Snack's 1967
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện tình cảm - Sẽ mãi bên nhau - trang 4

- Không có chuyện gì cả? Chỉ là sự lựa chọn của chúng ta đã khác nhau thôi.
- Không phải – Nguyệt hét lên, nước mắt lăn dài trên gò má – Chắc chắn là đã có chuyện gì? Nguyên nói đi.
- Nguyên không thể mãi là bờ tường cho Nguyệt dựa mãi được, Nguyệt phải đi tìm bờ tường cho riêng mình thôi. – Nguyên khẽ nói.
Nguyên không còn muốn ở cạnh Nguyệt nữa ư?
Muốn. – Nguyên gào lên trong lòng – Nguyên muốn ở cạnh Nguyệt đến cuối cuộc đời, nhưng Nguyên không muốn mình chỉ là thói quen của Nguyệt.
- Nguyên nói đi, Nguyên đừng im lặng như vậy?
- Với Nguyệt, Nguyên là gì đây hả Nguyệt? – Nguyên khẽ cúi đầu – Là bạn từ thuở bé ư?
- Không phải. – Nguyệt khẽ lắc đầu.
- Hay là anh trai.
- Không phải mà. – Nguyệt nấc.
- Thấy chưa? Chúng ta đã không còn cần ở bên nhau nữa rồi. – Nguyên rút ra kết luận
Nguyệt nhìn Nguyên rồi cay đắng nói:
- Là Nguyên không muốn ở cạnh tôi nữa đúng không? Nguyên nói đi.
- Không sai. – Nguyên nói – Nguyên không muốn…
- Đủ rồi. – Nguyên hét lên ngắt lời Nguyên – Tôi hiểu rồi. Nguyên không cần nói nữa đâu. Tôi cũng không cần Nguyên ở cạnh tôi nữa. Không có Nguyên tôi cũng không chết.
Nguyệt nói rồi kéo nhanh hành lý đi vào cửa đã được thông báo.
Nguyên chết lặng nhìn Nguyệt. Câu trả lời của Nguyệt đó Nguyên. Không có mày, Nguyên cũng không cần. Mày đã vừa lòng vời câu trả lời đó chưa?
Ván bài, mày đã sớm thua còn cố tìm chút hy vọng làm gì đề nhận được những lời nói này từ Nguyệt. Đau lắm phải không Nguyên.
Nguyên vứt chiếc vé máy bay cùng nơi đến với Nguyệt vào thùng rác, rồi quay lưng đi về hướng ngược lại.
Nguyệt ào ra khỏi phòng chờ, dáo dác tìm Nguyên. ( Anh Nguyên đâu rùi? Chị Nguyệt kiếm kìa?) Nhưng hình ảnh trước mắt làm Nguyệt khựng lại. Nguyên đang đứng cạnh Yến, cô bạn cùng lớp đã theo đuổi Nguyên mấy tháng nay.
Ra đó là lý do Nguyên không còn muốn ở cạnh Nguyệt nữa. Một câu trả lời quá rõ ràng.
Nguyên gạt nước mắt đi lại vào phòng chờ của mình.
Hai chiếc máy bay đi về hai hướng mang theo hai con người cùng những nỗi đau, những kỷ niệm rời xa khỏi nơi họ hằng yêu quý… cho đến ngày… họ gặp lại nhau.

7 năm sau
Khung cảnh sân bay vẫn tấp nập người qua kẻ lại như ngày nào họ tiễn hai đứa con của mình đi xa khỏi vòng tay che chở của họ. Có khác chăng là mái tóc họ đã điểm bạc pha sương và tuổi đời dày thêm theo năm tháng.
Bà Ngân Mỹ nôn nóng nhìn đồng hồ:
- Sao lâu vậy chứ? Chẳng phải nó đã nói là 9h máy bay hạ cánh sao?
- Mẹ ơi – Khánh ôm vai bà Ngân Mỹ – anh hai đã nói là do thời tiết xấu nên máy bau cất cánh trễ 30 phút sao?
Ông Vũ cười nhẹ:
- Mẹ con giờ chỉ còn nhớ thằng con trai yêu quý thôi chứ có nhớ chuyện gì khác đâu.
- Sao lại không nhớ chứ? – Bà Ngân Mỹ khẽ nói – Đã bảy năm trôi qua rồi mà anh, mẹ nào không xót con chứ? Cái thằng con bất hiếu đó, nó đi là đi biền biệt 7 năm ròng rã, điện thoại thư từ thì họa hoằn lắm mới có.
- Có vậy nên mới 25 tuổi, anh hai đã là tổng giám đốc công ty có tiếng ở Úc chứ mẹ.
- Tôi không cần nó thành công mà quên mất gia đình như vậy
.
- Thôi nào em – Ông Vũ ôm vai vợ – Sao anh nghi nó sợ nghe em cám ràm nên trốn biệt không dám về đó.
- Cha con anh chỉ giỏi bênh vực nhau thôi – Bà Ngân Mỹ nguýt chồng.
Khánh nhìn đèn báo rồi reo lên:
- A, máy bay hạ cánh rồi kìa ba mẹ.
Cả gia đình nôn nóng nhìn vào trong, chờ đợi dòng người lũ lượt đi ra. Một lúc lâu sau, dòng người thưa thớt rồi vắng hẳn mà vẫn chưa thấy người họ chờ đợi đâu cả.
- Nó đâu rồi? – Bà Ngân Mỹ ngơ ngác hỏi.
- Anh không biết. Con nó báo là chuyến bay này mà. – ông Vũ lắc đầu – Con thử gọi cho anh hai coi Khánh.
- Trên máy nay đâu có được mở điện thoại đâu bà. – Khánh lắc đầu.
- Cái thằng con bất hiếu – Bà Ngân Mỹ quát – Nó dám cho ba mẹ nó leo cây vậy đó. Mày mà ló mặt về đây coi, mẹ không trừng trị mày thì…
- Mẹ đang mắng gì con vậy?
Tiếng nói trầm ấm vang lên làm cả ba người giật mình nhìn về phía sau. Trước mặt họ là chàng trai trẻ trong bộ comple sang trọng. Gương mặt cùng nụ cười quen thuộc, có khác chăng là nét trẻ con ngày nào đã biến mất thay vào đó là sự trải đời, già dặn theo năm tháng.
- Anh hai – Khánh reo lên rồi lao vào tay Nguyên.
- Cháo nhóc. Lớn quá rồi ha, ra dáng thiếu nữ rồi.
- Anh hai kỳ ghê, người ta lấy chồng đã hai năm, còn thiếu nữ gì nữa. – Khánh dẫu môi.
- Lấy chồng rồi mà còn lóc cha lóc chóc vậy hả?
Khánh chợt kéo tay Nguyên thì thầm:
- Chết anh hai rồi. Mẹ giận lắm đó.
Nguyên đẩy nhẹ Khánh ra nhìn bà Ngân Mỹ:
- Mẹ. Con về mẹ không mừng ư?
- Mừng? Tôi cho anh chục cái roi mấy bây giờ chứ mừng với chả vui – Bà Ngân Mỹ nói với giọng nghèn nghẹn.
- Sợ quá, chắc con bắt máy bay qua lại bên đó quá. Bên đó, không có roi mây của mẹ.
- Đi đi. Đi cho khuất mắt tôi. – Bà Ngân Mỹ quát.
Nguyên cười khì rồi ôm mẹ mình vào vòng tay rộng lớn của mình:
- Làm sao con bỏ mẹ con đi đước chư? Con rất nhớ mẹ. Bảy năm qua con thèm nghe mẹ mắng thèm ăn roi mây của mẹ biết bao nhiêu.
Bà Ngân Mỹ bật khóc, ôm lấy Nguyên:
- Cuối cùng thì con trai mẹ cũng đã trờ về.
- Con xin lỗi, mẹ đã lo lắng cho con nhiều lắm phải không?
Ông Vũ bật cười:
- Cả nhà quên mất ông già này rồi sao?
Nguyên nhìn oông Vũ, chỉ khẽ nói:
- Ba, con đã về.
Ông Vũ khẽ gật đầu hài lòng. Con trai ông đã trưởng thành, đã là một người đàn ông thành đạt, ông còn mong gì hơn nữa chứ?
Khánh nhìn người con gái nãy giờ vẫn đứng lặng yên nhìn Nguyên, khẽ khều Nguyên:
- Anh hai. Anh có quen chị ấy không?
Nguyên quay qua nhìn người con gái, giới thiệu:
- Đây là Tiểu My, con gái người thầy đã giúp dỡ con rất nhiều đó ạ. Tiểu My vừa là đồng nghiệp vừa là bạn gái của con đó ạ.
Nguyên nhìn thẳng vào ba mẹ và Khánh nói rõ ràng.
- Mong cả nhà sẽ giúp dỡ Tiểu My để cô ấy quen dần với gia đình chúng ta.
Nói rồi, Nguyên quay nhìn Tiểu My:
- Đây là ba mẹ và em gái anh đó.
- Con cháo hai bác – Tiểu My lễ phép chào ông Vũ, bà Ngân Mỹ rồi quay qua Khánh – Chào em.
Khánh mím môi quay phắt đi hướng khác còn ông Vũ khẽ nói:
- Chào cháu. Rất vui khi cháu đến làm khách với gia đình chúng ta.
- Con đừng khách sáo. – bà Ngân Mỹ thân thiện – Cứ xem như ở nhà mình nhé.
Khánh mím môi im lặng, nét mặt cô thể hiện sự bất mãn ngấm ngầm.
- Anh không hỏi gì về chị Nguyệt sao anh hai? – Khánh cố ý hỏi
Nguyên thoáng cau mày nhưng vẫn nhẹ nhàng:
- Chị Nguyệt sao rồi?
- Nếu hỏi chỉ để mà hỏi thì đừng hỏi có khi lại tốt hơn đó anh hai.
- Khánh. Con đừng có quậy nữa. – ông Vũ quát.
Khánh ấm ức im lặng. Tiểu My khẽ níu tay Nguyên:
- Hình như em gái anh không thích em – Giọng Tiểu My lo lắng
- Không có đâu – Nguyên cưới trấn an Tiểu My – tính con bé trẻ con nên như vậy đó.
- Thôi. Chúng ta về nhà nào, – Ông Vũ nói – Bộ tính đứng đây mãi hả.
Dừng xe trước cánh cổng quen thuộc bằng gỗ, anh tài xế vội xuống xe mở cổng. Nguyên lặng nhìn vào nhà mình sinh ra và lớn lên. 7 năm xa cách, dường như ngôi nhà vẫn không thay đổi theo thời gian. Tất cả vẫn như xưa, chỉ có lòng người là thay đổi mà thôi.
Vợ chồng ông Tùng cùng Minh đang đứng nơi cửa nôn nóng đi lại trước cửa nhà.
- Sao về trễ vậy? Làm vợ chồng tao lo quá trời hà.
- Máy bay hạ cánh trễ ấy mà, – Ông Vũ cười – Thằng quỷ đó còn bày trò trêu mẹ nó, chả biết lớn ở đâu nữa.
- Thưa ba má, con mới về ạ. – Nguyên vui vẻ. – Con cứ tưởng ba má cũng đi đón con chứ ạ.
- Rảnh quá ha, – Ông Tùng khề khà – Ông bạn già bắt ta ở nhà giữ cửa vì sợ ta nhìn thấy hắn khóc.
- Đừng có ba láp bá xàm nha. – Ông Vũ vờ trừng mắt.
- Trách sao con nó không học theo – Bà Dương chép miệng rồi ôm Nguyên – về là tốt rồi. Từ nay, mẹ con không cần phải khóc vì nhớ con nữa.
- Ta khóc hồi nào hả? Dương đừng có phịa chuyện à nha. – Bà Ngân Mỹ trợn mắt.
- Anh hai. Mừng anh đã về. – Minh vui vẻ.
- Cám ơn, thằng em rể. – Nguyên vui vẻ bá vai Minh – Sao mi có đủ cam đám rước con quỷ con đó về nhà vậy hả?
- Em cũng không biết lúc đó mình nghĩ cái gì nữa. Duyên số kêu thì em phải nghe thôi.
- Nói xấu gí em đó. – Khánh ôm cánh tay Minh nói.
- Có đẹp bao giờ đâu mà lo người ta nói xấu chứ? – Nguyên bật cười.
- Cô gái ấy là… – Minh nhìn Tiểu My dò hỏi.
- À, Tiểu My là bạn gái của anh đó. – Nguyên vui vẻ.
- Bạn gái? – Minh thảng thốt – Anh đã có bạn gái rồi ư?
- Chú mày đã lấy vợ, không lẽ anh ở giá hay sao? – Nguyên bật cười.
Minh thoáng thở dài, Khánh khẽ nắm tay chồng:
- Không biết chị hai sẽ phản ứn gnhư thế nào khi nghe chuyện này nữa.
Ông Tùng và bà Dương thoáng giật mình khi nghe Nguyên giới thiệu như vậy, nhưng hai người vẫn vui vẻ chào đón Tiểu My.
Khi tất cả đã vào nhà, bà Ngân Mỹ ngồi xuống cạnh bà Dương khẽ hỏi:
- Hôm nay Nguyệt có về ăn cơm không vậy Dương?
- Không. – bà Dương lắc đầu – Con bé mới gọi điện về báo phải cùng sếp đi tiếp khách nào đó.
- Sao con bé cứ ôm đồm công việc vào thân vậy chứ? – bà Ngân Mỹ chép miệng.
- Nó thích vậy mà. Kêu về công ty nhà làm cùng Minh thì lắc đầu không chịu. Nhìn nó ngày nào cũng miệt mài, đi sớm về khuya, ăn uông thất thường làm mình xót của ruột. Cứ như nó hành hạ bản thân đêỷ quên đi điều gì đó vậy?
Khánh nghe mẹ nói liền đưa mắt nhìn Nguyên nhưng Nguyên đang nói chuyện cùng ông Tùng và Ông Vũ bên không nghe thấy gì cả. Nhìn Tiểu My, ngồi cạnh Nguyên nói nói cười cười mà Khánh tức muồn chết.
Hai người mẹ cùng thở dài:
- Cứ đâm đầu vào công việc như vậy thì thời gian đâu mà con béquen ai. Rồi còn chồng con nữa chứ? – bà Dương thở ra.
Khánh chợt nói thêm vào với âm lượng như muốn mọi người cùng nghe thấy:
- Chị hai nói chị hai không lấy chồng đâu mẹ.
- Nói bậy đi – Bà Ngân Mỹ quát Khánh – Làm sao nó sống một mình cả đời được chứ?
Thật mà, chị hai nói chị hai không yêu ai và cũng không có ai. Chị hai cũng có dự định riêng cho mình rồi mà mẹ.
Bà Dương khẽ lắc đầu:
- Tính con bé cũng thật lạ. Bao nhiều người theo đuổi, bao nhiêu người xin dạm ngõ, tất cả chỉ nhận lại cái lắc đầu từ chối.
Minh khẽ nhìn Nguyên nhưng Nguyên lại đang nói chuyện với Tiểu My, không quan tâm tới câu chuyện xoay quanh Nguyệt.
- Tại chị hai chưa gặp đúng người đó mẹ. – Minh khẽ trấn an bà Dương – Mẹ đừng lo lăng quá. Chị hai con xinh đẹp lại giỏi giang lo gì không có người thương.
- Đúng đó. Con gái anh sẽ mang về cho chúng ta một chàng rể tài ba mà. – ông Tùng khề khà.
- Gia đình mình vui thật đó. – Tiểu My khẽ khàng nói – Không như nhà con, chỉ có mình con và ba nên nhà lúc nào cũng vắng vẻ.
- Con cứ xem đây như nhà mình đi – Bà Dương khẽ nói.
Khánh nhìn cảnh tượng trước mắt rồi ấm ức bỏ xuống nhà bếp. Cả nhà lắc đầu không hiểu tại sao Khánh lại có thái độ như vậy.
***
*****
Nguyệt vừa ra khỏi cổng công ty thì thấy Minh đã đứng trước cổng.
- Sao lại ở đây vậy nhóc? – Nguyệt khẽ cười hỏi.
- Em không còn là nhóc đâu nha. – Minh vờ nhăn nhó – hôm nay anh Nguyên về nước, chị hai biết mà.
- Dĩ nhiên là biết. Cả mấy ngày nay mẹ làm rộn lên sao không biết được chứ. Nhưng có liên quan gì tới chị đâu. Từ 7 năm nay, chị và Nguyên chỉ là nguòi xa lạ không còn bất kỳ mối quan hệ gì cả.
- Tại sao hai người lại như vậy chứ? Đã từng không có gì chia cắt được hai người cơ mà. – Minh chép miệng than thở.
- Đã từng – Nguyệt khẽ nói lại – khi người ta thay đổi thì tất cả chỉ còn là quá khứ thôi.
Minh thở dài rồi nói:
- Tối nay ba mẹ làm bữa tiệc xum họp gia đình, mẹ kêu em đi đón chị.
- Chị đâu có bắt buộc phải tham gia.
- Chị muốn tránh mặt ư? – Minh nhìn Nguyệt.
- Tại sao chị phải làm như vậy chứ? – Nguyệt lắc đầu.
- Còn không? Trưa nay chị làm gì có khách hàng nào chứ? Chị gạt cả nhà để làm gì? Chị có cần làm như vậy với anh Nguyên không?
- Có nhiều chuyện nhóc không biết lắm – Nguyệt lắc đầu. – So với 7 năm trước. Chị đã có nhiều thay đổi và Nguyên cũng vậy. Đã quá lâu rồi, Nguyên đã không còn là Nguyên chị từng quen biết và chị cũng không còn là Nguyệt của ngày xưa nữa rồi.
- Hai người thật là khó hiểu. – Minh lắc đầu – Lúc thì thân thiết đến không ai chia cắt được, lúc thì cứ như hai người không hề quen biết nhau vậy.
- Có lẽ vì thật ra chị và Nguyên không hiểu nhau như cả hai vẫn nghĩ. – Nguyệt cười.
- Mình về nhà thôi chị hai. Cả nhà đang chờ mình đó.
- Chị biết. Dù sao Nguyên cũng ở cùng nhà mà, có tránh cũng chẳng được mấy bữa.
- Hay thôi đi chị hai. – Minh nhìn Nguyệt đau lòng – Không cần gượng ép mình đâu. Em về nói khéo với ba mẹ cho.
- Không sao đâu. – Nguyệt lắc đầu.
- Nhưng anh Nguyên không về một mình, anh ấy…
- Chị biết rồi. – Nguyệt nén tiếng thở dài.
- Sao chị biết? – Minh ngạc nhiên nhìn Nguyệt.
- Thôi, đừng nói nữa. – Nguyệt ngồi lên xe, nổ máy – về nhà thôi.
Cả nhà cùng hướng mắt nhìn ra khi cửa nhà bật mở, Nguyệt cười khúc khích:
- Thật vui khi mọi người chào đón con như thế này.
- Chị hai – Khánh vui vẻ nháo lại ôm Nguyệt – Sao chị về trễ quá vậy.
- Chị phải làm kiếm sống chứ không phải như cô đâu – Nguyệt khẽ nói với Khánh.
- Anh hai về rồi đó chị hai.
- Vậy à? – Nguyệt nói với vẻ thờ ơ như đang nói về người xa lạ làm tất cả mọi người cố nén tiếng thở dài. – Vậy là có người phụ nhỏ ăn hiếp chồng rồi ha.
- Chị làm như em là “Vũ thê” không bằng. – Khánh nhăn mặt.
Bà Dương kéo Nguyệt ngồi xuống cạnh mình:
- Mệt không con?
- Ngày nào mẹ cũng hỏi con mãi câu này. – Nguyệt cười hiền – Cô
ng việc của con mà mẹ, con biết tự lượng sức mình mà.
- Đừng tham công tiếc việc quá con – bà Ngân Mỹ khẽ nói – Công việc thì làm cả đời, phải chú ý sực khỏe bản thân đó. Con coi con kìa, gầy như cây sậy rồi đó.
- Gầy là “mốt” mà mẹ – Nguyệt cười trêu bà Ngân Mỹ.
- ừ. Cứ ” mốt”đi con. ốm ra đó là không ai lo đâu – bà Ngân Mỹ trừng mắt nhìn Nguyệt.
Nguyệt cười nhẹ. Bảy năm xa nhà, không co1 Nguyên để làm chỗ dựa cho mình. Nguyệt đã tự học cách chăm sóc bản thân mình, học cách tự làm mọi việc. Nguyệt của ngày xưa, Nguyệt lúc nào cũng tin tưởng trông cậy vào Nguyên đã biến mất rồi.
Ông Vũ nhìn Nguyệt khẽ nói:
- Về phòng tắm rửa rồi xuống ăn cơm đi con.
- Phải đó. – bà Ngân Mỹ nói – Mẹ với mẹ con làm nhiều món con thích lắm đó.
- Con xin phép.
Nguyệt nói rồi đi qua cánh cửa nhỏ dẫn về nhà mình. Những món Nguyệt thích ư? Đó đã từng là sở thích chung của hai đứa, mỗi bữa ăn luôn dành nhau chí chóe nhưng cuối cùng, Nguyên luôn nhường cho Nguyệt. Nhưng cũng vì thế mà Nguyệt đâm ra ghét những món mình từng yêu thích đó, chỉ vì nó chất chứa những kỷ niệm giờ là nỗi đau của Nguyệt.
Nhìn quan hệ của Nguyên và Nguyệt. Cà nhà thở dài nhìn nhau. Không ai muốn cũng không itn qua hệ của hai đứa lại tệ đến như vậy. Không đứa nào muốn nghe nói về đối phương, thậm chí một câu hỏi thăm xã giao cũng không thể nói thành lời.
Nguyệt thoáng đứng khựng lại khi nhận ra Nguyên đang ngồi trong bàn ăn. Đã 7 năm trôi qua, Nguyên vẫn đang ngồi ở vị trí quen thuộc của ngày xưa nhưng bây giờ…
Ngồi xuống cạnh Minh trong bàn ăn, vô tình Nguyệt lại đối diện với Nguyên.
- Chị hai, chị… – Khánh vụt nói nhưng cũng vụt im bặt. Khánh định nhắc chỗ của chị hai vốn là ở cạnh Nguyên nhưng… tự nhiên, Khánh nghe mắt mình cay cay như muốn khóc.
- Chào. – Nguyệt miễn cưỡng nói với Nguyên.
- Lâu quá không gặp. – Nguyên cũng chỉ nhìn qua Nguyệt cho có lệ rồi lại quay qua nói chuyện với ba mình.
Khánh quay mặt gạt nước mắt vừa rơi trên gò má. Sao anh hai chị hai lại đối xử với nhau như người xa lạ vậy chứ?
- Để con lên gọi Tiểu My, – Nguyên chợt nói – Chắc cô ấy ngủ quên luôn rồi quá.
Không một ai để ý, đôi đũa trên tay Nguyệt run run. Nguyệt vội vàng bỏ đôi đũa xuống bàn, đưa hai bàn tay xuồng dưới, nắm chặt lại dù co nét mặt vẫntỏ vẻ bình thường.
- Em xuống rồi đây. – Tiểu My đi xuống – Con xin lỗi vì đã để cả nhà chờ.
Nguyệt đưa mắt quan sát Tiểu My. Một cô gái xinh đẹp với gương mặt trái xoan, mái tóc cắt ngắn bao quanh khuôn mặt cùng cácch ăn mặc cầu kỳ càng làm Tiểu My thêm cuốn hút.
Nhìn thấy Tiểu My đang nhìn Nguyệt như dò hỏi, Khánh nhanh miệng:
- Đây là chị Nguyệt, chị hai em.
Tiểu My giật mình, quay lại nhìn Nguyên như dò hỏi làm Nguyệt bật cười:
- Tôi là chị gái của Minh, nên Khánh vẫn luôn gọi tôi như vậy.
- Có sao đâu. – Khánh dẩu môi – Từ nhỏ đến giờ em vẫn gọi như vậy mà.
- Thôi nào em, ngồi xuống ăn cơm đi.
Nguyên nhìn Khánh có nét nghiêm khắc:
- Nhỏ cũng coi lại cách gọi của mình đi. Mai mốt anh lấy vợ thì nhỏ sẽ làm sao đây hả?
Hai bàn tay của Nguyệt cànng nắm chặt vào nhau hơn, hai bờ môi thoáng mím chặt. Khánh khẽ nói:
- Kệ anh. Em chỉ có một chị hai duy nhất mà thôi.
- Nhỏ … – Nguyên trừng mắt nhìn Khánh.
- Hai cái đứa này – Ông Vũ quát – Chuyện có gì đâu mà làm to lên vậy hả? Cứ để Khánh gọi như nó muốn đi, có ảnh hưởng gì đâu. Ăn cơ đi.
Khánh ấm ức ngồi xuống. Anh hai thật nhẫn tâm, anh có biết anh đang làm chị hai đau lòng biết bao nhiêu đâu. Anh muốn cắt đứt quan hệ với chị Nguyệt thì thôi đi, chả lẽ anh muốn Khánh cũng phải như anh sao? Liệu có một ngày nào đó, anh cũng không cho chị hai gọi ba mẹ mình là ba mẹ nữa không?
Tiểu My chiếu cái nhìn hiền hòa như an ủi về phía Khánh nhưng Khánh quay phắt đi.
Vì cô ta mà anh hai thay đổi, vì cô ta mà anh hai làm tổ thương chị hai. Khánh ghét cô ta, Khánh sẽ không để cô ta đắc ý đâu.
Bữa cơm trôi qua trong không khí trùng xuống hẳn so với ban đầu. Nguyệt chỉ ăn qua quýt rồi xin phép về phòng. Khi cánh cửa phòng khép lại sau lưng Nguyệt, là lúc những giọt nước mắt Nguyệt cố kìm nén rơi ra.
Tại sao Nguyên lại tàn nhẫn với Nguyệt như vậy? Chỉ một tiếng gọi của Khánh mà Nguyên cũng muốn thay dổi hay sao?
***
*****
Nguyệt gấp cuốn sách trên tay lại rồi nằm xuống chiếc xích đu đưa mắt nhìn lên hàng cây cao tỏa bóng mát che đi cái nắng chói chang của mặt trời.
Nguyệt lặng im lắng nghe tiếng cười vang vọng lại từ phía hồ, tiếng cười ấy pah lẫn giữa tiếng cười trầm ấm đã từng rất quen thuộc với Nguyệt, cùng với giọng cười lanh lảnh cao vút.
Cười ư? Đã bao lâu rồi Nguyệt không có một nụ cười thật sự rồi. Một năm, không, hai năm. Cũng không, ba năm. Không, từ lâu lắm rồi, từ khi Nguyệt không còn có Nguyên bên cạnh mình, bảy năm.
Hình như cũng bằng ấy thời gian căn biệt thự mất hẳn cái ồn áo, rộn rã vốn có của nó. Không phải Minh và Khánh không nói cười mà hai đứa cách biệt nhau khá xa rồi hai đứa bị cuốn vào việc học hành riêng của mỗi đứa nên rất ít thời gia ở bên nhau, không như Nguyên và Nguyệt ngày ấy. Ngày ấy… sao mà Nguyệt có cảm giác ngày ấy đã quá xa xôi, xa khỏi tầm với của Nguyệt, xa khỏi cuộc đời Nguyệt.
Khánh và Minh hay đùa, dường như tất cả không gian nơi đây đều chất chứa những kỷ niệm riêng của Nguyên và Nguyệt nên hai đứa nó không muốn xâm phạm vào. Kỷ niệm ư? Tất cả đã tan biến vào cái ngày định mệnh cùa bảy năm trước rồi.
Sau ngày đó, Nguyên và Nguyệt như người xa lạ, trốn tránh lẫn nhau. Cái tết đầu tiên, cái hè đầu tiên không ai về thăm nhà. Vừa nghe Nguyệt về nước là Nguyên trả vé máy bay làm Nguyệt đau đớn bật khóc rồi cũng trả vé không về. Những năm sau đó, Nguyên cũng không có ý định về nước. Nguyệt thực sự không hiểu nổi tại sao Nguyên lại có thể tàn nhẫn với Nguyệt như vậy, cứ như 18 năm hai đứa bên nhau không hề tồn tại vậy? Nguyệt giận Nguyên từ đó, hận Nguyên cũng từ đó, quên Nguyên cũng từ đó, rồi không biết từ bao giờ, Nguyệt tập cho mình thói quen xem Nguyên như người xa lạ, tập cho mình bình thản mỗi khi nghe thấy tên Nguyên.
Nhưng khi nhìn thấy Nguyên, thấy vẻ mặt xa cách Nguyên dùng với Nguyệt, Nguyệt lại đau đớn biết bao nhiêu. Nếu Nguyên dùng gương mặt tươi cười quen thuộc, dùng giọng điệu tưng tửng của mỉnh để trêu Nguyệt, Nguyệt sẽ vờ như chưa từng có bảy năm qua, Nguyệt sẽ lại ở cạnh Nguyên dù phải chia sẻ không gian đó với Tiểu My. Nhưng không, Nguyên đối với Nguyệt chỉ là sự lạnh lùng xa cách mà thôi.
Nguyệt khẽ nhắm mắt, lặng nghe tiếng cười phá tan đi chút kỷ niệm còn lại trong lòng Nguyệt. Làn gió khẽ thổi qua như chia aẻ nỗi buồn trong lòng Nguyệt và ru Nguyệt vào giấc ngủ giữa trưa hè.
Nguyên quay lưng định bước trở ra khi nhận ra bóng dáng nhỏ bé nằm trên xích đu. Sau một hồi bơi lội chán chê trong hồ, Tiểu My đòi Nguyên dẫn đi mua sắm. Tiểu My rất thích mua sắm dù đồ cô mua về chỉ xài một vài lần thậm chí là không xài tới. Không như… Nguyên lắc đầu. Đã bao nhiêu năm rồi Nguyên vẫ chưa bỏ được thói quen đó, thói quen so sánh bất kỳ người con gái nào Nguyên quen với Nguyệt.

Rất nhiều người con gái đến với Nguyên rồi lại ra đi. Mỗi người họ đều có những điểm khác nhau nhưng rồi Nguyên cũng tìm ra nét khác biệt của họ với Nguyệt.
Rồi Tiểu My xuất hiện trong cuộc sống của Nguyên. Tiểu My là con gái người thấy Nguyên rất tôn trọng, thầy rất yêu quý Tiểu My nên khi Tiểu My vào học cùng trường, thầy đã nhờ Nguyên chăm sóc cho Tiểu My. Cứ thế, Tiểu My dần chiếm lĩnh cuộc sống Nguyên. Cũng trong khoảng thời gian đó, Nguyên tạo cho mình thói quen lãng quên Nguyệt vào tận cùng ký ức của mình, lãng quên hoàn toàn.
Gặp lại Nguyệt, Nguyên trở thành người xa lạ đối với Nguyệt. Nguyên nhận ra, không chỉ mình mà cả Nguyệt cũng quên những chuyện ngày xưa. Quên hay nó vốn đã không quan trọng với Nguyệt như Nguyên tưởng, như ngày xưa, Nguyên đã lầm tưởng một lần?
Đã không còn quan trọng nữa rồi. Nguyên và Nguyệt đã đi trên hai con đường khác nhau, hai con đường song song không tìm ra giao điểm.
Tiếng gọi của Tiểu My vang lên khiến Nguyệt giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ. Nguyên vội vàng đi về phía phát ra tiếng gọi sau khi lấy tấm chăn mỏng đắp cho Nguyệt. quả là thói quen khó bỏ mà.
Nguyệt thức giấc sau một giấc ngủ dài. Nhìn chiếc chăn được đắp trên người mình, những kỷ niệm xưa tưởng quên lại ùa về.
Khẽ lắc đầu, Nguyệt lẩm bẩm:
- Nhớ làm gì chứ? Kỷ niệm còn mà người đã mất thì còn ý nghĩa gì đầu? hãy để quá khứ ngủ yên thì hơn.

Nguyệt nhìn vị tổng giám đốc cũng là người thầy của mình đang thu dọn giấy tờ với nét mặt buồn hiu:
- Sao buồn vậy Nguyệt? chuyện này chúng ta đã biết trước khi quay về đây mà.
- Nhưng mới chỉ hơn tháng, con tưởng thầy… – Nguyệt khẽ nói.
- Đúng là theo kế hoạch thầy sẽ thay thế vị trí này khoảng nửa năm để người thay thế thật sự có thời gian thu xếp mọi việc. nhưng chỉ trong một tháng, người đó đã hoàn tất mọi việc. công trình nghiên cứu của thầy cũng không thể bỏ lâu quá, được về sớm thế này thầy cũng thấy yên tâm hơn.
Nhìn Nguyệt như chưa chấp nhận mọi chuyện, ông Peter ra hiệu cho Nguyệt ngồi xuống đối diện với mình:
- Em biết tại sao thầy lại chấp nhận công việc này không?
Nguyệt im lặng không nói:
- Cả hai chúng ta đều rõ mà Nguyệt. ngoài việc đó, thì thầy nhận ra, nếu không cho em một lý do, em sẽ không có cách quay về Việt Nam, quê hương em. ở đây, em có người thân, có bạn bè, có những người quan trọng với em. Nếu em cứ ở lại Mỹ, em sẽ cứ tự nhốt mình trong thế giới của riêng em và sẽ có ngày em không chịu đựng được nữa. thầy rất sợ nhìn thấy cô học trò của thầy gục ngã.
Nguyệt cúi đầu. ông Peter nhìn thấy hai bàn tay Nguyệt đang nắm chặt vào nhau, đó là biểu hiện khi Nguyệt cảm thấy bối rối hay bị bóc trần suy nghĩ. Đó cũng là cách Nguyệt kềm chế tâm trạng của mình.
- Nguyệt à? Em là một cô gái xinh đẹp, em cũng là người rất thông minh. Nếu muốn, em sẽ dễ dàng tìm một người đàn ông cho riêng mình. nhưng em đã tự khóa lòng mình lại. thầy biết, chiếc chìa khóa để mở cánh cửa trái tim em chỉ có ở nơi này.
Nguyệt buồn rầu, lắc đầu:
- Đã quá muộn rồi thầy ơi. Nếu thạt sự có chiếc chìa khóa đó thì nó đã thuộc về người khác, mở ra một cánh cửa khác mất
rồi.
- Chỉ là muộn khi em chưa bao giờ thử dành lấy. tự em đã buông tay trước, đừng nói là muộn.
- Em chưa bao giờ là người buông tay trước cả. – Nguyệt đau đớn.
- Em luôn tỏ ra mình mạnh mẽ, em khép mình lại, giấu đi những suy nghĩ trong lòng mình, chính điều đó đã làm em bỏ lở rất nhiều cơ hội đó Nguyệt.
- Em chưa bao giờ có một cơ hội lấy gì mà mất hả thầy. – Nguyệt cười khổ.
Không khí chợt trở nên u ám. Như không chịu được nổi buồn của Nguyệt, ông Peter chuyển sang chuyện khác:
- Ngày mai, thầy sẽ về nước, cũng ngày mai, vị tổng giám đốc mới sẽ tới nhận công việc. em sẽ tiếp tục làm trợ lý cho người này.
- Em hiểu mà thầy.
Ông Petet cầm lấy tay Nguyệt:
- Nguyệt à. Từ lần đầu gặp em ở cổng trường, rồi sau đó em trở thành học trò của thầy, thầy đã luôn xem em như đứa con gái thứ hai của thầy. em chính la cô học trò xuất sắc nhất của thầy và thầy luôn tự hào về em.
- Em sẽ rất nhớ thầy cô và bé Anna.
- Hãy thường xuyên gọi điện cho thầy cô nhà. – ông Peter vỗ tay Nguyệt như an ủi – Còn nữa, khi nào ổ kháo trong lòng em được mở em phải cùng chiếc chìa khóa đó sang trình diện thầy cô đó nha.
- Vâng ạ. – Nguyệt nói với giọng nghèn nghẹn.
- Đừng khóc. Em làm thầy đi không nổi mất – Ông Peter đùa.
Nguyệt khẽ gạt nước mắt cố cười cho người thầy của mình vui lòng.
Nguyệt vừa về đến nhà thì thấy Nguyên và Khánh cũng vừa về tời. hình như hai anh em vừa đi chợ về. Khánh nhìn thấy Nguyệt định chạy tới chỗ Nguyệt nhưng bị Nguyên giữ lại.
Nụ cười chưa kịp hiện lên trên môi Nguyệt đã biến mất cùng cái nhìn sững sờ. Nguyệt quay người đi thẳng lên phòng mình, hai hàng nước mắt làm gò má Nguyệt ướt đẫm.
Giờ đây, đến Khánh, Nguyên cũng cũng ngăn không cho tiếp xúc với Nguyệt hay sao? Nguyên nghĩ Nguyên là ai chứ? Là anh trai thì có quyền làm như vậy hay sao? Nguyên đã quên, Nguyệt cũng là chị cua 3kn bao nhiêu năm nay sao? Nguyệt đã làm gì để Nguyên đối xứ với Nguyệt như vậy. Nguyệt ghét Nguyên, ghét, ghét, ghét…
Nguyệt thả người trên giường đấm mạnh tay xuống gối. lúc này mà có cái gì cho Nguyệt đánh thì tốt bao nhiê. Nhưng Nguyệt không muốn đến võ trường hay bất cứ nơi nào có thể. Tất cả chỉ làm Nguyệt nhớ tới những chuyện của hai đứa mà thôi. Ngày trước lúc nào cũng có Nguyên, bây giờ chỉ có một mình chỉ làm nỗi đau thêm dày mà thôi.
Bảy năm trước, lần đầu tiên đứng trên ” Đất khách quê người”, lại không có Nguyên bên cạnh mình, Nguyệt thấy mình thật bơ vơ, lạc lõng. Chính thầy là người đã luôn giúp đỡ và chăm sóc cho Nguyệt. thầy đưa Nguyệt về nhà thầy, tham gia vào vòng tay ấm áp của cà nhà thầy. thầy như người cha thứ ba của Nguyệt.
Thầy về nước, Nguyệt như mất đi chỗ dựa tinh thần bao nhiêu năm qua của mình. thầy đi, Nguyệt như phải xa người cha của mình, bảo sao Nguyệt không buồn. lúc này, Nguyệt đang cần người an ủi, cần tiếng cười, cần sự vô tư của Khánh. Vậy mà, Nguyên nỡ… Nguyên đã thật sự không còn quan tâm tới Nguyệt nữa rồi. bảy năn trôi qua, Nguyên của Nguyệt đã biến mất thật rồi sao?
Nhìn Nguyệt đi lên lầu, Khánh cau có nhìn Nguyên:
- Anh làm gì kỳ vậy anh hai?
- Nguyệt đang buồn, đừng có làm phiền chị. – Nguyên khẽ nói.
- Anh cũng quan tâm đến chuyện đó nữa ư? – Khánh nhìn Nguyên dò hỏi.
- Đừng suy diễn lung tung. – Nguyên nghiêm khắc nhìn Khánh – Nhìn vẻ mặt thất thần đó, ai không đoán ra.
- Vì vậy mà anh ngăn không cho em làm phiền chị hai ư? Chu đáo quá ha. – Khánh dài giọng – Nhưng việc làm của anh phản tác dụng rồi đó.
- Nhỏ nói cái gì vậy? – Nguyên nhíu mày.
- Ngày trước, mỗi khi chị hai có chuyện buồn thì có anh bên cạnh để chia ssẽ, an ủi chị. Nhưng bây giờ, anh có thể làm như vậy không? Hoàn toàn không. Dù cho bảy năm xa nhà, xa anh, chị hai đã không cần dựa đẫm vào ai nữa. nhưng chị hai cũng là nguòi bình thường mà, khi buồn cũng cần có người ở bên. Chị cần em nhưng anh lại hành động như vậy, anh có nghĩ chị hai sẽ thấy thế nào không?
Nguyên sững người nhìn Khánh.
- Anh vẫn còn rất quan tâm chị hai, em nhận ra điều đó. nhưng nếu cùng cách như vừa rồi, anh chỉ làm chị đau thêm thôi.
Khánh nói xong đi vào nhà chỉ còn mình Nguyên đứng lại. không sai, trong phút chốc Nguyên đã quên mình và Nguyệt không còn như xưa. Nhìn thấy nét mặt của Nguyệt, Nguyên biết Nguyên đang gặp chuyện gì đó rất buồn, Nguyên chỉ không muốn để con bé lóc chóc nhà mình làm phiền Nguyệt lúc này thôi, không ngờ…
Cái hố ngăn cách giửa Nguyệt và Nguyên xem ra càng ngày càng sâu rồi.

Ông Peter bật cười khi nhìn thấy gương mặt ủ rủ của Nguyệt:
- Coi nào. Vẫn còn buồn à? Có phải chúng ta vĩnh viễn không gặp lại nhau nữa đâu nào.
Nguyệt gượng cười. Nguyệt phải chấp nhận chuyện này chứ có thay đổi được gì nữa đâu.
- Làm việc với sếp mới, thầy tin em sẽ vui lại nhanh thôi. Cùng là tuổi trẻ, cùng có tài lại cùng chung bầu nhiệt huyết và chung sự năng động, hai người sẽ hợp nhau lắm đó.
Nguyệt cười nhẹ. Ông Peter cũng mỉm cười. Nguyệt thật sự là người có tài cộng thêm cái tính làm việc hết mình của con bé nên chả trách mà chỉ trong 3 năm, từ một nhân viên kinh doanh bình thường, Nguyệt đã trở thành trợ lý cho tổng giám độc công ty mẹ, cũng là anh trai ông. Tương lai của Nguyệt sẽ còn thành công hơn nữa nhưng con bé đã lựa chọn cùng ông về Việt Nam. Ông biết đó cũng là mong muốn của nó.
- Chúng ta qua phòng họp thôi, Nguyệt. – ông Peter nói nhẹ.
Nguyệt mở cửa cho người thây kính yêu của mình rồi bước theo sau ông.
Đầy cửa bước vào phòng họp rộng lớn, ông Peter đùa giọng:
- Sao tới sớm thế. Muốn đuổi lão già này đi vậy sao?
- Em đâu dám ạ.
Nguyệt sững người khi nghe thấy giọng nói quen thuộc đó. Nguyên, người thay thế thầy là Nguyên ư?
- Em còn phải học hỏi từ thầy nhiều mà. – Nguyên khẽ nói.
- Em chào thầy ạ. – Tiểu My vui vẻ.
- Cả cô bé này cũng theo về à? Sao thầy không nghe thông báo gì cả.
- Đây là quyết định bất ngờ mà thầy. – Nguyên cười – Em quen làm việc với Tiểu My rồi, như vậy sẽ tốt hơn.
- Thế cô trợ lý của thầy thì phải làm sao đây? – Ông Peter thở dài.
- Thế cô ấy không về cùng thầy ạ. – Tiểu My thắc mắc – Em không nhường cái ghế trợ lý này cho ai đâu nha thấy.
Ông Peter thoáng cau mày khó chịu với giọng điệu của Tiểu My. Bộ nó nghĩ nó muốn là được sao?
- Công ty mẹ đã quyết định rồi. Thầy nghĩ em đã nhận được thông báo.
Nguyên khẽ gật đầu:
- Nhưng em… – Tiểu My định nói gì đó nhưng Nguyệt đã lên tiếng cắt ngang:
- Không cần nói thêm nữa, cái ghế đó, cô cứ giữ lấy đi.
Nguyên ngỡ ngàng nhìn Nguyệt. Thật không ngờ Nguyệt lại là cô trợ lý được đồn đại rất nhiều trong toàn công ty. Chính vì sự đi lên quá nhanh của cô ta khiến Nguyên nghi ngờ, Nguyên cứ nghĩ cô ta dùng thủ đoạn gì đó để được như vậy. Nhưng nếu là Nguyệt thì…
- Em muốn làm gì đây Nguyệt? – ông Peter cau mày.
- Em sẽ cùng thầy về lại Mỹ. – Nguyệt khẽ nói – Trường cũng từng đề nghị em làm trợ giảng cho thầy mà.
- Đừng nói nữa. Tài năng của em không thể để bị lụi tàn trên bục giảng được. Hơn nữa, em cũng biết ngoài nơi này, không đâu là an toàn với em nữa cả.
- Em sẽ về phụ công ty gia đình.
- Em cũng hiểu tình hình của mình mà Nguyệt, đừng có nói nữa. – Ông Peter gạt ngang.
- Trong công ty còn nhiều vị trí khác có thể cho chị Nguyệt đảm nhận mà thầy. – Tiểu My nói.
Ông Peter nhìn Nguyên:
- Đây là quyết định của công ty mẹ. Em không thể thay đổi đâu.
Nguyên nhìn Nguyệt rồi khẽ nói:
- Em hiểu rồi. Em cũng không hề có ý định thay dổi bộ máy nhân sự đâu thầy.
- Còn em thì sao? – Tiểu My la lên.
- Anh đã có sự sắp xếp, em đừng có làm ồn nữa.
- Không cần đâu. – Nguyệt lạnh giọng nói – Em sẽ có nhiều cách để xoay sở. Thầy đừng làm khó cho anh Nguyên và Tiểu My.
Nguyệt nói rồi mở cửa đi ra khỏi phòng.
- Ông Peter chợt linh cảm thấy điều gì đó, liền quay nhìn Nguyên.
- Em có biết Nguyệt từ trước không?
- Hai gia đình anh Nguyên và chị Nguyệt rất thân nhau đó thầy, họ còn ở cùng nhà nữa đó. – Tiểu My nhanh nhảu.
Ông peter khựng người rồi nói với Tiểu My:
- Em ra ngoải cho thầy nói chuyện riêng với Nguyên có được không?
Tiểu My nhìn ông rồi định phản đối nhưng nhìn thấy cái gật đầu của Nguyên, Tiểu My đành ấm ức đi ra cửa.
Ông Peter nhìn Nguyên một lúc rồi khẽ nói:
- Thì ra em chính là Nguyên.
Nguyên cau mày trước câu nói khó hiểu của ông Peter:
- Sao thầy lại nói vậy ạ?
- Thầy đã từng nghe cái tên Nguyên này từ Nguyệt rất nhiều lần nhưng chưa bao giờ thầy nghĩ rằng em và Nguyên đó chỉ là một. – ông Peter ngả người ra ghế khẽ nói – Em có lẽ cũng biết thế chất của Nguyệt rồi mà. Chỉ mộ vết thương dù nhỏ đến đâu cũng làm con bé phát sốt. Nhưng con bé luôn im lặng chịu đựng một mình. Nếu không phải một lần con bé bị tai nạn do xe quệt thì có lẽ cũng không ai biết chuyện. Lần đó, Nguyệt bị sốt cao lắm, mê man suốt ba bốn ngày liền và trong những cơn mê đó, con bé chỉ gọi duy nhất một cái tên Nguyên.
Nguyên lặng lẽ nghe ông peter nói mà không hề có một chút phản ứng nào đáng kể cả.
- Trong suốt cuộc đời dạy học của thầy, thầy rất ít gặp ai thật sự có tài như Nguyệt. Và công ty mẹ đã đào tạo Nguyệt để con bé trở thành một trong những người lãnh đạo hàng đầu của công ty, nhưng đáng tiếc, Nguyệt lại không phải là người thích lãnh đạo người khác. Cùng lúc đó, em ở Úc cũng nổi trội lên với tài năn gkhông thua kém gì Nguyệt. Em có khả năng lãnh đạo, có khả năng làm người khác tin tưởng vào mình nhưng tính em thì quá cứng rắn và rất dễ nổi nóng. Nguyệt thì có sự điềm tĩnh và mềm mỏng. Hai đứa khi kết hợp với nhau thì sẽ khó tìm được đối thủ. Trùng hợp, cả hai đứa đều có nguyện vọng về việt Nam nên tổng công ty quyết định sẽ sắp xếp để hai đứa làm việc cạnh nhau. Và chuyện lần này là cơ hội để hoàn thành sự sắp xếp đó.
- Em nghĩ Tiểu My cũng rất thích hợp để làm việc với em.
- Em cũng tự nhìn ra mà Nguyên – Ông peter lắc đầu – Tiểu My chỉ biết phụ thuộc vào các quyết định của em. Tiểu My cũng không có đủ khả năng để thuyết phục em khi em nổi giận và Tiểu My cũng không dám tranh luận với em trong công việc.
- Em vẫn có thể xoay sở một mình mà. – Nguyên nói.
- Không sai. Em và Nguyệt đều có thể độc lập làm việc và cả hai đứa đều sẽ thành công trong bất kỳ việc gì. Lý do thầy đưa Nguyệt về đây cũng c
òn vì một chuyện khác.
- Chuyện gì đã xảy ra vậy ạ? – Nguyên hỏi.
- Ngày xưa, anh trai thầy là một trong số rát nhiều những người lính Mỹ tham chiến ỡ Việt Nam. Những ngày cuối cùng của cuộc chiến tranh ấy lại là những ngày đau đớn nhất với anh trai thấy cũng như đối với đứa con trai duy nhất của anh ấy, Tony. – giọng ông Peter trùng lại khi nhớ đến câu chuyện – ngày ấy, vợ anh ấy đã bị chính những người đồng hương của mình vào nhà hôi của và cưỡng bức đến chết, chính Tony, đứa trẻ mới lên bảy ngày đó chứng kiến tất cả. Đó chính là địa ngục ám ảnh Tony cho đến cuối đời. Dù cho sau này, cha con họ được những người lính cách mạng cứu sống và quay về nước an toàn thì vùng đất này vẫn là nỗi kinh hoàng với Tony và nó từng lập lời thề sẽ không bao giờ quay lại nơi này nữa.
Nguyên vẫn kiên nhẫn lắng nghe, dù cho tới lúc này dường như không có gì liên quan tới Nguyệt cả.
- Bảy năm trước, thầy gặp Nguyệt lần đầu tiên là khi con bé bị lạc đường trong trường vào ngày học đầu tiên. Nguyệt mang đầy đủ những nét đẹp và tính cách của người phụ nữ Á Đông truyền thống và hiện đại. Thầy rất yêu quý cô học trò này nên thường hay đưa con bé về nhà mình chơi và giới thiệu nó vào công ty anh trai thầy làm việc. Khi gặp Nguyệt, Tony như gặp lại những người phụ nữ Việt đã chăm sóc nó những ngày mới mất mẹ, cũng vì thế mà Tony yêu Nguyệt. Biết được tình cảm của Tony, cả thầy và anh trai thầy đều hết sức ủng hộ. Dù cho Tony đã có một đời vợ nhưng vợ nó chết đã 5 năm, con trai nó cũng không phản đối điều này. Chúng tôi yêu quý Nguyệt và mong muốn Nguyệt sẽ thành người nhà của chúng tôi. Nhưng Nguyệt không đáp lại tình cảm của Tony, con bé cứ khép mình lại, quanh con bé cứ như có một lớp băng dày vậy. Không chỉ Tony mà rất nhiều chàng trai khác theo đuổi đều thất bại. Lúc đo, cuộc sống của Nguyệt chỉ có học, làm thêm và học mà thôi. Tony kiên trì theo đuổi con bé 4, 5 năm trời nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu của Nguyệt. Cách đây cũng khảong 8, 9 tháng, hôm đó, công ty có tiệc mùng, Tony hơi quá chén nên định chiếm đoạt Nguyệt trong cơn say. Lần đó, Tony không làm gì được Nguyệt mà còn bị con bé quật cho một cái rồi nằm dài luôn.
Nguyên giầu nụ cười, dám trêu vào Nguyệt ư? Vậy là còn nhẹ rồi đó.
- Trước đó, dù từ chối Tony nhưng Nguyệt vẫn duy trì tình bạn, tình anh em thân thiết, nhưng sau chuyện đó, Nguyệt đối với Tony hoàn toàn lạnh lùng giống như người xa lạ vậy. Điều đó chọc tức Tony và nó quyết địng dùng tất cả mọi thủ đoạn để ép buộc Nguyệt chấp nhận nó. Hai tháng trước, nó lừa cho Nguyệt uống thuốc kích thích và định làm hại con bé.
Nguyên nắm chặt tay dưới gầm bàn thành nắm đấm, gương mặt thể hiện sự giận dữ đến kinh người, tưởng như có thể giết chết người ngay lập tức vậy. Ông Peter đang nhìn lên trân nhà nên không nhận ra những điều đó nếu không chắc ông hẳn phải rất lo lắng cho tính mạng đứa cháu tai của mình.
- Cũng may, Anna, con gái thầy nhận ra sự khác thường nên kịp thời cứu được Nguyệt. Thoát được một lần nhưng liệu sẽ có lần 2 lần 3 không? Nguyệt là người con gái tốt, nó xứng đáng có được hạnh phúc bên người nó yêu thương, và vùng đất an toàn với nó chỉ có Việt Nam.
- Tuy vậy, anh ta vẫn còn trăm ngàn phương thức khác để ép buộc Nguyệt quay về canh anh ta. – Nguyên tiếp lời – Chỉ có làm việc trong công ty này, anh ta mới không gây áp lực cho Nguyệt được.
- Chỉ là một phần thôi, lý do chính có lẽ là vì cà thầy và anh trai thầy không muốn để vụt mất một nhân tài như Nguyệt.
Nguyên im lặng một lúc lâu rồi khẽ nói:
- Em hiểu rồi. Thấy cứ yên tâm. Em có cách sắp xếp tất cả mọi việc.
Ông Peter gật đầu tin tưởng vào Nguyên. Ông tin Nguyên vì Nguyệt đã luôn tin tương Nguyên trong suốt cuốc đời mình.
Nguyên đứng mở cửa phòng họp, khá nhiều người đã đứng chờ trước cửa. Tất cả đều nhìn Nguyên chờ đợi. Nguyên nói:
- Mời tất cả mọi người vào.
Chờ mọi người ổ định, ông Peter đứng dậy giới thiệu Nguyên với mọi người và nói vài lời chia tay.
Tất cả cùng căng thẳng nhìn Nguyên khi ông Peter ngồi xuống. Tất cả họ đều hiểu khi có người quản lý mới thì lẽ dĩ nhiê sẽ thay đổi bộ máy quản lý.
- Chào mọi người – Nguyên đứng dậy nói khẽ – hy vọng chúng ta sẽ hợp tác tốt để đưa công ty ngày càng phát triển.
Tiếng vỗ tay vang lên như để chào mừng Nguyên.
- Tôi biết mọi người đều đang có chung một lo lắng. – Nguyên nói tiếp – Tuy nhiên, mọi người có thể yên tâm, tạm thời, tôi chưa có ý địng thay đổi bộ máy lãnh đạo của công ty.
Nhiều tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên.
Sau màn chào hòi, mọi người lần lượt quay về làm việc, Tiểu My cau có nhìn Nguyên:
- Em sẽ làm gì bây giờ?
- Em sẽ vào phòng marketing. Đó là chuyên môn em đã học mà. – Nguyên thản nhiên
- Nhưng em muốn ở cạnh anh. – Tiểu My nói như phản đối.
- Không thể vì ý muốn của em mà làm ảnh hưởng đến công việc chung được. – Nguyên nói – Làm đúng chuyên ngành mình đã được đào tạo, em sẽ có nhiều cơ hội thăng tiến hơn.
- Vì đây là ý của thầy Peter ư?
Nguyên giận dữ nhìn Tiểu My:
- Em cho rằng cà anh và thầy là người không biết phần biệt giữa chuyện công và chuyện tư như vậy ư?
- Em xin lỗi. – Tiểu My lúng túng nói khi thấy Nguyên nổi giận. Tiểu My rất sợ mỗi khi Nguyên giận. ( với chị Nguyệt, anh Nguyên nhà mình có nổi giận lúc nào đâu)
Ông Peter khẽ lắc đầu. Tiểu My không thể thể chịu nổi cơn giận của Nguyên nói gì đến chuyện kiềm chế nó cơ chứ?
Vừa lúc Nguyệt đẩy cửa bước vào, nhìn Tiểu My, Nguyệt nói một cách lạnh lùng:
- Không cần làm như vậy đâu, tôi sẽ xin nghỉ việc.
- Nguyệt. – Ông Peter khẽ la lên. Ông ngạc nhiên khi thấy Nguyệt làm việc theo cảm tính như vậy, rõ ràng Nguyên tác động rất lớn đến Nguyệt.
- Cho dù cô có nộp đơn xin nghỉ việc thì trong sáu tháng tiếp theo cô vẫn phải làm việc cho công ty, cô biết để đào tạo một người thạo việc mất nhiều thời gian như thế nào mà. – Nguyên lạnh lùng nói. – Hơn nữa, tôi không ngờ cô lại là người không phân biệt công tư như vậy.
Nguyệt mím môi, không nói gì.
- Đừng vậy mà Nguyệt. Em cũng biết nếu em đơn phương chấm dứt hợp đồng phải bồi thường số tiền rất lớn mà. – Ông Peter khẽ nói.
Hai bàn tay nắm chặt của Nguyệt chợt rời nhau ra, Nguyệt thở ra mệt mỏi:
- Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ tiếp tục làm việc.
Ông Peter cũng thở ra. Không hiểu sao, ông lại tin rằng ở cạnh Nguyên là cách tốt nhất cho Nguyệt.
Tiểu My chiếu cái nhìn ganh tỵ về phía Nguyệt. Trong suy nghĩ của Tiểu My, Nguyệt có được sự nâng đỡ của thầy Peter và Nguyên vì vị nể người thầy nên đành chấo nhận sự sắp xếp như vậy. Chỉ cần kiên nhẫn chờ một thời gian, Nguyên sẽ đưa cô về lại bên cạnh anh mà thôi.
***
*****
Nguyên nghe tiếng gõ cửa, không nhìn lên khẽ nói:
- Mời vào.
Một người con gái đẩy cửa bước vào, cười nói:
- Oai quá ha, ông Tổng.
Nguyên giật mình nhìn lên, thảng thốt:
- Ánh? Sao bà lại ở đây?
- Chào ông Tổng, hân hạnh được gặp ông. Xin tự giời thiệu, tôi là Ánh, giám đốc kinh doanh. Hôm trước vì ra Hà Nội công tác nên không gặp ông được. – Ánh nói – Chu choa, sau bảy năm, ông bạn già của tôi chả thay đổi gì nhỉ. Chưa gì mà cả đám nhân viên nữ của tôi đã chết mê chế mệt ông rồi.
Nguyên bật cười:
- Ánh cũng có thay đổi gì đâu. Vẫn là chim chích chòe như ngày xưa đó thôi.
- Ý nói tôi nói nhiều chứ gì? – Ánh thản nhiên kéo ghế ngồi xuống – Bảy năm qua, không có con chích chòe này thì nhỏ Nguyệt buồn chết luôn rồi đó. Sắp hóa thân thành bà chúa tuyết rồi.
- Có tệ vậy không? – Nguyên cười.
- Còn không? Ông có biết nó từ chối bao nhiêu người rồi không? Chắc đủ một trời sao luôn rồi đó.
- Ánh làm tôi nghĩ Nguyệt từ chối tất thảy đàn ông trên thế giới này rồi đó.
- Không nghi ngờ gì – Ánh thản nhiên – Người nó chờ thì không thấy, toàn ba cái tên không biết trời cao đất dày. Tôi thật không biết giữa hai người có chuyện gì nhưng 7 năm rồi đó Nguyên. 7 năm rồi tôi chưa thấy Nguyệt cười thật sự. Nó cứ lặng lẽ học. Lặng lẽ làm, tự khép mình trong thế giới của chính mình không cho ai chạm vào. Chuyện gì đã xảy ra vậy Nguyên?
- Sao Ánh không hỏi Nguyệt? Nguyên làm sao biết được chứ?
- Không hỏi ông thì hỏi ai bây giờ. Trước khi có chuyện đó, hai người thân nhau lắm mà, không rời nhau nổi nửa bước. Tôi còn nghĩ hai người sẽ không bao giờ rời xa nhau kìa.
- Làm sao được chứ Ánh? – Nguyên cười – Sẽ đến một lúc nào đó, tôi và Nguyệt tìm thấy người thực sự quan trọng với mình.
- Ông nói cái gì vậy chứ? – Ánh thảng thốt – Không lẽ ông không biết…
- Anh – Tiểu My đẩy cửa bước vào đồng thời cắt luôn lời nói của Ánh. – Chúng ta đi ăn trưa thôi.
Tiểu My khựng lại khi thấy Ánh.
- Anh còn làm việc à? Gần 12 h rồi.
- Không. Anh đang nói chuyện với một người bạn cũ thôi. – Nguyên nhìn Ánh nói – Tiểu My, nhân viên mới của bộ phận Mar, bạn gái tôi. Còn đây là Ánh. Bạn cũ của anh, Giám đốc kinh doanh.
- Rất vui được gặp chị – Tiểu My vui vẻ.
- Chào cô – Ánh nói rồi lẩm bẩm – Chắc chắn là chả vui chút nào khi gặp cô rồi.
- Ánh có đi ăn trưa luôn không? – Nguyên đẩy ghế đứng dậy.
- Đi để làm ký đà hả? – Ánh nói nhẹ – Hơn nữa, tôi chờ nhỏ Nguyệt, không có người cùng ăn, chắc nó bỏ bữa luôn quá.
- Bỏ bữa? – Nguyên nhíu mày – Nguyệt hay vậy lắm à?
- Chuyện thường ngày ở huyện – Ánh nhún vai – Lúc còn ở Mỹ, có lúc một tuần, 14 bữa nó chỉ ăn 7 bữa mà cũng chẳng ra bữa nửa, qua quýt gặp gì ăn nấy thôi. Với nó, nhu cầu ăn là nhỏ nhất torng tất cả các nhu cầu.
- Sao Ánh không khuyên can Nguyệt? – Giọng Nguyên nghe âm sắc giận.
- Tôi có thể khuyên sao? – Ánh nhìn Nguyên hỏi nhỏ.
Nguyên không trả lời. Tiểu My thấy không khí có vẻ khó chịu liền kéo Nguyên đi:
- Mình đi thôi anh. Em đói rồi.
Vừa lúc Nguyệt đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Ánh, Nguyệt thản nhiên hỏi cứ như Nguyên và Tiểu My không hiện diện ở đó vậy.
- Sao mày lại ở đây? Vể lúc nào vậy?
- Vừa về. Nghe nói có ông tổng mới, lên tranh thủ tình cảm để xin lên lương, ai ngờ lại là người quen. Sẵn chờ để đi ăn với mày luôn.
- Tao không đói. Mày đi ăn đi. – Nguyệt lắc đầu.
Tiểu My chợt thấy người Nguyên cứng lại giận dữ.
- Lại định bỏ bữa hả? – Ánh cau mày – Cái tật này của mày sao nói hoài không được vậy?
- Sáng sớm, hai bà mẹ đã nhét cho tao hai tô bún riêu, giờ còn no nè, ăn sao
nổi. – Nguyệt cười nhẹ. – Tao đang đúng dáng chuẩn mà, không cần vỗ béo đâu.
- Đừng vậy mà Nguyệt, đi ăn với tao nha. – Ánh nhìn Nguyệt nài nỉ – Tao với ông Toàn gây nhau, ăn một mình buồn lắm.
- Ra không có chàng mới nhớ đến tao hả? Bạn tốt quá ha.
- ừ. Có đi không?
Nguyệt giấu cái nhìn về phía Nguyên, nhìn dáng vẻ Nguyên, Nguyệt thở dài:
- Tao thua mày luôn. Thì đi. Chờ tao chút, tao sửa cái này…
- Không chờ đợi gì hết, đi thôi. – Ánh giật lấy cây bút trên tay Nguyệt, tắt máy tính rồi kéo Nguyệt đi theo mình.
Lúc này, Tiểu My mới thấy Nguyên thả lỏng người. Tiểu My giầu ấm ức vào lòng, kéo Nguyên ra ngoài.
- ở đây anh có nhiều bạn bè quá ha. – Tiểu My ấm ức nói.
- Đây là nơi anh đã sinh ra và lớn lên mà. – Nguyên chỉ nói.
- Em không hiểu. ở bên đó, anh sắp có công ty của riêng mình rồi, sao lại bỏ tất cả để về đây.
- Trước sau gì anh cũng về thôi.ỡ đây anh còn có ba mẹ, có gia đình mình.
- ở đây thì có gì tốt chứ anh. Không giàu bằng Úc, không đẹp bằng Úc. Mình về lại bên đó đi anh, rồi mình bảo lãnh cho ba mẹ anh qua đó luôn.
- Em đừng có nói sằng – Nguyên quát nhẹ – Anh không sống ở Úc đâu. Đây là quê hương anh, anh sẽ sống ở đây cho đến cuối đời.
- Vậy còn em thì sao? Theo anh về đây, em đã để ba me một mình bên đó. – Tiểu My nói.
- Anh không hề yêu cầu em theo anh – Nguyên nói rồi đi thẳng không quay đầu lại.
Tiểu My nhìn theo anh, dù rất ấm ức nhưng vẩn đi theo anh. Tiểu My sẽ tìm cơ hội khác để thuyết phục anh. Tiểu My và anh sẽ về lại Úc, cắt đứt hoàn toàn anh với quá khứ ở nơi này.
Ánh nhìn Nguyệt lơ đãng đưa mắt ngắm nhì xung quanh trong khi phaần ăn của nó chỉ mới vơi đi một nửa.
- Sau 7 năm, mày thấy Nguyên thế nào? – Ánh khẽ hỏi Nguyệt.
- Tao không biết. – Nguyệt khẽ nói.
- Sao lại không biết? Chẳng lẽ hai người khôn gnói chuyện với nhau ư?

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ