Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Thời gian trôi mãi - Trang 8

Full | Lùi trang 7 | Tiếp trang 9

Chương 26

Đúng vào thời điểm yên tĩnh nhất trong ngày của thành phố, dưới ánh đèn đường, mặt đường vô cùng trống trải, xe lao như bay, cảm thấy vô cùng nhẹ nhàng, thoải mái, cộng với việc có Nhâm Nhiễm lặng lẽ ngồi bên cạnh, Điền Quân Bồi cảm thấy rất vui vẻ.

“Anh rất xin lỗi, ngày mai em phải đi làm mà hôm nay còn bắt em bận lộn đến giờ này”.

“Không sao, 1 giờ chiều em mới đi làm, buổi sáng có thể ngủ bù, anh và bạn anh vất vả quá”.

“Dạo này anh nhiều việc quá, văn phòng lại đang đối mặt với quá trình chuyển đổi nghiệp vụ, không còn cách nào khác cả”.

“Mặc dù ba em là giáo sư luật học, nhưng em vẫn không biết gì về công việc của luật sư, trước đây luôn tưởng rằng nếu các anh không ra tòa thì sẻ bỏ thời gian ra để học tranh luận gì đó, không ngờ hôm nay nhìn thấy có rất nhiều công việc liên quan đến chuyện viết lách”.

Điền Quân Bồi liền cười: “Chẳng riêng gì em, Tiểu Lưu cũng tốt nghiệp ngành luật, sau khi tuyển vào cũng rất mơ hồ, nói sao rất ít khi thấy luật sư trong văn phòng ra tòa. Trọng điểm phát triển nghiệp vụ của văn phòng Phổ Hàn là tập trung vào các nghiệp vụ phi tố tụng, hay nói cách khác là chỉ những vụ nằm ngoài vụ án tố tụng và vụ án trọng tài, để luật sư hoàn thành các sự vụ pháp luật, bao gồm nhưng không bó hẹp trong các nghiệp vụ như điều tra phi tố tụng, luật sư làm công chứng viên, đưa ra những ý kiến pháp luật. So với các vụ tranh chấp dân sự hình sự bình thường, lợi nhuận của các nghiệp vụ này lớn hơn”.

“Cũng có nghĩa rằng anh không phải đi kiện tụng hay sao”.

“Những lúc cần thiết cũng vẫn phải ra tòa, nhưng so với các văn phòng luật sư chủ yếu giải quyết các nghiệp vụ tố tụng, số lần ra tòa của bọn anh đúng là ít hơn nhiều”.

“Hóa ra là như vậy”.

“Có phải là khô như ngói đúng không? Chỉ cần nói đến các vấn đề pháp luật, bộ mặt nghiêm túc của anh đã đáng ghét rồi”.

Nhâm Nhiễm phì cười, Điền Quân Bồi nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu, cô cười lắc đầu: “Em xin lỗi, bình thường đàn ông sẽ không đánh giá công việc của mình như vậy. Em đoán, chắc đây là lời đánh giá của cô bạn gái cũ đối với anh”.

“Em đoán không nhầm”. Điền Quân Bồi không thể không thán phục sư nhạy bén của cô, ngừng một lát, anh hỏi, “Em cảm thấy là như vậy ư?”

“Đàn ông rất có sức lôi cuốn khi họ nghiêm túc trong công việc”. Nhâm Nhiễm liền thấy hối hận hận ngay, giữa lúc nửa đêm nói ra câu này e rằng dễ khiến người khác liên tưởng đến chuyện, cô vội nói thêm, “Từ nhỏ em đã quen với cảnh chỉ cần nói đến những vấn đề về luật là ba em lại rất hào hứng rạng rỡ, có thể nói một hồi lâu mà không biết chán”.

Điền Quân Bồi hơi cười cười, “Được so sánh với giáo sư Nhâm là một niềm vinh hạnh cho anh”.

Bầu không khí tự nhiên trở nên mờ ám, tuy nhiên sự mờ ám này không gây ra cảm giác căng thẳng như sự cố tình trêu chọc bình thường. Nhâm Nhiễm không muốn mình giấu đầu hở đuôi nên đành phải cười, nghiêng đầu tựa vào lưng ghế, không nói gì thêm nữa.

Nhâm Nhiễm không chịu nhận tiền thù lao của Phổ Hàn, lý do là cô không coi việc giúp đỡ bạn bè là những việc kiếm tiền.

“Chỉ mất một chút thời gian mà thôi, hơn nữa anh cũng đã giúp em rất nhiều lần, trả tiền sẽ mất hay anh ạ”.

“Thế thì ngày kia anh sẽ mời em ăn cơm để tỏ lòng cảm ơn vậy”, Điền Quân Bồi liền nói ngay, “đồ ăn của Ý có được không? Nhà hàng củng là do chuyên gia ẩm thực Dĩ An giới thiệu, nghe nói hương vị rất chính thống”.

Họ đã đi ăn với nhau khá nhiều lần, Nhâm Nhiễm đồng ý, sau khi cúp máy mới phát hiện ra ngày anh mời cô lại là ngày lễ Valentine 14-2.

Tự nhiên cô lại cảm thấy hơi bất an.

Nhâm Nhiễm chưa bao giờ hẹn hò chính thức với ai trong ngày lễ Valentine.

Ấn tượng đầu tiên của cô đối với ngày Valentine chỉ là trong ngày này chắc chắn Kỳ Gia Tuấn sẽ có kế hoạch. Cô đã từng hỏi Kỳ Gia Tuấn bằng giọng tò mò, thực ra cũng chỉ là đi ăn cơm, xem phim rồi đi hóng mát mà thôi, không lãng mạn đến mức khiến cô phải ngưỡng mộ.

Sau khi đến với Kỳ Gia Thông, ngày Valentine duy nhất mà họ đã trải qua là ở Song Bình. Lúc đó, họ đã ở bên nhau trên hòn đảo nhỏ chu vi chưa đầy hai kilomet vuông này, ngày tháng, thậm chí là thời gian đều không có nghĩa lý gì, dĩ nhiên là cũng không nghĩ đến ngày lễ Valentine trai gái hẹn hò với nhau.

Điền Quân Bồi sắp xếp bữa ăn bày tỏ lời cảm ơn vào ngày lễ Valentine, rõ ràng không phải là một sự trùng hợp bình thường. Đương nhiên, Nhâm Nhiễm không ngờ nghệch đến mức không quan tâm gì đến ý định theo đuổi mà một chàng trai thể hiện ra. Đối với một cô gái 27 tuổi đang chuẩn bị sống một cuộc sống bình thường, việc có được chàng trai như Điền Quân Bồi theo đuổi có thể coi là một chuyện đáng mừng.

Chỉ có điều lần trước, khi cô muốn gạt quá khứ sang một bên để sống một cuộc sống bình thường, cô đã chấp nhận cuộc hẹn hò với Trương Chí Minh. Đứng trên một góc độ nào đó có thể nói, Trương Chí Minh có nhiều điểm tương đồng với Điền Quân Bồi: được học hành tử tế, là người có tài, khá thành đạt trong sự nghiệp, có chí tiến thủ mạnh mẽ, ngôn từ cử chỉ điềm đạm, lịch lãm, không có thói quen gì xấu, là ứng cử viên sáng giá trong mắt người bình thường. Tuy nhiên mối quan hệ giữa cô và Trương Chí Minh đã thất bại lớn, đối phương lại lấy cô và Hạ Tịnh Nghi ra để tiến hành trao đổi nhằm đổi lấy vụ đầu tư của Ức Hâm.

Sau khi biết được sự thật, cô không có gì là phẫn nộ, chỉ có thể kiểm điểm lại mình không chịu đầu tư nhiều tình cảm, nên cũng không thể trách người khác vô tình và vụ lợi.

Không vì chuyện cũ đó mà cô nghi ngờ thành ý của Điền Quân Bồi, kể từ lúc họ quen nhau, anh đã tỏ ra chân thành và dồn nhiều tình cảm hơn Trương Chí Minh rất nhiều. Tuy nhiên đến ngày hôm nay, cô mệt mỏi hơi nhiều so với những ngày mới ở Australia về và bắt đầu đi làm, việc mà cô đang làm, chỉ là từng bước để cuộc sống quay trở lại quỹ đạo bình thường, cô không thể xác định được mình có còn đủ sức để tiếp nhận sự theo đuổi của một người đàn ông và bắt đầu một cuộc tình mới hay không.

Trong lúc Nhâm Nhiễm đang bần thần thì Tom - anh bạn đồng nghiệp của cô bước đến hỏi, “Renee, nếu trong ngày Valentine tôi hẹn một cô gái đi chơi thì liệu cô ấy có hiểu lầm là tôi muốn tán tỉnh cô ấy hay không?”

“Cái này tôi cũng không dám chắc, có trời mới biết cô gái mà anh hẹn là cô gái như thế nào, chân thành đến mức như thế nào trong chuyện tình cảm?”

“Bọn tôi quen nhau chưa lâu, tôi thì rất muốn được phát triển thêm một bước với cô ấy, nhưng tôi không có ý định kết hôn. Nghe nói con gái Trung Quốc rất coi trọng chuyện này, lần trước Sunny còn nói với tôi rằng”, Tom nói ra một câu tiếng Trung bằng giọng lơ lớ, “-những mối tình không coi việc kết hôn là mục đích đều là những trò lưu manh. Có thật là có cách nói như vậy hay không?”

Khó khăn lắm Nhâm Nhiễm mới hiểu được anh ta đang nói gì, cô cười như nắc nẻ.

“Tôi sợ quá. Có phải các bạn đều nghĩ như vậy không? vốn tiếng Anh của bạn gái tôi không tốt lắm, tiếng Trung của tôi thì quá tệ, không biết cô ấy có hiểu lởi bày tỏ của tôi hay không”.

Tom là người Mỹ, mới 25 tuổi, mang dòng máu Ireland, có mái tóc màu hạt dẻ và đôi mắt xanh, rất hút hồn người khác. Sau khi tốt nghiệp đại học, Tom bắt đầu đi chu du các nước, đi đến đâu bèn làm việc ở đó, sau khi chơi chán và tích cóp được một khoản tiền lại tiếp tục lên đường, sống rất tự do, vui vẻ. Năm ngoái Tom mới đến Trung Quốc, cầm một cuốn tiếng Trung giao tiếp, vừa học vừa thực hành, tìm một công việc dạy tiếng Anh cho trẻ em.

Cách dạy Học của anh rất thoải mái, tùy ý, tận tâm với công việc, được các bạn nhỏ rất quý mến. Trong quá trình dạy học, anh đã học được một số câu tiếng Trung rất buồn cười, cộng với việc các đồng nghiệp người Trung Quốc hay đùa và dạy anh một số vựng mà các cư dân mạng hay dùng, những lúc rỗi rãi mang đi tán gái lại rất thành công nên anh cũng có phần dương dương tự đắc. Một vị đồng nghiệp khác tên là Sunny không chịu được vẻ đắc ý đó của anh liền dọa anh không cẩn thận lại rước gái bar về làm vợ, anh liền tưởng đó là thật.

Hai người gặp khó khăn lớn trong giao tiếp mà cũng vẫn có thể yêu nhau rất say sưa, Nhâm Nhiễm đành phải tỏ ra bái phục. “Không phải tất cả các cô gái đều ham lấy chồng như vậy, những cái khác anh tự lý giải đi”.

“Haizz, phong tục ở phương Đông khác quá, khó hiểu quá, Lễ Valentine năm ngoái tôi ở Nhật Bản, ngay từ sáng sớm đã có mấy đồng nghiệp nữ tặng socola cho tôi, tôi mừng như vớ được vàng, tưởng rằng mình đã trở thành người tình được mọi người hết sức quý mến. Sau đó mới biết, đó chỉ là vấn đề thói quen mà thôi, ngày hôm đó tất cả đàn ông đều nhận được socola, tương đương với giải khuyến khích mà thôi”.

Những đồng nghiệp trong phòng hiểu lời Tom nói đều bật cười ha ha.

Tom ngồi đó với vẻ mặt đau khổ, Nhâm Nhiễm lại thấy thoải mái trở lại. Cô nghĩ, cô còn cả nghĩ hơn cả anh chàng Tom vừa muốn tận hưởng sự lãng mạn lại vừa không muốn bị trói buộc, tự nhiên lại thấy buồn cười. Chỉ là một cuộc hẹn mà thôi, không có gì là ghê gớm cả.

Đến ngày Valentme, sau khi hết giờ làm việc, Điền Quân Bồi đến đón Nhâm Nhiễm rồi chạy thẳng đến khách sạn Minh Châu bên bờ sông, đây là một khách sạn năm sao mới khai trương chưa lâu, tòa nhà 38 tầng đã trở thành công trình kiến trúc nổi bật bên bờ sông, nhà hàng Tây trên tầng thượng được đặt một cái tên mang đậm phong cách Italy: nhà hàng Tuscan Sun.

Nhâm Nhiễm tưởng rằng chỉ ăn một bữa cơm đơn giản, không ngờ là nhà hàng Tây trong khách sạn sang trọng, cô chỉ mặc quần áo đi làm bình thường, bên ngoài khoác chiếc áo phao, bên trong là một chiếc áo len mỏng màu ghi mặc quần bò, đi bốt, không trang điểm gì, lúc đi chỉ bôi ít son môi nhìn cũng hơi lạc lõng so với môi trường xung quanh. Sau khi vào thang máy ngắm cảnh và đi lên, cô nhân viên phục vụ mặc váy dài bước đến đón họ, đối chiếu vài vị trí đã đặt, dẫn họ vào chiếc bàn tiếp giáp cửa sổ, từ đây nhìn xuống, cảnh đẹp ở hai bên bờ sông Trường Giang thu gọn trong tầm mắt.

Nhâm Nhiễm cởi áo khoác ra, nhìn sang bốn xung quanh. Nhà hàng trước mắt được bài trí theo phong cách Địa Trung Hải, màu xanh nước biển xen với màu trắng, chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ tỏa sáng khiến các đồ đựng bằng thủy tinh lung linh, bốn phía xung quanh đều là những vị khách ăn mặc sang trọng, lịch lãm, còn có một ban nhạc biểu diễn trong phòng.

Cô đành phải xin lỗi: “Em xin lỗi, hôm nay ăn mặc đơn giản quá”.

“Không sao. Em chịu đi ăn cùng anh, anh đã rất vui rồi”.

Sau khi họ gọi món xong, nhân viên phục vụ liền mang rượu khai vị đến kèm thêm một bông hồng đỏ thắm được gói trong giấy lụa rất xinh xắn, đây đương nhiên là để tạo bầu không khí cho ngày Valentine. Điền Quân Bồi tặng hoa cho Nhâm Nhiễm, cô liền mỉm cười cảm ơn.

“Hồi em còn học ở đây, hôm đó là Valentine, em cùng với mấy người ban chưa có người yêu đi dạo phố, em bị tụt ở đằng sau, một cô bé bán hoa bám lấy cậu bạn học đi bên cạnh em nói, anh ơi, anh mua hoa cho chị đi. Cậu bạn ấy ngại quá bèn giải thích, bọn anh là bạn bè, bọn anh là bạn bè thôi. Nhưng cô bé không thèm để ý, cứ bám nhằng lấy chân cậu ấy không chịu buông tay ra, cậu ấy không thể nào thoát ra được, lại còn khiến mọi người xung quanh phải bật cười”.

Điền Quân Bồi liền cười: “Cậu bạn này thật thà quá, mua bông hoa tặng cho em không phải là rất tuyệt sao?

“Hồi đó bọn em đang học đại học năm thứ nhất, rất coi trọng danh phận người yêu, đâu có dám nhận linh tinh. Khổ thân cậu ấy không tài nào mà dứt ra được, cuối cùng vẫn bị ép phải móc tiền ra mua một bông hồng heo héo, mặt đỏ tía tai, đưa hoa cho em rồi chạy mất. Nói như lời một người bạn của em là, em thật sự đáng thương, lần đầu tiên trong đời được nhận hoa là do có cô bé bán hoa ép mua ép bán”.

“Bạn em trêu ghê quá nhỉ”.

“Đúng vậy, anh ấy chỉ thích trêu em”.

Thực ra người bạn mà Nhâm Nhiễm nói đó chính là Kỳ Gia Tuấn, trong ngày lễ Valentine đó anh có cuộc hẹn, ngày hôm sau, sau khi nghe cô kể chuyện này, anh liền cười rũ rượi. Đợi đến khi cô chuẩn bị nổi cáu vì bị trêu quá, anh mới vuốt tóc an ủi cô: “Thôi thôi đừng giận nữa, nếu mà biết sớm vậy thì hôm qua đáng lẽ anh đã phải đặt một bó hoa để tặng em mới đúng. Thế này nhé, đợi đến Valentine sang năm anh sẽ tặng bù, đảm bảo là bó hoa to nhất mà bạn bè trong ký túc xá nữ của bọn em chưa bao giờ nhìn thấy”.

Valentine thứ hai, cô đã có mặt ở Song Bình.

Lúc này đây nhớ lại chuyện cũ, cô không còn như năm ngoái, vừa nhớ đến cái tên Kỳ Gia Tuấn liền muốn nghĩ ngay sang chuyện khác. Cô vân vê tờ giấy lụa bọc bên ngoài bông hồng đang cầm trong tay, đầu ngón tay tê tê như tâm trạng lúc này. Cô nghĩ, cuối cùng sẽ đến một ngày, hình ảnh anh trong lòng cô sẽ phai mờ ư?

Điền Quân Bồi đã phát hiện ra vẻ u ám trong đáy mắt cô, “Thế thì anh muốn khai với em một chuyện, em đừng cười anh nhé”.

“Chuyện gì vậy?”

“Thực ra anh đã đặt một bó hoa và đặt trong cốp xe, định lát nữa đưa em về nhà sẽ tặng em”.

Nhâm Nhiễm hơi sững người, hàng mi lập tức rủ xuống để giấu đi cảm giác đó: “Luật sư Điền, anh chu đáo quá”.

Lúc này đây nhân viên phục vụ bắt đầu bưng thức ăn lên, đồng thời bật ra một chai rượu vang. Đúng như lời Phùng Dĩ An giới thiệu, tất cả các món trong nhà hàng này đều rất ngon, mang đậm hương vị của Italy. Hai người vừa ăn vừa nói chuyện rất thoải mái.

Ăn xong đồ ngọt, đã là 10 giờ, Điền Quân Bồi thanh toán, hai người vào thang máy. Sau khi uống một chút rượu, đứng trong thang máy ngắm cảnh này, từ tầng 38 nhìn xuống dưới, Nhâm Nhiễm cảm thấy đầu óc hơi quay cuồng, cô vội vàng xoay người nhìn ra cửa thang máy.

“Em sống ở tầng 28 cũng cao đó nhỉ, em vẫn chưa quen à?”

“Em thích ở trên tầng cao một chút vì khá yên tĩnh. Nhưng lại không chịu được cảm giác từ trên xuống dưới đều hiện rõ trước mắt như thế này, nghe nói hồi tháng 5 năm ngoái, thành phố Melbourne - nơi em đã từng du học đã khánh thành tòa nhà Eureka skydeck, ở tầng 88 có một ban công bằng kính trong suốt có thể nhìn thấy toàn bộ thành phố dưới chân, em đoán chắc sẽ không bao giờ dám lên để thử”.

Điền Quân Bồi nhìn cô cười cười, bất ngờ nói: “Anh rất thích em Tiểu Nhiễm, hãy làm bạn gái của anh nhé”.

Nhâm Nhiễm không ngờ lời tỏ tình của anh lại thẳng thắn như vậy, nghe xong, cô không biết phải trả lời như thế nào.

Thang máy từ từ hạ xuống, xuống đến khoảng tầng thứ 15, qua bờ vai Điền Quân Bồi đang đứng bên cạnh, đột nhiên Nhâm Nhiễm nhìn thấy thang máy song song khác đang đi lên, ánh đèn sáng rực, cô có thể nhìn thấy rõ người đàn ông cao lớn đứng trong thang máy nằm cách chưa đầy ba mét đó chính là Trần Hoa.

Anh vịn tay vào thang máy, mắt nhìn xuống sông Trường Giang phía xa, khuôn mặt gầy guộc, lạnh lùng đó vẫn vô cảm như lúc bình thường, dường như đang tập trung suy nghĩ điều gì. Thang máy đó đang đi lên, thang máy của họ đang đi xuống, đi lướt qua nhau, chỉ trong tích tắc, trong mắt cô lại xuất hiện màn đêm mênh mông.

Có lời thông báo của Hạ Tịnh Nghi từ trước, đáng lẽ cô không cảm thấy bất ngờ, nhưng nhìn thấy anh ở cự ly gần như vậy, cô vẫn cảm thấy hơi kinh ngạc, cô vội nhìn sang góc kia của thang máy theo bản năng, dường như họ vừa mới xa rời thế giới không chân thực nằm trên tầng thứ 38 vừa nãy, đứng nhìn ở góc độ này, đột nhiên thành phố này lại trở nên xa lạ.

“Anh xin lỗi, có phải lời đề nghị của anh quá đường đột khiến em khó xử hay không?”

Cô trở về với thực tại, vội vàng lắc đầu, “Không, Quân Bồi, em cảm thấy rất vinh hạnh, anh rất kiên trì với em. Chỉ có điều em cảm thấy hơi... bất ngờ”.

Thang máy đi xuống bãi đỗ xe ngầm, Điền Quân Bồi đón lấy chiếc áo khoác trong tay cô, mặc lên cho cô. “Anh tưởng rằng lòng chân thành của anh đã thể hiện từ lâu, nghĩ đi nghĩ lại, cũng không tạo ra được niềm vui bất ngờ gì cho để em có thể nhận lời anh ngay”.

Nhâm Nhiễm không kìm được bèn cười buồn: “Chắc là em là một cô gái chỉ biết làm người khác cụt hứng và rất thực dụng trong suy nghĩ. Trong chuyện tình yêu, cần phải có một chút ngây thơ, một chút nhiệt tình. Em... đã trải qua một số chuyện, hai yếu tố đó, không biết em có còn có hay không”.

“Người nào cùng có quá khứ, nếu em không muốn nói em đi trải qua những gì thì anh cùng sẽ không hỏi. Anh chỉ biết rằng, chính những quá khứ mà em đã trải qua đã quyết định cho diện mạo ngày hôm nay của em, cái mà anh thích là con người em hiện nay”.

Nhâm Nhiễm không thể không thừa nhận, không hổ danh là luật sư Điền Quân Bồi rất có tài nói năng, cô không thể nói là mình đã bị anh thuyết phục, nhưng cô biết cô không thể thuyết phục được anh.

Sau khi họ lên xe, Điền Quân Bồi cho xe nổ máy và chạy trên đường. Những ngày lạnh giá vừa trôi qua, trên đường có rất nhiều đôi trai gái sánh vai bên nhau, không ít người còn cầm hoa hồng, vẻ lãng mạn mà họ cố tình thể hiện ra này đã khiến cho thành phố vốn rất thế tục này có thêm một cảm giác vui vẻ phù hoa và náo nhiệt.

Nhìn cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ, Nhâm Nhiễm thở dài: “Em xin lỗi Quân Bồi, em thực sự không biết phải trả lời anh thế nào. Một mặt, em không muốn nói không với anh, em sợ mất một người bạn như anh; Mặt khác, em sợ em nhận lời anh, cuối cùng vẫn sẽ để anh phải thất vọng”.

“Nếu như anh nói, anh sẵn sàng đón nhận mọi sự thất vọng có thể xảy ra thì sao?”

Một lần nữa Nhâm Nhiễm không biết phải đáp lại thế nào.

“Dường như em cho rằng, sau khi hiểu em hoàn toàn chắc chắn anh sẻ thất vọng. Anh không biết tại sao em lại có suy nghĩ như vậy, với độ tuổi và tính cách của anh, sẽ không dễ có những ảo tưởng và sau đó lại dễ dàng dập tắt đâu”.

“Nhưng...” cô nói một cách mâu thuẫn, “chắc là anh vẫn nghĩ em rất đẹp, rất tuyệt vời”.

“Thế em thử nói ra mặt xấu xa của em, thử xem có thể khiến anh phải sợ và rút lui hay không”.

“Có cần em phải nói không? Mình gặp nhau trong hoàn cảnh đó, em còn phải nói thêm gì nữa? Người bình thường nghĩ em như thế nào cũng không có gì là quá đáng”.

“Nói đi nói lại vẫn là do cuộc gặp gỡ đó ám ảnh em. Anh là luật sư, anh phản đối mọi sự phán xét dựa vào những kết luận chủ quan, chính vì thế trong tình huống bình thường, anh đều yêu cầu có một lời giải thích hợp lý. Nhưng không hiểu tại sao, em lại khiến anh tin rằng, sự trong sạch của một người không được thể hiện bằng việc phải giải thích tất cả mọi chuyện”.

“Quân Bồi, cách nói này đúng là lý tưởng hóa quá”.

“Em nghĩ là vì cao hứng anh mới nói như vậy ư? Anh thừa nhận lúc mới gặp em, trong mắt anh, em thực sự là một cô gái rất bí ẩn, anh rất tò mò về em. Dần dần quen em, được tiếp xúc với em, sau khi trở thành bạn của em, trong mắt anh, em là một cô gái dịu dàng, tốt bụng nhưng lại rất lý trí. Hiểu được em nhiều hơn anh lại bị em thu hút hơn, càng muốn được đến với em hơn. Anh tin vào cảm giác của anh đối với em, mong em cũng tin rằng không phải anh nổi hứng nhất thời”.

Nhâm Nhiễm cười đau khổ: “Anh đã bao giờ nghĩ nếu không tìm hiểu cho kỹ, rất có thể mọi cảm giác chỉ là ảo giác hay không?”

“Tiểu Nhiễm, em không thể dùng lý do này để từ chối sự theo đuổi của một người đàn ông. Đối với em, điều mà em cần suy nghĩ không phải là vì anh hiểu thêm em mà thất vọng. Em chỉ cần suy nghĩ rằng, ở bên anh, em có vui hay không, anh có đáp ứng được những yêu cầu của một người bạn trai mà em kỳ vọng hay không là được rồi”.

Giọng anh nhẹ nhàng và trầm ấm, khiến trái tim bối rối của cô đã bình tĩnh trở lại, “Luật sư Điền, em phải thừa nhận rằng, logic của anh rất mạnh mẽ”.

Điền Quân Bồi hơi sững người, anh đã nhận ra được ý thỏa hiệp trong câu nói của cô, bèn đưa tay ra nắm lấy một bàn tay của cô. Cô hơi ngọ ngoậy nhưng không rụt lại. Được một bàn tay ấm áp nắm như thế này, một cảm giác thân mật lâu lắm rồi không có và không thể miêu tả bằng lời đã len lỏi vào trong tim, khiến cô cũng thấy lưu luyến.

Xe chạy đến khu nhà Nhâm Nhiễm ở, Điền Quân Bồi xuống xe trước, mở cốp xe lấy ra một bó hồng tặng cho cô. Nhâm Nhiễm đón lấy, cúi đầu xuống hít một hơi thật sâu. Đột nhiên anh ôm chặt lấy cô, cô lặng lẽ đứng yên trong lòng anh, một lát sau mới nói: “Chúng mình... thử xem, cứ dần dần. Nếu em vẫn còn có gì băn khoăn thì chắc anh cũng hiểu được chứ, Quân Bồi”.

Ạph ghé sát vào tai cô khẽ nói: “Anh sẵn sàng đợi”.

Cô vội vàng thoát ra khỏi tay anh, bước nhanh về phía tòa nhà.

Bó hoa đó đã bị đè bẹp vì vòng tay của hai người, sau khi lên nhà, cô mở lớp giấy bọc bên ngoài ra, cắt tỉa một chút cho bó hoa rồi cắm vào lọ.

Cách đường Hoa Thanh không xa có một công viên, bên cạnh có một chợ nhỏ bán hoa, cây cảnh, cách mấy ngày cô lại đi bộ đến, tranh thủ lúc chợ chuẩn bị đóng cửa, mua một ít hoa với giá rất rẻ về, nhưng thường chỉ là hoa phăng, cúc dại, đồng tiền, thỉnh thoảng thì có hoa loa kèn hoặc hoa ly. Lần đầu tiên lọ hoa được cắm hoa hồng màu sắc tươi thắm như vậy, khiến gian phòng đột nhiên như có thêm sắc xuân.

Cô bước đến cửa ban công nhìn ra ngoài, màn đêm lộ ra màu đỏ thẫm không nhìn thấy ngôi sao nào. Đột nhiên trước mắt cô hiện lên một chiếc thang máy được ánh đèn chiếu sáng rực, chiếc bóng vụt qua trước mắt cô đó dường như chồng lên chiếc bóng của cô in trên cửa.

Cô chạm trán vào cánh cửa kính lạnh giá, mới phát hiện ra má mình hơi nóng.

Người đó đi ngang qua thành phố này, cuộc sống của hai người giống như hai chiếc thang máy vận hành song song đó, không thể nào tương giao được nữa; Người vừa nhận lời thử bắt đầu mối quan hệ với một người đàn ông, hãy thể hiện ra thành ý của mình đi - cô đã nhắc nhở mình như vậy.

Ngày hôm sau, Nhâm Nhiễm đã đọc được một bài viết trên báo nói mấy hôm trước, tập đoàn Ức Hâm đã chính thức khởi động một dự án đầu tư trị giá gần 1 tỉ NDT ở thành phố này. Bài báo đã giới thiệu chi tiết về dự án và một số nét khái quát về tình hình đầu tư, nói lãnh đạo tỉnh và thành phố hết sức coi trọng, tham gia vào buổi lễ ký kết..., cũng như mọi lần khác, trong bài viết không nhắc gì đến tên Trần Hoa.

Bỏ tờ báo xuống, cô thở dài một tiếng, biết chắc chắc anh đã làm xong các việc và rời thành phố này, cô không phải lo sẽ chạm trán anh nữa.

Quan hệ giữa cô và Điền Quân Bồi tiến triển thuận lợi hơn những gì Nhâm Nhiễm đã nghĩ.

Dĩ nhiên, Điền Quân Bồi tôn trọng ý kiến của cô, không nóng vội rút ngắn khoảng cách. Hàng ngày anh đều gọi cho cô một cú điện thoại, nếu cuối tuần không phải làm thêm giờ thì anh hẹn cô đi ăn hoặc hẹn gặp ở quán cà phê Lục Môn.

Sáng chủ nhật, quán cà phê vừa mở cửa, không có mấy khách, rất yên tĩnh. Nhân viên phục vụ bưng cà phê thơm phức đến, Điền Quân Bồi và Nhâm Nhiễm mỗi người mang một chiếc laptop, anh giải quyết các công văn giấy tờ, còn cô thì dịch tài liệu mà Thái Hồng Khai gửi đến.

Đột nhiên ngoài cửa có tiếng ồn ào bất thường, hai người vội ngẩng đầu lên, chỉ thấy Tô San bước vào, theo sau là một người đàn ông, cô đứng khựng lại, hầm hầm nói: “Này, tôi đã nói rất rõ ràng rồi, xin mời anh rời khỏi đây đừng bám theo tôi nữa, đừng để ảnh hưởng đến cửa hàng của tôi”.

Hai tay cô chống nạnh, nhưng động tác có vẻ ghê gớm này không có tác dụng răn đe, may mà nhân viên phục vụ đã nghe thấy tiếng và bước đến, người đàn ông đó sững người rồi quay đầu bỏ đi.

Tô San vội nói lời xin lỗi với mấy người khách rồi chạy vào phòng làm việc sau quầy như một cơn gió. Sau một hồi ồn ào, quán cà phê đã yên tĩnh trở lại.

Điền Quân Bồi và Nhâm Nhiễm bất giác nhìn nhau cười, cả hai đều nghĩ chắc người đàn ông đó là một kẻ không may mắn say mê bà chủ xinh đẹp.

Họ lại tiếp tục chăm chú với công việc của mình.

Mối quan hệ này không gây áp lực gì nhiều cho cô, nhưng rõ ràng là hai người đã thân mật hơn so với ngày trước.

Trong lòng Nhâm Nhiễm vẫn còn một chút mâu thuẫn. Cô không biết mối quan hệ hòa bình như thế này có được coi là tình yêu hay không, có đáp ứng được sự mong mỏi về tâm lý của một người đàn ông hay không. Nhưng thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, cũng đúng lúc anh nhìn cô, nụ cười trong đôi mắt ẩn sau cặp kính đó khiến cô yên lòng trở lại.

Chương 27

Sau mấy ngày trời âm u, nhiệt độ đã dần dần tăng lên. Sunny - cô bạn đồng nghiệp của Nhâm Nhiễm đứng trước cửa sổ nhìn ra xa, cô là người tỉnh khác, đến đây học đại học, sau đó ở lại làm việc, từ trước đến nay cô luôn phàn nàn về khí hậu của vùng này, nói một cách quả quyết: “Lá cây đã nảy lộc rồi, rồi mà xem, chỉ cần nắng vài ngày là chị sẽ cảm nhận được Hán Giang sẽ vào hạ thôi. Ở đây mùa xuân chỉ là truyền thuyết, người nào cũng được nghe nói, nhưng chưa ai được gặp cả”.

Cách nói khoa trương này đã được mọi người ùa vào ủng hộ, các đồng nghiệp là người vùng này cũng chỉ cười lắc đầu mà không phản bác lại. Đột nhiên Sunny nói: “Ê, các cậu lại đây mà xem này, hôm nay những người đợi ở dưới có vẻ lạ lạ, khá đông người cầm máy ảnh, nhìn mặt trông lạ lắm”.

Mấy vị đồng nghiệp liền bước đến ngó, “Đúng vậy, nhìn rất giống phóng viên. Lại còn chụp ảnh trường, tòa nhà cũ này của bọn mình có gì đáng để chụp nhỉ”.

Phó hiệu trưởng nghe thấy thế liền chạy đến xem, thấy vậy liền lộ rõ vẻ lo lắng, trung tâm đào tạo tư thục sợ nhất là có những bài viết đưa những tin xấu, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc tuyển sinh, hơn nữa sau đó sẽ vấp phải đợt kiểm tra gắt gao và chỉnh đốn của cấp trên. Ông gọi điện thoại cho bảo vệ, dặn họ xuống hỏi xem tình hình. Tuy nhiên, bảo vệ cũng không hỏi ra được chuyện gì. Ông đành phải dặn họ theo dõi mật thiết, có tình hình gì thì báo cáo ngay.

Khi Nhâm Nhiễm và mấy đồng nghiệp hết giờ làm việc đi ra thì quả nhiên đã có chuyện xảy ra.

Mấy người đó cầm máy ảnh chụp liên hồi vào hai ông cháu một học sinh, cô bé đó chính là Nam Nam - con gái của Tô San. Ông nội cô bé vừa đẩy máy ảnh vừa quát mắng. Cô vội vàng gọi bảo vệ đến, gạt mấy người đó ra, chỉ nghe thấy một anh chàng trẻ tuổi trong số đó lên tiếng hỏi: “Bác Ôn, xin hỏi cô bé mà bác đang dắt có phải là con gái của Ôn Lệnh Khải hay không?”

Sắc mặt ông Ôn tái đi, hầm hầm nói: “Liên quan gì đến các anh? Các anh không được dọa cháu tôi sợ”.

Một phóng viên ngồi sụp xuống chụp cận cảnh Nam Nam, Nhâm Nhiễm vội vàng bước đến kéo Nam Nam ra sau lưng mình, một tay che ống kính không cho anh ta chụp tiếp.

Nghe thấy tiếng ồn ào, Điền Quân Bồi đang đứng ngoài đợi Nhâm Nhiễm liền chạy vào, một tay anh đẩy vị phóng viên vẫn không chịu bỏ cuộc, lạnh lùng nói: “Anh làm như vậy là xâm phạm quyền chân dung của vị thành niên, nếu các anh dùng những tấm ảnh này vào mục đích thương mại thì người nhà của cô bé có quyền tố cáo các anh”.

Ông Ôn lập tức kêu lên: “Đúng vậy, tôi sẽ tố cáo các anh, tôi sẽ báo công an, bảo công an bắt các anh”. Người đó cũng không tranh luận với họ, sau đó Sunny liền chạy ra, cô la lớn bằng giọng rất khoa trương: “Ôn Lệnh Khải hả, ôi thần tượng của em, có thật không, có thật không?” Cô liền túm lấy một phóng viên đứng gần, hỏi gấp: “Anh ấy đã có con gái rồi ư, thông tin của các anh có chính xác không? Trời ạ, lại còn học ở đây nữa hả?”

Mấy phóng viên liền chuyển mục tiêu sang cô: “Chào chị, xin hỏi chị là cô giáo của cô bé này ư?” “Chị có thể cho biết mẹ của cô bé là ai được không?”

Điền Quân Bồi nói nhỏ: “Anh ra lấy xe, em bảo họ ra ngay nhé, đừng đôi co nữa”.

Nhâm Nhiễm gật đầu, không còn thời gian quan tâm đến cô bạn đồng nghiệp đang thẫn thờ như người mất hồn, cô dặn Tom giúp nhân viên bảo vệ ngăn phóng viên lại, sau đó kéo ông Ôn đang thở hổn hển và Nam Nam: “Ta mau đi thôi”.

Một tay cô đỡ ông Ôn, một tay kéo Nam Nam ra, Nam Nam sợ đến nỗi đi còn đang sững người ở đó, nước mắt vòng quanh, bàn tay nhỏ lạnh cóng túm chặt lấy tay cô như túm được chiếc phao cứu mạng.

Điền Quân Bồi đã cho xe nổ máy, Nhâm Nhiễm mở cửa dưới đưa họ lên xe. Nam Nam vẫn túm chặt tay cô không chịu buông ra, cô đành phải vuốt má cô bé: “Nam Nam, về nhà với ông nhé. Cô ngồi bên trên”.

Cô rút tay mình ra, đóng cửa lại, ngồi trên ghế phụ, lúc này đây mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhà ông Ôn nằm trong một khu chung cư cao cấp không xa lắm. Điền Quân Bồi cho xe đỗ ở cổng khu chung cư, ông luôn miệng cảm ơn, dắt Nam Nam đi xuống.

“Ôn Lệnh Khải, cái tên này nghe rất quen”. Điền Quân Bồi vừa đánh vô lăng quay xe vừa nghĩ.

Nhâm Nhiễm thấy buồn cười quá, bình thường cô chẳng mấy khi xem ti vi, nhưng cô lại không sống cuộc sống cách xa trần thế, thỉnh thoảng cô vẫn nhìn thấy cái tên Ôn Lệnh Khải trên những trang báo giải trí, “Chắc là anh chỉ đọc những thông tin liên quan đến kinh tế, ngay cả trang giải trí cũng chẳng xem. Anh ấy là nam diễn viên mới nổi trong hai năm gần đây, đã từng đóng trong mấy bộ phim truyền hình khá hot, còn hát cả ca khúc trong các bộ phim đó”.

“Nhìn sự phản ứng ngông cuồng của cô bạn đồng nghiệp của em, anh cũng đã đoán ra được anh ta hot đến mức độ nào”.

“Quân Bồi, đưa em đến Lục Môn nhé, em phải nói cho Tô San biết chuyện này”.

“Được”. Quân Bồi đồng ý, “Đúng là bà chủ xinh đẹp này không tầm thường, lại là người tình của ngôi sao điện ảnh đang nổi”.

Đến quán cà phê Lục Môn, Nhâm Nhiễm bảo Điền Quân Bồi tìm một chỗ vào ngồi, còn mình thì đi thẳng vào quầy.

Như mọi khi, Tô San vẫn ngồi bên trong mở tạp chí ra xem một cách thờ ơ. Cô bước đến nói nhỏ: “Tô San, vừa nãy có phóng viên đến trường chụp ảnh Nam Nam”.

Tô San giật mình, nắm chặt cuốn tạp chí đứng ngay dậy, đang định nói gì lại dừng lại, “Nhâm Nhiễm, em vào đi”.

Nhâm Nhiễm vòng qua quầy, cùng cô đi vào gian phòng làm việc nhỏ kiêm làm kho chứa hạt cà phê đằng sau, bên trong mùi cà phê thơm phức Tô San đóng cửa lại, nóng lòng hỏi: “Các phóng viên đã nói những gì hả em? Họ có chụp được ảnh của Nam Nam không?”

“Họ hỏi có phải Nam Nam là con gái của Ôn Lệnh Khải hay không?”

Tô San sững người, một hồi lâu mới lẩm bẩm: “Lạ thật, sao họ lại biết Nam Nam học thêm tiếng Anh ở đó nhỉ?”

Nhâm Nhiễm không thể nào trả lời được câu hỏi của Tô San: “Họ đã chụp khá nhiều ảnh. Vừa nãy em và Quân Bồi đã đưa Nam Nam và ông nội cô bé về nhà rồi, chị gọi điện thoại hỏi xem, tốt nhất ngày mai đừng đưa Nam Nam đi học nữa”.

Tô San vội vàng gật đầu, lấy điện thoại di động ra bấm số. Không biết đầu bên kia đã nói những gì, giọng cô liền nói to hơn: “Ông nói thế có nghĩa là gì ạ?”

Một lát sau, cô lạnh lùng nói: “Thôi, mấy ngày nay tạm thời xin nghỉ cho Nam Nam, không đi học ở trường mầm non, không đi học thêm tiếng Anh nữa, ông bà cũng cố gắng ra ngoài ít thôi, những chuyện khác con đều không biết, ông bà cứ đi hỏi con trai của ông bà ấy”.

Cô vứt điện thoại di động lên bàn làm việc rồi nhìn Nhâm Nhiễm: “Họ nghĩ là mình báo cho đám phóng viên”.

Logic này khiến Nhâm Nhiễm cảm thấy ngạc nhiên: “Tại sao?”

“Họ bảo mình muốn dựa vào chuyện phanh phui cô con gái để ép Ôn Lệnh Khải kết hôn với mình”.

Nét mặt Tô San lộ rỗ vẻ giễu cợt, Nhâm Nhiễm không biết phải nói gì. “Suy nghĩ của cụ e rằng hơi cực đoan, chị nên giải thích cho họ thấy”.

“Từ trước đến nay họ vẫn ghét mình, không thể giảng giải được gì. Mình càng giải thích, họ lại càng tưởng rằng hạ thấp mình để van nài, mặc họ thích nghĩ thế nào thì nghĩ”.

“Ôn Lệnh Khải chính là... anh chơi bass đó ư?”

Tô San nhướn mày lên nhìn cô, nét mặt tỏ ra muốn bật cười. Cô vội nói: “Không phải em muốn tìm hiểu gì cả”.

“Mình tưởng rằng lần trước cho bạn đĩa CD đó, bạn đã nhận ra từ lâu rồi”.

Nhâm Nhiễm hơi ngại ngùng, ảnh ngoài album của bốn người trên đĩa CD là ảnh đen trắng, họ không ăn mặc theo phong cách Punk như khi biểu diễn mà tất cả đều mặc quần bò áo phông, người đứng người ngồi, nét mặt đều tỏ ra lạnh lùng. Nhưng cô chỉ nhìn lướt qua khuôn mặt của họ, cô có ấn tượng sâu hơn với dòng chữ màu đen in rất đậm ở dưới: khinh miệt thế giới này là sự ngụy trang tuyệt vời nhất của chúng tôi.

“Tấm ảnh đó không rõ lắm, mấy năm nay em cũng chẳng xem ti vi gì, thật sự không liên tưởng được với người nào. Hơn nữa, dường như em không nhớ bên trong có in cái tên Ôn Lệnh Khải này”.

“Ông bầu của anh ấy chê cái tên cũ Ôn Khải bình thường quá nên đã đổi thành cái tên đó cho nghệ sĩ”. Tô San cười, “haizz, mình luôn nghĩ người khác cũng như mình, có thể nhận ngay ra anh ấy giữa đám đông”.

Tô San đưa cuốn tạp chí trong tay ra cho Nhâm Nhiễm, đây là tờ tạp chí giải trí, giở ngay sang trang đầu tiên đã có một tựa đề rất khoa trương: Lại một vụ scandal - ngôi sao Ôn Lệnh Khải xuất hiện ở Hán Giang, dắt tay một cô gái bí ẩn quay về khách sạn. Tấm ảnh đi kèm chụp ảnh một đôi trai gái mặc áo phao đang từ trên xe bước xuống, đều đội mũ, nhìn khá mờ, dường như chụp trong một bãi đỗ xe ngầm. Bài viết đại ý nói rằng, trong dịp tết, phóng viên đã chụp được cảnh nửa đêm Ôn Lệnh Khải đưa một cô gái quay về một khách sạn năm sao nọ nằm ở trung tâm thành phố Hán Giang, hai người hôn nhau rất lâu trên xe, cử chi thân mật, sau đó cả hai lên tầng, sáng hôm sau mới thấy cô gái đó rời khách sạn.

Nhâm Nhiễn nhìn bức ảnh đó bằng ánh mắt nghi ngờ, sau đó lại nhìn Tô San, Tô San cười đau khổ: “Không phải so sánh nữa, là mình. Mùng một tết anh ấy quay về thăm ba mẹ anh ấy và con gái, tối đến gọi điện thoại cho mình, nói là rất nhớ mình. Đã hơn một năm mình chưa gặp anh ấy, chắc là hôm đó ngồi một mình cô đơn quá, và thế là mình đã đi gặp anh ấy, không ngờ lại bị đám phóng viên chụp ảnh”.

“Tấm ảnh này không rõ lắm, không nhận ra được là chị đâu”.

“Ba năm trước, anh ấy dã chụp một bức ảnh với mình và Nam Nam. Lúc đó có phóng viên hỏi về mối quan hệ giữa ba người, anh ấy chỉ nói là một người bạn bình thường và con gái của cô ấy, hồi đó anh ấy cũng chưa nổi tiếng lắm, một thời gian sau không có ai nhắc đến nữa. Bây giờ không giống trước đây, các phóng viên bám anh ấy rất sát, sau khi chụp được bức ảnh dưới bãi đỗ xe ngầm, họ còn phỏng vấn một số bạn bè, người quen cũ của anh ấy, không biết ai đã nói ra mình. Chủ nhật tuần trước bạn cũng đã nhìn thấy rồi đấy, một phóng viên bám riết lấy mình, hỏi có phải mình là cô gái trong ảnh hay không, anh ta theo đến tận quán cà phê. Mình đoán chắc chắn anh ta cũng đã ngắm vào nhà anh ấy, biết ba mẹ anh ấy sống với một cô bé, mới đi theo đến trung tâm đào tạo”.

“Chuyện này sớm muộn gì cũng bị lộ thôi”.

Tô San cười gằn một tiếng: “Anh ấy làm người tình của bao người, là thần tượng của bao nhiêu cô gái, tiền đồ sáng ngời, làm sao dám để mọi người biết đã là cha của một đứa trẻ sắp vào lớp 1. Còn về chuyện sẽ phải giấu thế nào thì chắc chắn anh ấy sẽ nghĩ ra cách. Nói chung chỉ cần mình không tung hê mọi chuyện thì cũng đã được coi là tốt cho anh ấy rồi”.

“Chị không nghĩ rằng làm như thế này sẽ khiến... Nam Nam bị tổn thương à?” Sau khi nói ra khỏi miệng, Nhâm Nhiễm lại cảm thấy đưa ra nhân xét như thế này về cuộc sống của người khác e rằng không ổn, “Ý em muốn nói là, dần dần lớn lên, cô bé sẽ trở nên nhạy cảm. Nếu cô bé nghi ngờ gì về thân thế của mình thì chắc chắn sẽ rất thắc mắc”.

“Mình hiểu ý của bạn, năm xưa suy nghĩ của mình quá đơn giản”, Tô San im lặng một lát: “Trong lòng mình chỉ muốn giữ lại một cái gì đó mãi mãi thuộc về anh ấy, thế nên mới bất chấp mọi dư luận và giữ Nam Nam lại, mình không nghĩ gì đến những điều này. Sau đó một mình vừa nuôi con gái, vừa kinh doanh quán cà phê, sống rất vất vả, nhiều lúc chỉ muốn phát điên”.

“Có thể chị mắc chứng trầm cảm sau sinh”. Nhâm Nhiễm đứng trên góc độ tâm lý học và đưa ra lời phán đoán theo bản năng nhu vậy.

“Trầm cảm? Mình không biết. Mình chỉ biết một điều rằng, một người phụ nữ nào khi sinh con cũng có thể trở thành một người mẹ đạt yêu cầu, Nam Nam sống với mình, mình không thể chăm sóc con bé một cách tốt nhất. Lúc này đây, cha mẹ Ôn Lệnh Khải đã tìm đến mình, bảo muốn đưa Nam Nam về nuôi, mình có thể đến thăm con bé định kỳ. Mình nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn đồng ý. Bạn xem mình kém cỏi biết bao”.

“Không ai có quyền chỉ trích chị cả, hồi đó dù sao chị vẫn còn trẻ, một mình nuôi con dĩ nhiên là rất vất vả. Em chỉ nghĩ rằng, nếu anh chị cố đủ điều kiện thì nên xem xét tạo cho con gái một môi trường bình thường, ít nhất sau này cô bé không phải thông qua báo chí mới biết ai là cha mình”.

“Sau đó đường Hoa Thanh được nâng cấp, mình đã vay tiền để sửa quán cà phê, hoạt động kinh doanh cũng đi vào quỹ đạo bình thường, cuộc sống ổn định hơn được một chút. Mình muốn đón Nam Nam về, nhưng ông bà nội con bé rất thương nó, không chịu trả cho mình, và con bé cũng không thể thân mật được với mình. Họ nói với Nam Nam rằng: mẹ cháu rất bận, ba cháu đi làm xa, có thời gian sẽ về thăm sau. Nam Nam rất gần gũi với họ, nếu họ đã không muốn giải thích quan hệ giữa mình và ba nó thì mình càng không thể đảo lộn cuộc sống của nó”.

Lúc này đây có tiếng gõ cửa vang lên, một nhân viên phục vụ thò đầu vào: “Chị ơi, bên ngoài có một người nói là phóng viên muốn gặp chị”.

Tô San bực bội nói: “Nói chị không có ở đây, bảo anh ta đi đi”.

Từ trước đến nay cô không bao giờ lên mặt với ai nên nhân viên phục vụ cũng không sợ mà thè lưỡi ra rồi đóng cửa lại. Nhâm Nhiễm nghĩ, là người ngoài cuộc, thực sự cô không có quyền gì để bình luận, càng không nên nhúng tay vào. Nhưng cô vẫn không kìm được bèn nói: “Chị không thể trốn mải ở trong được, chị có thể tranh thủ cơ hội này để công khai mối quan hệ của hai người”.

Tô San cười chế giễu: “Bạn nghĩ mối quan hệ giữa bọn mình là quan hệ gì? Bọn mình thôi yêu nhau từ lâu rồi, tối hôm trong tết đó, chẳng qua là do cô đơn quá nên mới đến với nhau và ôn lại chuyện cũ mà thôi. Mình thừa nhận rằng, ít nhất là cảm giác của mình không có gì cả. Nếu biết từ trước có phóng viên trực sẵn ở dưới thì chắc chắn anh ấy và mình đều không để xảy ra chuyện đó”.

Sau khi được tận mắt chứng kiến cô ngồi nghe đĩa CD cũ một mình, Nhâm Nhiễm khổng ngờ cô lại trả lời như vậy, “Chị không còn yêu anh ấy nữa à?”

“Mình đã từng yêu một người chơi bass không thành đạt tên là Ôn Khải, chưa bao giờ mình quen vớí việc anh ấy biến thành ngôi sao điện ảnh tên là Ôn Lệnh Khải cả. Một điều buồn cười là, thực ra mình đã được chứng kiến quá trình thay đổi của anh ấy, mắt trân trân nhìn anh ấy từ bỏ ban nhạc không có tương lai và bắt đầu nhận các vai diễn, từ vai diễn phụ đến vai diễn chính. Anh ấy rất có năng khiếu đóng phim, chỉ sau vài bộ phim đã nổi hơn cả các nhân vật chính”.

“Điều này cũng không dễ dàng gì, có phải người nào cũng tìm được vị trí cho mình đâu”.

“Đúng vậy, mình nghĩ mình không được quá ích kỷ, hơn nữa kể cả mình muốn ích kỷ cũng không được, anh ấy sẽ không cho phép mình làm rào cản trên con đường thành công của anh ấy. Lần đầu tiên đọc được bài viết của anh ấy trên báo, mình rất mừng. Sau đó, ngoài những tin anh ấy đóng phim, đóng quảng cáo, tham gia các hoạt động, mình còn đọc được những vụ scandal thực hư lẫn lộn của anh ấy. Anh ấy mỗi ngày một nổi tiếng hơn, mỗi ngày một xa lạ hơn. Mỗi lần về nhà anh ấy đều gặp mình và nói với mình rằng, người mà anh ấy yêu nhất là mình. Được nghe một người vốn là thần tượng của bao người nói như vậy, mình thừa nhận rằng mình rất ngây ngất. Nhưng người này cách cuộc sống của mình quá xa, và hơn nữa sẽ càng ngày càng xa. Dần dần, mình đành phải nguôi ngoai hy vọng”.

Nhâm Nhiễm hoàn toàn có thể hiểu được những cảm nhận của Tô San.

Lúc mãnh liệt, tình yêu có thể vượt qua mọi sự phản đối, nghi ngờ, có thể chống lại cả thế giới; Nhưng giống như kim loại sẽ trở nên mỏng yếu, dễ gãy khi điểm tới hạn mệt mỏi đến gần, tình yêu cũng sẽ biến mất trong một giây phút nào đó. Khi một người đã từng quen thuộc với bạn đột nhiên mang một cái tên khác, sống một cuộc sống hoàn toàn không có gì liên quan với bạn trước mắt bạn, dường như sống trong một không gian nằm song song với bạn, những ký ức mà hai người đã từng trải qua sẽ trở nên không thể xác định, ai còn có thể tưởng rằng mình có được tình yêu. Cô thấy chán nản khi một lần nữa phát hiện ra rằng, cuộc sống của Tô San và cô thực sự có quá nhiều điểm tương đồng kỳ lạ.

“Bỏ ra bao nhiêu năm để yêu anh ấy như vậy, còn sinh cho anh ấy một đứa con gái. Mình không thể nói là không còn cảm giác gì trước anh ấy. Trong cuộc sống của mình chưa bao giờ thiếu đàn ông theo đuổi, chỉ có điều mình buộc phải chấp nhận rằng, những gã đàn ông đó đều không thể là anh ấy”.

Nhâm Nhiễm thở dài một tiếng, đây đâu có phải là không yêu Ôn Lệnh Khải nữa. Nhìn Tô San bình thản như vậy nhưng cô vẫn chưa thể quên được anh ta.

Dường như Tô San biết Nhâm Nhiễm đang nghĩ gì, cô nhún vai, cười, “Yên tâm đi. Ông bầu của anh ấy đã đến cảnh cáo mình rồi, nói chắc chắn anh ấy sẽ không bao giờ có thể thừa nhận có con gái, cha mẹ anh ấy cũng đề phòng mình như đề phòng kẻ trộm. Thực ra họ nghĩ sâu xa quá, mình không thể làm một cô nàng si tình nên đã cắt đứt ý nghĩ sẽ ở bên anh ấy từ lâu, mình cũng không có ý định làm người đàn bà nép sau lưng anh ấy, ép dạ cầu toàn, khổ sở chờ đợi đến khi anh ấy già đến mức không còn là thần tượng của mọi người nữa mới cho mình một danh phận”.

“Thế chị định làm gì?”

“Mình sẽ bàn thêm với ông bà nội của Nam Nam, đến tháng 9 Nam Nam vào lớp một, mình xem có thể tranh thủ cơ hội này đưa Nam Nam đi du lịch một thời gian. Đến khi quay về, chắc là đám phóng viên đó cũng hết săn tin rồi”.

“Như thế cũng tốt”.

Nhâm Nhiễm đi ra, bước về phía Điền Quân Bồi, anh đang ngồi ở vị trí sát cửa sổ, đọc tạp chí Thành phố mà quán cà phê bày ra để khách đọc, lật sang trang đó là ảnh chụp mấy cô gái, Nhâm Nhiễm nhìn thấy ngay, người nổi bật nhất trong đó là Hạ Tịnh Nghi, cô ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng, trang điểm rất rạng ngời, một nụ cười tự tin hiện trên môi.

Điền Quân Bồi gấp cuốn tạp chí lại, cười: “Dạo này người quen cũ của em, cô Hạ Tịnh Nghi thường xuyên xuất hiện trên các chương trình phỏng vấn ở đây, rất nổi tiếng”.

Nhâm Nhiễm thờ ơ nói: “Cô ấy rất cố gắng, đạt được đến vị trí như ngày hôm nay cũng phải hy sinh nhiều hơn so với người bình thường, hiện tại được tận hưởng niềm vui của sự thành công cũng là điều dễ hiểu”.

“Đối với khách hàng của anh, cô ấy là một đối thủ rất kinh khủng, họ phòng ngừa rất chặt, hiện tại Tu Văn đang ở thành phố J và đối phó rất mệt mỏi. Ngày mai anh còn phải đến đó một chuyến”.

Điền Quân Bồi vẫy tay gọi nhân viên phục vụ đến thanh toán. Tô San vội vàng ngăn lại: “Hôm nay rất cảm ơn hai bạn đã đưa con gái mình về nhà, cốc cà phê này nhất định phải để mình mời hai bạn, nếu không thì mình áy náy lắm”.

Họ rời Lục Môn, đến một nhà hàng gần đó ăn cơm, Nhâm Nhiễm đã nói cho anh biết sơ qua tình hình, anh không bình luận gì, chỉ cười nói: “Tiểu Nhiễm, anh cảm thấy em rất dễ chiếm được lòng tin của người khác”.

“Cũng may là em không dễ tin người lắm. Nhưng anh nói thế là có ý gì?”

“́n tượng đầu tiên mà em tạo cho mọi người là giữ khoảng cách với tất cả mọi người, nhưng chỉ cần em muốn là em có thể hiểu được những chuyện mặc dù là ly kì nhất của người khác, chính vì thế Tô San đã kể hết mọi chuyện cho em nghe, và anh cũng không thấy có gì là lạ”.

Nhâm Nhiễm cười buồn, cô không thể nào giải thích rằng sở dĩ cô hiểu được Tô San, không chỉ là do thông cảm.

“Em thích Tô San, chị ấy rất thẳng thắn và thoải mái, là tính cách em rất hâm mộ”.

“Anh nhận ra được rằng em không thích Hạ Tịnh Nghi, nhưng dường như em cũng có thể hiểu được cô ta”.

“Em không phải là người độ lượng một cách không có giới hạn, dù là yêu hay hận người khác cũng phải động não, chắc là em chỉ thiếu một chút động não mà thôi”.

“Lại mượn cơ hội để cảnh cáo anh à?”

Nhâm Nhiễm đành phải lắc đầu: “Ở bên anh em rất vui, Quân Bồi, anh... rất tốt”.

Điền Quân Bồi đưa ngón tay ngăn cô lại, “Không được gán danh hiệu người tốt cho anh, anh không nhận đâu”.

Nhâm Nhiễm hơi sững người, rồi cười rung vai ngay lập tức: “Được, em sẽ rút lại. Nhưng em không hiểu, tại sao mọi người đều sợ người khác coi mình là người tốt nhỉ”.

“Vì ở một thời điểm đặc biệt nào đó, người tốt đồng nghĩa với vật hy sinh không có sức cuốn hút”.

“Nhưng khuất phục trước sự cuốn hút của người khác là một điều rất nguy hiểm. Em vẫn muốn ở bên người tốt hơn”.

Điền Quân Bồi sững người, chỉ thấy Nhâm Nhiễm cúi đầu ăn canh, nét mặt bình thản, dường như chỉ nói một câu rất đỗi bình thường. Anh đành phải an ủi mình rằng, mặc dù anh không được coi là người có sức cuốn hút, nhưng ít nhất là anh đã được ở bên cô.

Sau đó Tô San đưa Nam Nam đi du lịch ở Đông Nam Á, sau khi chầu chực ở quán cà phê Lục Môn và trung tâm đào tạo ngoại ngữ mà không thu được kết quả gì, các phóng viên đành hậm hực giải tán.

Sunny đọc oang oang bài viết đăng trên tạp chí giải trí mới ra: Diễn viên điện ảnh Ôn Lệnh Khải bị nghi ngờ là đã làm cha từ lâu. Theo sự tiết lộ của hàng xóm, cô bé này khoảng 6 tuổi, hiện đang học ở một trường mầm non tại thành phố Hán Giang, cô bé sống với cha mẹ Ôn Lệnh Khải từ lâu, và cha mẹ Ôn Lệnh Khải ậm ờ nói rằng đứa trẻ này là do họ nhặt được và mang về nuôi. Thỉnh thoảng họ nhìn thấy Ôn Lệnh Khải về thăm nhà và đưa cô bé này đi ăn cơm. Ba năm trước các phóng viên đã từng chụp được ảnh Ôn Lệnh Khải và cô bé cùng với một người phụ nữ bí ẩn, nhìn nét mặt ba người rất thân mật, một thời gian đã khiến mọi người nghi ngờ, nhưng Ôn Lệnh Khải đã kiên quyết phủ nhận.

“Lần phủ nhận này của anh không giống với ba năm trước, chỉ nói rất mong báo chí không nên bắt bóng bắt gió làm tổn thương đến đứa trẻ vô tội, câu nói này có thể hiểu theo nhiều cách khác nhau”.

Các đồng nghiệp ngồi bên cạnh bàn tán xôn xao, Nhâm Nhiễm không nói gì. Sunny lại gọi tên cô hỏi: “Renee, cậu dạy cô bé này, trước đây đã bao giờ gặp mẹ cô bé đến đón chưa, trông chị ta thế nào? Có xinh không?”

Nhâm Nhiễm trả lời qua loa cho qua chuyện: “Mình không để ý lắm. Không phải trên báo đã đăng ảnh rồi đó sao?”

“Chỉ có một tấm ảnh chụp từ mấy năm về trước, đeo kính đen, da rất trắng, nhìn người có vẻ rất đẹp”.

Một đồng nghiệp khác nói xen vào: “Ôn Lệnh Khải đẹp trai như vậy, chắc chắn vợ của anh ấy cũng phải là kiều nữ”.

Lại có một người thảo luận xen vào: “Thực ra anh ta cần gì phải chối cãi nhỉ. Hiện nay sao có con, có khi tình hình lại càng hot hơn. Cậu xem đám ngôi sao Hollywood đó, chưa nói đến những người đang nổi, kể cả những người đã hết thời vàng son, không đẻ được con cũng phải nhận nuôi một đứa, bế một baby ra đường, lập tức lại thành tin nóng ngay”.

Sunny cười khẩy: “Anh trai, anh chỉ biết một mà không biết hai, Ôn Lệnh Khải là người hot khá muộn, năm nay chắc cũng đã 29 tuổi, các fan của anh ta chủ yếu là các em tuổi teen, làm sao họ chịu nổi khi thần tượng của mình đã làm cha từ lâu, hơn nữa nếu cô con gái còn bé thì còn dễ ăn dễ nói, đằng này chuẩn bị vào lớp một rồi, anh ta giả vờ độc thân lừa các fan của mình bao nhiêu năm như vậy, chắc chắn dù có bị đánh chết, anh ta củng không thừa nhận đâu”.

“Đúng đấy”, các đồng nghiệp khen nửa đùa nửa thật, “Sunny không hổ là nhà báo chuyên săn tin vỉa hè cho phòng bọn mình, chuyện nào cũng thuộc như lòng bàn tay, quan điểm nào cũng rất sắc bén, nếu báo chí muốn phỏng vấn các fan chuyên nghiệp thì phải tìm cậu mới đúng”.

Nhâm Nhiễm chỉ chúi đầu chuẩn bị Power Point dùng trên lớp mà không tham gia bàn luận gì. Đột nhiên Sunny nhận được một cú điện thoại và lại một lần nữa gọi tên cô: “Renee, bảo vệ phía dưới gọi điện thoại, nói có một phóng viên họ Chương chỉ đích danh là muốn gặp cậu”.

Nhâm Nhiễm hết sức kỉnh ngạc: “Tớ có gì đáng để đưa tin đâu, sao họ lại tìm tớ nhỉ? Cậu nói với bảo vệ là bảo anh ta đi đi”.

Phó hiệu trưởng từ phòng làm việc bước ra, “Renee, tôi đã nói với bảo vệ mời vị phóng viên này vào phòng khách rồi, em vẫn nên đi gặp anh ta một lát, nói với anh ta rằng cô bé đó đã không còn học ở đây nữa, làm thế nào để nói khéo cho anh ta đi đi”. Rồi ông liếc mọi người một cái, “Tôi không muốn từ sau bất kỳ ai nói với báo chí những câu ảnh hưởng đến hình ảnh của trung tâm nữa”.

Cáu nói này rõ ràng là nói với Sunny, Nhâm Nhiễm thấy buồn cười nhưng vẫn đành phải ngừng công việc và xuống phòng khách, và cô đã sững người khi nhìn thấy người đàn ông trẻ ngồi ở đó lại là người quen của cô, Chương Dục - phóng viên của một tuần báo kinh tế tài chính nổi tiếng ở Bắc Kinh.

Vừa nhìn thấy cô, Chương Dục liền cười rất vui vẻ: “Renee, anh đã không tìm nhầm, đúng là em ở đây thật”.

“Chương Dục, anh lại đổi nghề làm thợ săn ảnh[1] à?”

[1] Thợ săn ảnh: Paparazzi là số nhiều của từ paparazzo để chỉ những người chụp ảnh chuyên nghiệp, chuyên săn ảnh của những người nổi tiếng (các ca sĩ, diễn viên...), thường là chụp lén (không xin phép, không được sự đồng ý) khi họ đang có những hoạt động nơi công cộng hoặc riêng tư. Các hãng thông tấn thường dùng từ này với nghĩa rộng hơn để mô tả các nhiếp ảnh gia chụp ảnh những người nổi tiếng.

“Sao em lại nói như vậy?”

“Lẽ nào phóng viên cùa một tuần báo kinh tế tài chính quyền uy cũng phải đưa tin về Ôn Lệnh Khải để tranh giành thị phần ư? Mội ngôi sao mà cũng có ảnh hưởng lớn như vậy sao?”

Chương Dục liền cười lớn: “Ha ha, Renee, cuộc sống riêng tư của các ngôi sao dù là nổi tiếng đến đâu cũng không thể là chủ đề đưa tin của tạp chí bọn anh được. Anh đến là để phỏng vấn em đây”.

Đến lượt Nhâm Nhiễm sửng sốt: “Em có gì đáng để phỏng vấn đâu, mà tại sao anh lại biết em ở đây?”

Nụ cười trên môi Chương Dục tắt dần, ngần ngừ một lát, “E rằng chuyện này nếu nói từ đầu sẽ rất dài, ở đây có tiện không?”

“Em chuẩn bị phải lên lớp bây giờ, thế này nhé, anh đến quán cà phê này đợi em”. Nhâm Nhiễm nói địa chỉ của Lục Môn cho Chương Dục, “6 giờ sau khi tan học, em sẽ đến đó”.

Chương 28

Sau khi hết giờ làm việc, Nhâm Nhiễm vội đến quán cà phê Lục Môn, trên đường đi lòng cô tự nhiên lại cảm thấy có điều gì bất an, bước vào cửa thì nhìn thấy Chương Dục đang ngồi ở vị trí sát cửa sổ trong quán, thư thả uống cà phê.

“Đồ điểm tâm ở đây khá ngon”. Nhâm Nhiễm vẫy tay gọi nhân viên phục vụ, vẫn gọi một cốc Latte như mọi bận, cộng với một miếng bánh ngọt kẹp kem.

Chương Dục đi thẳng vào chủ đề chính, giới thiệu khái quát với Nhâm Nhiễm lý do khiến anh đến đây. “Cuối năm ngoái, thị trường chứng khoán có hai mã cổ phiếu gây tranh cãi lớn, sau nhiều năm bị lãng quên, tài sản đã được thẩm định lại và có được sức sống mới, hai mã cổ phiếu này đều lần lượt tăng 800% đến 1.100% trong ngày đầu tiên phục hồi giao dịch vì được rót vào nguồn tài sản tốt và thành tích được cải thiện, sau đó giá cổ phiếu đã tăng ổn định, nhiều cuộc giao dịch lớn thành công, rất sôi động”.

“Em không chơi chứng khoán, điều này có liên quan gì đến em đâu?” Nhâm Nhiễm thắc mắc.

“Hai mã cổ phiếu này đều có tập đoàn Ức Hâm hoặc công ty con của họ mua vào”. Chương Dục lấy ra một bản tài liệu photo đưa cho cô, “Một tổ chức phân tích chứng khoán là đơn vị đầu tiên chú ý đến điều này, họ đã phân tích, báo cáo, cuối cùng đã phát hiện ra một sự trùng hợp lạ lùng khác là trong danh sách 10 cổ đồng lớn nhất của hai mã cổ phiếu này đều xuất hiện cùng một cái tên, đó chính là em - Nhâm Nhiễm ạ”.

Nhâm Nhiễm sửng sốt đến mức suýt thì hất đổ cốc cà phê nhân viên phục vụ vừa mới đưa lên. Cô sững sờ nhìn Chương Dục rồi lại nhìn tài liệu đó. Cô học ngành tài chính, dĩ nhiên là đọc bản báo cáo nghiên cứu này không có gì khó khăn, nhưng cô không thể nào liên hệ cái tên nắm 1,22 triệu cổ phiếu của một công ty và 900.000 cổ phiếu của công ty còn lại với mình.

“Nếu tính theo giá trị thị thường trong chốt phiên giao dịch tuần trước thì chỉ với hai mã cổ phiếu này, em đã có trong tay gần 20 triệu NDT”.

“Sau khi về nước em làm việc ở ngân hàng, không có thời gian chơi chứng khoán, chỉ có sổ tiết kiệm, chưa bao giờ mở tài khoản chứng khoán. Đây có lẽ chỉ là cùng tên cùng họ mà thôi”.

“Em hãy nhìn số chứng minh thư đi”.

Không cần Chương Dục phải nhắc, Nhâm Nhiễm cũng đã phát hiện ra số chứng minh thư đằng sau tên đó giống hệt số chứng minh thư của cô, cô chăm chú nhìn bản báo cáo mà lòng rối bời, “Em không hiểu chuyện này là thế nào”.

“Nếu em thực sự không biết gì về chuyện này thì e rằng chuyện anh nói sau đây sẽ khiến em càng sửng sốt hơn”.

“Anh nói đi, em sẽ cố gắng tiêu hóa”.

“Tờ Nhật báo chứng khoán vừa hoàn thành cuộc thống kê cho năm ngoái, năm ngoái công ty cổ phiếu phổ thông xuất hiện 10 cổ đông lớn nhất, lần lượt ẩn mình trong nhiều công ty ST [1] và các công ty năng lượng mới, ngoài mấy cái tên mà mọi người đã quen thuộc từ lâu còn có một khuôn mặt mới, đó chính là em - người đứng ở vị trí thứ 9. Theo họ tiết lộ, em còn nắm cổ phiếu ST của hai công ty tạm dừng niêm yết trên trị trường nhưng đã rất có khả năng sẽ tái tổ hợp”.

[1] ST là chữ viết tắt của chữ special treatment, có nghĩa là “xử lý đặc biệt”, cổ phiếu ST là cổ phiếu của những công ty làm ăn thua lỗ 2 năm liền.

Lần này Chương Dục đưa cho cô một tờ thời báo chứng khoán vừa phát hành tuần trước, Nhâm Nhiễm chỉ xem lướt qua, “Cũng có nghĩa rằng, số tài sản đứng tên em không chỉ dừng lại ở con số 20 triệu NDT ư?”

“Không chỉ có vậy. Tiếp theo đây là vấn đề chính mà anh muốn nói, theo sự điều tra của anh, gần đây cổ phiếu phi lưu thông của một công ty bảo hiểm trong nước sẽ thông qua phương án cắt giảm gây tranh cãi lớn, dĩ nhiên là tên của em cũng được nằm trong danh sách mười cổ đông lẻ lớn nhất của cổ phiếu phi lưu thông, thời gian huy động số cổ phiếu phi lưu thông này ít nhất cũng phải từ 5 năm về trước, chủ yếu nhằm vào các công ty chứng khoán và tổ chức đầu tư, người bình thường không có nhiều cơ hội tham gia. Kể cả cổ phiếu có sụt giá do phương án cắt giảm gây nên, nhưng cũng vẫn sẽ là một khoản tiền khổng lồ. Hiện nay điều này chưa được công bố, nếu bị báo chí tiết lộ thì vị trí của em trong danh sách các cổ đông lẻ sẽ tăng rất nhanh”.

“Nếu anh muốn hỏi cảm nhận của em khi được làm một trong mười cổ đông lẻ lớn nhất, em chỉ có thể nói với anh rằng, hôm nay là lần đầu tiên em biết chuyện này, thực sự rất ngơ ngác”.

Chương Dục khẽ lắc đầu, “Có lẽ câu hỏi anh muốn hỏi không phải là những thông tin ngoài lề về thị trường cổ phiếu Renee ạ. Nhìn từ bề ngoài, mấy năm nay, các lĩnh vực mà tập đoàn Ức Hâm đầu tư đều là ngành đầu tư và ngành bất động sản, nhưng trên thực tế là họ đã hoạt động khá lâu trong thị trường tư bản, có mối liên quan rất sâu với việc huy động, niêm yết cổ phiếu trên thị trường từ mấy năm trước của công ty bảo hiểm đó, gần đây lại tham gia vào quá trình tái cơ cấu của mấy công ty, có thể coi là vòi bạch tuộc vươn rất xa. Anh đã báo cáo đề tài với tổng biên tập, định sẽ làm một kỳ đưa tin rất sâu”.

“Thế thì người anh nên phỏng vấn nhất là Trần Hoa”.

“Mấy năm nay tập đoàn Ức Hâm âm thầm mở rộng, phát triển, nhưng Trần Hoa luôn luôn ẩn mình. Năm kia anh ấy đã dẫn đầu đưa ra dự án hợp tác góp vốn đầu tư bất động sản với ngân hàng có vốn nước ngoài, bọn anh đã đi phỏng vấn anh ấy nhưng không gặp được, chỉ có phó tổng giám đốc Lưu Hy Võ phụ trách vấn đề đầu tư lộ diện đón tiếp. Anh đã mất rất nhiều công sức nhưng không tìm được bất kỳ tài liệu nào nói về anh ấy. Lần này cũng vậy, anh gửi đề cương phỏng vấn cho anh ấy, trợ lý của anh ấy vẫn bảo anh đến chỗ phó tổng Lưu Hy Võ, câu trả lời của ông ấy không có giá trị gì nhiều”.

Nhâm Nhiễm hiểu tác phong làm việc của Trần Hoa nên cũng không thấy có gì là lạ.

“Dĩ nhiên rồi, chỉ cần phóng viên chịu đầu tư thì không có thông tin gì là không moi ra được, ví dụ anh đã thông qua con đường riêng của anh và biết được rằng, Trần Hoa là con riêng của một nhà doanh nghiệp tư nhân họ Kỳ nọ”.

Nhâm Nhiễm vô cùng sửng sốt, cô biết rất rõ rằng Trần Hoa không thích người khác nhắc đến điều này. “Tuần báo kinh tế tài chính cũng đi moi cái này à?”

Chương Dục lắc đầu: “Không, điều này vô tình anh được nghe mà thôi, vẫn phải chứng thực thêm. Nếu không có mối liên quan khác thì trong bài viết của bọn anh cũng sẽ không đăng những tài liệu đơn thuần này. Một là sẽ hạ thấp tính chuyên nghiệp của tạp chí, hai là tự nhiên lại chọc giận Trần Hoa, không đem lại lợi ích gì cho bọn anh”.

“Tại sao anh lại liên hệ em với tập đoàn Ức Hâm?”

“Năm kia khi em bị tai nạn, anh đã được tận mắt chứng kiến chủ tịch hội đồng quản trị Trần Hoa của tập đoàn Ức Hâm có mặt tại hiện trường, anh đã từng gặp anh ấy trong một cuộc hội nghị nên đã nhận ra anh ấy. Lúc đó em bị nhốt trong xe, nhìn anh ấy rất lo lắng. Một ngày sau, anh đến bệnh viện thăm em, ngoài ba em ra còn có anh ấy ở bên cạnh. Anh sẽ không đoán nhầm đâu, anh ấy rất quan tâm đến em”.

“Anh cho rằng anh ấy có quan hệ đặc biệt với em, mượn tên em mua cổ phiếu là để che mắt người khác ư?”

Mặc dù Nhâm Nhiễm chưa bao giờ dính dáng đến cổ phiếu, nhưng kể từ ngày vào ngân hàng làm việc, cô đã quan tâm đến sự vận hành của thị trường tư bản, chính vì thế đã đoán ngay ra được ý của Chương Dục.

Chương Dục tỏ ra hơi ngại ngùng: “Renee, không chỉ có mình anh quan tâm đến điều này. Theo như anh được biết thì phóng viên của Thời báo chứng khoán đang chia nhau phỏng vấn mười cổ đông lẻ lớn, chuẩn bị cho ra một phóng sự. Nhưng trọng điểm đưa tin của họ sẽ là tương lai của cổ phiếu ST chứa đầy tính bất xác định, thậm chí phải đối mặt với rủi ro lớn, những khách hàng này lại mua được vào rất đúng lúc, phải chăng có liên quan đến giao dịch nội bộ hay vấn đề được tiết lộ thông tin và mua trước. Trong mười cổ đông lớn, phần lớn là những gương mặt quen thuộc, những cây đa cây đề, không thiếu khách đầu cơ mang tính chuyên nghiệp và người chuyên đứng tên cổ phiếu cho người khác. Chỉ có em là gương mặt mới, không ai biết được lai lịch và cách liên lạc với em, thậm chí có người còn nghi ngờ em có tồn tại hay không. Anh quen em từ lâu, lại biết mối quan hệ giữa Trần Hoa và em nên dám khẳng định người này chính là em”.

“Anh tìm được em bằng cách nào?”

“Sau khi xảy ra tai nạn em liền bặt tung bặt tích, cắt đứt liên hệ với tất cả mọi người, không bao giờ trả lời email. Nhưng lần đó ở bệnh viện, anh đã xin số điện thoại của ba em - giáo sư Nhâm Thế Yến, anh đã đến thành phố Z đi tìm ông, ông hỏi anh đến đây với mục đích gì, anh chỉ nói là lâu lắm rồi anh không gặp em nên tranh thủ dịp đi công tác tiện thể đến thăm em”.

Nhâm Nhiễm không bực vì lời nói dối này của Chương Dục, cô chỉ cười cau mày, nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ: “Ba em sẽ không tùy tiện nói cho người khác biết nơi em ở đâu”.

“Đúng là ông chỉ nói em đang ở nơi khác chứ không chịu tiết lộ cụ thể. Anh ở lại đó thêm một ngày nữa, tìm gặp những người có thể quen em để hỏi thăm nhưng họ đều không biết thông tin gì về em. Trong lúc anh đang không biết phải làm thế nào, chuẩn bị trắng tay ra về thì đột nhiên mẹ kế của em lại chủ động liên lạc với anh, hỏi tại sao anh lại tìm em”.

Nhâm Nhiễm vô cùng sửng sốt, không ngờ Quý Phương Bình lại xuất đầu lộ diện.

“Bà ấy là luật sư, hỏi rất sắc sảo. Anh nói sơ qua lý do tại sao lại muốn phỏng vấn em, bà ấy liền nói ngay với anh rằng, chắc là em đang ở Hán Giang, đồng thời bà ấy đã lấy ra một cuốn tạp chí giải trí cho anh xem, trong đó có một tấm ảnh chụp con gái của Ôn Lệnh Khải, có một người đang bảo vệ cô bé, anh nhìn thì thấy người đó lại chính là em”.

Nhâm Nhiễm đã được xem bức ảnh đó, ngoài ông Ôn mặt mày hầm hầm vì giận, cô bạn đồng nghiệp Sunny cũng chiếm một vị trí không nhỏ, còn cô thì che cho Nam Nam, chỉ chiếm một góc nhỏ đằng sau, là người không có gì liên quan, không hề thu hút sự chú ý của người khác, không ngờ Quý Phương Bình lại nhìn thấy và nhận ra cô.

“Việc còn lại thì dễ tiến hành thôi, anh đã nhờ quan hệ và tìm được vị phóng viên của tờ tạp chí đó, biết được địa điểm chụp ảnh chính xác và tìm được đến chỗ em”.

“Phóng viên các anh..Nhâm Nhiễm không thể không thán phục, than thở “người nào cũng giống như trinh thám. Nhưng tìm được em thì sao nào? Em thật sự...”

Đột nhiên cô dừng lại và ý thức được một điều rằng hiện tại cô đang ngồi đối diện với Chương Dục, một phóng viên chẳng khác gì tay thám tử đang nóng lòng muốn khai thác sự thật. Cô hoàn toàn không biết gì về chuyện cổ phiếu, nhưng cô không thể không đồng ý với quan điểm của Chương Dục, chắc chắn chuyện này có mối liên hệ lớn với tập đoàn Ức Hâm và Trần Hoa.

Không hiểu xuất phát từ mục đích gì mà Trần Hoa lấy danh nghĩa là cô để mua cổ phiếu? Lúc này đây cô nói thẳng nói thật có sáng suốt hay không? Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu cô, cô bình tĩnh lại và cười với vẻ biết lỗi.

“Chương Dục, xin lỗi anh, anh từ xa đến, là bạn, đáng lẽ em phải tâm sự hàn huyên chuyện cũ với anh, nhưng nếu anh muốn phỏng vấn em về chuyện này thì em chỉ có thể nói rằng em hoàn toàn không thể tiết lộ điều gì”.

“Rõ ràng là em rất sửng sốt trước chuyện này, lẽ nào em không muốn phối hợp với anh để làm rõ sự thật hay sao?”

“Sự thật trong mắt mỗi người đều không giống nhau, không may em lại là người không tò mò trước sự thật lắm”.

Chương Dục nhìn cô chăm chú: “Renee, em có còn nhớ tối hôm trước khi em bị tai nạn, bọn mình cùng xuống Thiên Tân ăn đồ biển uống rượu, nói đến công việc của nhau, em nói rằng vấp váp lớn đầu tiên của em phải chịu oan, bị điều từ phòng quản lý đầu tư sang phòng sản phẩm đầu tư”.

Dĩ nhiên là Nhâm Nhiễm còn nhớ, hồi mới đi làm, cô được phân về làm việc tại phòng quản lý tài sản và được cử sang Hồng Kông để đào tạo, làm rất thuận lợi, tuy nhiên sau khi quay về lại bị nghi ngờ là người đã tiết lộ các bí mật của ngân hàng. Những tình tiết liên quan đến một dự án hợp tác giữa ngân hàng của cô và tập đoàn Ức Hâm bị công bố lên tạp chí, trước đó cô lại được lãnh đạo chỉ thị trả lời phỏng vấn của Chương Dục. Mặc dù đã kiên quyết phủ nhận nhưng cô vẫn bị điều động sang phòng khác

“Anh nói, thôi thì đằng nào em cũng bị điều đi nơi khác, nếu em thực sự muốn biết thì anh có thể nói với em vị đồng nghiệp nào của em đã cung cấp thông tin cho tạp chí. Em nghĩ một lát, lại trả lời rằng, sự thật không có gì là quan trọng. Em nhìn nhận sự việc một cách thản nhiên như vậy, lúc đó thực sự anh có ấn tượng rất sâu”.

“Không phải như anh nghĩ vậy đâu”. Nhâm Nhiễm cười đau khổ, “Thực ra sau khi anh nói ra, em đã đoán được là ai. Chương Dục, anh có nguyên tắc nghề nghiệp của anh nên từ đầu đến cuối anh kín như bưng, ngày hôm đó đột nhiên lại muốn nói với em, một mặt là do em đã bị điều động đi chỗ khác, mặt khác cũng là do một đương sự khác đã rời ngân hàng đó, em đoán không sai chứ”.

“Thông minh”. Chương Dịch liền khen, “Không ngờ em lại dựa vào những chi tiết này để đoán ra được người đó là ai”.

“Những đối tượng khả nghi vốn chiếm rất ít thôi mà, cô đồng nghiệp Đinh Hiểu Tình - người cùng làm dự án đó với em đột nhiên rời ngân hàng nước ngoài và quay về làm việc ở ngân hàng quốc doanh, một thời gian đã gây xôn xao trong ngành, có tờ Thời báo tài chính còn đưa ra chuyên đề thảo luận về hiện tượng nhân tài lại quay về với ngân hàng quốc doanh. Em chỉ cần suy luận đơn giản là biết rồi, nếu đã đoán ra được thì không cần phải để anh nói ra nữa. Anh xem, em cũng là người tò mò, nhưng sự tò mò của em chỉ bó hẹp trong một phạm vi nhất định. Em sẽ không khát khao theo đuổi, bám riết sự thật, càng không định trả giá cho những cái mà em không biết”.

Đương nhiên là Chương Dục hiểu được ẩn ý của Nhâm Nhiễm, anh cười nói: “Bọn mình là bạn bè Renee ạ, nhìn thấy trong danh sách cổ đông có tên em, anh liền nghĩ ngay rằng, sau khi xảy ra tai nạn em đã xin nghỉ việc, cắt đứt liên hệ với tất cả bạn bè, có lẽ ngoài lý do sức khỏe vẫn còn những điều khúc mắc khác. Anh quan tâm đến cuộc phỏng vấn của em, nhưng đồng thời anh cũng quan tâm đến em”.

Kể từ khi gặp lại Chương Dục trong hoạt động của những người theo hội chơi xe, Nhâm Nhiễm và anh chơi với nhau khá hợp. Cô không nghi ngờ lòng chân thành của Chương Dục, nhưng cô chỉ có thể thầm cảm ơn sự quan tâm của anh mà thôi.

“Cảm ơn anh, Chương Dục, em rời Bắc Kinh là do có một nguyên nhân khác, không có liên quan gì đến cổ phiếu cả”.

“Anh quen em nên đã tìm được em trước các phóng viên khác, nếu mẹ kế của em nói được với anh thì cũng có thể nói với người khác. Em phải có sự chuẩn bị về mặt tâm lý, tiếp theo đây vẫn sẽ có người đến phỏng vấn em”.

“Em hiểu”.

“Renee, anh là bạn em, có gì cứ liên lạc với anh nhé, có thông tin gì mới anh sẽ báo cho em ngay. Nếu cần anh giúp đỡ thì cứ gọi điện thoại cho anh, đừng băn khoăn gì cả, nếu em không muốn công khai nội dung câu chuyện mà em nói với anh, anh sẽ tôn trọng lập trường của em”.

Nhâm Nhiễm đành phải nói: “Chương Dục, sở dĩ em không nhận trả lời phỏng vấn là do em có lý do riêng của em, từ trước đến nay em luôn tin tưởng anh”.

Chương Dục liền cười, “Anh không muốn nói ngon nói ngọt để thuyết phục em phải cảm động đâu. Anh muốn nhắc em hai điều, một là, dường như mẹ kế của em có thành kiến gì với em, nhắc đến một số chuyện của em, dùng từ... rất không thân thiện, những chuyện đó anh không tin. Nhưng không biết bà ấy có nói với những phóng viên khác hay không, em phải chú ý đấy”.

Nhâm Nhiễm không cảm thấy bất ngờ, gật đầu: “Cảm ơn lời nhắc nhở của anh”.

“Thứ hai, đứng trên góc độ nghề nghiệp, bài viết này anh vẫn phải viết, những chỗ cần phải khai thác sâu anh vẫn phải ra tay. Nếu một ngày nào đó em muốn phát biểu gì về chuyện này hoặc nhận trả lời phỏng vấn thì mong em hãy thông báo cho anh đầu tiên, đừng để rơi vào tay các phóng viên khác”.

Nhâm Nhiễm bật cười, bắt tay Chương Dục, “Anh yên tâm”.

Sau khi về đến nhà, Nhâm Nhiễm lên mạng search thông tin, thấy đúng là Chương Dục không nói quá sự thật, đã có không ít tờ báo và trang mạng lần lượt đăng lại bài viết có tựa đề rất giật đăng trên Nhật báo chứng khoán đó. Mặc dù tên cô không khiến người khác phải chú ý đến nhiều như mấy khách hàng xếp ở vị trí đầu tiên, nhưng thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trong đó, điều này cũng đủ để khiến đầu óc cô rối bời rồi. Sau khi các báo lần lượt đăng lại, chắc chắn sẽ gây ra nhiều lời dự đoán hơn. Cô nghiên cứu một lát tài liệu mà Chương Dục cung cấp và những thông tin cô search được trên mạng, phát hiện thấy việc cô nắm giữ cổ phiếu phi lưu thông của công ty bảo hiểm là chuyện xảy ra từ mấy năm trước, thời gian cụ thể không check được, và bốn mã cổ phiếu ST tham gia bị động đó, tất cả đều xảy ra vào tháng 9, tháng 10 năm ngoái, cũng có nghĩa rằng, ngay sau khi cô rời Bắc Kinh.

Với những gì mà cô nắm được, muốn mở thẻ mã cổ đông, ít nhất phải có chứng minh thư của cô, nhưng sau khi xảy ra tai nạn, một thời gian rất dài mọi việc vặt của cô đều do Trần Hoa sắp xếp để trợ lý anh Bang làm thay, từ việc khám chữa bệnh đến việc bảo hiểm bồi thường, chứng minh thư của cô bị anh Bang cầm mãi, sau đó anh mới trả lại cho cô, có lẽ Trần Hoa đã lập tài khoản cổ phiếu cho cô trong thời gian đó.

Nhưng cô không hiểu mục đích của Trần Hoa. Cô không còn như hồi 18 tuổi nữa, ngưỡng mộ một cách mù quáng người đàn ông bí ẩn đó nữa, nhưng vẫn không thể nào theo kịp với dòng suy nghĩ của anh ta, đoán ra được suy nghĩ của anh ta.

Cô ý thức ra được một điều rằng, không như cô tưởng tượng, Trần Hoa chỉ tham gia một buổi lễ, vội vàng ghé qua. Anh đã quay trở lại cuộc sống của cô bằng một phương thức cô không thể nào ngờ.

Lúc này đây Điền Quân Bồi gọi điện thoại đến và nói với cô rằng, anh vừa từ Thượng Hải về Hán Giang, “Hiện anh đang ở trung tâm thành phố, anh sẽ đến văn phòng ngay, một đống tài liệu đang đợi giải quyết, chiều mai lại phải đi Bắc Kinh một chuyến, gần đây thực sự là bận quá, anh xin lỗi vì không có thời gian đến với em”.

“Không sao anh ạ”, dường như Nhâm Nhiễm muốn nói điều gì đó, nhưng anh đợi một lát, cô chỉ nói, “Thế... Quân Bồi, thôi anh cứ lo việc đi nhé”.

Lái xe của văn phòng đánh xe đến sân bay đón Điền Quân Bồi, anh tựa người vào ghế sau, nhắm mắt nghỉ một lát. Quân Bồi không bất ngờ khi thấy Nhâm Nhiễm biết thông cảm với anh như vậy. Mối quan hệ của họ rất hài hòa, cô cũng rất thấu hiểu anh, không bao giờ có những giây phút bám riết, ngang ngạnh với anh như cô người yêu cũ Trịnh Duyệt Duyệt của anh, điều này khiến anh vừa mừng lại vừa cảm thấy có gì nuối tiếc.

Bởi anh xác định được rằng, anh đã yêu cô.

Mặc dù ngày càng tiếp cận được với cô, nhưng vẻ bí ẩn và giữ khoảng cách ở cô không những không phai nhạt đi mà còn tăng thêm sức quyến rũ. Đi công tác xa, chỉ cần có đôi phút rảnh rỗi là anh lại nhớ đến cô, cho dù đang phải đối mặt với các sự vụ phức tạp như thế nào, trong lòng tự nhiên lại cảm thấy chùng xuống, miệng nở nụ cười.

Dĩ nhiên trải nghiệm lạ lẫm này là tình yêu.

Không biết cảm giác của cô khi nghĩ đến anh là như thế nào, có phải vẫn không cảm thấy rung động gì hay không? Trước đây cô đã trải qua chuyện gì khiến cô có thể nhìn nhận mọi việc bình thản như vậy? Lẽ nào cô thực sự không còn cảm xúc mãnh liệt gì nữa ư?

Gần đây, suy nghĩ này thường xuyên ám ảnh anh, đảo lộn đầu óc vốn rất bình tĩnh của anh, khiến anh không thể giải quyết công việc một cách hiệu quả như trước kia.

Anh mở mắt ra, kéo cửa kính xuống, nhìn thành phố ồn ào dưới bầu trời đêm bên ngoài. Ánh đèn neon lấp lánh, xe chạy đi lại như mắc cửi, tạo thành dòng sông không biết đâu là bờ. Anh thực sự bận rộn, hơn nữa lại làm việc một thời gian dài trong phòng kín có nhiệt độ ổn định, từ trước đến nay hiếm khi có thời gian rảnh rỗi tức cảnh sinh tình, chỉ trong giây phút này, anh mới ý thức được rằng, chỉ trong thời gian ngắn, mùa thu năm ngoái anh đến thành phố này làm việc, hiện tại đã là đầu xuân của một năm mới, gió vẫn lạnh, nhưng khi phả vào mặt đã bắt đầu mềm hơn, nhẹ nhàng hơn.

Giống như Nhâm Nhiễm vậy.

Sự liên tưởng lãng mạn chợt hiện lên trong lòng này khiến anh mỉm cười.

Theo cách làm từ trước đến nay của Phổ Hàn, sau khi văn phòng luật sư hoàn thành các thủ tục sáp nhập sẽ chuyển đến đơn nguyên của một tòa nhà có vị trí đẹp nhất ở trung tâm thành phố. Vừa vào văn phòng, Điền Quân Bồi đã sững người, ngoài người mà anh phải tiếp kiến, Trịnh Duyệt Duyệt đang ngồi trong khu vực tiếp khách, cô đang nói chuyện rất sôi nổi với cô trợ lý Tiểu Lưu.

“Duyệt Duyệt, sao em lại đến đây?”

Tiểu Lưu vội nói: “Anh Điền, ông Trịnh, cô Trịnh và luật sư Trần đã đợi anh khá lâu rồi”.

Điền Quân Bồi không biết phải nói gì. Anh không thoái thác được công việc mà ba Trịnh Duyệt Duyệt nhờ, cùng luật sư Điền nhận vụ tranh chấp về bản quyền đó của ông, hôm nay đã hẹn ba Trịnh Duyệt Duyệt và luật sư Trần từ thành phố W đến để bàn về kế hoạch đối phó cụ thể, không ngờ Trịnh Duyệt Duyệt cũng đến cùng.

“Chú đưa Duyệt Duyệt đến để nó học được cách xử lý các sự vụ này, sau này không được ham chơi nữa”. Ba Trịnh Duyệt Duyệt cười: “Quân Bồi đi công tác về cũng không được nghỉ ngơi, cháu vất vả quá”.

“Không có gì đâu chú Trịnh ạ”. Anh nói với luật sư Trần, “Ta vào phòng làm việc của tôi để nói chuyện nhé”.

Phòng làm việc của Điền Quân Bồi rất rộng rãi, bài trí rất sang trọng, kéo rèm cửa lên là có thể nhìn thấy sông Trường Giang, dưới chân là khu vực có cảnh đêm náo nhiệt nhất thành phố này.

Họ ngồi xuống, luật sư Trần giới thiệu khái quát về tình hình mà anh đã nắm được, nói ngày mai sẽ đưa ông Trịnh đi đàm phán với đối phương, trình bày những điều kiện có lợi mà họ đang nắm trong tay, cố gắng hòa giải để không phải nhờ pháp luật can thiệp.

Anh chăm chú xem những tài liệu mà họ mang đến, đưa ra mấy ý kiến, “Lời kiến nghị của luật sư Trần đã rất chuyên nghiệp rồi, chiều mai cháu phải đi công tác Bắc Kinh, cháu sẽ sắp xếp để Tiểu Lưu hỗ trợ chú và anh, nếu cần gì chú và anh cứ nói với cô ấy”.

Anh gọi điện thoại cho Tiểu Lưu bằng điện thoại nội bộ, dặn dò công việc, sau đó hỏi đã đặt khách sạn tốt cho họ chưa, Tiểu Lưu lần lượt trả lời. Anh liền cười nói: “Nếu khách sạn đã đặt rồi thì cháu sẽ bảo lái xe đưa mọi người đến đó, chú và hai bạn nghỉ ngơi, cuộc đàm phán ngày mai chắc sẽ không nhẹ nhàng đâu”.

Đột nhiên Trịnh Duyệt Duyệt hỏi: “Giờ này mà anh vẫn chưa nghỉ à?”

“Anh còn một số giấy tờ phải giải quyết”.

Anh tiễn họ ra ngoài, vừa ra khỏi phòng làm việc thì thấy Nhâm Nhiễm đang đứng chỗ bàn đón khách, đang nói gì với Tiểu Lưu.

Điền Quân Bồi hết sức bất ngờ, Nhâm Nhiễm chỉ đến phòng làm việc của anh trong lần cô giúp anh dịch tài liệu, đây là lần đầu tiên cô đến mà không báo gì trước.

Anh vội đi tới: “Tiểu Nhiễm, sao em lại đến đây?”

Rõ ràng là Nhâm Nhiễm không nghĩ rằng cùng lúc lại gặp nhiều người như vậy, nhưng cô vẫn giữ vẻ bình thản, “Em có việc muốn tìm anh, đang hỏi Tiểu Lưu xem anh có bận không. Anh cứ tiếp khách đi”.

Trịnh Duyệt Duyệt nhìn cô không chớp mắt: “Quân Bồi, sao anh không giới thiệu cho bọn em làm quen với nhau”.

“Đây là Nhâm Nhiễm, bạn gái anh”. Điền Quân Bồi giới thiệu, anh phát hiện thấy sắc mặt Trịnh Duyệt Duyệt sầm xuống, và ba Trịnh Duyệt Duyệt cũng tỏ ra bất ngờ như vậy, luật sư Trần thì tỏ vẻ muốn cười.

“Đây là đồng nghiệp của anh, luật sư Trần. Bác Trịnh và cô Trịnh là khách hàng của anh. Để anh tiễn họ đã nhé, em đợi anh một lát”.

Dĩ nhiên là Nhâm Nhiễm phát hiện ra mấy người đó đang nhìn cô bằng ánh mắt khác nhau, hơi kỳ lạ. Cô coi như không biết gì và gật đầu với họ: “Tạm biệt”.

Sau khi đi ra, ba Trịnh Duyệt Duyệt định nói gì xong lại thôi, chắc là ngại vì đang có mặt luật sư Trần ở đây nên không dám nói gì. Trịnh Duyệt Duyệt mặt nặng trịch, giằng bấm mạnh nút thang máy trước mặt Điền Quân Bồi

Điền Quân Bồi đưa họ vào thang máy rồi quay lại phòng làm việc ngay. “Em không làm ảnh hưởng đến việc công của anh chứ”.

“Dĩ nhiên là không rồi, nếu không còn một đống giấy tờ phải xem thì chắc chắn anh đã đến thẳng chỗ em rồi”.

Nhâm Nhiễm mỉm cười, đưa cho anh một chiếc túi xách - loại túi xách bảo vệ môi trường, “Em mang ít canh đến. Anh ăn trước đi rồi hãy làm”.

Bên trong chiếc túi là một chiếc cặp lồng nhỏ, trong chiếc cặp lồng có đựng canh gà nấm, Điền Quân Bồi vô cùng mừng rỡ, anh mới chỉ ăn cơm hộp trên máy bay nên chưa no, đang định bảo Tiểu Lưu gọi đồ ăn đến.

Nhâm Nhiễm lấy ra một chiếc bát và đổ canh ra, “Thực ra canh em hầm từ hôm qua, vừa nãy em cho thêm một nắm miến và một ít rau chân vịt vào để nấu, không biết có hợp với khẩu vị của anh không”.

“Thơm quá, Tiểu Nhiễm”. Anh ăn rất ngon lành nhưng vẫn phải bỏ một tay ra nghe điện thoại.

Nhâm Nhiễm ngồi bên giở báo ra xem, đợi đến khi anh ăn xong, cô thu dọn cặp lồng, bát đũa lại, anh vội nói: “Tiểu Nhiễm, em đừng về vội, ngồi ở đây với anh một lát”.

Cô hơi ngần ngừ, “Thực ra em có chuyện muốn nói với anh, nhưng anh bận thế này...”

“Anh không bận đến mức không có thời gian nói chuyện với em. Hôm nay em đến đây, anh rất vui”.

Ánh mắt anh lấp lánh, lộ rõ vẻ mừng rỡ, Nhâm Nhiễm không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đó, cố gắng mỉm cười, nói: “Em không tin trước đây chưa từng có cô gái nào nấu cho anh ăn”.

Điền Quân Bồi nắm chặt tay cô: “Quan trọng là em, Tiểu Nhiễm ạ, anh rất trân trọng những việc mà em làm cho anh”.

Cô chưa kịp nói gì thì anh đã ôm chặt cô vào lòng.

Nhâm Nhiễm không kịp đề phòng, cô khẽ giãy giụa, nụ hôn của anh đã ập xuống, làn môi anh ấm áp, vòng tay vững chãi, nhưng lòng cô rối như tơ vò, không thể đáp lại, trong lúc anh chuẩn bị đưa vào sâu hơn, cô nhích mặt ra, gục đầu vào vai anh, anh không ép cô, đôi môi hôn nhẹ xuống mái tóc cô.

Cô ngơ ngác mở mắt ra, nhìn qua vai anh, sau lưng anh là cánh cửa sổ bằng kính, dưới màn đêm, đèn điện rực rỡ trải dài đến bờ sông. Không ai biết dưới ánh đèn đã xảy ra bao nhiêu cuộc trùng phùng và bao nhiêu cuộc chia ly. Giây phút trong vòng tay nhau giữa biển người mênh mông này, dù có nói gì, dường như cũng là thừa.

Điền Quân Bồi ôm cô, thở dài, “Đột nhiên anh thấy rất ngưỡng mộ cuộc sống của ông Hầu, vẫn được mang cái tiếng là trưởng văn phòng luật sư, nhưng không nhận vụ nào nữa, cũng không phụ trách các sự vụ cụ thể, tha hồ có thời gian để làm việc của mình. Nếu anh cũng được như vậy thì anh đã có nhiều thời gian để ở bên em”.

“Sau này vẫn còn nhiều thời gian lắm”. Nhâm Nhiễm khẽ giằng ra khỏi tay anh, “Quân Bồi, anh làm việc đi nhé, em về trước đây”.

“Không phải em bảo là có chuyện muốn nói với anh đó sao”.

“Không có chuyện gì quan trọng lắm đâu anh, nói sau cũng được”.

“Em ở đây đã, đợi anh xem xong ít giấy tờ rồi đưa em về”.

“Không cần đâu anh, em cũng vẫn còn bản dịch chuẩn bị phải nộp, vẫn còn sớm, em tự bắt xe về cũng được” .

Đương nhiên, Nhâm Nhiêm đến văn phòng của Điền Quân Bồi không phải để mang một bát canh gà, nhưng đột nhiên cô cảm thấy, những điều đáng lẽ phải nói ra đó lại nghẹn lại trong cổ họng.

Cô bước ra khỏi tòa nhà nhưng không gọi taxi ngay mà chậm rãi đi dọc theo con đường dành cho người đi bộ. Sau khi rẽ sang con đường lớn ồn ào, góc đường có một quảng trường với bãi cỏ xanh, có người mắc giàn âm thanh, mượn ánh đèn đường dạy khiêu vũ, người học đều là người cao tuổi, nhảy điệu cha cha cha rất hào hứng, sôi nổi, một người đàn ông tuổi trung niên với dáng vẻ là giáo viên mặc một bộ quần áo bó sát người màu trắng đang len lỏi giữa đám đông đang nhảy, chỉnh lại bước nhảy và tư thế cho mọi người.

Không có việc gì làm cô bèn đứng lại, bóng cô đổ dài dưới ánh đèn đường. Chỉ thấy người đàn ông dạy khiêu vũ đó dáng cao dong dỏng, điệu nhảy khá chuẩn. Ông ta liếc cô một cái, thấy hơi bất ngờ, đường như hiếm khi nhìn thấy các cô gái trẻ dừng chân lại xem nên càng nhảy say sưa hơn, động tác làm mẫu rất khoa trương. Cô nhìn thấy vẻ làm dáng, phô trương hiện trên khuôn mặt không giấu nổi vết tích của năm tháng đó, tự nhiên lại thấy buồn cười, cũng thấy ghét ghét, quay người tiếp tục bước đi, rồi cô rút điện thoại di động ra khỏi túi.

Mặc dù không nói với Điền Quân Bồi, nhưng có một chuyện, cô vẫn phải làm ngay mà không được phép chần chờ. Cô bấm một số điện thoại không lưu trong máy, 11 chữ số được bấm xuống, diện thoại liền đổ chuông.

“A lô”. Một giọng trầm ấm vọng lại, “Ai đấy?”

“Tổng giám đốc Trần, chào anh, em là Nhâm Nhiễm”. Cô bình tĩnh nói.
Chương 28

Sau khi hết giờ làm việc, Nhâm Nhiễm vội đến quán cà phê Lục Môn, trên đường đi lòng cô tự nhiên lại cảm thấy có điều gì bất an, bước vào cửa thì nhìn thấy Chương Dục đang ngồi ở vị trí sát cửa sổ trong quán, thư thả uống cà phê.

“Đồ điểm tâm ở đây khá ngon”. Nhâm Nhiễm vẫy tay gọi nhân viên phục vụ, vẫn gọi một cốc Latte như mọi bận, cộng với một miếng bánh ngọt kẹp kem.

Chương Dục đi thẳng vào chủ đề chính, giới thiệu khái quát với Nhâm Nhiễm lý do khiến anh đến đây. “Cuối năm ngoái, thị trường chứng khoán có hai mã cổ phiếu gây tranh cãi lớn, sau nhiều năm bị lãng quên, tài sản đã được thẩm định lại và có được sức sống mới, hai mã cổ phiếu này đều lần lượt tăng 800% đến 1.100% trong ngày đầu tiên phục hồi giao dịch vì được rót vào nguồn tài sản tốt và thành tích được cải thiện, sau đó giá cổ phiếu đã tăng ổn định, nhiều cuộc giao dịch lớn thành công, rất sôi động”.

“Em không chơi chứng khoán, điều này có liên quan gì đến em đâu?” Nhâm Nhiễm thắc mắc.

“Hai mã cổ phiếu này đều có tập đoàn Ức Hâm hoặc công ty con của họ mua vào”. Chương Dục lấy ra một bản tài liệu photo đưa cho cô, “Một tổ chức phân tích chứng khoán là đơn vị đầu tiên chú ý đến điều này, họ đã phân tích, báo cáo, cuối cùng đã phát hiện ra một sự trùng hợp lạ lùng khác là trong danh sách 10 cổ đồng lớn nhất của hai mã cổ phiếu này đều xuất hiện cùng một cái tên, đó chính là em - Nhâm Nhiễm ạ”.

Nhâm Nhiễm sửng sốt đến mức suýt thì hất đổ cốc cà phê nhân viên phục vụ vừa mới đưa lên. Cô sững sờ nhìn Chương Dục rồi lại nhìn tài liệu đó. Cô học ngành tài chính, dĩ nhiên là đọc bản báo cáo nghiên cứu này không có gì khó khăn, nhưng cô không thể nào liên hệ cái tên nắm 1,22 triệu cổ phiếu của một công ty và 900.000 cổ phiếu của công ty còn lại với mình.

“Nếu tính theo giá trị thị thường trong chốt phiên giao dịch tuần trước thì chỉ với hai mã cổ phiếu này, em đã có trong tay gần 20 triệu NDT”.

“Sau khi về nước em làm việc ở ngân hàng, không có thời gian chơi chứng khoán, chỉ có sổ tiết kiệm, chưa bao giờ mở tài khoản chứng khoán. Đây có lẽ chỉ là cùng tên cùng họ mà thôi”.

“Em hãy nhìn số chứng minh thư đi”.

Không cần Chương Dục phải nhắc, Nhâm Nhiễm cũng đã phát hiện ra số chứng minh thư đằng sau tên đó giống hệt số chứng minh thư của cô, cô chăm chú nhìn bản báo cáo mà lòng rối bời, “Em không hiểu chuyện này là thế nào”.

“Nếu em thực sự không biết gì về chuyện này thì e rằng chuyện anh nói sau đây sẽ khiến em càng sửng sốt hơn”.

“Anh nói đi, em sẽ cố gắng tiêu hóa”.

“Tờ Nhật báo chứng khoán vừa hoàn thành cuộc thống kê cho năm ngoái, năm ngoái công ty cổ phiếu phổ thông xuất hiện 10 cổ đông lớn nhất, lần lượt ẩn mình trong nhiều công ty ST [1] và các công ty năng lượng mới, ngoài mấy cái tên mà mọi người đã quen thuộc từ lâu còn có một khuôn mặt mới, đó chính là em - người đứng ở vị trí thứ 9. Theo họ tiết lộ, em còn nắm cổ phiếu ST của hai công ty tạm dừng niêm yết trên trị trường nhưng đã rất có khả năng sẽ tái tổ hợp”.

[1] ST là chữ viết tắt của chữ special treatment, có nghĩa là “xử lý đặc biệt”, cổ phiếu ST là cổ phiếu của những công ty làm ăn thua lỗ 2 năm liền.

Lần này Chương Dục đưa cho cô một tờ thời báo chứng khoán vừa phát hành tuần trước, Nhâm Nhiễm chỉ xem lướt qua, “Cũng có nghĩa rằng, số tài sản đứng tên em không chỉ dừng lại ở con số 20 triệu NDT ư?”

“Không chỉ có vậy. Tiếp theo đây là vấn đề chính mà anh muốn nói, theo sự điều tra của anh, gần đây cổ phiếu phi lưu thông của một công ty bảo hiểm trong nước sẽ thông qua phương án cắt giảm gây tranh cãi lớn, dĩ nhiên là tên của em cũng được nằm trong danh sách mười cổ đông lẻ lớn nhất của cổ phiếu phi lưu thông, thời gian huy động số cổ phiếu phi lưu thông này ít nhất cũng phải từ 5 năm về trước, chủ yếu nhằm vào các công ty chứng khoán và tổ chức đầu tư, người bình thường không có nhiều cơ hội tham gia. Kể cả cổ phiếu có sụt giá do phương án cắt giảm gây nên, nhưng cũng vẫn sẽ là một khoản tiền khổng lồ. Hiện nay điều này chưa được công bố, nếu bị báo chí tiết lộ thì vị trí của em trong danh sách các cổ đông lẻ sẽ tăng rất nhanh”.

“Nếu anh muốn hỏi cảm nhận của em khi được làm một trong mười cổ đông lẻ lớn nhất, em chỉ có thể nói với anh rằng, hôm nay là lần đầu tiên em biết chuyện này, thực sự rất ngơ ngác”.

Chương Dục khẽ lắc đầu, “Có lẽ câu hỏi anh muốn hỏi không phải là những thông tin ngoài lề về thị trường cổ phiếu Renee ạ. Nhìn từ bề ngoài, mấy năm nay, các lĩnh vực mà tập đoàn Ức Hâm đầu tư đều là ngành đầu tư và ngành bất động sản, nhưng trên thực tế là họ đã hoạt động khá lâu trong thị trường tư bản, có mối liên quan rất sâu với việc huy động, niêm yết cổ phiếu trên thị trường từ mấy năm trước của công ty bảo hiểm đó, gần đây lại tham gia vào quá trình tái cơ cấu của mấy công ty, có thể coi là vòi bạch tuộc vươn rất xa. Anh đã báo cáo đề tài với tổng biên tập, định sẽ làm một kỳ đưa tin rất sâu”.

“Thế thì người anh nên phỏng vấn nhất là Trần Hoa”.

“Mấy năm nay tập đoàn Ức Hâm âm thầm mở rộng, phát triển, nhưng Trần Hoa luôn luôn ẩn mình. Năm kia anh ấy đã dẫn đầu đưa ra dự án hợp tác góp vốn đầu tư bất động sản với ngân hàng có vốn nước ngoài, bọn anh đã đi phỏng vấn anh ấy nhưng không gặp được, chỉ có phó tổng giám đốc Lưu Hy Võ phụ trách vấn đề đầu tư lộ diện đón tiếp. Anh đã mất rất nhiều công sức nhưng không tìm được bất kỳ tài liệu nào nói về anh ấy. Lần này cũng vậy, anh gửi đề cương phỏng vấn cho anh ấy, trợ lý của anh ấy vẫn bảo anh đến chỗ phó tổng Lưu Hy Võ, câu trả lời của ông ấy không có giá trị gì nhiều”.

Nhâm Nhiễm hiểu tác phong làm việc của Trần Hoa nên cũng không thấy có gì là lạ.

“Dĩ nhiên rồi, chỉ cần phóng viên chịu đầu tư thì không có thông tin gì là không moi ra được, ví dụ anh đã thông qua con đường riêng của anh và biết được rằng, Trần Hoa là con riêng của một nhà doanh nghiệp tư nhân họ Kỳ nọ”.

Nhâm Nhiễm vô cùng sửng sốt, cô biết rất rõ rằng Trần Hoa không thích người khác nhắc đến điều này. “Tuần báo kinh tế tài chính cũng đi moi cái này à?”

Chương Dục lắc đầu: “Không, điều này vô tình anh được nghe mà thôi, vẫn phải chứng thực thêm. Nếu không có mối liên quan khác thì trong bài viết của bọn anh cũng sẽ không đăng những tài liệu đơn thuần này. Một là sẽ hạ thấp tính chuyên nghiệp của tạp chí, hai là tự nhiên lại chọc giận Trần Hoa, không đem lại lợi ích gì cho bọn anh”.

“Tại sao anh lại liên hệ em với tập đoàn Ức Hâm?”

“Năm kia khi em bị tai nạn, anh đã được tận mắt chứng kiến chủ tịch hội đồng quản trị Trần Hoa của tập đoàn Ức Hâm có mặt tại hiện trường, anh đã từng gặp anh ấy trong một cuộc hội nghị nên đã nhận ra anh ấy. Lúc đó em bị nhốt trong xe, nhìn anh ấy rất lo lắng. Một ngày sau, anh đến bệnh viện thăm em, ngoài ba em ra còn có anh ấy ở bên cạnh. Anh sẽ không đoán nhầm đâu, anh ấy rất quan tâm đến em”.

“Anh cho rằng anh ấy có quan hệ đặc biệt với em, mượn tên em mua cổ phiếu là để che mắt người khác ư?”

Mặc dù Nhâm Nhiễm chưa bao giờ dính dáng đến cổ phiếu, nhưng kể từ ngày vào ngân hàng làm việc, cô đã quan tâm đến sự vận hành của thị trường tư bản, chính vì thế đã đoán ngay ra được ý của Chương Dục.

Chương Dục tỏ ra hơi ngại ngùng: “Renee, không chỉ có mình anh quan tâm đến điều này. Theo như anh được biết thì phóng viên của Thời báo chứng khoán đang chia nhau phỏng vấn mười cổ đông lẻ lớn, chuẩn bị cho ra một phóng sự. Nhưng trọng điểm đưa tin của họ sẽ là tương lai của cổ phiếu ST chứa đầy tính bất xác định, thậm chí phải đối mặt với rủi ro lớn, những khách hàng này lại mua được vào rất đúng lúc, phải chăng có liên quan đến giao dịch nội bộ hay vấn đề được tiết lộ thông tin và mua trước. Trong mười cổ đông lớn, phần lớn là những gương mặt quen thuộc, những cây đa cây đề, không thiếu khách đầu cơ mang tính chuyên nghiệp và người chuyên đứng tên cổ phiếu cho người khác. Chỉ có em là gương mặt mới, không ai biết được lai lịch và cách liên lạc với em, thậm chí có người còn nghi ngờ em có tồn tại hay không. Anh quen em từ lâu, lại biết mối quan hệ giữa Trần Hoa và em nên dám khẳng định người này chính là em”.

“Anh tìm được em bằng cách nào?”

“Sau khi xảy ra tai nạn em liền bặt tung bặt tích, cắt đứt liên hệ với tất cả mọi người, không bao giờ trả lời email. Nhưng lần đó ở bệnh viện, anh đã xin số điện thoại của ba em - giáo sư Nhâm Thế Yến, anh đã đến thành phố Z đi tìm ông, ông hỏi anh đến đây với mục đích gì, anh chỉ nói là lâu lắm rồi anh không gặp em nên tranh thủ dịp đi công tác tiện thể đến thăm em”.

Nhâm Nhiễm không bực vì lời nói dối này của Chương Dục, cô chỉ cười cau mày, nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ: “Ba em sẽ không tùy tiện nói cho người khác biết nơi em ở đâu”.

“Đúng là ông chỉ nói em đang ở nơi khác chứ không chịu tiết lộ cụ thể. Anh ở lại đó thêm một ngày nữa, tìm gặp những người có thể quen em để hỏi thăm nhưng họ đều không biết thông tin gì về em. Trong lúc anh đang không biết phải làm thế nào, chuẩn bị trắng tay ra về thì đột nhiên mẹ kế của em lại chủ động liên lạc với anh, hỏi tại sao anh lại tìm em”.

Nhâm Nhiễm vô cùng sửng sốt, không ngờ Quý Phương Bình lại xuất đầu lộ diện.

“Bà ấy là luật sư, hỏi rất sắc sảo. Anh nói sơ qua lý do tại sao lại muốn phỏng vấn em, bà ấy liền nói ngay với anh rằng, chắc là em đang ở Hán Giang, đồng thời bà ấy đã lấy ra một cuốn tạp chí giải trí cho anh xem, trong đó có một tấm ảnh chụp con gái của Ôn Lệnh Khải, có một người đang bảo vệ cô bé, anh nhìn thì thấy người đó lại chính là em”.

Nhâm Nhiễm đã được xem bức ảnh đó, ngoài ông Ôn mặt mày hầm hầm vì giận, cô bạn đồng nghiệp Sunny cũng chiếm một vị trí không nhỏ, còn cô thì che cho Nam Nam, chỉ chiếm một góc nhỏ đằng sau, là người không có gì liên quan, không hề thu hút sự chú ý của người khác, không ngờ Quý Phương Bình lại nhìn thấy và nhận ra cô.

“Việc còn lại thì dễ tiến hành thôi, anh đã nhờ quan hệ và tìm được vị phóng viên của tờ tạp chí đó, biết được địa điểm chụp ảnh chính xác và tìm được đến chỗ em”.

“Phóng viên các anh..Nhâm Nhiễm không thể không thán phục, than thở “người nào cũng giống như trinh thám. Nhưng tìm được em thì sao nào? Em thật sự...”

Đột nhiên cô dừng lại và ý thức được một điều rằng hiện tại cô đang ngồi đối diện với Chương Dục, một phóng viên chẳng khác gì tay thám tử đang nóng lòng muốn khai thác sự thật. Cô hoàn toàn không biết gì về chuyện cổ phiếu, nhưng cô không thể không đồng ý với quan điểm của Chương Dục, chắc chắn chuyện này có mối liên hệ lớn với tập đoàn Ức Hâm và Trần Hoa.

Không hiểu xuất phát từ mục đích gì mà Trần Hoa lấy danh nghĩa là cô để mua cổ phiếu? Lúc này đây cô nói thẳng nói thật có sáng suốt hay không? Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu cô, cô bình tĩnh lại và cười với vẻ biết lỗi.

“Chương Dục, xin lỗi anh, anh từ xa đến, là bạn, đáng lẽ em phải tâm sự hàn huyên chuyện cũ với anh, nhưng nếu anh muốn phỏng vấn em về chuyện này thì em chỉ có thể nói rằng em hoàn toàn không thể tiết lộ điều gì”.

“Rõ ràng là em rất sửng sốt trước chuyện này, lẽ nào em không muốn phối hợp với anh để làm rõ sự thật hay sao?”

“Sự thật trong mắt mỗi người đều không giống nhau, không may em lại là người không tò mò trước sự thật lắm”.

Chương Dục nhìn cô chăm chú: “Renee, em có còn nhớ tối hôm trước khi em bị tai nạn, bọn mình cùng xuống Thiên Tân ăn đồ biển uống rượu, nói đến công việc của nhau, em nói rằng vấp váp lớn đầu tiên của em phải chịu oan, bị điều từ phòng quản lý đầu tư sang phòng sản phẩm đầu tư”.

Dĩ nhiên là Nhâm Nhiễm còn nhớ, hồi mới đi làm, cô được phân về làm việc tại phòng quản lý tài sản và được cử sang Hồng Kông để đào tạo, làm rất thuận lợi, tuy nhiên sau khi quay về lại bị nghi ngờ là người đã tiết lộ các bí mật của ngân hàng. Những tình tiết liên quan đến một dự án hợp tác giữa ngân hàng của cô và tập đoàn Ức Hâm bị công bố lên tạp chí, trước đó cô lại được lãnh đạo chỉ thị trả lời phỏng vấn của Chương Dục. Mặc dù đã kiên quyết phủ nhận nhưng cô vẫn bị điều động sang phòng khác

“Anh nói, thôi thì đằng nào em cũng bị điều đi nơi khác, nếu em thực sự muốn biết thì anh có thể nói với em vị đồng nghiệp nào của em đã cung cấp thông tin cho tạp chí. Em nghĩ một lát, lại trả lời rằng, sự thật không có gì là quan trọng. Em nhìn nhận sự việc một cách thản nhiên như vậy, lúc đó thực sự anh có ấn tượng rất sâu”.

“Không phải như anh nghĩ vậy đâu”. Nhâm Nhiễm cười đau khổ, “Thực ra sau khi anh nói ra, em đã đoán được là ai. Chương Dục, anh có nguyên tắc nghề nghiệp của anh nên từ đầu đến cuối anh kín như bưng, ngày hôm đó đột nhiên lại muốn nói với em, một mặt là do em đã bị điều động đi chỗ khác, mặt khác cũng là do một đương sự khác đã rời ngân hàng đó, em đoán không sai chứ”.

“Thông minh”. Chương Dịch liền khen, “Không ngờ em lại dựa vào những chi tiết này để đoán ra được người đó là ai”.

“Những đối tượng khả nghi vốn chiếm rất ít thôi mà, cô đồng nghiệp Đinh Hiểu Tình - người cùng làm dự án đó với em đột nhiên rời ngân hàng nước ngoài và quay về làm việc ở ngân hàng quốc doanh, một thời gian đã gây xôn xao trong ngành, có tờ Thời báo tài chính còn đưa ra chuyên đề thảo luận về hiện tượng nhân tài lại quay về với ngân hàng quốc doanh. Em chỉ cần suy luận đơn giản là biết rồi, nếu đã đoán ra được thì không cần phải để anh nói ra nữa. Anh xem, em cũng là người tò mò, nhưng sự tò mò của em chỉ bó hẹp trong một phạm vi nhất định. Em sẽ không khát khao theo đuổi, bám riết sự thật, càng không định trả giá cho những cái mà em không biết”.

Đương nhiên là Chương Dục hiểu được ẩn ý của Nhâm Nhiễm, anh cười nói: “Bọn mình là bạn bè Renee ạ, nhìn thấy trong danh sách cổ đông có tên em, anh liền nghĩ ngay rằng, sau khi xảy ra tai nạn em đã xin nghỉ việc, cắt đứt liên hệ với tất cả bạn bè, có lẽ ngoài lý do sức khỏe vẫn còn những điều khúc mắc khác. Anh quan tâm đến cuộc phỏng vấn của em, nhưng đồng thời anh cũng quan tâm đến em”.

Kể từ khi gặp lại Chương Dục trong hoạt động của những người theo hội chơi xe, Nhâm Nhiễm và anh chơi với nhau khá hợp. Cô không nghi ngờ lòng chân thành của Chương Dục, nhưng cô chỉ có thể thầm cảm ơn sự quan tâm của anh mà thôi.

“Cảm ơn anh, Chương Dục, em rời Bắc Kinh là do có một nguyên nhân khác, không có liên quan gì đến cổ phiếu cả”.

“Anh quen em nên đã tìm được em trước các phóng viên khác, nếu mẹ kế của em nói được với anh thì cũng có thể nói với người khác. Em phải có sự chuẩn bị về mặt tâm lý, tiếp theo đây vẫn sẽ có người đến phỏng vấn em”.

“Em hiểu”.

“Renee, anh là bạn em, có gì cứ liên lạc với anh nhé, có thông tin gì mới anh sẽ báo cho em ngay. Nếu cần anh giúp đỡ thì cứ gọi điện thoại cho anh, đừng băn khoăn gì cả, nếu em không muốn công khai nội dung câu chuyện mà em nói với anh, anh sẽ tôn trọng lập trường của em”.

Nhâm Nhiễm đành phải nói: “Chương Dục, sở dĩ em không nhận trả lời phỏng vấn là do em có lý do riêng của em, từ trước đến nay em luôn tin tưởng anh”.

Chương Dục liền cười, “Anh không muốn nói ngon nói ngọt để thuyết phục em phải cảm động đâu. Anh muốn nhắc em hai điều, một là, dường như mẹ kế của em có thành kiến gì với em, nhắc đến một số chuyện của em, dùng từ... rất không thân thiện, những chuyện đó anh không tin. Nhưng không biết bà ấy có nói với những phóng viên khác hay không, em phải chú ý đấy”.

Nhâm Nhiễm không cảm thấy bất ngờ, gật đầu: “Cảm ơn lời nhắc nhở của anh”.

“Thứ hai, đứng trên góc độ nghề nghiệp, bài viết này anh vẫn phải viết, những chỗ cần phải khai thác sâu anh vẫn phải ra tay. Nếu một ngày nào đó em muốn phát biểu gì về chuyện này hoặc nhận trả lời phỏng vấn thì mong em hãy thông báo cho anh đầu tiên, đừng để rơi vào tay các phóng viên khác”.

Nhâm Nhiễm bật cười, bắt tay Chương Dục, “Anh yên tâm”.

Sau khi về đến nhà, Nhâm Nhiễm lên mạng search thông tin, thấy đúng là Chương Dục không nói quá sự thật, đã có không ít tờ báo và trang mạng lần lượt đăng lại bài viết có tựa đề rất giật đăng trên Nhật báo chứng khoán đó. Mặc dù tên cô không khiến người khác phải chú ý đến nhiều như mấy khách hàng xếp ở vị trí đầu tiên, nhưng thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trong đó, điều này cũng đủ để khiến đầu óc cô rối bời rồi. Sau khi các báo lần lượt đăng lại, chắc chắn sẽ gây ra nhiều lời dự đoán hơn. Cô nghiên cứu một lát tài liệu mà Chương Dục cung cấp và những thông tin cô search được trên mạng, phát hiện thấy việc cô nắm giữ cổ phiếu phi lưu thông của công ty bảo hiểm là chuyện xảy ra từ mấy năm trước, thời gian cụ thể không check được, và bốn mã cổ phiếu ST tham gia bị động đó, tất cả đều xảy ra vào tháng 9, tháng 10 năm ngoái, cũng có nghĩa rằng, ngay sau khi cô rời Bắc Kinh.

Với những gì mà cô nắm được, muốn mở thẻ mã cổ đông, ít nhất phải có chứng minh thư của cô, nhưng sau khi xảy ra tai nạn, một thời gian rất dài mọi việc vặt của cô đều do Trần Hoa sắp xếp để trợ lý anh Bang làm thay, từ việc khám chữa bệnh đến việc bảo hiểm bồi thường, chứng minh thư của cô bị anh Bang cầm mãi, sau đó anh mới trả lại cho cô, có lẽ Trần Hoa đã lập tài khoản cổ phiếu cho cô trong thời gian đó.

Nhưng cô không hiểu mục đích của Trần Hoa. Cô không còn như hồi 18 tuổi nữa, ngưỡng mộ một cách mù quáng người đàn ông bí ẩn đó nữa, nhưng vẫn không thể nào theo kịp với dòng suy nghĩ của anh ta, đoán ra được suy nghĩ của anh ta.

Cô ý thức ra được một điều rằng, không như cô tưởng tượng, Trần Hoa chỉ tham gia một buổi lễ, vội vàng ghé qua. Anh đã quay trở lại cuộc sống của cô bằng một phương thức cô không thể nào ngờ.

Lúc này đây Điền Quân Bồi gọi điện thoại đến và nói với cô rằng, anh vừa từ Thượng Hải về Hán Giang, “Hiện anh đang ở trung tâm thành phố, anh sẽ đến văn phòng ngay, một đống tài liệu đang đợi giải quyết, chiều mai lại phải đi Bắc Kinh một chuyến, gần đây thực sự là bận quá, anh xin lỗi vì không có thời gian đến với em”.

“Không sao anh ạ”, dường như Nhâm Nhiễm muốn nói điều gì đó, nhưng anh đợi một lát, cô chỉ nói, “Thế... Quân Bồi, thôi anh cứ lo việc đi nhé”.

Lái xe của văn phòng đánh xe đến sân bay đón Điền Quân Bồi, anh tựa người vào ghế sau, nhắm mắt nghỉ một lát. Quân Bồi không bất ngờ khi thấy Nhâm Nhiễm biết thông cảm với anh như vậy. Mối quan hệ của họ rất hài hòa, cô cũng rất thấu hiểu anh, không bao giờ có những giây phút bám riết, ngang ngạnh với anh như cô người yêu cũ Trịnh Duyệt Duyệt của anh, điều này khiến anh vừa mừng lại vừa cảm thấy có gì nuối tiếc.

Bởi anh xác định được rằng, anh đã yêu cô.

Mặc dù ngày càng tiếp cận được với cô, nhưng vẻ bí ẩn và giữ khoảng cách ở cô không những không phai nhạt đi mà còn tăng thêm sức quyến rũ. Đi công tác xa, chỉ cần có đôi phút rảnh rỗi là anh lại nhớ đến cô, cho dù đang phải đối mặt với các sự vụ phức tạp như thế nào, trong lòng tự nhiên lại cảm thấy chùng xuống, miệng nở nụ cười.

Dĩ nhiên trải nghiệm lạ lẫm này là tình yêu.

Không biết cảm giác của cô khi nghĩ đến anh là như thế nào, có phải vẫn không cảm thấy rung động gì hay không? Trước đây cô đã trải qua chuyện gì khiến cô có thể nhìn nhận mọi việc bình thản như vậy? Lẽ nào cô thực sự không còn cảm xúc mãnh liệt gì nữa ư?

Gần đây, suy nghĩ này thường xuyên ám ảnh anh, đảo lộn đầu óc vốn rất bình tĩnh của anh, khiến anh không thể giải quyết công việc một cách hiệu quả như trước kia.

Anh mở mắt ra, kéo cửa kính xuống, nhìn thành phố ồn ào dưới bầu trời đêm bên ngoài. Ánh đèn neon lấp lánh, xe chạy đi lại như mắc cửi, tạo thành dòng sông không biết đâu là bờ. Anh thực sự bận rộn, hơn nữa lại làm việc một thời gian dài trong phòng kín có nhiệt độ ổn định, từ trước đến nay hiếm khi có thời gian rảnh rỗi tức cảnh sinh tình, chỉ trong giây phút này, anh mới ý thức được rằng, chỉ trong thời gian ngắn, mùa thu năm ngoái anh đến thành phố này làm việc, hiện tại đã là đầu xuân của một năm mới, gió vẫn lạnh, nhưng khi phả vào mặt đã bắt đầu mềm hơn, nhẹ nhàng hơn.

Giống như Nhâm Nhiễm vậy.

Sự liên tưởng lãng mạn chợt hiện lên trong lòng này khiến anh mỉm cười.

Theo cách làm từ trước đến nay của Phổ Hàn, sau khi văn phòng luật sư hoàn thành các thủ tục sáp nhập sẽ chuyển đến đơn nguyên của một tòa nhà có vị trí đẹp nhất ở trung tâm thành phố. Vừa vào văn phòng, Điền Quân Bồi đã sững người, ngoài người mà anh phải tiếp kiến, Trịnh Duyệt Duyệt đang ngồi trong khu vực tiếp khách, cô đang nói chuyện rất sôi nổi với cô trợ lý Tiểu Lưu.

“Duyệt Duyệt, sao em lại đến đây?”

Tiểu Lưu vội nói: “Anh Điền, ông Trịnh, cô Trịnh và luật sư Trần đã đợi anh khá lâu rồi”.

Điền Quân Bồi không biết phải nói gì. Anh không thoái thác được công việc mà ba Trịnh Duyệt Duyệt nhờ, cùng luật sư Điền nhận vụ tranh chấp về bản quyền đó của ông, hôm nay đã hẹn ba Trịnh Duyệt Duyệt và luật sư Trần từ thành phố W đến để bàn về kế hoạch đối phó cụ thể, không ngờ Trịnh Duyệt Duyệt cũng đến cùng.

“Chú đưa Duyệt Duyệt đến để nó học được cách xử lý các sự vụ này, sau này không được ham chơi nữa”. Ba Trịnh Duyệt Duyệt cười: “Quân Bồi đi công tác về cũng không được nghỉ ngơi, cháu vất vả quá”.

“Không có gì đâu chú Trịnh ạ”. Anh nói với luật sư Trần, “Ta vào phòng làm việc của tôi để nói chuyện nhé”.

Phòng làm việc của Điền Quân Bồi rất rộng rãi, bài trí rất sang trọng, kéo rèm cửa lên là có thể nhìn thấy sông Trường Giang, dưới chân là khu vực có cảnh đêm náo nhiệt nhất thành phố này.

Họ ngồi xuống, luật sư Trần giới thiệu khái quát về tình hình mà anh đã nắm được, nói ngày mai sẽ đưa ông Trịnh đi đàm phán với đối phương, trình bày những điều kiện có lợi mà họ đang nắm trong tay, cố gắng hòa giải để không phải nhờ pháp luật can thiệp.

Anh chăm chú xem những tài liệu mà họ mang đến, đưa ra mấy ý kiến, “Lời kiến nghị của luật sư Trần đã rất chuyên nghiệp rồi, chiều mai cháu phải đi công tác Bắc Kinh, cháu sẽ sắp xếp để Tiểu Lưu hỗ trợ chú và anh, nếu cần gì chú và anh cứ nói với cô ấy”.

Anh gọi điện thoại cho Tiểu Lưu bằng điện thoại nội bộ, dặn dò công việc, sau đó hỏi đã đặt khách sạn tốt cho họ chưa, Tiểu Lưu lần lượt trả lời. Anh liền cười nói: “Nếu khách sạn đã đặt rồi thì cháu sẽ bảo lái xe đưa mọi người đến đó, chú và hai bạn nghỉ ngơi, cuộc đàm phán ngày mai chắc sẽ không nhẹ nhàng đâu”.

Đột nhiên Trịnh Duyệt Duyệt hỏi: “Giờ này mà anh vẫn chưa nghỉ à?”

“Anh còn một số giấy tờ phải giải quyết”.

Anh tiễn họ ra ngoài, vừa ra khỏi phòng làm việc thì thấy Nhâm Nhiễm đang đứng chỗ bàn đón khách, đang nói gì với Tiểu Lưu.

Điền Quân Bồi hết sức bất ngờ, Nhâm Nhiễm chỉ đến phòng làm việc của anh trong lần cô giúp anh dịch tài liệu, đây là lần đầu tiên cô đến mà không báo gì trước.

Anh vội đi tới: “Tiểu Nhiễm, sao em lại đến đây?”

Rõ ràng là Nhâm Nhiễm không nghĩ rằng cùng lúc lại gặp nhiều người như vậy, nhưng cô vẫn giữ vẻ bình thản, “Em có việc muốn tìm anh, đang hỏi Tiểu Lưu xem anh có bận không. Anh cứ tiếp khách đi”.

Trịnh Duyệt Duyệt nhìn cô không chớp mắt: “Quân Bồi, sao anh không giới thiệu cho bọn em làm quen với nhau”.

“Đây là Nhâm Nhiễm, bạn gái anh”. Điền Quân Bồi giới thiệu, anh phát hiện thấy sắc mặt Trịnh Duyệt Duyệt sầm xuống, và ba Trịnh Duyệt Duyệt cũng tỏ ra bất ngờ như vậy, luật sư Trần thì tỏ vẻ muốn cười.

“Đây là đồng nghiệp của anh, luật sư Trần. Bác Trịnh và cô Trịnh là khách hàng của anh. Để anh tiễn họ đã nhé, em đợi anh một lát”.

Dĩ nhiên là Nhâm Nhiễm phát hiện ra mấy người đó đang nhìn cô bằng ánh mắt khác nhau, hơi kỳ lạ. Cô coi như không biết gì và gật đầu với họ: “Tạm biệt”.

Sau khi đi ra, ba Trịnh Duyệt Duyệt định nói gì xong lại thôi, chắc là ngại vì đang có mặt luật sư Trần ở đây nên không dám nói gì. Trịnh Duyệt Duyệt mặt nặng trịch, giằng bấm mạnh nút thang máy trước mặt Điền Quân Bồi

Điền Quân Bồi đưa họ vào thang máy rồi quay lại phòng làm việc ngay. “Em không làm ảnh hưởng đến việc công của anh chứ”.

“Dĩ nhiên là không rồi, nếu không còn một đống giấy tờ phải xem thì chắc chắn anh đã đến thẳng chỗ em rồi”.

Nhâm Nhiễm mỉm cười, đưa cho anh một chiếc túi xách - loại túi xách bảo vệ môi trường, “Em mang ít canh đến. Anh ăn trước đi rồi hãy làm”.

Bên trong chiếc túi là một chiếc cặp lồng nhỏ, trong chiếc cặp lồng có đựng canh gà nấm, Điền Quân Bồi vô cùng mừng rỡ, anh mới chỉ ăn cơm hộp trên máy bay nên chưa no, đang định bảo Tiểu Lưu gọi đồ ăn đến.

Nhâm Nhiễm lấy ra một chiếc bát và đổ canh ra, “Thực ra canh em hầm từ hôm qua, vừa nãy em cho thêm một nắm miến và một ít rau chân vịt vào để nấu, không biết có hợp với khẩu vị của anh không”.

“Thơm quá, Tiểu Nhiễm”. Anh ăn rất ngon lành nhưng vẫn phải bỏ một tay ra nghe điện thoại.

Nhâm Nhiễm ngồi bên giở báo ra xem, đợi đến khi anh ăn xong, cô thu dọn cặp lồng, bát đũa lại, anh vội nói: “Tiểu Nhiễm, em đừng về vội, ngồi ở đây với anh một lát”.

Cô hơi ngần ngừ, “Thực ra em có chuyện muốn nói với anh, nhưng anh bận thế này...”

“Anh không bận đến mức không có thời gian nói chuyện với em. Hôm nay em đến đây, anh rất vui”.

Ánh mắt anh lấp lánh, lộ rõ vẻ mừng rỡ, Nhâm Nhiễm không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đó, cố gắng mỉm cười, nói: “Em không tin trước đây chưa từng có cô gái nào nấu cho anh ăn”.

Điền Quân Bồi nắm chặt tay cô: “Quan trọng là em, Tiểu Nhiễm ạ, anh rất trân trọng những việc mà em làm cho anh”.

Cô chưa kịp nói gì thì anh đã ôm chặt cô vào lòng.

Nhâm Nhiễm không kịp đề phòng, cô khẽ giãy giụa, nụ hôn của anh đã ập xuống, làn môi anh ấm áp, vòng tay vững chãi, nhưng lòng cô rối như tơ vò, không thể đáp lại, trong lúc anh chuẩn bị đưa vào sâu hơn, cô nhích mặt ra, gục đầu vào vai anh, anh không ép cô, đôi môi hôn nhẹ xuống mái tóc cô.

Cô ngơ ngác mở mắt ra, nhìn qua vai anh, sau lưng anh là cánh cửa sổ bằng kính, dưới màn đêm, đèn điện rực rỡ trải dài đến bờ sông. Không ai biết dưới ánh đèn đã xảy ra bao nhiêu cuộc trùng phùng và bao nhiêu cuộc chia ly. Giây phút trong vòng tay nhau giữa biển người mênh mông này, dù có nói gì, dường như cũng là thừa.

Điền Quân Bồi ôm cô, thở dài, “Đột nhiên anh thấy rất ngưỡng mộ cuộc sống của ông Hầu, vẫn được mang cái tiếng là trưởng văn phòng luật sư, nhưng không nhận vụ nào nữa, cũng không phụ trách các sự vụ cụ thể, tha hồ có thời gian để làm việc của mình. Nếu anh cũng được như vậy thì anh đã có nhiều thời gian để ở bên em”.

“Sau này vẫn còn nhiều thời gian lắm”. Nhâm Nhiễm khẽ giằng ra khỏi tay anh, “Quân Bồi, anh làm việc đi nhé, em về trước đây”.

“Không phải em bảo là có chuyện muốn nói với anh đó sao”.

“Không có chuyện gì quan trọng lắm đâu anh, nói sau cũng được”.

“Em ở đây đã, đợi anh xem xong ít giấy tờ rồi đưa em về”.

“Không cần đâu anh, em cũng vẫn còn bản dịch chuẩn bị phải nộp, vẫn còn sớm, em tự bắt xe về cũng được” .

Đương nhiên, Nhâm Nhiêm đến văn phòng của Điền Quân Bồi không phải để mang một bát canh gà, nhưng đột nhiên cô cảm thấy, những điều đáng lẽ phải nói ra đó lại nghẹn lại trong cổ họng.

Cô bước ra khỏi tòa nhà nhưng không gọi taxi ngay mà chậm rãi đi dọc theo con đường dành cho người đi bộ. Sau khi rẽ sang con đường lớn ồn ào, góc đường có một quảng trường với bãi cỏ xanh, có người mắc giàn âm thanh, mượn ánh đèn đường dạy khiêu vũ, người học đều là người cao tuổi, nhảy điệu cha cha cha rất hào hứng, sôi nổi, một người đàn ông tuổi trung niên với dáng vẻ là giáo viên mặc một bộ quần áo bó sát người màu trắng đang len lỏi giữa đám đông đang nhảy, chỉnh lại bước nhảy và tư thế cho mọi người.

Không có việc gì làm cô bèn đứng lại, bóng cô đổ dài dưới ánh đèn đường. Chỉ thấy người đàn ông dạy khiêu vũ đó dáng cao dong dỏng, điệu nhảy khá chuẩn. Ông ta liếc cô một cái, thấy hơi bất ngờ, đường như hiếm khi nhìn thấy các cô gái trẻ dừng chân lại xem nên càng nhảy say sưa hơn, động tác làm mẫu rất khoa trương. Cô nhìn thấy vẻ làm dáng, phô trương hiện trên khuôn mặt không giấu nổi vết tích của năm tháng đó, tự nhiên lại thấy buồn cười, cũng thấy ghét ghét, quay người tiếp tục bước đi, rồi cô rút điện thoại di động ra khỏi túi.

Mặc dù không nói với Điền Quân Bồi, nhưng có một chuyện, cô vẫn phải làm ngay mà không được phép chần chờ. Cô bấm một số điện thoại không lưu trong máy, 11 chữ số được bấm xuống, diện thoại liền đổ chuông.

“A lô”. Một giọng trầm ấm vọng lại, “Ai đấy?”

“Tổng giám đốc Trần, chào anh, em là Nhâm Nhiễm”. Cô bình tĩnh nói.

Full | Lùi trang 7 | Tiếp trang 9

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ

Snack's 1967