Beat Cancer 100% Naturally! Click Here NOW!
doc truyen

Đọc truyện

Hãy đọc truyện theo sở thích của bạn

Truy cập Game3d.Mobi để đọc nhiều truyện mới hơn

Game Hot
I win Game đánh bài - I Win
 bắt chữBắt chữ - Android | Đáp án
Tải game Bắn gàBắn vịt - Bắn gà Java | Android
Pikachu Pikachu - Java - Android
Chém hoa quả Chém hoa quả Java - Android
Pokemon Pokemon - Java
Đào Vàng Đào Vàng Java - Android
Cá lớn nuốt cá bé Cá lớn nuốt cá bé Java - Android
Ai là triệu phú Ai là triệu phú Java - Android
Kim cươngKim cương Java | Android
Pokemon Bắn trứng - Pokemon Bắn bóng Java | Andoroid
ngoc.vogame.net Rất nhiều game, ứng dụng, clip hay đang chờ bạn

Truyện tình cảm - Sam Sam đến đây ăn nè - trang 4

Sam Sam đến đây ăn nè! - Phần 2

Tác giả: Cố Mạn

Editor: Elvie Yuen

Tình trạng bản gốc: Hoàn. ( 41 Chương + 1 chương kết + 2 phiên ngoại mới )

Tình trạng bản dịch: Hoàn.

Part 19

Sam Sam sau khi ngủ thẳng giấc đến ngày hôm sau, mở to mắt, mơ mơ màng màng theo quán tính mặc áo và mang dép chạy vào toilet, lại mơ mơ màng màng bóp kem bắt đầu đánh răng…

“Xoạt xoạt…… Xoạt xoạt…… Xoạt xoạt…… “

Đột nhiên Sam Sam cắn phải bàn chải đánh răng.

Sam Sam ngẩng dầu, mở to 2 mắt nhìn chính mình trong gương. Không, không thể nào… Cô có phải hay không còn chưa tỉnh ngủ a, bằng không chắc do uống rượu mà sinh ra ảo giác. Cô nhớ rất rõ, rất rõ tối qua Tổng tài đại nhân tỏ tình với cô. Hơn nữa, cô còn dứt khoát cự tuyệt _ __!!!
Cự tuyệt …… Sam sam thiếu chút nữa đã đem bàn chải đánh răng cắn đứt .

Vội vàng đánh răng rửa mặt, đến nỗi vẫn chưa thay áo ngủ, Sam Sam liền chạy vọt xuống dưới lầu. Kỳ thật Sam Sam cũng không biết chính mình chạy xuống làm cái gì, cô chỉ biết là phải chạy xuống lầu xác minh lại những gì xảy ra ngày hôm qua có phải là sự thật hay không.

Không có người nào dưới lầu cả, trong ngõ nhỏ cũng chẳng có ai , chỉ duy nhất một mùa đông hiu quạnh. Sam Sam mơ hồ nhìn nơi tối qua Phong Đằng dừng xe rùi ngẩng đầu nhìn nhìn bầu trời… Tuy rằng mỗi câu cô nói với Phong Đằng cô đều nhớ rất rõ ràng nhưng trong long cô vẫn khăng khăng những điều xảy ra tối qua chỉ là ảo giác… Cô làm sao có lá gan lớn đến nỗi cự tuyệt Tổng tài đại nhân =.=

Không không, trọng điểm là, tổng tài đại nhân làm sao có thể thổ lộ tình cảm với cô chứ.

Sam sam cứ thế vừa đi lên lầu vừa thôi miên chính mình, vừa vặn gặp bác gái nhà bên đang xuống lầu.

Bác gái nhìn cô và cười hỏi:“Cô gái, đi đâu đấy?”

Tuy nói thành phố lớn ít ai qua lại với nhau, nhưng Sam Sam là người tử tế, mỗi lần gặp ai cũng đều lễ phép chào hỏi và thường xuyên qua lại với hàng xóm nên họ và Sam Sam dần trở nên thân thiết.

“Ha ha, bác đi ra ngoài à? Cháu chỉ đi dạo loanh quanh thôi.” Sam Sam ý thức được bộ dạng mình giờ rất kỳ dị nên chỉ cười giả lả rồi đi lên lầu.
Không ngờ bác gái rất nhiệt tình hỏi chuyện Sam Sam.

“Đêm hôm qua, người đưa cháu về nhà là bạn trai cháu phải không ?’’
“A?” Đêm hôm qua? Bạn trai? Sam sam cả người run lên.
“Người đó tướng tá cao ráo, đẹp trai, lại có xe, chắc là giàu lắm nhỉ ?”
“……”
Sam sam sửng người, chẳng thể nào cười được nữa.
A a a!
Sam Sam cứ thế mang tâm trạng rối rắm trở về phòng, nằm gục trên giường.

Thì ra không phải ảo giác…… Xong đời! Xong đời rồi @__@ , cô lại cự tuyệt lời tỏ tình của tổng tài đại nhân. Lời tỏ tình đó nha!

Lòng Sam Sam nhất thời rối loạn. Nhưng mà cô cũng không thể phủ nhận rằng tự đáy lòng cô cũg có chút vui mừng

Cô có thích Phong Đằng không?
Sam sam chưa từng nghĩ tới vấn đề này, thậm chí ngay cả một ý niệm trong đầu cũng chưa hề có. Nhưng là nếu một ý niệm cũng không từng có, thế thì sao hiện tại trong lòng lại cảm thấy vui mừng chứ?

Chết rồi! Chuyện gì thế này? Rõ ràng trước kia cô đối với tổng tài đại nhân không hề có tí ảo tưởng nào cả nhưng giờ những lời Phong Đằng cứ văng vẳng trong đầu cô.

Vì sao cô mỗi ngày đều đến văn phòng của tôi, bởi vì tôi yêu cầu cô?
Vì sao cô cùng tôi ăn cơm, bởi vì tôi bắt ép cô?

Đương nhiên là vì cái mạng của tôi a!

Sam Sam ở trong lòng chính nghĩa trả lời.

Nhưng lại có một giọng nói khác mong manh biện giải: Cũng không hẳn là thế … Cho nên, thực ra cô vẫn đang lừa mình dối người, ném đá giấu tay?

A a a !

Sam Sam cảm thấy chính mình không thể lý giải được điều này.

Thôi thì cứ mặc kệ thế nào. Điều quan trọng là tổng tài đại nhân tỏ tình với cô :”>

Sam Sam khư khư ôm mặt, cảm thấy 2 má nóng lên, trong lòng vui sướng khôn siết. Vì thế mà cô nằm không được, nhanh nhẩu đứng lên mặc quần áo và mang giày. Cô muốn đi chơi khắp nơi: đi ăn cơm, đi dạo phố, đi siêu thị, làm cái gì cũng được bằng không cô sẽ bị cảm giác khó tả này làm chết mất.

Cứ ở nhà suy nghĩ mãi sẽ làm cô phát điên, nhất định phải đi ra ngoài để đầu óc thư thả.

Lúc đi ở trên đường, bước chân dường như so với bình thường nhẹ nhàng phiêu bồng hơn rất nhiều. Rõ ràng là người còn đi bộ trên đường mà đầu óc lại cảm như đã bắt đầu bay lên.

Cô thơ thẩn đi theo dòng người ra trạm xe điện ngầm, đứng trong đám đông ở quảng trường trung tâm, Sam Sam cảm thấy kỳ quái, cô sao lại vô thức mà đi đến chỗ này chứ?

Nhưng điều này không quan trọng. Đứng ở đây lúc này làm cô cảm thấy rất thoải mái. Trời trong xanh, gió Tây Bắc hiu hiu thổi. Trong mắt cô giờ nhìn đâu đâu cũng cảm thấy cảnh đẹp

Sam Sam đi 1 vòng rùi lại 1 vòng quanh trung tâm, cuối cùng mệt mỏi ngồi ở ghế dài ven đường thở ngắn thở dài.

“Tiết sam sam ơi là Tiết sam sam, mày xong đời , tổng tài đại nhân chẳng qua tùy tiện chỉ thổ lộ 1 tí thôi mà mày cư nhiên lại vui mừng thế này!”
Cô cứ như vậy mà ngồi trên ghế dài ở quảng trường dưới trời đông giá rét, thế nhưng cô lại chẳng cảm thấy lạnh tí nào, hơn nữa khuôn mặt thậm chí còn hầm hập đỏ ửng. Ngây ngốc ngồi 1 lúc lâu, Sam Sam lấy di động ra, bấm vô phần danh bạ, cúi đầu nhìn 2 chữ “Phong Đằng” trên màn hình đến ngẩn người.

Bất chợt di
động vang lên inh ỏi. Trong lòng Sam Sam run lên, tim đập mạnh, đầu
ngón tay cái ấn nút “trả lời”. Nhưng khi nhìn lại người gọi điện
thoại là Lục Song Nghi thì tim mới đập chậm rãi.

“Alo, Song Nghi.”

“Sam sam, thức rồi hả?”

“… Bạn nghĩ rằng mình là bạn sao =.=” Mỗi ngày đều lười nhác làm bạn với giường, thật không nói nổi.

“Hắc hắc, mình hỏi bạn, năm nay khi nào bạn về nhà?

“Mình đặt vé tàu đêm 30.”

“Này này này, mình sẽ về sớm hơn bạn đó, hắc hắc, bảo trọng nhé Sam Sam.”

Song Nghi cảm thấy vui sướng khi người khác gặp họa, nhưng tâm tư Sam Sam hoàn toàn k chú tâm vào cuộc nói chuyện, cũng không nghe kỹ Song Nghi nói cái gì, cô không tự chủ được nói:“Song nghi, mình có việc muốn hỏi bạn.”

“Chuyện gì? Nói mau, mình lập tức giải quyết cho bạn .”

Sam Sam mở miệng định nói gì đó nhưng lại không nói nên lời, ấp úng nửa ngày rùi mới nói: “Không có gì cả”

“Nói mau lên!” Song Nghi quát lên 1 cách hung tợn,“Ghét nhất ai nói chuyện một nửa mà không chịu nói tiếp. Thật bực mình >,< ”

“…….” Sam sam chần chừ một chút,“Song nghi, nếu có 1 người con trai vừa đẹp trai vừa giàu có tỏ tình với 1 người con gái thì người con gái đó phải làm gì bây giờ ?”

“À, nếu như trong tiểu thuyết thì người con gái đó sẽ chấp nhận liền, sau đó tác giả có thể kết thúc câu chuyện, hắc hắc hắc hắc.”
“…… Nếu như không phải trong tiểu thuyết thì sao?”

“A? Thì phải nắm bắt cơ hội chứ sao, nhanh nhặt thẻ tín dụng!” Song Nghi cười hai tiếng đáng kinh, sau đó háo sắc nói “Bất quá thì sờ một chút rồi bỏ xuống.”

“Vì sao?”

“Trời! Cái thẻ tín dụng cho bạn cũng có ích lợi gì, bạn có biết mật mã đâu !”
Part 20

Sam Sam giật mình nắm di động. Cô chưa từng có mối tình nào vắt vai, dù học đại học thì cũng chỉ nhìn đám bạn cùng phòng yêu đương mà thôi.
Boss đại nhân ngay cả mật mã còn không nói cô biết huống chi rút tiền chỗ nào cô cũng không biết… Sam Sam cảm xúc mới vừa dâng trào đột nhiên lại bị 1 gáo nước lạnh dập tắt hết.

Song Nghi bỗng nhiên nghĩ ngợi, hoài nghi nói: “Sam Sam, cô gái đó không phải là bạn chứ ?”

“….Không phải.” Sam Sam ủ rũ phủ nhận.
“Ha ha ha, mình biết chắc không phải là bạn mà. Chúng ta đều giống nhau, cho dù nhặt được thẻ tín dùng, nói không chừng còn mắc nợ tiền thẻ nữa…”
“……..”
Tắt điện thoại, Sam Sam chẳng còn hứng mà đi dạo phố nữa, giờ cô chỉ muốn về nhà. Trên đường về nhà cô ghé ăn mì thịt bò, dù rất đói nhưng 1 chút khẩu vị cô cũng không có cho nên ăn chẳng được bao nhiêu.

Những ngày kế tiếp Sam Sam liên tục vùi đầu vào công việc để không phải nghĩ đến những chuyện đã xảy ra.
Cô không đi lên lầu ăn cơm, Phong Đằng cũng không gọi cô lên.

Mọi thứ trở nên rất đỗi bình thường, bình thường như trước đây, nhưng Sam Sam lại đột nhiên phát giác mọi thứ quá bình thường lại không làm cho cô vui mừng, mà lại làm cô cảm thấy trống trải.

May mắn lúc này cô lại có 1 chuyện khác để lo.

Chủ thuê nhà của cô muốn bán nhà, hình như là cần tiền gấp nên không đợi được qua tới năm sau, muốn Sam Sam cuối năm phải dọn đi. Nhưng chuyện quá vội lại thêm cuối năm cô phải kiểm kê sổ sách, công việc bề bộn, chẳng có thời gian đi tìm phòng trọ mới. Cuối cùng cô phải liên lạc với người bạn thời đại học. Bạn cô chỉ có thể cho cô ở nhờ trong thời gian này nhưng qua tết âm lịch thì phải dọn đi.

Chủ thuê nhà vì hủy hợp đồng nên bồi thường cho Sam Sam 2 tháng tiền nhà, cũng được vài ngàn. Tự nhiên có tiền từ trên trời rớt xuống, đáng lẽ Sam Sam sẽ rất vui vẻ nhưng là một chút cảm giác có tiền trong tay cũng không có. Ngay cả vui mừng cũng đều là pha lẫn vẻ mệt mỏi u sầu.
Sau khi kết toán xong sổ sách cuối năm thì Tết âm lịch cũng đã đến, mọi người trong văn phòng rốt cuộc cũng được nghỉ xả hơi, tụm năm tụm bảy bàn kế hoạch ăn chơi dịp tân niên. Sam Sam hoàn thành xong mọi việc, bất tri bất giác lên Internet.

“Tiết sam sam.”

A! Nghe được có người kêu cô, Sam Sam nhanh tay đóng trang web.

“Này, Sam Sam, bạn còn ở công ty làm gì thế?”

Cô bạn đồng nghiệp nhìn vào trang web mà Sam Sam vừa đóng. Trên web chính là ảnh chụp Boss đại nhân tiếp đãi khách.

“Ơ…” Kỳ thật cô biết phải làm sao, liền đánh trống lãng: “Có chuyện gì sao?”

Nghe cô hỏi như vậy, cô bạn đồng nghiệp cười nịnh: “Sam Sam, bạn khi nào thì về nhà?”

“Mình đã mua vé đêm 30 về”

Sam Sam sống ở tỉnh, mỗi lần trở về nhà thì phải đi mười mấy tiếng xe lửa, rồi lạđi thêm 1 chuyến xe lửa nữa mới về tới nhà. Có khi về tới nhà cũng ngay lúc ăn cơm tất niên.

“Là như thế này, chúng tôi tính về nhà vào buổi sáng 30, nhưng bây giờ quyết định đi Hải Nam đón năm mới. Bạn có thể ra nhà ga hồi vé cho chúng tôi được không?”

“Được, không thành vấn đề”. Sam Sam nghĩ dù sao cô cũng muốn đi nhà ga, tiện thể hồi lại mấy vé này.

Cô bạn đồng nghiệp liên tục cám ơn: “Ha ha, Sam Sam cám ơn bạn, nhất định mình sẽ mời bạn ăn cơm”.

Sau khi cô bạn đồng nghiệp đi, Sam Sam lại trở về với thế giới riêng của mình.

Ngày mai sẽ về nhà, Boss đại nhân, không biết anh ta hiện giờ đang làm gì ? Có phải Boss đại nhân chỉ nhất thời động tâm mà thôi?

Cô lấy điện thoại ra, soạn 1 tin nhắn “Năm mới vui vẻ” và thiết lập hẹn giờ gửi tin nhắn vào lúc giao thừa cho Phong Đằng.

Sau đó, cô ngồi tư lự thở dài. Cô đang làm cái gì thế này? Có gì đâu phải sợ, Tiết Sam Sam, cùng lắm thì Boss đại nhân chỉ nói giỡn thôi, nhưng nếu không làm rõ ràng thì chỉ sợ cô cứ suy nghĩ mông lung mãi.
Cô không biết làm vậy là đúng hay không, nhưng cô muốn làm rõ mọi chuyện để bản thân cảm thấy thoải mái một chút.

Cuối cùng cũng đến ngày nghỉ. Đêm 30, Sam Sam dọn dẹp, sửa sang lại nhà cửa rồi thu dọn hành lý đi tới nhà ga. Tính luôn năm nay thì Sam Sam đã ra ngoài làm việc được 5 năm và đây cũng là lần đầu tiên cô về nhà lúc Tết. Cô cũng muốn về nhà hồi năm ngoái, nhưng nghĩ lại thấy mình mới đi làm nên thôi k về nữa.

Bên trong nhà ga đông ngẹt người, muốn chen chân vô cũng không thể, xung quanh toàn là hơi người làm cho người ta cảm thấy rất ngột ngạt.
Đứng xếp hàng chung với 1 đoàn người dài thiệt dài trước phòng bán vé, Sam sam cảm thấy hối hận tại sao lúc trước cô không tiết kiệm tiền để mua vé máy bay T__T

Ở đằng kia có vài người luôn miệng hỏi người khác có vé xe không, chắc hẳn là đang kiếm ai đó muốn trả vé rồi mua lại. Sam Sam ngoắc mắc nhìn người đàn ông đang liên tục hỏi người khác có vé xe bán lại không. Dường như người đó cảm nhận được si nghĩ của Sam Sam liền chạy tới hỏi: “Xin chào, cô có phải muốn trả lại vé xe không?”

Sam Sam gật đầu. Người đàn ông tỏ ra vui mừng: “Vậy cô có mấy vé?”

“3 vé”

“Tốt quá. Tôi đang cần 3 vé”. Người đàn ông mừng rõ, vội hỏi: “Cô có thể bán lại cho tôi bằng giá gốc không? Cả gia đình tôi chờ ở đây từ sáng tới giờ mà không mua được vé”

Sam Sam nghiêng người nhìn gia đình của người đàn ông đó. Họ ăn bận rất đơn giản, không có vẻ gì là giàu có cả.

“Tôi giúp bạn trả lại vé, nếu ông đang cần thì tôi sẽ bán lại cho ông”

Người đàn ông do dự, nhìn cô một cách nghi ngờ: “Cái này là vé thật hả?”

Sam Sam bực bội vì mình đã có ý tốt giúp họ, thế mà họ lại nghi ngờ cô bán vé giả. Cô tức giận nói: “Ông không cần thì thôi.”

“Cần chứ, cần chứ.” Người đàn ông sợ cô sẽ đổi ý liền móc tiền ra đưa cô.

Sam Sam nhận tiền và đếm rất cẩn thận rồi mới giao vé cho người đàn ông đó. Thấy người đàn ông cầm vé đi rồi Sam Sam mới kéo hành lý đi vào phòng chờ tiện thể mua thức ăn đem theo. Chuyến xe lửa cô của còn tới mấy tiếng nữa mới khởi hành nên cô cũng chẳng vội vàng gì, chậm rãi chọn thức ăn. Ai ngờ mới đi tới cửa siêu thị thì thấy người đàn ông mua phiếu lúc nãy cùng 2 cảnh sát đang đi về phía cô, tức giận chỉ vào cô:

“Là cô ta ! Cô ta bán vé giả đó!”

Sam Sam nghe mà choáng váng mặt mày.
Part 21

Sam Sam bị bắt đến đồn cảnh sát, lúc sau cô mới biết thì ra cô bị bắt vì 3 vé cô bán cho người đàn ông đó đều là giả. Cô thành thật khai báo, định lấy di đông gọi điện thoại cho cô bạn đồng nghiệp, nhưng mò mãi trong túi áo cũng không thấy di động đâu. Cô hoảng loạn tìm kiếm, nhưng chẳng thể nào tìm được, mà ngay cả ví tiền cũng không thấy đâu.

Cô nhớ rõ lúc ở siêu thị mua đồ cô còn cầm ví tiền, nhưng sao giờ chẳng thấy đâu ? Chẳng lẽ lúc nãy vội vội vàng vàng nên đã làm rớt? (OMG… A men)

Tiêu rồi! Toàn bộ tiền, vé xe, thẻ tin dụng đều nằm trong ví cả. Không có vé xe lửa thì không ai tin cô nói thật cả. Tuy rằng chứng minh thư để trong hành lý không bị trộm, nhưng nhiều nhất thì chỉ có thể chứng minh cô không phải dân nhập cư.

Sam sam hoảng hốt luôn mãi biện giải:“Tôi thật sự không biết đó là vé giả. Tôi chỉ trả vé giùm bạn đồng nghiệp. Cô ấy vốn định về nhà, nhưng cuối cùng lại quyết định đi Hải Nam đón năm mới nên nhờ tôi trả vé giùm”

“…… Tôi không cần biết cô làm sao có được vé này, hiện tại lại không có cách nào liên lạc với bạn cô, kể cả số di động của cô ấy cũng không nhớ”
“Tôi có công ăn việc làm đàng hoàng. Tôi đang là nhân viên của công ty Phong Đằng, cớ gì phải đi bán vé lậu chứ.” Sam Sam cuối cùng cũng tìm được 1 lý do biện hộ chính đáng.

Công ty Phong Đằng ở thành phố S này rất có danh tiếng, hai gã cảnh sát liếc mắt nhìn nhau và hỏi cô: “Có gì chứng minh là cô nói thật?”
PHONG ĐẰNG !

Cô lập tức nhớ tới Đại Boss, càng nhớ rất rõ số điện của anh ta, nhưng là… Nếu Đại Boss biết được chuyện này thì cô sẽ mất mặt lắm !

A a a a a a (_ ____” )

Đầu óc Sam Sam trở nên hỗn loạn, cô suy nghĩ trong chốc lát rồi nói: “Tôi chợt nhớ ra số điện thoại của một đồng nghiệp khác.”

Thật may là số điện thoại của A May rất dễ nhớ. Sam Sam dùng điện thoại ở đồn cảnh sát để gọi cho A May.

“Alo”

“A May, mình là Sam Sam nè. Bạn bây giờ còn đang ở thành phố S không?”

“Sam Sam? Mình còn đang ở thành phố. Số điện thoại này ở đâu ra thế? Bạn đang trên đường về nhà hả?”

“Không, mình gặp chuyện rồi.”

Bên kia điện thoại phát ra vài âm thanh hỗn tạp, dường như là đang tiệc tùng gì đó. Sam Sam mặc kệ, cô vội đem mọi chuyện nói cho May nghe, rồi lại ngượng ngùng nói: “A May, hiện giờ bạn rảnh chứ? Bạn có thể giúp mình được không? Bạn đến đồn cảnh sát XXX được không?
“Bạn đợi chút.” A May hình như thương lượng với ai đó, rất nhanh quay lại nói: “Sam Sam, bạn đừng lo lắng, chuyện nhỏ thôi mà, mình lập tức tới ngay.”

Cảnh sát thấy cô đã liên lạc được với bạn đồng nghiệp, nên cũng để cô ngồi đó mà đi xử lý việc khác. Sam Sam cuối cùng cũng an tâm, buông lỏng người liền cảm thấy vừa đói vừa mệt, vốn là phấn khởi trở về nhà nhưng rốt cuộc lại ở đồn cảnh sát. May mắn có 1 nữ cảnh sát có lòng tốt đem cho cô nước và đồ ăn, làm cô cảm thấy thoải mái hơn.

Cô ăn xong xuôi thì chợt nhớ tới cái gì đó liền mượn điện thoại của cảnh sát gọi vào di động mình. Quả nhiên là tắt máy ! Sam Sam biết chắc sẽ không tìm lại đc điện thoại nên cô càng thêm buồn bực.

Ngồi đợi suốt 1 tiếng đồng hồ rốt cuộc cũng có người đến, nhưng là không phải May, mà là trợ lý Phương.

Trợ lý Phương mỉm cười giải thích: “ Lúc cô gọi điện thoại cho May, chúng tôi đều đang dự tiệc. May tối nay uống hơi nhiều nên không đến đây được.”

“Àh, thật ngại, làm phiền 2 người quá.” Sam Sam xấu hổ nói.

Trợ lý Phương trấn án cô: “Không sao cả, cô yên tâm đi.”

Sam Sam gật đầu.

Không biết trợ lý Phương nói gì với người đàn ông đó mà ông ta không truy cứu nữa và đồng ý nhận tiền bồi thường. Cảnh sát thấy Sam Sam vô tội nên cũng cho cô về.

Sam Sam do dự nói: “Tôi có thể đi rồi?”

Trợ lý Phương mỉm cười nói: “Đúng vậy,

Sam sam do dự nói:“Tôi có thể đi rồi?”

Trợ lý Phương mỉm cười gật đầu.

Sam sam theo trợ lý Phương đi ra ngoài, cảm động đến rơi nước mắt và nói: “Cám ơn anh, tôi nhất định sẽ mời anh dùng cơm.”

Trợ lý Phương cười tủm tỉm nhưng sau đó lại nói 1 câu làm Sam Sam điêu đứng : “Tiết tiểu thư không cần cảm ơn tôi, Phong Tổng đang ở trên xe.”

Sam Sam cảm thấy chân mình mềm nhũn, đứng bất động: “Đại, Đại, Đại Boss?”

Xong đời >,<
Trợ lý Phương dường như hiểu được suy nghĩ của Sam Sam liền giải thích: “Hôm nay chúng tôi cùng Phong Tổng tham gia tiệc rượu ở lãnh sự quán. Tiết tiểu thư không biết sao?”

Trợ lý Phương vừa nói vừa đẩy cửa ra ngoài, Sam Sam theo quán tính cũng theo ra ngoài. Dưới ánh đèn đường loe lóe, tuyết rơi lả tả, thân ảnh Phong Đằng cao ráo thong dong đứng dựa vào xe.

Sam Sam trong nháy mắt cảm thấy Đại Boss còn đáng sợ hơn mấy gã cảnh sát hồi nãy.

Cô từng bước đi đến bên Phong Đằng, theo bản năng liền cúi đầu, tỏ vẻ cực kỳ sám hối.

Tầm mắt vừa vặn nhìn những những bông tuyết rơi trên áo khoác đen của Đai Boss, Sam Sam không biết tại sao trong lòng lại rối loạn, rõ ràng 1 giây trước đây còn lo sợ, nhưng hiện tại lại nóng lòng chờ mong.

Nhưng Phong Đằng 1 chữ cũng không nói, chỉ nhìn cô một lúc, sau đó tao nhã phủi đi lớp bông tuyết trên người và quay đầu lên xe.
Trợ lý Phương đem hành lý của Sam Sam bỏ vào cốp xe, thấy cô còn đứng tần ngần trước xe, anh ho “khụ” 1 tiếng và nói: “Tiết tiểu thư, mời lên xe.”

“Vâng.” Sam sam đứng ngoài xe do dự vài giây.

Trợ lý Phương lại ho “khụ khụ” vài tiếng nữa, “Tiết tiểu thư?”

Sam Sam nhìn trợ lý Phương khẩn cầu – cùng là nhân viên, trợ lý Phương, chắc anh hiểu được ! Có nhân viên nào mới bị bắt về đồn cảnh sát mà còn dám đi chung xe với ông chủ mình chứ.

Trong xe trở nên rất im ắng, cuối cùng Phong Đằng ngắn gọn lên tiếng: “Lái xe.”

Trợ lý Phương hiểu ý trầm mặc nói: “Phong tổng, Tiết tiểu thư không đón được xe lửa, chúng ta có phải hay không trực tiếp đưa Tiết tiểu thư về nhà?”

Sam Sam miễn cưỡng trả lời: “Có thể đưa tôi đến khách sạn gần đây không?”

Cô vội vàng đem sự tình từ đầu đến cuối giải thích cho 2 người nghe, chủ thuê đã lấy lại nhà, bạn thời đại học thì cũng rời khỏi thành phố S về nhà rồi. Rồi lại nhớ tới ví tiền của mình bị trộm.

A ! Làm sao cô có thể quên việc này chứ?

Điều quan trọng trước mắt chính là – vay tiền ! Còn chuyện với Đại Boss thì khoan hẵng tính, vay tiền quan trọng hơn !

Mượn tiền của Đại Boss?…. Hay là thôi đi…. Nhà tư bản như Đại Boss thì thiếu gì tiền, mượn một chút cũng không sao. Sam Sam sau 1 hồi đắn đo định mở miệng hỏi thì chợt nghe Phong Đằng nói với trợ lý Phương: “Anh xuống xe về nhà đi. Tôi sẽ tự lái.”

“Được”

Cái gì? Trợ lý Phương phải đi? Sam Sam còn chưa kịp suy nghĩ ra cách ứng phó thì trợ lý Phương đã xuống xe, nho nhã lễ độ chào tạm biệt Phong Đằng và Sam Sam. Chỉ còn mình Sam Sam với Đại Boss ngồi trong xe.

Sam Sam trơ mắt nhìn trợ lý Phương rời khỏi, trong lòng càng thêm tuyệt vọng, chẳng lẽ ông trời thật sự muốn cô mượn tiền Đại Boss?
Cửa xe mở ra, một thân hình nam tính cao lớn lẳng lặng ngồi bên cạnh cô. Hơi thở nam tính vây quanh người cô làm tim cô bất chợt đập liên hồi. Đầu óc Sam Sam rối tung rối mù, cô mở cửa xe để gió lạnh lùa vào xe.

Phong Đằng cũng không lập tức lái xe, tay anh để trên tay lái, ánh mắt dừng lại ở 1 điểm hư vô: “Tiết Sam Sam, em không có gì nói với tôi sao?”
Đương nhiên là có, chính là mượn anh 1 ngàn đồng ! Không, một ngàn rưỡi mới đúng ! Nhưng vay tiền thì cũng tùy trường hợp mà mượn, Sam Sam ngượng ngùng nói: “Đại Boss, anh thật sự có thể lái xe sao? Anh mới tham gia tiệc rượu mà ! Uống rượu thì làm sao lái xe được chứ”
Phong Đằng nhìn về phía cô, khóe miệng nhếch lên, tựa tiếu phi tiếu (cười như không cười): “Em yên tâm, lúc nãy tôi không có uống rượu.”

“…… Ơ……”
Sam Sam cứ nghĩ mãi số tiền 1 ngàn rưỡi trong đầu.

“Lúc nãy em nói với cảnh sát em là nhân viên của Phong Đằng?”

Xong rồi xong rồi, cuối cùng cũng truy tới rồi _ __!

“Vâng, đúng vậy.”

Phong Đằng hừ lạnh 1 tiếng: “Thì ra lúc đó em cũng còn nhớ mình là nhân viên của Phong Đằng”

Sam Sam nắm bắt cơ hội biểu lộ: “Tôi, tôi vẫn nhớ rõ mình là nhân viên của công ty….”
“Thế àh? Vậy sao mấy ngày nay chẳng thấy bóng dáng em đâu?”
Đại Boss, cái này gọi là vừa ăn cướp vừa la làng, mấy hôm nay rõ ràng là chính anh tự biến mất không phải sao? Tôi không có liên quan gì nha!
“Mấy ngày nay tôi vẫn làm việc rất chăm chỉ, khụ, cho nên, anh có thể vì tôi cật lực làm việc mà cho tôi ứng trước tiền tăng ca = =, qua năm tôi sẽ trả lại anh.”
Rốt cuộc cũng nói ra rồi ! Sam Sam cảm thấy nhẹ cả lòng.

Phong Đằng liếc mắt nhìn cô 1 cái: “Ví tiền và di động đều rớt?”

Sam sam vội vàng gật gật đầu.

“Muốn vay tiền? Tiết Sam Sam, tiền của tôi không dễ dàng cho mượn được.” thanh âm đột nhiên trở nên nguy hiểm, “Em cẩn thận suy nghĩ, rốt cuộc em có gì muốn nói với tôi không?

Sam Sam cảm thấy lời nói của Đại Boss có vẻ mơ hồ, câu “Cẩn thận suy nghĩ” làm Sam Sam nhớ tới 1 việc trước kia. Lời nói của Đại Boss lúc đó cũng làm nàng suy nghĩ một chút.

== “Vì sao em mỗi ngày đều đến văn phòng của tôi, bởi vì tôi yêu cầu em? Vì sao em cùng tôi ăn cơm, bởi vì tôi bắt ép em? Suy nghĩ cho kỹ đi Sam Sam” ==
(èo… lúc Đại Boss tỏ tình với Sam Sam, mà Sam Sam cự tuyệt, rồi Đại Boss mới hỏi Sam Sam 2 câu này, mún cô trả lời rằng có thíx anh hay k… ghi cho mọi người dễ hiểu vì sao có 2 câu này… cái Sam Sam cần nói với Boss chính là cái này)
Có phải Đại Boss ám chỉ cái này không?

Mấy câu nói đó đương nhiên cô có suy nghĩ tới, nhưng thực sự cô cảm thấy chính bởi vì anh ta ra lệnh cho cô…. Cô sao lại ngốc như vậy, trước hết phải kiếm 1 đáp án ứng phó với Đại Boss, nếu không thì sẽ không mượn được tiền… Sao mượn tiền mà lại khó khăn vậy chứ?
Chiếc xe từ từ lăn bánh.

“Cái kia, tôi nghĩ…”

“Vì sao tôi mỗi ngày đều lên văn phòng anh, vì sao mỗi ngày đều cùng anh ăn cơm, không phải bởi vì anh ra lệnh cho tôi. Mà bởi vì….bởi vì….”
Sam Sam một bên kéo dài thời gian, một bên vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cái khó cũng ló cái khôn. Cô mạnh dạn trả lời:
“Tại vì anh quá đẹp trai ”

Lời vừa ra khỏi miệng, không khí trong xe càng trở nên căng thẳng. Cô không dám nhìn thẳng Đại Boss, trong nháy mắt cô cảm thấy mình có tí rung động.

Vì tôi thích vẻ đẹp trai của anh? Có lẽ đây mới là sự thật ?

Phong Đằng nhất thời không nói được gì, cả nửa ngày anh mới lên tiếng, giọng nói âm trầm khó lường: “Sao? Tốt lắm, nếu vì tôi đẹp trai, thế thì em sao lại như thế?”

Sam Sam tự hỏi bản thân một chút mới lý giải được câu anh nói “Thế thì em sao lại như thế” là chỉ chuyện nàng cự tuyệt lời tỏ tình của anh. Đại Boss nói chuyện không thể trực tiếp một chút sao :”< nếu cô thích vẻ đẹp trai của anh, thì sao lại cự tuyệt anh chứ?

Quả nhiên nói dối cũng là một nghệ thuật !

(mí bạn đọc cái này thì sẽ hiểu đoạn sau chị Mạn nói vụ uống say là gì

Á…..Tuy rằng lời nói của ngài chủ tịch có hơi ngoắt ngoéo, nhưng ý của anh ta là …….Anh thật sự thích cô?

A a a!!!!!!!
Đột nhiên Sam Sam cảm thấy vô cùng lóng ngóng, dường như không biết phải để chân tay vào chỗ nào, không gian trong xe bỗng trở nên quá nhỏ, tiếng tim đập to đến nỗi mình cũng nghe thấy, mặt nóng rần lên, trong ngực tựa như có cả một đàn chim đang hót…..

Sam Sam ……..Xấu hổ rồi!

Yên lặng một chút, Sam Sam nói: ” Chủ tịch, anh lái chậm một chút được không?”

” Say xe à?”

” Không >_<, chỉ là nhanh quá thôi.”

Tim đập nhanh quá

Thế nên, chiếc xe đua có vận tốc tối đa là 400km/h đưa Sam Sam về đến khu nhà thuê với tốc độ chậm như rùa.)
Chẳng lẽ cô nói lúc đó là do mình uống say hay sao = = nếu nói ra thì Đại Boss cũg sẽ không tin #__# Sam Sam đều muốn khóc.
Mượn tiền mà khó tới vậy sao? Chỉ có 1 ngàn rưỡi thôi mà.

Có ai nói cho cô biết đáp án nào vừa hợp lý vừa làm Đại boss vui lòng không? Sam Sam ra sức suy nghĩ, rốt cuộc linh quang chợt lóe, mếu máo như khóc mà nói: “ Thật ra, Đại Boss, tôi lạt mềm buộc chặt”
Part 22
Trong xe lại im lặng như tờ.

Chiếc xe vẫn lăn bánh trên đường lớn, những cây đèn dọc đường lóe vào xe làm cho khuôn mặt Phong Đằng lúc tối lúc sáng.

Thật lâu sau….

“Chúc mừng em, Tiết Sam Sam, đáp án của em làm tôi rất hài lòng.”

Giọng nói của anh trầm bổng làm cô không biết anh nói thật hay giả. Đại Boss thực hài lòng sao?

“Cho nên… tôi nói em nghe 1 tin tốt lành.”

“Tin gì?”

“Tôi vốn tính đưa em đến khách sạn nhưng nếu vậy thì em sẽ phải lấy tiền tăng ca ra trả. Tôi có chủ ý khác…”

Sam Sam chờ mong nhìn anh, chẳng lẽ bởi vì thấy cô tội nghiệp, vừa mất ví vừa mất điện thoại nên anh muốn giúp cô, trả tiền thay cô?

“Mấy ngày sắp tới, em đến chỗ tôi ở.”

Sam Sam ngây người nửa ngày mới run rẩy hỏi: “Đại Boss, ở… ở… ở nhà anh ?”

Phong Đằng cũng chẳng để tâm cô nói gì mà trả lời. Anh dừng xe, suy nghĩ gì đó rồi đột nhiên vòng xe đi về hướng ngược lại.

Sam Sam ngồi đó ngẩn người, chẳng nói được gì cả.

Đi qua khỏi 2 đoạn đường thì mọi thứ xung quanh dần trở nên tối tăm. Hai bên đường đều là cây cối, chỉ lác đác vài ngôi nhà, âm thanh ồn áo náo động của thành phố cũng không còn. Đi 1 lúc chiếc xe lại quẹo vào 1 con đường nhỏ, 2 bên là bờ tường dài. Sam Sam nhìn thấy cửa sắt khắc hoa, cô vội hoàn hồn: “Tôi… tôi vẫn chưa đồng ý mà!”

Phong Đằng ngồi yên bất động nói: “Em muốn xuống xe ở chỗ này sao?”

Sam Sam nhìn chung quanh chẳng có lấy 1 căn nhà nào nữa, cũng chẳng có ai quanh đây … Cô nuốt nước miếng, thầm nghĩ cái gan lớn khi cự tuyệt Đại Boss đã bay đi đâu mất rồi ? Sam Sam buồn bực nói: “Đại Boss, anh ngày nào cũng đi làm xa vậy sao?”
“Đây là nhà cũ, bình thường tôi không ở đây.”
Nhà cũ?
Sam Sam chợt nhớ đồng nghiệp từng kể cho cô nghe rằng ba mẹ Đại Boss đã mất mười mấy năm trước do tai nạn xe hơi. Sau đó Đại Boss và em gái sống cùng ông nội, nhưng vài năm trước đây ông ấy cũng đã qua đời. Bởi vì như thế, nên anh cũng ít khi trở về đây.
Sam Sam bỗng nhiên không biết phải nói gì.

Bên trong xe không khí trở nên tĩnh lặng. Xe từ từ đi qua cửa sắt khắc hoa, bên trong nhà đèn đuốc đang sáng trưng. Sam Sam bị hấp dẫn bởi ngôi nhà tráng lệ trước mặt, cô hết nhìn đông lại nhìn tây.

Phong Đằng ngừng xe: “Xuống xe đi.”

Sam Sam xuống xe cùng Đại Boss, lon ton đi theo anh trên 1 con đường nhỏ, tuy rằng 2 bên con đường nhỏ xây theo lối cổ xưa này đều có đèn chiếu sáng nhưng vẫn khó để nhìn được toàn cảnh. Trong nhất thời Sam Sam cảm thấy rất hồi hộp… Nhìn thấy quản gia đứng ở cửa lớn nghênh đón thì tim Sam Sam như muốn rớt ra ngoài.

Sam Sam nhìn quản gia của Đại boss và liên tưởng tới những quản gia nhà giàu mà cô xem trên TV thật không khác gì, ăn bận sang trọng hơn quản gia bình thường…

Vào đến bên trong, ngay lập tức có người đến hầu hạ Sam Sam thay dép rất chu đáo. Cô tiến đến hỏi Phong Đằng: “Tôi có dùng điện thoại được không? Tôi muốn gọi cho mẹ.”

Phong Đằng gật đầu, đem điện thoại của anh đưa cho cô.

Ách… Cô muốn mượn điện thoại bàn mà… Sam Sam đành nhận lấy, ngồi xuống và gọi. Điện thoại reo được 1 lúc liền có người bắt máy… Người đó là mẹ Tiết….

“Alo, mẹ hả !”

“Sam sam?” Mẹ Tiết thấy có gì đó là lạ nên hỏi,“Con sao lại gọi về nhà, đang trên xe lửa hả?”
“Không…”

Sam Sam buồn bực đem mọi chuyện kể lại 1 lần cho mẹ Tiết, đương nhiên cô cũng không ngốc đến nỗi kể chuyện mình bị bắt đến đồn cảnh sát, cô chỉ kể chuyện mình bị mất ví tiền và điện thoại. Mẹ Tiết nghe xong liền mắng, Sam Sam chỉ biết ngoan ngoãn mà nghe.
Mẹ Tiết mắng xong liền hỏi: “Vậy hiện giờ con đang ở đâu?”

“Con đang ở nhờ nhà của đồng nghiệp.”

Nhà của đồng nghiệp? Đang cùng Vương quản gia nói chuyện, Phong Đằng đột nhiên lặng người, Vương quản gia lập tức dừng lại. Phong Đằng hoàn hồn: “Ông nói tiếp đi.”

Chúc các bạn online vui vẻ !

AD sẽ sưu tầm, tuyển chọn truyện hay nhất, truyện được đánh giá đặc sắc nhất cho độc giả.
Hãy nhập trực tiếp địa chỉ http://TieuThuyetTinhYeu.hexat.com nếu bạn yêu thích truyện ở wapsite

Ứng Dụng Hot
Viber Chụp Ảnh Chibi Cực Kool Android
ViberViber Android
Kakao TalkVẽ Chibi cực dễ thương cho Android
xem video trên YoutubeXem và tải video trên Youtube Java | Android
Ứng dụng FacebookPhotoshop cho Java | Android Và còn Camera 360 - Photo Wonder
Ứng dụng FacebookỨng dụng Facebook Java | Android
Zalo Tha hồ giao lưu, chém gió Java | Android
olaOla - Chat với cộng đồng teen cực lớn Java | Android
UCBrowserUCBrowser - Duyệt web,download cực trâu. Java | Android
Talking Tom CatTrò chuyện với mèo Tom Java - Android
Mọi thắc mắc về truyện, game hay ứng dụng các bạn liên hệ với mình qua :
Email: vodanhvg@yahoo.com | Nick ola : @xx.xy
Chu Ngọc Vy | Google+ Tieuthuyettinhyeu
Trang Chủ