Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết tình cảm - Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? trang 22

Chương 81: Lời đề nghị ko ai biết

-Phản…phản ứng?_Khó khăn lắm mới tống khứ được 2 từ mắc nghẹn trong cuống họng, Gia Băng sắc mặt phút chốc như kì nhông tái nhợt đi, ko khỏi đứng người vài giây_Sao lại có thể?

-Ko có chuyện gì trên đời này ko thể xảy ra cả, Gia Băng, ko tin ko được!_Có vẻ như đã đoán trước được biểu hiện “hết hạn sử dụng” của cô con gái ngang bướng, Hàn lão gia ko thể vô tình hơn, lạnh lùng ép buộc, tay nắm chặt lấy tay vợ ý muốn ko để bà xen vào. Bà mà xen vào, thể nào cũng có nhiều chuyện dây dưa dong dài để nói, mà nói nhiều dễ gây sứt mẻ tình cảm, ảnh hưởng lớn đến chuyện vợ chồng lắm.

-Thật nực cười, chuyện gì vậy chứ, tủy đã ghép, anh ta cũng đã ăn nói hoạt động bình thường rồi giờ lại xảy ra phản ứng, vô lí…quá vô lí!_Kích động lắc đầu nguầy nguậy chối bỏ sự thật, Gia Băng lùi chân ra sau hai ba bước như muốn lẩn tránh, khoé môi ko ngừng lẩm bẩm. Cô cảm thấy trái tim mình như đang nứt vỡ, rồi vụn đi thành trăm mảnh trong hỗn độn thất vọng, chán chường, oán hận. Liệu có quá đáng khi cô hét lên chưởi rủa khi thứ mà cô có thể sẽ phải đánh đổi bằng hạnh phúc của người con gái, giờ lại biến thành thứ vô dụng ko kém gì một mớ rác rưởi ko? Liệu có quá buồn cười khi cô tự dưng vô duyên phản ứng mãnh liệt như thế này?

-Ba, mẹ! Lăng Tử Thần ở phòng bệnh 353_Để lại cho 2 đấng sinh thành thông tin duy nhất mà tâm trí còn có thể yếu ớt tỉnh táo lọc ra khỏi hỗn loạn như di chúc cuối cùng, Gia Băng quay gót, thẳng thừng ko do dự đi như chạy về phía quầy tiếp tân.

-Gia…

Trước hành động khẩn trương, nhanh lẹ của con gái, Hàn phu nhân toan gọi lớn tên cô, kéo cô lại tránh việc cô nghĩ quẫn làm chuyện có lỗi với 16 năm bà kiệt sức chăm lo thì Hàn lão gia đã kịp thời ngăn cản. Hơn ai hết, ông biết, con gái ông đang cố tìm cách để bản thân có thể chấp nhận cú sốc quá lớn này. Nếu là ông-người luôn mang trong mình cái tôi quá lớn trước mặt người khác, phải hao tổn lòng tự trọng, phải tự nguyện tổn hại tâm huyết vì một điều gì đó, nhưng cuối cùng kết quả nhận được chỉ là một con số 0 tròn trĩnh cũng sẽ như cô, ko khỏi hoang mang, tức giận. Gia Băng là con gái ông, ông hiểu cô và cũng hiểu được cách chấp nhận khác người ko đáng
phục nể của cô.

-Chúng ta đến phòng 353, em ko muốn biết Tử Thần bị làm sao à?_Quả nhiên, Hàn lão gia luôn là người thông minh cơ trí, tấn công rất đúng vào điểm yếu to tát khó khai trừ của vợ. Tuy rằng, thấy vợ gật đầu nhanh như chớp rồi ko thèm đợi ông đi thẳng một mạch tìm phòng con rể báu là kế hoạch đã coi như vẫn thành công viên mãn nhưng ông vẫn có chút hơi khó chịu và hối hận. Giải quyết cục nợ ở Hàn Quốc này xong, ông nhất định sẽ tống bà về Newyork ngay lập tức để bà yên phận làm Hàn phu nhân mới được, đêm dài lắm mộng rất ko tốt.

Quay lại với Gia Băng âm khí bao quanh nặng như có hàng trăm linh hồn ko siêu thoát đang phè phỡn bám lấy, sau khi hạ giọng âm trầm nhỏ nhưng áp khí bức người lớn tựa ao vịt làng quê Việt Nam hỏi cô y tá về phòng bệnh của Tử Ân, Gia Băng với khả năng tìm đường đạt ngưỡng âm cuối cùng cũng chật vật lết đế giày đến nơi cần đến.

Vì Tử Ân đang nằm trong phòng vô trùng nhắm mắt dưỡng thần và để tránh phải thực hiện nhiều công đoạn khử trùng cơ thể phiền phức, Gia Băng cắn môi chấp nhận đứng ở ngoài, đưa đôi mắt tinh anh xuất qủy nhập thần qua lớp kính trong suốt dày cộp quan sát người kia.

“Như thế này, sao giống người nhà đến thăm tù nhân vậy nhỉ?” Gia Băng ko xuất chúng lắm nhưng được cái tài thiên bẩm là ở bất kì đâu, dù là toilet hay phòng thầy giám thị, ở bất kì lúc nào, dù lúc ngủ mớ hay lúc sắp sửa nắm tay hẹn hò với mấy lão tử thần nhai kẹo bạc hà, sức tưởng tượng vượt tầm vũ trụ của cô vẫn được phát huy một cách tối đa, bay cao bay xa đến tận chân trời.

Ví dụ như bây giờ, sau khi so sánh hoàn cảnh của mình, cô còn có thể tưởng tượng ra cảnh tay mình run run, ánh mắt long lanh sóng sánh ngập nước len lỏi qua lớp kính dày nhìn người kia đã cầm điện thoại nhà tù áp lên tai, rồi cô cũng nhanh chóng làm theo, khoé môi giật giật đầy thương tâm:

-Anh, em nhớ anh…!_Một giọt chảy, hai giọt rơi, Gia Băng trong vai người thân kẻ tù nhân rất đạt.

-Gia Băng, anh cũng rất nhớ em_Theo kịch bản, Tử Ân cúi đầu hết sức hổ thẹn, miệng ko khỏi tự trách bản thân_Tại anh ko tốt, do anh, anh đã làm hại em, khiến em phải khổ sở, hãy tha lỗi cho anh…

-Ko phải! Tất cả là do em đã quá ngu ngốc! Nếu như em ko phát hoảng lên, ko điên rồ chạy đi báo cảnh sát nhà chúng ta mất trộm…thì anh đã ko bị cảnh sát tình nghi có liên quan và bị họ xông vào WC bắt đi khi vẫn chưa “giải quyết” xong công chuyện! Em thực sự có lỗi với anh, huhu_Gia Băng sụt sùi kể lể, lấy khăn tay hỉ mũi một cái đầy khí thế rồi lau nước mắt đang lã chã rơi, đôi mắt trong veo vô tội nhìn thẳng vào mặt ai kia níu kéo chút khoan dung.

-Ko thể trách em được, là do anh ko tốt, ko thể chứng minh bản thân mình trong sạch_Bị chiêu thức mĩ nhân kế quật cho tả tơi xơ mướp, Tử Ân đại lượng xua tay xá tội, giọng nói khàn khàm đượm chút rầu rĩ.

-Anh…_Gia Băng cảm kích nhỏ giọng_…đã thương thì thương cho trót, em nói mấy điều này mong anh chấp nhận và tha thứ.

-Ừ, em nói đi!

Gia Băng nấc vài cái thật to rồi thành thật tiếp lời:

-Anh…em bán nhà rồi.

-Ừ! Tùy em!_Hơi giật ngớ người một chút, Tử Ân nhanh chóng niệm tình yêu chiều bỏ qua_Ko sao, chúng ta còn biệt thự ở ngoại ô.

-Em cũng đã đưa 3 con mèo cưng của anh ra chợ đen, em xin lỗi_Gia Băng tiếp tục mếu máo, nước mắt vẫn theo đà luyến tiếc rơi

-Ukm, ko sao, lúc anh mãn tù anh sẽ mua 3 con khác_Tử Ân ngậm ngùi, khoé miệng hơi giật giật vài cái.

-Anh…mai em lấy chồng…!_Câu này, Gia Băng ko khóc nữa, cô nở nụ cười tươi như hoa đầy hạnh phúc, đồng thời, mau lẹ chìa ra một tờ giấy_Chúng ta li hôn đi!

-…

Ngay sau cái cảnh thấm đẫm tình người và nước mắt thương tâm là cảnh “anh anh tôi tôi” sặc mùi thuốc súng. Mãi cho đến khi dây điện thoại phẫn nộ “đứt” pặc, cuộc đấu mới đến hồi “The end”.

Nghĩ đến đây, Gia Băng ko khỏi kinh hãi vỗ má mình vài cái cho tỉnh. Ko ngờ là, sức tưởng tượng của cô sau bao năm rèn giũa cuối cùng cũng đạt ngưỡng đỉnh cao của đẳng cấp, giờ chúng còn có thể dựng thành đoạn phim ngắn cơ đấy, thật thâm hậu.

Lắc đầu bất lực vài cái, Gia Băng cảm thấy lòng như nhẹ đi một chút, những phẫn uất ban đầu cũng đã ko còn thô bạo thao túng mọi tâm trí của cô nữa rồi.

Nhẹ nở nụ cười thoả mãn, Gia Băng đưa mắt nhìn con người bên trong, đăm chiêu ngắm anh ngả đầu lên gối an bình nhắm mắt, những hình ảnh trong quá khứ lại tò tò bén mảng đến. Anh từng nói với cô rằng, mong ước duy nhất từ lúc nhỏ đến bây giờ của anh là rũ bỏ đi mọi thứ, bước chân chu du khắp thiên hạ, để được ngắm đời, nghiệm ra những bài học quý giá và giữ chúng cho riêng mình, như cất giữ một báu vật vô giá. Mỗi lần nói về nó, anh lại nheo mắt miệng tủm tỉm cười hỏi, nếu như anh khỏi bệnh, liệu cô có muốn đi cùng anh ko.

Có điều, ngày ấy bản thân Gia Băng quá vô lại, vô tâm, vô tính, cô đã cười phá lên mà đùa cợt “Nếu anh lo đủ một ngày 3 bữa chính 3 bữa phụ, trả tiền phục vụ cho em, em sẽ mang giày lon ton đi theo anh”.

Có phải, cô đã vô tình chà đạp lên mong ước của anh rồi ko nhỉ?

Lúc ấy, cô chỉ ngu ngốc bĩu môi chê bai rằng ước mơ của anh quá tầm thường và cũ nhèm. Bởi trên đời, ai mà chẳng muốn được đi đây đi đó, mà thời nay, con người ta đã đi nhiều rồi, biến nó trở thành mong ước ko phải quá phí phạm tài nguyên quốc gia hay sao?

Nhưng, giờ thì cô đã hiểu, ước mơ ấy, đối với anh…lớn lao vô cùng. Vì căn bệnh đáng ghét đó, anh đã phải gạt nó sang một bên, cất giữ, chôn giấu nó mãi mãi trong thâm tâm, rồi dần dà biến nó thành một mong ước hão huyền suốt đời ko thể thực hiện được.

Nếu cuộc đời anh chấm dứt ngay lúc này…mong ước kia…sẽ biến thành cái gì? Là cái nợ trần gian chưa giải toả, là khúc mắc khiến anh canh cánh mãi trong lòng? Chết mà chăm bẵm, nuối tiếc một điều ko thể làm được, liệu có được thanh thản?

Càng chìm đắm trong suy nghĩ, trái tim Gia Băng càng não nề buồn rầu thay, ý thức cô dần sai lạc đi, như muốn ngủ, như muốn nhường đường cho trái tim hệt y ko chịu đựng được kia cuồng phẫn, quậy phá một phen xả xì trét.

Chuyện của người ta, ko phải chuyện mình, Gia Băng vô tâm tự hào mình chưa từng đổ lệ. Nhưng giờ, niềm tự hào ấy đang dần có dấu hiệu nứt vỡ…cô ko dám thừa nhận, ko dám chấp nhận…cô đã khóc. Mà ko, chỉ rơi một giọt xuống nền đá, chỉ lăn một giọt trên má và chỉ ừng ực nước một giọt trên khoé mắt, chắc ko tính là khóc đâu?

Nếu khóc mà dễ thế, diễn viên ko cần điểm nước nhỏ mắt khi khóc làm gì.

-Đồ tồi!_Dứt khoát, mạnh bạo, ko câu nệ phản lực N truyền bức kính dày khó vỡ lên tay mình sẽ lớn đến cỡ nào, Gia Băng bừng bừng sát khí nắm chặt bàn tay đấm, xé gió vun vút đấm mạnh vào tấm kính gai mắt trước mặt. Giờ thì…niềm tự hào đã vỡ vụn, tan tành…cô khóc thật, ko phải thút thít e lệ đâu nhé, khóc oà lên cho nó khí thế!_Lăng Tử Ân, anh là đồ khốn! Sao anh dám phản ứng lại với tủy cao quý, ngàn đời có một của tôi hả? Anh chê nó ko đủ sang để chảy trong người anh chứ gì? Đồ tồi…

Đương lúc cảm xúc đang thăng hoa, cao trào nhất, cái tình thương mến thương hiếm có trong người Gia Băng cũng hiếm hoi được đốt cháy sôi lên sùng sục, khói bay trăng xoá thì từ đâu đó xuất hiện 2 cô y tá trẻ đẹp đi đến, vô tình nhìn thấy liền ko ngừng vừa chém gió tứ tung vừa cười khúc khích. Gia Băng thấy vậy chỉ biết đỏ mặt tía tai, những câu từ lai láng thơ văn trong cuống họng kịp thời phanh lại, ko ra nổi. Cô cúi mặt, im bặt, hoạt động tiếp tuyến lệ ngừng hẳn.

Đợi đến khi hai người nhiều chuyện kia đi khuất hẳn, Gia Băng mới khốn khổ kéo lại cảm xúc đình trệ ban nãy, tiếp tục:

-Anh chê chết còn chưa đủ sớm hay sao mà dám từ chối tủy của tôi hả? Đáng ghét, đáng hận! Anh có biết vì anh mà tôi phải hối hận khóc ròng mấy đêm liền trong câm lặng đến mức mắt sưng mũi híp ko dám ra ngoài gặp ai ko hả? Anh có biết vì anh mà tôi phải ngồi ạch trên bàn thảo ra một đống kế hoạch dự trù cho tương lai tăm tối sau này đến mức máu cam cũng phải chảy, xương cứng cũng phải kêu răng rắc ko hả? Anh mau tỉnh dậy cho tôi, tôi muốn anh phải hổ thẹn, áy náy nhìn tôi vì hiến tủy cho anh nên phải ở vậy cô đơn côi cút…Anh phải dậy nhìn tôi xuống tóc nương nhờ cửa phật chứ! Đồ tồi_Thét lên đầy oán hận, Gia Băng rút kinh nghiệm đấm tay ba bốn cái nhè nhẹ vào lớp
kính dày, đau đớn gặm nhấm tương lai ko thể bi thảm phía trước.

-Ai cho phép cậu ở vậy, xuống tóc đi tu mà mạnh mồm thế?_Ko biết xuất hiện từ lúc nào, Tử Thần luồn tay ôm chầm lấy Gia Băng từ phía, bờ môi cuốn hút nhẹ nhàng lướt lên vành tai nhạy cảm, phả hơi thở ấm đốt nóng cơ thể người.

Giật mình thiếu điều muốn nhảy lên găm đầu vào trần nhà, Gia Băng mặt đỏ lựng, cứng người vài giây rồi ra sức vùng vẫy một cách ko thể tội nghiệp hơn được nữa.

-Lăng Tử Thần, cậu làm gì vậy hả?

-Đứng yên đi! Tôi đang hỏi cậu đấy!_Kiềm chặt tay Gia Băng trong lòng bàn tay mình, Tử Thần trầm giọng_Còn ko mau trả lời câu hỏi của tôi.

-Trả lời khỉ khô nhà cậu, mau thả tôi ra, đi mà ôm bà chị y tá già queo già quắp kia đi!_Quân tử đâu dễ quên chuyện cũ, Gia Băng bực bội giãy giụa, cơ mà lời cô nói ra hình như hơi hơi nũng nịu thì phải, chết thật.

-Ra là cậu đang ghen!_Mỉm cười hết sức thâm thúy, Tử Thần hít nhẹ lên mái tóc rối của Gia Băng, hít xong mới biết dù tài trí hơn người nhưng cũng có lúc hồ đồ làm điều sai lầm. Mếu mặt nhìn mái tóc nhớp nháp quá nhiều mồ hôi làm cậu suýt tắc thở, Tử Thần bỏ qua tiếp tục đùa cợt_Chị y tá đó là chị gái tôi, đừng ghen nhầm đối tượng, ghen thì phải ghen cho đúng.

-Tôi ko có ghen!_Ngang bướng gỡ tay người kia ra, Gia Băng nhăn mặt, lòng ko ngần ngại hỏi thăm 19 đời tổ tông họ Lăng tại sao lại sinh ra cái đứa bất trị này, để nó phá cô hoài ko dứt nổi.

Đương lúc dầu sôi lửa bỏng, kéo cưa lửa xẻ hết sức kịch liệt, một giọng nói rất có trọng lượng vang lên dẹp loạn, Gia Băng và Tử Thần răm rắp phối hợp ăn ý cùng nhau buông tay, ai về người nấy chờ nghe giáo huấn.

Thấy 2 người kia tác phong nhanh nhẹn hiểu ý mình, Hàn lão gia thoáng cười nhẹ, giọng điệu hết sức dịu dàng:

-Xem ra im lặng hoài thì hai đứa sẽ hiểu nhầm ta ko có ý kiến gì mất. Nhân tiện ở đây đã có mặt hai đứa, ta sẽ nói luôn một số điều cần nói. Hai đứa thấy sao?

Lần đầu tiên, Gia Băng và Tử Thần tâm đầu ý hợp ko hẹn nhìn nhau, ném ánh mắt đầy cảnh giác về phía cha mình. Khi không, họ còn ngửi thấy mùi gì đó thực sự rất nguy hiểm, nhưng càng tránh càng chết, tai họa đã giáng xuống, ko đỡ ko được. Thành thật luôn nhận được khoan hồng, phật dạy thế…

***

7h17 phút…sân bay Incheon

-Mẹ à! Bọn con nhất định phải về Việt Nam sao? Con còn chưa chơi gì nữa mà!_Mếu máo hét lớn xả hận vào điện thoại, Gia Băng bất mãn dậm chân vài cái, ánh mắt như lưỡi dao liếc xéo Gia Minh và Gia Lâm đang ngồi an nhàn trên ghế đợi. Quái thật! Hai thằng em chết dẫm của cô sao lại chẳng có phản ứng gì hết vậy, nếu chúng cũng xa xả miệng năm lưỡi mười làm nũng như cô, có phải sẽ khơi dậy tình mẫu tử nơi mẹ, khơi xong rồi sẽ được ở lại Hàn Quốc thêm mấy ngày nữa ko.

-Gia Băng, mẹ cũng biết là quá nhanh, nhưng cha con một lời đã quyết, mẹ ko làm gì được!!_Giọng nói Hàn phu nhân có vẻ gì đó ngái ngủ, bất lực an ủi. Mà ko, cái này ko phải an ủi, cái này là rũ bỏ mọi trách nhiệm thì đúng hơn.

-Ko biết, mẹ nói ba cho con ở lại đi, con ko muốn vèeeeeeeeeeeeeee!_Gia Băng hết sức làm núng, mặt nhăn lại hơn mông khỉ. Hôm qua cô mới ngậm ngùi chấp nhận lời đề nghị của cha, lập tức hôm nay bị tống cho cái vé đuổi về Việt Nam, thế này thật ko có gì để nói…

-Tút…tút…_Cái này là âm thanh đáp lại cho tiếng “vèeeeeeeeeeee” oan ức của Gia Băng, khiến cô ko khỏi giật mình giận điên người. Cái này thì ko thể nhầm nữa rồi, rõ ràng muốn đuổi cô đi…quá ác

-Thấy chưa, đã bảo đừng điện rồi ko nghe!_Nhướn người dậy khỏi ghế, Gia Minh uể oải vươn vai, nhanh chóng xách hành lí đi đâu đó_Em đi mua cafe đây, đừng đi đâu đó, sắp lên máy bay rồi.

-Tên khốn này, ngươi nghĩ chị ngươi là học sinh tiểu học à!_Gia Băng trừng lắm lườm Gia Minh, điên tiếc ngồi thụp xuống băng ghế, ánh mắt trông đợi chốc chộc lại nhìn về phía cửa sân bay…

…vẫn ko thấy…

-Anh ta ko tới đâu!_Tinh mắt để ý biểu hiện của chị mình, Gia Lâm ngồi một bên vừa chăm chú đọc sách vừa trầm giọng nói

-Ai…?

-Lăng Tử Thần…anh ta sẽ ko tới, đừng đợi làm gì

-Ai nói ngươi chị ngươi đợi hắn chứ?_Thoáng rùng mình trước độ tinh nhạy của thằng em út, Gia Băng quay mặt đỏ lựng sang nhìn chỗ khác, giọng nói chống chế là chính. Quả thực Gia Băng hoàn toàn ko hề có ý đợi Tử Thần…chỉ là..con mắt nó muốn nhìn thấy hình ảnh hắn trước khi về Việt Nam thôi.

-Anh ta hôm nay sẽ phẫu thuật đấy!_Ko để ý lời nói của chị gái mình, Gia Lâm tiếp lời_Nghe nói là để cấy tủy cho Lăng Tử Ân

-Cái…gì!

-Chị ko biết sao…Lăng Tử Ân đã đến nước này thì đương nhiên phải nhanh chóng phẫu thuật rồi…nghe nói 7.30 sẽ vào phòng mổ

Phòng mổ? phẫu thuật?

Ko kịp nghĩ ngợi gì nhiều, Gia Băng theo phản xạ đứng bật dậy như lò xo, 3 chân 4 cẳng chạy ra khỏi sân bay…

Ko được, cô ko cho phép…

Chương 82:Tính vật

Hối hấp hối hả chạy vọt ra khỏi sân bay, lẫn vào dòng người đổ xô tứ phía, Gia Băng mau lẹ bắt taxi từ sân bay thẳng tiến đến bệnh viện Lăng Tử, lòng chộn rộn chẳng còn nghĩ ngợi được nhiều nữa.

Lợi dụng đóng mồ hôi vã ra như tắm trên vầng thái dương mệt mỏi sau một hồi căng thẳng, khuôn mặt ửng đỏ hầm hập như mông khỉ dáng dấp có vẻ đầy đau khổ và đôi mắt trong veo ngân ngấn nước tưởng chừng như có thể rơi lệ bất cứ lúc
nào, Gia Băng phút chốc nghiễm nhiên gặt hái được nhiều cảm tình xót thương từ
một đám y tá tỷ tỷ túc trực ở quầy bệnh viện và cũng vì tình chị em đã đến cực
hạn núi có thể mòn, biển có thể cạn, cô nàng nhanh chóng được các tỷ tỷ cung cấp nhiều thông tin lá cải có, lề đường có về ca phẫu thuật bí mật của oan gia Lăng.

Khi đạt được mục đích, con người ta thường “vô tội” dù cố tình hay vô ý đều “vong ân bội nghĩa” phủi mông quay đi, Gia Băng cũng vậy, trong trường hợp quẫn bách thần trí ko minh mẫn như thế này, việc làm suy đồi đạo đức và nhân cách như thế cũng có thể được xã hội thông cảm, ông trời ko tuyệt đường sống ai bao giờ mà. Thế nên, lúc Gia Băng biến mất ko chút tăm dạng, các y tá tỷ tỷ chỉ lắc đầu chép miệng vài cái rồi bỏ qua, tiếp tục công cuộc buôn dưa lê trên trời dưới biển.

Rẽ qua nhiều lối rẽ rối mù của bệnh viện, Gia Băng cuối cùng cũng thoát khỏi được cái mê trận đo IQ bệnh nhân kia, bước chân nhanh như chạy được thư thái nghỉ ngơi một chút, chậm dần, dừng hẳn.

Cúi gằm mặt, đưa hai tay chống lấy đầu gối thở hồng hộc, Gia Băng một lát sau loay hoay cởi bỏ hai cái áo khoác to sụ đang đốt tiêu đóng mỡ tội nghiệp trên người mình…

Đúng lúc ấy, 1 đám y bác sĩ đồng phục trắng toát xồng xộc đẩy giường đẩy lướt qua tầm mắt Gia Băng, hướng đến 3 cái phòng mổ vừa nhìn đã có ác cảm phía trước.

Theo phản xạ tinh nhạy cùng những suy đoán trần trụi mơ hồ trong đầu, Gia Băng như mèo mù nhìn thấy cá rán, vận nội công phi đến phía trước. Biết mình ko có khả năng bám lấy thành giường đẩy hay ôm eo ông bác sĩ nào đó để kéo giữ chiếc giường dừng lại, cô chọn cách dễ gây ấn tượng và hiệu quả nhất, oai hùng đặt tay vòng trước ngực, hai chân dang rộng bằng vai, mặt vênh lên cao một góc anfa hơn 90 độ đứng thù lù chặn đường tiến của đám người. Nếu họ muốn đi, phải lăn bánh giường đẩy lên xác cô mới đi được.

-Dừng lại!

Đám người vốn ko chú ý vật cản phía trước bị tiếng nói gần như thét cuả Gia Băng làm cho giật mình, những luồng suy nghĩ, những hành động dang dở cư nhiên bị trì hoãn ngay lập tức. Họ ko hẹn dừng bước, đưa ánh mắt nai tơ đầy kinh ngạc nhìn kẻ cố tình cản đường.

Ko khí xung quanh vì thế bỗng chùng xuống. Sự náo loạn ban nãy như bị cho thăng thiên ko thấy ló mặt. Còn lại, chỉ có tiếng thở lạnh ngắt phì phò phả ra.

Duy trì trạng thái trầm mặc một lúc, bỗng, hình như có người ko chịu được sự yên lặng kì dị nữa, phát ra những thanh âm hết sức đàn bà và kì quái:

-Bác sĩ! Có thể nhanh lên được ko!…Tôi…tôi…đau quá!!!_Người trên giường đẩy yếu ớt giật lấy tay áo ông bác sĩ già đang ngẩn ngơ, thở hắt mạnh.

Nghe thấy có gì đó ko hợp, Gia Băng di dời ánh mắt mãnh liệt hừng hực khí thế rời khỏi đám y bác sĩ, ưu ái cho người nằm trên giường một tia nhìn đầy kinh ngạc khó hiểu.

Từ kinh ngạc khó hiểu, ánh mắt tròng đen lay láy của Gia Băng bỗng sững lại một đen kịt, ko còn long lanh lóng lánh như sao trên trời y lúc nãy nữa, toàn thân cũng nhất thời rời vào trạng thái trầm mặc khó diễn giải thành lời.

Người trên giường ko phải là cái tên suốt ngày đặt gót giày trong bụng cô mà thay vào đó là một bà cô chừng 30 tuổi với cái bụng to tổ bố nhú cao vời vợi đang oán hận rên rỉ, mồ hôi túa ra tựa có thể đựng đầy một cái chậu nhỏ.

Mẹ ơi! Ông trời thật biết cách làm người khác “tông” vào những hoàn cảnh dễ “xúc động” mà họ ko hề hay biết. Nhất là lúc này đây, lương tâm của Gia Băng vốn đã héo rũ sắp quy tiên bỗng dưng đột ngột trỗi dậy hầu khắp thớ thịt, đốt nóng toàn thân cô một cách dã man tàn bạo. Cô thẹn thùng nhanh chóng cúi đầu che dấu dung mạo, đôi chân dài ko ai nhắc nhở tự động ngoan ngoãn lùi ra sau 3, 4 bước nhường đường, miệng rối rít nhỏ giọng xin lỗi.

Suýt nữa thì, Gia Băng cô đã trở thành tội phạm giết người vào nhà đá mài quần bóc lịch rồi, thật có lỗi có lỗi.

Biết mình thực sự phạm trọng tội tày đình thiên oán địa la ko kể đâu cho hết, Gia Băng thành tâm hối cải, cúi đầu gật lên gật xuống như gà mắc dịch H5N1 hồi lâu vẫn ko dám ngẩng đầu lên nhìn, cho đến khi sự thật chứng minh rằng, con người cũng có thuật biến hóa, từ một bà đẻ với giọng điệu run rẩy thoắt cái biến đã ra thành một Lăng Tử Thần thanh âm lạnh lẽo khô khốc, cô mới dám ngẩng đầu tròn mắt nhíu mày thiếu điều hét lên.

-Cậu làm gì ở đây thế?_Trước khi bắt gặp khuôn mặt mê người có sức sát thương tim mạch hạng nặng kia, Gia Băng độ lượng cho phép những sự vật thừa thãi như mấy đôi giày bóng loáng của mấy ông bác sĩ bên cạnh hay 4 cái chân gắn bánh đen xì hơi bám bụi choán vào tầm nhìn của mình.

-Lăng…Lăng…_Ko biết vì quá “xúc động” hay cổ họng nghẽn xương, Gia Băng ấp a ấp úng hoài cũng chẳng thể nói trọn họ tên con nhà người ta, uất ức nhỏ giọng lẩm bẩm_Sao đọc Lăng Chì Tùng Xẻng thì dễ thế, đọc Lăng gì gì lại khó thế ko biết! Đổi tên quách cho dễ xưng hô vậy.

Cơ mà, thông tin cái thằng thình lình mà xịt ra cả tấn khói như thằng em cô ko hề sai chút nào. Quả thực, oan gia Lăng đang ngạo nghễ ngồi thư thái trên chiếc giường đẩy của bệnh viện, áo quần thời thượng thường ngày đã bị lột sạch chỉ còn lại tấm áo kẻ sọc như áo nhà tù mỏng manh khoác lên người. Bao quanh cậu ta còn có đám người đa dạng tuổi tác, đa dạng giới tính mặt mũi nhìn rất trí thức, rất có phong thái của bậc y, bác sĩ lão luyện khép nép hiểu chuyện im lặng, ko dám một lời chen ngang.

Cảnh tượng này làm Gia Băng choáng ngợp. Ko phải choáng ngợp vì nhãn hiệu đồng phục của bệnh viện này gán mác Chanel, cũng ko phải vì ai ai cũng ngời ngợi rực rỡ như một rừng hoa đủ màu sắc, mà là vì vẻ đẹp hoang dại lạnh lùng bất cần trong tư thế nhàn nhã của Tử Thần, dẫu, bộ áo quần bệnh nhân kia làm cậu ta nhợt nhạt đi phân nửa. Ko dừng lại ở đấy, trên phong nền tượng người bằng xương bằng thịt rực rỡ hết sức sinh động đằng sau, khí chất vương tử của Tử Thần lại càng thêm ngút ngàn một cách kì lạ, vô tình làm con tim mê trai của Gia Băng được nước hành nghề.

Phải công nhận, “dung mạo” tên oan gia này ko phải hạng củ khoai trái cà, hoàn toàn rất phù hợp với mẫu người Gia Băng thích từ nhỏ. Nhưng, chỉ “dung mạo” thôi, mấy cái khác cho cô cũng ko thèm.

Thình thịch! Thình thịch!…Tiếng tim ai đó đập mạnh đến nỗi vẳng ra ngoài, len lỏi trong ko trung rồi chui tọt thành công vào màng nhĩ Gia Băng làm cô ko khỏi thô bỉ bĩu môi chế giễu “Quái! Tim người nào đập ác chiến thế ko biết! Đúng là ko phải hạng mê trai tầm thường, hừ!!!”

…nhưng ngẫm lại, suy nghĩ thật kĩ, cảm nhận thật rõ ràng hóa ra, tiếng tim đập ấy phát ra từ ngực…mình…=”=

-Hàn Gia Băng, tôi đang hỏi cậu đấy!_Thấy Gia Băng phớt lờ mình quá đẹp, Tử Thần bực bội lên tiếng, thanh âm dường như nặng hơn trước mấy tấn, rất có trọng lượng_Đáng nhẽ giờ này cậu phải ở Sân bay và về Việt Nam rồi chứ?

-Á!_Thoát hồn ra khỏi đống suy nghĩ bầy nhầy hỗn tạp, Gia Băng mới nhận thức ra được hoàn cảnh của mình lúc này, cơ thể vì quá sốc nên vô thức hoá ếch nhảy dựng lên như có con muỗi chích phải, sắc mặt nhanh chóng trắng bạch đầy hoảng loạn_Thôi xong rồi, quên mất rồi! Tiêu thật rồi!…Cha sẽ thiêu cháy mình mất!!

-Đừng nói với tôi giờ cậu mới nhớ đến chuyện này nhé_Nheo nheo đôi mắt đen sâu như ngọc trai đen qúy giá dưới lòng đại dương, Tử Thần bình thản vòng tay để trước ngực rất trịch thượng, khuôn miệng cong lên đều đều hỏi.

-Ông trời thường bày trò trêu người có tài thế đó!_Gia Băng dù biết sắp chết vẫn ko ngần ngại tự khoa trương bản thân mình lên, nhăn trán khổ não than mắng ông trời_Tôi sẽ chết cho coi, sẽ bị giết chết! Nếu sau này tôi có mệnh hệ gì, nhớ thắp cho tôi nén nhang an ủi nha!!!

Thoáng bật cười nhẹ trên đau khổ của người khác, Tử Thần miệng lưỡi chưa bao giờ biết uốn 7 lần rồi mới nói, thẳng như ruột ngựa phán:

-Đồ ngốc ko ai bằng!

Đang lúc sầu khổ gặm nhấm giây phút bình an ngắn ngủi cuối cùng của cuộc đời, Gia Băng nghe thấy có người dám đặt giọng sỉ nhục IQ, sỉ nhục chất xám mà ko phải ai muốn có cũng có được của mình thì tức lắm, giận mới hận cũ nhất tề đồng loạt đánh bại lí trí, chiếm lấy mọi suy nghĩ, hành động.

-Ờ! Tôi ngốc đấy! Do ngốc nên mới nghe thấy việc cậu như con heo bị đem lên bàn mổ đã tức tốc chạy đến đây đấy! Là tôi ngốc, ngu xuẩn nên mới tới cái xó xỉnh này làm trò cười cho cậu xem_Quẫn bách hét lớn vào mặt ai kia, Gia Băng kích động đưa tay…quệt mồ hôi, ánh mắt tước da xẻo thịt liên tục lởn vởn quanh kẻ vô ý vô tứ làm phật lòng mình.

-Cậu vừa nghe tin đã chạy đến đây!_Sững người một hồi, ko lâu sau đó, Tử Thần bình tĩnh hỏi lại, đáy mắt léo lên chút ánh sáng dị hoặc nhưng đẹp vô cùng, như luồng sáng phía chân trời khi tan bão.

-Đúng đấy! Tôi thật sự là một con ngốc, lúc ấy còn ngây thơ sợ rằng cậu sẽ như tôi, sẽ vì ca phẫu thuật này mà bị di chứng, sẽ phải đau khổ và hối hận về sau. Thế nên, tôi, Hàn Gia Băng một thời chưa vì ai bao giờ đã điên cuồng vô duyên đến đấy để ngăn cản cậu! Tôi thật ngu ngốc mà!

_Thừa giọng hét lớn, Gia Băng ko biết từ khi nào đã đem hết tâm tư của mình bộc bạch với người ta, mà ko chỉ một người ta, rất nhiều người ta là đằng khác. Nhưng, cô ko cảm thấy thẹn thùng như bao người, trái lại còn thấy lòng nhẹ nhõm hẳn đi, như trút hết được hàng đống gánh nặng trong người. Khoé mắt cô bỗng chốc có một giọt nước dài chảy xuống gò má ửng hồng, giọng nói có gì đó run run.

-Đừng…đừng khóc!…_Nghe rõ được toàn bộ lời tâm tình ko phải lúc nào cũng nghe được từ cửa miệng ai kia, Tử Thần vui mừng đến nỗi trở nên lúng túng, nhưng khuôn mặt vẫn thần kì ko đổi sắc, lãnh đạm và gần như vô cảm_Tôi ko ngờ cậu lại lo lắng cho tôi như thế!

Khẽ thở dài, Tử Thần đưa ngón mạ lau đi giọt nước vừa nãy vẫn còn kẹt trên má Gia Băng, giọng điệu ôn nhu thương xót.

Nếu ko phải bên cạnh cậu có quá nhiều kì đà, cậu đã ko ngần ngại hành động thay cho lời nói rồi!

-Tôi…đâu có khóc, mồ hôi tôi đó!_Giật giật khoé miệng, Gia Băng khó chịu minh bạch mọi chuyện, đồng thời ko để tay ai đó làm càn, hất nhanh ra xa_Với lại tôi vốn ko hề lo lắng cho cậu, đừng hiểu nhầm.

Người ta nói, nghe là một chuyện, tiếp nhận hay ko lại là một chuyện khác. Tử Thần lúc này cũng vậy, chật vật lắm cậu mới cố tiếp nhận sự chống chế của ai kia, quyết định mặt dày mà phản kế. Song, sắc mặt trên mặt cậu giờ đây thật khiến cậu phật ý, bởi dư âm khẩu khí của người đối diện, nó đen hẳn mất một nửa, khiến bất cứ ai nếu tinh mắt cũng có thể nhận ra sự bình thản cậu đang khoác lên là đồ giả.

-Ko cần phải ngượng, tôi hiểu rõ cậu cảm thấy thế nào mà. Yên tâm đi, tôi ko phải là cậu, sẽ ko có bất kì chuyện gì ko hay xảy ra đâu. Đừng lo lắng_Tử Thần dáng bộ hài lòng vươn tay xoa, à ko là vò đầu Gia Băng như chủ vò đầu cún, giọng điệu sến súa sặc mùi cưng chiều.

-Ko có!_Tròn mắt há hốc mồm nhìn người kia tự cao thái quá, Gia Băng lùi ra sau vài bước tránh bàn tay kia kiềm giữ mình kia, khuôn miệng mở to chối bỏ như muốn hét.

-Nếu đã lo lắng cho tôi như thế, vậy làm gì đó thể hiện lòng thành đi!_Mặt dày phớt lờ tiếp, Tử Thần ra vẻ ngẫm ngợi rồi tận tình đề nghị_Làm gì đó để tiếp thêm động lực cho tôi ấy!

-Tôi đã bảo là tôi ko lo lắng cho cậu rồi mà!!_Dồn toàn bộ sức lực phản công lần cuối hét thật to, để phòng hao Tử Thần có vấn đề về màng nhĩ, Gia Băng mặt đỏ phừng còn dậm chân mạnh xuống nền đá lạnh lẽo, tay khua khoáng loạn xạ giữa ko trung, hơi thở phả ra phì phò như sắp chết đến nơi.

Tiếp sau phản ứng mãnh liệt ấy, khoảng ko trước phòng phẫu thuật thêm lần nữa tĩnh lặng như tờ, những tiếng động thừa thãi cũng ý thức được mà im bặt.

Nụ cười trên môi ai kia…như đốm lửa lập loè trong đêm…chợt tắt…

Bầu ko khí cô đọng đáng sợ đến mức tiếng thở nhè nhẹ cũng vang lên thật to, thật rõ làm Gia Băng tỉnh ngộ. Khi cô có thể rời khỏi cơn bạo phát cũng là lúc sự hối hận tràn ngập, dâng lên tận cuống họng.

Gia Băng muốn gạt đi, muốn chối bỏ những gì mình vừa nói…nhưng cô ko thể cất lên thành tiếng được.

Người ta đã lẳng lặng cùng đoàn người tiến về phía trước mất rồi.

“Một người bật khóc, một người cười.
Một người dừng bước, một người đi.
Chuyện tình đôi ta, đến đây thôi.
Bye em, anh đi lấy chồng.”

Ax! Nếu cảnh tượng đang xảy ra với Gia Băng lúc này một bộ phim, chắc mẩm người ta sẽ ko ngần ngại hao tốn tiền của để cho đoạn phim này quay chậm, như chính sự luyến tiếc ko muốn rời của nhân vật nữ chính khi nhìn thấy người mình yêu bỏ đi với một tên gay. Bất đắc dĩ quá cũng giống như con cún con bên đường ngậm ngùi nhìn cục xương khiêu gợi rơi xuống cống vậy…

Nhưng mà…cảm giác đau đớn như có ong đốt trong lòng cô như vầy là sao đây? Phải giải thích như thế nào đây? Liệu có giống như tâm tình của một con cún con với cục xương yêu quý? Hay hơn thế, như tâm tình của cô gái kia chẳng hạn…có thể chăng?

Nghĩ đến đây, tim Gia Băng thường tình đã trật nhịp giờ càng đập dữ dội hơn trước. Hối hận, đau đớn, luyến tiếc đan xen lẫn nhau và ngày càng mãnh liệt khi cánh cửa phòng phẫu thuật hé mở…

-Ko được!!!_Hét thật to, hơn ngàn lần vạn lần lúc nãy, Gia Băng ko tự chủ được phi nhanh đến, đứng thu lu trước cánh cửa phòng phẫu thuật, ko cho bất kì ai ở ngoài bước vào bên trong.

-Chuyện gì?_Ko thèm liếc mắt lấy Gia Băng một cái, Tử Thần lạnh nhạt.

-Tôi…_Gia Băng đột nhiên lại hối hận, nhưng vì cô đã phóng hỏa đốt nhà, giờ ko thể ko bảo toàn tính mạng được_ Tôi…

-Tôi cái gì, nếu ko có chuyện gì thì tránh ra tôi, phải phẫu thuật!_Những gì Tử Thần thốt lên, liệu cậu có biết Gia Băng đang đau ko? Cũng có thể biết…nhưng vẫn nói…

-Tôi…_Đắn đo nghĩ ngợi một lát, Gia Băng hít một hơi lấy dũng khí, đưa hai tay lên đầu gỡ bỏ dây buộc tóc mình yêu thích nhất. Dây buộc tóc mà cả đời Gia Băng luôn gìn giữ, nói sẽ chỉ giao cho nửa kia của mình, nhưng giờ đành phá lệ giao tay người khác vậy…_Đưa tay cậu ra đi!

Ko nói gì, Tử Thần chỉ ngây người chốc lát rồi quyết định ngoan ngoãn làm theo lời Gia Băng, khóe môi như cười, lại như ko cười.

Đón nhận bàn tay to rộng, đặt nó trong lòng bàn tay mình, Gia Băng dúi chiếc dây buộc tóc yêu quý vào tay Tử Thần, uốn nắn bắt cậu phải nắm chặt lấy nó.

-Lăng Tử Thần…_Gia Băng giương đôi mắt to tròn thơ dại nhìn người đối diện, khuôn mặt lộ ra vẻ nghiêm túc_…vì đồng lúa Việt Nam cần có người bán mặt cho đất, bán lưng cho trời cày cấy; vì xưởng giấy Hà Nội cần có người phụ giúp lao động; vì cộng đồng còn thiếu thốn quá nhiều sinh viên tình nguyện; vì chuyện đời còn nhiều gian nguy mà chúng ta cần phải tự mình đối mặt; vì mặt trời chói chang luôn mọc đằng tây; vì cái cây trước nhà tôi cần có người tưới tắn; vì sự chính chắn của con em chúng ta sau này;…vân vân và vân vân, tôi, Hàn Gia Băng xin thay mặt chủ tịch nước Việt Nam, bộ trưởng các ngành, tổng giám đốc các tập đoàn, club nông dân, club người khuyết tật, club hội người cao tuổi, club sinh viên, học sinh…mong cậu sẽ phẫu thuật thành công, vinh quy áo gấm trở về nước.

Nói xong một tràng dài đến hụt hơi, Gia Băng nhìn Tử Thần vẫn chưa tiêu hóa hết câu nói của mình liền bất thình lình làm chuyện hết sức tày trời. Cô bước đến gần Tử Thần, đưa môi đặt nhẹ lên gò má hoàn mĩ của cậu một dấu hôn nhẹ nhàng nhưng ấm áp, nồng nhiệt.

Truước sự sững sờ của nhân vật chính lẫn nhân vật phụ, Gia Băng quay người bước nhanh đánh bài chuồn. Khi khuất người đằng sau lối rẽ, cô quay đầu lại nhìn ai kia một lần nữa, nở nụ cười tươi rực rỡ nhất:

-Lăng Tử THần, đôi giày nhỏ trong dây buộc tóc ấy là bạc nguyên chất đó, ko được làm mất. Nhớ mau chóng lành rồi về nước trả tôi đấy! Biết chưa!

Một làn gió lạnh lướt qua hành lang trải dài, Gia Băng một lúc sau bỗng khuỵ người xuống đất, khuôn mặt nhanh chóng tái nhợ hẳn đi. Cô ôm bụng, miệng nhăn nhó rít gào:

-Chết tiệt! Lại đến rồi!!!

Sau nụ cười gượng bất lực, Gia Băng mất hết ý thức chìm nghỉm trong cơn mê ập đến

Trước khi lịm hẳn đi, hình ảnh ai đó là tại hiện rõ nét lần nữa trong tâm khảng cô…thật khiến người ta ko thể đau được nữa mà…

Chap 83: Nghi ngờ

Ngất xỉu tiện thể ngủ luôn, lơ mơ thức dậy Gia Băng mới nhận ra mình đã bị người ta “vận chuyển” tống về Việt Nam từ lúc nào, tâm trạng nặng nề đi do “thời kì đến” lại càng thêm bức bối khó chịu hơn ngày thường.

Cô vốn muốn nán lại Hàn Quốc thêm vài ngày, muốn thấy con người kia bình an ra khỏi phòng mổ, bình an dưỡng bệnh rồi mới thuận lòng theo lời cha ngoan ngoãn trở về nước tiếp tục công cuộc trồng người.

Nhưng ko ngờ, cha cô đến điều này cũng phẫn nộ cấm đoán, quyết cắt đứt mọi dây dưa giữa cô với người kia bằng được. Ai bảo, cả cô và Tử Thần đều đã gật đầu chấp nhận lời đề nghị ông đưa ra, ko lí nào quân tử nhất ngôn như ông lại cho bọn cô có cơ hội bòn rút thêm thời gian ở cạnh nhau, rồi theo quen thói thường tình của con người, quên bãng đi sự tồn tại của nó được.

Thế nên, Gia Băng đành bằng mặt ko bằng yên phận trở về cuộc sống trước đây, ăn-học-ngủ, với một thân phân hoàn toàn khác, là Hàn Gia Băng-đại tiểu thư Hàn Gia được mọi người quan tâm, chú ý, ko phải Hàn Tử Di-một nữ sinh trung học bình thường chỉ duy có bản tính mê trai nổi trội.

Cuộc sống này, dĩ nhiên ko có gì đổi khác so với lúc trước về mặt tinh thần. Đây là cuộc sống mà cô dù muốn hay ko vẫn phải chấp nhận trong vòng 2 năm-cuộc sống mà cái tên Lăng Tử Thần chỉ là cái tên nằm cuối trong sổ điểm của thầy cô mà thôi, ko có gì đặc biệt.

Cả Tử Thần cũng vậy, con người đó cũng chịu buông tay, chấp nhận để cô trở thành “bạn học chung lớp” với mình, ko là gì đặc biệt trong vòng 2 năm.

2 năm…liệu chừng ấy thời gian có quá dài hay ko? Liệu cô có thể vô tư đối mặt với Tử Thần như lúc trước, như những người bạn ko hơn ko kém, khi mà giữa cô và cậu đã có 8 lần môi chạm môi?

Cha cô ko độc ác, ông đã cho cô đôi cánh, giấy thông hành để con người đáng ghét kia ko thể ở bên cạnh hiếp đáp, chóc ghẹo cô. Lời đề nghị và đám cận vệ sãn sàng dẹp loạn 24/24 lẽo đẽo theo cô chính là minh chứng cho sự nghiêm túc của ông.

Nhưng thật lạ…cô hình như lại ko hề muốn điều đó thì phải. Đôi lúc, cô lại cảm thấy ko hiểu nổi cảm xúc của bản thân mình nữa.

Khi nghe tin cha cô muốn cô thu dọn hành lí ra khỏi nhà Tử Thần, cùng hai thằng em lắm chuyện chuyển đến biệt thự Hàn Gia ở ngoại thành Hà Nội sống, cô cư nhiên tỏ ra khó chịu, bất mãn mặc dù con người ham hư vinh như cô vốn nghe đến hai từ “biệt thự” mắt đã sáng bừng. Hôm ấy, cô như bị ma nhập, rứt ruột tốn tiền điện thoại gọi quốc tế, lời to tiếng nhỏ “thương thảo, bàn bạc” với cha mình một phen cho đến khi tài khoản hết tiền tự động ngắt kết nối vẫn ko cam lòng chấp nhận. Vì sợ bị đám vệ sĩ suốt ngày lẽo đẽo theo sau làm phiền, choán hết tự do của mình, cô mới nổi điên tức giận như vậy sao?

Cứ cho là thế đi, nhưng tại sao khi biết cha mình nể tình phụ tử, từ chối lời đề nghị của thầy hiệu trưởng, cho mình ở lại ban C tiếp tục công cuộc học tập, Gia Băng cô một lời cảm kích cha mình cũng ko có, bỗng dưng lại vui mừng vì vẫn được chung lớp với ai kia?

Mà giả định, tất cả đều do thói quen lâu ngày tạo ra nên nhất thời ko thích ứng kịp đi, vậy thì, ai sẽ giải thích cho cô, vì cớ gì, lúc cô cùng Kì Như dàn giụa nước mắt hàn gắn tình cảm tri kỉ thiếu thốn một thời gian dài, điều đầu tiên cô chia sẻ với nó lại là chuyện ko đầu ko đuôi giữa cô với Tử Thần, đã thế, mặt mũi ko biết ngượng, đỏ bừng biểu lộ tâm tình khiến nó ko ngừng cười mỉm gian xảo?

Mà nếu quy những việc tên kia làm có gì đó ko trong sáng khiến cô phải ngượng ngùng đi, vậy chuyện đầu óc cô ngu độn hễ rảnh chút liền đoán mò xem người kia đang làm gì, khoẻ chưa, sao ko gọi cho mình thì phải giải thích thế nào?

Thật khiến cho người khác cảm thấy sững sờ, chính cô cũng ko khỏi kinh ngạc. Hết thảy, hành động của cô rất mờ ám, rất giống như một cô nàng đang thầm yêu thầm mến một ai đó.

Chẳng nhẽ, cô đã…

-Rầm!_Đập tay lên bàn khí thế, Kì Như ném ánh mắt sáng bừng mãnh liệt đầy ý vị như đèn điện nhìn Gia Băng, khóe môi cười cười ko thể xảo trá hơn_Hàn Gia Băng, chị ngươi đây rất tiếc phải báo cho ngươi một tin ko may, ta thấy, ngươi đã YÊU Lăng Tử Thần mất rồi.

-Phụt!_Đang uống giở cốc lipovitan mát lạnh, Gia Băng dù là người lấy tiêu chí tiết kiệm làm chân lí sống vẫn bị chữ “yêu” nhấn mạnh và kéo dài kia làm cho giật mình, ko ngần ngại phun hết chỗ nước chưa nuốt kịp ra ngoài, vài giọt nghẽn lên mũi cô khiến cô ho sặc sụa_Kì Như, ngươi ko phải thù ta đến chết nên mới tính ám hại ta cướp đoạt tài sản đấy chứ! Ngươi thật độc ác!

-Thôi đi! Nếu ta muốn giết ngươi thì đã kề dao chọc tiết ngươi ngay rồi, ko cần phải vất vả nói mấy chuyện dở hơi này để ngươi đột tử chết đâu_Thấy Gia Băng lạnh lùng trừng mắt oán hận nhìn mình, Kì Như quay mặt đưa mắt nhìn bầu trời ảm đạm qua khung cửa sổ, tiếp lời như tâm sự_Ta nói thật đấy, với kinh nghiệm 10 năm chông đèn mài quần nghiền ngẫm manga, ta đảm bảo mắt nhìn đời của ta ko phải hạng tầm thường đâu. Ngươi quả bị tên oan gia kia lấy mất trái tim rồi.

-Ko có chuyện đó đâu_Lau nhanh khóe miệng tèm lem, Gia Băng bĩu môi khinh bỉ_Với cương vị là một người bạn, ta khuyên ngươi đi khám mắt lại đi, chắc có vấn đề rồi đấy, để lâu ko tốt đâu.

-Ngươi yên tâm, mắt ta rất tinh, ko sai nổi đâu. Ngươi vốn yêu Lăng Tử Thần, rất yêu là đằng khác!_Bất thình lình túm lấy cổ áo Gia Băng, ép người cô gần như nhào sát về phía mình, Kì Như tự tin khẳng định như thể đấy là định lí Pitago hay định luật Niu tơn 3 mà cả thể giới ko ai dám chối bỏ.

-Ko có, ta nói ko có rồi mà, ngươi có bằng chứng gì nói ta yêu cái tên đáng ghét luôn khiến ta khổ sở đó chứ! Ngươi thấy có người nào ngu ngốc đi yêu kẻ thù của mình ko hả?_Gia Băng chán nản giãy giụa thoát khỏi móng vuốt sắc lẻm của Kì Như, khuôn mặt đỏ bừng như gấc. Đáng ghét! Cô đâu có yêu cái tên đó chứ, sao bất luận gặp ai, người ta cũng gán cho cô cái biệt danh “Lăng phu nhân” thế ko biết. Bộ, trên mặt cô viết ba chữ đó sao?

-Vậy ta hỏi ngươi, tại sao ngươi hễ nhìn mặt ta là lại kêu ca về chuyện của tên đó hả? Còn nữa, cứ một ngày là ngươi lại nhìn màn hình điện thoại những mấy trăm lần, mỗi lần điệu thoại kêu lên là ngươi lại bừng mặt sáng mắt, mới nhìn cái số điện thoại thì lập tức xị mặt, uể oải tiếp máy, nói đi, ko phải ngươi yêu người ta thì sao biểu hiện nào trên người ngươi cũng giống mấy con bé lụy tình trên báo thế hả?_Kì Như là chuá bám dai, bất luận thế nào vẫn quyết ko buông tha cho Gia Băng.

-Làm gì đến nông nỗi thế, ta nể tình ngươi là bạn tri kỉ nên mới kể chuyện cho ngươi nghe, để ngươi cùng ta an ủi, cùng ta chưởi rủa hắn, bộ ko được à? Ta nhìn vào màn hình điện thoại là vì điện thoại ta mới mua, hàng xịn, muốn ngắm cái mặt nó cũng bị cấm sao? Còn nữa, ta uể oải là vì ta mệt, ngươi cũng biết ta đang đến “thời kì khó xử” mà, bực bội là chuyện thường tình!_Đẩy tông giọng lên cao hơn tông giọng của Kì Như nhằm chiếm ưu thế, Gia Băng sau khi tuôn một tràng liền thở hồng hộc, vuốt ngực bình ổn thần trí.

-Được rồi! Ta thua, ta thua…cứ chờ mà xem!_Đưa tay bịt lên hai tai bảo vệ màng nhĩ, Kì Như quyết định bỏ cuộc. Dù cô giờ có nói gì chắc chắn cũng bị người ta cãi chày cái cối đốp lại, thôi thì cứ yên phận mà xem kịch. Quân tử hóng hớt là quân tử dại, quân tử chậm rãi là quân tử khôn.

Cứ thế…thời gian nhanh chóng qua đi…

Gia Băng quay trở lại trường với sự rào trước đón sau nồng nhiệt của hết thảy mọi người trong trường. Có lẽ, sau khi vụ bạo lực ở trường được giải quyết rõ ràng, ko chỉ bạn bè cùng lớp, thầy cô bộ môn mà còn có cả nhiều phần tử ngoại lai như club báo chí, club sự kiện và nhân vật…đều dành hết mọi sự quan tâm ko đáng có cho cô như một sự “lấy công chuộc tội”.

Chỉ là, mỗi ngày 24 giờ hễ đi trên đường thấy mặt cô là lại nhanh như bay chạy tới bắt tay hỏi han cô hàng loạt đề tài đa dạng, phong phú, khiến cô bắt đầu cảm thấy ái ngại, phiền phức, dần dà liền tránh người như tránh tà mỗi khi ra khỏi lớp học.

Ức ở chỗ, đám người trong trường, từ sau vụ phát ngôn chấn động của Lăng Tử Thần ở buổi đại tiệc, liền mặc định cho cô cái danh “Lăng phu nhân” to đùng trên trán, khi ngứa miệng lại cười tươi hỏi:

-Gia Băng, Tử Thần khi nào mới về Việt Nam vậy? Lâu rồi ko thấy cậu ta.

-Sao lại hỏi tôi?_Gia Băng bực bội nói như hét, khuôn mặt tỏ rõ biểu tình cáu bẩn, cảnh cáo mọi người ko nên đụng chạm tới.

Ấy vậy, chúng vẫn ào ào tận tình hỏi thăm như thường.

-Vì cậu là “Lăng phu nhân” của người ta mà, ko hỏi cậu thì hỏi ai!_Mấy người vô duyên hỏi cuối cùng vô duyên bật cười rồi thong thả bước đi, như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Gia Băng những lúc như vậy đau đớn cứng họng ko nói nên lời, dậm chân quay về lớp bảo toàn tâm tình, ấm ức nghĩ ngợi.

Mọi người trong trường đều gọi cô là “Lăng phu nhân” nhưng cô đâu phải chứ. Nếu thực sự tên đáng chết kia coi cô là vợ, tại sao đến giờ vẫn ko liên lạc với cô. Sợ tốn tiền, sợ lời cảnh cáo của cha cô hay vì cô ko là gì cả nên ko cần phải gọi?

Ruốt cuộc, trong lòng hắn, cô chiếm vị trí nào? Trong tim, trong dạ dày hay trong hậu môn?

Vẫn biết thắc mắc sẽ ko có giải đáp nhưng Gia Băng ko thể ko tự vấn chính mình. Bởi vì chỉ những lúc như vậy, cô mới nhận ra mình quan tâm con người đó đã nhiều lại thêm nhiều.

Và, hơn hết là, cô đã cảm nhận được nỗi khổ khi vắng bóng một người.

Những lúc như thế, Gia Băng liền tìm đến quả bóng da cam đáng chết năm lần bảy lượt “chung thủy” từ tay đám thành viên bay đến ám sát, hủy hoạt dung nhan của mình, đập nó dội mạnh xuống mặt đất xả xtreet.

Hiện tại, Gia Băng vẫn tiếp tục công việc quản lí gian truân trước đó, tận lực tân tâm chu toàn cho đội bóng. Có điều, vất vả hơn trước gấp mấy lần.

Chỉ tại, nghe nói trong lúc cô ở Hàn Quốc, đội trưởng đội bóng-Hạ Kì Thiên đã quay về với thân phận đại thiếu gia Hạ gia, bỏ bê việc “triều chính” của club, làm cho “ngân khố đại nhân” phải tự tay gánh vác mọi việc, cũng vì thế, tiêu chí “bòn rút càng nhiều càng tốt” được anh ta áp dụng lên mọi thành viên, độc tài vắt kiệt sức lực họ, ko ngoại trừ cô.

Nhiều lần lên tiếng đòi nhân quyền, nhiều lần bị đem hợp đồng kí lúc trước đe dọa bồi thường, Gia Băng đâm nản, chỉ biết đưa thân giao vào tay trời.

Cứ thế…gần 1 tháng sắp trôi qua…

Con người kia vẫn chưa chịu trở về.

Một ngày chủ nhật đẹp trời nọ cuối tháng 1, Gia Băng đang vùi đầu vào đống chăn hỗn độn ấm áp “bế quan” ngủ nướng đến khét liền bị Kì Như tàn bạo dập tắt mộng đẹp.

-Hàn Gia Băng! Dậy! Dậy mau cho ta!_Xông mạnh vào phòng Gia Băng ko thèm gõ cửa, Kì Như vừa lôi thốc đống chăn ra khỏi người cô vừa khẩn trương gọi lớn.

-Mệt! Đang ngủ!_Gia Băng trở mình, mơ màng đáp trả một tiếng trong cơn mê.

-Ngủ cái gì mà ngủ, dậy mau, có tin động trời rồi đấy!_Ko chịu từ bỏ, Kì Như túm lấy tay Gia Băng, kéo cả thân thể cô ngồi dậy như một con rối len nhũn mềm.

-Động trời gì mà động! Người rảnh quá ko phá ta ko sống được à?_Gia Băng đưa tay lên miệng ngáp đã đời, khoé mắt nhắm tít ko muốn mở ép ra một giọt nước mắt trong veo_Hôm qua ta ngủ muộn, đừng làm phiền ta tĩnh dưỡng nữa!

-Ách! Ngươi muốn ngủ thì cứ việc, nhưng trước tiên nghe chuyện này đã!_Kì Như thoáng vẻ nghĩ ngợi, bí hiểm hỏi_Gia Băng, nếu con cún con mà ngươi hết sức chăm bẵm, hết sức yêu thương, còn tốn một đống tiền ko nhỏ mua đồ cho nó nữa bỗng dưng quay mông lại với ngươi, chạy đi phẩy phẩy cái đuôi với kẻ xa lạ khác, ngươi sẽ làm gì?

-Hử?_Lần này Gia Băng hơi tỉnh ngủ, cô nheo mắt nghi hoặc nhìn Kì Như phía đối diện rồi trỏ ngón tay chỉ về 3 con cún con béo tròn đang lúc nhúc cọ quậy trong cái giỏ ấm áp nơi góc phòng_Ngươi bị làm sao à? Chúng nằm ở kia mà, đi đâu chứ?

-Trời!_Kì Như vỗ trán thương tâm than lên một tiếng, bất lực giảng giải_Ta chỉ nói là nếu như thôi, hiểu ko? Nếu là như thế, ngươi sẽ làm gì?

-Còn phải hỏi sao?_Gia Băng ném ánh mắt khinh bỉ cho Kì Như hứng trọn, dù ko hiểu gì nhưng vẫn thành thật trả lời_Ngươi biết ta là người thế nào mà. Ăn ko được đạp đổ. Nếu thế thật, ta sẽ chọc tiết nó, cạo lông nó, biến nó thành thịt cầy 7 món. Với những kẻ phản bội, nhân nhượng với chúng là tự kề dao vào cổ mình.

-Tốt lắm, bạn đẹp!_Nghe xong câu trả lời hết sức thoả đáng và vừa ý mình của Gia Băng, Kì Như hữu hảo đập một phát rõ đau lên vai bạn, miệng cười tươi như trúng số.

Ko thèm nghĩ nhiều về biểu hiện bất thường nhưng quen thuộc của Kì Như, Gia Băng ngả người xuống giường, tiếp tục ngủ.

-Này! Khoan đã! Ta còn có cái này muốn cho ngươi xem! Dậy đi!_Kì Như hung hăng lấy laptop của Gia Băng, lên mạng, nhanh chóng truy cập vào website trường rồi bưng laptop đến gần Gia Băng, ồn ào hối thúc.

-Mệt! Để sau đi!_Gia Băng khua tay, vùi đầu sâu vào chăn tìm kiếm hơi ấm.

-Hứ! Ngươi ko dậy xem sẽ hối hận đấy nhá! Con cún con nhà ngươi quẫy mông đi theo người khác rồi nè!_Hớp một ngụm nước trong, Kì Như nói với giọng thích thú đầy hàm ý.

-Mặc xác nhà ngươi, ta ko quan tâm_Gia Băng vẫn cứng đầu mặc kệ, hơi chút bực bội vì chẳng thể nào nối lại giấc mơ đẹp đẽ ban nãy.

-Hình như có nhắc tới Lăng Tử Thần nè!_Ra vẻ hết sức kinh ngạc, Kì Như reo lên một tiếng rõ to để ai kia nghe thấy, ánh mắt thâm thúy liếc nhìn người bên cạnh, khoé miệng lúc sau lẩm bẩm_1…

2…

3…

-Đâu! Cún con nhà ta đâu!

Quả nhiên, từ trong chăn có người bỗng bật dậy, từ trạng thái thờ ơ chuyển sang quan tâm sốt sắng, mắt đảo đi đảo lại liên tục. Được một lúc, hai tròng mắt ko yên phận kia dừng lại, ko động đậy và có phần đen sâu hơn trước.

Gia Băng tận lực tăng cường độ ánh nhìn lên bức ảnh to tướng trên màn hình laptop, sững sờ ko thốt nên được lời nào.

Bức ảnh to tướng kia ko phải là ảnh của một ngôi sao xinh đẹp nào đó, cũng ko phải là ảnh tự sướng của ông anh đẹp trai “hoa nhường nguyệt thẹn” nào. Đó là bức ảnh chụp lại nỗi bi thảm, khốn cùng, tồi tàn của một nữ sinh bị bóng đập vào mắt trái, khiến nó sưng vù lên như mắt ếch, đến mở to cũng ko mở nổi, nhắm tít lại như một đường chỉ thẳng tắp, và tất nhiên, dung nhan đáng yêu, xinh đẹp của cô nàng đã huỷ hoại ko thương tiếc. Cái đáng hận hơn, nữ sinh bi thảm bị chụp lại kia ko ai khác là Gia Băng cô, vị quản lí có sức hấp dẫn bóng hơn cả cái khung cầu.

-Quái! Cái này là cái gì thế hả? Từ đâu ra mà có vậy! Tên khốn nào dám nhân lúc ta ko để ý chụp lén đăng lên trang chủ của trường thế này? Tên nào thất đức thế!_Bừng nộ thiếu điều muốn nện nguyên cái laptop xuống đất, Gia Băng hét lớn chưởi rủa, vỗ cái bàn con cạnh giường rầm rầm_Hết ảnh rồi hay sao mà lấy cái này! Tên đó bị thần kinh sao?

-Bình tĩnh! Bình tĩnh…!_Kì Như bình thản vuốt lưng Gia Băng an ủi

-Bình tĩnh cái đầu ngươi! Ôi hình tượng của ta, dung mạo của ta! Chúng đã bị người ta làm nhục, chà đạp mất rồi_Gia Băng vò đầu muốn khóc, nghĩ đến phận mình sau này mà lòng chua như khế. Bỗng, cô ngừng khóc, ánh mắt sát khí trừng về phía Kì Như đang hồn nhiên đập lưng mình “an ủi”, ko kìm *** nổi cơn giận, 2 tay bóp lấy cổ Kì Như lắc lắ_Ko phải ngươi tung cái ảnh này đấy chứ? Có phải ngươi ganh tị trước vẻ đẹp của ta nên mới *** hại ta ko, nói đi!

Kì Như theo nhịp điệu lắc lắc của Gia Băng cũng “xúc động” “ặc, ặc” phụ hoạ theo cho thêm phần sinh động.

-Ko…ko phải ta…_Đưa tay gỡ tay Gia Băng, Kì Như hối hả chống chế, cảnh vật trong tầm mắt cô bị ai kia làm cho chao đảo_…nếu là ta thì toàn bộ chỗ ảnh “thâm kinh bí sử” từ thuở nào của ngươi đã bị phát tán rồi kia! Bỏ tay ra coi! Nhìn xuống dưới ấy!

Lưu luyến rời tay khỏi chiếc cổ đỏ ửng của Kì Như, Gia Băng đưa mắt nhìn xuống dưới, ánh mắt bừng lửa vừa được dập tắt lại có can dầu tạt vào làm phừng lên.

-Quái!_Gia Băng hạ thủ lưu tình đập tay xuống bàn thêm lần nữa, miệng lưỡi phẫn nộ_Sao ảnh ta xấu xa đê tiện đến thế mà ảnh cái tên đáng ghét kia lại được up lên đẹp như vậy chứ? Thật ko công bằng! Rõ ràng chủ topic này là nữ, trình độ dịp hàng người cùng giới quá tà ác! Đồ trọng nam khinh nữ!!

Trừng mắt thâm thù nhìn kẻ bên trong được chụp lại trong tư thế nhảy lên ném bóng vào rổ rất mê hoặc, Gia Băng hận ko thể làm mod xóa quách cái topic sỉ nhục phụ nữ kia đi. Tất nhiên, trước khi xoá, cô ko ngu đến mức ko save nó lại để dành.

-Cái đứa thiểu não này!_Thật sự bị cô bạn tri kỉ làm cho tức điên, Kì Như nhịn ko được thốt lên một câu sỉ nhục ám mùi bất lực, những ngón tay dài ko ngừng xoa bóp vầng trán vì ai đó mà xuất hiện đường chân chim_Nhìn xuống phía dưới nữa kìa, bà nội!

Bị sai khiến như osin từ cái này sang cái khác, Gia Băng bực bực ném ánh mắt xuống bức ảnh được chụp rõ nét và ko hề có dấu hiệu chỉnh sửa photoshop cạnh đó bên dưới.

Tâm bấn loạn như có người tát nước lạnh vào mặt, Gia Băng đảo mắt nhìn lên cái tiêu đề to đùng phía trên lúc nãy mình bỏ qua, toàn thân có gì đó ép kiệt đến suy sụp.

Bức ảnh đằng dưới cùng ghi lại hình ảnh của một người con trai có dáng người và khuôn mặt góc cạnh rất giống Tử Thần, tay cậu ta tự tiện ôm lấy một cô gái xa lạ ở sân bay.

Là sân bay! Đúng là sân bay! Lăng Tử Thần, cậu ta đã trở về. Và thật kì lạ, thời gian đăng topic lại là 2 ngày trước.

Phát hiện ra những điều đáng nhẽ bản thân ko nên phát hiện, Gia Băng cảm thấy đầu óc mình chóng váng, ù ù lên hết cả, trái tim trong lòng ngực quẫy mạnh như cá mắc phải lưới.

Kẻ cô mong chờ suốt gần một tháng đã trở về 2 ngày trước cùng một cô gái xa lạ. Ko những thế, họ ở sân bay ôm nhau rất tình tứ, ko câu nệ bất cứ ai tò mò nhìn lại.

Từ lúc nào, mọi chuyện chệch sang một hướng khác, thoát khỏi tầm kiểm soát của cô như vậy?

-Thấy rõ rồi chứ! Con cún con của mày đó! Nó phe phẩy cái đuôi với một con bé khác ở chốn đông người trắng trợn như thế đấy_Như sợ Gia Băng ko giác ngộ được, Kì Như vòng tay đặt trước ngực, thẳng thừng thông báo. Giọng nói trầm ảm đảm buồn bã là thế nhưng sao thật mâu thuẫn với nụ cười rạng rỡ trên môi quá vậy_Làm thịt cầy thôi!

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Polaroid