Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...
[Truyện] Trúc mã không thanh mai
Trúc mã không thanh mai

Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Chuyển ngữ: Tuế Nguyệt
1.
“Cái gì? Ngươi muốn ta cùng ngươi đi tìm Liễu Họa Niên?”. Tô Tiểu Bạch liếc nhìn ta bằng vẻ mặt không dám tin, hàng mi xem ra còn đẹp hơn của nữ nhân khẽ chau lại, ngay cả chén rượu lưu ly Tiên Lộ Tuyết đang uống dở cũng ngừng lại.
Ta gật gật đầu, vô cùng quả quyết ừ một tiếng.
“Ngươi, không lầm chứ?” Đôi mày đẹp khẽ nhướng lên, bày ra bộ dáng không cho là đúng, lông mi dày đậm đồng thời rũ xuống, lộ ra vẻ lười nhác mà ta thường thấy “Dựa vào cái gì muốn ta đi cùng ngươi?”
Ta đoán chắc hắn sẽ nói những lời này, lập tức bật dậy, chồm người qua mặt bàn, túm áo hắn, sau đó một chân đạp lên bàn, miệng mếu máo, mang theo ba phần thê thảm, ba phần bi thương, ba phần tức giận hợp cùng một phần ai oán nói: “Ngươi-còn-dám-nói! Nếu không phải ngươi vì vinh hoa phú quý muốn kết hôn cùng công chúa, dám hủy bỏ hôn ước với ta, ta làm sao đến nông nỗi trở thành trò cười của mọi người, đến nay vẫn không gả đi được? Nếu ta gả không được, trở thành nữ nhân quá lứa lỡ thì, tất cả là lỗi của ngươi! Hiện tại vất vả lắm ta mới nhìn trúng một người, nếu như mối lương duyên này có thể thành, ngươi cũng coi như chuộc được tội, bồi đắp lại sự thua thiệt của ta, trong lòng ngươi có thể an tâm một chút, không cần mỗi đêm lại mơ thấy ác mộng, còn ta cũng không bị mọi người chỉ trỏ, bàn tán, lại có thể ngẩng cao đầu làm người.” Ta nói một hơi như vậy, không tin hắn không bị lay động.
Quả nhiên, Tô Tiểu Bạch trong đáy mắt hiện lên vài tia do dự, cuối cùng bừng tỉnh hiểu ra, a lên một tiếng.
Ngay khi ta đang mừng thầm trong lòng, hắn bỗng nghiêng đầu hỏi: “Có điều, ngươi làm sao khẳng định cái tên Liễu cái gì họa kia sẽ lấy ngươi?”
“Thứ nhất, hắn tên là Liễu Họa Niên, không phải Liễu cái gì họa, hắn chính là tài tử nổi danh nhất Giang Nam, anh hùng, cao thủ cao thủ cao thủ nha!”
“Chưa từng nghe qua.” Hắn trả lời thật rõ ràng lưu loát.
Ta cười lạnh: “Đồ nhà quê, trừ bỏ ăn uống chơi bời ra ngươi còn biết cái gì? Thứ hai, chỉ cần ngươi đưa ta tìm được hắn, ta sẽ có cách làm cho hắn lấy ta.”
Hàng mi đẹp khẽ cong lên một cách tò mò, rõ ràng là đang hỏi vì sao. Thế nên ta ho khan một tiếng, quyết định khẳng khái đáp lại nghi hoặc của hắn: “Đầu tiên, đương nhiên là vì ta đẹp.”
Đôi mắt phượng dài hẹp bỗng trừng lớn, trong đôi mắt đen trong suốt đó phản chiếu lại hình ảnh của ta, ta không chút lãng phí liền soi lấy soi để… ừm, ta quả nhiên là rất đẹp. Khó trách Bang chủ Cự Kình Bang – Kim Đại Hải kiến thức rộng lớn cũng nói, giang hồ đệ nhất mỹ nhân Lâm Nguyệt Tịch, ngoại trừ lông mày của nàng đậm hơn của ta một chút, thì nhìn bên ngoài cũng không khác lắm, ngang ngửa nhau.
“Kế đến, ta không những là mỹ nữ, mà còn là tài nữ nữa!”
Đây cũng là sự thật, viện trưởng thư viện Đồng Kế cũng nói đáng tiếc ta là nữ hài tử, bằng không đi thi khỏa cảo, khẳng định có thể lọt vào Tam giáp.
“Lại nói, ta chẳng những là mỹ nữ, là tài nữ, mà còn là là phú gia nữ!”
Điểm này càng không phải nói, cha ta cả thiên hạ đều biết chính là người keo kiệt như quỷ, mà một người keo kiệt như quỷ làm thế nào nổi danh như vậy, đặc điểm lớn nhất là gì? Là gì? Keo kiệt? Sai rồi! Đặc điểm lớn nhất chính là… nhất định phải rất có tiền, rất có tiền, rất có tiền nha!
“Nhìn xem, ta có dung mạo xinh đẹp hút hồn nam nhân, có tài hoa mà mọi người sùng bái, còn có tài phú mà ai ai cũng tha thiết mơ tới, ta hoàn mỹ như vậy, chỉ cần hắn gặp qua nhất định sẽ thích ta!” Nói tới đây, ta liếc xéo ai đó, hừ lạnh: “Cũng chỉ có người hám lợi quên tình, háo danh hoàng thân quốc thích, không có mắt mới bỏ qua một người vợ tuyệt vời như ta. Hừm…”
Hàng mi dài lại rũ xuống, che đi đôi mắt, khóe mắt dường như có chút run rẩy. Ai da, ta biết, tên này đang áy náy, nhưng ta đại nhân đại lượng, vung tay lên nói: “Tóm lại, ngươi chỉ cần mang ta đi tìm được Liễu Họa Niên, ân oán giữa chúng ta sẽ xóa bỏ, sau này ta sẽ không nói với người khác ngươi bội tình bạc nghĩa nữa. Ngươi cũng có thể an tâm cưới công chúa của ngươi!”
Tô Tiểu Bạch buông chén rượu lưu ly trong tay, khẽ thở dài, sau đó đứng dậy đi ra ngoài.
Ta vội vàng kêu: “Này này này, ngươi đi đâu đó?”
Hắn quay đầu, lại thở dài: “Còn có thể đi đâu? Đương nhiên phải đi chuẩn bị xe ngựa, sớm chấm dứt ân oán tình cừu giữa chúng ta.”
Ta cười toe toét, vội vàng nhảy chân sáo đuổi theo.
Kỳ thực, từ nhỏ đến lớn, phàm là yêu cầu gì của ta, Tô Tiểu Bạch, à không, ở bên ngoài hắn tên là Tô Hạnh, chưa từng từ chối.
Hắn thường xuyên thở dài, thường xuyên lộ ra bộ mặt bất đắc dĩ, lười nhác, đau đầu, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn giúp ta làm tốt mọi chuyện. Cho nên, tóm lại mà nói, ta vẫn rất hài lòng đối với vị hôn phu trước đây.
Bởi vậy, đối với việc năm trước hắn đột nhiên yêu cầu từ hôn, ta bị sốc một thời gian, bất quá rất nhanh sau đó cũng nghĩ thông. Ta và hắn, thật sự quá quen thuộc, ngay cả bộ dáng chảy nước mũi của đối phương cũng có thể nhớ rõ, ngược lại bắt đầu không nảy sinh ra được tình yêu nam nữ. Cho nên, nếu cần lui thì phải lui, phu quân của ta hả, nhất định phải giống như Liễu Họa Niên mới chấn kinh thiên hạ, võ công cao cường lại là nam nhi có lòng tốt trượng nghĩa tế thế, thực sự là hảo hán, thực sự là anh hùng.
Về phần Tô Tiểu Bạch, nghe nói cũng rất nổi tiếng trong giang hồ, bất quá, đều là tiếng xấu, cái gì mà tính tình âm hiểm khó đoán, vui buồn thất thường, tâm ngoan thủ lạt, ý chí sắt đá, có thù tất báo, giảo hoạt thần bí, đa mưu túc trí vân vân và vân vân…
Ta cảm thấy, người đời nếu không phải nhận sai người, thì là quá đề cao hắn.
Tô Tiểu Bạch chính là Tô Tiểu Bạch.
Từ nhỏ đã bị đại tiểu thư của Phượng Hoàng sơn trang – Hướng Ti Vũ – cũng chính là ta, thường xuyên bắt nạt, chỉ có một tiểu Bạch.
Gió hiu hiu thổi, ngựa chạy thong dong, chim hót ríu rít, bánh xe lăn lục cục.
“A, cuộc đời thật đẹp sao.” Ta tựa vào cửa sổ bên hông xe, tự đáy lòng thốt lên đầy cảm khái.
Tô Tiểu Bạch ngồi bên ngoài đánh xe, đưa tay lên kéo mũ xuống, đồng thời vẻ mặt kỳ lạ lẩn tránh tầm mắt người đi đường, đuôi lông mày hơi run run… Thôi ta biết rồi, hắn lại đang tự ti.
“Tiểu Bạch, sao ngươi không thuê xa phu mà lại muốn tự mình đánh xe vậy?”
Hắn nghĩ nghĩ, hỏi ngược lại ta: “Còn ngươi vì sao không mang theo nha hoàn đi cùng?”
Ta trừng mắt nhìn về phía hắn, thiếu chút nữa nhảy dựng lên: “Này này, ta là đang đi tìm vị hôn phu, làm sao có thể mang nha hoàn đi cùng? Đó gọi là ngã một lần khôn hơn một chút, nha hoàn là loại sinh vật thật sự không tốt lành gì!”
Nhắc tới ta lại nổi giận.
Làm đại tiểu thư của Phượng Hoàng sơn trang, từ nhỏ đến lớn đương nhiên ta có không ít nha hoàn. Lúc đầu ta cũng rất thích họ, cảm thấy sàn sàn tuổi nhau chơi mấy trò bưng trà rót nước, đấm lưng bóp chân gì đó cũng rất tiện, có điều, từ khi lên mười ba tuổi, mọi việc trở nên có điểm không thích hợp…
Mỗi khi Tô Tiểu Bạch đến nhà ta, bọn nha hoàn đứa nào cũng trang điểm mặc quần áo đẹp, đối với hắn còn ân cần hơn chủ tử là ta nữa; khăn mà Tô Tiểu Bạch dùng qua, tóc rụng xuống, cây quạt bị vứt… Hễ có cái gì dính dáng tới hắn, sẽ trở thành bảo vật trong mắt bọn họ, tranh nhau không ngừng, có điều, sau đó lại lén gọi nhau bằng tỷ muội, ta vốn tưởng rằng đó là biểu hiện của sự tương thân tương ái, sau này mới biết, bọn họ cãi nhau tới trời đất mù mịt, rốt cuộc lập thứ tự, tương lai chờ đến khi ta gả vào Tô gia, bọn họ cũng có thể làm thiếp theo trình tự.
Đó là ta còn chưa có gả đi, cứ như vậy tới khi ta gả đi thật, còn không liên hợp lại ức hiếp chính thê là ta sao?
Chuyện của Tô Tiểu Bạch ta cũng đại nhân đại lượng không truy cứu nữa, nhưng Liễu Họa Niên thì tuyệt đối không có cửa đâu!
Hắn là của một mình ta, không chia cho ai hết!
Cho nên lần này ta mới nhờ Tô Tiểu Bạch mang ta đi tìm Liễu Họa Niên, chính là thoát khỏi đám xấu xa ở nhà, lẳng lặng mà ra đi.
“Đúng rồi, ta đã dò hỏi một chút về cái tên liễu cái gì họa kia.” Tô Tiểu Bạch bỗng nhiên mở miệng nói.
Ta vui vẻ “Đã nói với ngươi hắn là Liễu Họa Niên, không phải liễu cái gì họa! Phải rồi, kết quả ra sao? Hắn thật sự rất tuyệt phải không?” Ta ôm hai má, vô cùng mê mẩn… “Hắn chính là đại tài tử, cầm kỳ thi họa mọi thứ đều tinh thông đó nha…”
“Nghe nói hình như ba lần thi hội, lần nào cũng rớt.”
Một chậu nước lạnh hắt lại đây.
Ta đập bàn: “Cái đó là do bọn họ ghen tị! Ghen tị hiểu không? Trời cao ghét kẻ anh tài, khoa cảo mờ ám gian lận, chỉ có người tài thất bại, toàn là bọn sâu mọt! Quốc gia này còn có thể cứu được không? Kẻ cầm quyền cũng thật là…” Ta đang muốn nói lên cao kiến, một quả cam đỏ rực lăn vào trong xe, tầm mắt ta nhất thời bị quả cam kia hấp dẫn, đưa tay ra chụp lấy, bắt đầu bóc vỏ.
Tô Tiểu Bạch khoanh tay luồn vào ống tay áo, tư thế vô cùng nhàn nhã, con ngựa cũng nghe lời hắn, nhắm về hướng đông, hướng tây, nửa điểm cũng không lệch.
Ta nhai múi cam, mồm miệng nhồm nhoàm nói: “Tiểu Bạch, chúng ta đi Giang Nam lần này mất khoảng bao lâu?”
“Cũng khó nói lắm, còn phải xem có thuận lợi hay không nữa.”
“Nghĩa là sao?”
“Nếu như thời tiết mỗi ngày đều là trời ấm gió mát như vậy, đường đi thái bình không ai quấy rầy thì mất khỏang nửa tháng là có thể tới. Nhưng vạn nhất dọc đường xảy ra việc ngoài ý muốn, gặp phải sơn tặc thổ phỉ gì gì đó…”
Nhắc tới ta mới nhớ: “Ôi trời, nếu vậy phải làm sao? Ta không biết võ công đâu!”
Tô Tiểu Bạch ngẩng đầu nhìn trời, chậm rãi nói: “Ừm. Ta cũng không biết.”
Cái này thì ta tin!
Từ nhỏ đánh nhau đều thua dưới tay ta thì làm sao có võ nghệ siêu quần.
“Nếu gặp cường đạo thì phải làm sao bây giờ?” Ta thực lo lắng, nhịn không được lại bắt đầu nhớ tới Liễu Họa Niên, “Nếu là Liễu Họa Niên thì không cần phải sợ, hắn chính là cao thủ số một, nhớ năm nào…”
“Nhớ năm nào hắn lên Thiếu Lâm khiêu chiến với bảy vị thánh tăng, đại bại trở về.” Tô Tiểu Bạch lạnh lùng ngắt lời ta.
Ta tức giận, lại đập bàn: “Đó là lúc đầu! Lúc đầu hiểu không? Lão hổ cũng phải từ tiểu hổ mà lớn lên, hắn khiêu chiến bảy lão hòa thượng kia khi mới mười sáu tuổi! Mà bảy lão hòa thượng kia người nào cũng ngoài năm mươi! Cộng lại chẳng khác nào hắn phải đánh ba mươi chín người như mình!”
“Ba mươi lăm, cám ơn, bảy lần năm ba mươi lăm.” Tô Tiểu Bạch chỉnh lại.
“Ai cần biết ba mươi ba hay ba mươi lăm chứ, tóm lại, căn bản đó là trận quyết đấu không công bằng mà! Mấy lão hòa thượng tuổi đã cao, ở lại trên đời cũng tốn cơm mà thôi, lại còn cản trở con đường nổi tiếng của thanh niên tài tuấn, đều là người xuất gia, tâm đã không còn xem trọng công danh lợi lộc, không cần phải thắng hắn mới đúng, thật là cái đám đầu trọc như…” Chữ lừa còn chưa ra khỏi miệng, một quả táo đỏ au lăn vào, tầm mắt ta lại bị hấp dẫn, đưa tay ra chụp lấy bắt đầu cạp.
“Tóm lại,” Ta mồm miệng nhồm nhoàm tiếp tục nói, “Vạn nhất nếu gặp phải nguy hiểm gì thật, ngươi phải chịu trách nhiệm đánh lạc hướng bọn họ, tận lực bám trụ họ, để cho ta chạy trốn.”
“Ngươi cứ như vậy bỏ ta lại một mình sao?”
“Ta trốn về tìm người tới cứu ngươi mà!”
“Ặc.” Hắn hình như đã nhận ra sách lược của ta, nhưng sau một lúc lại hỏi: “Nếu bọn hắn bắt rồi giết ta thì sao?”
“Ngốc chết mất, ngươi chỉ cần nói ra ngươi là Tô tam công tử của Phong Lăng Thành, còn ai trên đời này dám giết ngươi nữa hả.”
“Vậy…” Hắn cúi đầu, ngượng ngùng hỏi: “Nếu bọn hắn nhìn trúng ta thì sao đây?”
“Càng tốt.” Ta cắn răng, cười âm trầm: “Dám đoạt trượng phu của công chúa, xem hoàng đế xét nhà diệt tộc ra sao!”
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.wap.sh chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Sự thật chứng minh, ăn có thể ăn bậy, nhưng nói không thể nói bậy.
Khi thấy một đám sơn tặc mặc áo vải thô, tóc tai bù xù, râu ria xồm xoàm, cầm đao cầm cuốc làm vũ khí, hùng dũng oai vệ, khí thế bừng bừng đứng chắn ngang con đường phía trước, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu ta chính là…
Không xong rồi, Tô Tiểu Bạch sắp bị chà đạp rồi!
Đôi mắt ta nhìn hắn đầy trông mong, hy vọng hắn đứng ra giúp ta đánh lạc hướng mấy tên sơn tặc này để ta lén trốn đi. Ai ngờ hắn vẫn ngồi yên không nhúc nhích ở vị trí xa phu, xem chừng là bị dọa sợ đến choáng váng. Mà đám sơn tặc này căn bản không thèm để ý tới hắn, quát về phía ta: “Người trong xe ra đây cho ta! Ông nội nó, còn không ra, đợi lão tử ta chẻ đôi cái xe mới chịu thò đầu ra phải không?”
Mắt thấy mấy thanh sắt sắp bổ về phía xe, ta vội vàng giơ ra một cái khăn tay trắng, run giọng nói: “Các vị đại vương tha mạng… Ta, ta, ta đầu hàng…”
… cứ như vậy, ta và Tô Tiểu Bạch cùng với chiếc xe trở thành chiến lợi phẩm đầu tiên trong năm của sơn trại hình như tên gọi là Hồng Ngưu gì đó, cướp về thành công nhanh gọn.
Ba canh giờ sau.
Đại khái là sơn tặc đối đãi với nam nữ tù phạm không giống nhau, bởi vậy ta và Tô Tiểu Bạch bị tách ra.
Ta một mình một người ngồi trong phòng củi vừa tối lại vừa có mùi kỳ lạ, nhớ lại cảnh tượng khi nãy, cảm thấy giống như đang nằm mơ giữa ban ngày.
“Tô Tiểu Bạch, tốt xấu gì ngươi cũng là nhi tử của thành chủ Phong Lăng Thành – Tô Mộ Dung, sao lại có thể vô dụng như vậy, ngay cả một chút chống cự cũng không có, ngươi có còn là nam nhân không đâyyyy…” Hối hận rồi, ta gạt lệ, đá đá đống rơm rạ mốc meo trên mặt đất, cảm thấy cực kỳ bi thương, “ Trời xanh ơi, ta đúng là nhờ sai người rồi mà, sớm biết như vậy đã đi tìm hai vị ca ca tài giỏi của tên Tiểu Bạch kia, ít nhất cũng không rơi vào tình trạng như bây giờ ! Tô đại ca, Tô nhị ca, cứu ta với, hu hu hu…”
“Ặc…” một giọng nói đột nhiên vang lên, làm ta giật cả mình, vội vàng ngẩng đầu, lập tức thấy cái lỗ trống duy nhất trên mái nhà trong phòng củi, ló ra một cái đầu, không phải ai khác, đúng là Tô Tiểu Bạch.
Ta mừng rỡ: “Tiểu Bạch? Ngươi trốn ra rồi sao? Mau! Mau tới cứu ta ra.”
Tô Tiểu Bạch chần chừ nói: “Nhưng mà, hình như vừa rồi ngươi gọi đại ca và nhị ca của ta, không phải ta, xem ra, hay là để ta đi tìm hai vị ca ca tới cứu ngươi…”
Mắt thấy hắn sắp bỏ đi, ta vội vang kêu lên: “Không phải, ngươi nghe lầm rồi, người ta gọi là Tô tam ca! Tô tam ca mà!”
“Tô tam ca?” Hắn sờ sờ mũi, “Hắn là ai vậy?”
“Cha ngươi còn có đứa con trai thứ ba nào khác sao?”
Hắn nghiêm túc nói: “Cũng khó nói lắm, nghe nói cha ta lúc còn trẻ cũng từng trêu hoa ghẹo nguyệt ở bên ngoài.”
Ta cảm thấy trước mắt mình tối sầm, tên này cố ý! Tuyệt đối là cố ý! Tuy nhiên lúc này không nên so đo tính toán: “Ta nói Tô tam ca là ngươi, là ngươi, chính là ngươi, ngươi hài lòng chưa?”
Tô Tiểu Bạch nhếch khóe môi lên, lộ ra hai hàm răng trắng đều: “Hướng tiểu muội, ta rất muốn cứu muội.”
“Vậy mau cứu ta đi, còn nói nhảm gì nữa?” Ta xắn tay áo lên chuẩn bị chạy trốn, hắn lại khẽ thở dài: “Thế nhưng, ta không cứu được ngươi…”
“Cái gì?” Ta trừng mắt, “Ngươi thả dây thừng xuống không phải là cứu được ta ra ngoài sao?”
“Có điều, ta không tìm thấy dây thừng mà.” Hắn trả lời cực kỳ vô tội.
“…” Ta không nói gì, sau đó suy nghĩ biện pháp khác: “Vậy ngươi phải đi trộm chìa khóa đến mở ống khóa bên ngoài ra”
Hắn thở dài lần nữa: “Ta không dám. Hiện tại tất cả bọn họ đang tụ tập tại đại sảnh mở tiệc, ta đi trộm chìa khóa không phải là chui đầu vào lưới sao?”
Ta sụp đổ: “Vậy sao ngươi lại trốn ra được?”
“Người canh giữ ta cũng đi uống rượu rồi, ta dùng nến đốt dây thừng, sau đó trốn ra.”
Hóa ra hắn không bị nhốt.
Ta buồn bã nhìn hắn, trong lòng tràn đầy tuyệt vọng.
Đại khái là dáng vẻ mỹ mạo hơn người khi đó của ta lại phát huy tác dụng, Tô Tiểu Bạch thấy ta điềm đạm đáng yêu như thế, biểu tình có điểm trở nên tích cực hơn: “Bất quá, trong họa có phúc, lần này chúng ta bị bắt, cũng không hẳn là chuyện xấu.”
“Ta sẽ trở thành áp trại phu nhân, còn là chuyện tốt sao?”
“À, cái này ngươi không cần lo lắng.” Tô Tiểu Bạch rất thành khẩn nói, “Bởi vì trại chủ của trại này nghe nói là ưa thích nam nhân.”
“Oa, vậy không phải ngươi sẽ rất nguy hiểm sao?”
Tô Tiểu Bạch u oán liếc nhìn ta một cái: “Cho nên, chúng ta có thành công rời đi hay không còn phải trông vào ngươi.”
Cái gì? Ta vừa định nhảy lên, hắn lại buông thêm một câu, mà câu nói kia giống như một câu chú ngữ kỳ diệu, trong nháy mắt trấn an cảm xúc của ta, làm ta từ tuyệt vọng chuyển sang hy vọng, từ bóng tối đi vào ánh sáng.
Tô Tiểu Bạch nói chính là: “Cái gọi là ‘Núi không đến với ta thì ta đến với núi’(1). Cho nên ta đã nghĩ ra một kế họach, gọi là – kế hoạch tựu sơn.”

(1)Nguyên văn là “Sơn bất lai tựu ngã, ngã khứ tựu sơn.”

“Cái gì? Ngươi là vị hôn thê của Liễu Họa Niên?”
Lửa cháy hừng hực, mấy cái đầu trong đại sảnh xôn xao. Ngồi ngay trên vị trí cao nhất là một gương mặt mày rậm mắt to, lưng hùm vai gấu, quả nhiên rất có khí thế của đầu lĩnh sơn trại, sau khi nghe xong lời nói của ta, chẳng những sợ tới mức nhảy bật ra khỏi chiếc ghế da hổ, hơn nữa tẩu thuốc trên tay cũng rơi xuống đất.
Phụ nhân béo mập ngoài ba mươi tuổi đang đứng bên cạnh lập tức nhặt lên, lau lau qua bằng tạp dề rồi đặt trở lại trên tay đại vương: “Đại vương, bình tĩnh! Phải bình tĩnh!”
Đầu lĩnh sơn trại vô cùng kích động la lên: “Ta làm sao có thể bình tĩnh? Ả ta cư nhiên lại là vị hôn thê của Liễu Họa Niên! Ả sao lại có thể là vị hôn thê của Liễu Họa Niên a a a a….”
Trong lòng ta cảm thấy nhẹ nhõm, Tiểu Bạch nghĩ ra kế này đúng là không tồi nha. Nhìn xem anh hùng của ta nổi tiếng cỡ nào kia, ngay cả sơn tặc nhỏ nhoi ở nơi thâm sơn cùng cốc này nghe tới tên hắn cũng sợ đến thế.
“Đại vương, đại vương đừng tức giận, đừng tức giận…” Béo đại nương vỗ vỗ lưng hắn, thuận thế hung tợn trừng mắt nhìn ta: “Nha đầu kia, ngươi thật sự là vị hôn thê của Liễu Họa Niên?”
“Đương nhiên! Vị hôn thê chẳng lẽ còn là giả sao?” Ta nói hợp tình hợp lý, không chút chột dạ.
“Ngươi có bằng chứng gì?”
“Các ngươi viết thư gọi hắn đến chuộc ta, hoặc là mang ta đi tìm hắn, gặp nhau đối chất chẳng phải sẽ rõ sao?” Bước này mới là mấu chốt trong kế hoạch của Tiểu Bạch đây! Liễu Họa Niên phiêu bạc khắp nơi, hành tung bất định, tuy rằng biết hắn ở Giang Nam, nhưng Giang Nam lớn như vậy, trong một thời gian ngắn cũng không biết nên tìm ở đâu. Lợi dụng đúng lúc ta đang bị bắt, đem việc này phóng đại lên, truyền ra ngoài – hôn thê của hắn bị bắt giữ ở Hồng Ngưu sơn trại, khẳng định hắn sẽ vì hiếu kỳ mà đến xem thử. Hắn là đại hiệp, nếu đến đây, nhìn thấy một thiếu nữ yếu đuối là ta, bị bọn sơn tặc áp bức, nhất định sẽ ra tay cứu giúp. Hắn cứu ta một lần, ta có thể quang minh chính đại vì đáp tạ ân cứu mạng mà lấy thân báo đáp… Ai dza, Tiểu Bạch ơi Tiểu Bạch, sao ngươi lại thông minh như vậy, một hòn đá ném hai con chim, dĩ dật đãi lao(1), thật là hảo kế!
Khó trách trước đó ngươi ngoan ngoãn bó tay chịu trói, nguyên lai là đã sớm có tính toán. Trở lại việc nếu ta thật sự gả cho Liễu Họa Niên, ta nhất định sẽ đáp tạ ngươi thật tốt, à, ngươi thích uống rượu như vậy, ta sẽ đem mười hai vò rượu nữ nhi hồng mà cha ta thích nhất tặng cho ngươi.
Đang vui sướng trong lòng, chợt thấy đầu lĩnh sơn tặc giơ tay, run run rẩy rẩy chỉ vào ta, gật gật đầu, thở mạnh một hơi, hai mắt trắng dã, ầm một cái ngã về phía sau bất tỉnh nhân sự.
Ta ngây ra.
Béo đại nương cùng một đám người vội vàng lao tới vây quanh hắn, ấn huyệt nhân trung, kêu gào lay người hắn, tên đầu lĩnh kia rốt cuộc cũng từ từ tỉnh dậy, sóng mắt lướt tới chỗ ta, mắt bỗng đỏ lên, ôm béo đại nương khóc rống: “Thẩm thẩm ơi làm sao bây giờ? Liễu Họa Niên sao lại có vị hôn thê a… Ta phải làm sao phải làm sao bây giờ?”
Trời đất?? Đây là tình huống gì?
A, Tiểu Bạch nói đầu lĩnh sơn tặc ưa thích nam nhân, chẳng lẽ, hắn cũng…
Béo đại nương hừ một tiếng, ánh mắt như hai thanh phi đao bay thẳng về phía ta, nhe răng cười nói: “Vậy thì còn gì dễ hơn nữa? Đem nha đầu kia đi làm thịt, hắn sẽ không còn vị hôn thê nữa?”
“Đúng rồi!” Đôi mắt đầu lĩnh sơn tặc sáng lên, cả người hơi thở thoi thóp trong chớp mắt trở nên sinh khí dồi dào, nhảy bật dậy, ngửa mặt lên trời cười lớn nói: “Quả nhiên ông trời cũng đáp lại mối si tình của ta, giúp ta hoàn thành tâm nguyện, nên mới mang hôn thê của Liễu Họa Niên đến tận cửa! Oa ha ha ha, chỉ cần giết ả, ta có thể cướp được trái tim của Liễu lang, thay thế ả…”
Một vị chua chua từ trong ngực trào lên, liền bị ta đè nén lại, nhưng cũng không ngăn được gai ốc đang nổi khắp người. Ta biết rõ thanh danh của Liễu Họa Niên ở bên ngoài, từ bà lão bảy mươi cho đến nữ oa bảy tuổi, tất cả đều đối với hắn ưu ái có thừa. Chẳng qua ta lại không biết rằng, nguyên lai mị lực của hắn đã lan ra đến nỗi ngay cả nam nhân cũng vì hắn mà thần hồn điên đảo tới mức này… Lại nhìn tới vị đại vương trước mắt, bộ dáng chỉ đẹp hơn con khỉ một chút, thật sự ta cũng thương cảm thay cho Liễu Họa Niên.
Mắt thấy hắn rút ra một thanh đao chém về phía ta, ta vội vàng nói: “Chờ một chút!”
“Ngươi có cái gì muốn trăn trối gì thì nói mau lên!”
“Ngươi giết ta, Liễu Họa Niên sẽ không bỏ qua cho ngươi.”
“Hừ, ta thà rằng chàng hận ta cả đời cũng còn hơn là cả không nhìn đến ta cả đời!” Mũi đao chỉ còn cách ta gần một thước.
Ta lại vội hét lên: “Chờ một chút! Cái đó… ngươi, ngươi muốn bao nhiêu ngân lượng, ta, ta, đều có thể cho ngươi, đừng đừng giết ta.”
Đầu lĩnh sơn tặc cười lạnh: “Bao nhiêu tiền cũng không quan trọng bằng trái tim của Liễu lang!”
“…” Kia rõ ràng cũng là lời thoại mà ta đã nghĩ, nhưng vì sao từ miệng người khác nói ra lại khiến ta buồn nôn thế này? Xong rồi, chẳng lẽ ta thực sự phải chết trong tay tên biến thái này sao? Chính ngay lúc ta đang tuyệt vọng, chợt thấy tiểu Bạch lấp ló ngoài cửa đại sảnh, lộ ra nửa thân người, hướng về phía ta ra hiệu, sau đó mở to miệng nói từng chữ mà không phát ra âm thanh nào.
Ta theo bản năng đọc ra lời hắn: “Cho dù ngươi có giết ta thì cả đời này cũng không có cơ hội nhìn thấy Liễu Họa Niên, chi bằng ngươi lưu ta lại dẫn dụ Liễu Họa Niên đến đây, gặp hắn rồi giết ta cũng chưa muộn mà.”
Trong một khắc cuối cùng, lưỡi đao dừng lại cách đầu ta khoảng một tấc.
Ta lén lau mồ hôi lạnh – nguy hiểm thật! Chậm một chữ nữa là ta mất đầu rồi.
Chỉ thấy đầu lĩnh sơn tặc còn đang suy nghĩ một hồi rồi gật đầu nói: “Có lý. Người đâu, đem nữ nhân này tiếp tục nhốt tại phòng củi cho ta.” Dứt lời, thu đao, xoay người, vui vẻ nói với béo đại nương: “Thẩm thẩm, Liễu lang sắp tới rồi, người may cho ta mấy bộ xiêm y mới đi, còn có trang sức mới nữa, ta muốn trang phục phải thật đẹp.”
Ta lại nổi gai ốc đầy người. Mấy tên sơn tặc tới áp giải ta, ta cố gắng nhịn lại, rốt cuộc vẫn nhịn không được quay đầu lại nói: “Cái kia… Đại vương?”
Đầu lĩnh sơn tặc đang cầm gương soi, soi qua soi lại, thuận miệng đáp một câu: “Gì đấy?”
“À…ừm… tuy rằng nói vậy không hay lắm, nhưng mà… Liễu Họa Niên, à không, ta nói vị hôn phu của ta, hình như… không phải là đoạn tụ(2).
“Vậy thì tốt quá.” Hắn vẫn chăm chú soi gương như trước.
“…có điều, ngươi, ngươi là nam mà…”
“Cái gì?” Rốt cuộc hắn cũng bỏ gương xuống, nhảy dựng lên, quay đầu lại trừng mắt nhìn ta: “Lão nương từ đến chân có điểm nào giống nam nhân?”
Ta hớp một ngụm lãnh khí, đầu óc trống rỗng.
Chao đảo, béo đại nương còn ở bên cạnh đệm thêm vào: “Còn nữa, Nguyệt Tịch nhà chúng ta chính là giang hồ đệ nhất mỹ nhân đó nha!”
Nguyệt Tịch… Chẳng lẽ… “Ngươi là… Lâm Nguyệt Tịch?”
Đầu lĩnh sơn tặc thản nhiên cười, cái miệng đỏ như máu ngoác ra tới mang tai, “Nếu không phải vậy ngươi cho là ai?”
Một trận gió lạnh thổi qua.
Ta nhớ tới lời nói của Kim Đại Hải – bang chủ Cự Kình Bang: “Hướng đại tiểu thư trời sinh dung mạo đẹp tuyệt trần, theo suy nghĩ nông cạn của tại hạ, cũng chỉ có Lâm Nguyệt Tịch cô nương mới có thể so sánh cùng đại tiểu thư.”
“À, vị Lâm cô nương kia rất đẹp sao?”
“Đương nhiên, đó chính là giang hồ đệ nhất mỹ nhân mà…”
A, thật là tuyệt vọng với cái giang hồ này.

(1) Dĩ dật đãi lao nằm trong tam thập lục kế.
Kế “Dĩ dật đãi lao” là lấy sự thanh thản để đối phó với hấp tấp, nhọc nhằn; dưỡng sức mà đợi kẻ phí sức. Kế này viết ở trong thiên “Quân Tranh” của bộ “Tôn Tử Binh Pháp”: “Lấy gần đợi xa, lấy nhàn đợi mệt” nghĩa là trên chiến thuật phải tìm nắm trước địa vị chủ động để ứng phó với mọi tấn công của địch. Cũng có ý nói nên chuẩn bị chu đáo, dễ dàng lấy cái thế bình tĩnh xem xét tình hình biến hóa mà quyết định chiến lược, chiến thuật. Đợi địch mỏi mệt, tỏa chiết bớt nhuệ khí rồi mới thừa cơ xuất kích. Tôn Tử gọi thế là: “Ẩn sâu dưới chín từng đất, hành động trên chín từng trời”. Sử dụng sách lược này đòi hỏi thái độ tuyệt đối trầm tĩnh ứng biến, đo được ý kẻ thù, hoàn cảnh kẻ thù, thực lực kẻ thù. Nếu thời cơ chưa chín thì đứng yên như trái núi. Khi cơ hội vừa tới thì lập tức lấp sông, chuyển bể. Tư Mã Ý ngăn Gia Cát Lượng ở Kỳ Sơn. Chu Du phóng hỏa tại Xích Bích. Tào Tháo đại phá Viên Thiệu nơi Quan Độ. Tạ Huyền đuổi Bồ Kiên ở Phi Thủy. Tất cả đều lấy ít đánh nhiều, thế kém vượt thế khỏe. Tất cả đều là kết quả sử dụng tài tình sách lược “Dĩ dật đãi lao”. (wikibook.org)
(2) Đoạn tụ : boy x boy . Chi tiết xin vui lòng google “Đoạn tụ chi phích.” ( Mình không có hứng thú với đam mỹ nên lười -___- )

5.
“Tức chết ta tức chết ta tức chết ta a a a…” Bên trong phòng củi, ta phẫn nộ phát tiết, mà thính giả duy nhất, dĩ nhiên là Tô Tiểu Bạch.
So với ta đang tức sùi bọt mép, rõ ràng hắn bình tĩnh hơn rất nhiều, trong tay cầm bình rượu không biết trộm được từ đâu tới, một bên tự rót rượu cho mình, một bên để mặc ta gào thét.
“Sau khi ta trở về, chuyện đầu tiên làm chính là đi giết cái tên Kim Đại Hải! Hắn dám nói chỉ có mẫu hầu tử, à không, mẫu tinh tinh kia là có dung mạo ngang ngửa ta! Hắn cư nhiên dám nói lông mày nàng dày đậm hơn ta…”
Tô Tiểu Bạch nghe tới đó, khẽ giơ tay lên chặn lại: “Chuyện đó, ngừng lại đã, lông mày của nàng ta đích xác là dày đậm hơn so với ngươi.”
Ta cả giận nói: “Kia còn có thể xem là lông mày sao? Rõ ràng là hai cái chổi nằm trên hai con mắt cá chết mà!”
Tô Tiểu Bạch thức thời ngậm miệng lại.
Ta ôm ngực, thống khổ tột cùng: “Cư nhiên dám đem ta ra so sánh với người xấu xí như vậy, còn nói dung mạo chúng ta không mấy khác biệt, từ nhỏ tới lớn ta chưa từng chịu qua sỉ nhục như vậy… Mắt của người giang hồ đều bị mù rồi sao? Như thế nào lại chọn nàng làm đệ nhất mỹ nhân? Hay là… người mắt bị mù chính là ta, ta xấu như vậy mà tự mình không biết?” Lòng tự trọng của ta bị tổn thương nghiêm trọng, hướng ánh mắt trông mong về phía người vĩnh viễn là đồng minh của mình, nóng lòng tìm kiếm sự công bằng, hỏi một cách đáng thương: “Tiểu Bạch, ngươi nói xem, chẳng lẽ bộ dạng của ta thật sự xấu giống như Lâm Nguyệt Tịch kia sao?”
Tô Tiểu Bạch chẳng qua chỉ yên lặng mà nhìn ta.
Ta chờ hơn nửa ngày, cũng không thấy hắn an ủi, đành bĩu môi, quay đầu lại tiếp tục phát tiết cơn giận của mình: “Tóm lại, đem ta đi so với người xấu xí như vậy, căn bản chính là sỉ nhục ta! Sau khi trở về ta nhất định phải giết hắn! Tiểu Bạch, ngươi phải giúp ta.”
Hắn khẽ kêu một tiếng, rốt cuộc chậm rãi mở miệng: “Nếu như ta nhớ không lầm, hình như hắn mượn của cha ngươi năm mươi vạn lượng bạc, nếu ngươi giết hắn, bạc không thu hồi lại được, cha ngươi sẽ…”
Tưởng tượng đến vẻ mặt của cha lúc đó, ta theo bản năng rùng mình một cái, nhưng vẫn không chịu bỏ qua: “Vậy trước hết buộc hắn phải trả tiền, sau đó giết hắn!”
Tô Tiểu Bạch lộ ra nét mặt như đang suy nghĩ gì đó, thản nhiên nói: “Kỳ thực ngươi cần gì phải nổi giận như vậy, có tình địch như thế, ngươi hẳn phải cảm thấy vui mới đúng.”
Ta chau mày, vẫn không hiểu.
“Hoa hồng cần lá cây để làm nền, cũng đạo lý đó, ngươi cùng nàng ta đứng chung một chỗ, Liễu Họa Niên sẽ yêu thích người nào, hiển nhiên cũng đã rõ.”
Hắn nói ngắn gọn, nhưng ta nghe lại hiểu, trong lòng ngọt ngào nói: “Tiểu Bạch, ngươi khen ta đẹp phải không? Đáng ghét, muốn khen ta thì nói thẳng đi, còn vòng vo như vậy…” Vừa nói, vừa đưa hai tay lên ôm má, phòng củi đơn sơ không có gương, ta đành phải dùng đôi mắt hắn làm gương, tự tán thưởng khuôn mặt xinh đẹp của mình. “Bà vú ta nói, người làm vú nuôi cho người ta hơn hai mươi năm, chưa thấy qua đứa trẻ nào đẹp như ta… người nói đôi mắt ta tựa như quả nho tím vừa mới ướp lạnh, như ánh sáng trên mặt nước trong veo; người nói miệng của ta tựa như tẩm trong nước anh đào, cho tới giờ vẫn mềm mại như vậy, người nói gương mặt ta, tựa như quả mật đào mới hái xuống từ trên cây, chạm vào mềm mại mịn màng…”
Đang nói một cách hứng khởi, bụng ta đột nhiên phát ra tiếng “ùng ục…”
Tô Tiểu Bạch phì cười “Ta vẫn chưa từng thấy qua người nào đang đói bụng mà vẫn có thể tự khen mình.”
Bị hắn trêu như vậy, ta nhận ra, đúng là ta rất đói. Từ khi bị bắt tới giờ chưa được ăn gì cả, sơn tặc chết tiệt, dám ngược đãi ta như vậy, ngay cả nước bọt cũng không cho! Đang thương tâm, một bàn tay chìa tới trước mặt, mắt ta sáng lên – quả đào!
Tô Tiểu Bạch nhướng nhướng mày.
Ta vội vàng nhận lấy, cắn xuống một cái, cả miệng đầy nước, ngọt quá, “Woa, ngươi lợi hại thật, sao thời điểm nào cũng có thể lấy đồ ăn từ trong người ra?”
Hắn chẳng qua chỉ cười cười không nói.
Ta vừa ăn đào, vừa tính toán thảo luận việc chính, vì thế hỏi: “Tiểu Bạch, ngươi nói, Liễu Họa Niên thật sự sẽ đến cứu ta sao?”
“Cho dù hắn không đến, cũng có thể bức hắn đến.”
“Á à, bức như thế nào?”
Tô Tiểu Bạch hướng nụ cười thần bí về phía ta, “Nếu như tất cả người trong thiên hạ đều biết rõ vị hôn thê của hắn bị giam giữ tại Hồng Ngưu trại, ngươi nói, hắn còn có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục ung dung lui tới sòng bạc thanh lâu sao?”
Những lời này, nửa câu đầu hoàn toàn không có vấn đề, nhưng nửa câu sau ta nghe thế nào cũng cảm thấy không được tự nhiên, suy nghĩ một chút, nhíu mày nói: “Cái gì mà sòng bạc thanh lâu?”
“Hoàng kim bạch bích mãi ca tiếu, nhất túy luy nguyệt khinh vương hầu(1). Nếu không, ngươi cho là, đại tài tử của ngươi sau khi thi rớt mấy lần liên tiếp, tài danh, hiệp danh từ đâu mà ra?” Hắn giương khóe môi lên cười nhạt, ta nhất thời bị mất hứng: “Không cho ngươi cười nhạo Liễu Họa Niên!”
Hắn lập tức ngưng cười, nhìn ta chằm chăm, ánh mắt nồng đậm. Là đứa con cưng của thiên hạ đệ nhất thành chủ, từ nhỏ như trăng được sao vây quanh, kẻ hầu người hạ như mây, bởi vậy, kỳ thực khi hắn không cười, cũng có điểm khiến cho người khác cảm thấy không giận mà uy.
Nhưng, đó là đối với người khác mà nói.
Đối với ta thì hoàn toàn vô tác dụng, ta không cần sợ hắn nổi giận, hay nói đúng hơn, cho tới giờ ta cũng không để ý tới việc hắn vui hay buồn, vì thế, ta xoa xoa bụng, lặp lại câu nói kia: “Liễu Họa Niên là thần tượng của ta, không cho ngươi nói bậy về hắn nữa!”
Đúng như ta nghĩ, hàng mi như cánh bướm rũ xuống che khuất biểu tình, hắn ừm một tiếng, nhu thuận, ngoan ngoãn, khôi phục lại dáng vẻ tiểu Bạch mà ta biết.
“Nói tóm lại, bất kể dùng cách gì, ngươi nhất định phải làm cho Liễu Họa Niên tới cứu ta.”
“Ừm.” Hắn nhẹ giọng nói: “Ta đã nghĩ ra biện pháp.”
Thần kinh ta rung lên, vội cầm tay hắn lay lay: “Nói mau!”
Tầm mắt hắn dừng trên tay ta một chút, khi ngước mắt lên, không biết có phải ta nhìn lầm hay không, nhưng trong đôi mắt đó dường như có vẻ mơ màng chợt lóe lên, đợi khi nhìn kỹ lại, đã biến mất không tung tích.
“Người trong giang hồ, đối với chuyện càng thần bí thì càng cảm thấy hứng thú, đối với chuyện càng thái quá thì càng không mảy may nghi ngờ. Bởi vậy, cùng với việc gióng trống khua chiêng đi nói khắp nơi là ngươi đang ở trong sơn trại, không bằng tự tay viết trên một tờ giấy “Hôn thê của Liễu Họa Niên bị giam giữ tại Hồng Ngưu sơn”, bỏ vào ống trúc, thả xuống khe nước, để nó trôi xuôi dòng xuống núi.”
Ta hoàn toàn kinh ngạc.
… thật sự là mưu kế tuyệt diệu nha!

(1)Hoàng kim bạch bích mãi ca tiếu, nhất túy luy nguyệt khinh vương hầu: Vàng bạc ngọc ngà mua lời ca tiếng cười, say đắm ánh trăng xem nhẹ quyền quý.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

The Soda Pop