The Soda Pop
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...
Truyện tình cảm Từ " Hiểu Lầm " đến " Hiểu Thật "
Tác giả: dandelion love

Rating: mọi lứa tuổi
Thể loại: tình cảm, school life, ...
Nguồn: từ hùi đạp xe wa cầu lộng gió...
Giới thiệu nhân vật:


Nhật Vy: một cô nàng cá tính, nhưng cũng rất nữ tính, cực kì làm biếng nhưng bik làm mọi việc. Sắc đẹp thì...có sắc nhưng ko có đẹp. Học hành bình thường, gia đình khá giả, hầu như chẳng nói chuyện vs aj nên ít aj bik giọng nói của cô, khuôn mặt lạnh như băng nhưng bên trong tràn đầy xúc cảm, sống trầm lặng nên chẳng aj bik nhà của cô lun. Luôn luôn bị động trong mọi chuyện

Hạ Quân: một anh chàng hotboy, lạnh như băng. Con của chủ tịch tập đoàn CNJ_một công ti máy tính đứng đầu thế giới. Thành tích học tập đứng đầu toàn trường, chơi bời thì trùm lun, thay bồ như thay áo nhưng chẳng iu aj wa' 1 tuần. Nụ cười chẳng cho ko aj bao h ^^!

Chap 1: Sự hiểu lầm

Ủm.
Nó, một cô gái 15 tuổi hay phóng xe tốc độ nay đã phải trả giá cho việc làm nguy hiểm này bằng việc phải đo....độ sâu của sông.(tua lại trí nhớ: nó đang phóng xe chuẩn bị lên cầu để thả dốc thì nó có cảm giác đụng phải cái j` đó làm nó cứng chân và khi định thần lại thì nó đang bay...xuống sông).
Nó dường như nghe thêm 2 tiếng ủm nữa khi nó rơi xuống. Chiếc xe "chiến" của nó tiêu go`j_nó nghĩ thầm nhưng ko phải chỉ có chiếc xe của nó, còn một cậu thanh niên cao lớn rơi xuống trước nó (nặng rơi nhanh hơn ^^!) nó kịp thấy trước khi chìm xuống nước...
Nó bik bơi, nhưng sao thế này, nó chẳng thể nào đạp nc' dc, chân nó tê rần và rát bỏng. Nó từ từ chìm xuống, cứ tưởng mình tiêu go`j, nó vùng vẫy nhưng đây là khúc cầu vắng khoảng 10h khuya làm j` có aj để cứu nó. Ko, ngoài ng` thanh niên mà nó nhận ra lờ mờ lúc rơi xuống. Nhưng anh chàng cũng rơi xuống mà làm sao cứu...Có một bàn tay vòng qua ng` nó làm cắt đứt dòng suy nghĩ của nó....
------*-*------
-Cô làm j` mà chạy xe như điên vậy?-Hắn cằn nhằn
-......
-Này, tôi hỏi cô ko nghe à? Cô đụng vào tôi làm tôi rớt theo mà tôi còn phải cứu cô nữa là sao?
-.......
-Cô câm à?-Hắn tức điên lên khi có ng` đầu tiên ko trả lời câu hỏi của hắn_kon trai độc nhất của chủ tịch tập đoàn CNJ.
Nó chẳng quan tâm lời hắn nói. Từ khi lên thành phố học, nó chẳng nói chuyện vs aj nên chẳng còn thói wen nói chuyện nữa. vs lại bây h...cái chân nó đau ê ẩm. Chắc bị quẹt vào thành cầu. Nhưng điều nó wan tâm nhât bây h là chiếc xe nó tiu go`j, nó phải "lết" về nhà vs cái chân "cùi" này sao trời?
Đi dc vài bước, nó cảm thấy choáng, chắc vì mấy hôm nay nó chẳng ăn uống j`-nó chẳng thiết, nó chỉ bik phóng xe dọc các đường trong thành phố này, và kết cục là ở chỗ cầu hẹp này. Nó định bước típ bước nữa nhưng nó chẳng thể, đầu nó ong ong và nó ngất xuống. Một lần nữa, hắn lại đỡ nó…
-------*-*---------
Nó nghe tiếng chim hót ríu rít ngoài cửa, từ từ mở mắt dậy, nó thấy mình nằm trong một căn phòng rộng, sơn màu vàng nhạt và cái giường nó đang nằm thì…gằn bằng cái phòng trọ của nó-hix, nó đang nằm ở cái nơi này thế nào?. Nó-bị bắt cóc-đó là điều nó nghĩ đến trong đầu đầu tiên. Thế là nghĩ là làm, nó chạy ra cửa chính, nhưng lại như mọi lần, ko dc. Vừa nhảy xuống giường bước dc vài bước là nó ngã ngay, và lại chúi mặt vào hắn-cái gã to xác vừa bước vào.
-----*-*------
-Sao cô rắc rối thế, ám tôi từ tối qua tới h?-hắn càu nhàu sau khi bị nó tát một cái vào mặt.
-Tôi đang ở đâu?-giữ vẻ mặt điềm tĩnh nhất có thể, nó hỏi.
-Nhà tôi!-Hắn điềm nhiên
-Anh là aj? Vì sao tôi lại ở nhà anh?
-Tối hôm wa, cô ngất xỉu, tôi chẳng bik đưa cô về đâu nên đưa cô về nhà và…-hắn nhìn vào cái chân của nó.
Nó nhìn lại thì thấy chân mình bị băng trắng.
-ừm….-nó thở dài thượt rồi bất giác nhận ra, chỉ vào cái váy-Còn..?
-Đêm wa cô “học lặn” nên tôi phải nhờ ng` thay dùm, tôi ko mún cô bệnh rùi lại ám tui-Hắn lại cáu.
Sau đó, nó đi thẳng ra cửa, toang bước ra.
-Cô làm j` vậy?-Hắn lại gần nó, nhìn dò xét.
-Về-nó nói cộc lốc.
-Vậy về đi, wan trọng là cô có ra dc cổng ko?-hắn nhếch môi, ra vẻ thách thức.
Nó bỏ ra ngoài, tìm dg` đi. Đúng như hắn nói, wan trọng là nó ra dc cổng ko. Nơi này rộng thiệt. Đúng lúc đi wa vườn hoa-chẳng bik nơi nào là nơi nào, nó nghe dc 2 cô hầu nói chuyện với nhau. Với tính tò mò cao sụ thì dại j` mà nó ko nghe lén ^^!
-Lại thêm một đứa nữa a`?-1 cô lên tiếng
-Con nhỏ lần này thua mấy đứa trước nhiều. Nhìn lúa wa’.
-Haizz! Ko bik cậu chủ đã đưa bao nhiu kon về goj`? Tuần nào cũng thấy.
-Đúng là cậu Hạ Quân, con của chủ tịch CNJ sung sướng thiệt, dùng tiền như nc’. Đợt trước đưa về một cô rùi cũng bỏ, nhìn nó cũng xinh.
-Đợt này đưa con này về như bắt cá vậy, cả ng` ướt nhem. Nhưng sớm muộn j` cũng đá. Lúc nào chỗ chia tay cũng là cái vườn bách hợp dưới cái cây cổ thụ.
-Tội! Cái vườn đẹp mà việc làm chỗ nó chẳng đẹp chút nào…
Nó-mặt đỏ phừng, tay thì nắm chặt, môi mím lại. Ko ngờ nó lại bị lừa dễ vậy. Một ng` như nó chỉ lừa ng` ta mà bây h bị ng` ta lừa. Cố lấy lại bình tĩnh, nó bước ra. 2 cô hầu giật thót. Nó từ tốn hỏi:
-Có thể chỉ tôi ra khỏi đây dc ko?
-Xi..n xin lỗi!-cô hầu lung túng-Tôi ko thể khi ko có cậu chủ….
-Vậy là tôi ko dc ra ngoài?-Nó trừng mắt nhìn làm tim 2 cô nàng nhảy disco.
-Tôi chỉ sợ cậu….
-Ko sao. Cậu chủ của các cô đi nghỉ rồi, tôi sẽ ko nói aj bik đâu.-Nó nhếch môi.
------*-*-------
Đúng là có một nụ cười rê rợn có lợi thiệt. Giờ nó đang đứng ngoài ngôi biệt thự của hắn, long thầm mỉm cười và tự nhủ sẽ ko bao h gặp lại hắn nữa-kẻ đã xỏ mũi nó. Và hắn sẽ là ng` đầu tiên và cuối cùng lừa dc nó.

Nó đang ngồi thừ suy nghĩ trên một chiếc giường mà toàn bộ đều màu hồng-từ cái ga gối, ga giường, chăn, khung giường, đến cả con gấu bông bự cũng là màu hồng.
Phòng của nó-căn phòng ngủ trong một căn nhà chỉ có 4 phòng nhỏ: phòng ngủ, gian bếp, phòng khách và phòng tắm, nằm sâu ở trong một con hẻm vắng hoe. Nó ko thix không khí ồn ào và cái thứ bụi bặm bám đầy ở cái thành phố này-một thành phố mà vì bất đắc dĩ nó mới đến. Nó thích cái cảm giác yên tĩnh ở một nơi dc bao quanh bằng cây cối và tiếng chim-trước nhà là một giàn hoa tigon, sau nhà là một hàng cây ăn quả và vài luống rau đủ loại, trong phòng còn có cả các chậu lan bên khung cửa sổ, các chậu xương rồng trên tất cả các bàn lớn nhỏ trong nhà, riêng trong phòng nó còn có một chậu bồ công anh tươi tốt. Còn rèm cửa là một màu hồng-nói chung tất cả những j` bằng vải trong nhà đều màu hồng, tường nhà sơn màu của da trời, cửa nhà màu trắng còn sàn nhà lót gạch màu nâu nhạt. Vì thế nó chọn ngôi nhà này.
Phòng của nó là nơi nó ở n` nhất trong ngày. Nó chẳng làm j`, chỉ ngồi đó, ngồi hướng mắt ra cánh đồng cỏ lau xa xa, suy nghĩ. Mắt nó mông lung, ẩn chứa một nỗi buồn thăm thẳm. Đôi mắt màu đen lúc nào cũng như chứa nước.
-----*-*-----
-Ông đi với con nhỏ kia đi lun đi. Quay về đây làm chi?-mẹ nó thét lớn.
-Bà tưởng là bà tốt lắm sao? Bà cũng dạng như tôi thôi. Tôi bị ba mẹ ép mới cưới bà. Và bây h là vì con Vy nên tôi mới chịu đựng tới h này.
-Vậy sao? Hay là ông ko nỡ xa cái nhà này-nơi đã nuôi ông sống đến h này? Ông thừa bik con Vy ko phải là….
Nó vô tình nghe dc trận cãi nhau-ko bik lần thứ bao nhiu rồi của cha mẹ nó. Nhưng lần này, lần này khác những lần trước. Lần này khác đến nỗi mà nó ko thể nào chấp nhận dc…
Nó-ng` bất cần với mọi thứ. Nó-sống cho riêng mình, vì theo nó, chẳng aj đáng để nó hy sinh hay chịu thiệt thòi hết. Tuổi thơ của nó đã để lại cho nó những vết thương khó lành. Nó là một ng` gần như vô hình, một ng` lun làm nơi để mọi ng` đổ tội-dù ko phải là của nó, một ng` ko nên đến cõi đời này. Nó quyết là ko đụng chạm đến aj hết, hoặc họ có đụng chạm j` thì nó cũng im thít. Nó ko phải là một con ng` vô dụng, hiền dịu, nhẫn nhục, mà hoàn toàn ngược lại, nó dữ dằn, cá tính mạnh, sống nội tâm sâu sắc. Chỉ là nó nghĩ, mọi chuyện chẳng đáng để nó wan tâm.
Từ nhỏ, mẹ nó đã ko thương iu j` nó, bà lun đánh đập chửi mắng nó. Vì thế, nó sống trong trầm lặng, thường khóc thầm và suy nghĩ vẩn vơ. Chỉ có cha là thương iu nó. Nhưng chỉ một mình cha nó thì ko thể làm lành vết thương cho nó dc.
Nó thay đổi hoàn toàn sau khi chuyển cấp-từ 1 sang 2. Nó nghĩ thay đổi bạn mới sẽ khác. Nó cười n` hơn, gần như nó ko để aj thấy nó buồn. Dù nó buồn thế nào, muốn khóc thế nào thì nó cũng để nụ cười át lấy-dù đó là nụ cười giả tạo. Nó nhường nhịn tất cả mọi ng` xung quanh, nó ko trách aj một lời, dù họ có lỗi vs nó thế nào đi nữa. Nhưng, có aj nghĩ như nó? Họ nghĩ nó hiền hay bị khùng j` đó. Họ mặc ý sai khiến nó-nó vẫn nhịn.
Nó định sang cấp 3 vẫn vậy vì lúc này nó có bạn-dù chỉ là bạn “mướn”-mướn bằng chính nước mắt của nó. Nó cần cảm giác có bạn, nó muốn mình ko là cái bóng trong cuộc đời này-ko aj bik đến. Nhưng sau lần đó, đúng, lần đó-nó đã phải suy nghĩ lại. Nó cười, một nụ cười chua chát, nó cười, cười rất lớn, nó cười, cười mà gần như khóc. Nhưng, nó ko khóc dc. Những giọt nước mắt chực dâng ra nhưng nó ko ra dc-những giọt nước mắt ở lại vs nó như một điều để nhớ, một điều muốn quên.
Nó về nhà và nghe dc trận cãi nhau này, nó-lại cười, vẫn là nụ cười đó-nụ cười của những giọt nc’ mắt. Nó đẩy cửa phòng bước vào với một cái cười nửa miệng. Cha mẹ nó đứng như tượng nhìn nó.
-Con sẽ chuyển trường, lên thành phố học-nó mở lời.
-Ko dc-mẹ nó ghìm giọng.
-Ko cũng đi-nó giương cặp mắt nhìn mặt bà mẹ đã nuôi mình 14 năm. Nó nhìn thẳng vào mắt mẹ nó- ánh mắt của một con sư tử, một kẻ làm chon g` khác phải phục tùng.
Mẹ nó sững sờ, cụp mắt lại trước ánh mắt của nó. Lần đầu tiên nó trái ý bà. Bà đồng ý vs điều kiện là nó chỉ dc trợ cấp 500.000đ/tháng, nhà sẽ dc mua lun trên kia vì bà ko muốn nó ở nhà trọ. Tiền học thì cung cấp riêng-chỉ chỉ bà ấy dc thông báo của trường. Nó đồng ý và bây giờ nó đã ở đây, trên cái thành phố mà nó cho là chạy trốn mới đến đây. Cũng chẳng phải là chạy trốn. Nó chỉ là muốn thay đổi tất cả, tất cả cuộc sống của nó.
Nó-lại đội thêm một mặt nạ nữa-mặt nạ của sự lạnh lùng, vô cảm. Nó ko thể tin dc con ng`, nó cũng ko tin vào mấy cái tình cảm vẩn vơ mà trước kia nó mong muốn. Nó chán wa’ rồi, nó mún chết. Nhưng nó ko dc chết, nó phải sống, phải sống để cười cái đời tàn nhẫn. Nó ko cười, ko nói, ko buồn, ko j` hết, nó như một cái xác, chỉ lẳng lặng đứng nhìn cuộc sống. Nhìn ng` ta đau khổ để mà cười cho trái tim bớt rỉ máu. Nó làm việc cho nó, sống cho nó, có thể cho là ích kỉ đi, nhưng nó ko thiết. Nó wa’ mệt vs cái gọi là sống rồi. Nó kết “bạn” với những vật vô tri vô giác-vì những vật đó chẳng bao h phản bội nó. Tình yêu vs nó là một thứ xa xỉ, một từ mà chắc ko bao h xuất hiện trong từ điển của nó…
Nhưng nó đâu bik rằng, nó mang một trái tim-một trái tim nhân hậu hơn hết tất cả những trái tim khác. Một trái tim nóng ấm đang bị nó-đúng hơn là lí trí của nó kìm kẹp. Nó ko hiểu hay ko muốn hiểu, chấp nhận cái trái tim đó. Nó đã bao quanh trái tim đó một lớp băng-một lớp băng chứa đựng một viên pha lê ở trong. Và aj, aj có thể lấy dc viên pha lê ấy ra?...
Chap 3: Hắn

Sau khi bị nhốt trong phòng của căn biệt thự-của chính hắn. Hắn tức điên-Ko ngờ kon nhỏ này…-hắn nhủ thầm. Đúng là hắn quá khinh địch. Bình thường chẳng aj mún ra khỏi khu biệt thự này cả. Hoặc là chẳng aj ra dc. Đúng là hắn ko ngờ…
Sau khi đẩy cửa phòng bước ra, nó đã khóa cửa lại, vì nó bik thế nào hắn cũng ko tha. Bọn nhà giàu lúc nào cũng thế-chẳng xem aj ra j`. Hắn định ra, sau khi nhấp hết ngụm trà. Nhưng đã bị kẹt, đến khi quản gia đến hắn mới ra dc. Lúc đó thì nó đã đi ra rồi. Hắn tức điên, còn 2 cô hầu sau khi bị “sư tử” vồ làm cho phải làm việc “phi pháp” vs hắn thì im re, mặt mày tái mét, miệng lắp bắp định nói j` vs nhau nhưng ko dc khi nhìn thấy nỗi tức giận của cậu chủ sau khi bị “gái” lừa.Nhưng, hắn cũng ko ngốc đến nỗi nào sau khi lấy đi sợi dây chuyền của nó-sợi dây chuyền bằng bạc và mặt dây chuyền chỉ là hình một giọt nước.
Nó-ng` đầu tiên ko mê mẩn với “sắc trai” của hắn. Hắn cảm thấy có điều j` đó thú vị ở nó, có thể là do từ đó tới h chưa aj ko thik nói chuyện vs hắn như nó-nói chuyện như bị bắt buộc, những cô gái khác gặp hắn thì một là mắt mở to, đứng chết trân hoặc là kiểu “thấy trai là tơm tớp tơm tớp”. Hắn cũng ko bik nữa-ko bik vì sao nó lại thu hút hắn như thế. Hắn mún tìm hiểu thêm về nó, để trả thù vụ hôm nay và để xem điều j` ở nó khiến hắn quan tâm đến vậy.
-------*-*--------
Ringgggg…
Tiếng chuông điện thoại kéo hắn về thực tại. Hắn bấm nghe, hắn chẳng nói j` rồi nhanh chóng cúp máy.
Hắn bước vào một căn phòng rộng ở góc của tòa nhà-nơi có ánh sáng nhẹ và một loài cây thân leo màu xanh thẫm có những bông hoa nhỏ li ti bám trên thân màu xanh dương nhạt và màu hồng nhạt leo giáp trên các bức tường xung quanh căn phòng. Nhưng trên các song cửa sổ-những cửa sổ lớn bao quanh căn phòng hình vòng cung là những dây hoa hồng đỏ-loài hoa hồng có những gia to và nhọn, cánh dày như nhung và lá màu xanh ngắt.
Căn phòng ko sơn tường, nó có vẻ cổ kính, nhưng màu của những viên gạch xây nên nó-một màu nâu sậm ko làm mất đi vẻ đẹp của căn phòng. Căn phòng trống chỉ duy nhất có một cây dương cầm ở gần cửa sổ. Ánh sáng bên ngoài len vào căn phòng chỉ là những đốm sáng nhỏ may mắn lọt qua dc những kẽ lá của dây hoa hồng.
Hắn ngồi xuống chỗ cây đàn, bàn tay hắn lướt nhẹ trên những phím đàn. Những nốt nhạc dịu dàng, du dương cất lên-những nốt nhạc đã dẫn hắn và nàng đến bên nhau. Nhưng cũng những nốt nhạc ấy đánh dấu sự xa cách của hắn và nàng. Bài nhạc hay, nhưng nó vẫn thiếu một thứ j` đó, thứ j` mà hắn vẫn ko nhận ra. Thứ mà hắn vẫn cố tìm kiếm. Đó là tình yêu? Sự chia ly? Hay đó chỉ có thể là một nỗi buồn vu vơ? Hay đó là lời nhạc của những giọt nc’ mắt-vừa đau khổ, vừa hạnh phúc?
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
2 năm trước,
Hắn-một công tử chính cống, luôn luôn ngoan ngoãn, đứng đầu trong dòng họ, đang chạy chiếc xe hơi của mình đi qua các con phố và phải dừng lại tại một phòng âm nhạc. Tiếng dương cầm đã dẫn hắn vào gặp nàng.
Nàng-lúc đó là cô học sinh cấp 2, bằng tuổi hắn vs niềm đam mê âm nhạc. Nàng có một năng khiếu duy nhất là chơi dương cầm. Chẳng nhạc cụ nào nàng chơi dc ngoài dương cầm. Ấp ủ niềm mơ ước lấy học bổng sang Anh quốc học nhạc. Nàng đã cố gắng miệt mài để đạt dc nó. Là một cô bé nhà nghèo nên nàng chỉ dc tập luyện trong phòng nhạc cũ này. Sau khi gặp hắn, cuộc đời nàng thay đổi. Hắn iu nàng, tuy nhiên nàng ko iu hắn. Nàng ko muốn lừa dối hắn khi hắn muốn giúp nàng học dương cầm để nàng đạt dc học bổng. Nàng định nói ra nhưng có một chuyện khiến nàng ko thể chối từ.
Với khả năng của nàng thì đủ sức lấy học bổng nhưng với túi tiền thì đành nói ko. Ba hắn đã bik chuyện của hắn và nàng và ông ấy ko mún nàng và hắn có mối quan hệ nào hết. Ông ấy đã đi gặp nàng để thỏa thuận rằng: nếu nàng chịu ko gặp hắn nữa, thì ông ta sẽ chu cấp toàn bộ khoản tiền nàng cần để sang Anh học và cả chi phí ăn ở. Lúc đó nàng hơi lưỡng lự vì lời đề nghị của ông. Nàng suy nghĩ. Hắn chỉ cho nàng tới mức đạt dc học bổng thôi. Còn nếu ko gặp hắn nữa-một ng` nàng ko hề iu thương, chẳng quan trọng j` vs nàng thì nàng lại dc chu cấp cả chi phí học và ở. Và thế là nàng đồng ý vs ông ấy. Nàng ko thể từ bỏ cơ hội này dc.
Sau khi nàng đi, hắn mới bik thỏa thuận này. Shock! Đây là mối tình đầu của hắn. Mà chỉ vì tiền, nàng đã lừa hắn một cú ngoạn mục mà sau khi nàng đi hắn mới nhận ra. Hắn thay đổi. Hắn chi tiền phung phí, những cô gái đến vs hắn vì tiền lả chủ íu, hắn bik thế, nhưng hắn chẳng thể tìm nổi ng` nào đến vs hắn ko vì tiền. Hắn sống buông thả.
Ko bao lâu sau, mẹ hắn mất trong một vụ tai nạn. Ba hắn là một ng` độc đoán, hắn ko mún chống đối ông ấy. Hắn giúp ba hắn trong việc điều hành công ty, nhưng hắn ko mún chút nào. Chính ba hắn ép hắn mà. Hắn và ba hắn cũng ko thường gặp nhau. Vì thế nào gặp nhau cũng có chuyện. Hắn làm việc tại nhà, thông qua mạng Internet, nhưng rất hiệu quả. Ba hắn càng siết chặc hắn và mún điều khiển hắn hơn khi hắn lên cấp 3. Từ đó, hắn và ba luôn bất đồng nên hắn nghỉ làm ở công ty và sử dụng tiền do những đợt làm hacker cho ng` khác. Tuy ba hắn vẫn cho hắn một tài khoản tiền nhưng hắn chẳng bao h sử dụng cả-đó là của ông ấy, hắn ko thèm. Hắn sống cuộc sống đó tới bây h. Chẳng trông chờ một aj giúp hắn cả. Cuộc đời hắn sẽ thay đổi từ đâu?

Chap 4: Gặp gỡ

Nó bước vào trường CNJ vs một tâm lí vô cùng bình thản, một vẻ mặt cũng vô cùng bình thản, bộ đồng phục trường-áo sơ-mi trắng, cravat đen đỏ, váy chữ A dài đến đầu gối sọc đen đỏ, giầy đen, tất đen, tóc buộc gọn xuống nhẹ nhàng…tất cả đều như ban đầu ko giống như HS trong cái trường này, đều make up lại hết-váy ngắn củn cỡn, áo xẻ ngực sâu, tóc tai đủ loại, nhuộm màu xanh đỏ.
Nó mún một chút yên tĩnh cho một buổi sáng chào mừng cho những biến cố sắp tới từ ngôi trường quý tộc này-trường CNJ, nó giật mình khi nhớ lại cái tên này, cái tên khiến nó gợi nhớ về hắn và cái ngôi biệt thự kia.
Ngôi trường này, nó đã khám phá hết ngóc ngách rồi. Nó là ng` xác định phương hướng rất tốt nên ko khó khăn để tìm dg`. Nó leo lên sân thượng của trường-nơi cao nhất của ngôi trường khang trang vs 3 dãy lầu 4 tầng xếp hình chữ U này. Nó chọn nơi này vì ở đây, nó có thể thoải mái, ko aj lên đây cả, gió thì vô cùng phóng túng, khung cảnh rộng rãi cho nó một cảm giác yên bình-một cảm giác mà nó đang tìm kiếm.
Xem lại đồng hồ, chỉ mới gần 7h, 8h mới vào học cơ mà. Nó là ng` lun lun sợ muộn một thứ j` đó nên nó hành động rất sớm, đó là lí do nó ở trường vào h này. Nó tựa mình vào một góc của mái ngói rồi nhắm mắt lại, ngẩng mặt lên trời rồi khẽ hít cái không khí buổi sớm yên lành. Nó khẽ hát. Chất giọng của nó nên gọi là trời phú thì mới đúng. Chất giọng của một ca sĩ. Ừh thì nó là một ca sĩ dc đào tạo mà-đào tạo từ nhỏ lận, ba mẹ nó mún nó là một ng` hoàn hảo. Một bài hát bùn, ngẩng mặt lên trời mà hát, nó nhắm nghiền mắt lại, cố gắng cảm nhận ánh sáng mặt trời cố gắng len wa những đám mây. Giọng nó vút cao một cách đột ngột rồi lại trầm xuống mức thấp nhất. Nghe như khúc aj oán làm cho ng` nghe cảm thấy não lòng nhưng cũng cảm thấy nhẹ nhàng. Nhưng dù sao thì cũng chẳng aj nghe đâu. Nó chẳng là j` trong aj cả nên chẳng aj thèm wan tâm đâu. Nó chẳng thiết tha j` để cho ng` ta khen tặng hay ko mún ng` ta chê bai j` nên nó sống trong lặng lẽ.
--------*-*--------
Hắn lại phải chạy ra khỏi căn nhà đó. Nói là chạy chứ chẳng aj đuổi vì hắn chẳng mún ở nhà mà thoai. Hắn leo lên sân thượng của trường CNJ-trường học của nhà hắn xây dựng-dành riêng cho hắn. Hắn thường leo lên sân thượng để ngủ, chỉ vậy thôi. Hắn thường ko đến lớp nhưng học lực vẫn siêu phàm còn hạnh kiểm của hắn thì ko aj dám hạ xuống. Cả trường này, chẳng aj mún lên sân thượng làm j` cả-ngoại trừ hắn vì chỉ có hắn mới chịu nổi cái gió gió trên này, vs lại chẳng có cô công chúa, hoàng tử nào lại “hạ cố” lên cái nơi chẳng aj quét dọn này cả, dù rằng nó chẳng dơ vì đã có gió. Hắn ngửa lưng lên sàn và lim dim mắt.
Có tiếng hát. Tiếng hát nhỏ lắm. Hình như cũng ở trên sân thượng này. Tiếng hát hòa theo gió, nhưng gió ko thể át tiếng của nó dc mà gió chỉ mang các nốt nhạc bay cao và xa hơn. Lần theo tiếng nhạc, hắn tìm ra nó. Hắn núp sau phía bên kia nóc trường-nơi mà nó đang ngồi. Nhưng càng nghe hắn nàng nhích lại gần phía nó. Hắn hòa mình vào bài hát và như tỉnh mộng khi nó kết thúc bằng một nốt vút cao. Một bài hát kì lạ, một lời hát mà hắn chưa từng nghe bao h. Hắn ngước lên nhìn nó…
Kết thúc bài hát-bài hát do nó tự sáng tác, nó vẫn ko mở mắt. Chẳng sợ muộn, nó đã có hẹn h rồi-cho cái điện thoại đời mới của nó. Nó tiếp tục theo cái suy nghĩ miên man của nó. Nó cười, một nụ cười nhẹ, một nụ cười buồn, nụ cười của nó bây h là nụ cười thật sự của nó bây h, nụ cười xuất phát từ một trái tim đang rỉ máu. Chẳng bik vết thương khi nào lành? Có aj có thể nói cho nó bik-khi nào vết thương của nó sẽ lành? Nụ cười của nó chưa tắt thì trên mi mắt nó xuất hiện một giọt nc’ mắt-chỉ một giọt thôi, một giọt nằm ngay bên má phía bên hắn ngồi-nó ko hề bik. Nó cảm nhận dc hơi ấm nóng từ giọt nước mắt duy nhất đó. Nó vẫn giữ nụ cười, từ từ mở mắt ra. Vì sao nó lại khóc? Chỉ có một giọt thôi-giọt nước mắt chảy ngược. Nó vẫn giữ nguyên tư thế mắt khẽ mở và ngẩn mặt lên hóng gió. Có thể đó là dấu hiệu cho một cuộc sống mới? Dấu hiệu cho bik là những giọt nc’ mắt trước đã hết? Chỉ còn giọt này-giọt bị bỏ rơi và sót lại.
Craccccc….
Nó bị kéo khỏi những tưởng tượng. Nó nhìn quanh và phát hiện ra hắn. Hắn nhanh chóng thay đổi thái độ từ lén lút sang đứng thẳng, mặt đanh lại với ánh mắt tăm tối. Hắn tiến về phía nó. Chưa kịp nói j` thì nó đứng thẳng dậy và chẳng cần nhìn hắn, nó quay mặt định đi xuống tầng dưới nhưng nó vẫn nghe đủ câu nói của hắn:
-Bài hát hay lắm, cô ca sĩ!-Hắn nói vs giọng mỉa mai, ko phải vì hắn mỉa mai đâu, bài hát đủ làm cho hắn lặng im lắng nghe và bỏ dc lớp vỏ mà. Hắn chỉ vậy thôi-đó là hắn?
Nó vẫn chẳng quay lại mà bước xuống típ tục. Những bước tiến chậm rãi, thư thái như chẳng có j` là hối hả cả, giống như đi thư giãn trong công viên vậy. Nó làm hắn bực bội. Nó đi thanh thản wa’. Bỗng nhiên hắn nhớ tới nàng. Nàng ko có thư thái chậm rãi đó mà trái ngược hẳn. Nàng ko hát hay nhưng nàng đàn giỏi. Hắn lại có thêm một điều ko hỉu dc từ nó: Vì sao nhìn thấy nó mà hắn lại nhớ đến nàng?
Hắn đứng nhìn nó đi xuống rồi mới bước những bước dài xuống lớp. Hắn thể nào cũng bik khi hắn xuống dưới thì hắn cũng chả dc yên. Bọn kon gái lúc nào cũng nhặn xị lên vậy. Nhưng chỉ có nàng là ko thix. Và bây h là nó-cô nàng kiêu ngạo, hắn khẽ thở dài và cảm thấy vui trong lòng khi nghĩ tới đây. Hắn sao thế nhỉ? Tự nhiên vui vì nó…..
Chap 5: Một ngày mới

Vik chap ni` go`j ma` may' tính nhà bị hư nên ko post dc, pà kon thông cảm
Nếu mình vik có j` cần góp í thì báo cho mình. Mình chẳng bik có thiếu sót ko vì vik go`j post lun ko kiểm tra lại

Nó quay về lớp mà đầu còn chưa load dữ liệu xong. Hắn-sao hắn lại ở trên đó. Rõ ràng là chẳng có aj thèm lên đó mà? Hắn đã thấy j` chưa?????
Nó thẩn thơ như nai tơ mà bước vào văn phòng. Thầy Chủ nhiệm của nó dẫn nó vào lớp và giới thiệu nó vs bạn bè. Lớp 10A2. Phải lên tận 2 lầu-cũng hơi mệt à nha. Leo cầu thang kiểu đó aj mà ko mệt, cũng phải cố thôi. Tất cả các lớp A1 A2 và A3 đều học tầng 3. Lúc nó đi lên cầu thang tầng 3, nó nhìn quanh và chợt thấy hắn đứng trước lớp 11A2 và…bị một đống tiểu thư bu quanh. Nếu ng` bình thg` thì sẽ rất khó chịu và vùng ra, hắn thì ko. Hắn tuy ko cười n`, chỉ mỉm mỉm nhưng tay thì từ eo này đến eo kia. Nó chỉ nhìn lướt wa là đủ hỉu hắn như thế nào. Nhưng xấu số cho nó. Thị lực của hắn cực kì tốt và hắn đã nhìn thấy hắn. Nó đi nhanh theo thầy.
Thấy hắn nhìn cái “con nhỏ” quê mùa đó, lũ con gái nháo nhau lên bàn tán. Nào là tóc, đến áo, rồi xuống váy, cộng thêm 2 cái đít chai nữa chứ, bik chắc là chẳng phải nhà giàu rồi. Nó mặc kệ cái tụi nhà giàu này mà quay lưng đi, đâu bik rằng đằng sau hắn đã “tặng” nó một nụ cười ma quái.
---------------*-*---------------
-Chào các em, đây là bạn Hoàng Tường Nhật Vy, bạn ấy mới chuyển đến sau nên vào học muộn hơn chúng ta vài ngày, mong các em giúp đỡ bạn mới-thầy giáo lên tiếng trước-Em muốn nói j` vs các bạn ko?-thầy hỏi nhỏ nó.
-Em muốn về chỗ ngồi-nó nói chỉ đủ để thầy nghe.
-Thôi dc rồi-thầy lên tiếng khi nghe dưới lớp nhốn nháo bàn nhau về “ma nhà quê”-Em muốn ngồi chỗ nào thì vào đi-thầy quay sang nó.
Nó bước thẳng xuống cuối lớp, chọn một cái bàn trống còn các bàn xung quanh cũng trống nốt. Chọn chỗ ngồi kế bên cửa sổ hướng ra vườn cây, nó lặng lẽ ngồi xuống rồi hướng mắt ra ngoài cửa sổ, rồi thả hồn theo đó ra ngoài theo mây và gió.
-Con nhỏ hách dịch-một con nhỏ giọng chua chát lên tiếng nói vs đứa kế bên.
Nhỏ kế bên gật gù rồi cả 2 quay trở về bài giảng của thầy.
Nó chẳng bỏ sót từ nào. Nó như là 2 con ng` vậy. Dù mắt hướng ra ngoài sân nhưng tai thì vẫn ở trong lớp. Nó chỉ chờ đợi tới tiết ăn trưa giữa giờ mà chuồn thôi. Nó chán cảnh ngồi gò bó lắm-nhưng phải chịu thôi. Nó chẳng cần học bài thì cũng đạt điểm trung bình đủ lên lớp rồi. Nó mà chịu học thì chả kém aj đâu. Chỉ là nó nghe theo câu: “Học ko chơi đánh rơi tuổi trẻ”. Còn câu đi theo sau thì nó bỏ.
Rengggggggggggg
Nó như hồi sinh và bước xuống căng-tin. Vẫn bước chân chậm rãi đó mà bước xuống cầu thang. Nó chẳng hề hay bik rằng hắn đã nhìn nó từ nãy h và bây h hắn đag bước theo.
Nó ra căng-tin và có cảm giác có aj đó đang đi theo nó. Nó mua nhanh một hộp sữa tươi duy nhất và chuồn ra khỏi căng-tin. Hắn vừa bị bao quanh bởi các hộp thức ăn của lũ nhoi nhoi-theo hắn nghĩ và vì căng-tin đông wa nên đã mất dấu nó lun.
--------*-*-------
Nó rút nhanh hộp sữa rồi quăng nó vào một sọt rác gần đó rồi lại lang thang đi tìm chỗ nghỉ. Trưa mà, cho nghỉ một tí cũng đâu sao. Nhưng đi đâu bây h? Nó nhớ lại cái khuôn viên nơi nó nhìn ra từ trong lớp hồi nãy. Nó bước nhanh ra đó.
------------*-*----------
Nó tựa lưng vào 1 gốc cây cổ thụ có thân nghiêng. Nơi này là nơi yên tĩnh nhất sau sân thượng mà nó từng đến. Nơi đây có một con suối nhỏ chảy wa. Chẳng bik suối bắt đầu từ đâu vậy nhỉ? Xung quanh con suối chảy róc rách suốt ngày là những tán cây vs những lá nhỏ và tàn cây rộng bao mát cả một vùng xung quanh. Thảm cỏ xanh vs những cánh hoa mỏng manh màu trắng rung rinh trong gió. Thảm cỏ còn nguyên vẹn chứng tỏ ít aj lui tới đây nên nó thoải mái hơn tí nên cho phép mình gỡ bỏ cặp kính cận dày cộp ra-dù nó chẳng bị j` về mắt hết. “Xấu thì cần j` phải ‘ngụy trang’ ta?”-nó nghĩ thầm nhưng rồi nó xua ngay suy nghĩ đó đi. Cặp kính là chỉ để phòng ngừa ng` khác bik dc cảm xúc cùa nó thôi nhưng chỉ là hờ thui vì nó bik cách giấu nhẹm cảm xúc mà. Nếu ko giấu dc cảm xúc thì nó chuyển cảm xúc thành một cảm xúc khác. Nó sợ. Nó sợ ng` khác bik nó để rồi nó phải chịu n` ng` dò xét, bàn tán về đời tư của nó. Nếu bị nói xấu thì dù j` nó cũng có phút yên tĩnh ở nhà hơn. Ngôi nhà của nó từ lâu đã ko có bước chân hay hơi ấm của aj khác ngoài nó, nó như một bóng ma dù đang trong nhà của mình. Đi lại nhẹ nhàng, ăn uống nhẹ nhàng, nó ko thik tiếng động dù chỉ là bước chân. Nhưng nó thik các âm thanh của tự nhiên, tiếng nc’ chảy, tiếng chim hót, tiếng gió và lá xôn xao. Nó thik âm nhạc, nó chỉ mở nhỏ thui nhưng vì tiếng nhạc nên căn nhà cằng thêm tĩnh lặng.
Nó nằm trên thảm cỏ đó rồi thiếp đi. Nó mơ thấy một màn đêm, một đêm đen đến ngạt thở, siết chặc và quây quanh lấy nó, nó cố vùng vẫy, bóng đêm càng mún nuốt chửng lấy nó, nó ngạt, ngạt lắm…Nó giật mình tỉnh dậy. Lau vội mồ hôi trên mặt và đứng dậy. Đi về phía bờ suối, nó xõa lun tóc cho nó bay dài trong gió. Nó đứng cạnh bờ suối mà nhìn sâu vào đáy của dòng suối. Ánh nắng phớt nhẹ lên mái tóc và chiếu xéo vào mặt nó làm lộ rõ nỗi buồn ẩn sâu trong nó. Ánh nắng làm má nó hồng lên-như một thiên thần mới xuống trần.
Nó suy nghĩ vẩn vơ rồi trong vô thức, nó bước xuống suối và đi thẳng qua bờ bên kia. Nc’ cứ ngập dần lên ng` nó. Nó cứ bước rồi nó phải dừng lại, vì….
Chap 5: Phím dương cầm

Khó khăn lắm hắn mới thoát khỏi đám con gái. Nhưng nó đã biến mất goj`. Chẳng bik làm j` nữa nên hắn trốn lun, tránh rắc rối. Hắn đi ra con suối, nơi có một căn phòng cũ, chứa một cây đàn dương cầm cũ-hắn dành cho nàng nhưng ko dc. Hắn thường lại đó mỗi khi buồn. Hắn bước đi trên nền cỏ, men theo con suối rồi bất chợt dừng lại.
Hắn thấy một cô gái, tóc thẳng và xõa trong gió, những ánh nắng xen kẽ làm ánh lên mái tóc dài và đen lấp lánh. Ánh nắng làm cho mặt cô ấy sáng bừng lên. Đôi mắt to hướng xuống dòng suối làm cho cô càng thêm đẹp. Đôi mắt mơ màng ấy như muôn ngàn giọt nc’ long lanh tích lại. Cô bước xuống nước, làn nước trong xanh lượn vào trong như quấn lấy cô, nc’ long lanh, cô cũng long lanh. Một sự kết hợp hoàn hảo, như một phiến băng pha lê ngay giữa dòng nc’, quý báo và dễ vỡ. Ánh mặt trời soi xuống và ánh lên càng thêm lóng lánh.
Hắn bước tiếp và…
Crac! Hắn giẫm nhầm một cành cây khô dưới đất. Cô gái vụt chạy về phía bên kia dòng suối. Hắn đuổi theo cô gái. Càng đuổi, hắn càng vào sâu vào rừng cây. Cô gái nhanh nhẹn len qua các nhánh cây rồi biến mất vào các tán cây. Bây h hắn lại đang đứng trước căn phòng gỗ dành cho nàng. Hắn hơi lưỡng lự rồi quyết định bước vào.
----------*-*------
Căn phòng này đã cũ lắm rồi. Ánh sáng xen wa từng khe gỗ vào phòng. Ánh nắng hắt nhẹ, một phần vì nhiền cây xung quanh làm khu vực tối thêm, một phần vì căn phòng kín ko bao h mở cửa sổ. Ko aj lui lại đây nên nó trở nên hoang vắng. Hắn miết nhẹ ngón tay trên cây đàn dương cầm. Phủi ghế rồi ngồi xuống, nhấn tay vào nốt đô rồi những âm thanh từ cây đàn reo lên. Âm thanh ko hay, khô khốc như xoáy sâu vào không gian tĩnh lặng của căn phòng. Hắn chẳng bao h đàn dc bài nhạc này, hắn ko bắt kịp nhịp thở của gió, bắt kịp những âm thanh nhanh nhảu của những con chim bên ngoài…Hắn ngưng đàn và nhìn xoáy sâu vào bài nhạc mà nàng đã đàn-bài nhạc làm xao lòng hắn. Hắn ko bao h dám đàn bài đó. Hắn sợ nó sẽ quay về cùng vs kí ức đau buồn.
Hắn bước ra cửa và bước đi. Đi chậm thôi, chậm thôi….

--------*-*---------
Nó chạy vào một căn phòng cũ kĩ lắm.
-Sao hắn lại ở đó. Sao lúc nào cũng gặp hắn thế? Nó hỏi mình khi ngồi yên trong căn phòng để trốn hắn. Ngồi vào một góc nhỏ của căn phòng có một cây đàn.
Hắn bước vào làm nó giật mình. Hắn đàn-một bài nhạc hay nhưng ko có hồn. Nó tranh thủ buột lại tóc và đeo lại cặp kính khi hắn đàn. Nó ngước lên và nhìn thấy hắn-khóc. Chẳng hiểu tại sao hắn khóc. Nó ghét nc’ mắt lắm. Nó sợ nc’ mắt thì đúng hơn. Hắn đàn dc phân nửa bài nhạc thì ko đàn nữa. Nó chờ hắn ra khỏi thì nó bước ra, bây h nó mới nhìn lại cây đàn và bài nhạc trên đó. Ko phải bài nhạc hắn đàn hồi nãy. Nó nghĩ hắn đang sáng tác nhạc nhưng ko dc như ý. Ko đâu. Sao hắn lại khóc. Thế thì có j` phải khóc đâu? Nó chẳng bik nhưng lại ngồi xuống tay lướt nhẹ trên phím đàn-những nốt nhạc ban nãy âm vang nhưng ko phải khô khốc nữa, nó có sức sống. Bài nhạc như hòa mình vào khung cảnh bên ngoài. Gió, bài nhạc như gió thoảng quanh, nhẹ nhàng.
Lâu lắm rồi nó ko đàn. Nó có năng khiếu nhiều môn. Nhưng nó ko thik thế. N` ng` sẽ trông chờ vào nó làm dc những thứ họ muốn. Nó ko muốn bị bó buộc. Nó chỉ chơi cho nó, nó có tài “lẻ” thui.. Nó ko phải là thiên tài hay là một ng` hoàn hảo về tất cả các mặt trong cuộc sống. Nhưng nó đỏ để mọi ng` phải ngưỡng mộ. Nó ko mún thế. Nó ko mún n` ng` bik về nó. Nổi tiếng đi kèm vs tai tiếng. Chán!
------------*-*-------------
Có tiếng nhạc. Hắn đứng sựng lại để thưởng thức. Hắn nghe rõ tiếng nhạc phát ra từ căn phòng đó-căn phòng mà hắn mới bước ra. Aj đàn nhỉ? Ko có aj hik mà? Hắn quay lại căn phòng. Ko mở cửa, hắn nhìn qua khe cửa. Là nó. Hắn hơi ngỡ ngàng. Sao nó lại ở đây? Nó đàn bản nhạc của hắn-hay. Hắn ko bik bài nhạc của mình sai chỗ nào mà khi nghe nó đàn lại khác xa của hắn đàn thế? Hắn mở cửa bước vào vs sự hốt hoảng trên khuôn mặt của nó. Rõ ràng là hắn đã đi rồi nó mới đàn cơ mà. Sao hắn lại…
Nó ngưng đàn và đứng bật dậy khỏi ghế, lùi về đề phòng, dè chừng như gặp phải điều j` đáng sợ lắm. Hắn tiến, nó lùi. Căn phòng căn ra, không khí ngột ngạt, căn như dây đàn. Nó sẩy chân và té nhào xuống sàn, theo thói wen, nó quơ tay xem có thể bám vào cái j` ko? Và “thứ” nó vơ dc là hắn. Hắn hơi bị chúi về phía nó và cũng lỡ vấp chân vào mảnh gỗ nhô lên phía dưới và té nhào. Hắn và nó cùng té xuống, hắn đè lên chân nó và tí nữa thui hắn đã ôm lun nó rồi. Tay hắn bị xước vào khe gỗ và chảy một dg` máu cũng hơi bị dài. Chân nó bị hắn ém xuống sàn thì một mảnh dằm gỗ đâm vào chân, ko phải là một mảnh dằm nhỏ, phải gọi là một mảnh gỗ thì đúng hơn. Máu chảy, đau, mặt nó trắng bệch ra.
Hắn ngồi dậy và đỡ nó lên. Hắn vô tình đưa cánh tay bị xước về phía nó. Máu, nó sợ, hay tay ôm lấy đầu, mắt mở căng ra, úp mặt xuống đầu gối, những kí ức đã nằm yên sau lớp vỏ bảo vệ như vỡ tung, miệng nó lun lắp bắp từ xin lỗi. Hoảng loạn, nó rán hết sức, vùng chạy ra khỏi căn phòng, chạy men theo bờ suối, nó mò xuống suối.
Nó úp mặt xuống nc’, nhờ dòng nc’ để cho nó tỉnh lại, thoát khỏi cơn mê hiện tại.
Rất lâu goj` kí ức đã nằm yên.
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ