XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện tình cảm - Sẽ mãi bên nhau - trang 12

Nguyên đỡ Nguyệt ngồi vào ghế rồi ngồi xuống cạnh cô.
Phương qua phút bất ngờ ngây người nhìn Nguyên. Năm năm trôi qua, anh không có nhiều thay đổi, vẫn đẹp trai phong độ như ngày nào. Còn chị ta, dường như thời gian không hề tách dộng lên chị ta vậy. Năm năm, Phương có cảm giác mình đã già đi nhiều lắm rồi vậy mà chị ta vẫn xinh đẹp thậm chí còn có phần trẻ trung và quyến rũ hơn ngày trước rất nhiều. Và ánh mắt anh vẫn vậy. Vẫn hướng về chị ta với tất cả sự quan tâm, yêu thương nồng nàn cứ như cả thế giới này đều xoay quanh chị ta vậy?
- Tôi xin giới thiệu với mọi người – Chàng trai trẻ lên tiếng cắt đứt mọi lời xì xào bàn tán – Đây là anh Nguyên, tổng giám đốc chuỗi nhà hàng khách sạn và công ty du lịch Viễn Đông và chị Nguyệt, là vợ cũng là trợ lý của anh Nguyên.
Tony tái mặt còn ông Peter kinh ngạc thốt:
- Công ty Viễn Đông, một trong mười công ty du lịch hàng đầu châu Á ư?
Nguyên chỉ cười khẽ không nói gì.
- Thật không ngờ. Thầy vẫn biết hai đứa rất giỏi nhưng chuyện này…
- Do em gặp may thôi thầy à. T
hiên thời, địa lợi, nhân hòa em đều có đủ mà.
- Thầy đừng khen anh ấy nữa, – Nguyệt cười khẽ – Hai năm qua, người ta khen anh ấy nhiều quá, thổi anh ấy lên tận 9 tầng mây, sao em theo kịp ạ.
Nguyên bật cười lớn”
- Yên tâm, đi đâu, anh cũng kéo em đi theo, bà xã.
Tiếng cười của Nguyên làm không khí dịu lại đôi chút. Đa phần họ đều là người do tony thay lên sau khi thay thế Nguyên nên họ không biết nhiếu về Nguyên và Nguyệt cho lắm. Khá nhiều người con gái không giấu cái nhìn ganh tỵ với Nguyệt.
- Vậy ra, hôm nay hai đứa đến tiếp quản công ty đấy à?
- Vâng ạ. – Nguyên khẽ gật đầu.
- Được vậy thì tốt quá, giao nó lại cho hai đứa thì thấy thấy an tâm nhiều rồi.
Việc ký kết diễn ra nhanh chóng. Khi đối diện với Tony, Nguyên nói khẽ:
- Hy vọng anh không làm phiền vợ tôi nữa. Nếu không thì đừng trách…
- Mày có thể làm gì chứ? – Tony gằn – Đừng quên, năm năm trước mày đã phải bỏ chạy thế nào.
- Anh cho rằng tôi sợ anh ư? – Nguyên cười – Tôi ra đi là vì Nguyệt muốn vậy và tôi biết anh sẽ nhanh chóng thất bại. Ngày đó, tôi đúng là có chút không đấu lại với anh, nhưng bây giờ, xin anh nhớ cho, thời thế đã thay đổi.
Tony biết điều đó chứ. Tony biết ngoài chuyện làm ăn, Nguyên mua lại công ty này như một cách dằn mặt Tony. Bây giờ Nguyên là rồng còn Tony chỉ là tôm tép mà thôi.
- Ở đây coi như hết chuyện của thầy. – Ông Peter nói – Khi nào rảnh thì qua Mỹ chơi một chuyến, vợ con thầy nhắc em luôn đó Nguyệt à.
- Vâng ạ. – Nguyệt khẽ gật đầu.
Ông Peter rời đi, để cho Nguyên và Nguyệt sắp xếp mọi việc.
Bàn giao lại mọi việc cho Thắng, Nguyên và Nguyệt cùng nhau bước ra ngoài: Nguyên trêu Nguyệt:
- Giờ anh mới biết bà xã anh cũng biết sợ mất chồng.
Nguyệt cưới khúc khích:
- Có mỗi đức ông chồng yêu quái, í lộn, yêu quý, không sợ mất thì sợ mất cái gì đây? Mất rồi biết ở với ai?
- Thì ở với ma.
- Ấy đừng, – Nguyệt vờ kêu – Em sợ ma lắm.
- Ma sống không sợ, sợ ma ảo ảnh làm gì? – Nguyên cười gian – Anh là ma sống đó.
Nguyệt khẽ nhéo vào cánh tay anh đau điếng, Nguyên chưa kịp rên thì cả hai cùng nghe tiếng gọi:
- Chị Nguyệt.
Nguyệt quay người lại nhìn người mới gọi mình, cười nhẹ:
- Chào Tiểu My.
- Chị Nguyệt, chuyện năm xưa, em…
- Chuyện quá khứ rồi mà Tiểu My. – Nguyệt khẽ nói – Tôi đã quên nó rồi.
- Nhưng mà…
- Hãy để nó trôi đi Tiểu My ạ. Con người ta sống cho hiện tại và tương lai chứ không phải quá khứ. Tôi đã không còn trách cứ gì Tiểu My hay bất cứ ai nữa rồi.
- Thật như vậy sao? – Tiểu My nhìn Nguyệt dò hỏi.
- Tất nhiên. Bây giờ tôi sống hạnh phúc bên người mình yêu, tôi còn mong gì hơn nữa chứ. Tiểu My cũng quên đi mà sống cuộc sống của mình.
- Em đã từng thắc mắc tại sao anh Nguyên lại yêu chị nhiều đến như vậy? – Tiểu My khẽ nói – Giờ thì em hiểu rồi. Em mong hai anh chị sẽ luôn hạnh phúc.
- Cám ơn Tiểu My. – Nguyệt cười nói.
- Em cũng đã tìm được người dành cho riêng mình. Có thể anh ấy không bằng anh đâu Nguyên ạ. Nhưng em biết, anh ấy yêu em.
- Vậy là tốt rồi. – Nguyên gật đầu – Chúc em hạnh phúc.
Tiểu My gật đầu rồi quay lại phòng họp. Nguyên mãi là tình yêu đầu, tình yêu lớn nhất của Tiểu My nhưng Tiểu My đã học được cách từ bỏ. Có lẽ Tiểu My không yêu Sơn nhiều như Nguyên nhưng Tiểu My biết anh yêu mình. Yêu và được yêu bao giờ cũng hạnh phúc hơn đơn phương yêu một người. Tiểu My biết và tin chắc rằng Sơn sẽ làm cho mình hạnh phúc.
- Tiểu My đã thay đổi. – Nguyên khẽ nói với Nguyệt.
- Cô ấy không thay đổi. – Nguyệt mỉm cười – Tiểu My đã biết nhìn nhận sự việc khác đi và trưởng thành hơn thôi. Cô ấy vẫn còn yêu anh đó.
Nguyên chỉ cười nhẹ, choàng tay qua lưng Nguyệt cùng cô bước đi.
***
*****
Khánh hấp tấp chạy từ nhà bếp ra khi nghe thấy chuông cửa. Vừa ra tời cửa nhà, Khánh nhìn hai người khách đang từ từ bước vào mà thấy mọi thứ như nhòe đi trước mắt mình. Khánh quay nhìn vào nhà la lên:
- Ba mẹ. Ba ơi. Mẹ ơi.
Cả bốn người đang ngồi ở phòng khách coi ti vi thì bị tiếng la của Khánh làm giật mình.
- Có chuyện gì? – Bà Ngân Mỹ cau có đáp – Có biết phim đang đến phần hay không hả?
- Gì vậy con? – bà Dương lo lắng.
- Ai mà làm con gái không sợ trời không sợ đất của ba la lối om sòm vậy? – ông Vũ và Tùng cùng đùa.
- Ngoài cửa… cửa… có…
- Con nhỏ này. Hai bảy, hai tám tuổi rồi mà còn nói không nên câu hả? – Nguyên cười – Mà mi có thật nói lắp từ bao giờ vậy?
- Sao anh cứ thích trêu Khánh vậy nhỉ? – Nguyệt đi bên cạnh cằn nhằn.
Cả bốn người nhìn Nguyên và Nguyệt đi vào, chết sững. Ly trà bà Dương đang cầm trên tay run lên bần bật rồi rơi xuống nền nhà vỡ tan tành.
- Em nằm mơ phải không anh? – Bà Dương thì thào.
- Bây giờ mới có ba giờ chiều. Mẹ có ngủ đâu mà mơ ạ – Nguyên tếu táo.
- Là hai đứa thật sao? Nguyên, Nguyệt. – bà Ngân Mỹ rơm rớm nước mắt.
- Con trai mẹ mà mẹ nhìn không ra ạ. – Nguyên cười – Chưa già mà mắt đã kèm nhèm rồi hả mẹ?
Bà Ngân Mỹ chợp đứng dậy xăm xăm đi vào bếp làm mọi người ngạc nhiên. Chưa kịp hiểu chuyện gì thì bà đã lao ra với cái ” chả lông gồi” quất Nguyên tời tấp:
- Đồ bất hiếu. Tao tưởng mày đi luôn rồi chứ? Sao không đợi mẹ chết hãy về hả thằng con bất hiếu. Sao mày không chết mất xác luôn đi, còn về làm gì?
Nguyên vội đẩy Nguyệt ra sau lưng mình như che chắn, vờ la:
- Đau con.
- Tao đánh cho mày chết. Mày mà cũng biết đau hả? Mày gây chuyện thì mày đi mình mày đi, mày đưa Nguyệt theo làm gì chứ hả? Mày chịu khổ mình mày được rồi, kéo theo con bé làm gì chứ hả?
- Ui da. Mẹ đánh con được rồi, sao mẹ nỡ đánh cả vợ yêu của con.
Bà Ngân Mỹ đánh mệt buông chổi xuống đất, khóc nấc:
- Mày là đồ bất hiếu. Mày biết mẹ lo cho hai đứa chúng mày biết bao nhiêu mà sao không có lấy một chút tin tức về nhà vậy hả con? Mày muốn mẹ mày tức chết hay đau lòng mà chết đây hả con?
Nguyên ôm chầm lấy bà Ngân Mỹ khẽ khàng:
- Con xin lỗi và con về rồi mẹ ơi.
Ông Tùng qua phút ngỡ ngàng đứng dậy bước đến trước mặt Nguyệt:
- Con có gì để nói với ba mẹ không?
- Con về rồi ạ. – Nguyệt mỉm cười.
Ông Tùng ôm lấy con gái còn bà Dương bật khóc nức nở. Vậy mà bà cứ tưởng bà không còn gặp lại đứa con gái khốn khổ của mình nữa chứ?
Khánh nhào vào ôm Nguyệt cứng ngắc:
- Chị hai, em nhớ chị quá.
- Anh mới là anh trai c ủa nhỏ đó nha. – Nguyên đỡ bà Ngân Mỹ ngồi xuống ghế càu nhàu.
- Em ghét anh hai. – Khánh chu môi – ai kêu anh dám bắt cóc chị hai của em đi.
- Trời đất. – Nguyên ngửa mặt than trời rồi quay nhìn ông Vũ – Ba con về sao ba không tể hiện cảm xúc gì hết vậy? Bộ dây thần kinh của ba đứt hết rồi hả?
- Mẹ con dành hết phần ba rồi còn gì. Bả đã đánh thì nhường phần ôm chào mừng cho ba đi, nhưng bả làm hết. Ba đành ngồi im lặng chứ biết sao bây giờ. – Ông Vũ tếu nhưng giọng pha chút nghèn nghẹn.
- Đúng đó ạ. – Nguyên gật gù. – Con sẽ thưa mẹ tội bạo hành trẻ em.
- Đánh chết mày, mẹ còn đánh được nữa là… – bà Ngân Mỹ vừa lau nước mắt vừa liếc xéo Nguyên.
- Mẹ đánh chết con thì con dâu yêu quý của mẹ biết sống với ai bây giờ. – Nguyên bật cười.
- Ta bắt lại con gái. – Ông tùng hắng giọng – ta gả con cho mi rồi mi đưa nó đi biệt tăm biệt tích vậy hả? Không gã nữa.
- Xem ra anh phải làm tên bắt cóc em lần nữa rồi bà xã ơi.
Bả Dương lau nước mắt khẽ khàng:
- Thời gian qua, hai đứa làm gì, ở đâu hả?
Nguyên chưa kịp trả lời thì Minh chạy vào:
- Con về rồi nè. Hôm nay con mời cả nha đi ăn nhà hàng, công ty mới trúng hợp đồng lớn.
Minh vừa dứt câu thì thấy Nguyên và Nguyệt đứng sững người.
- Xem ra mình có lộc ăn ghê ha em – Nguyên nhìn Nguyệt cười nói rồi quay qua Khánh – Ra cứu chồng mi đi. Nó bị đứng hình, chết cứng rồi kìa.
- Anh hai. Chị hai. – Minh e dè gọi.
- Anh chị mi bằng xương bằng thịt chứ không phải ma đâu, mi không cần sợ bị ám phải mời thẩy về cầu siêu đâu.
- Anh nói gì kỳ vậy. – Nguyệt nhăn nhó.
Minh bật cười:
- Giọng điệu này thì đúng là anh hai rồi. Ăn ” chả lông gồi” chưa anh hai?
Nguyên vờ suýt xoa:
- Rồi. Ê ẩm cả nguời. Sao mẹ đánh con dữ vậy, tối làm sao con phục vụ bà xã con đây?
- Ơ. Cái anh này. – Nguyệt đỏ mặt quát làm mọi người cười ầm lên.
Cả nhà chưa kịp nói chuyện thì thấy Phương cùng ba mẹ cô ta hùng hổ đi vào. Baq2 Ngân Mỹ lắc đầu:
- Chưa chi đã rắc rối.
Nguyên cười khì nhìn Nguyệt, Nguyệt nhún vai:
- Em không can thiệp, anh làm sao đó thì làm.
- Cậu Nguyên. Cuối cùng thì cậu cũng chịu thò mặt ra rồi hả? – mẹ Phương chì chiết.
- Tôi là người chứ có pohải là chuột đâu mà dì dùng từ thò mặt nghe ghê quá vậy?
- Bộ không đúng sao? Cậu gây ra chuyện rồi lặng lẽ chuồn êm mà coi cho được à?
- Tôi có phải chạy trốn ai đâu mà chuồn êm. Tôi đi tìm đường làm ăn thôi mà. – Nguyên thản nhiên.
- Anh đừng có nói gì nữa. – Phương đẩy một bé gái tới trước mặt Nguyên – Con anh đó, anh muốn làm sao thì làm.
Nguyên nhìn vào đứa bé, con bé khá giống mẹ mình nhưng phần còn lại thì Nguyên dám chắc không giống Nguyên mà cũng chẳng giống ai trong nhà này hết. Nguyên đưa mắt nhìn sang mẹ của mình, bà Ngân Mỹ khẽ nói:
- Cô ta nói nó là con của con. Không chịu đưa con bé đi làm xét nghiệm ADN
- Tôi là mẹ. Tôi biết ai là con cha mình, cần gì phải xét nghiệm.
- Còn tôi, tôi không biết nó là con ai nên cần xét nghiệm. Không có gì thì sao cô không chịu làm để chứng minh chứ?
Phương thoáng tái mặt còn mẹ Phương thì nhìn Nguyệt:
- Đồ cây độc không trái gái dộc không con. Cô còn có mặt mũi ngồi đây ư? Đã không làm tròn bổn phận của mình thì thôi đi còn giành chồng giựt cha của người ta là sao?
Cả nhà Nguyên và Nguyệt, đỏ mặt vì giận dữ.
- Bác vừa vừa phải phải thôi nha. – Minh gằn giọng.
- Tôi cứ nói đó, các người làm gì tôi nào. Làm thân đàn bà mà không sanh được con thì… chết đi cho rảnh đất.
Bà Dương lo lắng nắm lấy tay Nguyệt như trấn an. Nguyên nhìn cả nhà Phương với cái nhìn đe dọa không dấu diếm làm Phương thoáng co người lại. Nguyên cười tủm tỉm khi đưa mắt nhìn dồng hồ treo trên tường, lẩm nhẩm đếm:
- Năm … Bốn… Ba … Hai… Một …. Zero.
Nguyên vừa dứt lời thì một bóng dáng bé xíu màu hồng nhào vào lòng Nguyệt, nói đầy nũng nịu và ấm ức.
- Mẹ, anh hai, anh ba ăn hiếp con.
Nguyên chồm người qua bế cô bé cho ngồi lên chân mình, khẽ dỗ dành:
- Anh hai, anh ba làm gì Tiểu Nguyệt c
ủa ba nào.
- Anh hai giựt hư nơ của con – Cô bé vừa nói vừa chỉ tay lên cái nơ méo mó trên tóc mình, thút thít – Còn anh ba thì làm dơ váy đẹp cua con.- cô bé lại chỉ tay vào vết đen đen trên áo.
Hai bóng dáng nhỏ bé khác nhào vào ôm lấy ntl:
- Ai kêu Tiểu Nguyệt dành kem của con – Một đứa phụng phịu.
- Mẹ, Tiểu Nguyệt cũng làm dơ áo mơi cùa con mà. – Một đứa khác la ó.
- Thái, Nhật. Im lặng – Nguyệt quát – mẹ đã dạy các con thế nào?
Hai đứa bé trai vội vàng buông tay khỏi người Nguyệt, tuột xuống đất, khoanh tay lễ phép:
- Con chào ông nội, bà nội, ông ngoại, bà ngoại, cậu ba, cô ba ạ.
- Sau câu chào vô cùng lễ phép, mỗi đứa lại khuyến mãi thêm một nụ cười vô cùng đáng yêu làm người ta chỉ muốn ôm chầm lấy mà hôn lên hai gò má hồng hồng đáng yêu đó.
- Tiểu Nguyệt. – Nguyệt nghiêm giọng.
Cô bé thút thít bước ra khỏi vòng tay của Nguyên, khoanh tay chòa giống hai cậu bé nhưng lời chào kèm theo những tiếng nấc nghe thương hết biết.
Nguyệt bế Tiểu Nguyệt vào lòng, sửa lại nơ cho cô bé:
- Mẹ nói bao nhiêu lần rồi.ba đứa không được trêu nhau, không nghe lời mẹ hả?
- Tại Tiểu Nguyệt.
- Tại anh hai, anh ba.
Ba cái miệng cùng đồng thanh la lên.
- Im lặng – Nguyệt nghiêm giọng – Hai đứa là anh, phải biết nhường em nó chứ? Còn con, sao con luôn phá hai anh vậy hả?
- Con xin lỗi. – Tiểu Nguyệt nấc lên từng hồi.
- Mẹ, là con hư. Mẹ đừng mắng Tiểu Nguyệt. Tiểu Nguyệt ngoan lắm, Tiểu Nguyệt không phá con. – Một đứa vội nói.
- Là con hư, con trêu Tiểu Nguyệt trước, mẹ dừng la Tiểu Nguyệt.
Nguyên bật cười, ôm hai đứa con trai vào lòng:
- Thôi em. Con nó còn nhỏ mà. – Nguyên dễ dãi
- Là anh tập hư chúng thì có. Suốt ngày gây nhau, ai chịu cho nỗi chứ?
Bà Ngân Mỹ là người đầu tiên tỉnh dậy sau cơn choáng bất ngờ này.
- Chuyện này là sao?
Bà nói gần như quát làm ba đứa trẻ giật mình lấm lét nhìn bà:
- Mẹ đừng làm tụi nó sợ – Nguyên cười – tụi nó khóc là không ai dỗ được đâu.
- Tụi nó là… – Bà Dương ướm lời.
- A, em biết rồi – Khánh reo – Anh chị nhận con nuôi hả?
- Chứ còn cách nào khác đây? – Phương mỉa mai – Cô ta thì làm sao mà sanh con chứ? Anh hay thật đó Nguyên, con mình thì không lo, đi nuôi con người khác.
Nguyên lờ đi như không nghe thấy lời nói của Phương:
- Thái, Nhật. Qua đây với ba nào.
Hai đứa trẻ vội lẫm chẫm chạy qua chỗ Nguyên, mỗi đứa ngồi vào một bên trái phải của Nguyên.
- Cả nhà xem giùm con, coi tụi nó giống ai.
Cả bốn người cùng nhìn chăm chú vào ba cha con. Ông Vũ khẽ nói:
- Giống hệt thằng Nguyên lúc còn nhỏ.
- Thì con con mà. – Nguyên cười tươi
- Chết anh hai nha. – Khánh la lên – Anh dám … rồi bắt chị hai nuôi con anh hả?
Khánh nhanh miệng làm Minh vội vàng dùng tay bịt miệng cô lại:
- Ao ong o em ói? ( Sao không cho em nói?) – Khánh trừng mắt nhìn Minh, ậm ừ.
- Em bớt nói vài câu cũng không ai nói em câm đâu. – Minh cáu.
Nguyệt bật cười khúc khích. Ông Tùng nhăn nhó:
- Chuyện là sao đây Nguyệt. Thằng Nguyên dám làm vậy hả?
Nguyên trợn mặt chưa kịp thanh minh thì Nguyệt đã bụm miệng chạy xuống bếp. Nguyên vội vàng chạy theo Nguyệt làm cả nhà nhìn theo. Tiểu Nguyệt mếu máo:
- Mẹ bệnh rồi.
- Mẹ không bệnh – Thái và Nhật cùng nói
- Mẹ bệnh rồi. Mẹ bị ói giống như lúc Tiểu Nguyệt ốm mà. – Tiểu Nguyệt cố cãi.
- Không phải. – Thái nói – Ba nói mẹ sắp có em bé.
- Phải đó, ba nói chúng ta sắp có em, Tiểu Nguyệt sắp làm chị, Tiểu Nguyệt phải ngoan, không được hư nữa.
- Tiểu Nguyệt không hư mà. – cô bé òa khóc.
- Ba cái đứa này, hở ra là gây nhau. – Nguyên bế Nguyệt ra mắng.
Tiểu Nguyệt bò vào lòng Nguyệt khi Nguyệt đang dựa vào người Nguyên mệt mỏi:
- Mẹ bệnh hả mẹ – Cô bé nhât quyết chứng minh mình không sai.
- Đã bảo mẹ sắp có em bé mà. – hai cái miệng cùng nói.
Nguyên lắc đầu ngán ngẩm, gọi lớn:
- Bé hai, bé ba.
- Dạ. Anh Nguyên – hai cô bé tuổi mười lăm mười sáu chạy từ ngoài vào.
- Đưa em lên lầu chơi. Phòng đầu tiên, bên trái cho người lớn nói chuyện.
Hai cô bé dạ ran rồi quay qua dỗ dành ba đứa trẻ. Thái và Nhật nhanh chóng nắm tay một cô bé đi lên lầu, còn Tiểu Nguyệt mè nheo:
- Chị phải bế Tiểu Nguyệt cơ.
- Được rồi. Chịu em luôn – cô bé phì cười bế Tiểu Nguyệt lên lần.
Chờ tiếng huyên náo do ba đứa trẻ gây ra giảm hẳn, Nguyên mới quay qua nhìn ba mẹ của mình:
- Tụi nó là Nguyên Thái, Nguyên Nhật và Tiểu Nguyệt, con của con và Nguyệt. Sinh ba, gần bốn tuổi rồi đó ạ.
- Cái gì? – cả bốn người cùng Khánh, Minh, Phương và ba mẹ cô ta giật thót.
- Tại sao lại như vậy được? – ông Tùng cau mày – không phải ngày đó bác sĩ đã nói…
- Con nghĩ đó là chuyện riêng của gia đình chúng ta, không nên có người ngoài ở đây đúng không ạ? – Nguyên ngắt lời ông Tùng quay nhìn Phương và gia đình cô ta. Họ vẫn chưa kịp hiểu mọi chuyện.
- Ngày mai, tôi và cô cùng đưa con bé đi bệnh viện. Nếu nó thật là con tôi thì tôi sẽ chịu trach nhiệm chu cấp cho nó, còn không thì tôi sẽ đưa cô ra tòa với tội phá hoại gia cang người khác.
- Anh… chuyện này mà rùm beng lên thì anh cũng chả còn mặt mũi nhìn ai đâu? – Phương gằn.
- Cô cho rằng tôi coi trọng chuyện đó ư? – Nguyên cười khẩy. – tôi là đàn ông, sao cũng không có vấn đề. Còn cô, chuyện này lan truyền ra ngoài chuyện mang tội phá hoại gia đình tôi, cô nghĩ còn tên ngu ngốc nào chịu lấy cô không?
- Anh… anh giỏi lắm – Phương căm phẫn – Tôi thua anh rồi đó.
Nói rồi, Phương bế con đứng dậy đi ra cửa. Ba mẹ Phương bẽ bàng vội vàng chạy theo con gái.
- Xong. – Nguyên nói nhẹ nhàng.
Tất cả mọi người cùng nhìn Nguyên và Nguyệt chờ lời giải thích.
Nguyên cười khì:
- Ngày hôm đó, khi rời nhà đi, tụi con tham gia vào một tour du lịch xuyên Việt, nhưng mới đi được ¼ chặn đường thì Nguyệt quyết định dừng chân tại Bảo Lộc, Lâm Đồng. Với số vốn trong tay, tụi con quyết định mua một miếng ngôi nhà nhỏ rồi mở cửa hàng buôn bán. Không ngờ, sau vài tháng, ngôi nhà từ ở trong hẻm trở thành ba mặt tiền, người ta hỏi mua quá trời. Tụi con bán nó với giá gần gấp bốn lần giá khi mua. Sau nửa năm kinh doanh đất đai như vậy, số vốn của tụi con nở ra gấp nhiều lần. Nhiều lúc nghĩ lại, con thấy tụi con đúng là ” hay hổng bằng hên”.
Nguyệt cười khẽ. Tại cái máu ham kinh doanh không dừng được thì có.
- Sau đó thì Nguyệt có thai. Cái tin đó làm con sợ điếng người khi nhớ tới lời cô bạn bác sĩ ” nguy hiểm cho cả mẹ lẫn con” nên con định bắt cô ấy phá thai. Không ngờ cô ấy khóc dữ quá nên con phải đầu hàng. Đúng lúc đó thì một người bạn của con có giới thiệu cho một bác sĩ sản khoa nổi tiếng ở ngoài Hà Nội, tụi con ngay lập tức bay ra đó. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng mọi thứ, tụi con còn bị bà ta chửi cho một trận vì làm nghiệm trọng hóa vần đề. Lần sảy thai trước của Nguyệt chỉ để lại di chứng là dễ quen dạ con chứ không hề có chuyện khó mang thai hay nguy hiểm gì hết.
- Trời đất. – hai ông ba cùng kêu.
- Vậy là chị Linh chuẩn đoán sai hả anh? – Khánh khẽ hỏi.
- Không. – Nguyệt bật cười – khi biết chuyện, con co gọi điện hỏi Linh. Là Linh cố ý nói dối. Linh là bạn gái trước kia của Nguyên, khi gặp lại thì tình xưa trỗi dậy. Cô ấy ghen tức nên nói như vậy để tụi con bỏ nhau và cô ấy có cơ hội. Đến khi Linh hối hận thì đang có đợt xét du học ở Pháp nên cô ấy không dám nói ra. Cô ấy đinh đi về rồi nói nhưng không ngờ…
- Bác sĩ gì mà ác nhân quá vậy? – bà Ngân Mỹ quát.
- Tại con trai mẹ đắt đào mà. – Khánh nguýt.
- Sau đó thì con quyết định để Nguyệt ở lại Hà Nội sanh con đề phòng bất trắc. Con gặp lại thằng bạn học chung khi còn ở bên Úc. Nó có một công ty du lịch nhưng làm ăn thua lỗ sắp phải ra hầu tòa. Sẵn số vốn trong tay, con mua lại công ty đó để cứu nó khỏi cảnh tù tội. Chỉ không ngờ cái ngành kinh doanh du lịch hút lấy con, thoát không ra được.
- Trong thời gian bắt con dưỡng thai, không được làm gì hết – Nguyệt tiếp lời – thì anh ấy không biết làm sao mà công ty đó thoát khỏi tình trạng thua lỗ dần khôi phục lại và bắt đầu có lãi. Khi công ty đó bắt đầu ổn định thì anh ấy mua lại một công ty lữ hành, một nhà hàng và một khách sạn.
- Là ai gợi ý cho anh cái chuyện mua nhà hàng và khách sạn vậy? – Nguyên nghịch tóc Nguyệt.
- Khi ba đứa trẻ được một tuổi – Nguyệt lờ Nguyên nói tiếp – thì anh ấy bắt đầu mở chi nhánh, công ty con ở các khu du lịch có tiếng dồng thời tìm thêm các địa chỉ mới. Bây giờ thì tụi con có một công ty du lịch tầm cỡ châu lục, một chuỗi nhà hàng, khách sạn dọc chiều dài đất nước.
Cả bốn vị phụ huynh thật sự không thể ngờ được chỉ trong năm năm hai đứa con của mình lại có thành tựu to lớn như vậy. Minh chỉ nhún vai. Minh biết hai cái đầu của anh hai và chị hai mà hợp lại thì…
- Bây giờ, tụi con đang sống tại nơi tụi con đã bắt đầu cuộc sống mới – Nguyên khẽ nói.
- Vậy mà không một lần có tin tức gì về nhà.
- Tại cuộc sống cứ cuốn tụi con vào vòng xoáy mà.

Cả hai cùng cười nhìn Minh. Chuyện của Tony cả ba cùng đồng ý giấu ba mẹ.
Nghe tiếng cười trẻ con vọng xuống ròn rã, bà Dương nắm tay Nguyệt nghẹn ngào:
- Vậy mà đã có lúc con phải chịu dằn dặt vì những chuyện không đâu.
Nguyệt mỉm cười đưa mắt nhìn cả nhà rồi dừng lại ở Nguyên:
- Đôi khi con nghĩ đó là cái giá con phải trả vì đã độc chiếm Nguyên, và cái giá đó quả thật là quá rẻ.
Cả nhà bật cười, còn Nguyên nhẹ nhàng siết Nguyệt vào người mình, hôn nhẹ lên đỉnh đầu Nguyệt. Từ khi sinh ra, Nguyên đã được dành riêng cho Nguyệt độc chiếm rồi mà. Nguyên tình nguyện bị độc chiếm để đổi lại, Nguyên được độc chiếm người con gái đang ở trong vòng tay anh lúc này. Sẽ không có sóng gió nào chia cắt được hai người cả.
Bà Dương nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Nguyệt, lo lắng.
- Mấy tháng rồi mà con còn nghén dữ vậy?
- Mới hơn bốn tháng thôi ạ. – Nguyên trả lời thay Nguyệt – Sanh đôi đó ba mẹ.
- Cái gì? – Ông Tùng nhảy dựng lên – Bộ tụi mi muốn mấy ông bà già này bị đám cháu đè chết đó hả?
- Ba cứ yên tâm, con phải có một đội bóng đá mới thôi. – Nguyên đùa.
Ông Vũ nhìn quanh rồi chép miệng:
- Phải sửa nhà thôi. Nhà tưởng rộng giờ hóa chật vời tốc độ gia tăng dân số thế này.
Nguyên bật cười trong mái tóc của Nguyệt. Đã có lúc hai người tưởng một đứa con chỉ là mơ ước nhưng bây giờ, Nguyên và Nguyệt đang dần tạo ra một đại gia đình mất rồi.
***

*****
Ánh đi vào quán nước quen thuộc, ngồi vào chiếc bàn quen thuộc và nhìn gương mặt cũng quen thuộc nốt trước mặt mình. nhìn nụ cười thản nhiên của con bạn thân, Anh thấy tức lộn ruột. bỏ đi năm năm trời không một tin tức vậy mà khi gặp lại nó không nói gì chỉ cười như vậy thôi sao?
- Cuối cùng cũng chịu xuất hiện rồi sao?
- Tao còn tưởng mày chỉ nhìn tao mà không nói gì chứ? – Nguyệt khẽ khàng – chỉ ba mươi giây nữa là tao thắng vụ cá cược này với Nguyên rồi.
- Mày và cái tên đáng ghét đó cá cái gì vậy? – Ánh tò mò.
- Xem mày sẽ im lặng với tao được bao lâu? – Nguyệt thản nhiên – Nguyên nói không được 1 phút. Tao nói ít ra cũng được 5 phút. Tiếc rằng mới 4 phút 30s mày đã nói chuyện mất tiêu rồi.
Ánh lắp bắp:
- Hai người…
- Mày lo cho tao lắm phải không? – Nguyệt chợp đổi giọng.
Ánh bất ngờ rồi khẽ nói:
- Lo gì? tao biết mày đi cùng Nguyên thì sẽ không đói, không khổ. Nhưng… sao hai người có thể để lại bao tình yêu thương sau lưng mà đi biền biệt ngần ấy năm chứ?
- Mày biết không Ánh? Lúc đó tao đã định ra đi một mình đó. nhưng Nguyên đã không cho tao làm vậy. Nguyên có thể ở lại, quên tao đi và sống cuộc đời yên bình nhưng tao và Nguyên quả thật không có cách nào xa nhau được. nếu còn ở lại, tao sợ mình sẽ không chịu nổi Phương nữa và sẽ làm cái điều mà Tiểu My từng làm với tao. Có lẽ tao ích kỷ nhưng tao muốn giữ Nguyên cho mình, để làm như vậy chỉ có cách tụi tao đi thật xa. Xa khỏi Phương, xa khỏi Tony.
- Hắn là một tên khốn đốn mạt.
Nguyệt cười khẽ:
- Hắn đã về nước rồi. bây giờ mày làm ở đâu?
- Về phụ anh hai tao thôi. – Ánh nhún vai. – Mặc dù ngày ngày phải đối mặt với bà chị dâu đáng ghét thì khó chịu thật đó. Toàn cũng không muốn tao làm nhưng bắt tao ngồi yên một chỗ khác gì giết tao.
- Cũng phải ha. – Nguyệt cười. – Ở nhá lấy ai nghe mày nói, không lẽ ra tân lỗ tai hai đứa con mày, phải không chim chích chòe.
- Lâu lắm rồi không ai gọi tao bằng cái tên đó cả. – ÁNh cười.
- Mày có biết Viễn Đông không Ánh?
- Có nghe nói. Sao?
- Nếu tao nói tao và Nguyên muốn này làm giàm đốc chi nhánh ở đây thì sao?
Ánh ngớ người rồi hỏi nhỏ:
- Đó là công ty của vợ chồng nhà mày hả?
Nguyệt khẽ gật đầu làm Ánh thiếu điều muốn xủi.
- Sao? Có nhận lời không? – Nguyệt khúc khích.
- Hai thằng mày là ác quỷ hả? chỉ có năm năm thôi đó.
- Không ai gọi Nguyên như vậy cả? người ta gọi là nhà doanh nghiệp trẻ tài năng.
- Với tao là ác quỷ.
- Thế mày có muốn làm việc với ác quỷ không? – Nguyệt hỏi lại.
- Để tao suy nghĩ đã. Tao chưa muốn chết.
- Vậy có muốn gặp con của ác quỷ không? – Nguyệt cười nhẹ.
- Con? Con nuôi hả?
- Không. con ruột. – Nguyệt cười khi đoán suy nghĩ tiếp theo trong đầu Ánh.
- Tên chết tiệt đó dám lăng nhăng nữa hả?
- Không. – Nguyệt lắc đầu – Là con tao mang nặng đẻ đau.
- Cái gì? – Ánh ngơ ngẩn không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Nguyệt kiên nhẫn giải thích cho Ánh hiểu. Ánh nổi giận đùng đùng đòi tố cáo việc làm của Linh với bệnh viện Nguyệt phải can mãi mới thôi. Sau đó Ánh theo Nguyệt về nhà gặp ba đứa nhóc của mình. Ánh vừa thấy đã mê mẫn ba đứa nhóc, kiên quyết đòi Nguyên và Nguyệt gả Tiểu Nguyệt cho con trai ÁNh làm cả hai chỉ biết cười trừ.
Khánh cùng bốn vị phụ huynh nhìn ngôi biệt thự cùng trang trạibát ngát trước mặt mình. Khánh nói như hét:
- Trang trại nhỏ của anh chị đây đó hả?
Nguyệt cười trừ không nói.
- Ba mẹ. Cái này mà anh hai nói nhỏ thì còn thật không biết thế nào anh hai mới cho là lớn nữa. – Khánh quay qua ba mẹ mình than phiền.
- Chỉ nội chừng này cũng đủ cho hai đứa no đủ đến già rồi. – Ông Vũ chép miiệng.
- Anh chị làm vậy thì tiền để đâu cho hết?
Nguyệt tiếp tục cười trừ không nói,
Khi xe chạy vào cổng chính căn biệt thự thì mọi người lại được thêm một phen ngạc nhiên nữa. Nguyệt khẽ khàng:
- Nguyên cho xây dựng theo cấu trúc của nhà mình đó ạ. Chỉ có nhiều phòng hơn và lớn hơn mọt chút thôi.
Ông Tùng vỗ vai Ông Vũ:
- Thằng bạn già, tao thấy thích nơi này rồi đó. Hay hai đôi vợ chồng già mình dọn lên đây sống dưỡng già đi.
- Sao mày nói đúng ý tao quá vậy? – Ông Vũ khề khà.
Hai bà vợ khẽ nguýt hai ông chồng nhưng thật ra họ cũng thấy thích nơi này và có ý nghĩ đó.
Nguyệt trở dạ vào một đem mưa gió trong khi Nguyên bay ra Đà Nẵng ký hợp dồng chưa về kịp. Cơn mưa xối xả như trút nước khiến mọi người không dám liều lĩnh đưa Nguyệt đi bệnh viện. May sao một bác sĩ trong khu du lịch đã từng có kinh nghiệm đỡ đẻ nên mọi người cũng thấy an tâm phần nào. Hai cô công chúa của Nguyên và Nguyệt ra đời an toàn và mạnh khỏe.
Hai đứa trẻ vừa ngủ thiếp đi trong nôi thì Nguyên đẩy cửa bước vào, người còn vương mấy hạt nước mưa.
- Em tưởng trưa mai anh mới về. – Nguyệt ngạc nhiên hỏi.
- Tự nhiên anh thấy không yên nên ủy quyên cho Hải giải quyết rồi bay chuyến cuối cùng về đây. Không ngờ vẫn muộn.
- Con vừa mới ngủ thôi mà anh. – Nguyệt cười khẽ.
Nguyên nhìn con trong nôi, cười nhẹ rồi cúi xuống hôn vào trán chúng.
- Ba đứa nhóc kia vui lắm phải không em?
Nguyệt bật cười:
- Quậy loạn lên, em phải la mãi mới chịu đi ngủ đó. Ba đứa cứ dành nhau coi ai được sờ em bé trước. ầm ĩ cả nhà luôn.
Nguyên ngồi xuống giường hôn nhẹ lên môi Nguyệt:
- Cám ơn em.
- Vì hai cô công chúa kia à.
- ừ. Và vì tất cả. Vì em đã ở bên anh, đã cho anh một gia đình hạnh phúc.
Nguyệt cười hạnh phúc dựa vào người Nguyên.
- Vì ông tơ bà nguyệt đả se duyên cho chúng ta mà. Vì số phận đã sắp đặt cho chúng ta mãi bên nhau cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì. Vì em yêu anh.
Nguyên siết vòng tay quanh người Nguyệt thì thầm.
- Anh cũng yêu em, và chúng ta sẽ mãi bên nhau.
Nguyệt khẽ nhắm mắt tận hưởng hạnh phúc của mình. Dù trải qua bao nhiêu chuyện, dù cuộc đời có đem đến cho Nguyên và Nguyệt bao nhiêu thử thách bao nhiêu sóng gió thì cuối cùng Nguyên và Nguyệt cũng sẽ mãi bên nhau. Nguyệt tin như vậy.
Hết

Mình ghét con bé đó. Mình ghét nó từ ngày nó mới được sinh ra kìa. Trước khi có nó, mình là đứa em duy nhất của chị hai và anh hai. Thua sút hai anh chị chỉ một tuổi nên đi đâu làm gì hai anh chị cũng cho mình theo. Có chị hai thì sướng rồi nhưng có thêm anh hai mình càng thấy vui hơn. Thì đó, những lúc mình bị người ta bắt nạt, toàn anh hai giải vây cho mình chứ ai. Anh hai còn dạy mình cách đánh lại bọn chúng cùng một vài thứ mà chỉ bọn con trai biết với nhau thôi. Những chuyện đó, chị hai không nên biết mà có muốn biết cũng không thể nói được. vậy mà, từ ngày có con bé đó ra đời thì khác hẳn. lần đâu tiên mình thấy nó, mình chỉ nhìn thấy một khuôn mặt nhỏ xíu nhăn như khỉ vậy mà không hiểu sao ai cũng khen dễ thương và dường như cả thế giời đều quay quanh con né đó vậy. nhưng mình cảh quan tâm, mình có anh hai, chị hai cơ mà. Nhưng… có con né đó, chị hai đột nhiên bớt đi chơi lại. chị ở nhà, phụ mẹ chăm sóc nó, chị hay ẵm bồng nó, khi nó khóc, chị vỗ về nó. khi nó cười, chị hai cũng cười cùng nó. hình như chị hai quên mất mình rồi thì phải. mà chị hai không đi đâu thì anh hai cũng tự nhiên bớt đi lại. không có chị hai, anh hai chơi không vui. Anh hai nói vậy. cả hai người cứ quấn lấy con bé đó cười ríu rít. Mình cũng muốn chơi nên cũng cố cười nó với nó. hình như nó biết hay sao ấy mà nó đẩy mình ra rồi khóc ré lên làm anh hai chị hai la mình ăn hiếp nó. mình đâu có. Con bé đó, mình ghét nó. mình rất ghét nó.

Mình ghét tên đó. Mình ghét cái tên lúc nào cũng cố ý ám chỉ cho mình biết hắn là em trai của chị hai. Hắn làm như mình là đứa bị mù, bị điếc hay bị thiểu năng trí tuệ vậy. ừ thì mình không thông minh như anh hai, chị hai ( thậm chí, mình còn không thông mình bằng hắn, mình ghét điều này nhất) nhưng mình cũng biết rằng hắn là tên may mắn sinh sau anh hai va chị hai chỉ một năm. Hắn có nhiều thời gian bên cạnh anh hai chị hai, cùng họ trải qua cái tuổi thơ mà khi mình lớn đến độ đó thì anh hai và chị hai đã không còn ở lứa tuổi vui đùa tự do rồi. vậy mà hắn luôn tỏ ra ganh tỵ khi mình nói cười với anh hai chị. Hắn, có thể dành rất nhiều thời gian với anh hai chị hai khi ở trường cơ mà. Vậy mà, chút thời gian ít ỏi anh hai chị hai ở nhà với mình, hắn cũng cố bon chen dành mất nữa. khi thì hắn đem về một trò game hay để dụ anh hai, lúc thì lại mang bài toán trời ơi đất hỡi nào đó ra khiêu khích chị hai. Mà anh hai hay chị hai bị lôi kéo thì tự nhiên người còn lại cũng theo luôn. Mình đâu có ham hố bon chen được, mình không chơi được mà cũng chẳng hiểu họ đang nói gì luôn. Mình ghét hắn, mình rất ghét hắn.

Chưa bao giờ mình thấy ghét con bé đó như lúc này. chỉ vì nó mà anh chị hai mới bị ba mẹ phạt. chỉ vì nó mà sang năm học mới, anh hai chị hai sẽ bị đưa đến một chỗ xa xôi để ” rèn tính” như ba đã nói. Cái con bé đó. nó học lớp mấy rồi chứ? Đi học mà có cái hộp viết cũng để quên, báo hại anh hai chị hai phải về lấy cho nó và muộn học. mà sao nó không quên vào ngày nào lại quên vào cái ngày canh cổng của ông thầy giám thị hắc ám chứ? Ông ta vốn ghét anh hai chị hai vì những trò nghịch của hai người rồi nên sẵng dịp ông ta làm tới luôn. Chỉ đi trễ có một ngày mà lão ta làm như nghiêm trọng lắm, bắt anh hai chị hai làm kiểm điểm rồi còn phải đưa phụ huynh ký nữa chứ? Khác gì đặt anh hai chị hai lên đoạn đầu đài. Tất cả là tại con bé đó hết. mình ghét nó nhất torng những người mình từng ghét.

Chưa bao giờ mình thấy ghét hắn như lúc này. chỉ vì hắn mà anh hai chị hai mới bị ba mẹ phạt. chỉ vì hắn mà sang năm học mới, anh hai chị hai sẽ bị đưa đến một chỗ xa xôi để ” rèn tính” như ba đã nói. Cái tên đó, hắn chỉ thua anh hai chị hai một tuổi thôi sao mà tệ như vậy chứ? Bị mấy thằng trong lớp đánh lộn thì tự bản thân mình trả thù đi, sao lại mách với anh hai chị hai làm gì? để anh hai sùng lên đi tìm để cho tụi nó một trận. mà anh hai đi thì chị hai phải theo. Tụi nó đánh thua anh hai chị hai nhưng hai người về nhà cũng bầm dập te tua. Thế là alê hấp, bị ba mẹ phát hiện liền. chính hắn đã đặt anh hai chị hai lên đoạn đầu đài. Tất cả là tại hắn. mình ghét hắn nhất torng tất cả những người mình từng ghét.

Anh hai chị hai đi rồi. nhà vắng teo mà buồn hẳn. có anh hai chị hai ở nhà lúc nào cũng có tiếng nói cười của hai anh chị, đôi khi có hòa thêm cả t
iếng cười của con bé đáng ghét đó nhưng nhà vẫn rộn ràng. Bây giờ, mình về nhà chỉ biết nằm chèo queo torng phòng, rồi làm bài tập, rồi ngủ rồi ăn. Không ai kêu mình tham gia vào một cuộc đua game nào đó, không có người nhờ mình làm trọng tài cho một trận đấu ( dù mình phải làm cùng con nhóc kia), càng không có ai sai mình đi mua đồ ăn vặt dù mình luôn ghét việc đó nhất ( khi mua về mình là người ăn nhiều nhất). mình buồn quá đi thôi. Vậy mà con nhóc đó dám gõ cửa phòng mình, dám rủ mình chơi game. Được cho mày chết. tao đang bực bội thì thôi… mình thắng thiệt nhưng con bé cười, nó nói giống như có anh hai chị hai ở nhà. rồi nó khóc. Nhìn nó khóc mình chợt nghĩ, có lẽ mình bớt ghét nó một chút rồi.

Anh hai chị hai đi rồi. nhà vắng teo mà buồn hẳn. có anh hai chị hai ở nhà lúc nào cũng có tiếng nói cười của hai anh chị, đôi khi có hòa thêm cả tiếng cười của hắn nhưng nhà vẫn rộn ràng. Bây giờ, mình về nhà chỉ biết nằm chèo queo torng phòng, rồi làm bài tập, rồi ngủ rồi ăn. Không ai kêu mình cùng làm một món ăn nào đó, không có người cõng mình trên lưng giả làm máy nay, không có người làm giùm mình bài thủ công khó, không có người nhờ mình làm trọng tài cho một trận đấu ( dù mình phải làm cùng hắn), càng không có người sai hắn đi mua đồ ăn vặt khi mình thấy thèm (dù khi mua về mình là người ăn ít nhất). mình buồn quá đi thôi. Nhưng đâu chỉ có mình mình ở nhà. ờ thì mình cũng ghét nó thật nhưng có người chơi cùng vẫn hơn. Vì vậy mà mình lấy hết can đảm gõ cửa phòng hắn. hắn nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống vì tội dám rủ hắn chơi game. Hắn không như anh hai luôn giả thua nhường mình phần thắng( mình biết anh hai cố ý nhường mình, có khi là do chị hai nhéo vào hông anh ấy nhắc nhở nữa, nhưng mình vẫn vui ). Nhưng nhìn hắn nhảy loi choi khi thắng cuộc đua mình như nghe thấy tiếng cười của anh hai chị hai vậy và mình khóc. Nhìn hắn lúng túng dỗ mình, mình đã muốn cười lắm lắm. mình chợt nghĩ, có lẽ mình bớt ghét hắn một chút rồi.

Mình tưởng mình đã bớt ghét con bé đó một chút rồi nhưng… ừ, thì kể ra dạo gần đây nó đã dễ thương hơn nhiều. nó hay rủ mình chơi game nè ( dù nó toàn thua, cũng có thắng nhưng toàn do mình cố ý nhường), có bài toán khó cũng đi hỏi mình ( nhưng mà sao nó chậm tiêu thế, nói hoài mới hiểu ), học lén chị Na làm món mới ccũng kêu mình ăn thử ( kể ra nó nấu ăn cũng tạm, nhưng chưa bằng chị hai đâu). Ít ra, nó cũng làm mình bớt thấy tor61ng vắng khi không có anh hai chị hai ở nhà. nhưng… đáng ra khi mình đang cố bớt ghét nó thì nó đừng làm hư cái áo len mà Tuyết tặng mình hôm giáng sinh chứ? Tuyết là hot girl của trường, được Tuyết tặng áo mình còn chưa dám mặc chỉ ngắm thôi mà nó đám phá hư. Không, mình không thể bớt ghét nó được. mình ghét nó, ghét nhất torng những người mình từng ghét ( mà thật ra mình chỉ ghét mỗi mình nó thôi).

Mình tưởng mình đã bớt ghét hắn một chút rồi nhưng… ừ, thì kể ra dạo gần đây hắn đã dễ chịu hơn nhiều. khi mình rủ hắn chơi game hắn cũng vui vẻ nhận lời ( dù mình toàn thua, cũng có thắng nhưng toàn do hắn cố ý nhường, vậy là khá hơn trước kia rồi), có bài toán khó mình hỏi, hắn cũng ráng dạy cho mình ( nhưng mà sao mình chậm tiêu thế, nói hoài mới hiểu. mà hắn nói bình thường không được à. cứ được một câu là quát một câu, ai mà chịu nổi chứ ), học lén chị Na làm món mới ccũng kêu hắn ăn thử (hắn cũng gật gù, bảo ăn được. với mình thế là hắn khen rồi đó). Ít ra, hắn cũng làm mình bớt thấy trống vắng khi không có anh hai chị hai ở nhà. nhưng… đáng ra khi mình đang cố bớt ghét hắn thì hắn đừng làm như là mình làm hư cái áo len mà mình biết là của chị Tuyết tặng hắn hôm giáng sinh chứ? Mình biết, chị Tuyết là hot girl của trường hắn, hắn ngưỡng một cộng quyết tâm cưa cẩm chị ấy, được Tuyết tặng áo mình biết hắn vui lắm, còn chưa dám mặc chỉ ngắm thôi mà bị con mèo hàng xóm phá hư thì cũng bực lắm chứ. Nhưng ai kêu hắn đem ra ngắm rồi không cất cẩn thận, để tênh hênh trên ban công như thế mà bọi mèo phá rồi còn đổ lỗi cho mình nữa chứ. Không, mình không thể bớt ghét hắn được. mình ghét hắn, ghét nhất torng những người mình từng ghét ( mà thật ra mình chỉ ghét mỗi mình hắn thôi).

Nghe chị Na nói, mình mới biết không phải nó làm hư cái áo mà là con mè. Mình cũng đã xin lỗi nó rồi mà sao nó thấy ghét vậy cơ chứ? Mình xin lỗi mà nó cứ lờ đi như không nghe thấy vậy. ghét. Mình ghét nó suốt đời.

Rõ ràng hắn đã biết không phải mình làm hư áo từ chị Na rồi mà. Sao không chịu xin lỗi mình chứ? Mình đã chờ suốt mấy ngày mà chẳng thấy hắn nói năng gì cả. đúng là cái đồ… không biết hối lỗi. ghét. Mình ghét hắn suốt đời.

Mình quyết định bớt ghét con bé đó đi một chút, chỉ một chút thôi và nó vẫn là đứa nó ghét nhất. vì sao mình quyết định như vậy à? vì ngày hôm nay nó đã giúp mình một việc vô cùng quan trọng đó là mang cái thể dự thi của mình đến trường, không là mình tiêu rồi. nhìn nó thờ hồng hộc, mặt đỏ hồng vừa thấy tội nghiệp vừa dễ thương bạo. lần đầu tiên mình thấy nó dễ thương đó ( thậm chí còn dễ thương hơn Tuyết, bạn gái mình nữa kìa). Ok. Mình bớt ghét nó một chút rồi.

Mình quyết định bớt ghét hắn đi một chút, chỉ một chút thôi và hắn vẫn là đứa mình ghét nhất. vì sao mình quyết định như vậy à? vì ít ra hắn cũng biết cảm ơn khi mình mang cái thể dự thi lên trường cho hắn ( người đâu mà đồ quan trọng vậy cũng quên). Và vì hắn giúp mình thoát khỏi mấy thằng côn đồ trên dường đi học về hôm qua ( mình cũng được chị hai truyền chúy võ nghệ phòng thân nhưng mọt guýnh năm thì mình thua). Nhìn hắn đánh với năm thằng đó ( một chọi năm nha, dù cho hắn có hơn mấy thằng đó vài tuổi thì vẫn là ít đánh nhiều) rồi nằm dài trên nền dường thởi dốc vừa thấy thương vừa oai dũng ghê ( gần bằng anh hai mình rồi đó). ok. Mình bớt ghét hắn một chút rồi.

Mình bị sao vậy cà? Sao mình thấy con nhóc đó đi với thằng nhóc lớp trưởng của nó mình lại thấy khó chịu chứ? Sao không bao giờ con nhóc đó nó cười với mình như vậy cả? Con nhóc đáng ghét. Thằng nhóc đó là gì mà thân thiết với nó như vậy chứ? Thằng đó có giúp nó giải những bài toán khó không? Có nửa đêm chạy đi mua ô mai cho nó chỉ vì nó thèm không? Có tức điên lên khi nó bị người ta hiếp đáp không? Chỉ có mình đối với nó như vậy mà nó thì… không bao giờ cho mình thấy nụ cười rạng rở đó trong suốt mười ba năm trời. Nó ghét mình như vậy sao? Mình đã làm gì đê nó ghét mình đến như vậy?
Hắn thật là đáng ghét. Sao hắn có thể dối xử tốt vơi1 chị ta như vậy còn với mình thì… lần đầu tiên mình thấy hắn rót nước mời khách ( đám bạn hắn tới nhà, hắn cũng toàn sai mình ), cũng chưa bao giờ mình thấy hắn dậy sớm như vậy, đi học sớm hơn mọi ngày nửa tiếng chỉ để đón chị ta đi học ( còn mình, cái đứa ở chung nhà, chưa bao giờ hắn chở mình đi dù cho mình có năn nỉ thế nào cũng vậy), hắn còn về nhà trễ hơn chỉ để đưa chị ta về tới nhà an toàn. Thật tức chết mà. Đã vậy anh hai còn khen hắn trưởng thành nữa chứ? Bộ có bạn gái là hay lắm sao? Sao hắn không như anh hai đó, có ai cũng không quên có chị hai, bạn gái thì bạn gái chứ chị hai vẫn quan trọng hơn. Ít ra mình cũng đã lớn lên bên cạnh hắn mười ba năm trời chứ ít ỏi gì? Sao hắn có thể lạnh lùng với mình như vậy chứ? Đồ đáng ghét.

Con nhóc đó bị sao vậy cà? Càng ngày càng khó tính. Cứ thấy mình là mặt nó nhăn nhó khó chịu, cau cau có có, không nói cho được một câu nhẹ nhàng. Hôm nọ mình thấy nó học bài thi đến khuya đã tốt bụng đi mua cho nó mớ bánh để ăn đêm lót dạ vậy mà nó dám đóng sần cánh cửa lại trước mặt mình mới đau chứ? Sao nó không như hôm tiễn anh hai chị hai ở sân bay ấy nhỉ? Hôm đó nó ôm lấy cánh tay mình mà khóc, không có cái vỏ chanh chua hay nói với mình thường ngày có phải đễ thương không? Vậy mà…

Mình không thèm sự quan tâm của hắn. Sao hắn dám la mình trước mặt chị ta chứ? Mà mình có làm gì sai để hắn quát mình ầm ĩ như vậy chứ? Mình chỉ có chút lầm lẫn khi pha nước mời chị ta thôi chứ bộ ( không biết sao mà mình có thể lầm đường với muối được nữa ). Nhờ mình, mình làm cho rồi còn la. Chị ta to lắm sao? Nếu vậy thì đi mà hần chị ta. Mình ghét hắn.

Con nhóc đó thật to gan. Nó dám để cho thằng nhóc đó đến đón đi học ư? Mới làm lớp 10 mà đã dở chứng như vậy đó. Học hành không lo lại lo… tức chết được mà. Nếu không vì thương nó, mình đã nói cho ba mẹ biết để cho nó một trận nên thân hồn rồi. Không được, mình phải nghĩ cách mới được. Truoớc lúc đi, anh hai đã nhờ mình coi sóc nó. Không thể để nó dấn sâu hơn vào chuyện nhăng nhít này? ( Hắn có bạn gái khi đang học lớp 9 nha các bạn)

Cả tuần này hắn bị sao vậy nhỉ? Tự nhiên nổi hứng đòi đưa mình đi học. Mình lớn rồi chứ còn con nít sao mà cần người đưa đón chứ? Không biết hắn nói gì với ba mẹ mà các vị ấy gật đầu cái rụo làm mình không có khả năng phản kháng gì luôn. Còn Hoàng nữa chứ? Tự nhiên trách móc mình vì không đi học cùng hắn nữa. Vô duyên. Tại tự nhiên sáng nào cũng đứng trước cửa nhà người ta, ra về thì lấy xe hộ người ta rồi cùng đi về với cái cớ cùng đường chứ bộ. Mình có kêu đâu mà trách mình. Hết hiểu nổi đám con trai này nữa rồi. ( cả anh hai nữa, tự nhiên giận chị hai rồi không liên lạc suốt hai năm nay rồi đó )

Mình để ý con nhóc đó? Mình thương con nhóc đó sao? Không thể nào.

Hắn bị điên hà trời. Hôm nọ trong buổi tiệc mừng sinh nhật 17 của mình, không biết hắn mắc chứng gì mà cứ bám riết theo mình. Người bạn trai nào tiếp cận mình cũng bị hắn nhìn chăm chăm làm mình đến là ngại. Hắn cứ làm như mình sẽ bị mấy thằng đó ăn tươi nuốt sống không bằng. Điên. Hắn bị chạm vài dây thần kinh rồi.

Hôm nay mình đã chia tay với Tuyết, mối tình kéo dài bảy năm của mình. Tuyết đã khóc và hỏi mình tại sao? Mình cũng không biết phải trả lởi Tuyết như thế nào? Trả lời rằng vì mình nhận ra mình không yêu Tuyết mà yêu con nhóc mình tưởng mình ghết nhất trên đời đó sao? Hay trả lời mình đã thay lòng đổi dạ. Mình chỉ biết lặng im rồi xin lỗi Tuyết thôi. Mình không thể làm khổ Tuyết khi biết chắc mình không yêu Tuyết. Mình là thằng khốn nạn mà.

Hôm nay đột nhiên chị Tuyết, bạn gái hắn gọi điện nói muốn gặp mình. Chị ấy đã vừa khóc vừa van xin mình trả lại hắn cho chị ấy? Mình không
hiểu chuyện gì đã xảy ra cả. Chị ấy cứ nhìn mình vừa khóc vừa kể lể chị ấy khó chịu với mình như thế nào khi mà hắn luôn nhắc đến mình với chị ấy, khi hắn không chịu đi học cùng chị ấy mà dành thời gian đưa đón mình, khi hắn bỏ quên chị ấy trong buổi tiệc với đám bạn bè chỉ để theo sát bên mình. Chị ấy nói, chị ấy đã linh cảm sẽ có ngày này nhưng chị ấy không chịu nổi chị ấy nói mình trả lại hắn cho chị ấy. Nhìn chị Tuyết khóc mà dù cho không thích chị ấy chút nào, mình cũng thấy xót xa. Mình thật sự không biết tại sao hắn lại làm như vậy nhưng chắc chắn hắn không phải vì mình. Có thể hắn quen một người con gái nào khác thì sao? Suy nghĩ ấy làm mình chợt thấy đau. Hắn đối với chị Tuyết tốt như vậy mà còn có người khác sao? Hắn sẽ tốt với người đó hơn cả chị Tuyết sao? Sao mình đau thế này nhỉ?

Mình phải làm sao đây? Không thể đột nhiên nói với con nhóc đó mình thích nó được. Sao mình điên vậy chứ? Thế gian bộ hết người hay sao lại đi thích con nhỏ đó. Điên mất thôi.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ