Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen - Chàng quản gia cứng nhắc - Chương 2

Full | Lùi chương 1 | Tiếp chương 3

Chương 2:

Thời gian trôi qua nhanh chóng, ở một khắc mà người ta cố ý quên lãng kia vô tình đã tới.

Quản gia Khâu đã sớm chuẩn bị gánh vác mọi việc lớn nhỏ nhà họ Phạm lên vai, trước khi đi có vài lời dặn dò đứa con duy nhất Trí Đạc.

"Trí Đạc, con phải chăm sóc đại tiểu thư thật tốt, mọi việc đều phải đứng trên lập trường của đại tiểu thư mà suy tính, hiểu không?"

"Con biết." Mặt Trí Đạc không chút thay đổi gật đầu.

"Còn có, con phải nhớ bổn phận của mình." Quản gia Khâu nghiêm túc nói.

"Cha, Trí Đạc luôn luôn biết mình phải làm gì." Anh đúng mực trả lời.

"Đại tiểu thư là cành vàng lá ngọc, từ nhỏ chưa từng chịu khổ, bằng với xuất thân của chúng ta không với được tới người ta. . . . . ."

"Cha!" Anh không nhịn được cắt đứt lời của cha anh, lấy kiên quyết phản bác lại, "Con chưa từng nghĩ tới việc trèo cao với đại tiểu thư."

Anh tránh cô ta còn không kịp nữa, làm sao lại nghĩ với cao chứ? Thật sự là quá buồn cười!

Nhìn ánh mắt kiên định của anh, quản gia Khâu thở dài, con trai ngốc, đó là con không biết đại tiểu thư có tình cảm với con thôi.

Nhiều lần ông đều nhìn thấy đại tiểu thư núp ở sau cây cột đỏ mặt nhìn Trí Đạc làm việc, ông vừa sợ vừa lo, chỉ sợ con trai với cao tới cành vàng lá ngọc của người ta, nhà họ Phạm đối với nhà họ Khâu bọn họ ân trọng như núi, đại tiểu thư là cô cháu ngoại mà ông chủ thương yêu nhất, nói gì cũng không thể để đại tiểu thư phải chịu uất ức.

Cho nên ông vờ như không biết chuyện, cho là không nói ra điều bí mật này bọn họ cũng sẽ không có bất kỳ cơ hội nào phát triển, nhưng người tính không bằng trời tính, thiếu gia yêu cầu Trí Đạc chưa bao giờ từ chối, lúc này thiếu gia muốn anh cùng đi với đại tiểu thư đến nước Anh, cũng không biết được đại tiểu thư hoạt bát hiếu động ấy có gây khó dễ cho nó không nữa hay lại chủ động lấy lòng.

"Cha nói xong rồi, con lên đường cẩn thận." Quản gia Khâu cũng không biết nên nói thêm gì nữa, nói quá nhiều ngược lại sẽ lại khiến con trai sinh nghi thôi.

Nếu mà nó cũng có tình cảm với đại tiểu thư, chuyện này đúng là không ổn tẹo nào.

Nhìn bóng lưng cha mình dần dần đi xa, trong lòng Trí Đạc có chút buồn.

Hơn hai mươi năm, bóng lưng thẳng tắp của cha, vẫn là mục tiêu anh sùng bái theo đuổi.

Thân phận quản gia nhà họ Phạm ở trong mắt mọi người cũng chỉ là thân phận người làm, nhưng cha vẫn lấy làm kiêu ngạo khi là quản gia cho nhà họ Phạm.

Khi nhà họ Phạm dũng mãnh đấu đá ở trên thương trường, người đứng đầu ở bên ngoài bày mưu tính kế, về đến nhà, đều là do ông hầu hạ, ông liều mạng mà để cho người đàn ông của nhà họ Phạm không phải lo lắng phiền lòng, tất cả dạ tiệc lớn nhỏ của nhà họ Phạm, đều là do một tay ông sắp đặt.

Cho nên vì anh muốn trở thành quản gia giống cha, anh cố gắng học tập, cũng cố gắng tiếp thu các tin tức mới nhất, còn tự nguyện đến trường học đào tạo quản gia của Anh.

Mà quyết tâm của anh mấy năm nay cũng lớn lao hơn rồi, hiện tại anh không chỉ phải đi cùng đường với cha mình, còn phải vượt qua cha mình, trở thành một quản gia xuất sắc hơn.

Đáng tiếc sau khi anh học thành tài trở về còn chưa kịp thể hiện ra những gì đã được đào tạo, liền bị thiếu gia yêu cầu đến nước Anh để chăm sóc cho đại tiểu thư.

Chuyến đi này, chính là hai tháng. . . . . . Dù sao cũng chỉ có hai tháng, nhịn một chút sẽ trôi qua thôi.

Trí Đạc ở trong lòng tự nói với mình như vậy, sau đó xoay người đem hành lý vào trong cốp xe, lái xe về phía sân bay.

☆ ☆ ☆

"Chào anh, sao lại đến muộn vậy chứ? Tôi còn tưởng là phải chờ tới khi máy bay cất cánh mới có thể gặp lại anh đấy!" Thiên Thiên nũng nịu mà oán trách.

Nhìn cô bé chạy về phía mình, Trí Đạc có chút né tránh.

Cái cô gái mặc áo sơ mi trắng, quần jeans trắng, gương mặt không trang điểm nhưng sắc mặt đỏ hồng này là ai?

"Này! Khâu Trí Đạc, anh bị ngốc à?" Tay nhỏ bé của cô quơ múa trước mặt anh, buồn cười nói, "Thế nào, nhiều năm không gặp, anh không nhận ra tôi nữa ư?"

"Đại tiểu thư." Trí Đạc cung kính hô. Thì ra, cái cô gái ăn mặc đơn giản, nhưng khí chất bất phàm này là Dương Thiên Thiên, thật không nghĩ tới, cô cũng ăn mặc loại quần áo "bình dân" này, trong ấn tượng luôn luôn là mặc lễ phục, chưa từng thấy đơn giản như bây giờ.

Đại tiểu thư. . . . . . Thiên Thiên bực mình chép miệng, ở trong lòng thầm oán trách, gọi người ta một câu Thiên Thiên sẽ chết sao, quỷ hẹp hòi.

"Này, bàn bạc một chút được không? Ở bên ngoài, không được kêu tôi là đại tiểu thư nữa, rất xấu mặt." Nhưng thật ra là cô rất không muốn nghe thấy anh gọi xa lạ như vậy.

Trí Đạc nhìn cô một cái, gật đầu.

Thấy anh gật đầu, Thiên Thiên mừng rỡ mặt mày hớn hở, sau đó ngoài dự đoán mà ôm cánh tay của anh.

"Mau lên máy bay đi, máy bay sắp cất cánh."

Tim của anh đột nhiên đập mạnh, nhưng mặt vẫn không chút thay đổi, cũng bởi vì được cô dắt đi.

Cô sao lại chẳng giống gì với trước kia vậy? Không chỉ tay sai khiến bắt mang hành lý, không oán trách anh đến muộn, chỉ có vẻ mặt tươi cười nhiệt tình, điều này khiến cho anh không quen.

"Hành lý của cô đâu?" Loại thiên kim tiểu thư này đi xa nhà, không túi lớn túi nhỏ mới là lạ.

"Ở chỗ này." Cô lấy ba lô thể thao màu lam đeo sau lưng ra.

Trang phục và đồ đạc của cô từ trên xuống dưới, cả ba lô thể thao đeo sau lưng, tất cả đều là mượn Ninh Nhi.

Hình dáng của các cô tương đối giống nhau, cho nên cũng có thể trao đổi quần áo để mặc, vốn dĩ hành lý của cô không ít như vậy, mẹ cô giúp cô chuẩn bị ba va li lớn trang phục và đồ đạc, dọa cho cô sợ đến trợn mắt há mồm.

Nào có ai đi du lịch một mình mà mang lễ phục, các bộ đầm váy áo, chắc chắn sẽ bị người ta cười nhạo, hơn nữa còn chưa ra khỏi cửa, anh Đế Tư đã cười rồi, cho nên cô không để ý mẹ phản đối, bỏ lại những thứ vô dụng kia, chỉ mang theo quần áo đơn giản như quần jeans và áo sơ mi giống hiện tại.

"Chỉ có thế sao?" Trí Đạc không khỏi kinh ngạc hỏi.

"Dĩ nhiên còn có chứ!" Thiên Thiên cười, "Notebook cùng máy ảnh." Cô lấy ra một túi cầm tay màu đen nói.

Một cái túi, mấy cái máy chụp hình cùng notebook, những thứ này chính là toàn bộ hành lý của cô ấy?

Trí Đạc có chút không tin, cô thế nhưng lại có một mặt thuần phác như vậy, hành lý của cô còn ít hơn cả của anh nữa, việc này. . . . . . Cô lại muốn giở trò quỷ gì?

Mặc dù mang một bụng nghi vấn, nhưng mặt anh vẫn không thay đổi gì, đưa tay nhận lấy hành lý của cô, không nói một lời mà đeo lên trên vai, đi về phía máy bay.

Thiên Thiên bị hành động quan tâm của anh mà cảm động đến sửng sờ tại chỗ.

Cô có thể cảm nhận được anh vẫn rất ghét cô, cũng vẫn có phòng bị, nhưng cô tin tưởng, cô nhất định sẽ làm cho anh có cái nhìn khác về mình.

Quyết định xong, cô bước chân đuổi theo.

Vào cửa hải quan, đi lên máy bay, Trí Đạc cầm hộ chiếu cùng vé máy bay của hai người đi theo sau lưng nữ tiếp viên hàng không, nhìn thấy nữ tiếp viên hàng không chỉ vị trí của bọn họ thì anh không khỏi kinh ngạc, "Cô xác định đây là vị trí của chúng tôi?" Anh nhất định là nhìn lầm rồi, Dương đại tiểu thư làm sao có thể khoang hạng nhất tốt như vậy thì không ngồi, chạy tới cùng người ta chen chúc trong khoang thường chứ?

"Cám ơn, làm phiền cô." Thiên Thiên quay đầu về phía nữ tiếp viên hàng không cười ngọt ngào, đoạt lại vé máy bay cùng hộ chiếu trên tay Trí Đạc, ngồi vào vị trí gần cửa sổ. "Trí Đạc, mau ngồi xuống, anh cao lớn sẽ ngăn cản người phía sau đến nữa!" Cô cười ngoắc anh.

Anh theo lời ngồi vào chỗ trống bên cạnh cô, vẫn là gương mặt nghi vấn.

"Đại tiểu thư, cô có thể chịu được ngồi ở khoang thường à?" Anh ở bên tai cô thấp giọng hỏi.

"Tự mình đi du lịch, sao có thể xa hoa như vậy?" Cô khẽ mỉm cười, "Cái này cũng là một cách trải nghiệm cuộc sống mà, anh nói có đúng không?"

"Cô thích là tốt rồi." Đối với lý luận của cô, anh không dám có ý kiến.

Máy bay cất cánh, bay về phía thành phố đắt đỏ nhất nước Anh - London.

Trí Đạc nhắm mắt lại, không muốn cả quãng đường bay đến mấy chục giờ này cùng cô mắt to trợn mắt nhỏ, vì vậy anh giả vờ ngủ say, thế nên không chú ý tới nụ cười quỷ quyệt trên mặt cô.

Còn có chuyện ngạc nhiên lớn hơn ở Anh chờ anh đó, chờ anh tỉnh lại, anh sẽ biết. . . . . .

☆ ☆ ☆

Gian phòng mờ mờ, rèm cửa sổ ẩm ướt, giường cùng vật dụng cũ trong nhà thoạt nhìn không cảm thấy ấm áp, còn có vòi nước hỏng đang tí tách chảy, vừa đi vào gian phòng này, Trí Đạc liền nhíu mày, trong không khí tản ra mùi nấm mốc làm cho anh vô cùng không hài lòng.

"So với trong tưởng tượng của tôi tốt hơn nhiều rồi." Thiên Thiên tiện tay bỏ hành lý ở cạnh cửa, chạy tới bên cửa sổ, kéo rèm cửa sổ ra, ánh mặt trời lập tức chiếu vào bên trong phòng, mọi thứ cũng theo đó mà sáng lên.

Cô mở cửa sổ ra, hít một hơi thật sâu – ừ, không khí London cũng chẳng tốt hơn Đài Bắc chút nào.

"Hel¬lo!" Hộ gia đình đối diện tòa nhà lên tiếng chào hỏi Thiên Thiên.

"Hel¬lo! Nice ¬to meet y¬ou." Cô cười ngọt ngào đáp lại người con trai trẻ tuổi của tòa nhà đối diện.

"Hey! Girl, where¬ are y¬ou from?"

"Tai¬wan. . . . . ." Thiên Thiên hưng phấn tán gẫu một chút cùng đối phương.

Mắt nhìn cô bé đó ở trước cửa sổ đang hăng say tán gẫu, nhìn lại một chút hoàn cảnh hỏng bét đến không thể hỏng bét hơn nữa trước mắt này, Trí Đạc đột nhiên cảm thấy thật đau đầu.

Hiện tại là tình huống gì đây? Đại tiểu thư cô ấy cũng nên giải thích với anh một chút chứ nhỉ?

Gương mặt anh bình tĩnh, im lặng đến bên người cô, khiến cho người đàn ông trẻ tuổi kia đang định hẹn cô đi uống cà phê mà cấm khẩu.

"Your hus¬band?"

Thiên Thiên cười nhưng không nói, chưa trả lời cho đối phương.

Bây giờ không phải, nhưng trong lòng cô hy vọng có thể là vậy.

"Tôi muốn hỏi cô." Trí Đạc trầm mặt, dùng ánh mắt sắc bén đánh lùi người đàn ông đang muốn tiến thêm một bước theo đuổi kia.

"Ừ, anh hỏi gì?" Cô xoay người, rời khỏi cửa sổ đi tới cạnh cửa, nhấc hành lý của mình, ngồi xuống ghế sa lon.

Cô ngồi xuống, ghế sa lon lập tức bụi bay đầy trời, khiến cho cô liên tục ho khan.

"Căn phòng này thật cũ kỹ, khụ khụ. . . . . ." Cô vừa ho khan vừa cười.

"Không sai, cô còn biết căn phòng cũ kỹ." Anh nghiêm túc ngẩng mặt lên."Ngay cả thang máy cũng cũ đến mức phát ra tiếng cọt kẹt, sao cô lại tìm loại phòng ở như vậy?"

"Bởi vì rẻ chứ sao!" Cô đúng lý hợp tình mà trả lời, "Một tháng chỉ có ba trăm bảng Anh, nơi này là mười lăm mét vuông, so với trong tưởng tượng của tôi tốt hơn nhiều." Dĩ nhiên , đại tiểu thư cô đối với nơi này rất hài lòng.

"Bởi vì rẻ ?!" Trí Đạc không hiểu.

Đại tiểu thư cô sẽ quan tâm tiền thuê phòng nhiều ít?

"Lần này một mình tới Anh du lịch, dự tính của tôi không nhiều lắm, tiền thuê phòng một tháng ba trăm bảng Anh gồm tiền điện nước, cộng thêm tiền vé xe du lịch cần thiết, tiền ăn cơm, tiền thuê, tôi tính sơ sơ, sẽ không đủ tiền, dự tính của tôi là hai tháng tiêu sáu ngàn bảng Anh, hơn nữa thẻ tín dụng của tôi cùng chi phiếu du lịch cũng không có mang theo, cho nên tôi sẽ đi làm để kiếm tiền đi đường." Cô hăng hái nói xong ngẩng cao đầu, mà Trí Đạc nghe xong thì sắc mặt càng ngày càng khó coi.

"Ý của cô là nói, cô tới Anh, trên người không mang đủ tiền, ngay cả thẻ tín dụng và chi phí du lịch cũng không mang?" Anh nén giận hỏi.

"Tôi có mang tiền mà, chỉ là có thể không đủ dùng mà thôi." Cô giải thích.

"Cô ở đây giở trò quỷ gì? !" Anh không nhịn được quát.

Thiên Thiên sợ bịt lấy lỗ tai, nhỏ giọng ấm ức nói: "Tôi chỉ muốn thử xem cuộc sống tự lập như thế nào . . . . ."

"Một cô gái như cô lại dám loạn như vậy." Trí Đạc càng nghĩ càng tức giận.

Cô có nghĩ tới hay không, ở thành phố London vật giá đắt đỏ này, tại sao có thể có nhà ở cho thuê tiện nghi như vậy?

Là bởi vì nhà cửa cũ kỹ, phần tử phức tạp ra vào, cô là một cô gái trẻ tuổi đến từ đất khách sống tại nơi này, sẽ khiến cho bao nhiêu người quyết tâm dòm ngó? Cô có vì an nguy của mình mà suy nghĩ qua hay không?

"Tôi đâu có một mình làm loạn? Tôi vốn là muốn dẫn Ninh Nhi cùng đi với tôi mà!"

Vốn là hai nữ sinh các cô mạo hiểm hành trình đi đến Anh, kết quả bởi vì Ninh Nhi có bầu mà cô phải đi một mình.

"Cô tìm Thiếu phu nhân cùng đi?!" Trí Đạc trừng lớn mắt.

Anh rốt cuộc biết tiếng lòng của thiếu gia rồi, cũng hiểu được nguyên nhân khiến thiếu gia lo lắng như vậy.

Cô gái này, cô ta. . . . . . Đơn giản là ngu ngốc!

"Cũng sắp tốt nghiệp, muốn để lại chút tưởng nhớ của tuổi trẻ chứ sao." Thiên Thiên vô tội nói.

Kỉ niệm tuổi trẻ? Sợ là cô chết trước khi nhớ lại đó!

"Một chút thông minh cũng không có." Anh không nhịn được lên tiếng.

"Anh nói cái gì?" Cô nheo mắt lại, hai tay chống hông trừng anh.

Trí Đạc không trả lời, con ngươi thâm thúy nhìn cô chằm chằm.

"Hiện tại cô định làm gì?"

"Hiện tại?" Cô bị cái câu kia hại tức điên rồi, cái gì gọi là một chút thông minh cũng không có? Ninh Nhi còn nói cô có dũng khí! Thật là quá đáng. "Đi ngủ!"

Nói xong, cô tức giận mà ôm túi thể thao đeo sau lưng đi tới bên giường, vén mở chăn bông lên —— dĩ nhiên không tránh được bị bụi bặm làm cho ho khan gần chết, sau đó chui vào trong ổ chăn tràn đầy mùi nấm mốc.

Trí Đạc ngoài ý muốn thấy cô không hô to gọi nhỏ với anh, không thượng cẳng tay hạ cẳng chân với anh, cô. . . . . . Anh không thể không thừa nhận sự thật này, cô, đã không còn là thiên kim điêu ngoa ngày trước.

Cô không ngồi khoang hạng nhất, không ở tại khách sạn London xa hoa, cũng không vừa vào cửa liền sai khiến quét dọn phòng ở, ngay cả nghe anh ác ý phê bình cũng không giận dữ, chỉ là trốn vào trong chăn mà hờn dỗi.

Không biết tại sao, hành động này của cô làm cho anh không khỏi buồn cười.

Cười? Anh cũng biết cười?! Trí Đạc kinh ngạc phát hiện, khóe miệng của mình thoáng nâng lên.

Đã bao lâu rồi anh chưa cười? Dường như là từ khi lên mười anh bắt đầu đi theo cha học tập công việc quản gia, anh cũng không còn cười nữa.

Thật là kỳ lạ, trước kia cô luôn khiến anh giận đến mức muốn bóp chết cô, bây giờ khi nghe những thứ kế hoạch tự mình du lịch hoang đường kia của cô xong cùng nhìn thấy cô đang buồn bực hờn dỗi ở trong ổ chăn thì không tự chủ được mà cảm thấy buồn cười.

Anh lắc đầu một cái, khẽ thở dài.

Đi về phía chiếc giường duy nhất bên trong phòng, anh vén cái chăn lên, nhìn Thiên Thiên co rúc ở trong.

"Anh làm gì nữa thế!" Cô hung dữ trợn mắt chất vấn.

"Quét dọn." Giọng điệu anh lạnh nhạt, không hờn không giận, nhẹ nhàng đem cô ôm lấy ngồi vào một bên ghế, tiếp theo động tác nhanh nhẹn mà lột khăn trải giường ra đi tới phòng tắm.

Cũng may, nơi này có máy giặt quần áo, anh đem khăn trải giường, vỏ gối đều ném vào trong máy giặt quần áo giặt sạch, bắt đầu tìm kiếm tất cả đồ điện, đồ dùng bên trong phòng có thể sử dụng được hay không.  

Tủ lạnh còn tốt, nhưng phải rửa sạch, bên trong còn một miếng bánh bao không biết năm nào tháng nào đã bị thiu, như vậy có thể thấy được, phòng này đã lâu không có người ở.

Quạt gió hư, sửa một chút còn dùng được, TV thoạt nhìn rất cũ kỹ, nhưng có vẻ cũng không tệ lắm, ghế sa lon mặc dù bị phá hư, vải vẫn còn tốt, anh còn có thể may may vá vá một chút là dùng được.

Tóm lại —— xem ra là Dương đại tiểu thư cô may mắn, thuê được một phòng ở tiện nghi, xung quanh phần tử phức tạp ra vào, nhưng trong phòng mọi thứ còn có thể sử dụng, khi cô tiết kiệm tính toán, điều này làm cho cô tiết kiệm chi tiêu không ít.

Có phòng bếp chính là chuyện tốt, hai người nấu không hao phí bao nhiêu tiền, cái này có thể coi là điều khiến đại tiểu thư cô đắc ý.

"Anh ở đây bận rộn cái gì đó?" Thiên Thiên nhìn anh rất bận rộn, tò mò đi theo anh tới ban công.

Trí Đạc quay đầu lại nhìn cô một cái, lạnh nhạt nói: "Phơi chăn bông."

"Oh! Có cần tôi giúp một tay không?" Mặt cô mong ngóng nhìn anh.

"Cô muốn làm cái gì?" Anh hỏi ngược lại.

"Cái gì cũng được." Cô hăng hái nói.

"Làm chuyện cô biết làm đi."

"Được!" Thiên Thiên cao hứng trả lời, vừa mới xoay người, đột nhiên lại như nghĩ đến cái gì liền quay đầu lại."Này, tôi cái gì cũng không biết, anh. . . . . . Anh dạy tôi được không?" Cô đáng thương mà lôi kéo vạt áo anh.

Nhìn bộ dáng cô đáng thương. . . . . .

"Tới đây." Anh xoay người đi tới trước cái bồn rửa chén trong phòng bếp nhỏ, nhìn đống chén bát trong bồn bên cạnh cô."Rửa chén, có thể không?"

Thiên Thiên đầu lắc giống như trống bỏi, rất rõ ràng mà nói cho anh biết, cô không biết.

Quả nhiên là thiên kim đại tiểu thư, Trí Đạc thở dài.

"Nhìn này, rất đơn giản, đứa trẻ con ở nhà trẻ cũng biết."

Lại ám chỉ cô so với người bạn nhỏ ở nhà trẻ không bằng rồi, thật quá đáng! Cô dẩu môi, nhìn anh rửa một ít chén bát đầy bụi bặm, sau đó đón lấy, thử nghiệm lần đầu làm chuyện nhà trong đời.

Một thiên kim đại tiểu thư chưa từng động tay quét dọn lại cùng mình dọn dẹp, còn gì oán hận đây?

Trí Đạc thật không đành lòng, nhiều lần muốn gọi cô để đó không cần làm, hơn nữa thấy cô không cẩn thận đánh vỡ một cái đĩa, hốt hoảng ngồi xuống tìm mảnh vỡ mà ngón tay bị cứa, anh suýt nữa liền hô to, bảo cô không nên cử động .

Nhưng vẻ mặt của cô hiện giờ quá nghiêm túc, khiến anh không đành lòng ngăn cản, chỉ có thể mặc cho cô tiếp tục làm việc nhà vốn không phải là sở trường của cô .

Bận rộn cả ngày, hai người đang phân công cố gắng quét dọn —— mặc dù Thiên Thiên là càng giúp càng bận rộn, nhưng cuối cùng vẫn quét dọn xong.

Đem chăn bông to được giặt sạch phơi nắng nhét vào vỏ chăn trải ra bằng phẳng lên giường, công việc cuối cùng cũng hoàn thành.

Cô kinh ngạc nhìn cảnh tượng rực rỡ hẳn lên, có chút không thể tin được, căn phòng sáng sủa sạch sẽ hiện tại lại chính là căn phòng lúc trước tối tăm, ẩm ướt lại bụi bặm.
"Thật là tốt quá! Oa a ——" cô hưng phấn cả người nhào vào giữa đệm giường, ôm chăn bông ở trên giường lăn lộn, bộ dáng mười phần trẻ con.

Nhưng quét dọn xong, vấn đề chân chính mới xuất hiện.

Trí Đạc giờ mới phát hiện, trong cái phòng này chỉ có một cái giường đôi.

"Lúc cô thuê căn phòng này, không nghĩ đến vấn đề có người ở cùng?"

Cả căn phòng không có chỗ nào ngăn cách, chỉ có phòng tắm là có cửa ngăn, phòng khách, giường, phòng bếp, chỉ liếc một cái cũng thấy không sót thứ gì, như vậy quá không an toàn rồi!

"Tôi không nghĩ đến có người đến ở cùng." Thiên Thiên trả lời rất có ý tứ.

"Vậy tôi được coi là cái gì?" Trí Đạc hỏi ngược lại, "Quản gia kiêm vệ sỹ, tôi đi theo cũng không có khác gì." Anh trần thuật sự thật.

"Anh ư. . . . . . Anh không giống mọi người." Cô đỏ mặt trả lời.

Bởi vì cô thích anh, cho nên anh sẽ không tránh khỏi nghi ngờ, aizz! Khó trách Ninh Nhi nói cô là người con gái hào phóng, nếu để cho anh Đế Tư biết cô thuê cái gọi là "Ký túc gia đình", khẳng định anh không thể không lột da các cô.

Câu trả lời của cô làm anh muốn ngã ngửa.

Anh không giống người khác? Là không giống nhau ở chỗ nào?

Anh muốn hỏi rõ ràng, nhưng trực giác nói cho anh biết, không thể hỏi, tuyệt đối không thể hỏi!

Nhưng mà. . . . . . Anh không hiểu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng của cô.

Tại sao anh lại cảm thấy bộ dạng gương mặt cô đỏ hồng thật đáng yêu, thật đáng yêu làm sao?

Này. . . . . . Đây là cái tình huống gì vậy?

Cứ như vậy, anh mang một bụng khó hiểu, ở trên ghế sa lon miễn cưỡng được xưng tụng là phòng khách vượt qua đêm thứ nhất ở Anh cùng với kẻ thù truyền kiếp Dương Thiên Thiên.

Từ nhỏ đến lớn lần đầu tiên sống chung hòa bình vào ban đêm.

Full | Lùi chương 1 | Tiếp chương 3

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Ring ring