Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết tình cảm - Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? trang 15

Chương 54: Cái kết không trọn vẹn

Sát sao theo dõi từng nhất cử nhất động của 2 chiếc mô tô đời mới phân định 2 màu sắc khác biệt trên đường đua ko chỉ có thiếu gia họ Lăng-người trong hoàn cảnh này được xem như người nhà của Tử Di mà còn có 1 người khác, một ông già. Ông ta thư thái ngồi dựa người lên 1 chiếc ghế đệm bằng da sói trắng, bệ vệ đưa hai con ngươi khinh miệt nhìn vào màn hình ipad trước mặt, khoé môi dày cong lên gian mãnh.Một tâm trạng hoàn toàn trái ngược với tâm trạng của Tử Thần. Ko có lấy chút lo lắng, ko có lấy chút vồ vập nóng lòng chờ đợi kết quả, cử như thể, ông ta đã đoán được kẻ cuối cùng sẽ ngã xuống đường đua sau cú bật mạnh của yên xe là ai.

Ngáp dài chán nản khi trên đường đua, hai con người ấy một người vẫn đang câu giờ còn một người lại thong dong lượn qua chỗ nãy, dừng lại chỗ kia ngắm cảnh đồng lúa bạt ngàn trong ánh vàng tươi, người đàn ông xem chừng ngoài 50 cầm cái điều khiển từ xa nhỏ thó, chĩa về phía cánh cửa trắng sau lưng, mắt vẫn lơ đãng nhìn vào màn hình, để mặc cho người ngoài kia tự động đóng cửa, tiến lại gần, cúi đầu:

-Ngài Mize.

-Ồ, Job, ngọn gió nào đưa một người thư kí luôn bận rộn với cậu chủ quái chiêu đến đây vậy?_Tròn mắt lên một chút, Mize tỏ rõ thái độ kinh ngạc đến kịch, bởi vốn dĩ, ông đã biết trước kẻ dám gõ cửa phòng mình là ai và đó chính là lí do ông ngồi yên để chờ đợi_Ngồi đi

-Ngài Mize, nói ra điều này e rằng ko phải, nhưng tôi muốn nhờ ngài giúp…_Ngồi xuống chiếc ghế cạnh Mize, Job khẽ đảo mắt liếc nhìn video to tướng chiếm cả màn hình ipad cách anh chỉ 5cm, ánh mắt nghiêm túc, nghiêm nghị thoáng nét vui mừng.

-Cứ nói đi, ta là một người phóng khoáng, nếu giúp được, ta sẽ giúp hết mình_Mize ko ngần ngại cười to, trước mắt con người như Job, dường như ông ta cởi bỏ hết sự u ám, chết chóc trên người mà bất kì ai cũng phải khiếp sợ, thay vào đó, ông ta xây đắp cho mình một hình tượng dễ gần và nụ cười, luôn chực chờ nhưng ko đểu giả như lúc trước_Mà với tình cảnh chỉ có 2 chúng ta, con nên xưng hồ một cách thân mật chút, ta gọi con là Jobby nhé, nghe dễ thương hơn nhiều

-Vâng, gì cũng được ạ_Chảy một vệt mồ hôi trên trán, Job thở dài sầu não, ánh mắt chuyển dần sang cầu xin chăm chăm nhìn vào người bên cạnh ko thôi_Cha, Con đã làm một việc trái với chủ nhân và con nghĩ, sau vụ này, ngài ấy sẽ rất giận con…

-Ý con là…?_Mize nheo mắt hồ nghi

-Hai chiếc xe đó…_Hít một hơi thật sâu lấy dũng khí để có thể nói một cách trôi chảy điều anh cần nói, Job liếc nhìn màn hình Ipad lần nữa, hai tay anh đan chặt vào nhau, bấn loạn_…con đã thay đổi cơ cấu hoạt động của nút đỏ.

-Ý con muốn nói, con đã cho người sửa lại cơ cấu hoạt động của chúng, khiến chúng trở thành công tắc phá hủy ko phải của 2 chiếc xe riêng biệt nữa mà là của một xe duy nhất, đúng ko?_Nhẹ nâng li rượu vang đỏ sóng sánh chạm lên môi, Mize uống một ngụm nhỏ, từ từ thưởng thức mùi vị nồng nàn của thớ rượu được ấp ủ lâu dưới lòng đất

-Sao…sao cha biết_Ngạc nhiên trước tài phán đoán siêu thần của cha, Job suýt nhảy dựng lên, tâm trạng dằn vặt, áy náy của anh dường như đã giảm đi phân nửa. Cái bí mật anh đang cất giấu ko còn là của riêng anh nữa, nó là của 2 người: anh và người cha già với tham vọng lớn.

-Ta còn biết, chúng là công tắc của chiếc xe màu đỏ, tức là chiếc xe của cô gái cậu chủ đem về. Bằng cách đó, dù cậu chủ có bấm hay về đất trước, người phải chịu những cơn đau đớn về thể xác, ko ai khác là cô ta và cậu chủ sẽ an toàn

-Cha…_Job run lên lẩy bẩy, đôi mắt anh ta thất thần nhìn vào người cha của mình, khóe môi mấp máy chỉ nhả ra được một từ duy nhất. Song, hơn ai hết, nó lại sưởi ấm trái tim lạnh băng của người kia một cách nhẹ nhàng.

-Cha biết, con vì cậu chủ nên mới làm thế. Trong trò chơi dễ sinh dễ tử này, ta tin chắc một điều, người sẽ nhấn vào nút đỏ ko ai khác là cậu ấy, con cũng biết điều đó thế nên mới tìm cách thay đổi cơ cấu của 2 nút đỏ, tránh nguy cơ làm xây sát chủ nhân, việc làm đó rất tối_Xoa đầu đứa con trai tài giỏi của mình, Mize tự hào giảng giải tiếp, cũng như một cách để an ủi. Job, ông hiểu tính cậu con trai mình, làm việc xuất thần nhưng liên quan đến con người cơ hồ luôn lúng túng, ân hận và để tâm trong lòng, lâu ngày sinh bệnh, cơ thể cũng vì thế mà ốm yếu, đau liên miên…_Mặt khác, theo ta được biết, cô gái đó còn được cậu Tử Thần đặt vào cái ghế Lăng thiếu phu nhân trong tương lại, mặc cho ông già ngăn cản, nay cậu chủ của mình lại bắt cóc cô ta về như thế. Tuy nhà họ Lăng và Lâm chúng ta ko chấp nhận nhưng cậu cháu tương tàn thì khó mà tránh khỏi. Mối lương giao khó khăn lắm mới nối được nhờ tình cảm của đại tiểu thư và Lăng lão gia ko thể dễ dàng bị phá hủy như thế. Con làm như vầy là rất tốt, ko có gì phải sợ cả. Ta sẽ chịu trách nhiệm về việc này.

-Cha…con sợ…_Job vẫn chưa dứt khỏi những sợi dây lo lắng căng như chảo quấn lấy mình, giọng anh trầm lại_…nếu mọi chuyện xảy ra như dự tính của chúng ta, e là, cậu Khải Phong sẽ đau đớn mất, rồi những khoảng khắc trong quá khứ ấy sẽ lại tái diễn, ko biết chừng, cậu ấy sẽ hoá thành 1 con người khác mất.-Là sao?_Hơi khựng lại trước nỗi hoang mang của cậu con trai, Mize đặt vội li rượu xuống bàn, ko còn thờ ơ mà bắt đầu dấy lên sự quan tâm, đúng hơn là tò mò với chủ đề mình đang nói.

-Từ lúc mới gặp Tử Di, nhìn cái cách cô nhóc đó thay đổi bản thân, rũ bỏ mọi sự kiêu kì của 1 cô gái sắp sửa đến tuổi trưởng thành con đã có dự cảm ko mấy tốt đẹp. Thời gian trôi qua, sự xuất hiện của cô nhóc đó nghiễm nhiên chiếm 1 vị trí nào đó trong trái tim cậu Khải Phong. Và, sự ngăn cách ập đến, cô nhóc đó nhận ra mối tình mình ấp ủ luôn là con đường 1 chiều, hai người họ rời xa nhau, cậu chủ cũng sang New Dilân học tập. Con người, khi mất đi một ai đó, họ mới biết qúy trọng, cậu chủ cũng vậy. Ko còn ai, 1 cô gái luôn lẽo đẽo theo sau, dè dặt làm theo ý mình, cậu ấy thấy trống vắng dù ở bên cạnh có bản sao y hệt Tử Di là Tịnh Nhu. Những ngày đầu, cậu ấy rất bực bội, làm gì cũng cáu bẩn và thường gọi nhầm tên, những ngày sau tính cách lại thay đổi, trầm và luôn nhìn xa xăm. Nếu lần này, lỡ Tử Di có chuyện ko ổn, e là ko chỉ cha gặp nguy mà cậu ấy cũng…

-Yên tâm đi Jobby!_Cắt ngang những câu nói ngập ngừng của cậu con trai, Mize ko vướng bận nở nụ cười mưu mô_Nếu có hề gì cũng chẳng sau, Lâm lão gia và đặc biệt là Lăng lão gia sẽ trở thành chỗ dực cho cha. Cha nghĩ, bọn họ còn mong muốn thủ tiêu cô gái đó hơn chúng ta nữa ấy.

-Nhưng…

-Giờ, việc của con là ngồi và xem thành quả của bản thân, hiểu chứ?

-Vâng!Khá vững lòng với lời nói của cha mình, Job khẽ thở dài 1 lượt, mắt hướng lên màn hình ipad nhìn 2 chiếc môtô đang chạy trên đường đua, thầm thốt lên 1 lời xin lỗi

“Đừng trách tôi nhé, Tử Di! Có trách thì em nên trách ông trời. Mong, tai nạn lần này sẽ ko nguy hiểm đến tính mạng của em như ngày xưa vậy!”.

Chậm rãi với vận tốc rề rà, chiếc mô tô màu đỏ tươi với những đường viền tuyệt mĩ màu đen đậm bao quanh của vỏ xe từ từ “nhích” từng quãng một về đích trong khi chiếc xe còn lại băng băng phía đằng xa. Tuy cách điều khiển, sử dụng các chức năng của mô tô có khác nhưng tâm trạng của 2 kẻ dấn thân vào đường đua lại hoàn toàn giống nhau. Vẫn là những chuỗi thắc mắc vô tận về nút đỏ định mệnh cạnh tay nắm bên phải xe của ai sẽ vụt sáng, kết thúc ko chỉ cuộc đời của 1 chiếc môtô mà còn hướng tương lai người điều khiển nó rẽ về phía khác hay những chuỗi câu hỏi liên quan vô tận đan xen lẫn nhau làm rối óc người.

Miên mang suy nghĩ một hồi, Khải Phong chợt nhận ra phía trước mình, vạch vôi trắng được chọn làm đích cùng người dám sát đang ở rất gần, cách cậu chừng 5 mét nữa. Ko thể ngờ mình đi nhanh đến vậy, Khải Phong thắng phanh, dừng xe lại khi chỉ còn cách vạch chỉ 2 mét, đầu ngoái về phía sau tìm kiếm chiếc mô tô màu đỏ.Thật kì lạ, 3phút, 10phút rồi 20phút, chiếc mô tô ấy vẫn chưa xuất hiện…

Điều đó khiến Khải Phong lo lắng thực sự, cơ tim cậu đập mạnh. Hoặc là đã xảy ra chuyện đáng tiếc nào đó khiến bạn đua ko thể đi tiếp, hoặc là Tử Di đang cố gắng câu giờ nhiều nhất có thể, hoặc tệ hơn, cô đã nhấn nút.

Chần chừ 1 hồi, Khải Phong rút điện thoại ra, gọi đến bọn đàn em chịu trách nhiệm giám sát trò chơi, đầu óc rối dần trong tiếng đổ hồi tẻ nhạt của chuông chờ mặc định:

-Cậu chủ có gì sai bảo?_Tiếng bên kia oang oang vẳng lên, suýt hù Khải Phong đánh rơi điện thoại.

-Tử Di…

-Đừng! Cẩn thận nổ kià!

-BÙM! Ááááá!

-Chết thật nổ rồi!

Những âm thanh pha tạp cuộn thành cục trám chặt cửa họng Khải Phong, khiến cậu chẳng thể hỏi han được gì thêm. Đã vậy, những âm thanh ấy, nếu lồng ghép trong trường hợp của Tử Di thì…

Ngay khi dòng suy nghĩ trong đầu vừa vụt sáng, Khải Phong cua xe lại, nổ máy chạy về điểm xuất phát, ánh mắt láo liên tìm khiếm bóng hình quen thuộc, lòng cầu mong cô vẫn chưa nhấn nút.

Cậu đã bày ra trò chơi này, nhưng ko có nghĩa cậu để cho người kia muốn làm gì thì làm, dù cô có muốn nhấn nút, thì nhấn định phải nhấn nút trước mặt cậu, và…ko cho phép cô rời khỏi tầm mắt cậu như lúc này.

Đi được gần quãng đường dài, mệt mỏi đưa mắt tìm kiếm, cuối cùng công sức Khải Phong bỏ ra ko trở thành công cóc.Trước mắt Khải Phong, Tử Di đang ngồi xổm xuống phần đường bên cạnh môtô của mình, tay thư thả vuốt ve bộ lông mềm của một con mèo đang nằm co ro. 1 cách câu giờ độc nhất vô nhị

-Cậu đang làm cái quái gì thế hả?_Xuống xe thật nhanh, Khải Phong cởi bỏ mũ bảo hiểm, vội vàng tiến về Tử Di, miệng hét lên quát tháo to đến nỗi con mèo hoang trong tay Tử Di giật mình chạy biến.

-Cậu làm gì mà hét to thế hả?_Nhìn theo con mèo tội nghiệp 1 lát, Tử Di đứng dậy, ko thèm chú ý đến cơn giận ngùn ngụt của người kia, ngang bướng chóng chế_Tôi muốn làm gì đâu cần cậu phải quản.

-Lên xe đua tiếp đi_Kéo Tử Di lại gần mô tô đỏ, Khải Phong chụp lấy mũ bảo hiểm đội mạnh lên đầu cô,nghiêm nghị ra lệnh.

-Chẳng phải cậu bảo muốn làm gì cũng được mà, sao giờ lại hối thúc tôi_Tử Di vùng mạnh tỏ rõ thái độ đối đầu.

-Cậu câu giờ thì được gì, kết quả cuối cùng vẫn ko thay đổi. Nếu cậu muốn ở đây thì cứ việc nhưng cậu nên nhớ, cậu đang chọc giận tôi rồi đấy!_Nghiến răng trầm giọng đe dọa, Khải Phong tức tối bỏ đi, lòng dấy lên nỗi thất vọng đến nghẹt thở. Giờ, Tử Di ko còn bất chấp tính mạng để làm cậu vui như lúc trước nữa rồi. Trái tim cô đã bắt đầu biết do dự.

Bật cười trước câu đe doạ cổ lỗ sĩ của Khải Phong, Tử Di lên xe, nổ máy rồi lướt nhanh trên mặt đường với vận tốc lớn nhất có thể, vượt mặt Khải Phong.

Khải Phong nói đúng, trước sau như một, thôi thà kết thúc sớm trò chơi này, dù gì cô cũng đã quyết định sẵn lựa chọn cho mình.

Cũng tăng tốc vượt ngang xe Tử Di, Khải Phong nhếch môi cười, mắt thẳng hướng nhìn về vạch trắng dần hiện ra trước mặt 2 người.

2 ngón mạ khẽ chuyển động, tách rời khỏi những ngón khác rồi đặt lên 2 nút đỏ, nhấn cùng một lúc ngay khi chạm vạch đích.

Tử Di và Khải Phong đã cùng nhấn nút…

…nhưng ko có vụ nổ nào cả…

Chương 55: Cái kết bi thương

Từ từ hé mở hai con mắt nhát gan đang nhắm tít lại chờ chết, Tử Di lờ mờ hết nhìn chiếc mô tô đến cơ thể mình, tròn mắt kinh ngạc khi thấy “mẹ tròn con vuông”, lòng vừa vui vừa hụt hẫng. Vui vì mình ko cần phải vào viện nằm lì một chỗ trương cái bụng đói lên chờ người mang cơm đến rồi khóc thút thít hậu tiễn đưa 2 cái răng cửa “may mắn tử nạn”. Hụt hẫng bởi cô đã dành quá nhiều thời gian để vừa hỏi vừa trả lời cho những khúc mắc âm ỉ trong đầu, đã thế còn phải tiêu tốn hàng tá nơron nghĩ kế câu giờ, vậy mà, giờ đây, những thứ đó trở nên thật thừa thãi và cô tiếc rẻ thay cho chúng.

Từ hụt hẫng chuyển sang bực bội, Tử Di quắc mắt nhìn kẻ gây chuyện cũng đang lâm vào tình cảnh “ngây thơ nai tơ” như cô, cáu bẩn hỏi:

-Chuyện gì thế hả? Sao lại như vậy?

Lơ đi câu hỏi khiếm nhã của Tử Di, Khải Phong chuyên tâm nhìn lướt qua 1 lượt chiếc môtô của mình rồi ngự nhãn thần lên cái nút đỏ vài giờ trước được xem là bạn của diêm vương, ánh mắt xa xăm đong đầy những nghi vấn nào đó khó diễn giải thành lời.

-Này! Cậu đang giỡn với tôi đấy hả? Nói gì đi chứ!_Thở phù đầy giận giữ làm mớ calo được phóng thích dính lên mặt nhựa trong mũ bảo hiểm vì bị cho mọc rêu, Tử Di quát lớn, chán chường rời khỏi môtô.

-Chết tiệt!_Nối tiếp lời quát uy quyền của Tử Di bằng cú va chạm mạnh giữa mui giày thể thao với vỏ xe, Khải Phong tím mặt nhăn nhó lãnh hậu quả,nhưng ko tự bỏ ý định đả thương cái gì đó cho hả dạ, cậu đấm thật mạnh lên chiếc nút đỏ xả street, tất nhiên, lần này kẻ mang nỗi đau thể xác…vẫn là cậu.

-Chết tiệt gì chứ! Người phải nói điều đó là tôi nè! Điên mất!_Trố mắt nhìn hành động dại dột của kẻ đương tuổi 17, Tử Di tức lộn ruột, cởi bỏ chiếc mũ bảo hiểm rồi ném mạnh nó xuống đất, tay chìa về phía Khải Phong_Thôi! Coi như tôi đã hoàn thành xong nhiệm vụ, giờ thì đưa cuộn video đó đây. Hãy giải quyết mọi chuyện trong hoà bình.

Bỗng, một chiếc lá xanh lè từ đâu đó rơi xuống, nằm gỏn lọn trong lòng bàn tay Tử Di, đồng thời lôi kéo sự chú ý của cô lên bầu trời váng mây trên cao. Cô nhăn mặt khó hiểu một hồi rồi tức khắc mấy giây sau trợn tròn mắt, chiếu tướng lên 1 chiếc trực thăng đang bay tròn vòng vòng trên ko. Ko biết dùng kế gì dụ dỗ thêm 5 chiếc trực thăng khác bay đến, chưng hửng giữa trời vài phút rồi từ từ hạ cánh xuống bãi đất trống trên đường đua làm cây cối xung quanh như lung rễ bay theo gió.

Sau 6 chiếc trực thăng hừng hực khí thế, bóng khoảng chừng 10 chiếc ô tô đen ngợp ẩn hiện nối đuôi nhau rồng rắn lên mây phượt đến cạnh với vận tốc cuồng dại của những con bò điên.

May sao Tử Di ko bần cùng đến mức phải đeo răng giả, nếu ko nó đã “té” oạch xuống đấy vì sốc cùng “chủ thể trữ tình” trước cái cảnh tượng chẳng khác khủng bố là bao này rồi.Ko cho Tử Di giãn nở dây thần kinh tí chút, từ trên chiếc ôtô xém dài 3mét kiểu cách, 1người con trai với mái tóc hơi rối, áo sơ mi ko sơvin đầy nếp gấp từ từ đặt chân xuống đất, thái độ ngông cuồng đứng từ xa ném mắt về phía Tử Di và Khải Phong, mày nhíu lại.Cậu ta lấy tay che miệng ho khụ 1 tiếng nhằm ngăn chặn đám virut trong miệng mình ko bắn vào bọn tay dưới đang nheo mắt chĩa súng theo hướng chủ nhìn rồi thư thả sải bước tiến đến nơi mình đặt mắt làm dấu.

-Lăng…Tử Thần!_Tử Di thẫn thờ khi nhìn rõ gương mắt thoáng mệt mọi của kẻ trước mặt, trái tim cô lệch nhịp đập loạn xạ, mắt long lên ý vui nhưng miệng lại phủ nhận điều đó_Cậu từ chỗ nào chui ra vậy, đến đây làm gì?

Ko đáp trả câu hỏi rõ là hất hàm, rõ là khó chịu song bên trong lại vương sự quan tâm ấm áp, Tử Thần đưa hai lòng bàn tay áp vào đôi má đang ửng hồng của Tử Di rồi trượt xuống vùng eo cô, “thụi” cô ngã vào lòng mình.

Tử Thân ôm chặt Tử Di, từng hơi thở cậu phả ra gấp gáp như chính con tim đang nhảy cẫng lên của cậu. Cậu ôm cứng đến nỗi phần nhiệt nóng âm dư của cơn sốt được nước truyền qua cơ thể Tử Di, vừa làm cô giật mình lại vừa làm cô nghẹt thở.

Tử Di toan đưa tay áp lên trán Tử Thần đo nhiệt để xác nhận cái dự cảm ko hay đang bóp quặn tim cô thì tức thì, Tử Thần đẩy cô ra, ánh mắt mong manh soi 1 lượt lên người cô, lo lắng.

-Nhìn gì mà nhìn_Tử Di khó chịu.Vẫn quyết tâm diễn kịch câm cho tới cùng, Tử Thần đưa tay véo lên má Tử Di một cái khiến cô la lên như lợn chọc tiết, ko dừng lại ở đó, cậu còn bóp mũi, soi mắt, sờ soạng chân tay Tử Di, kích thích dòng máu bạo lực trong người cô trỗi dậy, lấn át hết lòng trắc ẩn thương người rồi dụ dỗ cô đá vào chân Tử Thần 1 phát, miệng oang oang mắng mỏ:

-Đồ biến thái, sao cậu dám đụng vào con gái nhà lành hả? Muốn chết sớm thì nói để tôi cho cậu thăng thiên khỏi vướng sự đời nữa.

Nói thế mà Tử Thần vẫn ko ngộ đạo, bấm tay cái tách ám thị cho 1 tên cận vệ đến làm “** em” cho Tử Di.

Tên cận vệ nom dễ thương, mặt dữ dằn nhìn vào muốn oánh nhưng hành động lại rất ngộ nghĩnh, luôn gây cho kẻ thù sự thương xót hiếm hoi “thôi, nó đã ngớ ngẩn thế rồi thì tha đi, oánh thêm đau tay”. Ngay khi nhận lệnh, tên cận vệ lon ton chạy đến, giữ chặt Tử Di rồi kéo lê cô lên ôtô nhưng bị Tử Thần ngăn cản:

-Ra sau chiếc xe kia đứng!_Chỉ vào chiếc môtô đỏ, Tử Thần ra lệnh rồi mặc Tử Di vùng vẫy, la hét, cậu quay sang Khải Phong_Nói chuyện chút đi!

-Được thôi!…Ko để cho Khải Phong cười gian, Tử Thần thoắt ẩn thoắt hiện, vung đấm tay giáng một đòn vào má cậu ta, làm cậu ta loạng choạng, mất đà ngã xuống đất.

-Sao mày…Thừa thắng xông lên, Tử Thần túm lấy cổ áo Khải Phong, nâng thốc cậu ta lên, vận công ban thêm 1 vết thâm lên má khác cho cân đối, miệng thở hắt thấm mệt.

Như ý thức được tình cảnh hiện tại ko tựa như 2 con sư tử con vồ nhau mà là 1 cuộc chiến tranh giành lãnh thổ giữa 2 con sư tử đực, Khải Phong sau cú mông hôn đất lần 2 lập tức vùng dậy, vung tay toan đánh trả thì bị Tử Thần nả tiếp đòn vào vùng bụng nhạy cảm.

Lảo đảo, hoang mang chóng mặt trước những cú đấm mãnh lực liên tiếp của thằng cháu bất hiếu, Khải Phong quệt đi vũng máu ứa ra quanh khoé miệng, mắt hằn lên những vệt đỏ giận dữ.

Chưa đã tay, Tử Thần lại túm áo Khải Phong, gằn giọng khản đặc nhưng ko vì thế đánh mất đi mùi chết chóc trong những câu nói toát ra cùng hơi thở:

-Cậu có thể đấm tôi lúc nào tùy ý nhưng ko phải bây giờ!

-Thằng ********!_Lâm Khải Phong xé gió phản công lần 2 nhưng vẫn vô ích, lịch sử tái diễn, tay cậu vẫn bị Tử Thần khống chế.

-Cú thứ nhất là vì cậu dám gài bẫy Tử Di. Cú thứ 2 là vì cậu dám bắt cóc cô ấy_Tử Thần chậm rãi liệt kê danh sách phạm tội.

-Tử Di tự tìm đến tao đấy chứ, ăn nói cho đàng hoàng đi nhé!_Khải Phong cong môi cười nhạt, những ngón tay buông lỏng dần dần cong lại thành đấm.

-Cú thứ 3 là vì cậu dám bày trò nguy hiểm đến tính mạng của cô ấy còn cú thứ 4 là vì ngươi dám đụng vào vợ ta_Như dồn hết cả sức lực còn lại vào đấm tay, Tử Thần nghiến răng đả thương lần hai vào bụng Khải Phong, làm tít luôn đường tiêu hoá duy nhất của cậu ta rồi cùng cậu ta loạng choạng thụt lùi ra phía sau vài bước, miệng thở hắt.

Nổi cuồng thực sự khi bị nắm đấm sỉ nhục, Khải Phong bẻ cơ tay, nhìn thằng cháu, xem nó như bao cát rồi dùng lực trả miếng cho Tử Thần cũng vào giữa bụng.

-Phát thứ nhất là do mày dám huỷ hoại dung nhan của tao. Phát thứ 2…_Khải Phong đấm thêm cú vào bụng Tử Thần_…là do mày ngu dám phá đám cuộc vui của cậu mày.Ko cho Tử Thần ngã trọn vẹn, Khải Phong noi gương cháu, túm lấy cổ áo cậu rồi giáng đòn lên vùng má trái của ai kia:

- Phát thứ 3 này là do mày dám nhận người của tao làm người của mày_Khải Phong chụp lấy Tử Thần như chụp lấy 1 con rối_Tử Di, cô ta là của tao, trước cũng vậy và giờ cũng vậy, tao muốn làm gì cô ta là quyền của tao, mày có tư cách gì mà dám xía vào. Còn cú cuối cùng…vì mày đánh tao 4 cái nên tao đánh lại cho đủ đô.

Nhếch mép cười trước bộ dạng tả tơi xơ mướp ko kém gì mình, Khải Phong toan hoàn thàng nốt công việc dang dở thì…

-Bùm!_Tiếng nổ to tướng chọc thấu trời xanh phát ra từ chiếc xe đỏ, nơi lúc nãy Tử Di vừa được lôi đến.

Tiếp theo đó là tiếng nổ mạnh hơn khi chiếc xe đen bén lửa, hất tung mọi thứ cạnh nó bay tung toé, xé tan thành mảnh lửa tàn vung *** rã xung quanh.

Cảnh tượng ấy, chẳng khác gì 1 quả bom nổ trước mắt Tử Thần lẫn Khải Phong và Tử Di, cũng ko còn hiện hữu nữa, như đã bị vết nổ kia xé xác thành trăm mảnh.

Một mảnh vụn của chiếc điện thoại samsung galaxy s3 cháy xém rơi xuống trước mắt 2 người còn lại, báo hiệu cái kết bi thương nhất.

Chương 56: Lăng Tử Thần x Lăng Tử Ân

Ánh bình minh của một buổi sớm muội khẽ khàng bao trùm lên căn nhà “nhỏ” của nhị thiếu gia họ Lăng, khó khăn lắm mới chọc tức được kẻ đang nhắm mắt ngủ li bì suốt mấy chục tiếng đồng hồ liền phải vùng vằng, nhăn mày nheo mắt thức dậy, đó nhận cái thổn thức của buổi sáng mới theo cách bình dị nhất, đánh răng rửa mặt.

Đưa đôi mắt mệt mỏi nhìn chiếc kim phút nhích đều chỉ 7.30 sáng, Tử Thần cười nhạt giễu cợt sự sa sút, càng ngày dậy càng muộn của mình rồi nhanh chóng mặc bộ đồng phục treo dài trên giá, có chút khó chịu khi thấy nếp gấp chưa được là phẳng trên áo, hoặc là vì 1 điều gì đó mà cậu chưa rõ.

Như thường lệ, Tử Thần xách cặp, bước xuống cầu thang, ánh mắt chờ đợi vô thức ném về phía cửa phòng Tử Di, như một thói quen khó bỏ, cậu cười dịu dàng.

Bước chậm rãi xuống phòng khách, Tử Thần ngả người dựa vào ghế sôfa, ánh mắt mơ dại hết nhìn đồng hồ rồi dừng hẳn trên từng bậc cầu thang đằng xa, chờ đợi những tiếng gõ gót rầm rầm, những lời kêu trời oán đất quen thuộc từ một ai đó. Và rồi, cô gái đó sẽ đưa đôi mắt to tròn đầy kinh ngạc nhìn cậu, hai gò má phụng phịu đáng yêu đến mức cậu luôn muốn hôn lên chúng, miệng cô gái ấy sẽ hằn hộc:

“Cậu rảnh thật đấy! Đừng có ngồi gần tôi đó”

Tuy nhiên, hôm nay thật lạ, đồng hồ đã điểm 9h, thế mà cô gái siêng ngủ nướng ấy vẫn chưa chịu ló mặt ra nhìn cậu cũng chẳng có lấy tiếng hét thất thanh than vãn nào cả.

Một sự tĩnh lặng đến khó chịu, như bóp nghẹt từng hơi thở của cậu. Chẳng thể tiếp tục vắt chân lên cổ chờ đợi trong cơn náo loạn dồn dập ko 1 lí do của trái tim mình nữa, Tử Thần vội vàng chạy lên gác, đến trước cửa phòng Tử Di, đáy mắt khẽ đọng 1 giọt nước trong vắt.

-Tử Di! Cậu có bên trong ko?_Tử Thần gõ nhẹ vào mặt cửa, thin lặng để tai mình có thể câu kéo chút thanh âm phảng phất đâu đó từ bên trong vọng ra.

-…_Bên trong chỉ mang 1 nỗi tĩnh mịt, bầu ko khí vắng lặng như có lực, trào ra bên ngoài dù bị 1 lớp cửa dày bao phủ, ám lên người Tử Thần.

-Này! Cậu muốn bùng học đấy à?_Tử Thần tiếp tục tìm cách đánh thức con người bên trong nhưng đáp lại cậu, một sự trở mình, cựa nhẹ cũng ko hiện hữu.Bực bội, Tử Thần ko thèm giữ lễ nữa, toan đạp cửa xông vào thì…

-Cạch!_Cánh cửa tự động mở ra sau cú đẩy nhẹ của Tử Thần, hé ra trước mắt cậu 1 chiếc giường ngay ngắn, ko còn bề bộn theo đúng nghệ thuật sống vốn có của chủ nhân nó.

Chưng hửng vì bị hố, Tử Thần soi mắt 1 một lượt vào căn phòng trống rỗng rồi lững thững bước xuống phòng khách, có chút hụt hẫng bủa vây, tràn ngập đến nghẹn trong lòng ngực cậu:

-Từ lúc nào cô ấy chăm chỉ thế nhỉ? Đi học sớm hơn cả mình_ Nhưng rồi Tử Thần lẩm bẩm cho đấy là 1 biểu hiện
tốt, khoé môi nở nụ cười nhạt, tay quàng cặp lên vai, bước vội về phía cửa chính.

-Cậu chủ, ngài đã tỉnh rồi à?_Ngay khi Tử Thần vừa nắm núm cửa thì ông quản gia già đẩy cửa bước vào, khuôn mắt nhăn nheo với làn da sạm đen khẽ vui mừng rồi nhanh chóng chùn xuống, vừa ngạc nhiên vừa mang mác buồn khi nhìn thấy chiếc cặp đeo chệch trên vai người kia_Ngài định đi đâu à?

-Đi học chứ đi đâu, mà, Tử Di đi học trước rồi à? Cô ấy ăn sáng chưa mà đi thế?_Thoáng kinh ngạc khi chạm mặt hai tên cận vệ đứng hai bên cửa cúi chào mình, Tử Thần đặt mắt lên khuôn mặt biến sắc đột ngột của người đối diện, bản năng dấy lên sự hồ nghi khó gỡ.

-Ngài uống chút sữa đi!_Bỏ mặc câu hỏi của Tử Thân, để nó lớn dần lên và trở thành mối nghi vấn bao trọn lấy đôi mắt đen lạnh vẫn đeo bám lấy mình ngờ vực kia, ông quản gia bước vội đến phòng ăn, đưa cho Tử Thần 1 cốc sữa đã nguội hẳn, nét mặt bình thản là vậy nhưng đáy mắt lại chứa đựng sự thấp thỏm não nề ko yên nổi.

-Tôi đang hỏi ông đấy, sao ông ko trả lời?_Tử Thần cầm cốc sữa theo nguyện ý của ai kia, ko thôi chất vấn_Hay đã có chuyện gì xảy ra với cô ấy?

-Ngài đã quên rồi sao?_Ko còn ngạc nhiên như trước, ông quản gia thở dài 1 cách kín đáo nhất, buồn lòng nhìn vị chủ nhân của mình hồi lâu, trái tim già cỗi âm thầm cầu mong được thấy 1 biểu hiện nào đó tích cực hơn, chứ ko phải là nét xa xầm, u tối lúc này.

-Quên cái gì chứ? Nói đi, Tử Di đã gặp chuyện rồi, phải ko?_Tử Thần như chẳng thể giữ nổi vẻ điềm đạm thường ngày được nữa.

-Cô Tử Di đã ko còn sau vụ nổ 2 ngày trước rồi, cậu chủ!_Ông quản gia trầm giọng nhỏ nhẹ, ý muốn giảm đi vết thương lòng đang dần nứt vỡ ra trong trái tim người mà ông hết mực chăm sóc. Hơn ai hết, ông biết rõ cảm xúc của người đó lúc này, vừa đau đớn vừa chối bỏ hiện thực…

-Ông đùa đấy à? Đừng đem tính mạng người khác ra làm trò!_Bật cười ngán ngẩm, Tử Thần nghiến răng cảnh cáo.

-Tôi ko đùa, chính mắt ngài đã nhìn thấy cô ấy biến mất sau tiếng nổ oang trời ấy, thưa ngài!

-Vụ nổ? Vụ nổ…

-Choang!_Tiếp sau 2 từ được thốt lên với chất giọng cợt nhả là tiếng va chạm mạnh của thủy tinh, kéo đến bầu ko khí mới cho căn phòng mát lạnh u uất.Cốc sữa trên tay Tử Thần đã rơi xuống, vỡ…vụn nát…

-Ông vừa nói gì?_Thần sắc Tử Thần tái nhợt hẳn, để nói ra 1 câu hỏi cũng thật khó khăn.

-Cô Tử Di đã chết!_Ông quản gia cúi mặt che giấu khuôn mặt mếu máo của mình.-Sao có thể chứ? Chắc chắn cô ấy còn sống! Đây chỉ là 1 giấc mơ mà thôi! Ko thể nào có chuyện đó được_Lắc đầu nguầy nguậy cố rũ bỏ những gì mình vừa nghe thấy ra khỏi đầu, Tử Thần hoang mang trấn an bản thân, đôi mắt đen thường ngày sắc sảo, đậm nét như có thể xoáy sâu, bóc mẽ ý nghĩ của người khác là vậy mà giờ đang dần nhạt đi, như bị thứ dịch lỏng tựa nước làm mờ hẳn.

Nhìn thấy bộ dạng suy sụp của vị thiếu gia mình yêu qúy, ông quản gia lòng ruột như bị thiêu đốt. Ông từ từ đưa 2 bàn tay chai sạm của mình lên, áp vào má người đối diện rồi véo nhẹ, đủ để người kia giật mình nổi cáu:-Ngài đau lắm, đúng ko? Nếu đau thì đây ko phải là giấc mơ đâu, cậu chủ.

-Ngài nghĩ xem, liệu có người nào có thể sống sót nổi khi ở cạnh vụ nổ chẳng khác gì quả bom đó chứ! Xin hãy đối diện với sự thật này!_Ông quản gia cố giữ mình bình tĩnh nhất có thể.

-Cô ấy chưa chết, tôi sẽ đi tìm cô ấy!_Buông lời quả quyết, Tử Thần quay người toan bước ra cửa.

-Vô ích thôi! Ngày hôm qua, cậu Khải Phong đã cho người lục tìm hết mọi ngõ ngách trên đất Hà thành này nhưng ko tìm thấy chút manh mối gì có liên quan đến cô Tử Di. Và tại hiện trường vụ nổ, mọi thứ đã biến thành tro bụi hết cả, cháy rụi_Nhanh tay níu khuyả tay Tử Thần, ông quản gia như đã soạn thảo sẵn câu nói ấy hàng chục lần trong đầu, rành rọt kể lại cho chủ nhân mình, vẻ cầu xin cũng toát lên qua điệu bộ thảm thương_Xin
ngài, đừng như thế. Hãy sống và dựa vào quá khứ mà sống.

-Ông nói dối!_Hất mạnh bàn tay đang cố ngăn cản mình, Tử Thần thẳng thừng xông ra ngoài. Song, lập tức cậu lại bị 2 tên canh cửa chặn lại.

-Cậu chủ! Ko chỉ ngài mới cảm thấy đau khổ, mới cảm thấy tuyệt vọng. Tôi cũng vậy, cũng cảm nhận được sự mất mát như cậu, bởi vì, tôi cũng yêu qúy cô Tử Di nhiều như cậu. Do đó, xin cậu đừng tự làm khổ mình nữa, cô Tử Di sẽ ko vui nếu thấy cậu như vậy.

- Ko, Tử Di sẽ vui nếu thấy tôi thế này!_Đáp lại 1 câu chắc nịt, Tử Thần lạnh lùng cương quyết ra ngoài, mắt liếc xéo 2 tên cận vệ dám chặn đường mình_Ai trả tiền cho các ngươi hả?

-Người đâu, đưa cậu chủ lên phòng, cậu ấy cần nghỉ ngơi_Vỗ tay bốp bốp ra ám hiệu, ông quản gia xoay mặt sang chỗ khác, tránh nhìn thấy bộ dạng kháng cự đầy đau khổ của chủ nhân mình. Đối với ông lúc này, Tử Thần rất quan trọng, ông ko thể vì chút thương cảm mà để cậu ấy biến mất trong tầm mắt mình được. Chỉ cần bỏ mặc, trái tim bị tổn thương của cậu ấy sẽ ngây dại đi và rất có thể làm bất cứ điều gì dại dột nhất.

***

Ngả dựa hẳn người vào bức tường trắng quanh co, chạy dài theo hành lang ám mùi thuốc khử trùng đặc trưng của bệnh viện, một chàng trai mang đôi mắt đen u buồn cùng khuôn mặt băng lạnh tuấn mĩ nhìn chăm chăm vào con chim bồ câu đang thoi thóp trong lòng bàn tay. Ko biết từ lúc nào, anh ngồi phục hẳn người xuống đất, hơi thở phả ra đứt quãng, yếu ớt hệt y con chim trong lòng bàn tay anh vậy.

Anh lặng người hẳn đi, tay vô thức đưa lên mái đen đựợc giấu nhẹm dưới chiếc mũ phớt đỏ, nhẹ nhàng nhưng lại lấy được một nhúm tóc héo tàn. Anh thất vọng nhìn mớ tóc, mồ hôi dần nhễ nhại như tắm.

Và anh chắc mẩm rằng, chỉ cần anh ở đây, thêm vài giờ nữa với bộ dạng thảm hại như lúc này, chắc chắn anh sẽ ko phải chịu nỗi đau thể xác này, cũng ko cần phải nhìn thấy cơ thể tàn tạ của mình nhưng đổi lại, anh sẽ mất đi sự sống, thứ mà anh đang cố giành giật với tử thần để có được.

Bỗng, trước mặt anh, một cô gái với mái tóc đen xõa dài, mảnh mai trong bộ váy trắng giản đơn xuất hiện. Cô đưa đôi mắt to tròn ngạc nhiên nhìn anh rồi chốc chốc lại dè chừng ngoái lại về phía sau. Khuông mặt đẹp tựa một thiên thần lo lắng áp lòng bàn tay ấm áp lên vầng trán anh, khóe môi đỏ mọng liên tục gặng hỏi:

-Anh ổn chứ? Có sao ko?……

Nhưng anh ko thể trả lời, chỉ thở mạnh, gấp gáp. Như hiểu ý, cô gái ấy nhẹ nhàng dìu anh dậy, có lúc lại nảy ý muốn cõng anh đi tìm bác sĩ. Một cô gái gầy guộc lại đi cõng một chàng trai to con vạm vỡ hơn mình, nó làm anh buồn cười, chỉ cười trong lòng thôi. Cô dìu anh đi. Một mùi hương vừa nữ tính vừa trẻ con xông vào mũi anh, thật kì lạ, anh ko hề cảm thấy khó chịu như thường, thay vào đó là sự yên lòng đến khác lạ.

Được một quãng thì người quản lí của anh tìm đến, anh ta nhanh chóng đỡ lấy anh rồi rối rít cảm ơn cô gái ấy. Cô gái ấy chỉ cười nhẹ, một nụ cười có thể làm anh xao động.

Theo sau, đám cận vệ của anh chạy đến. Trong những hình ảnh mơ hồ đôi mắt anh thu được, chúng túm lấy cô gái ấy, để cô cuồng quẫy trong tay một hồi rồi lịm đi sau khi ngửi hải mùi thuốc mê tẩm trong khăn và đưa cô đi, thật nhanh.

Cố gắng lắm, anh mới thốt nên lời:

-Cô gái đó…

-Cậu Tử Ân, đừng lo, cậu sau được sống rồi, nhờ tủy của cô gái đó.

Chương 57: Khúc mắc

Thời gian trôi, dù đằng đẵng, dù ngắn ngủi đều mang đến cho con người ta những hoài niệm, những kí ức và những xúc cảm riêng biệt. Trong vô vàn cái xúc cảm khó diễn dãi thành lời của trần thế ấy, nỗi đau mất mát, sự giằng xé con tim u uất những ân hận, có lẽ là những xúc cảm duy nhất khiến loài người máu lạnh biết được ai là người mình ko thể thiếu nhất. Tử Thần thì ko nói làm gì, bởi ngay từ đầu gặp lại Tử Di trong đám đông hỗn độn trên con phố nhỏ Hà thành hay nhìn thấy cô phá lên cười khi nghe 1 mẩu chuyện vui dù đấy là tiết học cuả ông thầy nổi tiếng yêu ác, cậu đã luôn xác định cô là người ko thể thiếu trong đời. Còn Khải Phong, mảnh tính cách có chút y hệt Tử Thần, thì bây giờ cậu mới nhận ra sự hụt hững, thiếu thốn ấy, có thể đã từ rất lâu nhưng đến lúc này, cậu mới nhận ra chăng?

Sau bao ngày đổ xô đi lùng sùng khắp Hà Thành, thậm chí “lấn sân” sang các tỉnh thành lân cận, tệ hại hơn, Khải Phong còn bỏ mặc cuộc thương lượng với đám Yakuza nhật để đi tìm Tử Di, cầu mong nhận được một tín hiểu nhỏ nhoi cho thấy cô vẫn sống, vẫn hếch mặt và nở nụ cười dù yếu ớt song, kết quả cậu nhận được vẫn như nhau, một con số 0 tròn trĩnh.

Và trong cái khoảnh khắc thời gian như giãn ra này, Khải Phong chỉ biết uống, mơ màng nốc từng li rượu tây thật nặng, hết rót rồi lại uống, hết uống rồi lại rót. Trớ trêu sao, cậu vẫn tỉnh. Hình ảnh của chiếc dây chuyền bạc mặt nanh sói cậu tìm thấy tại hiện trường vụ nổ đung đưa trong tầm nhìn của cậu vẫn rõ nét, hay phải nói là rất rõ, nó như bóp chặt lấy tim cậu, ép cho đến dòng máu đỏ tươi kia chảy ra mới chịu buông.Chiếc dây chuyền Tử Di luôn đeo bên mình, nó nằm trong đóng đồ cháy đen, như minh chắng cho cái chết bi thương của thân chủ.

Là thực…nhưng phải làm sao để đối diện với hiện thực thì đó là điều Khải Phong chưa bao giờ nghĩ đến…

Tựa hẳn đầu vào thành tường trắng trong phòng tập taewondo, Khải Phong liếc nhìn chai rượu trống rỗng trên tay, khoé môi nhếch lên giễu cợt. Cậu loạng choạng đứng dậy, cố lê từng bước chân nặng như chì đi tìm thêm vài chai rượu giải sầu. Song, vừa bước đến cửa, người cậu ko muốn gặp nhất lúc này lại xuất hiện, ném ánh mắt thương xót phảng phất chút hối hận về phía cậu.

Nghêng đầu nhìn lại người đó, Khải Phong quay người, toan đưa tay đóng cửa thì cậu trượt ngã, men say được thế vồ lấy toàn thân cậu. Chúng mặc sức điều khiển mọi suy nghĩ và hành động của chủ thể vừa đóng chiếm được.

-Cậu chủ!_Nhanh chân đỡ lấy người Khải Phong, con người đó sốt ruột hỏi han, qua biểu hiện lúng túng đủ biết tâm trạng của anh ta cũng đang bấn loạn ko kém.

-Tránh ra!_Khải Phong lồm cồm bò dậy, lấy hết sức bình sinh hất mạnh tay con người đó.

-Cậu chủ, xin hãy nghe tôi giải thích!_Vẫn cố giữ chặt Khải Phong để anh ko ngã thêm lần nữa, con người đó cầu xin, cứ như thể ko giải tỏa khúc mắc ấy, anh sẽ ko sống nổi được vậy. Mà cũng phải, với một thư kí riêng luôn tường tận mọi việc lớn nhỏ như anh, sống mà để chủ ko thèm nhìn mặt cả đời như vậy thì làm sao anh chịu nổi, vả lại anh cũng chẳng muốn bào chữa làm gì, cái chính là anh muốn tạo 1 mục đích tồn tại tạm thời trước khi chủ nhân mạnh mẽ của anh bị gục ngã.

-Rành rành như thế thì anh muốn bày biện lí do gì nữa đây_Quắc mắt nhìn tên thư kí, Khải Phong hờ hững cười nhạt. Cậu say nhưng thần trí vẫn minh mẫn lắm_Hay anh muốn nói rằng cái chết của Tử Di ko phải do anh mà do cô ấy xui xẻo?

-Ko phải, sự thực tôi ko giết cô ấy, người giết cô ấy là một kẻ khác của Lâm Gia hoặc Lăng gia_Đưa 2 tay áp lên má Khải Phong, chỉnh khuôn mặt cậu nhìn thẳng vào đôi mắt thành thật của mình, tay thư kí khai tuột, như câu mở đầu đầy lôi cuốn của một bài văn nào đó khiến tâm trí cậu phải bám theo nó, ko rời được.

-Ý anh là gì?_Khải Phong sững người, mắt ko thèm chớp, chất vấn_Sao lại liên quan đến Lâm gia và Lăng gia kia chứ?

-Đó chỉ là phỏng đoán của tôi thôi_Tay thư kí thoáng xị mặt, có vẻ đang nghĩ ngợi về điều gì đó_Nhưng tôi chắc chắn suy đoán của tôi là đúng.

-Anh dựa vào đâu mà nói như thế, có biết dựa vào câu nói ấy anh sẽ bị “xử” ko hả?_Vì bị hố, Khải Phong uể oải cười nhạt, giọng điệu đe doạ vương chút cợt nhả.

-Tôi biết, ngài thử nghĩ xem, tôi có lỗi là ở chỗ đã thay đổi công dụng của nút đỏ, làm chúng trở thành công tắc hủy mỗi mình xe của Tử Di. Nhưng ngài thấy đấy, khi ngài và Tử Di cùng nhấn nút, xe đã ko nổ, bởi lẽ nó bị rối bởi cùng lúc nhận được 2 tín hiệu hủy xe từ 2 nơi khác nhau, hệ thống cũng bị nghẽn và xe của Tử Di bị rò rỉ xăng. Chiếc xe ấy sẽ ko thể tự hủy được nữa nếu ko có thứ gì đó tác động như một mồi lửa chẳng hạn, quá đơn giản. Vì thế chắc chắn phải có ai đó đứng sau vụ nổ.

-Nói dối! Anh đang cố rũ bỏ hết trách nhiệm của mình đấy à? Nhưng bịa ra đến mức đó thì cũng tài tình lắm_Phá lên cười nhạt, Khải Phong đẩy mạnh tay thư kí ra xa mình_Job, anh đã đi quá xa rồi!

-Xin hãy tin tôi! Nếu ngài muốn kiểm chứng, hãy đến phòng điều khiển, tôi sẽ cho ngài xem lại đoạn ghi hình về diễn biến hoạt động của 2 chiếc xe lúc đó_Cương quyết giữ vững lập trường của mình, Job ngoan cố đưa ra những gì mình suy đoán, lồng ghép vào chúng là 1 ít kích thích ngầm_Nếu sự thật có kẻ nào đó chủ mưu mọi việc thì tôi nghĩ, chắc chắn hắn cũng sẽ biết Tử Di còn sống hay đã chết, thưa ngài, và rất có thể, lúc chúng ta đang hoang mang, thì cô ấy đã ở đâu đó chịu khổ rồi.

-Được rồi! Dẫn ta đến đó_Như Job đã đoán, Khải Phong hoàn toàn trấn tĩnh lại, cậu bước ra khỏi phòng, nhanh chóng tiến đến phòng điều khiển, lòng phập phòng 1 cảm xúc khó tả.Trong lúc đó, tại Hàn quốc.

-Bác sĩ, ngài muốn nói riêng với tôi chuyện gì?_Ông quản lí già cung phụng Tử Ân-đại thiếu gia Lăng gia rón rén bước ra khỏi phòng bệnh của cô gái nọ, cẩn trọng đóng chặt cửa rồi ra ám hiệu bằng mắt cho đám cận vệ canh cửa. Giờ đây, đối với 1 người trung thành với 1 chủ nhân duy nhất như ông ta, cô gái đó rất quan trọng, kẻ có thể cứu sống cuộc đời tàn úa, cứu rỗi tương lai mịt mùng của chủ nhân ông.

-Sau khi đã khám 1 lượt tổng thể trên người cô gái đó, tôi rất lo lắng phải nói điều này để ông cũng như thân nhân cô bé đó biết mà dự liệu_Thở dài một tiếng thật não nề, ông bác sĩ mang mác buồn đưa cho ông quản lí một xấp giấy tờ chuẩn đoán, song, kẻ nhìn vào mà hiểu e có mỗi mình ông ta thôi.

-Xin ông có thể nói rõ hơn được ko, thú thật tôi chả hiểu gì về đóng giấy tờ này cả_Thật thà khai tuột, ông quản lí mồ hôi bắt đầu thấm ướt, dường như ông ta cũng cảm nhận được có điều gì đó ko hay.

-Tôi sẽ nói ngắn gọn để ông hiểu, cô bé ấy, ko thể mổ để lấy tủy được_Đáp trả sự trông chờ của người kia bằng câu khẳng định chắc nịt, ông bác sĩ tiếp lời_Tuy bên ngoài có thể thấy cô bé rất khoẻ và giàu năng lượng, nhưng đừng lấy nó để chuẩn đoán thực chất bên trong, thân thể và nội tạng yếu, bình thường thì ổn, song để lấy tủy thì rất khó, và có thể để lạ di chứng sau này.

-Ý ông, cô bé đó vẫn có thể mổ lấy tủy, đúng chứ_Ông quản lí cố vớt vát.

-Đúng là thế, nhưng mong ông hãy nói trước với cô ấy và thân nhân, xem xem họ có đồng ý hay ko để sau này ko phải hối hận về sau và chúng tôi cũng ko phải cắn rứt lương tâm.

-Di chứng? Đó là gì?_Ông quản lí gặng hỏi, nhưng rồi nhanh chóng gạt đi_Mà thôi, ko có gì.

-Vậy nhờ ông cả!_Mỉm cười đôn hậu chào ông quản lí, ông bác sĩ quay về phòng khám làm tiếp công việc của mình

-Khoan đã!_Như sực nhớ ra điều gì đó, ông quản lí vội vàng tiến về phía người đang quay đầu nhìn mình.

-Ông muốn hỏi điều gì nữa?-Cậu chủ…cậu chủ của tôi còn sống được bao lâu?_Nuốt nước bọt xuống cổ họng, ông quản lí e dè.

-Tôi ko chắc, bệnh tình cậu ấy rất nghiêm trọng, có thể cậu ấy sẽ sống được 1 tháng, 1 tuần hoặc thậm chí 1 ngày. Rất tiếc, tôi ko thể chắc chắn điều gì_Nhìn xoáy sâu vào đôi mắt buồn nâng nao đủ xúc cảm đối diện, ông bác sĩ đủ biết tâm trạng hiện tại của thân chủ đôi mắt ấy_Tôi nghĩ, an toàn nhất vẫn nên lấy tủy của cậu Tử Thần.

-Tôi biết, cảm ơn lời khuyên của ông, bác sĩ_Cúi nhẹ đầu chào, ông quản lí lững thững, người ngợm như mất hồn tiến về căn phòng ban nãy còn yên ắng giờ đã huyên náo hẳn lên bởi tiếng cười đùa, ko phải mỗi tiếng của cô gái cùng tủy ông tìm kiếm giữa biển người mà còn có cả tiếng cười của cậu chủ ông.

Cô gái đó rất tốt, ko giận ông như trước sau khi biết rõ sự tình nữa, cô cũng đã làm quen với cậu, có chút gì đó như tình cảm bạn bè nhen nhói giữa họ.

Lúc này đây, ông sẽ phải quyết định, chọn ai và bỏ mặc ai. Tưởng chừng nó sẽ dễ dàng lắm nhưng lạ rất khó khăn.

-Tôi xin lỗi, cậu chủ…có lẽ tôi phải tước bỏ một thứ gì đó của cậu, xin hãy tha thứ cho tôi.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ