Polaroid
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Được làm công chúa - trang 1



Tác giả: papa_mama_1995 ( Y!M)


Post by : Vy


1 câu truyện bình thường như bao câu chuyện khác

“ Em ước em chỉ là 1 con pé bình thường, em ước em ko còn là công chúa, có lẽ như thế em, và anh nữa ... sẽ hạnh phúc hơn....”
“ Anh ko cần biết em là ai, anh chỉ biết rằng...--Anh yêu em--... Và cho dù thế nào đi nữa, anh sẽ ko bao giờ để mất em...”
“ Em luôn xem anh là một người bạn... Nhưng anh ko muốn như thế, anh muốn nhiều hơn thế...”
“ Anh ko cần hiểu điều đó, anh cũng ko cần phải quan tâm đến điều đó, nhưng anh cần biết: Anh sẽ phải thuộc về em”

Giới thiệu đôi nét: cả câu truyện sẽ đi theo nó_ một con bé có vẻ rất bình thường, nhưng số phận đã làm nó có 1 sự thay đổi bất ngờ: con bé có vẻ rất bình thường ấy sẽ ko hề bình thường nữa. Một nàng công chúa, một chàng hoàng tử----- liệu có thể đến với nhau... ......

CHAP 1
Mưa... Mưa... Mưa to quá!!!
Suốt hơn 2 tiếng đồng hồ, dưới cơn mưa ấy, nó vẫn cứ miệt mài đạp xe đi giao tới hơn 40 suất cơm hộp...
-Yeah! Yeah!!! Chỉ còn 1 địa chỉ nữa!!! Yeah hhh!_ Nó hét lên vì sung sướng.
-Rầm...rặc... rầm... ầm... ầm... mmmmm!_ Một hồi sấm khiến nó rụt cả người lại, nó nhảy vội lên xe và co cẳng đạp....

Số nhà 38_ Nhấn chuông_ Ko có một ai
Số nhà 38_ Cổng ko khoá_ Nó đấy vào, ngẩng đầu lên và:
-Biệt thự 5 tầng!!! Ax ax! Sống ở biệt thự 5 tầng lận mà cũng phải kêu cơm hộp! Ax, mình có nhầm ko ta???
Cửa mở, nó tiếp tục mở ra:
-Mẹ Năm ơi!!! Nhà kiểu gì mà đẹp dữ, toàn đồ trang trí xịn, ax ax!!!_ Nó: mắt chữ “O”, mồm chữ “A” suýt xoa ngắm nghía ( chưa bao giờ nó thấy nơi nào đẹp như nơi này_ Mặc dù sau này nó còn ko chỉ thấy mà sẽ đc làm chủ những nơi sang trọng hơn thế này nhiều)
Tất nhiên là nó ko biết trước được tương lai, và bây giờ cũng thế:
-Có ai ở nhà...í lộn... có ai ở biệt thự... àh không, có ai ở đây ko ạh? Tôi là người mang cơm hộp đến theo đặt hàng của quý khách có số điện thoại 0912144551, số nhà 38, đường XT, ... % # @ ! * ( $ # ^ ) &....
-Để cơm trên bàn, 15 phút sau tôi ra thanh toán_ Giọng của 1 thằng con trai cắt cái “ đụp” tràng diễn văn của nó.
100% là thằng đó đang tắm, nó nghe thấy tiếng vòi nước chảy. Là con trai sao? Tai nó có bị làm sao ko nhỉ? Đến 1 đứa như nó_ chính xác là 1 đứa con gái chính hiệu mà mỗi ngày chỉ cần mất 10 phút là ok xong chiện tắm rửa. Vậy mà: Một thằng con trai kêu nó đợi 15 phút để tắm...
-Ax ax! Người giàu có khác....Chẹp...._ Nó tặc lưỡi lẩm bẩm
Nó lóng ngóng nhìn xung quanh và bỗng nhiên:-Piano!!!
Nó thốt lên và lại mắt chữ “O”, mồm chữ “A” khi nhìn thấy 1 chiếc piano màu trắng đặt ngay bên khung cửa sổ...
Nó thik Piano lắm, ước mơ của nó là được trở thành 1 nghệ sĩ dương cầm mặc dù đây là lần đầu tiên nó ở 1 cự li gần với 1 chiếc đàn piano như thế này
Như là phản xạ, nó kéo ghế lại gần piano, khẽ chạm tay lên từng phím đàn và du dương du dương, tiếng nhạc vút lên trong trái tim của nó.....
* * * * *
15 phút trôi qua, 1thằng nhox đẩy nhẹ cửa phòng tắm đi ra. Khó có thể diễn tả nỗi ngạc nhiên trong đầu thằng nhox đó bởi vì, chưa bao giờ, chưa bao giờ thằng nhox thấy 1 cảnh tượng quá đỗi trong sáng ngây thơ nhưng vô cùng hài hước như thế này_ Một con bé đang đánh đàn piano rất say sưa; 2 mắt nhắm lại, đầu nghiêng nghiêng theo đôi bàn tay lướt nhẹ trên từng phím đàn nhưng lại... ko hề có 1 âm thanh nào được phát ra!!! ( Hoá ra là đang tự sướng thôi, ka ka, bùn cười quá àh)
Tuy nhiên, thằng nhox chẳng tỏ thái độ gì cả mà chỉ cất tiếng hỏi:
-Tại sao cô lại tuỳ tiện đụng vào đồ của người khác như thế?
Nó_ con bé đang “ say sưa đánh đàn piano” mắt chữ “O” mồm chữ”A” giật mình quay lại:
-Tôi....
-Hết bao nhiêu tiền chỗ cơm này?
Ax ax, tưởng sau đây sẽ là 1 tràng tính sổ với nó nhưng ai ngờ thằng nhox chuyển đề tài nhanh dữ, đúng là người đâu mà kì cục hơn cây gỗ mục....
-Thưa anh! Loại cao cấp giá.....!!!!_Nó bỗng nhiên sững lại, chết lặng 1 hồi bởi vì thằng nhox trước mặt nó quá đẹp trai!!!
-Bao nhiêu? Sao cô cứ nhìn chằm chằm tôi vậy?
-Là một...một... một triệu... í lộn một trăm hai mươi ngàn!!!
Thằng nhox để tiền trên bàn, đi vào trong. Nó vội vàng cầm lấy tiền mà thằng nhox để lại, đang định đi về thì:
-Cô định đi đâu? Cô làm dơ hết đồ đạc nhà tôi rồi định bỏ đi luôn àh? Khăn đây, lau sạch đi rồi mà đi...
“ Mẹ Năm ơi!!! Chết con rồi!!!”_ Bây giờ nó mới biết lúc bước vào căn nhà này, nó mặc áomưa ướt nhèm, giầy thì nhem nhuốc vì bùn đất.
Mặt nó méo xệch đi và miễn cưỡng đón nhận chiếc khăn từ thằng nhox
“ Hôm nay thật là 1 ngày xui xẻo!!! Tại sao mình có thể ngu ngốc như vậy cơ chứ!!! Mẹ Năm ơi con khổ quá...”_ Nó
* * * * *

-Phù! Cuối cùng thì cũng đã xong hết mọi công việc! Yeah!
Nó thở phào nhẹ nhõm đóng cánh cổng của căn biệt thự số 38 lại, đang chuẩn bị lên xe thì bỗng, tiếng đàn piano thật sự vang lên, nó đứng lại, ghé tai vào bên trong và lắng nghe... Một bản nhạc đã níu chân nó lại_ một thứ âm nhạc dịu dàng và êm ái lại vút lên trong nó... Mặc cho mưa vẫn cứ rơi, rơi mỗi lúc 1 nặng hạt. Nó vẫn đứng đó và lắng nghe, một cảm giác gì đó khẽ xuất hiện trong nó....
CHAP 2
Sáng hôm sau, tại nhà của nó:
-Một, hai, ba!
-Chuột máy Mi Ni mau dậy điiii!!!
-Một, hai, ba!
-Chuột máy Mi Ni mau dậy điiii!!!
-Một, hai....
-Mẹ Năm...ăm...mmm!!! _ Nó hét lên_ Con sẽ dậy!!! Nhưng mẹ và dàn hợp ca kia có thể dẹp ngay cái bài ca “Đánh thức Mi Ni” kia được không...ông..ggg????!!!
-Không bao giờ, không bao giờ!!!_ Cả dàn hợp ca lại cùng đồng thanh

------------------------------------

Profile
Nó_ Tên họ đầy đủ là: Lí Mĩ Mi Ni!!!
Nó: học lớp 11_ tuổi 17
Nó là trẻ mồ côi, nó sống trong 1 gia đình gồm có 11 thành viên: Nó và 8 đứa trẻ mồ côi( kém tuổi nó) + Mẹ Năm là mẹ nuôi của tụi trẻ và là mẹ ruột của 1 thằng bạn = tuổi nó
Tính cách thật thà tốt bụng ( đôi khi nói hơi nhiều và nhiều lúc rất ngốc nghếch).
Nó xinh, hay nói cách khác nó sở hữu 1 vẻ đẹp thánh thiện và luôn luôn “Em đẹp ko cần son phấn”
Nó yêu Piano, ước mơ thầm kín của nó là có được 1 chiếc đàn piano. Nhưng với cuộc sống ko khá giả gì của 1 con bé mồ côi, nó luôn tự biết đó chỉ là ước mơ
----------------------------------------

Hôm nay là chủ nhật, như thường lệ nó lại cùng Nhất Nam_ con trai ruột của mẹ Năm đi làm thêm ( ngày nào 2 đứa cũng đi làm thêm hết nhưng hôm nay là chủ nhật nên đi chung):
-Trần Nhất Nam! Hôm nay cho tôi đổi xe với ông nha_ Nó( Mi Ni) tỏ vẻ van nài Nhất Nam
-Đừng có ngủ mơ mà đeo nơ cho bò như thế:D_ Nhất Nam
-Xí! Hông cho đổi thì thôi! Chẳng cần nữa!!!
-Sao hôm nay chuột máy Mi Ni dễ giận dỗi thế... ka ka ka
-Mẹ Năm ơi!!! Tại sao mẹ lại đặt cho con cái tên kì cục như thế này cơ chứ!!! Hu hu, con bắt đền đấy...
Nó hét lên rồi trèo lên xe đạp thẳng, Nhất Nam vội đuổi theo:
-Thôi! Ko chọc bà nữa, hôm nay bà làm ở đâu? Chỗ cũ hả?
-Cũ cái mốc xì! Hôm trước tôi làm phục vụ ở nhà hàng Big Big, thấy chị phục vụ bàn bên cạnh lỡ tay làm rớt đồ uống ra áo một ông khách, ông khách liền vung tay tát chị ấy 1 cái in cả dấu, sau đó còn dúi đầu chị í xuống, tôi tức quá hất cả đĩa thức ăn vào mặt ông ta + tặng cho ông ta 1 cái tát --> Bị đuổi, hôm nay phải đi kiếm việc mới nè...:(
-Chậc! Có cần tôi đi với ko?
-Thôi khỏi, tự tôi lo được rồi
Nó quay xe rẽ hướng khác, Nhất Nam định đuổi theo nhưng
-Anh Nhất Nam! Anh Nhất Nam!!!
Từ trên ô tô, một đứa con gái đỏng đảnh chạy ra. Đó chính là Chi Vân, hay đúng hơn là Vân “Chảnh”_ biệt danh mà Mi Ni và Nhất Nam đặt cho. Vân bồ kết Nhất Nam đã từ lâu ơi là lâu, gia đình thuộc loại khá giả, gương mặt xinh xắn, có nhiều vệ tinh lẽo đẽo đi theo nhưng lúc nào cũng chỉ love Nhất Nam:
-Anh Nhất Nam!!! Nhớ anh quá àh!!! Hôm nay anh đi làm thêm àh?
-Uh`!
-Chắc mệt lắm phải ko?
-Uh`!
-... % # @ ! * ( $ # ^ ) &....
-Xì top!!! Ko có chuyện gì thì tôi đi làm nha:D_ Nhất Nam chuẩn bị chuồn lẹ
-Khoan! Sao lại ko có chuyện gì! Người ta quan tâm đến anh mà...
-.....Àh àh uh`!!! Tôi hiểu mà, thôi nha!!!
-Khoan!_ Chi Vân giữ xe Nhất Nam lại, sau đó lôi từ trong túi ra 1 túi kẹo mút Chupa Chups:
-Em cho anh nè! Hôm trước em thấy anh ăn, chắc anh thik nên em tặng anh, vị ngọt của cây kẹo cũng như vị ngọt của tình cảm em dành cho anh...
Nhất Nam nhận lấy cái túi kẹo, thực ra cậu ta cũng chẳng thích gì kẹo, nhưng vì Mi Ni cực thích Chupa Chups nên mới...
-Uh` uh`!!! Thank you vinamilk_ Sau đó Nhất Nam nhảy vội lên xe đi luôn vì sợ bị Chi Vân giữ nữa
-Anh Nhất Nam! Bi bi! Em yêu anh... I love you! Ngọ ái nỉ!!! Chụt chụt... chụp...paaa... _ Chi Vân vẫy tay theo, giơ 2 tay hình trái tim và ko quên gửi theo Nhất Nam một nụ hôn gió!!! ( Chịu hết nổi)
“Ha ha!!! Chàng đã nhận kẹo của ta, như đã nhận tình yêu của ta! Ha ha!!!”_ Chi Vân thầm nghĩ, nhưng nhỏ đã nhầm to rồi, lúc nào trong trái tim của Nhất Nam cũng chỉ có 1 người duy nhất....
CHAP 3

Mi Ni đạp xe lòng vòng khắp mấy con phố, nhưng nó chẳng tìm công việc nào cả.
Mệt quá! Dựng xe, nó ngồi vào 1 chiếc ghế đá và mơ mộng nghĩ về tiếng đàn piano của thằng nhox đẹp trai_ thằng nhox mà tối hôm trước nó đã đến và giao hộp cơm cuối cùng...
Tiếng đàn ấy cứ bay bổng bên tai nó, nó rẩt muôn được nghe lại bản nhạc ấy, nghe thêm 1 lần, àh ko 10 lần, àh ko càng nhiều lần càng tốt

-Cướp! Cướp! Ăn cướp!!!_ Tiếng hét thất thanh của một người phụ nữ như làm nó rơi từ trên mây xuống dưới mặt đất.
Phản xạ, nó trèo lên xe....
Chưa đầy 2 phút rượt đuổi, kẻ xấu đã bị nó tóm gọn ( Đỉnh chưa)
-Mẹ Năm ơi!!! Mới nhỏ thể này mà đã đi ăn cướp của người khác rồi sao nhox?_ Nó: Mắt chữ “O”, mồm chữ “A” nhìn thằng bé khoảng chừng 7-8 tuổi quần áo xộc xệch, mặt mũi lem luốc tay cầm chiến lợi phẩm là 1 cái túi xách hàng hiệu LV.
Người phụ nữ bị cướp chạy đến, bà ấy giật lại cái túi và vội vàng mở ra kiểm tra:
-May quá! May quá! Trong túi có 1 thứ rất quan trọng, may mà ko bị mất, may quá!
Sau đó, bà ấy liền quay sang nhìn thằng bé ăn cướp, Mi Ni thấy thế liền vội vàng:
-Cô ơi! Thằng bé này còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, cô bỏ qua cho nó lần này đi cô...
Nghe vậy, người phụ nữ liền mỉm cười và lôi từ trong túi ra 1 cái bánh đưa cho thằng bé:
-Cho cháu đấy, chắc đói lắm phải ko? Lần sau đừng đi ăn cướp của người khác nữa nha, ăn trộm ăn cướp là lỗi lầm lớn nhất của con người đấy! Rõ tội, con cái nhà ai mà....
Thằng bé đón lấy cái bánh rồi bỏ chạy
-Cô thật là tốt bụng_ Mi Ni
-Ko đâu! Chính cháu đã nói giúp thằng bé với cô mà,cháu mới là người tốt bụng chứ!
-Hi Hi! Zậy 2 đứa mình,... í lộn..., 2 cô cháu mình cùng là người tốt bụng
Người phụ nữ khẽ mỉm cười, sau đó như nhớ ra điều gì đó bà liền nói:
-Àh! Cháu đạp xe đuổi theo thằng nhỏ chắc mệt lắm, cô mời cháu đi uống nước nha!
-Dạ... ơ... Ko mệt, cháu ko mệt, ko cần đâu ạh!( Còn khách sáo nữa)
Ko cần để í đến những lời nó nói, người phụ nữ kéo nó vào 1 nhà hàng gần đó....
* * * * *
-Cháu tên gì_ Người phụ nữ hỏi nó
-Dạ, cháu tên là Mi Ni ạh!_ Nó trả lời
-Tên của cháu đặc biệt thật đấy_ Người phụ nữ khẽ mỉm cười( trông very hiền hậu)
“Mình biết kiểu gì cô ấy cũng nói thế mà, mẹ Năm ơi, hu hu con bắt đền mẹ đấy! Con muốn đổi tên hu hu!!!”
Và sau đó, 2 người đã ngồi nói chuyện rất lâu, rất hợp nhau. Nhưng, một lúc sau nó chợt nhìn đồng hồ và :
-Chết! Cháu phải đi rồi cô ạh!
-Cháu phải đi đâu?
-Cháu phải đi kiếm việc làm...!!!
Ax, người khác hỏi gì đều trả lời thật thà và ko cần suy nghĩ, đó chính là tính cách của nó. Tưởng như vậy có thể khiến nó gặp nhiều rắc rối và xui xẻo nhưng xem ra trong trường hợp này lại xảy ra tác dụng khác:
-Cháu đang tìm việc làm àh? Vậy ở lại chỗ cô làm nha, làm phục vụ ở nhà hàng này, ổn chứ?
-Nhà hàng này là của cô sao? Cô nhận cháu thật sao?_ Nó mắt chữ “O”, mồm chữ “A” ko tin vào tai mình nữa
-Uh`! Nhà hàng này là của cô, cô nhận cháu làm. Sao? Cháu ko muốn sao?
-Ko, ko! Cháu muốn, cháu đồng ý cả 2 tay luôn!!! Thank you ý nhầm cháu cảm ơn cô, cô đúng là 1 người tốt bụng!!!_ Nó toe toét miệng ra cười vì vui quá...

Và nó bắt đầu làm việc ở nhà hàng đó từ hôm ấy, và có nằm mơ nó cũng ko thể ngờ những thay đổi lớn của cuộc đời nó cũng sắp bắt đầu từ hôm ấy.
* * * * *
7h tối hôm ấy, nó được nghỉ về nhà...
Tối+ Lạnh, nó đạp xe chầm chậm trên đường và suy nghĩ lung tung
Chợt, nó bỗng nghĩ tới tiếng đàn piano, nó đắn đo suy nghĩ, nó rất muốn được nghe lại tiếng đàn ấy, có nên ko nhỉ? “Cầu trời hôm nay vẫn sẽ như hôm qua”_ Nó thầm ước rồi đạp xe đến số nhà 38_ Nơi có sự du dương và êm ái của tiếng đàn piano...

Số nhà 38, nó dừng xe, nép mình vào mái hiên, thật may mắn là hôm nay vẫn như hôm qua, tiếng piano vẫn đang vang lên, vẫn bản nhạc ấy, vẫn bản nhạc êm ái và du dương ấy. Nó nép gần vào bên trong, tiếng nhạc như giúp nó cảm thấy ko còn giá lạnh....
* * * * *
Từ sau bữa đó, như một quy luật, lúc nào đi học hay đi làm về là nó lại ghé qua căn biệt thự số 38, nép vào mái hiên để được lắng nghe âm hưởng mà nó cho là tuyệt diệu nhất trên đời....
CHAP 4

Lại một ngày chủ nhật nữa, nó đến làm thêm tại nhà hàng Windy , nó đã nhớ được tên của nhà hàng và tên của người phụ nữ tốt bụng cho nó việc làm, tên bà là Vũ Mai. Bà Vũ Mai cũng thường xuyên ghé qua nhà hàng, dường như giữa bà và nó, có 1 thứ tình cảm tiềm ẩn gì đó mà mỗi khi gặp mặt đều cảm giác rất thân quen, rất gần gũi...

-Mi Ni! Mang cho khách ở bàn số 9 một cafe sữa...
-Yes! Có ngay đây ạh!
“Bàn số 9 ở đâu ta??? A ha!!! Đây rồi”:
-Thưa quý khác, cafe của quý khách đây ạh...zzzz
-Cô làm nhiều nghề nhỉ_ Vị khách gọi cafe sữa nhìn Mi Ni cười
-.....????_ Nó: mắt chữ “O”, mồm chữ “A” nhìn vị khách: “Trông quen quen, nhưng mà lạ hoắc àh!!!!(pó tay), mình đâu có biết người nào đẹp trai như thế này???”__ (làm sao lại ko biết người nào đẹp trai, chẳng phải nó có biết 1 thằng nhox cực đẹp trai, thằng nhox mà nó từng đến giao cơm hộp, thằng nhox ngày nào vào buổi tối cũng đánh đàn piano và ngày nào nó cũng đến nghe đó sao---> Đúng là cái đồ đãng trý)
-Cô quên đàn piano và hộp cơm vài tuần trước từng mang đến cho tôi rồi sao?
“Đàn piano + cơm hộp!!! Chính là anh ta!!! Số nhà 38, tại sao anh ta vẫn còn nhớ mình nhỉ???”_ Cuối cùng thì cũng đã nghĩ ra.....zzzz
Nó “ A a ơ ơ ô ô ....” một hồi rồi bối rối quay đi vào
Chợt, chuông điện thoại của thằng nhox (vị khách) ấy reo lên:
-Alô!
-Alô! Cậu àh? Tôi gọi điện cho cậu để xin phép được nghỉ việc
-Bác nói gì?
-Tôi xin nghỉ việc thưa cậu... tôi ko ở lại chăm sóc cho cậu được nữa, mong cậu....
-Đến bác cũng bỏ tôi đi sao?
-Con trai tôi đã trở về, nó bảo sẽ chăm sóc cho tôi...
-Tôi hiểu rồi_ Và thằng nhox cúp máy
Chắc hẳn chúng ta đang tò mò ko biết thằng nhox ấy là ai, và đây
Profile
Thằng nhox họ tên đầy đủ là:
Hoàng Trấn Nam Nam
Học lớp 11: tuổi 17
Tính cách: lạnh lùng
Thân thế: là người thừa kế của 1 tập đoàn lớn+ một số tài sản lớn lớn lớn.....zzz
Piano là 1 phần cuộc sống của thằng nhox
Thằng nhox ko thích sống với pa pa nên từ lúc 10 tuổi đã một mình sống ở 1 căn biệt thự 5 tầng( số nhà 38)

----------------------------------------

Cú điện thoại vừa rồi là của người giúp việc nữ 45 tuổi làm việc cho thằng nhox từ lúc thằng nhox 10 tuổi. Bà xin phép được nghỉ việc và dĩ nhiên, thằng nhox cần phải thuê 1 người mới. Và định mệnh đã để thằng nhox( Nam Nam) gặp nó( Mi Ni):
-Phục vụ!_ Thằng nhox vẫy tay và nó lật đật chạy lại:
-Thưa quý khách! Quý khách cần gì ạh?
-Cô có biết làm việc nhà ko?
-Có biết( Trả lời thế này là ko thật thà đó àh nha, tuy từ nhỏ Mi Ni đã mồ côi và phải sống cơ cực nhưng nó luôn rất vụng về hậu đậu trong những công việc nhà...zzz)_ Có biết! Có chuyện gì ko ạh_ Nó tiếp tục
-Cô có muốn có thêm việc làm nữa ko?
-Có, muốn chứ!_ Hai mắt nó tròn xoe nhìn thằng nhox
-Vậy làm người giúp việc cho tôi?
-Làm người giúp việc? Nhưng anh có thể cho tôi thời gian đi học đc ko?
-Hàng ngày sau giờ học đến nấu cơm dọn dẹp cho tôi, chỉ cần thế
-Chỉ có thế?_ Mắt nó càng tròn_ Tôi đồng ý cả 2 tay luôn_ Nó
-Ùhm! Thế thì tối nay đến số nhà 38 bàn thêm_ Nói xong, thằng nhox để lại tiền thanh toán li cafe và đi ra khỏi nhà hàng để lại nó toe toét miệng cười vì sung sướng. Nó vui lắm, làm người giúp việc cho thằng nhox ấy sẽ có thêm tiền và quan trọng hơn là sẽ có thể dễ dàng nghe được tiếng đàn piano mà mỗi ngày nó luôn nghĩ tới...zzz

* * * * *
Mi Ni quay số gọi về nhà:
-Alô!
-Alô! Mìn hả? Chị Mi Ni đây!!!
-Ko ! Là Nhất Nam, Trần Nhất Nam đẹp trai đây!!!_ Chậc, té!!!
-Ax, ớn quá àh! Mẹ Nam đâu, cho tôi gặp?_ Nó ra bộ chọc Nhất Nam
-Gặp làm gì hả chuột máy?_ Nhất Nam
-Cứ cho tôi gặp đi!!!_ Nó
-Ko nói ko cho gặp!!!!!_ Nhất Nam
-Ông cứ lằng nhằng như thế tôi bắn pằng pằng chết luôn bi giờ!_ Nó
-Đã thế ko cho gặp nữa...ka ka... tôi thách bà bắn được tôi đấy!_ Nhất Nam
-Xí! Ko cho gặp thì thôi, bảo với mẹ Năm ko cần chờ cơm tôi đâu, tối nay tôi có việc về trễ!
-Việc gì hả?
-Cụp, tút... tút... tút... tút... út út..ttt!
Nó cúp máy luôn, chẳng để cho Nhất Nam hỏi thêm gì: “Cô ấy thì có việc gì để mà về trễ cơ chứ???”
-Mẹ Năm ơi!!!_ Nhất Nam la toáng lên
-Ơi! Gì thế con trai?
-Mi Ni bảo có việc về trễ, nên cả nhà cứ ăn cơm trước
-Uh`!
-Mẹ Năm ơi!_ Nhất Nam chạy xuống bếp_ Cho con hỏi cái này!
-Hỏi gì thế con trai???
-Có thật là Mi Ni ko phải là con ruột của mẹ ko, có thật là cô ấy và con ko có 1 cái quan hệ huyết thống gì ko???_ Nhất Nam nghiêm chỉnh
-Cái thằng nhỏ này! Hỏi câu này có biết là lần thứ bao nhiêu rồi ko?_ Mẹ Năm gõ đầu Nhất Nam rồi giơ cái đũa bếp lên_ Mẹ thề với cái đũa bếp này là Trần Nhất Nam và Lí Mĩ Mi Ni ko có 1 chút xíu xiu anh em họ hàng gì hết, được chưa??
-Thế sao nhiều lúc mẹ thương cô ấy còn hơn cả con_ Nhất Nam
-Ơ hay cái thằng nhỏ này, mẹ thương cả 10 đứa ko 1 chút xíu thiên vị, chỉ được cái hay ghen tị_ Mẹ Năm dúi đầu iu Nhất Nam, bỗng một lũ trẻ con cắp cặp sách nhao nhao xông vào:
-Con chào mẹ Năm! Chào anh Nhất Nam mèo máy Mìn đi học về!
-Báo cáo mẹ Năm, Bom đã về!!!
Tiếng nói của lũ trẻ vang vang lên trong căn nhà nhỏ....
CHAP 5

Tại số nhà 38, biệt thự của Nam Nam( thằng nhox):
-Lí Mĩ Mi Ni, còn anh?_ Mi Ni tự giới thiệu
-Cô ko cần phải biết tên tôi_ Thằng nhox nói cái làm cụt cả hứng của nó
-Ko! Tôi muốn biết, ai đời có người làm nào ko biết tên của ông chủ...zz
-Ở đây có, cô ko cần thiết phải biết!_ Thằng nhox nhún vai
-Sao lại ko cần thiết, anh ko cho tôi biết tên, tôi ko biết phải gọi anh = cái gì cả_ Nó
-Tuỳ cô_ Thằng nhox
-Anh nói thế, zậy từ nay tôi sẽ kêu anh là ... là...( đang suy nghĩ đấy)... là .. a ha... là ông chủ củ tỏi. Đừng có mà từ chối nha bời vì anh ko chịu nói tên cho tôi biết, hơn nữa trên áo của anh có in hình củ tỏi kìa... ka ka!!!
Thằng nhox ( Nam Nam) khẽ cười vì mức độ ngố của Mi Ni. Thực ra là trên áo của thằng nhox có in hình 2 chiếc bình màu trắng, vậy mà Mi Ni có thế nhìn ra đó là 2 củ tỏi!!! --> pó tay!!!...zzz
-Tuỳ cô! Ngay hôm nay cô có thể làm việc được ko? Tôi đói rồi!_ Thằng nhox
-Làm việc? Làm việc gì cơ, anh đói thì liên quan gì tới tôi!!!
-Tôi đói rồi, cô có thể đi nấu cơm cho tôi ăn đc ko?_ Thằng nhox nhắc lại( Mi Ni đúng là cái con chuột máy chậm hiểu nhất thế giới)
-À, ờ ờ!!! Tôi đi làm ngay thưa ông chủ củ tỏi...zzz!!!
Nó bỏ cặp sách xuống và đi rẽ sang trái
-Cô định đi đâu đấy? Thằng nhox
-Tôi đi nấu cơm thưa ông chủ củ tỏi!
-Cô định nấu cơm trong nhà vệ sinh àh? Phòng bếp ở hướng này cơ mà_ Thằng nhox chỉ tay sang phải....
-À, ờ ờ..._ Đúng là nó ngốc thật, từ trước đến nay Nam Nam đã nhìn thấy rất nhiều đứa con gái ngốc, nhưng đều là giả vờ ngốc để được thằng nhox chú ý. Nhưng đúng là người giúp việc mới của thằng nhox ngốc thật, nó khác với tất cả những đứa con gái thằng nhox từng gặp...
* * * * *
Vào bếp chưa đầy 30 giây, Mi Ni bỗng lật đật chạy ra:
-Ông chủ củ tỏi! Trong bếp ko có 1 thứ thứ gì cả, thế thì tôi nấu ăn làm sao được???
-Cô tự đi mua về mà nấu_ Thằng nhox
-Vâng! Àh ko, tối rồi thì còn ai bán nữa mà mua_ Nó
-Tôi ko cần biết, cô tự lo lấy_ Thằng nhox lạnh lùng nói với nó.

Nó lại lủi thủi đi vào bếp, lần này chưa đầy 15 giây lại lật đật chạy ra:
-Ông chủ củ tỏi, tôi đã nghĩ ra cách. Nhưng mà nếu bây giờ tôi kêu cơm hộp thì ông chủ trả tiền hay tôi trả tiền zạh?_ Hoá ra cách của nó là kêu cơm hộp.... nản
-Tôi chán ghét ăn cơm hộp rồi! Nếu hôm nào cũng kêu cơm hộp thì tôi thuê cô làm gì?_ thằng nhox nổi cáu
Nó lại tiếp tục lủi thủi đi vào bếp: “Anh thuê tôi để còn dọn nhà nè, lau nhà nè,... còn ối việc để làm chứ riêng gì nấu cơm...”
Và lần này, chưa đầy 5 giây sau đó, nó lại chạy ra:
-Ông chủ củ tỏi! Đợi tôi 20 phút, tôi sẽ mang đến cho anh hương vị not cơm hộp_ Nó vừa nói vừa vội vàng chạy đi ra cửa....

* * * * *
-Mẹ Năm, mẹ Năm!!!_ Mi Ni thở hổn hển chạy vào nhà
-Mi Ni àh? Sao bảo về trễ, vừa lúc mẹ mới dọn cơm, vào ăn luôn đi con!
-Ko! Con ko ăn đâu, con vội lắm! Mẹ lấy cho con ít cơm, ít thức ắn, àh ko nhiều nhiều cơm lên 1 chút
Vừa lúc Nhất Nam cũng ở đó:
-Bà lấy cơm đi làm gì thế chuột máy!
-Lấy làm gì ko cần ông quan tâm!!!
Hai đứa sắp sửa cãi nhau thì mẹ Năm đưa đồ cho Mi Ni, nó vội vã chạy biến đi luôn, mẹ Năm gọi theo:
-Chạy từ từ thôi con!!
-Vâng! Con biết rồi thưa người phụ nữ tuyệt vời nhất trên đời!_ Nó lá ối lên......
* * * * *

Đúng 20 phút sau (thực ra là khoảng 19 phút mí chục giây gì đó), nó trở lại biệt thự số 38:
-Tèn tén ten ten ten! Ông chủ củ tỏi chuẩn bị ăn cơm!!!!
5 phút sau, tại phòng ăn, sau khi đã dọn ra hết đồ ăn, Nam Nam và Mi Ni cùng ngồi vào bàn:
-Cô ăn cùng tôi sao_ Nam Nam ngạc nhiên
-Uh`! Tất nhiên, tôi cũng chưa ăn cơm mà! Nè, xúc cho ông chủ củ tỏi bát cơm đầy ú luôn nè_ Vừa nói, nó vừa đưa cho thằng nhox bát cơm
-Măm măm, ục ục, chẹp chẹp,.... ủa!!! Ông chủ mau ăn đi chứ, nhìn gì mãi thế, ngon lắm đấy, đừng xem xét bề ngoài mà đã vội đánh giá chất lượng, đây đều là những món ăn do mẹ Năm của tôi làm đấy! Còn ngon hơn cả đồ ăn ngoài nhà hàng...
Nam NAm nếm thử, đồ ăn tuy hết sức bình thường( canh ngót, đậu phụ rán, thịt lợn kho, dưa chua muối,...) nhưng lại nóng sốt mang đến cho thằng nhox cảm giác kì lạ, chắc có lẽ đây là hương vị của gia đình: Lần đầu tiên 1 người giúp việc ngồi ăn cùng, thậm chí là ăn hết cả phần của Nam Nam đã mang đến cho thằng nhox 1 cái gì đó thật ấm áp, 1 sự ấm áp mà đã từ lâu thằng nhox ko còn có đc...
* * * * *
Ăn cơm xong, dọn dẹp xong, Mi Ni định về nhà nhưng nó vẫn cảm thấy thiếu mất thứ gì. Có lẽ là tiếng đàn piano...
“Tại sao hôm nay anh ta ko đánh đàn, mọi ngày đứng ngoài mình vẫn nghe được tiếng đàn, sao hôm nay được vào trong nhà lại ko nghe gì nữa là sao???”_ Nó nghĩ thầm, chợt, Nam Nam bỗng lên tiếng:
-Có phải cô đang muốn nghe tôi đánh đàn piano ko?
-Đúng!!! Àh àh đâu có, thôi tôi về đây bi bi ông chủ củ tỏi nha!_ Nó vội vã ra cửa.
-Nếu ko muốn sao tối nào vào lúc tôi đánh đàn cô cũng đều đứng ngoài cửa nhà tôi?_ Thằng nhox
Nó: mắt chữ “O”, mồm chữ “A” quay lại nhìn chằm chằm zô thằng nhox: “Tại sao anh ta lại biết, why? why????”
-Cô đang nghĩ vì sao tôi lại biết có phải ko?_ Thằng nhox đoán trúng ý nó rồi_ Ở ngoài cổng của biệt thự có lắp camera, vì thế nên ngày nào cũng nhìn thấy cô, vì thế nên tôi mới nhớ ra được cô lúc ở nhà hàng Windy...
Mắt nó tròn xoe, nó ko nói được gì cả, và thằng nhox cũng ko nói gì nữa mà ngồi xuống bên chiếc đàn piano màu trắng... Một bản nhạc thân quen với nó lại vang lên, trong giây phút ấy, dường như nó đã để ý nhiều hơn tới thằng nhox chứ ko phải là tiếng đàn... Ôi ôi ôi, thằng nhox đánh đàn mới nhẹ nhàng làm sao, nó cảm thấy một cảm giác gì đó rất lạ len lỏi vào tim nó... rất lạ... rất lạ....
CHAP 6
Sáng hôm sau, tại nhà của nó:
-Xong chưa hả công chúa, đi học thôi!!!_ Nhất Nam
-Xong rồi đây! Ủa??? Sao hôm nay kêu tôi công chúa zạh?_ Mi Ni vội vàng dắt xe đạp từ trong nhà chạy ra
-Thấy tính bà cứ như công chúa ấy, nên tôi kêu công chúa_ Nhất Nam cười đểu
-Tính công chúa??? Èo, thấy mà ớn....Á à, mà hôm nay tôi còn quên chưa tính sổ ông_ Nó leo lên xe
-Tính sổ chiện gì chớ?_ Nhất Nam
-Chiện ông dám tham gia vào dàn hợp ca “Đánh thức Mi Ni” của mẹ Năm, có thêm giọng bò tót của ông, tôi ù ù hết cả tai rồi nè!_ Nó lườm Nhất Nam
-Ka ka.... Ko dùng cách ấy! Bà đi học muộn luôn àh_ Nhất Nam
-Xí_ Nó
-Àh mà này, tối qua bà đi đâu mà về trễ thế!_ Nhất Nam tò mò hỏi
-Tôi đi làm thêm
-Làm thêm gì mà muộn thế
-Làm gì kệ tôi, ko cần ông quan tâm... lè_ Nó lè lưỡi nhìn Nhất Nam rồi phóng xe lên trước
* * * * *
Tại trường học của Nhất Nam và Mi Ni( trong 1 giờ ra chơi):
-Anh Nhất Nam!!!! Anh Nhất Nam
-????_ Nhất Nam ớn cả sống lưng khi nghe thấy mấy tiếng gọi tên mình ngọt ơi là ngọt....
-Anh Nhất Nam yêu quý của em, em cho anh cái này này!!!_ Chi Vân đỏng đảnh chạy lại chỗ của Nhất Nam và giơ ra 1 cái túi, cùng lúc đó Mi Ni cũng xuất hiện, nó nhìn cái túi mà:
-Trùi ui!!! Chupa Chups!!! Vân “chảnh”, í lộn... Chi Vân xinh xắn cho tôi cho_ Nó với cái vẻ mặt van nài nhìn Chi Vân
-Tôi chỉ cho anh Nhất Nam thôi_ Chi Vân quay lại lườm Mi Ni một cái với vẻ mặt phù thuỷ sau đó chuyển hẳn thái độ thành thiên thần quay sang tươi cười với Nhất Nam: -Em cho anh kẹo nữa nè_ Dúi túi kẹo vào tay Nhất Nam, Chi Vấn nghến chân kiss lên má Nhất Nam 1 cái “choáng” và sau đó bỏ chạy...pó tay!!!
Mi Ni lấy tay ôm lấy mặt, giả bộ trêu trọc Nhất Nam:
-Ôi ôi!!! Ngượng quá àh!!! Ôi ôi xem như tôi chưa nhìn thấy gì!!! Ôi ôi lãng xẹt í lộn... lãng mạn quá àh.... chúc mừng ông, hân hạnh xin ông mí cái kẹo ha_ Nó cầm lấy một nắm kẹo trong túi
Nhất Nam sau cái kiss vừa rồi vội vàng chùi chùi, cọ cọ, phủi phủi,...... 2 cái má 1 cách thô bạo rồi giật phắt chỗ kẹo từ tay của Mi Ni:
-Lãng mạn!!!! Có mà ác mộng thì có, bà đã nói thế thì đừng có mơ tôi cho kẹo_ Xong, Nhất Nam giận dữ bỏ đi để mặc cái mặt “O”, “A” ỉu xìu của Mi Ni
* * * * *
11h15phút:
-Yeah!!! Hôm nay học về sớm ha Nhất Nam_ Nó vừa đạp xe vừa toe toét miệng cười
-Uh`! Ko biết giờ này mẹ Năm nấu cơm chưa nhỉ_ Nhất Nam
-Nấu cơm!!! Nấu cơm!!! Chết! Tôi phải đi rồi_ Nó chợt nhớ ra
-Bà đi đâu???_ Nhất Nam gọi là chả hiểu tí xíu gì hít
-Đi nấu cơm_ Nó
-Ở đâu_ Nhất Nam lại hỏi tiếp
-Số nhà 38_ Nó
-Bà làm gì mà lại nấu cơm ở số nhà 38???_ Nhất Nam
-Tôi làm giúp việc_ Nó
-Hoá ra hôm qua bà về trễ là vì đến đó làm giúp việc, như thế bà đi học sao nổi_ Nhất Nam
-Ông kì thế, ko đi học nổi sao hôm nay tôi còn đến trường với ông được, ông lằng nhằng quá thôi tôi đi đây_ Nó phóng lên trước
-Có cần tôi đi với ko_ Nhất Nam gọi theo
-KO! Tự tôi lo được_ Nó la ối lại và chạy xe thằng ra chợ mua đồ và đi đến biệt thự số 38...
* * * * *
Cửa khoá, nhưng ko sao, hôm trước ông chủ củ tỏi( Nam Nam) đã đưa cho nó chìa khoá...
Ko có ai ở nhà...
Nó vứt cặp sách xuống ghế rồi vội vàng vào bếp: thái thái, chặt chặt, xào xào, đảo đảo, quấy quấy, xoay xoay,.... ... % # @ ! * ( $ # ^ ) &....
Lộn tùng phèo hết cả lên, cuối cùng thì cũng đã xong 1 bữa ăn theo nó là “thịnh soạn” nhưng chắc chắn là ai nhìn vào cũng phải “choáng” ( rau muống luộc nó quên để lâu qua nên vừa vàng vừa nhũn, trứng rán nó vặn lửa to quá bị cháy đén mất 1 nửa, vì chưa có tay nghề nên nó chẳng biết nấu món gì với thịt heo nên đành phải luộc cho gọn nhưng chắc có lẽ 1 vài miếng còn đang chưa chín vì thiếu nước,....vvvv)
Sau khi bày biện xong mọi thứ lên bàn ăn, dọn dẹp sơ sơ căn biệt thự, nó định ra lấy cặp sách rồi về nhưng chiếc đàn piano màu trắng ở cạnh cửa sổ lại níu chân nó lại. Cứ như mọi khi, một sự phản xạ lại làm nó tiến lại gần chiếc piano và ô hô hô hô, 1 cuốn vở nhỏ đặt trên phím đàn vô tình đập vào mắt nó, nó cầm lên và lẩm bẩm: “Vở học sinh, vở ghi bài môn hoá học, trường THPT Hoàng Gia, lớp 11, năm học 2009-2010, Họ và tên: Hoàng Trấn Nam Nam!!!!”
-A ha ha ha!!!_ Nó la lên_ Ông chủ củ tỏi tên là Nam Nam, giống như tên của Nhất Nam mèo máy... A ha ha!!! Mình biết tên của ông chủ củ tỏi rồi, ko cần nói cũng biết!!! Ông chủ: anh ko cần nói tôi vẫn biết tên của anh, a ha ha !!! Vì tôi là ai chứ, tôi là Lí Mĩ Mi Ni mà!!!_ Nó phát biểu nguyên 1 bài tự sướng kèm theo đó là 2 chân đang nhảy câng câng lên....
Sau đó, nó vội giật 1 tờ giấy ra để ghi lại mấy dòng báo cáo ông chủ củ tỏi( Nam Nam) đã hoàn tất mọi việc nhà và khoe ra cái chiện vừa rồi... Nhưng với bản tính nói nhiều, mấy dòng của nó biến hoá thành mấy chục dòng, đại loại 1 số đoạn trích dẫn như sau:
“.... Ông chủ củ tỏi! Tôi đã nấu cho anh 1 bữa ăn very ngon lành!!! Tôi đã bày biện hết chúng lên bàn ăn, ông chủ về nhà nhớ zô phòng tắm, rửa tay = xà phòng Lai Boy(=))) trước khi ăn nha, kẻo ko khi ăn vi khuẩn sẽ chui theo đồ ăn vào bụng dễ gây tiêu chảy lắm đó... ... % # @ ! * ( $ # ^ ) &.... Àh! Ko cần nói tôi cũng biết tên của ông chủ, là Hoàng Trấn Nam Nam đúng hok? Hoá ra ông chủ cũng mới học lớp 11 như tôi thôi, học trường THPT Hoàng Gia, thấy tôi có siêu hok? Quá siêu lun.... ... % # @ ! * ( $ # ^ ) &....”
Đó mới chỉ là 1 chút trích đoạn, cũng may là nhờ có cuộc biểu tình của cái bụng lép kẹp mà nó mới chịu dừng tay, nếu ko đã kéo dài thêm mấy trang giấy nữa luôn í chứ.... Nó dính tờ giấy trước cửa và đi về
* * * * *
5 phút sau khi nó đi Nam Nam cũng vừa lúc trở về:
“Choáng” là từ để diễn tả tâm trạng của Nam Nam khi thấy tờ giấy dính trên của do Mi Ni viết
“Choáng váng” là từ để diễn tả tâm trạng của Nam Nam khi thấy bữa cơm do Mi Ni làm
Thật ko thể nuốt nổi 1 món nào_ Nam Nam ko thể ăn nổi bữa ăn “thịnh soạn” mà hồi nãy Mi Ni làm; tại sao lại có người giúp việc nấu ăn tệ đến như thế: “Đuổi cô ta?”_ Nam Nam ko muốn, với Mi Ni, thằng nhox cảm thấy có1 cái cảm giác gì rất đặc biệt, ko thể diễn tả nổi, định mệnh đã để thằng nhox gặp nó, vậy thì cứ để trôi theo định mệnh đi. “ Thôi! Để đến tối sẽ tính tiếp với cô ta”_ Thằng nhox tạm gác lại...
CHAP 7
2h chiều hôm đó, tại số nhà 38:
-King Kong!!! King Kong!!! King king Kong kong...!!!
Nam Nam ra mở cửa, và người nhấn chuông lại chính là Mi Ni...
Vào trong nhà, Mi Ni vui vẻ nói với thằng nhox
-Chào ông chủ củ tỏi Nam Nam, chắc anh đã đọc tờ giấy của tôi nên tôi ko nói nhiều nữa ha! Àh mà chắc ông chủ cũng đang ngạc nhiên là vì sao hôm nay tôi lại có mặt ở đây vào giờ này, thực ra là vì hôm nay tôi ko có việc gì làm, cũng ko phải đi học nên đến đây nấu cơm sớm để buổi tối tôi khỏi phải đi nữa_ Mi Ni bảo ko nói nhiều nữa mà vẫn làm cho 1 lô dây nhợ
-Cô nấu cơm tối cho tôi ăn từ bây giờ sao?_ Nam Nam ngạc nhiên hỏi
-Uh`! Àh, nấu cơm tối_ mà lại đến từ trưa thế này, ax ax sao mình ko nghĩ tơi việc này nhỉ??? Thôi ông chủ tôi lại về đây_ Nó vẫy tay bái bai thằng nhox, định đi ra ngoài cửa để về thì:
-Cô ở lại đi chỗ này với tôi_ Thằng nhox gọi nó lại
-???? Đi đâu hả ông chủ?
-Cô ko cần biết.
“Ko cần biết, thôi có hỏi anh ta cũng chằng nói”_ Nó đành ngồi xuống ghế đợi thằng nhox
* * * * *
5 phút sau, một chiếc xe hơi đời mới dựng trước cổng căn biệt thự số 38, người tài xế ra xe:
-Thưa thiếu gia, chúng ta đi chứ ạh_ Người tài xế lễ phép nói với Nam Nam mặc dù trông ông ta hơn Nam Nam đến cả mấy chục tuổi (cách xưng hô này kiểu như giống với Goo Jun Pyo trong BOF ha)
Chẳng cần trả lờ, Nam Nam nắm tay Mi Ni kéo lên xe( cảm giác đôi bàn tay của thằng nhox chạm lên tay mình, nó thấy rất kì lạ, một cái gì đó len lỏi vào tim nó...zzz)
* * * * *
Xe dừng lại tại 1 nhà sách lớn, Nam Nam lại kéo Mi Ni vào bên trong và ngồi lại ở 1 phòng đọc sang trọng. Đang ngơ ngác thì 1 nhân viên nhà sách đã đi vào và xếp trước mặt nó 1 chồng sách lớn:
-Thưa thiếu gia, thứ thiếu gia yêu cầu đây ạh!_ Nhân viên lẽ phép nhìn Nam Nam, Nam Nam ra hiệu vẫy người nhân viên ấy ra ngoài, lúc này Mi Ni mới lên tiếng sau khi đã xem xét nhan đề của mấy cuốn sách:
-Cái gì thế này hả ông chủ củ tỏi: “Món ăn ngon”, “đồ ăn lạ”, “Thức ăn hoàng gia”, “bí quyết một bữa ăn”,... ... % # @ ! * ( $ # ^ ) &....
-Đọc và học đi! Cô nấu ăn dở như thế thử hỏi tôi ăn sao nổi_ Thằng nhox cắt lời nó
Nó mắt chữ “O”, mồm chữ “A” đang định ra giọng phủ định (nếu ko muốn nói là gân cổ cãi lại) thì lại ngừng lại, nó nghĩ lại và tự nhận thấy những lời nói của thằng nhox là rất đúng. Ở nhà nó cũng đã nghe ốm mấy lời chê bai của mẹ Năm, Nhất Nam và lũ trẻ vì tài nghệ nấu nướng phải gọi là ... dở ẹc của nó nên nó biết tự lượng sức mình. Nó đành ngoan ngoãn giở sách ra mà cắm cúi đọc...
Được khoảng 15 phút sau, Nam Nam lại kéo Mi Ni ra xe:
-Lại đi đâu nữa ông chủ?_ Cái mặt nó méo xệch đi vì nó vốn chúa ghét đọc sách, mà nãy giờ nó lại phải đương đầu với 1 đống thứ nó chúa ghét đó..._ Ông chủ??? Đi đâu bây giờ_ Nó nhăn nhó
-..........................
-Về nhà sao???
-..........................
-Hay lại đi mua sách???
-.........................
-... % # @ ! * ( $ # ^ ) &...._ Nó chơi 1 lô câu hỏi
Nam Nam chẳng nói gì cả, bởi vì thằngnhox cho rằng chẳng có gì quan trọng để mà phải nói.....
Xe lại dừng lại, nhưng lần này là tại một siêu thị lớn:
-Cầm theo cuốn sách dạy nấu ăn rồi vào đây mua đồ_ Cuối cùng thì thằng nhox cũng lên tiếng
-Mua đồ??? Mua đồ gì_ Nó ngơ ngác
-Mua thực phẩm về nấu ăn chứ còn đồ gì nữa!!!!_ (Mi Ni đúng là cái đồ chậm hiểu nhất thế giới)
-Àh !!! Ờ ờ ồ ồ......_ Nó ậm ừ rồi theo thằng nhox đi vào trong
* * * * *
Sau khi lựa đủ đồ, 2 đứa về biệt thự số 38....
Nam Nam ngồi ngoài phòng khách còn Mi Ni thì lật đật chạy vào bếp.....
15 phút sau:
-A aaaaaaaaaaaaaa....... á!!!!_ Tiếng la của nó vang lên từ nhà bếp ( phải gọi là đã đạt đến ngưỡng đau của tai luôn í)
Nam Nam vội vã chạy vào:
-Cô bị đứt tay sao???_ Thằng nhox xem bộ lo lắng hỏi han khi thấy tay nó máu chảy dòng dòng( đúng là hậu đậu nên đứt tay là phải!!!)
-Ùh ùh hu hu!!! Đau lắm, hu hu... á á... hu hu!_ Nó nước mắt ngắn nước mắt dài vừa la vừa khóc....
Thằng nhox kéo nó lên nhà, lấy bông băng băng lại cho nó... Sau khi tình hình tương đối ổn định, sau khi nó ko con la trời la đất gì nữa, thằng nhox lại kéo nó vào bếp:
-Thôi! Bây giờ cô bị đứt tay rồi, ko làm được việc gì thì đứng ở đó xem tôi làm rồi hôm sau nhớ ghi nhớ...zzz Hiểu ko?_ Thằng nhox xăn tay áo lên chuẩn bị lần đầu tiên thực hiện công việc nữ công gia chánh
-Ơ ơ!!!_ Nó tỏ vẻ ngạc nhiên, đơn giản là 1 đại thiếu gia con nhà giàu thì làm sao mà biết mấy việc nấu nướng, làm sao mà có thể dạy gì được cho nó chứ_ Ông chủ làm sao nổi, làm sao mà biết nấu nướng gì chứ!!!!_ Nó xua tay nhìn thằng nhox, nhưng thằng nhox chẳng để ý gì đến mấy lời nói của nó.... Thằng nhox ra tay, và ko thể nào tưởng tượng nổi, tài nấu nướng của thằng nhox quá tuyệt... mấy kĩ thuật xào nấu, đảo qua đảo lại rất thành thục... khác xa với mấy chiêu “ vẽ hoa trong chảo” của nó... Nó trầm trồ nhìn thằng nhox mà tự thấy xấu hổ với bản thân...zzz: “Anh ta là đại thiếu gia, sung sướng như thế mà còn biết nấu ăn siêu gấp mấy lần mình... thẹn quá hu hu.... chuyến này về nhà mình phải tu tâm học nấu ăn mới được...!!! Cha dô ta!!!!”
* * * * *
Vì còn sớm nên Mi Ni ngồi luôn lại ăn cơm với Nam Nam ( ko phải chỉ có thế đâu, mà còn là vì nó muốn được thưởng thức tài nghệ của thằng nhox nữa):
-Mẹ Năm ơi! Ko thể tin nổi, sao cái gì anh nấu cũng ngon thế_ Nó cứ liên tục lặp đi lặp lại câu nói ấy và mồm thì liên hồi ... gắp thức ăn....
-Cô có thể thôi nhắc lại câu đó nữa ko_ Thằng nhox
-Àh hì, tại ngon quá mà... mà tôi hỏi thật nha, tại sao anh giàu có như thế, được bao nhiêu người gọi là thiếu gia mà lại biết nấu ăn, nấu ăn giỏi nữa chứ... tôi tưởng anh chưa bao giờ phải vào bếp lần nào chứ_ Nó vừa gắp thức ăn liên hồi vừa hỏi thằng nhox
-Thì đây là lần đầu tiên tôi vào bếp mà...
-Cái gì???_ Câu trả lời của thằng nhox khiến nó cầm ko vững bát cơm và suýt nữa thì bị té ghế_ Lần đầu tiên vào bếp mà nấu ngon đến vậy, anh làm cách nào mà được như zậy chớ!!!!
-Tôi cũng ko biết nữa_ Thằng nhox khẽ cười trả lời nó ( Thực ra là Nam Nam biết vì sao đấy, chắc có lẽ là vì mẹ của thằng nhox, có lẽ thằng nhox đã được thừa hưởng năng khiếu nấu ăn và tài năng âm nhạc từ người mẹ kính yêu.... chắc có lẽ có một cái gì đó của mẹ ẩn trong người thằng nhox nên mới ngay từ lần đầu vào bếp, thằng nhox đã làm nên được một thành tích như thế...)
-Tôi biết rồi, chắc chắn là vì có ông trời phù hộ cho anh nên anh mới nấu ngon như thế_ Nó nhìn thằng nhox cười với vẻ mặt đắc chí, đúng là chuối ko thể tả, làm sao lại có người nào mê tín như nó cơ chứ.
Thằng nhox nhìn nó, lại khẽ cười, một cảm giác lạ xuất hiện trong lòng thằng nhox. Một cái gì đó rất thân quen hiện hữu trên gương mặt Mi Ni.... Nam Nam phát hiện, Mi Ni đẹp_ đẹp như một thiên thần đáng yêu_ đẹp một cách thánh thiện như vẻ đẹp của bà ấy_ của mẹ thằng nhox_ của người quan trọng nhất đối với thằng nhox lúc bấy giờ (sau này sẽ khác ấy mà)_ Có lẽ chính vì điều này mà Nam Nam đã giữ Mi Ni lại, ko tính đến chuyện nó vụng về hậu đậu mà còn dạy cả cho nó_ dạy cả cho một người giúp việc cách nấu ăn,....zzz
CHAP 8

Thứ 3, tại nhà hàng Windy( nhà hàng của bà Vũ Mai và là nơi nó làm việc mỗi ngày chủ nhật):
-Thưa phu nhân, hôm nay phu nhân dùng gì ạh?_ Người quản lí kính cẩn thưa với bà Vũ Mai
-Hãy cho tôi như mọi khi, àh... cậu ngồi xuống đây tôi có chuyện muốn hỏi_ Bà Vũ Mai ra hiệu cho người quản lí ngồi
-Dạ vâng! Thưa phu nhân_ Người quản lí rụt rè ngồi xuống
-Cô bé tên là Mi Ni mới đến làm thế nào?_ Bà Vũ Mai
-Dạ, thưa phu nhân, cô bé ấy rất chăm chỉ và có tư chất tốt
-Ùhm! Tôi rất quý cô bé, ngay từ lúc mới gặp mặt tôi đã có ấn tượng gì đó với cô bé... mà cô bé học lớp 11 đúng ko nhỉ?_ Bà Vũ Mai
-Vâng thưa phu nhân_ Người quản lí
-Giá như ngày trước ko xảy ra biến cố thì chắc bây giờ... tôi cũng có 1 cô con gái trạc tuổi cô bé.... Àh mà cô bé họ gì nhỉ?_ Bà Vũ Mai có 1 vẻ gì đó hơi buồn rầu... bà đang nhớ người con gái bị thất lạc từ lâu của mình
-Thưa phu nhân....(nguời quản lí vội giở quyển sổ ghi chép về thông tin nhân viên ra).... Thưa phu nhân, cô bé là Lí Mĩ Mi Ni ạh
-Lí Mĩ??? Họ của nó là Lí Mĩ sao?_ Bà Vũ Mai hốt hoảng
-Dạ! Đúng thưa phu nhân_ Người phụ nữ chắc chắn
-Lẽ nào.... Bà Vũ Mai đưa tay ôm lấy ngực, tinh thần bỗng trở nên thay đổi....
-Phu nhân!!! Phu nhân làm sao thế này_ Người quản lí lo lắng
Một tốp vệ sĩ áo đen vội vã chạy vào, bà Vũ Mai như đã lấy lại được chút bình tính, bà xua tay ra hiệu mấy người vệ sĩ lui đi, rồi vội quay sang nhìn người quản lí nhà hàng:
-Cô bé đâu? Mi Ni đâu, hôm nay cô bé có đi làm ko?
-Dạ thưa phu nhân... cô bé chỉ đến làm vào ngày chủ nhật_ Người quản lí rụt rè...
-Số điện thoại, địa chỉ nhà.... của nó đâu_ Bà Vũ Mai lại trở nên hốt hoảng
-Thưa phu nhân, cô bé chưa ghi lại nhưng thông tin ấy_ Người quản lí cũng hơi lo lắng khi thấy tâm trạng bà chủ ko được ổn định
-Vậy làm sao.... làm sao tôi gặp được nó... tôi biết nó ở đâu đây_ Bà Vũ Mai dường như sắp bật khóc
-Chủ nhật... chủ nhật tuần này ạh_ Người quản lí
-Tận chủ nhật sao? Đời đến tận chủ nhật sao? Tôi ko thể đợi thêm được nữa, tôi muốn gặp nó.. ngay bây giờ_ Bà Vũ Mai gắt lên
-Dạ thưa... dạ_ Người quản lí bối rối ko biết nói làm sao nữa
Bà Vũ Mai cũng chẳng để ý nữa, bà vội vàng mở điện thoại, vội vàng:
-Alô! Mình đấy àh, có chuyện...
-Mình ơi_ Bà Vũ Mai ngắt lời của người đàn ông đang nói qua điện thoại, hình như đó chính là chồng của bà_ Mình ơi_ Giọng bà Vũ Mai run run..._ Mình mau về nhà đi,tôi tìm được nó rồi... mình ơi!!!
-Mình bình tĩnh đi nào_ Người đàn ông vội vã trấn an tâm trạng của bà Vũ Mai_ Tôi hiểu, tôi sẽ về ngay....
Và một hội nghị quan trọng tạm gác lại, người đàn ông ấy vội vã trở về nhà....
* * * * *
Hai chiếc ô tô lần lượt đi vào một căn biệt thự sang trọng, àh ko... phải gọi đó là 1 toà lâu đài... một toà lâu đài tuyệt mĩ.....
Tại đại sảnh( phòng khách chính) của toà lâu đài ấy:
-Nhưng lỡ đó chỉ là 1 sự trùng hợp thôi thì sao?_ Chồng bà Vũ Mai nghi ngại nhấp ngụm trà
-Ko thể nào!_ Bà Vũ Mai tỏ vẻ chắc chắn_ Làm sao có thể trùng hợp mang họ Lí Mĩ được cơ chứ, hơn nữa, ngay giây phút đầu tiên gặp nó... tôi đã có linh cảm rồi..._ Bà Vũ Mai khẽ ngừng lại
-Vậy... chủ nhật này tôi và mình sẽ đến nhà hàng
-Ùh! Tôi hồi hộp quá mình ơi_ Bà Vũ Mai khẽ run lên ở 2 đôi bàn tay
-Đừng lo_ Người đàn ông ấy khẽ nắm lấy tay của bà Vũ Mai_ Ông trời nhất định sẽ ko phụ lòng người đâu... tôi tin chúng ta sẽ tìm được
Bà Vũ Mai khẽ dựa đầu vào bờ vai của người đàn ông ấy_ Dường như niềm hạnh phúc đã sắp được tìm lại... chủ nhật ơi... hãy mau đến đi... lời nguyện ước chung của 2 con người ngân lên....
* * * * *
-La la la la la!!!! Mẹ Năm ơi!!! Xem hôm nay con mang về cho mẹ cái gì này_ Mi Ni hớn hở cầm xấp tiền chạy vào trong nhà nũng nịu ôm lấy mẹ Năm
-Rõ khổ!!! Nhỏ này làm thêm phờ phạc hết cả mặt mũi rồi nè_ Mẹ Năm vòng tay ôm lấy Mi Ni
-Đâu có,lúc nào con chẳng luôn vui vẻ, con ko khổ đâu, con rất rất rất hạnh phúc khi được giúp đỡ cho mẹ Năm... khi được sống trong căn nhà này, sống với “đại gia đình hạnh phúc nhất thế gian”_ Nó phụng phịu
-Ngốc thế cơ chứ_ Mẹ Năm dúi đầu iu Mi Ni, đây là hành động yêu
thương mà mẹ Năm vẫn hay làm với tất cả 10 đứa con trong nhà...
-Ây da da! Mỏi lưng quá àh_ Nó buông mẹ Năm ra rồi than thở
Mẹ Năm thấy nó như thế, liền:
-Mấy đứa nhỏ đâu hết rồi!!! Ra đây mát xa cho chị Mi Ni... Chị Mi Ni đang la mỏi lưng này_ Mẹ Năm lên tiếng gọi lũ trẻ
-Vâng ạh.... vâng ạh_ Bọn trẻ bỗng từ đâu nhào ra: đứa túm tay, đứa túm chân,... đang định giở tuyệt chiêu thì:
-Thôi thôi!!! Bây giờ chưa cần... chưa cần,... chị phải đi liền rồi, mấy đứa ở nhà ngoan ngoãn cấm khóc nhè đợi lát nữa chị về rồi mà “hành hạ”... í lộn mát xa nha!!!
Xong, nó gỡ tay bọn trẻ ra rồi chạy vào bếp ôm mớ rau, củ, quả, thịt, cá,... của mẹ Năm rồi lên xe chạy biến đi
Nó đang đến chỗ mà ai cũng biết đấy_ Chính là căn biệt thự số 38....
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ