XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Anh chọn ai? Siêu mẫu hay Osin? - trang 4

Chương 31: Karaoke

Không buổi họp lớp nào mà không có karaoke, nó là luật bất thành văn, là truyền thống của 12A5. Vẫn là truyền thống, nàng đảm nhận vị trí MC, hát mở màn, nàng song ca với tên lớp phó, khá là tình cảm. Đại gia thấy tên này sao mà quen quá, nghe đồn thổi bên dưới thì mới biết tên này học cùng nàng 3 năm cấp ba, nhưng vì tình yêu đơn phương với nàng mà chọn cùng trường đại học, mấy năm trời, hắn luôn là lớp phó, nàng là lớp trưởng, chính là cái tên anh gặp trên Hồ Gươm, trông thân ra phết nhỉ?

‘Biết bao lần ngược xuôi trên phố dài, lòng xao xuyến khi em nhìn thấy anh, mắt nhìn theo, bóng hình anh, trong nắng ..mai’

Nàng cất giọng, du dương, ngọt ngào khiến tim anh xao xuyến, ngất ngây, chưa được bao lâu thì anh tụt hết cả hứng vì tên đó vòng tay qua eo nàng, hai người cụng đầu, trông rất tình cảm:

‘Đến một ngày nhìn anh, em khẽ cười, nụ cười xinh cho anh ngàn ước mơ…’

-’Gần bên anh’><’Gần bên em’….’Và anh/ em mong suốt đời yêu em/ anh…Nhớ khi nào học chung dưới mái trường, tuổi thơ lớn bên nhau nào có hay…Anh ra trường còn vương nỗi nhớ này, tìm về đây còn vương tà áo bay…’

Đôi bạn trẻ say mê biểu diễn, thuẩn thục như được tập luyện hàng trăm lần, từng cử chỉ tình cảm diễn theo bài hát, ánh mắt nhìn nhau, chuyên nghiệp, say đắm khiến ‘khán giả’ chìm vào không gian hạnh phúc của tình yêu…Chỉ riêng có một người, đom đóm mắt chắc sắp nổ tung, ‘ĐƯỢC, LÀ EM KHIẾN TÔI RA THẾ NÀY TRƯỚC’, anh hừng hực đứng dậy, kéo Ngọc biểu diễn ngay sau ca khúc mở màn, cô siêu mẫu hạnh phúc vô bờ bến trong từng giai điệu, anh thì vừa cố diễn sao cho tình cảm, vừa cố liếc tìm kiếm chút ghen tức trong ánh mắt nàng…nhưng không, nàng vẫn thản nhiên, ăn hoa quả, uống nước, trò chuyện, thậm chí không thèm nhìn…

Thực ra thì Minh cũng đã đánh giá thấp khả năng ảnh hưởng của mình, nhìn anh và Ngọc, Uyên như rụng rời chân tay, nàng cố gắng ăn uống, nói chuyện, phớt lờ, nhưng trái tim nàng – như có một ai đó bóp méo, nàng hoàn toàn không chú ý tới các cặp hát hò, miệng cười nhưng lòng buồn, đầu óc trống rỗng hiu quạnh….Một lúc lâu sau đó, nàng bỗng giật mình khi nghe có ai gọi mình:

-”Alo alo, cả lớp chú ý…lớp trưởng chú ý…”

-”Uyên kìa, Nam gọi nàng kìa…”

-”Hả? Gọi gì tôi?” Uyên ngẩn người.

-”Lớp phó tôi xin trân trọng mời lớp trưởng lên đây.”

-”Lên làm chi?” Uyên hỏi theo phản xạ.

-”Thì cứ lên đi, xem nào…” Ở dưới lớp nhao nhao.

Nàng từ từ tiến lên phía bục sân khấu, tự nhiên lớp phó nhìn nàng có chút kì lạ, chưa hiểu chuyện gì, tính sao thì hắn đã cất lời:

-”Uyên à, lớp trưởng à…”

-”Ừ, sao, ông sao thế?”

-”Có lẽ cả lớp biết, chỉ mình bạn là ngây thơ không biết thôi…hoặc bạn trả vờ không biết…”

-”Biết gì cơ, mà không biết gì cơ?”

-”Tình cảm của mình…hôm nay mình đã phải vắt hết sức lực, cá cược với bọn quỷ kia để lấy quyền tỏ tình với bạn hôm nay…”

Minh bắt đầu nóng mặt. Uyên vẫn ngơ người, Nam nắm lấy tay nàng, tiếp tục:

-”Mình…Lê Tiến Nam – đã thích bạn từ lần đầu gặp mặt, tới nay đã ngấp nghé 7 năm, chưa một lần mình dám nói, vì rất sợ làm hỏng tình bạn của chúng mình, nhưng hôm nay mình muốn đánh cược”.

‘Mất tình bạn là chắc chắn rồi, he, tưởng mình là ai?’ Ghen tuông đã làm đại gia mờ cả lý trý, biểu hiện của nàng khiến anh sốt ruột khủng khiếp:

-”Tình bạn của chúng mình sẽ không bao giờ mất được, bởi vì…”. Uyên ngập ngừng.

-”Vì cậu sẽ nhận lời làm người yêu mình???” Nam hồi hộp

-”Nhận đi, lớp trưởng đang ế cơ mà”

Cả lớp lại một lần nháo nhác:

-”Yêu nhau đê cho anh em nhờ”

-”Yêu đi, sau này họp lớp tập trung nhà ông bà này hết”

-”Kìa, nàng ế cơ mà, nàng nói gì đi chứ?”

-”Các tình yêu, trật tự hết đi, không lớp trưởng xấu hổ…”

-”Tới với nhau đi, làm mọi người hóng quá …”

Khi mà mọi ánh mắt đổ về phía sân khấu thì ở dưới đã có người không thể kìm nén được, đại gia đứng phắt dậy, tiến lên phía trước, anh dứt điểm:

-”Cô ấy không thể nhận lời cậu được đâu…bởi vì…bởi vì…CÔ ẤY ĐÃ LÀ NGƯỜI TÔI YÊU”. Mọi người im bặt, há hốc. Anh kéo nàng, mặc kệ nàng có đồng ý hay không:”EM ĐI THEO TÔI”, Ngọc tức giận đuổi theo, chẳng hiểu nổi chuyện gì?

-”Bỏ tôi ra…”

-”Không, đi theo tôi…em bướng lắm…”

-”Kệ tôi…”

-”Anh Minh, đợi em…”

-”Bảo anh bỏ ra mà…”

- “Không bỏ…”

Lớp 12A5 cũng chạy theo, lâu lắm cũng chẳng được chứng kiến ‘vở kịch’ nào hay như thế này, vậy mọi chuyện là sao? Mới mấy phút trước còn là người yêu của siêu mẫu? Giờ anh ta lại nói lớp trưởng là người yêu anh ta? Quả thật nghĩ không thể thông…

Chương 32: Gió

Cuối cùng thì Ngọc cũng đuổi kịp Minh, giữ tay anh, cô nói:

-”Anh, chuyện này là sao?”, gian trá liếc sang Uyên:”Anh quên những gì nó đã làm với chúng ta rồi sao…”.

Nhân lúc Ngọc giữ Minh, Uyên vùng tay ra, trốn chạy.

-”Anh quên con mình đã ra đi oan uổng như thế nào sao???” Cô bắt đầu nước mắt chảy xuôi chảy ngược.

-”Cô im đi”

-”Trong những ngày em không ở đây, con quỷ cái đã cho anh ăn bùa mê gì rồi, em đã bảo rồi, là nó rất nguy hiểm, anh phải cẩn thận…con ơi, về đây mà xem, bố con lại bị người khác hãm hại, để mẹ chịu oan ức…huhu…”

Máu điên lên tới đỉnh điểm, Minh đưa tay, bóp chặt quai hàm của Ngọc, anh quát lên giận dữ:

-”ĐKM, tôi không cho phép cô gói Uyên như vậy. Cô không có tư cách, bao nhiêu chuyện bẩn thỉu của cô tôi còn chưa thèm, trước khi TÔI còn nhân nhượng, tốt nhất cô nên biến đi ”

-”Anh, anh đừng nghe nó nói gì bậy bạ, em xưa nay chưa từng làm chuyện trái lương tâm…”. Ngọc vẫn ngoan cố.

-”Đ…MÀY còn già mồm, về mà diễn với thằng cha đạo diễn già, TRÁNH RA…”

Ngọc tái mét, cố gắng phân trần:

-”Anh đừng nghe người khác vu oan cho em, anh phải tin em chứ”

-”Biến! Tao không muốn nói nhiều!”

Cô lo sợ, hoảng hốt, lẽ nào Minh đã biết hết, tuy nhiên vẫn mong xoay chuyển được tình thế, cô quỳ xuống, ôm lấy chân anh, khóc lóc thảm thiết:

-”Em xin anh, đừng đi, tất cả cũng vì em yêu anh quá…Xin anh, đừng bỏ em…Em xin thề, em sẽ không bao giờ như thế nữa…anh đừng đi…van anh…”

Thật đáng tiếc, lần này năng khiếu diễn xuất trời phú cũng không thể nào mà giúp được cô, dù cô đã làm vẻ rất đáng thương, rất thảm thiết, vậy mà anh vẫn đi, anh chạy như mất hồn để tìm người con gái khác… Đau đớn, ê chề, nhục nhã…chưa bao giờ Ngọc thấy bất lực như giây phút này…

……………………..

Anh chạy như điên, mới đấy thôi, nàng còn trong tay anh…vậy mà giờ??? Nàng đã đi đâu? Cái con người nhỏ bé ấy có thể đi đâu được? Lùng sục khắp chốn trong nhà hàng cũng không thấy nàng, anh vội vàng lấy xe, dáo dác tìm nàng quanh các con phố…

Gió thổi mạnh, lá vàng rơi kín các con đường, có một người con gái chạy rất nhanh, nàng như muốn đối đầu với gió, vừa chạy vừa khóc, nàng không rõ là sẽ đi đâu, nàng chỉ biết chạy…nàng muốn trốn tránh cái hiện thực này, trốn một bờ vai săn chắc, một mùi hương đam mê, một ánh mắt rực lửa, đầy chân thành, một khuôn mặt tuấn tú rạng ngời…trốn một con người mà dù thế nào nàng cũng chẳng thể ghét…trốn tránh trái tim của chính mình…trốn đi một nơi mà nàng chẳng thể nào thuộc về…Đằng sau người con gái ấy vẫn là chiếc ô tô sang trọng quen thuộc…anh theo nàng…luôn luôn là vậy, nhưng nàng lại chẳng bao giờ hay, chẳng bao giờ thấy… nhìn thấy nàng, anh hạnh phúc vô bờ, anh muốn tới bên nàng, nói chuyện với nàng, kéo nàng về phía anh…nhưng… nàng ắt hẳn phải ghét anh lắm, cứ nhìn cách nàng rời khỏi anh, cảm giác đau xót tột cùng…

Có lẽ hai con người ấy cứ đi mãi, đi mãi như vậy nếu như gió không mang họ tới với nhau…Gió thổi mạnh, liên hồi, nàng ương bướng mà cũng chẳng thể chống lại, cuối cùng, nàng đầu hàng, mệt mỏi ngã xuống, nàng cố can đảm cũng chẳng thể bước tiếp…Sức cùng lực kiệt, nàng cứ ngồi thế, chẳng muốn đứng dậy, cho tới khi những âm thanh kinh hoàng vang lên:

-”Kitsssssssssss…………..Rầm…..”

Khiếp sợ, nàng ngoảnh lại ra đằng sau, thấy chiếc xe đó rất đỗi quen thuộc…Người đi đường dần tụ tập vây kín, đường xá trở nên tắc nghẽn, nàng nghe thoang thoáng có ai đó bảo rằng có người đột ngột vượt trái đường nên xảy ra va chạm…Chân tay nàng rụng rời, cảm giác bất an, nước từ khóe mắt tuôn dài, tim đập từng hồi, nàng cố đứng dậy, lấy hết sức lực cố loạng choạng bò lê tới chỗ đám đông, luôn miệng van xin nhường đường. Nàng gào, khóc, xe anh mà, chắc chắn là anh rồi, nhưng anh ở đâu cơ chứ? ‘Sao anh lại đi tới đây? Cõ lẽ nào lúc nãy đuổi theo mình mà anh đã xảy ra chuyện? Có phải vì thấy mình ngã mà anh rẽ đột ngột? Em sai rồi, anh ơi…em sai rồi, anh ở đâu? Anh đã bị kẹt hay văng ra đâu đó mà người ta không tìm thấy anh?…Anh ơi…” Quá lo sợ, nàng kêu la thàm thiết: “Anh Minh ơi, anh ở đâu, mọi người ơi, giúp tôi với…Bác ơi, giúp cháu với…giúp cháu tìm anh Minh …giúp tôi với…xin hãy cứu anh ấy…”.Nàng mất hết lí trí, tìm kiếm quanh xe, rồi lại ra vỉa hè, chẳng ai để ý tới nàng hay giúp đỡ nàng cả, thế gian thật lạ, tất cả đều nhìn nàng bằng anh mắt kì kì. Nhưng nàng chẳng quan tâm…kệ họ, họ không giúp thì thôi…nàng vẫn có thể tìm thấy anh mà…nàng sẽ tìm ra thôi, anh có biến thành tro nàng cũng tra ra…Bỗng, một bàn tay chạm nhẹ trên lưng, cảm giác sẽ được nhận sự trợ giúp, nàng bất thần quay lại, van nài:

-”Giúp tôi tìm người yêu tôi với, chẳng ai giúp tôi cả…” Nàng nấc lên từng tiếng:”Anh ấy tên Minh, to cao vạm vỡ, trước khi xảy ra va chạm anh ấy còn ở trong chiếc xe này mà…Giờ tôi tìm mãi không thấy anh ấy đâu cả…”

-”Em bình tĩnh lại đi…”

-”Người yêu tôi còn nằm đâu đó, sống chết lúc nào không hay anh bảo tôi bình tĩnh làm sao đây…Anh không giúp thì thôi,…”

Nàng đẩy anh ra, toan bò đi nơi khác kiếm người, nhưng lại bị anh ta giữ lại, ôm chặt vào lòng:”Anh đây mà”,nàng vẫn chưa tỉnh táo, giãy giụa giận dữ:

-”Thằng điên, bỏ tôi ra, anh là ai, có quyền gì chứ, tôi phải đi tìm anh Minh…”

-”Em tìm thấy rồi đấy…anh đây, Minh đây, bình tĩnh lại đi em, xin em đấy…”. Đoạn anh lấy hai tay đặt lên hai má nàng, nói dõng dạc:

-”Nhìn kĩ đi em, anh đây mà, đừng sợ nữa…”

-”Anh…”

Nàng lấy tay xoa xoa trên trán anh, càng khóc to hơn,:

-”Đây là thật hay mơ? Sao lúc nãy em còn không thấy anh cơ mà? Lẽ nào anh chết rồi nhưng thượng đế cho anh gặp em lần cuối à, anh đi thì em biết phải làm sao bây giờ….”

-”Tỉnh lại đi em, anh mà, anh vẫn sống nhăn răng đây này…” Nói rồi anh bẹo má một cái thật đau.

-”Làm sao mà anh sống được, va chạm mạnh thế cơ mà?”

-”Không sống thì ngẻo à, chả nhẽ em muốn anh làm sao à mà lại không tin???”

-”Không…nhưng mà…không…”

-”Trời ạ, ngốc, xe anh có hệ thống túi khí, anh không sao, may xe kia là xe tải chở hàng nên ngoài đổ mấy két bia thì không ai bị thương cả, anh đã gọi cho cậu Duy tới giải quyết rồi và đền bù thiệt hại rồi…Mình về thôi em, xe đang đợi ngoài kia”.

Chương 33: Love

Phải mất một lúc nàng mới hoàn toàn bình tâm, kể cũng ngược đời, người trải qua va chạm là anh, vậy mà nàng lại là người hồn bay vía lạc, anh lấy chiếc áo vest, khoắc lên cô gái bé bỏng đang run lên vì sợ, đoạn bế nàng lên xe. Trên đường trở về, nàng vòng tay qua người, ôm chặt anh, áp mặt vào ngực anh, dường như nàng vẫn còn lo, sẽ có một cái gì đó cướp anh đi mất. Không biết vì men say của vài ly rượu buổi họp lớp? Vì quá căng thẳng hay bởi vì lòng anh quá ấm áp mà nàng cứ thế mà ngủ, quên đi mọi ưu phiền, khuôn mặt của nàng có chút dãn ra, nhẹ nhàng so với căng thằng lúc trước…Chiếc xe chạy êm ru, chẳng mấy chốc mà đã về tới nhà, anh mở cửa, nhẹ nhàng nhất có thể, bế nàng lên phòng. Nàng của anh, hôm nay nghe nàng gọi anh là “người yêu”, nhìn nàng lo lắng cho anh, giờ đây lại được thấy nàng ngủ say sưa như thế này, lòng anh ngập tràn hạnh phúc. Anh chỉ định trông nàng một lúc rồi đi ngủ, nhưng người con gái này quá đáng yêu, anh cứ muốn bên nàng mãi không thôi. Anh khẽ kéo chăn, nằm xuống bên cạnh nàng, đưa nhẹ đầu nàng lên tay anh, nàng với anh, rất sát, rất sát…tim anh rộn ràng tới nghẹt thở…Anh khẽ khàng hôn lên đôi mắt, lông mày, tới hai gò má phiếm hồng, tới, rồi dừng lại thật lâu ở khóe môi đỏ mọng, người anh như rực lửa, tay anh nhẹ đưa từ má nàng xuống dưới, mân mê chiếc vòng ngôi sao tím, nó thật hợp với nàng. Chiếc cúc áo trên cùng đã rơi mất từ lúc nào, lại một lần nữa, phần da thịt trắng nõn nhấp nhô lấp ló qua khe áo đầy khiêu khích khiến tim anh đập loạn xạ. Và trong giây phút không thể kiềm chế được đó, tay anh run rẩy đưa tới chiếc cúc áo thứ hai của nàng, rồi nhẹ nhàng lách qua tấm ren nhỏ… khẽ khàng chạm vào khuôn ngực, đôi nhũ hoa của ửng hồng, nàng khiến anh hoàn toàn bị say đắm…Nàng thật đẹp, thật quyến rũ… anh như mất hết lý trí….phải mất một hồi đại gia mới kịp thức tỉnh, anh đang làm gì thế này? Anh định làm gì với người con gái tuyệt vời, thuần khiết tới vậy? Sao có thể…khi chưa có sự cho phép của nàng??? Tự thấy mình chẳng khác nào loại hèn hạ vô sỉ, anh vội vàng cài lại chiếc cúc, kéo chăn cho nàng, quay đi mà chẳng dám nhìn lại, vì nếu không, thú tính sẽ bao trùm con người anh mất…

……………………..

-”Dậy rồi à?”

-”Ừ, sao tôi lại ngủ ở đây?” Nàng hoảng hốt.

-”Ngủ nhà người yêu thì có gì lạ?”

-”Người yêu nào?”

-”Thôi đi, em đừng có lươn lẹo nữa đi, hôm qua ai gọi tôi là người yêu, tìm tôi thảm thiết???” Minh cười đắc thắng.”Em đừng sống trái với tình cảm của mình nữa đi?”

Nàng ngớ ra, dần dần cũng nhớ lại chuyện cũ, ngượng chín mặt, nhưng lại nhanh chóng hoảng hốt sờ nắn chân tay anh:

-”Ừ, đúng rồi…Anh không sao chứ? Có bị đau ở đâu không?”

-”Không, khỏe lắm, em đừng có lấy cớ mà sờ soạng tôi đi!!!”

-”Tôi không thèm? Ai hôm qua phá đám tôi hả?”. Nàng bĩu môi, ra vẻ hờn dỗi.

-”Không thì để định đồng ý yêu tên lớp phó hả?”

-”Sao cơ?”

-”Thì em chả bảo hắn tình bạn sẽ không mất…nghĩa là em nhận lời yêu hắn chứ sao?”

Nàng cười thầm cho cái trí tưởng tượng của anh, nhưng vẫn vênh váo:

-”Yêu thì sao, liên quan gì tới anh?”

-”Đấm cho một trận bây giờ…” Anh hung hăng dọa.

-”Đấm đi, đấm đi…”

Đại gia phì cười khi thấy thái độ thách thức của osin, đoạn anh nắm chặt lấy bàn tay nhỏ xinh, nhìn vào mắt nàng, một lần nữa, tỏ tình:

-”Làm người yêu tôi nhé!”

-”Tôi…tôi…”

-”Tôi cái gì? Chuyện hôm qua rõ mười mươi rồi, em không thể chối em không thích…không quan tâm tới tôi được…”

-”Nhưng…”

-”Lại là chuyện em không muốn làm người thứ ba, để người khác đau khổ vì mình??? Em thử nghĩ kĩ lại mà xem, em rất là ngu?”

-”Cái gì? Anh thích gì?”

-”Thì chả thế? Em không muốn một người là Ngọc đau khổ? Nhưng em lại vô tình khiến 2 người là tôi và em đau khổ tới tận cùng…vậy là em ngu quá còn gì, tại sao không chọn phương án ít người thiệt hại hơn??? ”

-”Anh thật …lí luận vớ vẩn…”

-”Tôi không vớ vẩn, tôi không muốn nhắc tới chuyện cũ, nhưng tôi đảm bảo tôi và Ngọc chia tay không liên quan gì tới em cả, và chuyện đó xảy ra trước khi em chiếm lĩnh trái tim tôi…” Anh đưa tay nàng đặt lên lồng ngực, nhìn thẳng vào mắt nàng:

-”Tin tôi đi, xin em…”

Nàng chưa kịp lên tiếng thì khóe miệng đã bị một thứ gì đó mềm mại bao phủ…cái thứ mềm mại ấy- nó đầy mê hoặc, đầy khát khao, nàng không tránh – cũng không muốn tránh, nàng đã quá mệt mỏi …muốn bỏ qua tất cả…chỉ biết rằng…bờ môi ngọt ngào này – bây giờ nàng muốn giữ…bàn tay rộng lớn này – bây giờ nàng muốn đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào…khuôn ngực cường tráng này – nàng muốn được dựa vào…con người này – nàng không muốn phải rời xa…

……………………………….

Nụ hôn đầu của cáo và thỏ rất nồng nhiệt, đắm say…Chuyện kể rằng, ngày hôm đó, đôi trẻ chẳng chịu rời khỏi giường…tất cả thời gian họ dành để…ngắm nhau, vừa cười vừa khóc vừa ôm nhau, hạnh phúc sao giản đơn tới vậy? Tình yêu sao lạ kì tới vậy? Sao có thể biến cáo già gian ác ngoan hiền vô đối còn thỏ non thì lại hống hách ngang ngược? Nhưng liệu có quan trọng? Quan trọng là họ được bên nhau, được yêu nhau…được nói cười với nhau…

Người ta nói, cuộc đời chẳng khi nào toàn vẹn, hiếm khi nào mà cả thế gian đều cười, quả là đúng!!! Ở một phương trời khác, có một con người đau khổ, ấm ức không nguôi, hiếm hoi trong cuộc đời cô thấy đau khổ, nước mắt tuôn ra mà không phải vì một bộ phim hay vì một mục đích nào đó, lẽ nào cô đã thua, thua thực sự??? Lẽ nào…lẽ nào…

-”Thôi đừng khóc nữa mày… thiếu gì đàn ông…” Dương an ủi.

-”Nhưng chỉ có một anh Minh trên đời thôi…”

-”Haiz…quả thật kiếm được người vừa đẹp trai vừa giàu có, quyền lực, lại trẻ trung như hắn cũng hiếm…nín đi, rồi sẽ có cách thôi!!!”

-”Cách gì đây, nó bỏ bùa anh ấy rùi, …con ranh…con chó chết…tao hận không xé xác nó…”

-”Nó bỏ bùa thì mày phải tháo bùa chứ, mày ngồi đây khóc lóc giải quyết đéo gì? Chẳng phải mày rất thông minh nhanh trí sao?”

-”Nhưng giờ tao rất rối…tao chịu…giờ chúng nó dính nhau như sam, anh ấy còn biết vụ đứa con không phải của anh ấy…chắc hận tao lắm…”

-”Cũng phải, có thể hắn vẫn còn yêu mày nhưng hận mày vì gian dối, nên quen với con kia chăng? ”

-”Tao không biết…”

Dương suy nghĩ một lúc, đoạn anh vỗ đùi, đắc chí:

-”Có rồi!!! Vậy thì mày hãy làm cho hắn ta hiểu rằng bị con ranh kia phản bội, lừa dối, trong thời gian đó, …chắc mày tự biết cách lấy lại tình yêu của mày chứ???”

-”Làm như thế nào? ”

-”Thì mày thuê vài thằng đẹp trai tán nó, làm cho tên kia hiểu nhầm”

-”Ặc, mày ngu vãi, tao hiểu con Uyên…nó không đời nào đổ đâu? Anh Minh là hũ vàng, làm sao mà nó có thể ngu xuẩn tới mức đấy?”

-”Thì mày cũng vẫn ngu xuẩn mà …với lão đạo diễn già ấy thôi…”

-”Mẹ kiếp, thằng kia…tập trung vào vấn đề đi…Á, tao biết rồi, …phải làm như thế này…như thế này…”

Ngọc thì thầm vào tai Dương… hai đứa phá lên cười sung sướng…

Chương 34: Tháng ngày bên em

-”Ý mày là tống thuốc ngủ rồi để mấy thằng xử?”

-”Mày cũng thông minh đấy, vế thứ hai thì đúng, nhưng về thứ nhất thì sai…thời đại nào mà còn làm thế? Làm thế khi quay lại bằng chứng cũng không xác đáng…đúng là thuốc….nhưng mà là một loại thuốc khác…HAHA”.

Ngọc cười đầy nham hiểm, thích thú, kiểu này Minh sẽ lại một lần nữa thuộc về cô…chỉ cần cô kiên nhẫn đợi thời cơ mà hành động…Ngày mà anh đi công tác…hoặc chỉ cần anh và nó tách nhau chút chút thôi…đó sẽ là ngày của CÔ. Trời hôm nay sao mà đẹp tới thế!!!

……………………………

-”Đưa em nào, có biết làm đâu?” Uyên chau mày.

-”Không, để bản thiếu gia làm, thiếu phu nhân cứ nghỉ đi!!! ”

Mình miệt mài bóc từng củ hành. Nhìn anh lóng ngóng mà nàng cười đau ruột, anh là thế đấy, tuy có chút ương bướng nhưng nàng lại thấy đáng yêu. Hàng ngày nàng chưa mở mắt đã có xe chờ dưới cửa, tới 10h đêm mới được đại gia thả về nhà. Đã thế, ngay cả thực tập tốt nghiệp, anh cũng bắt nàng về làm ở công ty mình luôn. Nhiều lúc nghĩ nàng cũng thấy từ khi yêu anh nàng như sống biệt lập luôn với bạn bè, xã hội, nhưng mà kệ, nếu anh đã coi nàng là tất cả, thì với nàng, anh cũng là tất cả….Anh bóc hành, nước mắt chảy, hắt xì liên tục, nàng trêu đầy phấn khích:

-”Sao vậy chàng? Thiếp biết thiếp quá ư là xinh đẹp, quyến rũ, nhưng mà chàng cũng cần phải quá cảm động khi có được thiếp như vậy? :X Hehe”. Nàng nháy mắt, cười tinh ranh, thấy anh chuẩn bị đứng dậy, biết đường, thỏ con nhanh nhanh lủi mất; cáo già chạy đằng sau, đáp trả:

-”Đứng lại, nàng xinh đẹp thì cả thế gian biết, nhưng ta vẫn chưa biết được là nàng quyến rũ chỗ nào…”

Thỏ ngoảnh lại, bĩu môi: -”Xi, đầy chỗ nhé…”, cáo được đà, làm tới:

-”Đâu, show ra xem nào, ở đâu? ”

-”Không…”

-”Làm gì có mà…chắc xẹp lép chứ gì?” Cáo khiêu khích, thỏ vênh mặt lên cãi:

-”Còn lâu mới xẹp nhá”

-”Không tin, chứng minh đi…”

Biết mình đã trót ngu xuẩn vào tròng của cáo, thỏ đỏ ửng, dỗi hờn:

-”Ừ thì xẹp, xẹp thì làm sao, đi mà tìm ai to to mà yêu ý…”

Cáo phì cười, nhanh tay bắt được thỏ, cô thỏ nhỏ xíu đáng yêu được cáo gọn lọn trên tay…quăng nàng lên giường không thương tiếc:

-”Hôm nay ta sẽ ăn thịt nàng…”

-”Xẹp thì ăn làm sao???” Thỏ vẫn dỗi, cáo cười nham hiểm:

-”Lớn bé ăn hết, haha…”

Mặt thỏ chín như cà chua cuối mùa, nàng thẹn thùng trao cáo nụ hôn mật ngọt. Hít hà chiếc cổ cao trắng nõn nà, cắn vào tai thỏ một cái, cáo mỉm cười sung sướng. Đối với cáo mà nói, đây là giây phút hạnh phúc nhất, thỏ như một viên kim cương nhỏ bé, tinh khiết, …một vật vô giá mà cáo luôn nâng niu…Còn việc ăn thịt thỏ ư? Cáo đùa thôi? Đợi khi nào thỏ lớn…thỏ thực sự đồng ý…Bao lâu cáo cũng sẽ đợi…

……………………

Thấy chàng ngoài cổng, nàng hớn hở tạm biệt Nam, chạy lên xe, khoe khoang:

-”Em lấy được điểm rùi nè, hôm nay nhiều người xin điểm nộp hồ sơ thực tập nên hơi lâu, đằng ấy đợi em lâu không…”

Chàng lặng thinh lái xe.

-”Ê, sao đấy…”

Chàng vẫn không nói gì.

-”Ê, đợi em lâu quá nên giận rồi à?”

Vẫn im lặng.

-”Ặc, em đã bảo là lâu, em tự đi được mà, tự nhiên đòi chở người ta rồi giờ mặt lại xị ra? Hâm à…”

-”Ừ, hâm đấy, SAO?”

-”Á, mở mồm nói rồi cơ à,…thôi mà…osin xin hỏi, điều gì đã làm đại gia buồn lòng vậy?”

-”Chả có gì, đau đầu, yên còn lái xe…”

-”Yên thì yên…đúng là thói công tử mà…”

Nàng yên lặng, không thèm nói, được một lúc thì đại gia cảm thấy mình không được quan tâm nữa, đánh tiếng hờn dỗi:

-”Gớm, đi với AI ĐÓ thì hớn ha hớn hở, ở với người yêu thì cau có, khó chịu…”

-”Cau có khó chịu gì cơ…ai là người cau có cơ…à…à…hóa ra có người đang ghen hả???”

-”Ghen cái gì, thèm mà ghen…”

-”Không ghen thì thôi, làm gì mà xấu tính thế?”

-”Xấu tính cái gì, chẳng biết người nào đã từ chối lời tỏ tình chưa? Hay vẫn để AI ĐÓ hi vọng vẩn vơ?”

Nàng cười tủm trong lòng vì cái máu ghen của đại gia, đoạn đùa anh:

-”Từ chối làm cái gì, cứ để cho người ta thích mình cũng tốt chứ sao, có chia tay còn có nơi có chốn mà lui về…”

-”CÁI GÌ…”

-”? Tìm đâu được người đẹp trai cao ráo lại yêu đơn phương mình 7 năm trời như thế? Hiếm lắm…hehe…nhỡ sau này có người chán tui tui còn đỡ ế chứ?”

Anh phanh gấp, mắt trợn tròn, nghiêm giọng:

-”EM NÓI THẬT?”

Nàng nghe mà phát hoảng…đúng là không thể quá trớn với đại gia được, đại gia đã có tuổi, nên không biết đùa roài, hixhixx, đành nhún nhường:

-”Hì hì, đùa đấy…em xin em xin…”. Đoạn nàng gục đầu nằm xuống đùi anh, sun xoe:

-”Eo, ai mà đẹp trai thế chứ? Nhìn từ đây mới thấy rõ vẻ đẹp tiềm ẩn nam tính, đúng là người yêu tui…”

-”Cô không phải nịnh, đẹp mà cô vẫn tính tới chuyện chia tay, vẫn thả hương bắt bướm thì ích gì?”

-”Thả gì mà thả, từ chối lâu rồi…đại gia giàu thế này, phong độ thế này,…em ngu gì đâu …hehe”. Nàng khẽ lách chiếc áo sơ mi, thơm một phát vào cơ bụng săn chắc làm tim anh xuyến xang, bao nhiêu buồn bực tự dưng bay đâu hết, anh bẹo má nàng, mắng yêu:

-”Cái nhà cô chỉ giỏi…”

-”Hê, em mà nị…”; nàng toan ngồi dậy nhưng đã bị một tay anh giữ chặt, xoa xoa mái tóc, anh tỏ ra nghiêm trọng:

-”Đừng nhúc nhích, để tôi tập trung lái xe…lúc nãy làm gì thì làm tiếp đi…”.

‘Thôi xong, chỉ tại mình ngu xuẩn lại vào tròng rồi, thôi kệ cáo vậy, thỏ đây đã chấp nhận đi theo cáo…chấp hết nhá’…

Chương 35: Tháng ngày bên anh

-”Uyên, sếp goi em kìa?”

-”Dạ, vâng ạ”

Vẻ ngoài thì trả lời ngoan ngoãn, lòng thì hơi ức chế ‘Cái lão này, vừa ngồi xuống bàn làm việc xong, có gì không nói luôn lúc sáng đi làm, không thì nhắn tin cũng được mà, haizzz’

Cốc,cốc…cốc…

-”Vào đi?”

-”Dạ, TỔNG GIÁM ĐỐC gọi em?”

Minh kí đống giấy tờ mà giật mình rơi cả bút, ngước lên nhìn nàng.

-”Tổng giám đốc có gì dặn dò ạ?”

Thấy nàng có vẻ chuyên nghiệp công tư phân minh rất hoành tráng, anh cũng hùa theo.

-”Ừ, cô đi pha tôi cốc cà phê! ”

-”Dạ, đấy không phải việc của em ạ? Em làm ở phòng quan hệ quốc tế ạ!”

-”Okie, thế cô về đi, có lẽ tôi nên gọi trưởng phòng phòng đó cho cô con F vào điểm thực tập tốt nghiệm nhỉ?”

Nàng bặm môi, bất lực, lặng lẽ rời khỏi phòng, một lúc bê vào một cốc sữa ấm:

-”Mời anh dùng!”

-”Tôi bảo pha cà phê cơ mà?”

-”Uống cà phê nhiều không tốt!”

Ặc, có nhân viên nào dám nói với sếp như nàng không, lại là nhân viên thực tập chứ, thế mà ông sếp cũng ngoan ngoãn uống hết cốc sữa, đoạn e hèm:

-”Công ty chúng tôi phòng quốc tế quá nhiều người rồi, từ giờ cô làm việc ở đây!”

-”Ở đây là ở đâu?” Uyên sửng sốt.

Minh vờ lạnh lùng, hất hàm ra chiếc bàn đối diện bàn anh vừa được bố trí lúc sáng:

-”Đấy, bàn đấy, làm thư kí cho tôi…”

-”Sếp có thư kí rồi mà???Em biết làm gì đâu, chả thuộc chuyên môn của em?”

-”Mình cậu Duy thì chưa đủ, chuyên môn của cô là ngoại ngữ chứ gì, cứ ngồi ấy, ắt có việc…”

-”Ơ nhưng…”

-”Sếp nói mà cứ cãi nhem nhẻm thế nhỉ? Ngồi hay F đấy?”

Nàng xầm xì đi về bàn của mình, thấy nàng có vẻ không phục, một lúc sau, anh đem đống văn kiện ra dỗ dành:

-”Đây, dịch hộ anh, anh đọc không hiểu?”

-”Tưởng em ngốc à, du học Mĩ từ bé mà đọc không hiểu?”

-”Ừ, thì anh bận làm những việc khác, làm đi, đúng chuyên môn còn gì…ngoan, về anh thưởng…”. Đoạn, anh ranh mãnh lấy hai bàn tay đặt lên hai má, thơm nàng một phát vào trán trước khi quay lại bàn làm việc của mình…Kể ra thì làm việc trong phòng anh cũng không tệ, vừa được ngắm anh, vừa thoải mái, phòng anh rất to…suy nghĩ ấy chả ở trong đầu được bao lâu, một lúc nàng đã hối hận, khoảng 20 phút không gọi người yêu là sếp lại ngứa miệng, suốt ngày ý a ý ới:

-”Lấy anh cốc nước!”

-”Mở anh cửa sổ…”

-”Đóng anh cửa sổ?”

-”Bảo lấy nước lạnh cơ mà sao nóng thế…”

-”Vặn nhỏ cái điều hòa đi, nóng quá…”

-”Em định để cả hai chết rét à, cho điều hòa to lên….”

Ban đầu nàng còn nhẹ nhàng, xong một hồi con giun xéo lắm cũng quằn,’ mặc kệ nhé, cùng lắm ta thực tập ở công ty khác nhá, cùng lắm ra trường muộn một kì chứ gì…’:

-”Tự lấy đi…”

Sếp ngạc nhiên sửng sốt:

-”F đấy!”

-”F thì F, thích gì thì chiều nhá… ”

Giọng nàng đã bắt đầu tưng tức, bất cần, sếp đành biết điều vặn nhỏ vô lum:

-”Thôi, uống gì anh lấy cho?”

-”Không cần, anh làm việc của anh đi!”

Chết, nàng bắt đầu nóng tính rồi, sếp chạy ra cầm tay nịnh nọt:

-”Thôi mà, phu nhân thích gì thì cứ bảo, anh đây chiều hết, phu nhân đưng lạnh nhạt thế…”

-”Đi ra đi cho em làm việc”

-”Thôi mà, giận à…”

-”Ai dám giận TỔNG GIÁM ĐỐC, lơ mơ là trượt như chơi!”

-”Ai dám cho phu nhân trượt, phải để ra trường nhanh nhanh anh còn rước về chứ, yêu lắm, không giận nữa nha…. ”

Nàng nhìn anh, haha, vận đổi sao rời, từ đó trở đi, chẳng biết trong văn phòng ấy, ai mới thực sự là sếp nữa…^^

Chương 36: Tháng ngày đôi ta

Đối với công chức, hạnh phúc là được thăng tiến. đối với học sinh, hạnh phúc là được điểm cao; với doanh nhân, hạnh phúc là phải đạt doanh số tốt, nay mua nhà, mai mua xe…Còn với những người đang yêu, thì điều đó giản đơn hơn rất nhiều, nhưng hạnh phúc lại không hề nhỏ bé tý nào nhé!!! Tổng giám đốc của chúng ta, tiền tài danh phận – những thứ đó đều không đem cho anh cảm giác phấn khích bằng hàng ngày đẩy chiếc giỏ hàng theo chân cô gái nhỏ bé ấy…Quả thật, các cụ nói chả sai bao giờ ‘Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời’ – mặc dù đã là bạn gái của đại gia một khoảng thời gian kha khá, vậy mà ngày nào đi siêu thị nàng cũng đắn đo để chọn cái rẻ rẻ; mua một ít đồ cho 2 người ăn mà lúc nào cũng lòng vòng tới cả tiếng. Tuy vậy, nàng cũng khôn ra phết, thích đồ giảm giá nhưng không vì thế mà bị lừa mua phải của ôi, hỏng…

-”Ặc, ổi này có 5k nhưng thối hết kìa, không thèm…”

-”Anh Minh ơi, em vừa nhặt được cái này nè, nho Mĩ nhé, mà có 30k một cân thôi, lúc em đến còn mỗi một phần, thích thế…”

-”Trời ơi, cá thu mà còn có 50k một cân, đang khuyến mãi đặc biệt, có vài suất thôi, may mà em nhanh chân…”

-”Ồ ôi, thịt bò này, nhìn tươi ngon thế này mà rẻ kinh khủng khiếp, anh ơi, nhanh lấy đi anh…”

-”Eo, số em may nhỉ anh nhỉ, đi tới đâu là vớ được hàng giảm giá tới đây, đúng là ngon bổ rẻ…chắc em hiền lành phúc hậu quá nên trời thưởng đây mà…haha”

Nhìn nàng reo lên thích thú mà lòng đại gia ấm áp vô cùng, anh nhìn theo, cười mãn nguyện…nàng vẫn còn non và xanh lắm…

<<

Vài phút trước…

-”Dạ, anh đi khảo sát ạ?”

-”Không, tôi qua mua ít đồ với bạn gái thôi…” Đoạn Minh đưa mắt về cô gái đang chọn đồ phía trước, người quản lí siêu thị cũng khá biết điều, nhanh nhảu:

-”Dạ, sếp thích lấy gì thì cứ alo, em sẽ cho mang đến những đồ tươi ngon nhất ạ, đỡ mất công đi ạ.”

-”Ừ…thôi không cần, nhưng cậu giúp tôi một việc…là thế này…”

Vậy là chỉ với vài lời của anh, nàng đi tới đâu, hàng hóa giảm giá tới đấy, vừa ngon, vừa bổ vừa rẻ…chẳng biết là phúc phận của ai đây???

>>

………………………….

-”Nguyên Khang xin chào mừng quý vị và các bạn tới với chương trình trò chuyện cuối tuần, hôm nay chúng ta được chào đón một nhân vật đặc biệt, diễn viên, người mẫu nổi tiếng, cô Như Ngọc… ”

-”Như Ngọc xin được gửi lời chào trân trọng nhất tới khán giả truyền hình”

-”Chà, Nguyên Khang cũng xin được thay mặt khán giả truyền hình gửi lời chào tới Như Ngọc, dạo này bạn đẹp quá, có vẻ mọi thứ đều ổn định…”

-”Ừ, thì mình thật may mắn bạn ạ”

-”Nghe nói bạn có một bộ phim mới sắp chiếu, bạn có thể kể qua cho khán giả về quá trình đóng cũng như một vài chi tiết thú vị của bộ phim không?”

-”Rất hân hạnh, để nhận được vai chính cho bộ phim này, Ngọc đã phải luyện tập rất nhiều, vượt qua hơn 1000 đối thủ khác…bla…bla….rất hi vọng các bạn sẽ ủng hộ cho phim mới của Ngọc “.

-”Vậy còn chuyện tình yêu của bạn, vẫn thuận lợi chứ?”

-”Ồ, tất nhiên rồi, anh Minh là người đàn ông tuyệt vời, mình là người phụ nữ may mắn nhất!!!”

-”Nhưng dạo này trên mạng xuất hiện vài hình ảnh chụp người yêu bạn đi cùng với 1 người con gái khác, rất vui vẻ, còn có tin đồn tình cảm hai bạn đang rạn nứt, vậy là sao?”

-”Ồ, không có đâu, đấy chỉ là người giúp việc của anh ấy thôi…bọn mình vẫn tốt, anh ấy luôn cưng chiều minh”

…….

Minh nổi khùng tắt tivi, đoạn quay sang Uyên:

-”Em đừng giận, anh và nó, không còn gì cả…”

-”Còn gì ai mà biết được? ”

Tuy trong lòng tin tưởng người yêu tuyệt đối nhưng nàng vẫn trả vờ ghen tuông đứng dậy.

-”Em phải tin anh chứ? Ngày nào mình cũng ở bên nhau trừ thời gian ngủ thôi mà, anh làm sao mọc cánh mà ở bên cô ta được…”

-”Tôi biết sao được đại gia…lắm mưu nhiều kế”

-”Ặc, con ranh này, không xử không xong rồi, em thích mai anh sẽ làm buổi phỏng vẫn công khai chúng ta…”

Nhìn anh cáu, nàng phì cười:

-”Anh không phải làm gì hết, em tin mà…đừng phí thời gian quý báu của mình để làm những việc không đâu…hihi, 9h rồi đó, chuẩn bị nai em về đi…”

Anh kéo tay, nhanh chóng đỡ lấy nàng, ôm chặt trong lòng, nịnh nọt:

-”Mới 9h mà, xem bộ phim cái rồi về”

-”Xem phim thì muộn mất à”

-”Xem tý thôi, xem tới 10h, mai lại xem tiếp”. Đại gia dụ dỗ.

-”Ừ, thế cũng được, xem đi…”

Thế là kế hoạch đã thành công được 1 nửa, anh hí hửng dậy lấy đĩa phim…Đúng như anh tính toán, phim quá hay, quá kịch tính, đoạn tình cảm thì dâng trào, nàng cứ cười lại khóc, cảm xúc dâng tràn. Anh thì lặng thinh chỉ để…quan sát nàng…Cuối cùng cũng hết phim, đại gia thở phào, 12h30:X

-”Chết rồi làm sao bây h anh, em mải xem quên mất phải về, tại anh đấy? ”

-”Tại gì anh, em xem thì em phải để ý chứ?”

-”Sao anh không nhắc em?”

-”Thì anh cũng có nhớ đầu…” <Điêu toa phét lác, cứ chốc chốc lại xem đồng hồ mong chạy nhanh mà lại không nhớ>

-”Thôi em ở đây đi, xe anh không lấy được, muộn rồi họ không cho lấy!”

-”Thật á?” Nàng ngây thơ hỏi.

-”Thật! Giờ họ đi ngủ hết rồi. Thích thì em đi bộ về đi”

-”6 cây đấy, đi bộ sao được, anh không lo bọn nghiện nó ăn hiếp em à? Tìm cách nai em về đi…đi mà…”

-”Em không ăn hiếp chúng nó thì thôi…”

Nhìn người yêu rất phũ phàng, nàng nổi máu điên:

-”Được, đi bộ thì đi bộ”, toan đứng dậy thì bị ai đó vác lên vai, mắng yêu:

-”Cái cô này bướng quá cơ, tôi bảo thế là để cô ở đây chứ không phải đi về…”

-”Bỏ em xuống…”

Anh không nói gì, đi thẳng lên phòng ngủ, vứt nàng lên giường:

-”Đấy, bỏ xuống đó, ngủ đi, không ai làm gì đâu mà phải sợ”

-”Anh đi đâu đấy? Anh ngủ đâu?”

-”Ngủ dưới đất”.

Đoạn anh nằm luôn xuống đất, cạnh giường nàng, trả vờ nhắm mắt ngủ.

-”Nhà còn đầy phòng sao phải ngủ đất?”

-”Ngủ đây trông chừng em”.

-”Em không sao, ngủ đấy lạnh chết, cảm đấy…”

-”Kệ, em ngủ đi, không phải lo…”

-”Thôi lên đây đi…”

Nàng nằm dịch sang mép bên phải, anh như mở cờ trong bụng, nhảy tót lên giường, ôm chầm lấy nàng, hạnh phúc:

-”Ấm quá, người yêu thơm quá…hihi”

-”Nịnh là giỏi…”

-”Từ nay qua đây ở hẳn đi, đỡ mất công đưa đón…”

-”Không thích đưa đón thì tui ở nhà tui vậy”

Minh bẹo má nàng, trách cứ:

-”Chả tâm lí gì cả, ở đây luôn đi mà, mỗi ngày phải xa nhau tận 8 tiếng, nhớ chết, muốn ở 24/24 cơ”

-”Ặc, ở nhiều nhanh chán chứ có gì đâu”

Anh hơi trườn người xuống, đôi môi nóng rực cắn đôi môi đỏ mọng của nàng, dây dưa đầu lưỡi mềm mại…

Nụ hôn của anh, vừa nồng nhiệt, vừa thâm tình, vòng tay qua đón lấy cơ thể nhỏ bé đang run lên của nàng, siết chặt trong lòng mình, đại gia thì thầm:

-”Phạt vì tội nói lăng nhăng linh tinh nhé, ngủ đi…”

Nàng ôm anh, nhắm mắt yên bình…nếu là người đàn ông khác, chắc chắn họ đã đòi hỏi từ rất lâu rồi, vậy mà anh, một người có trong tay tất cả, luôn đợi nàng…tực đầu vào lòng ngực người yêu, nàng khẽ nói:

-”Anh! Em yêu anh…”

Đôi trẻ cùng nở nụ cười mãn nguyện, tình yêu là thế đấy…giản đơn nhưng hạnh phúc…

…………………………

-”Sao rồi mày?”

-”Sao chăng cái gì, chúng nó dính nhau keo 502, tao làm gì được?” Ngọc thở dài.

-”Thế còn những bức hình chúp nó bị chụp trộm, mày tính nói sao với báo chí?”

-”Thì vẫn thế, tao phải trả lời hàng chục cuộc phỏng vấn rồi, haizzz…”

-”Vẫn nói là người giúp việc??? Tao hiểu tâm trạng của mày… thôi cố lên”. Dương an ủi.

-”Cố đéo gì, càng tốt, càng nhiều scandal doanh thu phim càng tốt thôi, mày càng có tiền, sớm về mà xây nhà cho mẹ…”

-”Tuyệt cú mèo…mà tao quên mất, không nói cho mày một tin cực tốt…chắc mày sung sướng tới khùng luôn…”

-”Tin gì, tin gì mày….”

Dương phấn khích nói cái gì đó khiến Ngọc như phát điên…gương mặt cô ánh lên nét rạng ngời, tươi vui hớn hở!!!

Chương 37: Không nỡ…

-”Ừ, tôi biết rồi…”

Minh dập máy, vươn vai sảng khoái, đang định vòng tay qua ôm người yêu thì nàng đã dậy từ lúc nào …

-” Tình yêu ơi…Con thỏ con của anh đâu rồi…”

Anh gọi nàng, giọng đầy trầm ấm, nàng đang ở trong bếp, quay lại nhoẻn miệng cười:
- “Em đây, dậy rồi à…”

-”Ừ, chủ nhật mà em dậy sớm thế…”

-”Cũng sớm sủa gì đâu, ngủ ngon không?”

-”Có em ngủ chả ngon…qua đây ở với anh luôn nhé!!!”

Anh luồn tay qua eo bé xinh, cưng nựng, đôi môi mật ngọt của anh khẽ hôn lên chiếc cổ cao trắng nón nã:

-”Em này, cậu Duy vừa gọi điện, có khi…”

-”Em biết rồi…”

-”Hả, anh còn chưa nói mà, em biết chuyện gì cơ?”

-”Thì sáng nay em xem tin tức…có phải anh sắp vào Nam nhận giải thưởng cho doanh nhân trẻ và doanh nghiệp xuất sắc của năm không???? Đúng chưa? Thấy em thông minh không? Cung hỉ cung hỉ? Đại gia lại sắp được lên truyền hình rồi…Osin tôi xin bái phục bái phục…”

-”Ừ, thì là thế, nhưng anh đang định bảo…”

-”Sao nhận giải gì mà không vui thế, anh định bảo gì cơ…”

Ghé qua thơm vào chiếc má phúng phính, anh chậm rãi:

-”Anh định cử Duy đi nhận thay…”

-”Anh làm thế sao được? Giá kể anh đang bận việc ở nước ngoài thì mới làm thế được chứ? Như thế là khinh thường ban tổ chức đó…”

-”Nhưng anh không muốn….”

-”Không muốn gì>< Không muốn nhận giải á, eo anh hâm à, người ta thích còn chẳng được…”

-”Ặc, cái cô này, sao mà cô ngốc thế? Tôi là tôi không muốn rời xa cô ý…”

-”Trời ạ, có hai ngày thui mà, người yêu cứ như con nít ý…anh phải đi chứ, càng có tiếng, công ty càng phát triển…”

-”Biết là thế, hay phu nhân đi cùng anh nha…đi mà…đi mà…”

Nàng nhìn anh, cười hiền, đoạn múc thìa súp quay ra đút cho anh, từ tốn:

-”Chàng ơi, chàng quên là tui cũng đang cong mông lên hoàn thành báo cáo thực tập và viết luận văn tốt nghiệp à, tuần sau nữa tui bảo vệ rồi còn gì…”

-”Thế anh không đi nữa, quyết thế đi”

Không thể để người yêu bỏ bê sự nghiệp vì mình, nàng quyết chí bắt anh đi, dùng hết lời lẽ thuyết phục, nào là tốt cho mọi người, tốt cho chàng, nào là nàng sẽ rất tự hào nếu được nhìn thấy người yêu được lên tivi, nào là anh đi về nói gì nàng cũng nghe, nào là tối nay nàng sẽ ở lại nhà anh luôn tới thứ ba anh về…phải mất cả ngày năn nỉ ỉ ôi, cuối cùng anh cũng chịu nghe theo; buổi tối, nàng lật đật đi xếp áo quần và đồ dùng cần thiết để sáng mai anh còn bay…

-”Anh đi có hai ngày một đêm, sao mà phu nhân cứ xếp đồ như là muốn tống anh ra khỏi nhà thế?”

-”Toàn thứ cần thiết cả, em làm sẵn ít đồ ăn, tới đây không quen thì cho lò vi sóng nhé…cả thuốc đau bụng đau đầu …ở ngăn này nhé…”

Nhìn nàng tỷ mẩn dặn dò, lòng anh lại chẳng nỡ rời xa:

-”Hay là tối nay nhận giải xong anh bay về luôn?”

-”Không được, ở lại tham gia các hoạt động đi…thôi mà…có một ngày thui mà…em không ngoại tình được đâu, yên tâm đi nhé!”

Béo mũi nàng, anh hậm hực:

-”Cô mà léng phéng với thằng nào thì đừng có mà trách…”

-”Haha, lúc đó thì anh còn làm được gì nữa…” Nàng cầm chiếc gối, ném vào đầu anh, trêu trọc: “Cái đầu hay tưởng tượng nè, anh thật…haha”.

…………………………

Sáng dậy, mặt mũi anh ỉu xìu, thơm nhẹ vào trán nàng rồi nặng nề xách vali lên xe…Nàng lúc đầu vẫn còn cười tươi, sau một mình ở trong nhà, tự nhiên nhớ anh ghê gớm. Hôm nay anh không đi làm nên nàng cũng chẳng cần đến công ty, thực ra thời hạn thực tập của nàng cũng gần hết, giờ anh là người cho điểm chứ ai, ‘không cho ta A á, đừng có mà trách, làm chăm chỉ thế cơ mà’, nàng sung sướng nghĩ thầm, đoạn ngồi viết nốt đồ án tốt nghiệp.

4h chiều, cảm thấy ở trong nhà có chút bí bách, nàng lật đật ra ngõ đi dạo…Trời hôm nay cao và xanh thế, trời đẹp mà lòng nàng ỉu xìu vì nhớ anh…chẳng bằng cái hôm mưa to gió bão mà có anh ở bên…nàng bước chẫm rãi, hít thở bầu không khí trong lành, lòng có chút buồn…Chán, người con gái đang định quay về nhà thì một chiếc xe màu đen, 7 chỗ đỗ rầm trước mặt. Còn chưa kịp hiểu gì thì mấy tên côn đồ đã lao xuống, bịt mặt cô bằng chiếc khăn mùi xoa ướt, nàng lịm đi, chúng nhanh chóng đưa nàng lên xe chạy vút…

Chương 38: Hiểm nguy

-”Sướng rồi nhé! Mày ý, chuẩn bị ăn mặc xinh đẹp ra mà đón chàng…”

-”Ha, cuối cùng thì ông trời cũng có mắt, mày cho tao số mấy thằng đấy, tao muốn đích thân nói chuyện”

-”Việc này cứ để tao, mày nhúng tay làm gì…” Dương phân trần.

-”Không, tao không yên tâm, mày cứ đưa số đi, không phải lo…”

-”Ừ, đây…”. Ngọc sung sướng, gọi điện cho tên cầm đầu dặn dò.

……………………..

Trong căn phòng tối đen như mực, nàng chuếnh choáng tỉnh dậy, đây là đâu thế này, sao nàng không nhớ gì cả, chân tay bị trói chặt; trước mặt nàng sao toàn những người to lớn, săm xổ đầy mình, mặt mũi đáng sợ, khiếp đảm, nàng kêu theo phản xạ:

-”AI? CÁC NGƯỜI LÀ AI? THẢ TÔI RA?”

-”Bình tĩnh đi cô em, người yêu em đã bán em cho chúng tôi rồi…bình tĩnh đi nào…”

-”Ngậm miệng lại, tôi không cho phép các người nói thế, thả tôi ra…tôi có thù oán gì với các người… ”

-”Thả thả cái đ…b… bố mày; đã bảo người yêu mày bán mày cho bọn tao rồi mà…”

-”Thả tôi ra, CÓ AI KHÔNG, CỨU TÔI VỚI….CỨU VỚI”

-”ĐKm, mày có la cả ngày cũng không có ai đâu…”

-”CỨU TÔI….”

“Bốp…”

Phát trời giáng xuống khuôn mặt nhỏ bé, một tên lo lắng:

-”Đại ca, nếu nó ngất là hỏng chuyện, cô chủ đã dặn…”

-”Đưa tao xô nước…”

Hắn đổ rào vào người nàng, không thương tiếc, đoạn ra lệnh:

-”Thuốc đâu đưa nó uống rồi hành sự cho nhanh, đêm dài lắm mộng…”

-”Dạ đây ạ…”

-”Con này há miệng, mau, bướng à, á à, chưa đứa nào bướng được với ông nhé…há mau…bốp …bốp…”

Hắn tát liên tiếp, nàng vẫn cố cầm cự, đôi bàn tay to lớn, hung hãn bóp lấy miệng, răng nàng vẫn cắn chặt, nàng không biết chúng định cho nàng uống thuốc gì, nhưng chắc chắn là không thể uống…Đôi bên giằng co, cuối cùng thì hắn cũng thành công, viên thuốc đã được tống vào miệng, tuy nhiên, chẳng mấy chốc người con gái ấy đã liều mạng nhổ ra, tên cầm đầu tức điên, quát:

-”Mẹ con chó, bố mày muốn nhẹ nhàng rồi, chúng mày, đưa kim tiêm cho tao…Đm, lần này tao sẽ cho mày hưởng 3 liều luôn…đùa với bố à…”

Lần lượt từng mũi tiêm chọc vào cánh tay, đau nhói, nàng kêu la thảm thiết, kêu bố, kêu mẹ, kêu bạn bè, kêu anh…nhưng chẳng một ai trả lời, chẳng một ai…Vậy là số nàng đã tận rồi ư? Theo suy đoán, có lẽ sẽ là thuốc ngủ ư? Rồi bọn côn đồ này sẽ thi nhau hành hạ nàng? Hay chúng sẽ tiêm cho nàng liều thuốc chuột, cho nàng ra đi yên bình? Hay là HIV???? Được một lúc, nàng vẫn tỉnh, ‘hóa ra chúng không tiêm cho mình thuốc ngủ, cũng chẳng phải thuốc chuột? Chúng định làm gì? Mình có thù oán với ai?’ chúng cởi trói , mừng lắm, nàng toan bỏ chạy…Sao mà lạ thế này? Người yếu mềm, cảm giác thậm chí chân tay cũng không phải của mình, nàng ngã xuống đất, nằm bất động…Mấy gã đàn ông cười lớn, bàn tay dơ bẩn của chúng cấu xé chiếc váy hồng, mơn trớn khắp da thịt trắng nõn…nước mắt chảy dài trên khuôn mặt người con gái tội nghiệp…sao chúng không cho nàng chết luôn đi, tại sao? Tại sao lại bắt nàng thức tỉnh chứng kiến cảnh này? Đầu óc trống trải, nàng nghe loáng thoáng tiếng bàn tán, cười cợt:

-”Anh em chuẩn bị camera nhanh, quay nét tý còn về lĩnh thưởng?”

-”Cô Ngọc đã nói hình ảnh càng nét, càng chân thực càng thưởng nhiều…HAHAHA”

Ngọc ư? Là Ngọc ư? Nàng xót xa, bây giờ thì nàng đã hiểu, Ngọc làm như này làm gì? Để lấy lại anh ư? Dùng cả thủ đoạn này ư? Lần đầu tiên, trong nàng có cảm giác phẫn nộ tới vậy…tại sao cùng là con người, cùng là phụ nữ với nhau…còn cùng nàng cắp sách tới trường 3 năm liền lại có thể làm thế???…Chỉ có đôi mắt mở được và bộ não suy nghĩ, còn toàn bộ cơ thể nàng – đã không thuộc về nàng nữa rồi…Tên cầm đầu thô thiển cởi đồ, đau khổ tột cùng, nàng thà chết trước chứ nàng không muốn chứng kiến toàn bộ lũ khốn nạn ấy, từng đứa, từng đứa…Nàng nhắm chặt mắt, miệng khẽ mấp máy: “Tạm biệt anh…”, đoạn dồn hết sức lực lên đầu lưỡi, nàng muốn – cuộc sống của nàng, kết thúc tại đây, trước khi nàng phải chứng kiến những điều dơ bẩn này!!!

……………………….

4 tiếng trước:

-”Chúng mày bắt được nó rồi chứ?”

-”Dạ thưa chị, mọi việc vẫn thuận lợi ạ”

-”Tốt!” Ngọc mỉm cười.

-”Nó vẫn đang hôn mê, thuốc ngủ hơi nặng, chị thích thì bọn em xử luôn!!!”

-”Tao cấm, hỏng hết việc, đợi đi, đợi nó tỉnh lại, chúng mày muốn làm gì thì làm, nhớ quay lại cho cẩn thận…”

-”Dạ? ”

-”Nhớ cho nó uống trước khi…, tao không muốn nhìn thấy nó chống cự, phải làm như nó vẫn tỉnh, vẫn biết,…nói chung làm cho nó giống như tình nguyện vậy!!!”

-”Vâng, em đã chuẩn bị 1 liều thuốc tê và 2 liều kích dục như chị dặn ạ…”

-”Tốt, các chú cứ làm đi, về ắt có thưởng xứng đáng…”

Cô người mẫu dập máy, cười điên loạn, thích thú.’Giờ trời cũng chẳng cứu được mày con ạ, haha’

Chương 39: Anh xin lỗi

“Đó là một chiều trời cao xanh vời vợi, gió thổi vi vu…có một cặp đôi đùa giỡn trên bãi biển cát trắng xóa…

-”Ê, nhìn em viết gì nè?”. Người con gái thích thú hỏi.

-”MU….là cái gì thế, anh chả hiểu gì?” Chàng trai vờ vịt trêu người yêu…

-”Nỡm ạ, vòng thêm trái tim ở ngoài nữa nè…hehe, thích quá”. Cô gái thích thú reo lên!

-”Á à, anh biết rồi, MU phải không, nhưng anh không thích MU, anh thích Arsenal cơ, em phải viết Arsenal rồi vòng trái tim bên ngoài ý…khà khà…như thế này này… ”

-”ANH…GHÉT ANH…”

Đoạn, cô gái giận dỗi, chạy ra xa đùa nghịch – chàng trai ngồi trên bãi cát- mắt không rời – cái cô bé đang nhảy nhót, cười toe cười toét ấy chính là tình yêu của đời chàng đó – chàng, chính là người đàn ông may mắn nhất trên đời…

Lẽ nào là biển xanh ghen tỵ với chính hạnh phúc của chàng? Một con sóng to, lớn đột nhiên ào tới, người con gái kêu cứu, chàng cứ chạy, chạy, chạy mãi mà chẳng thể đuổi kịp nàng, xa dần, xa dần, và cuối cùng, biển im sóng lặng, trời quang mây tạnh…nhưng nàng thì đâu mất…chàng gọi thất thanh…gọi mãi…gọi mãi…mà nàng chẳng trở về…”

Minh giật mình tỉnh giấc, trán vẫn còn ướt đẫm mồ hôi, nhẹ người khi biết đó chỉ là một cơn ác mộng, với lấy điện thoại, đại gia bắt đầu nhắn tin cho người yêu:

-”Ê, ta vừa mơ tới nàng đấy con nhợn ạ…”

-”Nàng ác thật, cho ta ăn bùa mê thuốc lú gì mà mới xa chưa đầy 10 tiếng đã nhớ da diết thế này…huhu”

-”Trưa nay ta ăn cơm với ban tổ chức…cũng được, nhưng ta nhớ nàng…”

-”Thức ăn ở đây tạm tạm nhưng không bằng vợ nấu…”

-”Nàng đang làm gì đấy, sao không trả lời tin nhắn của ta…?”

-”Ngủ chưa dậy à nhợn con???”

-”Ê, Uyên béo, ngủ gì mà kinh thế….”

-”Mới tý gì mà lạnh nhạt thế…”

-”Ặc, em bỏ đi chơi với thằng nào mà không thèm nhắn tin lại thế?”

-”Bây giờ anh sẽ về tắm giặt sạch sẽ, tối lên nhận giải, nhớ mở ti vi xem chồng đẹp trai nhé…”

-”Moa moa…huhu…vợ anh đi đâu rùi????”

-”????”

Hàng chục tin nhắn gửi đi mà không có lời hồi đáp, lúc đầu còn tưởng nàng trêu, sau thấy hơi lạ, anh nháy máy liên tục…kết quả là vô vọng…Đi đi lại lại trong phòng, kiên trì gọi về, cả máy bàn lẫn di động…cộng thêm nỗi sợ từ giấc mơ bất ngờ…càng lúc anh càng lo…

-”Nghe máy đi, đừng đùa anh thế???”

-”Nếu đây là trò đùa của em thì về em chết chắc với tôi…”

-”Làm ơn, nghe máy đi, anh bất an lắm…”

………………………………..

-”Sếp đây rồi, em tìm mãi…sao điện thoại sếp bận suốt vậy?”

-”Tìm gì, cậu yên tâm, tôi sẽ có mặt ở lễ trao giải đúng giờ!”

-”Thực ra cũng có chuyện…”

-”Chuyện gì?”

-”Về cô Ngọc, chúng ta vẫn nghe trộm điện thoại…”

-”Tôi không muốn biết những chuyện bẩn thỉu về con đó nữa…không có gì thì cậu đi trước đi…”

Minh tiếp tục ấn nút xanh. Tuy nhiên, Duy chưa kịp bước ra khỏi phòng thì anh đã gọi giật lại…linh tính mách bảo điều chẳng lành:

-”À, này, về việc của con Ngọc?…nói qua xem…”

-”Hình như cô ta đang xử một ai đó…anh nghe qua xem…ạ”

[Chúng mày bắt được nó rồi chứ ....

...................

.................

...1 liều thuốc tê...2 liều thuốc ngủ.....]

Minh nắm chặt bàn tay, đầy tức giận, cầu nguyện cho những suy đoán của mình không phải sự thật. Tim vẫn đập, lòng nôn nao bất an, anh ra lệnh:

-”Tôi phải bay ra Bắc gấp, cậu gọi mấy đứa chờ tôi sẵn ở sân bay…cho người định vị điện thoại của Uyên… ”

-”Vậy còn lễ trao giải?”

-”Cậu ở đây nhận thay…”

Thấy sếp quả quyết, nhanh chóng đi mà không thèm sắp cả đồ, Duy cũng đoán là chuyện gì rất quan trọng nên chẳng dám hỏi nhiều.

Chuyến bay ra Bắc đáng nhẽ đã khởi hành 20 phút trước, cũng may anh là khách VIP nên vẫn được ưu tiên đợi. Đặt chân xuống Hà Nội, mở máy, thấy cuộc gọi nhỡ của Duy cùng tin nhắn với nội dung điện thoại nàng vẫn ở nhà, anh thở phào nhẹ nhõm, bước lên chiếc xe bảy chỗ, lệnh cho mấy thằng đàn em tức tốc về nhà, anh mỉm cười, thầm nghĩ đợt này nàng chết chắc với anh, …

-”Bé con ơi, anh về này….”. Anh hào hứng gọi.

-”Bé con của anh ở đâu thế?”

-”???”

Nhà tắm, phòng ngủ, nhà bếp…tất cả đều lạnh lẽo, điện thoại nàng vẫn đặt trên bàn làm việc, chưa bao giờ cảm thấy bất lực như vậy:

-”Duy à, định vị ngay cái số mà nói chuyện với con Ngọc…”

Lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy năm phút lại dài kinh khủng khiếp tới vậy, nhận được tin nhắn từ thư kí, Minh lao ra xe, tự mình cầm lái, phóng như vũ bão…

………………………………….

‘Nếu có kiếp sau vẫn làm người yêu anh!!! Tạm biệt’. Cái thời khắc nàng chào thế giới ấy, căn phòng bỗng rực sáng, bóng người đàn ông cao lớn, vam vỡ bước vào, có lẽ là thiên sứ sao? Chẳng phải trời phật cử thiên sứ xuống đón nàng sao? Nàng khẽ mỉm cười, cuối cùng cũng có người tới bên…nàng cũng sực nhớ ra, từ giờ sẽ không gặp lại anh sao? Không phải, nàng ở trên trời cũng sẽ dõi theo anh…

-”Đánh tan xác lũ chúng nó cho tao…”.

Đôi mắt trừng trừng, dồn hết giận giữ đấm thật mạnh vào thằng cha trần như nhộng phía trước mặt, chàng trai hét lớn:

-”Riêng thằng này, nhốt vào để sau anh xử riêng…”

Định vùng lên đánh lại, nhưng do người của đại gia quá đông, không thể làm gì được, hắn khẩn khoản:

-”Em xin anh, em chưa làm được gì cả…em lạy các anh…tha cho em ”

-”Đkm, còn mở mồm à… lũ khốn nạn…không để đứa nào thoát khỏi đây…”

Đoạn, anh vội vã choàng chiếc áo sơ mi của mình qua thân thể nóng rực, ôm nàng vào lòng, anh lo lắng, xót xa hỏi:

-”Em không sao chứ?”

Người nàng mềm nhũn, nàng không trả lời anh, khóe mắt run run, từng hàng lệ tuôn trào thổn thức…

-”Anh xin lỗi, anh tới muộn, để bé con của anh phải chịu ấm ức rồi…”

-”Anh xin lỗi, xin lỗi, tha thứ cho anh nhé… ”

Anh nhẹ nhàng hôn lên đôi bàn tay yếu mềm, sống mũi cay cay, đôi mắt đỏ ửng…

……………………….

-”LÀM ĂN thế mà cũng đòi thưởng à? Chúng mày…một lũ vô tích sự!!!”

-”Nói gì thì nói, bọn em cũng tận lực rồi, bây giờ các anh em đều bị thương nghiêm trọng, anh cả thì còn không tìm được tung tích…”

-”BIẾN, LŨ NGU”

-”Này, chị ăn nói cẩn thận, nếu chị không muốn chuyện này cho truyền thông biết thì tốt nhất đưa đây….bọn tôi cũng đâu đòi hỏi nhiều, chỉ chút ít cho anh em bồi dưỡng thôi!”

-”Đi ra kia, tý tao khắc thanh toán”. Dương nháy mắt cho thằng đàn em đi ra, quay lại Ngọc:

-”Mày cứ từ từ,làm gì mà nóng, chuyện nào ra chuyện ấy, trước giờ toàn nhờ tụi nó…”

-”Ừ, nhưng tao điên, mẹ, cá sắp cắn câu rồi…”

Ngọc giận sôi máu, ném con Iphone 5 thẳng vào chiếc gương trước mặt: CHOANG…

-”Làm gì mà nóng…”, tên quản lí vừa lượm mảnh vỡ vừa nói: “Tao chỉ thắc mắc là tại sao tên Minh…”, hắn dừng lại, xem xét một vật màu đen nhỏ xíu, đoạn gật gù:”À…thì ra là thế…thảo nào…”

-”Thảo nào gì?”

-”Tao đã hiểu vì sao con cá của mày lại được giải thoát an toàn rồi…”

-”Sao, nói bà mày luôn đi, úp úp mở mở, bực đéo chịu được…”

-”Vâng, mẹ lơ là kiểu gì mà điện thoại mẹ bị gắn thiết bị nghe lén cuộc gọi này…”

-”Sao mày viết? Chắc không?”

-”Bố mày chuyên đi nghe trộm mấy lão già cho mày còn không chắc”

-”Đm, thế này chỉ có lão Minh mới đủ khả năng thôi, thảo nào anh ta biết mọi thứ…từ cái thai của tao cho tới bắt cóc con Uyên…tao chỉ thấy lạ là…”

-”Là hắn vẫn để mày yên ổn tới giờ hả???”

-”Ừ..”

-”Chẳng nhẽ nó còn mải yêu đương nên quên xử mày…”

Ngọc quắc mắt, suy tư tính kế, một lúc cô bất an, nói với Dương:

-”Với tính anh ấy thì đợt này tao chắc không qua khỏi rồi…”

-”Anh anh đéo gì, mày còn yêu lão à, chuẩn bị tinh thần hứng đạn của nó đi là vừa…”

-”Không được, mình phải ra tay trước rồi Dương ạ, nếu không chắc chắn hai chúng ta không còn đường sống đâu…”

Chương 40: Bởi ta yêu nhau

[Đôi lời tác giả: Trước tiên ta xin chân thành cảm ơn vì tác phẩm của ta nhận được rất nhiều sự ủng hộ từ các nàng. Phải nói là ta rất vui...Tuy nhiên, có nàng nhắn tin bảo ta chap phải 5 hoặc 6 trang trở lên hãng up, có nàng lại thích up truyện ngay, ta như dâu trăm họ, không biết chiều ai cả, vậy ta có cách như này, ta cứ up truyện để thỏa những người tò mò, còn ai thích đọc dài mỗi tuần có thể chọn 1 ngày vào đọc, chắc chắn sẽ đủ dài như các nàng muốn, thank các tình iu nhìu nhìu.... ]

Đặt nàng xuống giường, kéo chăn nhẹ nhàng, khẽ hôn lên trán, anh thì thầm:

-”Đợi tý, anh đi chuẩn bị áo quần…”

-”Không cần…”

Một cảm giác khó chịu dâng lên, nàng đột nhiên ôm lấy anh, gương mặt xinh xắn hồng hào bất thường, chiếc áo sơ mi tuột khỏi để lộ cơ thể trắng muốt đầy khêu gợi…Đây là lần thứ hai anh nhìn thấy…nàng, nhưng lần trước vì mải lo nàng ốm, nên anh chẳng còn tâm trí, nàng đẹp một cách thuần khiết…Đầu óc nàng quay cuồng, trong lòng dâng tràn khát khao, đặt đầu môi của mình kề cận anh, trao anh nụ hôn say đắm. Phát hiện có điều gì bất thường, dùng sức giữ chặt con người nhỏ bé, anh gọi lớn: “Bé con, em mau tỉnh táo lại đi”. Nàng vẫn hôn anh, nồng thắm, quyết không buông rời…Người anh cũng nóng rực vì xúc cảm, nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, không muốn nhân lúc nàng bị thuốc khống chế mà cướp đi thứ đó…dứt khoát buông đôi môi mọng đỏ, đặt tay lên vai nàng, lay lay:

-”Uyên, có biết anh là ai không? Tỉnh táo lại xem…”

-”Anh…”

-”Đúng rồi, anh là ai?”

-”Anh Minh…”

-”Đúng rồi, giỏi lắm cô bé…anh Minh là gì của Uyên nào?”

-”Anh Minh là đại gia của em!!!”

Véo mũi nàng, anh trêu:

-”Gớm, cái nhà cô….”

-”Anh là con cáo già ý!”

-”Vâng, tôi là con cáo già, cô này, lúc mê muội cũng gan gớm nhỉ?”

-”Anh là cáo già…cáo già của em…cáo ơi..thỏ yêu cáo…thỏ yêu cáo nhiều lắm….”

Anh còn chưa hết hạnh phúc bởi những lời đường mật của người yêu thì dường như thuốc đã thực sự ngấm…nàng càng lúc càng không thể khống chế nổi bản thân, …:”Thỏ con yêu anh…”. Răng nàng đùa nghịch cắn nhẹ tai anh, bàn tay nhỏ bé trên dưới làm loạn, trêu chọc tới nơi nam tính đã sớm trỗi dậy…cười cười ranh mãnh…kết cục…cáo già gan trường là anh hoàn toàn bị hạ gục…Toàn thân nàng như nhũn ra, không biết từ lúc nào nàng đã ngồi lên hai chân anh, đầu lưỡi anh chạm lưỡi nàng, cánh môi hai người dính chặt, đầy cuồng nhiệt, đầy khát khao…Nàng nhắm mắt xấu hổ, cảm nhận đôi môi nóng rực của anh rượt nhẹ nhàng lên trán, đôi má hồng, nơi chóp mũi, lững lờ từ chiếc cằm thanh tú đi xuống, để lại trên cổ trắng nhần ấn ký đỏ ửng…anh muốn trên người nàng in lại dấu ấn của mình. Vuốt ve đỉnh phấn hồng, hôn lên thịt non trắng mịn như tuyết, thì thầm: “Em đẹp lắm Cáo già cũng yêu em nhiều …”. Không khí trong phòng trở nóng rực, đầy đam mê, mây trôi hững hờ, trăng soi thẹn thùng, gió thổi nhẹ nhàng qua khung cửa sổ…ngày hôm đó, giờ đó, phút giây thiêng liêng ấy…anh và nàng…đã hòa làm một!!!

……………………….

Người đau ê ẩm, nàng cựa mình tỉnh giấc. đầu óc quay cuồng, hỗn loạn, mình bị bắt cóc, đúng rồi, nhưng sau đó nàng chẳng nhớ được gì nữa…mắt he hé, tại sao nàng lại nằm cạnh anh vậy? Lẽ nào là anh cứu nàng về đây ư? Đưa tay vuốt ve lên vầng trán cao, nàng nhìn anh hạnh phúc…may có anh mà nàng thoát chết. Anh đẹp trai quá, phong độ quá, nàng nhìn mà chẳng muốn rời…Tiếng chuông điện thoại reo – số lạ, chẳng muốn làm người yêu thức giấc, Uyên nhẹ nhàng ra ngoài nhấc máy:

-”Alo…”

Vốn định gọi điện hẹn gặp Minh nhưng lại thấy giọng của Uyên, Ngọc nổi đóa, phát khùng…Cố kiềm nén, cô nhanh trí đi luôn nước cờ đầy bất ngờ, mặc kệ có thành công hay không, dù gì cô cũng đã vào đường cùng, vờ như không nhận ra người khác bắt máy:

-”Anh yêu à, dậy chưa? Em biết anh còn giận em lắm…em biết anh còn yêu em nhiều lắm…chẳng phải vì trả thù em mà anh tới với nó sao? Nó đã bị ô nhục rồi…nó chẳng xứng với anh…về với em đi mà…”

Gương mặt tái mét, không thể kiềm chế nổi giận giữ, nàng chậm rãi, nhấn mạnh từng chữ:

-”Bạn…quá…ác…độc!!!”

Nàng tắt máy, toan bước đi mà nhớ tới lời Ngọc, dần dần tỉnh táo, nhận ra mình có chút gì đó trống trải, đau nhẹ khác thường, nhìn những vết đỏ trên người, nàng khụy xuống, đau khổ, dằn vặt, khóc nức nở…Vậy là thực sự…cái chuyện tồi tệ ấy đã xảy ra với nàng sao? Nàng đâu còn mặt mũi mà nhìn anh nữa? Hôm qua, là anh cứu nàng, anh cũng chứng kiến cảnh khủng khiếp ấy ư? Vậy mà anh vẫn mang nàng về đây, vẫn ôm nàng trong lòng ư? Anh có thể bỏ qua chuyện đó, nhưng nàng không thể? Nàng không xứng với anh, nàng đã không còn trong sạch, không còn là nàng…nàng không xứng, muôn phần không xứng với tình yêu của anh…

…………………………

Ánh sáng rực rỡ qua khung cửa sổ, nở nụ cười mãn nguyện, anh tỉnh giấc, nàng đã dậy từ lúc nào, chắc hẳn đang nấu cho anh một món gì thật ngon dưới bếp đây. Nghĩ vậy, anh hứng khởi xuống nhà, rón rén, rón rén, anh muốn tặng nàng một cái ôm chào buổi sáng đầy bất ngờ…Kì lạ, chẳng thấy nàng đâu cả, có lẽ đi chợ chăng? ‘Cái con bé này, chỉ thế là giỏi thôi’. Anh mỉm cười, mở tủ lạnh lấy chai nước nước thì đập vào mặt tờ giấy, nét chữ mảnh mai của nàng: “Mình chia tay đi!”…Sửng sốt, thất vọng..rồi đến cam chịu…nàng giận vì hôm qua anh đã…sao? Vậy là anh cũng có khác gì bọn cầm thú kia đâu? Cũng nhân lúc nàng…mà…Anh cũng khốn nạn như chúng vậy? Chắc hẳn nàng phải thất vọng vì anh lắm…anh muốn lao đi tìm nàng, muốn nói lời xin lỗi, nhưng bản thân cảm thấy mình thật đồi bại…giá như phút đó, anh cố kiềm chế…Nhà vắng bóng nàng sao mà yên ắng, lạnh lẽo tới vậy. Chợt nghĩ ngợi và lo lắng điều gì đó, Minh nhấn điện thoại:

-”Dạ sếp gọi em ạ ”

-”Cho người theo dõi người yêu tôi 24/24. Không để chuyện như hôm qua xảy ra một lần nữa… ”

-”Vâng, em hiểu rồi!”

-”Ừ”

-”Sếp ơi, có chuyện này…”

-”Sao?”

-”Tên khốn nạn đó làm sao với hắn?”

-”Cứ để đó…”

……………..

Một ngày trôi qua, trước kia, định nghĩa thời gian khi bên nàng, một ngày chỉ là một ngày…nhưng nay, một ngày với anh là tận 1440 phút, 86400 giây…một ngày không có nàng, cảm giác dài bất tận tới một năm. Căn phòng tối mờ ảo, người đàn ông to cao vạm vỡ đang chăm chú xem từng thước phim trên chiếc camera, những tiếng đùa cợt nhả, những tiếng cười rúc rích ghê rợn trước sự run sợ của cô gái nhỏ…gương mặt anh biến sắc theo từng giây phút, nóng bừng, giận dữ dâng trào đỉnh điểm…

-”Đkm, mày này…BỤP…BỤP…thích này con…mày biết mày đụng tới ai không? Loại chó nhà mày…BỤP ….BỤP…BỤP”

-”Anh ơi em xin anh, anh tha cho em…anh cũng xem video rồi đấy, em chưa làm được gì cả…”

CHOANG…

Chiếc camera ra đi không thương tiếc trong cơn nóng của đại gia…

-”Đm, im mồm cho tao…BỤP…BỤP”

-”Anh bớt giận, em xin anh…, anh muốn gì em cũng làm …Xin anh, em còn mẹ già con nhỏ…em trót dại, em biết tội rồi…”

Hắn van nài khẩn thiết, nhưng không hề làm người đàn ông đó động lòng, anh ta như con hổ dữ, lao tới hắn, đánh đập, trút giận…

-”Con Ngọc cho mày bao nhiêu?”

-”Dạ, cô ấy không nói rõ ạ…chỉ nói xong việc sẽ thưởng nhiều ạ…từ trước cô ấy đều trả hậu hĩnh nên em cũng không hỏi …”

-”Nó cho tiền rồi bảo mày ăn c… mày cũng ăn hả?”

-”Anh thương em…em còn phải nuôi bao miệng ăn…”

-”Mẹ, tao vừa xem cái mặt mày trong video nó phởn thế cơ mà…đâu có cam chịu như giờ???”

-”Em sai rồi…” Hắn quỳ lạy:”Anh làm phước…”

-”Mày…”

[Reng reng reng...]

-”Alo”

-”Anh ơi, có chuyện rồi ạ…”

Cuộc điện thoại bất ngờ khiến Minh thất thần, lòng nóng như lửa đốt, chỉ kịp dặn dò đàn em vài câu rồi gấp gáp đi.

Chiếc Lamborghini Veneno lại một lần nữa lao vun vút trong gió kèm theo nỗi lo khôn nguôi của chủ nhân…Phanh gấp ở một con ngõ nhỏ, lao lên tầng, vội vã khiến anh bước hụt cả trên bậc cầu thang, ngã nhào…nhưng người đàn ông đứng dậy ngay tức khắc, những nghĩ suy trong đầu làm anh quên cả cánh tay đang rớm máu…

-”MỞ CỬA…MỞ CỬA…”

-”UYÊN, anh đây, mở cửa đi em…”

ĐÙNG ĐÙNG…ĐÙNG…

-”RA ĐÂY MAU…”

-”RA anh bảo…có việc quan trọng…”

Minh đập cửa, gọi thất thanh, không một động tĩnh, người của anh báo về là nàng vẫn ở trong nhà…vậy tại sao không ra mở cửa cho anh thế này…lẽ nào…lẽ nào…

RẦM….

Dùng hết sức, cuối cùng cánh cửa ọp ẹp cũng vỡ tan…anh đảo mắt quanh cái phòng trọ bé tý tẹo, cũng chẳng thấy người cần tìm…chợt nghe tiếng nước chảy trong nhà tắm, không giữ nổi bình tĩnh, anh kéo mạnh chiếc cửa xếp…trước mặt anh…một cảnh tượng…

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ