Duck hunt
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện tình cảm - Sẽ mãi bên nhau - trang 5

Nguyệt cười thật buồn:
- Có chứ? Nhưng chỉ là chuyện công việc. Tính từ khi gặp lại tới giờ, ngoài những câu mang tính chất công việc thì tao vào Nguyên chỉ nói với nhau 2 câu vì không còn cách nào khác, còn lại thì xem nhau như người xa lạ.
- Sao lại ra nông nổi này chứ? – Ánh thốt lên.
- Tao cũng không biết nữa. Không biết từ bao giờ tao với Nguyên lại như vậy. Có lẽ là từ khi Nguyên bỏ tao một mình giữa sân bay, rẽ đi hướng khác với tao.
- Sao mày không nói với Nguyên hả Nguyệt?
- Nói gì? – Nguyệt cau mày nhìn Ánh
- Nói mày yêu Nguyên. – Ánh thản nhiên – Nếu mày nói ra thì mọi chuyện có lẽ sẽ khác đi.
- Mày lôi đâu ra cái ý tưởng quái đảm đó vậy? – Nguyệt quay mặt đi hướng khác.
- Đừng có chối. – Ánh kiên quyết – Chỉ với Nguyên mày mới có thể mở lòng mình, mới co thể nói cười, mới tin cậy để dựa dẫm vào.
- Chỉ vì tao đã quen có Nguyên để dựa vào thôi, – Nguyệt lắc đầu – Máy thấy đó, 7 năm qua không có Nguyên tao vẫn sống tốt mà.
- Tốt thật sao? Mày chỉ đang tự lừa dối mình thôi, Nguyệt à.
- Đừng có nói lung tung nữa Ánh à? Nguyên đã có Tiểu My, đừng để Tiểu My nghe thấy. Oan cho tao mà tội cho Nguyên lắm.
- Chính vì mày cứ như vậy nên dù có tình càm với mày Nguyên cũng đâu dám nói – Ánh quát – Mày thích Nguyên nhưng lúc nào cũng vun vào cho Nguyên với người khác, sẵn sàng giúp những cô bạn gái tiếp cận Nguyên? Nguyên phải hiểu sao đây hả?
- Đừng nói nữa. – Nguyệt cắt lời Ánh. – Đã hết giờ nghỉ trưa rồi nè.
- Nếu tao không lên rủ thì mày sẽ làm gì hả Nguyệt? Lại vùi đầu vào mờ giấy tờ và máy tính đúng không?
- Tao biết tự lo cho mình mà Ánh? – Nguyệt thở dài.
- Tự lo cái kiểu một tháng ăn mười bữa rồi vào viện nằm đó hả?
- Càng ngày mày càng giống mẹ tao đó Ánh? – Nguyệt khúc khích.
Ánh thở dài. 7 năm trước, khi Ánh qua tới nơi chỉ thấy Nguyệt một mình. Hỏi thế nào Nguyệt cũng không nói chuyện gì đã xảy ra. Một mình Nguyệt làm tất cả, nhìn thì có vẻ như Nguyệt rất mạnh mẽ tự tin nhưng Ánh biết Nguyệt đã mất đi chỗ dựa.
Nguyên phải là một tên ngốc mới không nhìn ra Nguyệt thích hắn. Có ai ngoài hắn mà Nguyệt tháo gở bức tường băng nó tự dựng lên đâu. Cũng có ai ngoài hắn nhận được nụ cười chân thật nhất của Nguyệt đâu, cũng chẳng có ai để cho Nguyệt tin cậy dựa vào ngoài hắn đâu.
Ánh đã từng nghĩ, hai người chỉ giận nhau vậy thôi, rồi sẽ làm hòa nhanh thôi. Vậy mà đã bảy năm trôi qua. Bảy năm, thời gian đã làm hai người thành xa lạ rồi ư?

Dắt xe vào cổng công ty, Nguyệt vui bẻ chào người bảo vệ:
- Chào anh.
Anh bảo vệ vui vẻ nhìn Nguyệt:
- Ủa? Cô Nguyệt, sao cô đi làm sớm quá vậy?
Nguyệt cười nhẹ không nói, đi thẳng thẳng xuống bãi đỗ xe.
Tuần trước, cả bốn vị phụ huynh cùng vợ chồng Minh đã ra Đà nẴng để xem xét dự án nào đó mà công ty chuẩn bị đầu tư, luôn tiện ghé về quê ngoại của Nguyệt, nơi mà từ ngày lấy chồng, hai mẹ rất ít có cơ hội quay về đó. Được mấy hôm thì chị Na cũng bận trông con trong bệnh viện nên không qua nhà được. Thế là chỉ còn mình Nguyệt cùng Nguyên và Tiểu My ở nhà. Vậy cũng chẳng khác gì chỉ có mình Nguyệt ở nhà. Nguyên và Tiểu My có không gian riêng của họ, Nguyệt cũng có không gian riêng của mình. Tuy sống chung nhà nhưng Nguyên và Nguyệt chẳng khác gì người dưng. Kể ra cũng thật nực cười.
Mỗi sáng thức dậy theo thói quen của mình, Nguyệt đều bước đến khung cửa sổ định mở ra chào đón không khí của một ngày mới. Nhưng vừa chạm vào chốt cửa, Nguyệt đã rụt tay lại. Nếu là ngày trước, khi cánh cửa mở ra sẽ là gương mặt tươi cười của Nguyên. Những ngày ấy, nói không sai rằng, người đầu tiên Nguyệt gặp khi thức dậy là Nguyên mà người cuối cùng Nguyệt thấy khi chuẩn bị lên giường cũng vẫn là Nguyên. Nhưng bây giờ, cánh cửa mở ra sẽ là gì đây? Một khung cửa đóng im lìm, không có nụ cười đó nữa. Vậy thì mở ra để làm gì?
Đã ba tháng trôi qua, kể từ ngày Nguyên và Nguyệt làm chung với nhau. Vẫn như ngày xưa ấy, Nguyên và Nguyệt hiểu nhau đến từng suy nghĩ, từng ý tưởng, chưa cần đối phương nói ra mình đã thấu hiểu. Nhiều lúc, Nguyên tạo cho Nguyệt cảm giác vẫn như ngày xưa, nhưng chỉ khi kết thúc giờ làm việc, khi nhìn nét mặt lạnh lùng của Nguyên, Nguyệt mới bừng tỉnh.
Lúc đó, Nguyệt mới giật mình nhận ra, dù đã 7 năm trôi qua, Nguyệt vẫn còn thói quen tin tưởng Nguyên như ngày nào. Nguyệt đã từng tin rằng, Nguyệt không còn dựa vào Nguyên, Nguyệt có thể tự mình đứng vững. Nhưng không phải, Nguyệt vẫn luôn cần, vẫn mong có Nguyên để dựa như ngày nào. Nguyệt thật sự rất ganh tỵ với Tiểu My. Chỉ cần có một chỗ vướng mắc, Tiểu My có thể thản nhiên tìm Nguyên. Nguyệt không thể làm như vậy, cũng không có cách làm như vậy.
Ánh nói không sai. Nguyệt yêu Nguyên, yêu từ những ngày còn ngây dại. Tình cảm của Nguyệt với Nguyên phát triển từng bước để đến khi Nguyệt nhận ra thì nó đã quá vững chắc quá sâu nặng đến chính bản thân Nguyệt cũng không biết mình phải làm sao với những tình cảm đó. Lúc đầu Nguyệt cũng e ngại đó không phải là tình yêu, Nguyệt sợ hai đứa đã có quá nhiều tình cảm nhiều kỷ niện khiến cho Nguyệt hiểu lầm. Nhưng khi Nguyệt biết mình ghen, biết mình ganh tỵ với những cô bạn gái của Nguyên thì Nguyệt biết chắc mình yêu Nguyên. Nguyệt biết quanh Nguyên có rất nhiều những người con gái khác, đâu phải Nguyệt không ganh tỵ nhưng Nguyệt cũng biết Nguyên không dành nhiều tình cảm và sự quan tâm cho họ như với Nguyệt, trong lòng Nguyên, Nguyệt luôn là ưu tiên số một. Đâu phải Nguyệt vui vẻ gì khi phải làm bà mai gán ghép Nguyên cho những người con gái đó, nhưng đó là cách để Nguyệt thử xem với Nguyên, Nguyệt là như thế nào? Nhưng Nguyên không thể hiện gì nhiều, Nguyên với Nguyệt vẫn ân cần vẫn chu đáo như những ngày xưa đó làm Nguyệt không dám nói ra. Nguyệt sợ mình sẽ mất Nguyên, mất đi tình cảm bao nhiêu năm của hai đứa. Nguyệt biết mình có đủ kiên nhẫn để chờ đợi, để tới một lúc Nguyệt đủ chín chắn, đủ dũng cảm nói với Nguyên chỉ ba chữ thôi : Nguyệt yêu Nguyên.
Nhưng Nguyên đã không dành cho Nguyệt cơ hội đó, Nguyên đã lựa chọn rời xa Nguyệt. Cảm giác hụt hẫng khi người mình yêu không dành tình cảmcho mình Nguyên nào có biết? ( Biết chứ ạ. Biết rõ nữa là đằng khác ấy ạ. Hai anh chị mà chịu nói rõ với nhau thì làm gì có mấy chuyện này, haizzz). Cái cảm giác hụt hẫng khi người mình tin sẽ luôn ở cạnh mình đột nhiên biến mất nó như thế nào, Nguyên cũng không biết. Cái cảm giác mình vội vàng chạy lại chỉ để níu chút hy vọng rồi thấy cạnh người đó là một người con gái khác, đau đớn đến độ nào, Nguyên cũng không biết. Rồi cảm giác phải một thân một mình nơ xứ người, cô dơn lạc lõng, Nguyên cũng không cảm nhận được, những lúc đó, Nguyệt oán Nguyên, Nguyệt giận Nguyên, Nguyệt gọi Nguyên, Nguyệt tìm kiếm Nguyên, Nguyên có biết không? Không. Nguyên không biết, vì bên Nguyên đã có những người con gái khác, không phải Nguyệt. Nguyên không cần Nguyệt, cái suy nghĩ đó dội vào tim Nguyệt đau đớn đến mức Nguyệt không thể nào chịu đựng được, muốn moi trái tim mình ra mà xóa đi tất cả bóng hình Nguyên. Nguyệt đã chờ trong vô vọng, chờ một lúc nào đó, Nguyên sẽ chợt nhớ mà gọi điện sang tìm Nguyệt. Chỉ cần có giờ phút đó, Nguyệt sẽ quên tất cả những gì đã xảy ra, sẽ vứt bỏ tất cả để chạy sang Úc với Nguyên, chỉ để ở cạnh Nguyên như ngày xưa, như một người bạn bình thường, chấp nhận chôn sâu tất cả tình cảm của mình, chấp nhận là cái bóng phía sau của Nguyên khi bên Nguyên đã có người con gái khác. Nhưng Nguyên đã quên Nguyệt luôn rồi, quên thật sự.
Nguyên không gọi cho Nguyệt, không một lần hỏi thăm tin tức về Nguyệt, thậm chí Nguyên cũng không về nhà chỉ vì không muốn gặp Nguyệt. Nguyệt đã tự hỏi mình không biết bao nhiêu lần mình đã làm gì để Nguyên đối xử với Nguyệt tàn nhẫn như vậy? Mãi mãi Nguyệt không có câu trả lời cho mình.
Ba mẹ đã từng trách Nguyệt, tại sao tốt nghiệp rồi mà Nguyệt không về nhà. Đâu phải Nguyệt khôn gmuốn về. Đây là nơi Nguyệt đã sinh ra lớn lên. Đây là nơi có ba mẹ, có gia đình va có cả những kỷ niệm với Nguyên, những kỷ niệm Nguyệt đã chôn sâu tận đáy lòng. Nguyệt muốn về lắm chứ. Nhưng Nguyệt về thì Nguyên phải làm sao đây? Nếu Nguyệt về rồi Nguyên quyết định không về nữa thì Nguyệt phải làm sao đây? Ba mẹ mong chờ Nguyên mỏi mòn, Khánh ra vào đều hỏi anh hai, cả cơ nghiệp của gia đình đang chờ Nguyên tiếp quản, Nguyên nhất định phải quay về. Nguyệt không thể là nguyên nhâ
n khiến Nguyên không thể quay về được. Nguyệt sẽ chỉ ở lại xứ lạ đó cho đến khi Nguyên quay về thôi, Nguyên về thì Nguyệt cũng về. Nếu Nguyên không muốn thấy Nguyệt cũng được, Nguyệt sẽ ra ngoài sống.
Nhưng rồi Tony đã ép Nguyệt phải về nước. Với Nguyệt, Tony từ người anh trai đánh tin cậy đã trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng. Lúc Tony cho Nguyệt dùng thuốc, lúc Tony chuẩn bị hại dời Nguyệt, chút lý trí còn xót lại của Nguyệt đã gào khóc, đã gọi Nguyên biết bao nhiêu lần. Nguyệt trông chờ, Nguyên sẽ xuất hiện sẽ cứu Nguyệt, sẽ vỗ vể an ủi Nguyệt. Nhưng Nguyệt chỉ có một mình, Nguyên không xuất hiện. Với Nguyên có lẽ Nguyệt đã là kẻ xa lạ. Nhưng Nguyên ơi, Nguyệt cần Nguyên đến cuối cuộc đời, Nguyên có hiểu điều đó không?
Theo thầy về nước, Nguyệt biết mình sẽ an toàn nhưng Nguyên thì sao? Có khi nào Nguyên cũng đang có ý dịnh về nước không? Có khi nào mình sẽ lại làm Nguyên thay đổi ý định không?
Chỉ một tháng sau, Nguyên báo tin về nước. Nguyệt đã khóc trong vui mừng và đau khổ. Nguyệt sắp được gặp lại Nguyên. Thì ra với Nguyên, Nguyệt không quan trọng như mình vẫn nghĩ, Nguyệt không có chút ảnh hưởng nào đối với quyết định của Nguyên hết. ( [size=85][color=#FFFF00] sao thương chị quá vậy?
Ngày Nguyên về, Nguyệt nôn nao đến không ngủ được. Chỉ cần tưởng tượng, Nguyên sẽ thế nào sau 7 năm không gặp, hai đứa sẽ nói gì với nhau. Rồi mọi chuyện sẽ được xếp lại, để hai đứa lại như ngày xưa là Nguyệt lại hồi hộp đếm từng giờ, từng phút thậm chí là từng giây cho đến giờ Nguyên về.
Nguyệt đã xin nghĩ cả một buổi làm việc khiền thầy Peter kinh ngạc nhìn mình. Nguyệt chạy ra sân bay, lại tiếp tục đếm từ giờ, từng phút từng giây. Nguyệt trốn sau một cây cột, chờ Nguyên nhận ra Nguyệt, sẽ bước đến, cười với Nguyệt, và ôm Nguyệt những cái ôm như ngày xưa.
Nhưng Nguyên đã không nhận ra. Nguyệt chết lặng khi thấy bên Nguyên là một người con gái xinh đẹp, nhu mì. Không phải Nguyệt, cái đứa xấu như Chung Vô Diệm như Nguyên thường nói, cái đứa đến sư tử Hà Đông cũng vái dài.
Nguyệt đã đau đớn đến độ, cả ngày hôm đó, Nguyệt không làm được bất cứ chuyện gì cho ra hồn. Vậy mà, Nguyệt đã phải ngồi chung bàn với Nguyên, đối diện với vẻ lạnh lùng của Nguyên, nhìn Nguyên chăm sóc cho người con gái đó, nghe Nguyên bắt Khánh thay dổi cách gọi. Đau lắm, đau đến mức Nguyệt muốn tung hê tất cả rồi muốn ra sao thì ra. Nhưng Nguyệt không thể, Nguyệt chỉ có thể câm lặng rồi lặng lẽ cắn gối trong đêm khuya khóc một mình.
Thầy Peter từng nói, chiếc chìa khóa để mở cửa trái tim Nguyệt đang ở đây. Thầy nói đúng, chiếc chìa khóa đó đang ở đây, nhưng nó không mở cửa trái tim Nguyệt để yêu thương, mà để chém nát trái tim Nguyệt rồi lạnh lùng đóng lại. Ngày ngày, từ những vết thương đó. Máu vẫn rỉ ra từng chút từng chút mà Nguyệt không thể cũng không có cách để chữa lành.
Nguyệt cũng biết ngoài Nguyên ra, Nguyệt sẽ không thể yêu ai được nữa. Nguyên là tất cả tuổi thơ, tình cảm và những kỷ niệm đáng trân trọng nhất của Nguyệt. Không một người nào có thể thay thế Nguyên trong trái tin Nguyệt cả. Nguyệt đã lựa chọn cho mình một cuộc đời dơn độc, rồi một lúc nào đó, Nguyệt sẽ lên chùa. Hy vọng những câu kinh lời kệ sẽ làm tâm hồn Nguyệt tĩnh lặng và quên đi trái tim đã bị tổn thương này.
Nhìn lại đồng hồ, chỉ còn vài phút nữa là đến giờ làm việc, Nguyệt liền rời vườn hoa đi về phía thang máy.
Bước ra khỏi thang máy, Nguyệt rảo bước về phái phòng làm việc của mình và Nguyên. Chung 1 không gian nhưng hai người như ở hai thế giới khác nhau càng làm Nguyệt thêm đau.
Mở cửa phòng, Nguyệt sựng người lai khi thấy trong phòng, Nguyên và Tiểu My đang hôn nhau. Hai người quấn siết lấy nhau trong vòng tay nồng nàn, trong nụ hôn cuồng nhiệt làm Nguyệt không thể nào chịu nổi. Cố giữ tay không run rẩy, Nguyệt đóng cửa thật nhẹ nhàng rồi chạy bổ ra thanh bộ. ở đó, chỉ nơi dó, mới có đủ không gian riêng tư chi Nguyệt có thể khóc thỏa thê mà không ai hay biết.
***
*****
Nguyệt nhấp một ngụm rượu trong ly của mình rồi đi về một góc khuất. Hôm nay là ngày kỷ niệm 27 năm thành lập công ty của cả hai gia đình đồng thời cũng công bố tin sát nhập hai công ty và trao quyền lãnh đạo công ty cho Minh. Một bữa tiệc mà Nguyệt không thể nào tránh mặt.
Nhìn người ta, ai cũng đi có đôi có cặp mà Nguyệt thấy buồn cho chính bản thân mình. Luôn luôn là vậy, Nguyệt đứng trong một góc khuất, nép mình quan sát chung quanh, nhìn người ta nói cười hạnh phúc còn mình nhớ về những ngày tháng thật xa xôi năm nào.
Ngày ấy, trong những bữa tiệc như thế này, Nguyệt luôn có Nguyên bên cạnh, hai đứa bày đủ trò quậy phá khiến cho bốn vị phụ huynh nổi tiếng rộng lượng cũng phải tức điên lên.
Nguyệt khẽ bật cười rồi nụ cười lịm tắt trên bờ môi. Giờ đây chỉ còn mình đứng đây với nỗi buồn còn Nguyên đang nói cười vui vẻ với người con gái Nguyên đã lựa chọn cho mình.
- Sao đứng một mình buồn vậy em, có cần anh nói chuyện cho vui không?
- Để tôi một mình – Nguyệt lạnh giọng
- Làm gì dữ vậy em? – người đàn ông cợt nhả. – thấy người ta có đôi có cặp không buồn hả?
Nguyệt chợt nắm tay hắn ta, quặt mạnh ra sau lưng:
- Tôi nói đi, có nghe rõ chưa?
Người đàn ông nhăn mặt vì đau, gật đầu. Nguyệt đẩy mạnh hắn ta ra rồi khẽ phủi tay.
- Vẫn dùng phương cách cũ hả? – Ánh bước lại gần Nguyệt bật cười.
- Thì còn cách nào hữu hiệu hơn đâu. – Nguyệt nhún vai. – Anh Toàn đâu?
- Gặp đám bạn làm ăn nên đi chung với họ rồi.
Hai người đứng cạnh nhau cùng dõi mắt nhìn Nguyên đang đứng cùng Tiểu My.
- Mày chấp nhận để mất Nguyên như vậy sao? – Ánh khẽ khàng.
- Đã có bao giờ đâu mà mất. – Nguyệt cười buồn.
- Mày chưa từng thử dành sao biết là không có?
- Tao chưa từng có cơ hội nói gì đến dành hay giật, – Nguyệt cười buồn.
Ánh khẽ thở ra, Ánh tuy mang tiếng là nói nhiều nhưng chưa bao giờ Ánh hơn được Nguyệt về cái khoản ăn nói. Nguyệt luôn có cách làm Ánh tịt ngòi.
Nguyệt nhìn người đàn ông đang đi đến chỗ mình.
- Anh Toàn tìm mày kìa. Ra với ảnh đi, đừng phá không gian riêng của tao.
- Mày đuổi tao đó hả?
- Ừ. Đuổi đó, đi đi. – Nguyệt xua tay.
Ánh khẽ trề môi rồi đi về phía Toàn. Nguyệt nhìn theo cười khẽ rồi quay gót bước ra cửa.
- Minh, chị về trước nha.
- Chị sao vậy? – Minh lo lắng.
- Chị mệt quá, nói lại với ba mẹ giùm chị nha.
- Có cần em đưa chị về không?
- Đùa hả? Nhân vật chính sao vắng mặt được. – Nguyệt cười – Yên tâm, chị tự về được. Chị không yêu đuối như con gái nhà lành cần người bào vệ đâu.
Nói rồi, Nguyệt đi luôn không để Minh kì kèo thêm nữa.
Đi xuống nhà để xe, Nguyệt dừng lại khi nghe tiếng chân đi theo mình.
- Anh muốn gì đây? – Nguyệt cau mày nhìn người con trai lúc nãy bị mình đuổi đi.
- Lúc nãy giữa nhiều người, anh không muốn cô em mất mặt nhưng bậy giờ thì phải cho cô em một bài học chứ? Sao không yên phận liễu yếu đào tơ mà lại học đòi vũ lực làm gì hả cô em xinh đẹp.
Nguyệt thản nhiên tháo đôi dày cao gót ném qua một bên.
- Thật tốt, chị mày đây cũng đang muốn thư giãn gân cốt đây. – Nguyệt nói.
- Phải cho cô em một bài học nhớ đời mới được. – hắn cười đểu rồi lao vào Nguyệt như vũ bảo.
Nguyệt bình thản đỡ đòn của hắn. Cũng may bộ váy tối nay Nguyệt chọn cũng khá thoải mái, nếu không cũng có chút khó khăn rồi.
Chỉ sau chục đòn, người đàn ông đã nằm sóng xoài trên nền đất. Nguyệt nhìn hắn:
- Tưởng có gì, hóa ra thùng rỗng kêu to. Lần sai thì tránh chị ra nhà em trai, cỡ em luyện thêm chục năm rồi hẳn tìm chị thách đấu nha.
Nguyệt nhặt lấy đôi giày cao gót rồi đi về phía xe của mình.
Tên đó cũng thật xui xẻo, Nguyệt đang bực mình muốn tìm chỗ trút giận thì hắn đâm đầu vào nên lãnh đủ, chứ bình thường, Nguyệt đâu ra tay nặng như vậy.

Khánh sững người khi nghe tin Nguyên vừa thông báo, Minh vội nhìn qua Nguyệt rồi đi theo Khánh.
Nguyệt chỉ biết ngồi yên, nắm chặt hai bàn tay chặt đến mức móng tay đâm vào thịt đến chảy máu, cố ngăn trái tim đang gào khóc, cố ngăn những giọt nước mắt đang chực tuôn rơi, cố giữ mình không bỏ chạy về phòng như Khánh, cố giữ gương mặt mình bình thản như đang nghe chuyện của người dưng chứ không phải chuyện của Nguyên.
Bà Dương và bà Ngân Mỹ khẽ nắm lấy tay Nguyệt. Nguyệt đau đớn tự hỏi, tại sao ai cũng co thể nhìn ra Nguyệt yêu Nguyên mà chỉ Nguyên không thể.
- Trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng mà. Là chuyện vui sao không ai nói gì vậy? – Ông Tùng lên tiếng phá vỡ không khí căng thẳng – Chúc mừng mi nha thằng bạn già, sắp có dâu rồi. Chúc mừng con nha Nguyên. Mới ngày nào còn khóc oe oe giờ đã sắp lấy vợ.
- Cám ơn ba. – Nguyên khẽ nói.
- Con định khi nào thì tổ chức.
- Cuối tháng này, ba Tiểu My sẽ về nước. Tụi con định khi đó làm lễ đính hôn rồi sau đó một tháng là cưới luôn. ( đồ tàn nhẫn. Sao anh nở bò chị Nguyệt đi lấy vợ vậy? Không chịu đâu)
- Tùy con thôi. Con lớn rồi, tự quyết định chuyện của mình được rồi. Ba mẹ không có ý kiến gì đâu. – Ông Vũ quay sang Tiểu My – Chào mừng con gia nhập vào gia đình chúng ta.
- Con cám ơn bác ạ. – Tiểu My thẹn thùng.
- Còn bác gì nữa gọi ba mẹ được rồi – Ông tùng nói.
Tiểu My thẹn đỏ mặt ma không biết đang chết lặng cả cõi lòng. Nguyệt cũng đang luôn mong mình gọi ba mẹ với ý nghĩa như thế, không phải như một đứa con nuôi. Nhưng bây giờ, Nguyệt mãi chỉ là con nuôi của ba mẹ, còn con dâu, vị trí đó Nguyên đã dành cho Tiểu My.
- Nguyệt không thể chúc mừng tôi một câu hay sao?
Nguyệt rất muốn đứng dậy, quát thẳng vào mặt Nguyên: ” Đồ tàn nhẫn” rồi bỏ đi. Nhưng Nguyệt không thể làm như vậy. Nguyệt biết hai người ba, hai người mẹ đang cùng chung nỗi đau với mình. Nguyệt không thể chỉ biết đến nỗi đau của riêng mình như vậy? Nguyệt cũng không muốn phá hạnh phúc của Nguyên và Tiểu My. Đám cưới là chuyện đáng chúc mừng mà.
- Chúc mừng anh. Tôi chân thành chúc hai người hạnh phúc.
- Cám ơn Nguyệt. Hy vọng Nguyệt sẽ sớm báo tin vui cho cả nhà.
- Có thể.
Nguyệt ngồi một mình trên chiếc xích đu trong đem khuya tĩnh lặng. Đã hai giờ trôi qua, kể từ lúc Nguyên thông báo tin Nguyên sắp lấy vợ, sau phút choáng váng, cả nhà đang vội vã bàn luận những thứ cần chuẩn bị cho đám cưới khá gấp gáp này. Nguyệt không thể ngồi nổi trong khôn gkhí ấy nên trốn ra đây
- Không lạnh hả co
n gái? – Ông Tùng khẽ hỏi.
Nguyệt giật mình rồi nhìn ba mình:
- Dạ. Không. Thế này thì có thấm tháp gì với mùa đông ở bên đó hả ba. – Nguyệt lắc đầu, cũng không thấm tháp gì so với giá lạnh trong trái tim mình – Mọi việc xong hết rồi hả ba.
Ông Tùng ngồi xuống cạnh Nguyệt, kéo con gái vào vòng tay mình, khẽ khàng.
- Khóc đi con. Đừng cố nén làm gì.
Bờ vai Nguyệt run lên bần bật, những tiếng nấc nghẹn vẳng trong đêm khuya khiến người cha có cảm giác như mình đang bị cắt từng khúc ruột.
- Ba xin lỗi. – Ông Tùng nói trong nỗi đau – Đáng ra ba đừng đam mê công việc. Đáng ra ba đừng để hai đứa thân thiết như vậy, đáng ra ba phải tìm mọi cách giữ Nguyên cho con.
- Không. Là tại con và Nguyên không duyên phận. – Nguyệt nấc nhẹ
- Chúng ta chuyển nhà nha con. Sống chung nhà thế này…
- Đừng làm vậy ba ơi. Cho con khóc một lần thôi, con hứa, con sẽ không khóc nữa đâu. Từ hôm nay con sẽ quên Nguyên. Chỉ một lần này thôi.
Tiếng nấc nghẹn ngào của Nguyệt làm ông Tùng càng thêm đau đớn. Sau lưng ông, bà Dương che miệng ngăn tiếng khóc. ở một góc khác, bà Ngân Mỹ vùi mặt vào vai chồng cố không cho tiếng khóc vang lên. Còn trong ngôi nhà, Khánh khóc đến lịm người trong tay Minh. Cũng ở một khung cửa số khuất hẳn tầm nhìn của mọi người một làn khói trắng lãng đãng bay lên.
Chỉ có Tiểu My đang hạnh phúc, vui vẻ chìm vào giấc ngủ với giấc mơ cô dâu của riêng mình.
***
*****
Đang đi cùng Tiểu My, Nguyên chợt nhìn thấy Nguyệt đang đi ngược chiều với mình. Nguyên cau mày nhìn đồng hồ. Giờ này rồi mà Nguyệt còn chưa chịu đi ăn hay sao?
- Chào Tổng giám đốc. Chào Tiểu My. – Nguyệt nhìn hai người khẽ khàng. Lời chào chỉ mang tính xã giao thông thường, không có chút tình cảm.
Tiểu My cố tính ôm cánh tay Nguyên, vui vẻ:
- Chào chị Nguyệt. Chị không đi ăn trưa à?
Nguyệt nhìn vẻ mặt cau có của Nguyên, rồi nói nhẹ:
- Lát nữa tôi mới ăn. Hai chuẩn bị cho lễ đính hôn tới đâu rồi.
Tiểu My cười hạnh phúc, ngả đầu lên vai Nguyên, cố ý cho Nguyệt thấy sự thân thiết của hai người:
- Cũng gần xong rồi, chị Nguyệt. – Tiểu My cười rồi nhìn Nguyệt – Thật lá, chúng ta dù gì cũng ở chung nhà, vậy mà chẳng mấy khi gặp chị Nguyệt hết.
Nguyệt khẽ nhún vai, lắc đầu:
- Vì tôi có nhiều việc quá mà.
- Anh đó nha, – Tiểu My quay qua Nguyên, giọng trách cứ – Anh ỷ mình có trợ lý tài ba rồi phó mặc cho chị Nguyệt hết vậy hà.
Nguyệt mím môi im lặng. Không phải Nguyệt giúp họ có nhiều thời gian bên nhau và chuẩn bị cho cái đám cưới của họ sao?
Nguyên lặng lẽ quan sát Nguyệt thật kỹ rồi gạt tay Tiểu My ra, bế Nguyệt lên ( í. Làm gì kỳ vậy anh Nguyên)
- Anh làm gì vậy? – cả Tiểu My và Nguyệt cùng la lên.
Nguyên lầm lì bế Nguyệt về phòng làm việc của mình, mở cửa căn phòng nhỏ phía trong, Nguyên đặt Nguyệt xuống giường. Giật mạnh ngăn tủ, Nguyên lấy ra một lô lốc các vỉ thuốc rồi lựa ra ba bốn viên thuốc.
- Uống đi. – Nguyên đưa cho Nguyệt ly nước cùng mấy viên thuốc.
- Tôi không sao cả. – Nguyệt lạnh lùng đẩy tay Nguyên đi định đứag dậy.
Nguyên giữ Nguyệt lại:
- Đến bao giờ Nguyệt mới biết tự lo cho sức khỏe của mình chứ?
Nguyệt đau đớn nhìn Nguyên:
- Tôi đã tự lo cho mình 7 năm nay rồi Nguyên à? Nguyên thấy đó, tôi vẫn sống, vẫn khỏe mạnh, chưa có chết mà. Nguyên không cần quan tâm tới tôi nữa đâu.
Nguyên đầy mấy viên thuốc vào tay Nguyệt:
- Uống đi.
- Tôi đã nói là tôi không cần. – Nguyệt quát lên.
Nguyên như không nghe thấy Nguyệt quát, chỉ trầm giọng.
- Tôi nói là uống thuốc đi.
Giọng nói Nguyên mang đầy tính đe dọa ép buộc. Nguyệt thở dài:
- Tôi không thể. Tôi còn rất nhiều công việc.
Nguyên mím môi. Sự thành công trong công việc của Nguyệt, ngoài tài năng trời cho còn do Nguyệt bất chấp sức khỏe của bản thân như thế này đây.
- Uống đi. – Nguyên quát làm Tiểu My giật nảy mình – Đừng buộc tôi phải ép Nguyệt.
Nguyệt đành cầm lấy ly nước rồi nuốt mấy viên thuốc. Nguyệt nhìn Nguyên, khẽ nói:
- Chúng ta đã không còn như ngày xưa nữa rồi Nguyên à.
Nguyên lẳng lặng lấy ra từ trong hộc bàn bông băng thuốc đỏ, nắm lấy cánh tay trái của Nguyệt. Trên cánh tay Nguyệt, có một vết cắt khá dài, rướm máu.
Tiểu My lặng lẽ đi theo Nguyên khi Nguyên đưa Nguyệt vào phòng, căn phòng mà đến Tiểu My anh cũng không cho Tiểu My bước chân vào. Mím môi, quan sát Nguyên tỉ mẩn sát trùng vết thương cho Nguyệt. Tiểu My nghe trong lòng ấm ức vô cùng. Chưa bao giờ anh để ý đến Tiểu My như vậy. Dù cho Tiểu My có đau ở đâu, anh cũng không biết. Đến khi Tiểu My than vãn thì anh chỉ thờ ơ quan tâm. Không như chị ta, anh…
Nguyệt dưới tác dụng của thuốc ngủ, trong lơ mơ do tác dụng của thuốc cũng như cơn sốt tác động, Nguyệt nhìn Nguyên, khẽ khàng:
Suốt 7 năm qua, đã rất nhiều lần, Nguyệt cần Nguyên ở cạnh Nguyệt, nhưng Nguyên đã ở đâu hả Nguyên?
Nguyên giật mình nhìn Nguyệt nhưng Nguyệt đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Đặt Nguyệt nằm xuống giường, Nguyên kéo chăn đắp cho Nguyệt rồi quay qua ra dấu cho Tiểu My ra ngoài.
Tiểu My nhìn Nguyên khẽ khàng khép cửa lại như không muốn bất cứ tiếng ồn nào ảnh hưởng đến Nguyệt, Tiểu My mím môi:
- Chúng ta đi được chưa anh?
- Em đi ăn một mình đi.
- Tại sao chứ? – Tiểu My cố bình tĩnh hỏi Nguyên.
- Anh bận việc rồi. Em cứ đi đi. – Nguyên nói rồi bước lại bàn làm việc của Nguyệt.
- Việc của chị Nguyệt thì ngày mai chị ấy làm. – Tiểu My nói gay gắt – Tại sao anh phải làm giùm chị ấy.
Nguyên không nói, ngồi vào bàn, mở máy tính của Nguyệt lên. Anh thoáng khựng lại khi nhìn thấy tấm ảnh hai đứa chụp chung ngày tốt nghiệp cấp ba. Ngày đó, nụ cười của hai đứa lúc nào cũng rạng rỡ. Nụ cười ư? Từ ngày gặp lại, Nguyên đã thực sự nhìn thấy Nguyệt cười chưa? Khôn gphải Nguyệt không cười nhưng những nụ cườ với đối tác chỉ mang tính chất công việc, với gia đình mang tình thân nhưng phản phất nỗi buồn. Cười mà buồn ư? Vậy có thực sự là cười. Điều gì đã khiến Nguyệt mất đi nụ cười của mình vậy?
Tiểu My thấy Nguyên không hề chú ý đến mình lền ấm ức bỏ đi. Trước khi ra khỏi phòng, Tiểu My còn quay lại nhìn Nguyên nhưng thấy Nguyên đanh ở trong một thế giới nào đó không có Tiểu My, cô ta giận dữ đóng sầm cửa lại.
Nguyên nhìn theo Tiểu My, chỉ nhún vai. Nguyên quen rồi, Tiểu My hay giận nhưng rồi cũng chính Tiểu My làm hòa trước với Nguyên.
Nguyên mở cửa nhìn vào thấy Nguyệt vẫn ngủ say liền yên tâm đóng cửa lại và bước ra ngoài, tập trung vào công việc.
Nguyệt đang tập trung vào cuốn sách cuối cùng trong bộ truyện yêu thích của mình thì thấy Tiểu My đang đúng trước mặt mình.
- Chào chị. – Tiểu My khẽ nói.
- Chào Tiểu My. Cô không ngủ trưa à?
Tiểu My không trả lời Nguyệt mà ngồi xuống ghế đá nhìn Nguyệt.
- Khi lần đầu tiên đến đây tôi đã rất thích góc này. Tôi nghĩ rằng nếu được ngồi ở đây mà ngủ trong làn gió hiu hiu chắc sẽ rất thích. Nhưng tôi chưa một lần dám thử, tôi cứ có cảm giác đây là không gian riêng của chị vậy.

Nguyệt mím môi im lặng, không lẽ đến chốn trú thân riêng tư của Nguyệt, Tiểu My cũng muốn xâm phạm vào hay sao? Nguyệt cũng rất yêu thích khu bờ hồ ấy, nhưng Nguyệt đã không còn đến nơi đó để cho Nguyên và Tiểu My thoải mái. Vậy mà,…
Tiểu My nhìn Nguyệt:
- Tôi có thể hay không?
Nguyệt cố giấu cảm xúc vào lòng, đưa ra nét mặt dửng dưng và giọng nói không chút âm sắc:
- Tùy Tiểu My thôi. Đây là khuôn viên chung của gia đình mà.
- Không sai. Đây là khuôn viên chung của gia đình. Nhưng đây là khuôn viên gia đình chị hay gia đình chúng tôi?
Nguyệt trố mắt nhìn Tiểu My:
- Có sự phân biệt ấy nữa sao?
- Có chứ? Dù cho hai nhà thân đến cỡ nào cũng cần có sự rõ ràng. Cũng như anh Nguyên vậy? Anh ấy chỉ có thể là của riêng tôi thôi.
Nguyệt nhìn Tiểu My, cười khan:
- Tiểu My đang có ý gì đây?
- Chị là người thông minh, chị hiểu mà.
- Tôi thấy hình như cô không tin tưởng vào Nguyên thì phải.
- Tôi tin anh ấy, nhưng tôi không tin chị. Tôi cứ có cảm giác chị đang cố lôi kéo anh ấy vào thế giới của chị.
- Cô lầm rồi. Tôi không có chút ý niệm nào với Nguyên cả. Nếu cô sợ thì nói với Nguyên, đừng quan tân tới chuyện của tôi nữa. Tôi thật sự rất ghét điều đó.
Nguyệt nói rồi cầm sách đi vào nhà. Chẳng lẽ, không còn nơi nào của Nguyệt mà Tiểu My có thể để cho Nguyệt yên hay không?

Nguyệt đứng dựa lưng vào tường nhìn Nguyên đeo chiếc nhẫn đính hôn vào tay Tiểu My trong tiếng vỗ tay và lời chúc tụng của mọi người.
Ánh lặng lẽ nhìn Nguyệt rồi nhìn Nguyên, khẽ hỏi:
- Cảm giác thế nào?
Nguyệt không rời mắt khỏi khuôn mặt Nguyên:
- Đau. Tao đau đến chết đi được nhưng trong lòng lại có chút gì đó nhẹ nhõm hẳn đi. Coi như Nguyên đã yên ổn, coi như những tia hy vọng tao cố bám víu đã phụt tắt. Tao có thể từ bỏ tình cảm này được rồi.
- Từ bỏ được thật sao? – Ánh nhẹ nhàng – Tao biết từ năm 15, mày đã yêu Nguyên. Bây giờ mày đã 26, gần 12 năm tình cảm chưa kể mày và Nguyên đã lớn lên cùng nhau từ nhỏ. Thật có thể từ bỏ sao?
- Không thì tao có thể làm gi? – Nguyệt nói với giọng bình thản nhưng nhuốm chút đau đớn.
- Mày có thể một lần nói với Nguyên mà. Không lẽ mày chấp nhận câm lặng cả dời này ư? Nói với Nguyên một lần đi. Lấy nhau rồi còn bỏ được huống hồ chi là đính hôn.
- Để được gì chứ? Nguyên lạnh lùng với tao đã đủ làm tao chết đi sống lại rồi. Nếu còn bị Nguyên từ chối rồi chế nhạo thì tao sẽ không thể sống nổi nữa đâu. – Nguyệt cười khan đầy cay đắng.
Ánh im lặng không nói gì nữa. Nguyên và Nguyệt còn sống chung nhà, ra vào còn đụng mặt nhau chưa kể đến công việc của hai người, Nguyệt không phải không có lý khi không dám nói với Nguyên. Có lẽ với Nguyệt, còn được ở cạnh Nguyên đã là hạnh phúc.
- Tao đã nộp đơn xin nghỉ việc rồi. – Nguyệt khẽ nói. – chỉ 6 tháng nữa thôi, tao se đẩy Nguyên ra khỏi cuộc sống của tao, hoàn toàn như suốt 7 năm qua.
Ánh kinh hoàng nhìn Nguyệt, giọng không giấu vẻ hoảng hốt.
- Mày định làm gì hả Nguyệt?
- Tao đã đăng ký đi cùng một đoàn từ thiện của thành phố. Ngày mai, đoàn sẽ xuất phát nhưng đúng 6t sau, đoàn sẽ quay lại thành phố. Khi đó tao sẽ đi cùng đoàn.
- Hai bác cũng chấp nhận quyết định của mày ư?
- Ba mẹ hiểu tao mà. – Nguyệt cười buồn – Tao đành làm đứa con bất hiếu thôi. Tao là đứa quá yêu đuối nên tao không thể sống kiểu này hoài được. Có lúc t
ao nghĩ được ở cạnh Nguyên đã là hạnh phúc, nhưng không phải. Nhìn Tiểu My quân quýt bên Nguyên, tao ganh tỵ rồi những suy nghĩ tao không tin mình sẽ có lại xuất hiện. Tao sợ đến một ngày tao cũng không nhận ra được mình nữa mất.
Ánh lặng lẽ đứng cạnh Nguyệt.
- Mày biết không? Hôm qua, Khánh báo tin nó có thai 4 tháng rồi. Con nhỏ khờ thạt đó, lấy chồng đã ba năm mà còn không biết. Ba mẹ tao vui lắm. Coi như tao trút mọi trách nhiệm lên vai Minh và Khánh vậy.
- Tao không tin với Tiểu My, Nguyên sẽ hạnh phúc. Chỉ khi bên mày, Nguyên mới là Nguyên, cũng như mày chỉ là chính mày khi có Nguyên bên cạnh vậy.
Nguyệt nhìn qua Tiểu My:
- Chuyện đó chúng ta không thể biết được. – Nguyệt nói khẽ – Có lẽ hai người có sự hòa hợp của riêng họ.
- Thời gian sẽ chứng mình. – Ánh khẽ nói – Đừng từ bỏ mọi thứ quá sớm như vậy mà Nguyệt.
Ánh có linh cảm, Nguyệt còn có những dự tính khác cho cuộc đời của nó. Một dự tính mà khi nó đã thực hiện thì mọi việc không còn cách cứu vãn.
- Tao đã suy nghĩ rất kỹ trước khi quyết định Ánh à? – Nguyệt nói kiên quyết.
Khi Nguyệt đã quyết tâm thì dù cả thế giới có ngăn cản thì cũng vậy thôi.
Không, Ánh không chấp nhận như vậy đâu? Ánh phải tìm cách kéo Nguyệt ra. Ánh sẽ làm được.
***
*****
Ba ngày trước đám cưới của Nguyên:
Ông Tùng và Ông Vũ đang ngồi uống trà trong sân vườn thì ông Tùng nói gì đó làm ông Vũ sững sờ đến mức chết lặng tại chỗ.
- Mày vừa nói gì cơ? – ông Vũ đặt ly trà xuống bàn hỏi lại.
- Sau đám cưới của Nguyên, Vợ chồng tao và Nguyên sẽ qua căn nhà nhỏ bên quận ba sống.
- Tại sao chứ? – Ông Vũ hỏi với giọng gay gắt.
- Tao không dành lòng nhìn Nguyệt chết dần chết mòn như vậy? – Ông Tùng cười khổ – Mày muốn con bé chứng kiến Nguyên và Tiểu My hạnh phúc đến khi nào nữa đây. Càng ngày, cô con dâu tương lai của mày càng không e dè ai cả. Trước mặt người lớn, cô ta cũng cứ bám riết không rời. Đã không ít lần, tao lẫn mày đều thấy cô ta và Nguyên tình cảm giữa thanh thiên bạch nhật rồi đó. Con gái tao là người chứ không phải gỗ đá, nó cố tạo cho mình vẻ ngoài cứng rắn nhưng trong lòng nó thì đau đến chết đi được. Đã nhiều lần, Na khóc ngất đưa cho vợ chồng tao gối đẫm nước mắt của Nguyệt. Đêm đêm nó cứ khóc thầm như vậy, tao không biết nó sẽ chống đỡ được đến bao giờ nữa đây?
- Đây cũng là nhà của vợ chồng mày và bé Nguyệt mà. – Ông Vũ nói – Nếu phải ra ngoài sống thì phải là Tiểu My và Nguyên.
- Tao và mày đã sống qua bao nhiêu năm, trải qua bao nhiêu chuyện và cách nhìn người của tao và mày chắc cũng giống nhau. Tiểu My không hiền như những gì cô ta thể hiện ra. Những ngày đầu, cô ta luôn ra vẻ thùy mị dịu dàng nhưng sau này, cô ta ngày càng can thiệp sâu vào cuộc sống của gia đình. Cô ta tự nhiên sai phái cái Na, bắt Khánh làm theo ý mình, thậm chí còn tìm cách thay đổi những thói quen vốn có của gia đình này. Bây giờ cô ta còn chưa là dâu mà đã vậy thì sau này sẽ thế nào đây? Đã có lần tao nghe cô ta bàn với Nguyên đòi lại phần của nó trong công ty mà Minh đang quản lý. Bây giờ Nguyên còn phản đối nhưng khi đã lấy cô ta rồi, thì sẽ ra sao? Không ai đoán biết được. Tao không muốn tình cảm của hai gia đình sứt mẻ.
Ông Vũ im lặng không nói gì.
- Nhưng quan trọng nhất, cô ta đang dần xâm chiếm đến những nơi riêng tư, đến chốn trú thân cuối cùng của Nguyệt trong ngôi nhà này.
- Là sao? – Ông Vũ giật mình.
- Ba ngày trước, Khánh bắt gặp cô ta đang mở cửa phòng của Nguyệt. Cô ta nói rằng cô ta kiếm Nguyệt nhưng giờ đó, Nguyệt đang ở công ty, không lúc nào nó ở nhà lúc đó. Trước đây, không bao giờ Nguyệt phải khóa cửa phòng nhưng bây giờ, khi Nguyệt đi, Khánh phải lấy chìa khóa, khóa lại. Nếu hôm đó, Khánh không bắt gặp, cô ta đã làm gì trong phòng Nguyệt.
- Tao sẽ nói Nguyên dạy dỗ lại con bé này. – Ông Vũ bực bội.
- Sẽ có kết quả sao? – Ông Tùng cay đắng. – Tao nghĩ kỹ rồi. Dọn ra ngoài là tốt nhất. Minh và Khánh vẫn tiếp tục ở lại đây. Tao muốn ngăn cản cái ý định điên rồ của Nguyệt.
- Nó đang nghĩ chuyện gì vậy?
- Mày còn nhớ bà ngoại Nguyệt chứ?
Ông Vũ gật đầu.
- Hôm trước, Dương lên gặp bà, bà nói chủ nhật nào Nguyệt cũng lên đó. Tao sợ nó cũng giống bà, tìm quên trong chốn thanh tu. Tao có thể mất tất cả nhưng Nguyệt thì không? Con gái tao không thể đi vào ngõ cụt ấy được.
Ông Vũ gật đầu trong câm lặng. Ngày Nguyệt khóc đến ngất lịm đi trong tay ba mình khi nghe tin Nguyên lấy vợ, ông đã linh cảm sẽ có ngày này.
Chỉ là ông không nở thôi. Suốt bao nhiêu năm qua, hai nhà đã như một gia đình, chung sống vuivẻ. Nguyệt cũng như con gái ruột của ông, nhìn nó đau đớn, ông cũng như đưt từng khúc ruột. Nếu ra ngoài sống mà tốt cho Nguyệt, thì ông làm sao có thể phản đối chứ? Huống chi thằng bạn già của ông đã quyết định thì … nó chỉ nói với ông vậy thôi, chứ ông nào có thay đổi được chuyện gì?
Gấp chiếc điện thoại của mình lại, Nguyệt chán nản ném nó lên giường, thở dài mệt mỏi. Từ hôm Nguyên đính hôn đến nay, Ánh liên tục tạo ra đủ lý do để Nguyệt đi gặp những người đàn ông mà nó giới thiệu cho Nguyệt. Nhưng Ánh không hiểu, trái tim Minh Thái đã đóng kín lại rồi. Không ai, không bất kỳ người đàn ông nào có thể mở nó ra một lần nữa.
Không biết tại sao, ba mẹ lại biết dự định theo đoàn từ thiện của Nguyệt. Nhưng hai người không có ý kiến phản đối Nguyệt. Thậm chí, ba mẹ còn định đi chung với Nguyệt. Vậy cũng tốt, coi như trước khi lên chùa, Nguyệt còn có cơ hội làm tròn chữ hiếu của mình.
Ngày mai, ngày mốt rồi ngày kia sẽ là đám cưới của Nguyên và Tiểu My. Dù rất đau đớn nhưng Nguyệt thành tâm chúc hai người hạnh phúc, Nguyên phải thật hạnh phúc nha Nguyên. Khi Nguyên đi hưởng tuần trăng mật về, Nguyệt đã rời khỏi ngôi nhà này. Nguyệt sẽ từ bỏ tất cả kỷ niệm của chúng ta, Nguyệt trả tất cả cho Nguyên, nhường toàn bộ không gian này cho Tiểu My. Nguyệt sẽ ra đi, Nguyệt sẽ không làm phiền tới cuộc sống của Nguyên nữa. Từ đó, hai chúng ta sẽ chỉ là người xa lạ, Nguyệt sẽ không nắm níu chút hy vọng nào nữa. Dù Nguyệt không thể quên Nguyên nhưng Nguyệt từ bỏ, thật sự sẽ từ bỏ.
Chuông điện thoại lại reo vang làm Nguyệt nhăn nhó. Gạt hai hàng nước mắt, Nguyệt nói một cách khó chịu vào điện thoại:
- Tao nói rồi, tao không đi đâu.
- Thật vui khi lại được nghe tiếng nói của em. – một giọng nói thật ệm cùng giọng cười nhỏ làm Nguyệt run bắn cả người.
- Tony – Nguyệt thảng thốt.
- Thật vui là em còn nhớ tên tôi, nhận ra giọng tôi. Tôi rất nhớ em đó Nguyệt.
- Tại sao anh…? – Nguyệt lắp bắp
- Có gì mà đồng tiền không làm được đâu, em yêu. Em tưởng em chạy về đó thì tôi không tìm ra em sao?
Nguyệt hoảng hốt tắt điện thoại.
- Hắn ta sẽ không về đây đâu. – Nguyệt tự trấn an mình, – Thầy đã nói rồi. Hắn sẽ không về đâu. Đây là nơi rất an toàn. Không sao đâu Nguyệt.
Dù cho tự trấn an mình như thế nào đi nữa, Nguyệt vẫn vô thức ngồi co mình lại nép vào góc tường. Đêm đó, Nguyệt trài qua giấc ngủ đầy mệt mỏi và ác mộng.
***
*****
Hai ngày trước đám cưới Nguyên.
Khánh đang chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà thì Nguyệt bước xuống. Nhìn Nguyệt, Khánh la lên:
- Chi hai. Sao nhìn chị mệt mỏi quá vậy? Hôm qua chị mất ngủ ư?
Nguyệt khẽ gật đâu.
- Chị không sao? Có cà phê không? Cho chị một ly.
Khánh im lặng rót cà phê cho Nguyệt. Hồi trước, cả cchị hai và anh hai đều không ai uống cà phê cả. Không phải anh hai không muốn uống nhưng bao giờ chị hai cũng phản đối. Còn bây giờ, cả hai người đều uống cái thứ ấy như nước lã vậy.
Đưa ly cà phê cho Nguyệt, Khánh nói:
- Hay chị xin nghỉ một ngày đi. Em thấy chị sắ kiệt sức tới nơi rồi đó.
Nguyệt gật đầu. Thật ra sáng Nguyệt đã xin nghĩ rồi. Nguyệt cảm thấy không yên tâm khi đi ra ngoài, Nguyệt cứ sợ Tony sẽ đột ngột xuất hiện trước mặt Nguyệt vậy.
Ăn sáng xong, Nguyệt về phòng, cố ru mình vào giấc ngủ. Từ ngày nói chuyện với Tiểu My, Nguyệt không còn xuống góc sân quen thuộc của mình nữa. Bây giờ, nơi để Nguyệt trốn tránh thực tế chỉ còn mình nơi này thôi.
Sau một giấc ngủ ngắn nhưng vẫn đầy ám ảnh, Nguyệt đi xuống nhà thì kinh ngạc nhìn Khánh đang chuẩn bị cho bữa trưa.
- Sao nhỏ lại ở nhà. – Nguyệt lấy cho mình ly nước lạnh khẽ nói – Chị nhớ hôm nay nho cùng mẹ và Tiểu My đi mua đồ cho đám cưới mà.
- Em không thích – Khánh cau có.
- Đừng như vậy mà Khánh. – Nguyệt nhỏ nhẹ. -Sau này, Tiểu My sẽ là chị dâu nhỏ. Còn phải sống với nhau nữa. Nhỏ cứ giữ thái dộ như vậy sẽ làm khó cho anh hai đó.
- Chị đừng quan tâm tới anh ấy nữa, em cũng ghét anh ấy rồi. – Khánh nhăn nhó.
- Tình thân ruột thịt nói ghét là ghét sao? – Nguyệt bật cười. – Đừng có nhăn nhó nữa, chị không thích cháu chị ra đời với vẻ mặt như khỉ đâu nha.
Khánh cố gượng cười nhưng Nguyệt vẫn thấy nét gượng gạo khó chịu của Khánh. Khánh coi Nguyệt như chị ruột của con bé, con bé cũng luôn tin rằng Nguyệt sẽ là chị dâu nó nên nó không dễ dàng gì khi chấp nhận Tiểu My. Không sao, thời gian sẽ làm được tất cả thôi mà. Có ai ghét người thân của mình cả đời đươc đâu.
Nguyệt cùng Khánh đang nấu cơm trưa thì Minh đi vào trên tay là một bó hoa thật đẹp.
- Chị hai, có người tặng hoa cho chị nè.
Nhìn bó hoa, Nguyệt chợt run rẩy:
- Của ai vậy?
- Em không biết. – Minh lắc đầu, rồi rút ra tấm thiệp đính kèm – ” Gửi đến em tình yêu của tôi. Tony”. Ai vậy chị hai.
- Vứt nó đi. – Nguyệt gào lên – Vứt đi nhanh lên.
Minh hoảng hồn ném bó hoa qua cửa sổ. Chưa bao giờ, Minh thấy chị hai mình kích động như vậy, Khánh cũng giật mình nhìn Nguyệt.
- Chị bị sao vậy chị hai? – Minh e dè hỏi.
- Đừng nhận bất kỳ bó hoa nào nữa, đừng nhận bất cứ thứ gì tương tự như vậy. Chị xin em.
Minh vội vã gật đầu:
- Em biết rồi.
Nguyệt ngồi bệt xuống ghế. Anh ta không thể buông tha cho Nguyệt sao? Anh ta muốn ép Nguyệt đến thế nào đây?
***
*****
Trước ngày cưới của Nguyên một ngày.
Tiểu My vui vẻ đi vào phòng ăn với hộp quà trên tay
- Chị Nguyệt. Chị có đồ gửi từ Mỹ nè.
Ly nước trên tay Nguyệt rơi xuống sàn nhà, nét mặt tái mét. Minh đang ở đó, liền giựt lấy hộp quà. Thận trọng mở lớp giấy bóng, Minh nhìn vào tấm thiệp:
” Hãy đứng dậy từ nơi em đã vấp ngã. Thầy tin em sẽ làm được.
Peter”
Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. Nét mặt có vẻ giãn ra rất nhiều.
Minh lo lắng với tình trạng c
ăng thẳng của Nguyệt. Có vẻ mọi thứ đang vượt quá sực chịu đựng của chị hai Minh rồi.
Nguyên nhìn xuống đường, chăm chú quan sát dòng người đang di chuyển bên dưới.
- Nhìn gì vậy, ông tổng của tôi.
Nguyên giật mình nhìn sang thì thấy Ánh đang đứng cạnh mình.
- Sao Ánh lại ở đây?
- Câu này phải tôi hỏi ông mới đúng chứ? Ngày mai làm chú rể rồi mà giờ còn đứng đây là sao?
- Vì công việc chứ còn sao nữa.
- Ông có thấy mình tham công tiếc việc quá không? Cô dâu của ông không trách cứ à?
Nguyên im lặng. Sáng nay, khi Nguyên đi, Tiểu My đã cằn nhằn liên tục rồi. Càng ngày, Nguyên càng mệt mỏi với cái cách quản lý mọi việc anh làm của Tiểu My. Thật là phiền phức.
- Ông có thấy mình quá thờ ơ với đám cưới này không? – Ánh nói – Và nực cười làm sao? Nguyệt lại lo lắng đến loạn cả lên. Ông có yêu Tiểu My không Nguyên?
- Hỏi lạ, không yêu sao lại cưới – Nguyên cười nhẹ – Bà ăn trúng cái gì rồi vậy?
- Yêu nhiều hơn Nguyệt sao? – Ánh nhìn thẳng vào mắt Nguyên.
Nguyên quay phắt đi:
- Bà lôi đâu ra cái ý tưởng kinh dị đó vậy?
Ánh giấu nụ cười. Đến cách gạt phắt đi cũng giống nhau.
Ánh nhìn xuống dòng nguòi xuôi ngược.
- Chúng ta quen biết nhau bao nhiêu năm rồi Nguyên nhỉ? – Ánh hỏi nhưng tự trả lời – Từ năm chúng ta còn học lớp 3 tới giờ, cũng hơn 18 năm rồi còn gì? Ngày ấy tôi thế nào nhỉ? À, một đứa con gái nhà quê, do ba mẹ chuyển công việc làm ăn lên thành phố mà đi theo. Cái chất giọng miền trung cộng với nước da đen thui và mái tóc cháy nắng. Một con bé như vậy mà lại lọt vào trường toàn con cái đại gia, lọt vào lớp quý tộc, làm trò cười cho mọi người. Nếu không có ông và Nguyệt, có lẽ tôi đã không có ngày hôm nay.
- Sao tự nhiên lại nói chuyện xưa vậy? – Nguyên bật cười – Tôi sắp đi lấy vợ gây cho bà nhiều cảm xúc vậy à?
- Sao với tôi, ông vẫn giữ lối nói thân thiết như ngày xưa, còn với Nguyệt lại ” Tôi – Cô” lạnh lùng vậy Nguyên? Vì đâu hai người lại thành ra như vậy?
Câu hỏi chỉ nhận được sự im lặng từ phía Nguyên.
- Ông có biết ông là mối tình đầu của tôi không?
Nguyên giật mình quay nhìn Ánh, còn Ánh bật cười:
- Bất ngờ lắm phải không? Đôi khi nghĩ lại tôi còn thấy bất ngờ nữa là. Tui biết thích ông từ khi nào nhỉ? À, có lẽ là từ khi ông cứu tôi khỏi bị bọn Minh và Tùng ( TG: em xen vô chút xíu nha. Đây cũng là Minh và Tùng học cùng lớp với Nguyệt và Nguyên ở Đà Lạt đó. Lúc trước hai người nay quậy lắm nên mới bị ba mẹ cho lên Đà Lạt để rèn tính, cho nên ba mẹ Nguyên và Nguyệt mời bắt chước theo, lên đó rồi họ cũng quậy phá nên mới có vụ bị nghi ngờ tham gia guýnh lộn đó. Ai quên thi mời xem lại các phần trước). Nhưng lúc đó, tôi đã biết rằng, với ông chỉ có Nguyệt là quan trọng nhất nên đành im lặng. Hai người đi xa những 5 năm, tui nghĩ mình đã quên nhưng khi gặp lại tôi mới bàng hoàng, tôi vẫn rất thích ông. Có nhiều lúc, tôi rất ghét Nguyệt. Nếu tôi gặp ông trước Nguyệt thì sao? Nếu Nguyệt đừng là người con gái tốt đến như vậy, thì tôi không nề hà gì mà cướp ông khỏi tay Nguyệt. Tôi không nghĩ tôi sẽ thua Nguyệt đâu. Nhưng sau năm năm, ông thay bồ còn hơn thay áo, ai ông cũng dành cho cơ hội. Tôi khấp khởi mừng thầm, có lẽ ông không thích Nguyệt bằng tình cảm trai gái, có lẽ chỉ cần tôi hiềm doiụ một chút, tui cũng sẽ có được tình cảm của ông, tôi còn có nhiều lợi thế hơn họ, tôi thân với ông, với Nguyệt. Ông không biết, tôi tự cười mình thế nào khi nhớ lại những ngày, tôi đứgn trước gương, chăm sóc tóc, ướm thử quần áo chỉ vì đi gặp ông đâu. Nhưng dù cho bên ông có là ai, thì ánh mắt ông vẫn hướng về nơi có Nguyệt, chỉ cần Nguyệt có một cái nhíu mày, ông cũng nhận ra ngay. Ông sẵn sang cho rơi những cô bạn gái chỉ vì Nguyệt cần ông. Tôi không muốn rơi vào hoàn cảnh đó, không muốn phá vỡ tình bạn với Nguyệt, nên tôi im lặng, chôn chặt tất cả tình cảm của mình.
Nguyên lặng im khi nghe Ánh nói. Nguyên biết nói gì đây? Xin lỗi ư? Không lẽ không yêu ai đó cũng là một cái tội hay sao?
- Ngày tôi sang Mỹ, tôi chỉ thấy Nguyệt một mình. Lúc đó, nhìn Nguyệt tội lắm. Vẻ ngoài nó càng mạnh mẽ bao nhiêu thì tôi lại thấy nó càng cô đơn, lạc lõng bấy nhiêu. Con trai theo Nguyệt nhiều lắm Nguyên, có những người mà tui thấy thích hợp với Nguyệt hơn ông, nhưng Nguyệt đều lạnh lùng lắc đầu từ chối tất cả.
- Nghĩ lại những ngày đó, tôi thấy mình là một người bạn tồi lắm Nguyên à? Bạn tôi đang đau đớn thậm chí khóc thầm từng đêm mà tôi lại khấp khởi vui mừng. Tôi mừng vì ông đã rời xa Nguyệt, mừng vì có lẽ cơ hội thật sự của tôi đã tới. Lần đó, nhân kỳ nghỉ một tuần do ngày thành lập trường, tôi nói dối Nguyệt là về nước thăm nhà nhưng tôi đã bay sang Úc tìm ông. Hôm đó, tôi giống con khùng lắm, cười mãi thôi, có người còn nói tôi điên nữa đó. Không sao tôi đang vui mà. Tôi tìm tới trường ông, tìm sang ký túc xá, chờ mãi trước cửa thì tôi cũng thấy ông đi ra. Tui không dám váo trong đó tìm ông, tôi có nhờ người gọi nhưng người ta nói ông không có trong phòng. Ông đi ra cùng một cô gái tóc vàng xinh đẹp, hai người tình tứ ôm nhau vào một khách sạn. Tôi chờ ông suốt một buổi chiều và một buổi tối nhưng ông không quay ra. Lúc đó, tôi biết mình mãi không có can đảm để đến gần ông và nói tôi thích ông. Không có Nguyệt, ông buông thả bản thân mình, không ai có đủ cam đảm để làm người tình tạm thời của ông cả. Ông mãi không thuộc về tôi, hay bất kỳ người con gái nào ngoài Nguyệt. Tôi từ bỏ, vì là Nguyệt tối mới từ bỏ, vì tôi biết rõ tình cảm bao nhiêu năm của hai người tôi từ bỏ. Nhưng trong chuyến đi đó, tôi đã gặp Toàn và yêu anh ấy, người đàn ông chỉ thuộc về mình tôi thôi.
Ánh đã kết thúc câu chuyện từ lâu, mà vẫn không ai nói gì. Nguyên thở sâu rồi nói:
- Sao tự nhiên Ánh lại nói chuyện này vậy?
- Vì ít nhất, tôi cũng muốn có một lần nói với ông tất cả. – Ánh cười nhẹ – Cũng như Nguyệt, nó cũng cần một lần để nói nhưng nó không dám nói, cũng không có cơ hội để nói. Tôi thất không biết ông nghĩ gì khi quyết định rời xa Nguyệt khi tình cảm hai người đang tốt đẹp đến ai cũng phải ganh tỵ. Nhưng tôi biết đến từng suy nghỉ của Nguyệt, biết Nguyệt đã đau đớn đến như thế nào?
- Thì sao chứ? Tôi và Nguyệt đã lựa chọn hai hướng đi khác nhau rồi, không thể nào quay đầu lại. – Nguyên lắc đầu.
- Không ai bắt hai người quay đầu lại, hai người có thể lựa chọn hướng đi khác cơ mà.
- Đã muộn rồi Ánh à? Dù có lựa chọn thế nào thì tôi và Nguyệt cĩng không thể quay lại như ngày xưa được.
Ánh thở dài:
- Hai người thật cố chấp, không ai chịu nhường bước. Chỉ cần một trong hai người chịu lựa chọn thì mọi chuyện đã khác đi rất nhiều. Thôi thì để tôi lựa chọn giúp hai người vậy?
Ánh đặt lên bàn của Nguyên một chiếc USB. Ánh quay lưng đi ra khỏi phòng nói.
- Cách đây một tuần, Nguyệt đang ngồi viết nhật ký thì bác gái tìm nó. Nó chưa kịp tắt thì tôi đang ngồi đó. Có trách ttôi xâm phạm đời sống của nó cũng được nhưng ông hãy đọc đi và hãy quyết định xem mình có thể lựac chọn lại hay không?
Ánh đi rồi, Nguyên vẫn đứng yên lặng. Khẽ quay người, Nguyên nhìn chiếc USB trên bàn rồi nhìn sang phòng bên cạnh. Từ ngày, Nguyên và Tiểu My đính hôn, Nguyệt đã chuyển bàn làm việc của mình sang phòng khác. Nguyên biết Nguyệt muốn nhườn gkhông gian cho Nguyên và Tiểu My. Tiểu My từ nhỏ đã lớn lên ở Úc, nhiễm nét sống ở đó nên khá tự do khi thể hiện tình cảm. Nguyệt không cổ hủ nhưng cũng không thích điều đó.
Nguyệt vẫn như ngày nào. Ngay khi Nguyên bắt đầu bực bội là đã nhận ra ngay và tìm ra cách làm Nguyên nguội lại. Tiểu My thì khác, lúc nào cũng để Nguyên quát lên rồi khóc ầm ĩ chỉ khiến Nguyên điên lên thêm. Mãi mãi, không ai ngoài Nguyệt biết Nguyên nghĩ gì, cần gì?
Yêu Nguyệt ứ? Nguyên đã tự xóa cái suy nghĩ đó khỏi đầu mình kể từ lúc ở sân bay năm ấy. Từ hôm ấy, tất cả mọi mối quan hệ giữa Nguyên và Nguyệt đều đã đứt. Một địa vị trong lòng Nguyệt Nguyên cũng không có thì sao Nguyên có thể ở cạnh Nguyệt chứ?
Còn Tiểu My ư? Nếu Nguyệt ở cạnh Nguyên vì thói quen thì Nguyên ở cạnh Tiểu My cũng như một thói quen. Sau khi không có Nguyệt ở bên thì Tiểu My xuất hiện cạnh Nguyên, Tiểu My được thầy nhờ Nguyên chăm sóc. Thói quen chăm sóc Nguyệt chợt sống dậy, hơi tàn nhẫn với Tiểu My nhưng Tiểu My như người thay thế Nguyệt trong cuộc đời của Nguyên vậy? Tiểu My cũng còn có ơn với Nguyên nữa. Ba năm trước, nếu không có Tiểu My thì Nguyên đã chết khi bị băng nhóm thanh toán khi người tình của ông trùm chạy theo Nguyên rồi.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ