Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...
Truyện teen : Đội trật tự và những kẻ thích đùa


Tác giả : vohinhnhubongtoi

Thể loại : hài hước , hành động và 1 ít lãng mạn chăng

Ngôi sao phương nam là một ngôi tr­ường vô cùng nổi tiếng . Này nhé : Đây là ngôi tr­ường đầu tiên được áp dụng công nghệ dạy học tiên tiến nhất của n­ước ngoài . Các học sinh của trường nếu không có chỉ số IQ cao ngất ngưởng thì cũng phải là các công t­ử ,tiểu thư của các nhà quyền quý ( không thì tiền đâu mà đóng học phí . hix) . Không những thế đây còn là vùng đất nội bất xuất ngoại bất nhập . Vì sao ư??? Các bạn cứ theo dõi thì sẽ rõ.
6h57ph am . Tuy chưa đến giờ vào lớp nh­ưng tại khu Tự trị của NGôi sao phương nam , sân tr­ường lặng ngắt như tờ . Đâu đây chỉ còn tiếng lá rơi thật khẽ . Các bạn học sinh thân mến của chúng ta đâu rồi ? Họ không đi học sao ? ồ không ! Họ có đi học chứ . Nh­ưng tất cả đều có mặt trong lớp và nín thở nhìn ra bên ngoài .Có cái gì đang đe doa họ vậy nhỉ ? Đây rồi . Con quái vật khủng khiếp nhất của mọi thời đại đã xuất hiện : Đội trưởng đôi GTT đã có mặt . (GTT = giữ gìn trật tự trị an) . Cùng lúc này một nhân vật kì lạ cũng xuất hiện tại cổng tr­ường . Đó là một chàng trai cao lớn , có vẻ ngoài như một tải tử điện ảnh . Anh chàng bước vào khu tự trị với một vẻ mặt cáu kỉnh . Miệng không ngớt lầm bầm :
- Ông già cũng thật là ! Tại sao mình lại phải chuyển sang nơi thấp hèn này chứ . Nguyễn Đình Dương này mà phải học cùng với bọn mọt sách đó sao ? Hừm ! Để mình quậy vài b­ữa là lại đâu vào đấy ngay mà .
Hắn - Nguyễn Đình Dương - 16 tuổi ,đẹp trai , cao lớn . Con trai độc nhất của Nguyễn Đình Nam - ông vua đá quý . Giỏi ¨ăn chơi hơn học hành . Nếu có một nhận xét về hắn thì chỉ có đúng một câu : Phá gia chi tử !!! Ngày hôm nay theo mệnh lệnh mà cha hắn ban xuống thì hắn phải mò tới khu tự trị của Ngôi Sao Phương Nam - nơi chỉ dành cho những con mọt sách nhà nghèo ( đấy là hắn nghĩ thế ) . Hắn không thể ngờ rằng tại đây hắn đã gặp một con người làm thay đổi cả đời hắn .
Sáng nay nó đã không được vui . Cái xe địa hình chết dẫm của nó bỗng dưng phản chủ khiến nó không những muộn học mà còn mất toi một khoản tiền ngu xuẩn . Nó ngao ngán nhìn vào sân trường . Giờ này thì bọn học sinh đi trễ đã có mặt hết trong lớp rùi còn gì . Biết phạt ai bi gi­ờ ! Nhưng bỗng nhiên mắt nó sáng lên . Kia rồi ! Một thằng ngốc vẫn đang lớ xớ giữa sân trường . Nó lao như tên bắn tới chỗ con mồi tội nghiệp ( cái này thì chưa chắc à nghen) với công phu đặc thù của phái thiếu lâm: Món Sư Tử Hống :
- Đứng lại! Này Bạn kia ! đứng lại !
Trái với t­ưởng tưởng của nó . Con mồi tội nghiệp ko hề tỏ ra sợ hãi như nó vẫn thường thấy . Hắn điềm nhiên liếc nó bằng nửa con mắt :
- Có chuyện gì vậy ? Nhóc Lùn ?
Cái gì ??? Nó có nghe nhầm không nhỉ ? Từ thủa cha sinh mẹ đẻ tới giờ chưa có ai dám gọi nó là nhóc lùn cả . Vậy mà hôm nay có kẻ dám động vào nõi đau của nó cơ chứ . Nó tái mặt hét lên :
- Ngoáy tai nghe cho rõ đây : Tôi là Hoàng Thu Dung - Đội trưởng đội GTT . Tôi không phải Nhóc Lùn . Thứ hai tôi phạt bạn vì tội đi học trễ . Thứ ba tôi phạt bạn vì tội nhục mạ người thi hành công vụ theo điều 2 của Kỉ Luật Thép . Rõ chưa ???
- Hắn trố mắt nhìn , cái con bé có mät mét mốt này là ai mà dám lớn tiếng với hắn nhỉ ? Đành rằng trông con bé cũng khá dễ thương với đôi mắt to tròn và khuôn mặt bầu bĩnh . Hay con bé muốn làm quen với hắn ? Chết thật ai bảo đẹp trai là một cái tội nhỉ ? ( Ọe ! Sến ­!) . Nở nụ cười làm các em ngất ngây con gà tây .
- Nhóc lùn à ! Nhóc cũng dễ thương đấy nhưng muốn làm wen với anh thì ch­ưa có cửa đâu !
( Chú ý : toàn bộ địa danh , tên gọi trong truyện là tưởng tượng . )
Khuôn mặt tái mét của nó bỗng chuyển sang đỏ ửng . Hung thần số 1 của GTT mà cũng biết xấu hổ sao ? Nhầm to rùi ! Ấy là khi nó đang hết sức tức giận . Mỗi khi tức giận mặt của đội trưởng đội GTT lại đỏ ửng lên hệt như một quả cà chua chín . Chả vậy mà nó có biệt danh là Dung Cà Chua sao ? Xui xẻo thay cho kẻ nào dám gọi cái biệt danh đó trước mặt nó . Cơn giân giữ của nó có thể sánh ngang với ông ba mươi đang nổi giận . Ấy vậy mà ngày hôm nay có một tên không sợ trời không sợ đất lại dám vuốt râu hùm .
Nhìn vẻ mặt hết tái lại đỏ của nó , hắn khoái chí nghĩ thầm : Con nhỏ này kết mình nặng rùi . Hix ! Mình quả là có vẻ đẹp chết người . ( Bùn nôn waaaa ) . Đột nhiên hắn tiến lại gần con bé . Đầu cúi sát đầu , mặt kề mặt , đánh đòn quyết định :
- Với chiều cao này Nhóc Lùn không với tới anh đâu . Nếu ví anh như mặt trăng cao vời vợi thì nhóc chỉ là con đom đóm bé xíu mà thui !
RắccccccKKk !!!!!!!! Sợi dây thần kinh cuối cùng của nó đã đứt . Nó gào lên :
- Đồ Băm Trợn !!!!!! Và lao vào đấm đá túi bụi . Đầu tiên là món thiết công đầu , sau đó là cả một trận mưa đấm đá . Đừng nghĩ nó nhỏ con mà xem thường . Nếu không dằn túi mấy miếng võ phòng thân thì cách gì nó dẹp loạn được bọn học sinh nhất quỷ nhì ma này .
Kết thúc viên mãn của cuộc gặp gỡ đầy kịch tính này là .... phòng y tế .
Đâu đó vang lên tiếng xì xào : Tội nghiệp ! Con cái nhà ai mà dại dột thế . ở khu Tự Trị mà động vào đội GTT thì chỉ có thiệt thôi . Nom thằng bé bảnh bao thế mà phen này chắc tốn ối tiền phẫu thuật chỉnh hình ! ( Còn gì là nam nhân vật chính của tui ?)
- Khốn kiếp !!!! Con ranh đó là ai ? Em nhất định không bỏ qua chuyện này đâu !! Nếu các bạn muốn biết tiếng gào thét điên cuồng đó là của ai thì xin dời gót ngọc đến phòng y tế . Tại đây , một con người có vẻ ngoài như xác ướp Ai Cập đang hùng hổ như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ khác . Đừng xem thường , mấy phút trước đây hắn vẫn còn là một hotboy có vẻ ngoài cực kì manly . Nh­ưng sau trận *****ng độ với con nhóc có chiều cao mét mốt ấy , hắn đã t­ừ thiên nga trở thành vịt giời . Hix ! Các fan nữ mà nhìn thấy hắn như vầy thì chỉ có nước độn thổ .
-Đừng nóng ! Đụng phải Dung Cà Chua xem như mày xui xẻo !
-Cái gì ? Xui xẻo hả ? Đừng hòng ! Em sẽ cho nó biết ai mới là ngươ× xui xẻo . Anh nhất định phải giúp em !
- Hừ ! Anh có bảo không giúp mày đâu . Anh nhất đinh giúp mày trả mối thù này , sẵn tiện đạp đổ cái đội GTT chết tiệt ấy !
Hắn nhìn người trước mặt ngỡ ngàng : GTT là cái quái gì vậy ? Anh Tuấn ?
Trần Đức Tuấn năm nay 17 tuổi . Không có vẻ ngoài thư sinh như hắn mà anh ta đẹp trai theo kiểu bùi bụi . Mái tóc dài túm gọn sau ót , nước da rám nắng và nụ cười ấm áp , anh ta có thể xem như hotboy số 1 tại khu Tự Trị . Học giỏi cộng thêm chút tài lẻ nên anh ta rất được lòng thầy cô . Với sự hậu thuẫn của thầy hiệu phó 1 , Trần Đức Tuấn cùng vài người nữa lập ra một tờ báo mang tên : Những Kẻ Thích Đùa . Khỏi phải nói , đội GTT và NHững Kẻ Thích Đùa kình nhau ra mặt .
Ngôi Sao Phương Nam chia làm 2 khu v­ực . Khu Tự Trị và khu Bất Trị . Khu T­ự Trị được điều hành theo kiểu lấy quân trị quân , lấy học sinh trị học sinh dựa vào đội giữ gìn trật tự trị an gọi tắt là GTT . GTT có tất cả 5 thành viên và Hoàng Thu Dung là đội trưởng . Đội GTT có quyền hạn rất lớn ngang ng­ửa giáo viên . Tức là có quyền buộc bất cứ học sinh vi phạm kỉ luật nghiêm trọng thôi học . Nói như vậy thì đội GTT tha hồ làm mưa làm gió rồi . Ồ không ! Để hạn chế quyền lực của đội GTT người có quyền lực tối cao tại Ngôi Sao Phương Nam tức thầy hiệu trưởng đương nhiệm đã ra một bộ luật bắt buộc mọi người phải tuân theo gọi tắt là Kỉ Luật Thép
Như thường lệ , tuần nào lớp 11A5 cũng được khởi động bằng 2 tiết tự quản .Dù không có giáo viên nhưng trong lớp không hề có một tiếng động . Có được thành quả này tất nhiên phải kể tới công lao của hắn . Hung thần số 2 của đội GTT . Nguyễn Công Tùng . Hắn không đẹp trai nhưng cao ráo , cộng thêm làn da trắng nõn nà cùng đôi kính cận , tất cả tạo cho hắn vẻ ngoài của một công tử chuyên sống trong nhung lụa . Và điều đó làm nên biệt danh - Tùng Baby ! Nhưng chớ để vẻ ngoài của hắn đánh lừa . Trong năm thành viên của đội GTT hắn là người nghiêm khắc nhất . Hôm nay cũng vậy , hắn hài lòng nhìn thành quả của mình . cả lớp im phăng phắc không một tiếng động . Tất cả đều chú tâm vào môn học sắp tới của mình . Ngay cả Dung Cà Chua và Hà Điên - thành viên thứ 3 của đội GTT cũng không ngoại lệ . Nhưng cái quái gì thế nhỉ ? Ở cuối lớp , Lương Dưa Lê và Dực Bự - hai thành viên tích cực của hội buôn chuyện đang giằng co nhau một tờ giấy .
- Đưa tôi xem cái nào ? Ông kẹt sỉ v­ừa thôi !!! Lương Dưa Lê vừa nói vừa giật phăng tờ giấy trên tay thằng bạn chí cốt .
Thằng bé có khuôn mặt tròn như quả bóng giật lại giọng đầy vẻ khó chịu :
- Tí nữa ra chơi thì bà xem thoải mái ! Giờ thì đưa lại cho tôi ,kẻo họ biết bây giờ
Cả hai kẻ co người kéo , không hay hung thần đang lừ lừ tới gần .
- Cái gì vậy ? Đưa ngay cho tôi ! Hắn ra lệnh . Tội nghiệp , khuôn mặt tròn tròn của Dực Bự bỗng trở nên méo xệch . Còn Lương Dưa Lê cũng chả khá hơn là mấy . Mặt con bé tái mét như gà bị cắt tiết .
_ Cái quái gì thế này ??? Tờ giấy , không chính sác là tờ báo trên tay hắn bỗng trở nên run lẩy bẩy cùng với khổ chủ . Nguyên nhân ư? Thì hàng tít to tướng đập vào mắt hắn đã nói lên tất cả
Tin giật gân : Đội trưởng đội GTT hành hung học sinh mới !!!! Bạo lực ngay trong học đường !!!
Đội GTT sẽ phát biểu về việc này ra sao ? Nạn nhân đã đâm đơn kiện ????
Bỗng chốc hắn cảm thấy lưng áo mình ướt đẫm . Bên cạnh hắn , người được nhắc đến trong báo - Hoàng Thu Dung , khuôn mặt đã trở nên đỏ ửng như cà chua .
- Nào các em ! Chúng ta có một bạn mới ! Nạn nhân của Dung Cà Chua xuất hiện nơi cửa lớp cùng với thầy giáo
- Xin chào ! Tôi là Nguyễn Đình Dương học sinh mới chuyển từ khu Bất Trị sang .
***
Dung Cà Chua cảm thấy trời đất bỗng trở nên tối sầm . Nó chưa hết hoảng loạn vì bài báo thì hắn đã lù lù mò tới . Nhan sắc của hắn tuy có chút tàn tạ nhưng vẫn toát lên một sức hút mãnh liệt . Các ả gà mái ở trong lớp vừa nhìn thấy hắn là đã chảy nước miếng hết cả . Riêng nó chỉ hận mình không sao nhào tới bóp cổ hắn được. Tay nó nhỏ thật nhưng rất khỏe , đã bóp là có kẻ phải ... chết . Mà nào đã xong chuyện , nó nghĩ tới tương lai u ám tại cuộc họp nội bộ của GTT mà phát ớn . Quạ Mổ chắc chắn sẽ nuốt sống nó !
- Ông trời thật là không có mắt mà ? Sao người tốt như mình lại bị hại thê thảm như vầy ???? Nó gào lên với bao nỗi uất ức . Ngay lập tức ông trời trả lời nó bằng một xô nước lau nhà bốc mùi . Àoooooooo !!!!!!!!!!!!!!
À không phải ! không phải ông trời mà là hắn - tên đáng ghét . Hắn đứng trên tầng nhếch môi nhìn nó ướt lóp ngóp như chuột với vẻ mặt - không - còn - gì - đểu - hơn !
Nó lao lên tầng với tốc độ tên lửa thế hệ mới . Mặc kệ bộ quần áo sũng nước , mặc kệ mấy đứa học sinh đang nhìn nó như người hành tinh lạ . Túm lấy áo tên đang ghét , con bé gào lên với mät âm thanh vô cùng khủng khiếp :
- Mày tới số rồi ! Hãy cầu nguyện cho ba má mày nhận ra nổi mày ! Đồ khốn ! ( quá bạo lực ! Hix)
Thoáng tái mặt khi nhớ tới trận đòn lúc sáng , nhưng rất nhanh chóng hắn lấy lại phong độ của một tay sừng sỏ :
- Này ! Nhóc con , định đánh người ngay giữa ban ngày ban mặt sao ? Đừng tưởng nhóc là đội trưởng đội GTT thì thích đánh ai thì đánh ?
- Tao không đánh người ! Tao chỉ đánh cái thằng chán sống dám tạt nước vào tao !!
-Nhóc con nhìn thấy anh tạt nước vào nhóc à ? Ai làm chứng ? Hơn nữa , dù bất cứ lý do nào đội GTT cũng không được phép đánh người ! Điều 6 Kỉ Luật Thép nhóc quên rồi sao ?
Từng câu , từng lời của hắn như gáo nước lạnh xoáy thẳng vào mặt nó . Đang hùng hổ , nó xỉu dần rồi xẹp hẳn . Nó buông áo tên đáng ghét ra trước sự ngỡ ngàng của mọi người và vẻ mặt đắc ý của hắn ! Lần đối đầu thứ nhất : hắn thắng 1-0 !!!
Phạm Hoàng Thành năm nay 17 tuổi . Cao 1m81 nhưng chỉ nặng có 49kg, mũi khoằm , tóc lúc nào cũng chải keo láng mướt , cộng thêm cặp kính gọng vàng luôn thường trực trên mũi . Vẻ bề ngoài của gã khiến người ta liên tưởng đến một con quạ đeo kính . Chả thế mà người ta gọi gã bằng cái tên : Quạ Mổ ! Con quạ này đã mổ ai là kẻ đó thê thảm . Gã đứng đầu danh sách : Những kẻ khó ưa nhất trường !
Hôm nay trông Quạ Mổ cực kì đáng sợ . Đôi mắt trợn trừng như sắp rách , chiếc mũi vốn khoằm nay lại càng khoằm hơn . Bọn học sinh nhìn thấy gã mà vãi linh hồn . Không cân bảo chúng tự động tránh xa hung thần số 4 của đội GTT . ( Chuyện ! Trâu bò nổi điên người xem chết mờ lị ! ) Gạt phăng mấy thằng nhãi lớ xớ cản đường , Quạ Mổ lao thẳng vào phòng sinh hoạt của Những Kẻ Thích Đùa với vẻ mặt trẻ con phải khóc thét nếu được chứng kiến .
Dực Bự ngồi trong phòng sinh hoạt với gói bim bim trên tay . Hắn vừa nghêu ngao đoạn điệp khúc của Một Vòng Trái Đất vừa nhóp nhép nhai bim bim thì cửa phòng bật mở . Tử thần của hắn xuất hiện gào thét :
- Khốn kiếp !!!! Sao tụi mày dám biêu rếu đội GTT ??? Tụi mày ăn gan hùm rồi mới dám viết thế ???
Quạ Mổ sấn tới trước mặt hắn hùng hổ . Thằng nhãi ú ớ :
- Em ... Em... đâu có ! Em ... chỉ viết đúng sự thật ... thôi mà ..
- S­ự thật cái đầu mày ! Thằng khốn ! Mày có tin tao tống cổ tụi mày ra khỏi trường ngay ngày mai không hả ????
Coi ! Vẻ mặt của Quạ Mổ đáng sợ đến nỗi người vững tim nhất cũng phải hét lên kinh hoàng . Dực Bự không hét lên . Hắn chỉ sắp xỉu đến nơi khi khuôn mặt khả ái của gã kề sát .
- Anh ... Anh biết đấy ... đó chỉ là tai nạn . Tụi em không cố ý nói xấu đội GTT . Hơn nữa mọi người được quyền biết ... sự thật mà ..Hắn lắp bắp .
- Tai nạn à ??? Mày bêu rếu tụi tao trên báo rồi dám bảo đó là tan nạn hả ??? Khốn kiếp ! Bài báo của tụi mày chỉ đáng vứt vào sọt rác ! Nghe rõ chưa ???
Dực Bự tái mặt . Hắn lo sợ nghĩ thầm : Phen này mình chắc hết sống nổi với con quạ này rồi . Nhưng may thay trời không phụ kẻ gian . ý lộn ! Trời không phụ người ngay thẳng . Cứu tinh của hắn xuất hiện .
- Phạm Hoàng Thành ! Điều 7 chương 2 của Kỉ Luật Thép cho phép chúng tôi viết bất cứ điều gì ? Bất cứ chuyện gì về tất cả mọi người . Miễn sao không sai lệch với sự thật ! Phụ trách tờ Những Kẻ Thích Đùa - TRần Đức Tuấn xuất hiện .
Gã buông áo thằng nhãi béo ịch ra liếc mắt nhìn đối thủ của mình tóe lửa . Gã rít lên bằng cái giọng the thé :
- Trần Đức Tuấn ! Mày đừng tưởng có người đỡ lưng mà vênh váo ! Nếu muốn tao thừa sức dẹp bỏ tờ báo chết tiệt này - Bằng chính s­ức của tao !!!
- Tôi tưởng từ "vênh váo" là độc quyền của cậu chứ ??? Ông con giời ? Nếu không phải vì cha cậu là hiệu trưởng trường này thì cái đội GTT của cậu bỏ xó từ lâu rồi !
...........
Thời gian như ngừng lại . Hai con người đối diện nhìn nhau tóe lửa . Không biết có phải định mệnh sắp đặt không mà ngay từ lần đầu tiên gặp nhau tại nhà trẻ , hai thằng vì tranh nhau cái kẹo mút mà đánh nhau mẻ cả răng .Cho đến khi lên cấp 1 , cấp 2 rồi tới tận bây giờ cả hai hễ gặp nhau là thấy khó chịu . Hai người ghét nhau tới mức kẻ này đi khỏi thì người kia xúc đất đổ đi . Thậm chí còn khuyến mãi thêm mấy cân vôi bột khử trùng miễn phí . ( Hình như H5N1 đã xuất hiện ở quạ thì phải ? ) Nhận xét chung cho mối quan hệ của họ là : Không - Đội - Trời - Chung !
Dực Bự nín thở . Hết nhìn anh Tuấn rồi len lén ngó sang Quạ Mổ , Hắn run rẩy chờ đợi một cơn thịnh nộ nổ ra từ con quạ hình người này . Nhưng trái với tưởng tượng của hắn , Quạ Mổ đột nhiên không muốn mổ nữa . Gã bỏ đi sau khi quẳng lại lời đe dọa :
- Hãy đợi đấy ! Chuyện này còn chưa xong đâu ?
Trần Đức Tuấn cười nhạt
- Câu đó phải để tôi nói mới đúng !!!
Hôm nay là một ngày ... đẹp trời !!! Hình như đối với hắn thì từ lúc tặng cho con nhỏ lùn ấy một xô nước lau nhà thì bầu trời bỗng hiện ra rạng rỡ hơn bao giờ hết . Hắn vô cùng khoái chí khi nghĩ đến bộ dạng thảm hại của con nhóc . Dám động đến Nguyễn Đình Dương này xem như nhóc tới số . Bầu trời trong mắt hắn hiện ra tuyệt đẹp . Nhưng theo thiển ý của tác giả thì bầu trời hôm nay có phần hơi xám xịt . Nhiệt độ cao cộng thêm không khí oi bức như muốn báo trước một cơn dông sắp tới . Hiển nhiên cơn dông này là dành cho hắn .
Hăm hở toan bước vào lớp , bỗng nhiên hắn khựng lại . Có cái gì đó không được bình thường cho lắm . Nhỏ lùn ấy lẽ nào lại bỏ qua việc mình bị hạ nhục . Sự im hơi lặng tiếng đó không giống với tính cách của con nhỏ . Hắn đẩy cửa bước vào với sự cảnh giác cao độ .
Thấy bóng hắn thấp thoáng bên ngoài , nó nín thở chờ đợi . Cái bẫy nó dày công xắp đặt liệu có thành công ? Không chỉ một mình nó mà tất cả mọi người trong lớp đều hồi hộp . Vì lẽ gì thì tí nữa sẽ rõ !
- Keeeeet !!!!!! Khi âm thanh nặng nề cất lên thì cũng là lúc chùm giẻ lau bảng rớt xuống đầu hắn với vận tốc chóng mặt . Những tưởng cái vật - vốn có màu đen sau chuyển sang màu cháo lòng vì bụi phấn ( Đây là một trong những vật gia truyền mà lớp 11A5 khóa trước truyền lại cho đàn em ! Tất nhiên nó đã 2 năm chưa hề biết đến xà phòng và nước sạch ) ấy sẽ đáp gọn ghẽ trên đầu hắn . Nhưng không !!! Nhờ kinh nghiệm quậy phá bao năm , hắn nhẹ nhàng lách sang bên và chùm giẻ hậm hực hạ xuống dưới nền gạch hoa mát lạnh .
Tám mươi sáu con mắt nhìn hắn đầy vẻ hi vọng . 4 con mắt còn lại ánh lên tức tối . Hắn nhếch mép : Trò trẻ con !!! Tưởng gì chứ trò này hắn xài hoài . Thật thất vọng cho cái đầu ấu trĩ . Nguyễn Đình Dương thản nhiên bước vào lớp . Không quên tặng cho nhóc lùn cái nháy mắt đầy khiêu khích , hắn đâu biết tất cả chỉ mới bắt đầu .
- Phịchchhhhhhhh !!!!!! Hắn trượt ngã một cú đau điếng . . Kẻ nào đó đã giở trò khiến nền gạch hoa trơn như mỡ .
1s ... im lặng ... 2s sau ... lớp 11A5 rung chuyển bởi một trận cười kinh thiên động địa . Sau này sử sách chép lại rằng : Trận cười đã gây nên một cơn địa chấn khiến cho cửa kính trong vòng 1km trở lại đột nhiên vỡ nát . Chim chóc lăn ra ngất xỉu , chó mèo dắt nhau chạy trốn . Người người hoảng hốt . Nhà nhà hoảng hốt ! Tình thế vô cùng nguy ngập !
Thế mới biết : Cao nhân hữu tắc cao nhân trị ! Núi cao còn có núi cao hơn ! Người đểu còn có người ... đểu hơn !!!
Hắn bò dậy trong cay đắng . Bọn con gái xúm xít vây quanh an ủi . Ngọc Trang 1 trong 2 hotgirl của lớp xuýt xoa :
- Trời ơi ! Dương ngã có đau không ?
- Mày dốt thế ! Ngã vậy mà không đau ? Bích Loan - hotgirl số 2 của lớp bĩu môi . Nhỏ quay sang hắn tươi cười :
- Dương có cần dầu cao không ? Có cần Loan xoa dùm không ? Tụi nó thật là quá đáng mà ! Dám đối xử với Dương Như vậy ? ( hình như con nhỏ này cười to nhất thì phải ? )
Hắn đáp lại s­ự vồn vã của tất cả bằng vẻ mặt lạnh nhạt . Cú ngã vừa rồi đã làm tổn thương lòng tự trọng của hắn .
Phía cuối lớp , nó nhìn hắn cười nhạt : Một đều !!! anh chàng băm trợn ạ !
Bên cạnh , Hà Điên - hung thần số 3 của đội GTT đang gào lên sung sướng :
- Chung tiền cá cược .... Tụi mày ơi !!!!

...............................................................
....................................................................

Nguyễn Công Tùng năm nay mười sáu cái xuân xanh . Kể từ lúc thòi mặt ra đến tận bây giờ hắn vẫn chưa có một mảnh tình rách vắt vai . Nói như thế không có nghĩa là hắn bị ế . Số người thích hắn tuy không nhiều nhưng cũng phải kể đến hàng chục . Khốn nỗi ! Hung thần số 2 của đội GTT là người có trái tim bằng ... đất sét !

Đối với Tùng Baby học là trên hết ! Tình yêu hay những thứ đại loại như thế là không cần thiết . Hắn nghe người ta nói đến tình yêu mà như vịt nghe sấm . Tình yêu sét đánh là thứ chỉ tồn tại trong truyền thuyết ! Hắn thản nhiên chối bỏ tình cảm của các cô gái . Những lá thư tình được tuyển thẳng tới thùng rác . Dung Cà Chua đã từng gào lên :

- Mày vô tình vừa vừa thôi ! Không thích con nhà ngươi ta cũng đâu cần phủi tay như thế ?

Hà Điên chỉ cười mai m**** như nó vẫn làm :

- Ác quá ! Coi trừng bị trời quả báo đấy !

Nhưng hắn cóc sợ . Tùng Baby sẵn sàng nhổ toẹt vào những thứ như thế ! Trời quả báo hắn chưa thì không biết . Chỉ biết danh sách nạn nhân của hắn ngày một nhiều thêm . Khổ nỗi ! Vẻ thư sinh cộng thêm thái độ phớt đời của hắn luôn gây sự chú ý của các bà các cô .

Hắn rời khỏi lớp trong một tâm trạng khó tả . Không khó chịu sao được khi mà hơn nửa số tiền tiêu vặt tháng này đã vào túi Hà Điên . Chung quy cũng chỉ tại thằng Dương quá kém cỏi . Cái bẫy đơn giản của Cà Chua mà cũng mắc phải . Mà đâu chỉ mình hắn . Hầu như cả lớp đều đặt cược cho Nguyễn Đình Dương . Ai bảo danh tiếng quậy phá của gã nổi như cồn tại khu Bất Trị . Nhưng xem ra cũng chỉ là thùng rỗng kêu to . Ngay cả Dung Cà Chua mà còn chịu thua thì sao đối phó nổi đội GTT . Không hiểu Trần Đức Tuấn dựa vào cái gì mà dám lớn tiếng như vậy ?

Hầu như các lớp đã về gần hết . Lác đác trong sân trường chỉ còn lại vài người . Không phải mấy đứa chuyên lang thang tại các quán quà vặt thì cũng là bọn trực sinh . Đột nhiên hắn cảm thấy chóng mặt . Mắt hoa lên còn người vã mồ hôi như tắm . Tay chân hắn run lẩy bẩy như trúng kinh phong . Tim đập thình thịch ! Hắn bị ốm sao ? Không phải !!! Nguyên nhân khiến Tùng Baby trở nên bất thường là đây :

Một cô bé cỡ khoảng 15 hay 16 tuổi đang đứng trước cổng trường . Trước đây trong mắt hắn , Dung Cà Chua cũng được xếp vào loại dễ thương . Nhưng hôm nay Tùng Baby mới biết mình nhầm to . Cô bé đứng trước mặt hắn mới gọi là dễ thương . Mái tóc thề đen nhánh ôm gọn khuôn mặt trái xoan . Đôi má hây hây đỏ như hai quả đào chín . Chiếc miệng xinh xắn chúm chím như nụ hoa mới nở . Hắn nuốt nước bọt nghĩ thầm : Giá mà được cắn lên đôi má mịn màng đó thì tốt biết mấy !

Tùng Baby chăm chú nhìn người đẹp . Cô bé ấy đứng đây làm gì nhỉ ? Chờ người yêu sao ? Trời đất bỗng dưng mở ra toàn màu hồng trước mắt hắn . Người đẹp nở nụ cười làm người sống chết đi , người chết ... lồm cồm bò dậy và ... tiến về phía hắn . Tùng Baby thấy chân mình run bắn . Hắn không còn suy nghĩ nổi điều gì nữa . Lúc này nếu có người hỏi hắn 1 +1 bằng mấy thì chắc rằng hắn sẽ dõng dạc trả lời bằng 5 !!!

Hắn sung sướng dang tay sẵn sàng đón nhận người đẹp . Những tưởng nàng sẽ lao vào vòng tay của hắn và dệt nên một chuyện tình thơ mộng . Nhưng không ! Nàng lướt qua hắn cất giọng oanh vàng thỏ thẻ :

- Anh Dương ! Sao anh tan muộn thế ? Làm em chờ mỏi cổ ?

Sau lưng hắn vang lên giọng nói của thằng con trai mà hắn ghét nhất trên đời . Kể - từ - lúc - này !
- Anh phải trực nhật ! Giờ mới xong việc !

Người trong mộng của hắn thản nhiên khoác tay Nguyễn Đình Dương . Trông họ thân thiết cứ như một đôi vậy . Cả hai cười nói ríu rít không hay có một chàng khờ lần đầu biết đến tình yêu sét đánh . Lại bị sét đánh cháy khét lẹt !!!

*****

- Có việc gì mà em phải đến đón anh đí vậy ? Hắn hất hàm hỏi cô gái ngồi cạnh .

- Cha sợ anh bỏ trốn nên bắt em đến đón ! Cô gái mỉm cười đầy vẻ bí ẩn .

- Bỏ trốn ??? Sao anh phải bỏ trốn cơ chứ ? Giọng hắn đầy vẻ nghi ngờ .

- Vì anh sắp được gặp : Vợ - chưa - cưới - của - anh !!! Anh trai thân mến ạ !!!

- Cái gì ??? Vợ chưa cưới !!!

Tiếng hét của hắn thống thiết đến nỗi các thực khách còn lại của nhà hàng đồng loạt nhìn hắn như người hành tinh lạ . Các quý bà nhăn mặt ra vẻ khó chịu . Các quý ông gật gù đầy thông cảm . Bàn bên cạnh , Một cậu bé khoảng chừng mười tuổi quay sang hỏi cha mình :

- Cha ơi ? Sao anh ấy lại kêu lên như thế ? Anh ấy bị đau ở đâu phải không ? Hay cha gọi bác sỹ cho anh ấy nhé ?

Người cha vuốt đầu đứa trẻ thở dài :

- Giờ thì chúa cũng không cứu nổi cậu ấy nữa là ... bác sỹ !!! ( Amen !!! ^ ^ )

Nguyễn Đình Dương thấy lỗ tai mình lùng bùng . Con bé Hải Yến nói gì thế nhỉ ? Có phải nó nói đến từ " vợ chưa cưới " không ? Từ này nghe quen quen ! Hình như từ này đã tuyệt chủng từ thế kỉ 18 rồi mờ lị !!!

Dường như vẻ mặt hắn khó coi lắm thì phải ? Ngay cả nhỏ em gái chuyên lấy bất hạnh của kẻ khác làm niềm vui , lấy nước mắt của hắn làm nước ... rửa chân cũng phải cất giọng an ủi :

- Có gì to tát đâu anh ? Chỉ là có thêm 1 cô vợ chưa cưới thôi mà ???

Hắn nhăn nhó :

- Mày có ở địa vị tao đâu mà biết ? Tao mới có 16 tuổi ! 16 tuổi thôi !!! Mày hiểu không ???

- 16 tuổi thì đã sao ? Cha có bắt anh cưới ngay đâu mà sợ ?

- Mày nói dễ nghe nhỉ ? Giờ mà có một thằng chồng chưa cưới của mày lù lù mò tới xem ! Mày chả khóc thét lên ấy chứ ???

- Hê !!! Em có phải trưởng tôn như anh đâu ? Anh là cháu đích tôn của dòng họ nên cha mới ngủ ngày cày đêm , trằn trọc , lo lắng tìm cho anh một cô vợ như ý . Anh không biết ơn cha thì thôi lại còn ở đó mà trách móc ???

Hắn cười gằn :

- Trưởng tôn cái con khỉ !!! Nó có bán được xu mẹ nào đâu mà ham . Nếu mày thích tao sẵn sàng nhường lại !

- Nhường lại cái gì vây ??? Anh yêu ???

Thề có chúa !!! Cái giọng quen thuộc này dù có chui xuống lỗ hắn cũng không thể quên nổi ! Run rẩy nhìn về phía phát ra tiếng nói , hắn gào lên bi thảm lần thứ 2 trong ngày :

- Why ??? Tại sao lại là cô ???
- Mỹ Trang ???

- Tại sao không thể là em ??? Anh yêu ???

Cảnh vật trước mặt Nguyễn Đình Dương bỗng chao đảo . Kí ức 8 năm trước hiện về như mới hôm qua .

****

Tại khu vườn của Nguyễn Gia , có 2 đứa trẻ 1 trai 1 gái đang chơi đùa . Cả hai đều hết sức xinh đẹp . Cô bé trắng trẻo , mũm mĩm trông như một con búp bê . Còn cậu bé lại giống hệt một thiên thần . Cả hai làm khu vườn vốn đã sang trọng trở nên bừng sáng . Chúng mải mê chơi đùa nhưng chố chốc cô bé lại ngước mắt nhìn về phía cổng chờ đợi . Cô bé lo lắng hỏi :

- Anh Dương ! Sao giờ này ma - mi vẫn chưa về ?

- Em đừng lo ! Ma - mi bảo ăn tiệc xong sẽ về ngay . Chắc ma - mi mua quà cho chúng ta nên về muộn . Cậu bé an ủi .

Đang lo lắng , nhưng thấy anh mình nhắc đến quà , mắt cô bé liền sáng lên :

- A đúng rồi ! Chắc ma - mi đang mua quà cho chúng ta ! Ôi ! Con búp bê em mơ ước mãi !

- Em đã có cả bộ sưu tập búp bê còn gì ? Chất đầy 5 căn phòng mà chưa đủ sao ?

Cô bé bĩu môi :

- Anh chẳng biết gì cả ! Đây là con búp bê mới được sản xuất . Tên nó là Ngọc Lưu Ly ! Mắt nó được làm bằng 2 viên ngọc thật đó . Đẹp lắm ! Lớp em nhiều đứa có rồi . Ngay cả Lisa cũng mới được mẹ mua cho . chỉ mỗi em là chưa có thôi !

- Em toàn thích thứ vớ vẩn ! Anh thì chỉ muốn có bộ lắp ráp rô bốt mới nhất . Nếu hoàn thành nó sẽ to hơn cả người thật .

- To hơn người thật ? Cô bé tròn mắt . Nghĩa là nó to hơn cả anh sao ?

- Ừ ! Ghép xong nó sẽ to hơn cả anh . Cậu bé nói một cách hào hứng : Anh sẽ là người đầu tiên lắp ráp được nó .

Cô bé nhìn anh trai ngưỡng mộ :

- Nếu ghép xong anh cho em xem nha ?

- Ừ ! Anh sẽ cho em xem đầu tiên ....

Một chiếc BMW sang trọng từ từ đi vào . Cả hai nhẩy lên mừng rỡ :

- A ! Ma - mi đã về !!! Ma - mi đã về !!!

Chúng nhào vào lòng người đàn bà vừa bước xuống xe . Bà ta đã đứng tuổi nhưng có dáng vẻ của một mệnh phụ phu nhân .

Cô bé giọng đầy hờn giỗi :

- Sao ma - mi về muộn thế ? Ma - mi có mua quà cho con không ???

- Cả con nữa chứ ??? Cậu bé lanh chanh xen vào .

Người đàn bà mỉm cười :

- Ma - mi chưa mua được đồ mà các con thích nhưng ma - mi có món quà khác dành cho 2 con đây : Mỹ Trang !!! Cháu ra đây xem nào ???

Trước con mắt ngạc nhiên của cả hai , một bé gái mặc bộ váy màu đỏ xuất hiện . Con bé gầy gò ,xanh xao . Trông chẳng hợp với bộ váy tuyệt đẹp mà nó mặc chút nào . Toàn thân con bé thơm phức .

" Nó tắm bằng nước hoa hay sao ấy nhỉ ??? " Đình Dương nghĩ thầm . Chỉ duy có đôi mắt là đẹp . Nó nâu thẳm một cách kì lạ !

Hải Yến nhăn mặt . Rõ ràng cô bé mong chờ 1 con búp bê đẹp đẽ vậy mà ma - mi lại mang về 1 con bé đen đủi , xấu xí . Thật là bực mình !

Đình Dương nhìn con bé . Đôi mắt nâu tuyệt đẹp đã đánh bật ác cảm . Con bé sợ hãi nhìn anh em cậu . Đôi vai gầy khẽ run rẩy . Đình Dương chợt cảm thấy tội nghiệp . Cậu bước tới và xòe tay ra :

- Xin chào ! Anh là Nguyễn Đình Dương ! Chúng ta làm bạn nhé ???

Con bé cảm thấy rất căng thẳng . 2 đứa trẻ trước mặt quá xinh đẹp , quá rực rỡ . chúng có như những người khác ? Ghét bỏ nó ??? Con bé bấu lấy tay bà Nam . Bà ấy là người duy nhất đối xử tốt với nó . Còn 2 đứa con của bà ấy ? Liệu chúng có m**** mai hay chê cười nó không ??? Nó biết mình xấu xí . Nên đã tìm đủ mọi cách khiến mình trở nên xinh đẹp hơn . Váy áo sang trọng hay những đồ chơi đắt tiền không làm tình hình cải thiện . Các anh chị em họ luôn tìm cách sỉ nhục nó . Những đứa trẻ cha nó đưa đến thì chê cười m**** mai con bé . Không một ai muốn làm bạn với nó cả .

Khi thiên thần tóc đen chìa tay với nó . Con bé tưởng mình đang nằm mơ . Có thật là anh ấy muốn làm bạn với nó không nhỉ ??? Con bé ngước mắt nhìn thiên thần . Vẻ mặt của anh ấy không hề có vẻ dối trá . Nó rụt rè nắm lấy bàn tay đó . Bàn tay lạnh băng nhưng nó cảm thấy rất ấm áp .

- Em là Đoàn Mỹ Trang ! Có thật anh sẽ làm bạn với em không ???
Từ lúc đó , Mỹ Trang lúc nào cũng quấn quýt lấy Đình Dương . Bất kể cậu đi đâu , ở đâu . làm gì ? con bé cũng bám theo bằng được . Lúc đầu , Đình Dương chỉ cảm thấy buồn cười . Tự dưng lại xuất hiện một cái đuôi . Nhưng dần dần sự hiếu kì biến mất thay vào đó là nỗi khó chịu . Đình Dương bắt đầu cảm thấy ngột ngạt khi ở cạnh con bé . Cậu mới 8 tuổi . Lứa tuổi hiếu động và nghịch ngợm . Cậu cũng cần phải có không gian riêng của mình chứ ? Nơi ấy , những trò nghịch ngợm của lũ con trai luôn hấp dẫn cậu . Đình Dương chưa thể hiểu nổi những cảm xúc vớ vẩn của bọn con gái . Vậy mà con bé lúc nào cũng :

- Anh Dương !!! Trèo cây nguy hiểm lắm !!! Đi chơi búp bê với em đi ???

- Anh Dương !!! Ma - mi bảo anh dẫn em đi chơi ( Lại còn bắt chước gọi mẹ cậu là ma - mi n­ữa chứ ? Thật không thể chịu nổi !!! )

- Anh Dương !!! Chiếc váy mới của em có đẹp không ???

- Anh Dương ........................

..................................................

Hình như cậu đã cảm thấy hối hận khi làm bạn với con bé . Chưa dừng lại ở đó . Đình Dương chợt nhận ra có điều gì rất lạ đang xảy ra . Những đứa con gái xung quanh cậu - trừ con bé đột nhiên biến mất . Ngay cả những đứa mới hôm qua còn chơi với cậu rất vui vẻ thì ngay hôm sau đã làm như không hề quen biết . Cậu không thể hiểu chuyện gì đang diễn ra cho đến mùa hè năm lớp 6 .

Trường cậu tổ chức lễ hội . Các học sinh có thể khiêu vũ với nhau . Đình Dương đã mời Lisa - cô bé xinh xắn nhất khối lớp 6 đi cùng mình . Lisa là bạn từ nhỏ của 2 anh em . Cô bé chơi rất thân với Hải Yến và học cùng lớp với cậu . Tình cảm của cả 3 rất tốt cho đến khi Mỹ Trang xuất hiện . Lisa không còn chơi với Đình Dương nữa . Nhưng điều đó không quan trọng . Lisa đã nhận lời dự lễ hội cùng cậu . Từ giờ đến lễ hội còn 3 hôm nữa . Đình Dương chờ đợi trong niềm háo hức khôn tả .

Cuối cùng thì đêm lễ hội đã tới . 7h tối mới bắt đầu nhưng Đình Dương đã tới từ lúc 5h . Cậu rất hồi hộp ! Không biết Lisa sẽ diện bộ váy nào ? Cô bé rất biết cách ăn mặc . Và điều đó giúp Lisa luôn nổi bật trước đám đông .

Tuyết bắt đầu rơi !

Đình Dương nhìn vào trong trường . Lễ hội đã bắt đầu . Tiếng cười nói , tiếng nhạc xập xình đập vào tai cậu . Đình Dương sốt ruột nhìn đồng hồ .

- Tại sao giờ này Lisa chưa đến ? Chẳng lẽ Lisa không đến sao ??? Cậu tự hỏi rồi gạt phắt đi : Lisa luôn giữ lời hứa ! Chắc cô bé bận việc gì nên đến muộn chút thôi . Đình Dương tự an ủi mình và tiếp tục chờ đợi .

Những bông tuyết mỗi lúc một rơi nhiều . Tuyết đậu lên vai , lên tóc cậu trắng xóa . Cậu co ro ngồi trước cổng trường cho đến tận nửa đêm .

Kết thúc lễ hội . Bóng dáng Lisa vẫn không thấy đâu . Đình Dương lếch thếch trở về trong nỗi buồn vô hạn . Đầu cậu ong lên bao câu hỏi :

- Tại sao Lisa không đến ??? Tại sao Lisa lại đối xử với cậu như thế ???

Nhưng không có ai trả lời cho cậu cả . Một cảm xúc lạ lùng len nhẹ vào tim cậu bé . Đêm hôm đó Đình Dương không sao ngủ được .
Sáng hôm sau Lisa không đến lớp ! Đình Dương chợt cảm thấy lo lắng . Lũ con gái trong lớp hết nhìn trộm cậu lại xì xầm điều gì đó . Đình Dương phớt lờ tất cả . Có lẽ họ biết được Lisa cho cậu leo cây chăng ? Nhưng việc Lisa nghỉ học quả là bất thường . Đình Dương lại gần Nhược Lan - cô bé hay đi cùng với Lisa :

- Tại sao hôm nay Lisa không đi học ?

Nhược Lan nhìn cậu ngạc nhiên :

- Đình Dương !!! Cậu không biết thật hay giả vờ vậy ???

- Giả vờ cái gì ??? Cậu bực tức .

- Còn cái gì nữa ??? Hôm qua Lisa bị gãy chân . Cô ấy bị con nhỏ Mỹ Trang đẩy từ cầu thang xuống !

Đình Dương choáng váng :

- Nhược Lan không nói đùa chứ ??? Sao Mỹ Trang lại đẩy ngã Lisa chứ ??? Ai nói với cậu chuyện này ???

- Chẳng ai nói cả ! Chính mắt tôi trông thấy . Đình Dương ! Cậu cũng tội nghiệp thật ! Bất cứ đứa con gái nào ở cạnh cậu đều bị con nhỏ Mỹ Trang giở trò . Nó hại con nhà người ta thê thảm ! Nó đe dọa Lisa mấy lần rồi ! Nó bắt Lisa phải tránh xa cậu . Vì quá thích cậu nên Lisa đã bỏ ngoài tai . Hậu quả là hôm nay Lisa phải bỏ môn thi cuối cùng . Cô ấy đang nằm nhà với cái chân bó bột trắng xóa !

.............................

- Đó có phải là sự thật không ???

- Phải !!! Tất cả những điều họ nói đều đúng cả ! Đứa con gái mặc váy đỏ thản nhiên thừa nhận .

- Sao em có thể làm vậy ??? Họ đã làm gì em nào ??? Lisa đã đắc tội gì với em ??? Sao em lại hại cô ấy ??? Đình Dương hét lên giận dữ .

- Vì bọn họ dám đến gần anh ! Anh - là - của - em ! Em không cho phép bất kì đứa con gái nào cướp mất anh !!!

- Em điên rồi !!! Mỹ Trang !!! Anh không phải là con búp bê của em !!! Anh muốn làm bạn với ai là quyền của anh !!!

Đình Dương vội vã bỏ đi . Trong đầu cậu lúc này chỉ có duy nhất một ý nghĩ : " Phải trốn !!! Phải trốn thật xa khỏi con - người - này !!! Con nhỏ điên rồi !!! "

Nhìn bóng Đình Dương xa dần . Đôi mắt nâu chợt sũng nước :

- Sao lại là bọn họ ??? Tại sao không thể là em ????

******

Sáng nay lớp 11A5 có tiết kiểm tra toán . Thầy Thắng là giáo viên dậy giỏi của trường nhưng cũng rất nghiêm khắc . Thầy yêu cầu học sinh của mình phải có ý thức cao . Nhất là trong giờ kiểm tra . Trong giờ của thầy , đừng nói tới chuyện quay cóp bài hay làm việc riêng . Thầy sẽ phạt rất nặng .

Dung Cà Chua tuy rất giỏi các môn xã hội nhưng về mặt tự nhiên lại gần mù tịt . Giờ kiểm tra toán với nó là một cực hình . Hôm nay cũng không ngoại lệ . Sau hơn nửa tiếng vắt cạn kiệt mồ hôi và sức lực , nó mới làm xong 3/4 bài . Thở ra một hơi nhẹ nhõm . Con bé liếc mắt nhìn quanh lớp . Hà Điên hẳn là làm xong đầu tiên . Con nhỏ ngồi chơi với vẻ mặt phởn phơ . Thấy mà ghét !!! Dù mang danh Hà Điên nhưng con nhỏ cực thông minh . Nó thông minh đến nỗi không phải thi vào trường mà được tuyển thẳng . Da trắng , tóc nâu , hơi tây tây . Con bé cũng được coi là xinh xắn nếu không có bộ tóc cực ngắn lúc nào cũng chực xù lên như lông nhím . Có điều Hà Điên mắc phải một tật xấu nho nhỏ là : đam mê tiền !!!

Nếu trên đời này có Hội Những Kẻ Mê Tiền ? Nhất định Hà Điên phải làm hội trưởng . Nói như thế không có nghĩa là nhà nó nghèo ! Nhà Hà Điên cực giầu . Sống trong nhung lụa giầu sang , con bé bơi trong tiền nhưng không lúc nào thấy đủ ! Dung Cà Chua và Tùng Baby đã thân mến gọi nó là :

- Đai vô tiên ! Si vô tiên ( Điên vì tiền ! Si vì tiền ! Ối má ơi !!! ^ ^ )

Bất kể cái gì nó cũng có thể quy ra tiền . Như kiểu các cụ ngày xưa quy mọi thứ ra thóc !!!

Theo như lời giang hồ đồn đại thì lúc mới vào trường . Hà Điên đã khiến cho bà giám thị nổi tiếng ghê gớm trong trường ngất xỉu vì kinh hãi !

Chuyện cũng chẳng có gì to tát cả ! Đầu tiên bà ta hỏi nó :

- Tại sao em muốn học tại Ngôi Sao Phương Nam ?

- Vì trường này cho em học bổng . Đỡ - tốn - tiền !!! Hà Điên trả lời một cách tự tin .

Hơi choáng bà ta hỏi tiếp :

- Thế mục đích sống của em là gì ???

Không do dự con bé phán liền :

- Kiếm tiền !!!!

- Thế em thích cái gì nhất ??? ( nhăn mặt )

- Tiền !!!!

- Thế đối với cô ? Trên đời này cái gì là quan trọng nhất ??? ( đầy khó chịu )

Tỉnh bơ :

- Tiền chứ còn gì nữa ???

Giám thị lăn ra ngất xỉu .....

Đấy !!! Chuyện chỉ có thế ! Vậy mà hôm sau ai cũng gọi nó là Hà Điên . ( Ám chỉ con bé điên vì tiền ! )

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ