Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen Teen - Anh Không Thích Phụ Nữ, Nhưng Anh Yêu Em, Cô Bé Ạ trang 6

“Cậu về rồi à ?” Vi hớn hở như đứa trẻ vừa được mẹ mua cho đồ chơi

“Ừm ! Sao thế ? Có chuyện gì vui à ?” Vũ đang mệt mỏi vì chuyện của Trần Hạo Minh nhưng nhìn thấy nụ cười của Vi thì mọi thứ dường như đều như tan biến

“Cám ơn cậu nhé ! Tớ iu cậu nhất đấy !” Vi vẫn cười tươi rói

Vẫn chưa hiểu ra chuyện gì, nhưng Vi vừa nói gì thì phải… hình như… là yêu mình hay sao ý ? Mình có nghe lầm không nhỉ ?

Không để Vũ kịp nói câu nào, Vi đã kéo Vũ ra ban công, chỉ vào dàn cây thủy canh mà Vũ đã trồng để tạo bất ngờ cho Vi vào ngày sinh nhật. Do hôm qua từ bệnh viện về, Vi vẫn còn chưa khỏe nên không để ý xung quanh. Đến sáng nay ra ban công mới thấy… thật là không thể tưởng tượng nổi… Vi thích lắm… ^^

“Cậu vẫn còn nhớ lời tớ nói lúc ở nhà bà à ? Cậu tự làm toàn bộ cái này hả ?” Nụ cười của Vi lại ngày càng rạng rỡ

“Ừm đúng rồi ! Cậu thích chứ ?” Thì ra Vi đang nói chuyện này à ? Vũ cảm thấy có chút thất vọng, vậy mà Vũ cứ tưởng… Thôi kệ ! Miễn sao Vi vui là được rồi…

“Thích chứ ! Tớ thích lắm ! Mà cậu trồng cây gì thế ? Có cà chua không ? Cả bắp cải nữa ? À… còn có cả cải xanh nữa chứ… Tớ cũng muốn trồng khoai tây nữa, cái này có trồng khoai tây được không nhỉ ?” Vi cứ huyên thuyên như thể sợ ai đó giành nói với mình khiến Vũ không thể nhịn được cười…

“Haha… có đủ cả… cậu cứ yên tâm ! Mà sao cậu lại biết là tớ trồng rau cải ?”

“Thì tớ đoán đại thôi mà, mà đây là quà sinh nhật của tớ phải không ?” Vi tròn xoe mắt chờ đợi câu trả lời của Vũ

“Không phải, tớ trồng cho tớ ăn mà, đâu phải cho cậu” Nhìn thấy biểu hiện thú vị của Vi, Vũ lại nảy sinh ý đồ trêu chọc

“Hứ… Được rồi ! Không phải cho tớ cũng được, nhưng kể từ bây giờ thì nó sẽ là của tớ !” Vi cười hì hì, vẻ mặt thì gian ơi là gian “Tớ sẽ canh đến khi nào mấy cái cây này nảy mầm, tớ sẽ viết tên lên đó, haha… vẫn quy tắc cũ nha, cái gì có tên người nào thì sẽ là của người đó”

“Ơ… cái con tiểu yêu tinh này… từ lúc nhỏ đến giờ chẳng thay đổi gì cả… mà theo như cậu nói thì nếu tớ viết tên tớ lên người cậu thì cậu cũng sẽ là của tớ phải không ?” Vũ ngay lập tức đã tìm được đòn phản công… quả nhiên hiệu quả… ^^ Vi đã bắt đầu ấp a ấp úng…

“Cái này… cái này không tính…” Vi lí nhí, mặt đỏ bừng

“Sao lại không tính… thì cũng như nhau cả thôi mà” Vũ vẫn không chịu buông tha cho Vi, bỗng nhiên Vũ rất tò mò muốn biết xem Vi sẽ phản ứng thế nào trong trường hợp này…

“Thì… thì… hứ… cậu xấu xa… dám ăn hiếp tớ này !” Ngượng quá chẳng biết trả lời thế nào, Vi chỉ còn biết sử dụng bạo lực… vỗ vào lưng Vũ 1 cái thật mạnh rồi bỏ chạy…

Bất ngờ trước phản ứng của Vi, Vũ xoa xoa chỗ bị đánh “Cái con bé này… đau chết được… sao mà hung hăng thế không biết… được rồi… tớ sẽ cho cậu biết tay…” Vũ cố ý nói to để cho Vi nghe thấy rồi ngay lập tức đuổi theo sau Vi…

“Á… tớ không biết đâu… tại cậu chứ bộ…” Vi mếu máo vì đang bị Vũ đuổi theo chạy vòng quanh khắp nhà…

“Quá muộn rồi cưng ạ… ai biểu dám đắc tội với ta… chuẩn bị đầu hàng đi !” Vũ cười đắc ý vì sắp bắt được Vi

Thấy Vũ vồ tới, Vi giật mình thụt lùi ra phía sau, vô tình đập vai vào kệ sách khiến cho chiếc hộp để trên nóc kệ rơi xuống

“A a a a a… Lần này chết chắc rồi” Vi hoảng sợ nhắm chặt 2 mắt chờ… chiếc hộp đang giáng trần… Ơ… nhưng mà… không đau chút nào cả… Vi mở mắt ra… thấy Vũ đang ở phía trên chắn cho mình…

“Cậu… cậu không sao chứ ? Có đau ở đâu không ?” Vi lo lắng đến tái xanh cả mặt

“Đầu tớ… vai tớ… cả người tớ chỗ nào cũng đau cả !” Vũ làm vẻ mặt đau khổ

“Làm sao bây giờ… cậu chờ một lát… tớ đi gọi cấp cứu…” Nói rồi Vi đứng phắt dậy định đi gọi điện thoại thì… đã bị Vũ kéo lại…

“Người gì đâu mà dễ dụ thế không biết ! Tớ không sao cả ! Cái thùng lúc nãy chỉ là thùng rỗng thôi, cô ngốc ạ !” Vũ phì cười vì đã lừa được Vi

Không ngờ Vũ lại có thể đùa như vậy, Vi thấy ấm ức vô cùng, lỡ như… Vũ thật sự vì Vi mà bị thương chắc Vi sẽ tự trách mình đến chết mất… >_<
“Cậu… câu thật quá đáng… cậu có biết tớ lo lắm không hả ? Sao lại chơi cái trò độc ác như thế được chứ ?” Vừa nói Vi vừa đấm thùm thụp vào ngực Vũ, giọng nói như sắp khóc

Thấy mình đúng là đã hơi quá trớn, Vũ giữ tay Vi lại, tỏ vẻ hối lỗi “Tớ xin lỗi ! Tớ không ngờ lại làm cậu sợ đến vậy ! Tha lỗi cho tớ nhé !” giọng Vũ trở nên dịu dàng

“Cậu có biết lúc nãy tớ lo sợ đến thế nào không ? Đừng đùa như vậy nữa nhé !” Vi ngước lên nhìn Vũ, đôi mắt đã bắt đầu ngấn lệ…

Như có một luồng điện xẹt qua người khiến trái tim Vũ run rẩy, bỗng nhiên… Vũ thấy Vi lúc này sao mà đáng yêu thế không biết… như con mèo nhỏ ngoan ngoãn nằm trong vòng tay của Vũ… Vũ chỉ muốn ôm Vi thật chặt vào lòng… mãi mãi chẳng bao giờ buông ra…

Vũ lấy tay lau đi những giọt nước mắt đang chực trào ra từ đôi mắt trong trẻo của Vi rồi dịu dàng hôn lên đó… nụ hôn chuyển dần xuống mũi… rồi cuối cùng là môi… Vũ đặt lên đó một nụ hôn thật sâu… thật dài đến nỗi khiến cả 2 đều quên cả thở….

“Mình… mình thật sự đã hôn Vũ… thật sự đã hôn Vũ rồi… A a a a… làm sao đây !!!!! Bình tĩnh ! Bình tĩnh ! Phải suy nghĩ đã ! Tại sao Vũ lại làm vậy nhỉ ? Mình có thể hi vọng không đây ? A a a a a… mình không suy nghĩ được gì cả… rốt cuộc là sao đây ?

Không chỉ có 1 người ở nhà đang điên cuồng trong mớ suy nghĩ rối như tơ vò… Tại 1 nơi khác… có 1 người cũng lâm vào tình trạng tương tự như thế…

Mình… mình lại hôn Vi nữa rồi… A a a a… Tại sao mình lại làm như thế kia chứ ? Nhất định là mình đã bị ma ám rồi, chứ không thôi sao lại hành động kì lạ như thế chứ, mình không thích phụ nữ kia mà… sao lại như thế…

nhưng mà…

…môi của Vi đúng là mềm thật và mình cảm thấy có vị ngọt nữa… cô ấy đã ăn kẹo à ? Vũ mơ màng hồi tưởng về nụ hôn ngày hôm qua… bất giác đưa tay sờ vào môi…

“Vũ ! Làm gì mà sáng giờ cứ ngây người ra thế ?” anh đồng nghiệp ngồi kế bên bỗng nhiên vỗ vào vai Vũ làm Vũ từ thiên đàng trở về với thực tại…

“À… em… không có gì !”

“Tương tư cô gái nào rồi phải không ?” Nụ cười của anh đồng nghiệp trở nên mờ ám

“Làm… làm gì có, anh đùa à ? Em không quan tâm phụ nữ… em chỉ có công việc thôi !” Nói rồi Vũ quay đi, giả vờ tập trung vào màn hình vi tính…

“Ừ… để xem anh mày nói đúng không nhé, biểu hiện như vậy thì chắc chắn chỉ có một lí do thôi nhóc à !” Vẫn nụ cười như thế, nhưng anh đồng nghiệp đã chịu buông tha cho Vũ và quay trở lại công việc.

“Gì mà một lí do chứ ? Nói bậy ! Không thể nào có chuyện đó được ! Đặc biệt là Vi thì lại càng không… xem ra lát nữa tan ca nhất định phải đi gặp tên này rồi !” Vũ thiểu não
———————————

“Này… cậu cho tớ hỏi nhé… cậu biết tớ không quan tâm phụ nữ rồi nhỉ ? Nhưng nếu lỡ như tớ cảm thấy muốn ôm một cô gái nào đó… rồi còn muốn hôn cô ấy nữa… thì điều đó nghĩa là gì thế ?”

“Cái tên này… cậu có tin là tớ sẽ đấm vào mặt cậu không hả ? Cậu hẹn một chuyên gia tâm lý như tớ ra đây chỉ để hỏi như thế thôi hả ?” Nhất Huy tức giận quát vào mặt Thiên Vũ “Tớ còn tưởng bạn bè lâu ngày không gặp nên cậu mới hẹn tớ ra đây chứ, ai dè…” Nhất Huy là bạn thời cấp 3 của cả Vi và Thiên Vũ, biết rất rõ mối quan hệ của 2 người (trừ việc 2 người đã kết hôn =_=) và cả tình trạng tâm lý của Vũ… ^^

“Thì chính vì cậu là chuyên gia tâm lý nên tớ mới gọi cậu ra đây đó, mau trả lời tớ đi…” mặt Vũ vẫn tỉnh bơ

“Cậu… hừ… thôi được rồi… nể tình bạn bè lâu năm… cụ thể mọi chuyện là như thế nào ? cậu phải nói rõ thì tớ mới phân tích cho cậu được chứ !”

“Thì là vầy nè… tớ và cô ấy đã biết nhau lâu lắm rồi… nhưng không hiểu sao dạo gần đây khi đến gần cô ấy thì tớ lại nảy sinh những cảm giác kì lạ… mà cậu biết đó… tớ không thích phụ nữ cơ mà ! Vậy như vậy nghĩa là sao chứ ?”

“Cậu đừng nói với tớ người mà cậu nói là Nhật Vi đó nhe !” Nhất Huy lau lau mồ hôi, hồi hợp chờ đợi câu trả lời…

“Không… không phải ! Sao lại là cô ấy được chứ !” Mặc dù Vũ phủ nhận nhưng biểu hiện của Vũ thì lại tố cáo tất cả…

Nhất Huy bật cười sặc sụa “Hahahaha… tớ biết thế nào 2 người cũng có ngày này mà, hahaha…”

“Này, tớ đã nói là không phải mà ! Cậu làm gì mà cười ghê thế ?” mặt Vũ đỏ bừng

“Cậu nghĩ cậu có thể lừa được chuyên gia tâm lý như tớ sao ?” Nhất Huy ra vẻ tự tin làm Thiên Vũ cũng phải chịu thua…

“Ờ thì… cứ cho là vậy đi… mà vậy nghĩa là thế nào hả ? Cậu nói mau đi !” Vũ bắt đầu nôn nóng

“Còn sao nữa… thì cậu đã yêu Vi rồi chứ sao !”

“Bậy bạ ! Cậu ăn phải cái gì mà nói năng lung tung thế ? Đúng là Vi rất quan trọng đối với tớ nhưng không thể nào tớ lại yêu Vi được… Vi cũng là phụ nữ… tớ…”

“Đến bây giờ mà cậu vẫn chưa bỏ được suy nghĩ đó à ? Ngay từ khi gặp cậu, tớ đã biết cậu không phải dạng thích con trai rồi ! Tớ không biết lí do vì sao cậu lại hận phụ nữ như thế, nhưng cậu phải nhìn nhận một việc, phụ nữ không phải ai cũng xấu, như Vi chẳng hạn…”

“Tớ biết… nhưng tớ xem Vi như người thân… Tớ không thể nào…”

“Cậu cứ nói như thể cậu và Vi có cùng huyết thống vậy… đừng làm tớ sợ nhé !” Nhất Huy bắt đầu đổi giọng đùa cợt

“Đây không phải chuyện đùa nhé ! Nghiêm túc chút đi !” Vũ bực bội gắt “Tuy tớ và Vi không cùng huyết thống nhưng xét về mặt tình cảm là như thế ! Tớ không thể yêu Vi được… cậu đừng nói nhảm nữa !”

“Cái tên này… sao cậu ngoan cố thế hả ? Được rồi ! Để xem nhé ! Thời gian sẽ chứng minh tất cả !”

“Không chứng minh gì cả ! Tớ nói không phải là không phải… cậu mà nói nữa là tớ đấm vào mặt cậu đấy !” Vũ lườm Nhất Huy tỏ vẻ hâm dọa “Đừng nói chuyện này nữa ! Chúng ta đi làm vài ly đi !” Vũ vỗ vỗ vào vai Nhất Huy rồi bỏ đi trước

“Haizzz… Được rồi ! Cái tên này… chẳng thay đổi gì cả” Nhất Huy thở dài rồi cũng theo sau
——————————————

“Tớ về rồi !” Vũ bước vào nhà, chẳng thấy Vi trả lời, đèn cũng không mở… Nghĩ rằng Vi không có ở nhà… Vũ thở phào nhẹ nhõm… thật sự mà nói ngay lúc này Vũ cũng chẳng biết phải đối mặt với Vi như thế nào…

Định đi tắm rồi đánh một giấc… hôm nay Vũ đã phải suy nghĩ quá nhiều rồi…

Đi ngang qua phòng khách… Vũ chợt thấy có một con mèo đang co ro ngủ trên ghế sofa… Vũ bật cười… “Cái con tiểu yêu tinh này… như thế mà cũng ngủ được…” Vũ bước đến gần và bế Vi vào phòng…

Nhẹ nhàng đặt Vi lên giường… Vũ dịu dàng vuốt những lọn tóc đang lòa xoà trên khuôn mặt cho Vi… Lúc Vi đang ngủ quả thật rất đáng yêu… nếu Vũ không cố gắng kiềm chế… không biết sẽ lại phạm thêm những tội tày trời gì… từ lúc nào Vi trở nên có sức hút đối với Vũ đến thế nhỉ ? Vũ đã thật sự yêu Vi rồi sao ?

Không… không thể nào như thế được…

Bỗng Vũ chợt nhớ đến lời của Vi đã từng nói lúc trước “Chúng ta sẽ mãi mãi là bạn tốt nhé ! Dù có xảy ra chuyện gì thì tụi mình cũng nhất định phải bảo vệ tình bạn quý giá này, cậu không được buông tay tớ ra đâu đấy !”

Đúng vậy ! Vi nói đúng ! Mình không thể đánh đổi tình bạn quý giá này để lấy một thứ không chắc chắn như tình yêu như thế… mình không muốn khiến Vi phải khó xử… đây nhất định chỉ là cảm xúc nhất thời… không thể để Vi biết được… ngày mai mình nhất định sẽ giải thích với Vi về nụ hôn hôm qua…

“Cậu thức rồi à ? Sao hôm nay cậu thức sớm thế ?” Vừa thức dậy Vi đã thấy Vũ đứng trong bếp làm bữa sáng

“Ừm… thì tại đột nhiên tớ muốn thức sớm ấy mà…” nói đúng hơn là không thể ngủ thêm được nữa, rõ ràng là tối hôm qua Vũ không hề chợp mắt… “Cậu đi rửa mặt đi rồi ra ăn sáng, tớ nấu xong rồi này !”

“Ừm…” Đột nhiên Vi nhớ đến nụ hôn hôm trước nên lại bắt đầu cảm thấy ngượng ngùng “tớ… tớ đi ngay đây !”

“Vi này…”

“Sao ?”

“Về nụ hôn hôm trước… tớ xin lỗi… cậu quên đi nhé… tớ… tớ không có ý gì cả… tóm lại là cậu coi như không có việc gì xảy ra được không ?” Vũ ngập ngừng

“Cậu đùa à ? Làm sao mà tớ quên được chứ khi mà bây giờ trong đầu tớ và cả trong tim tớ nữa đều đầy ấp hình ảnh của cậu cả rồi. Cậu biểu tớ làm sao quên đây chứ ?” Thật sự Vi đã rất muốn hét vào mặt Vũ như thế… nhưng rồi Vi chợt nghĩ… hành động của Vũ phải chăng chỉ là do nhất thời bồng bột ? Sau đó lại cảm thấy hối hận nên Vũ mới bảo Vi phải quên đi như thế… nếu giờ nói ra tình cảm của Vi ngay lúc này chẳng phải sẽ trở thành gánh nặng cho Vũ à ?

Vi cố gắng gượng cười rồi quay lưng lại với Vũ “Không cần cậu nói… tớ cũng đã quên từ lâu rồi… chỉ là 1 nụ hôn thôi mà… cậu không cần phải để tâm nhiều thế !” Nói rồi Vi vội đi vào phòng, cố gắng ngăn cho dòng nước mắt đang trực trào ra ngoài…

Đau quá ! Thật sự rất đau ! Vi ước nếu có thể thoát ra được thứ tình cảm bế tắc này thì hay biết mấy…để Vi có thể chấp nhận được việc Vũ không thích phụ nữ… và cũng để Vi chấp nhận được việc Vũ sẽ không bao giờ yêu Vi…

Vi cố gắng dồn nén tiếng khóc của mình để không phải nấc lên thành tiếng…

Ở bên ngoài… Vũ cũng chẳng sung sướng gì hơn… Vũ cảm thấy sốc khi Vi nói rằng Vi đã quên nụ hôn đó, tim Vũ bỗng nhiên đau nhói… Vũ không hiểu thứ cảm xúc này là gì… nhưng Vũ quyết sẽ chôn chặt nó vào lòng…
————————————-

Hôm nay Vũ lại về trễ… Có phải Vũ cố ý tránh mặt mình không nhỉ ? Vi nhíu mày, cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu… Không phải 2 đứa đang rất vui vẻ sao, sao bỗng dưng lại thành ra thế này ? Có phải là do Vũ đã phát hiện ra tình cảm của mình rồi không nhỉ ?

Không lẽ nào… Mình… mình phải làm sao đây ? Đi hỏi thằng Vũ sao ? Không được ! Lỡ như Vũ vẫn chưa biết thì chẳng khác nào là mình tự khai báo ? Nhưng nếu Vũ không biết thì tại sao cậu ấy lại tránh mặt mình ?

Đang nghĩ ngợi miên man thì Vi giật mình vì nghe thấy tiếng động bên ngoài… là tiếng mở cửa… Vũ đã về… Vi đành giả vờ ngủ… Vi sợ phải đối mặt với Vũ trong lúc này…

Tiếng bước chân của Vũ nhẹ nhàng bước vào phòng rồi đi vào phòng tắm…

10 phút sau… Vi nghe tiếng nước ngừng chảy và lại nghe thấy tiếng bước chân Vũ nhẹ nhàng đi thẳng ra phòng khách…

Đã mấy ngày nay rồi… Vi biết Vũ không ngủ trong phòng… Tạo sao vậy nhỉ ? Không lẽ… đúng là Vũ đã biết được tình cảm của Vi rồi sao ? Vậy đây chính là câu trả lời ? Những giọt nước mắt nóng hổi lăn ra từ khóe mắt khiến Vi không thể nào chợp mắt nổi…

2:00 Am… Vi vẫn không thể nào ngủ được… hình ảnh của Vũ đã lấp đầy tâm trí của Vi rồi… Vi không thể nào dứt ra được nữa…

Nhưng… Vi quyết định chấm dứt sự căng thẳng này… Vi không muốn khiến Vũ phải khó xử thêm nữa… Trò chơi vợ chồng có lẽ đã đến lúc kết thúc ở đây rồi… Ngày mai thôi… Vi và Vũ sẽ là 2 cá thể độc lập, chứ không còn được người ta biết đến với tên gọi là vợ chồng nữa… Vi sẽ ra đi… đến một nơi không có Vũ… ở đó… chắc chắn Vi sẽ đau khổ… sẽ khóc rất nhiều… nhưng đây sẽ là cách tốt nhất cho cả 2…

“Con à, mẹ nhất định sẽ một mình nuôi dạy con thật tốt ! Con đừng trách mẹ nhé !” Vi đưa tay sờ vào bụng mình… “Giờ mẹ con mình ra chào tạm biệt ba nhé !” Nói rồi Vi bước xuống giường đi ra phòng khách…

Vũ đã ngủ say… ngắm nhìn gương mặt tuấn tú và bình yên của Vũ… bỗng những kỉ niệm cùng những tháng ngày sống cùng Vũ chợt ùa về khiến Vi bật khóc… sợ sẽ đánh thức Vũ… Vi chạy vội ra ban công… đổ gục xuống và khóc nức nở…

…sáng mai Vi nhất định phải ra đi trước khi Vũ thức dậy… nếu không chắc chắn Vũ sẽ không đồng ý để Vi ra đi như thế… nhưng… sẽ không còn cách nào tốt hơn cho cả hai… Vi không thể nghĩ ra cách nào tốt hơn được nữa cả… xin lỗi Vũ… Nước mắt của Vi lại không ngừng tuông rơi…

Bỗng nhiên…

…một bàn tay từ phía sau ôm chặt lấy Vi… khiến Vi sợ hãi quay đầu lại… đúng là Vũ… sao Vũ vẫn chưa ngủ ?

“Sao cậu lại khóc ?” Vũ không khỏi đau lòng khi thấy bộ dạng của Vi lúc này…

“Tớ… không sao cả… sao cậu chưa ngủ ?” Vi cố gắng lảng tránh ánh mắt của Vũ

“Cậu nói dối… lần trước cũng vậy rồi lần này cũng vậy… sao cậu luôn giấu tớ thế hả ? tớ không đáng để cậu tâm sự à ?”

“Không… không phải thế…”

“Vậy thì tại sao ?”

“Tớ… tớ…” ánh mắt của Vũ làm Vi cảm thấy sợ, những giọt nước mắt khó bảo lại không chịu nghe lời cứ đua nhau mà tuông ra… Vi biết mình không thể giấu Vũ được nữa…

“Vì… tớ… không thể xem cậu như bạn thân được nữa… tớ… tớ đã thích cậu mất rồi… tớ biết cậu sẽ không chấp nhận nhưng tớ không thể nào dứt ra được nữa… tớ…”

Chưa nói hết câu thì Vi đã không thể nào nói tiếp được nữa… vì môi Vi đã bị khóa chặt bởi nụ hôn của Vũ… quá bất ngờ… Vi kinh ngạc đến nói không nên lời… cũng không biết tại sao Vũ lại làm vậy… nhưng quả thật… nụ hôn của Vũ khiến đầu óc Vi trở nên mê mẫn… không thể suy nghĩ được gì nữa cả… Vi cũng không thể thở được nữa… thế sao nụ hôn đó vẫn triền miên như không bao giờ dứt…

Cuối cùng Vũ cũng chịu rời khỏi làn môi Vi trong tiếng thở năng nhọc… nhưng tay thì vẫn ghì chặt Vi vào lòng…

“Tại sao… cậu…” Vi vẫn chưa thể lấy lại nhịp thở
“Cậu có hiểu câu nói vừa rồi của cậu nghĩa là gì không ?” Vũ dịu dàng thì thầm bên tai Vi

“Ơ ?” Vẫn còn bất ngờ vì nụ hôn lúc nãy… Vi chưa thể định thần lại được…

“Nghĩa là… cậu sẽ phải mãi mãi ở bên cạnh tớ… tớ sẽ không buông tay cậu ra nữa… cậu hiểu chứ ?”

“Ơ… tớ…” Vi vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, như vậy có phải có nghĩa là Vũ cũng thích mình không nhỉ ?

Không đợi Vi trả lời… đôi môi nóng bỏng của Vũ lại một lần nữa tìm lấy làn môi của Vi… nhưng nụ hôn lần này rất khác… mãnh liệt hơn… mạnh mẽ hơn… khiến đấu óc Vi lại một lần nữa rơi vào u mê… đến khi Vi ý thức được vấn đề thì Thiên Vũ đã ẵm Vi vào phòng và nhẹ nhàng đặt Vi lên giường…

“Sao lại… như vậy là quá nhanh rồi !” Vi vô cùng kinh ngạc, đôi mắt thể hiện chút sợ hãi, Thiên Vũ hiện tại rất khác với ngày thường… Vi biết chuyện gì sẽ xảy ra… tuy đây không phải lần đầu tiên của 2 đứa… nhưng quả thật lần trước Vi chẳng nhớ gì cả… nên đối với lần này, Vi thật sự có chút lo sợ…

“Không nhanh chút nào ! Cậu có biết tớ đã phải kiềm chế như thế nào không ? Chính vì thế tớ rất sợ gặp cậu, cậu có biết không hả ?” Vũ tỏ vẻ đau khổ nhớ lại những ngày phải chịu đựng vừa qua… không được gặp Vi… Vũ nhớ Vi đến phát điên… nhưng Vũ sợ rằng khi gặp rồi thì bản thân lại không tự kiềm chế được mà làm những chuyện khiến Vi phải khóc… Nhưng giờ thì sức chịu đựng của Vũ đã đến giới hạn rồi Vũ muốn có Vi ngay lúc này…

Thì ra mấy hôm nay Vũ tránh mặt Vi là vì lý do như thế, không phải là vì Vũ chán ghét Vi… bỗng dưng Vi cảm thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng trong lòng…

“Nhưng mà… không phải cậu không thích phụ nữ sao ?” Vi chợt nhớ đến

“Đúng vậy ! Tớ không thích phụ nữ !”

“Vậy tại sao…”

Không để Vi nói hết câu… Vũ lại tiếp tục tấn công Vi bằng những nụ hôn vội vã nhưng vô cùng mãnh liệt, khiến cơ thể Vi dường như trở nên tê dại, không còn chút sức lực nào… một cảm giác kì lạ trỗi dậy, làm cho Vi cảm thấy như không thể kiểm soát bản thân được nữa đồng thời cũng quên mất cả phản kháng…
Đêm nay… căn phòng nhỏ bỗng trở nên nóng bỏng khi 2 con người không còn bị ngăn cách bởi chiếc gối ở giữa nữa…

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

XtGem Forum catalog