pacman, rainbows, and roller s
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai - trang 1



Tác giả: Thiên thần lov3
Cảnh báo nội dung: không

Chap 1
"ê, My chờ tao với "
Không cần quay mặt lại My cũng biết ai vừa gọi mình. Đó là Hà_cô bạn học cùng lớp.
Hà : chiều nay mày đi sinh nhật chung tao nha ?!
My : không được
Hà : mày chưa biết là sinh nhật ai mà đã vội từ chối sao?
My : vậy mày nói đi sinh nhật ai nào???
Hà : Đăng_ hotboy lớp mình đó. Mà Đăng không mời mày sao?
My: ừm! không mời
Hà : vậy thì mày đi chung với tao
My : chiều nay tao còn cả khối việc phải làm. Tao không đi được. vả lại tao ko đi đến nơi đó đâu. Nó đối với tao là quá xa xỉ.
Hà : mày lại……. thì mày nghĩ 1 bữa làm có sao đâu ?
My : đối với mày thì không sao nhưng với tao hì có sao. Ko tranh luận với mày nữa tao phải đi đây , trễ giờ làm của ta rồi.
Chap 2
My xuất thân trông gia đình bình thương nếu không gọi là nghèo khó. Cha là tài xế xe ôm, mẹ may gia công .
Công việc của ba và mẹ đều có thu nhập không ổn định nên cuộc sống gia đình rất bấp bênh. My còn 1 em gái tên Trân đang học lớp 9 chuẩn bị thi vào lớp 10.
Muốn chia sẻ gánh nặng phụ ba mẹ nên My vừa đi học vừa đi làm. My hiện là học sinh lớp 12. thành tích học tập của My rất "đỉnh ". My luôn sống thật với chính mình. Trái với My, Trân là cô gái đua đòi, ăn chơi. Trân là trung tâm rắc rối của gia đình.
Đồng lương ít ỏi của ba mẹ lo cái ăn cho gia đình đã khó huống chi lại lo cho 2 chị em My ăn học. Biết được cái khó của gia đình My đã cố gắng học tập và đi làm thêm. Công việc My làm cũng khá đa dạng. từ rửa xe, đến chạy bàn + dọn bàn quán nước, rủă bát đĩa ở quán ăn, …..
My làm tất cả công việc có thể làm để trang trải học phí và phụ giúp 1 phần cho gia đình.
Trân : mẹ cho con xin 200k
mẹ : làm gì mà nhiều vậy con??
Trân : thì đóng tiền học thêm.
mẹ : mới tuần trước mẹ cho, giờ con lại xin nữa???
trân : thì tiền đó đóng tiền học toán rồi, giò phải đóng tiền học anh văn mà.
mẹ : giờ mẹ không còn tiền. hay là con nói với cô hay thầy dạy là vài bữa nữa rồi mẹ cho tiền đóng.
Trân :ko được đâu mẹ à. nếu hôm nay con mà không đóng là cô ko cho vào học đâu.
mẹ : vậy con chờ chút để mẹ ra đầu hẻm mượn mấy người quen.
Chi mẹ quay về , Trân cầm tiền trong tay chạy vội ra khỏi nhà. Lâu lâu, Trân lại xin tiền không đóng tiền hoạ thêm môn toán thì lại anh văn, hoá , lý. Nhưng thật ra Trân chẳng đóng cho ai vì Trân chẳng học thêm môn nào. số tiền lừa mẹ , Trân đổ vào các cuộc cá độ game, và chơi game, online cùng đám bạn.
Chap 3
Sau giờ tan học My chạy vội về nhà thay đò rồi đến chỗ làm.hôm nay thứ 6 My phụ quán ăn. Công việc của My là chạy bàn và lau dọn.
My được trời ban cho dáng người khá lí tưởng. chiều cao rất " khiêm tốn " 1m68 , gương mặt thân thiện , cặp mắt to tròn đáng yêu. Và nụ cười luôn luôn nở trên môi. đặc biệt, tuy nhà nghèo phải làm việc nhưng My " sở hữu" làn da đẹp như mơ. My là cô gái xinh đẹp , dễ thương, thông minh và cũng đầy cá tính và đôi lúc rất dịu dàng.
Cô gái dễ thương , xinh đẹp như My sau giờ học là phải đổ mồ hôi vì công việc. sau chi quán ăn đóng cửa thì My rửa chén , lau dọn đến gần 11h khuya thì ra về.
về đến nhà tuy khuya nhưng mẹ vẫn ngồi may , ba phụ cắt chỉ, Trân đã ngủ. mõi lần thấy thế My mong tìm được công việc ổn định có thu nhập để ba mẹ không phải cực. my ươc mơ sẽ trở thành nhà kinh tế giỏi nhưng đôi khi nhìn vào hoàn cảnh gia đình My lại không dám nghĩ đến ước mơ đó.bởi nếu thực hiện ước mơ phải vào đại học mà gia đình My kinh tế quá hạn hẹp . My không muốn ba mẹ phải cực thêm.
Ba : My, con định sau này thi vào trường nào ?
My: chăc là con sẽ tìm 1 việc gì đó làm ba àk
Ba : không đwocj con phải tiếp tục học
My : nhưng….
Ba : ba mẹ mẹ sẽ cố gắng lo cho 2 chị em con ăn học đến nơi đến chốn. con nên nghĩ làm đi để tập trung vào học, năm nay lớp 12 rồi.
mẹ : mẹ thấy ba nói đúng đó My. Con đừng vì đi làm thêm mà sa sút việc học.
My : không sao đâu. Ba mẹ đừng lo. Con có thể làm tốt mọi việc mà. Hihihiihi,,,,,,,yên tâm đi mà. Con không làm ba mẹ thất vọng đâu. Cũng trễ rồi ba mẹ đi ngủ đi, mai lại làm tiếp.
Chap 4
Căn nhà nhỏ của My chẳng có gì quý giá ngoài chiếc xe máy đã già theo năm tháng của ba chạy xe ôm, chiếc máy may hay " dở bệnh " của mẹ, và chiếc xe đạp già nua mà hằng ngày My đi học. đối với My chiếc xe đạp như người bạn đồng hành vì thế My rất trân trọng nó.
Mỗi sáng My muốn chở Trân đi học vì cũng cùng đường nhưng Trân luôn từ chối. có lẽ vì Trân cảm thấy xấu hổ khi ngồi trên chiếc xe đạp quá cũ kĩ của chị. từ nhà đến trường cũng khá xa. Đó là một đoạn đường gần 2 km. miễn cưỡng lắm Trân mới để ba chở đi học. bởi chiếc xe của ba cũng không đẹp đẽ gì.
Ba chở Trân cách trường 200m thì Trân xin đi bộ vì cho có thể thao . nghĩ con mình nói thật nên ba Trân quay xe đi ra bến xe chờ đón khách. Ông đâu biết rằng Trân sợ bạn bè thấy mình ngồi trên chiếc xe cà tàn đi học nên mới nói gạt ông.
Sáng My đạp xe đến trường thì chiếc xe lại" bệnh". Trong chiếc áo dài My lệch thệch gắng lại sợi dây xích . sau khi chiếc xe được trị xong bệnh có thể tiếp tục đi tiếp thì…"rầm"…. một chiếc xe máy do tránh 1 cậu bé băng vội qua đường nên tông thẳng vào xe My.
Cú va chạm mạnh và hậu quả là xe My cong niền.may mà My và người lái xe đều không sao.nhìn chiếc xe My thấy sót.
" có sao ko em?? Xe em hư rồi, bên kia đường có tiệm sửa xe kìa.dẫn xe qua đó sửa anh sẽ bồi thường thiệt hại cho em. Mà em có sao không?"
My: không sao. Anh cũng không sao chứ?? Anh cũng đâu muốn chuyện này xảy ra. Coi như em thiếu may mắn hôm nay. Anh có việc gì thì đi đi. Không cần lo .
My đúng dậy nở nụ cười thân thiện rồi dẫn xe qua tiệm sửa xe bên đường. sợ trễ học nên My dân xe vào nhờ bác 5 sửa rồi chạy vội đến trường.
Nụ cười của My để lại ấn tượng trong anh chàng tông xe My. Anh ta vào tiệm sủa xe của bác 5. bác 5 nhìn chiếc xe của My lắc đầu ngán ngẩm.
bác5 : con pé này , chiếc xe như thế này mà nó chưa chịu cho nghỉ hưu.
" bác sủa lại dùm. Bao nhiêu tiền cháu sẽ trả"
Bác5: cậu tên gì và quan hệ sao vớ co pé mà đòi trả tiền sửa xe cho nó ??
" dạ, cháu tên Trường. cháu và cô gái lúc nãy không có quan hệ gì. chỉ vì lúc nãy cháu tránh người băng qua đường nên…."
Bác5 :nói thiệt cậu, chiếc xe này mà sữa tôi cũng không biết phải bắt đầu sửa ở đâu trứơc nữa,
Trường : sao vậy bác ???
Bác 5 :thì tại nó cũ quá rồi, già quá rồi. xưong yếu hết giờ lại gãy chân . biết sửa chỗ nào ( thở dài)
Trường : vậy bác có chiếc nào mới bán cho cháu . kho nào cô gái đó quay lại đây lấy xe thì bác nói là cháu đền cho cô ấy.
Bác5:nó không lấy đâu. Lân trước có một người cũng va cham với nó, người ta cũng có ý tốt muốn đền cho nó chiếc xe mới nhưng nó từ chối. nó nghèo nhưng nó không tham. Nó là cô gái tốt. xe ơi là xe. Tao già mà có vẻ mày mày còn già yếu hơn cả tao.
Trường : bác ơi, hay là bác tìm swonf xe hao hao giống như thế này nhưng còn cứng , rồi gắn 1 ài phụ tùng cũ còn xài được xen lẫn vào cái mới. như thế chắc là được.
Bác5 : bộn tiền đó cậu trai trẻ
Trường : không sao. Bác cứ làm xe bao nhiêu tiền cháu sẽ trả.
Trường móc bóp đưa bác 5 500k .
Trường : cháu đưa trước bác. chiều cháu sẽ quay lại đưa thêm nếu thiếu. bây giờ cháu phải đi học. nếu bác không tin cháu sẽ đưa bác giữ thẻ sinh viên của cháu . không thì giấy CMND.
Bác5 : thôi cậu đi học đi.tôi không giữ mấy thứ đó đâu. Tôi lu bu sửa xe lỡ làm mất thì lấy đâu đền cho cậu.
Quay xe đi Trường vẫn lưu luýên nụ cười của cô gái trẻ. nụ cười ấy thân thiện và đôi mắt tròn xoe, long lanh như 2 giọt sương sớm của cô gái ấy.
Trường là sinh viên năm cuối trường đại học kinh tế. gia đình như thế nào thì từ từ sẽ biết.
Trường là anh họ của Đăng_bạn cùng lớp My.
Chap 5
My ngồi trong lớp học chỉ tập trung học nên không nhớ đến chiếc xe của mình đang nằm trong tiệm sửa.
Đâu đó trong lớp đang bàn tán về sinh nhật của Đăng.
Đăng là con nhà giàu có, chịu chơi, ăn xài không tiếc của, lại được bà mụ khéo nặng hình hài khi lọt lòng nên Đăng có gương mặt rất baby. thế nên trong mắt các cô gái Đăng là một hoàng tử.
Đăng không chỉ nổi tiếng là một hotboy mà còn nổi tiếng vì là "đàn anh" trong trường.
Thành tích Đăng lập được sau 2 năm ở trường là: tụ tập đánh nhau bị làm việc với giám thị 1 tháng không dưới 4 lần . vì tuần nào cũng tổ chức đánh nhau từ trong ra ngoài trường. bị đuổi ra khỏi lớp vì tội gây rối. …..( nói chung là rất nhiều ) nhưng giám thị làm việc thì làm mà nó chẳng bị gì. cuối năm hạnh kiểm vẫn khá tốt, lên lớp đều đều. vì nó là" thứ thiệt mà". Xin đảm bảo nhà trường chỉ bao che nó hạnh kiểm thôi còn thành tích học tập của nó thì không hề. nó đâu phải là dạng đầu to óc trái nho. Nó học cừ lắm nhưng cũng **** làm biếng.
Điều khó chịu ở nó là nó là thằng con trai có tính tình cực kì khó ưa. nó nói chuyện rất ngông. Khinh người ,Kiêu ngạo, ngang ngược, ngông nghêng. Nó là như thế.nó chỉ làm những gì nó thik, còn không thì miễn bàn,. Dù việc đó có ảnh hưởng đến ai thì đã không thik thì ko bao giờ làm, và thêm nữa nó nhậu cũng đỉnh
Điều ghi điểm của nó là tuy đẹp trai nhưng nó không bao giờ đi cua gái , hay chơi trò hái hoa, hút nhuỵ. Nó rất nghiêm túc trong chuyện tình cảm. và kết quả là đám bạn trong nhóm nó đều có đôi, nó thì vẫn lẻ loi một mình. ( chắc định sống theo phương châm : quyết không yêu để tiền đi nhậu. sống 1 mình cho gái thèm chơi .....hihi....)
Ở trường nó và My như chó với mèo, cả 2 luôn bất đồng ý kiến với nhau. Mà cũng không phải vì vậy mà sinh nhật nó không mời My. chỉ vì nó không thik mời nhiều người nên nó chỉ mời vài người bạn thân. Và Hà là ngoại lệ vì Hà là bạn gái của Tính_bạn thân chơi chung nhóm Đăng.
11h30, tiếng trồng tan trường vang lên. My mới giật mình nhớ lại chiếc xe đạp. nhưng hiện giờ trong túi My còn đúng 5k thì làm sao đủ tiền lấy xe.lần này xe My " bệnh nặng " nên chắc là tiền "thuốc "đắt lắm. dù sao thì chiều nay My mới lãnh lương ở chỗ làm. My chạy bộ 2km về nhà thay đồ, ăn cơm và chạy bộ đến chỗ làm.
My : lãnh tiền rồi lại lấy xe sau.
Nghĩ như thế nên My cuốc bộ mấy cây số. công việc của My hiện giờ ngoài phụ quán ăn còn đi rửa xe, phụ quán nước vào chủ nhật.
lịch làm việc của My cụ thể như sau :
Từ thứ 2 đến thứ thứ 7, 1h đến 5h rửa xe.; 5h30 à tối, phụ quán ăn
chủ nhật : phụ quán nước cả ngày.
Là con gái làm việc rửa xe mướn nên trông My có vẻ khá bụi bặm. làm việc nào My cũng hay gặp người quen nhưng My vẫn thấy bình thường và làm việc cũng bình thường.
5h My đang chuẩn bị nghỉ thì có chiếc xe vào rửa ( Trường vào rửa xe đó). My vui vẻ mời vào và bắt đầu công việc.
Trường thấy cô gái lúc sáng bị mình tông xe đang rửa xe cho mình. Trưòng cũng không chắc là có phải hay không. Vì chỉ mới gặp có 1 lần. nhưng Trường nghĩ chắc là phải vì nụ cười mà My chào khách rất giống nụ cười lúc sáng cô gái cười với Trường , và cả đôi mắt tròn xoe long lanh nữa.theo Trường nghĩ thì đúng là cô gái lúc sáng.nếu phải thì Trường khó có thể tin đựơc cô gái mảnh mai lúc sáng lại làm công việc rất đàn ông này.
My lo rửa xe nên không để ý đến vị khách cuối cùng này. Xe rửa xong ông chủ cũng bước ra giao tiền lương tháng nuỳ cho My..
trường : em gái gì ơi !!
my : anh kêu em à ??
trường : khong nhớ anh sao?? Lúc sáng anh đã….
My : à!!
trường : xe em đâu mà em đi bộ??
my : em chưa lãnh tiền lương nên phải đi bộ. giờ lãnh lương rồi có tiền về lấy xe hi hi..hihi…thôi chào anh nha.
Nhanh như con sóc My chạy vội đi. Trường đã trả hết tiền xe cho bác 5 . nhưng có lẽ My chưa biết. My chạy vội đến lấy xe để còn đi làm nữa.
My : bác 5 ơi cho con lấy xe
Bác 5 : uhm. Con lấy xe về đi. thấy con không đến ta còn tưởng con bỏ của lấy người luôn rồi chứ.
My : bao nhiêu tiền vây bác ??
Bác5 : 379k , àk mà có cậu thanh niên nói là tông xe con nên cậu ta trả hết tiền rồi. con lấy xe về đi
My : hãh??? _nó há miệng vì quá ngạc nhiên trước số tiền lớn._ cảm ơn bác thưa bác con về.
ngạc nhiên cũng có nhưng nhìn kĩ lại chiếc xe nó hiểu tại sao lại có số tiền lớn như vậy. và việc của nó là tiềm anh chàng đó để gửi lại tiền. nó không muốn mang cái ơn to đùng đó. Vì nó biết tại xe nó cũ kĩ nên anh ta phải đền bù số tiền lớn như vậy. không thể suy nghĩ thêm nữa vì nó phải đi đến phụ quán ăn, giờ này là cao điểm nó đến trễ sẽ bị la.
Chap 6

Sau một ngày vật lộn với công việc nó cũng đựơc nghỉ ngơi. Trên đường về nhà nó thấy người ta bán gà con ở chợ đêm, nó ghé mua 4 con đem về nuôi. Nhà nó gần 1 con kênh rộng nên nó sẽ nuôi chúng gần đó.
My : thưa ba, mẹ con đi làm mới về
mẹ : gà đâu mà con xách vậy??
my : con mua đó mẹ. ba ơi chúng ta sẽ đngs chuông nuôi chúng cạnh bờ kênh nha ba???
Ba : uhm. tối nay con cột chân chúng vào đâu đó đỡ đi. Mai ba tranh thủ đóng cho chúng cái chuồng .

* * *

mẹ : con tắm rửa thay đồ rồi ăn cơm, tranh thủ còn học bài làm bài nữa.
my : vâng thưa sếp hihi..hihi.….
My làm xong mọi việc và đem tất cả số tiền mình có ra đếm để còn tìm người ta trả lại tiền sửa xe. Trân đã ngủ được một giấc sâu. My mong sao mình cũng thể ngủ ngon như Trân,nhưng không thể được. vì đi làm về khuya , học bài xong cũng gần 2h sáng. Mà My phải dâỵ vào lúc 4h30 để phụ mẹ nấu cơm sáng. mối ngày My có 2 đến 2tiếng 30 phút để ngủ. có lẽ đó trở thành thói quen nên My cũng thấy bình thường. ( hic. bảo đảm 1 ngày tui ngủ không dưới 10 tiếng. cô gái này tài thật)
Chap 7
Sáng My dậy sớm chuẩn bị cơm sáng phụ mẹ. sau đó chuẩn bị đi phụ quán nước . hôm nay chủ nhật mà.
mẹ : My ơi, hôm nay con chịu khó đi nhờ ba đưa đến nơi làm nha. Hôm nay mẹ có việc cần sử dụng xe đạp
my : dạ. ba ơi cho con đi ké nhé
ba: dạ thưa cô 2._ ba nói cười với My. My thik như thế vì được nhìn thấy ba vui mà.
Trên đường đi ba và My trò chuyện rất nhiều.
Ba : my àk . có chi nào con thấy xấu hổ hay tủi thân vì sinh ra trong gia đình nghèo khó như nhà mình ko con ???
My : hi..hi..hi…đến chỗ con làm rồi ba ơi.
Nó không trả lời nên ba nó thất vọng lắm. bước xuống xe nó nhét vào tay ông tờ giấy nhỏ rồi chạy vào làm. Ba nó quay xe ra bến xe khách. Ông cảm thấy buồn.
Ra đến nơi ông mới mở tờ giấy con mình đưa ra đọc.
" ba ơi, con yêu ba lắm. con tự hào vì đuợc làm con của ba và mẹ
Kí tên
Con gái của ba_My "
những giọt nước mắt lăn trên mi ông, ông thấy hạnh phúc. Và đó là những giọt nước mắt hạnh phúc của ông.
một người khách nữ bước đến đi xe. tuổi cô gái chắc cũng trạc tuổi My
ba My : đi xe không cháu??
Khách nữ : ông đi xe ôm à ??
Ba My : vâng. Cháu đi đâu lên xe chú chở.
Ông vẫn niềm nở chào đón khách. Nhưng người khách bỉu môi nhìn chiếc xe ông
Khách nữ : xe của ông già hơn ông già của tôi ở nhà nữa. đêm zô bảo tàng được rồi đó ông.
Cô gái bước qua chiếc xe bên cạnh . ba My chỉ biết lặng thinh trước câu nói đó. Đâu đó các bác tài xế khác mỉm cười thầm trong bụng.
cả ngày hôm đó chăng ai đi xe của ông. trời vào chiều, người tan tầm ra đông. người đón xe đi về, đi công việc cũng lắm, nhưng chẳng ai đi trên chiếc xe cũ kỉ của ông. ộng định ra về thì có chàng trai trẻ bước đền đi xe. Đó là Trường.
trường : bác ơi. Bác có đi xe không ạk???
ba My : cậu không chê xe tôi cà tàn hay sao?
trường : cũ mới thì cũng là xe cả. chỉ là phương tiện đi lại thôi mà
ba My : nếu ai cũng nghĩ như cậu thì tốt cho tôi quá. Mà cậu đi đâu.?
trường : dạ cháu đến quán nước Teen X
Ba My : 25k.
trường : dạ
teen X là quán nứơc My đang làm việc. đến nơi Trường móc trong bóp ra tờ 100k trả tiền xe. Ba My lúng túng
ba My : thú thiệt với cậu , từ sáng giờ tôi không có chở ai. cậu là người đầu tiên nên tôi không có tiền thối lại. cậu có tiền lẻ thì cho tôi xin. Coi như tiền xăng cũng được.
Trường lục lại trong bóp : bác ơi con còn có tờ này là lẻ nhất . không sao bác cứ giữ đi .cháu không cần tiền thối đâu
Nói rồi Trường chạy nhanh vào quán. Ba My không biết phải làm sao nên dù muốn dù không thì ông cũng phải nhận lấy và quay xe ra về.
Vào quán Trường kêu ly cafe nhâm nhi và mở laptop online, chit chat , xem tin tức,…
Gia đình Trường rất giàu có, có công ty riêng. Dù là sinh viên nhưng thời gian của Trường khá thoáng: đi học , đi chơi, rãnh rối thì uống cafe online, …..thành tích học tập thì miễn bàn. Trường là học sinh giỏi từ lớp 1à 12. mấy năm đại học thì nôỉ tiếng là thần đồng_hotboy
Quán đang đông nên My không thấy người mình đang tìm _Trường. 7h tối .
My ra về và lúc này Trường cũng ra về.vừa ra đến cổng thì 2 người đi ngang qua nhau mà không nhận ra nhau.
Không ai để ý ai nên cứ thế mà bước qua. Trường có cảm giác gì đó với người vừa đi ngang qua nên quay lại. lúc này , My cũng làm rớt chìa khoá xuống đường nên quay lại nhặt . và Trường và My cùng cúi xuống nhặt.
My : cảm ơn
trường : không có gì
trường nhận ra My nhưng My không nhìn người nhặt hộ mình chìa khoá nên không nhận ra Trường. rồi My ngước lên thì,,,,,,,,,
my : anh là….
trường : cô pé rửa xe ( cười )
my : hên thật em cũng đang tìm anh. Xem như mình có duyên
trường : ừm , mà em tìm anh làm gì??
My: trả anh lại nè_vừa nói My vừa trả lại tiền cho Trường.
trường : sao lại trả lại. anh bồi thường thiệt hại cho em mà
my : nếu anh không xui xẻo đâm vào người bạn già ( xe đạp) của em thì chắc anh không tốn tiền vậy đâu. vả lại em không muốn mang ơn người khác.
Trường không muốn nhận lại nhưng nó nói nhiều triết lý quá nên anh cũng phải nhận
trường : anh nhận lại, nhưng chúng ta có thể làm bạn hok ?? như em nói chúng ta có duyên với nhau mà
my : uhm. Thêm người bạn cũng tốt. ok làm bạn.
trường : vậy cho anh xin cái tên để biết mà kêu
my : My. Tên em là My. Còn anh???
trường : uhm. Anh tên Trường. My đang học lớp mấy rôi??
My : lớp 12
trường : hi hi hi hi hi.. vậy là kêu My bằng em nhé. Hên thật vậy mà anh cứ ngỡ mình lầm khi xưng hô với My là anh _ em.
My : vậy anh học lớp mấy??
trường : anh là sinh viên năm cuối đại học kinh tế.
my : hãh_My tròn mắt nhìn Trường _anh không nói đùa đó chứ???
trường : không. Nói thật đoá. Không tin anh cho xem thẻ sinh viên nè.
My: choai, nhìn anh không nghĩ là tuổi anh già đến thế.
Trường : ai cũng nói tuổi anh già trước người.nhìn anh chắc em nghĩ anh 19 hay 20t ???
My : uhm
trường : hihihi. tại anh được trời ban gương mặt trẻ con, baby qúa nên ai cũng nghĩ thế.nhưng vẫn tốt hơn là tuổi già trước người
my: hihihi.vậy anh nghĩ em bao nhiêu tuổi mà sợ lầm khi kêu My là em ??
trường : 17hay 18t, nhưng anh sợ em cũng được trời ban cho gương mặt baby nên….( sạo. rõ ràng thấy người ta mặc áo dài đi học mà còn …..)
My : vậy thôi. Em trả lại cho anh tiền rồi. em phải về đây.
trường : vậy lỡ mún gặp em thì làm sao???
My : xem em và anh duyên dài đến đâu. tuỳ duyên thôi.( cười )
My chạy và mất hút trong một con hẻm. Trường đón taxi về nhà.về nhà Trường suy nghĩ vu vơ về người con gái có tên My.
Trên đường về nhà My thấy Trân bước ra từ một tiệm net.
My : Trân… Trân
Trân : gì vậy chị ??( giọng Trân hơi lúng túng )
My : em làm gì mà giờ này lại từ đó bước ra???
Trân : àk. Em đi học thêm về rồi ghé đó tiềm tài liệu trên mạng ấy mà. thấy chị đi làm rồi học nữa nên em không muốn làm phiền .nên……
My : uhm. Em cố gắng học đi nha. Thôi chị em mình về.( cười)
Trân : uhm
Chap 8
Không khí căn nhà nhỏ của My tối nay hơi căng thẳng. 2 chi em My về nhà thì đi ăn cơm và học bài. Trân không bài như chị nên đi ngủ sớm. My định ra phụ mẹ thì vô tình nghe được cuộc trò chuyện của ba mẹ.
Ba : chắc từ mai tôi ở nhà cùng bà làm gai công
mẹ : sao vậy ông?? Ông không chạy xe nữa àk?
Ba : nó già quá rồi. cũng đã đến lúc để nó nghĩ thôi bà ạk??
mẹ : nhưng hàng gia công lúc có lúc không ông àk.
Ba: vậy ngày mai tôi sẽ đi tìm việc thử xem. Có thể mai tôi đi xin việc ở một công trình xây dựng. tôi có thể làm phụ hồ ở đó.
mẹ: ông đã tính vậy thì …..
ba hải vậy thôi bà ạk. mình phải làm để còn lo cho 2 đứa con gái ăn học đến nơi đến chốn , không thua con người ta. chứ lẽ nào để đời nó sau này khổ cực như mình bây giờ.
Vô tình nghe đựơc cuộc trò chuyện đó mà My cảm thấy buồn trong lòng. My quyết định sẽ cố gắng học để không phụ sự mongmỏi của ba mẹ cũng như My biết rằng chỉ có học mới cải thiện được hoàn cảnh gia đình.gạt dòng nước mắt My bước ra như chưa nghe chuyện gì. My cười nói và ra phụ giúp mẹ.
Cả đêm đó My đã suy nghĩ rất nhiều. My nuốt nước mắt vào lòng mà thương cho ba mẹ. nhìn Trân ngủ ngon như một chú mèo con My lại thấy trách nhiệm của mình thật lớn.
Chap 9
Sáng hôm sau mọi việc trong nhà vẫn diễn ra bình thường. khi ba dẫ xe ra khỏi nhà và My cũng đang dẫn xe ra đi học thì …My dúi vào túi áo ba tất cả số tiền mình có.
Ba : gì vậy My ?
My :ba đi xin việc thì cũng cần phải mang hờ theo ít tiền để còn đổ xăng, uống nước.
Ba : sao con biết ba đi xin việc???
My : con là ai chứ ?? hihi…con là nhà tiên tri mà hihi…hihih…..
Ba : My àk. Con biết không……
My : sao ba không nói nữa vậy ba???
Ba: cuộc đời này con là tất cả của sinh linh tạo hoá , môi con cười rạng rỡ xinh đẹp như một bông hoa. Ba mong con mãi mãi vui cười như thế
My : cảm ơn ba. Ba đã quá khen rồi hihi..hihi…hiih..
Ba : My àk, con lớn rồi. đến một lúc nào đó con sẽ tự đứng lên bằng đôi chân của mình, con sẽ bay trên đôi cánh của riêng con vào một vùng trời mà con mơ ước.nhưng con àk, không có con đường nào trải đầy hoa đâu. Con phải luôn là cô gái đầy nghị lực và mạnh mẽ con nhé.cuộc sống này hok chỉ sống bằng cái đầu đã là đủ , phải sống bằng trái tim nữa.
My : hôm nay ba nói chuyện như một nhà triết vậy hihihi…hihii…vậy con mãi sống cạnh ba mẹ cho yên tâm.thôi con đi học đây. Chào ba con đi học hihi…hihi
My cũng như Trân đang ngồi mát trong lớp học thì ba họ lại lang thang khắp nơi cùng ngõ hẻm tìm việc. và cuối cùng như trả công cho sự nổ lực của mình ông cũng đã được nhận vào làm việc ở một công trình xây dựng.để ăn mừng thành công chi tìm được việc, trên đường về ông ghé chợ mua cho 2 chị em My mỗi người 1 chiếc chong chóng, và mua tặng người vợ của mình một chiếc nón lá.
My : Á! chong chóng ( vẻ mặt nó rạng rở như vừa nhặt được món quà từ trời rơi xuống.)
Ba : con thik không???
My: không ( nó nói gọn lỏm)
Ba: sao vậy?? ( sự thất vọng hiện rõ trên gương mặt ông)
My : tại ba không cho con nên con không thik hihi..hihi…
Ba : thì ba mua cho 2 chị em đó
My : cảm ơn ba (nó ôm và hôn lên mặt ông, nó như một đứa trẻ mới lớn)
Ba : còn con Trân, con thik món quà của ba khôhng ??
Trân : dạ. thik chứ ba ( nó trả lời nhưng trong lòng nó chẳng thik món quà vừa trẻ con vừa rẻ tiền như thế này)
Lần đầu gặp My ở tiệm rửa xe Trường luôn nhớ đến My. thế là ngày nào Trường cũng tranh thủ về sớm để rửa xe. ngày đầu là chiếc wave mà hằng ngày đi học, kế tiếp là chiếc Shi đi chơi, rồi chiếc xe con 4 chỗ ngày ngày mẹ đi làm, rồi chiếc xe thể thao Trường đi dạo phố.vv…vv…vv và v…vv…v. ngày nào cũng đi rửa xe thậm chí xe không đi , không bị bám bụi cũng đi ruă. Vì sao phải thế thì ai cũng biét. Đó chỉ là cái cớ để được gặp My.
My : nhà anh nhiều xe vậy àk?? Mà bộ nhiều người đi lắm sao mà ngày nào anh cũng đến rửa xe thế ?( câu hỏi hay)
trường : àk. Anh đi rửa xe dùm người ta thôi.
My :uhm. Anh rãnh ha?
trường : tại đó là mấy người hàng xóm . họ bận làm ăn nên anh…chứ nhà anh làm gì mà lắm xe đến thế.
_ __ _
Chap 10
Về đến nhà Trường cho người tìm hiểu nhà My ( để biết nhà thôi). Trường định đi ra ngoài thì Đăng đến.
đăng : định ra ngoài hã?
trường : uhm. Đi chung không ???
đăng : không. cả cái sài gòn này đi mòn đường hết rồi. chẳng có chỗ nào mới để đi .
trường : ghê thế àk.anh nghe nói ở bar XX có mấy nàng đẹp lắm mà, không đến đó thử xem???
Đăng : không . đến rồi cũng thường, mà em cũng đâu có đi đến nơi nào đó là vì con gái.bọn con gái là bọn phiền toái.
trường : trời. em định ở giá hay sao mà…??
Đăng : ai bik…mà cũng có thể lắm chứ. Đi shopping không ???
trường : cũng được.
đi shopping là thời gian Đăng tiêu tiền nhiều như nước. mỗi hoá đơn một lần đi mua sắm không dưới 10 triệu.
Trường cũng phải " nể "Đăng về tiêu tiền. Trường không như Đăng, thoải mái tiêu tiền nhưng hkông thik tiêu vào chuyện vô bổ. còn Đăng thì miễn bàn tới. một lần Đăng thẩy vào mặt một thằng dám nói Đăng không có tiền mua nổi chai rượu X.O một sắp tờ 500k" Tiền tao đốt cháy cả nhà mày luôn ".
Từ đó không ai dám nói tới tiền trước mặt Đăng.
Các trò tiêu tiền vô bổ của Đăng thì nhiều không thể nhớ nỗi,. có lần Đăng đốt vài tờ 100USD để làm bỏng tay một đứa dám " láo " với mình. điện thoại xài thay như thay áo.mà cũng chẳng có " dế " rẻ. con nào cũng vài chục triệu đến vài nghìn đô. Đi học là trong mình Đăng không dưới 1000 USD và vài thẻ thanh toán, vài triệu VN. dễ hiểu thôi vì là con một vả lại gia đình lại làm kinh doanh. bước ra đường chơi Đăng chưa hề thua bất cứ ai về một điều gì từ "dế " , "xế " , đến laptop , quần áo,……
Nếu so Đăng với Trường thì số tiền Trường xài 1 ngày không bằng 1 phần nào trong nhiều phần của Đăng dù cả 2 gia đình có thể xem là giàu có ngang nhau và cả 2 đều là con 1 _quý tử.
nếu khác nhau thì chỉ có sự khác nhau trong tính cách , cách suy nghĩ của 2 người mà thôi. Dù sao Trường cũng lớn hơn Đăng nên cách suy nghĩ cũng thoáng và " sâu".chẳng bao giờ Trường góp ý Đăng trong việc ăn chơi hay tiêu xài vì như thế chỉ làm Đăng " crazy", và không nói chuyện với nhau. Nhưng có 1 điều là Đăng rất tin Trường. một sự tin tưởng vô điều kiện bất cứ chuyện gì. Và Trưòng cũng chưa 1 lần làm Đăng thất vọng.
Cả hai đi hết trung tâm mua sắm thì Đăng nói là đói bụng nên cùng đi ăn.cả hai nói với nhau nhiều chuyện, nhưng chỉ xoay quanh chuyện ăn uống và đi chơi. rồi chợt Đăng nhìn Trường hỏi:
- dạo này ông anh sao rồi ?? chừng nào lấy vợ đây???


Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ