ấy cảm thấy cái này vừa đắt vừa thô nên gần như không bao giờ nhìn thấy bà ấy đeo".

Quả thực là Nhâm Nhiễm không thể liên hệ được chiếc vòng này với người mẹ của mình.

Ông Nhâm Thế Yến thở dài nói: "Nghi lại mới thấy mẹ con chưa bao giờ yêu cầu ba điều gì, những cái mà ba dành cho mẹ con thực sự là quá ít ỏi".

"Mẹ không bao giờ coi trọng những cái nặng về vật chất, mẹ…”

Đột nhiên Nhâm Nhiễm dừng lại. Dĩ nhiên, điều mà mẹ cô quan tâm nhất là tình cảm, là gia đình. Nhưng khi bà lìa trần, gia đình mà bà cố gắng giữ gìn chỉ giữ được sự trọn vẹn trên danh nghĩa, cuộc hôn nhân của bà thương tích đầy mình. Nghĩ đến điều này, đôi mắt Nhâm Nhiễm lại cảm thấy cay cay.

"Tại sao tự nhiên ba lại mang những thứ này đến cho con xem?"

"Di vật của mẹ con, để con cất giữ là thích hợp nhất". Ông Nhâm Thế Yến đóng hộp đựng đồ trang sức lại, "Ba có lỗi với mẹ con, cũng có lỗi với con. Tiểu Nhiễm ạ, cho dù con hận ba như thế nào ba cũng không có gì để nói".

Làm sao cô còn có thể hận ông nữa? Người đàn ông ngồi trước mặt này là người thân duy nhất của cô trên cõi đời này, mặc dù lưng vẫn thẳng, vẫn rất phong độ, nhưng cũng đã có nét già nua, tóc mai đã điểm nhiều sợi bạc, hôn nhân đang đứng bên bờ vực thẳm. Nhâm Nhiễm không thể chất vấn, trách móc ông thêm được nữa, cô đưa tay đón lấy hộp trang sức, nói một cách trịnh trọng: "Ba, con sẽ giữ gìn cẩn thận những đồ vật này7'.

"Trước đây con đã từng hỏi ba rằng tại sao lại phản bội mẹ con, bà nói rằng đến khi con trưởng thành con mới hiểu được chuyện tình cảm là vô cùng phức tạp".

"Con đã suy nghĩ từ lâu rồi ba ạ. Ví dụ tại sao tình cảm lại thay đổi, tại sao hôn nhân lại không thể bền vững... Nghe rất ấu trĩ đúng không? Nhưng cảm giác lúc đó là muốn hiểu thấu đáo những vấn đề này, thực sự là không thể sống tiếp được nữa. Sau đó cũng như ba nói, con đã trưởng thành, chỉ có thể chấp nhận thế giới này không phải không đen thì là trắng, tình cảm cũng không phải không cái này tức là cái kia. Không biết đây có được coi là đã hiểu được mức độ phức tạp của chuyện tình cảm hay không".

"Mẹ con là một người vợ tốt, một người mẹ tốt, thực sự không thể chê ở điểm nào, bà ấy dịu dàng, hiền thục, có đức hy sinh, từ bỏ sự nghiệp của mình, một lòng ủng hộ ba. Ba không được như những bạn bè khác đi làm luật sư ở văn phòng để kiếm tiền nuôi gia đình, ngoài việc đạy học cũng không kiêm thêm nghề luật sư tư nhân để kiếm thêm tiền, để bà ấy được sống một cuộc sống sung túc hơn mà chỉ làm công tác nghiên cứu lý luận thanh bần, tại miền Nam - khu vực có ngành kinh doanh rất phát triển thời đó, thu nhập của ba vô cùng ít ỏi, nhưng bà ấy không bao giờ kêu ca, ba chưa hề thấy bà ấy yêu cầu ba khắt khe bất cứ chuyện gì".

Nhưng như thế cũng không ngăn cản được mối tình vụng trộm kéo dài 8 năm của ba.

Nhâm Nhiễm nhìn cha bằng ánh mắt đầy mâu thuẫn, cô không thể hiểu, rốt cục mình muốn nghe ba kể tiếp để hiểu thêm về cuộc sống của mẹ cô hay muốn tránh việc lật vết thương ra, để đỡ phải biết nhiều sự thật hơn, khiến cô càng cảm thấy đau đớn hơn.

Ông Nhâm Thế Yến chìm sâu trong hồi ức.

"Sau khi ba và mẹ con lấy nhau, sống một cuộc sống thanh bần trong một thời gian rất dài, nhưng cũng rất hạnh phúc. Sau đó, ba mẹ đã có con, ba đã đạt được một số thành tích trong học thuật. Lúc đó ba rất hài lòng, thậm chí có lúc còn nghĩ, ba có tài cán gì mà đáng để mẹ con phải hy sinh hết mình vì ba như vậy".

Lẽ nào thực sự đúng như những điều mà những lý thuyết phân tích tinh thần đã nói như vậy ư, đối mặt với một người phụ nữ không thể chê trách ở điểm gì, đàn ông sẽ cảm thấy áy náy về mặt đạo đức, chính vi thế sẽ lựa chọn cặp bồ để giảm sức ép - Hơn một năm qua, Nhâm Nhiễm đã đọc không ít sách về tâm lý học, trong lòng đột nhiên nảy ra suy nghĩ này, tuy nhiên, việc vận dụng lý thuyết này để phân tích tình cảm của cha mẹ đã khiến cô cảm thấy rất áy náy, không muốn nghĩ tiếp nữa.

"Ba đã từng nghĩ sẽ cố gắng bù đắp cho mẹ con, để bà ấy cảm thấy tất cả những sự hy sinh mà bà ấy bỏ ra đều rất xứng đáng. Tuy nhiên, ba chỉ là một người đàn ông ích kỷ, đúng là không xứng để bà ấy phải đối xử như vậy. Bước sang tuổi trung niên, lúc đầu chỉ là một suy nghĩ sai lầm, ba đã buông thả mình, sau đó... Dần dần không thể thoát khỏi nữa, thậm chí đã coi đó là điều bình thường".

"Ba", Nhâm Nhiễm nhìn chăm chú vào ông Nhâm Thế Yến, giọng khản đi nói: "Tại sao ba lại nói với con những điều này? Ba muốn để con hiểu rằng, sai lầm của mẹ con là không yêu cầu, đòi hỏi gì ba, ba không bù đắp được cho mẹ nên ba cảm thấy áy náy, có tội như đã mắc nợ, và thế là ba đã đi vào con đường sa đọa để tìm sự cân bằng trong tính thần và thăm dò xem mẹ con có thể bao dung ba được đến mức độ nào ư?"

"Không phải như con nghĩ đâu, Tiểu Nhiễm, hôm nay ba đến đây không phải là để sám hối hay thoái thác trách nhiệm". Ông Nhâm Thế Yến không né tránh ánh mắt của con gái, "Ba biết tình cảm của con đối với mẹ con, ba đã phụ lòng bà ấy, điều này không thể níu kéo được nữa, ba không có tư cách gì để cầu xin tha thứ, làm sao có thể hạ thấp mẹ con trước mặt con được? Điều bà ấy không yên tâm nhất là con, ba chỉ muốn để con biết rằng, tất cả những điều này không phải là lỗi của con, ba không muốn để cuộc sống của con bị ám ảnh bởi những chuyện trong quá khứ".

"Nhưng sự hy sinh của mẹ một phần là vì con, con biết điều này nên không thể không áy náy".

"Không, điều này con không phải tự trách mình, năm xưa sau khi biết chuyện của ba và Quý Phương Bình, mẹ con vô cùng phẫn nộ".

"Mẹ con sợ gia đình tan vỡ sẽ làm con bị tổn thương nên đã chịu đựng ư?"

"Mẹ con không nín nhịn, chỉ có điều bà ấy không muốn cãi vã trước mặt con. Lần đầu tiên ba đã nhìn thấy mẹ con bột phát, hất đổ một bộ bát đĩa trong bếp, tát ba một cái".

Nhâm Nhiễm sững người, cô không thể tưởng tượng được rằng mẹ lại có những giây phút như vậy, còn cô thì không hề biết gì.

"Sau khi bình tính trở lại, ba mẹ đã bàn đến chuyện ly hôn, mẹ con chỉ yêu cầu được nuôi con, nhưng người đầu tiên thấy hối hận là ba. Ba không muốn để mất mẹ con, cũng không muốn bỏ rơi con. Ba xin mẹ con tha thứ, cho ba một cơ hội nữa. Mẹ con đã do dự một thời gian rất dài, cuối cùng vẫn đồng ý. Nhưng ba nhận ra được rằng, bà ấy không thể vui vẻ trở lại".

Nhâm Nhiễm nghĩ, sẽ cần phải có ý chí mạnh mẽ biết bao mới có thể tha thứ cho người chồng đã từng phản bội mình, làm sao có thể dễ dàng vui vẻ trở lại.

"Sai lầm duy nhất của mẹ con là quá khoan dung với ba, để mình phải chịu bao ấm ức và cho ba cơ hội. Sau đó mẹ con đã ốm, bà ấy đã giấu ba và đi khám một mình, sau khi lấy được kết quả lại đòi ly hôn với ba ngay”.

Nhâm Nhiễm nín thở. Bàn tay cầm cốc trà của ông Nhâm Thế Yến hơi run run, dừng lại một lát, ông đặt cốc trả lên tràng kỷ, căn phòng yên tính một cách đáng sợ, có thể nghe thấy rất rõ tiếng điều hòa đang chạy.

"Thời gian đó, bầu không khí trong gia đình rất ngột ngạt, ba mẹ đều cố gắng vui cười trước mặt con, ba tưởng rằng mẹ con vẫn không muốn tha thứ cho ba, vì thế ba liền nghĩ, mình đã rơi vào đầm lầy, không có quyền yêu cầu gì nữa, thôi thì lành làm gáo mẻ làm muôi. Suýt nữa thì ba đã đồng ý ly hôn. Nhưng ba không thể hiểu, tại sao lần này mẹ con lại nhường quyền nuôi con cho ba. Bất luận ba hỏi thế nào, bà ấy đều không chịu giải thích gì thêm, nếu ba không vô tình nhìn thấy bà ấy uống thuốc rồi đi kiểm tra sổ khám sức khỏe của bà ấy thì ba thực sự là một kẻ bỏ đi".

Sau một lúc im lặng, ông Nhâm Thế Yến lại nói tiếp, "Đương nhiên, ba vẫn là một kẻ bỏ đi, điều này không thể nào thay đổi. Ba hứa với mẹ con rằng sẽ cắt đứt quan hệ với Quý Phương Bình để chăm sóc mẹ con, để mẹ con chữa bệnh, xin bà ấy đừng đòi ly hôn".

"Nói như thế tức là ba không thực hiện đúng lời cam đoan của mình ư?"

"Đúng vậy. Phải đến gần một năm, ba thực sự không quan hệ gì với Quý Phương Bình, không hẹn hò với cô ta, không đọc thư cô ta viết, không nhận điện thoại của cô ta. Sau đó, đứng trước bệnh tình của mẹ con, ba rất buồn khổ, thậm chí sợ hãi, mọi thứ đã lại bắt đầu... Ba không có gì để thanh minh cả".

Bất giác Nhâm Nhiễm tự hỏi, mẹ cô lại một lần nữa biết được sự thật này từ lúc nào? Bệnh tình của bà mỗi ngày một nặng, phải chăng bà đã không còn sức để quan tâm đến sự phản bội của chồng nữa ư? Nghĩ đến sự tuyệt vọng của mẹ trong cơn đau bệnh, cô cúi đầu xuống, cổ họng nghẹn lại, không nói ra được lời nào.

"Ba không ác đến mức chỉ mong mẹ con mất, điều này ba có thể cam đoan với con, Tiểu Nhiễm ạ. Nếu có thể, thậm chí ba còn muốn dùng sức khỏe của mình để đổi lấy tính mạng cho mẹ con".

"Đối với một người đàn ông, phải chăng có thể làm được việc cùng một lúc yêu hai người, hay nói cách khác là tình yêu và tình dục có thể chia đôi?"

"về vấn đề tình cảm, ba vẫn không có cách nào để cho con đáp án đúng. Ba chỉ có thể nói với con rằng, ba không gánh vách được trách nhiệm, nhìn thấy mẹ con ngày một yếu đi, ba rất sợ. Ở bên Quý Phương Bình, dường như có thể buông thả mình né tránh sự thật phũ phàng".

"Sau khi biết chuyện, mẹ con đã nói những gì?"

"Mẹ con không nói gì cả, đến cuối cùng, thậm chí ánh mắt mà bà ấy nhìn ba đã lộ rõ vẻ thương hại. Ba muốn sám hối với bà ấy, nói rằng ba không thể làm như vậy nữa. Nhưng ba biết mình không xứng đáng, ba đã xấu xa như vậy, làm gì còn tư cách nào mượn cớ sám hối để giảm bớt sự cắn rứt lương tâm của mình. Nếu không có con ở bên cạnh, mẹ con chỉ có đọc sách, cho dù có ba ngồi bên, bà ấy cũng không nhìn ba".

Đương nhiên là Nhâm Nhiễm vẫn nhớ, thời gian đó, cô đã đến thư viện thay mẹ rất nhiều lần, dựa vào danh mục sách mà bà viết để mượn về cho bà những cuốn sách bà cần. Cô đứng dậy, đi vào phòng ngủ lấy ra cuốn Xa rời đám đông bát nháo đó. Ông Nhâm Thế Yến đón lấy, ánh mắt lập tức lộ rõ vẻ đau đớn, nặng nề, lấy tay vuốt nhẹ bìa sách cũ kỹ.

"Đúng vậy, cuốn sách cuối cùng mà mẹ con đọc là cuốn sách này. Hôm đó ba ở bệnh viện, ngồi bên giường bệnh, nhìn thấy mẹ con đang đọc sách chăm chú, ba không thể chịu được nữa liền giằng lấy cuốn sách và nói với mẹ con rằng, nếu bà ấy chửi ba thì ba sẽ cảm thấy dễ chịu hơn. Mẹ con vẫn không nhìn ba, nhắm mắt lại nói, chỉ tiếc rằng Trung Quốc không có cái chết êm ái, nếu không có thể cho bà ấy và ba sớm được giải thoát. Đó là lần duy nhất sau khi lâm bệnh, mẹ con thể hiện ra rằng không thể chịu đựng được sự dày vò nữa".

Đôi tay Nhâm Nhiễm đan chặt vào nhau, các khớp trắng bệch. Trong ký ức của cô, mẹ cô luôn giữ vẻ bình thản, không bao giờ trách móc, phàn nàn. Đương nhiên, đó chỉ là sự bình thản mà mẹ cô cố gắng thể hiện trước mặt cô, giảm thiểu tối đa nỗi sợ hãi cho cô.

"Mẹ con nói, không cần phải sám hối nữa, bà ấy muốn mang mọi sự khoan dung, tha thứ xuống mồ, chỉ mong con gái đừng vừa mất mẹ lại vừa mất đi sự tôn trọng đối với ba. Điều duy nhất bà ấy không yên tâm là con. Hôm đó trước mặt ba, mẹ con đã giao sổ tiết kiệm cho con, ba biết, bà ấy đã không còn tin tưởng vào ba nữa. Ba không còn mặt mũi nào để nhìn bà ấy, sau đó ba lên sân thượng của bệnh viện đứng rất lâu, hút hết một bao thuốc mới xuống".

Cho dù là người thân ruột thịt của nhau, ba người trong gia đình họ cũng bị ba nỗi khổ khác nhau dày vò. Mẹ cô lặng lẽ chờ đợi ngày tận số; Cô ý thức được sắp xảy ra chuyện gì, nỗi sợ hãi và sự trông chờ điều kỳ diệu xảy ra đan xen trong đầu óc cô; Cha cô thì bị lương tâm cắn rứt và không có cách nào thoát khỏi sự cắn rứt này. Ký ức đau khổ này, khiến tâm trạng Nhâm Nhiễm vô cùng nặng nề.

"Ngửi thấy mùi thuốc lá trên người ba, cuối cùng mẹ con đã nói câu duy nhất với ba trong mấy ngày đó: đừng hút thuốc nữa, con đã sắp mất mẹ rồi, không thể mất cha nữa. Ba tự nói với mình rằng, cho dù thế nào, ba đều phải chăm sóc con cho cẩn thận, nhưng ba cũng đã không làm được điều này".

Nhâm Nhiễm không thể chịu được nữa, nước mắt rơi lã chã.

Từ xưa đến nay, cô luôn cho rằng mẹ đã hy sinh mình, chịu đựng sự sỉ nhục, chấp nhận sự phản bội và sự tổn thương, chỉ là để cho cô có được một gia đình hoàn chỉnh và hạnh phúc ở bề ngoài, song song với việc biết ơn mẹ, trong lòng cô cũng vô cùng phẫn nộ, một sự phẫn nộ bao hàm sự lưu luyến, hối hận và mâu thuẫn. Cô đã đặt ra vô số giả thiết, nếu mẹ lựa chọn lối sống khác thì sẽ thế nào, có lúc thậm chí cô còn cảm thấy, mẹ đã trao cho cô một sự hy sinh mà cô không thể gánh vác, cô cảm thấy tất cả những gì mẹ đã trải qua là vô cùng đau đớn và không đáng.

Giây phút này đây, sau khi nghe xong mọi lời trút bày của cha, cuối cùng cô đã hiểu được mọi chặng đường mà mẹ đã trải qua.

Bà Phương Phi không chỉ là một người mẹ tốt, mà còn là một người phụ nữ bằng xương bằng thịt. Bà có lòng tự trọng của riêng mình, không từ bỏ nguyên tắc mà hy sinh một cách vô điều kiện. Bà quá yêu chồng, con gái và không nỡ cắt đứt tình cảm của họ. Cũng chính tình yêu này đã khiến bà lựa chọn bảo toàn một cách tối đa lòng tin của con gái đối với người cha của mình. Mỗi sự lựa chọn đó đều thể hiện lòng quyết tâm, sự trí tuệ và lòng can đảm của bà.

"Chỉ sau khi đã thực sự mất đi mẹ con, ba mới biết rằng, ba lệ thuộc vào bà ấy biết bao".

Con cũng vậy, cho đến tận bây giờ, con vẫn thương nhớ mẹ, Nhâm Nhiễm nhủ thầm.

Giọng ông Nhâm Thế Yến lạc đi, "Đưa con rời thành phố Z, ba không hẳn là chỉ quan tâm đến tiếng tăm của mình. Mẹ con muốn ba còn giữ được hình ảnh trọn vẹn của một người cha trước mặt con, ba cũng muốn thoát khỏi mối tình nghiệp chướng đó. Ba đã chính thức nói lời chia tay với Quý Phương Bình, nhưng ba không ngờ rằng cô ấy lại từ bỏ công việc và đến Hán Giang tìm ba".

Nhâm Nhiễm không muốn đánh giá hành vi của Quý Phương Bình nữa nên im lặng.

"Cô ấy nói cô ấy sẵn sàng đợi ba dần dần nguôi ngoai, dần dần để con chấp nhận cô ấy. Từ đầu đến cuối ba luôn là một người đàn ông ích kỷ, rõ ràng là biết sự lựa chọn đúng đắn nhất là từ chối cô ta thẳng thừng nhưng ba đã không làm được điều đó".

Cô buộc phải hỏi rằng: "Ba có yêu cô Quý Phương Bình không?"

"Quý Phương Bình đã hỏi ba rất nhiều lần câu hỏi này. Nhưng sau này thảo luận chuyện này cũng đã quá muộn rồi. Ngay từ đầu ba và cô ấy đã sai lầm, cô ấy buông thả cho tính thích gì làm nấy của mình, từ năm 26 tuổi đã dính líu với ba, lãng phí tuổi trẻ của cô ấy. Ba và cô ấy suy nghĩ rằng, có thể đưa cuộc tình sai trái này vào quỹ đạo bình thường, nhưng cô ấy và ba đều không nghĩ ra rằng, một người đàn ông phụ bạc trong cuộc tình đầu tiên, luôn luôn cảm thấy ăn năn hối lỗi, biết mình không thể cứu vãn được nữa sẽ không bao giờ có đủ khả năng để giải quyết tốt cuộc tình thứ hai của mình. Cuộc hôn nhân của ba và cô ấy đã có sự khởi đầu rất tồi tệ, so đo thiệt hơn, lúc nào cũng cảm thấy nặng nề, cho dù cố gắng thế nào cũng không thể hạnh phúc một cách tự nhiên".

Nếu theo đuổi, bám riết một người đàn ông tám năm cũng có thể coi là tình yêu rồi. Chướng ngại lớn nhất đối với cô ta đã không còn tồn tại nữa, đương nhiên là cô ta không muốn bỏ cuộc tại đó. Nhưng ai ngờ được rằng, cuối cùng tu thành chính quả và kết hôn, không đồng nghĩa với việc cuộc sống hạnh phúc như truyện cổ tích được bắt đầu từ đó. Cuộc hôn nhân đến không như ý như vậy, hy vọng càng lớn thì lại càng thất vọng, khi tình yêu mãnh liệt không đạt được mục tiêu, sẽ không tránh khỏi việc biến nó thành nỗi hận tương xứng, có lẽ đây chính là nguyên nhân khiến Quý Phương Bình không chịu nhân nhượng trong vấn đề nhà cửa.

Ngừng một lát, ông Nhâm Thế Yến cười thiểu não: "Thôi, muộn quá rồi. Tiểu Nhiễm, hôm nay ba đã giải phẫu toàn bộ con người ba cho con xem, chỉ mong ba ít nhiều thực hiện được lời hứa đã hứa với mẹ con, để con thoát được khỏi tâm trạng u ám, nặng nề và sống cho thật tốt".

Chương 22

Sau một ngày, Điền Quân Bồi lại gặp ông Nhâm Thế Yến trong một bữa ăn.

Người đứng ra mời là ông Hầu - trưởng văn phòng luật sư Kinh Thiên ở Hán Giang, đối tác của anh và ông Tào Hựu Hùng trong cuộc đàm phán này,

Ông Hầu hơn 50 tuổi, nhưng tóc tai, ăn mặc rất hợp thời, dù là đi làm, nhưng ông cũng không giống với các luật sư khác mặc đồng phục công sở, mà mặc chiếc áo phông Polo màu hồng phấn rất nổi bật, chiếc quần thể thao cộng với đôi giày ba ta trắng, cổ áo phông được bẻ cao lên. Nhưng cho dù thế nào, tư chất của ông ta bày ở đó, tuổi tác bày ở đó, thân hình mập mạp bày ở đó, so với ông Tào Hựu Hùng đang ở tuổi cường tráng thì vẫn có đủ tư cách để đeo thêm một chữ "lão" hơn.

Ông ta đã lăn lộn trong giới tư pháp nhiều năm, kiếm được số vốn kha khá, sau khi đưa vợ con ra nước ngoài, một mình ở trong nước tận hưởng sự tự do ngoài ngũ tuần nhưng vẫn thích trêu hoa ghẹo nguyệt mà không có ai quản lý, không còn sốt sắng như năm xưa, nghiệp vụ của văn phòng luật sư Kinh Thiên đang trên đà xuống dốc.

"Công thành danh toại thì về ở ẩn" là câu thành ngữ cửa miệng của ông. Ông Tào Hựu Hùng và Điền Quân Bồi ngắm văn phòng nằm trong tòa nhà tọa lạc tại khu vực không quá nổi trội, bất giác hai người đưa mắt nhìn nhau, dĩ nhiên, họ đều không cho rằng những thành tựu mà ông Hầu đã đạt được chẳng có gì là ghê gớm. Lần hợp tác này bàn bạc rất thuận lợi. Mấy người hợp tác dưới tay ông Hầu đã phàn nàn từ lâu, mỗi người tự làm theo ý mình, ngày càng khó kiểm soát. Bản thân ông ta cũng tỏ ra chán ghét môi trường chính trị ở văn phòng, thích giữ chức vụ trên danh nghĩa và sống một cuộc sống thoải mái hơn.

Sau khi về cơ bản đã đạt được những thỏa thuận chung, ông Hầu liền hào hứng nói đến bữa tiệc tối hôm nay: "Nhà luật học nổi tiếng Nhâm Thế Yến đến đây để dự hội nghị, tôi và ông ấy là bạn học cũ, tối chúng ta cùng nhau đi ăn nhé".

Ông Nhâm Thế Yến trạc tuổi ông Hầu, nhưng phong cách làm việc lại hoàn toàn trái ngược nhau. Ông mặc một chiếc áo sơ mi màu tàn thuốc lá, chiếc quần âu tối màu, thân hình rất gọn gàng, không hề có dấu hiệu phát tướng, ngôn từ, cử chỉ đều rất điềm đạm, tri thức. Ông không uống rượu trắng, nói là đã cai thuốc từ lâu. Việc ông tham gia vào việc sửa đổi luật công ty là chủ đề mà mọi người có mặt trong bữa tiệc đều quan tâm, nhưng ông nói năng rất thận trọng, chỉ nói sơ qua về mấy vấn đề nóng rồi dừng lại, thái độ điềm đạm kèm theo một chút dè dặt.

Người nói cười, đùa giỡn nhiều nhất trong bữa tiệc vẫn là ông Hầu, thỉnh thoảng lại nhớ lại cuộc sống sinh viên ngày trước, thinh thoảng lại nói đến những chuyện xảy ra ở Canada khi ông ta sang thăm vợ con. Ông Nhâm Thế Yến chỉ đáp lại theo phép lịch sự và vẫn kín đáo quan sát những biểu hiện của Điền Quân Bồi.

Điền Quân Bồi là người ít tuổi nhất trong bữa tiệc, nhưng nhìn anh lại rất chín chắn, không tùy ý bình phẩm những chuyện đùa dung tục của ông Hầu, nói đến những vấn đề chuyên ngành của mọi người, lý lẽ rõ ràng, ngắn gọn, súc tích, để lại ấn tượng khá tốt cho ông Nhâm Thế Yến.

Ông Nhâm Thế Yến tranh thủ thời gian nói chuyện với anh, trước hết là hỏi anh tốt nghiệp trường nào, rất may là ông cũng có chơi với thầy hướng dẫn thạc sĩ của anh khi anh học ngành Luật tại trường Đại học Bắc Kinh, khi nói đến quan điểm học thuật của chuyên gia luật học cũng nổi tiếng đó, hai người đều có một số sự đồng cảm. Tiện thể Điền Quân Bồi liền hỏi ông một số vấn đề nóng trong luật chứng khoán, ông đã giải đáp rất tường tận, đồng thời hứa sau khi quay về sẽ gửi vào email của anh một bài viết có liên quan mà ông mới viết gần đây.

Một lát sau, ông Nhâm Thế Yến liền hỏi với vẻ vô tình, "Luật sư Điền quen con gái tôi ở đâu vậy?"

Điền Quân Bồi đoán rằng, Nhâm Nhiễm không nói cho cha cô biết chuyện cô bị giam ba ngày ở thành phố J nên anh trả lời rất thận trọng, "Cháu gặp Nhâm Nhiễm ở thành phố J, hành trình của cô ấy bị lỡ dở ở đó, đúng lúc cháu có việc phải đến Hán Giang nên tiện đường chở cô ấy đến đây".

Ông Nhâm Thế Yến gật đầu, tiếp đó lại hỏi về các nghiệp vụ trong lần hợp tác này của họ. Ông Hầu liền thao thao bất tuyệt nói về kế hoạch kinh doanh của hai văn phòng trong tương lai.

Dường như ông Nhâm Thế Yến rất có hứng thú với chủ đề này, hỏi mấy vấn đề về phương hướng kinh doanh cụ thể sau khi hợp tác, ông Tào Hựu Hùng và Điền Quân Bồi đã lần lượt trả lời.

"Đến lúc đó đương nhiên là vẫn lấy mấy người hợp tác hiện nay làm chủ, chúng tôi sẽ cử một người phụ trách đến để điều chỉnh hướng kinh doanh". Ổng Tào Hựu Hùng liền vỗ vai Điền Quân Bồi, "Chỉ có điều cậu Quân Bồi vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng có tiếp nhận vị trí này hay không".

Mấy ngày qua Điền Quân Bồi đã nói chuyện với ông Tào Hựu Hùng, ông Tào đã phân tích cụ thể với anh về suy nghĩ của mấy người hợp tác, anh thừa nhận rằng ít nhất trong tình hình hiện nay, anh là ứng cử viên sáng giá nhất, anh cũng thấy hơi động lòng, nhưng vẫn muốn suy nghĩ thêm.

Ông Nhâm Thế Yến liền cười: "Trẻ như thế này đã một mình vùng vẫy trong một giang sơn, đúng là hậu sinh khả úy".

Ông Hầu cũng cười nói: "Anh Thế Yến, tôi nghĩ rồi, hiện nay là thế giới của những người trẻ tuổi, chúng ta đã công thành danh toại, đến lúc phải về ở ẩn để tận hưởng cuộc sống rồi. Sau này nhấp rượu vang, chơi golf, sống cuộc sống nửa nghỉ hưu, không cần phải để ý đến những việc công bận rộn đó nữa".

Ông Nhâm Thế Yến bình thản nói: "Anh Hầu kinh tế ổn rồi nên hoàn toàn có thể làm như vậy, chỉ khổ thân tôi là một ông thầy đồ nghèo, cũng chẳng có gì gọi là thành công, làm sao có thể dễ dàng quay về ở ẩn như vậy".

Ông Hầu đã uống hơi nhiều, nói rất hăng: "Thực ra anh Thế Yến đến tuổi trung niên đã gặp được may mắn, mặc dù không phát tài nhưng đã thăng quan tiến chức, cũng công thành danh toại trong lĩnh vực học thuật, người vợ cũ lại biết ý, kịp thời qua đời, tạo chỗ trống để anh cưới được người vợ trẻ đẹp ít hơn 10 tuổi, biết hưởng thụ cuộc sống sớm hơn tôi nhiều. Đáng lẽ tôi phải ngưỡng mộ anh số may mới đúng".

Khuôn mặt ông Nhâm Thế Yến không biến sắc, nhưng ánh mắt tối sầm lại, nhìn ông Hầu bằng ánh mắt sắc lạnh, hạ giọng nói, "Anh Hầu, anh quá chén rồi, đừng nói linh tính".

Ông Tào Hựu Hùng thấy tình thế không ổn liền vội chuyển sang chủ đề khác, nói đến vụ án kinh tế gây chấn động lớn và dính líu đến nhiều người ở thành phố W năm xưa mới xóa được bầu không khí ngượng ngùng.

Điền Quân Bồi thầm nghĩ, chắc người vợ trẻ ít hơn 10 tuổi này chính là nguyên nhân khiến Nhâm Nhiễm tỏ ra thờ ơ khi nói đến cha mình.

Sau khi tàn cuộc, ông Hầu đã uống say, ông Tào Hựu Hùng đành phải lái xe đưa ông ta về nhà, dặn dò Điền Quân Bồi lái một chiếc xe khác chở ồng Nhâm Thế Yến về khách sạn.

Ông Nhâm Thế Yến hỏi: "Luật sư Điền không đánh giá cao về việc lần này Phổ Hàn sáp nhập với Kinh Thiên ư?"

Điền Quân Bồi liền cười, "Mấy năm nay nghiệp vụ của Kinh Thiên tụt dốc, nhưng may mà sổ sách vẫn rõ ràng, tình hình kinh doanh và tiếng tăm vẫn tạm gọi là ổn, chúng cháu lựa chọn thông qua nó để thâm nhập vào thị trường ở Hán Giang, dĩ nhiên là vẫn đánh giá cao về tương lai của nó".

"Nhưng nghe ý của ông Tào thì có vẻ như cháu không muốn đến đây lắm".

"Cháu vẫn muốn suy nghĩ thêm chút nữa".

Ông Nhâm Thế Yến cũng cười rồi khen: "Thanh niên lên kế hoạch rồi mới hành động là rất đúng".

Điền Quân Bồi ngần ngừ một lát, "Cháu nghe Nhâm Nhiễm nói cô ấy sẽ ở đây một thời gian".

"Đúng vậy. Nó đi du học ở Australia về rồi vào làm ở ngân hàng tại Bắc Kinh, Hồng Kông, không ở yên được một chỗ. Hiếm khi nó hạ được quyết tâm như vậy, nhưng gần 10 năm trước, Nhâm Nhiễm đã ở Hán Giang một thời gian, ở đây không có họ hàng anh em gì, chú vẫn muốn nó quay về thành phố Z, tiếc là con gái đã lớn rồi", ông thở dài một tiếng, "Chú không có ảnh hưởng gì lớn đến nó nên không thuyết phục được nó".

"Nếu về nhà mà cháu nói với ba mẹ cháu về công việc ở đây, chắc phản ứng của họ cũng sẽ như vậy". Anh nhận ra rằng ông Nhâm Thế Yến đã biểu lộ ra một chút cảm xúc không thể kìm chế, nhưng đối phương vừa là người lớn tuổi, lại là nhân vật nổi tiếng trong ngành, anh không tiện hỏi thêm, chỉ có thể cười nói: "Chắc là suy nghĩ của mọi người cha người mẹ đều giống nhau".

Ông Nhâm Thế Yến gật đầu, không nói gì thêm nữa.

Sau khi quay về thành phố W, Điền Quân Bồi liền hạ quyết tâm, nói với ông Tào Hựu Hùng rằng anh sẽ chấp nhận vị trí mới này. Ông Tào Hựu Hùng không tỏ ra bất ngờ, ông đã lần lượt lượt nói chuyện với mấy người cùng hợp tác có thâm niên, họ kìm kẹp lẫn nhau, cộng với việc gia đình, ai cũng có lỷ do không đi được, so với họ, Điền Quân Bồi là ứng cử viên mà họ cùng đề cử và không bị vướng bận vào chuyện gia đình. Ông lập tức triệu tập một cuộc họp, thông báo tiến triển của vụ sáp nhập và xin mọi người biểu quyết thông qua việc bổ nhiệm Điền Quân Bồi.

Từ nhỏ đến lớn, tính cách của Điền Quân Bồi không phải là xốc nổi. Lần này dĩ nhiên cũng không phải ngoại lệ, anh đã cân nhắc kỹ lưỡng những thử thách và những cái anh có thể gặt hái của công việc mới. Tuy nhiên, anh không thể không thừa nhận rằng, Nhâm Nhiễm là một trong những nhân tố khiến anh phải hạ quyết tâm.

Ở cô gái đó có một vẻ gì đó rất bí ẩn, nhưng đồng thời lại toát lên một vẻ điềm đạm, thờ ơ, sự trái ngược này tự nhiên đã thu hút anh.

Anh nói với cha mẹ kế hoạch công việc mới của mình, cha mẹ anh đều tỏ ra khá bất ngờ.

"Tại sao đột nhiên con lại đưa ra quyết định này? Ở đây không phải công việc của con đang rất thuận lợi đó sao?"

Anh liền giải thích, đối với một luật sư, đây là một cơ hội hiếm có. Ba mẹ anh liền đưa mắt nhìn nhau, nhưng dường như không tiếp thu được mấy. Ba anh hắng giọng một tiếng: "Chú Trịnh đã gọi điện thoại cho ba, chú ấy rất mong con và Duyệt Duyệt làm lành với nhau".

Anh tỏ ra hơi bực mình: "Đây là chuyện riêng của bọn con, con đã nói với cô ấy từ lâu rồi, việc gì các bậc tiền bối phải tham gia vào".

Mẹ anh nói bằng giọng không vui: "Quân Bồi, thái độ của con như vậy là không đúng. Đã bao giờ ba mẹ can thiệp sâu vào chuyện của con chưa? Chẳng qua là ba mẹ chỉ mong con không nên đi đường vòng trong chuyện tình cảm mà thôi".

Anh đành phải xin lỗi: "Mẹ, con sai rồi, nhưng con đã suy nghĩ rất thận trọng, con và Duyệt Duyệt thực sự không hợp nhau, không thể quay lại với nhau được nữa".

Cha mẹ anh thực sự bất lực, biết không thể thuyết phục được anh nữa. Tuổi của họ cũng chưa cao lắm, vẫn còn đang làm việc, cộng với việc hai tình nằm gần nhau, khoảng cách không quá xa, họ cũng đã chấp nhận việc con trai dồn công sức cho sự nghiệp và bắt đầu giúp anh chuẩn bị.

Người duy nhất không chấp nhận được chuyện này là Trịnh Duyệt Duyệt.

Một ngày trước khi Điền Quân Bồi đi nhận công tác, cô đã tìm đến văn phòng luật sư, khi một cô nhân viên đưa cô vào, Điền Quân Bồi đang chuẩn bị đi họp, nhìn thấy cô cũng thấy hơi bất ngờ. Cô liền hỏi thẳng ăn: "Anh rời thành phố w là để tránh mặt em ư?"

Điền Quân Bồi vặn lại cô: "Em cho rằng anh sẽ lấy nghề nghiệp của mình ra làm trò đùa ư?"

Trịnh Duyệt Duyệt ngồi phịch xuống ghế với vẻ chán nản, "Đúng vậy, em tưởng bở nhiều quá, có người đàn ông nào phải tránh mặt cô gái mà anh ta đã không còn quan tâm nữa".

"Anh vẫn quan tâm đến em, Duyệt Duyệt, anh mong em được sống vui vẻ".

"Lúc anh giận em tức là vẫn còn quan tâm đến em, hiện tại lại chúc em bằng giọng khoan hồng độ lượng như vậy, chứng tỏ đã gạt em sang một bên rồi” .

Điền Quân Bồi không thể không thừa nhận, đúng là Trịnh Duyệt Duyệt rất thông minh.

"Em không muốn cho anh đi, Quân Bồi ạ".

"Duyệt Duyệt, chiếc váy mới mua bị dính ít rượu vang em cũng sẽ không muốn bỏ đi. Chính vì thế, đối với người đàn ông, câu nói này không có ý khen ngợi". Điền Quân Bồi nói đùa, "nhưng anh xin cảm ơn ý tốt của em".

Trịnh Duyệt Duyệt thẫn thờ nhìn anh, đôi mắt đẹp vừa đen vừa tròn ngân ngấn nước mắt. Điền Quân Bồi phát hiện ra rằng, thái độ buồn bã, lặng lẽ này của cô có sức công phá mạnh hơn nhiều so với việc trực tiếp sà vào lòng anh làm nũng, khóc lóc, anh không thể nói với cô bằng giọng trêu đùa cho qua chuyện được nữa.

Anh đưa hộp giấy ăn ra trước mặt cô, cố gắng nói với giọng thành khẩn: "Duyệt Duyệt, từ trước đến nay anh vẫn biết, em là cô gái có sức quyết rũ rất lớn. Nhưng anh là một gã đàn ông rất vô vị, có thể không thể phối hợp được với em và làm cho cuộc sống trôi qua thú vị hơn, em cảm thấy anh buồn tẻ là điều rất tự nhiên".

"Từ trước đến nay anh luôn cho rằng anh biết hết mọi chuyện, nhưng thực ra có thật là anh biết em suy nghĩ thế nào hay không?"

Đột nhiên Trịnh Duyệt Duyệt đẩy phắt hộp giấy ăn ra, đứng dậy, cao giọng nói, "Anh lúc nào cũng cho là mình đúng, lúc nào cũng ta đây hơn người, em ghét anh..

Đột nhiên cô nấc lên, dừng một lát rồi quay người chạy ra cửa.

Điền Quân Bồi đuổi ra đến cửa, chỉ thấy trợ lý và các nhân viên trực ở ngoài đều nhìn đang nhìn theo bóng Trịnh Duyệt Duyệt, ánh mắt vừa hưng phấn vừa tò mò. Anh biết nếu anh tiếp tục đuổi theo, cũng sẽ chỉ mang lại cho họ nhiều chuyện phiếm để bình phẩm hơn mà thôi nên anh đã dừng chân lại, nhìn đồng hồ, lấy giấy tờ ra vào phòng hội nghị họp cuộc họp cuối cùng với mọi người. Nhưng rõ ràng là trong thời gian ngắn nhất, chuyện này đã lan ra khắp văn phòng. Cuộc họp thảo luận xong việc chính, luật sư Trương liềt bắt đầu trêu anh: "Xem ra Quân Bồi chưa an ủi được người yêu nhỉ".

Ông Tào Hựu Hùng cũng cười: "Cố gắng dỗ dành cô ấy, hiện tại sự nghiệp là quan trọng, Hán Giang cũng không phải là xa, gặp nhau cũng rất tiện".

Điền Quân Bồi chỉ cười cười mà không nói gì.

Anh thực sự thấy chán chường, đồng thời lại có phần không nỡ, sau khi ra khỏi phòng làm việc, ngần ngừ một lát, nhưng vẫn không gọi điện thoại cho Trịnh Duyệt Duyệt. Anh nghĩ, đau dài không bằng đau ngắn, lần này đến Hán Giang làm việc, hai người xa nhau một thời gian, dần dần cô sẽ bình tĩnh trở lại.

Khi Điền Quân Bồi chính thức nhận công tác ở Hán Giang đã là một ngày cuối tuần trong hạ tuần tháng 9. Thành phố này vẫn chưa vào thu, nhưng đã qua mùa hè gay gắt nhất, trong không khí không còn hơi nóng ngột ngạt nữa, mát mẻ hơn rất nhiều.

Sau khi họp xong, anh lại gọi điện thoại cho Nhâm Nhiễm, hai lần trước thì cô tắt máy, nhưng lần này thì điện thoại của cô mở máy.

"A lô, ai đó ạ?"

"Nhâm Nhiễm, chào em, anh là Điền Quân Bồi".

"Chào luật sư Điền".

"Em vẫn đang ở Hán Giang chứ. Không biết tại sao anh cứ có cảm giác rằng sau một thời gian có thể em sẽ chuyển đi nơi khác".

Nhâm Nhiễm liền cười: "Em không phiêu lưu bất định coi bốn biển là nhà như thế đâu. Em đã thuê phòng và trả tiền phòng một năm rồi, chủ nhà sẽ không trả lại tiền cho em đâu".

"Trùng hợp quá, anh được điều đến làm việc ở văn phòng tại Hán Giang, hiện nay cũng được coi là định cư ở đây rồi. Anh muốn mời em ngày mai đi ăn tối, không biết có tiện hay không?"

Rõ ràng Nhâm Nhiễm có vẻ bất ngờ, cô ngần ngừ một lát, đúng lúc anh tưởng rằng cô sẽ từ chối khéo thì cô nói: "Ngày mai em phải đi làm, 6 giờ sẽ tan sở".

Anh mừng lắm: "Được, anh sẽ đến đón em".

Nhờ vào hệ thống GPS, Điền Quân Bồi đã lái xe đến nơi Nhâm Nhiễm nói từ sớm, lúc này mới phát hiện ra rằng, đây lại là một trung tâm đào tạo ngôn ngữ, bảo vệ nói với anh rằng đã hết chỗ đỗ xe, anh đành phải đỗ xe bên cạnh đường dành riêng cho người đi bộ. Đi vào xem thì thấy bên trong là một tòa nhà sáu tầng lát gạch đỏ đã cũ, trong khoảng sân không rộng lắm đỗ đầy xe con, xe máy, xe đạp điện và xe đạp, xung quanh đều là các bậc cha mẹ đến đón con, từng tốp từng tốp hai ba người chuyện trò với nhau.

Chuông báo hết giờ vang lên, đám trẻ ở độ tuổi khác nhau lao ra khỏi lớp và chạy về phía cha mẹ. Đợi đến khi các loại xe lần lượt nối đuôi nhau đi ra, khoảng sân không yên tĩnh trở lại mà có lại các loại xe khác đi vào, lần này hầu hết là người lớn, có nam có nữ, đi vào tòa nhà.

Anh đang chuẩn bị gọi điện thoại cho Nhâm Nhiễm thì nhìn thấy cô từ trong tòa nhà đi ra, hơn nửa tháng không gặp, tóc cô cắt ngắn, chỉ dài quá tai một chút, càng tôn cho khuôn mặt thêm xinh xắn, dễ thương, cô mặc một chiếc áo len kẻ xanh đen và một chiếc quần bò, tay xách chiếc ba lô GUCCI hơi cũ đó, nhìn tinh thần rất phấn chấn, cô đang nói chuyện với một cô bé lạc đàn đi bên cạnh.

"Sao ông em vẫn chưa đến, hay là lấy điện thoại của cô gọi cho ông xem sao?"

Cô bé chừng hơn sáu tuổi đó ngần ngừ một lát rồi gật đầu. Nhâm Nhiễm lấy điện thoại di động ra đưa cho cô bé, cô bé đang bấm máy thì đã có tiếng gọi cô: "Nam Nam, mẹ đến rồi".

Người phụ nữ xinh đẹp đang vội vã bước đến lại là Tô San - bà chủ của quán cà phê Lục Môn. Nhâm Nhiễm và Điền Quân Bồi đều khá bất ngờ. Nhâm Nhiễm đã làm việc ở đây hơn nửa tháng, bình thường đều là ông nội hoặc bà nội đến đón cô bé tên là Nam Nam này, đây là lần đầu tiên cô gặp Tô San ở đây.

Rõ ràng là Tô San không có ấn tượng gì về họ, cô ngồi xổm xuống cười với Nam Nam và nói: "Đi, mẹ đưa con đi ăn pizza".

Tuy nhiên Nam Nam không vui như những đứa trẻ bình thường khác khi được gặp mẹ, cô là một cô bé xinh xắn, chỉ có điều ánh mắt luôn tỏ ra rụt rè, sợ hãi, đôi mắt như mắt nai, nhìn rất nội tâm, cô bé trả chiếc điện thoại cho Nhâm Nhiễm, miệng chu lại, một lát sau, mới ậm ờ nói: "Bà nội sẽ không vui đâu".

Tô San dịu dàng nói: "Vừa nãy bà nội khó chịu trong người, ông nội đã đưa bà đi khám bệnh rồi, ông bà gọi cho mẹ bảo mẹ đến đón con". Dường như cô vẫn sợ Nam Nam không tin nên rút điện thoại ra gọi cho một số, sau đó cho Nam Nam nghe, "Để ông nội nói với con".

Nam Nam nói chuyện vói ông nội, giọng cô bé rất non nớt, Tô San đứng dậy, cười với Nhầm Nhiễm; "Em là cô giáo của Nam Nam đúng không, chị là mẹ Nam Nam".

Lớp học mà Nhâm Nhiễm dạy đều là các em chuẩn bị vào lớp một, sau khi hết giờ học ở trường mầm non lúc 4 giờ, cha mẹ sẽ đưa đến đây để học tiếng Anh, 6 giờ đón về nhà, theo quy định, cô buộc phải xác nhận đối phương đúng là cha mẹ của đứa trẻ, hiện giờ cô thấy Nam Nam không phủ nhận, hơn nữa cũng đã nói chuyện điện thoại với ông nội nên cũng cười và nói: "Chào chị, em là Nhâm Nhiễm. Thế Nam Nam về nhà với mẹ nhé. Bye bye".

Tô San dắt tay con gái, nhưng Nam Nam không tỏ ra hưởng ứng mà nói: "Tạm biệt cô Nhâm" rồi tự mình cúi đầu bước đi.

Tô San cười với vẻ bất lực, rảo bước nhanh hơn để đi song song với cô bé, thỉnh thoảng lại cúi đầu nói chuyện với cô. "Không ngờ chị ấy đã có con lớn như thế rồi".

Nhâm Nhiễm nhớ lại, hình như Tô San chi hơn cô ít tuổi, nhìn thực sự không giống với một bà mẹ đã có con 6 tuổi chuẩn bị vào lớp một. Hơn nữa, cô nhớ rằng khi cô bằng tuổi Nam Nam, hàng ngày mẹ đến đón cô sau khi tan học, cô đều chỉ muốn bám chặt trên người mẹ, trên đường về nói đủ thứ chuyện. Tự nhiên cô cảm thấy hai mẹ con nhà này có cái gì là lạ, nhưng cô không có ý định tò mò chuyện của người ta, chỉ nói qua một câu, "chắc là chị ấy lấy chồng sớm".

Điền Quân Bồi cùng cô đi ra ngoài, "Không ngờ em lại đến làm cô giáo".

"Thực ra công việc chính của em là trợ giảng, là giúp giáo viên nước ngoài dạy giờ tiếng Anh giao tiếp cho các em".

Nhâm Nhiễm đến đây làm việc hoàn toàn là do tình cờ.

Nửa tháng trước, cô gửi một bản dịch cho Thái Hồng Khai, Thái Hồng Khai liền reply cho cô ngay, nói muốn hẹn gặp cô để bàn về chuyện dịch một cuốn sách liên quan đến lĩnh vực quỹ. Cô đành phải nói với anh rằng, cô đã rời Bắc Kinh, hiện đang sống ở Hán Giang nên không thể gặp nói chuyện được. Thái Hồng Khai không quan tâm, nói việc này không ảnh hưởng gì đến chuyện cô tiếp tục làm công việc dịch thêm giờ, đồng thời anh đã rất đắc ý khi nói rằng mình cũng có chi nhánh tại Hán Giang. Lúc này cô mới biết, mấy năm nay công ty của Thái Hồng Khai ngày càng phát triển, ngoài các nghiệp vụ dịch thuật, xuất bản, còn tập trung vào lĩnh vực đào tạo tiếng Anh có lợi nhuận dồi dào hơn, đồng thời đã mở rất nhiều chi nhánh, các trung tâm đào tạo được mở rộng ở rất nhiều khu vực.

Anh khuyên cô nên nhận dịch cuốn sách này, "với tốc độ dịch của em, nếu dịch theo giờ hành chính thì chỉ khoảng hai tháng là dịch xong, nhuận dịch rất ổn".

"Nếu cuốn sách này phải dịch gấp thì em không nhận được. Em không có ý định giam mình ở nhà cả ngày, em đang chuẩn bị tìm một công việc để làm".

"Ba tháng dịch xong cũng được, anh vẫn muốn em nhận dịch, dù sao thì em cũng có nền tảng về tài chính, là người dịch thích hợp nhất". Rồi Thái Hồng Khai nói rất thoáng: "Ngoài ra, em cũng nên suy nghĩ làm một giáo viên dạy tiếng Anh đi, có thể điều chỉnh thời gian đi dạy, cũng không phải ngày ngày trực ở văn phòng, anh có thể nói với bên đó để tuyển dụng em".

Trong mắt Nhâm Nhiễm, nghề giáo viên ít nhiều cũng khá cao thượng, mang tính chuyên nghiệp, không ngờ anh lại nói nghe dễ dàng như vậy, khiến cô cũng thấy hơi sợ, do dự một lát, "Em không có tố chất làm giáo viên, cũng không có kinh nghiệm trong lĩnh vực này”.

"Kinh nghiệm là một vấn đề, nhưng cũng không sao cả". Thái Hồng Khai cười: "Trung tâm đào tạo chẳng có mấy giáo viên có tố chất đâu, quan trọng là dạy hay thôi. Với nền tảng của em thì chắc chắn không có vấn đề gì, em cứ thử đi xem".

Trong tay Nhâm Nhiễm vẫn còn một khoản tiền nên không bị sức ép nhiều về kinh tế, cô chỉ muốn làm theo lời khuyên của bác sĩ Bạch Thụy Lễ, tìm một công việc tương đối đơn thuần, không đến nỗi phải giam mình ở nhà và tụt hậu so với xã hội. Với suy nghĩ đến xem rồi tính sau, cô đã đến nơi Thái Hồng Khai bảo, phát hiện thấy đây là một trung tâm đào tạo tiếng Anh có quy mô không nhỏ, phạm vi đào tạo là từ học sinh mầm non đến người lớn, cái gì cũng có, ngoài ra còn mời khá đông giáo viên nước ngoài đến từ các nước khác nhau.

Có Thái Hồng Khai gọi điện từ Bắc Kinh đến để giói thiệu, cộng với trình độ tiếng Anh lưu loát, khá chuẩn của cô khi phỏng vấn, giáo viên nước ngoài đã gật đầu đồng ý, hiệu trưởng đã tuyển dụng cô ngay.

"Cô Nhâm, cô quyết định sẽ dạy các em nhỏ ư? Thế mạnh của chúng tôi là đào tạo tiếng Anh cho người lớn, rất nhiều trung tâm ở thành phố này cạnh tranh đào tạo tiếng Anh cho trẻ em, chúng tôi không có ý định tham gia vào thị trường đó nữa, chính vì thế trong mảng trẻ em, chúng tôi chỉ mở một lớp tiếng Anh giao tiếp, giờ học cũng rất ít, thu nhập ít hơn rất nhiều".

Hiệu trưởng nói với cô một con số, không bằng cả mức lương khởi điểm của một nhân viên văn thư bình thường ở Bắc Kinh. Nhâm Nhiễm cũng hơi ngạc nhiên, nhưng nghĩ đến tiền thuê nhà ở vùng này cô cũng đã lý giải được phần nào, đồng thời cô nghĩ rằng, nếu được tiếp xúc với các em nhỏ có thể sẽ giúp cô cảm thấy vui vẻ, hơn nữa việc có thêm nhiều thời gian tự do cũng rất hợp với ý cô. Cô nói rằng không quan tâm nhiều lắm đến mức thu nhập, hiệu trưởng đã đồng ý, bảo cô đến phòng nhân sự để đăng ký, ngày hôm sau cô bắt đầu đến làm việc ở đây.

Công tác quản lý của trung tâm đào tạo tư nhân không chính quy lắm, ngoài giáo viên người nước ngoài ra, thu nhập của những người khác đều không cao. Tuy nhiên học phí của lớp dạy tiếng Anh cho trẻ em lại rất đắt, lấy chiêu bài là lớp tiếng Anh giao tiếp ít người giọng Mỹ chuẩn, do một chàng trai trẻ đến từ Mỹ tên là Tom đảm nhận, nhiệm vụ của Nhâm Nhiễm là hỗ trợ anh này giảng dạy, hàng ngày 1 giờ chiều đi làm, 6 giờ chiều hết giờ, cô rất hài lòng với cách sắp xếp thời gian này.

Điền Quân Bồi đưa Nhâm Nhiễm đến thẳng bờ sông, ở đây đã xây dựng một khu nhà ở cao cấp, khu thương mại bên cạnh được quy hoạch rất hoành tráng, tập trung rạp chiếu phim, các nhà hàng, quán bar, quán cà phê có tiếng nhất khu vực này.

Nhà hàng mà họ đến là nhà hàng Tứ Xuyên đã kinh doanh được một năm, rất đông khách, bên trong nhà hàng rất đông thực khách ngồi đợi bàn ăn, may mà thư ký đã giúp Điền Quân Bồi đặt chỗ trước, anh nói tên ra, nhân viên phục vụ liền dẫn họ vào phòng đã đặt.

Cách bài trí ở đây rất đẹp mắt, phòng được chiếu sáng bằng nguồn sáng gián tiếp, không khí không ồn ào như những nhà hàng bình thường, đĩa bát đựng thức ăn rất xinh xắn, nấu các món Tứ Xuyên đã cải biên, giữ nguyên vị tê cay của đồ ăn Tứ Xuyên, nhưng lại không quá cay, rất ngon. Nhưng Điền Quân Bồi phát hiện thấy Nhâm Nhiễm ăn không nhiều, "Anh Phùng Dĩ An bạn anh giới thiệu chỗ này, anh ấy là người vùng này. Đáng lẽ anh phải hỏi trước là em có ăn quen đồ ăn Tứ Xuyên hay không".

Nhâm Nhiễm liền cười với vẻ biết lỗi: "Không, đồ ăn ở đây rất ngon, nhưng một năm gần đây em ăn không ngon lắm do phải uống thuốc".

"Lần sau mình sẽ đến ăn thử một nhà hàng hải sản khác mà anh ấy giới thiệu. Rạp chiếu phim ở đây có vẻ rất ổn, tối nay chiếu một bộ phim của Mỹ, em có muốn đi xem không?"

Nhâm Nhiễm lấy giấy ăn ra lau miệng, ngẩng đầu lên nhìn anh: "Luật sư Điền, cảm ơn anh đã. hẹn em đến đây, tối hôm nay em cảm thấy rất vui. Nhưng em vẫn muốn nói rõ ngay từ đầu là hiện tại em không có ý định hẹn hò và quan hệ sâu sắc với ai".

Sự thẳng thắn này của cô không làm cho Điền Quân Bồi cảm thấy ngạc nhiên, "Anh tỏ ra hơi nóng vội à?"

Nhâm Nhiễm liền cười: "Anh rất có phong độ luật sư Điền ạ, không chế nhạo vẻ tiểu nhân đó ở em".

Điền Quân Bồi cũng cười rồi rót cho cô một cốc nước hoa quả: "Tại sao anh phải chế nhạo em. Vì em đã đoán không sai, đúng là anh có ý định theo đuổi em".

Nhâm Nhiễm không nói được gì, cười đau khổ: "Thậm chí anh còn chưa hiểu em".

"Thế thì hãy cho anh một cơ hội để hiểu em đi".

Nhâm Nhiễm ngần ngừ một lát, "Luật sư Điền, em đã quen anh trong một hoàn cảnh vô cùng thảm hại, đầu tiên là bị bắt vì bị tình nghi là ăn trộm ô tô, sau đó lại bị một người đàn ông rút kháng cáo và đưa đi, tiếp sau đó nửa đêm lại ra khỏi khách sạn.

"Em nói như vậy, dường như anh mới ý thức được rằng cuộc gặp gỡ của chúng ta đầy kịch tính".

Giọng anh rất bình thản, dường như không để tâm gì đến những chuyện đó, Nhâm Nhiễm không biết đó là thói quen nghề nghiệp hay anh đang an ủi cô, "Nếu đứng trên lập trường khách quan, em buộc phải thừa nhận rằng, sẽ là hoàn toàn hợp lý nếu ở trong một khâu nào đó anh không để ý đến em nữa. Nhưng anh luôn cố gắng giúp đỡ em, em rất cảm ơn sự tin tưởng của anh. Chỉ có điều e rằng em không thể giải thích gì với người khác, để hành vi của mình được tỏ ra bình thường".

Điền Quân Bồi thừa nhận Nhâm Nhiễm nói rất có lý, nhưng anh cũng giống cô, không thể giải thích nổi hành vi của mình, trong tình huống bình thường, tình thần giúp đỡ người khác của anh chỉ được thể hiện một cách thích đáng, sau đó lựa chọn thái độ bàng quan, lý trí, đợi đến khi sự việc phát triển rõ ràng rồi tính sau. Đối với Nhâm Nhiễm, rõ ràng là anh dựa vào trực giác nhiều hơn.

"Anh không cho rằng hành vi của em có gì là bất thường, cũng không có quyền yêu cầu em phải giải thích, đó là chuyện riêng của em, không cần phải báo cáo lý do với người khác".

Nhâm Nhiễm liền cười tươi hơn, "Cảm ơn luật sư Điền. Nhưng em không thể không nói rằng, làm một người xa lạ bí ẩn trong mắt người khác có thể là rất thú vị, nhưng nếu hai người yêu nhau mà lại như vậy thì rất có vấn đề".

"Anh gọi em là Tiểu Nhiễm có được không?" Giọng Điền Quân Bồi rất nhẹ nhàng, "cứ gọi anh là Quân Bồi. Tiểu Nhiễm, hôm nay là sinh nhật lần thứ 30 của anh".

"Hả, đáng lẽ anh phải nói với em sớm hơn để em chuẩn bị một món quà cho anh, chúc anh sinh nhật vui vẻ".

"Cảm ơn em, em chịu đi ăn với anh đã là món quà tuyệt nhất rồi. Anh vừa mới kết thúc một tình yêu vào ba tháng trước, không vui vẻ lắm. Một trong những lời chỉ trích của cô bạn gái cũ đối với anh là anh luôn coi mình là đúng, không hiểu cô ấy. Sau khi tự kiểm điểm mình, anh đã thừa nhận rằng, anh làm luật sư nên không phải là một người đàn ông thú vị, không thể nói mình hoàn toàn vô tội trong cuộc tình đó. Em rất thu hút anh, Tiểu Nhiễm ạ. Nhưng anh có thể hiểu được sự băn khoăn của em, chúng ta đều cần thời gian để hiểu nhau hơn. Anh dự định sẽ làm một số việc lớn trong năm tam thập nhi lập, cũng không muốn nhanh chóng bước vào một tình yêu mới. Chúng ta có thể bình tính, bắt đầu từ việc làm bạn bè của nhau".

Full | Lùi trang 5 | Tiếp trang 7

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ

XtGem Forum catalog