Insane
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện ngôn tình - Vẫn mơ về em - trang 15-end

Chương 71 - Sóng gió sau đám cưới

Qua được nửa học kỳ, lớp tôi phụ trách nhận thêm một học sinh mới chuyển đến, tên là Lâm Phong. Nói chung lớp học có học sinh mới vốn dĩ là chuyện rất đỗi bình thường, nhưng nếu cậu học sinh mới đó hoàn toàn không phải là người Hán thì hoàn toàn khác.

Lâm Phong là con lai, bố là người Trung Quốc, một quan chức ngoại giao có tiếng, mẹ là người Mỹ. Trông rất đẹp trai, một kiểu đẹp trai có đường nét và độ sâu khác thường. Tính cách thì cực kỳ cao ngạo, sau khi vào lớp hình như chưa bao giờ thèm ngó ngàng gì tới các bạn xung quanh.

Do tính chất công việc thường xuyên thay đổi của ông bố mà Lâm Phong cũng chuyển trường liên tục. Chuyển hết trường này tới trường khác, thành tích học tập sa sút dần qua các năm. Đặc biệt là môn Toán, phải nói là xuống dốc không phanh.

Theo lời đề nghị tha thiết của bố Lâm Phong, tôi đồng ý giúp con trai ông ta bổ sung kiến thức ngoài giờ học.

Tôi nghĩ, phụ đạo một đứa hay mấy đứa cũng là phụ đạo, chẳng thà gọi luôn mấy em học sinh thành tích kém tới phụ đạo một thể. Thời gian phụ đạo được ấn định vào sau giờ tan lớp mỗi thứ Sáu trong tuần.

Trong giờ phụ đạo, những học sinh khác đều tỏ ra rất hào hứng, phối hợp với tôi rất tích cực. Riêng có Lâm Phong mặt mày lúc nào cũng lầm lì không biểu lộ cảm xúc, cả buổi không hé răng nói một lời, đố ai mà đoán nổi rốt cuộc nó đã hiểu bài hay chưa, rốt cuộc đang vui hay không vui.

Thời gian đầu tôi cũng chịu không đoán nổi những gì mình nói nó ngấm được bao nhiêu phần. Nhưng sau một thời gian, tôi phát hiện ra một quy luật. Nếu Lâm Phong hiểu bài, nó sẽ quay bút. Cây bút xoay tròn trên mấy ngón tay nó thật lâu, càng tít càng có nghĩa là nó nắm bài rất chắc, rất rõ. Còn nếu không hiểu bài, nó sẽ vứt bút xuống bàn và dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Tần suất gõ càng nhanh có nghĩa là vướng mắc của nó càng nhiều. Còn nếu nó nắm chặt tay lại có nghĩa là nó đang bực mình chuyện gì đó.

Sau khi khám phá ra quy luật này, công việc phụ đạo cho Lâm Phong của tôi thuận lợi hơn nhiều. Vì kiến thức cơ sở của nó quá kém, tụt hẳn lại phía sau so với mấy học sinh cùng lớp phụ đạo nên tôi phải ở lại thêm một tiếng nữa để kèm riêng cho nó.

Tôi vốn cho rằng khi chỉ có hai cô trò với nhau, thể nào tôi cũng khó mà đương đầu được với tên tiểu tử ương ngạnh khó bảo này. Trong lớp có đông học sinh, giả sử tôi có nói gì mà nó không thèm đáp lại thì vẫn có thể hóa giải cơn lúng túng đó bằng cách giả vờ như đang hỏi tất cả những đứa khác. Nhưng khi chỉ có hai người, tôi nói sang sảng một hồi mà nó vẫn không đáp lại thì biết tìm ai để hóa giải đây. Thế nhưng, nằm ngoài dự kiến của tôi, thế quái nào Lâm Phong lại phối hợp với tôi khá ăn ý, thậm chí có lúc thái độ của nó có thể nói là cực kỳ tích cực hợp tác.

Chuyện này làm tôi hơi có chút cảm giác vênh vang tự đắc. Tôi cho rằng hai tên đại ma đầu khó bảo nhất trong lịch sử trường Trung học số 1 là Ninh Hiên của tám năm trước và Lâm Phong của hiện tại, cả hai đều rất nghe lời tôi, như thế có thể chứng minh Tô Nhã là một giáo viên ưu tú lỗi lạc đến thế nào.

Về đến nhà tôi vội kể cho Ninh Hiên nhận định này của mình. Ninh Hiên có vẻ trầm ngâm tư lự nói: "Năm đó đứa cứng đầu như anh chịu ngoan ngoãn nghe lời em là bởi vì anh thích em. Thế còn thằng nhóc Lâm Phong này sao lại thế nhỉ? Không phải nó cũng thích vợ anh chứ?"

Tôi nghe hắn nói vậy không khỏi cười đến lạc cả giọng: "Ông xã, anh càng ngày càng có khiếu hài hước đấy. Năm đó em còn non nớt, chỉ hơn anh 3 tuổi nên vẫn còn trẻ trung phơi phới. Bây giờ nhìn xem em đã thế nào rồi, phụ nữ có chồng, hơn 30 tuổi, còn nó chỉ là một đứa trẻ 18 tuổi đầu, hơn cả một giáp chứ ít đâu. Đồng chí Ninh Hiên, suy nghĩ của đồng chí có phần hơi tởm đấy! He he!"

Nói xong tôi còn cười thêm hai tiếng nham hiểm nữa để nhấn mạnh là tôi cảm thấy lời hắn nói vừa rồi đích thực hơi...biến thái.

Ninh Hiên tóm ngay lấy tôi, làm điệu bộ gian tà kéo tôi thẳng đến giường, vừa kéo vừa hung hăng nói: "Em bảo cách nghĩ của anh tởm hả? Được rồi, tóm cũng tóm rồi, đã thế thì tởm đến cùng luôn, lão gia đây phải xử lý em ngay mới được!"

Tôi vừa kêu lên oai oái vừa cười khanh khách. Tới giường, tiếng kêu và tiếng cười dần trở nên yếu ớt, theo sau là hai hơi thở nặng nề cùng những tiếng rên rỉ gợi tình nho nhỏ không sao kìm nén được.

Ngày tháng cứ thế trôi đi theo đúng trình tự, không đến nỗi nhạt nhẽo nhưng cũng chẳng có gì đặc sắc.

Cho đến một ngày, cuối cùng bão táp cũng nổi lên.

Vừa tới trường, tôi liền bị Thôi Sa mặt mày nghiêm trọng kéo lại đưa cho một tờ báo. Thì ra ngay đầu mục giải trí có in một bức ảnh Ninh Hiên rất lớn, bên cạnh hắn còn xuất hiện một cô gái trẻ trung xinh đẹp nữa.

Nhìn thấy tờ báo, câu đầu tiên tôi thốt lên là: "Không phải chứ!" Thôi Sa gật mạnh đầu phụ họa: "Tô Nhã, chị cũng cảm thấy chuyện này có vấn đề phải không? Dù thế nào thì, à ờ người thừa kế thứ hai của dòng họ phú thương gốc Hoa gì đó này, cô ta cũng không nên đi dụ dỗ đàn ông đã có vợ để đi gây scandal chứ! Có giàu đến mấy mà đi làm những chuyện như thế thì cũng thật hèn hạ!"

Tôi ngẩng đầu nhìn Thôi Sa, thoáng suy nghĩ một lát rồi nói: "Không, ý chị chuyện này không phải có vấn đề. Chị thấy lạ là tại sao bài báo này lại bị xếp vào mục giải trí? Chồng chị là thương nhân chứ có phải diễn viên đâu, vụ tai tiếng này đáng ra phải đăng trong mục tin tức tài chính mới đúng chứ."

Thôi Sa lập tức đờ người ra.

Đúng là tôi không hề để tâm tới chuyện này. Tôi và Ninh Hiên đã cùng nhau trải qua bao nhiêu chuyện, đến tám năm trời xa cách cũng không thể chia cắt được hai chúng tôi thì bài báo lá cải này cũng chẳng đáng là gì cả. Tôi cảm thấy tình cảm của mình và hắn tuyệt đối bền chặt.

Nhưng đúng lúc tôi quay đi, chuẩn bị quên luôn chuyện này thì một số điện thoại lạ gọi đến cho tôi. Người gọi cho tôi tự giới thiệu cô ta tên Nghiêm Hân, người thừa kế đời thứ hai tập đoàn tài chính XX.

Tôi phải mất đúng năm phút mới tiêu hóa xong đoạn tự giới thiệu của cô ta. Tôi thấy cái cô Nghiêm Hân này rõ buồn cười, không quen không biết gì mà cứ lôi hết các loại biển hiệu tên tuổi của nhà cô ta đập vào não tôi. Thật đáng tiếc tôi không phải trong giới thương nhân như cô ta, mà là người công tác trong nghành giáo dục. Vì thế tôi không có hứng nghe, cô nàng này là cái gì gì của tập đoàn gì gì tôi hoàn toàn không quan tâm. Điều tôi tò mò nhất ở cô gái này là làm sao cô ta lại có số điện thoại của tôi.

Qua điện thoại, tôi chân thành đáp lại cô gái có tên Nghiêm Hân: "Xin lỗi Nghiêm tiểu thư, mong cô thông cảm cho hiểu biết nông cạn của tôi, tôi hoàn toàn không biết gì về tập đoàn gì đó mà cô nhắc đến đâu. Cô chỉ cần giới thiệu ngắn gọn cô tên Nghiêm Hân là được rồi. Xin hỏi Nghiêm tiểu thư tìm tôi có chuyện gì không?"

Thực ra khi cô ta giới thiệu tên mình là Nghiêm Hân, tôi đã đoán ra được cô ta là ai rồi.

Cô ta chính là cô gái xuất hiện cùng chồng tôi trong scandal trên tờ báo ngày hôm đó.

Nghiêm Hân nghe tôi nói xong cũng có vẻ hơi mất tinh thần. Nhưng cô nàng chỉ ngập ngừng trong vỏn vẹn có hai giây, sau đó đã ngay lập tức khôi phục lại khẩu khí kiêu ngạo và trịch thượng vừa rồi: "Tô tiểu thư, chúng ta có thể gặp nhau không?"

Tôi cười đáp lại: "Nghiêm tiểu thư cứ gọi tôi là Trình phu nhân. Tôi đã kết hôn rồi, đã không còn là tiểu thư nữa đâu. Còn chuyện gặp mặt, tôi thấy vô duyên vô cớ gặp một người xa lạ là không cần thiết."

Nghiêm Hân cười ngang ngược nói: "Không đâu Tô tiểu thư ạ, tôi thấy rất cần thiết. Cũng không phải vô duyên vô cớ tôi lại muốn gặp chị, mà vì chuyện có liên quan đến Trình Hải tiên sinh nên nhất định chị phải đồng ý!"

Tôi vốn không ưa kiểu vênh váo lên mặt dạy người của cô ta, nhưng nghĩ tới trang báo đó, nghĩ tới vụ tai tiếng, nghĩ tới câu không có lửa làm sao có khói, tôi lại dao động, cuối cùng đã đồng ý với yêu cầu gặp mặt củ Nghiêm Hân.

Chúng tôi hẹn gặp trong một quán cà phê. Khi tôi tới nơi thì cô gái tên Nghiêm Hân đã ở đó. Thấy tôi đi vào, cô ta khẽ giơ thay vẫy mấy cái.

Tôi vừa ngồi xuống liền hỏi thẳng luôn vào vấn đề: "Xin hỏi Nghiêm tiểu thư hẹn gặp tôi có chuyện gì?"

Nghiêm Hân nâng chiếc tách lên, với cử chỉ tao nhã, cô ta nhấp một ngụm nhỏ cà phê, bày xong tư thế cao ngạo mới nở nụ cười nhạt giả tạo, nhìn tôi nói: "Tôi là đối tác làm ăn của Trình Hải, năm nay 25 tuổi, ít hơn Trình Hải 3 tuổi. Tôi là người thừa kế tài sản của dòng họ. Tôi có thể giúp công ty của Trình Hải mở rộng quy mô lớn hơn gấp mấy lần nữa, giúp công ty của anh ấy trở thành công ty trang sức hàng đầu thế giới. Còn chị?"

Tôi bỗng cảm thấy kinh hãi, không phải vì sức mạnh tài chính của cô nàng trước mắt mà vì những gì cô ta nói quá tự cao tự đại và hết sức ngông cuồng. Tôi cũng muốn biết cô gái này dựa vào cái gì mà so sánh cô ta với tôi. Tôi là vợ của Ninh Hiên. Còn cô ta? Cô ta là gì của Ninh Hiên?

Tôi hơi bĩu môi đáp: "Thực ra tôi hoàn toàn có thể không quan tâm và cũng chẳng cần trả lời câu hỏi này của cô, vì tôi không có nghĩa vụ phải trả lời những câu hỏi vô nghĩa. Nhưng tôi nghĩ một khi cô không nghe được đáp án của tôi, nhất định sẽ không dừng lại ở đây. Được rồi, tôi vốn là người không thích phiền hà lôi thôi, tôi sẽ trả lời cô. Tôi ấy à, nhiều hơn Trình Hải 3 tuổi, nhưng như lời Trình Hải nói thì gái hơn ba thần tài gõ cửa. Anh ấy đã bảo thế đấy. Gia cảnh nhà tôi cũng bình thường thôi, hoàn toàn không là gì so với sự giàu sang, phú quý nhà cô. Vì thế đối với sự nghiệp của anh nhà tôi, đúng là tôi cũng chẳng giúp được gì, vì tôi không có tiền, nhà tôi cũng chẳng có. Nhưng cô nhớ cho, Trình Hải không bao giờ là người có ý nghĩ chấp nhận đi ở rể để được thăng tiến đâu. Thoạt nhìn thì thấy tôi với cô chẳng có gì đáng để so sánh. Nhưng thực ra có một thứ khi đem ra so sánh tôi với những cô gái khác - trong đó có cả cô nữa - nhất định tôi sẽ giành được trái tim của Trình Hải. Đó chính là tình yêu của chồng tôi. Tôi có tình yêu của anh ấy, những cô gái khác không có, cô lại càng không có."

Tôi ngồi tựa vào ghế, nhẹ nhàng mỉm cười. Sắc mặt cô gái đối diện thoáng hiện lên vẻ tức tối gian ác, không chịu mất thể diện và cũng không phục. Cô ta không cười nữa, nhìn tôi, thấp giọng nói: "Như thế không công bằng. Chẳng qua do chị gặp anh ấy trước tôi thôi. Tôi yêu cầu cạnh tranh công bằng."

Tôi không nhịn được liền bật cười. Không biết nên nói đại tiểu thư ngồi trước tôi đây quá ngây thơ hay là quá ngạo mạn đây, cô ta dựa vào cái gì mà dám đưa ra yêu cầu này cơ chứ.

Không tuốt kiếm giương cung như Nghiêm Hân, tôi vẫn ung dung đáp lại: "Nghiêm tiểu thư, trong thâm tâm tôi cảm thấy cô rất dũng cảm, và cũng rất hiếu chiến khi đưa ra yêu cầu kỳ quái kiểu này. Cô có thể hợp lý hóa hành vi cướp chồng người khác thành luận điệu ngay thẳng, quang minh chính đại như vậy, tôi thật rất nể phục đấy. Nhưng để tôi dạy cho cô điều này, chồng tôi là của tôi, tôi không cần phải mang anh ấy ra cạnh tranh một cách vô nghĩa với cô làm gì. Cũng tha lỗi cho tôi nói thật, đối với chồng tôi, cô chẳng là gì đâu, vì thế thật lòng khuyên cô không phải tấn công chồng tôi làm gì, tốt nhất nên bỏ cuộc sớm đi kẻo sau lại đau lòng."

Nghiêm Hân lạnh lùng hừ một tiếng: "Cứ chờ mà xem!"

Tôi bất lực thở dài: "Nghiêm tiểu thư, nói thật một câu, tôi thấy cô nên đi khám bệnh xem thế nào, quá khích và cố chấp thế này cũng là một loại bệnh thuộc phạm trù tinh thần bất ổn đấy!"

Trong khi Nghiêm Hân giận dữ đỏ mặt tía tai, tôi lịch sự đứng dậy, ung dung cất bước đi về trước.

Con người kỳ quái này, đưa ra một yêu cầu cũng kỳ quái, nhưng không hề khiến tôi thấy buồn lòng chút nào.

Bởi vì đề nghị của cô ta thực sự quá kỳ quái.

Chương 72 - Cố chấp là một loại bệnh

Về đến nhà, tôi không kể cho Ninh Hiên biết chuyện Nghiêm Hân hẹn gặp riêng tôi. Tôi thấy không cần thiết, Nghiêm Hân giống như một diễn viên hài đang tự biên tự diễn một vở kịch hoang đường, tôi mà coi vở kịch hoang đường này là thật thì chẳng khác nào đi sỉ nhục trí tuệ mình.

Tôi tin tưởng vào tình cảm Ninh Hiên dành cho mình. Nhất là trong lúc ăn tối, khi tôi vô tình đề cập tới tin đồn trên mặt báo sáng nay, bộ mặt chán ghét của Ninh Hiên làm tôi thầm khoan khoái hẳn.

Dù gì hắn và tôi đã phải trải qua tám năm trời kháng chiến gian nan mới có thể đến được với nhau. tôi tuyệt đối tin rằng tình cảm của chúng tôi còn bền chặt hơn cả sắt đá.

Thế nhưng lòng tin sắt đá của tôi chỉ đứng vững được trong một tuần ngắn ngủi. Sau một tuần ấy, trên một tờ báo lá cải lại xuất hiện một bài báo dài dằng dặc về vụ tai tiếng tình cảm giữa ông xã tôi với cô gái cố chấp tên là Nghiêm Hân đó.

Trên trang bìa của tạp chí là hình ảnh Ninh Hiên bị cô Nghiêm Hân kia mê mẩn nhìn say đắm, nhưng bản thân hắn cũng đang hớn hở, cười tươi sung sướng.

Hắn cũng đang hớn hở, cười tươi sung sướng!

Tôi như bị sét đánh trúng đầu khi nhìn thấy hai người họ như vậy. Không thể bình thản được nữa, tôi phải gọi điện ngay cho Ninh Hiên, nhưng dù gọi vào số di động của hắn hay của công ty đều chỉ nhận được tiếng trả lời tự động: "Số điện thoại quý khách vừa gọi đang bận, xin vui lòng gọi lại sau.", hoặc "Số điện thoại quý khách vừa gọi không liên lạc được...."

Tôi đoán hẳn điện thoại công ty hắn đang bị bọn phóng viên báo lá cải khủng bố rồi. Còn di động của hắn chắc cũng vì bị quấy rầy nhiều quá mà tắt máy nốt.

Tôi nghĩ ngợi, cảm thấy nếu không lập tức hỏi cho rõ ràng thì không thể nào trút được cục đá băn khoăn to tướng đang đè nặng trong đầu, thế nên không suy nghĩ nhiều liền gọi vào số máy cá nhân của Ninh Hiên. Tôi và hắn đã giao hẹn từ trước, chỉ trong trường hợp có tin xấu phải thông báo ngay lập tức thì mới gọi đến số này. Sau khi kết hôn, hắn đã nói hy vọng cả đời này không nhận được điện thoại của tôi ở đường dây này.

Điện thoại tút tút mấy tiếng, hắn nhấc máy. Nghe được tiếng hắn, bỗng nhiên tôi lại không biết nên bắt đầu từ đâu. Tôi thao thao bất tuyện một hồi những chuyện linh tinh chẳng đâu vào đâu, vòng vo tam quốc toàn những chuyện bát nháo mãi mà không sao nhắc được một tiếng đến chuyện chính.

Tôi không nói gì nữa. Hắn nói. Nghe giọng hắn vô cùng nặng nề, từng câu từng chữ vọng đến như gõ lên trái tim tôi, làm tôi nhức nhối, hắn nói: "Tô Nhã, chỉ vì thế mà em phải gọi vào số này sao?"

Tôi không có gì để nói. Hai người nhanh chóng cúp máy.

Tôi tủi thân, lòng buồn rười rượi. Hóa ra hắn không cho rằng chuyện xảy ra trước mắt đáng là một vấn đề nghiêm trọng cấp bách. Hóa ra hắn cho rằng tôi không nên gọi vào số đó chỉ vì chuyện này.

Chuyện lên mặt báo của Ninh Hiên làm các thầy cô trong trường nhanh chóng phát hiện ra Trình Hải chính là Ninh Hiên của năm đó. Tiếp nữa cũng phát hiện ra, vợ của Trình Hải chính là Tô Nhã, cô giáo dạy Toán của hắn năm đó, hiện bây giờ lại quay về trường Trung học số 1 tiếp tục dạy học!

Bỗng chốc tôi trở thành tâm điểm chú ý của cả trường. Chuyện này làm tôi cảm thấy phiền hà không chịu nổi.

Mấy hôm nay tôi thường mất tập trung khi giảng bài, liên tục nhầm lẫn.

Sau giờ học, đến giờ phụ đạo cho Lâm Phong, hồn tôi vẫn vất vưởng bay đi tận đâu, giảng bài đầu cuối chẳng ăn nhập gì. Cuối cùng đành phải dừng luôn bài học, cô trò quay sang tán chuyện với nhau.

Tôi hỏi Lâm Phong: "Tốt nghiệp xong em định thế nào? Nghe nói bố em sắp được điều sang nước ngoài, chắc em cũng đi cùng bố mẹ hả."

Lâm Phong nhìn tôi điềm nhiên trả lời: "Không, em sẽ không ra nước ngoài. Em sẽ thi vào một trường đại học ở thành phố A."

Tôi ngạc nhiên: "Nhưng kể cả là trường đại học tốt nhất ở thành phố A, nếu so sánh với một trường nào đấy ở nước ngoài thì vẫn còn kém xa! Rõ ràng là em có sự lựa chọn tốt hơn sao phải ở đây làm gì cho phí? Đúng là không thể hiểu được."

Lâm Phong nhìn tôi, ánh mắt không chỉ chăm chú mà còn rất sâu, làm tôi bất giác muốn rùng mình. Nó nhìn tôi nói: "Nhưng nếu ra nước ngoài, sau này em sẽ không được gặp cô nữa!"

Nó nói xong câu ấy, cuối cùng tôi cũng đã phải rùng mình. Từ đáy lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác bất ổn, khó xác định. Tôi gượng cười nói: "Thằng nhóc này, nhớ cô giáo thì thiếu gì cách giải quyết chứ, chẳng hạn gọi điện chat chit qua mạng. Nếu chỉ vì không muốn xa cô giáo mà lựa chọn học ở thành phố A thì không nên!"

Lâm Phong lẳng lặng nghe tôi nói xong, ánh mắt vẫn sâu hun hút nhìn rôi chằm chằm, cười nói: "Không phải không nỡ xa cô giáo mà là không nỡ xa cô! Còn nữa, em không phải là nhóc, em lớn rồi. Em có thể chịu trách nhiệm về hạnh phúc của người mình thương, không bao giờ phụ bạc cô ấy. Không bao giờ em đi gây ra bất cứ vụ bê bối tình ái nào phản bội vợ mình đâu."

Nghe những lời nó nói, tôi kinh hãi, đờ đẫn cả người. Không ngờ trái tim một thằng nhóc lầm lì ít lời thế này lại có những suy nghĩ tích cực kinh thiên động địa đến vậy. Nhưng đối tượng của nó lại là tôi sao! Một bà cô hơn nó tận một giáp!

Trước ánh mắt mỗi lúc một nóng bỏng của cậu thiếu niên Lâm Phong, tôi không biết nên làm thế nào cho phải. Định thần lại, tôi đưa tay ôm trán, nói với nó: "Lâm Phong, lo học đi, đừng có nghĩ chuyện linh tinh. Hôm nay cô hơi đau đầu, học đến đây thôi nhé!" Tôi không dám nói quá thẳng thắn nghiêm trọng, tránh làm tổn thương trái tim yếu đuối của tên nhóc hồ đồ này, nói xong cũng không dám nhìn lại nó, lập cập thu dọn sách vở vội vàng ra về.

Trên đường về nhà, tôi bất giác thở dài. Vừa rồi, khi ra khỏi phòng học, tôi liếc vội qua nó một cái, cảm thấy như trên khuôn mặt đẹp đẽ của cậu thiếu niên lầm lì đó đang lờ mờ hiện lên một nỗi thương đau rất lớn.

Tôi không khỏi bùi ngùi xúc động. Không thể ngờ được thằng bé đó lại rung động thật lòng trước người đáng tuổi cô nó là tôi đây. Thật không biết mình nên tự đắc vì hãy còn hấp dẫn lắm, hay nên lo lắng vì cái nghiệt duyên với mấy cậu trai trẻ sao cắt mãi không dứt vậy.

Cuộc đời tôi chưa bao giờ phát tài, xổ số cũng chưa bao giờ trúng lấy một vé. Cái mà tôi trúng nhiều nhất trong cuộc đời này là đào hoa phấn hồng của mấy tên choai choai!

Tôi nghĩ tình cảm của Lâm Phong chỉ là bộc phát, nhất thời mê muội, nên hơi lo lắng rối bời chốc lát cũng chẳng bận tâm đến nữa. Suy cho cùng, trong tình cảnh thiếu thốn sự quan tâm của những người xung quanh, có tôi nhẫn nại chịu đối xử tử tế với nó, lại còn tinh tế hiểu được mấy thói quen nhỏ của nó nữa, nó mới thấy tôi nổi bật lên, hoàn toàn khác biệt so với mọi người, từ đó nảy sinh ít rung động, như vậy vấn đề ở đây không có gì khó hiểu. Thời gian qua đi, tình cảm mù quáng ấy sẽ tự biến mất thôi.

Vì thế tôi phiền não một chút về chuyện này xong bèn quẳng sang một bên. Chuyện mà tôi dành cả tâm trí băn khoăn lo lắng vẫn là tin đồn tình cảm của ông chồng mình.

Hôm đó tôi gọi vào số điện thoại cá nhân của Ninh Hiên xong, về đến nhà, tôi không đả động gì thêm, Ninh Hiên cũng không chủ động nhắc lại. Cả hai vẫn hòa thuận như thể chuyện đó hề xảy ra. Nhưng tôi biết, đằng sau không khí hòa thuận gượng gạo này là sự xa cách rất mệt mỏi.

Tôi sắp phát điên vì sự xa cách này. Tôi không tin hai chúng tôi tám năm trời không chia cách nổi, cuối cùng lại chia lìa đôi ngả chỉ vì chuyện vớ vẩn này.

Tôi đang cố gắng nghĩ xem làm thế nào để thay đổi tình trạng khó xử giữa hai bên, nhưng rốt cuộc nên làm gì vào làm như thế nào thì tôi vẫn hoàn toàn chưa có lời giải.

Buổi tối về nhà, bố mẹ tôi và bố chồng lần lượt gọi điện đến. Thì ra mọi người đã đọc được trên báo về vụ tai tiếng kia. Bố mẹ dè dặt hỏi tôi chuyện này có thật không.

Tôi vẫn vờ như rất thoải mái nói với mọi người chuyện này là bịa đặt hoàn toàn không có thật, tôi nói tình cảm giữa tôi và Ninh Hiên vẫn đang rất tốt.

Các cụ nghe vậy đều tin tưởng yên tâm cúp máy. Nhưng tôi lại trở nên không sao bình tĩnh nổi, tâm trạng bồn chồn đầy bất ổn.

Tình cảm giữa tôi và Ninh Hiên hiện nay tuyệt đối không như những gì tôi vừa nói. Rõ ràng giữa chúng tôi đang tồn tại một số vấn đề.

Chỉ là không ai nói toạc ra, ai cũng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Tôi nghĩ đi nghĩ lại, liệu có nên tự mình xé toang lớp ngăn cách này không?

Còn cô nàng Nghiêm Hân ngoan cố kia, rốt cuộc cô ta định làm gì? Chưa bao giờ gặp một người nào to gan đi cướp chồng người khác công khai thế này, thật khó thuyết phục được cô ả. Tôi băn khoăn không biết có nên làm gì đó ngăn cảm mấy trò nực cười này của cô ta, hay không làm gì cả mặc kệ cô ta lố lăng ra sao cũng được.

Cả tối hôm đó tôi cứ bồn chồn chỉ vì vướng bận hai chuyện này. Ngay cả đến lúc Ninh Hiên về nhà, tôi nói chuyện với hắn cũng bị mất tập trung, Ninh Hiên hỏi tôi làm sao vậy, tôi chỉ đáp qua loa là không sao.

Trước khi đi ngủ, vừa bước ra khỏi phòng tắm, tôi thấy Ninh Hiên đang cầm điện thoại mình, nét mặt trầm ngâm khó hiểu, không rõ là đang vui buồn, tức tối thế nào nữa.

Hắn thấy tôi đi ra, nhíu mày nói: "Cả tối nay em thấy em bồn chồn, rốt cuộc là đang nghĩ gì?"

Thái độ của hắn làm tôi đau nhói, tôi vờ như không có gì xảy ra, trả lời: "Em có bồn chồn gì đâu."

Lông mày nhíu chạt hơn, ánh mắt sâu hoắm nhìn tôi, hắn không nói thêm gì nữa.

Ánh mắt hắn làm tôi thấy có chút sợ hãi, tôi rụt cổ nói: "Anh sao thế?" Đột nhiên ý thức rằng mình không có gì phải tự hạ thấp mình như vậy, tôi lập tức vênh mặt lên nói tiếp: "Là thế này, mấy hôm nay, chính là cô Nghiêm Hân đó, cô ta..."

Không chờ tôi nói hết, Ninh Hiên đã ngắt lời: "Anh và cô ta không có gì cả."

Tôi thở phào. Không hiểu vì sao, chỉ mấy tiếng phân trần gọn lỏn của hắn mà tôi nghe xong lại thấy yên tâm kỳ lạ.

Khi tôi dần yên tâm lại thì hắn lại hỏi: "Em phiền muộn vì chuyện này hay còn chuyện khác nữa?"

Câu hỏi của hắn làm tôi choáng váng đầu óc, cảm giác rất khó tả.

Hắn không nói gì nữa, đưa điện thoại cho tôi, đi vào phòng tắm.

Sau một hồi ngẩn ngơ, tôi mở nhật ký cuộc gọi ra xem. Thì ra Lâm Phong vừa gọi đến.

Tôi gọi lại cho nó hỏi xem có chuyện gì.

Thằng nhóc nói với tôi: "Không có gì, chỉ là tự nhiên rất muốn nghe tiếng cô, muốn nói chuyện với cô thôi."

Nghe những câu tán tỉnh trắng trợn này của nó, đầu óc tôi tối sầm đi.

Tôi khổ sở chưa nghĩ ra sẽ ứng phó với nó thế nào, ở đầu bên kia Lâm Phong lại giội một quả bom nữa vào tai tôi: "Tô Nhã, em đã khiêu chiến với anh ta. Anh ta phụ bạc cô nhưng em sẽ không bao giờ làm vậy! Em sẽ không bao giờ bỏ cuộc đâu! Em chỉ thua anh ta ở chỗ được gặp cô muộn hơn mà thôi!"

Nó dám đổi cách xưng hô, không gọi tôi là cô giáo nữa, mà gọi là Tô Nhã!

Tôi bàng hoàng, không biết nên nói gì, may sao Lâm Phong đã cúp máy.

Cuối cùng tôi đã hiểu tại sao Ninh Hiên vừa rồi lại kỳ quặc như vậy. Tôi tự thấy mình cần phải giải thích.

Vừa ngoảnh đầu lại, đã thấy Ninh Hiên không hiểu đã tắm xong từ lúc nào, đang đứng dựa trước cửa nhà tắm nhìn tôi, ánh mắt trầm tĩnh mang chút vẻ gian tà.

Tôi lúng túng, vội vàng giải thích: "Anh đừng nghĩ nhiều, nó chỉ là một học sinh của em thôi!"

Hắn vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt giết người đó, mãi lúc sau mới nói ra một câu: "Năm xưa anh cũng là học sinh của em!"

Tôi nghe xong, toàn thân đờ đẫn!

Chương 73 - Trái tim cậu thanh niên

Có những con thuyền đã an toàn trải qua vô vàn những trận cuồng phong mưa bão khắc nghiệt, vậy mà lại chìm nghỉm ở nơi sóng yên bể lặng.

Tôi vô cùng thấu hiểu điều này. Tôi từng nghĩ, bao gian nan cách trở, tôi và Ninh Hiên đều đã trải qua hết, nhưng cuối cùng tình cảm của chúng tôi lại rạn nứt và nguyên nhân chẳng chính đáng gì, mà là vì những những hiểu lầm nho nhỏ cứ dần tích tụ này.

Đúng thế, những ngày này tôi có cảm giác chúng tôi còn xa cách nhau hơn cả những ngày tháng cách xa thực sự trước kia.

Mặc dù ai cũng vờ tỏ ra không có chuyện gì, nhưng trên thực tế tình trạng này chính là một hình thức biến tướng của chiến tranh lạnh.

Tôi nghĩ hai chúng tôi thực sự phải ngồi lại thẳng thắn nói chuyện với nhau.

Nhưng đúng lúc tôi hạ quyết tâm chủ động cùng hắn khai thông bế tắc thì hắn lại một lần nữa xuất hiện trên mặt báo cùng cô Nghiêm Hân kia.

Nỗi buồn trong tim dâng lên như một trận đại hồng thủy, nỗi đau đớn bị chồng phản bội cuồn cuộn nhắn chìm tâm can phế phổi.

Ở nhà thì tôi thấy buồn bực, đến trường cũng không được yên thân. Lâm Phong sao mà cũng giống cô nàng Nghiêm Hân thế không biết, mắc căn bệnh cố chấp, lằng nhằng đeo bám, không chịu tha cho tôi.

Tôi chỉ đành trốn nó khắp mọi nơi. Nhưng muốn trốn cũng chẳng trốn được mãi, tôi đã đủ phiền muộn buồn bực rồi, chẳng hơi đâu màng đến chuyện có làm tổn thương nó hay không nữa, trực tiếp nói thẳng một lần cho xong. Tôi nói với Lâm Phong: "Lâm Phong, em còn nhỏ, tình cảm em dành cho cô chỉ là mê muội, không phải tình yêu thực sự. Chẳng qua trong lúc em cô đơn, có người quan tâm đến em, thế nên em cảm động. Thực ra có thể chỉ là em đang cảm kích cô mà thôi. Em hiểu không! Cô ngần này tuổi, chỉ thêm mấy tuổi nữa là đủ tuổi làm mẹ em rồi, em như thế này có thấy mình quá điên khùng không! Chuyện này quá hoang đường!"

Lâm Phong phủ nhận sạch trơn những gì tôi nói: "Không! Em không hề thấy mình điên khùng, cũng chẳng cảm thấy một người thích một người khác lại là chuyện hoang đường. Hơn nữa năm đó, chồng cô cũng giống như em bây giờ sao, cô đã có thể chấp nhận anh ta, tại sao không thể tiếp nhận em?"

Tôi mất bình tĩnh giải thích: "Hoàn toàn không giống nhau!"

Lâm Phong không thèm nghe: "Nhưng em thấy rất giống. Anh ta là học sinh của cô, em cũng thế. Anh ta yêu cô, em cũng thế. Điều duy nhất không giống là anh ta kém cô ba tuổi còn em thì kém nhiều hơn một ít, nhưng vốn dĩ đây chẳng phải vấn đề gì to tát!"

Nó làm cổ họng tôi cứng đơ không thốt được lời nào. Những gì nó phân tích quả thật có lý, lại đầy đủ căn cứ, nhất thời làm tôi không phản bác nổi.

Tôi thấy đầu mình ong ong, bây giờ hễ cứ nhìn thấy nó là tôi lại đau đầu.

Cuối cùng tôi nói: "Lâm Phong, đừng gây chuyện nữa!" Nói xong vội vàng bỏ đi.

Tôi không còn tâm sức đâu để đối mặt với nó nữa. Bây chuyện duy nhất làm tôi âu sầu khổ não là làm sao để hòa hảo lại với Ninh Hiên như ban đầu.

Buổi tối trở về nhà, đang ngồi ăn cơm với Ninh Hiên thì điện thoại của tôi đổ chuông. Trên màn hình hiển thị tên người gọi đến là Lâm Phong, Ninh Hiên cũng nhìn thấy rõ ràng.

Tôi còn chưa kịp nghe thì hắn đã nổi cáu giật lấy, như thế bao bức xúc bị kìm nén lâu nay không nhịn được nữa đồng loạt bùng nổ. Hắn trừng mắt nhìn tôi, lạnh lùng nói: "Đúng là em vẫn được học sinh yêu thích nhỉ!"

Tôi đơ cứng người trước lời lẽ châm biếm và ánh mắt lên án của hắn, sau đó toàn thân lại được băng bó kín mít trong nỗi khó chịu và đau lòng ngập trời rợp đất, làm tôi như nghẹt thở. Tôi nhìn hắn, bật cười, nói: "Anh cũng không kém, được các cô gái trẻ hoan nghênh thế cơ mà!"

Bửa tối hôm đó đã kết thúc với sự tổn thương được chia phần cho cả hai như vậy đấy.

Cả tối hôm đó chúng tôi không nói với nhau thêm câu nào. Khi đi ngủ, trong bóng tối, tôi và hắn nằm quay lưng vào nhau, người ở ngay bên cạnh nhưng trái tim thì như đang cách xa nhau cả biển trời.

Tôi trằn trọc suy nghĩ, càng nghĩ càng thêm buồn, nước mắt cứ trào ra không sao kìm lại được.

Tôi không biết hắn đã ngủ chưa, liệu có nghe thấy tôi đang khóc hay không. Tôi chỉ nghe tiếng hắn trở mình.

Một lát sau, tôi vẫn còn đang khóc, bỗng nhiên hắn dang tay ôm chặt tôi vào lòng. Bên tai chỉ nghe thấy một tiếng thở dài, rất dài.

Hắn ghé sát vào tai tôi thầm thì: "Bà xã, anh xin lỗi! Đừng khóc nữa em!"

Biết là hắn đã phát giác ra mình đang khóc, tôi chẳng kiềm chế nữa, nức nở òa lên. Vừa khóc vừa thút thít: "Sao anh phải nói em như vậy!"

Hắn tiếp tục thở dài, lên tiếng có vẻ khó khăn: "Anh không cố ý khiến em đau lòng, chỉ có điều, cậu học sinh đó... anh biết nó thật lòng với em. Anh sợ em rồi cũng sẽ cảm động trước nó. Anh vừa động đến nó là em lôi ngay Nghiêm Hân ra, em vội vàng lấp liếm chuyển đề tài như thế làm anh lại càng lo lắng, càng sợ hãi hơn."

Tôi quay người lại, vừa khóc cừa đấm thùm thụp vào người hắn, nghẹn ngào kể lể: "Anh chỉ giỏi nói lung tung, nghĩ lung tung! Rõ ràng đâu đâu người ta cũng đồn anh và Nghiêm Hân quan hệ lăng nhăng, thế mà anh lại nói em và học sinh của em... Em, em... ông xã, anh làm em buồn muốn chết! Hu hu!"

Nói rồi tôi lại ấm ức không chịu được, càng òa lên khóc to hơn.

"Cậu học sinh kia, nhỏ hơn em những một giáp, nó mới mười tám tuổi! Em với nó... làm sao có gì được chứ! Chỉ là bình thường có quá ít người quan tâm đến nó, đúng lúc cô đơn như vậy thì em đối xử với nó không đến nỗi nào, thế nên nó mới tưởng là nó thích em, nhưng em thấy thực ra đấy không phải là thích, chỉ là lòng cảm kích thôi! Anh không thể nói em như thế, làm trái tim em đau chết mất!"

Nhìn tôi vật vã khóc lóc, kể lể như vậy, hắn cuống cuồng nhận lỗi: "Đừng khóc nữa, mau nín đi, bà xã, anh yêu em! Bà xã, anh rất sợ sẽ mất em! Chỉ là em không biết thôi, em không biết khi em đứng trên bục giảng, dáng dấp ngây ngô của em có sức mê hoặc lớn thế nào đâu. Đến bây giờ, chỉ cần nghĩ đến hình dáng em khi đó, tim anh vẫn loạn nhịp đây này. Bà xã, thật sự anh yêu em nhiều lắm! Em hãy tin anh. Còn như Nghiêm Hân, anh chỉ xem những gì cô ta đã làm như trò đùa, hoàn toàn vô nghĩa giống con người cô ta vậy. Anh cũng chẳng buồn quan tâm. Anh tưởng với tình cảm của chúng mình, nhất định em sẽ hiểu anh, nhất định em cũng không bận tâm đến cô ta làm gì. Vì thế anh mặc kệ cho cô ta muốn làm ầm lên thế nào thì làm, coi như đang ngồi xem hài kịch. Nhưng chỉ vì cô ta mà em phải gọi đến số điện thoại riêng của chúng ta, bà xã, nói thật là anh cũng buồn lắm. Bọn mình đã trải qua bao nhiêu chuyện, chẳng lẽ phải lãng phí cuộc gọi vào số đó chỉ vì một con người như vậy ư?"

Tôi chúi đầu vào lòng Ninh Hiên, ôm hắn thật chặt, nói: "Nhưng đối với em, cứ có người để ý đến ông xã của em thì nhất định đó không phải là chuyện nhỏ! Anh biết không, phụ nữ và đàn ông khác nhau ở một điểm, trong chuyện tình cảm thì đàn ông luôn tự tin với chủ định của mình, còn phụ nữ thì càng yêu họ lại càng suy tính và cảnh giác hơn. Anh đẹp trai ngời ngời thế này, lại có tiền, có công ty, có tài năng, dù cho cũng có vợ hiền nữa, nhưng danh phận đã kết hôn của anh vốn dĩ chẳng thể ngăn được những cô nàng thèm khát anh, em rất sợ một ngày có một cô gái trẻ trung, xinh đẹp nào đó đánh cắp anh khỏi tay em! Anh không biết chứ, cô Nghiêm Hân đó thậm chí đã tìm dến gặp riêng em để đòi cướp chồng em đấy!"

Hắn giật mình, nâng đầu tôi lên hỏi: "Cô ta đã tìm em? Sao em không nói cho anh biết!"

Chương 74 - Đừng khóc, anh yêu em

Hắn không thể ngờ cô nàng Nghiêm Hân đó lại dám làm cả chuyện quá đáng như vậy.

Tôi khẽ lắc đầu: "Em tưởng cô ta không dọa được em thì sẽ từ bỏ, ai mà ngờ cô ta lại cố chấp đến vậy, có vẻ như phải phá hoại chúng ta bằng được mới thôi!" Dừng lại thở lấy hơi, tôi tiếp tục oán thán: "Ông xã, thật sự em rất sợ, sợ anh sẽ bị một cô gái trẻ hơn em cướp đi, dù gì anh cũng ít hơn em mấy tuổi như vậy, giờ em già rồi, làm gì có gì để đấu với mấy cô xanh tươi mơn mởn đấy nữa!"

Hắn ôm tôi vào lòng đầy yêu thương: "Ngốc ạ! Làm sao phải lo lắng thế, bây giờ em vẫn còn non lắm, chẳng giống gái ba mươi chút nào cả, chỉ như vừa mới hai mươi thôi! Anh mới phải lo đây này, em thì cứ xinh đẹp, trẻ trung mãi, còn anh thì già mất rồi, rất sợ không đủ sức hấp dẫn để em yêu anh nữa. Anh lo em sẽ bị thằng nhóc Lâm Phong kia cướp đi nhường nào, em có biết không!"

Hắn nói làm tôi đang khóc cũng phải bật cười, nhào đến cắn hắn một phát rồi hậm hực nói: "Anh vớ vẩn! Em chỉ yêu có một mình anh, làm gì yêu thanh niên trẻ nào! Không bao giờ có chuyện đó, anh nói linh tinh! Em mà là loại người đấy à?"

Hắn cũng nhe răng cười, vừa xoa xoa chỗ bị tôi cắn vừa dỗ dành: "Không phải, tất nhiên không phải!" Bỗng nhiên hắn nghiêm sắc mặt, nhìn vào mắt tôi, nghiêm túc nói: "Bà xã, em biết và anh cũng biết, anh yêu em và em cũng yêu anh, hơn nữa, anh chỉ yêu mình em, em cũng chỉ yêu mình anh. Nhưng hai người yêu nhau, tình yêu càng sâu đậm thì lại càng rụt rè sợ hãi, như lời em nói là có thể trở nên cảnh giác và suy tính. Bởi vì ta quá yêu nhau nên mới xảy ra những chuyện hiểu lầm vừa rồi, mới thấy bất an và hoài nghi. Sau này nếu còn những hoài nghi và bất an kiểu này nữa thì tuyệt đối không được giấu ở trong lòng, nhất định phải nói ra ngay khi có thể. Anh không muốn bọn mình giận dỗi thêm bất kỳ lần nào nữa, chúng ta đã bị mất tám năm rồi, quãng thời gian còn lại thực sự anh không muốn và cũng không nỡ dùng để giận dỗi!"

Nghe hắn nói tôi không kìm nổi xúc động, gật đầu lia lịa. Hắn cúi xuống hôn tôi, tôi nhiệt tình đáp lại.

Cứ thế cứ thế, cuối cùng tất cả đều biến thành những tiếng rên rỉ động lòng người.

Buổi trưa ngày hôm sau, tranh thủ giờ nghỉ trưa. Ninh Hiên đến đón tôi đi ăn. Tới trước cửa nhà hàng, hắn nói với tôi là hắn còn hẹn cả Nghiêm Hân.

Tôi khẽ cười nói: "Ừ, em cũng nghĩ thế nào anh cũng ra tay, để chờ xem thế nào!"

Ba người ngồi với nhau, Ninh Hiên đưa bản hợp đồng vẫn cầm trong tay từ đầu ra trước mặt Nghiêm Hân, nói với cô ta: "Tôi quyết định đơn phương chấm dứt hợp đồng giữa chúng ta. Chấp nhận bồi thường toàn bộ số tiền phạt phải trả."

Nghiêm Hân nhìn Ninh Hiên vô cùng kinh hãi, có vẻ cô nàng không thể tin nổi những gì hắn vừa nói.

Ninh Hiên nhìn tôi, cười nới tôi một nụ cười ấm áp, quay sang nhìn Nghiêm Hân, nụ cười lập tức tắt ngấm, hắn chậm rãi nói bằng giọng lạnh nhạt, xa cách: "Cả đời này tôi chỉ yêu một người phụ nữ, chính là vợ tôi. Tôi kiếm tiền không phải vì tiền mà là để vợ tôi được sống thật thoải mái, vì thế quy mô công ty của tôi phát triển thế nào thực tế không phải là chuyện tôi quan tâm. Nếu việc hợp tác với cô đã tạo điều kiện để cô có cơ hội làm tổn thương vợ tôi về phương diện đời sống riêng tư, thì Nghiêm tiểu thư, quan hệ hợp tác giữa tôi và cô đành phải kết thúc ở đây thôi."

Hắn ngừng lại một lát, tiếp tục nói, bất chấp cả đống nước mắt đang rưng rưng trên khóe mắt Nghiêm Hân: "Rất xin lỗi Nghiêm tiểu thư, tôi không thể nói lời cảm ơn sự yêu mến của cô dành cho tôi được, nói thật là tôi rất để bụng chuyện cô lén lút đến tìm gặp vợ tôi đấy. Giả sử nếu không có chuyện cô lén lút đến tìm gặp vợ tôi đấy. Giả sử nếu không có chuyện này, nói không chừng tôi vẫn có thể tiếp tục làm ngơ giả như không biết cô và mấy tay phóng viên kia có những giao dịch gì với nhau. Đừng trách tôi sau này chỉ có thể coi cô như người lạ qua đường, không thể tiếp tục quan hệ hợp tác được nữa, càng không thể làm bạn với cô được. Vợ tôi chính là người mà cả đời này tôi ra sức bảo vệ, tôi không cho phép bất cứ người nào làm tổn thương cô ấy. Nói thế đủ nhiều rồi, tôi và vợ còn có việc phải làm, xin phép đi trước!"

Đến hai tiếng "tạm biệt" hắn cũng không thèm nói ra. Hắn vẫn đối xử với những người phụ nữ không phải vợ hắn tuyệt tình như thế đấy.

Nhưng hắn tuyệt tình như vậy lại làm chính bản thân tôi cũng muốn òa khóc vì cảm động và hạnh phúc!

Ra khỏi nhà hàng, Ninh Hiên nói với tôi: "Anh đưa em về trường." Tôi từ chối: "Không cần đâu, anh cũng không đi xe, đằng nào cũng phải gọi taxi, em tự về được." Nhưng Ninh Hiên lại vô cùng kiên quyết.

Hai chúng tôi về đến cổng trường Trung học số 1. Sau khi xuống xe, Ninh Hiên gọi một cuộc điện thoại, tôi nghe hắn nói với người đầu dây bên kia: "Cậu vui lòng ra cổng trường một lát, tôi là Trình Hải."

Tôi không khỏi tò mò hỏi: "Anh tìm ai đấy?"Ninh Hiên chỉ cười mỉm, không trả lời.

Hai phút sau thì câu trả lời cũng đến. Tôi trông thấy Lâm Phong từ bên trong đi ra ngoài cổng trường, về phía tôi và Ninh Hiên.

Ninh Hiên và Lâm Phong, hai người đứng đối mặt, nhìn nhau chằm chằm, không nói không rằng, tôi đứng bên căng thẳng tột độ.

Không biết hai người họ đang định làm gì nữa.

Bỗng nhiên Ninh Hiên quay sang nói với tôi: "Em vào trước đi." Lời hắn nói dịu dàng vô cùng nhưng cũng mang một sức mạnh không thể kháng cự.

Tôi nghe lời quay vào trường trước, còn lại hai người đứng giáp mặt nhìn nhau ngoài cổng.

Mặc dù cảnh tượng khi đó nhìn rất vừa mắt - hai tên con trai tuấn tú đứng lặng nhìn nhau - nhưng không hiểu sao, bao háo sắc trong tôi đã bay biến hết, chỉ còn lại nỗi lo lắng, bồn chồn.

Tôi chầm chậm bỏ đi trong tâm trạng lo lắng, bồn chồn khó tả này. Cứ nghĩ thế nào Lâm Phong cũng sẽ đến gặp tôi, nhưng đến lúc tan học vẫn không thấy nó đến. Tôi không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Ngày hôm sau Lâm Phong cũng không đến làm phiền tôi nữa. Mấy hôm sau Lâm Phong làm thủ tục chuyển trường ra nước ngoài theo học. Từ đấy về sau cậu nhóc khôi ngô tuấn tú này dần trở thành một hồi ức trong tôi.

Một hôm nhàn rỗi, lúc ngồi nói chuyện với nhau, tôi hỏi Ninh Hiên rốt cuộc hôm đó hắn và Lâm Phong đã nói chuyện gì. Ninh Hiên kể lại cho tôi cuộc trò chuyện giữa hai người.

Hôm đó.

Hắn lên tiếng trước: "Mặc dù cậu nhỏ tuổi hơn tôi nhiều nhưng lúc này tôi hoàn toàn không coi cậu là trẻ con, tôi coi cậu là một người đàn ông trưởng thành. Cậu có con mắt rất tinh tường đấy, cũng nhìn thấy giá trị của bà xã tôi, cùng tôi yêu chung một người. Nhưng tôi khuyên cậu tốt hơn hết nên hồi tâm chuyển ý, trọn đời này vợ tôi chỉ yêu duy nhất một mình tôi. Không bao giờ cô ấy yêu người đàn ông nào khác ngoài tôi đâu."

Lâm Phong nói: "Dù nói thế nào đi nữa, ít nhất tôi cũng phải tự mình thử thì mới biết được rốt cuộc ngoài anh ra cô ấy có thể yêu được đàn ông khác nữa hay không!"

Ninh Hiên nhìn hắn, hỏi: "Cậu yêu cô ấy thế nào? Cậu có biết thề nào là yêu một người không?"

Lâm Phong đáp: "Tôi sẽ mang lại hạnh phúc cho cô ấy."

Ninh Hiên nhìn cậu ta bật cười: "Giả sử vì một số chuyện mà cậu và người yêu cậu phải xa nhau tám năm; sau tám năm cậu có bảo đảm tình cảm cậu dành cho cô ấy vẫn trước sau như một không? Không kể là trong tám năm đó, cô ấy có thể đã yêu thêm người khác, có thể đã kết hôn với người đàn ông nào đó, có thể đã trở thành mẹ của những đứa con của những người đàn ông khác. Cậu có thể làm được không - tiếp tục yêu cô ấy như trước đây, không hề lung lay, không hề thay lòng đổi dạ?"

Lâm Phong nghĩ kỹ một lúc, trả lời hắn: "Tôi chỉ có thể nói, tôi không dám đảm bảo mình có thể làm được, nhưng tôi cũng không tin anh có thể làm được!"

Ninh Hiên không cười nữa, nhìn Lâm Phong nghiêm túc nói: "Tôi dám đảm bảo, mình có thể làm được. Bởi vì đây là sự thật. Tôi và Tô Nhã đích thực đã phải xa nhau tám năm. Trong tám năm này tôi vẫn một mực trước sau như một yêu cô ấy, cho dù cô ấy có thể yêu người khác, cho dù cô ấy có thể đã kết hôn cùng người đàn ông khác, cho dù cô ấy đã là mẹ của những đứa con của người đàn ông khác, tôi vẫn hoàn toàn giữ trọn tình yêu với cô ấy!"

Lâm Phong nhìn hắn, kinh hãi không nói nên lời.

Ninh Hiên nhìn cậu ta, nói rõ ràng từng từ: "Tình yêu của tôi dành cho Tô Nhã, kể cả cả đời không gặp vẫn không hề thay đổi. Bởi vì có thứ tình yêu được gọi là hoài niệm, không quên và cam tâm tình nguyện."

Tới lúc đó, cuối cùng Lâm Phong cũng nhận ra tình yêu của mình nông cạn thế nào, tình yêu của người đàn ông đứng trước mặt lại bao la, sâu đậm biết bao. Bởi vì với cậu ta, tình yêu là phải được đáp lại. Còn người đàn ông đứng trước mặt thì cam tâm tình nguyện, dù không được đáp lại cũng vẫn không thay lòng đổi dạ, dâng hiến hết mình cho tình yêu của anh ta.

Lâm Phong bị tình yêu vô tư mà nồng nàn này làm lay động, tâm phục khẩu phục mà lựa chọn con đường rút lui.

Buổi sáng cuối tuần, trời đẹp hết ý làm lòng người cũng thấy tươi đẹp và sáng sủa hẳn lên.

Tôi quyết định đi chợ mua ít thức ăn về làm cơm cho Ninh Hiên. Ninh Hiên nghe thế liền đòi đi với tôi.

Hai chúng tôi tay trong tay dắt nhau đến chợ. Dù vẫn còn sớm nhưng ở đây người qua kẻ lại đã huyên náo lắm rồi. Với thời tiết đẹp tuyệt vời, trời cao trong xanh thế này, hình như ai cũng muốn làm vài món ăn ngon.

Chợ thì lúc nào chẳng ồn ào, tiếng cãi vã cũng không ít. Trong đám người tất bật, tôi và Ninh Hiên nắm tay nhau dạo bước về phía trước. Bỗng nhiên tôi đong đưa bàn tay đang đan vào nhau của hai đứa, ý muốn kêu gọi sự chú ý của hắn: "Ông xã, em có chuyện này muốn nói với anh."

Ninh Hiên quay sang nhìn tôi: "Ừ? Chuyện gì?"

Tôi cười híp mắt nói với hắn: "Anh sắp làm bố rồi!"

Ninh Hiên ngẩn người. Sau khi hoàn hồn, hắn vội vội vàng vàng kéo tôi đi thẳng theo hướng về nhà.

Tôi thấy lạ liền hỏi hắn: "Anh làm gì thế. Bọn mình còn chưa mua đồ ăn mà?"

Ninh Hiên căng thẳng nói: "Từ hôm nay trở đi, không, từ bây giờ trở đi, em không phải làm bất kỳ việc gì nữa, thứ Hai anh sẽ đến trường làm thủ tục xin nghỉ dạy, em chỉ cần ở nhà lo dưỡng thai thôi!"

Nhìn bộ mặt căng thẳng của Ninh Hiên, tôi không sao nhịn được cười, nói: "Mới có hai tháng thôi sao phải xin nghỉ sớm thế!"

Ninh Hiên nghiêm nghị nói: "Lần trước em nói muốn đi làm anh đã nghe lời em rồi; lần này em có em bé, chuyện nghỉ dạy phải nghe lời anh! Tất cả vì cục cưng của chúng ta, nhất định phải nghỉ dạy!"

Hắn vừa nói vừa cẩn thận che cho tôi ra khỏi chỗ đông người. Điệu bộ của hắn như đang đề phòng đại dịch chuẩn bị đến, làm tôi vừa bực mình vừa cảm động, vừa thấy hạnh phúc điên đảo.

Hắn nắm chặt tay tôi, chặt rất chặt, như thế sợ tôi lạc mất trong lòng người.

Đột nhiên tôi nhớ tới câu nói:

Chấp tử chi thủ.Dữ tử giai lão.[Một câu nổi tiếng trong "Thi Kinh". Đại ý: kiếp này nắm lấy tay nàng kết duyên tươi đẹp, cùng nàng mãi không chia lìa tới đầu bạc răng long.]

Tôi nói cho Ninh Hiên nghe.

Ninh Hiên nhìn tôi cười, nhẹ nhàng hôn lên trán tôi, dịu dàng nói: "Bà xã, chắc chắn em không biết anh yêu em nhiều đến thế nào đâu!"

Chương 75 - Ngoại truyện - Tâm sự

Năm đó, vì việc điều động công tác của bố, gia đình hắn phải chuyển tới thành phố A. Căn nhà mới mua còn chưa sửa xong nên gia đình hắn ở tạm trong căn hộ tập thể của cơ quan bố.

Năm đó, hắn đã là một cậu thiếu niên nhanh nhẹn, cao ráo, đẹp trai, qua cử chỉ vóc dáng có thể phần nào thấy được vẻ đào hoa phong lưu. Từ bọn con gái ở trường đến bọn thiếu nữ cùng khu đều rất si mê hắn. Đứa nào đứa nấy thấy hắn đều mắt hau háu, miệng đầm đìa. Thế nhưng, vẫn có một người chẳng bao giờ thèm để ý đến sự tồn tại của hắn.

Dù vẻ đẹp trai, hào hoa của hắn là không thể phủ nhận, nhưng đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy hoài nghi về bản lĩnh của chính mình. Trước kia, dù đi đến đâu hắn đều là tâm điểm của mọi sự chú ý. Hắn đã qua quen với ánh mắt yêu mến, sùng bái, ngưỡng mộ của những người xung quanh. Trước kia, hắn còn thấy khó chịu với những ánh mắt đầy ái mộ lúc nào cũng như tia X rọi thẳng về phía mình, nhưng giờ đây hắn hoàn toàn có thể dửng dưng vờ như không thấy gì hết, khinh khỉnh không thèm đoái hoài tới. Nhưng hắn càng như vậy thì những cô gái kia lại càng say mê hắn điên cuồng.

Chỉ ngoại trừ một người.

Mỗi lần tình cờ gặp nhau, chỉ có hắn nhìn thấy cô, còn cô dường như không hề nhìn ra hắn.

Lúc đầu, hắn tưởng rằng cô cố tình làm vậy, tưởng cô đang giở chiêu thả con săn sắt bắt con cá rô. Hắn cho rằng, cô làm ra vẻ không để tâm đến hắn chính là để thu hút sự chú ý của hắn. Tuy nhiên, qua ba lần chạm mặt, cuối cùng hắn cũng phát hiện ra, cô nàng không hề giả vờ mà thực sự là không nhìn rõ hắn thật.

Hắn để ý đến cô lần đầu tiên khi đến tiệm cơm gần nhà ăn trưa. Gọi món xong, đang ngồi chờ, hắn bỗng nghe thấy một giọng ca lạc điệu, kinh khủng đến tiêu hồn bạt vía. Lần theo âm thanh đó, nhìn ra sạp báo bên ngoài tiệm cơm, hắn thấy một cô gái, tay cầm quyển Tri âm, đang chúi đầu vào trang cuối cùng ngân nga hát.

Cô gái ấy hướng thẳng về một kẻ đang ngồi trong tiệm cơm này, chính là hắn.

Hắn cười mỉa. Dạo này bọn con gái trong trường nghĩ ra đủ thứ trò, bày ra mọi cách nhằm tiếp cận hắn. Nhưng hắn cảm thấy, không đứa nào trong đám đó có thủ đoạn quyết liệt và man rợ như cô này.

Dùng một giọng hát như ma kêu quỷ gào để thu hút sự chú ý của hắn, phải gọi là quyết một phen sống mái đây. Nhưng cũng phải nói rằng, cô nàng đã thành công, hắn quả thực đã chú ý đến cô ta.

Hắn đang ngồi đợi cô gái thực hiện bước tiếp theo - tiến tới nói với hắn rằng "Chúng ta có thể làm quen được không?" thì bỗng nghe tiếng bà chủ tiệm cơm hét lên: "Tô Nhã, bà cô trẻ ơi! Cháu cố tình đến phá hoại việc làm ăn buôn bán của nhà dì có phải không? Giọng hát truyền cảm của cháu khắp nơi ai mà không biết, thử nói xem, có ai nghe cháu hát xong mà vẫn nuốt nổi cơm cơ chứ. Làm ơn đừng có hát nữa, xem như dì cầu xin cháu gái đấy!"

Khách khứa trong tiệm đều bật cười. Hắn cũng nhếch miệng cười theo.

Cô gái nghe vậy hùng nổ xông vào tiệm cơm. Khóe miệng đang vểnh lên tủm tỉm cười của hắn lập tức biến hóa thành một đường cong đầy mỉa mai.

Tới rồi đây.

Nhưng từ lúc đi vào trong tiệm cơm, cô ta chẳng buồn nhìn hắn lấy một lần, chỉ luôn miệng buôn chuyện tối trời tối đất với bà chủ quán. Cho đến khi thức ăn được bê ra cho hắn, cho đến lúc hắn ăn xong, chậm rãi lau miệng. Móc tiền ra trả, chuẩn bị rời khỏi tiệm, cô ta vẫn chẳng thèm liếc hắn lấy một lần. Từ đầu đến cuối, cô nàng chỉ tít mắt cười nói ha hả với bà chủ quán.

Hắn không thể không thầm nghĩ, cô này còn trẻ như vậy mà bệnh nói nhiều đã trầm trọng thế này rồi sao. Hắn lại không thể không thể không thầm nghĩ, thế là cũng gặp được một đứa cao thủ hơn chút đỉnh, có thể giữ được bình tĩnh đến tận bây giờ.

Cuối cùng hắn nghĩ, cứ đợi xem sao, xem rốt cuộc cô ta có thể kiềm chế không bắt chuyện với hắn đến bao giờ.

Không hiểu sao, từ sau lần đó hắn bất giác để ý đến cô gái đó, càng để ý càng cảm thấy đó là một cô gái cực kỳ khác biệt. Dáng vẻ ngây ngô, hoạt bát lại hay cười. Hắn không biết cô ta học trường nào, nhưng chắc chắn không cùng trường hắn, vì hắn chưa gặp cô ta ở trường bao giờ.

Cô gái đó sống cùng khu nhà với hắn. Có lúc cô buộc tóc đuôi gà, có lúc thả ngang vai. Lúc nào cũng thấy cô rất tươi tắn vui vẻ, gặp ai cô cũng lên tiếng chào hỏi, không cười thì thôi, hễ cười là hai mắt lại cong cong, vẻ hồn nhiên hớn hở không tả nổi.

So với lần đầu tiên, lần thứ hai tiếp xúc, hắn lại càng thấy nhiều điểm độc đáo và mới mẻ ở cô hơn nữa.

Trên đường về nhà, đi qua một quầy đồ nướng vỉa hè gần khu tập thể, hắn lại trông thấy cô. Cô đang giúp vợ chồng chủ quầy hàng xiên rau cải.

Hắn nghĩ ngợi giây lát rồi đi vào tìm một bàn trống để ngồi, gọi một chai bia và mấy xiên thịt. Nhìn theo dáng cô, hắn hơi lưỡng lự, rồi gọi thêm hai xiên cải nướng nữa.

Hắn thấy cô đứng phía sau hai vợ chồng chủ quán, bận cắt từng bẹ rau, cắt nhỏ phần lá, tách từng cuống cải, sau đó lấy chỗ lá vừa cắt quấn quanh cuống rau, đem phù trúc đã xắt sẵn từ trước gói chúng lại, rồi lấy que xiên qua, cứ bốn cuộn rau tinh xảo như thế là xong một xiên rau cải hoàn hảo.

Cô cười tít mắt đưa xiên cải vừa làm xong cho vợ chồng chủ hàng. Bà vợ vừa đón lấy vừa luôn miệng nói cảm ơn. Người đứng đợi mua thịt và cải nướng rất đông, đông đến nỗi làm luôn tay cũng không kịp. Nướng xong xuôi, cô giúp vợ chồng chủ quầy bưng mấy xiên đồ ăn tới trước mặt hắn. Hắn nghĩ, đến rồi, cơ hội của cô đến rồi, đến mà nói với tôi cô muốn gì đi!

Kết quả hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của hắn, cô vẫn không thèm nhìn thẳng vào mặt hắn, vội vàng đến, vội vàng đi, vội vàng quay về tiếp tục với việc xâu cải.

Hắn hơi bị bất ngờ. Có thể hoàn toàn vờ như không thấy hắn hòng lôi kéo sự chú ý của hắn, rốt cuộc bụng dạ cô gái này thâm hiểm đến mức nào đây?

Mang theo nỗi hoài nghi, hắn ngồi đấy, chậm rãi ăn uống. Ăn hết lại gọi thêm. Cô gái ấy lại bưng đồ đến cho hắn. Vẫn không thèm nhìn hắn. Hắn lại tiếp tục ăn chầm chậm, ăn càng lâu càng tốt. Được rồi, hắn thừa nhận, đích thực là hắn đang muốn xem xem rốt cuộc ai nhẫn nại hơn ai, rốt cuộc ai có thể kiềm chế được đến hơi thở cuối cùng!

Nhưng cho đến khi khách khứa về gần hết, trong quầy chỉ còn lác đác mấy người, cô ta vẫn cứ như thế. Hắn cảm giác mình đã ăn nhiều đến mức sắp nôn hết ra rồi.

Cô ta lại xiên mấy xiên rau cải nữa, tự mình mang ra nướng. Nướng xong lại thấy rút tiền ra đưa cho vợ chồng chủ hàng. Hai vợ chồng chủ quán nói không cần, vừa trả lại vừa nói: "Làm sao như thế được! Cháu đã có lòng tốt giúp chúng tôi xiên rau, có mấy xiên cho cháu ta lại lấy tiền làm sao được, không được là không được, tuyệt đối không thể được!"

Cô tủm tỉm cười, đút tiền vào trong tạp dề của bà vợ nói: "Cô ơi, cô chủ mới đến mới thành phố A, thuê một chỗ nho nhỏ để làm ăn đã là khó rồi, lại còn phải nuôi một sinh viên đại học nữa! Cô cứ nhận chỗ tiền này đi, sau này phát đạt, mở cả một nhà hàng hoàng tráng mấy sao, cháu sẽ đến ăn chực cô chú sau!"

Cuối cùng vợ chồng chủ quán cũng phải nghe theo, đành nhận tiền của cô gái. Cô cầm mấy xâu cải nướng hớn hở ra về. Từ đầu chí cuối, cô vẫn chẳng thèm liếc sang hắn lấy một lần.

Lúc trả tiền, hắn không kìm được hỏi vợ chồng chủ quán: "Cô gái vừa giúp cô chú xâu rau cải là ai vậy?"

Vợ chồng chủ quán bật cười. Ông chồng nói: "Nói thật, chúng tôi cũng mới chỉ biết cô bé có mấy ngày. Ngày nào cô bé cũng đến đây mua cải nướng. Hôm nay, đúng lúc đông khách quá, xâu được bao nhiêu bán hết veo bấy nhiêu, tôi bảo nếu không phiền thì lát muộn hơn một chút quay lại lần nữa, đợi vãn thì chúng tôi có sẵn hàng hơn. Nhưng cô bé này không nghe, lại đòi để tự mình xâu đồ. Chúng tôi thấy thế cũng không phiền gì cả nên để cô bé giúp. Sau đấy, chẳng hiểu sao có cô bé đến mua hàng thì khách khứa càng đông, thế là thành ra cô ấy lại giúp chúng tôi tiếp tục xâu cải cho khách."

Bà vợ tiếp lời: "Cô bé này đúng là thú vị đáng yêu. Cô bé có vẻ thích được khen, mới khen nó mấy câu nó đã giúp mình nhiệt tình. Tôi chỉ nói một câu là nó thái miếng rau rất vuông vắn, thề là nó liền xắn tay áo lên giúp tôi xiên đồ luôn, làm tôi ngại quá! Ha ha ha!"

Nghe tiếng cười sảng khoái của vợ chồng chủ quán, hắn bỗng thấy có chút rung động. Cô gái này thật là, thật là vô cùng kỳ lạ.

...

Mỗi khi nhớ đến cuộc chạm trán lần thứ ba với cô, một kẻ vốn dĩ xưa nay chẳng mấy khi biết cười như hắn cũng phải bật cười.

Hôm đó, khi hắn nhìn thấy cô, cô đang ngồi sau một quầy rau to tướng trong khu chợ dân sinh gần khu tập thể. Mồm vanh vách dưa chuột bao nhiêu tiền một cân, cải trắng bao nhiêu tiền một cân, khoai tây, đậu, cà tím mỗi loại bao nhiêu tiền một cân.

Hắn vừa cười vừa nghĩ, công năng của cô gái này đúng là lớn thật. Vừa lắm lời, vừa có thể giúp người ta xâu rau, bây giờ lại còn bán được cả rau nữa.

Hắn lại gần, ngồi xuống chọn rau. Cô nhìn hắn cười tít mắt, phát bệnh nói nhiều giới thiệu cặn kẽ cho hắn giá cả từng loại rau. Có một bác cũng ngồi xuống cạnh hắn. Vừa ngồi xuống bác đó liền lớn tiếng mắng: "Tô Nhã! Sao lại chạy đến đây bán rau! Mẹ bảo con xuống nhà mua xì dầu cơ mà! Thế là con làm hỏng nồi thịt kho tàu của mẹ rồi!"

Cô nàng vỗ trán kêu lên: "Thôi chết rồi, mẹ ơi con quên mất! Lúc con đến đây lại gặp đúng bà Tô bán rau! Bà ấy vội đi đón cháu tan học, mà quầy hàng lại chẳng có ai trông giúp cả. Con thấy dù sao cũng là nguời trong họ. Nên con liền nói... để cháu giúp bà Tô trông hàng là được rồi..." Càng nói giọng cô càng nhỏ dần, đến cuối nghe tội nghiệp hẳn đi.

Hắn ngẩng đầu nhìn cô, bất giác lại thấy lòng mình đang rung động. Bộ dáng rúm ró vô tội của cô, càng nhìn càng thấy thú vị.

Mẹ cô bắt đầu tuôn ra một tràng giáo huấn con gái ngay giữa chợ, chủ đề từ xì dầu đã chuyển sang kính áp tròng: "... Kính áp tròng rơi ra cũng không thèm nhặt lại, lúc ra ngoài mẹ thấy một cái trên bàn ăn, một cái rơi mãi ngoài tủ để giày, cách nhau tít tắp như thế! Thật không hiểu con làm rơi kiểu gì nữa!"

Cuối cùng hắn cũng biết, căn bệnh nói nhiều của cô được di truyền từ đâu.

Cô toét miệng cười nịnh nọt: "Mẹ chẳng đã hẹn với chú Vương làm phẫu thuật mắt cho con rồi còn gì. Đợi phẫu thuật xong, mắt con sẽ tinh như thường, còn cần gì đến kính làm gì nữa? Mình không cần quản chúng, cho chúng muốn đi đâu thì đi." Mẹ cô vừa bực vừa buồn cười, vừa muốn nghiêm khắc lại vừa chịu thua.

Lòng hắn lại thoáng xao động. Có vẻ thị lực của cô không tốt. Nói như vậy, có lẽ đúng là cô không nhìn ra hắn thật. Lần gặp gỡ trước đây hoàn toàn chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên, chứ không như những gì hắn nghĩ, rằng cô cố ý giở trò để thu hút sự chú ý của hắn.

Lần đầu tiên hắn có cảm giác hụt hẫng. Xưa nay hắn vốn tự tin vào vẻ ngoài xuất chúng của mình, ở bất cứ đâu vẻ đẹp trai của hắn đều khiến mọi cặp mắt xung quanh không thể xem thường. Nhưng cô lại dựa vào đôi mắt to nhưng độ tinh tường thì chẳng ra đâu vào đâu của mình mà hoàn toàn không thèm để ý đến hắn.

Khi hắn vẫn còn đang mất hồn thì bà Tô bán rau đã trở về. Thấy mẹ cô gái, bà bán rau bắt đầu thao thao bất tuyệt khen ngợi cô: "Tô Nhã nhà cô đúng là đứa ngoan ngoãn, chẳng hề kiêu căng lại lễ phép. Lần nào ra chợ cũng ngồi tán chuyện với bọn tôi, cũng một cái ghế mà nó có thể thoải mái ngồi chơi với chúng tôi cả buổi được ấy! Giỏi hơn con cháu tôi nhiều."

Mẹ cô nghe bà Tô nói xong không nhịn được cười nói: "Nó không chê người khác phiền hà á? Các bác không chê nó phiền hà là tốt lắm rồi! Nó à, mầm non của bệnh nói nhiều đấy!" Hắn nghe xong xuýt thì phì cười, ngẩng đầu lên nhìn cô gái. Cô đang đứng bên cạnh mẹ nhăn nhó mặt mày, lè lưỡi trợn mắt.

Bà Tô vỗ nhẹ vào đầu cô gái, cười thích thú: "Trí nhớ của nó cũng siêu lắm! Rau nào bao nhiêu tiền một cân, tôi nói một lần mà nó nhớ hết cả đấy."

Mẹ cô gái liền chen ngang: "Con bé này học Toán, đến việc này cũng không làm được thì coi như học hành tốn công vô ích à. Cháu thấy, nếu là mấy đứa cùng lớp nó, chắc phải đến hơn nửa lớp còn nhớ nhanh hơn nó mấy lần nữa đấy!"

Cô gái không công nhận, giậm chân kêu lên một tiếng: "Mẹ!" Bộ dạng nũng nịu của cô trông chẳng khác nào đứa bé con.

Không biết lúc đó hắn trúng phải loại tà gì mà dám lôi điện thoại ra lén chụp lại bộ dạng hồn nhiên ngây thơ của cô.

Ba người đang mải mê nói chuyện, không ai để ý thấy hành động của hắn.

Nhưng có một điều làm chính bản thân hắn bất ngờ, là bức ảnh đó lại luôn được hắn lưu trong điện thoại.

Sau đó, nhà riêng của gia đình hắn đã sửa xong. Cả nhà đến nơi ở mới. Thỉnh thoảng hắn vẫn lén chạy về khu tập thể cũ. Không rõ rốt cuộc là tại sao, hắn luôn có một cảm giác, hắn cảm giác nếu trở về dạo quanh đấy một chút không chừng có thể gặp được cô.

Lúc đó hắn vẫn chưa biết cảm giác ấy thực ra chính là những chồi non tình yêu đang chớm nở trong lòng một gã thiếu niên khờ khạo.

Nhưng cuối cùng khi hắn gặp lại được cô, hắn phát hiện ra bên cạnh cô đã có một nguời bạn trai. Người này hắn nhìn thấy từ đằng sau, dáng cao to, diện bộ âu phục khá đẹp và lái một chiếc xe đắt tiền.

Nhìn hai người nắm tay đi trước mặt, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác khó tả. Có chút ngột ngạt, có chút khó thở, rất chán nản, rất hụt hẫng.

Về nhà, nằm trên giường, thứ cảm giác này càng dâng lên mãnh liệt hơn.

Hắn cằm lấy điện thoại lên, mở bức ảnh của cô gái ra, ấn nút xóa. Nhưng khi trên màn hình hiện lên câu hỏi: "Bạn có chắc chắn muốn xóa?" Hắn do dự rồi lưỡng lự, cuối cùng lại chọn "Không".

Kể từ đó, hắn không quay lại khu tập thể đó nữa.

Kể từ đó, hắn bắt đầu gặp gỡ những cô gái xinh đẹp.

Kể từ đó, bức ảnh đó bị hắn giấu kỹ trong điện thoại.

Kể từ đó, dần dần hắn cảm thấy mình đã sắp quên được cô gái đó rồi.

Sau đó, sau đó.

Sau đó khi ở Golden Melody, hắn lại thấy cô ấy một lần nữa.

...

Đối với hắn, đó không phải lần đầu họ gặp nhau.

Nhưng đối với cô, hắn vẫn là một người xa lạ.

HẾT

Full | Lùi trang 14
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ