Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Anh nhất định làm em yêu anh phần 2 - trang 1

CHAP 33: TỪ MỘT CÚ CLICK CHUỘT!!!

20 năm sau.

23h50’ đêm.

Một đứa con gái (Đúng không đây???) đang ngồi trước màn hình máy tính. Hai chân vắt vẻo để hẳn lên bàn, tay chống cằm, đầu óc hiện đang treo vào cành cây bên ngoài cửa sổ. Đôi mắt màu nâu vẫn đang nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ treo tường. 3’ sau:
-Ôi, 7 phút nữa là qua ngày mới rồi, 7 phút nữa là mình bước sang tuổi 18 rồi!!!- đứa con gái đó than thở than thở mãi rồi đập đầu vào bàn tạo nên những tiếng cốp cốp vô cùng vui tai.

(Giới thiệu chút coi) Trần Thủy Tiên, một cô nàng mang nguyên vẹn gien của mẹ mình, đi đâu cũng nghe “Càng lớn càng giống mẹ!” nhưng thật ra cô nàng không thích được khen như vậy cho lắm, cô không muốn giống mẹ. Á, đừng hiểu lầm nhé, mẹ cô là một người giỏi giang, xinh đẹp nhưng tính tình thì lại quá cứng nhắc và nghiêm khắc. Cũng may là tính cô giống bố nên còn đỡ chút chứ thằng em trai cô Trần Thủy Nguyên mới là một bản sao nguyên mẫu của mẹ.

Chính vì muốn thoát khỏi những lời khen như thế nên Tiên nhà ta…thay đổi bề ngoài trái ngược hết với mẹ. Trong khi mẹ để tóc dài thì cô nàng cắt tóc tém, mẹ cô nữ tính thì cô lại không-hề-biết-nữ-tính-là-gì. Cứ coi cái dáng ngồi ở trên thì biết đó. Nhưng mặc dù thay đổi như thế nào thì…vẫn bị nói “Thật giống mẹ!” =,=

Còn 5’ nữa sẽ là sang ngày mới, lúc đó cũng chính là thời điểm cô tròn 18 tuổi. Sự kiện này thật đáng ăn mừng nhỉ? Nhưng ngồi suốt từ tối đến giờ vẫn không nghĩ ra nên làm gì để đánh dấu sự kiện này. Chán quá, cô vào zing me chơi lúc.

Vừa vào trang chủ, đập vào mắt Tiên là… oa một cái avatar vô cùng đẹp. Một tên con trai, yes là con trai, tóc đen nhìn vô cùng dễ thương, nụ cười thì…khiến cho các nàng dù có đứng giữa bão tuyết mặt vẫn…ửng hồng ( đủ biết đẹp cỡ nào). Hè hè Tiên ngồi ngắm một lúc, thôi thì, kết bạn với anh ta chơi.
- Kết bạn nhé, mà cho hỏi nhỏ, cái avatar là hình bạn hay anh Hàn Quốc nào vậy?

Vừa kích chuột gửi đi, máy cũng báo hiệu kết bạn thành công thì đồng hồ trên tường điểm 12 tiếng. Ngước lên đồng hồ…0h đúng.
-Tuyệt.- Tiên khoanh tay trước ngực rồi nghĩ về cái tin nhắn mình vừa gửi, mặt hơi ngớ ra- Mình có xỗ sàng quá không nhỉ?

Chưa đầy một phút sau, yêu cầu kết bạn đã được đồng ý. Bên góc phải cũng hiện ra là anh ta đang online, Tiên nhảy vào Buzz.
-ThuyNguyen handsome: Buzz
-Foreveronelove: chào, bạn là người vừa kết bạn với mình phải không?
-ThuyNguyen handsome:Yes, giờ trả lời coi.
-Foreveronelove: Ưm đó là tôi đó.
-ThuyNguyen handsome: Eo, sao đẹp trai vậy?
- Foreveronelove: Nè, ThuyNguyen, you cũng là con trai mà, phải không?

-Thủy..Thủy Nguyên?- Tiên ngớ người rồi kiểm tra lại. –trời ơi mình đang dùng nick của thằng em mình.a a a…liệu anh ta có nghĩ mình biến thái không? –Tiên ngồi dựt mái tóc ngắn của mình.

- Foreveronelove: Nè, sao vậy? Avatar của you rõ ràng là con trai mà?
- Foreveronelove: Nè..sao vậy?
- Foreveronelove: Buzz
- ThuyNguyen handsome: hè hè, sorry, tui đúng là con trai, nhưng khen như vậy là bình thường mà.- Tiên cố gắng vớt vát chút thể diện cuối cùng.
- Foreveronelove: Ưm..
- ThuyNguyen handsome: You onl khuya vậy?
- Foreveronelove: You cũng vậy mà!
- ThuyNguyen handsome: Hôm nay đặc biệt nên tôi mới thức muộn vậy thôi.
- Foreveronelove: Dịp gì hả?
- ThuyNguyen handsome: Ừ, vừa bước sang tuổi 18.
- Foreveronelove: Ồ, tôi cũng 18.
- ThuyNguyen handsome: Hay nhỉ, thật có duyên.
- ThuyNguyen handsome: À, trùng hợp ý. – Tiên chữa lại.
- Foreveronelove: Ưm.. thôi đi ngủ đây, mai đi học nữa.
- ThuyNguyen handsome: Ừ, mai tôi cũng đi học.
- Foreveronelove: Ừm..bye.
- ThuyNguyen handsome: Ok, g9!
- Foreveronelove: g9!

Foreveronelove đã Offline.

Nhìn dòng chữ nhỏ hiện ở khung chat, Tiên thở dài:
-Ôi hai thằng con trai nói chuyện điên với nhau…hờ hờ. Lại vào lúc nửa đêm nữa. Một cách đón tuổi mới thật đặc biệt. – Tiên lắc đầu ngán ngẩm chính mình, tắt máy rồi đi ngủ.

Nhưng suốt đêm đó, Tiên nằm lăn qua lăn lại suốt đêm không ngủ được. 4h sáng lại mò dậy mở máy tính.
-Không ngủ được thì vào bắn gunny vậy. (Ai vào bắn với tui đi, iuanh1234)

Sáng hôm sau.
Tiên mở mắt nhìn xung quanh, chợt nhận ra mình đang ngủ gục ở bàn máy tính, lập tức bật dậy, nhìn đồng hồ. 6h 15’ sáng.
-Trời ơi, muộn quá, mình phải đi học!

Ngồi dậy tắt máy tính rồi Tiên phi vào nhà tắm làm vệ sinh buổi sáng, nhìn mình trong gương, ôi một quầng thâm quá to….

Bước xuống nhà ăn, mọi người đã có đầy đủ ở đây rồi. Mẹ đang làm bữa sáng, bố ngồi đọc báo và uống cà phê. Thằng em trai của Tiên thì đang làm gì đó trong nhà tắm (Nhà tắm thông với bếp)
-Bố, chào buổi sáng. Mẹ, chào buổi sáng!
-Chào buổi sáng!- Minh buông tờ báo xuống, nhìn Tiên rồi cười.- Đêm qua con mấy giờ ngủ vậy?
-Dạ, hơn..12h.
-4h bố vẫn nghe tiếng con trở dậy mà?- Minh lại cười, nụ cười mang đầy ẩn ý.
-A, lúc đó con mất ngủ nên dậy một lúc rồi lại ngủ mà.- Tiên cười, nhưng đằng sau nụ cười lại là nỗi sợ hãi sẽ bị xa em lap top iu dấu.
-Ừ, vậy thì thôi.- Minh nói rồi tiếp tục đọc báo.

Nguyên từ nhà tắm đi ra, cu cậu này kém cô 2 tuổi, năm nay cũng sẽ lên lớp 11. Nguyên mang nguyên vẹn mọi thứ từ mẹ, từ cách nói năng đến bề ngoài, tính cách cũng như được đúc từ một khuôn vậy.
- Hôm nay hai đứa vẫn đi học chứ? –Anh vừa làm bữa sáng vừa hỏi, chỉ còn gần một tháng nữa là nghỉ hè rồi.
-Vâng.- Tiên trả lời.

Anh nhìn Tiên rồi nói.
-Hôm qua ngủ lúc hơn 4h phải không?
-Dạ?
-Lên lớp không được ngủ gật! –Đây là một câu ra lệnh.
-Vâng, con biết rồi.

Tiên không bao giờ dám nói lí với mẹ. Mẹ ít nói nhưng nói câu nào là cô không thể nói lại, như trường hợp hiện tại, nếu cô nói lại, thể nào cũng bị quạt:
-Thế cả đêm hôm qua không ngủ thì làm gì?
Nếu cô nói mình ngồi ôm máy tính thì dám cá là em máy tính sẽ sớm được chuyển đi chỗ khác và không còn trong tầm kiểm soát của cô nữa nên im lặng vẫn cứ là vàng.

Mọi người đang ăn sáng, Nguyên đứng dậy đầu tiên:
-Con xin phép đi học trước.
-Ừ…-Minh nói.
Nguyên lên phòng lấy cái ba lô, vừa đi ra cửa đã nghe tiếng của Anh:
-Nguyên!
-Sao ạ mẹ?- Nguyên quay người lại hỏi.
-Hôm nay có anh văn đúng không?
-Vâng!
-Con có mang vở bài tập không đấy?
-Vở bài tập? A..-Nguyên lập tức chạy vào phòng mẹ lấy vở, tối qua cậu nhờ Anh kiểm tra bài tập rồi quên luôn. Cũng may là mẹ nhắc.- Con đi học ạ! Chào mẹ.
-Ừ.

Nguyên đi rồi, Minh quay sang hỏi:
-Bài tập thế nào?
-Tốt.
-Thế thì được.- Minh gật đầu.

Tiên ngồi nghe mà khâm phục bố quá đi, mẹ toàn dùng cách ăn nói như vậy với bố nhưng bố không bao giờ giận. Bố yêu mẹ vì cái gì nhỉ?
Thấy Anh đi vào trong nhà vệ sinh, Tiên quay sang hỏi Minh:
-Bố này, ngày xưa mẹ có lạnh lùng vậy không ạ?
-Có- Minh cười.
-Eo, vậy…
-Bây giờ mẹ con đâu còn lạnh nữa..Chỉ là hơi nghiêm khắc mà thôi.
-Vâng.
-Thôi, ăn đi mà đi học, gần 7h rồi.
-Á, thôi con đi học luôn đây, chào bố.
-Ừ, mới ăn no đừng có chạy….

Anh từ nhà vệ sinh đi ra, chỉ thấy mỗi Minh ngồi đấy, cô cất tiếng hỏi:
-Anh vừa nói chuyện gì với con hả?
-Con hỏi ngày xưa em có lạnh lùng vậy không?
Anh ngồi xuống nhìn Minh, cười rồi hỏi:
-Em vẫn còn lạnh lùng sao?
-So với 20 năm trước thì đỡ hơn rất nhiều rồi.
-Vâng, nhờ anh cả.
Minh cười lớn:
-Tất nhiên là nhờ anh rồi, mà em không phải đi làm à?
-Có, đi bây giờ đây.

**

Lên đến lớp.
Tiên vứt chiếc cặp lên bàn, ngồi gác luôn chân lên ghế( đã bảo ko biết nữ tính là gì mà) ngoảnh xuống hỏi đứa bạn bàn dưới:
-Hôm nay có gì mà lớp mình ồn ào vậy?
-Không có gì.- tên bạn đó nói- Chỉ là sắp tới trường mình có giao hữu bóng rổ với một trường bạn, hôm nay mấy tên đó đến trường mình làm cái gì đó thôi… chả biết mấy tên đó thế nào mà bọn con gái nhao nhao hết cả lên.
-Ờ..-Tiên đáp lại không hào hứng. Ngồi nghĩ lung tung một lúc thì có một cậu bạn đi qua. Cậu ta là người hiền lành, ít nói nhất lớp. Cậu ta ngồi ngay sau lưng Tiên và bây giờ Tiên đã nhận ra một điều: cô là người duy nhất mà mỗi lần gặp cậu ta đều gật đầu nhẹ một cái.
Như thói quen, vừa nhìn thấy Tiên đang ngồi gác chân lên ghế, cậu ta gật đầu một cái rồi lấy tay đẩy gọng kính, cái kính cận to sụ.

Tiên cũng gật đầu nhẹ một cái rồi ngồi chống tay nhìn ra ngoài cửa sổ.

Giờ ra chơi.
Đội bóng rổ của trường đang tập dưới sân trường, Tiên thì ngồi trên lan can ngoài hành lang. Thật là nhàm chán, sao cái bọn con gái cứ thích mấy tên “Vừa cao ráo, lại dắt bóng khéo!” (Nguyên văn lời bạn Ori) nhỉ? Chỉ được cái mẽ ngoài. “Ớ, nói cho cùng thì chẳng phải đêm qua mình cũng vì cái avatar đó mà làm quen với người ta sao?” Tiên nghĩ thầm và suýt thì ngã từ lan can tầng ba xuống vì cái ý nghĩ ấy, nhưng may là có người giữ tay kéo lại.
-Phù..-Tiên thở phào, tí thì đi gặp ông bà ngoại rồi. Ngoảnh sang nhìn người vừa kéo mình, ồ tên kính cận to ít nói.- Cảm ơn Thanh nhé!
Cậu ta chỉ gật đầu rồi bỏ tay ra khỏi vai Tiên, trước khi bỏ đi nói một câu nhẹ, nhưng mà kiên quyết:
-Tớ hi vọng không nhìn thấy cậu ngồi trên lan can lần thứ hai!
Nhìn cậu ta bỏ đi rồi, Tiên ngớ người:
-Cái trò gì vậy?

CHAP 34: HIỂU LẦM..

Tối đó, Tiên đang ngồi gác chân nghe nhạc tại máy tính, lại thấy nick của tên hôm qua sáng đèn. (Vì muốn nói chuyện với tên đẹp trai đó nên vẫn vào bằng nick của thằng em trai) Tiên lại nhảy vào Buzz.
- ThuyNguyen handsome: Buzz
- Foreveronelove :Chào, rảnh nhỉ?
- ThuyNguyen handsome:Ừm, học xong thì phải lên chơi lúc cho đỡ buồn.
- Foreveronelove : You học trường nào?
- ThuyNguyen handsome: Thpt ML! (Lấy đại hai trường ở gần khu vực mình nhé!)
- Foreveronelove: Ồ, kể cũng gần, tôi học ở TP.
- ThuyNguyen handsome: Ồ, tôi có một đứa em họ ở đó, you biết Lê Như Ngọc học a3 không?
- Foreveronelove: À, Ngọc a3 thì tôi biết, tôi học cùng bạn ấy.
- ThuyNguyen handsome: Vậy à?
- Foreveronelove: Ừ, nhưng cô nàng đó..
- ThuyNguyen handsome: Sao?
- Foreveronelove:Cứ đỏng đảnh sao ý.
- ThuyNguyen handsome: Ờ, you nói tôi mới để ý.
- Foreveronelove : Cô nàng đó cũng hay bám theo tôi.
- ThuyNguyen handsome: Vậy hả? Vậy you tên gì ?
- Foreveronelove : Trịnh Thanh Phong.
- ThuyNguyen handsome: Ừm, biết rồi.
- Foreveronelove : Vậy tôi out trước nhé.
- ThuyNguyen handsome: Ừm..
- Foreveronelove:Bye.
- ThuyNguyen handsome: Bye…

Foreveronelove đã offline.

Ngồi lặng trước màn hình vi tính, Phong tự hỏi mình:
-Sao lại đi bảo tên cho một thằng con trai khác nhỉ? Mình điên thật rồi!

Tiên ngồi trước màn hình hiện dòng chữ cho thấy Phong đã out. Tiên cười khì khì, vào zing bằng nick của mình (Mấy nick này tui bịa đóa, đừng có zô kết bạn, nhỡ có tồn tại rồi thì đừng có hỏi “Đây có phải là Phong ko?” nhé ^_^) tính hỏi đứa em họ là con gái của cô Nhi xem sao, nhưng đáng tiếc là nó không onl, hiện tại chỉ có mỗi kính cận to onl mà thôi.

Chán quá định ra ngoài thì anh chàng kính cận lại nhảy vào Buzz.
- Changkhothuychung: Buzz
- ThuyTien_Lonely: Chào Thanh!
- Changkhothuychung: Đang làm gì vậy?
- ThuyTien_Lonely: Chat với you nè!- “Uả mình tưởng cậu ta ít nói cơ mà nhỉ?” Tiên nghĩ thầm.
- Changkhothuychung: Ờ, không làm gì khác nữa sao?
- ThuyTien_Lonely: Có.
- Changkhothuychung: Gì?
-ThuyTien_Lonely: Nghe nhạc.
- Changkhothuychung: Bài gì?
- ThuyTien_Lonely: Day by day của T-ara.
- Changkhothuychung: À, bài đó cũng hay.
- ThuyTien_Lonely: Ừ, còn you đang làm gì?
- Changkhothuychung: Chơi cà phê mốt.
- ThuyTien_Lonely: You mà cũng chơi hả? –Tiên ngạc nhiên.
- Changkhothuychung: Thái độ gì đấy?
- ThuyTien_Lonely: Thì nghĩ là con trai không thích trò đó!
- Changkhothuychung: Chán chả biết làm gì thì chơi, cũng không tệ lắm.
- ThuyTien_Lonely: Ừ..mà này..?
- Changkhothuychung: Gì?
- ThuyTien_Lonely: You có phải Thanh không vậy?
- Changkhothuychung: Hỏi gì kì vậy?
- ThuyTien_Lonely: Thấy là lạ thôi.
- Changkhothuychung: Vậy hả?
- ThuyTien_Lonely: Ừ..
- Changkhothuychung: Thôi nghe nhạc đi, tôi có việc phải đi bây giờ.
- ThuyTien_Lonely: Ừm bye.
- Changkhothuychung: Bye. Mà ngủ sớm đi nhé, hôm nay quầng thâm to lắm đấy!
- ThuyTien_Lonely: Hơ, vậy hả?
- Changkhothuychung: Bộ không nhìn thấy hả?
- ThuyTien_Lonely: Có, thôi đi đâu thì đi đi.
- Changkhothuychung: Ừ..

Nói ừ như vậy nhưng mãi không thấy Thanh offline, Tiên lại hỏi:
- ThuyTien_Lonely: Tưởng có việc phải đi?
- Changkhothuychung: Ừ..
- ThuyTien_Lonely: Sao chưa đi đi.
- Changkhothuychung: Cậu..out trước được không?
- ThuyTien_Lonely: Hả?
- Changkhothuychung: Cứ Out đi.
- ThuyTien_Lonely: Nhưng tui vẫn đang chơi mà.
- Changkhothuychung: Vậy out xong vào chơi tiếp.
- ThuyTien_Lonely: ???
- Changkhothuychung: Đừng thắc mắc được không? Cứ làm đi.
- ThuyTien_Lonely: Ờ…Bye
- Changkhothuychung: Bye…

ThuyTien_Lonely đã offline.

Nhìn dòng chữ trên màn hình, Thanh mỉm cười rồi mới tắt máy.

Changkhothuychung đã offline.

Chưa đầy một phút sau.

ThuyTien_Lonely vừa online.

-Cái tên kì quặc, lại có cái kiểu đấy nữa.- Tiên vừa nhìn màn hình vừa lầm bầm -Đúng là trên đời chỉ có một người như vậy mà thôi, không bao giờ có người thứ 2 mà.

Sáng hôm sau.
Chỉ còn vài ngày nữa là buổi giao hữu sẽ diễn ra, đồng nghĩa với việc đó là thỉnh thoảng lại có mấy người trường bạn xuất hiện ở trường. Đội bóng rổ của trường cũng tập nhiều hơn, cứ giờ nghỉ trưa hoặc tan học là họ sẽ ở lại tập thêm.
Thanh vẫn là một tên kính cận ít nói, lúc nào đi cũng chả nhìn ai, chả mở miệng nói với ai câu nào, nhưng vẫn gật đầu chào mỗi khi đi qua chỗ của Tiên. Nhìn cậu ta, bây giờ Tiên đã hiểu câu “ Con người trong thế giới ảo với con người thật ngoài đời, đôi khi là một trời một vực!”

Giờ nghỉ trưa hôm đó.
Vì mẹ đi xử lí một vụ ở tận trong Nha Trang. Bố thì đi làm không về buổi trưa nên trưa nay sẽ chỉ có hai chị em ở nhà. Nguyên học cùng trường với Tiên, nên thỉnh thoảng hai chị em cũng cùng về. Hôm nay vì sáng muộn quá nên Tiên phải nhảy lên xe buýt trong khi thằng em thong thả đi xe đạp, vì nó dậy cực sớm. Giờ Tiên mới nhận ra một điều nữa, là cô quên ví ở nhà…a a a. Cuốc bộ hơn 3 cây số sao? Không đời nào.

Nghĩ vậy Tiên ra đứng đợi Nguyên ở dãy lớp 10, dãy nhà này gần cổng trường và cũng gần luôn nhà để xe nên đứng đây đợi nó là tuyệt nhất.

Đứng đợi Nguyên được 10’, Tiên nhận ra là có đến gần chục cô nàng lớp Nguyên cứ tần xuất vài (chục) giây lại ngoái ra nhìn cô một lần. Nếu nhìn không thì không sao nhưng họ toàn nhìn bằng ánh mắt hình viên đạn và còn thì thầm với nhau điều gì đó. Tiên nhìn họ rồi nhìn mình từ trên xuống dưới, vẫn bình thường mà. Áo sơ mi của trường, quần jean ôm vô cùng bình thường. Giày conveser cũng bình thường nốt, rốt cuộc là họ nhìn cái gì nhỉ?

Cuối cùng thì lớp Nguyên cũng được ra, lúc nào cũng vậy, cứ tiết lí là lớp Nguyên cứ phải ngồi thêm 15 đến 20 phút để thầy..dặn dò và chép bài về nhà. Tiết 5 rồi, trời đã nắng lắm rồi mà thầy vẫn không thay đổi cái điều khoản đấy.

Nguyên vừa ra khỏi lớp đã thấy Tiên. Cậu đi đến hỏi:
-Sao chị chưa về?
-Ờ..đợi em mà! –Tiên cười.
-Lại bỏ quên ví hả? –Nguyên nói bằng cái giọng lơ đãng, nhưng cậu thừa biết tính của chị mình.
Tiên biết là trong trường hợp này có chối cũng không được nên chỉ lặng lẽ gật đầu. Em của cô, rất ngoan ngoãn, phán một câu xanh rờn:
-Vậy vào lấy xe ra đây, rồi chị đèo nhé!
-Ờ..-Tiên chán nản.

Vào khu để xe của lớp Nguyên để lấy xe. Chưa kịp chạm vào xe thì Tiên đã bị ba đứa con gái lớp Nguyên chặn đường không cho lấy. Một đứa lên giọng:
-Mày học lớp 12 phải không?
-Phải! Có việc gì không? –Tiên ngạc nhiên, trò gì đây?
-Ha ha..-con bé đó bật cười- Lớp 12 mà còn định câu dẫn anh Nguyên sao? Mày không biết ngại à?
-Câu dẫn?- Tiên ngạc nhiên tập hai, sau đó bật cười- Ha ha..
-Mày không biết ngại à? Mau tránh xa anh Nguyên ra…Cả cái trường này không ai được đụng vào anh ấy!
Tiên khoanh tay trước ngực, hất hàm hỏi:
-Các cô thích Nguyên?
-Phải!
-Tên?
-Thùy Dương!
-Thùy Dương? –Tiên nhắc lại rồi nói tiếp- Thùy Dương à, Nguyên là em trai của chị đó, em thích em trai chị mà lại không điều tra về anh chị em của nó sao?
-Cái..cái gì? Chị nói cái gì?
-Chị sẽ phản đối nếu sau này Nguyên có dẫn em về nhà. Thế nhé, bye ha ha- Tiên dắt xe ra khỏi bãi, vừa đi vừa cười lớn, thật đắc ý quá đi.

Dương nghe thấy vậy lập tức chạy theo:
-Chị ơi, em xin lỗi mà..em không cố ý đâu! Chị ơi…

Dương chỉ dám nói mấy câu rồi chạy mất vì Nguyên đang đi lại gần phía họ. Tiên nhìn theo bóng Dương, miệng vẫn đang cười ha hả. Nhưng mấy giây sau miệng nó lập tức khép lại, mặt thì nhăn nhó khi Nguyên nói:
-Chị đèo đi.

Tiên nghiến răng nghiến lợi, có lẽ nào lại như vậy chứ. Một thằng nhóc lớp 10, cao 1m73, nặng sáu mấy kg gì đấy, lại bắt một con bé lớp 12 cao có 1m60 nặng chưa được..50 kg đèo cơ chứ! Đồ độc ác…nhưng thôi, Tiên đành ngậm ngùi mà đèo nó, còn hơn là phải lội bộ…ôi số tôi thật khổ…hu hu hu…

Vừa đạp vừa thở phì phò, đi được nửa đường Nguyên nhảy xuống làm xe nhẹ hẳn, nó đạp luôn một đoạn dài…lúc sau lại phải quay xe lại đón thằng em trời đánh vì nó nhắn tin là “Quay lại đây, em chưa hỏi về việc chị dùng nick của em để kết bạn với thằng gì đó đâu!”
Vừa nhìn thấy Tiên quay lại, Nguyên đi lại gần, nói:
-Chị ngồi ra đằng sau đi, để chị đèo thì không biết bao giờ mới được về để ăn miếng cơm nữa.
-Ờ…-Tiên ngoan ngoãn ngồi ra đằng sau.

Đi được một đoạn, Tiên hỏi:
-Thùy Dương là ai?
-Dương? Cô ta làm gì chị hả? –Nguyên cau mày.
-Không có gì, lúc nãy thấy chị đứng đợi ở trước cửa lớp cậu, lại nói chuyện với cậu nên nó tưởng chị là đuôi bám theo cậu ý mà..
-…
-Cô ta thích cậu hả?
-Nhìn là biết rồi còn gì?- giọng của Nguyên nghe vô cùng khó chịu.
-Ha ha, đào hoa quá nhỉ, cậu giống mẹ quá.
-Nếu chị muốn đèo..cứ cười tiếp đi..

Nghe câu này, Tiên lập tức im bặt, giảng hòa:
-Ừ, thôi vậy, không nói nữa…

phimxex - Tsuna Kimura

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

XtGem Forum catalog