Polly po-cket
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện tình cảm - Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi - trang 2

Chương 4

Sau chuyến đi chơi Phố Lý, phong trào chơi cờ tướng vẫn nóng hừng hực, không hề có dấu hiệu giảm nhiệt.

Vậy là bàn cờ tướng gắn nam châm liền lưu lạc qua các ngăn kéo bàn, cứ hết tiết học là lập tức khai chiến, vào tiết lại thu về. Mà cả môn cờ ca rô đơn giản dễ hiểu cũng thế, mọi người dùng bút chì vẽ những vòng tròn màu trắng và màu đen trên giấy kẻ ô nhỏ màu xanh lam để thay cho quân đen với quân trắng, mười phút giải lao giữa giờ có thể chơi được hai ba ván, ai nấy đều rất hăm hở.

Đồng thời, “đánh cờ tướng thắng Kha Cảnh Đằng” đã trở thành mục tiêu cuối cùng của tất cả bọn con trai có chung một mối thù kia.

“Kể từ bây giờ, cái câu ‘xem cờ không lên tiếng mới là quân tử’ coi như tiếng rắm thoảng đi, tất cả chúng mày hợp sức đấu một mình tao cho xong, đừng ngại ngùng gì. Nếu để tao tuổi trẻ thế này đã bắt đầu kiêu căng, cuộc đời tao về sau sẽ nhiều phiền nhiễu lắm.” Tôi móc lỗ mũi, trâng trâng tráo tráo nói.

Sức mạnh của quần chúng quả thật không phải đùa, chỉ trong mấy ngày tôi đã nếm mùi thất bại, làm tôi cũng thấy hơi khó chịu.

“Điều này cho chúng ta thấy, con người không thể quá kiêu ngạo.” Thẩm Giai Nghi lấy bút bi chọc vào lưng tôi, nét mặt rất nghiêm nghị.

“Tớ thật không hiểu, một đám người bắt tay đánh bại một người, hay ho cái nỗi gì chứ?” Tôi nói với vẻ cam chịu.

Mấy hôm sau, thầy Lại tuyên bố một thông tin đáng sợ.

“Cả lớp nghe cho kỹ đây, để phù hợp với chính sách của Sở Giáo dục về số lượng học sinh năng khiếu, hai lớp Mỹ thuật A và B đều phải giảm từ bốn mươi lăm em hiện nay xuống còn ba mươi em, ba mươi em tách ra từ hai lớp ấy sẽ thành lớp Mỹ thuật C. Vì vậy, lên lớp Chín, chúng ta phải dùng thành tích làm tiêu chuẩn, giữ lại ba mươi em đứng đầu. Bạn nào muốn tiếp tục học lớp A thì phải cố gắng nhiều lên.” Thầy Lại nói, ánh mắt quét qua toàn bộ học sinh trong lớp.

Vừa nghe thầy nói, tôi đã sững sờ chấn động.

Từ khi bà tám Thẩm Giai Nghi ngồi sau lưng tôi, thỉnh thoảng cô lại cằn nhằn tôi lâu lâu cũng phải học hành một chút, bằng không sẽ không đỗ vào trường Mỹ thuật Công nghiệp Phục Hưng ở Đài Bắc mà tôi mơ ước được đâu, nhờ thế, thành tích học tập của tôi cũng buộc phải tiến bộ dần. Nhưng tiến bộ thì tiến bộ, tôi vẫn không chắc chắn có thể ở lại cái lớp ban đầu này không.

“Kha Cảnh Đằng, mày nghĩ mày có bị đá ra khỏi lớp A không?” Quái Thú ngồi dưới gốc cây, ngơ ngẩn ngước nhìn mây trôi lãng đãng.

“Đá cái đầu mày ấy, lo cho chính mình trước đi.” Tôi giở tờ Tập san Thiếu niên, nỗi bất an trong lòng như giọt mực nhỏ vào nước sạch, cứ liên tục loang rộng mãi ra.

“Nói thật, có khi sang lớp C cũng hay, giảm bớt áp lực thành tích, dù mày có vẽ truyện tranh trong giờ học cũng chẳng ai quản nữa.” Quái Thú xem đồng hồ, đề nghị.

Chuyến xe thứ hai chuẩn bị xuất phát.

“Câm mõm đi.” Tôi trả tờ Tập san Thiếu niên cho Quái Thú, cáu kỉnh gãi đầu.

Quãng thời gian ấy, cái tính nói nhiều nói dai của Thẩm Giai Nghi cũng bùng phát lên đến đỉnh điểm.

Giờ tự học, đầu bút bi của Thẩm Giai Nghi chọc mạnh vào lưng tôi, khiến tôi phát đau phải bật kêu thành tiếng mà ngoảnh đầu lại.

“Cậu xem phải làm sao bây giờ? Tớ đã nhắc nhở từ lâu rằng cậu phải chăm chỉ học hành hơn, giờ hối hận chưa?” Thẩm Giai Nghi trừng mắt lên nhìn tôi.

“Mẹ ơi, có phải cậu bị đá ra đâu, trừng mắt nhìn tớ làm gì chứ? Huống hồ thằng Quái Thú cũng nói, tớ sang lớp C có thể vẽ truyện tranh cả ngày, chưa chắc đã không phải chuyện tốt lành.” Tôi nói, nhưng bụng thì không nghĩ thế.

“Lấy sách giáo khoa địa lý ra đây.” Thẩm Giai Nghi chau mày, không cho tôi phản kháng.

“Làm gì?”

“Nhanh lên!”

Tôi lấy sách địa lý đưa cho Thẩm Giai Nghi, khoảng chừng một tiết sau, cô chọc chọc bút bi vào lưng tôi, trả lại quyển sách, trang trong toàn những chỗ đánh dấu bằng bút nhớ đủ màu, cùng một đống gợi ý trọng điểm trích ra từ sách tham khảo.

“Cậu cứ học thuộc lòng hết những chỗ đánh dấu ấy thì thi cuối tháng không phải lo nữa.” Thẩm Giai Nghi nói với thái độ rất nghiêm túc: “Sau đó mỗi ngày đều phải học Toán, từ bây giờ trở đi, hết giờ học chúng ta đều giải một đề.”

“Hả?” Tôi vừa kinh ngạc vừa lúng túng, nhưng lại không có gan phản bác, Thẩm Giai Nghi chỉ muốn tốt cho tôi mà.

“Hả cái gì? Đều do cậu tự chuốc lấy thôi.” Thẩm Giai Nghi giở bảng xếp hạng học kỳ thi tháng trước, chỉ vào các con số bên trên nói: “Tiếng Anh của cậu rất tốt, Quốc văn và Lịch sử thì bình thường, Địa lý không tốt, Toán Lý Hóa đều rất kém, nếu không phải cậu dốt, thì tức là cậu chẳng thèm học, không phải nữa thì tức là cách học không đúng. Cậu có cảm thấy bản thân dốt không?”

“Cái gì, cái gì chứ?” Tôi không thể nghĩ ngợi gì, hai tai nóng bừng lên như phải bỏng.

“Kha Cảnh Đằng, cậu có dốt không?” Thẩm Giai Nghi nhìn thẳng, không để ánh mắt tôi lảng đi chỗ khác.

“Đệch, còn lâu nhé!” Tôi cảm thấy khó thở.

“Vậy chứng mình cho tớ xem đi.” Thẩm Giai Nghi trừng mắt.

Tôi bần thần nhìn Thẩm Giai Nghi. Đột nhiên, một điều gì đó rất phức tạp quấn lấy tâm trí tôi.

Xưa nay tôi luôn nghếch mắt lên trời, quen thói hi hi ha ha, lẽ ra phải cực kỳ dị ứng với tình trạng lúng túng này mới phải. Nhưng tôi biết mình không thể không tiếp nhận lòng tốt của Thẩm Giai Nghi, bị coi là thằng ngốc tôi cũng nhận, vì tôi không thể né tránh được tình cảm ấm áp nghiêm nghị đang bủa chặt lấy linh hồn tôi đó.

Tôi không hề muốn rời khỏi lớp Mỹ thuật A chút nào.

Nếu bị đá ra, tôi nhất định sẽ bị bố mẹ chửi chết, vả lại, Thẩm Giai Nghi sẽ đành phải nói chuyện với thằng Tạ Minh Hòa.

Ừm, cần phải hết sức chú ý đến tình địch lớn nhất của đời tôi, Tạ Minh Hòa.

Thằng A Hòa này beo béo, giống như một quả dưa hấu nặng trình trịch nằm trên ruộng đất, nó là một người bạn có nhiều điểm chung với tôi trên chặng đường đời.

Tôi với A Hòa học cùng lớp từ lớp Một đến khi tốt nghiệp tiểu học, lên đến cấp II lại cũng trùng hợp thi vào lớp Mỹ thuật. Nhà tôi mở hiệu thuốc, nhà nó cũng mở hiệu thuốc. Tôi thuộc làu các bài hát tiếng Anh cũ, A Hòa cũng sưu tầm rất nhiều ca khúc tiếng Anh. Tôi tự cao, A Hòa tự tin. Thậm chí hồi lớp Sáu, chúng tôi còn cùng thích một cô bé. Tôi thích nói chuyện với Thẩm Giai Nghi, A Hòa cũng thế.

Tôi thoạt nhìn… thoạt nhìn thôi! Thoạt nhìn thôi đã biết A Hòa rất thích Thẩm Giai Nghi, vả lại tôi hết sức nghi ngờ rằng A Hòa cũng đã phát hiện ra thiện cảm kỳ dị của tôi dành cho cô.

Bây giờ, tôi ngồi trước mặt Thẩm Giai Nghi, A Hòa ngồi ở mé phải Thẩm Giai Nghi, ba chỗ ngồi tạo thành một hình tam giác vuông tiêu chuẩn. Hai chúng tôi đều là những đứa con trai Thẩm Giai Nghi thích nói chuyện nhất, điểm chung này khiến tôi đứng ngồi không yên.

Cô bé mà tôi và A Hòa cùng thích hồi lớp Sáu tiểu học tên là Tiểu Mị, ngồi ngay sau lưng tôi, còn A Hòa thì ngồi bên cạnh Tiểu Mị. Tiểu Mị rất thích nói chuyện với chúng tôi. Hỏng bét, giống hệt như tình trạng lúc này, đội hình không khác gì.

“Chương trình ‘Mọi người nói tiếng Anh’ phát tối qua ấy mà, câu chuyện cười về chim cánh cụt người dẫn chương trình kể ấy, tớ nghe từ lâu rồi, chị tớ bảo…” A Hòa mỉm cười, Thẩm Giai Nghi tập trung tinh thần lắng nghe.

Những lúc nói chuyện với Thẩm Giai Nghi, lúc nào A Hòa cũng tỏ ra rất chững chạc, làm Thẩm Giai Nghi nghe đến thộn mặt ra.

Lên trung học, A Hòa đã có thể nói từ chuyện xe ô tô đến chuyện máy tính, rồi từ chuyện máy tính nói đến phong tục tập quán ở nước ngoài, chẳng khác gì người lớn. So với sự bác học đa tài của nó, tôi trẻ con đến mức thảm hại. Nếu ba chúng tôi cùng nói chuyện, được một lúc, sẽ rất dễ xuất hiện cảnh tôi hoàn toàn cụt hứng. Mà quan trọng nhất là, thằng A Hòa này chơi với tôi rất lâu rồi, là một thằng bạn rất được, về điểm này tôi hết sức nản lòng.

Vậy là bi kịch xảy ra.

Lúc đó tôi phải đối mặt với áp lực bị đá ra khỏi lớp, liền bỏ qua sự tôn nghiêm, cùng luyện giải Toán với Thẩm Giai Nghi trong giờ giải lao sau mỗi tiết học (thực ra căn bản là được hướng dẫn), tôi đặt sách Toán tham khảo lên bàn Thẩm Giai Nghi, hai người luyện đi luyện lại các công thức Toán, có lúc ăn cơm trưa cũng để sẵn một tờ giấy nháp, vừa ăn vừa bàn luận, không bỏ qua một giây phút nào.

Còn nhớ trong một giờ tự học, A Hòa rỗi việc, liền nhắc đến lời đồn dạo gần đây rộ lên trong đám học sinh, nói có một bọn cương thi mới từ Đại lục lén đi thuyền tam bản cập bến Đài Loan, hiện đang lởn vởn ở vùng núi miền Trung. Tin đồn dạo ấy rất thịnh hành, thậm chí còn đăng lên cả tạp chí nữa.

“Đừng nói mấy chuyện đó với tớ, tớ nhát lắm!” Thẩm Giai Nghi không vui, A Hòa lập tức biết điều câm cái mõm lại.

Chà, học rộng hiểu nhiều thì đây không được, nhưng nếu so tài nói bậy nói bạ dọa khiếp người ta, tôi đây phải nói là tài hoa xuất chúng.

“Tớ nghe nói bọn cương thi ấy ban đầu không phải là cương thi đâu, mà là ngư dân vượt biên bị chết đuối ở eo biển Đài Loan, thi thể trương phềnh bám theo cái thuyền không…” Tôi nói, nhưng lại bị ánh mắt sắc lạnh của Thẩm Giai Nghi cắt ngang.

“Kha Cảnh Đằng, cậu đừng có mà nói mấy chuyện tớ không thích nghe ấy nữa, như thế xấu lắm.” Giọng Thẩm Giai Nghi không nể nang tôi chút nào.

À, quả nhiên bắt đầu sợ rồi. Xem tôi dọa cho câu sợ khiếp vía đây này.

“Vì gặp đúng giờ âm, những cái xác trương phềnh ấy vừa cập bờ liền biến thành cương thi, bắt đầu xuyên ánh trăng chạy vào trong núi, vừa chạy một mạch vừa hút máu người dọc đường, không rõ chạy đến đâu. Anh tớ học trường Trung học Chương Hóa kể rằng, ban đêm còn có người trông thấy bọn cương thi ấy nhảy tưng tưng trên núi Bát Quái. Không có lửa làm sao có khói, nhất định là có gì đó…” Tôi càng nói càng hăng. A Hòa vốn khơi mào câu chuyện giờ đương nhiên chỉ biết tập trung lắng nghe.

“Nhưng lý nào mà xác chết vừa cập bờ biến thành cương thi được? Giờ âm lợi hại vậy sao?” A Hòa có vẻ ngờ vực.

“Vậy nên cũng có người nói là tay chủ thuyền biết pháp thuật đã hại chết những kẻ vượt biên ấy, rồi dùng pháp thuật phái Mao Sơn khống chế thi thể, biến họ thành cương thi, không ngờ sau đó bản thân hắn cũng bị cương thi cắn chết, để những cương thi không có bộ óc ấy cứ vậy mà đi khắp nơi hút máu người.” Tôi khua môi múa mép, chốc chốc lại lén quan sát sắc mặt biến đổi của Thẩm Giai Nghi.

“Nhảm quá, sao lại đồn ra như vậy được nhỉ? Với lại tay chủ thuyền kia biến họ thành cương thi thì ích lợi gì chứ?” A Hòa không hiểu, nhưng nó đã lạc bước vào âm mưu đen tối của tôi rồi.

“Tớ làm sao biết được, chỉ xác định chắc chắn một điều, lúc cảnh sát tuần biển đến hiện trường thì phát hiện ra thi thể của chủ thuyền, trên cái xác ấy còn có vết răng của cương thi nữa. Những tin tức này đều có thể tìm thấy trên báo chí, không giả được đâu. Còn nữa, căn cứ theo tuyến đường nhảy tưng tưng của bọn cương thi kia, chắc chắn mấy ngày tới sẽ đi qua Đại Trúc…” Tôi cố ý lôi cả Đại Trúc nơi Thẩm Giai Nghi đang sống vào, khiến không khí khủng bố càng thêm phần nặng nề.

Sắc mặt Thẩm Giai Nghi càng lúc càng sa sầm, nhưng tôi vẫn huyên thuyên tán nhảm.

“Cậu tự nghĩ cách đi.” Thẩm Giai Nghi đột nhiên cúi đầu, khẽ đẩy quyển sách tham khảo của tôi lên trước mấy phân.

Tôi ngớ người ra, A Hòa cũng ngượng ngùng ngừng hỏi.

“Này, vừa nãy tớ chỉ đùa thôi mà, thực ra bọn cương thi không nhảy về phía Đại Trúc đâu, chắc là chúng men theo dãy núi nhảy đến cuối Đài Loan rồi.” Tôi không biết làm thế nào, đành nhìn Thẩm Giai Nghi đang cúi đầu im lặng, tự bác bỏ những gì mình đã nói.

Nhưng Thẩm Giai Nghi không nói chuyện tức là không nói chuyện, cô coi tôi như không khí, chỉ chăm chăm ôn bài của cô. Tôi nói thêm mấy câu không thấy phản ứng, đành hậm hực quay lại chỗ mình, buồn bực giải toán.

Mấy ngày sau đó, Thẩm Giai Nghi vẫn không thèm để mắt đến tôi. Tôi vốn nghĩ rằng qua mấy ngày nữa sẽ hết chuyện, nhưng Thẩm Giai Nghi hình như còn cứng đầu hơn tôi tưởng.

Mỗi buổi sáng, sau khi bỏ đồ ăn vào ngăn bàn, như thường lệ tôi nằm rạp ra bàn giả vờ ngủ, nhưng cái lưng không còn nhận được “tiếng gọi” sắc nhọn kia nữa. Thẩm Giai Nghi hoàn toàn cấm vận tôi, lúc đi lướt qua trong hành lang cũng né tránh ánh mắt, mà tôi cũng dứt khoát không thèm ngoảnh đầu lại, tránh tiếp xúc với bộ mặt lạnh như băng của cô. Thẩm Giai Nghi lại càng lúc càng nhiều chuyện để nói với A Hòa, đôi khi còn ồn ào đến nỗi không muốn nghe cũng không được, khiến lồng ngực tôi càng lúc càng thêm tưng tức.

Kỳ thi cuối tháng mỗi ngày một gần, lòng tôi mỗi ngày mội bí bức khó chịu, chỉ muốn bị đá quách sang lớp Mỹ thuật C luôn cho xong, khỏi phải chịu đựng cảm giác uất ức bực bội này nữa.

Nếu thời gian đảo ngược, tôi sẽ không bao giờ lôi chuyện ma ra nhồi nhét vào tai Thẩm Giai Nghi, nhưng bảo tôi phải thấp giọng xuống nước xin lỗi, thì thằng con trai cao ngạo trong tôi khi ấy không làm được, dù sao tôi cũng đã bỏ lỡ thời điểm vàng để nói lời xin lỗi rồi.

“Kha Cảnh Đằng, có phải mày cãi nhau với Thẩm Giai Nghi không, dạo gần đây không thấy hai bọn mày nói chuyện.” Quái Thú nhìn trời.

“Đệch, mày không hiểu đâu.” Tôi cũng nhìn trời.

“Quả nhiên là cãi nhau. Chúng mày rốt cuộc cãi nhau chuyện gì vậy? Mày học lởm như thế, sao lại cãi nhau với Thẩm Giai Nghi được chứ?” Quái Thú ngoảnh đầu nhìn tôi, lấy làm khó hiểu.

Móa, đây là cái thứ logic chó má gì thế, thế quái nào mà mày vẫn học giỏi hơn tao được nhỉ! Quái Thú, mày cứ kiểu này không được đâu, đảm bảo không cưa được cô bạn gái nào bình thường.

“Quái Thú, mày có thân với Doraemon không?” Tôi hỏi, hai chân bắt chéo giơ lên cao.

“Không thân lắm, chuyện giề?” Quái Thú cười khùng khục.

“Mượn hộ tao cỗ máy thời gian.” Tôi nói, ngước nhìn mây.

Cứ nhìn trời mây thế này, sớm muộn gì tôi cũng trở thành giống Quái Thú.

Cuộc sống càng lúc càng vô vị, việc đi học hàng ngày biến thành công việc khổ sai căng thẳng tinh thần.

Ba ngày trước hôm thi, A Hòa ngồi ở mé phải đằng sau vỗ vỗ vai tôi, đưa cho một tờ giấy, bên trên viết: Đưa sách Lịch sử, Địa lý, Giáo dục sức khỏe đây. Là chữ viết rất đẹp của Thẩm Giai Nghi.

Tâm trạng tôi rất phức tạp, muốn cự nự chống đối, nhưng tay lại tự động mở cặp sách treo ở cạnh bàn, lấy mấy quyển sách lên giơ cao quá đầu, để Thẩm Giai Nghi ngồi phía sau đón lấy.

Sau giờ học, Thẩm Giai Nghi đi qua bàn tôi, tiện tay nhẹ nhàng đặt mấy quyển sách ấy xuống trước mặt, rồi hờ hững như không bước lên chuyến xe bus đưa đón học sinh. Tôi vẫn không mở miệng nói chuyện với cô, chỉ mở mấy quyển sách ra.

Không ngoài dự đoán, bên trong viết đầy những dòng ghi chú, đầy những vết gạch bằng bút nhớ dòng.

“Là lo cho mình, hay là coi khinh mình đây?” Lòng tôi ngổn ngang trăm mối.

Bấy giờ, tôi thực sự khát khao có một cỗ máy thời gian.

Kỳ thi cuối cùng của học kỳ hai năm lớp Tám kết thúc, kỳ nghỉ hè trôi qua trong bình yên lặng lẽ, suốt thời gian học hè, Thẩm Giai Nghi không nói với tôi một câu nào. Lúc tôi nói chuyện với A Hòa, Thẩm Giai Nghi liền tập trung làm việc của mình, còn lúc Thẩm Giai Nghi nói chuyện với A Hòa, tôi tuyệt đối không ngoảnh đầu chõ miệng vào cho mất hứng.

Ngày đầu tiên đi học năm lớp Chín, thầy Lại đứng trước bục giảng, cầm danh sách lớp C tuyên bố những đứa bị tinh giảm, không khí hắt hiu. Tôi rốt cuộc cũng không kìm được, quỳ xuống đất, hai tay tì lên ghế chắp trước ngực cầu khấn.

“Cậu việc gì phải trẻ con thế nhỉ? Cậu căn bản không thể nào bị đá ra khỏi lớp.” Thẩm Giai Nghi đột nhiên mở miệng, sắc mặt lạnh lùng.

“Tại sao?” Tôi hoang mang.

“Vì có tớ giúp cậu.” Khóe miệng Thẩm Giai Nghi hơi nhếch lên.

Thầy Lại đã đọc hết số hiệu và họ tên trên danh sách, quả nhiên không có tôi.

Không có tôi, không có tôi.

“Chúc mừng!” Thẩm Giai Nghi nhoẻn miệng cười, tựa hồ giữa chúng tôi chưa từng có chuyện gì khó xử.

“…” Lần đầu tiên, tôi không thốt nên lời.

Không thể nói “Tớ mà nghiêm túc ấy à, sẽ lợi hại đến mức chính bản thân tớ còn thấy sợ ấy!” Có nên nói “Cho xin đi, chuyện này dễ ẹc!” hay không? Tôi không nói được lời nào.

Thầy Lại đọc hết danh sách, rồi phát cho mọi người số hiệu học sinh của lớp mới, đồng thời cũng sắp xếp lại chỗ ngồi. Chỗ ngồi mới, có nghĩa là mối đe dọa dớ dẩn buộc tôi phải rời lớp A cũng không tồn tại nữa.

“Kha Cảnh Đằng, từ hồi ngồi trước mặt Thẩm Giai Nghi, em đã tiến bộ rất nhiều, hy vọng em tiếp tục duy trì.” Thầy Lại nhìn tôi an ủi, tay vỗ vỗ vai tôi.

Vỗ cái mông em ấy, tôi thật chỉ muốn hét vào tai thầy: “Cho em ngồi đằng trước hoặc đằng sau, bên trái hoặc bên phải Thẩm Giai Nghi, nếu không em sẽ quậy tung cái lớp này lên luôn!” Nhưng tôi không làm thế.

Thẩm Giai Nghi nhìn tôi, chỗ ngồi bên phải cô vẫn còn trống.

“Em ngồi chỗ kia đi, từ hôm nay phải chăm chỉ học để thi lên cấp, em rất thông minh, cố một chút xem có lọt vào Bảng Vàng, tạo nên kỳ tích được không.” Thầy Lại chỉ vào một chỗ trống mà tôi không thể hiểu nổi, mọi ước muốn trong tôi lập tức bị khoét rỗng.

Sau lưng Lý Tiểu Hoa.

Chỗ ngồi mở ra một câu chuyện tình.

Chương 5

Năm lớp Chín ấy đã xảy ra rất nhiều chuyện. Đài CTS đang chiếu phim chưởng bộ Hồng Kông Lộc Đỉnh Ký, Lương Triều Vĩ đóng Vi Tiểu Bảo, Lưu Đức Hoa đóng Khang Hy hoàng đế, tình tiết quá hấp dẫn đến nỗi tôi phải chạy đến hiệu sách Kingstone đứng đọc hết trọn bộ nguyên tác.

“Slam Dunk – Cao thủ bóng rổ” của Takehiko Inoue đã đăng đến đoạn trường trung học Shohoku thi đấu với trường trung học thuộc đại học Kainan để giành quyền đại diện cho tỉnh Kanawa đi tham dự đại hội toàn quốc. Cú ném bóng quyết định của Mitsui bị móng tay của Nobunaga Kiyota chạm phải, vậy là bóng bay trượt khỏi rổ.

Tôi tua đi tua lại băng cát xét “Mỗi ngày lại yêu em hơn” của Trương Học Hữu, học thuộc bài hát tiếng Quảng đầu tiên mình tiếp xúc trong đời. Với tôi khi ấy, Trương Học Hữu là thần tượng âm nhạc duy nhất trên thế giới, ngờ đâu nhiều năm về sau lại có một kỳ tài tên là Châu Kiệt Luân đủ sức lật tung mọi quy chuẩn của tôi đối với âm nhạc theo một phương thức kỳ dị.

Vì thằng em trai học lớp Bảy giành được thành tích xuất sắc trong kỳ thi cuối tháng, lần đầu tiên nhà tôi được nuôi chó (phần thưởng cho em trai tôi), một con phốc sóc biết tự ăn phân của chính nó. Con phốc sóc này tuy có cái thói nghiện ăn phân khiến người ta chẳng biết phải làm thế nào, nhưng lại rất xinh xắn, tính cách thì ngỗ ngược bừa bãi, chúng tôi đặt tên nó là Puma. Về sau, Puma thường làm cái đuôi của tôi, nhưng đó lại là một câu chuyện đáng yêu khác. [1]

[1] Xin đọc cuốn Mẹ, thơm một cái! của Nhà xuất bản Mùa Xuân. (Chú thích của tác giả)

Sau đó, tôi gặp Lý Tiểu Hoa.

“Kha Cảnh Đằng, cậu học Toán giỏi nhỉ!”

Lần đầu tiên quay đầu lại nói chuyện với tôi, Lý Tiểu hoa đã dùng kiểu câu cầu khiến tôi kinh hãi ấy, cộng thêm nụ cười vô cùng rạng rỡ.

“Cũng tạm thôi, cậu mới gọi là siêu giỏi ấy chứ!” Tôi nói, nhìn bài thi vừa được trả nằm trên bàn.

Nhờ được Thẩm Giai Nghi chỉ bảo, bài kiểm tra Toán này tôi được 95 điểm, còn điểm số trên bài của Lý Tiểu Hoa lại chỉ có 90.

Có điều một bài kiểm tra bình thường cũng chẳng nói lên được điều gì cả. Vì từ học kỳ hai năm lớp Tám, tôi “bắt đầu học hành”, thứ hạng của tôi trên bảng xếp hạng toàn trường nhảy một mạch từ thứ ba bốn trăm lên đến khoảng hơn một trăm, nhưng thành tích của Lý Tiểu Hoa lại ở mức ngang ngửa với Thẩm Giai Nghi, khoảng Top 20 của toàn khối, trong mắt tôi, hai người này đều là những con quái vật mọt sách xa vời không thể với tới được.

“Bài này cậu giải đúng này! Cậu chỉ tớ xem đề chứng minh này phải giải thế nào được không?” Lý Tiểu Hoa đặt bài thi lên bàn tôi, hành động của cô khiến tôi luống cuống.

“Hê, cậu đang đùa phải không? Tớ chẳng qua chỉ ăn may gặp được bài biết giải rồi thôi.” Tôi nói. Thiên tài giả hiệu tôi đây không ngờ lại trở nên căng thẳng.

“Đâu mà, từ lâu tớ đã biết cậu chỉ lười không chịu học mà thôi.” Lý Tiểu Hoa cười cười, đưa bút cho tôi.

Tôi đành phải nửa tin nửa ngờ giải bài toán chứng minh ấy cho Lý Tiểu Hoa xem, hoàn toàn không thể đoán được trong đầu Lý Tiểu Hoa đang nghĩ cái gì. Tôi giải xong bài toán, Lý Tiểu Hoa lộ vẻ khâm phục ra mặt.

Nói thật lòng, tôi bị một đứa con gái học cực giỏi nhìn mình với vẻ mặt ấy, tôi hoàn toàn không có chút cảm giác thành tích nào, chỉ thấy khó hiểu… và bối rối.

Tôi nhìn Thẩm Giai Nghi ngồi ở phía xa.

Thằng nhãi A Hòa không ngờ lại giở ra cái trò “đổi chỗ” bỉ ổi để tiếp tục ngồi cạnh Thẩm Giai Nghi. Đáng ghét thật, nếu tôi cũng mặt dày được như nó thì tốt quá.

“À, sách tham khảo môn Lý Hóa cho học kỳ này cậu đã mua chưa?” Lý Tiểu Hoa làm đứt mạch suy tư của tôi.

“Ờ, vẫn chưa, có giới thiệu quyển nào không?” Tôi định thần lại.

“Không phải, ý tớ chỉ là, nếu chúng ta dùng sách tham khảo khác nhau, sau này có thể trao đổi để giải các bài trong sách của người kia, như vậy sẽ học được nhiều hơn, không phải tốt hơn sao?” Lý Tiểu Hoa lấy trong cặp ra cuốn sách tham khảo môn Lý Hóa mà cô chọn.

Tôi rùng mình.

Con bé này làm sao vậy? Mặc dù chúng tôi học cùng lớp hơn hai năm nay, nhưng tổng cộng chắc nói với nhau không đến mười câu, đa phần là mấy câu xã giao kiểu như “xin lỗi”, “cảm ơn”. Lý Tiểu Hoa chắc hẳn rất rõ thành tích học tập tiêu điều của tôi mới phải chứ nhỉ?

Trao đổi dùng chung sách tham khảo với tôi? Thật chẳng thể hiểu nổi.

Nhưng Lý Tiểu Hoa lại tỏ ra nghiêm túc.

Hồi đó, môn Lý Hóa chúng tôi học về điện, trong sách giáo khoa toàn những danh từ đến từ hành tinh khác kiểu như Ohm, Điện trở, Ampe… các thứ. Mỗi lần trả bài kiểm tra, tôi đều mấp mé ở cái ranh giới thê thảm gọi là đạt tiêu chuẩn.

Nhưng cái con bé Lý Tiểu Hoa này, hình như lại có cách nhìn khác đối với bài làm kém cỏi này của tôi.

“A, đề này cậu biết giải mà, chỉ tớ đi.” Lý Tiểu Hoa cầm bài thi điểm cao ngất của cô, giơ ra hỏi tôi một câu cô trả lời sai, còn tôi lại bất ngờ trả lời đúng.

“Câu này giờ tự học có đáp án đấy, cậu tự đi mà xem đi.” Tôi chắc chắn mặt mình đã đỏ tưng bừng.

“Nếu tớ hiểu được thì hỏi cậu làm gì nữa, hay là cậu không muốn chỉ cho tớ?” Lý Tiểu Hoa chớp chớp mắt nhìn tôi.

Vậy là tôi đành cố gắng áp chế cảm xúc xấu hổ đến nỗi muốn đập đầu vào tường ấy, chỉ bài cho cái đứa học giỏi hơn tôi gấp một trăm lần là Lý Tiểu Hoa. Về sau tôi mới dần dần hiểu ra, học giỏi cũng có nhiều nguyên nhân, “chăm chỉ cố gắng học hành” là loại phổ biến nhất, cũng là loại chắc chắn nhất. Mà Lý Tiểu Hoa chính là loại này.

Lý Tiểu Hoa không có phương pháp học tập gì đặc biệt, chỉ một mực chúi mũi đọc sách, trong lòng cô rất ngưỡng mộ những người có thể nhờ vào thiên tư thông minh mà bớt đi thời gian “đối thoại” với sách vở, đi làm những việc thú vị hơn. Chẳng hạn như… đọc tiểu thuyết ngôn tình.

“Kha Cảnh Đằng, cậu có đọc tiểu thuyết ngôn tình không?” Lý Tiểu Hoa hỏi, quay đầu lại đặt quyển sách tham khảo lên bàn tôi đọc.

“Đọc cái rắm ấy, mới nhìn thấy cái bìa tớ đã buồn nôn rồi.” Tôi nói, nhìn lại cuốn sách tham khảo môn Lý của mình, mật độ những chỗ ghi chép đánh dấu đã cao đến mức trước đây tôi tuyệt đối không dám tưởng tượng.

Nhất định là tôi bị điên rồi.

“Thực ra đọc tiểu thuyết ngôn tình cũng giải trí lắm đấy, chị em tớ đều đọc cả, đây, cho cậu mượn quyển này, tuần sau phải trả tớ đấy nhé!” Lý Tiểu Hoa tự động mở chiếc cặp tôi treo ở cạnh bàn ra, cẩn thận bỏ một quyển tiểu thuyết ngôn tình vào trong.

“Ờ.” Tôi đáp, cũng chẳng biết mình có thời gian đọc hết không nữa.

Haiz, lòng tự tôn của tôi bừng trỗi dậy, để đối phó với những câu hỏi môn Lý Hóa của Lý Tiểu Hoa, tôi buộc phải luyện đi luyện lại các vấn đề trong sách tham khảo, suy ra những điểm mấu chốt, đảm bảo rằng cách giải của mình không lẫn lộn thành phần “tự tưởng tượng”. Ngoài môn Lý Hóa, tôi còn dạy Lý Tiểu Hoa môn Anh văn sở trường, để không bị mất mặt, tôi còn mua một đống đề thi tiếng Anh về làm nữa.

Trời ơi, không có sự đốc thúc của “ác ma lắm lời” Thẩm Giai Nghi, tôi vẫn tự giác biến thành một con mọt sách.

Cuối tuần, tôi ở nhà đọc lướt xong quyển tiểu thuyết ngôn tình duy nhất trong đời, nội dung đại khái là một thiếu gia lắm tiền chạy con xe đua… được rồi, thực ra là tôi đã quên tiệt. Thứ Hai đến trường, Lý Tiểu Hoa liền hấp tấp hỏi cảm tưởng của tôi về tiểu thuyết ngôn tình.

“Sao hả? Có phải hay lắm không?” Cô vồn vã.

Tôi quyết định trả lời vòng vo, “Kể từ bây giờ, tớ sẽ kể cho cậu nghe một chuyện tình dai dẳng triền miên. Nội dung phải nói là cực kỳ đặc sắc, muốn ôm có ngay ôm, muốn hôn có ngay hôn, muốn có gươm đao liền thấy máu chảy, yêu đến nỗi trời long đất lở, chém giết máu chảy thành sông, cái gì cũng có hết.” Tôi giơ ngón tay cái lên, mỉm cười nói: “Hoan nghênh đến với thế giới của Minamoto-Yuuji-lại-mang-đao.”

Lý Tiểu Hoa ngẩn người, không hề hay biết đã mắc mưu tôi.

“Đó là cái gì vậy? Nghe sợ thế.”

“Tớ đây mà bắt đầu nói nhảm, đến chính bản thân tớ còn thấy sợ nữa là!”

Từ đó, mỗi ngày tôi đều kể cho Lý Tiểu Hoa nghe một đoạn lịch sử ái tình hào hùng của võ sĩ Nhật Bản, khiến con bé cười đau cả bụng. Nhân vật chính của câu chuyện là một võ sĩ Nhật Bản tên là “Minamoto Yuuji lại mang đao”, nghe tên đủ biết là một gã bặm trợn đi tán gái mà vẫn vác đao bên mình, gã từng quan hệ với một con sói cái trong lúc say mèm, sinh ra một đứa tạp chủng lông vàng (sau khi tỉnh rượu, ngài Minamoto còn tưởng mình ăn nằm với một nàng công chúa); cũng từng vì một người đẹp mà tấn công cả một tàu hải tặc, tung hoành chém giết cả trăm người (về sau gã mới biết đó không phải là tàu hải tặc mà chỉ là tàu đánh cá của những ngư dân đáng thương); Minamoto còn vì tìm lại người mẹ công chúa cho đứa bé (haiz, thực ra chỉ là một con sói cái), không tiếc hao tốn công sức tìm lên Kinh đô.

“Đừng kể nữa, cậu toàn nói nhảm thôi.” Lý Tiểu Hoa cười nghiêng cười ngả, nước mắt chảy giàn giụa.

“Xin đừng nhạo báng tình yêu nồng nhiệt của ngài Minamoto.” Tôi trịnh trọng nhắc nhở.

Lý Tiểu Hoa bật cười, mắt nheo lại thành một đường chỉ mỏng, khiến tôi ngẩn ngơ. Đồng thời, câu chuyện cười ngu ngốc tôi tiện mồm bịa ra ấy, lại cũng khiến Lý Tiểu Hoa để ý đến tôi.

Cùng với không khí căng lên chuẩn bị cho kỳ thi thử lớp Chín, giờ tự học càng ngày càng nhiều, Lý Tiểu Hoa cũng bắt chước cách tôi học chung với Thẩm Giai Nghi hồi trước, đặt sách tham khảo lên bàn tôi cùng học. Tôi nghĩ mình thật sự rất may mắn, gặp được hai đứa con gái học giỏi, hơn nữa đều không có bộ dạng khinh người, ngược lại, còn khiến tôi bắt đầu manh nha niềm ngưỡng mộ với ba chữ “học sinh giỏi”.

Trong khi tôi cả ngày đắm chìm trong thế giới của riêng mình về truyện tranh, những con mọt sách ấy lại một lòng một dạ dốc trọn tuổi trẻ của mình vào sách giáo khoa và sách tham khảo. Vật cược mỗi người đẩy đến trước mặt Thượng đế đều không giống nhau, những thứ thu về tự nhiên cũng khác.

Đây chính là cố gắng.

Tôi không còn coi thường những người đang cố gắng tiến về những lĩnh vực khác với mình nữa.

Dưới áp lực của kỳ thi lên cấp, cạnh tranh giữa các học sinh mỗi lúc một dữ dội, giờ tự học trên lớp lúc nào cũng yên tĩnh. Lý Tiểu Hoa và tôi đặt một tờ giấy nháp ở giữa, viết chữ thay lời nói. So với nét chữ thanh tú của Thẩm Giai Nghi, chữ của Lý Tiểu Hoa tròn trịa hơn nhiều, mấy cái tranh tôi tiện tay vẽ bậy vào thì cứ trồi lên thụp xuống giữa các hàng chữ.

Kha Cảnh Đằng, cậu đã suy nghĩ sau này sẽ làm gì chưa?

“Làm họa sĩ truyện tranh, loại mà có thể xuất bản sang Nhật ấy.”

“Thế cậu muốn học trường cấp III nào?”

“Tớ muốn học trường Mỹ thuật Công nghiệp Phục Hưng, nhưng chắc bố tớ không cho đâu. Còn cậu? Nữ trung Chương Hóa à? Hay là học trái tuyến ở nữ trung Đài Trung?”

“Chắc là nữ trung Chương Hóa.”

“Cậu học giỏi thế, chắc chắn không có vấn đề gì đâu.”

“Nhưng tớ không giống cậu, tớ chẳng biết sau này mình muốn làm gì cả.”

“Chia cho đây một ít điểm thì biết ngay.”

“Hì hì! Hôm nay cậu còn chưa kể chuyện Minamoto-Yuuji-lại-mang-đao cho tớ nghe đấy nhé!”

Trong khoảng thời gian tôi và Lý Tiểu Hoa thân mật, tình bạn giữa Thẩm Giai Nghi và A Hòa hình như cũng càng lúc càng khăng khít.

Thấy cảnh Thẩm Giai Nghi và A Hòa cũng truyền tay nhau mảnh giấy trong giờ tự học, trái tim tôi trầm xuống, trông thấy cái thằng Liêu Anh Tuấn rõ ràng cũng rất thích Thẩm Giai Nghi, thường hết tiết lại hay chạy tới chỗ cô tán chuyện, trong lòng tôi cũng không được thoải mái.

Tôi biết con người không thể quá tham lam, nhưng không thể phủ nhận cảm giác tiếc nuối mơ hồ trong lòng mình.

Còn Quái Thú, nó hoàn toàn không thể hiểu nổi tôi và Lý Tiểu Hoa đang ấp ủ chuyện gì.

“Kha Cảnh Đằng, dạo này sao Lý Tiểu Hoa cứ bám lấy mày thế?”

“Bám lấy tao?”

“Ừ, nó cứ bám rịt lấy mày ấy, mày không thấy phiền à?”

“Quái Thú, mày tập trung tinh thần nhìn bầu trời của mày đi.”

Nhà trường công bố kết quả kỳ thi thử đầu tiên của năm lớp Chín.

“Kha Cảnh Đằng, chúc mừng em lần đầu tiên lọt vào Bảng Vàng, xếp thứ 59 toàn trường.” Thầy Lại vỗ vỗ vai tôi.

“Không có gì ạ.” Tôi bẽn lẽn đáp.

Con người thật không thể tự đánh giá thiên tư của mình quá cao được, điều này chỉ khiến hai chữ “cố gắng” mất đi ánh hào quang vốn thuộc về nó mà thôi. Thời trẻ trâu ấy, có hai cô bé đã chung tay giúp tôi nhận ra điều này… đồng thời cả hai đều tuyệt đối tin tưởng, chỉ cần cố gắng sẽ thấy được tương lai rạng ngời. Bền bỉ cố gắng không ngừng, sẽ thấy thế giới kỳ diệu vô ngần.

Nhận phần thưởng của người lọt vào Bảng Vàng, tôi quay về chỗ.

“Hay quá, tớ thật hâm mộ sự thông minh của cậu.” Lý Tiểu Hoa ngoảnh đầu lại.

“Đâu… đâu có…” Lòng tự tôn vô căn cứ của tôi lại thất bại lần nữa.

Tại cậu đấy!

Chương 6

Không ngờ vực gì nữa, tôi thích Lý Tiểu Hoa.

Cực kỳ cực kỳ thích.

Nhưng nói thực lòng, mặc dù Lý Tiểu Hoa cứ cười với tôi suốt, nhưng tôi vẫn không biết Lý Tiểu Hoa có thích mình hay không, biết đâu cô chỉ rất tò mò với tôi mà thôi.

Chia tay, chỉ cần một người đồng ý, nhưng “ở bên nhau”, lại phải có hai người đồng lòng mới được. Tình yêu chính vì bất định như thế nên mới thú vị, không phải sao? Ít nhất tôi đã hoàn thành một nửa tấm hình ghép của mình.

Dạo đó, mỗi ngày tôi đều đi học trong tâm trạng hết sức phấn chấn, vừa tới trường, dừng xe một cái, liền hấp ta hấp tấp phi từ nhà gửi xe lên lớp học, có lần tôi còn hái một bông hoa dại trong vườn hoa cạnh sân tập thể dục, nhân lúc Lý Tiểu Hoa còn chưa vào lớp, ép bông hoa nhỏ ấy vào tấm lót trong suốt trên mặt bàn cô, sau đó ngồi đợi chiêm ngưỡng vẻ mặt của cô khi nhìn thấy bông hoa. Bài thơ đầu tiên trong đời tôi, cũng xuất hiện trên mảnh giấy bên cạnh bông hoa nhỏ ấy.

Cuộc đối thoại trên vở ghi bài:

“Hì hì, nhà cậu ở đâu?”

“Để làm gì?”

“Tò mò thôi mà.”

“Sao tớ phải nói cho cậu? Cậu thông minh thế, muốn biết thì chắc là biết được mà.”

Tan học, tôi bèn cưỡi xe đạp đợi ngoài cổng trường, thấy bố Lý Tiểu Hoa đi xe máy đèo cô về nhà. Tôi hít thở sâu, nhấn mạnh bàn đạp, phóng như điên đuổi theo.

Trường trung học Tinh Thành cách khu trung tâm một cây cầu Trung Hoa rất dốc, bình thường muốn đạp xe qua đó, mông phải nhổm lên khỏi yên xe, dốc hết sức lực mới khỏi bỏ cuộc giữa đường, phải giải quyết bằng cách dắt xe đi bộ qua (học sinh tốt nghiệp trường trung học Tinh Thành, mười người thì tám người có bắp chân cuồn cuộn, haiz…)

Sức mạnh của tình yêu thật không thể tin nổi, tôi phóng như điên một mạch đuổi theo, coi đoạn dốc đáng sợ ấy như không, bám sát xe máy của bố Lý Tiểu Hoa. Tất nhiên Lý Tiểu Hoa biết tôi đang đuổi theo đằng sau, đôi lúc cô còn ngoảnh đầu lại cười như thể đang cổ vũ tôi cố lên, khiến tôi hoàn toàn quên đi tiếng rên rỉ đau đớn của cái bắp chân.

“Đợi đấy, chút khó khăn vặt này sao ngăn bước anh đây được.”

Tại chốt đèn giao thông, tôi thở hổn hển nhìn bố Lý Tiểu Hoa nghênh ngang phóng đi.

Tôi tốn mất mấy ngày, áp dụng phương pháp từng bước thu hẹp phạm vi chưa thăm dò, đã biết được Lý Tiểu Hoa ở khu vực nào. Chỗ đó cách nhà tôi chỉ khoảng năm trăm mét, hồi nhỏ học ở trường tiểu học Dân Sinh, ngày nào tôi cũng đi bộ qua.

“Hôm nay cậu đừng đuổi theo nữa, mỗi lần nhìn cậu lao ra đường tớ đều thấy rất nguy hiểm.” Một hôm lúc tan học, Lý Tiểu Hoa đi đến gần tôi. Tôi đang thu dọn đồ đạc, chuẩn bị phóng xuống nhà để xe.

“Hả? Chuyện ấy à, không có gì đâu!” Tôi ngại ngùng gãi đầu, nhưng tay vẫn tiếp tục thu dọn sách vở.

“Hôm nay tớ nói với bố là muốn tự đi bộ về nhà rồi, vì vậy…” Mặt Lý Tiểu Hoa ửng hồng.

Chỉ tích tắc, tôi bất thần ngừng thở.

Từ cái ngày đẹp đẽ ấy, Lý Tiểu Hoa bắt đầu cùng tôi dắt xe đạp từ trường về nhà. Bọn tôi đi sát lề đường bên phải, tôi đi phía ngoài, Lý Tiểu Hoa đi phía trong, cái xe đạp án ngữ giữa hai chúng tôi.

“Tóm lại, cậu muốn biết nhà tớ ở đâu để làm gì vậy?” Lý Tiểu Hoa dẩu môi, mắt lóng lánh cười.

“Biết nhà cậu ở đâu rồi, buổi tối tớ có thể dắt chó đi dạo ở gần đó, hôm nào rỗi việc thì đạp xe loăng quăng qua, thêm một chỗ để đi.” Tôi tán nhảm, thực ra chính tôi cũng không rõ tại sao mình muốn biết nhà Lý Tiểu Hoa ở đâu.

“Phải rồi, từ đầu tớ đã có cảm giác cậu mà học hành nghiêm túc là lọt vào Bảng Vàng ngay, lợi hại thật đó nha!” Lý Tiểu Hoa nhìn tôi, giọng có vẻ khâm phục.

“Cũng thường thôi, mấy học sinh giỏi các cậu mới gọi là lợi hại, không ngờ có thể cố gắng học hành từ năm lớp Bảy đến tận bây giờ… ba năm rồi đấy! Tớ không dám nghĩ mình có nghị lực ấy đâu.” Tôi nói thật lòng. Sự thông minh của tôi, thì ra chỉ là một thứ sức ì kéo tôi thụt lùi.

“Cậu thông minh thế, học khối Tự nhiên hẳn là thích hợp lắm đấy!” Lý Tiểu Hoa đột nhiên nói.

“Học khối tự nhiên?” tôi hơi kinh ngạc.

Vì trong đầu tôi đã thầm tính toán, nếu bố không cho tôi thi Trường Mỹ thuật công nghiệp Phục Hưng, bắt tôi học trường cấp III bình thường, thì tôi nhất định sẽ chọn khối Xã hội không có mấy môn Vật lý Hóa học.

“Đúng thế, cậu rất giỏi toán, Vật lý cũng siêu, học khối Xã hội thì tiếc quá!” Lý Tiểu Hoa cười cười.

Trời ơi, thế này thì hiểu lầm to rồi. Môn Toán của tôi là nhờ có Thẩm Giai Nghi giải từng đề một mở mang đầu óc cho, còn Vật lý thì chính là do Lý Tiểu Hoa cậu dồn dập lục vấn tớ một đống nguyên lý điện học, hại tớ đây về nhà phải cắm đầu cắm cổ đọc sách tham khảo Vật lý, sao cậu lại trưng cái bộ mặt “Kha Cảnh Đằng học Lý rất siêu” ấy ra được chứ?

Đến đầu đường Thành Công.

“Sắp đến nhà tớ rồi, đi tới đây thôi.” Lý Tiểu Hoa dừng chân.

“Không đưa cậu đến trước cửa nhà được à?” Tôi tò mò.

“Cậu đi theo nữa, tớ sẽ giận đấy!” Lý Tiểu Hoa có vẻ bứt rứt.

“Vậy mai gặp nhé!” Tôi ngồi lên xe đạp, vẫy vẫy tay.

“Ngài Minamoto-Yuuji-lại-mang-đao, mai gặp nhé!” Lý Tiểu Hoa nhoẻn miệng cười vẫy tay.

Chúng tôi cùng dắt xe về nhà mấy lần, lần nào cũng đưa Lý Tiểu Hoa đến đầu ngõ nhà cô là dừng lại. Tôi có thể hiểu được nỗi lo của con gái, không muốn hàng xóm hoặc gia đình trông thấy mình đi cùng con trai về nhà.

Nhưng tôi bắt đầu không chịu nổi cái xe đạp vướng víu chắn giữa kia rồi.

Vậy là, buổi sáng tôi liền xuất phát từ nhà sớm hơn mười phút, gửi xe ở đầu cầu Trung Hoa rồi chạy bộ đến trường, thở hồng hộc ngắt một bông hoa, ép xuống dưới tấm lót mặt bàn của Lý Tiểu Hoa, sau đó viết một bài thơ, vẽ một bức tranh. Như thế, tôi mới có thể cùng Lý Tiểu Hoa thong thả đi bộ về nhà sau khi tan học.

Đám bạn cùng lớp cũng bắt đầu để ý mối quan hệ không bình thường giữa tôi và Lý Tiểu Hoa. Đặc biệt, đường về nhà của cả lớp đều như nhau, muốn về phải đi qua cầu Trung Hoa, mọi người đều đã thấy tôi và Lý Tiểu Hoa sánh vai vừa đi vừa nói chuyện.

“Yêu rồi hả!” Liêu Anh Hoằng cười toáng phóng xe đạp vù qua mặt chúng tôi, buông lại một câu.

“Mày bỏ thằng Quái Thú đợi xe bus một mình thế không được đâu!” Hứa Bác Thuần cũng ngồi trên xe đạp ném thêm câu nữa.

“Kha Cảnh Đằng, dạo này mày bị bám riết như thế không tức à?” Quái Thú vẫn chưa rõ tình hình.

Không còn cái xe đạp vướng víu tay chân, tôi và Lý Tiểu Hoa có thể bước đi thoải mái hơn, chọn tuyến đường vắng vẻ hơn để về nhà. Sau đó, ừm ừm, vai Lý Tiểu Hoa mỗi lúc một nhích gần tôi hơn, tay trái cô áp sát vào tay phải của tôi.

Tim tôi có đập nhanh hơn không, tôi cũng không rõ, bởi lẽ linh hồn tôi đã hoàn toàn mất kiểm soát.

Khoảng cách để nắm tay Lý Tiểu Hoa, chỉ còn cách một nhịp thở.

“…” Tôi.

“…” Lý Tiểu Hoa.

Nhưng tôi thủy chung vẫn không đủ dũng khí xòe tay ra nắm lấy tay cô.

Hai chúng tôi giả bộ như tay không áp sát vào nhau, miệng vẫn nói chuyện về đám bạn cùng lớp, nhưng việc thú vị xảy ra trong ngày, con chó của tôi, chị gái cô, cuộc sống học sinh cấp III trong tưởng tượng, ngày tháng sau này như thế nào, những giấc mơ đang mong đợi được hoàn thành.

Chỉ là không nắm tay nhau.

Mấy ngày liền cứ thế trôi qua, mỗi buổi sáng tôi đều thề với trời, sau khi tan học nhất định phải nắm tay Lý Tiểu Hoa, nhưng cứ đến thời khắc then chốt, tôi lại ở trong trạng thái đờ đẫn, đầu óc trống rỗng, không thể tiến thêm một bước.

Tôi nghĩ mình hoàn toàn không xứng đáng được thương hại.

Một lần trời mưa to, hai chúng tôi đi chung ô về nhà.

Tôi rất ga lăng đưa ô sang phía Lý Tiểu Hoa để cô không bị nước mưa hắt ướt, còn mình thì đã ướt quá nửa người, nước mưa chảy xuống theo tóc, tràn trề cả mặt tôi.

“Tớ có thể… hỏi cậu một chuyện không?” Lý Tiểu Hoa rụt rè hỏi.

“Ừ”, tôi nhìn cô, mặt Lý Tiểu Hoa nhìn nghiêng thật đáng yêu.

“Tại sao cậu không nắm tay tớ vậy?” Lý Tiểu Hoa hình như đang nghiến răng.

“…” Tôi sững người, đầu óc rối loạn.

Lý Tiểu Hoa dừng bước, nhìn tôi, đôi mắt trong veo của cô không bỏ qua vẻ lúng túng của tôi, thậm chí không cả chớp mắt, chăm chăm như thể đang gắng sức nhìn thấu tâm tư tôi vậy.

Tôi phát hoảng, không ngờ lại buột miệng nói: “Bởi vì, tớ không biết cậu có thích tớ không.” Tôi cuống cả lên.

Thân hình Lý Tiểu Hoa rung nhẹ, thoáng im lặng, hai chúng tôi lại tiếp tục bước đi trong mưa.

Chúng tôi đi lên cầu vượt, nhìn đường ray trống vắng bên dưới, bầu không giăng một tấm màn xám xịt vô tận, mưa không ngừng rơi. Không ngừng rơi.

“Người cậu thích là Thẩm Giai Nghi phải không?” Giọng Lý Tiểu Hoa rất nhỏ.

“Hả?” Tôi đần mặt ra.

“Lúc trước tớ ngồi cuối lớp, thường thấy hai người nói chuyện rất vui vẻ, tớ liền nghĩ, chắc hai người thích nhau.” Lý Tiểu Hoa nhìn đường ray.

Không có tàu hỏa chạy qua, đường ray chỉ là một nét dài đơn điệu. Nước mưa cũng chỉ là những đường gạch xiên nguệch ngoạc màu xám.

“Làm gì có, tớ và Thẩm Giai Nghi chỉ là những người bạn tốt thích buôn chuyện với nhau thôi.” Tôi phì cười.

“Lúc đấy tớ nghĩ, cậu nhất định là người rất đặc biệt. Nếu không Thẩm Giai Nghi còn lâu mới nói chuyện với cậu.” Lý Tiểu Hoa lẩm bẩm tự nói một mình.

“Ặc, Thẩm Giai Nghi bản chất chính là một bà tám đấy, lần trước cậu ấy còn đưa tớ quyển Tịnh tư ngữ của pháp sư Chứng Nghiêm, bảo tớ phải tĩnh tâm học hành, trời ạ, pháp sư Chứng Nghiêm đấy! Cái bà mà niệm Nam Mô A Di Đà Phật ấy!” Tôi nhấn mạnh, cười một cách khoa trương.

“…” Lý Tiểu Hoa không quay lại nhìn tôi, chỉ nhìn xuống đường ray.

“Dù sao, tớ cũng không thích Thẩm Giai Nghi.” Tôi khẳng định.

“Không thích một tí một tẹo nào à?” Lý Tiểu Hoa vươn tay sờ vào màn mưa.

“Thẩm Giai Nghi là bà tám.” Tôi cực kỳ khẳng định.

Cứ thế.

Cứ thế.

Trong lúc chủ đề câu chuyện lạc sang phía Thẩm Giai Nghi, tôi đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để bày tỏ với Lý Tiểu Hoa, lại càng không thừa dịp nắm tay cô.

Mưa cứ trút mãi trút mãi, những hạt mưa càng lúc càng lớn chảy men theo mép ô rơi xuống mặt tôi.

Đến khi tỉnh ra, tôi đã hai mươi sáu rồi.

“Cùng nhau về nhà.” Bốn chữ này, cho dù trong giai đoạn nào của cuộc đời, cũng đều có ý nghĩa rất lãng mạn.

“Cùng nhau” có nghĩa là chuyện người ta không thể hoàn thành một mình, đằng sau “về nhà” chứa đựng ý vị chân tình ấm áp.

Người đầu tiên cùng bạn về nhà, cả đời bạn cũng không thể nào quên.

Mười ba năm sau, tôi nhắm mắt lại, vẫn có thể trông thấy…

Trên đường Trung Hoa rộng lớn, dưới ánh hoàng hôn, tôi ngượng ngùng dắt xe đi bên cạnh Lý Tiểu Hoa, nói huyên thuyên chuyện trên trời dưới bể. Trời gió nhẹ, hoặc mưa, hoặc nắng, hoặc râm.

Trong lòng dâng lên cảm giác kích động, xoay vần rồi trở về trạng thái thương cảm.

Chỉ còn chiếc ô giấy nhỏ ấy, cùng với mảnh giấy cuối cùng đã ngả sang màu vàng ố trên bàn.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Laptop Tùng Anh

Tour Phú Quốc

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ