XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện tình cảm - Sẽ mãi bên nhau - trang 8

Khánh ùa vào phòng Nguyệt lúc sáng sớm:
- Chị hai. Chúc mừng sinh nhật.
Nguyệt mìm cười nhìn Khánh:
- Cám ơn nhỏ.
- Hai mươi tám cái xuân xanh mà nhìn chị hai cứ như 18, làm em ganh tỵ dễ sợ, chị xài thần được gì vậy? Chỉ em với.
- Làm gì có chứ? – Nguyệt cười nhẹ, khẽ lắc đầu.
Khánh nhìn món quà được gói cẩn thận trên bàn, cười khúc khích:
- Quà của anh hai phải không chị hai? Năm nay chị hai tặng anh hai em cái gì đây?
- Tò mò quá đi cô Út. – Nguyệt khẽ gõ đầu Khánh.
- Ui. Em lớn rồi, làm mẹ người ta rồi mà sao hai anh chị cứ suốt ngày cốc đầu em vậy? Bất công xã hội mà. – Khánh mè nheo phản đối.
- Vậy là đã qua, phá anh hai rồi đúng không? Chị thấy thương em trai chị rồi đó. Sao nó chịu nổi cái tính tinh nghịch này của em chứ?
Khánh cười khì, rồi nói:
- Anh hai đâu có hiền như chị hai em chứ? Phá ảnh để rồi ảnh trừng phạt em nè.
- Trừng phạt. – Nguyệt nhướng mày – Vụ này hay à nha.
- Chị hai xấu. – Khánh la khẽ – Mà cũng không sao? Em thích vụ trừng phạt này của anh hai à.
- Vụ gì? – Nguyệt nhìn Khánh dò hỏi.
- Anh hai bắt em làm tài xế cho chị trong suốt ngày hôm nay?
- Tài xế, – Nguyệt hỏi lại rồi cười khúc khích – Chị tự đi không được hay sao mà cần tài xế.
- Không phải. Em sẽ làm tài xế đưa chị hai đến những nơi đã được anh hai chỉ định từ trước.
- Đi đâu vậy? – Nguyệt thắc mắc.
- Em không biết đâu. – Khánh dẩu môi – Anh hai sẽ báo cho em từng địa điểm qua tin nhắn.
- Không biết anh hai nhỏ bày trò gì nữa đây? – Nguyệt nhăn nhó.
- Chắc là hành trình đi tìm kho báu quá. – Khánh khúc khích – Mà kho báu đó là quà sinh nhật của chị thì sao?
- Trời đất. – Nguyệt la hoảng – Bộ tưởng còn nhỏ lắm sao vậy trời.
- Vui mà chị hai. – Khánh cười lớn. – em cũng thật tò mò không biết anh hai định đưa hai chị em mình đi những đâu mà.
Nguyệt khẽ lắc đầu. Không biết cái đầu tinh quái của Nguyên lại nghĩ ra trò gì nữa đây.
Thấy Nguyệt đứng lắc đầu với đôi mày nhíu lại, Khánh đứng dậy kéo tay Nguyệt:
- Đi thôi chị hai, chúng ta bắt đầu hành trình tìm kiếm kho báu nào?
Khẽ khựng lại khi Khánh hướng mình ra vườn, Nguyệt cười cười nhìn Khánh:
- Xem ra nhỏ chỉ là người dẫn đường rồi, chắc chỉ trong khuôn viên nhà mình thôi, tài xế gì chứ?
- Địa chị thứ nhất: cái xích đu mà anh chị hay ngồi – Khánh cười – em cũng không biết nữa, anh hai dặn sao em làm vậy mà.
Nguyệt thật không hiểu Nguyên đang làm gì nữa.
- Trên mặt bàn là một chếc Mp3 màu đỏ.
” Nguyệt. Chắc Nguyệt đang thắc mắc xem Nguyên đang bày trò gì đúng không? Hôm nay, Nguyệt cùng Nguyên tham gia trò chơi này cùng Nguyên có được không?
Trước hết, Nguyệt, chúc mừng sinh nhật.
Đã 7 cái sinh nhật của hai đứa mình trôi qua, Nguyên mới có thể nói với Nguyệt câu này, đúng không? Quả thật là một thời gian thật dài nhỉ?
Mỗi năm, cũng vào chính cái ngày này, Nguyên luôn tìm cách lẩn tránh bằng những cuộc vui thâu đêm suốt sáng với bạn bè hoặc vùi mình vào công việc để bản thân mệt nhoài chìm sâ
u vào giấc ngủ. Nguyên không thể trải qua ngày sinh của mình mà không có Nguyệt.”
Nguyệt lặng người nhớ lại 7 lần sinh nhật đã qua của mình. Không phài Nguyệt không nhớ mà Nguyệt luôn giả vờ quên, vì chính bản thân Nguyệt cũng không thích cảm giác chỉ có mình mình trải qua từng cái sinh nhật đó. 18 năm, 18 lần sinh nhật, lần nào, Nguyệt cũng có Nguyên bên cạnh cùng thổi nến, cùng nguyện ước rồi tranh nhau từng miếng bánh, cùng bóc quà rồi cùng đoán xem người bên cạnh tặng mình cái gì. Tất cả trở thành con dao cứa vào lòng Nguyệt đau điếng. Ngày đó, Nguyệt luôn đi khỏi nhà từ khi chưa ai thức giấc và chỉ về nhà khi 12 h đêm của ngày hôm đó đã trôi qua làm Ánh cằn nhằn Nguyệt mãi. Ánh không hiểu, khi không có Nguyên bên cạnh thì đó tuyệt đối không phải ngày sinh nhật của Nguyệt, không phải…
” Hôm nay, Nguyên cũng muốn ở bên cạnh Nguyệt nhưng có việc quan trọng hơn, Nguyên muốn làm. Khi làm xong việc này, Nguyên hứa, dù kết quả có thế nào đi chăng nữa thì từ bây giờ cho đến cuối cuộc đời này, Nguyên sẽ cùng Nguyệt trải qua từng ngày sinh nhật cả hai đứa.”
Tiếng Nguyên im bặt làm Nguyệt khẽ ngẩn người. Việc đó là việc gì chứ? Quan trọng đến mức nào mà Nguyên cũng không thể nói với Nguyệt.
- Thảng tiến địa điểm thứ hai. – Khánh nói làm Nguyệt giật mình.

Chưa kịp phản ứng thì Khánh đã kéo Nguyệt đi rồi.
Khánh đưa Nguyệt đến bên hồ nước. Trên mặt hồ có rất nhiều chiếc thuyền giấy đang lãng đãng trôi nhưng đặc biệt có một chiếc thuyền bằng gỗ đang được buộc vào chân ngôi thủy tạ. Bên trong là một chiếc MP3 màu cam
” Hình như hai chúng đã ở cạnh nhau từ rất lâu rồi đúng không Nguyệt? Từ ngày còn nằm nôi đến ngày biết lẫy, biết bò, biết đi, biết nói… cho đến tận năm chúng ta 18 tuổi, chúng ta luôn bên nhau không rời xa. Có thể nói không ai hiều Nguyên như Nguyệt cũng như nhiều khi Nguyệt chưa nói ra Nguyên đã biết Nguyệt đang nghĩ gì? Sẽ làm gì? Chúng ta tường tận đến từng suy nghĩ của nhau nhưng chính điều đó lại làm chúng ta xa nhau thật nhiều.
Nguyệt biết không? Từ khi, Nguyên hiểu rằng trong cuộc đời mình sẽ có một người con gái quan trọn gnhất thì người đó đã luôn là Nguyệt. Nguyên không bao giờ muốn nhìn thấy Nguyệt u buồn, muốn nhìn thấy nụ cười luôn nở trên môi Nguyệt. Nguyên muốn Nguyệt sẽ là người con gái hạnh phúc nhất thề gian này.
Nguyên biết điều đó, nhưng lúc đó, Nguyên còn nhỏ lắm Nguyệt à? Nguyên chỉ nghĩ đơn giản rằng, Nguyên sẽ ở cạnh Nguyệt như từ trước tới giờ, như một người bạn thân và Nguyên vẫn có thể có một người con gái khác ở bên cạnh. Miễn sao, Nguyệt là người con gái quan trọng nhất trong lòng Nguyên là được rồi. Nguyên không muốn làm thay đổi mối quan hệ của chúng ta,
Nhưng những người đó lại không phải là Nguyệt. ở cạnh những người con gái đó, Nguyên chỉ nghĩ về Nguyệt. Họ có tốt đến đâu, có hoàn mỹ đền đâu, với Nguyên họ cũng không thể so sánh với Nguyệt. Nguyệt là duy nhất với Nguyên. Không ai có thể thay thế Nguyệt trong trái tim Nguyên, còn Nguyệt thì sao? Nguyên không biết. Nức cười đúng không? Nguyên luôn tự tin nói ràng không ai hiểu Nguyệt bằng Nguyên, vậy mà, Nguyên không thể biết được Nguyệt có tình cảm như thế nào với Nguyên. Nguyên không dám hỏi cũng không thể đoán mò. Liệu Nguyệt có dành chút tình cảm nào cho Nguyên không? Nguyên không biết cũng không thể nào biết”
Nguyệt đưa mắt nhìn Khánh:
- Tiếp theo là ở đâu?
- Chờ em đi lấy xe đã. – Khánh giật mình nói rồi chạy về phía nhà để xe.
Nguyệt cầm chiếc Mp3 nắm chặt trong tay.
Dừng xe lại trước một võ đường, Khánh nói:
- Là ở đây nè chị hai.
Nguyệt nhìn xung quanh rồi bước vào võ đường quen thuộc. Một người con trai nhìn Nguyệt thảng thốt.
- Nguyệt.
- Chào đại sư huynh. – Nguyệt cười.
- Em về từ bao giờ, – người con trai có vẻ mừng rỡ – Sao lại tới đây? Ba anh vẫn nhắc em hoài đó. Anh cũng rất nhớ em.
Xem ra tình cảm người con trai này dành cho Nguyệt cũng không phải bình thường.
- Nguyên có gửi cái gì ở đây không đại sư huynh.
Người con trai thoáng cau mày khó chịu:
- Sao em cứ một câu đại sư huynh, hai câu đại sư huynh vậy? Nguyên về rồi hả? Có thấy nó ghé đây đâu?
- Nguyệt à? Vào đây đi con – tiếng nói từ bên trong vang lên làm hai người cùng nhìn vào.
Nguyệt đi vào nhìn cả võ đường. Bao nhiêu năm trôi qua, võ đường vẫn như vậy, như ngày đầu Nguyên và Nguyệt tới đây.
Nguyệt chợt nhớ tới hình ảnh Nguyên đứng tấn nơi góc kia, rồi khi hai đứa quần nhau mệt nghĩ cũng tại nơi này, rồi góc tường kia, nơi Nguyên đỡ Nguyệt một cái đập đầu vào cạnh bàn. Vết thương ấy. Để lại cho Nguyên một cái thẹo nhỏ trên đầu.
- Lại đây đi Nguyệt.
- Sư phụ. – Nguyệt khẽ cúi người chào người thầy dạy võ của mình.
- Gần 9 năm trôi qua rồi con mới về lại đây đúng không?
- Vâng ạ. – Nguyệt cười nhẹ – Con xin lỗi. Mãi hôm nay con mới tới thăm thầy.
- Không sao. – người thầy cười hiền từ – chuyện của hai đứa thầy biết cả. Nơi này có quá nhiều những kỷ niệm của hai con, không thể trách được.
Nguyệt cúi đầu im lặng.
- Con đi lấy đồ đi. Hôm qua Nguyên có ghé, nó nói con sẽ biết đồ nó gửi để ở đâu.
- Con cám ơn sư phụ.
Nguyệt nói rồi đi ra phía sau võ đường, người con trai nhăn nhó:
- Sao ba không giúp con?
- Tình yêu phải tự bản thân giành lấy không thể xài thủ đoạn được. – Vị sư phụ nói – Mà con không có cơ hội đâu.
- Tại sao con là con ba mà ba luôn thiên vị Nguyên vậy?
- Đừng nói vậy. Nguyên và Nguyệt là trời sinh một đôi, không ai có thể chia cắt tụi nó đâu. Còn nếu con muốn nói về chuyện trước đi, ta luôn dạy cho Nguyên và Nguyệt những chiêu thức khó trước con dù cho tụi nó nhập môn sau con đến mấy năm thì con không thể trách ta được. Hai đứa nó học rất nhanh và có những tiến bộ vượt bậc, chỉ một thời gian ngắn tụi nó đã có đủ khả năng vượt qua con.
- Tại sao ai cũng nói Nguyên và Nguyệt là trời sinh một dôi chứ?
Người con trai hậm hực đi ra ngoài.
Người cha lặng người nhìn theo đứa con trai. Đã bao nhiêu năm sao nó còn chưa tỉnh ngộ chứ?
Nguyệt nhìn chiếc Mp3 màu vàng trong tủ đựng đồ của mình.
” Chính vì không biết nên Nguyên không có cách nào hơn là duy trì tình trạng giữa hai chúng ta như vậy. Nhưng Nguyên cũng dúng những cô bạn gái của mình để thử phản ứng của Nguyệt đó Nguyệt biết không? Kết quả thật đáng buồn, Nguyệt không có phản ứng nào đáng kể thậm chí còn giúp Nguyên nữa chứ? Lúc đó, Nguyên không biết mình nên cười hay nên khóc nữa.
Nhưng Nguyên cũng không muốn duy trì mãi cái thế trận đó. Nguyên làm sao có thể duy trì khi bên Nguyệt bắt đầu xuất hiện những người con trái khác chứ? Nguyên không phủ nhận, Nguyên đã âm thầm cảnh cáo từng người nhưng Nguyên có thể cảnh cáo hết không? Tụi nó có thể vì lời cảnh cáo của Nguyên mà thôi tiếp cận Nguyệt không? Hoàn toàn không thể.
Khi quyết định xa Nguyệt, Nguyên đã bày ra một vàn cớ mà ván cờ đó, quyền sinh sát hoàn toàn nằm trong tay Nguyệt.
Nhưng Nguyệt biết không câu nói của Nguyệt với Ánh ngày đó đã kết thúc ván cờ mà Nguyên chưa bày lên trọn vẹn. Mãi sau này, Nguyên mới biết đó là một câu nói đùa nhưng ngày đó, nó là câu nói đủ giết chết Nguyên. Nguyệt ở cạnh Nguyên chỉ vì thói quen.
Câu nói đó đã kết thúc ván cờ, mang chúng ta xa nhau. Hai đứa vốn chung đường thì nay đã đi về hai phía hoàn toàn trái ngược nhau.
ở nơi trời Úc xa xôi, nằm một mình trong phòng ký túc xá ồn ào, sao Nguyên muốn nghe giọng Nguyệt đến thế, thèm nhìn thấy Nguyệt, có Nguyệt ở bên cạnh Nguyên đến vậy chứ? Nhưng Nguyên chỉ có một mình, không có Nguyệt, thế giới chỉ là một khoảng không vô tận. Không có Nguyệt, Nguyên chẳng còn gì đáng giá trong cuộc đời này cả?
Động lực duy nhất giúp Nguyên còn học, còn sống còn thở là ngày Nguyên gặp lại Nguyệt. Ngày đó, Nguyên sẽ làm như không có gì xảy ra cả. Nguyên sẽ chủ động làm hòa như tất cả những lần chúng ta gây nhau. Rồi sau đó, chúng ta sẽ lại như xưa, thân thiết như ngày nào. Nguyên tình nguyện ở cạnh Nguyệt, dù cho bên Nguyệt là người nào khác, dù cho Nguyên không là quan trọng nhất với Nguyệt cũng được. Nguyệt hạnh phúc, Nguyên cũng hạnh phúc.”
Tiếng nói của Nguyên dứt đã lâu, mà Nguyên vẫn chưa có một cử động nào. Nước mắt chảy dài trên gương mặt Nguyệt.
Hạnh phúc của Nguyệt cũng là hạnh phúc của Nguyên ư? Nguyệt cũng đã từng nghĩ như vậy? Chỉ cần Nguyên hạnh phúc thì dù người nào làm cho Nguyên hạnh phúc, Nguyệt cũng rất biết ơn người đó. Sao cả Nguyên và Nguyệt lại biến mình thành kẻ ngốc vậy chứ?
- Nguyệt à?
Nguyệt giật mình nhìn lên thì thấy người sư phụ nhìn mình, Nguyệt vội vàng lau nước mắt:
- Sư phụ, con…
- Sư phụ biết con là người con gái mạnh mẽ. Nhưng sư phụ cũng biết, con có thể luôn mạnh mẽ, cười nói, vui sống là vì bên cạnh em có Nguyên.
Nguyệt im lặng không lên tiếng:
- Nguyệt à? Đôi khi hạnh phúc luôn ở cạnh mình đó Nguyệt. Nhưng chúng ta cũng phải biết cách giữ lấy hạnh phúc đó.
- Con biết rồi. – Nguyệt nói khi nước mắt vẫn rơi – Con đã ngu ngốc một lần, con sẽ không để mình ngu ngốc thêm lần nữa đâu.
Người sư phụ khẽ vổ vai Nguyệt:
- Đi đi con. Sư phụ tin rằng Nguyên đang đợi con đó. Lần sau, sư phụ hy vọng lại thấy hai con đi cùng nhau chứ không như lần này đâu nha.
- Con xin phép. – Nguyệt cúi đầu.
Khánh nhìn Nguyệt bước ra, khuôn mặt thẫn thờ còn vương nước mắt:
- Sao vậy chị hai?
- Cả chị và Nguyên đều là những kẻ ngốc đúng không? – Nguyệt nghẹn lời – Sao không chịu nói thẳng với nhau mà cứ muốn dồi phương phải nhìn ra tình cảm của mình chứ?
Khánh không nỡ trên Nguyệt thêm nên khẽ khàng:
- Đi tiếp nha chị hai.
Nguyệt gật đầu ngồi lên xe, Khánh rồ ga định chạy thì có tiếng gọi:
- Nguyệt à.
- Sao vậy, đại sư huynh. – Nguyệt khẽ khàng nói với chàng trai.
- Em sẽ quay lại đây chứ?
- Tất nhiên rồi. Em và Nguyên sẽ cùng quay lại thỉnh giáo đại sư huynh vài chiêu.
Chàng trai thoáng nhăn mặt nhưng nói:
- Em có thể cho anh số điện thoại được không? Anh muốn chúng ta duy trì liên lạc.
Nguyệt rút giấy ra viết một dãy số rồi đưa cho chàng trai. Gương mặt anh ta tươi cười:
- Cám ơn em.
- Đây là số điện thoại của Nguyên. Có gì cần tìm em, anh cứ nói với Nguyên, Nguyên sẽ nói lại với em, – Nguyệt nói. – chúng ta đi Khánh.
Khánh cười tươi phóng xe đi để lại chàng trai với gương mặt tối sầm vì giận, tờ giấy trong tay anh ta bị vò nát
Dừng xe lại trước cổng trường Nguyên và Nguyệt từng theo học, Khánh khẽ nói:
- Anh hai dặn là chị hai đến ba nơi ở đây. Một là ở phòng bảo vệ, chỗ còn lại thì anh hai nói chị biết rồi. Em chờ chị ngoài này.
Nguyệt rảo bước về phía cổng trường. Dừng lại trước phòng bảo vệ, Nguyệt thò đầu vào:
- Bác Tới ơi. – Nguyệt gọi lớn
- Ai kêu Tới đó, – một giọng đàn ông vang lên
- Có Tới tới đây. – Nguyệt khúc khích tiếp lời. – Bao nhiêu năm rồi mà bác không đổi khẩu hiệu à?
- Nguyệt hả? Vô đây đi con nhóc tinh nghịch. Cha trời. Mi ăn cái gì mà càng ngày càng đẹp vậy con? Thế này thì thằng Nguyên sao dám rời mày nửa bước chứ? Nguyên đâu con?
- Con cũng không biết nữa ạ. – Nguyệt cười gượng lắc đầu.
- Hôm qua nó cũng có ghé về đây? Cái thằng… coi giữ lỹ nha con. Đẹp trai lại có tài như nó, con gái theo nhiều lắm đó.
- Con muốn giữ mà người ta muốn đi thì con cũng chịu thôi ạ.
- Nhìn 2 đứa bây sao tao nhớ cái ngày bây còn học ở đây. Cứ được nghỉ tiết là nhảy xuống căn tin rồi tha đủ thứ về phòng tao quậy. Có đêm còn bị kiến cắn nữa chứ? Giờ thì trưởng thành cả rồi ha.
Nguyệt cười trừ, kể ra ngày đó, Nguyên với Nguyệt cũng quậy thật.
- Thôi, lấy đồ nó gửi đi.
- Sao bác biết? – Nguyệt ngạc nhiên.
- L
àm như bây giấu được tao đó. Cái chỗ giấu đồ bí mật của tụi bây bị tao tìm ra lâu rồi.
Nói rồi, người bảo vệ bước ra khỏi căn phòng để Nguyệt lại một mình với không gian yên tĩnh.
Nguyệt nhìn xung quang rồi tới nơi tranh treo tường lật bức tranh lên. Quả nhiên một chiếc Mp3 màu lục đang được dán vào sau lưng bức tranh.
” Cái tết đầu tiên, Nguyên đã rất nôn nao vì sắp được gặp lại Nguyệt. Nguyên đã suy nghĩ rất nhiều, tưởng tượng khi gặp lại Nguyệt, Nguyên sẽ nói sẽ làm gì để Nguyệt hết giận Nguyên. Vậy mà,… chỉ một cú điện thoại của Khánh đã làm sụp đổ mọi suy nghĩ và dự tính của Nguyên. Khánh nói với Nguyên rằng ngay khi Nguyệt nghe tin Nguyên sẽ về nước liền hủy vé máy bay không về nước nữa.
Cơn giận bùng lên trong lòng cùng nỗi đau đến tận cùng trái tim. Nguyên tự hỏi ngàn lần tại sao Nguyệt có thề đối xứ với Nguyên như vậy? Nguyên có làm gì đâu mà để Nguyệt khinh ghét Nguyên như vậy? Người đáng lẽ nên giận là Nguyên nè. Nguyên giận lắm, giận đến mức Nguyên đã buông ra lời thề ” Nguyên sẽ không bao giờ tha thứ cho Nguyệt. Không bao giờ”
Nhưng Nguyên không thể nào xua Nguyệt ra khỏi trái tim Nguyên, không có cách nào để Nguyên có thể quên Nguyệt và tất cả những kỷ niệm của chúng ta. Nguyên đã dùng tất cả mọi cách kể cà quen biết nhữn gngười con gái khác, rất nhiều, rất nhiều người con gái khác. Rồi guồng quay cuộc sống, công việc và những cô gái đó đã giúp Nguyên đưa Nguyệt vào trong tận cùng suy nghĩ của Nguyên. Nhưng đó chỉ là Nguyên tự mình lừa mình. Trong những giấc mơ, trong tận cùng trái tim Nguyên, Nguyệt vẫn tồn tại, không gì có thể xóa mờ. Nguyên vẫn mong muốn mình được về bên Nguyệt như những ngày xưa đó.”
Khi chiếc Mp3 ngừng lại cũng là lúc nước mắt hoen mờ mắt Nguyệt. Nguyệt dường như không thể có thêm bất kỳ suy nghĩ nào, tất cả chỉ xoay quanh Nguyên.
Nguyên lặng lẽ đứng dậy. Người bảo vệ già nhìn Nguyệt rồi khẽ thở ra. Nguyệt đi theo ông vào trong ngôi trường.
Dừng lại trước một phòng học không kém phần quen thuộc với Nguyệt, người bảo vệ mở cửa rồi nhìn Nguyệt đi vào trong. Trên mặt bàn Nguyệt hay ngồi là một chiếc Mp3 màu lam.
“Thời gian dần trôi qua, tốt nghiệp rồi đi làm, điều duy nhất Nguyên mong muốn là quay về Việt Nam nơi có gia đình, có ban bè nhưng quan trọng hơn là có Nguyệt. Nguyệt à.
Nhưng ấn tượng mà Nguyên có được từ năm đầu tiên buộc Nguyên đưa ra một quyết định. Nguyên sẽ chờ đến khi Nguyệt quay về, Nguyên biết Nguyệt sẽ quay về vì Nguyệt không thể nào rời bỏ quê hương mình được, đến lúc đó Nguyên cũng sẽ về. Nguyên sẽ là người quyết định có gặp Nguyệt hay không chứ không phải là Nguyệt. Nhưng tất cả chỉ là giả dối thôi Nguyệt à. Chính là Nguyên sợ, Nguyên sợ nếu Nguyên quay về mà Nguyệt quyết định sẽ không gặp Nguyên, sẽ ở lại xứ người thì sao?/ Nguyên sợ, thật sự rất sợ.
Trong thời gian này, Nguyên quen biết với Tiểu My.là con gái người thầy Nguyên kính trọng, thầy đã nhờ Nguyên chăm sóc Tiểu My Nguyên không thể từ chối, nhưng Nguyên với Tiểu My chỉ như một cô em gái mà thôi. Tiểu My theo đuổi Nguyên nhưng thật sự Nguyên không có thể dành tình cảm cho ai cả. Tất cả đã dành cho Nguyệt.
Với Tiểu My, ngoài tình nghĩa anh em, Nguyên còn chịu ơn Tiểu My một mạng, không có Tiểu My, Nguyên sẽ không có cách nào về gặp Nguyệt nữa.
1 năm, 2 năm rồi 3 năm trôi qua, Nguyệt vẫn không quay về. Nguyên thật không hiều tại sao Nguyệt không quay về. Hay chừng ấy năm, Nguyệt đã thay đổi, đã không còn là Nguyệt mà Nguyên quen biết.
Rồi Nguyệt cũng về nước. Nguyệt có biết khi nghe tin đó, Ngân Mỹ vui thế nào không? Nguyệt vẫn là Nguyệt, Nguyên biết mà. Nguyên kích động đến suýt chút nữa Nguyên từ bỏ luôn ba năm cố gắng nỗ lực của mình để lao về nước. Nhiều nước thắc mắc không biết tại sao Nguyên nỗ lực hết mình để thay vì nửa năm, chỉ cần 1 tháng, Nguyên hoàn thành tất cả mọi yêu cầu của tổng công ty để có thể về Việt Nam. Tất cả là vì Nguyệt, vì Nguyên muốn gặp lại Nguyệt.”
Nguyệt đây tay che miệng ngăn tiếng nấc. Trời ơi, Nguyên và Nguyệt đã gây ra cho nhau cái gì vậy nè trời.sao 2 đứa lại tự làm khổ mình và làm khổ đối phương vậy nè trời.
Rời phòng học. Nguyệt đi thật nhanh lên sân thượng nơi Nguyệt hay dựa vào Nguyên ngủ mỗi giờ ra chơi.
Vội vàng mở chiếc Mp3 màu chàm, Nguyệt nghe như nuốt lấy từng từ:
” Ngồi trên chiếc máy bay chở mỉnh về lại quê hương, Nguyên đã rất nôn nao mong chờ. 7 năm xa quê hương, cũng là 7 năm Nguyên xa gia đình, xa ba mẹ, xa Nguyệt. Nguyên đã tưởng ở đó, nơi sân bay của quên hương, có ba mẹ, có gia đình và nhất là có Nguyệt đang chờ đón Nguyên.
Nhưng không có Nguyệt đến đón Nguyên. Tại sao vậy? À, Nguyệt còn giận Nguyên. Không sao, về nhà Nguyên sẽ gặp lại Nguyệt. Không sao cả.
Vậy mà, Nguyệt biết không? Nguyên đã nhìn thấy Nguyệt đứng đó với một chàng trai khác. Có lẽ Nguyệt đã quên Nguyên rồi, có lẽ Nguyên không còn quan trọng với Nguyệt nữa. À không? Nguyên vốn có quan trọng gì với Nguyệt chứ? Nguyệt ở cạnh Nguyên chỉ vì thói quen thôi mà. Câu nói ngày nào của Nguyệt lại dày vò Nguyên làm Nguyên căn giận. Lúc đó, Nguyên rất muốn nhào ra nắm lây tay Nguyệt mà gào lên hỏi tại sao Nguyệt lại đối xử với Nguyên như vậy.
Nhưng Nguyên có quyền đó không? Quyền gì? Nguyên chả là gì với Nguyệt hết. Bên Nguyệt đã có người khác. 7 năm, đã có người thay thế Nguyên bên cạnh Nguyệt trong khi Nguyên vẫn chờ ngày về cạnh Nguyệt.
Trong lúc giận dữ bốc dồng đó, Nguyên chỉ có một suy nghĩ. Nguyên phải chứng minh cho Nguyệt thấy Nguyên cũn gnhư Nguyệt, cũng đã quên Nguyệt rồi, Nguyệt cũng không quan trọng với Nguyên, bên n cũng đã có người khác. Và không biết tình cờ hay là sự sắp đặt của số phận, Tiểu My đã ở ngay đó. Nguyên không kịp có bất cứ suy nghĩ gì vào lúc đó cả. Nguyên torn glúc giận dữ đã giới thiệu Tiểu My là bạn gái của mình.
Trước lúc đó, Nguyên chỉ coi Tiểu My là em gái mà thôi. Nhưng câu nói lúc đóm đã đem lại cho Tiểu My hy vọng. Tiểu My vẫn gnhĩ rằng Nguyên có tình cảm với Tiểu My và lúc đó là Nguyên muốn giành sự bất ngờ cho Tiểu My.
“Sai một ly đi một dặm”, sau đó, Nguyên mới thấm thía câu nói này của cha ông.”
Khánh nhìn Nguyệt bước ra xe với dáng vẻ vội vã, gương mặt đẫm nước. Nguyệt ngồi vào sau lưng Khánh không nói gì, Khánh cũng lặng lẽ phóng xe đi.
Vừa thây, Nguyệt đẩy cửa bước vào, bà chủ quán kem đã vui vẻ:
- Khách quý. Lâu quá rồi mới ghé lại ha.
- Nguyên có tới đây không cô?
Nhìn đôi mắt đỏ hoe mọng nước của Nguyệt, bà chủ quán chỉ nói:
- Nó bao trọn ngày cái bàn cạnh bờ sông mà hai đứa hay ngồi ngày trước đó.
- Cám ơn cô.
- Đừng quên mời cô ly rượu mừng ngày cưới là được rồi.
Trên mặt bàn là chiếc Mp3 màu tím
” Khi nghe thầy Peter kể lại chuyện tên Tony đó đã gây ra với Nguyệt, Nguyên thật sự muốn bay qua Mỹ, đập cho hắn một trận. Không ai có quyền làm Nguyệt đau đớn, không ai có quyền gây tổn thương cho Nguyệt cả.
Đừng trách tại sao trong suốt thời gian đó, Nguyên lại lạnh lùng với Nguyệt như vậy? Cả Nguyệt cũng đồi với Nguyên có khác gì người dưng đâu cơ chứ. Nguyên không tin khi mình hòa hoãn với Nguyệt, Nguyên sẽ không tìm cách dành lại Nguyệt với người đàn ông nào đó. Nguyên không muốn tự mình làm đau Nguyệt.
Khánh đã hỏi Nguyên, sao Nguyên lại cầu hôn Tiểu My vội vã như vậy? Nếu Nguyên nói là tại vì Nguyệt, Nguyệt có tin không? Hôm đó là bữa tiệc sát nhập hai công ty chắc Nguyệt còn nhớ. Nguyên thấy Nguyệt chỉ đừng một mình quan sát mọi chuyện cứ như tất cả không liên quan gì đến Nguyệt cả. Rồi Nguyên thấy một người con trai đến cạnh Nguyệt, hai người nói gì đó rồi Nguyệt và anh ta cùng biến mất.

Đó cũng là lúc mọi hy vọng trong Nguyên vụt tắt. Nguyên không thể chờ đến ngày Nguyệt và anh ta chính thức công bố quan hệ, Nguyên sẽ phá. Nguyên biết điều đó. Thà Nguyên đặt cho mình một trách nhiệm nào đó để không gây tổn thương cho Nguyệt. Tiểu My là người Nguyên đã lựa chọn.
Trong suốt câu chuyện của chúng ta, tính ra, Tiểu My chỉ là nạn nhân của Nguyên thôi, Nguyệt à. Nguyên có lỗi với Tiểu My nhiều lắm.
Chỉ đến khi. Nguyệt gặp tai nạn, ở giữa làn ranh giữa sự sống và cái chết thì Nguyên mới giật mình bừng tỉnh. Thế giời không có Nguyệt thật đáng sợ, Nguyệt à. Nguyên thà Nguyệt ở cạnh người khác mà vẫn vui vẻ mạnh khỏe còn hơn. Nguyên thà đứng sau lưng nhìn Nguyệt hạnh phúc chứ không muốn mất Nguyệt vào tay tử thần đâu.”
Nguyệt chạy như bay vào sân bay tới chính chỗ bảy năm trước mà Nguyên và Nguyệt đã chia tay. Nguyệt khựng lại nhìn Nguyên:
- Nguyệt à. – Nguyên nói – ngày đó, tại đây, Nguyên đã hỏi Nguyệt, Nguyên là gì cuả Nguyệt? Là anh trai, Nguyệt lắc đầu. Là bạn thân từ nhỏ, Nguyệt lắc đầu. Vậy Nguyên là gì của Nguyệt đây? Là một thói quen khó bỏ ư?
- Không phải. – Nguyệt lắc đầu – Nguyên là người đán ông Nguyệt quyết định trao cả cuộc đời Nguyệt vào tay Nguyên, đem hạnh phúc cả cược đời Nguyệt phụ thuộc vào Nguyên. Nguyên là người quan trọng nhất trong cuộc đời Nguyệt.
Nguyên cười thật tươi rồi đưa tay qua:
- Nguyệt. Em có thề cùng anh đi hết cuộc đời này không? Chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa. Từ lúc này chúng ta cùng đi chung trên một con đường.
Nguyệt không có một hành dộng nào, khẻ nói:
- Năm đó, Nguyệt chỉ nói đùa với Ánh thôi. Nguyệt ở cạnh Nguyên không phải vì thói quen mà Nguyệt muốn vậy.
- Anh biết, – Nguyên gật đầu.
- Năm đó, Nguyệt không về quê ăn tết là vì Nguyệt nghe nói Nguyên vừa nghe Nguyệt về nước đã hủy vé máy bay.
Nguyên gật đầu.
- Nguyệt không về nước ngay khi tốt nghiệp là vì Nguyệt sợ Nguyệt về nước sẽ làm Nguyên không về. Nguyệt không hề hay biết…
- Anh biết. – Nguyên cắt lời Nguyệt.
- Hôm đó, Nguyệt đã ở đây để đón Nguyên. Người đó là một người bạn cùng du học với Nguyệt thôi. Cả đêm đó, tên đó chỉ là tên muốn tán tỉnh Nguyệt, Nguyệt đã dùng vũ lực để đuổi hăn thôi. Hắn đi theo Nguyệt chỉ vì muốn trả thù, Nguyệt và hắn không quen biết gì nhau hết.
Nguyên mỉm cười, tay vẫn đưa ra về phía Nguyệt.
- Sau này, Nguyên sẽ không rời xa Nguyệt nữa chứ?
- Tất nhiên. Anh sẽ mãi ở bên cạnh em không rời xa.
Nguyệt nhào vào tay Nguyên khóc nức nở.
- Nguyệt ghét Nguyên lắm.
Nguyên cười thật hạnh phúc, nâng mặt Nguyệt lên dùng tay lau nước mắt cho Nguyệt, nói:
- Ng
uyệt, anh yêu em, anh thật sự rất yêu em. Cả cuộc đời này, anh chỉ yêu một mình em thôi.
Nguyệt nhìn sâu vào mắt Nguyên, giọng nghèn nghẹn:
- Em cũng rất yêu anh.
Nguyên ghì siết Nguyệt vào lòng còn Khánh khẽ lau nước mắt, Minh cũng nhẹ ôm cô vào vòng tay mình:
- Mọi chuyện vậy là ổn hết rồi, em khóc gì chứ?
- Vui em khóc không được sao? – Khánh lừ mắt nhìn Minh.
- Xem ra nhà mình sắp có chuyện vui rồi. Tối nay, tiệc mừng sinh nhật thành tiệc đính hôn luôn chứ còn gì nữa.
- Đáng ra ngày này phải đến từ lâu rồi kìa. – Khánh nghèn nghẹn.
- Có qua sóng gió, tình yêu của hai anh chị mời thêm sâu đậm chứ? – Minh cười khì.
Tiếng vỗ tay vang lên làm cả hai giật mình nhìn qua. Nguyên đang hôn Nguyệt nhưng Nguyệt bị mọi người nhìn quê quá nên đẩy Nguyên ra. Nguyên cười toe toét, giấu gương mặt đỏ nhừ vì ngượng của Nguyệt vào ngực mình.

Nói chung, như tất cả chúng ta đã biết, tiệc sinh nhật của Nguyên và Nguyệt sau 8 lần không được tổ chức đã đựơc nhị vị phụ huynh thích náo nhiệt ham làm ăn của hai biến biến thành một bữa đại tiệc hoàng tráng nhất trong lịch sử của cả hai nhà, làm Nguyên và Nguyệt khóc không được mà cười cũng không xong. ( Đừng thắc mắc tại sao hai người không phản kháng. Gia quy nhà Hoàng – Trịnh” ” Con cái dù lớn đến đâu cũng vẫn là con cái. Dù có vài chục tuổi đời thì ba mẹ ( nếu còn sống ) vẫn tổ chức sinh nhật, cưới hỏi, lễ lạc như thường)
Chỉ tiệc sinh nhật đã như vậy huống hồ gì còn xem như là tiệc đính hôn của hai người nên tâm trạng của nhị vị phú huynh càng cao hứng, rút điện thoại bấm số liên tục. Chỉ trong chốc lát, quy mô bữa tiệc được mở rộng thành một tầm cao mới. Nguyên với Nguyệt mà trốn được chắc cũng không từ nan. ( đừng hỏi tại sao họ không trốn. Gia quy đã nói rõ : là con phải phục tùng mọi quyết định của cha mẹ. Nếu dám manh nha chạy trốn thì không còn là con ta, biến.). Hai người đành ngậm đắng nuốt cay, cố giữ cho nụ cười luôn trên môi. Cũng may, nếu không có niềm hạnh phúc khi tìm thấy nhau thì chắc cả hai đã òa khóc xin nhị vị phụ huynh tha mạng.
Tất nhiên, nhị vị phụ huynh còn lại, vốn nói ra lửa, gầm ra sấm cũng không có cách nào kiềm chế hai đức ông chồng đang phát cuồng vì vui mừng. Hai người chỉ biết vỗ vai an ủi hai đứa con của mình rồi vui vẻ cùng chồng đón tiếp khách khứa. Không vui sao được. Một người thì có cô con dâu mình mong muốn, một người thì có người con rể chắc chắn đem lại hạnh phúc cho con gái mình, không vui mới lạ. Chính họ còn muốn ăn mừng, muốn cho thiên hạ thấy niềm hạnh phúc lớn lao của mình, huống chi là hai ông chồng không biết kiềm chế mình kia. ( ặc ặc, dã man quá. Đúng là phu phụ mà)
Minh và Khánh nhìn hai anh chị của mình rồi nhìn nhau thở phào. Tính ra thì sự kết hợp của cặp đôi oan gia từ bé này phải làm hai ông cha vui mừng gấp vạn kìa. Nhưng may sao, ngày đó, quan hệ của anh hai chị hai rất căng thẳng làm nhị vị phụ huynh à không, tứ vị phú huynh mới chính xác không kích động quá độ như thế này. Anh hai chị hai, hai người quả là đấng cứu thế của cuộc đời hai đứa em đáng yêu và tội nghiệp này.
Trong số những vị khách của bữa đại tiệc này, có không ít những người mong muốn qua hôn nhân thiết lập mối quan hệ với gia tộc Trịnh – Hoàng. Nhưng thật đáng tiếc,… không ngờ những vị chủ nhân tương lai của hai gia đình đều đã lựa chọn ý trung nhân cho mình làm cho mối quan hệ giữa hai nhà đã thân thiết lại càng thêm bền chặt. Hiazzz, đành bấm bụng chờ vài chục năm nữa vậy, khi đó thì hai gia tộc có muốn thân thêm cũng hết cách. Dù nghĩ vậy, họ vẫn thất vọng và gượng nói cười trog suốt bữa tiệc kéo dài tời khuya hôm đó.
Không thể không kể đến đám bạn của Nguyên và Nguyệt. Những người bạn từng quen biết khi hai người còn thân thiết với nhau thì thấy mọi chuyện như một lẽ đương nhiên, nói cười vui vẻ khi nhớ đến những chuyện ngày xưa. Còn vài người là bạn quen Nguyên, Nguyệt khi đi du học thì chết lặng cả trái tim mong manh nhỏ bé. Cũng phải thôi, bạn nam của Nguyệt thì ôm mộng cô từ bao nhiêu năm nay, cứ nghĩ Nguyệt chưa có ai, ôm hy vọng. Còn bạn nữ của Nguyên thì hiazzz, có ai đã không từng có quan hệ với Nguyên chứ, vẫn nhớ Nguyên, chờ Nguyên, Nguyên đính hôn với họ là tin buồn tuyệt đối không là tin vui.
Vậy mới nói, bữa tiệc này có biết bao nhiêu điều thú vị cho người quan sát xung quanh.
***
*****
Ngồi đối diện Ánh trong một quán cà phê, Nguyệt nhìn Ánh cười thú vị:
- Uổng ghê ha. – Ánh khúc khích – tiếc là hôm qua, tao và anh Toàn đi không được. Đời người mấy khi được tham dự vào bữa tiệc hoành tráng như vậy chứ?
- Coi mày kìa. Thích lắm phải không? Tao nhường cho mày luôn đó. – Nguyệt dài giọng – Mệt gần chết mà ham.
- Tao tưởng hôm qua hai người hạnh phúc quá hết biết mệt luôn chứ? – Ánh cười trêu Nguyệt – Không chờ đợi, làm một cái kiss ngay giữa sân bay cơ mà.
Má Nguyệt dần đỏ hồng, trợn mắt nhìn Ánh:
- Sao mày biết? Lại nhỏ Khánh bép xép rồi đúng không?
- Đệ tử chân truyền của tao mà mày. – Ánh cười lớn – Để tao coi, đám cưới này bốn vị phụ huynh nhà mày đãi tiệc to đến đâu.
Nguyệt thở dài:
- Nghĩ đến là thấy rầu rồi.
- Khi nào hai người cưới đây? – Ánh bật cười – Cả hai đã hai tám rồi còn gì?
- Hai tháng nữa. – Nguyệt khẽ nói với vẻ hạnh phúc không giấu diếm.
- Ông Nguyên chờ được bằng đó thời gian hả? Tao tưởng ổng đòi cưới ngay trong tuần này chứ?
- Làm gì đến nỗi đó. – Nguyệt cười ngượng – Nguyên là định cuối tháng. Nhưng mẹ tao đi xem bói nói hai tháng nữa mới có ngày tốt, cũng mới kịp chuẩn bị mọi việc. Nguyên đâu có cách nào chống đối chứ?
- Biết ngay mà. – Ánh cười lớn – Cuối tháng hả? Còn có 10 ngày chứ mấy? Biết ngay là chàng chờ không nổi mà.
Nhìn vẻ mặt Ánh, Nguyệt thầm nhủ, không cho Nguyên đi theo quả là đúng đắn. Nguyên mà thấy Ánh như vậy chắc tức chết quá.
Ánh chợt thôi cười nhìn Nguyệt:
- Nguyệt à. Hai người nhất định phải hạnh phúc nha. Đừng làm tổn thương bản thân, tổn thương đối phương và những người xung quanh nữa.
Nguyệt gật đầu, nói:
- Tao biết rồi.
Ánh nhìn ra ngoài cửa sổ, nâng ly sửa lên, nhấp một ngụm, khẽ nói:
- Mày có giận tao không Nguyệt?
Nguyệt nhìn Ánh với cái nhìn dò hỏi.
- Tao đã từng thầm thương Nguyên. Tao cũng đã từng có ý định cướp Nguyên của mày. Tao cũng đã từng bất chấp nỗi đau của mày để chiếm lấy Nguyên.
- Tình yêu không có tội mà. – Nguyệt cười. – tao cũng từng rất ganh tỵ và ghét mày mà. Mày có dũng khí hơn tao. Mày dám đi tìm hạnh phúc cho mình.
- Thì sao chứ? Tao đã thất bại mà. – Ánh cười buồn – ông trời đã định sẵn là Nguyên chỉ dành riêng cho mày thôi. Nếu người con gái cạnh Nguyên không phải là mày thì tao sẵn sàng bất chấp tất cả để lao vào giành giựt Nguyên với nhữn gngười con gái xung quanh đó.
- Không sợ anh Toàn nghe thấy hả? – Nguyệt trêu.
- Anh ấy biết đó chỉ là quá khứ của tao thôi mà. Hiện tại, các cho tao mười xe vàng, tao cũng không đổi anh ấy lấy cha Nguyên đâu.
- Nguyên rớt giá thê thảm vậy hả? – Nguyệt khúc khích.
- Có mà rớt đó. Mày thừ đem ông ấy đi rao bàn đi, khối người ham hố nhào vào đó.
Hai người cùng cười khúc khích với những hình ảnh lướt qua trong đầu mình.
- Cái đuôi cắt hoài của ông Nguyên đã biết chuyện này chưa? – Ánh khẽ hỏi.
- Chưa. – Nguyệt lắc đầu – Tiểu My cùng mấy người bạn đi chơi hai ngày nay rồi.
- Cẩn thận nha Nguyệt. Tiểu My có nhiều trò lắm đó. Tao sợ co ta sẽ gây chuyện với mày đó.
- Mày nghĩ Tiểu My sẽ làm gì? – Nguyệt nhíu mày
- Tao không biết. Nhưng nhìn cách cô ta quản lý bộ phận Mar làm tao sợ. Cô ta là dạng người bất chấp tất cả để dành lấy thứ cô ta muốn. Nguyên là người cô ta muốn có nhất đó.
- Đành chịu thôi, – Nguyệt thở dài – Vì tao và Tiểu My đã làm tổn thương Tiểu My quá nặng mà. Chính tụi tao đã thay dổi con người Tiểu My.
- Mày đừng có nghĩ lung tung. – Ánh gắt – Đó là bản chất của cô ta. Mày không làm gì thì nó cũng đã tồn tại chỉ chưa có dịp bộc phát thôi.
Nguyệt im lặng nhìn ra đường. Sao muốn tìm một chút yên bình lại khó khăn vậy chứ? Nhưng không sao. Nguyệt tin, Nguyên có thừa sức bảo vệ cho Nguyệt mà.
Ánh nhìn Nguyệt rồi chuyển hướng câu chuyện:
- Xem ra tao với mày thân thì thân chứ không có duyên làm dâu phụ cho nhau rồi. Kiếm ra người thay thế cho tao chưa đó.
- Tụi Linh, Phước tình nguyện làm rồi đó. – Nguyệt cười nhẹ – Tuiọ nó nói không làm dâu chính được thì làm dâu phụ an ủi vậy. Hai đứa nó còn tình nguyện làm bà hai, bà ba cho Nguyên mà.
Ánh thiếu nước sặc luôn ngụm nước mình mới uống.
- Sao mày không dẹp loạn đi. Hai đứa nó khôn thiệt. Có bà lớn như mi thì chỉ tổ bị tui nó ăn hiếp. Cha Nguyên không có ý kiến gì hả?
- Biết nói gì bây giờ. Xá ba xá rồi chạy dài thôi, sợ tao thì ít mà sợ nhỏ Khánh thì nhiều.
Cả hai cùng bật cười khúc khích, tiếng cười vang vọng khắp một góc quán.
Nguyệt vừa dừng xe trước cổng là hai cánh cổng đã được mở ra. Nguyên nhìn Nguyệt:
- Sao em đi lâu quá vậy?
Nguyệt cười khi Nguyên dành lấy tay lái xe. Đưa xe cho Nguyên, Nguyệt nói:
- Em mải nói chuyện với Ánh mà.
- Thiệt tình, – Nguyên càm ràm – hai người sáp lại là không có chuyện gì không nói mà. Bộ Ánh không phải về với chồng con hả?
- Anh Toàn mà không kiếm, chắc em còn chưa về được đâu.
- Đúng lá chim chích chòe mà. Kiểu gì cũng tìm ra chuyện để nói.
Ngồi xuống chiếc xích đu quen thuộc, Nguyệt đẩy nhẹ chân cho chiếc xích đu đưa qua đưa lại.
Nguyên ngồi xuống cạnh Nguyệt thì nghe Nguyệt nói:
- Ánh bảo nếu không phải là em thì nó không từ bỏ tình cảm với anh đâu. Hai người cũng xứng đôi lắm đó.
- Đừng có giỡn nha. – Nguyên vờ la – cho anh ở chung với Ánh ba mươi phút là anh điên luôn rồi đó. Hơn nữa, em muốn anh bị anh Toàn dợt đẹp đó hả?
- Cao thủ Karatedo mà cũng biết sợ á? – Nguyệt bật cười – Đừng lo, có em bảo hộ đằng sau cho.
- Không biết hỗ trợ hay làm vướng tay à? – Nguyên cười nhăn nhở.
- Có tin em cùng phe anh Toàn cho anh no đòn không?
- Sợ quá. – Nguyên vờ rùng mình làm Nguyệt cười khúc khích – anh sợ bà xã của anh lắm rồi mà. Bà xã đừng hù anh.
- Giỡn hoài hà. – Nguyệt đánh vào vai Nguyên – Mà em hỏi thiệt đó. Chưa bao giờ anh thử nhìn Ánh à? Lúc đó, Ánh cũng xinh đẹp hơn chán vạn cô bạn gái của anh mà.
- Dù cho vậy thì anh cũng không chịu nổi cái miện
g liên hồi như loa phóng thanh đó đâu. – Nguyên nhún vai – Lúc nào, anh cũng chỉ coi Ánh như người bạn thôi.
- Năm đó, khi Ánh qua gặp anh đó, nếu anh biết, anh sẽ làm gi? Chấp nhận hay từ chối?
Nguyên chợt ôm Nguyệt vào lòng:
- Lúc đó, nếu gặp Ánh, anh sẽ chỉ có một suy nghĩ duy nhất. Ánh qua tìm anh vì em có chuyện, hoặc là em nhờ Ánh đi gặp anh. Anh sẽ bỏ mọi thứ ở đó, ngay lập tức, kéo Ánh đi gặp em? Chỉ thế thôi,
- Điên quá đi. – Nguyệt mắng mà giọng tràn đầy cảm động.
- Điên cũng được. – Nguyên cười nhẹ trong tóc Nguyệt – Nếu ngày đó, anh gặp Ánh thì có phải mọi chuyện kết thúc lâu rồi không? Chẳng kéo dài đến tận bây giờ.
- Lúc Ánh đi tìm anh, em vừa ganh tỵ vừa thấy khâm phục Ánh. Sao em lại không có được cái dũng khí đó chứ? – Nguyệt khẽ nói.
- Mọi chuyện đã qua hết rồi, em đừng nhớ tới nữa. – Nguyên đẩy Nguyệt ra nhìn sâu vào mắt cô – Từ bây giờ, dù có chết anh cũng sẽ ở cạnh em.
Nguyệt cười hạnh phúc, nhào vào vòng tay Nguyên. Cái hạnh phúc Nguyệt mãi mê đi tìm suốt thời gian qua đã ở trong tầm tay Nguyệt rồi. Hy vọng không có gì xảy ra để Nguyệt phải xa Nguyên thêm một lần nào nữa. Nguyệt chỉ cần như vậy thôi.
***
*****
Khi cuộc họp kết thúc, nét mặt của mọi người trong phòng đều giãn ra, nhiều tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên.
- Trước khi mọi người quay về với công việc của mình, – Nguyên nói – Tôi có việc muốn thông báo.
Câu nói của Nguyên tuy nhẹ nhàng nhưng làm khuôn mặt và tân trạng của mọi người căng như cung đàn.
- Bộ tôi ăn thịt mọi người hay sao mà ai nấy trông như sắp lên đoạn đầu đài vậy? – Nguyên bật cười.
- Tháng vừa rồi, doanh thu giảm lại còn phát sinh nhiều vấn đề trong quản lý gậy ảnh hưởng đến công việc nên có vài người lo bị mất việc chứ sao? – Ánh vừa nói vừa nhìn về phía Tiểu My đang cố làm như mình không quan tâm – Nào, ông tổng, ông muốn giáng chức hay đuổi việc ai thì nói nhanh đi, không có người ngất vì đau tim bây giờ.
Ánh dứt lời thì mặt ai nấy cắt không ra giọt máu.
- Tôi đuổi việc bà giám đốc kinh doanh vì tội ăn nói linh tinh tung tin đồn nhảm bây giờ, – Nguyên trừng mắt nhìn Ánh. – không có ai bị sa thải hay gáing chức cả. Nếu có tôi đã thông báo trong cuộc họp rồi.
- Uổng quá. – Ánh chép miệng làm nhiều người bật cười. Họ đều biết Ánh không nhắm vào họ mà nhắm vào Tiểu My.
Tiểu My nhìn Ánh như muốn giết người, rồi quay qua Nguyên cau có:
- Có gì thì anh thông báo nhanh cho mọi người còn về làm việc.
- Đúng rồi đó. Thông báo nhanh cho ai đó về quản lý đám nhấn viên đang vùng lên chống lại áp bức – Ánh tiếp lời.
Nguyên lắc đầu nhìn Ánh. Lúc nào cũng nhắm vào Tiểu My mà gây chiến.
- Chỉ là việc riêng của tôi thôi, – Nguyên nói trước khi Tiểu My la lên vì giận – giữa tháng 12, tôi và Nguyệt sẽ tổ chức đám cưới. Hy vọng mọi người sẽ đến chung vui.
Mọi ánh mắt dổ dồn về phía hai người, Ánh nói:
- Mời chay vầy à, ông tổng, bà trợ lý. Ít nhất cũng phải có tấm thiệp cho đúng lễ nghĩa chứ?
Nguyên bật cười:
- Coi như tôi vui quá nên phải nói cho thiên hạ biết được chưa? Thiệp tất nhiên sẽ đưa đến cho mọi người sau rồi.
- Vậy mới được chứ? – Ánh khúc khích – Ủa, bà trợ lý, sao bà im lặng quá vậy? Phát biều vài câu với anh chị em đi chứ.
Ánh đúng là trẻ không tha, già không nương mà. Nguyên thầm nghĩ.
Nguyệt gắt với Ánh:
- Con quỷ. Mày không nói cũng không ai nói mày câm đâu.
Ánh định trêu Nguyệt thêm nhưng anh chàng phó của Ánh đã nói:
- Ôi, chị Nguyệt yêu quý của em đi lấy chồng á? Sao vậy chị? Sao chị không chờ em?
- Muốn chết hả? – Ánh la – Có muốn chết mà không hiểu vì sao mình chết không?
Anh chàng nhìn Nguyên nhướng mày nhìn mình, khẽ rùn vai:
- Dạ. Anh tha cho em. Em trót tương tư chị Nguyệt nhưng em biết thân em rồi.
Mọi người bật cười vui vẻ rồi nói:
- Chúc mừng tổng giám đốc. Chúc mừng Nguyệt/ chị Nguyệt. Chúc hai người trăm năm hạnh phúc.
- Trăm năm ít quá, – Nguyên cười nói – Ngàn năm đi.
- Tham vừa thôi ông. – Lại là Ánh – gắn với ông một kiếp là đủ rồi, kiếp sau để nó tìm người khác.
- Có chạy đi đâu, anh cũng bắt em lại. – Nguyên nói với Nguyệt – Đừng có chạy cho mất công nha em.
Mọi người trò chuyện thêm một lúc rồi ai về việc nấy.
Nhìn Tiểu My còn ngồi lại, Nguyệt nói với Nguyên:
- Em về làm việc trước, anh và Tiểu My nói chuyện với nhau đi.
Chờ Nguyệt ra ngoài, đóng cửa lại, Tiểu My mới khẽ nói:
- Là thật sao Nguyên?
- Chuyện này, Tiểu My cho rằng anh có thể đùa sao?
- Anh tàn nhẫn thật đó. Anh không thể nói trước với em một câu để em lánh mặt hay sao? Làm em bẽ mặt như vậy, anh vui lắm chứ gì? – Tiểu My chua chát.
- Anh không hiểu ý của Tiểu My?
- Ai cũng biết em suýt là vợ anh. – Tiểu My nói – Anh có để ý thấy cái nhìn họ dành cho em không? Họ đang cười em, đang thương hại kẻ bại trận là em đó.
Nguyên nhún vai, im lặng.
- Cô ta hơn em ở điểm gì hả Nguyên? – Tiểu My nhìn Nguyên – Sao anh lại lựa chọn cô ta mà không phải là em?
- Anh không hề so sánh hai người với nhau. – Nguyên nói nhẹ nhàng – Anh yêu Nguyệt, chỉ đơn giản như vậy thôi.
Nguyên nói rồi đứng dậy đẩy cửa bước ra khỏi phòng để mặt Tiểu My ngồi lại với nỗi đau va sự căm phẫn.
Tiểu My chặn đường Nguyệt và Ánh khi hai nguòi đang đi cùng với nhau xuống căn tin:
- Tôi chưa thua đâu. Tôi không can tâm chịu mất Nguyên như vậy đâu. Chị cứ chờ mà xem.
- Đã có bao giờ đâu mà mất. – Ánh cười khẩy mỉa mai.
- Để rồi xem. Tôi sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào đâu. Các người cứ chờ mà xem.
Tiểu My giận dữ quay người đi. Ánh nhìn theo rồi khẽ nói:
- Tao đã nói rồi mà, cẩn thận nha Nguyệt.
- Cẩn thận cái gì? – giọng Nguyên vang lên làm cả hai cùng giật mình.
Ánh cau mày khi thấy Nguyên kéo Nguyệt về phía mình đầy tính sở hữu.
- Bộ tui có mang bệnh truyền nhiễm hay sao mà ông phải kéo nó xa khỏi tôi vaậy?
- Chính xác. Bà mang bệnh bà tám đó. – Nguyên thản nhiên
Nguyệt khúc khích trong khi Ánh chưng hửng nhìn Nguyên.
- Tui nghĩ chắc anh Toàn đau đầu vì cái tật nói nhiều của bà lắm đó. Khâm phục ảnh thiệt, sống được với con chim chích chòe hót liên tục không cần nghỉ để lấy hơi nữa.
- Mày im lặng để hắn nói xấu tao vậy sao? – Ánh quay qua Nguyệt.
- Anh ấy nói đúng mà. Tao biết bênh mày kiểu gì đây?
- Vợ chồng các người liên kết hà hiếp tôi. – Ánh la lên đầy tức giận.
- Suỵt. Bà là loa phóng thanh, la nhỏ thôi, la lớn thiên hạ điếc con ráy hết,
- Tức chết đi được. Tui thề tui không thèm nói chuyện với vợ chồng các người nữa.
- Làm được mới nói nha. – Nguyên cười – Đừng có chưa được một phút đã nói chuyện với tụi tui nha.
- Để rồi xem.
Ánh vừa dứt lời Nguyên và Nguyệt đã cười nắc nẻ làm Ánh giật mình nhận ra mình vừa nói với hai người bọn hắn. Ánh hậm hực đi vào thang máy khi Nguyên và Nguyệt vẫn còn cười vào theo.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ