Insane
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện ngôn tình - Vẫn mơ về em - trang 14

Chương 66 - Cố nhân tìm đến

Đang nói bỗng một người con trai tóc vàng khôi ngô tuấn tú xuất hiện sau lưng Điền Uyển Nhi, âu yếm ôm eo cô ta. Người này nói tiếng Anh, lịch sự hỏi tôi là ai. Tôi có phần thảng thốt nhìn hai người họ.

Điền Uyển Nhi giới thiệu với người đó tôi là bạn cũ của cô ta, rồi bảo anh ta xuống dưới lầu ngồi đợi, cô ta muốn nói chuyện với tôi một lát. Người con trai đó hôn lên má cô ta, lịch sự chào hỏi tôi mấy câu rồi đi xuống dưới.

Từ đầu đến cuối tôi vẫn mù mờ chẳng hiểu ra làm sao cả.

Điền Uyển Nhi nở nụ cười rạng rỡ hạnh phúc nói với tôi: "Anh ấy là Paul, chồng tôi."

Tôi ngẩn người nhìn cô ta, ngơ ngác hỏi: "Cô đã kết hôn rồi sao vẫn cố chấp như vậy, cô đưa chồng cô quay về để cùng thưởng thức trò vui này của cô phải không?"

Điền Uyển Nhi nhìn tôi, bỗng lên tiếng: "Tô Nhã, thực ra tôi rất ngưỡng mộ chị. Năm đó, sau khi chị bỏ đi, Ninh Hiên đã rất đau khổ, đau đến nỗi dường như hận chị đến tận xương tủy, nhưng tôi vẫn không có cách nào lợi dụng sơ hở đó để chen vào giữa hai người. Cho dù sau đó Ninh Hiên ra nước ngoài, tôi cũng tìm đủ mọi cách được cùng sang bên đấy, nhưng trước sau gì tôi vẫn không thể nào gần gũi được với cậu ấy. Vốn dĩ cậu ấy không cho phép bất cứ người con gái nào tiếp cận mình cả. Cậu ấy hận chị vì sợ bản thân có thể sẽ dần dần quên mất chị, đồng thời cậu ấy cũng tự lừa dối bản thân, giả sử sau này thực sự không được gặp lại chị nữa thì tiếp tục hận như vậy sẽ tốt hơn, như vậy còn đỡ đau buồn hơn. Tôi theo cậu ấy ra nước ngoài, tận mắt chứng kiến cảnh cậu ấy ngày nào cũng say khướt. Ha ha, nói thêm chuyện này cũng không ngại bị chị chê cười, hồi đó thậm chí tôi đã từng lợi dụng lúc cậu ấy say rượu để gần gũi. Nhưng ngay cả trong cơn say, cậu ấy vẫn biết rõ tôi không phải chị, bất kỳ cô gái nào khác đều không phải chị, tôi không có cơ hội, tất cả các cô gái khác đều không có cơ hội." Điền Uyển Nhi nhìn tôi, nói rõ thêm: "Tô Nhã, ngoài chị ra thực sự trong lòng Ninh Hiên không có nổi người con gái nào khác. Thế nên cuối cùng, tôi đã rút lui."

Tôi ngây người ngồi nghe cô ta nói, đầu óc quay cuồng như thể có người đang xô xát ở bên trong.

Nghe tất cả những gì Điền Uyển Nhi vừa nói, tôi bắt đầu ngờ chuyện những bức ảnh thực ra không phải do cô ta làm.

Điền Uyển Nhi nói lần này cô ta đưa chồng mới cưới về ra mắt họ hàng, tối hôm qua mới xuống máy bay, không ngờ hôm nay tình cờ gặp tôi ở đây.

Cô ta hỏi câu "Lần này cô hài lòng rồi chứ?" tôi vừa nói là có ý gì, tôi nhìn cô ta đáp: "Không có gì, có lẽ là hiểu nhầm."

Điền Uyển Nhi đi rồi, một mình tôi lặng lẽ ngồi lại trầm ngâm suy nghĩ. Nhìn vào phòng VIP đối diện, bỗng nhiên trong đầu tôi vụt lên một ý nghĩ.

Tôi đứng lên, bước tới trước cửa phòng VIP, đi qua hành lang và dừng lại trước ô cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

Tôi đứng tim, trong đầu lập tức lóe lên vài điều gì đó. Có vẻ tôi sắp nắm được chân tướng thực sự của mọi chuyện rồi, nhưng trong lúc bối rối gấp gáp này, chân tướng ấy lại càng trở nên mơ hồ hỗn độn.

Tôi run rẩy lấy điện thoại ra, chỉnh góc độ phù hợp rồi liên tục ấn phím chụp hình.

Khi quay lại chỗ ngồi, xem lại những bức ảnh vừa chụp, đầu óc mơ hồ hỗn độn của tôi cuối cùng cũng đã sáng tỏ.

Căn cứ theo những bức ảnh này, có thể khẳng định góc chụp của chúng hoàn toàn trùng khớp với góc chụp của những bức ảnh nặc danh chụp cảnh tôi giúp Ninh Hiên"phóng máy bay".

Nhưng trên hành lang này, phòng VIP bên cạnh khung cửa sổ đó thường xuyên được dành cho Trác Hạo.

Tôi dần dần xâu chuỗi và tường tận hết mọi chuyện.

Cuối cùng tôi cũng nghĩ ra tại sao năm đó mình lại có cảm giác quen quen khi gặp thư ký Đường, người đã đưa tôi đến gặp bố Ninh Hiên, bởi vì tôi đã từng gặp ông ta ở quán karaoke Golden Melody. Người đàn ông trung niên đi bên cạnh Trác Hạo mà tôi và Ninh Hiên bắt gặp ngoài hành lang hôm sinh nhật Thôi Dương, chính là thư ký Đường.

Khi đó Ninh Hiên đẩy tôi nép sát vào một bên tường, dùng cách hôn tôi để tránh ánh mắt của Trác Hạo và thư ký Đường. Tôi còn nhớ rõ, khi đi qua chúng tôi ông ta còn bất giác thốt lên: "Thanh niên thời nay đáng sợ thật!"

Thấy Ninh Hiên phản ứng như vậy tôi đã nói với hắn: Cậu vừa mới thấy Trác Hạo mà phản ứng còn dữ dội hơn cả tôi đấy!

Ninh Hiên nói với tôi: Đương nhiên. Hắn là tình địch của tôi mà.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, hóa ra khi đó người mà Ninh Hiên muốn tránh không phải là Trác Hạo, mà chính là thư ký Đường.

Thư ký Đường, thư ký Văn phòng Tỉnh ủy, một trợ thủ tâm phúc của bố Ninh Hiên.

Thời gian đó hình như Trác Hạo đang tích cực bôn tẩu, kết giao với các yếu nhân trong tỉnh ủy để nhắm miếng đất vàng ở thành phố B cho cơ sở mới của công ty anh ta.

Tôi lại nhớ ra, hôm tôi được thư ký Đường đưa đến tòa nhà bỏ trống đó thực ra không phải là lần đầu tiên tôi gặp bố Ninh Hiên.

Sớm hơn thế, tôi đã từng nhìn thấy Trình Viễn Thiên khi tôi đeo sợi dây chuyền giả theo Trác Hạo đến tham dự buổi tiệc tối hôm đó.

Nói đến đây mới nhớ ra, Điền Uyển Nhi làm sao có thể biết được bố của Ninh Hiên chính là Phó Chủ tịch tỉnh đương thời, Trình Viễn Thiên chứ. Nhưng Trác Hạo thì biết. Trước ngày tôi đến gặp Trình Viễn Thiên, vào bữa tối chia tay Trác Hạo rời khỏi anh không vui vẻ gì, nếu như tôi nhạy bén một chút, nhất định đã có thể phát hiện ra sự phẫn nộ khi đó của anh ta vốn đã vượt xa rất nhiều so với tình cảm thông thường của con người. Có lẽ khi từ trong nhà hàng nhìn ra thấy tôi và Ninh Hiên đứng hôn nhau, anh ta đã quyết định sẽ gửi những tấm ảnh đó đến tay bố Ninh Hiên.

Sau đó tôi rời khỏi thành phố A sáu năm, gặp lại Ninh Hiên ở thành phố B. Khi đó tôi đang có ý định làm lại từ đầu cùng Ninh Hiên thì nhận được điện thoại uy hiếp của bố hắn.

Trong điện thoại, Trình Viễn Thiên nói với tôi: Ông ta nhận được bưu kiện nặc danh gửi từ nước ngoài.

Tôi nhớ kỹ lại, thời gian đó Trác Hạo cũng đang đi công tác nước ngoài.

Có lẽ anh ta đọc được thông tin Ninh Hiên về nước, sợ chúng tôi sẽ trở về bên nhau nên lại nhẫn tâm giở trò cũ một lần nữa.

Nhưng dù vậy vẫn không thể cản được sứt hút giữa tôi và Ninh Hiên, cuối cùng tôi và Ninh Hiên đã bất chấp tất cả để sà vào lòng nhau, so với trước kia, yêu nhau còn hơn cả chết đi sống lại.

Sau đó là những ngày sau triển lãm. Trình Viễn Thiên một lần nữa gọi điện, cho tôi biết ông ta lại nhận được bưu kiện nặc danh gửi từ nước ngoài.

Mà khi đó cũng chính là thời gian Trác Hạo ra nước ngoài công tác nhân thể nghỉ ngơi cho khuây khỏa đầu óc.

Tôi nhớ trước đó khi nói chuyện chia tay, anh ta gần như thề rằng tôi và Ninh Hiên nhất định sẽ không thể ở bên nhau. Sau này nghĩ lại, tôi đoán từ lúc đó anh ta đã rắp tâm bất luận thế nào cũng phải khiến tôi và Ninh Hiên chia tay.

Trong buổi bế mạc triển lãm, tôi nhớ Trác Hạo đã đến nói với tôi: Anh hy vọng khi về nước em sẽ lại quay về bên anh.

Tôi cứ tưởng anh ta không đạt được thứ mình muốn nên trở nên mù quáng và gàn dở như vậy. Nhưng sự thật, anh ta không hề mù quáng mà đã sẵn có chủ đích của mình rồi.

Vì anh ta nhận thấy, chỉ cần gửi bưu kiện thêm một lần nữa là có thể cắt đứt hoàn toàn quan hệ giữa tôi và Ninh Hiên.

Xâu chuỗi lại tất cả. Năm đó người chụp những bức ảnh nóng của tôi và Ninh Hiên không phải Điền Uyển Nhi mà là Trác Hạo. Người gửi thư nặc danh và bưu kiện nặc danh từ đầu đến cuối vẫn chỉ là Trác Hạo.

Khi phát hiện ra tất cả sự thật, tôi đã rất, rất ghê tởm và căm hận những gì Trác Hạo đã làm, tôi hận không thể lột da, rút xương, nhai sống từng miếng thịt của anh ta cho hả.

Nhưng hai năm nay, mối hận trong lòng tôi đã dần dần phai nhạt, dần dần không còn tồn tại, và tôi cũng dần dần coi anh ta như một người xa lạ, chỉ vô tình đi lướt qua trên đường mà thôi.

Dẫu sao khi ở thành phố B, anh ta cũng thật lòng đối tốt với tôi. Anh ta vẫn thường nói, nhìn em buồn bã như vậy anh cảm giác tất cả đều do lỗi của mình.

Khi đó thực ra anh ta cũng đã hối hận rồi. Về sau, nếu không phải tôi cho anh ta hy vọng rồi lại rời bỏ anh ta, có lẽ anh ta đã không mù quáng giở lại thủ đoạn cũ hết lần này đến lần khác như thế.

Mọi việc trên đời đều có nguyên nhân của nó. Kết cục của tôi là kết quả của sự hồ đồ, và sự hồ đồ này cũng là hậu quả từ vô số những hồ đồ khác mà ra.

Chuyện đã qua từ lâu, nỗi nhớ nhung hằng ngày cũng đủ ăn mòn mục rỗng lòng người rồi, ai còn tâm trí đâu để đi căm hờn một người mình không hề yêu thương vì những chuyện hồ đồ năm xưa nữa.

Độ lượng với người, lòng tự thấy thoải mái.

Cuộc đời tôi đã có quá nhiều chuyện buồn, hà tất phải mang thêm căm thù, hậm hực làm gì để bản thân càng thêm đau khổ.

Vì thế tôi nói với Trác Hạo tôi không còn hận anh ta nữa.

Nhưng với Trác Hạo, việc tôi không thèm đếm xỉa đến anh ta là sự trừng phạt tàn nhẫn cao hơn căm hận nhiều.

Mấy hôm nay lại có khách đến tìm tôi, lại là một người từ quê lên. Trông thấy người đó tôi đã kinh ngạc vô cùng. Tưởng tượng thế nào tôi cũng chưa bao giờ dám nghĩ người đến đây tìm tôi, lại chính là bố của Ninh Hiên, Trình Viễn Thiên.

Trước bộ mặt kinh ngạc thảng thốt của tôi, Trình Viễn Thiên vẫn điềm tĩnh cười hiền hậu. Ông ta nói: "Tôi mới được ra tù. Khó khăn lắm mới hỏi được bố cô là cô đang ở đây!"

Ông ta nói với tôi, ông ta được sửa lại án sai, mọi tội danh đã được chứng minh là vu khống, những kẻ hãm hại ông ta đều đã phải nhận những hình phạt đích đáng. Ông ta còn nói mặt dù oan khiên đã được làm rõ trắng đen, có thể phục hồi nguyên chức, nhưng sau hai năm ngồi trong nhà giam, ông ta đã xem nhẹ những thứ danh lợi lúc lên lúc xuống này rồi.

Ông ta nói trong phần đời còn lại của mình, không còn thiết tha gì với chốn quan trường nữa, cam tâm tình nguyện trở về làm thường dân để hưởng chút an nhàn tuổi già.

Ông ta nói với tôi: "Thực ra lần này được sửa lại án sai phải cảm ơn bố cô rất nhiều. Năm đó không chỉ có một mình bố cô tham ô công quỹ mà dính líu đến rất nhiều người khác. Vì tôi đưa ra chủ trương điều tra triệt để chuyện này nên bị nhiều người căm ghét. Lý do chính khiến tôi trượt ngã cũng xuất phát từ đây. Bố cô đã chủ động gửi toàn bộ tài liệu liên quan đến chuyện tham ô công quỹ năm đó lên cấp trên và còn cung cấp thêm rất nhiều tài liệu khác nữa, bên cạnh đó cũng nhờ thư ký Đường giúp đỡ chạy vạy khắp nơi, tôi mới có thể được sửa lại án oan."

Nghe ông ta nhắc đến bố, tôi không khỏi kinh ngạc, vội vàng hỏi: "Vậy bố tôi thế nào rồi? Ông có phải ngồi tù không?" Mấy hôm trước khi tôi gọi điện về nhà không hề nghe bố nhắc đến chuyện này.

Ông ta an ủi: "Có lẽ bố cô không muốn cô phải lo lắng nên mới không cho cô biết. Trước khi đến đây ông ấy có nói với tôi, cô đang sống rất khổ sở, chỉ nên nói với cô những tin tức tốt, còn tin xấu thì không được nói ra nửa lời."

Nghe tới nỗi khổ tâm của bố mẹ, mắt tôi bắt đầu ươn ướt. Tôi lại hỏi ông ta: "Liệu bố tôi có phải đi tù không? Hay là ông đã vào đấy rồi?"

Trình Viễn Thiên mỉm cười, trả lời tôi: "Cô yên tâm, bố cô sẽ không phải đi tù đâu."

Chương 67 - Anh chỉ muốn yêu em

Tôi nhớ ra mấy hôm trước gọi điện về nhà nói chuyện với bố, ông còn hỏi tôi: "Nhã Nhã, con định quay về chưa?". Nghĩ đến đây tôi mới yên tâm. Bố không phải ngồi tù.

Tôi hỏi: "Nhưng bố tôi làm như vậy có khác gì tự thú đâu? Sao có thể thoát khỏi tù tội đây?"

Chuyện bố tôi làm thâm hụt công quỹ có thể phải đi tù vốn là cái thóp Trình Viễn Thiên sử dụng để uy hiếp tôi. Tôi vẫn luôn sợ một ngày cái kim trong bọc sẽ lòi ra, bố tôi sẽ phải vào nhà lao ăn cơm tù. Nhưng thế nào khi mà mọi chuyện đã vở lỡ ra, bố tôi vẫn bình an vô sự được?

Trình Viễn Thiên nói: "Bởi vì sau đó bố cô đã lập công chuộc tội, tự thú và giao nộp tài liệu, hơn nữa tuy số tiền tham ô của bố cô không nhỏ nhưng anh ta đã kịp thời bù trả đầy đủ, lại xét thấy ý thức làm việc từ trước đến nay hết sức tận tụy, chỉ hồ đồ bị kẻ khác dụ dỗ vi phạm một lần đó, nên chỉ bị tuyên án một năm và còn được hưởng án treo, không phải ngồi tù. Bố cô nói dù sao cũng không phải chịu cảnh tù tội nên những chuyện này không cần nói cho cô biết, nói rồi cô phải bận tâm lo lắng."

Nghe ông ta nói tôi không khỏi thầm nghĩ, chẳng lẽ chỉ đến lúc bố thực sự vào tù, tôi mới được sáng tỏ mọi chuyện ư?

Tôi lẩm bẩm: "Thảo nào bỗng nhiên bố xin về hưu sớm". Đột nhiên tôi nghĩ ra một chuyện, ngẩng đầu nhìn Trình Viễn Thiên, hỏi ông ta: "Tại sao bố tôi lại chủ động đi đầu thú và giao nộp tài liêu? Bố tôi quen biết ông ư?"

Trình Viễn Thiên thở dài: "Tất cả những gì bố cô làm đều là vì cô. Ông ấy làm như vậy với mong muốn tôi có thể đồng ý cho cô và Ninh Hiên đến với nhau, cho hai người một lối thoát!"

Ông ta lại thở dài nói tiếp: "Thời gian tôi ở trong đó, Ninh Hiên cũng như cô vậy, không có người yêu bên cạnh, nó rất đau khổ, rất buồn bã. Bây giờ tôi đã được thả, đã đến lúc tôi phải làm gì đó cho con trai mình."

Nghe ông ta nhắc đến Ninh Hiên, trước mắt tôi lại rưng rưng một màn sương mù. Tôi hoang mang hỏi ông ta: "Ninh Hiên...anh ấy sống tốt chứ?"

Trình Viễn Thiên lắc đầu: "Không tốt, rất không tốt." Ông ta nói: "Tình hình của nó rất tồi tệ. Tôi đang rất hối hận."

Tim tôi thắt lại.

Ninh Hiên sống không vui! Chuyện này đối với tôi rõ ràng là nỗi đau đớn giày vò khủng khiếp như đang bị cắt từng khúc ruột.

Tôi thà một mình hứng chịu hết mọi nỗi buồn, chỉ mong Ninh Hiên được hạnh phúc.

Tôi vẫn nhớ lời mình từng nói: Nếu trong hai người, tôi và Ninh Hiên, còn một người vẫn giữ được vui vẻ và hạnh phúc thì tôi hy vọng sẽ người đó là Ninh Hiên.

Bởi khi đã yêu một người bằng cả trái tim, ta sẽ luôn hy vọng người đó luôn vui vẻ hạnh phúc hơn vả bản thân mình.

Trình Viễn Thiên nói với tôi: "Thật ra năm đó thấy Ninh Hiên yêu cô như vậy tôi cũng đã định tác thành cho hai đứa. Nhưng về sau cô ở thành phố B, Ninh Hiên đến đấy tìm cô, rồi cầu hôn cô trước mặt bàn dân thiên hạ, tôi lại nhận được bưu kiện nặc danh từ kẻ nhận là người ái mộ Ninh Hiên. Cô ta đe dọa nếu tôi không tách cô và Ninh Hiên ra, cô ta sẽ tung những bức ảnh đó cho cả thế giới biết. Vì tương lai của con trai tôi nên tôi đành điện cho cô, lại lấy chuyện bố cô ra để uy hiếp. Sau đó chính tôi cũng gặp nạn, ban đầu tôi nghĩ nếu đã như vậy thì thôi, không cần ngăn cấm cô và Ninh Hiên đến với nhau nữa. Tôi đã tới đoạn gần đất xa trời, lại phải chịu cảnh tù tội, hà tất khổ sở đi làm hòn đá cứng đầu cản đường hai đứa?"

Trình Viễn Thiên nói: "Thực ra khi đó tôi đã muốn tác thành chuyện của hai đứa rồi. Nhưng khi tôi vừa xuất viện và bị kết án ba năm tù, thư ký Đường liền cho biết người đó lại gửi đến một bưu kiện nữa. Thư ký Đường là người biết rõ mọi chuyện, người đó lại một lần nữa uy hiếp tôi, nếu tôi không lập tức cắt đứt hoàn toàn quan hệ giữa cô và Ninh Hiên, cô ta sẽ công bố những bức ảnh đó."

"Khi đó tôi nghĩ, Ninh Hiên có ông bố phạm pháp đi tù đã đủ ô uế danh tiếng lắm rồi, trong lúc đó mà những bức ảnh đó được công bố nữa thì khác nào họa này chưa xong nạn kia đã tới, tình hình đã tồi tệ sẽ lại càng tồi tệ hơn. Vì thế tôi quyết định đành phải tiếp tục nhẫn tâm chia cắt hai đứa! Tôi không thể ngồi nhìn con trai vừa phải bận tâm về ông bố thân bại danh liệt này, vừa chính mình cũng thân bại danh liệt."

"Trên đời này con người chính là loại thích tát nước theo mưa nhất. Giả sử những bức ảnh đó được công bố khi chưa có chuyện gì xảy ra, hay sau khi người ta đã lãng quên chuyện bê bối của tôi rồi, thì nó mới có cơ hội làm lại từ đầu. Nhưng nếu nhắm đúng lúc bố nó vừa dính vào vòng lao lý mà công bố những bức ảnh đó, tôi nghĩ cả đời này nó đừng hòng đứng dậy được nữa."

Tôi hoàn toàn tán đồng những điều Trình Viễn Thiên vừa nói. Con người đích thị là giống loài thích vùi dập nhau nhất.

Thì ra trước khi đi tù Trình Viễn Thiên lại nhận được bưu kiện của Trác Hạo một lần nữa.

Lần trước Trác Hạo đã nói anh ta làm một điều có lỗi nữa với tôi, có lẽ điều anh ta muốn nhắc đến chính là chuyện này.

Trình Viễn Thiên cho tôi biết thêm: "Sau khi cô đi, Ninh Hiên không thiết ăn uống gì. Nó điên cuồng lao vào công việc. Mỗi khi thiết kế, việc đầu tiên nó phải làm là lôi ảnh của cô ra ngắm, tiếp theo là tự chuốc mình say mèm mới thôi. Tôi không hiểu gì về lĩnh vực thiết kế đồ trang sức nhưng thư ký Đương cho tôi biết hai năm nay người ta nhận xét các thiết kế của Ninh Hiên như thế này: một vẻ đẹp bi thương, tuyệt vọng khiến cả thế giới phải chấn động, thán phục."

Nghe tin Ninh Hiên tự đày đọa bản thân, nước mắt tôi cứ thế tuôn trào. Tôi hỏi: "Dạ dày của anh ấy thế nào rồi ạ?" Trước kia dạ dày của hắn đã có vấn đề, hai năm nay lại chìm ngập trong rượu chè thế này không biết đã biến chuyển ra sao rồi.

Trình Viễn Thiên thở dài liên tục: "Nó đã chảy máu dạ dày hai lần rồi. Bác sĩ nói nếu cứ tiếp tục tình trạng này thì e rằng sẽ khó mà giữ được tính mạng."

Nghe tin Ninh Hiên bị chảy máu dạ dày hai lần, tôi nghẹn ngào không sao nói thành lời. Tại sao người phải chịu những đau đớn này lại không phải là tôi!

Trình Viễn Thiên nói: "Tôi đã sống đến ngần này tuổi rồi, những chuyện thăng trầm lên xuống, mưa tó sóng lớn, tất cả đều đã nếm trải qua. Giờ đây tôi không mong muốn gì hơn ngoài con trai tôi có thể có một cuộc sống vui vẻ hạnh phúc. Sau khi ra tù, tôi và Ninh Hiên đã ngồi nói chuyện nghiêm túc với nhau một lần. Tôi cho Ninh Hiên xem những bức ảnh đó. Tôi đã hỏi nếu có một ngày những bức ảnh này bị phát tán rộng rãi thì nó có sợ không? Nó nói thực ra hai năm trước đã biết về những bức ảnh này. Nó nói dù có thân bại danh liệt hay không cũng không quan tâm, cả đời này nó chỉ mong được ở bên cô! Tô Nhã, tôi cũng hỏi cô một câu, nếu những bức ảnh đó bị công khai, cô có chịu đựng nổi không? Nếu cô muốn đến với Ninh Hiên thì phải chuẩn bị sẵn tinh thần cho chuyện này. Giả sử có một ngày những bức ảnh đó bị công bố ra ngoài, cô phải có đủ nghị lực để đương đầu và chấp nhận chúng! Tô Nhã, tôi hỏi lại cô một lần nữa, cô có chấp nhận được không?"

Tôi tự tin nhìn thẳng vào Trình Viễn Thiên, dõng dạc nói với ông ta: "Tôi chấp nhận được!"

Ninh Hiên có thể, tôi cũng có thể! Ninh Hiên nói cả đời này chỉ muốn được ở bên tôi, tôi cũng thế!

Tôi không nói cho Trình Viễn Thiên biết ông ta sẽ không còn phải nhận bưu kiện nặc danh nữa, và những bức ảnh đó sẽ không bao giờ được công bố. Tôi không muốn ông ta biết từ đầu đến cuối người gây ra những chuyện này không phải là ai đó ngưỡng mộ Ninh Hiên, mà là Trác Hạo.

Tôi lại nhớ tới câu thoại cũ rích nhưng lại đầy tính Phật, vẫn hay thấy trông phim truyền hình:

Chuyện đã qua thì để nó qua đi.

Nếu ông trời vẫn cho tôi một cơ hội được nắm đôi tay Ninh Hiên một lần nữa, nếu tôi có thể một lần nữa được hưởng thứ hạnh phúc mỹ mãn được ở bên người mình thương yêu, nếu được như vậy thì còn có đều gì là không thể bỏ qua và không thể tha thứ!

Trình Viễn Thiên, có lẽ từ giờ phút này tôi nên gọi là bác Trình, nói với tôi: "Vốn dĩ Ninh Hiên muốn tự mình đến đây đón cháu về nhưng nó lại lên cơn đau dạ dày, bây giờ đang phải nằm viện. Trước khi cấp cứu nó đã ngất lên ngất xuống hai lần nhưng vẫn cứ đòi đi bằng được. Sau đó nếu không nhờ bác sĩ cưỡng chế tiêm cho nó liều thuốc mê để ta nhân cơ hội một mình đến đây thì chắc giờ này vẫn không dứt được nó ra mất!"

Nói đến đây ông bật cười ha hả. Tôi cũng cười theo. Nhưng dù là đang cười, trong khóe mắt cả hai đều đã bắt đầu ngân ngấn nước.

Bác Trình đưa tay lên dụi mắt, nói với tôi: "Cháu quay về thành phố A cùng ta nhé!"

Tôi gật đầu, những giọt nước mắt hạnh phúc cũng tuôn rơi.

Tôi và bố Ninh Hiên cùng quay trở về thành phố A.

Khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, Ninh Hiên đang ngồi trước cửa sổ nhìn ra ngoài. Nghe thấy tiếng động, hắn lập tức quay lại.

Tôi đứng trước cửa, hơi lúng túng cười với hắn. Tôi nói: "Hi, Ninh Hiên!"

Hắn nhìn tôi, cũng cười, hai tròng mắt đỏ hoe. Hắn nói: "Hi, Tô Nhã!"

Tôi bước tới chỗ hắn, khẽ nói: "Lâu rồi không gặp!"

Hắn đứng lên chờ tôi lại gần, khẽ đáp: "Lâu rồi không gặp!"

Tôi đến trước hắn, đưa tay chạm lên má hắn, nhìn vào mắt hắn, họng tôi bỗng cứng nghẹn. Tôi nói: "Ninh Hiên, em có một câu muốn nói với anh!"

Hắn cũng đưa tay lên vuốt ve má tôi. Giọng nói tuy không khác thường nhưng yết hầu hắn rõ ràng đang lên xuống rất gấp gáp. Hắn nói: "Tô Nhã, anh cũng có một câu muốn nói với em!"

Tôi cười với hắn, nụ cười làm nước mắt trào ra khỏi khóe mắt: "Em muốn nói trước!"

Hắn lấy tay lau những giọt nước mắt trên mặt tôi, cười rạng rỡ gật đầu.

Tôi nói: "Ninh Hiên, em sẽ không bao giờ rời xa anh nữa đâu!"

Hắn dồn sức ôm tôi thật chặt, thật cẩn trọng và cũng thật dữ dội.

Tôi rúc mặt vào ngực hắn hỏi: "Thế câu của anh là gì?"

Hắn nói: "Tô Nhã, em biết rồi đấy, đời này anh chẳng cầu mong điều gì, anh chỉ được muốn yêu em thôi."

Ninh Hiên nói: "Tô Nhã em biết không, những ngày không có em, anh chỉ muốn chuốc mình say khướt. Say rồi vừa ngẩng đầu vừa cười hỏi trời: ông Trời ơi, tôi chỉ muốn được yêu cô ấy thôi. Nhưng tại sao? Tại sao ông không tác thành cho chúng tôi?"

Ninh Hiên nói: "Tô Nhã em biết không, anh nhất định phải uống say. Khi say anh sẽ có cảm giác đang được ở cạnh bên em."

Ninh Hiên nói: "Tô Nhã em biết không, em đã cắm rễ trong trái tim anh lâu lắm rồi, nhổ thế nào cũng không được, càng nhổ lại càng bám sâu hơn, vào tận trong xương thịt!"

Ninh Hiên nói: "Tô nhã, thật đấy, cả đời này anh không cầu mong điều gì cả, anh chỉ muốn được yêu em."

Chương 68 - Hạnh phúc sau đám cưới

Sau đám cưới, Ninh Hiên về thành phố A mở công ty riêng. Các thiết kế của hắn được đón nhận rất nồng nhiệt, tiền như mọc chân đua nhau chạy vào túi chúng tôi. Nhìn số tiền trong tài khoản cứ tăng lên chóng mặt từng ngày, tôi không khỏi đau đầu hỏi hắn: "Nhiều tiền thế này biết tiêu vào đâu bây giờ?"

Ninh Hiên vừa uống trà vừa cười nói với tôi: "Làm một thằng đàn ông, thấy em phải phiền não vì chuyện này, anh thật mãn nguyện."

Tôi nói: "Nhưng em lại thấy anh như thế quá biến thái!"

Với một phong thái hết sức tao nhã, Ninh Hiên đặt chén trà xuống, thong thả đứng lên khỏi bàn, miệng tủm tỉm cười, bước lại mép giường chỗ tôi đang ngồi gấp quần áo.

Cảm giác nụ cười hắn có chút kỳ quái, tôi hơi lạnh sống lưng: "Anh...định làm gì? Em...còn chưa gấp xong quần áo, đợi mấy phút nữa..."

Tôi đang nói thì hắn đã lù lù đến trước mặt. Bị bao trùm trong bóng người hắn, tôi ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện trong mắt hắn đang lóe lên thứ ánh sáng rất hoang dã.

Ánh sáng hoang dã này kết hợp với nụ cười kỳ quái của hắn sao lại có thể làm chấn động lòng người đến thế.

Bỗng nhiên tôi cảm thấy quần áo trên người hắn...hình như hơi bị thừa...

Nuốt nước miếng, tôi hỏi hắn: "Đứng cho chết mỏi à, ngồi xuống đi!"

Hắn tiện tay vớ lấy mấy chiếc áo trong tay tôi ném sang một bên, tôi kêu lên: "Đừng vứt xuống đấy, nhăn hết bây giờ! Để em gấp xong đã!" Vừa nói tôi vừa nhổm người dậy định lấy lại mấy chiếc áo xấu số.

Nhưng Ninh Hiên nhanh hơn, hắn một tay kéo tôi lại đè nghiêng xuống giường, nhìn tôi cười tít mắt nói: "Mặc kệ chúng đi!"

Nhìn khuôn mặt hút hồn của hắn tôi lại không thể không nuốt nước bọt, vừa mở miệng giọng đã ẽo ượt không rướn nổi: "Trong sách nói, ngày nào cũng làm sẽ bị hói đấy!"

Ninh Hiên bật cười hôn môi tôi rồi nói: "Không sợ! Tóc anh dày lắm. có rụng cũng không sợ!" Nói xong hắn ngoác cái miệng sói ra, ngấu nghiến...tôi.

Nhắm mắt lại, tôi thả mình say đắm mê mệt trong từng động tác của hắn, cảm giác lâng lâng tung bay trong mây khói khiến tôi không kìm nổi khẽ run lên. Đến đoạn cao trào nhất, cùng hắn hét lớn, đầu óc biến hóa kỳ ảo về trạng thái êm ả mênh mang sau một hồi huyên náo, hỗn độn.

Trước khi chìm sâu vào giấc ngủ, tôi mệt lữ rúc gọn trong lòng hắn, lờ mờ nhớ ra hình như vẫn còn một chuyện gì đó quên chưa kịp nói với hắn.

Là chuyện gì ấy nhỉ...

Vận động thể lực trước khi đi ngủ có thể giúp người ta ngủ thật ngon. Buổi sáng tỉnh dậy, tôi vừa uể oải xoay người thở ra đầy thỏa mãn.

Đang vặn mình, tôi chợt nhớ ra chuyện muốn nói tối qua.

Ninh Hiên đang tắm, đợi hắn đi ra, tôi ập đến kéo cánh tay hắn nũng nịu nói: "Ông xã, em muốn bàn với anh một chuyện!"

Ninh Hiên vừa lau tóc vừa nhếch miệng nở cụ cười đầy đen tối, hỏi: "Vẫn muốn nữa?"

Kiềm chế cơn kích động muốn cào cấu, đánh đấm hắn, tôi nói: "Linh tinh! Đấy không phải là chuyện em muốn nói, chuyện em muốn nói là.." Tôi còn chưa kịp nói hết câu liền bị hắn ngắt lời: "Muốn đi làm hả?"

Sau khi kết hôn, tôi chỉ quanh quẩn ở nhà để Ninh Hiên nuôi. Ngày xưa khi hắn vẫn là học sinh tôi vẫn là cô giáo, hắn đã từng nói với tôi: "Sau này anh sẽ nuôi em, em không phải làm gì hết chỉ cần yêu anh là được!" Nhưng phải sau tám năm xa cách dài như kháng chiến, đến bây giờ hắn mới có cơ hội thực hiện điều đó.

Tôi biết rõ Ninh Hiên thương tôi, không muốn tôi ra ngoài bôn ba vất vả nên đã đồng ý với yêu cầu của hắn là sẽ ngoan ngoãn ở nhà làm phu nhân hào phú, không đi làm ở đâu hết.

Ban ngày không có việc gì thì ở nhà nghe nhạc, ra ngoài đi dạo, buổi tối đợi chồng đi làm về cùng ăn cơm, cùng hôn nhau, trước khi đi ngủ lại thực hiện mấy bài vận động nồng cháy trên giường, cuộc sống như vậy nói chung cũng được coi là thảnh thơi an nhàn.

Thảnh thơi thì thảnh thơi đấy, nhưng như thế lâu quá lại cảm thấy thật sự quá nhàm chán. Cuối cùng sau một tháng làm phu nhân hào phú tôi vẫn không thể quen được với tình cảnh không có việc gì để làm. Tôi muốn đạp cửa chạy ra ngoài tìm một công việc gì đó.

Cuối cùng Ninh Hiên cũng chấp nhận yêu cầu của tôi, đồng ý cho tôi ra ngoài làm việc. Nhưng làm việc thì phải nghe theo sự sắp xếp của hắn, cấm không được ý kiến.

Nghe xong điều kiện ngang ngược của hắn, tôi nhăn nhó hỏi: "Không phải anh định cho em đến công ty anh làm thư ký giám đốc đấy chứ?"

Nếu thế thật thì có khác nào ở nhà đâu...

Ninh Hiên cười khúc khích: "Anh cũng định thế nhưng sợ em không đồng ý!"

Tôi liền lắc đầu rồi lại gật đầu: "Không đồng ý, không đồng ý! Anh đoán đúng, anh đoán đúng đấy!"

Lại một ngày ở nhà trông nhà nữa trôi qua, khi đã xong xuôi mọi hoạt động buổi tối, chuẩn bị chìm cào giấc ngủ. Ninh Hiên mới ghé sát tai tôi nói: "Anh lo liệu xong rồi, từ tuần sau bà xã có thể bắt đầu đi làm." Tôi vội vàng mở to mắt, hỏi hắn: "Làm việc gì?"

Ninh Hiên cười nham hiểm: "Nghề chính của em!"

Nghề chính của tôi.

Tối hôm đó tôi phải nghĩ mãi mới nhớ ra nghề chính của mình là gì.

___Giáo viên dạy toán.

Thì ra Ninh Hiên đã sắp xếp cho tôi quay trở lại trường Trung học số 1!

Sau tám năm, nhìn lại những ký hiệu công thức trong sách giáo khoa, tôi có cảm giác như đã xa cách chúng cả một đời.

Ninh Hiên nói: "Năm đó anh không được em hướng dẫn tốt nghiệp, bây giờ anh rất muốn nhìn em tiễn một khóa học sinh ra trường, cũng là để kỷ niệm chuyện trước kia của bọn mình!"

Với lý do vô cùng hợp tình này của hắn, tôi không thể nào từ chối được, bắt đầu ra sức soạn giáo án.

Thứ Hai đến trường, đầu tiên tôi đi gặp hiệu trưởng. Đứng trước của phòng hiệu trưởng, tôi không khỏi bồi hồi thấp thỏm vì những chuyện đã xảy ra trong quá khứ. Nhưng liền sau đó, tôi đã phấn khởi như mở cờ trong bụng.

Hiệu trưởng từ một người đầu tóc bạc phơ biến thành một người trung niên khỏe mạnh!

Tôi bỗng nhiên nhớ ra, trong một lúc vẫn còn mơ mơ màng màng, hình như Ninh Hiên có nói cho tôi biết trường Trung học số 1 đã đổi hiệu trưởng, là một người đàn ông đứng tuổi. Một lần hắn "cải trang vi hành" đến các cửa hàng thì gặp ông ta, hai người nói chuyện khá hợp nên đã kết thân từ đó.

Đã gặp hiệu trưởng xong, tiếp theo là đến phòng bộ môn gặp đồng nghiệp.

Những thầy cô trong tổ Toán năm đó giờ còn lại chưa đến một nửa, nhìn thấy tôi ai cũng há miệng ngạc nhiên, thi nhau nói: "Nghe nói có đồng nghiệp mới tên là Tô Nhã, mọi người tưởng là trùng tên thôi, không ngờ đúng là em à, Tô Nhã! Sao tự nhiên hồi trước lại xin nghỉ việc thế? Sao bây giờ lại quay về? Lấy chồng chưa? Nếu còn độc thân cô giới thiệu cho người này!"

Trước những ánh mắt và lời nói niềm nở nhưng cũng đầy thăm dò này, tôi đành giả ngây giả ngô bịa ra vài chuyện cho qua.

Ninh Hiên vẫn dùng tên Trình Hải để giao tiếp và làm việc bên ngoài, hắn cũng kiên quyết che giấu tung tích, chẳng mấy khi cho phép phóng viên chụp ảnh mình nên số người biết Ninh Hiên chính là Trình Hải rất ít.

Tôi nói với mọi người năm đó sức khỏe có vấn đề nên xin nghỉ dạy, bây giờ bệnh tình đã khỏi mới quay trở lại trường tiếp tục công tác. Ngoài ra tôi cũng đã kết hôn nên mọi người không phải mất công mai mối làm gì. Cuối cùng tôi lịch sự nói hai tiếng "cảm ơn" để kết thúc buổi hàn huyên khi hội ngộ này.

Không ít thầy cô cao tuổi đã về hưu, vị trí của họ được các giáo viên trẻ khác lấp chỗ. Văn phòng bộ môn năm đó bây giờ được chia ra làm hai phòng, một bên dành cho các thầy cô thuộc hàng lão thành, một bên là của các giáo viên trẻ. Tôi được xếp vào ngồi cùng phòng với lực lượng giáo viên trẻ bộ môn. So với năm xưa, không khí trong văn phòng dường như sôi nổi hơn rất nhiều. Tôi lặng lẽ quan sát, ngoài tôi ra còn có năm giáo viên trẻ khác, bốn nữ một nam đang to nhỏ bàn chuyện gì đó. Mấy người đó rủ tôi buổi tối cùng đến sàn nhảy. Khi tôi nói mình phải về với chồng liền bị cả đám giếu cợt một trận ê chề.

Chuẩn bị xong xuôi tất cả mọi thứ, tôi cắp sách vở lên lớp. May mắn lần này tôi được nhận một lớp khá ngoan, đám học sinh rất dễ bảo, không làm khó tôi chút nào, vừa thấy tôi tất cả đều cười tít mắt.

Bài học đầu tiên đã kết thúc tốt đẹp, tâm trạng tôi vô cùng phấn khởi.

Về đến nhà tôi luôn miệng nịnh bợ Ninh Hiên là ông chồng sáng suốt, ông chồng uy vũ, dạy học là tạo phúc cho nhân loại, có ý nghĩa và vui hơn nhiều so với làm bà nội trợ suốt ngày lo chuyện cơm nước.

Ninh Hiên vừa cười xảo quyệt vừa hỏi tôi định cảm ơn hắn thế nào. Tôi nói: "Anh làm việc vất vả cả ngày, chắc là đau lưng nhức mỏi cơ bắp lắm, để em mát xa cho anh thư thái nhé!"

Hắn kéo tay tôi trườn đến ngực hắn rồi dùng giọng gian tà nói: "Ừ, anh thích được em mát xa lắm, nhưng không phải là ở đó mà ở đây này..." (anh Hiên này BT wá....)

Dù không biết chúng tôi đã ve ván tán tỉnh nhau bao nhiêu lần rồi nhưng trước kiểu chim chuột trắng trợn này của hắn, tôi vẫn thấy mặt mình nóng ran, tim đập chân run đầu óc quay cuồng.

Mơ mơ màng màng xoa bóp cho hắn, xoa xoa bóp bóp cuối cùng không biết thế nào lại thành ra chính tôi cũng được hắn xoa bóp, sau đó, tiến thêm một bước nữa, bị hắn xơi tái hoàn toàn.

Sắp chìm vào giấc ngủ, hình như tôi nghe thấy hắn nói muốn có một em bé.

Nghe hắn nói thế tôi không thể không sướng rơn cười mãn nguyện.

Bé cưng của hai chúng tôi, tôi đã muốn từ rất lâu rồi.

Chương 69 - Quay lại làm giáo viên

Khác xa với lần đầu tiên làm giáo viên luống cuống, sau tám năm xa cách mái trường, lần thứ hai đứng trên bục giảng với tư cách là một cô giáo dạy Toán, tôi thực sự thấy mình làm rất tốt.

Càng ngày tôi càng thấy mình rất ra dáng một nhà giáo chân chính.

Tôi nhanh chóng hòa nhập cùng mấy đồng nghiệp trẻ trong phòng. Ngoại trừ cậu thầy giáo duy nhất ra, bốn cô nàng còn lại đều mang tố chất hóng hớt háo sắc rất điển hình của giới trẻ hiện nay.

Trong đó, danh hiệu hóng hớt nhất phải thuộc về Thôi Sa. Nó không những lắm điều mà còn háo sắc kinh khủng, sinh thời hễ thấy giai đẹp là thèm chảy nước miếng. Học sinh của nó phàm là nam sinh có chút nhan sắc thì cứ không bao giờ phải lo trượt cả.

Nhìn nó rồi nhìn lại bản thân mình mà tôi lại thấy ngậm ngùi, lại thở dài, lại nuối tiếc.

Năm đó tôi chỉ ham hố có một câu mỹ nam thôi mà về sau hết bất hạnh này đến đau khổ khác nối đuôi nhau ập lên đầu. Đồng chí Thôi Sa cùng một lúc thèm khát nhiều nam thiếu niên như vậy mà ngày ngày vẫn bình an vô sự ung dung ngồi chắc chắn trên chiếc ghế giáo viên cao quý, không thể không nói thời thế đảo điên cả rồi.

Một trong những sở thích của Thôi Sa là buổi sáng đến trường từ rất sớm, ngồi trong văn phòng vừa thưởng thức bữa sáng bổ dưỡng của nó vừa nghiên cứu đủ loại tin tức giật gân trên các báo hằng ngày.

Sáng nay, vừa bước chân vào văn phòng tôi đã bị tiếng hét chói tai của bốn cô nàng dọa cho chết khiếp.

Trấn tĩnh lại tôi liền đi đến chỗ bọn họ, vừa vỗ ngực cho đỡ sốc vừa hỏi: "Lại có chuyện gì mà gào ầm lên thế, dọa người ta sợ quá đi mất!"

Thôi Sa mang bộ mặt thiếu nữ hoài xuân giơ quyển tạp chí trong tay ra trước mặt tôi nói: "Chị Tô, chị biết không, thì ra trên đời này tồn tại một anh chàng đẹp trai hảo hạng thật! A! Sao lại có người đẹp trai đến thế cơ chứ! A A! Sao lại có người đã đẹp trai thì chớ lại còn tài hoa xuất chúng như thế cơ chứ! A A A! Tại sao tôi lại không phải là vợ của con người đẹp trai tài giỏi này cơ chứ!"

Mới sáng sớm Thôi Sa đã phát bệnh làm tôi sợ gần chết, tôi vồ lấy tờ tạp chí từ tay nó, đảo mắt tìm xem gã đẹp trai hảo hạng nó nói đến trông như thế nào.

Ánh mắt đã tập trung vào đúng trọng điểm, tấm ảnh nhỏ trên tờ tạp chí làm tôi kinh hoàng đến nỗi mồm miệng há hốc, hai mắt trợn ngược.

Hóa ra người mà Thôi Sa dâm đãng thèm nhỏ nước dãi lại chính là ông chồng tôi!

Ôi trời, nhìn nước dãi ròng ròng chảy ra từ miệng bốn đứa, tôi thấy mình phải có trách nhiệm bảo vệ sự trong trắng về mặt tinh thần cho ông xã, không thể để bọn này tùy ý mạo phạm được.

Tôi quyết định chọn cách giẫm đạp. Tôi nói: "Thằng cha này nhìn là biết công tử bột, được mỗi cái mã ngoài thôi."

Ông xã ơi em xin lỗi, em chỉ không muốn để anh bị bọn háo sắc này mạo phạm thôi, tha thứ cho em!

Thôi Sa nhìn tôi, chu mỏ mỉa mai tôi: "Chị Tô đúng là điển hình của thể loại ăn không được nho thì chê nho chát! Trình Hải không phải là loại nổi tiếng nhờ nhan sắc tướng mạo đâu thưa chị, người ta thực sự có tài đấy ạ! Em chẳng dám mong được nói chuyện với anh ta một lần, chỉ cần được đến gần ngắm nhìn cho thỏa hai con mắt là sung sướng lắm rồi!"

Tôi nói: "Dễ thôi, đến chầu chực trước cổng công ty người ta, thế nào chẳng thấy"

Thôi Sa vẫn tiếp tục ái oán: "Chị tưởng em chưa đến đấy bao giờ chắc, không biết bảo vệ ở đấy có phải là đệ tử tục gia của Thiếu lâm tự hay không, nghiêm ngặt khủng khiếp, người không có phận sự đừng có mơ được vào trong đấy! Ôi trời!"

Mà có vào được cũng vô ích. Không phải là nhân viên cấp cao thì cũng chỉ có vài người có phúc mắt mới được chiêm ngưỡng anh chồng tôi thôi, hờ hờ hờ!

Tờ tạp chí tiếp tục bị chuyền tay từ người này sang người khác. Chuyền được một vòng thì tất cả cùng phát bệnh háo sắc.

Nhìn cảnh ông xã mình bị bọn dâm đãng này thèm thuồng đến giàn giụa nước dãi thế này, cảm xúc của tôi lại hết sức phức tạp, vừa tự hào vừa lên cơn ghen.

Bọn họ nói với tôi: Tô Nhã, em nguyện giảm thọ mười năm, chỉ mong đổi lấy một lần mây mưa với anh ấy!

...

Sặc máu!!!

Thôi Sa còn bổ sung thêm một câu: Tô Nhã, nếu được cưới anh ấy thì cho dù sáng hôm sau phải đi trung tiện qua đường miệng em cũng mãn nguyện.

...

Co rúm!!!

Sặc! Chúng không thèm gọi tôi là chị Tô nữa mà đã chuyển hết thành Tô Nhã từ bao giờ thế này! Không hiểu trái tim dâm đãng của bọn này phát cuồng ra thể thống nào rồi nữa!

Buổi tối, về đến nhà tôi kể lại cho Ninh Hiên chuyện dâm loạn xảy ra ở trường buổi sáng, Ninh Hiên có vẻ điềm nhiên không quan tâm lắm chỉ tủm tỉm cười nhìn tôi.

Nụ cười của hắn thật sự quá đẹp, làm tôi rơi vào trạng thái hôn mê ngay lập tức, tôi lấy hai tay nâng mặt hắn lên, bắt đầu phát bệnh lẳng lơ: "Ông xã, anh cười đẹp quá! Em thấy mình cũng giống chúng nó, nếu hôm nay được động phòng với anh thì ngày mai có phải chết em cũng vui vẻ chấp nhận!"

Ninh Hiên kéo một tay tôi kề lên miệng hôn nhẹ: "Nói linh tinh!" Sau đó trở mình nằm đè lên tôi, "Em chỉ được chết theo một cách duy nhất và ở một nơi duy nhất, chính là trong lòng anh và chết vì bị anh thương, anh yêu, anh chiều!"

Chút lý trí cuối cùng còn sót lại của tôi lập tức bị cuốn đi hoàn toàn, toàn bộ các giác quan vốn có đều tập trung vào việc cùng Ninh Hiên sản xuất ra một em bé...

Giữa bốn cô giáo trẻ này có một quy tắc bất thành văn, Chủ nhật mỗi tuần lần lượt sẽ có một người mời cả bọn đến nhà ăn chơi tiệc tùng.

Tuần này vừa vặn mới hết một vòng. Cũng chính là vừa khéo đến lượt người mới đến là tôi đây.

Nhìn bộ dạng mong mỏi nhưng lại có phần dè dặt, ngại ngùng của bốn cô nàng trẻ tuổi, tôi thấy hơi buồn cười. Tỏ ra vô cùng nghiêm chỉnh, đức độ mà cũng rất tha thiết, chân thành, tôi đưa ra lời mời: "Hay là tuần này mọi người đến nhà chị chơi đi!"

Cả bốn đứa lập tức hớn hở toe toét cười, gật đầu lia lịa: "Được đấy, được đấy!" Sau đó hỏi: "Có được đi kèm không?"

Tôi cười nói: " Đương nhiên là được, càng đông càng vui mà."

Thôi Sa chen vào một câu: "Chị Tô, bọn em đều cho người yêu đến, thế thì chị cũng cho chồng đi theo nhé!"

Tối suýt phì cười, có đứa đã tức mình lên tiếng: "Thôi Sa, đồ ngốc, nhà của chị Tô không phải chính là nhà của chồng chị ấy à, như thế không được nói là "đi theo" mà phải nói là "xuất hiện", rõ chưa?"

Tất cả cùng cười phá lên, Thôi Sa ngốc nghếch ngớ ngẩn đứng ôm đầu.

Tôi vừa cười vừa nói: "Chuyện này thì khó nói lắm, ông xã chị khá bận, phải hỏi xem cuối tuần có thời gian không đã."

Buổi tối về nhà, tôi hỏi chủ nhà xem cuối tuần có rỗi không. Ninh Hiên nói: "Thứ Bảy anh phải đi công tác một chuyến, đến thứ Ba tuần sau mới về được." Hắn hỏi tôi có chuyện gì.

Tôi nói các bạn đồng nghiệp muốn đến nhà chơi, mang theo cả "hàng xách tay" nên bảo tôi hôm đó ông chủ nhà có lộ diện được không. Tôi cười gian xảo: "Anh mà xuất hiện trước mặt chúng nó, úi trời! Em đoán thể nào chúng nó cũng thi nhau há hốc miệng, có khi nuốt trọn được cả quả trứng gà chứ chẳng chơi! Ông xã. anh không biết chúng nó thèm khát anh kinh khủng thế nào đâu!"

Ninh Hiên vừa cười vừa lắc đầu: "Em ấy, ba mươi đến nơi rồi mà vẫn chẳng khác gì trẻ con!"

...Cảm giác này...hơi rùng mình...

Đến thứ Bảy buổi sáng tôi thức dậy tiễn Ninh Hiên ra sân bay. Không nói rõ được tại sao, mỗi khi tiễn Ninh Hiên lên máy bay, dù ngay ngày hôm sau hắn sẽ về, thậm chí là về ngay trong ngày, nhưng lòng tôi vẫn trĩu nặng cảm giác lưu luyến và lạc lõng rất khó tả.

Trước khi lên máy bay Ninh Hiên có lẽ cũng đã nhận ra vẻ thất thần khác thường của tôi, hắn bất lực thở dài, rồi dịu dàng cười nói: "Sao mà môi lại trề ra thế kia? Không vui à? Nhìn em xem, mắt mũi chụm lại làm một rồi đây này! Bà xã, đừng như thế, ngoan nào, mấy hôm nữa anh sẽ về ngay ấy mà!"

Hắn hôn lên trán tôi, rồi lại hôn môi tôi, tôi ôm hắn một chút, nói: "Ừ, biết rồi, anh nhớ tự chăm sóc bản thân!"

Hắn lại đưa tay lên vỗ đầu tôi mấy cái, quay lưng đi thẳng.

Tôi lững thững trở về, bắt đầu lơ đãng chuẩn bị đồ cho buổi tiệc ngày mai với bốn cô tiểu yêu tinh.

Nghĩ Ninh Hiên đằng nào cũng không có nhà, tôi dứt khoát gói ghém cất hết ảnh gia đình đi, tránh để chúng nó nhìn thấy lại phải giải thích lôi thôi. Chúng mà biết người đàn ông chúng thèm nhỏ dãi bấy lâu, tưởng rằng cách xa vời vợi, lại chính là "tướng công" của tôi thì chắc sẽ sốc ói máu lăn quay ra đất cả lũ mất.

Thực ra tôi cũng muốn biết bộ dạng chúng nó sẽ thế nào khi biết chồng tôi là ai lắm, nhưng đáng tiếc khổ chủ vẫn thường bảo tôi làm người cần biết giấu tung tích.

Dọn dẹp và chuẩn bị xong xuôi, tôi ngủ trọn một giấc, sáng thức dậy tự làm một ít đồ ăn sáng. Hôm qua tôi đã cho cô giúp việc nghỉ phép. Buổi sáng sớm mát rượi, phải lủi thủi ngồi ăn sáng một mình thật khiến người ta dễ có cảm giác cô quạnh.

Chỉ mới qua một đêm không gặp, mà tôi đã nhớ mong hắn lắm rồi!

Gần 10h, mọi người nô nức đến gõ cửa theo địa chỉ tôi đã cho.

Tôi chân thành bày tỏ sự tiếc nuối và áy náy với tất cả: "Thật không phải, ông xã chị bận quá, phải đi công tác nên hôm nay không tham gia với chúng ta được! Mọi người cứ tự nhiên, không cần câu nệ khách sáo!"

Bốn cô nương cùng bốn bạn đồng hành công vào nhà. Không ngoài dự đoán, vừa vào trong cả lũ đã thi nhau trầm trồ: "Oa oa! Tô Nhã, đây là nhà chị hay phim trường thế? Hoành tráng quá!"

Tôi khiêm tốn nói: "Cũng tàm tạm! Tàm tạm!"

Nhà cửa quá to, đồ đạc lại quá xịn mà tìm khắp nơi không thấy một bức hình nam giới nào, chúng bắt đầu ngang nhiên quay sang đoán già đoán non tôi cưới được một lão già giàu sụ.

Tôi nghiêm túc cải chính: "Không phải! Thật sự không phải thế!"

Thôi Sa là đứa cầm đầu, tỏ thái độ rõ nhất, nó nói: "Không tin, thật sự không thể tin được!"

Tôi mà nói cho chủ nhà biết đồng nghiệp của vợ hắn nói hắn là ông già ốm yếu, liệu hắn có nhăn mày khó chịu không nhỉ?

Thôi Sa vẫn không buông tha, hỏi tôi: "Chị Tô, em không nhịn được, cho em hỏi thẳng một câu nhé, đương nhiên chị phải công khai trả lời thành thật! Có đúng chị là vợ cả không đấy? Sao càng nhìn em lại càng cảm thấy chị như... vợ bé của người ta!"

Tôi choáng! Thế quái nào mà sau một hồi phân bua, giả thiết tôi lấy chồng già đã được bác bỏ, nhưng lại chuyển ngay thành vợ bé là sao

Chương 70 - Bữa tiệc cùng đồng nghiệp mới

Tôi thở dài, bất lực ôm trán, chân thành nói với Thôi Sa: "Em gái, tin chị đi, chị không phải là vợ bé, chị là phu nhân danh chính ngôn thuận của anh rể em! Thêm nữa, chồng chị không phải lão khọm già, thực ra anh ấy còn ít tuổi hơn chị!"

Nghe tôi nói tất cả đều tỏ thái độ kinh ngạc, không tin. Chán chẳng buồn giải thích thêm nữa, tôi mặc kệ cho chúng muốn nghĩ thế nào thì nghĩ.

Hàn huyên trò chuyện cười đùa ha hả một hồi chúng mới bắt tay vào giúp tôi nấu nướng. Tôi nói trước buổi tiệc hôm nay sẽ được làm theo hình thức buffet, tất cả đều hứng khởi đồng ý ngay.

Lúc khai tiệc, nhìn chúng nó từng đôi từng đôi tíu tít với nhau ngay trước mắt, lại thấy chỉ có mỗi mình đơn thân lẻ bóng, tôi không khỏi cảm thấy có chút lạc lõng.

Nếu có Ninh Hiên ở đây thì tốt biết mấy. Nhất định hắn sẽ rướn tay ra thật xa, gắp mấy miếng đu đủ mà tôi thích ăn nhất, bỏ vào đĩa cho tôi rồi cười nham hiểm nói: "Bà xã, thực ra em không cần tẩm bổ món này nhiều quá làm gì, kích cỡ của em bây giờ anh đã thích lắm rồi!" Sau đó tôi sẽ phản ứng lại theo kiểu nũng nịu, giả vờ hờn dỗi, đấm hắn lia lịa, mắng hắn là đồ đen tối.

Xì! Thật tiếc Ninh Hiên không có ở đây, tôi chỉ có thể đứng một mình tưởng tượng viển vông ra như thế, đau khổ quá!

Càng nghĩ đến hắn lại càng thấy nhớ hắn thật. Ăn được mấy miếng trong trạng thái hồn lìa khỏi xác, tôi cầm theo điện thoại lẳng lặng ra ngoài ban công.

Tôi muốn gọi điện cho hắn, muốn được nghe giọng hắn.

Nhưng tôi chưa kịp ấn phím gọi điện thì điện thoại đã tự đổ chuông trước.

Tên người gọi đến hiện rõ trên màn hình, làn mây mù bao phủ trong tôi lập tức bị quét sạch. Ấn phím nhận cuộc gọi, tôi phấn khởi reo lên: "Ông xã!"

Trong điện thoại truyền đến tiếng cười trầm thấp vui vẻ của Ninh Hiên: "Sao vui thế? Vì điện thoại của anh hả? Bà xã nhớ anh lắm có phải không!"

Tim nghĩ một đằng nhưng miệng tôi lại nói một nẻo: "Đâu ra, còn lâu. Người ta vui vì bữa tiệc đấy chứ!"

Ninh Hiên ờ một tiếng rồi hỏi: "Bây giờ đang làm gì?"

Tôi đáp: "À, đang ăn buffet."

Ninh Hiên nói: "Nhưng sao anh cảm giác như em không phải đang ăn."

Tôi nói: "Ừ, em ăn xong rồi."

Ninh Hiên cười như đã biết tỏng: "Ăn xong rồi hay nhớ anh quá nên ăn không được?"

Tôi cãi ngang: "Ừ, đúng là nhớ anh đấy, cứ nhớ đến anh lại thấy cực kì ngán nên ăn không nổi!"

Ninh Hiên bật cười: "Về nhà anh cho ăn đòn!"

Sợ chết khiếp! Hắn định cho tôi ăn đòn á!!!

Mồ hôi lạnh chưa kịp khô, Ninh Hiên lại hỏi tôi: "Bà xã, có nhớ anh không?"

Tôi nghiến răng nói: "Không!" Thực ra chẳng nhớ muốn hóa đá đến nơi rồi lại còn.

Ninh Hiên dịu dàng lên tiếng: "Ờ, nhưng bà xã ơi, anh nhớ em lắm! Ừm, thực ra là nhớ khủng khiếp!"

Câu trả lời dối trá của tôi lập tức bị Ninh Hiên phanh phui, tôi tủi thân thủ thỉ vào điện thoại: "Ông xã ơi em cũng nhớ anh! Nhớ khủng khiếp! Bọn họ ai cũng có đôi có cặp, chỉ mỗi em một mình thôi!"

Ninh Hiên vỗ về tôi: "Bà xã đừng buồn nữa. Em ra cửa đi, đợi lát nữa có người ấn chuông thì mở cửa nhé, anh có quà gửi về cho em!"

Nghe hắn nói những câu này tôi sướng run người, cúp điện thoại xong vội tung tăng chạy ngay ra chỗ cửa ra vào.

Mấy người bọn Thôi Sa thấy dáng vẻ phấn khởi của tôi đều lấy làm lạ, cùng nhau than vãn: "Chẳng hiểu bà này giống gái 30 tuổi ở chỗ nào, đi với đứng kìa, có khác gì mấy khuê nữ trăng rằm đâu!"

Tôi không buồn quan tâm tới mấy câu này của chúng, chăm chăm cắm đầu cắm cổ xông thẳng ra cửa chính. Bọn Thôi Sa cũng tò mò bưng cả đĩa chạy theo, hỏi tôi: "Chị Tô, chị định làm gì thế? Đang đợi ai à? Không phải là chồng chị về đấy chứ?

Tôi cười tít mắt lắc đầu: "Không phải ông xã chị về, là quà ông xã gửi cho chị sắp về!"

Chúng nghe tôi nói xong đầu óc vẫn còn mơ hồ, chỉ có mình tôi là vui mừng khôn tả.

Cuối cùng chuông cửa cũng kêu lên, tôi nhanh tay mở ngay cửa.

Giật mình, một bó hoa hồng đỏ thắm bất ngờ xuất hiện trước mặt tôi, choán hết cả không gian trước mắt.

Bó hoa to đến nỗi khuôn mặt người mang hoa đến cũng bị che kín đằng sau. Bọn Thôi Sa đứng bên cạnh trầm trồ hét ầm lên không ngớt.

Lúc đó tôi lại vô cùng muốn biết người chuyển hoa đến trông như thế nào.

Tôi vừa nhận bó hoa vừa cố nghiêng đầu nhìn ra trước.

Sau đó, một khuôn mặt đẹp trai đang tủm tỉm cười dần dần lộ diện sau bó hoa.

Tôi không khỏi kinh ngạc reo lên: "Ông xã!" cả người lao đến ôm chầm lấy khổ chủ.

Tôi không thể ngờ Ninh Hiên đã quay về!

Ninh Hiên cũng ôm chầm lấy tôi khi tôi bổ nhào vào người hắn, cười nói: "Bà xã, trông kìa, tất cả đang nhìn em đấy!"

Tôi nóng mặt, vội vàng tách khỏi hắn, ngượng ngịu ngoảnh mặt lại xem sao, liền bị một phen ngẩn ngơ, sững sờ nữa.

Bọn Thôi Sa, đúng là quá...quá mất mặt mà! Một đứa, hai đứa rồi ba, bốn đứa, tất cả đều đang đứng há hốc miệng, trợn mắt, đực mặt nhìn chăm chú vào Ninh Hiên. Thậm chí nơi khóe miệng còn đang ngưng đọng một thứ chất lỏng trong suốt.

Thôi Sa xem ra vẫn còn là người, hoàn lại hồn sớm nhất, vừa nhìn tôi không chớp mắt vừa hét lên: "AAA - Mẹ ơi, con choáng quá, choáng quá! Chị Tô, rốt cuộc thế này là thế nào! Chị gọi anh ấy là ông xã là sao? AAA - Mẹ ơi, mẹ ơi, chị nói Trình Hải là chồng chị á! AAA - Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ ơi con không tin, không hít nổi ôxy, không thở được nữa rồi, con ngất đây!"

Bạn trai nó đứng bên cạnh mặt rúm ró, trông điệu bộ có vẻ như chỉ hận không thể lấy kim khâu kín ngay cái miệng nó lại cho hả.

Hồn ba đứa còn lại được tiếng kêu Thôi Sa gọi về, nhập lại vào xác, cũng bắt đầu inh ỏi gào lên không ngớt. Tôi nghe mà suýt điếc tai.

Bốn đứa háo sắc hoàn toàn phủ phục dưới chân Ninh Hiên, nước dãi giàn giụa làm tôi và đám bạn trai chúng nhìn vào mà tức nổ đom đóm mắt.

Quyết phải lấy vải bị chặt những cặp mắt hau háu háo sắc của mấy con cáo trẻ này lại, tôi kéo tay Ninh Hiên hỏi hắn: "Ông xã, sao anh đã về rồi, không phải nói thứ ba mới về được à?"

Ninh Hiên trìu mến vỗ đầu tôi nói: "Không phải em muốn anh ở nhà đón tiếp các bạn đồng nghiệp à?"

Cử chỉ, giọng nói, ngữ khí của hắn lập tức lại làm cho bốn con bệnh háo sắc kinh ngạc gào thét một lần nữa.

Thờ ơ không thèm quan tâm đến tiếng ồn ào xung quanh, tôi kéo Ninh Hiên sang một góc, nhẹ nhàng đong đưa cánh tay hắn, khẽ hỏi: "Sao anh biết em muốn anh ở nhà cùng em tiếp đãi mấy người họ?"

Ninh Hiên lại vỗ đầu tôi mấy cái nói: "Hôm qua lúc tiễn anh ở ngoài sân bay, trông đáng thương hệt như con mèo bị bỏ rơi, làm anh không nỡ đi lâu. Anh mà không về ngay thì tối nay không sao ngủ yên được, trong đầu lúc nào cũng hiện lên khuôn mặt em đang rơm rớm nước mắt!"

Tôi ngây ngô cười hì hì, bọn Thôi Sa đứng phía sau thi nhau than ngắn thở dài: "Sao có thể như thế được! Sao có thể thế được! Ông trời ơi, sao Trình Hải lại có thể gần chúng con đến thế mà không biết! Hóa ra vĩ nhân vẫn ở ngay bên cạnh mình!!!"

Tôi đưa đĩa và dĩa cho Ninh Hiên, Ninh Hiên kéo tôi cũng đến trước bàn ăn, nói: "Ăn thêm nhé."

Tôi cười tít mắt gật đầu. Bọn Thôi Sa vừa ăn vừa không ngừng đổ dồn ánh mắt về phía Ninh Hiên, mặc kệ đám bạn trai bực mình liên tục ho khụ khụ cũng quyết không nhìn đi chỗ khác.

Với Ninh Hiên, hắn hoàn toàn không hề cảm thấy thiếu tự nhiên trước những ánh mắt chăm chăm nóng bỏng khác thường thế này. Hắn đã quen với chuyện bị săm soi lâu rồi.

Hắn vươn tay ra thật xa, gắp cho tôi mấy miếng đu đủ mà tôi thích ăn nhất, bỏ vào đĩa cho tôi rồi nhìn tôi cười nham hiểm khẽ nói: "Bà xã, thực ra em không cần tẩm bổ món này nhiều quá đâu, kích cỡ của em bây giờ anh đã thích lắm rồi!" Tôi phì cười.

Quả nhiên tôi và hắn hiểu nhau như hiểu chính mình, tôi muốn gì hắn đều làm như vậy, những gì hắn làm lại chính là những gì tôi muốn.

Làm tôi kinh ngạc nhất là chuyện Ninh Hiên vốn rất thờ ơ lạnh nhạt trong đối nhân xử thế, hôm nay lại vô cùng lễ độ chu toàn với bọn Thôi Sa.

Cả bốn đứa trong bọn Thôi Sa đều trong tình trạng được sủng ái mà nơm nớp lo sợ, khấp khỏi nói với tôi: "Tô Nhã! Sao có thể thế này được! Trời ơi, chồng chị, Trình Hải, anh ấy, sao anh ấy lại không hề kiêu chút nào thế! A, không được rồi, em choáng quá!"

Ninh Hiên vừa nhoẻn miệng cười liền làm bốn cô nàng sung sướng ôm chầm lấy nhau. Ninh Hiên nói với bọn chúng: "Thực ra tôi cũng có kiêu đấy, hơn nữa rất kiêu là đằng khác. Nhưng vì các cô là bạn tốt của bà xã tôi, tôi tiếp đãi các cô chu đáo thì cô ấy sẽ rất vui mà."

Đoạn này không chỉ làm bốn đứa chúng nó choáng váng gào ầm lên mà chính tôi cũng thấy choáng!

Ninh Hiên ơi là Ninh Hiên, thời gian đã cải tạo anh từ một tên tiểu yêu nghiệt biến thành đại yêu nghiệt, để anh càng ngày càng lộng hành! Em thấy cả đời này mình cũng không ngăn chặn nổi yêu khí của anh rồi! Rơi lệ!

Sau đó, bạn trai của bốn cô nàng không chịu được cảnh bạn gái mình thèm thuồng nhìn người đàn ông khác không chớp mắt công khai như vậy, mặt mày tím tái vừa kéo vừa lôi bốn cô gái về bằng được.

Trước khi khách khứa ra về, Ninh Hiên cười tít mắt nói với cả bọn: "Có thể nhờ mọi người một việc được không? Ngày mai khi đi làm nhờ mọi người đừng nói gì về chuyện chồng của Nhã Nhã là Trình Hải gì đó, như vậy sẽ đỡ cho cô ấy rất nhiều phiền phức." Bốn cô nương háo sắc gật đầu lia lịa nói: "Được."Ninh Hiên tặng cho chúng một nụ cười vô cùng rạng rỡ, lại còn tiếp tục giở giọng tán tỉnh nói: "Sau này hoan nghênh các cô lại đến chơi!"

Bốn cô gái lại được một phen ngả nghiêng suýt ngất.

Mọi người đều đã đi hết, còn lại tôi và Ninh Hiên, tôi dựa vào lòng hắn, nhắm mắt lại, dồn sức hít hà mùi vị trên cơ thể hắn.

Chỉ mới một đêm không gặp mà tôi đã nhớ hắn thế này. Thật không thể hiểu sao tôi có thể chịu đựng được những tám năm trời xa cách trước kia.

Có tiếng Ninh Hiên cất lên bên tai: "Bà xã, không hiểu sao bây giờ mới có một đêm không gặp em mà anh đã nhớ muốn chết rồi. Thật không thể giải thích nổi làm sao tám năm đằng đẵng không có em ở bên cạnh anh lại có thể sống sót được nhỉ!"

Tôi cảm thấy mình lại bắt đầu lên cơn hôn mê!

Ninh Hiên và tôi lại có chung một suy nghĩ, một linh cảm!

Gối đầu lên ngực hắn, tôi bất giác mỉm cười, cảm giác như lỗ chân lông trên khắp cơ thể đều đang ùn ùn tỏa ra mùi vị của hạnh phúc!

Full | Lùi trang 13 | Tiếp trang cuối
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ