Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Yêu em thiên trường địa cửu - trang 1

Một ngày nào đó...

Cô đi chợ mua rau, anh ở nhà thu dọn phòng.

Anh vô tình chạm vào tập thơ của Tagore, một tấm ảnh chụp chung của hai người rơi ra.

Trong ảnh, anh trông hơi ngố, còn cô cười rất nhạt.

Khi kẹp tấm ảnh về chỗ cũ anh mới phát hiện ra phía sau có một dòng chữ nhỏ ngay ngắn và nắn nót:

“Ngốc ạ, người em chọn là anh.”

Anh cười ngây ngô nhìn tấm ảnh.

Ánh nắng ngoài cửa sổ đang rực rỡ.

Chương 1

Đây là con phố buôn bán cũ rất phồn hoa trong cái thành phố cũ kỹ này, mọi thứ được trưng bày với màu cổ, hương cổ, cũng chính nó là người chứng kiến thời khắc thành phố cổ này trở thành thành phố quốc tế hóa. Những kiến trúc cũ loang lổ in đậm dấu vết của lịch sử, nặng nề mà trầm lắng khiến người ta bồi hồi nhớ lại những khoảng thời gian đã qua. Văn phòng Tần Phóng là ngôi nhà hai tầng mô phỏng kiến trúc cổ nằm ở đầu phố.

Phố cổ tấc đất tấc vàng, tiền thuê phòng ở đây đắt tới mức khiến người ta phải lè lưỡi, giống như văn phòng thiết kế mang đậm cảm giác hiện đại này nên xây dựng ở khu chung cư mới thì phù hợp hơn. Để tránh cho thành phố này phát triển quá mức mà mất đi nét đẹp vốn có, nhiều năm gần đây chính phủ không ngừng đầu tư phát triển khu chung cư Đông Hải. Nhiều chuyên gia trong thành phố dự đoán trong tương lai khu chung cư mới này sẽ là mảnh đất vàng của thành phố, vì vậy nhiều công ty lớn, các khu nhà ở kiểu mới lần lượt kéo nhau ra khu chung cư mới.

Có điều đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Nhan Nặc lựa chọn nơi này để xin việc, cũng may cô đang sống trong một ngôi nhà kiểu cũ ở gần đó, nếu làm việc ở đây thì hằng ngày cô không cần lãng phí ba, bốn tiếng đồng hồ đi lại. Cô sửa sang lại quần áo một chút, hít một hơi thật sâu rồi chầm chậm bước vào.

Văn phòng này chia làm hai tầng, phòng hội nghị ở cuối hành lang dài và sáng sủa, hai bên là cửa kính chạm đất, mọi thứ bên trong chỉ cần liếc cái là thấy ngay. Cả khu làm việc được bày trí theo phong cách rất hòa nhã, bàn làm việc của mỗi người đều có điểm đặc sắc riêng, hoặc là đặt vài chậu cây nhỏ, hoặc là treo tranh sặc sỡ, hoặc là bàn ghế không phù hợp với cá tính, mới nhìn có thể cảm thấy lộn xộn nhưng đâu đâu cũng thể hiện nét cá tính, trên gương mặt những người làm ở đây cô không hề nhìn thấy sự áp lực, căng thẳng, dè dặt, mà còn cảm thấy họ tự do tự tại như chính trong ngôi nhà của mình.

Nhan Nặc nghĩ, làm việc ở đây chắc chắn sẽ rất thoải mái.

Nhưng nhìn quần áo của mình, cô lại buồn bã nghĩ lần nộp đơn này lành ít dữ nhiều, bộ quần áo màu xám nhạt của cô nghiêm túc tới mức cứng nhắc, không hề hợp với phong cách thoải mái nơi đây. Có điều khi cô bước vào phòng hội nghị chờ phỏng vấn thì thấy một hàng dài ăn mặc chỉnh tề, cô cũng bớt căng thẳng, hóa ra mọi người đều rất cẩn thận.

Cô gần như là người cuối cùng tới đây, nhìn qua một lượt thấy người tới phỏng vấn phân nửa là con gái, có vài người vui vẻ lại thêm phần lo lắng khi nói chuyện với nhau, có vài người với gương mặt già dặn nhìn đăm đăm, tỏ vẻ rất trang trọng. Nhan Nặc cảm thấy mình là người thoải mái nhất, công việc vốn là giúp bản thân có gì đó để làm, được hay không cũng do ý trời.

Khoảng năm phút sau, có một người cao gầy bước vào, vừa vào đã khiến mọi người “sáng mắt”, quả đầu tổ chim rất bắt mắt, áo sơ mi xanh trắng, quần soóc ka ki và một đôi xăng đan giản dị, nhìn có vẻ rất bụi, người ấy còn rất trẻ. Cậu ta cầm một tập tài liệu, vừa bước vào đã khiến cả phòng im lặng.

“Mọi người đến đủ rồi chứ? Chúng ta sẽ kiểm tra viết trước.” Chàng trai này vốn muốn chau mày bóp miệng để nghiêm túc một chút nhưng ai ngờ vừa liếc nhìn đề bài một cái cậu ta liền phì cười: “Trời ạ, người ra đề đúng là thiên tài”, sau đó vui vẻ phát cho mỗi người một tờ.

“Hai mươi phút sau tôi quay lại thu bài, mọi người cứ cân nhắc mà làm.”

Nói xong, cậu liền ra ngoài. Thực sự nếu chăm chú lắng nghe hai từ “cân nhắc” thì cảm thấy ý nghĩa của nó rất sâu xa.

Đề vừa phát ra đã khiến cả phòng hội nghị râm ran, dù quen nhau hay không họ cũng chụm đầu lại thì thầm.

“Đây là đề kiểm tra viết? Tôi đi làm lâu như thế, chưa bao giờ nhìn thấy cái đề nào như thế này! Không phải che mắt người khác đấy chứ, hay là... Đây là tiêu chuẩn kiểm tra, đánh giá nhân tài mới được nghiên cứu sao?”

“Tôi cũng chưa thấy bao giờ, tôi nghĩ chắc là kiểm tra khả năng ứng biến và EQ của chúng ta.”

“Ôi trời ơi! vẫn còn thể loại kiểm tra ứng tuyển viết tay!”

“...”

Những lời bàn luận không ngớt, khả năng liên tưởng và phỏng đoán được mở rộng hết sức.

Nhan Nặc ngồi cuối cùng, nên đương nhiên là người cuối cùng nhận được đề kiểm tra đang được thảo luận râm ran này. Đề đến tay, cô cẩn thận cúi xuống nhìn, đập vào mắt là kiểu viết chữ thảo bay lượn, trong đó chỉ có ba câu hỏi:

Bạn có đủ nghị lực chứ?

Khả năng chịu đựng của tim bạn tốt chứ?

Khả năng chịu chấn động của màng nhĩ tốt chứ?


Cô sững người, đưa mắt nhìn xung quanh, lẽ nào mình vào nhầm chỗ? Cô bước vào vườn bách thú và đang ứng tuyển vào vị trí người dạy thú?

Cô nghĩ một lát rồi ghi đáp án vào phần đề trống: Đủ, tốt, tốt.

Nhanh chóng đặt bút xuống, lúc đó cô mới phát hiện ra xung quanh vô cùng yên tĩnh, những ứng viên khác đang tranh thủ từng giây từng phút để viết, một số người viết đầy một mặt giấy chỉ trong vòng mấy phút.

Chỉ ba câu hỏi đơn giản thế cần phải viết dài và lâu như vậy sao? Những người này hình như đã viết lại tất cả cuộc sống của mình lên tờ A4 nhỏ bé vậy, cô khẽ thở dài, xem ra bản thân mình lại tách rời khỏi xã hội rồi, hy vọng về công việc này không lớn, bởi vì từ trước tới giờ cô không giỏi trong việc tự đề cử bản thân.

Đáng tiếc thật, nơi này gần chỗ cô ở như thế. Cũng may, cách đây hai ngày bà chủ nhà có giới thiệu cô tới làm việc ở quán cà phê ở góc phố, cô đã tới đó rồi, môi trường làm việc cũng được, lát nữa cô qua đó hỏi xem họ còn cần người nữa không.

Nhan Nặc quyết định rồi đặt bài kiểm tra ngay ngắn, ra khỏi phòng hội nghị. Vừa ra tới cửa phòng thì chàng trai đầu tổ chim ban nãy chạy vội tới hỏi: “Cô ơi, sao cô không đợi kết quả mà đã đi rồi?” Trán chàng trai lấm tấm mồ hôi.

Nhan Nặc sững lại một lát rồi cười: “Xin lỗi, chỉ là tôi cảm thấy mình không phù hợp lắm.”

Cô mệt mỏi khi phải tranh giành với người khác, cô mong muốn một công việc có thể tiêu khiển thời gian mà không quá nhiều áp lực, mặc dù hai điều này thực sự luôn song hành với nhau.

“Ấy, thế nhưng Giám đốc Phương nói cô rất phù hợp!”

Ngay từ đầu đã nói muốn giữ cô gái này lại, ai biết được nhoáng một cái cô ấy đã đi rồi. Chàng trai cảm thấy khó hiểu, đầu tóc càng rối.

“Cô có muốn phỏng vấn không?”

Chàng trai liếc mắt nhìn Nhan Nặc nhỏ bé, hình như cô gái này không thực sự phù hợp, người yếu ớt như một bông hoa lan trong sơn cốc, e rằng sếp bẻ nhẹ một cái là gẫy. Có điều Giám đốc Phương đã mở lời rồi thì chắc chắn anh ấy có lý của mình.

Nhan Nặc cảm thấy khá bất ngờ, không ngờ thái độ làm cho có lệ của mình lại mang lại cơ hội phỏng vấn, cô gật đầu ngay không nghĩ ngợi nhiều, nói chung chẳng ai từ chối cơ hội tốt thế này cả.

Lần này cô không cần quay trở lại phòng hội nghị nữa mà được dẫn lên văn phòng trên tầng hai. Ngoài cửa treo một tấm biển thủy tinh hình lập thể: Phương Lỗi - Giám đốc kinh doanh, chắc đây là Giám đốc Phương rồi.

Cô lặng lẽ ngồi đợi một lát, từ ngoài cửa nhìn vào, cô thấy tầng hai rộng rãi hơn nhiều, hai bên là phòng làm việc, khu ở giữa để trống làm nơi nghỉ ngơi, phòng trà được thiết kế tinh xảo, còn có vài gian phòng tập thể hình kiểu nhỏ nữa, chắc chắn đã được thiết kế vô cùng cẩn thận và tâm huyết nên nơi này có không khí của gia đình, không khiến người ta có cảm giác mệt mỏi như nơi làm việc bình thường.

Tiếp đó, một người đàn ông mặc quần âu màu đen và áo sơ mi màu vàng nhạt bước vào, anh ta đeo kính màu vàng, dáng vẻ đĩnh đạc, lịch lãm, lịch sự, chìa tay ra giới thiệu: “Chào cô, tôi là Phương Lỗi.”

Nhan Nặc cũng thoải mái giơ tay ra bắt: “Tôi là Nhan Nặc, mong được chỉ bảo.”

“Mời ngồi.”

Người đàn ông ra hiệu cho cô ngồi xuống sofa, sau đó về vị trí, cầm hồ sơ đặt trên bàn lên xem một lượt rồi nói: “Cô là thạc sĩ của trường T à? Với điều kiện của cô, có thể tìm một nơi tốt hơn.”

“Nhưng tôi chọn nơi này. Lẽ nào Giám đốc Phương nghĩ văn phòng của mình không đủ xuất sắc sao?”

Lựa chọn thứ mình yêu, yêu thứ mình lựa chọn, trước giờ cô vẫn thế.

“Khà khà, văn phòng của chúng tôi đương nhiên là được đánh giá tốt nhất trong giới rồi.” Nói đến đây, vẻ tự hào lộ rõ trên gương mặt người đàn ông. “Vậy xin hỏi cô vì sao lại lựa chọn nơi này?” Nói xong, người đàn ông cầm cốc trà lên uống một ngụm, ban nãy gặp phải khách hàng rất khó giải quyết nên anh đã mất không biết bao nhiêu nơ ron thần kinh và nước bọt.

Nhan Nặc thật thà trả lời: “Bởi vì nơi này gần chỗ tôi ở.” Cô hoàn toàn không che giấu lý do nghe có vẻ trẻ con của mình.

“Khụ... khụ... khụ.” Phương Lỗi không ngờ rằng có người sẽ trả lời thế này nên ngay lập tức bị sặc, xấu hổ rút giấy ăn ra lau miệng, sau đó chỉ vào hồ sơ và hỏi: “Ở hồ sơ có ghi cô có một năm rảnh rỗi.”

“Có thể không nói được không?” Ánh mắt Nhan Nặc thoáng chút buồn đau, cô cảm thấy giọng điệu của mình không tốt nên hạ giọng giải thích: “Là vì lý do cá nhân.”

“Tôi xin lỗi”, Phương Lỗi lịch sự đáp.

Nhan Nặc lắc đầu cười, cô bắt đầu thích người này rồi, còn trẻ mà đã ngồi ghế giám đốc kinh doanh, không hề tỏ ra kiêu ngạo, làm bộ, ngược lại rất khách khí. Ngoài việc có học vấn cao ở một trường đỉnh ra, những điểm khác đâu đâu cũng có, tại sao anh lại chỉ chọn cô?

Phương Lỗi lăn lộn nhiều năm, đã gặp biết bao kiểu người, nên những suy nghĩ đơn giản của Nhan Nặc chỉ cần tinh ý một chút là có thể đoán ra, anh cười rồi hỏi: “Biết vì sao tôi chọn cô không?”

Nhan Nặc nhớ lại ba chữ đơn giản trong bài trả lời của mình, cô chậm rãi đáp: “Vì tôi rất thẳng thắn?”

Cô nói chuyện hay làm việc đều rất thẳng thắn, điều này thực ra là khuyết điểm của cô, va chạm bao nhiêu năm rồi, dù cuối cùng lâm vào bước đường cùng nhưng tính cô vẫn không thay đổi.

“Thẳng thắn là tốt, tôi cũng là người thẳng thắn. Trong văn phòng của tôi không cần những người khom lưng uốn gối xu nịnh, chỉ cần không ảnh hưởng tới công việc thì thỉnh thoảng pha trò tôi cũng mắt nhắm mắt mở cho qua!” Nói xong, anh cười rồi tiếp tục: “Vậy thôi, tôi không vòng vo nữa, thi viết cũng qua rồi, có điều lâu lắm rồi mới có một người cho tôi đáp án ba chữ như cô, tôi thích điểm này.”

Thực sự đơn giản thế sao? Xem ra gặp may thật rồi, vô tình lại nhận được sự thích thú từ người khác. Nhan Nặc dường như cũng bị nhiễm sự nhiệt tình từ Phương Lỗi, cô cười đáp: “Cảm ơn.”

Phương Lỗi đứng dậy nói: “Chào mừng cô trở thành một thành viên của chúng tôi”, sau đó thêm một câu: “Dù rất muốn cùng làm việc với cô, có điều phải để sếp lớn của chúng tôi thông qua mới được, dù sao việc cô phải làm là trợ lý của sếp lớn, thân thiết mà nhắc nhở thế này, con người sếp lớn không dễ đối phó, dễ cáu dễ giận, cô cần phải xuôi theo sếp.”

Hai bên trán cô giật giật, sao cô có cảm giác những lời anh nói giống như cô sắp phải đối phó với sư tử đực châu Phi thế này? Vị trí này treo lơ lửng trên web tìm việc một thời gian dài, rõ ràng lương lậu đều rất ok, lại liên tục thay người, hay là vì khó phục vụ sếp lớn này chăng?

Phương Lỗi dẫn Nhan Nặc tới đầu kia của tầng lầu, gõ cửa: “Sếp, là tôi.”

Sau đó anh xoay tay nắm cửa, bên trong vọng ra tiếng sư tử đực rất dễ nghe nhưng đầy uy lực: “Tốt nhất là cậu nên có việc gì đó!”

Phương Lỗi bất lực lắc đầu, anh nhìn Nhan Nặc, cười đau khổ rồi bước vào, tiếp đón cơn thịnh nộ của ai đó.

“Cậu xem cậu nhận cái đơn hàng gì thế này? Thể loại gì mà ngay cả bồn cầu cũng phải làm bằng vàng nguyên chất? Không thể chịu được, bảo lão ta chết đi.”

Một tờ hợp đồng khiến người ta bất mãn được ném thẳng ra ngoài không chút thương tiếc: “Còn cái này nữa, cái gì mà mang phong cách chủ nghĩa châu Âu chứ? Đòi vừa có phong cách điền viên thanh thoát lại vừa có phong cách Trung Quốc cổ điển, pha chút hương vị Ai Cập, đây là thiết kế nhà ở chứ không phải tạo ra cửa sổ thế giới?”

Phương Lỗi vội giữ lại bản hợp đồng suýt bị hủy, bất lực an ủi: “Được, được rồi. Cậu đừng gào nữa, tai tôi đâu có điếc, người ta trả được tiền thì lẽ nào chúng ta đuổi người ta đi? Sếp, cậu nói cho tôi xem tháng này cậu đã trả lại bao nhiêu đơn hàng rồi? Cậu ghét cũng không nhận, phẩm vị chán quá cũng không nhận, tâm trạng không vui cũng không nhận, lẽ nào cậu thực sự muốn chúng tôi, người trên người dưới đều uống gió tây bắc sao?”

Người được gọi là sếp kia không nói gì, thấy không cãi được Phương Lỗi, tiếp tục: “Tiểu Tiêu đâu? Sao cả ngày không thấy mặt, không muốn làm nữa phải không?” Nói chung nhìn cái gì cũng thấy ngứa mắt.

Phương Lỗi bực mình trợn mắt: “Người ta nửa tháng trước đã xin nghỉ việc rồi, thế mà vẫn cố chịu đựng đến hôm qua rồi tới ôm đầu kêu gào với tôi, không cho cậu ta ra đi thì có lẽ cậu ta tự sát.”

Có thể khoa trương thế nào anh đều khoa trương rồi, ám chỉ cậu sếp tính khí nóng nảy quá không ai chịu được, ở công ty này, ngoài Phương Lỗi, chẳng ai dám mắng sếp cả, đã thế miệng lưỡi còn độc địa nhất.

Tiểu Tiêu là trợ lý trước, một thanh niên vừa tốt nghiệp đang hừng hực sức xuân. Phương Lỗi vốn nghĩ nhân viên nam sẽ chịu khổ tốt hơn, ai biết được cậu ta cũng không chịu nổi hai tháng. Vì thế cái chức trợ lý này luôn có sự chuẩn bị sẵn, sợ đột nhiên có người xin nghỉ việc thì lại trở tay không kịp.

Phương Lỗi đặt hợp đồng lên một chỗ còn sạch sẽ trên bàn uống trà, sau đó nghiêm túc nói: “Được rồi, không nói chuyện này nữa, đây là trợ lý mới của cậu, Nhan Nặc.”

Nói xong, anh nhìn Nhan Nặc đang đứng yên ngoài cửa, nói: “Đây là người thiết kế chính của văn phòng chúng ta, cũng là tổng giám đốc ở đây - Tần Phóng, chúng tôi thường gọi cậu ấy là sếp.”

Thói quen của Nhan Nặc là bước vào một nơi mới sẽ nhìn ngó một lượt, nếu so sánh với phòng của Phương Lỗi thì nơi này chính là bãi rác. Trên bàn là một đống giấy, dưới đất toàn là bản vẽ, bút mỹ thuật, sách công cụ, nói chung là không tìm được chỗ đứng, trên sofa là chiếc áo khoác đã nhàu nhĩ, thêm tiếng sư tử gầm chấn động trời đất nữa, bây giờ cô đã hiểu tại sao đề thi viết lại có ba câu hỏi quái gở rồi.

Nghe Phương Lỗi giới thiệu thế, Nhan Nặc cũng lịch sự chào hỏi: “Chào Tổng giám đốc Tần, tôi là Nhan Nặc.”

Lúc này cô mới ngước nhìn người đàn ông ngồi sau bàn làm việc. Không biết anh cao hay thấp, mái tóc quăn tự nhiên, lông mày đậm, đôi mắt đen rất có thần, mũi cao, đôi môi đang mím lại, sơ mi trắng, ba cúc trên không cài để lộ khuôn ngực khỏe khoắn, thêm nữa là bộ dạng có vẻ uể oải, tỏa ra sức hấp dẫn hoang dại, không thể phủ nhận chỉ cần nhìn bề ngoài cũng thấy anh ta là một người xuất sắc.

Nghe thấy giọng nói dịu dàng, Tần Phóng mới chú ý đến người con gái trước mặt, chỉ nhìn một cái anh đã ghi nhớ ngay đôi mắt trong veo của cô. Anh còn nhớ trong lần tuyển ứng viên trước, vì một công trình có sự cố, anh tức quá hất cốc cà phê ra cửa khiến cho mấy cô gái tới ứng tuyển sợ phát khóc.

Cô gái tên Nhan Nặc này còn điềm tĩnh chán, ngay cả giọng nói cũng dễ nghe. Có điều, giọng anh vẫn lạnh tanh: “Cô này không được!”

Mặc dù Tiểu Tiêu hơi ngốc, cũng không tinh tế, nhưng dù sao cũng là con trai, làm việc sẽ tiện hơn nhiều. Không nói đến việc dùng nữ nhân viên sẽ dễ gây đố kỵ, chỉ cần nói tới việc họ bị mình quát một cái là bắt đầu nhiều lời, thậm chí người yếu đuối còn khóc nữa.

Không đợi Phương Lỗi lên tiếng, Nhan Nặc nói không hề khách khí: “Vì sao tôi không được?” Giọng cô lạnh lùng, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào Tần Phóng, chăm chú lắng nghe, giọng nói có chút bực bội. Cô chau mày, con người này quá võ đoán, cô không hề thích.

Phương Lỗi ngay lập tức lên tiếng: “Nhan Nặc, cô đừng để ý, công việc của Tần Phóng nhiều nên thường xuyên giở chứng. Hay là cô giúp cậu ấy pha cốc cà phê cho tỉnh táo. Đúng rồi, cho một phần tư túi đường.” Phương Lỗi nhắc nhở Nhan Nặc về thói quen của Tần Phóng.

Tần Phóng ném bút sang một bên, bắt đầu trận mắng mới: “Cậu nói ai hay giở chứng?”

Nhan Nặc nhìn Tần Phóng, không nói câu nào, đi về phía phòng trà.

Nhan Nặc đi rồi, Phương Lỗi mới tìm một chỗ rồi ngồi xuống, cười gian như một chú hồ ly, khác hẳn với vẻ đạo mạo trước mặt người khác, vẻ anh minh anh đều giấu đằng sau gọng kính. Anh chậm rãi đáp: “Sếp à, không phải cậu luôn muốn làm quen với chủ nhân của “Trái tim ấm áp” sao? Bây giờ người ta tới rồi cậu lại muốn đuổi đi, đến lúc hối hận thì đừng có gào tên tôi, tôi - không - chịu - trách - nhiệm!”

Chương 2

“Cái gì? Cậu nói cô ấy... chính là cô ấy?” Tần Phóng há hốc miệng ngạc nhiên, xoay ghế da sang hướng khác, đôi mắt có thần chăm chú nhìn Phương Lỗi để tìm câu trả lời.

Phương Lỗi gật đầu: “Cậu thừa biết là khả năng nhìn người của tôi không tồi mà, tôi nhìn người không sai đâu, chắc chắn là cô ấy, ngay cả ngữ điệu khi nói chuyện cũng giống nhau. Chỉ là tôi cảm thấy lần này cô ấy thiếu chút gì đó...”

Anh ngửa người ra ghế, ánh mắt có vẻ sắc bén của người làm kinh doanh, ngoại hình không được coi là đẹp trai nhưng lúc nói chuyện luôn khách khí và gây cười, phong độ ngời ngời, luôn khiến người khác phải tin vào những lời anh nói.

Nếu nói Tần Phóng là linh hồn của văn phòng thì Phương Lỗi chính là giá đỡ của văn phòng. Anh có khả năng nhìn là không quên, ứng phó linh hoạt nên luôn mang lại nhiều cơ hội phát triển cho văn phòng này.

Ánh mắt xa xăm của Tần Phóng dừng lại ở các tác phẩm anh đã đoạt giải đang treo trên tường, im lặng một hồi, không biết đang nghĩ gì nữa, hồi lâu sau mới chậm rãi lên tiếng, giọng điệu đã không còn chút phóng khoáng như ban nãy nữa: “Cô ấy thiếu tình cảm.”

Trực giác mách bảo anh rằng cô ấy của hiện tại sẽ tuyệt đối không thể nói những lời như khi đó. Ánh mắt cô ấy quá lạnh lùng, chỉ lúc tức giận mới có chút xao động.

Phương Lỗi đồng ý với Tần Phóng: “Được rồi, mặc dù là tình cờ gặp nhưng dù sao cậu cũng gặp được người ta, coi như may mắn không bạc đãi số mệnh rồi. Nếu cậu thực sự không hài lòng thì không cần thuê cô ấy nữa, dù sao làm trợ lý của cậu mà khiến cậu không thích thì công việc cũng khó triển khai.” Công ra công, tư ra tư, anh phân định rất rõ ràng, chỉ là anh biết rõ Tần Phóng sẽ không từ chối.

Quả nhiên Tần Phóng nặng nề đáp: “Được rồi, nhận cô ấy.”

Lúc này Nhan Nặc đã tới phòng trà và pha cà phê rất thành thục. Cô dám ở lại không phải vì công việc này mà là vì muốn chứng minh câu nói: “Cô này không được” là sai. Cô vô cùng phản cảm với bốn từ đó. Xét ở một góc độ nào đó, cô là người cố chấp tới mức người khác phải tức giận.

Pha xong cốc cà phê, cô pha tiếp một cốc trà cho Phương Lỗi. Ban nãy cô để ý thấy văn phòng của anh có dụng cụ pha trà và sách về trà, chắc chắn anh là một người yêu trà. Khi cô bước vào phòng của Tần Phóng thì hai người họ đã nói xuôi xuôi chuyện rồi.

Phương Lỗi nói: “Trà ngon, được lắm.” Uống ngụm trà ấm nóng, ngọt ngào anh càng cảm thấy sự cẩn thận của Nhan Nặc. Có thể cô chính là người sẽ phá vỡ lời nguyền hai tháng ở đây.

“Không phải vẫn thế sao, có phải là chưa bao giờ uống đâu.” Tần Phóng nhất định không chịu nói mấy lời dễ nghe, nhưng anh vẫn uống liền mấy ngụm, thức mấy đêm liền nên tinh thần và sức lực của anh đã cạn kiệt. Lát sau, anh nói với Phương Lỗi: “Thiết kế chủ yếu trong đề án của Hạo Thiên tôi làm xong hết rồi, phần còn lại cậu bảo bọn họ làm tiếp, tôi về ngủ một giấc đã.”

Anh cầm áo khoác và chìa khóa xe rồi đứng dậy, nói với Nhan Nặc: “Cô giúp tôi thu dọn mọi thứ”, sau đó cao ngạo bước đi.

Nhan Nặc không kịp phản ứng, chỉ thấy Phương Lỗi cười hớn hở đứng dậy vỗ vai cô: “Nhan Nặc, chúc mừng cô trở thành thành viên của chúng tôi, tôi tin cô sẽ thích nơi này.”

Thế là cô trở thành một phần của “văn phòng Tần Phóng”.

Lúc thực sự làm trợ lý cho Tần Phóng rồi cô mới hiểu câu nói: “Được đánh giá tốt nhất trong giới” có ý gì. Tần Phóng từng học thiết kế tại một trường danh tiếng ở nước ngoài, nhiều lần đoạt giải cao trong các cuộc thi thiết kế quốc tế, trở về nước chỉ trong hai năm đã đặt ra một hướng mới cho giới thiết kế.

Những người có tiền đều thế, không sợ tiêu tiền mà chỉ sợ người khác nói mình lạc hậu, quê mùa. Vì vậy họ không tiếc công ném tiền để nâng cao “phẩm vị” của mình. Thậm chí, nhiều người ở nước ngoài nghe danh còn tới mời anh thiết kế nhà cửa. Đương nhiên, việc nhận lời còn phụ thuộc vào tâm trạng của Tần đại gia và người đó nhìn có vừa mắt hay không.

Nếu ở thời xưa, chắc chắn Tần Phóng là một hung quân, anh mang họ Tần quả không sai. Mới tiếp xúc mấy ngày cô đã biết vì sao những người trợ lý trước đây làm việc chẳng được bao lâu, bởi vì người đàn ông này thực sự rất hay giở chứng, soi mói và yêu cầu quá cao, làm một đề án thì bắt cả nhóm phải thức đêm cùng mình, một ngày không thiếu tiếng sư tử gầm, cho đến khi có một kế hoạch hoàn hảo mới được nghỉ.

Cấp dưới của anh sau lưng đều gọi anh là sếp hung quân, đương nhiên, ở văn phòng này anh to nhất, không ai dám gây chuyện với anh, ngoài Phương Lỗi thỉnh thoảng đi “vuốt râu hùm”, người lạ miễn lại gần. Có điều cô là trợ lý của anh, muốn tránh cũng không được. Bản thân cô là người nghĩ sao làm vậy, tiếng gầm của Tần Phóng không có chút uy lực với cô, bây giờ một ngày không thấy anh nổi cáu cô lại thấy không bình thường, có lẽ trong mỗi người đều có gien chịu nhục.

Vì thế ở văn phòng Tần Phóng, Nhan Nặc đã tạo nên một câu chuyện cổ tích: suốt một tháng ròng không hề khóc, không hề oán giận, còn hung quân vẫn gầm thét không ngừng nhưng cũng không thấy đòi đổi người.

Sau khi điều tra, nghiên cứu nhiều mặt, bọn họ quyết định sẽ mở bữa tiệc chào mừng người mới cho Nhan Nặc vì từ trước tới giờ chưa có cơ hội làm vậy.

Hôm mở tiệc chào mừng, Tần Phóng có việc riêng nên sau khi tan ca Phương Lỗi kéo cả nhóm tới quán bar Thời gian cũ trong một góc phố cũ.

Chủ quán bar quen biết Nhan Nặc, nhiệt tình đón tiếp: “Hi, lâu lắm không gặp cô.”

Nhan Nặc vuốt lại tóc mái rồi cười nói với ông chủ: “Vâng, tôi chuyển việc rồi, cũng khá bận.” Bận phục vụ tên sếp hung quân luôn bất thường, cô không có thời gian nghĩ ngợi gì nữa, không cần phải dùng chất cồn để khiến bản thân tê liệt nữa.

Ông chủ tỏ vẻ hiểu biết, khách khí hỏi: “Đây đều là đồng nghiệp mới của cô à? Tình cảm tốt đấy, tôi sẽ giảm giá tám phần trăm, cứ vui vẻ đi.”

Sau đó, bọn họ thuê trọn một phòng. Hôm nay, những người trẻ tuổi chơi rất hăng, luôn miệng gọi “chị Nhan, chị Nhan”.

Nhan Nặc đến từ một thị trấn nhỏ vùng Giang Nam, mang tính cách nhẹ nhàng mà chỉ người vùng Giang Nam mới có, nói chuyện nhỏ nhẹ, ấm áp, ngoại hình nhỏ nhắn, đáng yêu. Thực sự không ai nhận ra cô đã hai mươi bảy tuổi, còn nhiều tuồi hơn một số người trong văn phòng này, ví dụ như Ninh Hiểu Quang, anh chàng đầu tổ chim cô gặp hôm phỏng vấn. Sau khi đã thân thiết, những người nhỏ tuổi hơn đều gọi cô là chị Nhan, người lớn tuổi hơn thì gọi là Nhan Nặc.

Văn phòng Tần Phóng luôn tràn đầy sức sống và sinh lực, ở đây không thể thiếu được những con người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết này. Có nhiều người trình độ học vấn không cao nhưng làm việc rất xuất sắc, ví dụ như Ninh Hiểu Quang, chỉ tốt nghiệp cấp ba nhưng là cao thủ thiết kế web, hay Phương Lỗi cũng chỉ tốt nghiệp một trường đại học bình thường. Phương Lỗi nói đúng, Nhan Nặc sẽ thích nơi này, bọn họ đều làm việc và sống vui vẻ, có áp lực chẳng qua cũng là động lực để tiến bộ mà thôi.

Cô cười nhiều hơn, ngay cả bà chủ nhà cũng nói dạo này thần sắc cô khá lên nhiều rồi.

“Ninh Hiểu Quang, mau tới biểu diễn một đoạn nào.”

Đám đông bắt đầu sôi nổi, làm việc ở đây một thời gian Nhan Nặc mới biết cậu thanh niên có nụ cười ngốc nghếch này chính là cây hài của văn phòng, còn có thể nói tương thanh [Một môn nghệ thuật hát nói dân gian của Trung Quốc] vô cùng sinh động. Còn Chú cừu non đại chiến hung quân là vở kịch gần đây rất được hoan nghênh của cậu.

Chú cừu non chính là Nhan Nặc, còn hung quân thì không phải nghi ngờ gì nữa, chính là con sư tử suốt ngày gầm rú - Tần Phóng.

Vở kịch này mới diễn đã được đánh giá cao.

Hôm đó, Ninh Hiểu Quang vốn định đưa một bản kế hoạch cho Tần Phóng, ai biết được đúng lúc gặp Tần hung quân đang nổi khùng. Không biết ai đã chọc giận anh, cũng không biết là lần thứ mấy anh làm khó Nhan Nặc, nói chung nếu không phải chê cà phê quá nóng thì sẽ chê quá ngọt, còn sự thực là nổi giận vô cớ. Trong thời gian ngắn Nhan Nặc đã ra vào mấy lần. Còn Ninh Hiểu Quang không có gan dẫn xác vào chỗ chết, đang định chuồn thì nghe thấy một đoạn đối thoại kinh điển.

“Tổng giám đốc Tần, mặc dù tiền điện, tiền nước, tiền tài liệu đều do anh trả, thế nhưng cũng không thể quá lãng phí, đúng không?”

“Nhiều lời. Cô không muốn làm việc nữa đúng không?”

“Tổng giám đốc, tôi sự anh uống quá nhiều sẽ chướng bụng, mặc dù về đạo lý mà nói miễn cưỡng một chút cũng có thể coi là bị thương vì công việc, nhưng vì điều này mà vào bệnh viện thì cũng không hoành tráng lắm.”

“Cô biến ra ngoài!”

Nói xong, Nhan Nặc ra ngoài thì gặp ngay Ninh Hiểu Quang. Cậu nhìn vào trong phòng hỏi: “Chị Nhan, sếp lại ra uy à?”

“Không sao, sếp của các cậu gần đây bị rối loạn nội tiết, chắc là do uống quá nhiều cà phê.”

Tiếp sau đó có tiếng ném đồ đạc ầm ầm trong phòng.

Đi được hai bước, cô quay sang nói với Hiểu Quang: “Để đồ trên bàn chị đi, chị sẽ đưa cho sếp sau.”

Thấy Hiểu Quang vẫn không yên tâm, Nhan Nặc dịu dàng cười nói: “Yên tâm đi, sếp không phanh thây chị đâu.”

“Chị Nhan vạn tuế!”

Từ đó, dưới sự tuyên truyền rất sinh động của Hiểu Quang, Nhan Nặc đã trở thành đấng cứu thế. Ai gặp khó khăn cũng tìm đến nhờ cô giúp đỡ. Nhan Nặc sẽ không từ chối nếu cô làm được. Vì thế cô nhanh chóng có được vị trí trong tim những người ở đây.

Tiếng nhạc trong phòng nổi lên, Phương Lỗi giật mình: “Không có sếp một cái là các cậu phát điên hết, không sợ cậu ấy biết sẽ lột da từng người một à?”

“Hê hê, chúng em biết sếp Phương là người tốt, sẽ không đâm sau lưng chúng em đâu”, Hàn Dược, nhân viên thiết kế mới, hưng phấn nói.

Còn Ninh Hiểu Quang đã cầm micro đứng trước mọi người từ lâu, cậu hắng giọng ra vẻ chuyên nghiệp: “E hèm, bắt đầu nhé! Chuyện bắt đầu từ hôm chú cừu non bước vào phòng của hung quân, ai biết được...” Đó là câu chuyện cười mọi người nghe mãi không chán.

Nhan Nặc không hề để ý chuyện mình trở thành đối tượng tiêu khiển của mọi người. Có thể khiến người khác vui cũng là một thứ bản lĩnh. Cô vẫn ngồi lặng lẽ, nhấp một chút rượu, thỉnh thoảng nghe tới đoạn buồn cười thì khẽ nở nụ cười e thẹn như hoa.

Mai Tử Hy, nhân viên thu thập tài liệu, tò mò hỏi Nhan Nặc: “Chị Nhan, chị thật có nghị lực! Nếu ngày nào em cũng bị sếp quát thì chắc không chịu nổi một tháng!” Cô từng làm trợ lý tạm thời của Tần Phóng nên hôm nay trong lòng vẫn còn chút hoảng sợ.

Mấy người ngồi bên cạnh cũng gật đầu phụ họa: “Đúng thế, đúng thế, sếp Phương không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả, chuyện này rõ ràng là đưa cừu tới hang cọp, giúp người xấu làm việc xấu. Anh không sợ chị Nhan Nặc bị sếp tổng nuốt trôi à?” Rõ ràng rằng Nhan Nặc rất được mọi người yêu thương.

“Sao các cô các cậu không hỏi cảm giác của đương sự?” Phương Lỗi không để ý những lời trách móc của mọi người mà nhẹ nhàng đẩy mũi tên sang Nhan Nặc.

Nhan Nặc nghĩ một lát rồi đáp: “Thực ra tôi thích được gọi là người dạy thú hơn.” Đây cũng là suy nghĩ khi lần đầu tiên cô nhìn thấy đề thi viết, cô không có hứng với việc làm thợ săn.

Người dạy thú?

Đám đông đột nhiên im bặt. Một lúc sau, Ninh Hiểu Quang cất tiếng: “Người dạy thú? Ha ha, người dạy thú, trời ơi, cái này tuyệt quá!” Nói xong, cậu cười ngặt nghẽo khiến mọi người cũng cười theo.

Phương Lỗi thấy rất vui, buột miệng nói: “A, sếp? Không phải tối nay cậu không có thời gian sao?”

Ninh Hiểu Quang cười không khép miệng lại được: “Sếp Phương, không biết sếp tổng lại tiêu diêu ở đâu rồi, anh đừng dùng chiêu “sói đến rồi” nữa, tụi em đâu phải trẻ lên ba chứ.” Cậu vẫn lên giọng không biết sống chết là gì, Mai Tử Hy nháy mắt với cậu mà cậu còn không thấy.

“Ninh Hiểu Quang, xem ra cậu thực sự không muốn sống nữa rồi.” Giọng nam trầm trầm vang lên từ ngoài cửa.

Cả đám quay ra nhìn, Tần Phóng đang đứng ở cửa, miễn cưỡng nở một nụ cười nhìn bọn họ. Lần này thì xong rồi, sếp xuất hiện thật. Không biết anh nghe được những gì?

Ninh Hiểu Quang chỉ hận một nỗi không tìm được cái lỗ nào mà chui xuống, nhìn Phương Lỗi với bộ dạng thê thảm, nói: “Sếp Phương, anh hại em rồi.”

Phương Lỗi nhìn cậu với ánh mắt an ủi, sau đó đứng dậy kéo Tần Phóng vào trong phòng: “Đến lúc nào thế? Vào đây ngồi đi.”

“E hèm, chú cừu non đại chiến hung quân? Người dạy thú?” Anh lạnh lùng hắng giọng.

Ninh Hiểu Quang co người lại, những người khác quay vào, tiếp tục ăn, hát, chơi, không ai dám có nghĩa khí cứu cậu.

Tần Phóng cúi xuống nhìn Nhan Nặc, có lẽ do uống chút rượu nên dưới ánh đèn khuôn mặt cô khiến người khác phải động lòng, cô không phải dạng tuyệt sắc nhưng nhìn rất vừa mắt, bất luận xảy ra chuyện gì cũng luôn giữ vẻ điềm tĩnh, lạc quan.

Nhan Nặc luôn giữ nụ cười trên môi, cô thừa biết tính khí của Tần Phóng theo kiểu “sấm thì to nhưng mưa thì nhỏ” [Ý nói người luôn ra uy nhưng bản lĩnh thực sự thì không được như vậy], thực ra bản chất rất tốt. Cô từng tận mắt chứng kiến Tần Phóng vì chuyện Hàn Dược phạm lỗi mà đích thân đi xin lỗi và đền bù cho khách hàng, trước mặt người trong văn phòng, anh là hung quân nói một không nói hai, còn trước mặt người ngoài, anh luôn bênh vực nhân viên.

Tần Phóng tới, mọi người cũng giữ kẽ, có quy củ hẳn, không dám trêu đùa nữa. Tần Phóng để áo vét sang một bên rồi ngồi xuống cạnh Nhan Nặc. Hai người ngồi rất gần nhau, Nhan Nặc có thể ngửi thấy mùi rượu phảng phất trên người anh, chắc là vừa tới từ buổi tụ họp riêng.

Nhan Nặc đột nhiên có cảm giác bí bách, cô cầm cốc rượu, mới uống được một ngụm thì nghe thấy tiếng Tần Phóng trầm trầm bên cạnh: “Đừng uống quá nhiều!”

Nói xong, ngay cả Tần Phóng cũng giật mình. Lý do gì khiến anh nói những lời quan tâm này với trợ lý mới nhậm chức được một tháng?

Nhan Nặc không để ý lắm, cô cầm cốc uống ngụm nữa rồi đáp: “Không sao, tửu lượng của tôi rất tốt.”

Tần Phóng thấy bực mình, sự tốt bụng hiếm có của anh lại biến thành lòng dạ xấu xa. Anh mặc kệ cô ngồi đó, tới bàn chuyện tối nay gặp một đề án với Phương Lỗi.

Hai người đang say sưa bàn luận thì Nhan Nặc chạm cốc với mấy người tới chúc mừng cô được nhậm chức. Lúc này, với đôi mắt lờ đờ cùng bộ dạng uể oải khác thường, Ninh Hiểu Quang đột nhiên nói một câu: “Chị Nhan, chị thật xinh đẹp.”

Câu nói này khiến mọi người phì cười nhưng không ai bàn luận gì, vẻ đẹp của Nhan Nặc rất nhẹ nhàng, tiềm ẩn. Chỉ có Tần Phóng không hiểu sao không vui, không biết do tính khí vốn có hay vì Nhan Nặc không nghe lời mà mặt anh nặng trình trịch.

Phương Lỗi cũng thấy Nhan Nặc uống quá nhiều nên chủ động gợi chủ đề khác để phân tán sự chú ý của cô:

“Nhan Nặc này, cô biết không, ban đầu văn phòng của chúng ta có tên khác đó.”

“Tên gì?” Nhan Nặc hỏi, vì uống rượu nên giọng nói của cô cũng có phần gợi cảm hơn.

Những người khác cũng háo hức nghe, cấp trên tám nhảm luôn hấp dẫn mà.

Phương Lỗi hắng giọng, đáp đầy ẩn ý: “Tôi có đề nghị là văn phòng VIP.”

“Ồ!” Tất cả mọi người đều kêu lên.

“Phương Lỗi!” Tần Phóng gầm lên.

Phương Lỗi cầm cốc rượu chỉ về phía Tần Phóng, tiếp tục: “Sếp tổng sống chết không đồng ý. Thực ra nhiều công ty thiết kế hàng đầu trong và ngoài nước mời cậu ấy nhưng cậu ấy không đi, thích tự mình làm, không tỏ vẻ VIP, ngôi sao thì là gì chứ? Sau đó cậu ấy chủ định dùng cái tên hiện giờ. Cô biết lúc đó cậu ấy nói gì không?”

Nhan Nặc nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi hưng phấn trở lại, bắt chước ngữ điệu của Tần Phóng: “Dùng tên Tần Phóng đã quá đủ rồi, cần gì phải dùng tên khác?” Do uống rượu nên hành động của cô cũng cởi mở hơn ngày thường.

Phương Lỗi sững lại rồi vỗ tay: “Ha ha, đúng quá đi mất, lúc đó đúng là cậu ấy nói như thế, nếu kèm thêm bộ dạng “ta là đệ nhất thiên hạ” nữa thì vô cùng giống.”

Cả văn phòng đều phải thừa nhận không hổ danh là sếp tổng, quả nhiên là ngạo mạn khác người.

Có lẽ do không khí quá vui vẻ nên Tần Phóng cũng không cáu giận, chỉ nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của Nhan Nặc, suy nghĩ.

Đúng lúc này, một giọng nói không mong đợi vang lên: “Nói gì mà cười vui vẻ thế? Không thể thiếu tôi được rồi.”

Hàn Dược nhận ra người tới đầu tiên, liền lên tiếng: “Giám đốc Lâm.”

Nhan Nặc nhìn ra ngoài, nụ cười dịu dàng của cô bỗng khựng lại, rượu trong cốc cũng vương đầy ra ngoài.

Chương 3


Không hẹn mà gặp, Nhan Nặc cũng khiến Lâm Vũ Triết sững người. Anh rất muốn chạy tới hỏi cô một năm qua đã đi đâu, nhưng anh không làm thế, sự phòng bị trong đáy mắt Nhan Nặc khiến anh chùn bước, lẽ nào cô ghét anh tới mức không muốn nhìn mặt anh nữa sao? Anh nắm chặt tay, không cam tâm nhìn mọi thứ trước kia tan thành mây khói.

Có lẽ do trong phòng hát quá tối nên mọi người đều không nhận thấy sự thay đổi khác thường của hai người.

Chỉ có Tần Phóng chau mày, cố ý lắc lắc chiếc cốc, những viên đá va vào thành cốc phát ra tiếng động, cất giọng đầy vẻ uể oải: “Sao anh cũng tới đây? Bên đó không giải tán nhanh thế này đấy chứ?”

Tiệc rượu riêng tư khiến người khác phát chán ban nãy Lâm Vũ Triết cũng nhận được lời mời, có điều anh khác với Tần Phóng, luôn biết luồn lách như cá gặp nước, bắt tay giao tiếp hoành tráng lắm.

“Cậu chuồn ra ngoài được, chả nhẽ tôi thì không?”

Nói xong, Lâm Vũ Triết buông mình xuống sofa cạnh Tần Phóng, rồi nhìn những người trong phòng một lượt, sau cùng nhìn Nhan Nặc đang ngồi cạnh mình, cố ý ra vẻ tò mò hỏi: “Vị này là...?”

Nhan Nặc thấy anh làm bộ không quen biết cô, nghĩ đã giả bộ thì phải làm cho đến cùng, cô thở phào nhẹ nhõm, buông bàn tay đang mân mê gấu váy ra, gương mặt cứng đơ nãy giờ cũng thoải mái dần.

Tần Phóng vẫn thản nhiên, không lạnh lùng cũng chẳng nhiệt tình, giơ cốc rượu về phía Lâm Vũ Triết rồi ngửa cổ uống cạn, không hề có ý định giới thiệu hai người này.

Lâm Vũ Triết cũng không để ý, chủ động đưa tay ra, nhìn Nhan Nặc chằm chằm: “Lâm Vũ Triết!”

Nhan Nặc nhìn chằm chằm vào cánh tay anh như thể nó là một con rắn độc, một con mãnh thú. Một lúc sau, cô mới trấn áp được những cơn sóng dội lên từ trong tim, lạnh lùng đáp: “Chào anh, tôi là Nhan Nặc, trợ lý mới của Tổng giám đốc Tần.”

Cô bắt tay rồi buông ra ngay, như thế là quá lắm rồi.

Lâm Vũ Triết cười đau khổ, anh cảm nhận được sự lạnh lẽo từ bàn tay của Nhan Nặc là sự kháng cự tận trong tim.

Phương Lỗi không phát hiện ra sự lạnh nhạt của hai người, anh vừa rót đầy cốc cho Lâm Vũ Triết vừa cười nói: “Anh Lâm, anh đi công cán ở châu Âu nửa năm à? Lâu lắm không gặp, hôm nay phải uống vài chén với anh mới được.”

“Được, hôm nay không say không về.”

Lâm Vũ Triết cũng cao hứng, vui vẻ tự phạt ba cốc trước, rồi rời ánh mắt khỏi Nhan Nặc.

Có điều, Lâm Vũ Triết cố tránh xa nhưng Nhan Nặc vẫn cảm thấy không thoải mái, cô quay sang chỗ Mai Tử Hy đang chơi trò đoán điểm số mà cô không biết chơi lắm, rồi bị phạt uống vài cốc nữa. Tần Phóng tưởng cô không thích ở cạnh anh mà sắc mặt lầm lì nên cũng mặc kệ cô, không hiểu sao mình lại không vui.

Anh, Phương Lỗi và Lâm Vũ Triết tới quầy bar nói chuyện.

“Sếp tổng, lẽ nào cậu thực sự không suy nghĩ về lời đề nghị của Thịnh Thế sao?” Phương Lỗi tiếp tục chủ đề ban nãy.

Nghe thấy hai từ “Thịnh Thế”, Lâm Vũ Triết liền chuyển hướng đôi mắt đào hoa nhỏ dài của mình sang Tần Phóng, im lặng mấy phút.

Trong buổi tụ họp lúc tối, giám đốc kế hoạch của Thịnh Thế chủ động tìm anh để nói chuyện về kế hoạch xây dựng khu nhà mới dưới trướng công ty, đây là đơn hàng bất động sản lớn nhất trong năm, lại có tài phiệt Thịnh Thế đứng sau lưng hậu thuẫn, được rất nhiều người mong ngóng. Nhưng Tần Phóng không giống những người khác, anh tự mãn, phóng khoáng, làm việc tùy hứng, không phải người khác nói thích là anh sẽ nhận ngay.

Những ngón tay dài của Tần Phóng      gõ nhẹ lên mặt quầy, đôi mắt sâu thẳm khó đoán: “Lỗi Tử, cậu thừa biết vì sao tôi đi học thiết kế. Hơn nữa, nếu thực sự muốn hợp tác với công ty lớn, tôi sẽ không mở công ty.” Công ty lớn quá quy củ, mà anh lại ghét sự ràng buộc bởi điều này, điều kia.

Phương Lỗi hiểu Tần Phóng học thiết kế chỉ có một lý do, và một sự thật khiến Tần Phóng căm ghét nữa.

“Nhưng danh tiếng và điều kiện của Thịnh Thế đều rất được, đây là cơ hội tuyệt vời để văn phòng bước lên một tầm cao mới, thậm chí mở rộng     quy mô, tôi thấy có thể chấp nhận được.”

Phương Lỗi đang thương lượng, nhưng anh thừa biết cá tính của Tần Phóng, một khi đã quyết định thì có mười cái đầu trâu cũng không kéo anh quay lại được.

Anh quay người nhìn Lâm Vũ Triết cầu cứu: “Anh Lâm, anh mau giúp em khuyên cậu ấy đi.”

Tối nay chẳng khác gì ngồi xe vượt núi cả, biết tin Thịnh Thế muốn hợp tác với họ, còn chưa kịp thăng thiên vì sung sướng thì lại được thông báo là không làm, rõ ràng còn khó chịu hơn xuống địa ngục. Phương Lỗi hộc máu nhìn từng tờ tiền giấy bay vụt qua đầu mình!

“Khuyên thì không vấn đề gì, nhưng chí ít cũng phải nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì chứ?” Lâm Vũ Triết hỏi.

“Thịnh Thế muốn hợp tác với tụi em nhưng sếp tổng đã từ chối.” Từ trước tới giờ chỉ có người ta cầu xin Thịnh Thế, bây giờ người ta chủ động tìm tới cửa mà Tần Phóng còn chối từ, trên đời này chỉ có mỗi anh làm như thế.

“À, như thế à...” Lâm Vũ Triết nói. Thực ra ban nãy anh cũng nghe được một, hai câu trong cuộc đối thoại của họ rồi, bây giờ thì chắc chắn. Anh quay sang hỏi Tần Phóng:

“Sao lại từ chối? Như Phương Lỗi nói đấy, đây đúng là cơ hội tuyệt vời.”

“Thôi, hôm nay không muốn nói chuyện này.” Anh hơi đau đầu, uống mấy cốc rượu nên cảm thấy đầu óc đang quay cuồng, anh nhìn về phía Nhan Nặc.

Nhan Nặc càng lúc càng cảm thấy không thoải mái, uống mấy cốc rượu nên người nóng bừng. Cô vỗ vỗ đầu mong tỉnh táo lại một chút, cầm túi nói với đám Mai Tử Hy: “Mọi người chơi vui nhé, chị có việc về trước đây.”

Chả mấy khi được ăn chơi tiền của công ty nên mọi người đều vô cùng phấn khích, không ai giữ Nhan Nặc lại, cất tiếng chào rồi tiếp tục chơi. Tần Phóng quay lại, không thấy Nhan Nặc đâu, anh mắng thầm trong bụng rồi đứng dậy bước tới, vội hỏi: “Cô ấy đâu?”

Ninh Hiểu Quang uống hơi ngà ngà, đần mặt nhìn Tần Phóng: “Hê hê, hỏi ai thế?”

Cơn tức giận của Tần Phóng lại bùng phát, anh gầm lên: “Nhan Nặc!”

Hàn Dược ngồi bên còn khá tỉnh táo, thấy chuyện không hay liền trả lời: “Sếp, Nhan Nặc nói có việc nên về trước rồi.” Sau đó bổ sung một câu: “Vừa mới đi xong.” Có nghĩa là giờ đuổi theo vẫn kịp.

“Mấy người để cô ấy về một mình sao?” Đã hơn mười hai giờ đêm, một cô gái uống rượu đi về một mình, mức độ nguy hiểm không cần nghĩ cũng biết.

“Nhà Nhan Nặc ở gần đây mà, chắc không sao đâu...” Hàn Dược từ từ cúi đầu, có phần chột dạ.

Bình thường Nhan Nặc có vẻ rất độc lập, lại hay chăm lo cho người khác, mọi người quên mất rằng cô ấy cũng cần người khác chăm sóc.

“Chó chết!” Tần Phóng tức giận đuổi theo.

Ngồi trong bóng tối, Lâm Vũ Triết chau mày, lí nhí hỏi: “Lỗi Tử, xem ra Tần Phóng đối xử không bình thường với cô trợ lý mới nhỉ?”

“Vâng, hiếm khi đến giờ mà sếp tổng chưa thay người, được coi là kỳ tích đó.”

Phương Lỗi nheo mắt, nụ cười có phần mờ ám. Anh hy vọng điều không bình thường ấy là thật, muốn trái tim sắt đá của sếp tổng rung động còn khó hơn lên trời. Nếu Nhan Nặc thực sự có thể biến cương thành nhu thì vui phải biết.

“Ở đây ồn quá, tôi ra ngoài làm điếu thuốc.”

Lâm Vũ Triết đứng dựa cửa, châm thuốc rồi hít sâu, sau đó thở ra những vòng khói trắng, rút điện thoại trong túi ra bấm số.

“A lô?” Giọng đối phương trầm trầm.

Lâm Vũ Triết nói nhỏ: “Tôi gặp cô ấy rồi.”

Đầu bên kia im lặng.

Lâm Vũ Triết hiểu, anh khẽ cười rồi nói: “Cũng biết rồi à?”

“Ừ.” vẫn không nghe ra đầu bên kia đang đổi giọng.

“Cậu và A Phóng hợp tác cũng vì chuyện này?”

“Ở đây em có chút chuyện, đầu tháng sau mới về.”

“Lẽ nào cậu vẫn không buông được?”

“Mọi chuyện đợi em về rồi nói.”

Lâm Vũ Triết nghe thấy tiếng tút tút bên kia, sững lại khá lâu. Hóa ra bọn họ đều không thể buông tay, có điều quá khứ như thế thì buông thế nào đây? Anh thở dài rồi quay lại phòng.

“Sếp Lâm, sếp Lâm, anh chưa uống với tụi em đâu, mau qua đây.” Đám người trẻ tuổi hăng máu quá rồi nên không biết trên dưới gì nữa.

Lâm Vũ Triết cười mê hồn: “Được, đến thì đến, sự mấy người hợp lại cũng không đấu được tôi thôi.” Bởi chẳng còn cô gái nào theo sau khuyên anh uống ít thôi nữa.

Nhan Nặc uống rượu nên đi rất chậm, Tần Phóng đi vài bước đã thấy bóng dáng liêu xiêu của cô. Trời đã vào thu, đêm lạnh như nước, gió thổi bay chân váy của cô, dưới ánh đèn mờ trong khu phố cổ, bóng cô càng đổ dài.

Anh không đuổi theo cô, chỉ lặng lẽ đi sau. Dường như đây là lần đầu tiên anh làm như thế. Cô chỉ là một trợ lý, lại hay chống đối anh, sao có thể khiến anh động lòng được? Lỗi Tử nói trước đây cô thích cười, khiến người khác cảm thấy ấm áp, vậy điều gì khiến cô thay đổi, khiến trái tim ấm áp không còn hơi ấm nữa? Anh không hiểu được.

Đúng, nhất định là do hiếu kỳ nên anh mới tiếp cận cô một cách không tự chủ thế này, bởi vì cô là người đầu tiên hiểu anh, bởi vì cô không khiến anh thấy ghét.

Cứ như thế, Tần Phóng giải thích cho sự bất thường của mình trong thời gian qua.

Nhan Nặc không để ý có người đi theo mình, cô nặng nề lê bước, dường như muốn dồn tất cả sức lực xuống những viên đá xanh trên phố. Nhìn thấy ánh mắt của Lâm Vũ Triết là cô lại nhớ tới quá khứ, lòng như bị ngàn cây kim đâm, đau tới mức như tắc thở. Cô luôn tự hỏi mình, tại sao lại không thể vượt qua? Tại sao lại phải xuất hiện trước mặt cô?

Nhan Nặc sống ở một căn hộ được xây dựng khoảng năm 20, 30 ở đầu kia của con phố, rõ ràng đường rất ngắn, sao cô lại cảm thấy nó dài như cả một đời. Khó khăn lắm mới về tới cái ổ của mình, cô thả lỏng cơ thể.

Tần Phóng nhìn thấy cô vào nhà, đứng đợi cho tới khi căn hộ sáng đèn rồi mới chầm chậm quay người bước đi.

Nhan Nặc bất lực đứng dựa vào khung cửa sổ có nét điêu khắc cổ kính, không nhìn thấy chàng kỵ sĩ âm thầm bảo vệ mình, cô lặng lẽ nhìn về một nơi xa, cả đêm không ngủ.

Lần này, cô có thể lùi được nữa không?

Đằng sau đã là vực sâu thăm thẳm.
Full | Tiếp trang 2
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ

Snack's 1967