watch sexy videos at nza-vids!
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện Teen - Anh đẹp trai cho em yêu anh một chút nhé

Chương 2 : Chuyện hẹn hò

Sáng hôm sau ánh bình minh đã đánh thức cả khu trung cư, lại 1 ngày mới đến với sự láo nhiệt của khu phố nhưng có lẽ là 1 ngày buồn trong căn hộ số 384.

Hôm nay là ngày dỗ của ba Hân nhưng nó vẫn sẽ đi học bởi đơn giản 1 điều rằng Hân sợ phải đối diện với những giọt nước mắt của mẹ với nụ cười giả tạo của chính nó.

Bước chân ra khỏi căn hộ nó lao xuống lòng phố vẫn là cô bé Hân tươi cười như ngày nào Hân vừa đi vừa cúi chào mọi người. Tay cằm 1 nắm kẹo mút đủ các vị, miệng hát níu no theo những bước nhẩy chân sáo. Khu phố nhờ có con Hân mà rộn ràng cả lên.

Hân bận nhảy nhô mà chẳng để ý tới đường ngõ vậy là 1 cuộc ẩu đả nữa đã xảy ra. Nó đâm sầm vào chàng hoàng tử khiến cả 2 té nhào ra đất. Anh rên rỉ quắc mắt nhìn nó.

- Này! Nhóc ko thể đi đúng tử tế 1 chút à?

Hân bỏ chiếc kẹo mút vị dâu ngọt lịm trên miệng xuống nhìn anh bối rối.

- Ơ! Em xin lỗi!

Anh chẳng nói gì thêm phủi bụi trên quần áo vơ lấy đống sách vở văng tung tóe dưới đất rồi bỏ đi. Nó lại há hốc mồm nhìn anh, nó đang chờ đợi đôi tay ấy đưa ra để kéo nó dậy vậy mà. Haizz thất vọng quá. Hân nhanh chóng đứng dậy lẽo đẽo chạy theo anh.

- Anh ơi! Cho em đi chung với.

Anh đột ngột dừng lại còn nó vì lao với tốc độ tên lửa lại gặp viên sỏi cản đường nên oh my god! Hô hô hô nó lại đâm phải anh và 1 hình ảnh hết sức kì quặc. Con Hân nằm đè lên anh 1 cách trắng trợn. 1 cảm giác ù té chạy vào tim. Thình...Thình...Thịch
trời ạ tim nhảy híp hốp, đôi mắt nai mở to tròn, cái má phụng phệ bởi những cây kẹo mút. Trông nó chẳng khắc nào người trên sao hỏa rơi xuống cả. Anh thì khác gương mặt anh biến sắc, ánh mắt sáng quắc nổi lên những vệt gân đỏ trông thấy rõ. Lại một mùi vị băng tuyết pha lẫn lửa của hỏa diệm sơn phảng phất đâu đây.

- Ya! Ngồi dậy đi! Bộ muốn đè tôi chết à? Người gì đâu mà nặng như heo vậy?

Hân ngượng chín mặt vội vùng dậy miệng ngậm kẹo mút cú lúng ba, lúng búng.

- Em...Em...xin...xin lỗi nha.

Anh ngồi bật dậy giặt cây kẹo từ miệng nó ra bỏ tọt vào miệng mình.

- Dẹp ngay cái trò xin lỗi đi! Nhóc thật vụng về. Sao ko bám theo anh 2 nhóc mà cứ bám theo tôi làm chi.

Hân cúi đầu măn mê tà áo.

- hi anh 2 em hôm nay nghỉ học. mà anh học chung với anh 2 em có gì báo lại giùm em nha.

Anh đứng hẳn dậy gắt nhẹ.

- Nhiều chuyện, trễ h học rồi kìa.

Nó vội đưa mắt liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay rồi bật phắt dây cun cút theo anh.

- Anh ăn kẹo mút nữ hông?

- Ko thèm.

- Ko thèm sao giật của em.

- Thích.

2người cứ đấu khẩu qua lại về chủ đề cây kẹo mút. Anh bỗng dưng nói nhiều hơn mặc dù toàn mấy câu thiếu chủ ngữ, vị ngữ.

Đôi co mãi 1 hồi cuối cùng cũng tới cổng trường, vừa tính bước qua cổng thành thì có tiếng gọi sau lưng.

- Tử Minh! Đợi tớ với.

À! Thì ra là gọi anh đẹp trai nhưng cả 2 cùng ngoảnh lại. Từ đằng xa 1 cô gái có khuôn mặt xinh đẹp tựa thiên thân, máí tóc uốn lọn màu nâu hạt dẻ đồng chất đang hớt ha hớt hải chạy tới rồi dừng lại trước 2 người vuốt ngực thở hổn hển.

- Sao mình gọi mà Minh ko nghe gì hết vậy?

Anh gãi đầu, gãi tai nở 1 nụ cười mà ánh mặt trời cũng phải ghen tị. Anh chưa bao h cười với Gia Hân như vậy, giọng nói của anh cũng ngọt ngào hơn.

- Minh xin lỗi! Tại có cái volume cỡ lớn bên cạnh nên Minh ko nghe thấy.

Cô gái nghe vậy thì liếc nhì Hân Hân, nó hiểu ý mỉm cười cúi đầu chào.

- Chào chị! Em là Phạm Gia Hân học sinh lớp 10A2 cũng là hàng xóm của anh Minh ạ.

Cô gái xinh đẹp cũng nở nụ cười duyên dáng xinh như khóm hoa hải đường.

- Còn chị là Đỗ Tâm Quyên bạn của anh Minh. hihi rất vui được làm quen với em.

Xong màn chào hỏi chị Quyên quay qua nhìn bạch mã hoàng tử.

- Mình vào lớp đi tớ có bài toán khó muốn nhờ cậu giúp. Tớ giải mãi ko ra.

- Ừ!

Anh quay lại nhìn nó giọng nói vẫn thế.

- Mau vào lớp đi nhóc.

Nói rồi chị xinh gái và anh đẹp trai sánh bước bên nhau trong cái anh nắng tinh khôi của buổi sớm mai bỏ lại Hân Hân đáng thương nơi cổng trường.

***

Trong lớp học.

- hahahaha. Mày nói cái gì cơ? 1 buổi sáng mà mày cho anh trà đường 2 lần, lại còn ngã đè lên người anh nữa hả?

Hân Hân liếc nhìn Bảo An mặt hằm hằm hối hận vì đã kể lại cho con bạn nghe.

- Im đi mày! Tao đang rầu thúi ruột đây.

Bảo An cười tinh tích nói rành rọt làm ra vẻ thông thái.

- Mày thật sự yêu anh đẹp trai đó rồi. hihi.

Hân nằm bò ra bàn rên rỉ, rầu rĩ như gà mắc dịch.

- Ừ! Tao thích anh rồi. Nhưng hình như anh có bạn gái rồi thì phải- Nó vừa nói vừa nhớ lại cảnh tượng 2 người khóa tay nhau đi vào trường mà tim nó nhói lên.

Bảo An thấy bạn mình bị trúng mũi tên tình ái đơn phương thì thở dài, sán lại gần vỗ vai con bạn.

- haizz...mới có thế mà may đã vội rút lui à?

Hân cũng thở dài đánh thượt 1 cái.

- Hài! Nhưng người ta xinh đẹp là vậy tao làm sao giám đọ sức.

Bảo An nghe vậy ngẫm nghĩ 1 hồi rồi bỗng reo lên như bắt được vàng.

- A! Tao có cách để mày cưa đổ anh rồi.

Hân Hân vui mừng ngồi thẳng dây đôi mắt sáng như 2 đèn pha ô tô.

- Cách gì hả mày?

Bảo An ngoắc ngoắc ngón tay trỏ, Hân ghé sát lại.

- Làm 1 cuộc hẹn hò với anh đi.

- GÌ Á? HẸN HÒ Á?- Nó nghe vậy thì hét toáng lên, Bảo An phải dùng tay bịt miệng nó lại.

- Be bé thôi chứ mày muốn bàn dân thiên hạ biết hết à? Nghe tao nói tiếp này....blô...bla

Vậy là kế hoạch cho chuyện hẹn hò được vạch ra.

Buổi chiều tan học Bảo An phải đi xe buýt hi sinh chiếc xe đạp điên mới mua cho con Hân để thực hiện kế hoạch. Chả là 2 đứa nó học theo phim Hàn bày ra trò mời anh ra biển đi dạo mà bờ biển thì ở khá xa nên mấy cần dùng đến con ngựa sắt này.

Hân đứng đơi bạch mã hoàng tử ở trong sân trường nhưng ngóng hoài mà chẳng thấy đâu. Cửa lớp 12A1 Cũng đã được mấy bác bảo vệ khóa lại cẩn thận.

"h này anh ở đâu nhỉ? Chắc là vẫn còn trên thư viện"

Nghĩ vậy nó đứng đợi anh thêm chút nữa, buồn tay lại nhặt mấy nhành phượng vĩ đỏ rực bỏ vào làn xe. Khi chán công việc đó rồi Hân lại thả mình xuống chiếc ghế đá nằm dưới tán cây bạch dương, bóc kẹo mút hương vị sôcôla bỏ tọt vào miệng. Tay măn mê chiếc lá văn ra 2 con cào cào cực kì kute.

Sau 1 hồi nghịch hết trò nay đến trò khác cuối cùng nó cũng nghe thấy tiếng giầy thể thao quẹt trên lền xi mặng. Nó hồi hộp chờ đợi anh tiến về phía mình và y như rằng anh lại gần và lên tiếng.

- Nhóc con! Sao h này còn chưa về?

Hân bỏ cây kẹo mút xuống cười hiền khô.

- hìhì em đợi anh về chung.

Anh nheo mắt nhìn nó nghi hoặc.

- Sao phải đợi chứ?

Nó bối rối nhưng cũng nhanh mồm nhanh miệng viện đại 1 cái cớ.

- hì! Tại con bạn nó nhờ em đi xe về giùm mà em ko có biết chạy xe đạp điện nên đợi anh ý mà.

Hân thờ phào lấy lại bình tĩnh, nó chưa giám nói rõ mục đích đợi anh. Hồi hộp quá! Mồ hôi túa ra ướt đẫm lòng bàn tay Hân.

- Em....??- Lên xe đi muộn rồi! - Nó đang tính nói thì anh lại nhảy vào chặn họng nó. Thôi thì đành lên xe trước đã.

Chiếc xe bon bon lao về phía cổng trường gần tới nơi thì bị bác bảo vệ già đầu 2 thứ tóc chặn lại, giọng hặm hẹ tay cầm chiếc gậy đi tuần chỉ thẳng vào mặt cái người đang chạy xe.

- Các cô, các cậu xuống xe ngay cho tôi. Ai cho 2 cô cậu chạy xe ở trong trường?

Nói đoạn ông chỉ vào làn xe nơi khóm hoa phượng đỏ rực đang đung đưa trước gió dưới ánh nắng chiều hè mà nói tiếp.

- Lại còn ngắt lá bẻ cành nữa chứ.

Anh nhìn khóm hoa nhìn ông bảo vệ rồi lại nhìn nó bằng ánh mắt mang tính sát thương cao. Nó chỉ biết cúi đầu ngắm mấy ngón chân nghịch ngợm dưới lền xi măng đầy vẻ tội nỗi.

- Cô, cậu mau theo tôi lên phòng kỉ luật.

Nghe vậy cả 2 tròn mắt nhìn ông bảo vệ, Hân rối rít giải thích.

- Dạ! Thưa ông hoa này là cháu lượm ở sân trường ko phải là hái trên cây đâu ạ.

Ông bảo vệ gườm gườm nhìn nó phán đoán sự thật giả trong câu nói rồi dõng dạc cất lên chất giọng ồm ồm tựa sấm dậy.

- Cứ cho là vậy nhưng tội chạy xe trong trường là ko thể tha. Mau lên phòng kỉ luật làm bản kiểm điểm cho tôi.

- Á! Thôi xong.

Nó rên rỉ chỉ thương anh bị vạ lây. Anh thì hậm hực nhìn nó hối hận vì có người hàng xóm như con Hân để h này phải lầm lũi lên phòng kỉ luật viết bản kiểm điểm còn bị mất 200k do phải nộp tiền phạt nữa chứ. Hix

Rời khỏi phòng kỉ luật cả 2 mặt nhăn như***khỉ. Gia Hân cũng chẳng còn tâm trang mời bạch mã hoàng tử ra biển nữa. vậy là chuyện hẹn hò thất bại thảm hại.
______

Chiều dần buông, ánh mặt trời lặng lẽ thu chút sức nóng cuối cùng để nhường lại cho mặt đất sự dịu dàng của ánh hoàng hôn.

Trên con đường mòn phủ bóng cây 2 bên đường người ta có thể lầm tưởng rằng 2 con người đang đèo nhau kia là 1 cặp tình nhân.

Anh đèo Hân, nó ngồi đằng sau cất lên đôi lời của bản nhạc "That is love" lời thì đúng mà nhạc thì sai be bét khiến mấy người đi được 1 là phì cười, 2 là lắc đầu ngán ngẩm còn ko cũng là bịt tai đánh bài chuồn. Chỉ khổ anh phải nghe nó hát cả đoạn đường. Tiếng hát nhí nhảnh tươi vui khiến mấy nhành hoa phượng vĩ trong chiếc làn xinh xắn cũng phải đung đưa lướt nhẹ mình trong gió. 2 chú cào cào kute được tết bằng chiếc lá úa vàng cũng đang đung đưa theo từng điệu nhạc. Tất cả như kéo con người ta đi theo cái buổi chiều bình yên nơi phố nội Hà Thành.

Đang đùa rỡn với ánh chiều nhạt nhoà chợt mặt đất tắt nắng. "tách...tách...tách" những giọt mưa rơi nghiêng nghiêng khiến bước chân người đi đường trở lên vồn vã hơn. Đường phố dần trở lên vắng lặng. Hân thì khác nó ko hề lé tránh những hạt mưa. Hân giang tay ra đón nhận như thể nó thuộc về màn mưa ướt át.

Mưa như là định mệnh giúp nó gần anh hơn, nhành hoa phượng đỏ như tình yêu nồng cháy mà Hân đã và sẽ dành cho anh, 2 chú cào cào lá úa phải chăng chính là sự kết tinh cho tình yêu của 2 người

Anh mải miết đạp xe trên con đường mưa rời ướt lối chợt Hân Hân vỗ vỗ vai anh khi trông thấy 1 sinh linh bé bỏng trong lùm cỏ ven đường.

- Anh đẹp trai! Dừng xe lại đi.

"kít" anh dừng xe lại xoay đầu nhìn Hân. Trông anh thật đẹp trong màn mưa trắng xóa. Mái tóc đen cắt tỉa thời thượng ướt sũng nước mưa rủ dài xuống chán che đi 1 phần ưu tú trên khuôn mặt điển trai. Anh nhìn nó ánh mắt có chút khó chịu.

- Có chuyện gì vậy nhóc? Ko về nhanh sẽ bị cảm đó.

Hân cười thật tươi nhảy ra khỏi xe tiến về phía lùm cỏ ven đường. Nó ngồi xuống từ từ nâng niu, ôm ấp chú mèo tam thể có bộ lông ướt sũng vào lòng mà vuốt ve.

- Em lạnh lắm phải ko? Đừng sợ! hi! chị sẽ nuôi em.

"Meo meo" chú mèo nhỏ liếm láp khuôn mặt ướt nhèm của Hân Hân như đang lịnh bợ cô nhóc. Cả 2 cứ âu yếm nhau, anh từ đằng xa khẽ nở nụ cười hiếm hoi.

"Trông cô bé cũng dễ thương đó nhỉ"

Anh thầm nghĩ rồi chạy xe về phía Hân Hân dục cô nhóc.

- Lên xe nhanh đi! Nhóc phiền phức quá.

Hân cười xòa leo lên xe. Chiếc xe lại lăn bánh trên xa lộ. Mưa đã ngớt ánh nắng tịch dương cuối ngày lại cố gắng len lỏi vào ko gian lần cuối trước khi màn đêm rũ bóng.

Hân trở về nhà trong bộ dạng lấm lem, vừa mở cửa mami và anh 2 đã ù té chay lại hỏi han trách móc con bé.

- Gia Hân! Sao người con ướt nhèm thế này? - mami sốt sắng hỏi dùng khăn lau đầu tóc cho nó.

Đức Nam có vẻ hơi giận lên gắt con bé thâm tệ.

- Cái con bé này đi học mà sao cứ la cà vậy? Muốn chết rồi hả?

Mặc ông anh báu của mình tức giận Hân vẫn cười tít mắt vì con bé biết rằng anh 2 thương nó nhìu lắm chỉ là ko biết cách thể hiện đúng cách thôi.

Hân 1 tay ôm con mèo, 1 tay kéo áo ông anh lũng nịu.

- hihi hum nay Hân về muộn là vì có quà cho anh 2 lè.

Vừa nói nó vừa dơ con mèo ra trước mặt ông anh khiến ông anh mặt xám ngắt ù té chạy loạn xạ khắp nhà. Ông anh Hân có 1 nhược điểm là sợ mèo hơn cả sợ ma.

2 anh em cứ chạy khắp nhà. Đức Nam lớn thế rồi còn lấy mẹ ra làm lá chắn.

- Mami nhỏ Hân nó giám trêu con.

- lều...lều ai bảo giám nạt em.

Bà Ngân thấy 2 đứa con như thế thì mỉm cười trách yêu.

- 2 đứa này cứ chọc nhau hoài à - Quay sang Hân Hân bà chau mày khó chịu

- Hân con kiếm đâu được con mèo đó vậy? Biết được anh 2 con sợ mèo sao còn mang về? Đem bỏ đi con!

Chẳng biết con mèo có hiểu tiếng người ko nữa mà khi nghe bà Ngân nói vậy nó kêu thảm thiết rúc rúc vào lòng Hân khiến cô bé động lòng thương nhưng biết làm sao bây giờ. Hân phụng phịu hờn dỗi bỏ vào phòng thay đồ xong nó cho chú mèo nhỏ ăn 1 chút trước khi đem bỏ nó.

- Phi Phi à! Chị xin lỗi nha! Ko thể chăm sóc em được rồi.

Hân ngồi xổm trống cằm lên đầu gối thở dài bất lực rồi như nhớ ra cái gì đó nó reo lên.

- A! Chị có cách rồi! Chị sẽ nhờ anh đẹp trai nuôi em. hihi.

Nghĩ là làm, Hân bồng con mèo sang căn hộ kế bên nơi anh ở gõ gõ cửa phòng.

- Cốc...cốc... Anh đẹp trai ơi! Em vào được ko?

Ko co tiếng đáp trả cửa phòng lại mở Hân mạn phép thò đầu vào bên trong khi thấy ko có gì bất ổn nó lọt thỏm vào trong nhón chân nhẹ nhàng.

- Anh đẹp tr.....?

"Cạch" Hân chưa nói hết câu thì nghe thấy tiếng cửa bật mở cùng giọng nói quen thuộc vang lên.

- Này! Cô là ai? Sao lại vào nhà tôi?

Hân quay lại nở nụ cười vô (số) tôi. Nhưng ko oh my god! Anh vừa từ phòng tắm chui ra trên mình cuốn mỗi chiếc khăn tắm để trần phần cơ thể bên trên khoe ra bộ ngực 6 múi đầy vẻ nam tính. Hân há hốc mồm nhìn anh vội lấy tay che mắt che luôn cả khuôn mặt đỏ lửng lại. Khóe môi giật giật, giọng run run.

- Anh...Anh mau mặc...đồ vào đi!

Nó nói xong câu đó thì anh cũng đã vận y phục đầy đủ. Anh đứng tựa vào tường, chân thì bắt chéo, tay thì vòng trước ngực gieo cho Hân Hân cái tia nhìn đầy tức giận.

- Cô nhóc biến thái bỏ tay xuống nhìn tôi đây này.

Hân từ từ nhìn qua kẽ tay khi cảm thấy an toàn thì mới buông tay xuống. Làm bộ mặt vô tôi.

- Em...em sang đây muốn nhờ anh nuôi giùm con phi phi.

Nói đoạn Hân dúi con mèo vào tay anh rồi dùng tốc độ tên lửa lao ra khỏi căn hộ để lại anh với 1 chữ "Đơ" to tướng trên mặt.

Rầmmmmmmmmm
mm.....!!!
- Phùùù! Hú hồn.

Hân chạy biến vào phòng đóng chặt cửa lại vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm. Con bé lao lên giường ánh mắt cứ thao thao bất tuyệt trên trần nhà, tâm chí thì lạc về chín tầng mây.

"Hân ơi! Mày phải làm sao đây? Anh sẽ nghĩ mày là đứa con gái vô duyên....hu...hu...hắc xì...hắc xì"

Nó tự vấn lương tâm đồng thời cái mũi nhỏ xinh cứ liên tục phát ra thứ âm thanh kì dị đến phát ghét. Người con bé nóng ran lên, mặt đỏ ửng. Chắc ko phải vì ngượng mà là bị sốt rồi.

- Hắc xì...Hắc xì...Hắc xì

Lại 1 tràng sổ tiết, đầu óc con bé quay cuồng cứ có cảm giác toàn thân lúc nóng lúc lạnh. Gia Hân nằm vật xuống giường đấu tranh với lũ vi rút bệnh hoạn rồi đi luôn vào tình trạng mê sảng nói lảm nhảm đủ thứ chuyện.

"Woa! Hấp dẫn quá! Nhìn đã muốn cắn rồi"

"Ây za! Hương thơm phả ra thật quyến rũ. Để phần Hân nữa nhé!"

- Tét...tét Hân Hân tỉnh lại đi con! Con sao vậy lè?

Một giấc mơ thật phũ phàng cái đùi gà lực lưỡng, béo ngậy, thơm ngon bổ dưỡng sắp được đưa đến miệng thì lại bị tát mấy phát vào má. Con bé từ từ tỉnh lại nheo mắt vì thứ ánh sáng bình minh đẹp rạng ngời mà vẫn chói lóa. Hân đưa đôi mắt lờ đờ nhìn căn phòng chỉ thấy 1 màu trắng muốt. Rõ ràng ga trai giường của Hân Hân nhà ta là màu hồng rực rỡ sao h trắng muốt thế này? Con bé nghi hoặc dụi mắt hỏi mami.

- Mami! Con đang ở đâu thế?

- Sốt đến nỗi não có vấn đề rồi hả nhóc đây là đâu mà còn ko biết sao? - Bà Ngân chưa kịp lên tiếng thì cái giọng lạnh hơn cả âm ti địa ngục lại vang lên. Hân đưa mắt lục lọi căn phòng khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc ấy con bé khẽ thốt lên đầy vẻ ngạc nhiên.

- Ơ hay! Sao anh đẹp trai lại vào phòng em?

"Đơ" Anh chẳng còn biết làm gì hơn với cô bé có vẻ đẹp ngay thơ quá độ thế này nữa.

- Hân Hân đây là bệnh viện- Bà Ngân bây h mấy chịu lên tiếng giải thích làm cho bé Hân 1 phen nữa ái ngại vì câu nói ban nãy chỉ biết gãi đầu, gãi tai cười trừ 1 cách ngây ngô.

Ko khí trong phòng trở lên yên lặng bỗng chuông điện thoại reo mami bắt máy nói nói gì đó rồi cúp máy quay sang nhìn anh đẹp trai.

- Cháu có thể trông cái Hân giùm bác 1 lát được ko? Cửa hàng đang có chút chuyện bác phải tới đó gấp.

Anh gật đầu - Được ạ

Bà ngân lại quay sang Hân vuốt tóc con bé.

- Con nghỉ ngơi đi lát anh 2 mang cháo tới con ăn rồi uống thuốc biết chưa?

Hân Hân vâng lời gật đầu - Dạ! Thưa má

- Vậy má đi nhé!

Bà Ngân dần khuất căn phòng chỉ còn mỗi Hân và anh. Con bé nghĩ tới chuyện tối qua mặt lại bắt đầu đỏ lựng lên, tim nhảy nhót như muốn bắn ra khỏi lồng ngực. Anh cứ nhìn nó chằm chằm ko chớp mắt làm nó cứ phải ngoảnh mặt ra hướng khác để tránh ánh mắt cháy bỏng của anh đến nỗi vẹo cả cổ.

- Sao vậy? Sao hôm nay nhóc nói ít thế?

- hìhì em....em...!

Như đọc được suy nghĩ của Hân anh kéo chiếc ghế ngồi xuống khẽ nhếch mép nở nụ cười chứa đựng đầy âm khí "hahaha"

- Nhóc phải chịu trách nhiệm về chuyện tối qua đó nhé.

"THỊCH" Tiếng tim đập lệch 1 nhịp khiến con bé thót lên thiếu điều đứng tim mà chết. Nó quay ngoắt mở to đôi mắt đen tròn nhìn anh.

- GÌ CƠ? Trách...Trách nhiệm?

Anh thấy cái bộ dạng ngay ngô đến mắc cười của Hân Hân thì gồng mình gắng gượng để ko phì cười. Anh đưa tay lên miệng

- E hèm! Đúng vậy! 1 người con gái mà tùy tiện vào phòng con trai lại con....!

Anh chỉ nói đến đó cũng đủ để nó hiểu. Miệng Hân méo xệch khóc ko ra nước mắt.

- Em...Em...Còn bé lắm.

Anh làm mặt lạnh cố ko biểu lộ cảm xúc ra ngoài. Chẳng biết từ khi nào anh có máu khôi hài và cười nói nhiều như vậy? Ông cụ nhà ta nói cấm có sai "Lửa gầm rơm lâu ngày cũng bén khakha"

Anh cốc nhẹ đầu nó.

- ĐAU EM!

- Cô nhóc này tôi chưa ngu đến nỗi rước 1 con vẹt về nhà đâu nhé!

Hân thờ phào nhưng tại sao nó lại thấy hụt hẫng trước câu nói của anh nhỉ?

"Giá mà anh cứ bắt mình chịu trách nhiệm thì hay biết mấy" - 1 con tinh linh mám trai nổi máu điên cuồng bày tỏ suy nghĩ của mình nhưng lập tức bị thân chủ trù dập. Hân đập tay vào chán 1 cú đau điếng bắc bỏ cái suy nghĩ đen tối đó đi khiến anh chẳng hiểu gì cũng phải khẽ mỉm cười cho vẻ ngây ngốc của nó.

Thấy anh cười mình Hân Hân lại càng ngượng nó cắn môi úp mặt vào gối im thin thít 1 lúc lâu. Ko khí có vẻ căng thẳng lắm may mà ông anh nhiều chuyện đến kịp thời trước khi nó ngất xỉu vì quá thẹn

Vừa đến cửa ông anh đã cất lên chất giọng của loài vịt đực.

- Hân Hân anh đến đấy.

Nó mừng quýnh chẳng kịp suy nghĩ vung tay liệng cái gối. Và rồi nạn nhân lại là anh. Nó nhăn mặt nhìn anh đầy vẻ tội lội. Chẳng biết kiếp trước anh đã đắp tôi gì mà kiếp này nó hành hạ anh thê thảm thế này.

- Em lỡ tay...xin lỗi nha!

Anh chẳng nói gì gườm gườm nhìn nó. Tình hình đã căng thẳng lắm rồi ông anh thối tha lại còn đổ thêm dầu vào lửa bằng 1 tràng cười khả ố.

- hahahahaha người anh em gặp phải con Hân nhà tôi coi như cậu xui rồi.

Hân nghiến răng trèo trẹo lườm ông anh thối tha 1 cái xém cháy áo.

- Anh hai...Anh....!

Hân Hân chưa nói hết câu thì bên ngoài có tiếng gõ cửa.

- Ai vậy? - Đức Nam vừa hỏi vừa ra mở cửa. Chẳng biết ai mà ông anh đơ ra 1 lúc rồi mới lên tiếng.

- Ơ! Bảo An đó à? Mau vào đi em.

Bảo An mỉm cười nó đầu vào xách theo giỏ hoa quả. Vừa thấy con bạn Hân Hân mừng rỡ quên hết cả ngượng reo lên.

- Bảo An bà đến đấy à? Hôm nay ko phải đi học sao?

Bảo An cúi đầu chào anh đẹp trai và ko khỏi ngây ngất trước vẻ đẹp mĩ miều của anh rồi quay sáng Hân liếc nhìn đầy ẩn ý.

- Hôm nay là chủ nhật đó bà.

Hân Hân mỉm cười tít mắt rồi nhì, 2 ông anh với 2 cặp đen thùi lùi như gấu trúc Bắc Kinh vội đuổi khéo để ta đây còn tám chuyện.

- 2 anh về nghỉ ngơi đi để Bảo An ở lại với em được rồi.

Cả đêm qua lo cho nó chắc 2 ông cũng mệt nên khi nghe Hân nói vậy thì gật đầu kéo nhau ra về.

Khi thực sự chắc rằng 2 ông đã nhấn nút biến Bảo An nhìn Hân Hân cười nham hiểm.

- Tao thật ko ngờ mày có con mắt nhìn người đến thế.

Hân Hân hất hàm.

- Nị tao mà lại...haha.

Bảo An ngồi thụp xuống giường thở dài ra chiều mệt mỏi.

- Tớ bày kế cho cậu mà cậu lại làm bể hết uổng công tớ quá.

Hân Hân cười nham nhở.

- Tớ đâu có muốn chỉ là sự cố bất ngờ thui mà. Bảo An thông minh xinh đẹp nghĩ cách khác giùm tớ đi mà.

Hân Hân kéo tay Bảo An nài nỉ khiến cô bạn ko thể ko giúp.

- Được rồi! Được rồi để tớ suy nghĩ.

Bảo An trống cằm tỏ vẻ suy nghĩ rồi khẽ thì thầm vào tai Hân Hân.

Vậy là kế hoạch cưa cẩm lần 2 được tiến hành.

Chiều tàn, nắng dần tan, cơn gió miên man đùa nghịch trên mái tóc óng mượt của Hân Hân. Được xuất viện để trở về khu phố thân yêu con bé vui lắm. Dường như cái khu phố nhỏ này đã trở thành 1 phần ko thể thiếu trong cuộc sống của cô bé.

Chiều hè oi bức Hân Hân vừa về tới nhà chưa yên vị được bao lâu đã lao xuống phố vừa đi lang thang vừa nhìn đám trẻ nhỏ chơi trò cô dâu chú dể. Mấy cô bé, cậu bé vui cười hồn nhiên mặc dù cái miệng nhỏ xinh thiếu hụt hẳn 1 hàng tiền đạo làm cho Hân nhớ tới chính mình của năm tháng ấu thơ. Trong tay lúc nào cũng có kẹo mút chia đều cho các bạn trong khu phố nhưng hễ cứ bị ông anh xơi tái con bé lại la toáng lên phải dỗ cả nửa ngày trời mới hết dận nên hồi đó nó có biệt danh là "Hân Hân mít ướt". Nhưng h thì khác mấy anh chị trong khu phố thường gọi nó là "Hân Smile (cười)" hihi
Vừa nhắc tới cái biệt danh đáng tự hào đó thì đã có người í ới đằng xa.

- Hân Smile!

Hân quay đầu lại tìm kiếm giọng nói đó. Vui mừng khi nhận ra là chị Thảo Anh và mấy bà chị nữa đang ngồi trong quán chè bà Năm tám chuyện. Hân vẫy vẫy tay lé mấy chiếc xe đạp chạy trên đường phố tiến về phía quán chè bên kia đường nơi mấy bà chị đang ngồi tán phét.

Hân kéo ghế ngồi xuống gọi cho mình 1 ly chè bưởi nhiều đá mát lạnh rồi quay qua mấy bà chị hỏi.

- Mấy chị già lại trốn trại à?

Chị Tú nghe Hân Hân hỏi vậy đang hớp ngụm chè thì ho sặc sụa. Khi cơn ho vừa dứt chị cầm thìa gõ đầu nó mắng chêu.

- Cái con qủy nhỏ này mấy có mới tháng ko gặp mà giám gọi các bậc tiền bối là gái già hả?

Hân Hân cười tươi rói.

- Hềhề bộ ko phải học sao mà về khu phố này chơi.

Chị Thu người hiền lành nhất trong nhóm tứ đại mĩ nhân gồm cả Hân Hân nhà ta lên tiếng giải thích.

- No no no! Chị ko trốn trại đâu nhé. Vừa kết thúc đợt thực tập nhớ khu phố nên về chơi thôi.

Hân đưa tay chỉ về phía 2 bà chị còn lại gương mặt tỏ vẻ hình sự

- Vậy còn 2 bà này chắc chắn là rủ dê nhau chốn trại phải ko?

Hai bà chị nhìn Hân nhe nhởn.

- Chán học, kí túc xá ngột ngạt phải ra đi tìm đường cứu nước chứ. À mà nhóc có bạn trai chưa?

Hân lắc đầu xua xua tay.

- NO! Nhưng sắp hềhề.

Bà Thảo Anh sốt sắng hỏi.

- Ai? Ai Hả nhóc? Có phải là thằng cu Bi điển trai hồi nhỏ ko nhóc?

Nhắc tới Bi người bạn kute hồi bé Hân lại nhớ tới những kỉ niệm thời thơ ấu. 2 đứa thân nhau lắm, 1 đứa tên Bo, 1 đứa tên Bi chơi trò đuổi bắt, trò cô dâu chú dể làm náo loạn cả khu phố nhưng giờ tất cả đã là dĩ vắng. Cậu bé bỏ đi và cô bé quên cậu bé thế thôi.

- Đúng là thằng Bi sống trong khu phố hồi nhỏ đúng ko?

Bà Tú hỏi kéo nó ra khỏi cái tuổi thơ rộn ràng hạnh phúc. Hân mỉm cười.

- Ko đâu! Bi đã là hoài niệm xa vời rồi.

- Vậy thì là ai? - Bà Thu đập bàn tra khảo. Hân mơ màng.

- Bí mật.

Nói đoạn Hân Hân bỏ chạy trước khi biêu đầu.

Hân lại lang thang trên phố rồi chợt nhớ ra cái kế hoạch mà Bảo An bày cho hồi sáng Hân ghé vào tiệm bán đồ lưu niệm. Hân tính mua quà để tặng anh coi như là sự gắn kết đầu tiên. Nhưng biết chọn gì bây h? Ngắm qua 1 lượt Hân thấy có 1 cặp vòng đeo tay làm từ những hạt cườm màu đỏ rực. Trông rất đẹp.

- Hân Hân mua gì vậy cháu? - Cô Lan chủ quán hỏi Hân. Cô bé mỉm cười chỉ vào cặp vòng hạt cườm đặt trong tủ kính để mặc cho ánh nắng tịch dương hắt vào ánh lên màu đỏ rực.

- Cô Lan cháu lấy cặp vòng đó.

Cô Lan đưa cho Hân cặp vòng buồn miệng giả thích luôn ý nghĩa.

- Hân Hân có bạn trai rồi sao mà mua cặp vòng này....blô...bla.

Cô Lan nói 1 lèo rồi nháy mắt tinh ý. Hân thẹn đỏ mặt chỉ biết cúi đầu giọng lí nhí.

- Bao nhiêu tiền vậy cô?

- Tặng cháu đấy! Coi như quà chúc cháu hp.

- Thật ạ? Cảm ơn cô nha! Cháu về đây.

Hân tung tăng nhẩy chân sáo trở về căn hộ tìm gặp anh.

Rút kinh nghiệm lần này Hân Hân ko mạn phép xông vào nữa. Con bé đứng gõ cửa nhưng mãi mà kô thấy anh ra, cửa phòng cũng khóa lại rồi.

"Anh đi đâu nhỉ?" con bé vu vơ suy nghĩ rồi chạy lên sân thượng vì nghĩ có thể anh ở đó.
_____

Trên sân thượng nắng đã tắt chỉ có những cơn gió như 1 thức quà của ngày hè thổi bay đi tất cả sự mệt mỏi. Trong cái khu phố náo nhiệt, ồn ào nơi này dường như bị lãng quên bởi 1 lí do nào đấy mà người ta ko thèm để ý tới nó. Chỉ có anh và Hân là yêu cái nơi này như ngày hè yêu những cơn mưa mát mẻ, như ngày đông yêu những bông cúc vàng nở rộ trong giá lạnh.

Trong gió có thể là vị ngọt chăng? Anh dạo lên đôi lời của bản nhạc tình yêu tuy nhiều niềm vui nhưng cũng nắm khổ đau. Vẫn thế anh ngồi trong 1 góc tựa tấm nhưng tao nhã vào bức tường vệt ố, nứt vách theo năm tháng hướng ánh mắt xa xăm về phía hoàng hôn tím ngắt nơi chân trời xa thẳm.

Anh đẹp! Đẹp như 1 vị thiến sứ trong mấy cuốn tiểu thuyết giả tưởng mà Hân Hân thường đọc. Nhưng khác 1 điều vẻ đẹp của anh nó chứa đựng 1 chút ưu tư của gió, 1 chút lạnh lùng của tuyết trắng và 1 chút ấm áp hình như là của chính anh nhưng anh lại cố che đậy.

Hân nhón gót nhẹ nhàng trên đôi chân trần để mặc cho mép váy trắng đùa vui trong gió. Con bé tiến lại chỗ anh vẫn âm thầm chờ đợi anh chơi nốt bản nhạc. Mèo con phi phi cũng ở đây nó rúc vào bọc anh ngủ ngon lành khi nghe thấy bước chân nó kêu ré lên 1 tiếng rồi nhảy bổ vào lòng Hân Hân liếm láp khuôn mặt xinh đẹp của cô bé. Anh ngừng chơi nhạc vẫn nhìn về phía trước nói.

- Nhóc lại lên đây phá đám nữa à?

Hân Hân cười duyên để lộ 2 chiếc răng kểnh đáng yêu. Vẫn như hôm nào ấy cô bé ngồi sát anh. Gần lắm, gần đến nỗi nghe thấy từng hơi thở của nhau. Hân ngồi bên Anh cùng nàng Phi Phi nghe những giai điệu lúc bay bổng vút cao, lúc chầm buồn và ngắm mặt trời lặn nơi khu phố nhỏ.

Ngày qua đêm về yên lặng thế chỗ cho ồn ào. Thiên đường mặt đất lại rực sáng lên những ngọn đèn lấp lánh, bầu trời xa thẳm lại vọng xuống thứ ánh sáng huyền diệu. Hân kéo tay anh.

- Anh đưa tay ra đây.

Anh ngạc nhiên kèm theo chút khó hiểu nheo mày nhìn cô nhóc.

- Tính dở trò gì vậy nhóc?

Hân Hân chép miệng.

- Thì anh cứ đưa tay cho em.

Anh đưa tay ra Hân rút chiếc vòng hạt cườm đỏ rực đeo vào tay anh.

- Đẹp ko? Anh ko được tháo ra đâu nhé.

- Nhưng đây là vòng hạt cườm chỉ dành cho các cặp tình nhân sao nhóc lại tặng anh?

Hân biết đây là vòng tình yêu nhưng con bé làm bộ ko biết.

- Ồ! Thế à? Em ko biết nhưng dù sao cũng mua rồi anh nhận nhé! Coi như là quà cảm ơn và xin lỗi.

Anh mỉm cười lần đầu tiên Hân nhận thấy có nụ cười ấm áp thoảng qua trên môi anh.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ