Polaroid
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện tình cảm - Sẽ mãi bên nhau - trang 11

Tiểu My sững sờ nhìn Nguyên:
- Vậy tại sao anh lại hỏi cưới em?
- Vì đã có lúc tôi tin cô là người con gái tốt, vì ơn nghĩa của thầy, vì tôi nghĩ cô đã từng cứu mạng tôi. Nhưng quan trọng nhất, tôi chưa bao giờ muốn cho cô biết nhưng là cô ép tôi nói ra, tôi muốn dùng cô để thay thế Nguyệt.
- Anh tàn nhẫn thật đó Nguyên. – Tiểu My khóc nấc.
- Không sai, tôi là vậy đó, ngoại trừ Nguyệt, tôi luôn luôn tàn nhẫn với nhữn gngười con gái khác.
- Anh chưa bao giờ dành cho em một chút tình cảm nào.
- Đã từng có lúc tôi coi cô như em gái.
- Chỉ như em gái thôi ư?
Nguyên im lặng không đáp còn Tiểu My nhìn anh đau đớn trượt người ngồi xuống. Những gì cô cố nuối hy vọng, cố ảo tưởng torng suốt thời gian qua đã vở tan hết rồi.
- Suốt bao nhiêu năm qua, em dành tình cảm cho anh chẳng là gì hết sao? – Tiểu My nhìn Nguyên – Nguyên, nếu không có sự xuất hiện của cô ta thì sao? Nếu chúng ta cứ ở bên úc thì sao? Anh sẽ yêu em chứ? Anh sẽ cưới em làm vợ mà, đúng không anh?
- Không. Tôi sẽ không yêu cô, tôi cũng sẽ không bao giờ hỏi cưới cô. – Nguyên lạnh lùng. – cô nhớ lại đi, suốt mấy năm ở Úc, tôi chỉ coi cô như em gái mà thôi. Thậm chí, khi tôi về nước, cô đòi đi theo tôi cũng không chấp nhận.
- Vậy thì tại sao…? – Tiểu My nhìn Nguyên đau đớn.
- Vì Nguyệt. Ngày hôm đó, tôi đã thấy Nguyệt ở sân bay, cạnh một người khác. Tôi chỉ muốn chọc tức Nguyệt, muốn cho Nguyệt biết không có Nguyệt, tôi cũng có những người khác. Nếu không có sự lạnh nhạt của Nguyệt, nếu không nghĩ rằng Nguyệt đang quan hện với ai khác, tôi sẽ không bốc dồng hỏi cưới cô. Chỉ vì Nguyệt, chì có Nguyệt mới làm tôi mất hết lý trí, khiến tôi làm những việc tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm.
- Nếu không là cô ta, anh sẽ không yêu ai cả sao?
- Không sai. Nếu không là Nguyệt, sẽ không là ai cả.
- Anh là kẻ khốn kiếp. Anh gieo cho tôi hy vọng, cho tôi hạnh phúc, đem tôi lên đến thiên đàng rồi xô tôi xuống đại ngục. – Tiểu My gào lên trong tiếng khóc.
- Chính vì như vậy, nên tôi và Nguyệt đã năm lần bảy lượt bỉ qua cho những gì cô gây ra. Cô nghĩ cô còn ngồi vững ở cái ghế giám đốc Mar khi nhân viên nào cũng bất mãn với cô, nếu không có Nguyệt đứng ra trấn an họ, bảo đãm cho cô với công ty mẹ thì cô đã bị tống cổ lâu rồi kìa. Còn chuyện cô mua chuộc ngườirồi bàn thông tin ra ngoài đ63 tội cho Nguyệt, chung tôi không biết sao? Chỉ là chúng tôi làm ngơ thôi, mọi chuyện mới kết thúc torng im lặng. Nhưng cô vẫn không chịu dừng tay. Phải hại chết Nguyệt cô mới vừa lòng hay sao?
- Tôi ghét cô ta. Nếu cô ta không tồn tại thì anh sẽ không chỉ yêu cô ta đến như vậy. Tôi không thể để cho cô ta và đứa trẻ đó ràng buộc anh. Có chết tôi cũng muốn có anh. Tôi thà, bên cạnh anh là những người con gái khác để tôi còn có chút cơ hội, còn hơn torng mắt anh chỉ có duy nhất mình cô ta như vậy.
Nguyên mím môi, định đánh Tiểu My nhưng rồi Nguyên lại buông tay:
- Cô hãy thu xếp hành lý đi. Tôi ssẽ báo sự việc lên tổng công ty và cho thầy.
- Không. Anh đừng làm như vậy với em. Em không còn gì nữa, em không thể mất công việc này được. Ba em cũng không chịu nổi đã kích này đâu.
- Vậy khi cô hại Nguyệt cô có nghĩ không? Cô ấy mất đứa con, suýt mất luôn cả mạng. Nếu cô ấy chết đi, cô có đau buồn không hay sẽ vui vẻ ăn mừng hả? – Nguyên giận dữ quát – nếu giết được cô, tôi cũng không nề hà gì đâu.
- Anh không thể đối xử với em như vậy được. – Tiểu My la lên – ab em đã giúp dỡ anh rất nhiều mà. Cả em nữa, em đã từng cứu mạng anh…
- Cô im đi. – Nguyên quát lên làm Tiểu My im bặt – Tôi khônh đưa cô ra tòa án kinh tế là coi như nương tay lắn rồi đó. Cô cứu mạng tôi ư? Cô định dối người khác đế bào giờ đây?
- Anh…
- Khả năng dựng chuyện của tôi tài thật đó. Tôi chưa từng suy nghĩ xem tại sao một cô gái yếu đuối như cô mà có thể đưa tôi ra khỏi vòng vây của hơn hai chục người đó.
- Em đã nói rồi. Là nhờ may mắn có một xe cảnh sát đi ngang qua mà.
- Thôi đi. Con hẻm đó rất sâu, nếu đứng bên ngoài thì không thể nào thấy được. Dù cô có la lớn đến đầu thì cũng khó có người nghe thấy.
- Anh điên rồi, lúc đó chỉ có anh và em. Không em thì…
- Là Nguyệt. – Nguyên cắt lời Tiểu My – trong cơn lơ mơ ngày hôm đó, tôi đã nhìn thấy một bóng người đánh nhau với chúng còn cô thì nép sau lưng tôi. Tôi tưởng đó chỉ là một giấc mơ nhưng không phải. Nguyệt đã từng thề sẽ không bao giờ đặt chân lên nước Úc. Vậy mà, chỉ vì tôi, cô ấy đã phá bỏ lời thề của mình. Còn cô, cô lừa gạt tôi, làm chúng tôi mất nhau thêm ba năm trời.
- Cô ta nói với anh à?
- Không. – Nguyên lắc đầu – Cô ấy chưa bao giờ đề cập đến chuyện đó với tôi.
- Lúc nào ccũng là cô ta. Năm đó, khi tôi đã kêu cứu đến khản cổ, khi anh đã bị đánh đến ngất xỉu nhưng không có ai đến cứu, bọn hắn quay qua nhìn tôi với cái nhìn đáng sợ. Rồi cô ta xuất hiện, cô ta đánh với bọn chúng, chỉ một mình cô ta mà đánh cho cả đám nằm lăn lộn trên mặt đất.
- Hừ, nếu cô và đám bạn cô không cho tôi uống thuốc mê thì mọi chuyện đã diễn ra theo hướng khác rồi.
- Nhìn cô ta vác anh vào bệnh viện, tôi tự hỏi, cô ta tìm đâu ra từng đó sức mạnh. Rồi khi bác sĩ hỏi những thông tin về anh, torng khi tôi lúng túng không biết gì cả thì cô ta không có gì là không biết. Tôi đã nghĩ, nếu anh gặp cô ta thì tôi sẽ không có chút cơ hội nào, tôi sẽ không có anh.
- Cô đã gạt cô ấy cô là bạn gái tôi.
- Nhìn vẻ mặt đau đớn của cô ta lúc đó cũng vui lắm. – Tiểu My cười – Một tuần liền, cô ta không rời anh, chăm sóc cho anh từng tí đến người ta còn tưởng cô ta là vợ anh. Khi anh tỉnh lại, cô ta cũng lặng lẽ bỏ đi. Tôi những tưởng sẽ không bao giờ gặp lại cô ta cho đến ngày hôm đó, ở nhà anh… tôi thật sự thua cô ta rồi.
Nguyên lặng nhìn Tiểu My rồi nói:
- Là tôi có lỗi với cô, sao cô luôn nhắm vào cô ấy.
- Vì em yêu anh mà Nguyên. – Tiểu My nức nở – Em không muốn mất anh, nhưng em cũng không muốn tổn thương anh.
- Cô làm tổn thương Nguyệt là cô gián tiếp tổn thương tôi rồi. – Nguyên khẽ nói. – Cô về úc đi. Nếu còn gặp cô, tôi không biết tôi sẽ làm gì cô đâu.
Nguyên nói rồi bỏ đi, Tiểu My nhìn theo anh, khóc nức nở. Tiểu My mãi không có anh, Tiểu My hiểu điều đó. Càng ngày Tiểu My càng sai, nhưng Tiểu My không có cách nào để rút chân ra.
Ba, Tiểu My nhớ ba quá. Tiểu My nhớ nhà nữa. Chỉ có ba luôn chờ Tiểu My quay vềm chỉ có nơi đó mới là chốn bình yêu của Tiểu My.
***
*****
Nguyệt chết lặng khi nhìn những hình ảnh trên tay mình cùng lời nói của Phương:
- Em có thai rồi chị Nguyệt. xin chị tha lỗi cho em, nhưng nó là con của anh Nguyên.
Phương còn nói nhiều, nhiều lắm nhưng Nguyệt không nghe thấy gì cả.
- Chị Nguyệt, em biết em vô liêm sĩ nhưng em yêu anh Nguyên, còn đứa bé, nó không có tội.
- Chị xin lỗi – Nguyệt cố nói – Bây giờ chị không nghe, không hiểu gì đâu. Em về trước đi, chị sẽ nói chuyện với em sau.
Phương cau mày nhìn Nguyệt rồi đứng dậy bỏ đi. Còn lại một mình, Nguyệt gục đầu xuống bàn khóc nức nở.
Con của Nguyên ư? Đau đớn thaay, Nguyệt là vợ nhưng Nguyệt không có khả năng nói với người khác Nguyệt có con của Nguyên, Nguyệt không có khả năng làm mẹ.
Dù Nguyên có nói Nguyên không cần có con, Nguyên chỉ cần Nguyệt nhưng chỉ cần nhìn Nguyên vui đùa với 3 đứa con của Khánh là Nguyệt biết, Nguyên rất yêu trẻ con. Nguyệt không có quyền cướp đi của Nguyên quyền làm cha, Nguyên cần có một gia đình trọn vẹn, một gia đình có tiếng nói cười của trẻ thơ.
Và Nguyệt, dù tự lừa dối mình rằng chỉ cần tình yêu của Nguyên là đủ nhưng Nguyệt cũng cần tiếng trẻ thơi trong gia đình. Nguyệt muốn làm mẹ, muốn có đứa con để yêu thương, nuôi dạy.
Nguyệt không thể trách Nguyên khi có chuyện xảy ra với Phương được. đã nửa năm trôi qua, Nguyệt né tránh Nguyên. Nguyệt đã quay về ở torng phòng thời con gái của mình. Nguyệt biết, duyên phận của Nguyên và Nguyệt đã tời lúc kết thúc. Và chính Nguyệt là người đã sắp xếp và làm mọi cách để xảy ra chuyện của Phương và Nguyên.
Khánh nhìn Nguyệt thẫn thờ đi vào nhà, cô
lo lằng hỏi:
- Chị hai, chị đi đâu về vậy?
Nguyệt gượng cười:
- Chị có chút việc.
- Nhìn chị mệt mỏi quá. Chị có sao không?
- Không sao. Chị về phòng nghỉ chút là khỏe thôi mà. Chị không ăn tối đâu, đừng gọi chị nha.
Nguyệt khẽ gỡ tay Khánh. Cười như trấn an rồi bước về phòng.
Khi cánh cửa đóng lại sau lưng mình, tiến gkhóa cửa vang lên, Nguyệt mới trượt người trên cánh cửa, bật khóc.
Khánh bưng nước cùng mấy viên thước lên phòng cho Nguyệt nhưng cữa đã khóa trái. Trước đây, không bao giờ chị hai khóa cửa phòng nhưng từ khi đó… gần đây, không khí torng gia đình thật sự rất u ám. Dù anh hai chị hai cố gượng vui nhưng cả nhà ai cũng nhận thấy sự rạn nứt giữa hai người. không phải hai anh chị không còn yêu nhau. Nhưng cũng vì quá yêu nhau nên chị Nguyệt mới đau đớn đến như vậy. là vợ mà không thề làm mẹ thì còn nỗi đau nào hơn thế chứ?
Nguyên đập bàn quát:
- Cô nói cái gi?
- Em nói em đã gặp chị Nguyệt nói với chị ấy tất cả. chị ấy cũng biết việc em có thai rồi.
- Ai cho phép cô… – Nguyên tối mặt giận dữ.
- Trước sau gì chị ấy cũng biết thôi. – Phương thản nhiên.
- Tôi đã nói với cô là bỏ đứa bé đi. – Nguyên tàn nhẫn.
Phương sững sờ nhìn Nguyên:
- Cô tưởng tôi nói đùa sao? Chuyện giữa chúng ta chỉ là do cô dùng thủ đoạn thôi. Cô tưởng cô có thể gạt tôi rồi ràng buộc tôi sao?
- Đứa trẻ là con anh. nó vô tội mà,
- Nó vô tội thì đúng, còn tôi hả? tôi không tin nó là con tôi. Cô đừng có mong người khác ăn ốc còn tôi dổ vỏ.
- Anh… anh không tin em sao? Em không gạt anh đâu mà, em yêu anh mà Nguyên.
- Tin cô? Có điên mới tin cô. – Nguyên cười khẩy.
- Anh không tin cũng được nhưng nó là con anh. – Phương nói – Anh đừng quên, chị Nguyệt không thể cho anh đứa con nào đâu, chỉ có em mới…
- Im đi. Tôi nói cho cô biết, tôi bất cần. nếu đứa con đó không phải là con Nguyệt thì dù có trăm đứa tôi cũng không cần. cô nghe rõ chưa?
Phương trừng mắt nhìn Nguyên rồi nói”
- Em có bằng chứng. em sẽ cho ba mẹ anh, ba mẹ chị Nguyệt, cho mọi người coi. Em sẽ bắt anh chịu trách nhiệm với em.
- Cứ tự nhiên, làm ra thì cô xấu mặt chứ ai. Tôi không quan tâm – Nguyên nhún vai.
- Anh…
- Anh phá đời tôi, rồi anh phủi tay, cô định nói vậy chứ gì? cô cũng có torng sạch hơn ai đâu mà lớn tiếng, đừng quên, lần đâu tiên của cô với ai, tôi biết khá rõ ràng đó.
- Anh không thể nói như vậy được. đứa bé là con anh mà.
- Nếu cố không chịu phá mà cứ sanh nó ra thì tùy cô. Có thể tôi sẽ chịu trách nhiệm với đứa bé khi xác định chắc chắn nó là con tôi. Còn cô hả, cô cứ mơ đi.
- Không con anh thì anh nghĩ nó là con ai chứ?
- Sao tôi biết được. tôi không phải thằng ngu đâu.
- Tôi không để yên mọi chuyện như vậy đâu?
Phương nghiến răng tức tối rồi đi ra khỏi phòng.
Nguyên bước vào nhà thì thấy cả gia đình mình đã có mặt đaầy đủ, còn có cả gia dình Phương nữa chứ. Nguyên cười khẽ. Cô ta cũng nhanh nhẹn thật đấy.
Nguyên bắt gặp cái nhìn giận dữ của ba mình cùng với cái nhìn thất vọng của mẹ và nhỏ Khánh. Nhưng những cái nhìn ấy không làm Nguyên quan tâm bằng ánh mắt vô hồn của Nguyệt.
Nguyên lặng lẽ bước đến cạnh Nguyệt rồi khom lưng bế Nguyệt lên mặc cho Nguyệt cố vùng ra phản đối, Nguyên chỉ nhẹ nhàng siết chặt Nguyệt vào vòng tay mình.
- Nguyên, chúng ta cần giải quyết chuyện này cho rõ ràng – Ông Vũ quát.
Nguyên nhìn Nguyệt rồi quay qua ba mẹ mình:
- Con không thấy có gì cần nói cả. con đã có vợ, có gia đình của con. Nếu cần, con sẽ chịu trách nhiệm với đứa trẻ nếu nó thật sự la con của con.
Bảo đứng phắt dậy quát:
- Mày nói vậy mà nghe được à? Mày làm em gái tao có thai như vậy, sau này nó làm sao lấy chồng chứ?
Nguyên chỉ nhìn Phương thoáng qua cười khẩy:
- Mày làm như em gái mày còn ngây thơ như gái trinh không bằng. cô ta đã quan hệ với bao nhiêu người đàn ông, mày có biết hết không? cô ta cũng đã phá thai không biết bao nhiêu lần, đừng đem chuyện danh tiết hay cuộc đời cô ta ra ép tao.
- Mày… – Bảo tức đến không nói nên lời.
- Hừ. em gái mày ở Úc bao nhiêu năm, ăn nằm với bao nhiêu thằng đàn ông, mày có ngon thì đi tìm những thằng đó mà đòi chịu trách nhiệm đừng có tới đây mà phá hoại gia đình tao.
- Nhưng đứa tre là con cậu. – Ba Phương nói – Cậu không thể…
Nguyên cắt ngang lời ba Phương:
- Con nói rất rõ ràng rồi. con sẽ chịu trách nhiệm với đứa trẻ nếu nó thật sự là con con, còn những chuyện khác thì miễn bàn.
Nguyên quay lưng, bế Nguyệt lên lầm bất chấp cái nhìn của mọi người dõi theo mình.
Khánh nhìn Phương cười khẩy:
- Cô tưởng anh hai tôi dễ bị thao túng lắm sao? Chỉ có chuốc nhục vào mình thôi.
- Khánh. – bà Ngân Mỹ quát nhẹ.
Ba mẹ Phương qua cơn choáng váng, giận dữ quay qua ba mẹ Nguyên quát:
- Anh chị định giải quyết chuyện này sao đây?
- Ý của Nguyên chẳng phải đã rõ ràng lắm sao? – bà Ngân Mỹ nhẹ nhàng.
- Nhưng đó là cháu nội của anh chị. Anh chị không định để người ta gọi nó là con hoang đó chứ? – mẹ Phương cau có – Hay anh chị định chối bỏ nó.
Bà Ngân Mỹ nhìn Phương rồi nhẹ nhàng đáp lại với giọng không kém phần kiên quyết:
- Chúng tôi khọng chối bỏ, chúng tôi sẽ có trách nhiệm với đứa trẻ.
- Còn con gái tôi. – ba Phương đáp.
- Theo những gì Nguyên đã nói thì tôi buộc phải đặt dấu hỏi với đạo đức của con gái anh chị. Gia đình chúng tôi tuy khá thoải mái nhưng cũng rất khó chấp nhận người như vậy vào nhà. và tôi cũng buộc phải nghi ngờ về chuyện đứa trẻ có phải con cháu của chúng tôi hay không?
Ba mẹ Phương tái xám mặt mày. Có thể lúc đầu họ ở thế thượng phong nhưng bây giờ…. Đâu phải họ không biết về phẩm hạnh của con gái mình nhưng đám này… nếu lọt được vào gia đình này, khác gì chuột sa hũ nếp.
- Hai bác không thể nói như vậy được. là Nguyên làm sai, Nguyên phải chịu trách nhiệm. – Bảo nói.
Bà Ngân Mỹ chiếu cái nhìn lạnh lùng vào Bảo.
- Chịu trách nhiệm thế nào đây? Chúng tôi phải bắt nó ly dị vợ để lấy em gái cậu ư? Thà vợ chồng nó lục đục sáng chiều thì không nói. Đằng này chúng nó yêu thương nhau như vậy, cậu muốn chúng tôi chia uyên rẽ thúy ư? Thà cái Nguyệt là đứa con dâu không ra gì đi. Nhưng tôi không thấy Nguyệt có cái gì để chê được. so với em gái cậu thì… tôi không muốn nói, chứ em gái cậu có sánh bằng một góc của Nguyệt không? em gái cậu cố ý phá hoại gia cang người khác, cậu cảm thấy tự hào lắm sao mà tời đây lớn lối như vậy chứ?
Bảo tái mặt còn Khánh thì lẽ lưỡi rùng mình. eo ôi. Chọc ai không chọc lại chọc vào mẹ Khánh. Thiện tai. Thiện tai.
- Còn con trai chị, có vợ rồi còn lăng nhăng, thì đáng tự hào lắm sao? – mẹ Phương thấy con gái mình bị sỉ nhục liền lớn tiếng.
Bà Ngân Mỹ thản nhiên:
- Nói thật, đàn ông ai chẳng có phút lạc lòng. Có muốn trách cũng không trách được. huống chi… – bà Ngân Mỹ cầm sấp hình lên – Torng những bức hình này, tôi chỉ thấy con gái anh chị tỉnh táo, còn Nguyên thì mê man. Có gì đảm bảo, con gái anh chị không dàn cảnh để bẫy con trai chúng tôi. Hừ, đàn bà con gái không biết liêm sĩ như vậy, thật chẳng ra làm sao?
Cả nhà Phương bị bà Ngân Mỹ nói cho không còn mặt mũi gì. ông Vũ khẽ im lặng nhắm mắt. mấy chuyện này thì để vợ ông thu xếp là tốt nhất.
Ba Ngân đập bàn quát:
- Gia đình các người thật không biết lí lẽ mà.
Bà Ngân Mỹ điềm tĩnh:
- Vậy anh chị muốn tôi làm gì? là tôi đem trầu cau cưới hỏi Nguyệt đàng hoàng. Con bé đường dường chính chính bước vào nhà chúng tôi với sự chứng kiến của bà con họ hàng. Nhưng mà nói thật, con gái anh chị có cho vàng tôi cũng không dám rước vào nhà đâu. Ai biết cô ta cắm sừng con trai chúng tôi lúc nào. Mà cũng chẳng dám chắc con cô ta sinh ra là cháu mình nữa.
Phương tái mặt không nói được câu nào. Rõ ràng gia đình này không cho cô một con đường để đi mà.
- Cô ta có một cái tội rất lớn. – Phương nói lớn – Cô ta không thể sinh con, nhưng con thì có thể.
Bà Dương ông Tùng khẽ cau mày. Cô ta đã đến mức đem nỗi đau của Nguyệt ra nói rồi sao.
- Không sai, – mẹ Phương đồng tình – Tam tội bất hiếu không con là năng nhất, con dâu như vậy anh chị còn tiếc cái gì chứ?
- Đủ rồi. – Ông Tùng quát – Các người có con gái, các người biết thương nó thì có quyền làm đau con gái người khác sao?
- Là tại con gái các người vô phước thôi.
- Thật ngang ngược mà, – Ông Vũ quát – tôi nói cho các người biết, tôi chỉ một lần cưới dâu, cũng chỉ có mọt cô con dâu duy nhất. đứa cháu này, tôi không có phước nhận đâu.
Hai ông giận dữ bỏ lên nhà, bà Ngân Mỹ ngọt nhạt:
- Anh chị thấy ý kiến chồng tôi với Nguyên rồi đó. tôi cũng không biết làm sao hơn.
- Tôi không để yên chuyện này đâu. Tôi sẽ đi kiện gia đình các người.
- Vậy ư? – bà Ngân Mỹ cười nhẹ nhàng – anh chị cứ tự nhiên. Nhưng là anh chị phơi bày chuyện xấu của con gái mình ra à nha. Coi lúc đó, người ta nghe con anh chị hay nghe Nguyệt của chúng tôi. Mà chúng tôi cũng đâu chạy trốn trách nhiệm của mình, chỉ cần xác nhận, đó thật là cháu tôi thì tôi sẽ vui vẻ chấp nhận thôi.
- Chị nói hay qua nhỉ. Con gái tôi không chồng mà có con, người ta sẽ nói gì đây?
- Khi con gái chị phá hại gia cang người khác thì pohải biết chuyện này chứ? Gặp Nguyệt nha chúng tôi hiền lành đó, chứ người khác thì đã kéo người tới cho con gái anh chị một trận kìa. Cái tội không yên phận, giựt chồng người khác.
- Chị…
- Xem ra hêt chuyện nói rồi thì phải. xin lỗi anh chị, tôi phải đi công chuyện. Khánh à. Tiễn khách đi con. Xong nhớ lấy muối rắc trước cổng nha con, đuổi ma quỷ ám nhà mình đi cho thanh tĩnh.
Thái độ đuổi người rõ ràng của bà Ngân Mỹ làm gai đình Phương tái mặt không nói được câu nào. Chờ khi Bảo, người cuối cùng bước ra khỏi cổng, Khánh liền rắc muối ra trước cổng rồi đóng sầm cửa lại.
- Thật là nhục mà. Bị người ta đuổi như đuổi tà. Vậy mà mày dám nói họ sẽ chỉ biết câm lặng không nói được câu nào. Mày coi đó, không chỉ mày bị chửi mà cha mẹ mày cũng chẳng còn mặt mũi nào.
Phương mìm môi im lặng. các người coi khinh tôi, các người chờ đó, tôi sẽ làm cho các người biết tay.
Khép cửa phòng lại, Nguyên nhìn những tấm hình rơi trên giường rớt xuống cả nền nhà. nhìn vào mắt Nguyệt, Nguyên khẽ hỏi:
- Em tin anh hay tin những bức hình đó.
Nguyệt khẽ quay mặt đi, nói nhẹ:
- Anh biết chính em muốn chuyện đó xảy ra mà.
Nguyên lờ như không
nghe thấy câu nói của Nguyệt:
- Anh không thể nói với em, chuyện đó đã không xảy ra nhưng anh có thể khẳng định với em anh chưa bao giờ muốn xảy ra chuyện này. tất cả chỉ là một sự sắp đặt mà anh biết Phương đã tự tay đạo diễn tất cả.
Nguyệt mím môi rồi khẽ nói:
- Cho dù nó có là ý muốn của anh, em cũng không trách gì anh cả. chỉ tại bản thân em thôi. Chuyện đã đến nước này thì mình chia tay đi Nguyên.
Nguyên giữ chặt khuôn mặt Nguyệt, buộc cô nhìn thẳng vào mắt mình:
- Em nghe anh nói nè Nguyệt. anh có thể không có tất cả, chỉ không thể không có em. Anh đã từng sống 7 năm không có em, đó là một khoảng thời gian dải đằng đẵng mà anh có cảm giác như mình đang sống torng địa ngục, anh không thể chịu đựng thêm một lần như vậy đâu, Nguyệt à.
Nguyệt bật khóc. Không sai, bảy năm qua với Nguyệt cũng như sống torng địa ngục. dù luôn nói mình mong muốn như vậy, luôn đòi chia tay với anh, nhưng Nguyệt cũng không thể biết một ngày torng tương lai không có Nguyên bên cạnh thì mình sẽ phải sống như thế nào.
- Mất em, anh sẽ không sống n6ỉ đâu. Em biết điều đó mà Nguyệt.
- Nhưng em…
Nguyên cắt lời Nguyệt bằng một nụ hôn nhẹ nhàng:
- Nếu em thích có con, chúng ta có thể nhận con của Minh và Khánh để nuôi. Còn không thì chúng ta có thể nhận con nuôi. Chúng ta có rất nhiều cách, có nhiều con đường để đi nhưng torng đó tuyệt đối không có chuyện chúng ta xa nhau, biết không Nguyệt.
- Phương đang có thai con anh đó Nguyên. Anh phải…
- Đừng nói anh phải chịu trách nhiệm, Phương không hiền như em vẫn nghĩ đâu. Cuộc đời đã thay dổi Phương rất nhiều, thay dôi đến mức em không nhận ra đâu. Dù luôn nói yêu anh, theo đuổi anh, nhưng Phương vẫn có thể dễ dàng sa vào vòng tay của những người theo đuổi Phương. Anh đã từng chứng kiến Phương cùng người bạn cùn gphòng với mình quan hệ. anh không tin Phương có thai, mà nếu có, anh cũng không tin đứa trẻ là con anh.
Nguyệt bất lực bật khócL
- Biết đâu, đó thật sự là con anh thì sao hả Nguyên?
Nguyên dịu dàng siết Nguyệt vào lòng:
- Nêu Phương sanh đứa trẻ ra và muốn nuôi nó thì anh sẽ chu cấp cho đứa trẻ đầy đủ còn không… em sẽ chấp nhận đứa trẻ mà phải không?
Nguyệt im lặng không nói. Chính Nguyệt cũng không biết mình sẽ làm gì nữa. có thể Nguyệt sẽ vui mừng chào đón đứa tre đó nhưng Nguyệt cũng là phụ nữ, Nguyệt cũng biết ghen. Đứa trẻ đó sẽ như một chứng nhân cho việc, Nguyệt mãi không thể cho anh một đứa con, nó là con của người đàn bà khác. Nguyệt không biết mình có chấp nhận được chuyện đó hay không?
- Anh có thể cho em bao nhiêu thời gian để bình tâm lại nhưng đừng bao giờ có ý nghĩ rời xa khỏi cuộc sống của anh. nếu em trốn anh, thì dù có phải lật tung trái đất này lên, anh cũng sẽ tìm được em.
Nguyệt nhìn Nguyên khẽ mím môi. Nếu như Nguyệt yêu Nguyên ít đi một chút hay Nguyên đừng yêu Nguyệt đến nhường ấy có lẽ mị chuyện sẽ dễ giải quyết hơn nhiều.
***
*****
- Tại sao chuyện này co thể xảy ra được cơ chứ? – Ông Vũ cau mày.
- Rõ ràng là có người đang phá chúng ta. – Minh trầm lặng nói – Hoàng loạt khách hàng cùng rút đơn đặt hàng với chung một lý do có nơi khác đưa ra mức giá thấp hơn.
- Con có điều tra ra ai làm việc này không? – Ông Tùng nhìn Minh hỏi.
- Một công ty có vốn nước ngoài vừa mới thành lập. con thật sự không biết công ty đó lấy vốn đâu ra mà có thê đưa ra mức giá thấp đến như vậy.
- Dường như công ty đó chỉ nhắm vào công ty chúng ta thôi đúng không con?
- Vâng ạ, nhưng với mức giá như vậy, khách hàng của các công ty khác cũng đang lần lượt tìm tới công ty này.
- Vậy thì, cứ để một thời gian nữa xem sao. – Ông Tùng nói.
- Con chỉ lo… nếu bên đó tiếp t5c duy trì mức giá như vậy thì… chúng ta sẽ mất hết khách hàng đó ba.
- Chúng ta có một số khách hàng quen thuộc mà. Với uy tín của chúng ta trên thị trường, muốn dắt hết khách hàng của ta đi cũng không dễ dàng gì đâu.
- Con cũng hy vọng là vậy, – Minh khẽ nói.
Ba người mãi mê bàn việc làm ăn mà không hay ngoài cửa có một người đang chết lặng đi. Nguyệt đưa tay che miệng ngăn tiếng nấc nghẹn ngào. Nguyệt biết ai đang đứng đằng sau công ty đó. tony, anh ta thật sự không thể buông tha cho Nguyệt ư? Nguyệt phải thế nào thì anh ta mới vừa lòng đây. Sao anh ta không nhằm vào Nguyệt mà lại tấn công vào những người thân yêu nhất cuả Nguyệt như vậy chứ.
Ngồi torng một quán nước thanh lịch, Nguyệt lơ đãng dõi mắt nhìn qua cửa sổ ra con đường tấp nập người qua kẻ lại. Nguyệt cũng từng như vậy, từng vội vả đi về xuôi ngược giữa dòng đời, từng nở những nụ cười hạnh phúc trên môi khi có Nguyên bên cạnh mình, nhưng bây giờ, Nguyệt không dám dối diện với Nguyên. Nguyệt là người phụ nữa không vẹn toàn. Dù Nguyên vẩn yêu thương Nguyệt như ngày nào nhưng Nguyệt sợ lắm. sợ một ngày, Nguyên chán nản với cuốc sống có Nguyệt, sợ một ngày Nguyên oán trách Nguyệt khi không thể cho anh một đứa con, một gia đình trọn vẹn. nếu thật sự có ngày đó, thà Nguyệt rời xa Nguyên trước còn hơn.

Chuông điện thoại vang lên réo rắt nhưng Nguyệt không muốn nghe. Đó là điện thoại của thầy Peter. Thầy lại gọi điện yêu cầu Nguyệt đi làm tiếp chứ chẳng có chuyện gì khác. Do chưa tìm được người thay thế cho vị trí của Nguyên và Nguyệt nên tổng côn gty yêu cầu hai người làm việc thêm nửa năm. Thầy Peter đã yêu cầu, Nguyệt không thể từ chối nhưng vào công ty, chịu đựng cái nhìn thương hại của mọi người thì Nguyệt không làm được. Phương đã nhanh chóng lan truyền cái tin Nguyệt mất khả năng làm mẹ cho toàn thể công ty và Nguyệt ghét những lời bán tán xôn xao của mọi người. những lời nói đó dù có cố tránh đến đâu cũng nhanh chóng lan tời tai Nguyệt, rồi Nguyên. Rõ ràng là Nguyên không thích điều đó chút nào nên tỏ thái độ khó chịu rõ ràng vô tình làm không khí tirng công ty cứ căng như dây đàn không biết sẽ bùng nổ vào lúc nào nữa.
Và Phương cũng nhanh chóng thể hiện cho mọi người biết mình đang có thai qua những cơn ốm nghén và qua vạt áo bầu của chính mình. Nguyệt biết Phương làm vậy để cho Nguyệt thấy, để buộc Nguyệt phải quyết định mọi chuyện nhanh chóng.
Dù biết có người ngồi xuống đối diện mình nhưng Nguyệt không quay đầu lại:
- Mày tới rồi hả? gọi gì uống đi. – Nguyệt lơ đãng.
- Em không nghĩ mình là người chị đang đợi.
Nguyệt quay đầu lại nhìn Phương. Nguyệt cũng biết Phương sẽ tìm đến Nguyệt nhưng không ngờ Phương có thể chờ lâu đến vậy. cũng đã một tháng từ lần nói chuyện trước còn gì.
Nguyệt khẽ thờ ra và tiếp tục nhìn ra cửa sổ.
- Ngoài đó, có gì mà chị quan sát kỹ vậy? – Phương khó chịu khi Nguyệt coi mình như không tồn tại.
- Phương muốn nói gì thì cứ nói đi. Tôi vẫn nghe mà.
- Chị định kéo dài tình trạng nỳ đến khi nào?
- Sao Phương không đi hỏi anh Nguyên của Phương ấy. – Nguyệt khẽ khàng – Chỉ cần Nguyên nói, tôi sẽ rời khỏi cuộc sống của Nguyên mà.
- Chị cho rằng anh ấy có thể bỏ chị sao? – Phương cười khẩy – Tự chị phải quyết định đi chứ?
- Phương muốn tôi làm gì?
- Chị phải rời khỏi anh ấy. chị đã không có tư cách ở cạnh anh ấy nữa rồi. một người phụ nữ vô sinh thì chỉ là phế phẩm. tôi thì khác, tôi đang có thai, con của anh ấy.
Nguyệt tái mắt trừng mắt nhìn Phương:
- Phương rất biết cách khoáy sâu vào vết thương của người khác.
- Vì chị không biết liêm sĩ. – Phương cao giọng – Đáng ra chị phải biết điều mà trả cha trả chồng cho mẹ con tôi chứ?
Đang nói thì Phương ìm bặt khi có cảm giác nước hất vào mặt mình và chảy tràn xuống cổ.
- Chẳng biết ai mới là người không biết liêm sĩ. – Ánh gằn giọng – Đã cướp chồn gngười khác mà còn to mồm hả. nói to lên cho mọi người cùng nghe coi ai bị chửi.
- Chị… – Phương tái mặt.
- Tao cho mày biết. là tại Nguyệt hiền làng mới im lặng cho mày lớn lối chứ gặp tao hả? tao kéo bà con họ hàng tới gia đình mày quậy tưng lên để coi mày còn mặt mũi nào ra đường nữa hay không? quậy cho gia đình mày không thể nào sống nổi vì nhục nhã kìa. Còn mày, tao tặng cho vài ca axít coi có dám vác mặt lên như vậy nữa không?
Phương run rẩy. ai chứ Ánh thì Phương biết chị ta có thể làm thiệt. chị ta với Nguyệt như chị em gái, chọc vào Nguyệt khác gì chọc vào chị ta.
Phương vội vàng đứng dậy nhưng cố nói với Nguyệt:
- Tôi nói rồi đó, chị coi làm sao đó thì làm đi.
- Mày còn nói – Ánh quát lên làm Phương vội vàng chạy ra khỏi quán.
- Thật tức chết mà. – Ánh ngồi xuống cạnh Nguyệt, bưng ly nước lạnh lên uống cạn mà vẫn thấy bực bội – Sao mày không cho con ránh đó một trận.
- Tao có quyền ư? – Giọng Nguyệt nghèn nghẹn – Cây độc không trái, gái độc không con. Tao đã gây nên tội lỗi tày đình gì mà phải chịu cảnh này vậy trời.
- Đừng vậy mà Nguyệt. – Ánh hoảng hốt khi thấy hai hàng nước mắt rơi ra từ má Nguyệt.
- Phương có quyền đòi công bằng cho bàn thân và đứa trẻ mà.
- Mày điên hả? mày là vợ Nguyên còn cô ta là kẽ phá hoại gia đình mày đó.
- Tao không thể là người vợ tốt, tao không thể sanh con thì tao cũng không có quyền cướp đi hạnh phúc làm cha của Nguyên.
- Quan trọng là Nguyên nghĩ gì kìa. Mày đừng có suy nghĩ vớ vẫn nữa.
- Mày không ở vào hoàn cảnh của tao mày không hiểu đâu.
Nguyệt buông một câu rồi lại im lặng nhìn ra ngoài. Ánh bất lực thở dài. Từ khi chuyện đó xảy ra, Nguyệt mất hẳn nụ cười, đáy mắt nó lúc nào cũng ẩn chứa một nỗi đau vô ngần. nó khép mình lại torng thế giới của riêng nó, ai nói gì cũng không nghe không thấy. chỉ mình nó với nỗi đau của chính mình.

Nguyệt giật mình khi cửa phòng bật mở. Nguyệt nhìn lên thì thấy Nguyên đang đứng nơi cửa nhìn chăm chăm vào Nguyệt. Nguyên bước vào phòng khép cửa lại.
Nguyên nhìn vào túi sách vào những bộ đồ Nguyệt đang để trên giường:
- Em đang làm gì vậy?
Nguyệt cười khỏa lấp:
- Em đang sắp xếp lại những bộ đồ mà em không mặc nữa để mai đưa sang cho đoàn từ thiện. Để không cũng chẳng làm gì.
Nguyên bước lại, quỳ xuống trước mặt Nguyệt, nhìn vào mắt Nguyệt. Nguyệt giật mình khi thấy trong ánh mắt Nguyên chứa đầy sự giận dữ và đau lòng.
- Em cho rằng anh không biết em đang nghĩ gì sao? – Nguyên nhỏ giọng.
Nguyệt nhìn Nguyên rồi quay mặt qua chỗ khác.
- Mọi chuyện đã được định rồi Nguyên à – Giọng Nguyệt đầy đau đớn.
- Ai có quyền quyết định? Anh không chấp nhận. – Nguyên nói như quát – không ai có quyền
chia cách anh và em cả.
- Nhưng số phận đã sắp đặt như vậy rồi anh à. – Nguyệt khóc – Từ khi em để mất đứa con của mình thì chúng ta đã dần xa nhau rồi. Chúng ta đã không thể ở bên nhau nữa rồi. Là vợ mà phải cam chịu nhìn người khác mang thai con của chồng mình, còn mình thì mãi mãi không có khả năng. Nó đau lắm anh có biết không? Em không thể chịu nổi điều đó đâu Nguyên à?
Nguyệt vừa nói vừa khóc nức nở, mọi nổi đau chất chứa trong lòng Nguyệt như tuôn trào theo từng dòng nước mắt.
- Anh cho rằng em khôg biết ghen sao? Em cũng muốn la mắng, giận dữ với hai người lắm chứ? Nhưng em không thể lên tiếng, cô ta nói không hề sai. Em đã không còn quyền được ở cạnh anh nữa rồi.
Nguyên ôm Nguyệt vào lòng:
- Anh đã nói anh không cần bất cứ điều gì khác. Có con hay không không quan trọng, anh chỉ cần có em làm được rồi.
- Anh nói dối. – Nguyệt gào lên – Anh tưởng em không biết sao. Mỗi khi anh vui đùa với ba đứa con của Minh và Khánh thì anh luôn rất vùi rồi lại giấu tiếng thở dài. Đừng tự dối mình gạt người nữa Nguyên. Anh rất thích con nít, càng thích có đứa con của chính mình. Còn em, em không thể cho anh bất cứ đứa trẻ nào đâu.
Nguyên nhìn Nguyệt.
- Anh nhìn em làm gì? Chúng ta phải chấp nhận sự thật thôi Nguyên à. Không thể kéo dài tình trạng dùng dằng này mãi được. Chúng ta chia tay là hợp tình hợp lý nhất. Phương đang mang đứa con của anh, đứa con của riêng anh. Ba người các người sẽ là mọt gia đình hạnh phúc. Các người muốn tôi thấy điều đó ư? Để tôi đi đi. Tôi van anh.
- Em nói linh tinh gì vậy – Nguyên nói như quát – em…
- Đúng rồi đó. – Nguyệt nhìn Nguyên ngắt lời – hét lên đi, đừng che giấu trong lòng nữa. Anh nói đi. Nói hận tồi, ghét tôi vì không thể sanh con cho anh đi. Nói anh thèm muốn đứa trẻ ấy thế nào đi. Nói anh giải thoát tôi khỏi cuộc sống đầy những rắc rồi của anh đi. Nói đi.
- Em tưởng rằng em nói như vậy thì anh sẽ để mất em sao Nguyệt? – Nguyên buồn buồn nhìn Nguyệt – Em biết em nghĩ gì anh đều đoán ra được mà Nguyệt.
Nguyệt gục xuống, khẽ nói đầy đau đớn:
- Mọi chuyện giữa chúng ta nên kết thúc được rồi Nguyên à. Duyên phận của chúng ta chỉ đến đây thôi.
- Không có chuyện đó đâu Nguyệt à. – Nguyên ngồi xuống đối diện với Nguyệt – em chẳng từng tin rằng chúng ta là định mệnh của nhau hay sao? Anh cũng tin như vậy. Đã là định mệnh thì không ai, không bất cứ điều gì có thể chia cắt chúng ta cả.
- Định mệnh ư? Cái định mệnh đó đã không còn kể từ khi em không thể cho anh một gia đình hoàn chỉnh, em chỉ là…
Nguyên ngắt lời Nguyệt:
- Với anh, một gia đình hoàn chỉnh, thậm chí là một thế giới hoàn chỉnh chỉ khi có em ở bên cạnh anh. Suốt bảy năm chúng ta xa nhau, anh luôn tự nhủ mình phải quên em đi. Có lúc anh cho rằng mình đã làm được nhưng tất cả chỉ là anh tự lừa mình dối người. Có thể trong suy nghĩ của anh, em không xuất hiện thường xuyên như turớc nhưng trong trái tim anh, vị trí của em chưa bao giờ biến mất. Em chính là lý do duy nhất để anh có thê sống, có thể học hành, có thể làm việc. Anh đã từng nói với em, nếu như mất em là anh mất cả thế giới rồi mà Nguyệt.
Nguyệt lắc đầu trong nước mắt:
- Chung ta đã có 7 năm sống xa nhau, chúng ta đã sống tốt, bây giờ chỉ là nhiều lần bảy năm thôi mà. Rồi thời gian sẽ chữa lành tất cả, thay dổi tất cả. – Nguyệt nấc nghẹn – Đến một lúc nào đó, anh sẽ không còn nhớ em là anh, em sẽ chỉ là một trong những người phụ nữ của một thời trai trẻ.
- Em cũng biết tại sao anh có thể sống bảy năm như vậy mà Nguyệt. – Nguyên khẽ nói – vì anh nghĩ ở một nơi nào đó, em vẫn đang sống tốt sống hạnh phúc bên một người nào đó. Anh không biết em yêu anh, anh không biết anh làm em đau khổ đến thế nào. Anh chỉ mong có một ngày gặp lại, nhìn thấy trên môi em là nụ cười, chỉ mong mình có thể đứng ngoài lề cuộc sống của em để che chở, bảo vệ em. Có thể an ủi, lau nước mắt khi em cần, có thể cười chúc mừng khi em vui. Còn bây giờ, cả hai chúng ta đều biết nếu mất nhau, đối phương sẽ đau khổ thế nào mà.
Nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua.
- Em đừng cố ngang bướng như vậy. – Nguyên chán nản – em đã từng có bảy năm, nỗi đau đó có qua đi, em có quên được không hay chỉ ngày càng đau khổ hả Nguyệt?
- Bây giờ anh có thể nói vậy nhưng khi thời gian trôi qua, khi nỗi đau không con ngày một dày lên khi anh về căn nhà không tiếng trẻ con nói cười, chỉ có em ngồi đó lặng lẽ chờ đợi anh thì mọi chuyện sẽ khác đi đó Nguyên. Anh sẽ trách móc em, từ yêu sẽ chuyển sang hận từ chính lúc nào bản thân anh cũng không biết. Em có thể sống xa anh, nhưng em sẽ không thể sống mà bị anh oán hận đâu Nguyên à.
Nguyên nhìn Nguyệt chăm chú rồi khẽ nói:
- Em cho rằng mất em rồi, anh có thể tiếp nhận ai khác ư? Không thể đâu Nguyệt à. Anh đã từng làm tổn thương Tiểu My, anh sẽ không lặp lại sai lầm đó một lần thứ hai đâu. Ngay từ khi còn bé, em đã luôn là người con gái quan trọng nhất trong cuộc đời anh. Khi anh nhận thức được tình cảm của mình dành cho em, anh đã quyết tâm rằng, nếu không phải là em, anh tuyệt đối sẽ không lấy một người con gái nào khác cả. Tiểu My chỉ là một phút nóng giận, phút giây mất đi lý trí của anh, để khi sực tỉnh thì mọi chuyện đã rồi, anh chỉ biết chấp nhận và xuôi theo mà thôi. Chỉ có em, người duy nhất trên thế giới này tác dộng đến anh nhiều như vậy khiến anh mất đi tất cả lý trí chỉ biết hành sự theo cảm tính, theo cơn giận sục sôi trong lòng mình, làm tất cả chỉ để cho em thấy, em không hề là gì trong cuốc sống của anh, không có em anh có rất nhiều sự lựa chọn khác. Cũng đã có lúc, anh nghĩ rằng, không có em, anh có thể chịu đựng được, nhưng em biết không Nguyệt. Khi anh đứng ngoài phòng cấp cứu, khi em đang một mình chống chọi với từ thần thì anh biết rằng, nếu không có em, cuộc sống của anh là vô nghĩa, anh không thể tồn tại trên cuộc đời này khi không có em. Anh sẽ chờ em tỉnh lại, dù khi em tỉnh lại anh sẽ mãi đứng ở vị trí một anh bạn thân, một người anh trai cũng được. Từ giây phút anh tưởng mình mất em, anh đã quyết tâm dù cho thế nào, anh cũng sẽ luôn bên cạnh em.
Nguyệt ôm mặt khóc nức nở, Nguyên khẽ dùng tay lau nước mắt cho Nguyệt:
- Biết em yêu anh, đó đã là hạnh phúc vô cùng. Được sống bên em, cùng em đi hết cuộc đời anh đã mãn nguyện laắm rồi. Anh không chối anh rất yêu con nít, rất muốn có được đứa con của riêng mình nhưng nếu đứa trẻ đó không phải là con em thì anh không cần, nó không có ý nghĩa gì với anh cả.
- Khi đứa trẻ ra đời mọi chuyện sẽ khác đi.
- Không có gì thay đổi cả. – Nguyên khẽ khàng – Anh sẽ vẫn như vậy, luôn chỉ có em là duy nhất. Đứa trẻ đó không thể nào thay thế em, người duy nhất anh cần trong cuộc sống của mình.
Nguyệt nhìn Nguyên mờ daần trong nước mắt rồi ôm chầm lấy Nguyên:
- Anh có phải là tên ngốc không vậy? Em có xứng đáng không?
- Anh thà là tên ngốc còn hơn là người không có trái tim. Đứng bao giờ lặp lại suy nghĩ rời xa anh. Hứa với anh đi Nguyệt. Mất em, anh sẽ mất trái tim mất tất cả cuộc sống của mình, anh không thể chịu nổi đâu Nguyệt à.
Nguyệt thì thầm trong nước mắt:
- Em hứa. Dù cho anh có oán hận em, có xua đuổi em thì em cũng không đi đâu cả, em sẽ luôn ở cạnh anh. Vì anh em có thể chịu đựng tất cả.
Dù có tự nhủ mình phải cứng rắn nhưng Nguyệt biết mình không bao giờ có thể rời xa Nguyên được. Chỉ cần nghĩ đến một người con gái khác sẽ ở cạnh bên anh Nguyên, cũng quá đủ để giết chết Nguyệt rồi. Nhưng Nguyệt đã thật sự nghĩ rằng, thời gian sẽ làm Nguyên thay đổi. Đã từng có một Tiểu My thì sẽ có một Phương nhất là khi Phương còn có đứa trẻ. Nguyệt lựa chọn ra đi rồi Nguyệt sẽ ở một nơi gần anh mà anh không thể nhận ra, lặng lẽ nhìn anh hạnh phúc bên gia đình và những đứa con. Anh hạnh phúc, Nguyệt sẽ hạnh phúc dù trái tim Nguyệt sẽ tan nát khi anh không còn nhớ Nguyệt, yêu Nguyệt nữa.
Thế nhưng, Nguyên đã thuyết phục được Nguyệt. Nếu sự ra đi của Nguyệt làm anh đau đớn đến như vậy, nếu anh và Nguyệt thật sự không thể mất nhau thì Nguyệt sẽ chấp nhận tất cả. Nguyệt sẽ chịu đựng sự khinh ghét của Phương, Nguyệt sẽ chịu đựng những lời xì xào bàn tán của một người về một ” Cây dộc không trái, gái độc không con” cũng được. Nguyệt chỉ cần ỡ cạnh Nguyên thôi. Chỉ thế thôi.
Gối đầu lên cánh tay trần của Nguyên, Nguyệt khẽ khàng khi nhận ra Nguyên còn thức:
- Sao anh không ngủ?
Nguyên nhìn Nguyệt, cúi xuống hôn lên môi Nguyệt, bàn tay lơ đãng chạy trên lưng Nguyệt:
- Em có biết ai là người đảm nhiệm vị trí của anh không?
- Tony – Nguyệt cắn môi cay đắng – Anh ta không buông tha cho em.
- Em đã biết vì em Tony sẽ phá vỡ lời thề của mình, đúng không?
Nguyệt im lặng, dụi đầu vào cổ Nguyên:
- Em cũng đã từng có một lời thề. Vì anh, em đã phá bỏ lời thề đó. Tony cũng vậy thôi.
- Anh ta rất yêu em – Nguyên khẽ hỏi.
- Điều đó có thể đúng lúc trước. – Nguyệt thì thầm – đó là quãng thời gian Tony rất tốt với em, nhưng em không thể tiếp nhận anh ấy, phần vì anh, phần vì em chỉ xem anh ấy như anh trai. Nhưng sau này, em cho rằng Tony chỉ muốn chiếm hữu cái gì anh ta không thể có được thôi.
- Anh ta đã không từ mọi thủ đoạn của mình.
- Em biết.
- Anh ta đã uy hiếp em, đúng không?
Nguyệt im lặng không trả lời nhưng Nguyên cảm thấy Nguyệt khẽ cứng người rồi run rấy trong vòng tay mình. Nguyệt sẽ siết Nguyệt vào sâu trong lòng mình:
- Không sao đâu, có anh ở đây mà. – Nguyên vừa hôn khắp mặt Nguyệt vưa thì thầm – Anh ta đã thử nhắm vào anh và anh ta đã thất bại đó thôi.
- Bây giờ anh ta đang tấn công vào gia đình của chúng ta. – Nguyệt run rẩy – Em biết những khó khăn gần đây của công ty là do anh ta gây ra.
Nguyên nhìn lên trần nhà rồi khẽ nói:
- Đúng là anh ta đang phá hoại việc làm ăn của gia đình chúng ta nhưng anh ta cũng đang tự đào mồ chôn mình. Ba và Minh đã có cách ứng phó rồi. Em đừng lo.
Nguyệt không nói gì.
- Chúng ta rời khỏi nơi này nha Nguyệt.
Nguyệt giật mình chồm dậy nhìn Nguyên:
- Anh có ý gì?
- Hai chúng ta sẽ cùng rời khỏi đây, đến một nơi nào đó bắt đầu một cuộc sống khác, tránh xa những phiền toái này.
- Nhưng còn ba mẹ, còn…
- Ba mẹ sẽ hiểu và thông cảm cho chúng ta mà. Chuyện đứa trẻ, mẹ sẽ biết làm thế nào là tốt nhất. Em cũng biết mẹ dàn xếp mấy vụ này tài tì
nh thế nào rồi đó.
- Có tàn nhẫn với Phương quá không anh?
- Đó là cách tốt hơn so với tình trạng hiện nay, có thể Phương sẽ đau dớn sẽ oán hận nhưng khi Phương gặp người thật sự dành cho mình thì cô ấy sẽ hiểu thôi. Chúng ta ra đi, Tony vẫn sẽ không từ mọi thủ để uy hiếp em, để ép em xuất hiện nhưng ba và Minh đã tìm ra cách giải quyết hắn ta rồi. Phải mất một thời gian để hắn có thể làm thêm bất cứ điều gì gây hại cho ai. Em không còn ở đây, hắn cũng không còn mục tiêu, dần dần hắn sẽ từ bỏ thôi.
- Chúng ta sẽ đi đâu chứ? – Nguyệt khẽ khàng.
- Chúng ta sẽ đi du lịch một thời gian và em sẽ chọn một vùng đất mà em thích nhất cho chúng ta dừng chân.
Nguyệt nhìn Nguyên lẩm bẩm:
- Anh đã chuẩn bị mọi chuyện sẵn sàng hết rồi đúng không?
- Anh nói rồi, em nghĩ gì anh đều đoán ra được mà – Nguyên cười khẽ – em muốn ra đi, chúng ra sẽ cùng đi. Cả đời này em sẽ không trốn khỏi anh đựơc đâu. Vốn chúng ta định dùng để mở công ty, anh đã giao cho Minh, chừng đó đủ giúp Minh đối phó với Tony.
Nguyệt khẽ siết bàn tay mình vào bàn tay Nguyên, cười một nụ cười mà lâu lắm rồi Nguyên mới được thấy:
- Thuyền theo lái, gái theo chồng. Anh nói sao, em nghe vậy.
Nguyên sững người khi thấy nét mặt và nụ cười của Nguyệt, vội vàng kéo Nguyệt vào mình, Nguyên cuốn người con gái anh yêu một đời vào xòng xoáy đam mê.
Sáng hôm sau, Khánh bật khóc khi nhìn thấy căn phòng trống và lá thư từ giã của hai người.
Ông Tùng bà Dương, ông Vủ bà Ngân Mỹ có một chút sững người rồi cả bốn cùng thở ra, chép miệng:
- Vậỵ cũng tốt. Cứ để chúng đi tìm một nơi yên ổn mà sống. Nơi này đã làm chúng mệt mỏi quá rồi. Đến một lúc nào đó, hai đứa sẽ quay về thôi.
Phương chỉ biết chuyện khi nghe mọi người bàn tán ( Ai cũng biết là do Ánh cố tình nói ra), chạy tới nhà Nguyên làm ầm ĩ cả lên. Phương thậm chí còn kéo cả gia đình mình tới làm dữ đem cả cái thai ra làm áp lực nhưng cũng chẳng được gì khi không một người nào có thể biết Nguyên và Nguyệt đã đi đâu. Phương vừa thất vọng vừa bẽ bàng khi Nguyên tuyệt tình với Phương như vậy.
Ánh lặng lẽ nhìn lên bầu trời, khẽ thì thầm:
- Chúc hai người luôn hạnh phúc ở một nơi nào đó.
Ba tháng sau, Tony đối diện với Minh trên một chiến trường đã vãn hồi mà Tony là kẻ chiến bại. Minh nhìn Tony cười khẩy:
- Anh đã không từ mọi thủ đoạn để uy hiếp chị hai tồi, để được gì đây. Chị tôi đã đi xa lắm rồi, anh đừng cố công nữa.
- Tao sẽ tìm ra cô ấy. – Tony gằn.
- Vô ích thôi. – Minh nhún vai – Anh luôn nói anh yêu chị tôi nhưng anh coi anh đã làm gì? Anh buộc chị tôi phải rời xa gia đình, xa những người chị yêu thương nhất, anh yêu chị ấy như vậy ư? Anh quá ích kỷ khi chĩ nghĩ cho bản thân mình rồi đó. Tình yêu chứa đầy sự ép bược cũng là tình yêu ư?
Minh nhìn Tony khinh bỉ rồi quay lưng bước đi. Tony hậm hực đấm mạnh tay xuống bàn. Tony biết mình thất bại thật sự, bại cả trên thương trường va tình trường. Bây giờ, Tony đã không còn đủ tài lực và trí lực để tiếp tục cuộc chiến này.
Hắn gục đầu lên bàn, chỉ có một mình, gậm nhấm sự thất bại của bản thân.

Chào mừng quý khách đến với khu du lịch của chúng tôi – Những cô tiếp viên trong trang phục áo dài cúi chào đoàn người đang đi vào cổng khu du lịch.
Đoàn người vừa đi vừa ngắm nghía khu du lịch rộng lớn hiện đang là nơi thu hút lượng lớn khách du lịch trong nước và quốc tế này. Từ cổng chính, một con đường lớn dẫn tới khu nhà trung tâm của khu du lịch với hệ thống văn phòng điều hạnh hoạt động của khu du lịch cùng với nhà hàng, khách sạn, khu mua sắm và các cửa hàng bàn đồ lưu niệm.
Trên con đường, có nhiều ngã rẽ dẫn đến từng cụm nhà nghỉ nhỏ dành cho các gia đình đi nghỉ mát, các cụ già muốn nghĩ dưỡng, cho các đôi vợ chồng trẻ đang đi hưởng tuần trăng mật hay cho các cặp tình nhân. Một vài trong những con đường nhỏ ấy đưa khách du lịch đến với những nơi vui chơi như hồ bơi, sân thể thao, hồ câu cá và có cả dịch vụ chăm sóc trẻ nhỏ cho các đôi vợ chồng muốn tìm lại những khoảng khắc riêng tư.
Cùng với cấu trúc của khu biệt thự, khách du lịch còn rất hài lòng với đội ngũ nhân viên phục vụ và hướng dẫn viên của khu du lịch. Họ luôn ân cần phục vụ khách hàng với phương châm ” Khách hàng là thượng đế”. Rất nhiều người đã đến khu du lịch và họ đều quay lại với nhiều người khách hơn khiến cho nơi này càng nổi tiếng hơn với khách du lịch trong và ngoài nước.
Phía sau khu du lịch nổi tiếng ấy là một trang trại rộng lớn với bạt ngàn trà mang cùng tên với khu du lịch, trang trại An Bình. Đi hết trang trại rộng lớn ấy, người ta sẽ được chiêm ngưỡng ngôi biệt thự có cấu trúc độc đáo nhất vùng. Chủ nhân của ngôi biệt thự ấy chính là người đã xây dựng nên khu du lịch mang lại sự phát triển nhanh chóng cho vùng đất vốn nghèo nàn này, cũng chính là chũ của trang trại An Bình. Những người dân ở đây luôn nh8ác đến người đàn ông đó như một ân nhân lớn nhất của vùng này.
Trong ngôi biệt thự, nữ chủ nhân của cả một tài sản đáng mơ ước ấy đang thừ người suy nghĩ sau khi đọc xong tờ báo. Cô hấp tấp choáng chiếc áo len lên vai rồi chạy lên lầu nhào vào một căn phòng rộng lớn với rất nhiều sách.
- Trời đất! Anh đã dặn em đừng có chạy mà – người đàn ông ngồi trong căn phòng trợn mắt.
Cô không chú ý đến lời trách cứ của chồng, trải ra trước mắt anh tờ báo mình cầm trên tay.
- Anh đọc đi.
Người đàn ông lướt sơ qua tờ báo rồi khẽ nói:
- Em đã sẵn sàng chưa?
- Đã tới lúc rồi anh à.
Người đàn ông với tay kéo vợ ngồi vào lòng mình, nhắc điện thoại gọi đi vài nơi để sắp xếp công việc sau đó quay lại hôn lên nụ cười rạng rỡ trên môi vợ mình.
Họ là đôi vợ chồng hạnh phúc nhất mà bất cứ ai nhìn vào cũng phải thầm ngưỡng mộ và ganh tỵ.
***
*****
Ông Peter thất vọng nhìn đứa cháu trai cua mình. Chỉ trong năm năm với sự điều hành của nó mà một công ty đang phát triển nhanh nhất cả tập đoàn thua lỗ đến không còn cách cứu vãn. Chi phí để khôi phục hoạt dộng của công ty quá lợn nên công ty mẹ đã quyết định từ bỏ. Hôm nay, ông ngồi đây là để chờ ký tên lên hợp dồng chuyển nhượng công ty cho người khác. Dù không chính thức, nhưng có thể nói, công ty này la do ông đại diện anh trai mình thành lập nên như một cách tra ơn những người dân tốt bụng đã từng giúp dỡ anh trai ông. Vậy mà ngày hôm nay, ông phải tự tay trao nó cho người khác, nói sau ông không buồn.
- Thật không thể tin được – ông Peter bật thốt
- Làm ăn thất bại là chuyện bình thường mà chú. – Tony nhún vai.
- Nếu anh không giấu diếm thì mọi chuyện có tệ đến mức này không hả? Đến khi đổ nợ, không còn cách cứu vãn anh mới thông báo thì còn làm được gì chứ?
- Con cũng có muốn đâu, chú cũng biết…
- Thôi đi. – ông Peter quát – Tôi không muốn nghe những lời biện minh của anh nữa. Sai là sai, có nói gì cũng vậy thôi.
Tony mím chặt môi trong khi cửa phòng bật mở, Tiểu My và Phương cùng bước vào:
- Thưa thầy.
- Hai đứa ngồi xuống đi, – Ông Peter nói rồi quay qua Tiểu My – Con thật sự không muốn quay về Úc sao?
- Từ ngày quay lại nơi này thì em không còn muốn về đó nữa ạ. Ba em đã mất, em không còn ai ở đó cả. Còn nơi này, em còn mang một món nợ phải trả.
- Đừng mãi tự dằn vặt mình mãi như vậy Tiểu My. Hai đứa nó không còn trách con đâu.
- Nếu không vì con yêu mù quáng, họ sẽ không phải ra đi như vậy. – Tiểu My cười buồn.
- Yên tâm, dù ở đâu hai đứa nó cũng sẽ thành công và sống hạnh phúc thôi. – Ông peter chép miệng – Còn em? Khi nào em và Sơn cưới?
- Anh ấy định cuối năm nay ạ. – Tiểu My khẽ cười.
- Chúc mừng em – Ông Peter cười – Khi đó nhớ mời thầy nha.
- Vâng ạ. – Tiểu My khẽ gật đầu.
Ông Peter quay qua nhìn Phương với vẻ khó chịu:
- Còn cô? Cô định thế nào đây?
- Con cũng chưa biết nữa thầy. – Phương khẽ nói.
Ông Peter cười khẩy. Ông biết cô ta muốn dựa vào tony nhưng vô dụng thôi. Tony đã mất tất cả uy tín của mình trong hội đồng quản trị rồi. Anh trai ông đã quyết định để lại tất cả cổ phần cho cháu trai mình, phế bỏ hết quyền lực của Tony mà trao lại cho con trai nó. Bây giờ, Tony không còn gì ngoài ngôi nhà và một ít cổ phần để dưỡng già mà thôi.
Mọi người lần lượt bước vào, ông Peter khẽ giấu tiếng thở dài. Giá như còn có Nguyên và Nguyệt ở đây.
Dưới lầu, một chiếc xe sang trọng dừng lại trước cổng của công ty. Từ trên xe, ba người bước xuống đi thẳng vào tòa nhà.
Ông peter nghe điện thoại từ phòng bảo vệ, khẽ nói:
- Họ tới rồi đó.
Không khí chợt căng thẳng hẳn khi tất cả mọi người biết mình đang chờ đón người lãnh đạo mới của mình. Đi cùng với đó la sự thay đổi nhân sự và các vị trí quản lý.
Cánh cửa phòng họp được mở ra, mọi người dổ dồn cái nhìn vào chàng trau trẻ đang đừng nơi cửa. Anh ta là người tiếp quản công ty ư? Tuổi trẻ tài cao?
Nhưng anh ta chỉ mở cửa rồi đứng hẳn sang một bên, hai người từ ngoài bước vào mới làm cho họ không nói được lời nào.
Ông Peter nhìn họ như không tin được vào mắt mình, thảng thốt:\
- Nguyên , Nguyệt.
Nguyên và Nguyệt nhìn ông Peter mỉm cười:
- Con không ngờ là được gặp thầy ở đây. Chào mọi người.
- Hai đứa đã đi đâu suốt năm năm qua vậy?
Nguyên bật cười:
- Chuyện dài lắm thầy ạ. Để khi nào có thời gian em sẽ trình bày tường tận với thầy.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ