watch sexy videos at nza-vids!
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện Teen - Anh đẹp trai cho em yêu anh một chút nhé

Chương 3 : Cạnh tranh..!

Hôm sau trời có vẻ dịu, mây trắng bồng bềnh trôi, bầu trời ko còn chứa đựng vẻ cau có chiếu những tia nắng gay gắt xuống nhân gian mà là những hạt nắng nhẹ nhàng e ấp trong những chiếc lá xanh non. Đâu đó ta hít hà và có thể cảm nhận thấy mùi hương hoa nhài thoảng qua chốn trần gian. Hình như thu đã về, cái mùa của những yêu thương, của cánh đồng hoa cúc vàng rực và của những câu chuyện tình lãng mạn.

Sáng nay như thường lệ Hân lại đợi bạch mã hoàng tử để có thể chạy chung xe tới trường, vì có 2 chiếc xe lên nó bày kế cho ông anh đến đón Bảo An còn mình thì đi cùng anh. Chẳng biết từ khi nào anh bước vào cuộc sống của cô bé để rồi trở thành 1 cái gì đó nhớ mãi ko thể quên.
______

Buổi trưa h tan tầm căngteen đông nghẹt người, mặc dù khá rộng với 8 dãy bàn nối dài thẳng tắp đủ cho gần 700 sinh viên cùng ngồi ăn 1 lúc. Nhưng Hân Hân ghét phải chen lấn lên thường cùng Bảo An đến sau h tan tầm 10' lúc đó sẽ thoải mái hơn.

Vừa bước chân tới căngteen con bé đã nhì thấy bạch mã hoàng tử cùng ông anh ngồi ăn uống nói chuyện rôm rả, còn có cả chị gái sinh đẹp tên Tâm Quyên nữa. Phải công nhận chị rất đẹp nếu Hân Hân mang vẻ đẹp của loài hoa cúc dại ướt sương ven đường thì chị ấy mang vẻ đẹp của loài hoa mai yêu kiều mỏng manh.

Chị cười cùng chàng hoàng tử anh cũng đáp lại, Hân tự dưng lại cảm thấy buồn. Thú thất anh rất ít khi cười với con bé như vậy. Hân thở dài nhìn lướt qua tay anh, anh ko đeo chiếc vòng mà hôm qua con bé tặng. Lẽ nào đối với anh Hân chỉ là 1 cô em gái hay đơn thuần chỉ là 1 con bé hàng xóm nhiều chuyện.

- Này! Cậu sao vậy?

Bảo An lay vai Hân kéo con bé ra khỏi mớ bòng bong. Hân chỉ tay về phía chiếc bàn nơi có 3 người ngồi đó rầu rĩ.

- Tớ hết hi vọng rồi.

Bảo An phì cười bá vai Hân kéo cô bé đến phía bàn ăn tươi cười nói.

- Mọi người cho tụi em ngồi chung được ko?

Chẳng kịp để ai nói thêm gì ông anh nhiều chuyện lên tiếng.

- Được chứ sao ko, Bảo An ngồi xuống đi!

2 đứa nó ngồi xuống, nhưng anh hình như ko để ý tới con bé làm con bé tủi thân đứng dậy nhìn Bảo An giọng buồn thiu.

- Để tớ đi lấy đồ ăn.

Nói rồi Hân Hân bỏ ra quầy bán đồ chị gái xinh đẹp cũng đứng lên cười hiển.

- Đợi mình đi mua thêm chút nước nhé!

Anh mỉm cười gật đầu.
______

"Xoảng" đó là thứ âm thanh còn sót lại sau 1 cuộc va chạm. Hân Hân đụng phải chị gái xinh đẹp làm đổ cả khay đồ ăn dơ hết váy áo chị à mà ko nếu ai tinh ý thì sẽ thấy chị đã cô tình đâm vào nó. Hân biết điều đó nhưng cô bé vẫn rồi rít cúi đầu xin lỗi.

Phía bên kia chiếc bàn khi nghe thấy tiếng đổ vỡ đều chạy lại. Anh vôi vàng dùng khăn mùi xoa lau đi vết ố trên áo chị rồi nhìn nó trách mắng.

- Nhóc thật là vụng về. Làm ơn sau này đi đứng tử tế 1 chút đi.

Hân gần như suýt khóc vì câu nói của anh. Con bé đâu làm gì sai là chị gái cố tình đụng phải nó mà lại còn cả ông anh thối tha em gái ko bênh đi bênh người ngoài buông lời chỉ chích.

- Hân Hân học cách đi đứng đàng hoàng đi! Mắt mũi để đâu vậy?

Hân Hân đáng thương bị oan mà chẳng thể kêu oan lại phải để cái người hại mình giả giọng quan thế âm bồ tác đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn.

- Thôi được rồi đừng mắng nhiếc con bé nữa là mình ko cẩn thận mà.

Đúng là giả dối cứ tưởng Thúy Kiều hóa ra lại là Hoạn Thư. Hân thì chẳng biết nói gì hơn ấm ức bỏ chạy, Bảo An đuổi theo.

- Hân Hân đợi tớ với.

Con bé ko nghe nó cứ chạy những giọt nước mắt nóng hổi rớt xuống vỡ vụn. Trái tim non nớt lần đầu tiên biết yêu h đã bị tổn thương. Hân chạy ra phía sau khuôn viên trường ngồi dưới gốc cây khóc thút thít. Lâu rồi Hân ko khóc nên h nước mắt thật mặn chát quá. Mùi vị này tưởng chừng như đã quên vậy mà vẫn nhớ y nguyên. Anh làm con bé tổn thương. Anh nghĩ nó vụng về rắc rối.

- huhuhuhuhu.

Con bé khóc to hơn như sợ ngọc hoàng đại đế ko nghe thấy. An ngồi xuống keo Hân tựa vào lòng thở dài.

- Haiz...Yêu khổ lắm.

Con bé lại càng khóc to hơn Báo hại 2 đứa phải bỏ h trốn tiết ngồi đây 1 đứa thì "mày nín đi" 1 đứa thì "Tao cứ khóc". Hết buổi.
_______

Giờ tan tầm Hân sốc chiếc ba lô đứng đợi ngoài cổng trường nhưng ko phải đợi bạch mã hoàng tử mà là đợi chị gái xinh đẹp. Vừa thấy chị xuất hiện nó liền kéo chị ta đến quán chè gần đó hùng hổ tuyên chiến.

- Chị thích anh đẹp trai đúng ko?

Chị gái nhún vai theo thói quên ngửa tay ra.

- Ko sai!

Hân đứng dậy đập tay xuống bàn nói rành rọt từng chữ 1.

- Em cũng thích anh vì vậy chúng ta cạnh tranh công bằng đi.

Chị gái mỉm cười lắc đầu ngán ngẩm.

- Nhóc chịu thua đi. Nhóc nghĩ Minh sẽ thích 1 đứa con gái lanh chanh, nhiều chuyện vụng về như nhóc à? Minh ghét nhất là loại người như nhóc phiền phức.

Nói rồi chị gái vơ túi sách bỏ đi Hân Hân trông theo với quyết tâm hạ gục bà chị đó mặc dù lòng còn nhiều lo lắng.

Về tới nhà Hân mệt mỏi nằm sấp xuống giướng, quần áo ko thay, cơm ko ăn cứ nằm lì 1 chỗ hết thở dài lại đến vồ đầu bứt tóc. Nếu là ngày thường thì còn có thể lên sân thượng mà gào rú chút giận vào bộ bàn ghế đá đặt trên đó nhưng h thì khác rồi. Sự xuất hiện của anh đã làm đảo lộn tất cả. "Hân ghét anh và cũng yêu anh". Giá mà anh để ý tới con bé 1 chút thì hay biết mấy.

Hân buồn! Nếu biết yêu khổ thế này thì con bé đã trả yêu nhưng tình yêu nó đến ko hẹn đi ko báo làm bao trái tim ngỡ ngàng đập rộn ràng thổn thức.

- Hân Hân em ngủ chưa?- Đang rầu thúi ruột nghe thấy cái tiếng của ông anh con bé lại thấy bực mình. Nói vọng ra.

- Ngủ rồi!

- Ngủ rồi mà vẫn nói chuyện được hả? Dậy đi anh có cái này hay nắm.

Nó gắt lên- KO THÈM - Tiện tay quăng cái gối về phía cửa.

- Haiz...Có Kem mà cũng chẳng ai thèm ăn. thôi tự ăn vậy.

Ông anh nói đủ lớn để con bé nghe thấy. Vừa nhắc đến kem là mắt con bé sáng rực lên như 2 đèn pha ô tô chẳng tốn tí chất xám nào để suy nghĩ con bé chạy ra túm áo ông anh rào trước đón sau.

- Kem đâu hở anh 2?

Đức Nam xòe 2 bàn tay ra cười giả nai.

- Hìhì ko có.

Hân nghiến răng trèo treo nhìn ông anh với ánh mắt toàn lòng trắng rồi sẫn đang tức dùng chân sút ông anh 1 phát vào mông vồ ếch 1 cách ngoạn mục. Trả thù xong nó phủi tay đi vào phòng "Rầmmmmm" đóng cửa tự kỉ. Ông anh tiếp tục quấy rối.

- Đùa đấy Hân à! Mở cửa ra cho anh vào. Anh có chuyện muốn nói.

Con bé im lặng ngồi khoanh chân trên giường mắt dán vào cuốn tiểu thuyết mà đầu óc cứ bay tứ tung loạn xa hết cả lên chẳng tài nào tập chung được vì ông anh nắm lời.

- Hân mở cửa ra ko đừng có trách.

Hân bực mình gập cuốn tiểu thuyết lại ra mở cửa hằm hằm nhìn ông anh.

- Có gì nói luôn đi cho bổn cô lương còn đi ngủ.

Con bé vừa nói vừa ngáp ngắn ngáp dài chẳng ý tứ gì cả, mắt tròn mắt dẹt nhìn hộp kem trước mặt mà tỉnh ngủ hẳn. Hân đoạt lấy hộp kem từ tay ông anh rồi nhảy lên giường.

- Được! Ta cho nhà ngươi 1 cơ hội nói đi.

Hân tí tửng bóc hộp kem xúc từng muỗng bỏ vào miệng ăn ngon lành. Khi biết chắc rằng con bé đã sơi cống phẩm của mình Đức Nam mới lên tiếng.

- Hân anh muốn nhờ em giúp anh 1 việc.

- Việc gì? Nói.

Đức Nam gãi đầu gãi tai có vẻ là chuyện khó nói. Hân nhì ông anh mắt chớp chớp mồm đớp đớp.

- Sao ko nói? Nghẹn nước bọt rồi à?

- Hân....giúp...anh làm...quen với Bảo...AN đượ k.

Hân vẫn hồn nhiên vừa ăn vừa nói.

- Anh với nó quen nhau từ hồi cởi chuồng tắm mưa sao h....!

Nói đến đây con bé thấy có gì ko đúng ngước lên nhìn ông anh có bộ mặt đỏ lựng như gấc chín rồi ho sặc sụa vì đồng kem đang ngậm trong miệng đột ngột trôi xuống họng. Khi cơn ho vừa dứt nó dúi hộp kem trả lại ông anh.

- Trả này ko thèm.

- Sao vậy? Chê ít à?

Con bé xua tay "Ồ Ko! Chỉ là Hân ko muốn tự tay giao trứng cho ác thôi.hihi"

- Này! Anh mà ác chắc Hân đây là "ma" chúng ta là "ác ma" khàkhà- Đức Nam cố tình chọc tức Hân khiến con bé tức xịt khói đầu. Nhìn ông anh bằng ánh mắt sặc mùi thuốc súng, con bé tỏ vẻ giận dỗi

- Anh! Em...Em ko thèm giúp anh nữa.

Đức Nam nhướn mày chu môi cãi lí.

- Này nhá sơi hết hộp kem 50k của tui mà nói là ko giúp bộ muốn quỵt à?

- Ơ! Tai ông đầu độc tui đó chứ! Haiz...nhưng thôi lể tình hộp kem tôi giúp ông lần này. Nhớ xong phải trả công hậu đó nhé.

Đức Nam gật đầu mừng ra mặt.

- Ờ được! Nhưng mày tính giúp anh bằng cách nào?

Gia Hân khoát khoát tay ghé vào tai ông anh thì thầm "Bảo An rất thích ăn bánh kem, chiều mai tan học em sẽ giúp anh hẹn nó tới nhà hàng "Phương Lan" tuy có hơi mắc nhưng là nơi lý tưởng để hẹn hò anh chịu ko?"

- Được đấy! Vậy chiều mai nhé.........................
..........................................

Chiều mai như đã dự tính sẵn Gia Hân hẹn Bảo An đến nhà hàng Phương Lan cho ông anh toàn quyền giải quyết rồi bỏ về nhà.

Trên con đường nắng nhạt dần tan, cô bé Gia Hân lặng bước. Khác với mọi ngày Hân ko hát hò, nhẩy múa, nó im lặng hướng ánh mắt về phía xa chợt có tiếng gọi sau lưng.

- Nhóc con đợi anh với.

Hân ngoái đầu lại nheo mắt nhìn chừng 2s rồi lại quay đầu bước tiếp như ko trông thấy gì. Anh chạy nhanh tới kéo tay con bé.

- Này! Nhóc giận anh đấy à?

- Ko!- Đáp gọn lỏn lẳng lặng bước tiếp.

- Ko giận sao lại như vậy? Cho anh xin lỗi hôm qua hơi quá lời. Để anh mời nhóc đi ăn kem coi như chuộc lỗi nhé.

- Ko!

Hôm nay hình như có sự nhầm lẫn. Anh nói nhiều hơn thường ngày chịu cúi đầu xin lỗi 1 cô nhóc chuyện mà chưa bao h anh làm với bất kì cô gái nào. Đối với những người con gái anh luôn tỏ ra lạnh lùng, ko mấy khi bắt chuyện. Tâm Quyên là ngoại lệ vì có 1 lí do khiến anh trở lên thân thiết với cô ta còn Gia Hân thì là 1 cảm giác lạ, chắc là say nắng . Anh thật sự muốn ở bên cô bé ko phải ngẫu nhiên anh muốn vậy mà tất cả là 1 âm mưu. Hôm nay Hân thì khác nói ít hơn thường ngày, cũng ko cố theo anh mà to ra xa cách vì cô bé đang giận....anh.

- Này! Đừng giận nữa đk ko?- vừa năn nỉ anh vừa kéo tay con bé- Đi thôi anh dẫn nhóc đi ăn kem.

- ko thích- Hân giật phắt tay lại rồi nhanh chóng chạy vào khu trung cư bỏ lại anh 1 mình bơ vơ.

Vào tới trong nhà Hân bực dọc ném cái cặp xuống giường rồi chạy ra phòng khách ngồi thừ người trên ghế sôfa. Mắt nhìn vào tivi mà tâm chí thì cứ treo ngược trên cành cây. Bỗng "phụt" mọi thứ vụt tối sầm khắp nơi chỉ toàn 1 màu đen. Ôi ko! Đường giây trục chặc điên bị cúp rồi. Phải làm sao đây? Hân sợ "Maaaaaaa...aaaa" nhà lại ko có ai, có mình con bé. Hân ngồi ôm lấy cả thân hình, đầu óc cứ liên tục tưởng tượng ra những hình anh ghê tởm trong mấy bộ phim kinh dị mà bất giác toàn thân run lên bần bật. Mồ hôi toát ra ướt đẫm lòng bàn tay chợt "RẦM" 1 tiếng động mạnh phát ra từ phía cửa khiến con bé giật thót nhắm nghiền mắt tay chắp lại vái lấy vái để.

- Xin các ngài tha cho con. Đừng bắt con phải chết hu...hu...hu Con xin hứa sẽ làm lễ các ngài 1 con gà hỏa thân béo ngậy, 1 vò rượu tăm, 1 nải chuối, 1 ........!^~^

- Này! Tôi ko cần mấy thứ đó- đang ngân nga điệp khúc "Con lạy ông" thì 1 giọng nói nhẩy vào chặn họng. "nghe quen quen" con bé từ từ mở đôi mắt ướt nhẹp nước ngay lập tức.

- Áaaaaaaaaaaaaaaa
aaaaaaaa.....aaa...XỈU

Nó hét toáng lên làm chấn động cả khu phố rồi xỉu. Bất tỉnh nhân sự ko rõ nguyên do.
__________

15' sau con bé từ từ tỉnh lại vì cảm nhận thấy có cái gì ươn ướt chạm khắp khuôn mặt mình. Mở mắt ra nó mừng rỡ.

- Phi Phi! Sao em lại về đây? Anh đẹp trai bắt nạt em à?

- Nói sấu tôi đó à?-Hân giật thót lục lọi căn phòng. Đây đâu phải nhà nó, nhà anh mà. Nhưng sao nó lại ở đây? À nhớ ra rồi là tại anh...tại anh. Con bé đưa ánh mắt mang tính sát thương cao nhìn anh giọng hặm hẹ.

- Là anh đã nhát ma em có phải ko?

Anh nhún vai.

- Ừ! Nhưng chỉ mới đeo đk cái mặt nạ mà nhóc đã sợ tới mức té xỉu. Chán thật.

Anh làm bộ chán lản mà ko hay có 1 cô bé đang gieo ánh mắt đầy tức giận về phía anh. Giận thật, Gia Hân chẳng nói năng gì lẳng lặng tiến về phía cửa. Anh nhanh tay kéo vai con bé lại khiến nó loạng choạng ngã ngửa về phía sau. Chỉ vì muốn đỡ cho nó khỏi nát bàn toạ mà anh khổ thân bị hẳn bọc thịt 42kg nằm đè lên ko thương tiếc. Anh ôm con bé, cả 2 hóa đá chẳng ai động đậy cứ thế 1 lúc sau Gia Hân mới ngượng ngùng vùng dậy ù té chạy đi ko thèm ngoái đầu lại.


Về tới phòng thì 1 lần nữa nó đứng tim xém chút xỉu lần 2 khi thấy ông anh ngồi thù lù trên ghế sôfa cười toe toét như 1 thằng bệnh vừa chốn ra từ trại châu qùy. Con bé tiến lại gần dùng chân đá vào kheo ông anh.

- Này! Bệnh điên tái phát à?

Đức Nam ngước nhìn Hân rồi ôm chồm lấy con bé.

- hé hé anh vui quá! Bảo An đồng ý cho anh 1 cơ hội rồi.

- Thậ á?- Hân hỏi bộ dạng hết sức ngạc nhiên rồi như nhớ ra điều gì đó nó chìa tay ra- Trả công đi chứ!

Đức Nam xám mặt rút ví moi ra đồng 100k mà lòng đau như cắt vậy mà Hân kia còn tham lam- Ít quá! Anh hai xíu nữa đi!

Thế là mất toi 200k Đức Nam khóc ko ra nước mắt thầm rủa con em "chết tiệt" nhưng thôi ko sao tất cả vì "tương lại con em chúng ta" hạnh phúc và gia đình.
...........?...........

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ