Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen ngon tinh - Tổng giám đốc gạt cưới - Chương 8

Full | Lùi trang 7 | Tiếp trang 9

Hai vợ chồng già nhà họ Sở không thể ở yên trong nhà quá lâu, đã ôm nhau rời khỏi , tiếp tục đi du lịch ngắm cảnh các nơi trên thế giới, tiến hành nhiệm vụ vinh quang và vĩ đại là tiêu bớt tài sản.

Phòng khách nhà họ Sở lớn như vậy bị hai người mỗi người chiếm một chỗ, mỗi người vừa nằm vừa ăn đồ ăn vặt, đọc tiểu thuyết, xem ti vi, đều cảm thấy thoải mái vui vẻ, khiến người giúp việc thỉnh thoảng đi lên thêm trà đưa nước không nhịn được lắc đầu, trong lòng thở dài. Số cậu chủ nhất định là số vất vả, ngay cả cưới vợ về, cũng là vì hưởng phúc mới cưới.

Tiếng điện thoại vang lên, hai người kia vẫn chuyên tâm vào việc của mình, ngay cả liếc nhìn điện thoại cũng keo kiệt.

Nhưng hiển nhiên người gọi tính nhẫn nại so với họ còn tốt hơn nhiều, cứ kiên nhẫn như vậy, điện thoại vẫn đổ chuông, cuối cùng kêu đến mức có người không nhịn được cầm điện thoại lên tức giận hét, "Lý Tử Minh, rốt cuộc anh muốn gì?"

"Anh tìm chị dâu em."

"Chị ấy chết rồi."

Ôn Ngọc Thanh nghe vậy liếc mắt một cái, sau đó yên lặng tiếp tục xem TV, người chết là sẽ không có bất kỳ kháng nghị nào, cô thuận theo, làm người chết.

"Vậy có cần anh gửi điếu văn qua đó không?" Lý Tử Minh rất phối hợp đề nghị.

"Anh cũng đi chết đi, theo chị ấy." Sở Thiên Bích đã giận đến mức không lựa lời mà nói, chỉ thiếu chưa dùng thần công “sư tử rống” để giết chết anh.

"Nếu như anh trai em không phản đối, anh không ngại."

"Này, chốt lại anh có chuyện gì?" Sở Thiên Bích giơ cờ trắng. Cô tự biết tính nhẫn nại không bằng bạn tốt, da mặt dày không bằng luật sư gian trá, không thể làm gì khác hơn là đầu hàng.

"Em hỏi chị dâu em, cô ấy thật không đến Sở thị xem chuyện vui à? Hình ảnh nóng bỏng hạn chế người xem nha, Sở tổng giám đốc sắp cầm cự không được rồi." Giọng Lý Tử Minh tràn đầy hả hê khi có người gặp hoạ, một chút xíu thông cảm cũng không có.

"Này, Ngọc Thanh, chị thật sự muốn mặc kệ anh trai em ngang nhiên ăn vụng sao?" Sở Thiên Bích tức giận chuyển sang Ôn Ngọc Thanh, lớn tiếng hỏi, một ít cũng không tị hiềm.

"Người chết là không trả lời bất cứ vấn đề gì." Ôn Ngọc Thanh tốt bụng nhắc nhở em chồng một sự thật rõ rành rành.

"Chị cũng không phải chết thật." Sở Thiên Bích thiếu chút nữa hộc máu tại chỗ.

Ôn Ngọc Thanh rất nghiêm túc suy nghĩ một chút, "Chị thà để luật sư Lý cho rằng chị đã chết?" Anh ta thật là không sợ mệt, không ngừng lãng phí tiền điện thoại.

"Chị ấy nói, mong anh coi chị ấy đã qua đời, không cần gọi lại."

Tắt điện thoại không tới nửa phút, điện thoại lần nữa vang lên, khiến sắc mặt Sở Thiên Bích trở nên rất khó coi, tức giận đến mức có thể chạy vào bếp cầm dao chém đứt dây điện thoại.

"Chị dâu, chị làm ơn nghe đi." Không thể để cho cô yên tĩnh, hưởng cuộc sống an nhàn à?

Ôn Ngọc Thanh ung dung cầm điện thoại lên, dùng giọng nói rất nhẹ nhàng mà nói: "Luật sư Lý, anh rất hi vọng tôi đến sao?" Anh cũng không hối hận.

"Cô chịu tới sao?" Giọng nói vô cùng mừng rỡ. Như vậy thì có kịch hay để xem rồi.

"Tôi sẽ đi cùng Thiên Bích, nghe nói Thiên Bích rất thích Tề thư ký đẹp trai, thật hy vọng bọn họ có thể kết thành đôi." Giọng nói nhẹ nhàng, khiến người ở đầu bên kia nghe được mà mồ hôi lạnh toát ra.

"Đừng tới nữa, thật không cần." Dùng mọi thủ đoạn để cho Sở đại tiểu thư không gặp Tề thư ký, anh tuyệt đối không muốn kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

"Khách khí như vậy làm gì? Chúng tôi quả thật cũng rất muốn đi gặp Tề thư ký, dù sao đàn ông như vậy cũng rất hiếm thấy." Nụ cười Ôn Ngọc Thanh rực rỡ. Muốn xem kịch sao? Tốt, anh ta cảm thấy thoải mái, bởi vì cái gọi là một người vui không bằng mọi người vui, cô nhất định giúp anh ta.

"Đàn ông đẹp trai? Công ty anh trai em có?" Sở Thiên Bích lập tức chạy tới, cặp mắt phát ra ánh sáng.

"Tuyệt đối là cực phẩm tiểu thụ, so với trên Manga đẹp hơn nhiều, muốn xem à?" Ôn Ngọc Thanh rèn sắt khi còn nóng thả mồi.

"Có, có. . . . . ." Sở Thiên Bích hưng phấn không thôi nhảy dựng lên.

Nửa giờ sau hai bóng hình xinh đẹp nhà họ Sở xuất hiện ở Sở thị, khiến nhân viên công ty nhìn thấy kinh ngạc.

Vợ tổng giám đốc đến, mà trong phòng làm việc của tổng giám đốc đang có người phụ nữ rất xinh đẹp, lúc này hai người gặp nhau, không biết ai thắng ai thua?

Thực sự rất tức giận, nhưng ánh mắt hai người nhà họ Sở chỉ dừng lại ở mọi người không tới ba giây liền cùng nhau di chuyển về phía cực phẩm tiểu thụ trong suy nghĩ của họ —— Tề Thừa Chính, làm cho hai người đàn ông ở đây bốc hoả. Thiếu chút nữa dùng ánh mắt đem Tề Thừa Chính róc xương lóc thịt lăng trì xử tử, phá huỷ dung nhan vạn lần mới có thể hết giận.

"Nếu là anh ta chịu ăn mặc thiếu vải giống như Uông Na, tin rằng càng đáng xem hơn nha." Nhìn thấy nước miếng của Sở Thiên Bích sẽ chảy xuống, bất cứ lúc nào cũng có thể hành động, khiến khóe mắt Lý Tử Minh run rẩy.

"Nếu như khoe tư thế gợi cảm khiêu khích, tuyệt đối sẽ làm thế giới điên cuồng." Ôn Ngọc Thanh hơi khoa trương hình dung, khiến Sở Thiên Hàn nổi giận.

"Anh có muốn làm người mẫu truyện tranh không?" Hai cô gái trăm miệng một lời hỏi, trong mắt biến ảo nghĩ giống nhau như đúc.

"Không muốn." Tề Thừa Chính trả lời như đinh đóng cột, không nhịn được đưa tay cầm quần áo kéo một chút. Đột nhiên anh cảm giác mình ăn mặc quá mỏng.

"Sẽ vẽ anh thật đẹp, thật tuấn tú, tuyệt đối sẽ là báu vật trong báu vật." Ôn Ngọc Thanh khuyên bảo.

"Tôi đối với sức hấp dẫn của mình đã rất hài lòng." Tề Thừa Chính giữ vững niềm tin của mình.

Ánh mắt Ôn Ngọc Thanh cùng Sở Thiên Bích giao nhau, ánh mắt ngầm hiểu . Có người sống lưng bắt đầu rét run, vô cùng lạnh.

*** ******

Rất kỳ lạ!

Đây là tiếng nói trong lòng của tất cả nhân viên trong Sở thị. Tổng giám đốc kết hôn, hơn nữa gần đây phu nhân ngày ngày đều có mặt ở công ty, nhưng tuyệt đối không phải là cảnh hoà thuận trong gia đình. Vợ tổng giám đốc mặc dù mỗi ngày đúng giờ đến, nhưng mục tiêu công khai nhắm vào là thư ký riêng của tổng giám đốc, đương nhiên mọi người đều xếp Tề thư ký là hồng nhan họa thủy, nhưng mà hành vi của vợ tổng giám đốc quá trắng trợn khiến người khác không nói nên lời.

Về phần —— Uông Na, bọn họ không hề xa lạ gì, nhưng ngay trước mặt vợ tổng giám đốc, cùng tổng giám đốc giống như trẻ sinh đôi dính liền.

"Chưa từng thấy qua có người không biết xấu hổ như vậy." Sở Thiên Bích hướng tới cửa phòng làm việc của tổng giám đốc hô to.

"Ai kêu em nhìn, cần gì ngược đãi thần kinh thị giác của mình?" Ôn Ngọc Thanh uống một ngụm trà, dáng vẻ rất thanh thản, giống như người mới vừa rồi cô gái đó ôm không phải chồng mình.

"Em buồn chán." Sở Thiên Bích hô to, "Anh Tề đâu? Giờ em không được thấy anh cả người không có tí sức lực nào, thật là đẹp trai nha."

Ôn Ngọc Thanh liếc nhìn Lý Tử Minh một cái, quả nhiên, khóe miệng anh ta đã bắt đầu run run. Ôi! Tội nghiệp quá, cô sớm nói qua, thật không có hứng thú đến xem trò vui, anh ta còn cố tình không từ bỏ, hiện tại cô không nhìn cũng cảm thấy thật có lỗi.

Tề Thừa Chính rất đau khổ, quả thật sống không bằng chết. Vốn một mình Ôn Ngọc Thanh dùng ánh mắt gian xảo nhìn anh cũng làm anh run sợ, cộng thêm Sở đại tiểu thư đến góp vui, càng khổ không thể tả.

Chẳng những ông chủ thỉnh thoảng dùng ánh mắt giết người bắn tới đây, còn có một vị đại luật sư không làm việc đàng hoàng, không lo kiếm tiền, động một chút là chạy đến Sở thị tán gẫu, trước kia không bao giờ thấy anh ta ân cần với bạn bè như thế?

"Bà chủ, cô thật không vào xem một chút? Tổng giám đốc tự chủ không có tốt như vậy chứ?" Không phải là anh trải qua bất mãn mà mượn cơ hội phát tiết, chẳng qua là nhìn vào thực tế mà nói. Dĩ nhiên, mục tiêu cuối cùng của anh là dời sự chú ý của vợ tổng giám đốc.

"Nếu xảy ra sớm muộn sẽ xảy ra, cần gì chạy đi xem?" Ôn ngọc Thanh khẽ nói, tiếp tục gõ bàn phím. Đàn ông đẹp ở phía trước, trò vui đang diễn, tâm tình của cô vô cùng vui vẻ, thật sự mạch cảm xúc tuôn trào.

"Vậy hoàn toàn không ngăn cản, mặc kệ sao?" Tề Thừa Chính tận tình khuyên bảo, chỉ cầu cô nhanh chóng rời tầm mắt của mình đi, nếu không không biết lúc nào thì người bên trong sẽ nuốt anh vào bụng, không nhìn lượng công việc của anh gần đây tăng lên, ngay cả quầng thâm quanh mắt cũng xuất hiện, nghiêm trọng hơn là không ngủ đủ giấc!

"Hết cách xoay chuyển, nghe qua chưa?" Cô không nghiêm túc đáp lại, giọng đùa cợt chiếm hơn một nửa.

"Thử cũng không thử liền cho là hết cách xoay chuyển?" Hiện tại Lý Tử Minh cảm thấy ban đầu Sở Thiên Hàn ký thêm một tờ hợp đồng là đã đoán trước rồi, theo tình hình trước mắt phân tích, Ôn Ngọc Thanh nếu không phải là thiếu dây thần kinh tình cảm, nhất định là đặc biệt thích đùa giỡn, hoặc là căn bản không muốn cho cuộc hôn nhân giả này thành sự thật, cho dù cô yêu Sở Thiên Hàn.

Chẳng lẽ chuyện này liên quan tới thân thế của cô sao? Nghĩ đến thân thế của cô, không nhịn được cảm giác buồn nôn bốc lên, virus quá mạnh, đem rất nhiều tài liệu quan trọng của anh xoá sạch, mà anh lại không dám hỏi thẳng người trong cuộc, chỉ có thừa dịp cô bị người khác cuốn lấy, không thể phân tâm mới tìm trong laptop của cô, nhưng — cô thật sự rất độc ác, có một lần cô để lại một câu "Chúc anh chơi vui vẻ".

Nếu bàn về chỉ số xấu xa, Lý Tử Minh tin Ôn Ngọc Thanh là số một.

"Người thông minh vô cùng rõ ràng thời thế, sẽ không ngu mà đi lãng phí thời gian cùng tinh lực." Cô cười sâu xa, có ý thâm hiểm.

Gương mặt tuấn tú của Lý Tử Minh lúc trắng lúc xanh, tựa như mở phường nhuộm.

"Bà xã." Phòng tổng giám đốc bỗng nhiên mở ra, gương mặt Sở Thiên Hàn có thể so với Bao Công, đen thui.

Ôn Ngọc Thanh kinh ngạc chớp mắt mấy cái, "Sao, hôm nay nói trước à?"

Trán Sở Thiên Hàn gân xanh hiện ra  dữ dội. Cô ấy quả nhiên là cố ý, được! Thật là thua cô ấy rồi!

"Anh cũng không muốn bị coi là đứa ngốc." Sở Thiên Hàn phát điên thét lớn, xoay người vào bên trong đem Uông Na ném ra khỏi phòng làm việc, rồi đưa tay kéo Ôn Ngọc Thanh nhanh chóng vào phòng làm việc, đặc biệt dùng sức đá mạnh cửa.

Sở Thiên Bích tốt bụng vẫy khăn tay từ biệt, "Uông tiểu thư tạm biệt, có rảnh tới uống trà."

Uông Na rời đi, mặc dù cô bị kéo vào phòng làm việc, nhưng vừa vào cửa anh ta liền cách xa cô, hơn nữa còn cảnh cáo cô an phận. Cô không ngu, dĩ nhiên biết anh ta đang diễn trò, còn diễn cho ai nhìn, có ngốc cũng nhìn ra được.

Bên trong phòng làm việc, hai người hai nơi, xa xa nhìn nhau.

"Sự kiên nhẫn của anh đã hết rồi." Sở Thiên Hàn hét lên.

Ôn Ngọc Thanh thành thực gật đầu, "Nhìn ra được." So với anh, cô vẫn muốn giữ sự bình thản.

"Anh không quái đản như cha mẹ em, em lại không giải thích gì đem tình yêu dấu đi." Anh chịu đủ rồi, phương pháp bình thường với cô căn bản không hiệu quả.

Sắc mặt Ôn Ngọc Thanh trầm xuống, "Xin anh chú ý lời nói, đó là cha mẹ của em."

Anh thất vọng cúi mặt, "Thật xin lỗi, anh chỉ là muốn em quên đi đoạn quá khứ không vui, thật sự rất khó sao?"

"Ít nhất so với việc mọi người phá giải mật mã lập trình của em khó hơn nhiều." Vẻ mặt cô u ám.

"Chúng ta không phải họ, sẽ không dẫm lên vết xe đổ." Anh tiến lên phía trước, định ôm cô vào ngực.

Cô đi tới cửa sổ, cúi xuống nhìn dòng người, "Anh quên sao? Còn năm ngày là hết hạn hợp đồng giữa chúng ta, anh định nuốt lời? Em nhớ thương nhân phải có uy tín ." Nếu như cuộc sống nhất định phải có một đoạn tình yêu, cô thà cất giấu ở chỗ sâu nhất trong tim, tự mình gặm nhấm nỗi buồn.

"Hợp đồng, em cho rằng với tình trạng bây giờ, anh có thể thực hiện hợp đồng sao?"

"Hợp đồng là anh định ra, anh không phải quên rồi chứ." Ôn Ngọc Thanh rất tỉnh táo nhìn anh.

"Đây chính là nguyên nhân em cho anh xem tài liệu thật?" Anh nhíu mày.

Cô khẽ cười, "Dù sao chúng ta cũng là vợ chồng, nếu anh muốn biết lai lịch của em, về tình về lý cũng nên cho anh biết, không phải sao?"

"Nhưng em ngăn cản Lý Tử Minh." Sở Thiên Hàn liếc mắt về phía phòng làm việc của Lý Tử Minh.

Nụ cười trên mặt của Ôn Ngọc Thanh càng rộng, "Đó là do anh ta ngốc, dùng máy tính của mình xâm nhập vào."

Vẻ mặt Sở Thiên Hàn cứng lại, "Anh hiểu, em muốn làm anh bỏ ý định giữ em lại, ông em là một nhân vật không nên động vào, em muốn anh biết khó mà lui."

"Không, ông ta chỉ là máu lạnh vô tình, chỉ biết là làm cho mọi người phải phục tùng ông ta, cho tới bây giờ cũng không muốn thỏa hiệp, vì thế mà đã hại chết đứa con trai duy nhất của mình, cũng gián tiếp hại chết mẹ em, khiến em vĩnh viễn không có cách nào tha thứ , cho dù trên đời này ông ta là người thân duy nhất của em."

"Nhưng ông ấy cũng không muốn bỏ rơi em." Ánh mắt của anh sắc bén. Bất kỳ điều gì làm tổn thương người phụ nữ của anh, anh đều không thể tha thứ.

Ôn Ngọc Thanh lặng lẽ nhắm mắt, yếu ớt nói: " Ông ta vĩnh viễn không nhận sai, cho dù lỗi lớn như vậy, ông ta thà tiếp tục sai lầm."

"Ông ấy tìm được em sao?" Tim của anh nhói đau, giọng nói hơi run.

Cô ngẩng đầu lên, thản nhiên cười, "Cái gì muốn đến thì sớm muộn cũng đến, muốn giải quyết ân oán thì nên nhanh chóng giải quyết,  nếu không sẽ không thể thanh thản ngủ ngon."

  "Em bình thường đều ngủ rất ngon." Anh đối với giấc ngủ không tốt của cô mà nói lên thắc mắc.

Cô liếc anh một cái, vươn vai, "Anh đã nghe nói việc tìm niềm vui trong đau khổ chưa?"

Sở Thiên Hàn thất vọng thầm than. Bất tri bất giác, khẩu khí trong của cô với anh đang dần dần thay đổi, từ e ngại, cẩn thận, né tránh đến ngang ngược, tùy hứng, mà cô lại hoàn toàn không biết, tự lừa mình dối người, làm như cái gì cũng không có.

"Mở cửa, Ôn Ngọc Thanh, cô chui ra đây cho tôi." Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng đập cửa như sấm, kèm theo tiếng gầm rú giận dữ của Lý Tử Minh.

Sở Thiên Hàn nhíu mày, sắc mặt không tốt đi tới cửa, không có dấu hiệu gì là cửa mở, khiến Lý Tử Minh suýt tý nữa đập đầu xuống đất.

"Ông gào rú gì?"

"Bà xã ông. . . . . . thật là quá đáng!" Ngón tay anh run run chỉ vào đầu sỏ gây chuyện, "Cô dám đem tôi viết thành tiểu thụ?" Anh sắp điên mất, bị một người phụ nữ xấu xa làm cho phát điên, quả thật là sỉ nhục danh tiếng của anh trong giới luật sư.

Ôn Ngọc Thanh cười tao nhã hiền hoà, "À, anh đọc được rồi à, biết trước tôi nên tắt máy." Mới vừa rồi động tác Sở Thiên Hàn quá đột ngột, làm cô nhất thời không kịp phản ứng, quên tắt laptop, nội dung bị lộ rồi, vốn muốn chờ khi viết xong sẽ cho anh "Kinh ngạc".

Hứng thú nhìn bạn tốt, Sở Thiên Hàn đối với chuyện anh bị tả thành tiểu thụ hiển nhiên rất quan tâm, đặc biệt muốn biết dưới ngòi bút của Ôn Ngọc Thanh anh ta sẽ thành hình dáng gì.

"Tôi có thể kiện cô tội bôi xấu danh dự."

"Ai nói nhân vật trong truyện không thể đặt tên tuổi giống anh? Chẳng lẽ tên tuổi anh có bản quyền, người khác không thể dùng sao?"

"Cô ngấm ngầm hại tôi, rõ ràng là châm chọc tôi."

"Đó là do khả năng liên tưởng của anh quá phong phú, hơn nữa còn bị chứng vọng tưởng." Ôn Ngọc Thanh ứng đối tự nhiên, trình độ hoàn toàn không thua một đại luật sư có bằng quốc tế.

"Tôi giống như tưởng tượng quá phong phú. . . . . . bị chứng vọng tưởng. . . . . ." Lý Tử Minh trợn mắt suýt chút nữa không nhắm lại được.

Ôn Ngọc Thanh cười gian trá, ánh mắt trở nên kỳ lạ, "Đại luật sư, anh có muốn nhìn thấy anh là người mẫu manga (truyện tranh), hơn nữa còn là H tới cực điểm không?" Cuối cùng, nháy mắt mấy cái.

Lý Tử Minh ngây người như phỗng, thật lâu không nói gì, anh quả thật không biết nên nói gì.

Khi Sở Thiên Hàn thưởng thức được tác phẩm xuất sắc của em gái thiếu chút nữa cười vỡ bụng. Anh chưa bao giờ biết em gái mình còn có tài năng này, vẽ tương đối đẹp, rất có tiêu chuẩn nghề nghiệp.

"Lý tưởng của Thiên Bích chính là làm nhà vẽ tranh châm biếm." Ôn Ngọc Thanh cười cười.

"Sở Thiên Bích, cô ấy chết chắc rồi, cô ấy dám vẽ tôi như vậy." Lý Tử Minh nghiến răng nghiến lợi nói, nhìn giống như muốn đi tìm Sở Thiên Bích tính sổ. Cô ấy dám! Dám đem anh vẽ thành tiểu thụ, ghê tởm hơn chính là biến thành gay!

Mặc dù Tề Thừa Chính đối với phụ nữ của nhà họ Sở cũng rất bất mãn, nhưng ít nhất dưới ngòi bút của họ , mình không biến thành tiểu thụ, cũng không vẽ thành tiểu thụ, cho nên tâm trạng thù địch vô tình vơi đi không ít.

Sau một hồi rối loạn, Lý Tử Minh lôi Sở Thiên Bích rời khỏi phòng làm việc của Sở Thiên Hàn để xử lý, mà Ôn Ngọc Thanh lại đi theo sau.

Bọn họ rốt cuộc ra khỏi Sở thị.

Sở Thiên Bích rất tức giận ,muốn hất cái tay đang giữ chặt trên hông cô, hoàn toàn không thấy ở một bên, ánh mắt Ôn Ngọc Thanh đầy thích thú.

Bỗng tiếng súng chói tai phá vỡ không khí, nồng nặc mùi thuốc súng, cánh tay phải của Lý Tử Minh bị trúng đạn, ngay lập tức máu tươi chảy ra.

Gần như theo bản năng, Sở Thiên Bích ở bên cạnh dùng thân bảo vệ anh ta, một khắc kia cô chỉ có một suy nghĩ, tuyệt đối không để ai tổn thương Lý Tử Minh.

"Nằm xuống!" Đồng thời Ôn ngọc Thanh hét lớn, bổ nhào tới, đem hai người ngã trên mặt đất, rồi sau đó nhanh chóng lăn ra ngoài, tránh bị đối phương bắn thêm lần nữa.

Khang Nhạc Di vừa tới Sở thị liền nhìn thấy có súng nhắm vào Ôn Ngọc Thanh, không hề nghĩ ngợi liền lao tới.

Sở Thiên Hàn vừa bước ra khỏi công ty, thấy một màn như vậy, trong nháy mắt máu trong người đông cứng.

Máu chảy ra thấm ướt quần áo, Ôn Ngọc Thanh nhìn Khang Nhạc Di, mắt bắt đầu đỏ lên, giọng nói run rẩy nghẹn ngào.

"Chị, tại sao?"

"Em biết mà, tôi không thể trơ mắt nhìn em bị thương." Dường như Khang Nhạc Di dùng hết hơi sức cuối cùng mới nói ra những lời này.

"Chị, chị cố chịu một chút, chúng ta lập tức đến bệnh viện ——"

"Vô dụng. . . . . ." Khang Nhạc Di cười có chút suy yếu, "Tôi biết rõ. . . . . ." Vốn chỉ là muốn tới đây trêu chọc Sở Thiên Hàn, không ngờ lại đụng phải tình huống này, nhưng mà, cô thấy rất may mắn vì mình đã đỡ phát súng kia.

Ôn Ngọc Thanh nhìn máu từ tim Khang Nhạc Di chảy xuống, trong lòng cô biết rõ, bị bắn ở chỗ này hi vọng sống rất mong manh.

"Gọi xe, đưa cô ấy đi bệnh viện!" Cô gào lên.

Khang Nhạc Di bắt được tay của cô, bờ môi nở nụ cười, hiện ra lúm đồng tiền xinh đẹp,  "Ngọc Thanh. . . . . . Nếu như có. . . . . . . . . . . .kiếp. . . . . . sau. . . . . . cho tôi. . . . . . được không?"

Cô không chút do dự gật đầu, "Chỉ cần chị có thể tìm được tôi."

"Tôi biết rồi. . . . . . nhất định. . . . . ." Tay Khang Nhạc Di từ từ rơi xuống, cuối cùng sinh khí cũng không còn.

"Chị ——" Ôn Ngọc Thanh điên cuồng gào thét, trước mắt hình ảnh hỗn loạn của nhiều năm trước lại hiện về, cả người mẹ đều là máu nằm trong phòng cấp cứu, trên gương mặt xinh đẹp nở nụ cười thỏa mãn, bỏ cô mà đi, bà ấy nói muốn đi gặp chồng, nhưng lại bỏ đứa con gái duy nhất của mình ở lại.

"Tại sao? Tại sao mọi người ai cũng bỏ tôi lại, tại sao?" Cô không cam lòng, vì cái gì mà bắt cô lần lượt phải chia lìa với người thân? Lúc cha chết, cô cũng không được đưa tiễn.

Sở Thiên Hàn ôm cô vào trong ngực, "Em còn có anh, còn có anh mà” Anh cảm nhận được nỗi đau của cô, đó là nỗi đau mang theo tuyệt vọng, cô nhất định là nhớ tới cái chết của cha mẹ, giờ phút này anh bắt đầu căm hận cha mẹ vợ, bọn họ có biết mình chết đi, con gái họ chịu biết bao nhiêu tổn thương không?

"Không có, em cái gì cũng không có, em cái gì cũng không giữ được. . . . . ." Cô nằm ở trong ngực anh gào khóc, giống như tất cả nước mắt từ trước kia kìm hãm giờ đều chảy ra.

Khi xe cứu thương đến, cô thẩn thờ nhìn thi thể của Khang Nhạc Di được đưa lên cáng. Ánh mắt trống rỗng nhìn chiếc xe biến mất, sắc mặt tái nhợt không có chút huyết sắc.

"Sở tiên sinh, Lý tiên sinh, làm phiền hai vị theo chúng tôi về sở cảnh sát để lấy khẩu cung."

"Được."

Full | Lùi trang 7 | Tiếp trang 9

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Snack's 1967