Teya Salat
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen ngon tinh - Tổng giám đốc gạt cưới - Chương 6

Full | Lùi trang 5 | Tiếp trang 7

Tuy nói chủ nhân phải tiếp đãi thật tốt với khách. Nhưng, nếu như người khách này có ý định bất lương đến chỉ để xem cuộc vui, thân là chủ nhà có cần phải để ý hay không?

Ôn Ngọc Thanh vừa ăn dưa hấu, vừa yên lặng suy tư.

Bên trái, bố mẹ chồng tay cầm dưa, bên phải cô em chồng cũng cầm dưa hấu, động tác của ba người cùng con dâu mới nhà họ Sở ngồi đối diện giống nhau như đúc, tập trung tinh thần ăn dưa hấu, từng miếng từng miếng đưa vào miệng. Lý Tử Minh buồn bực, bọn họ một chút ý tứ đãi khách cũng không có, trong mắt trừ dưa hấu trên tay, dường như không quan tâm điều gì khác.

Anh anhg giọng nhắc nhở bọn họ, anh là khách,mà nửa miếng dưa hấu nhỏ cũng không có.

Giương mắt nhìn anh ta một cái, Ôn Ngọc Thanh phá vỡ sự yên tĩnh, "Cổ họng anh Lý không thoải mái?"

Khóe mất anh khẽ run, "Tôi rất khát." Nói như vậy đủ rõ ràng chứ?

"Còn dưa hấu ở trong tủ lạnh, chúng tôi tính buổi chiều mới ăn." Lời nói Ôn Ngọc Thanh được ba vị nhà họ Sở nhất trí gật đầu.

Lý Tử Minh đầu đầy vạch đen.

"Phốc." Có người không khách khí bật cười.

Lý Tử Minh ánh mắt phóng hoả trừng qua. Trên cầu thang, một người đang thong dong đi xuống, không phải chính là tổng giám đốc đương nhiệm Sở thị Sở Thiên Hàn tiên sinh sao? Anh mặc quần áo ở nhà, dáng vẻ lười biếng.

"Nhà ông đãi khách càng lúc càng kém." Anh ta bất mãn tố cáo.

"Anh quấy rầy thời gian ngủ của bọn em." Sở Thiên Bích nhỏ giọng nói thầm.

Lý Tử Minh xem thường , "Sở đại tiểu thư, em cũng không phải heo, cả ngày không có việc gì cũng chỉ biết trêu trọc người khác." Trừ dáng dấp bên ngoài cũng không tệ lắm, còn lại đều không tốt.

Lời này dường như động chạm tới nhiều người , có bốn đôi mắt đồng thời lườm tới.

"Tôi xin lỗi." Thức thời mới là trang tuấn kiệt, Lý Tử Minh không ngu ngốc.
"Thiên Hàn, tôi nhớ ông từ trước đến giờ không có nhà vào Chủ nhật, sao hôm nay lại ở nhà?" Nói sang chuyện khác là một lựa chọn sáng suốt.

Sở Thiên Hàn liếc anh ta một cái, đến quầy bar rót ly nước đá, "Đàn ông có gia đình đương nhiên không giống như trước." Nếu không phải là anh ta đến chơi không đúng lúc, anh còn có cơ hội bắt bà xã chăm sóc một chút, cho nên, anh cũng rất bất mãn với vị khách này. Sao không chọn buổi chiều hãy đến chứ? Hay là định tới ăn điểm tâm? Mặc dù nhà họ Sở không ngại phục vụ cơm canh, nhưng chủ nhà đã đoán được mục đích của khách, nên khó tránh bị phân biệt đối xử như thế.

"Tội gì ông phải kích động , tôi là người làm chứng cho hôn nhân của ông nha." Lý Tử Minh nhẹ nhàng nhắc nhở anh.

Sở Thiên Hàn quay về phía anh ta "Ông chú ý cho tôi."

"Sở phu nhân ——" một câu vừa thoát ra khỏi miệng, mới phát hiện sai lầm lớn, đang ngồi cùng Sở phu nhân còn có già trẻ Nhà họ Sở, mà họ cũng dùng ánh mắt tò mò nhìn anh.

"Sở thiếu phu nhân, " Lý Tử Minh trịnh trọng hỏi, "Có thời gian nói chuyện riêng một chút không?"

Ánh mắt Ôn Ngọc Thanh nhìn Sở Thiên Hàn cùng Lý Tử Minh chần chừ, sau đó nhẹ nhàng gật đầu. Hình như có chuyện gì đó cô không biết, hơn nữa còn có liên quan đến cô.

"Bà xã, em cho là ngay trước mặt ông xã ,đồng ý hẹn với một người đàn ông xa lạ là rất sáng suốt sao?" Sở Thiên Hàn tự nhiên ngồi bên cạnh bà xã, không khách khí đoạt lấy thìa múc cơm dừa ăn.

Ôn Ngọc Thanh đánh giá người đàn ông mặc âu phục phẳng phiu đối diện. Nhìn qua cũng biết anh ta là một người thành đạt, mặc dù chưa biết nghề nghiệp gì, nhưng cảm giác rất tốt "Anh ta cũng không tính là người xa lạ, nếu như anh ta thật sự là người chứng hôn." Cô nghĩ, nghe nói anh ta vừa là nhân chứng vừa là luật sư soạn thảo hợp đồng.

"Em chắc mình đã từng nhìn thấy anh ta?" Sở Thiên Hàn chế nhạo nói. Lúc ấy cô ngủ say như chết.

Cô mặt không đổi sắc nói: "Ít nhất em tin tưởng lời nói của luật sư." Đem dĩa nhét vào trong tay Sở Thiên Hàn, tiêu diệt ý đồ động tay động chân của anh với mình .

Lý Tử Minh đắc ý lườm Sở Thiên Hàn một cái, giọng nói chân thành tha thiết bày tỏ, "Tôi lấy nhân cách bảo đảm cô sẽ không hối hận khi nói chuyện với tôi."

"Khó nói." Ôn Ngọc Thanh đứng dậy đi rót hai chén trà lạnh, đưa cho anh ta một chén, người đó biểu tình cảm động đến rơi nước mắt, "Nói không chừng sau khi nói chuyện với anh xong tôi sẽ hối hận, không biết có khi lại là may mắn." Cúi đầu uống trà, cô cố gắng che giấu vẻ mặt.

Lý Tử Minh nhìn thật sâu, liếc mắt một cái chen vào Sở Thiên Bích ngồi bên cạnh cô. Trong mắt cô chợt lóe lên tang thương, hạnh phúc nói thì dễ dàng, nếu trải qua rồi nói ra tất nhiên càng không dễ dàng.

Cảm giác được hai luồng ánh mắt bắn tới trên người mình, Lý Tử Minh hoàn hồn, đột nhiên phát hiện mình đã nhìn chăm chú vợ người khác quá lâu, không khỏi áy náy cười một tiếng.

"Thiên Hàn, rất lâu không có đến thư phòng ông ngồi, có thể cho tôi mượn dùng một chút không?" Anh nháy mắt.

Sở Thiên Hàn đau khổ, mỉm cười nói: "Chỉ cần ông không phá hủy nó, dùng ra sao cũng không quan trọng."

Nhìn bọn họ cùng nhau đi vào thư phòng, đáy mắt Ôn Ngọc Thanh xẹt qua một tia sáng. Bọn họ hình như có chuyện gì bí mật, cô loáng thoáng cảm thấy hình như có liên quan đến mình. . . . . .

************

Vừa vào thư phòng, Sở Thiên Hàn không chút khách khí cho bạn tốt một quả đấm, "Nhớ cô ấy là vợ tôi, không phải phụ nữ chưa chồng." Mới vừa rồi thật muốn móc mắt của anh.

Lý Tử Minh bị đau che bụng, buồn bã nhìn anh, "Ông lòng dạ quá hẹp hòi, tôi chỉ là nhìn nhiều chút thôi mà."

"Một chút cũng không được." Ở chung càng lâu, Sở Thiên Hàn càng cảm giác Ôn Ngọc Thanh tản ra khí chất nhàn nhạt mê người, rất dễ khiến đàn ông chú ý, cho nên anh nhất định phải tiêu diệt hết .

"Được, không nhìn." Lý Tử Minh giơ tay lên đầu đầu hàng, "Nhưng, ông thật hiểu rõ cô ấy sao? Tôi cảm giác vẻ mặt cô ấy vừa rồi, giống như đã trải qua chuyện rất đau khổ ."

"Lý Tử Minh ——" Sở Thiên Hàn cáu kỉnh . Thật may là thư phòng cách âm tốt, nếu không nhất định sẽ khiến người bên ngoài kinh ngạc.

Lý Tử Minh nhanh chóng tránh xa. Không tốt, dẫm lên đuôi cọp, không ổn, thật sự không ổn!

"Tôi chỉ đề nghị ông tìm hiểu rõ một chút." Vội vàng nói ra hoài nghi của mình, anh biết quả đấm của Sở Thiên Hàn cứng bao nhiêu, nhưng một chút hứng thú cũng không có, "Trực giác của luật sư rất chuẩn, nhất là tôi." Cuối cùng, không quên tự mãn một chút.

"Hừ!" Sở Thiên Hàn khinh thường trừng mắt một cái, cũng nghiêm túc tự hỏi, lát sau nói: "Tôi sẽ tìm hiểu lại." Lúc trước anh vẫn cảm thấy tư liệu về cô quá mức đơn giản, giống như bị người nào đó cố ý sửa chữa.

Nhìn vẻ mặt bạn tốt, Lý Tử Minh giật mình, "Thì ra ông cũng hoài nghi."

Sở Thiên Hàn lườm anh một cái, "Tôi cũng không ngu ." Huống chi đối với người mình yêu, anh đương nhiên sẽ để ý những gì liên quan tới cô.

"Tôi hiểu, ai cũng biết tổng giám đốc Sở thị không phải ngu ngốc." Lý Tử Minh khẽ nói. Xét thấy một con hổ đang hoài nghi vật sở hữu, anh nói ít một chút thì tốt hơn.

Nửa giờ sau, hai người đàn ông kề vai sát cánh ra khỏi thư phòng, xem ra trò chuyện với nhau rất vui.

"Vú Trình, buổi trưa Tử Minh muốn ở lại dùng cơm." Sở Thiên Hàn vui vẻ phân phó.

"Đã biết, thiếu gia."

Sau đó Sở Thiên Hàn tới bên người đang chuyên chú đọc sách, cúi người nhìn lén, lập tức gương mặt tuấn tú giật mình ——

Hai thiếu niên xinh đẹp khỏa thân trong bức tranh đang. . . . . . Ân ái! Tư thế cơ thể vẽ rất rõ ràng , ngay cả vẻ mặt cũng vô cùng. . . . . . sinh động!

"Bà xã ——" Anh khẽ gọi.

"A!" Ôn Ngọc Thanh bị dọa sợ đến mức đem manga cầm trong tay hất xuống mặt đất. Anh ta muốn hù chết cô à?

"Em xem loại sách này?" Ánh mắt kinh khủng nhìn cuốn manga rơi xuống đất.

Ôn Ngọc Thanh không khống chế được đỏ mặt. Anh ta nhất định đã thấy cái kia. . . . . .Cô lúng ta lúng túng nói: "Đây là của Thiên Bích." May mắn không phải của cô.

"Sở Thiên Bích." Ánh mắt nhìn thẳng em gái đang vùi đầu vào dưa hấu, "Tháng sau, tiền tiêu vặt giảm một nửa."

"Tại sao?" Sở Thiên Bích kêu thảm thiết, thiếu chút nữa kích động đem vỏ dưa hấu đập trên khuôn mặt tuấn mỹ của anh trai cho hả giận.

"Em mua sách độc hại cho vợ anh." Anh đem sách nhặt lên, cầm tội chứng đưa ra.

"A!" Sở Thiên Bích sững sờ. Cô đầu độc Ngọc Thanh? Cái này rõ ràng là Ngọc Thanh giới thiệu cho mình xem! Đầu năm nay sao trắng đen chẳng phân biệt được? Cô há mồm định giải thích, nhưng nhớ đến sau này còn phải dựa vào gốc cây đại thụ bền chắc Ôn Ngọc Thanh để hưởng bóng râm, vì vậy rưng rưng mắt mà gánh chịu tội lỗi.
"Bà xã, có chuyện muốn cùng em thương lượng." Anh ở một bên xem cuộc vui.

Ôn Ngọc Thanh có cảm giác không ổn, "Chuyện gì? Anh nói đi." Có chết cũng không chịu di chuyển nửa bước.

Khóe môi anh giương nhẹ, tiến tới bên tai cô, "Chuyện giữa vợ chồng, em nhất định muốn ở trước mắt mọi người bắt anh nói ra sao?" Anh cũng không để ý lắm.

Cô cắn răng nhìn chằm chằm , rất muốn biến ra một thanh kiếm để đâm chết anh. Anh đoán cô không dám làm ầm lên, ô. . . . . . Thật đáng buồn,cô thật sự không dám làm ầm lên, ai bảo da mặt cô mỏng chứ .

Đành cam chịu, xấu hổ bị anh cưỡng ép trở về phòng ngủ, Ôn Ngọc Thanh chỉ kém không có tiết mục đưa tiễn cùng phòng khách.

"Này, anh đừng có quá phận." Vừa vào cửa Sở Thiên Hàn đã lộ ra vẻ mặt sắc lang.

Gương mặt cười dâm đãng, trong mắt anh chứa đầy dục vọng, "Ai bảo em xem loại sách đó, khiến anh không thể không hoài nghi mình cố gắng chưa đủ."

"Không ai bảo anh nhìn lén." Cô tránh sang bên cạnh, có chết cũng không chịu cho anh đụng chạm. Cô tuyệt không muốn bị dày vò chết đi sống lại.

"Chuyện đến mức này, em ngoan ngoãn cam chịu số phận đi." Anh duỗi tay, đem cô ôm vào trong ngực, cúi đầu muốn ôn lại nụ hôn nóng bỏng.

"Tránh ra. . . . . . Không cần. . . . . ." Ôn Ngọc Thanh giãy giụa, do xúc động mà dần dần mềm nhũn. Người đàn ông này đã biết rõ chỗ mẫn cảm của cô, quả thực là ác ma.

Nhẹ nhàng gặm cắn da thịt trắng nõn , nhanh chóng cởi bỏ quần áo trên người cô, bàn tay uốn lượn, đi thẳng xuống nơi quan trọng nhất. . . . . .

"Cho anh. . . . . ."

Trong đầu Ôn Ngọc Thanh, lý trí cùng tình dục đang tranh đấu, hít một ngụm không khí, trực giác của cô muốn khom gối đạp cho anh một đòn chí mạng ——

"Anh yêu em. . . . . ."

Chết tiệt, người đàn ông này, vào lúc này lại có thể nói ra một câu như vậy. Ôn Ngọc Thanh ngẩn ra, trái tim hát vang bài ca đưa đám.

Thời điểm anh vào trong cô, theo bản năng cô muốn đẩy anh ra, nhưng ngược lại càng khiến anh mãnh liệt hơn, dục hỏa càng tăng cao.

Nước mắt hoà với tiếng thở gấp của cô, tiếng thở dốc của người đàn ông đan vào nhau thành một khúc nhạc trầm bổng, du dương hoàn mỹ.

Anh nhìn người phía dưới đang liều mạng cắn chặt răng không chịu phát ra tiếng rên rỉ. Móng tay của cô cắm vào da thịt anh, nhưng vẫn cố chấp không chịu rên thành tiếng.

Sở Thiên Hàn tăng nhanh tốc độ, tà ác muốn nhìn cô mất khống chế, cùng anh leo lên đỉnh dục vọng.

Anh ta không phải người. Trong mắt cô để lộ điều đó, hung hăng lưu lại dấu vết hoan ái trên lưng anh, rốt cuộc cũng phải phát ra thanh âm mãnh liệt.

Người đàn ông thoả mãn gầm nhẹ, hoàn toàn giải phóng, lật người nằm ở bên cạnh cô, thương yêu kéo cô vào trong ngực.

"Sở Thiên Hàn, tên khốn kiếp này, tránh xa tôi xa." Ôn Ngọc Thanh tức giận nhìn người đàn ông bên cạnh, tay chân bủn rủn, ngay cả hơi sức đạp anh ra đều không có.

"Đừng làm rộn." Anh trấn an vỗ vỗ đầu cô.

Đừng làm rộn? Rốt cuộc là ai đang nháo? Ôn Ngọc Thanh bốc hoả, không biết lấy sức lực ở đâu, một cước liền đạp anh lăn xuống , đem chăn quấn lên người rồi nhảy xuống giường.

Sở Thiên Hàn vui sướng bật cười, đưa tay tóm được cô đang có ý đồ đi vào phòng tắm, hơi dùng chút sức đem cô lần nữa kéo vào trong ngực, con ngươi tối lại, cười không có ý tốt, "Thì ra , em nói mệt là gạt anh, tinh thần rất tốt nha, vậy thì lại làm thêm mấy lần thôi."

"A ——" Ôn Ngọc Thanh thét chói tai, tay chân luống cuống cầm chăn che thân thể."Anh anh. . . . . . không biết xấu hổ. . . . . ." Ánh mắt cẩn thận liếc xuống vật không nên ngắm. Vật kia lại có thể  "Đứng dậy" rồi, rõ là. . . . . .

Mạnh mẽ đem chăn quẳng ra xa, anh lần nữa thành công đè trên người cô, cười tà tứ, "Bà xã, cho anh ăn no là nghĩa vụ của em, không thể giở trò nha."

"Dục vọng của anh như cái động không đáy, ai có thể làm anh no bụng." Cô tiếp tục giãy giụa, mặt cũng đỏ giống như trái cà chua.

"Em." Tóm lấy hai tay cô, cúi người hôn lên đôi môi đỏ mọng, đem dáng vẻ không cam lòng cùng tức giận của cô hết thảy đều nuốt vào bụng.

"A. . . . Anh. . . . Xuống địa ngục đi. . . . . . Dừng lại. . . . . ." Ôn Ngọc Thanh tức giận quát lớn, dù sao phòng ngủ cách âm rất tốt.

Cả căn phòng tràn ngập mùi hương hoan ái, Ôn Ngọc Thanh nằm trên giường, một chút động đậy cũng không có, chỉ có con ngươi phóng hoả để lộ ra một bụng tức giận cùng không cam lòng. Tại sao người đàn ông kia lại có tinh thần sảng khoái tự mình ôm cô đi tắm? Không công bằng!

"Bà xã, sắp đến giờ cơm trưa, em thật không dậy nổi sao?" Sở Thiên Hàn cười thoả mãn cúi người nhìn cô.

Cô không muốn động, không có nghĩa là cô không thể di chuyển, không nói hai lời, cầm gối ném qua.

Dễ dàng bắt được gối, anh cười đến vô cùng vui vẻ, hướng cô nháy mắt mấy cái, suy nghĩ nói: "Bà xã,  đột nhiên anh phát hiện ra, thể lực em hình như tiềm lực vô hạn a." Liếc qua thân thể của cô. Rõ ràng mệt mỏi đến mức buồn ngủ —— ít nhất trước kia mỗi lần đều vậy, hiện tại anh không thể không hoài nghi cô cố ý giả bộ để gạt mình.

Trong lòng căng thẳng, Ôn Ngọc Thanh lấy tức giận để che giấu sự hốt hoảng trong lòng, "Tinh trùng thượng não."

"Em muốn cùng nhau đi xuống không?" Anh rất nghiêm túc hỏi.

"Đương nhiên là em muốn xuống, nếu không không phải nói cho người phía dưới biết vừa xảy ra chuyện gì sao?" Bất mãn lầu bầu, cô từ từ xuống giường, mở tủ quần áo, cau mày nhìn những bộ quần áo kia, nhìn lại toàn thân một chút, không có một chỗ da thịt nào còn lành lặn, chán ghét cầm lấy một bộ quần áo thoải mái, đây là Sở đại công tử nói muốn mua quần áo tình nhân, cô vô cùng chán ghét, nhưng trước mắt hình như chỉ có nó mới có thể che lấp dấu vết hoan ái trên người.

Nhìn hai vợ chồng một trước một sau xuống lầu, hơn nữa Sở mỗ tinh thần sảng khoái đến thần tiên cũng phải hâm mộ, Lý Tử Minh nở nụ cười ái muội.

Sở Thiên Hàn liếc nhìn anh một cái, không thèm so đo.

"Thiếu phu nhân, Thiên Hàn cùng cô nói chuyện gì đến nửa ngày?" Lý Tử Minh nhìn đồng hồ một chút, tiếp tục nói: "Gần hai giờ đồng hồ a."

Lạnh lùng liếc xéo anh một cái, Ôn Ngọc Thanh thản nhiên nói: "Nếu có thể nói cho anh biết thì vừa rồi anh ấy đã nói ở phòng khách."

Lý Tử Minh cảm thấy xấu hổ sờ sờ mũi. Vị Sở phu nhân này có chút sắc sảo,không phải là người dễ bị ăn hiếp.

"Ngọc Thanh, buổi chiều chúng ta đi dạo phố." Sở Thiên Bích vui vẻ nói.

Ôn Ngọc Thanh thờ ơ nói: "Chị nhớ hình như anh trai em muốn giảm một nửa tiền tiêu vặt của em đấy."

"Dùng của chị mà." Sở Thiên Bích cười nói.

Khoé miệng khẽ giật, cô bất đắc dĩ lắc đầu. Thôi, dù sao hóa đơn cũng không phải là mình trả, không bằng để Thiên Bích dùng, thuận tiện giúp mình xả tức.

"Em gái, anh từng nói em có thể dùng thẻ của chị dâu sao?" Sở Thiên Hàn nhìn sang.

"Cũng không nói không thể dùng a, còn nữa, tại sao anh không chịu cho em thẻ phụ?" Sở Thiên Bích nhảy về phía trước.

"Về sau ông xã em sẽ cho." Sở Thiên Hàn nhún nhún vai. Thẻ phụ anh chỉ đưa bà xã của mình.

Sở Thiên Bích tự ái lập tức nói: "Em nhất định phải gả cho một người cực kỳ giàu có."

"Vậy thì cố gắng câu rùa vàng là được rồi, chỉ cần em tham gia vào các dạ tiệc thượng lưu, luôn có cơ hội gặp được, chúc em may mắn”. Bĩu môi, Ôn Ngọc Thanh không nghiêm túc đề nghị.


Sở Thiên Bích bị đả kích, "Tại những chỗ đó toàn người không ra gì, tinh thông mọi trò ăn chơi, so với em còn có thể tồi tệ hơn, em gả để nuôi anh ta sao?"

Lý Tử Minh mặt chế nhạo, nói nhỏ: "Thiên Bích, mặc dù em học hành không đến nơi đến chốn, nhưng cũng tự biết mình biết ta nha."

"Lý Tử Minh đáng chết, anh rất vui khi trong lòng em đau khổ phải không?" Sở Thiên Bích hung hãn nhào qua. Tức chết cô, ba ngày hai bữa liền tới cửa đả kích cô, quả thật đã xem cô như sủng vật để giết thời gian.

Ôn Ngọc Thanh nghiêng đầu, như có điều suy nghĩ nhìn hai người đùa giỡn.

"Em có thấy bọn họ rất xứng đôi không?"

Đột nhiên giọng nói Sở Thiên Hàn xuất hiện ở bên tai, dọa cô sợ đến tức giận trừng mắt , "Anh không thể đánh tiếng trước sao?" Kể từ  khi tới Nhà họ Sở, hệ thống thần kinh của cô gặp khiêu chiến trước nay chưa từng có, chuyện cũ lại thường nhảy ra khiến cô buồn bực.

"Ông chủ, bà chủ, cơm đã xong, hai người đã muốn ăn cơm chưa?"  Vú Trình  cung kính hỏi.

Ba Sở nhìn sang Mẹ Sở, Mẹ Sở nhìn sang ông, đồng loạt nhìn xuống bụng, đồng thời buồn bực than thở, vừa mới ăn dưa hấu quá nhiều, chưa tiêu hoá hết.

"Ăn cơm thôi." Sở Thiên Hàn mở miệng. Anh đói bụng, vừa rồi thể lực tiêu hao quá nhiều, anh muốn bổ sung năng lượng.

Ôn Ngọc Thanh thầm than, đối với vú Trình mỉm cười, " Vú Trình, buổi chiều nhớ chuẩn bị thêm đồ ăn cho ba mẹ." Rất khó cự tuyệt ánh mắt cha mẹ chồng, cảm giác nếu không thỏa tâm nguyện của bọn họ hẳn thì rất tàn nhẫn.

"Em sẽ làm hư bọn họ." Sở Thiên Hàn lắc đầu, ánh mắt có chút không đồng tình.

Cô xem thường bĩu môi. Không tới hai tháng, sẽ không làm hư bọn họ, ngày mình rời đi càng lúc càng gần, cô đột nhiên có chút không muốn rời đi, chán ghét khinh bỉ, tự rủa mình hai tiếng.

Sở Thiên Hàn cứng rắn bắt được tay của cô, đáy mắt thiêu đốt . Cô đang suy nghĩ chuyện rời đi, mới đây không lâu vẫn còn ở dưới thân mình quyến rũ rên rỉ, quay sang lại là thái độ phân biệt rõ ràng, anh ghét cô như vậy, vô cùng ghét.

Buồn bực nhìn ánh mắt tức giận của anh, "Làm sao vậy?"

Cố gắng đè nén tức giận , buông tay ra, anh chuyển sang ôm vai cô, cười nói: "Không sao, đi ăn thôi." Anh sẽ không cho phép cô rời đi, cô tốt nhất là sớm chấp nhận, đời này chỉ có thể làm con dâu nhà họ Sở.

"Ngọc Thanh, khẩu vị thật tốt, vừa rồi rõ ràng cùng chúng ta ăn rất nhiều a." Sở Thiên Bích vô cùng khâm phục nhìn người đang vùi đầu vào ăn cơm.

Ôn Ngọc Thanh không được tự nhiên hơi mím môi, không để ý đến.

Lý Tử Minh trong đầu buồn bực cười trộm. Cô gái ngốc này, đó là bởi vì người khác làm cho chị dâu cô tiêu hao quá nhiều thể lực chứ sao.

Sở Thiên Hàn không dấu vết ở dưới bàn đá anh một cước, vẻ mặt Lý Tử Minh lập tức khôi phục bình thường, chuyên tâm ăn cơm.

Cơm nước nhanh chóng kết thúc, Ôn Ngọc Thanh đứng dậy đi lên lầu, chỉ chốc lát sau , đem một tấm thẻ đưa cho Sở Thiên Bích, "Thiên Bích, buổi chiều chị có việc, không cùng em đi dạo phố được, thẻ cho em."

"Một người đi dạo rất buồn." Sở Thiên Bích oán trách.

Cô khẽ cười nói: "Chị cảm thấy em đi một mình vô cùng thoải mái vui vẻ, có phải cảm thấy không có ai mang đồ giúp rất phiền toái hay không?"

Sở Thiên Bích cười có chút chột dạ.

"Chị tin tưởng Lý tiên sinh sẽ rất vui lòng đưa em đi dạo." Ôn Ngọc Thanh cười tao nhã nhìn Lý Tử Minh, lập tức cảm nhận được bản thân cùng bạn tốt Sở Thiên Hàn giống nhau.

"Buổi chiều anh vừa đúng không có việc gì." Anh nghe lời đáp lại.

Sở Thiên Bích suy sụp. Cô không muốn cùng người đàn ông này đi dạo.

"Ngọc Thanh, buổi chiều rốt cuộc có chuyện gì ?" Cô trơ mặt lắc lắc cánh tay chị dâu.

"Khang học tỷ tìm chị uống trà."

"Không cho em  đi." Sở Thiên Hàn lập tức phản đối. Căn cứ vào những gì anh quan sát, người phụ nữ kia, cô ta muốn cướp bà xã của mình! Anh tuyệt không dễ dàng tha thứ, đầu năm nay còn phải cùng phụ nữ giành bà xã, thật là bất đắc dĩ.

"Nè, Ngọc Thanh, chị không sợ bị cô ta tạt axit à?" Sở Thiên Bích hỏi.

Ôn Ngọc Thanh cười chắc chắn, "Cô ấy sẽ không làm vậy."

Sở Thiên Hàn bực tức trong lòng. Cái loại phụ nữ biến thái kia dĩ nhiên sẽ không, cô ta chỉ nghĩ làm sao phá hoại tình cảm vợ chồng anh, sau đó cướp Ôn Ngọc Thanh.

"Em đi cùng chị được không?" Sở Thiên Bích đột nhiên phát hiện chuyện đi dạo phố không thú vị bằng chuyện này.

Ôn Ngọc Thanh kiên quyết lắc đầu, "Không được."

"Anh đi cùng em?" Sở Thiên Hàn xung phong nhận việc.

"Càng không được, hai người phụ nữ hẹn nhau anh đi cùng làm gì?" Cô lườm anh một cái.

Nhưng người phụ nữ kia là biến thái! Sở Thiên Hàn lần đầu không thể nói ra ngoài, trong lòng thật khó chịu a.

"Đúng đó, anh, khi đàn ông các anh uống rượu, phụ nữ chúng em cũng sẽ không đi cùng nha." Sở Thiên Bích chen vào

"Tháng sau tài khoản của em không có một xu." Sở Thiên Hàn lộ nụ cười thản nhiên đối với em gái nói.

"A ——" Sở Thiên Bích cực kỳ bi thảm thét chói tai. Không có tiền? Trực tiếp giết chết cô còn hơn.

"Thẻ của chị, em cầm." Ôn Ngọc Thanh lúc này vô cùng thản nhiên thành hậu phương vững chắc.

Lý Tử Minh thiếu chút nữa phun hết cơm ra. Vị Sở phu nhân này rõ ràng cùng ông xã đối kháng, bội phục, bội phục.

"Ngọc Thanh, chị thật tốt." Sở Thiên Bích mừng như điên lao về phía vị thiên sứ trong lòng, tặng cô một cái ôm, khiến anh trai trong nháy mắt sắc mặt xanh mét.

"Thiên Bích, nếu như em không muốn về sau cũng không có tiền xài, tốt nhất là buông chị dâu em ra." Lý Tử Minh ho nhẹ hai tiếng, quyết định cứu vị tiểu thư ngu ngốc này.

Sở Thiên Bích lập tức buông Ôn Ngọc Thanh ra.

Sở Thiên Hàn đem bà xã nhét vào trong ngực, kể từ khi biết tính hướng của Khang Nhạc Di, anh bây giờ đối với cái ôm đồng tính với bà xã mình luôn đề phòng, cho dù là em gái của mình cũng không được.

Đột nhiên nhớ lại từ hồi lớp mười em gái anh bắt đầu há mồm ngậm miệng đều Ngọc Thanh này, Ngọc Thanh nọ, cho tới bây giờ loại thái độ cuồng nhiệt cũng không có biến mất. . . . . . . Chẳng lẽ Thiên Bích đồng tính. . . . . . Không được, anh tuyệt đối không cho phép em gái anh có loại háo sắc kia, hơn nữa đối tượng còn là bà xã của mình.

"Tử Minh, tới đây." Ngoắc ngoắc tay, ý bảo có lời muốn nói.

Lý Tử Minh buông chén đũa xuống, đi theo anh vào thư phòng.

"Ngọc Thanh, anh trai làm cái gì?"

“Anh ta lên cơn điên ấy mà." Ôn Ngọc Thanh khẽ nói, giơ lên khóe miệng mang nụ cười xấu xa. Xem ra, anh hình như biết Khang Nhạc Di đồng tính, thậm chí em gái mình cũng đề phòng, thực sự làm người ta không biết nên khóc hay cười.

Full | Lùi trang 5 | Tiếp trang 7

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ