80s toys - Atari. I still have
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen ngon tinh - Đợi hoa tàn người mới đến - Trang 1

Full | Tiếp trang 2

Chương 1: Ngay từ đầu đã bị bỏ rơi!!

Tôi là Đóa Ngọc Hân, là một bông hoa hồng trong gia đình. Họ nuông chiều tôi hết mực, tôi thích cái gì họ đều không nói một hai lời cho tôi cái ấy. Ngay cả những thứ đồ chơi đắt tiền họ đều bỏ ra để mua cho tôi.

Đến năm tôi ba tuổi, bố mẹ tôi có thai, điều này tôi rất vui mừng. Như thường lệ tôi chạy đến bụng mệ cọ qua cọ lại làm nũng. Nhưng khac với thường ngày mẹ tôi lại đẩy tôi ra, bố tôi cũng không nhìn ttooi lần nào. Chỉ có mình tôi đứng đó, tủi thân nhìn bóng dáng của họ đi xa. Đứ con nít ba tuổi như tôi thì biết cái gì cơ chứ, cứ nghĩ là bố mẹ bỏ rơi mình, cơ mà lớn lên tôi mới biết là bố mẹ bỏ rơi tôi thật.

Tôi suy nghĩ có phải là do sự xuất hiện của Đóa Thành - em trai tôi hay không? Từ khi nó đang là một quả trứng trong bụng mẹ thì bố mẹ liền nhìn tôi bằng một ánh mắt xa lánh còn đối với nó như một bảo vật. Tôi và nó đều là con của bố mẹ kia mà, bỗng dưng cho một đứa trẻ như tôi dành hết bao nhiêu là yêu thương rồi đùng một cái quay lưng bỏ đi. Quả đúng là "mật ngọt chết ruồi". Đến bây giờ cũng thế, hễ Đóa Thành đòi tôi cái gì thì tôi phải cho hắn cái đấy, nếu tôi làm hắn khóc hay làm hắn khó chịu, bố mẹ sẽ không thương tiếc mà giày vò tôi cả tháng. Nhưng tôi lại không ghét đứa em của tôi, dù tôi có ghen tị với nó nhưng chưa bao giờ tôi không thích nó.

Hôm nay là ngày tết nguyên đán, tôi từ công ti đi về nhà, những suy nghĩ vẩn vơ của tôi làm ngắn thời gian đi trên đường lúc nào không hay biết. Mới đó mà tôi đã đứng trước cổng nhà mình. Tiến vào mở công thì liền có một giọng nói vang vào:"Về rồi hả, sao lại muộn thế, nhanh chân vào đây làm đồ ăn để mẹ dẫn Đóa Thành đi mua đồ"

Nhanh chóng có một gionbgj nói đáp lại:"Mẹ à, chị mới từ công ti về đây chưa kịp nghỉ ngơi mà đã làm việc, không phải nhà mình còn có cô giúp việc đó sao"

"Giúp thì giúp nhưng nhà mình không thể nuôi một đứa con gái ăn rồi ngồi không như vậy được, nói gì thì nói nhưng cũng phải dọn dẹp hết đống đồ này cho mẹ mới được nghỉ"

"...." Không để ý đến những lời tranh luận bên trong nhà tôi đi thẳng một mạch ra ngoài bếp. Năm nào cũng vậy, tôi vừa về đến nhà là mẹ lại bắt tôi làm việc, kể cả nhà tôi không có việc gì mẹ cũng bắt tôi phải tìm tòi làm không được nghỉ tay. Mẹ tôi đấy, luôn dùng một giọng nói đầy khắt khe với đứa con gái duy nhất trong nhà. Bố tôi thì khỏi nói, mẹ tôi nói moottj bố tôi không bao giờ dám nói hai. Dù vậy tôi cũng muốn hỏi một lần, bố mẹ đối xử với tôi như vậy đã có khi nào họ cảm thấy có lỗi chưa, và câu trả lời tất nhiên là chưa hề!

"Cô Ngọc Hân, chỗ này để tôi làm cho, dù sao cô cũng là cô chủ đừng nên động tay động chân vào việc này" Bà Thím giúp việc lên tiếng, tốt bụng giúp tôi một tay. Người ngoài còn tốt hơn ba mẹ mình nữa. Tôi cũng không keo kiệt mà tặng lại bà hai chữ"cảm ơn"

"Bà chủ cũng thật là, rõ ràng cô là con của bà, cậu chủ cũng là conh của bà, sao lại đối xử với hai người quá mức khác biệt như vậy chứ"

"Mẹ cũng lo lắng cho tôi thôi, sau này về nhà chồng, nữ công gia chánh phải làm thành thục, nếu tôi không làm thông thạo những thứ này người khổ cũng chính là tôi" Vừa lau nhà tôi vừa nói.

"Cô đừng giấu tôi, tôi làm giúp việc trong nhà này cũng không phải ngày một ngày hai, có ai lại bắt cô con gái năm tuổi làm những việc này. Nếu như không phải bà chủ đối tốt với tôi thì tôi cứ tưởng bà chủ là mẹ kế trong truyện cổ tích đấy"

"Hai người còn có thời gian nói chuyện, mau chóng làm việc đi" Mẹ tôi không biết từ đâu đi vào quát một câu, Bà Thím đành ngậm miệng. "Tôi đi vào nấu ăn đây"

Nhìn bóng dáng Bà Thím kia chạy đi mẹ liền nhìn qua tôi, liếc tôi một cái rồi đi vào nhà. Nhìn theo bóng dáng của mẹ mà tôi cảm thấy buồn cười, tôi không có gì đáng để bị trách mắng nên mẹ ấm ức. Bà Thím kia chắc đang hận mẹ chuyện gì nên mới đi nói mẹ như vậy. Tôi cũng không để tâm nhiều cho lắm, dù sao mâm cơm gia đình tôi cũng không ngồi vào đâu, tránh bị nhưng lời nói làm tổn thương chính mình.

Tôi dọn cơm để trước bàn rồi tự mình lên trên phòng, không ai chào đón thìtôi xuống để làm gì?

"cốc cốc" đột nhiên có tiếng gõ cửa, tôi nghi ngờ nhìn.

Bà Thím lo lắng nhìn tôi bảo"Bà chủ gọi cô xuống nhà"

Trong lòng tôi nghi ngờ , hôm nay mọi người rất lạ, Đóa Thành nói giúp cho tôi, bố tôi không nói một lời, mẹ tôi cũng không trách mắng tôi như hằng ngày. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tôi mỉm cười đi xuống lầu, trên mâm cơn không người nào động đũa, nét mặt hậm hực nhìn tôi.

"Ngọc Hân, có phải cô căm ghét gia đình chúng tôi hay không, tết nguyên đán là một cái tết quan trọng như thế nào cô biết không" Mộc Lan, mẹ của tôi quát lên giận dữ. Đóa Thành vội cầm tay mẹ trấn án, ánh mắt phức tạp nhìn tôi. Bố tôi cũng chỉ ngồi ngiêm nghị ở đấy không hó hé một câu.

"Mẹ, có chuyện gì sao?" Tôi đứng một bên mở miệng, tự nhiên vô cớ trách mắng tôi. Bản thân tôi cũng có làm chuyện gì sai sót đâu cơ chứ.

"Cô còn mở miệng nói giọng điệu ấy với tôi à, tôi nuôi cô ăn học bao nhiêu năm tôi còn không biết bản tính cô như thế nào"

Tôi nghe bỗng dưng hốc mắt đỏ lên, bao nhiêu năm qua đúng là tôi học bằng tiền của bố mẹ, ăn cũng bằng tiền của bố mẹ, nhưng ở trong nhà tôi chưa bao giờ được một lần nghỉ ngơi thỏa thích, làm việc không khác gì ôsin.

"Chị, sao chị lại nấu ăn tệ đến mức này, món mặn món nhạt, còn lại đắng nữa, không lẽ chị nấu mà chị chưa nếm thử" Đóa Thành vội hòa giải. Tôi ngạc nhiên nhìn qua Bà Thím đang cúi đầu, rõ ràng là bà Thím nấu ăn, mẹ tôi còn thấy được hà cớ nào lại đổ mọi lỗi lầm lên đầu của tôi.

Mẹ biết tôi là con người như thế nào, Đóa Thành càng hiểu rõ sự chịu đựng của tôi ra sao, Bà Thím kia.... vì sao lại ...

"Thím, bà đến nói cho mẹ tôi biết hôm nay là ai đã nấu ăn"

Bà Thím vội ngẩng đầu lên, đôi mắt vô tội nhìn tôi"Cô chủ, rõ ràng là tôi thấy cô vào phòng bếp nấu ăn, sao cô lại hỏi tôi"

Tôi gật đầu nhìn những con người này, tôi không phải ngu dốt đến mức nhìn họ diễn kịch mà bản thân mình lại nhận không ra. Muốn đuổi tôi ra khỏi nhà lại muốn giữ danh tiếng thể diện cho họ đành diễn ra màn kịch để tôi tự động đi. Sau này ai vào nhà hỏi thăm cứ bảo tôi tự bỏ nhà ra đi, vừa khỏi mang tiếng vừa đuổi được một người làm họ vướng mắt bao năm qua như tôi. Tôi gật đầu mỉm cười"Mai con sẽ rời khỏi đây, sẽ không quay về lần nào nữa, bố mẹ yên tâm đi!"

Tôi không hỏi họ vì sao lại làm thế với tôi? tôi không hỏi rốt cuộc xem tôi là con gái của họ hay không? tôi không hỏi vì tôi biết trước được câu trả lời luôn luôn là không.

Lặng lẽ thu dọn hành lí từng bước một chậm rãi đi đến cổng, lần cuối cùng tôi cũng thấy rõ, họ nhìn tôi mỉm cười. mỉm cười khi con gái họ bước ra khỏi căn nhà này.
--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ---------
Đã là ngày thứ ba khi tôi rời khỏi nhà, chi phí trong khách sạn quá đắt đỏ đến nỗi dù tiền lương cả tháng tôi cũng không trụ được lâu. Tôi gọi điện cho Nhã Lam , con bạn thân nhất của tôi thì nó bảo nhà nó không đủ phòng. bản thân tôi biết là nó đang từ chối khéo. một thiên kim tiểu thư bị đuổi ra khỏi nhà , à không, tự bỏ nhà đi như tôi chắc chắn không có một xu dính túi, vậy thì ai chấp nhận cơ chứ. Bây giờ tôi mới ngộ ra một điều. Tiền không phải là tất cả nhưng không có tiền bản thân mình cũng không sống được. Nghĩ lại càng tủi thân, nhìn bố mẹ người ta dắt tay con họ đi chơi hạnh phúc biết bao nhiêu.. Con sẽ nũng nĩu ôm chầm bố để xin bố mua đồ, con sẽ đến âu yếm mẹ để mẹ dẫn con đi chơi đâu đó. Xem như số tôi khổ không được như họ đi.

Mấy ngày nay tâm tình của tôi không tốt, cứ rúc trong phòng ngồi nhìn ra ngoài, tôi muốn khóc òa như một đứa trẻ nhưng khóc thì được cái gì, có quay lại quá khứ thay đổi được hiện thực không? Người ta nói giam trong nhà bảy ngày là bị bệnh tự kỉ tôi chỉ giam trong nhà sáu ngày thôi có coi là bị bệnh hay không?

Sức khỏe của tôi ngày càng yếu, cứ mỗi lần thức giấc là bụng lại đau như cắt, nhiều khi muốn dậy cũng không nổi

Khi đi khám tôi mới biết Tôi mắc bệnh ung thư cổ tử cung giai đoạn đầu, nhắc đến ung thư là hễ ai ai cũng nghĩ đến cái chết và tôi cũng không  ngoại lệ. Tôi cũng không dám nói với bố mẹ là tôi bị bệnh, họ cũng chẳng quan tâm đến tôi đâu chỉ có mình tôi tự sinh tự diệt.

Nằm trên giường bệnh nhớ về hết thảy mọi thứ bỗng dưng lại cảm thấy bản thân mình ngốc nghếch. Bản thân tôi luôn cố gắng nỗ lực để trở thành đứa con ngoan trong mắt họ rồi cuối cùng người họ quan tâm nhất cũng chỉ có Đóa Thành. Nó ngoan ngoãn, họ sẽ nhìn tôi mỉm cười có lệ, nó hư hỏng họ sẽ đánh mắng tôi vì tôi dạy em không tốt! Tôi cứ nghĩ là họ thương em trai tôi quá nên đối xử với tôi như vậy rồi cuối cùng mọi chuyện cũng không như tôi nghĩ. Bố mẹ tôi mang thai hiếm muộn, khao khát có đứa con nên nhận tôi về làm con nuôi đến khi tôi trưởng thành lại hất hủi tôi như đồ vật. Tôi biết tất cả, tôi biết mọi thứ nhưng tôi không nói một lời vì tôi nợ họ công ơn nuôi dưỡng suốt bao nhiêu năm.

Đến khi tôi đủ lông đủ cánh để bay đi thì bác sĩ báo tin tôi mắc bệnh ung thư cổ tử cung. Cầm bệnh án trên tay tôi chỉ cười cười cho có lệ, ông trời thật đúng trêu ngươi mà.

Bệnh của tôi nên chữa hay không?

" Cô Đóa Ngọc Hân, hiện nay bệnh viện chúng tôi đang cố gắng hết sức cho cô, cô đừng nản lòng, dù sao cũng là giai đầu các bác sĩ ở đâu sẽ cố gắng hết sức để chữa bệnh cho cô"

cô y tá này tên là Triệu Mẫn, cô ấy đặc biệt để ý đến tôi, nhìn thấy tôi đangh nằm trong giường bệnh suy nghĩ vẩn vơ cô mới tiến lên nói như vậy.

"Tiền viện phí chắc chắn sẽ đắt lắm" Tôi nói lại một câu

Triệu Mẫn cười lắc đầu:"cô vẫn không biết đó thôi, bệnh viện chúng tôi đang tìm kiếm những bệnh nhân như cô để có cơ hội cho các bác sĩ chuyên khoa chữa bệnh, vậy nên tiền khám dù đắt nhưng bệnh viện chúng tôi cũng chỉ lấy một nửa"

Tôi gật gù xem như đã hiểu, tìm bệnh nhân để làm chuột bạch thí nghiệm tôi còn lạ gì. Mạng sống của con người ít ỏi lắm, sống được từng nào hay từng ấy mà bản thân mấy người kia lại muốn rút ngắn thời gian sống của bệnh nhân. Biết thế, tôi cũng không thể để bản thân mình chết dần chết mòn ở nơi này được. Tính mở miệng hỏi thì có một bóng dáng nam chân vận bộ đồ màu trắng đi vào.

"Triệu Mẫn, cô còn việc ngoài kia, nơi này giao cho tôi" giọng nói khàn khàn của người đàn ông làm tôi bừng tỉnh. Triệu Mẫn liếc hắn một cái lạ thường rồi đi ra ngoài. Đợi không thấy bóng dáng Triệu Mẫn đâu người đàn ông kia mới quay lại nhìn tôi, nở nụ cười:"Tôi là bác sĩ Thầm Nhật Minh, chào cô"

Thầm Nhật Minh này rất đẹp trai, con người cao lớn nhưng không che hết được khuôn mặt non nớt kia, hắn cười lộ ra hàm răng trắng tinh và hai cái răng khểnh, tôi hít vào một người, người đàn ông này đẹp mắt hơn cả phụ nữ.

Tôi nhìn hắn không nói gì, nhìn bộ đồ màu trắng hắn đang mang, ngoại trừ mắt tôi không bị mù thì tôi liền biết hắn là bác sĩ không cần giới thiệu.

Thấy tôi không trả lời, hắn ho khan một tiếng, điều chỉnh sắc mặt thật nghiêm túc:"Chắc cô nghe Triệu Mẫn nói qua rồi, tôi sẽ phụ trách ca bệnh của cô, mong cô với tôi hợp tác vui vẻ" Thẩm Nhật Minh tốt bụng đưa tay ra để hợp tác.

Tôi nghiêng đầu nhìn hắn, tên bác sĩ này đang còn trẻ như vậy giao tính mạng tôi cho hắn, có an toàn không. An toàn hay không tôi cũng không được quyền đổi bác sĩ không phải sao? Tôi cũng hợp tác rất ăn ý, đưa bàn tay mảnh khảnh nắm lấy bàn tay to lớn kia:"Tốt, hợp tác vui vẻ"

Bệnh nhân mắc bệnh ung thư hợp tác với bác sĩ "vui vẻ".

"À, cô tên là gì?"

Thẩm Nhật Minh vội rút tay lại, hình như hắn không có thói quen thân mật với người lạ quá lâu, tôi cũng không đẻ ý chuyện này cho lắm. Vấn đề quan trọng tôi đang để ý là. Hắn phụ trách ca bệnh của tôi nhưng lại không đọc hồ sơ bệnh án của tôi. Ngay cả tên bệnh nhân cũng không biết, cho tên oắt con này một bài học chắc không sao đâu nhỉ!


Tôi lén nhìn qua bà cụ đang nằm cạnh giường mình, khuôn mặt tỉnh bơ trả lời:"Tôi là Đinh Văn Đào"

Thẩm Nhật Mình nhìn tôi gật đầu có vẻ đã hiểu:"Cô bao nhiêu tuổi?"

"Tôi hơn anh hai tuổi" Mô phật, đây là lần cuối cùng con nói dối, thật ra tuổi của hắn tôi đâu có biết.

Thẩm Nhật Minh ngạc nhiên:"Nhìn cô non nớt thế này mà hai mươi bảy tuổi rồi cơ đấy"

à! thì ra là hắn hai mươi lăm tuổi. Hơn tôi tận ba tuổi.
--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ --------

Câu chuyện của cô và hắn kết thúc sau khi tôi nói "Tuổi giả" của tôi cho hắn. Mệt mỏi cả một ngày cuối cùng cũng được chợp mắt. Tôi không muốn suy nghĩ nhiều lắm. Dành thời gian để sau này rồi hẵng suy nghĩ cũng không muộn. Thật ra người như tôi được coi là "tịnh tâm " quá mức. Vào trong chùa phật bao nhiêu người vứt bỏ được tạp trần như tôi. Nhưng tôi khác họ ở chỗ tôi thích ăn thịt!

Sáng sớm hôm sau tôi mở mắt dậy thấy bóng dáng của Thẩm Nhật Minh bỗng làm tôi giật mình. Mới sáng sớm mà như bóng ma, muốn hù chết tôi sao?

Khuôn mặt của hắn khó chịu:"Đóa Ngọc Hân cô trêu tôi là cô vui lắm hả?"

"Cậu biết tên tôi rồi hả?" Thật ra tôi định nói với hắn khi tôi trêu hắn tôi đâu có cười lần nào, cái này không tính là vui. NHưng cuối cùng cũng đành nuốt xuống.

"Cô báo hại tôi sáng ra đi họp bị nghe giám đốc mắng thậm tệ, cô có biết không?"

"....." Tôi nhớ không lầm là cái này cho hắn tự làm tự chịu. không chịu xem hồ sơ bệnh án của bệnh nhân.

"Bây giờ tôi nên gọi cô một tiếng em mới phải, cô thua tôi lận ba tuổi"

"..." Chả lẽ tôi nói cái gì cậu tin cái đó sao. Tôi bĩu môi không trả lời hắn. Hắn nhìn tôi hồi lâu tôi cũng nhìn hắn hồi lâu. Cuối cùng hắn cũng thở hắt ra.

"Triệu Mẫn đem đồ dùng y tế vào đây, tôi tiêm thuốc cho cô ấy"

"...." Chưa ăn sang đánh răng mà đã tiêm thuốc, lấy việc riêng trả thù việc công hả? Tôi nhìn cái kim tiêm đâm vào gia thịt mà nhíu mày, không phải vì kim nó đâm đau mà là tôi cảm thấy nguy hiểm khi giao tình mạng mình cho hắn.

Nhìn cái nhíu mày của tôi hắn liền giải thích:" Đây không phải là thuốc nên cô đừng lo, chỉ là bồi bổ sức khỏe thôi, ngày mai chúng ta mới bắt đầu trị liệu"

Đến cuối cùng tôi mới mở miệng:"Cảm ơn"

Thầm Nhật Minh quay lại nhìn tôi cười một cái rồi đi. Triệu Mẫn nhìn tôi và hắn, không biết suy nghĩ gì đó cũng rời khỏi nơi này theo. Cuối cùng cũng chỉ có tôi một mình.

Chương 2:Tri Kỉ

Sáng sớm hôm sau đúng như thường lệ hắn lại đến. Hắn nói vì đây là ngày điều trị đầu tiên nên có chút đau đớn. Tôi cũng đồng ý, miễn sao tóc không rụng da không bạc như trên tivi người ta thường nói là được rồi.

Người ta cho tôi ăn sáng đầy đủ rồi đưa tôi vào phòng phẫu thuật. Không khí nơi đây rất ngột ngạt làm tôi run rẩy.

Người ta vào phòng phẫu thuật sẽ có người ở ngoài nhìn vào, không khóc sướt mướt thì cũng chúc bình ban. Tôi nhìn ra cánh cửa kia, không có một ai.

Hít một hơi thật sâu nhìn nơi đây, Thẩm Nhật Minh đi vào nói:" Đừng sợ, hít một hơi thật sâu rồi nhắm mắt lại là được"

Tôi nghe theo, cũng đành nhắm mắt lại không tò mò nữa. không nói một hai lời Thẩm Nhật Minh cầm cây kéo đâm thẳng vào da bụng tôi, tôi đau đến nhe răng trợn mắt, suýt nữa ngất đi. Mẹ nó, hắn cư nhiên quên tiêm thuốc tê.

Nằm trong phòng bệnh tôi kiên quyết không cho hắn phẫu thuật lần nào nữa. Phẫu thuật mà đem tôi đặt lên bàn mổ như mổ heo, có ai chịu được cơ chứ. Một người chuyên khoa thiếu kiến thức, lại lủng củng vụng về sao lại làm bác sĩ được. Chẳng lẽ hắn lấy nhan sắc chữa bệnh cho họ à!

Ôm cái bụng đau đớn đi từng bước vào phòng vệ sinh, vừa đi vừa nguyền rủa mười tám đời tổ tông nhà hắn.

Thẩm Nhật Minh đến thật nhanh để đỡ tay tôi làm giảm cơn đau, tôi liếc khuôn mặt của hắn một cái rồi hất tay ra, lạnh lùng nói:"Tôi còn tự đi được"

"Xin lỗi" Lời nói lí nhí vang bên tai,tôi có thể tưởng tượng được khuôn mặt hắn khi hối lỗi như thế nào.

"Cậu nói cái gì?" Tôi hỏi lại

"Tôi xin lỗi" Thẩm Nhật Minh vẫn cúi đầu. Tôi khựng lại, quay người đối diện nhìn hắn.

"Cậu nghĩ cậu nói xin lỗi thì tôi sẽ bớt đau hơn sao?"

Thấy hắn không nói gì tôi lại tiếp tục trách mắng.

"Cậu đứng đây với tư cách là một bác sĩ, một bác sĩ chuyên khoa mà ngay cả những thứ cơ bản cậu cũng không biết vậy thì tôi giao tính mạng của tôi cho cậu làm cái gì? Ngay từ đầu tên của tôi cậu cũng không biết, bệnh tình của tôi cậu cũng không nắm rõ vậy cậu chữa cho tôi như thế nào hả?"

"..."Hắn vẫn cúi đầu không trả lời, mái tóc còn vương nước che khuất khuôn mặt của hắn trừa lại cái mũi thẳng với đôi môi nhỏ nhắn mím lại.Tôi quả thật rất thương cảm cho hắn, nhưng nhớ đên vết thương lửa giận trong tôi lại tăng lên ngùn ngụt.

"sao? Cậu không có gì để nói hay sao? Sự việc hồi sáng cậu đã làm mất lòng tin tưởng của tôi rồi, nếu cậu thật sự, thật sự rất muốn chữa bệnh cho tôi, hãy về học lại từ đầu đi, đừng tìm tôi nữa"

Tranh luận với bác sĩ là điều phi lí, nhưng không tranh luận thì không đòi lại được quyền lợi cho mình vậy nên tôi phải nói.

Thẩm Nhật Minh bây giờ mới ngẩng đầu lên nhìn tôi, bàn tay vẫn không buông mà còn nắm chặt hơn:"Lần này, tôi nhất định sẽ làm được"

Tôi bỗng dưng bật cười, dù tôi thua tuổi hắn nhưng không có nghĩa là suy nghĩ của tôi thua hắn. Một đứa bẻ bồng bột cứ cho tất cả mọi thứ trên thế giới này đều dễ dàng chắc chắn trong tương lai là thất bại. Tôi cũng đã từng trải qua chuyện đó nên tôi nhất quyết làm người trưởng thành.

"Thôi bỏ đi! Tôi đang rất buồn* Cậu về đi"

*Buồn WC ý.

"Tôi đỡ cô vào, cô phải nhanh chóng hồi phục tôi mới có thể chứng minh cho cô là mình không phạm sai lầm nữa" Thẩm Nhật Minh quyên quyết nói.

Khóe miệng tôi giật giật:" Chẳng lẽ cậu muốn vào theo tôi" Đó là phòng nữ đó.

Thẩm Nhật Minh nhìn đối diện trong lòng cảm thấy xấu hổ, đã đến từ khi nào hắn cũng không biết, tính lấy lại thiện cảm trong lòng cô gái này ai ngờ....

"Cậu về đi" đứng mãi không thấy hắn đi tôi lên tiếng nhắc nhở.

"Không, tôi đứng đây đợi"

Tôi bĩu môi đi vào, hắn tưởng chỉ cần tỏ ra quan tâm là tôi tha lỗi cho hắn chắc, chỉ cần bụng tôi còn đau thì tôi nhất quyết không tha thứ cho hắn.

"Cậu còn chưa đi?" Sau một hồi chật vật tôi lết cái thân đi ra ngoài, mấy bữa nay tôi ốm yếu hẳn đi, người đã gầy còn gầy hơn. May mắn là chưa thành bộ xương khô.

"Tôi đã nói là đợi cô mà, nói lời phải giữ lấy lời" Thẩm Nhật Minh tươi cười nói.

Tôi cũng hiểu ý hắn, hắn bảo cố hết sức chữa bệnh cho tôi thì nhất định hắn sẽ làm được. Tùy tiện đưa cánh tay cho hắn đỡ đi, bao nhiêu cân nặng đều dựa vào người hắn rồi hỏi: "Cậu có anh chị em nào không?"

Thuận tiện đỡ lấy tôi :"Tôi có một đứa em gái, còn cô thì sao?"

Đến đây tôi lại nhớ Đóa Thành, trầm giọng xuống nói:"Không có"

"Vào đây ba ngày rồi sao tôi không thấy bố mẹ cô đến thăm"

"Tôi cũng không có bố mẹ"

"à, tôi xin lỗi" Thẩm Nhật Minh lại cúi đầu khi bản thân hắn thấy có lỗi, rồi bỗng dưng chuyển qua chủ đề khác:"bạn bè cô đâu?"

"Tôi không nói với họ là tôi có bệnh" Tôi cũng trả lời rất "Thành Thật"

"Ở trong bệnh viện một mình như thế này cô đơn lắm" Hắn tỏ ra thương tiếc nhìn tôi. Tôi cô đơn cũng đâu phải ngày một ngày hai, cái này thành thói quen của tôi rồi, có khi không cô đơn bản thân tôi lại chịu không nổi.

"Thẩm Nhật Minh, anh hỏi tôi nhiều rồi đến lúc tôi hỏi anh" Lúc mới gặp tôi kính trọng hắn, xưng hắn bằng "anh", sau này khi biết tính cách của hắn, tôi gọi hắn bằng "cậu", bây giờ có việc cần hỏi lại xưng hắn bằng "anh". Đây là nghệ thuật không giao tiếp đó nha!!!

"Ừ, cô cứ tự nhiên"

"Tôi đã suy nghĩ rất lâu, trước khi vào làm bác sĩ anh chắc chắn đã qua được đào tạo, khi vào phòng mổ cũng thế, anh đã phải làm đi làm lại nhiều giai đoạn người ta mới cho anh vào thực hành, sao sáng hôm nay anh lại quên tiêm thuốc"

Thẩm Nhật Minh nghiêm túc lại nhìn tôi:"Quả thật là tôi có lí do riêng nhưng...lí do này tôi không nói được"

"Anh không nói được hay là tôi không đủ tin tưởng để anh nói" Tôi nghiêng đầu nhìn hắn cũng không chất vấn hắn nhiều, nói tiếp:"Anh về đi"

"Cô cho phép tôi..."

"Ừ, mai tiếp tục trị liệu, không có lần thứ hai"

Hắn cười ngây ngô như đứa trẻ, nói một câu "được" rồi rời đi thật nhanh. Lúc nãy đuổi thì không đi bây giờ mới đi, thật là....

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------

"Cô Ngọc Hân, đến giờ dậy rồi, bác sĩ Thẩm đặc biệt mời tôi đến tiêm cho cô" Giọng nói nhẹ nhàng vang bên tai. Tôi từ từ mở mắt

"TRiệu Mẫn hả"


Đáp lại tôi bằng nụ cười nhẹ nhàng, cô lưu loát băng gạc cho tôi. Tôi đặc biệt thích cô TRiệu Mẫn này. Lần đầu tiên tôi thấy có một cô y tá xinh đẹp tận tâm với tôi như vậy.

"Cô có vẻ thân với Bác sĩ Thẩm nhỉ?" Triệu Mẫn nhìn tôi cười

"Tôi chưa gây thù kết oán với tôi là may lắm rồi" Tôi hậm hưc trả lời rồi chỉ vào bụng của mình:"Đây này, là hắn ban tặng cho tôi đấy"

"Không phải anh ấy cố ý đâu, chỉ là anh ấy có một số rắc rối riêng thôi"

Nghe từ anh ấy phát ra chính miệng Triệu Mẫn tôi nghe đã biết thâm tình thế nào rồi, tôi cũng không tò mò, khi hắn muốn nói tất nhiên hắn sẽ nói cho tôi.

"Tôi là bệnh nhân nên mấy việc của bác sĩ tôi không để ý"

TRiệu Mẫn cười khẽ một tiếng:"Không sao đâu, nhưng cô cũng phải dịu dàng đi một tí, Anh ấy thích nghe những lời nhẹ nhàng thôi, có khi cô
nói chuyện nhẹ lại anh ấy lại nghe lời cô đấy"

"Thật hả? Quả thật tôi không dịu dàng như cô được, tính cách của tôi cọc cằn từ bé rồi. Hay là có chuyện gì cô cứ nói hộ tôi" Tôi thật tâm nhìn Triệu Mẫn , từ trước đến nay tôi không biết tình yêu là gì nhưng khi tôi thấy khuôn mặt cô ấy ngại ngùng khi nhắc đến Thẩm Nhật Minh tôi biết cô ấy đã thích hắn rồi. nCamr giác thích một người là như vậy đó hả?

"Được" Triệu Mẫn nhìn tôi cười rạng rỡ hơn trước"Tôi tiêm cho cô xong rồi này, nếu cô ở đây nhàm chán thì cứ việc gọi tôi, tôi đến nói chuyện với cô"

"Ừ"

Hôm nay tôi không cần làm phẫu thuật, chờ vết thương hồi phục nên Thẩm Nhật MInh kê cho tôi đơn thuốc. Dù không đẩy lùi được bệnh nhưng cơn đau cũng nhẹ xuống.

Từ ngày Triệu Mẫn nói đến hắn thì tôi không thấy hắn lần nào, không biết hắn đã đi đâu, hình như ngay cả bệnh viện cũng không đến nhưng hắn vẫn kê đơn thuốc trị liệu cho tôi đều đều. Triệu Mẫn ngày nào cũng đến tiêm nhưng số lần chúng tôi nói chuyện cũng giảm đi, bỗng dưng cảm thấy hụt hẫng. Cứ ngỡ tìm được người bạn nào ngờ không phải!

Màn đêm buông xuống khi nào không hay, bụng của tôi cũng hết đau, vết thương cũng lành chỉ còn lại di chứng của bệnh. Tóc của tôi ngày rụng càng nhiều, da cũng trắng hơn điều này làm tôi giật mình. Tôi đã nằm trong bệnh viện gần một tháng.

Cảm thấy mình nên hít thở không khí một chút liền đi ra ngoài, ngồi trên ghế đá nhìn bầu trời đầy sao kia. Ước gì đây là mùa đông để tôi có thể lười nhác cuộn mình trong chăn để ngủ nhỉ?

"Đã khuyu rồi sao cô còn ở đây" Một giọng nói vang lên sau lưng, tôi chậm chạp quay đầu nhìn bóng dáng to lớn đứng một bên.

"Ba tuần liền không thấy ai ngờ gặp anh vào đêm hôm khuyu khoắt như thế này" Vừa nói tôi vừa ngồi lùi ra , Thẩm Nhật Minh cũng rất phối hợp ngồi vào với tôi. Khuôn mặt ảm đạm chưa từng thấy.

"Không phải là vì cô sao? Tôi liền không quản đêm khuyu đi tìm cô nói cô cách chữa trị, ai ngờ không thấy"

Tôi ngạc nhiên nói:"Vậy ba tuần qua anh nghiên cứu phương pháp chữa bệnh đó hả"

"Ừ" một câu ừ thản nhiên làm tôi cảm thấy ấm lòng, lần đầu tiên có người quan tâm đến tôi như vậy, cảm giác thật sự rất.....hạnh phúc. Không phải vì có phương pháp chữa mà có người quan tâm đến tôi.

"Cảm ơn"

Thẩm Nhật Minh quay sang nhìn tôi một hồi, rồi cười khẽ:"Cô là người đầu tiên dám mắng tôi"

"Tôi mắng là vì tốt cho anh" Tôi thành thật trả lời


"Tôi biết, nên tôi cũng muốn tốt cho cô một lần" Thẩm Nhật Minh thật không khách sáo mà nói.

"Anh nói tôi là người đầu tiên mắng anh, vậy thầy giáo cô giáo, bố mẹ không ai mắng anh hả?" Thật kì lạ nha!

"Ừ, từ nhỏ đến lớn không ai mắng tôi" Thẩm Nhật Minh buồn buồn nói. Tôi cũng hiểu được. Mắng quá nhiều là bị ghét quá nhiều còn hơn không mắng lời nào rồi tạo ra đau thương thật lớn. Ví dụ như hắn, vì tôi mắng hắn hắn mới quyết rút kinh nghiệm. Họ không mắng hắn lần nào hắn lại sa vào sự cám dỗ đó trở nên hư hỏng. Chắc hắn cũng nhận biết được điều này nên mới có vẻ buồn bã như vậy.

"Không sao, nếu cậu cảm thấy nhàm chán thì đến chỗ tôi tôi mắng cho cậu nghe" xong rồi liền nháy mắt với hắn"Miễn phí đấy"

Thẩm Nhật Minh sững sờ rồi cười, đây là nụ cười thật lòng của hắn, nụ cười mê đảo chúng sinh, nụ cười quyến rũ hớp hồn tôi. May sao tôi còn tỉnh táo thầm mắng một câu"Yêu nghiệt"

Không biết hắn có nghe hay không, người như tôi xấu thì xấu đủ đường, người như hán đẹp lại đẹp trăm đường. Ông trời quả thật rất bất công, quả thật rất bất công.

"Anh Minh, anh bỏ quên tài liệu..." Một giọng nói ngắt quãng không khí của chúng tôi. Đó không phải là Đóa Thành hay sao? Tôi vội vàng cúi đầu ôm chầm lấy Thẩm Nhật Minh, rúc khuôn mặt sâu vào người của hắn. Thì thầm nói:"Giúp tôi lần này"

Thẩm Nhật Minh cũng đủ thông minh để biết nên làm gì, dù đang thắc mắc nhưng cũng rất phối hợp, che dấu lại khuôn mặt của tôi.

Đóa Thành đến nhìn thấy cảnh này vội vàng đỏ mặt:"em..em xin lỗi, em đến không đúng lúc rồi"

"Không sao đâu? có chuyện gì?" Thẩm Nhật Minh chỉnh lại thái độ nói

"Tài liệu về nghiên cứu bệnh nhân, Triệu Mẫn tìm em bảo đưa cho anh"

"Ừ" Một tay hắn lấy tài liệu một tay vẫn ôm tôi như thường.

"Anh, bạn gái của anh hả? Sao lại mang bộ đồ bệnh nhân" Đóa Thành nhìn chằm chằm vào tôi, tò mò hỏi.

Khuôn mặt hắn đỏ dần lên vội phủ nhận:"Không phải, bệnh nhân thôi, đang lên cơn ấy mà"

Tên oắt con này bị nước vô não rồi hả, đây không phải bệnh viện tâm thần.

Đóa Thành hiểu ra:"Anh nhanh chóng đưa cô ấy đi bệnh viện đi, ở đây người ta lại hiểu lầm, bây giờ còn xe taxi đấy, em đi cùng với anh"

"Không cần" Thẩm Nhật Minh nói xong rồi nhìn Đóa Thành"Em về trước đi ở đây anh lo liệu được"

"vâng, cũng muộn rồi em về đây, mấy ngày nay em bận tìm người nên không thể tìm anh trò chuyện được, em xin lỗi"

"Không sao đâu? anh hiện nay cũng rất bận"

"Vậy em về trước nhé, chào anh"

Đóa Thành rời đi, Thẩm Nhật Minh cũng buông tôi ra. Tôi không để ý nhiều cho lắm. Đóa Thành đang tìm người, có phải là tìm tôi hay không
Tôi biệt tăm cũng gần một tháng rồi. Dù sao nó cũng là em, đi tìm chị mình là chuyện bình thường.

Tôi đưa tay lên gõ đầu mình, tìm cảm của tôi với nó tốt lên từ khi nào vậy, đến nỗi nó đi tìm chị mình. Tôi quả thật là đứa con gái ảo tưởng mà.

"Sao vậy hả?"

"Đó là em trai tôi" nói xong liền giật mình

"Không phải lúc trước cô nói cô là cô nhi?" Thâm Nhật Minh nhíu mày lại nghi ngờ

"Đúng vậy, tôi là cô nhi, là đứa con hoang được gia đình nhặt về"
TRước sau gì hắn cũng biết, biết bây giờ cũng tốt

"Người mà hắn tìm là cô" Thảo hắn không thấy một ai đến thăm cô là vì lí do này. Quả thật hắn không ngờ người Đóa Thành đang tìm lại là bệnh nhân của hắn. Nếu như hắn không chữa tốt cho cô ấy thì hắn vừa cảm thấy ân hận mà vừa có lỗi với Đóa Thành rồi.

"Ừ, thật ra chuyện của tôi rất phức tạp"

"Của tôi cũng phức tạp không kém cô"

Hai chúng tôi chỉ nhìn nhau mỉm cười, có lẽ tôi đã tìm ra tri kỉ của đời mình rồi!

Chương 3:

Thật ra, tôi không thể phủ định rằng Thẩm Nhật Minh vì tôi mà làm rất nhiều. Tôi chỉ ngồi trên giường bệnh nhìn bóng dáng chạy đi chạy lại, khuôn mặt tràn đầy mồ hôi, lưng áo ướt đẫm nhưng trên mội luôn nở nụ cười an ủi tôi rằng"Tôi sắp thành công rồi"

Ừ, tôi cũng biết hắn sắp thành công rồi! Nhưng tôi và hắn quen biết chưa bao lâu mà bản thân hắn vì tôi làm việc này điều này tôi cảm thấy thật sự rất nghi ngờ. Nhưng nhìn dáng vẻ ngây ngô của hắn trong lòng tôi bỗng sinh ra cảm giác không nỡ. Chính là không nỡ để người đó chịu khổ vì mình.

Tôi sinh ra không gia đình không trọn vẹn, ngay cả tình yêu thương thật sự tôi không cảm nhận được. Đôi khi nhìn người ta âu yếm nhau, tươi cười với nhau, che chở nhau trong lòng tôi bỗng dưng nảy sinh cảm giác ghen tị. Người ta có nhiều tình cảm ngọt ngào đến thế cớ sao bản thân tôi lại cô đơn đến thế. Đôi khi cô đơn quá ngồi xem mấy bộ phim ngọt ngào lãng mạn hay đọc mấy bộ truyện sủng huyền huyền đến tận trời. Đôi khi lại rúc vào trong chăn mơ về tương lai rồi tự mình cố gắng, đôi khi lại cầm cây đàn ngồi đánh điên điên không cần hát hò như người ta rồi đôi khi ngồi trong góc tường nhìn lén ra ngoài rồi tự chảy nước mắt, đôi khi...

Thật sự, đôi khi ta làm nhiều thứ lắm. Muốn vơi đi nỗi cô đơn hiu hắt thì đành phải bám víu vào một thứ gì đó mà làm cho chúng ta nhẹ lòng. Tôi cũng không ngoại lệ, tôi từng nghĩ bản thân mình luôn luôn sống một mình nên vào bệnh viện không có người thân cũng như chuyện cơm bữa... nhưng qua đợt phẫu thuật mà"người nào đò" quên tiêm thuốc cho rôi. Tôi cảm thấy bản thân mình run lên vì sợ hãi, không phải sợ đau mà là sợ bản thân mình không có một ai quan tâm...

Haizz, nói vòng vo tam quốc cuối cùng tôi cũng cắt đứt được suy nghĩ của mình. Bản thân mình nên đơn giản hơn một chút, nhìn thực tế vào mọi chuyện còn hơn suy nghĩ những thứ trên mây. NHưng nhìn đi nhìn lại vẫn thấy tên Thẩm Nhật Minh rất dễ nhìn. Tôi là người thù dai nhưng hắn là ngoại lệ, ngay bây giờ này, tôi muốn tức giận cũng không được.

"Chị" Một giọng nói vang lên khiến tôi ngẩng đầu lên. Ngoài Đóa Thành ra thì ai chịu gọi tôi một tiếng "Chị"

"Hả?" Tôi mơ hồ nhìn hắn.

"Em tìm chị mấy ngày qua đều không thấy, em cứ ngỡ chị nghĩ quẩn nên lo lắng đi tìm, ai ngờ chị lại bị bệnh..." Đóa Thành tỏ vẻ mặt đau khổ nhìn tôi. Tôi nhìn sâu trong hòn mắt đen tròn của hắn. Tôi là người rất yếu môn Anh Văn nhưng lại biết bắt lỗi trong từng câu từng chữ. Mấy ngày qua đều không thấy, tôi nhớ không lầm là tôi nhập viện gần tháng trước đi. Mà hơn tháng trước là tôi đi ra khỏi nhà. "Mấy ngày qua" của em nó thật sự là rất...rất hợp lý đi!!!

Tôi là người chị hiền, là đứa con ngoan, là một đứa cháu thảo, là một công dân tốt. Hít một hơi sâu, bình tĩnh nở nụ cười dịu dàng:"Em đi tìm chị mấy ngày nay luôn sao? Không ngờ em còn quan tâm đến chị, thật sự là rất vui mừng"

Khuôn mặt Đóa Thành cứng lại, vội nắm tay tôi giải thích:"Chị, em biết là chị đang giận em. Là em không tốt, chị quay về nhà đi được không?"

Tôi liếc hắn một cái, chắc gia đình nhà kia đang thiếu osin nên mời tôi về. Không thấy tôi đang bị bệnh hay sao? Với lại lòng tự trọng của tôi rất cao. Xem tôi là con chó nhỏ muốn đuổi liền đuổi muốn về liền về hay sao? Càng nghĩ càng tức giận, quay mặt đi tránh để phát hỏa:"Em về đi"

"Chị, chị biết bố mẹ thương chị mà, em biết họ có lỗi nhưng em thay bố mẹ xin lỗi chị được không? Chị về với em đi" Đóa Thành cầm tay tôi để năn nỉ.

Tôi bỗng dưng muốn khóc, cứ nghĩ là mình đã cắt đứt quan hệ bây giờ lại dây dưa. Muốn tôi tới liền tới muốn tôi đi liền đi sao? Có bao giờ đã coi trọng tôi chưa mà bây giờ còn đứa ra năn nỉ? Nực cười.

"Em về đi" Tôi quả thật không muôn nhớ về chuyện quá khứ.

"Chị, đi đi mà, em năn nỉ chị"

Nhìn khuôn mặt Đóa Thành, vẫn là vẻ non nớt như cũ, vẫn là làm nũng tôi như cũ sao hôm nay tôi lại thấy khác quá.

"Chị, về nhà, em sẽ bảo bố mẹ nấu món ngon cho chị ăn"

"...." Tôi nhớ không lầm những lần Đóa Thành bảo họ nấu cho tôi ăn họ đều dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn tôi rồi cho tôi bát cháo trắng.

"Chị, hay là chị về nhà để em chuẩn bị cho chị phòng riêng, căn phong chị luôn ao ước , không cần ngủ trên gác mái nữa"

"..." Tôi xoay mặt đi không trả lời. Những câu nói của hắn như đả kích tôi, khiến hô hấp dồn dập. Dưới bụng bỗng dưng quặn thắt mãnh liệt. Cắn chặt răng hỏi hắn câu cuối cùng:

"Rốt cuộc, họ cho em cái gì để em đến đây?"

Đóa Thành chợt cúi đầu, không chút lưu tình mà nói:"Họ sẽ cho em tiền"

Được, tốt lắm. Cả nhà mấy người đều là người tốt.

"Chị.....chị.."

Ngực truyền đến cơn đau khiến tôi hô hấp khó khăn. Ý thức mơ hồ dần, vẫn còn đủ sức đẩy cánh tay to lớn của Đóa Thành, bấu víu lấy thành giường. Toàn thân đều đau đớn, mắt cũng đau, ngực cũng đau,bụng cũng đau, quan trọng nhất là tâm đau.

"Bác sĩ" Đòa Thành hét lên, đỡ tôi ngồi dậy, khuôn mặt hoảng hốt nhìn tôi. Mắt tôi mơ hồ nhìn hắn. Thật rất "giả tạo".

Thẩm Nhật Minh nghe tiếng kêu vột chạy vào, tôi liền tóm lấy tay hắn."Cứu... cứu..tôi..."

ừ! Cứu tôi, cứu tôi khỏi cơn đau này, cứu tôi khỏi những con người cặn bã này, cứu tôi khỏi cuộc sống này. Tôi hận bọn họ, rất hận, hận đến đau lòng.

Trước khi tôi vào cấp cứu tôi mơ hồ nhìn khuôn mặt Đóa Thành, trên môi mấp máy:"Em xin lỗi"

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ -------

Tôi không biết mình đã hôn mê bao lâu. Trong đầu tôi một mảnh trắng xóa, những kí ức mơ hồ không biết đã bay đi đâu. Tôi muốn mở mắt nhưng mở mắt không được.

Ngón tay tôi chỉ cử động được một chút, có một bàn ta to lớn khác nắm chặt tay tôi như an ủi"Không sao rồi, có tôi ở đây"

Thẩm Nhật Minh nhìn Đóa Thành, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm hăn như muốn chọc thủng vài lỗ trên người hắn vậy:"Đóa Thành, hôm nay cậu phải cho tôi một lời giải thích"

Nhìn khuôn mặt tái nhợt nằm trên giường bệnh:"Chuyện này anh biết mà!"

Thẩm Nhật Minh cười khẽ:" Tôi biết, đúng, tôi biết cậu đến để nói những lời làm tổn thương cô ấy? Tôi rất thắc mắc sao cậu lại làm vậy? Rõ ràng là vậy chật vật đúng một tháng để đi tìm chị mình bây giờ tìm được cậu lại muốn làm cô ấy đau lòng đến ngất đi. Rốt cuộc cậu làm vậy là vì cái gì?"

Tôi nằm mê man nhưng vẫn nghe được câu đối thoại giữa hai người. Đóa Thành, nó...

"Anh Minh, anh đừng hỏi nữa, em không phải là con nít" nên hắn tụ biết bản thân mình phải làm cái gì.

"Tôi biết cậu không phải con nít nên tôi mới hỏi cậu. Hành động và lời nói của cậu rất mâu thuẫn" Ngưng một lát rồi hắn nói tiếp.

"Đóa Thành, tôi và cậu quen biết bao nhiêu năm mà chuyện cậu có một người chị gái cậu lại giấu tôi. Rõ là cậu rất quan tâm nhưng lại tỏ ra vô ý"

Tôi muốn động, tôi muốn ngồi dậy túm áo của Đóa Thành mà đánh nhừ tử một trận. Đến thằng nhãi miệng còn hôi sữa mà cũng dám lừa tôi. Hắn muốn tôi ghét hắn, nhưng nghe xong, tôi muốn ghét cũng không được.

"Chuyện của gia đình tôi anh không cần biết. Anh chỉ cần chăm sóc tốt cho chị là được. Chỉ cần chị khỏi bệnh" Đóa Thành như một người khác quay lưng đi để lại bóng người lạnh lùng. Thẩm Nhật Minh bị Đóa Thành trở mặt nắm chặt nắm đấm tức giận đấm lên giường một cái rõ to. Bàn tay hắn nắm tay tôi cũng dùng sức.

Tôi mê man nhưng vẫn thắc mắc. Hắn rốt cuộc tức giận vì cái gì.

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------

Vì tôi mê man tỉnh dạy không được cũng vì thời gian gấp rút Thẩm Nhật Minh liền quyết định tiến hành phẫu thuật điều trị lúc tôi hôn mê.

Sau ca phẫu thuật,tôi vẫn tiếp tục hôn mê, Triệu Mẫn ngày ngày đến giúp tôi uống thuốc không nói câu nào. Thẩm Nhật Minh và mấy bác sĩ đứng ngoài của bàn tán về cách chữa trị. Khối u cũng tan biết, Ung thư cũng đã hết nhưng chỉ còn để lại di chưng nên họ muốn diệt tận gốc. Bệnh đã hết nhưng tôi vẫn cứ hôn mê. Tôi vẫn nghe người khác nói chuyện nhưng bản thân mình không thể cử động thậm chí mắt cũng không mở được. Cái quan trọng nhất là tôi đã hôn hai tháng. Tôi tính toán trong đầu là như vậy.

Thẩm Nhật Minh vẫn như cũ cho tôi uống thuốc, săn sóc tôi như đứa bé. Triệu Mẫn không nói chuyện với tôi. Đóa Thành không đến thăm tôi lần nào.

Có hôm tôi cố tình nghe Thẩm Nhật MInh nói về bệnh của tôi. Bệnh đã hết nhưng muốn triệt để thì phải cắt đi buồng trứng. Chuyện này tất phải hỏi ý kiến của tôi. CHuyện quyết định tôi có cơ hội làm mẹ hay không chính là ở đó .

Nhiều ngày sau không đợi tôi tỉnh dậy, hắn bỗng dưng mở ca phẫu thuật, đưa tôi vào phòng bệnh. Tôi cố cử động nhưng không được.

Bỗng dưng cảm thấy có gì đó rất kì quái, đẩy tôi vào phòng, nghe tiếng lạch cạch lấy kéo. Cơn sợ hãi bỗng kéo tới. Đến khi cảm nhận được cây kéo mát lạnh đến bụng của mình tay bỗng nắm chặt, cả người bật dậy.

"Mẹ nó Thẩm Nhật Minh, cậu quên tiêm thuốc tê"

Ca phẫu thuật lần trước vẫn cứ ám ảnh trong đầu tôi mãi. Nghĩ đến đây thôi lòng tôi bỗng tức giận. Tên oắt con này lại muốn ăn mắng.

Thẩm Nhật Minh cười khẽ lộ ra cái răng khểnh vừa có duyên vừa vô hại muốn mắt cũng mắng không được. Hắn nhìn tôi hồi lâu, đặt cây kéo xuống tiến đến vuốt sợi tóc không an phận của tôi qua một bên.

"Đóa Ngọc Hân, không ngờ tôi lại có sức ảnh hưởng lớn như thế"

Tôi tức giận nhìn hắn. Đến nước này còn cười được, gan của hắn có phải là lớn dần theo thời gian hay không."Ảnh hưởng gì?"

"Chính là tôi quên tiêm thuốc"

"Cậu còn dám nói, lần trước không phải là tôi đã cảnh cáo cậu rồi hay sao?" TRừng mắt nhìn hắn.

Thẩm Nhật Minh vẫn cười tươi như trước:"Ừ, đã nhớ lại "

"Vậy mà lần này lại cố ý phạm sai lầm, đi , tôi muốn về nhà" Tôi đứng dậy rời xuống giường, tức giận không thèm nhìn mặt hắn. Thẩm Nhật Minh vội giữ tay tôi lại.

"Đừng nóng, tôi chỉ giả vờ thôi, thật ra không có ca phẫu thuật nào ở đây cả"

Nhìn bàn tay to lớn nắm chặt tay mình tôi bỗng ngẩn người. hắn nói không có ca phẫu thuật bây giờ tôi mới để ý ở đây không có ai khác ngoài hắn, trên người hắn cũng không có áo quần bác sĩ thường ngày. Giọng bỗng dịu đi:"Tại sao lại làm như vậy"

"Tôi không làm như vậy cô có thể tỉnh dậy sao? Rõ là nghe được chúng tôi nói chuyện nhưng lại không thể cử động chỉ giống như người thực vật. Cô như vậy ngày một ngày hai còn có thể còn đây là để kéo dài tận hai tháng trong khi đó bệnh cô đã hết. Tôi cũng không còn cách nào khác" Thẩm Nhật Minh cười rạng rỡ rồi nhớ tới cái gì đó nói tiếp"Bệnh tật là quan trọng nhất mà cô cũng không tỉnh dậy lại vì chuyện quên tiêm thuốc của tôi mà tỉnh rất nhanh, điều này chứng tỏ tôi chiếm vị trí rất quan trọng a!"

Nói nhiều lời dài dòng làm tôi ù hết cả tai, ngẩn ngơ nhìn hắn vội xấu hổ:"Tôi ngất lại đây"

Thẩm Nhật MInh cười tươi hơn, không biết hắn cười vì cái gì nhưng miễn sao nhìn hắn cười là không có ý tốt. Nhưng sao hắn lại có chủ ý điên rồ như vậy nhỉ.

Cảm giác thấy trên đầu có vật thể gì đó vội ngẩng đầu lên.

"Cái mũ này tặng cho cô, quà chúng mừng cô khỏi bệnh. Ngày mai đội cái này đi cùng tôi đến một nơi"

"Quà" Tôi nhắc lại lời nói của hắn.

"tặng cho tôi"

"Ừ, cho cô"

Tôi nhìn chiếc mũ, nó màu hồng phấn, có viền trắng, đơn giản không có gì đặc biệt nhưng chất liệu lại rất tốt, dày dặn. NHìn rất là mắc tiền nhuwngh lại tặng cho tôi. Là hắn tặng cho tôi. Quà này là của tôi.

Quả thật tay tôi cầm cái mũ mà run run. đây là món quà đầu tiên tôi nhận được, không ngờ là hắn tặng. Quả thật tôi rất thích. Tôi thật sự muốn nói "cảm ơn" nhưng sợ nói lần này rồi sẽ không bao giờ dược nói từ đó nữa. Tôi rất sợ khi nói điều đó với người mà tôi quý mến.

Thẩm Nhật Minh hiểu rõ. Kéo tôi đi. Nhưng vì hôn mê quá lâu mới cử động nên máu chưa kịp lưu lông liền bị ngã. Thẩm Nhật Minh không trách tôi phiền phức liền bế ngang lên và đi. Khuôn mặt ửng đỏ, tim đập thình thịch vùi mặt trong người của hắn. Đợi tôi cử động được cậu biết tay tôi!

Full | Tiếp trang 2

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ