Duck hunt
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Anh nhất định làm em yêu anh phần 2 - trang 2

CHAP 35: BUỔI GIAO HỮU BÓNG RỔ.

Cuối cùng thì buổi giao hữu bóng rổ đó cũng đến, thật ra thì có đến hay không thì Tiên cũng chẳng quan tâm, nhưng mấy đứa con gái lớp cô thì hào hứng vô cùng vì nghe nói…trường bạn có một anh vô cùng đẹp trai..

Đẹp trai cái gì cơ chứ? Haizz mệt quá đi, Tiên mở Ipod nghe nhạc, lại bất chợt nhìn xuống dưới. Kính cận đang ngồi làm bài tập, cái kính của cậu ta mới vĩ đại làm sao, nó che hết cả khuôn mặt của cậu ta…chỉ thấy mỗi là cậu ta có nước da khá là trắng, mắt không rõ màu gì vì Tiên có bao giờ nhìn kĩ đâu. Mái tóc hơi dài, lòa xòa trước trán…ngồi nhìn một lúc, tự nhiên cô muốn nhìn khuôn mặt thật của cậu ta quá, tay theo ý nghĩ đó giơ lên, nhằm thẳng vào cái gọng kính:
-THỦY TIÊN!- Một giọng con gái lảnh lót vang lên, volume vô cùng lớn.

Tiên giật mình, tay vẫn đang ở trên không, cùng lúc đó kính cận ngẩng đầu lên thế là tay cô va vào đầu cậu ta. Chưa kịp làm gì thì cậu ta đã gỡ tay cô xuống, mặt cúi gằm, chắc mặt cậu ta đang đỏ lắm hay sao mà đến hai vành tai cũng đỏ thế này? Đang định cúi xuống nhìn mặt xem mặt cậu ta đỏ thế nào thì Tiên lại giật mình vì cô bạn lúc nãy lại lên tiếng với volume to hơn:
-THỦY TIÊN.
-Cái gì vậy? –Tiên chán nản ngoảnh sang nhìn cô bạn đó.
-Có người gọi.
-Ai vậy? –Vừa nói Tiên vừa đứng dậy đi ra phía đó.
-Ngọc ở trường TP!
-Vậy hả?

Thanh nhìn theo Tiên đi ra đến cửa, mặt cậu đang nóng bừng bừng, đến tai cũng nóng, cậu áp hai tay mình lên má rồi gục xuống. Xấu hổ quá.
Tiên đi ra cửa, thấy Ngọc đã đứng ở ngoài rồi, trời ơi..Tiên mới chỉ không gặp Ngọc gần 1 năm thôi nhưng trông Ngọc khác quá. Mái tóc ngày xưa thẳng mượt vậy mà giờ xoăn tít từ đầu đến cuối. Gương mặt trang điểm khá kĩ, ăn mặc sành điệu mang giày cao gót.. thế này mà vẫn vào trường được..bó tay.
-Chào chị Thủy Tiên!
-Chào em, có việc gì không?
-À, cũng không có gì,..hôm nay trường em giao hữu bóng rổ với trường chị nên em đến xem, tiện thể lên thăm chị thôi.
-À, ra vậy.. tưởng gì..
-Lát chị xuống xem cùng em nhé!
-Hôm nay chị định về sớm.
-Không về gì hết, ở lại đây! Em đi bảo anh Nguyên về trước đây.- Nói rồi không để Tiên nói gì, Ngọc chạy vụt đi.
-NÈ..nè..-Tiên gọi theo, nhưng vô ích, Ngọc đã chạy được một đoạn xa rồi- Khỉ thật!

Bực bội đi vào lớp, Tiên lại gác chân lên ghế, xong quay xuống hỏi cô nàng ngồi cạnh kính cận:
-Trường TP có thằng nào đẹp trai lắm hả?

Nghe câu này của Tiên, kính cận hơi cau mày nhưng vì cậu ta đang cúi xuống làm bài nên Tiên không biết. Cô bạn ngồi cạnh kính cận trả lời:
-Ừ..Cậu ấy tên là Phong, Trịnh Thanh Phong…đẹp trai mà chơi bóng cực siêu luôn.-Mặt cô bạn đó đã chuyển sang màu hồng rồi.
-Thanh Phong hả? Hình như nghe ở đâu rồi thì phải?
-Mấy ngày nay cái tên đó ở khắp trường mà, cậu chắc là có nghe qua!
-Chắc vậy..- Tiên ngoảnh lên rồi tiếp tục nghe nhạc…

Buổi chiều hôm đó, 2h thì buổi giao hữu sẽ bắt đầu. Tiên miễn cưỡng đi theo Ngọc ra sân vận động đằng sau trường học. Chỉ giao hữu thôi chứ có thi đấu gì đâu mà long trọng vậy chứ, bực mình. Tiên đang ngồi vắt chân chữ ngũ tại hàng ghế đầu. Mắt vẫn dán vào cái màn hình điện thoại đang có 9 cái lỗ và những con chuột đang thò lên lại chui xuống. Nói đơn giản hơn là đang chơi đập chuột. Vì vô cùng chăm chú vào cái màn hình đó nên không biết rằng kính cận đã ngồi đằng sau từ lúc nào rồi.

Mặc cho mọi tiếng hét chói tai xung quanh, đầu Tiên đang nổi lên từng con số:
-4,9,1,3,5,4,3,2,4,6,7,8,9,5….- Cuối cùng thì game over cùng với một tiếng hét chói tai…
-Tránh ra…

Tiên giật mình, ngẩng đầu lên.. “à thì ra là một quả bóng rổ đang bay đến chỗ mình, lại còn nhằm thẳng đầu mình nữa, ầy..lâu lắm rồi chưa chơi, từ lúc lên lớp 12 đến giờ…” Nghĩ vậy Tiên đút máy vào túi, ngắm chuẩn đường đi của bóng và…đỡ. Vừa túm được quả bóng thì Tiên bị xô ngã từ đằng sau. Vì đang kiễng chân để đón bóng, chưa kịp lấy lại thăng bằng nên bị xô như vậy Tiên cùng người đó ngã ập xuống..
Tay vẫn đang giơ lên cao cầm quả bóng, lại bị một cục thịt đè lên người, Tiên bực mình hét lớn:
-Đứng dậy cái coi!

Kính cận giật mình, lồm cồm bò dậy, ngơ ngác nhìn xung quanh. Cậu đang nằm đè lên Tiên và cậu nhận ra là rất nhiều người đang nhìn vào hai người. Xấu hổ quá, mặt cậu lại đỏ lên và ngồi dậy.

Thấy cục thịt đó tránh khỏi người mình, Tiên ngồi dậy, vai đau nhức vì bị đập khá nặng, cô nhìn người vừa gây ra cú ngã vừa rồi..ủa là kính cận hả?

Đứng hẳn dậy và thấy mọi người đang nhìn mình..Tiên nhìn xuống dưới sân bóng rổ, các cầu thủ vẫn đang nhìn mình, cô nghĩ “Chắc họ muốn lấy lại bóng!” vì vậy Tiên cười một cái, nhìn vào anh đội trưởng đội bóng rổ trường mình, cô ném về phía anh ta.

Anh đội trưởng chụp được một cách khá dễ dàng, rồi anh ta cũng cười, tay trái giơ ngón trỏ về phía cô, rồi tiếp tục quay ra chơi bóng. Lúc này Tiên mới phủi quần áo rồi ngồi xuống ghế, lại quay sang hỏi kính cận:
-Đau không?

Kính cận lắc đầu, mặt vẫn đỏ ửng..Tiên phủi áo mình xong tiếp tục quay xuống xem bóng rổ. Ồ, có một anh chàng của trường bạn đã cướp được bóng, rồi ném vào rổ…nhưng phấn khích thế nào lại ném bộp vào thành rổ, bắn ra ngoài. Nhiều tiếng xuýt xoa tiếc rẻ vang lên, Tiên cũng nói một câu nhưng không phải xuýt xoa như mọi người mà là:
-Đồ gà, thế mà cũng ném trượt!

Anh chàng đó quay mặt lại, Tiên tò mò muốn xem…mặt mũi của đồ gà ra sao nên cũng nhìn vào anh ta…ủa kia chẳng phải là cái tên có cái avatar đó sao? Tiên nghĩ vậy, đúng lúc đó thì họ nghỉ 5 phút. Tiên đứng bật dậy, nhảy qua bức tường cản để vào sân thi đấu, kính cận đột nhiên lên tiếng, hỏi:
-Đi đâu vậy?
Tiên hơi ngạc nhiên khi nghe tiếng cậu ta xong rồi bật cười, nói:
-Đi điều tra chút.
Nói xong thì chạy về phía anh chàng đội trưởng đội bóng rổ.

Đứng đó nói chuyện với anh chàng đội trưởng một hồi, Tiên hỏi anh ta về cái tên gà ném trượt kia, và nhận ra rằng cậu ta chính là cái tên chat với mình mấy lần trước.

Kết quả hôm đó, trường Tiên thắng trường tên gà kia…mọi người vui vẻ..đi về. Tiên vừa đứng lên đã thấy cái tên gà kia chạy về phía mình. Còn Ngọc đứng bên cạnh thì lấy tay vuốt lại mái tóc xoăn tít của mình. Cậu ta chạy đến trước mặt Ngọc mặt hơi buồn, nói:
-Xin lỗi, mình thua rồi!
-Không sao đâu.- Ngọc cười- Thắng thua là chuyện bình thường mà.
-Ừ, mà đây là?-Cậu ta nhìn sang Tiên.
-À, đây là chị họ mình, Thủy Tiên.
-Chị họ? Thủy Tiên? Mình tưởng chị hay anh họ gì đó của cậu là Thủy Nguyên cơ mà?-Phong nhìn Tiên, thắc mắc.
Đúng lúc đó thì Nguyên từ đằng sau Tiên đi đến, Ngọc chỉ vào Nguyên:
-Kia mới là Thủy Nguyên kìa.
Phong nhìn Nguyên, rồi gật gù:
-Ừ, đúng rồi cái avatar đó..

Nguyên đi đến trước mặt Tiên..khẽ gật đầu chào Ngọc và Phong rồi quay sang Tiên:
-Chị có về không? Hôm nay mẹ về đấy, về nhà nhanh lên!
-Hôm nay mẹ về hả? Cậu không ở nhà nấu nướng gì sao?
-Một mình tôi nấu để chị lăng xăng chơi ở đây hả?
Kính cận đứng đằng sau mọi người vẫn không nói tiếng nào. Phong lên tiếng:
-Cậu là Nguyên? Tôi là..
-A, chúng ta về thôi Nguyên ơi..-Tiên ngắt lời Phong, tay phải túm tay Nguyên, tay trái túm tay kính cận rồi nói- Xin lỗi, đi trước nhé!- Rồi để lại Ngọc và Phong đứng ngơ ngác, Tiên kéo hai người đó chạy theo mình…

Chạy được một đoạn xa rồi, Nguyên nói:
-Chị bỏ tay ra cái coi! Sao phải chạy vậy?
-Ờ, hè hè..không có gì hết á!- Tiên bỏ tay Nguyên ra, bỏ luôn cả tay kính cận ra luôn.-Xin lỗi Thanh nhé, kéo một đoạn xa như vậy!
Kính cận không nói gì, chỉ nhè nhẹ lắc đầu, Nguyên nhìn kính cận, nghĩ thầm “Sao con trai gì mà cứ ẻo lả như con gái vậy nhỉ?”
-Vậy chúng tôi về trước.-Nguyên nói rồi kéo tay Tiên- Về thôi.
-Ừ. Bye Thanh nhé!
Kính cận vẫn không nói gì, chỉ giơ tay chào Tiên một cái.

Đi ra xe, Nguyên hỏi:
-Sao bạn chị có vẻ ẻo lả vậy? Cậu ta có gay không vậy?
-Chắc là không, mỗi người một tính, không được phán xét vớ vẩn, về thôi.
-Ờ…

Tối hôm đó.
Sau khi ăn tối xong, Tiên làm bài tập. Nhìn các con số trong mấy cái đề đại học năm trước mà mắt Tiên lóa lên.. Tiên kém nhất là môn toán, môn toán cần suy tư lo-gic trong khi cô không có cái đầu nhạy bén hay khả năng suy nghĩ lo-gic. Một bài toán ít nhất phải giải bước đầu ra cô mới làm được. (T/g cũng vậy! =,=)
Giải phương trình: sin2xcosx+sinxcosx = cos2x+ sinx+cosx. (Ori tính lấy con khác khó hơn nhưng ko biết mấy cái kí hiệu căn kiếc ở đâu nên lấy đỡ con này!)

-Cái này làm thế nào hả trời??? Suốt một tiếng đồng hồ, cắn nát đầu bút mà vẫn không ra… Ôi, hay xuống hỏi bố nhỉ? Ừ, thì xuống hỏi bố.
Minh đang ngồi xem ti vi, Tiên lên tiếng:
-Bố à!
-Sao con..?
-Có bài này, con muốn hỏi..
-Ừ, đưa bố xem..-Minh cầm lấy bài của Tiên. Nếu đã học qua thì con này thực sự không khó, nhưng đối với Minh là người mất kiến thức lớp 11, 12 thì lại là cả một vấn đề. Sau này cậu cũng chỉ học qua loa về toán vì chuyên ngành chủ yếu của cậu bây giờ là tiếng anh cơ. Đối với Minh..bài này thì chịu rồi.
-Con vào hỏi mẹ đi, bố quên mất cách làm rồi.
-Hỏi mẹ ý ạ?-Tiên hơi ngần ngừ.
-Có việc gì à?-Minh hỏi.
-Con..sợ mẹ mắng lắm!
-Mẹ đã bao giờ mắng con đâu, nếu không biết thì phải hỏi chứ sao?
-Hay lát bố nhờ mẹ làm giúp con nhé!
-Ừ, cũng được, con lên phòng đi, lát bố nhờ mẹ xem cho.
-Vâng, cảm ơn bố.- Cô nói rồi đi lên phòng.

Mấy phút sau.
Anh từ nhà bếp đi ra ngoài phòng khách, thấy vậy Minh bảo:
-Anh này!
-Sao?
-Em xem giúp con bài toán này được không, nó kêu không làm được.
Anh nghe vậy, đi lại gần, cầm tập vở lên xem.
-Anh nghĩ mình phải học lại thôi, giờ con hỏi lại chẳng biết gì!-Minh cười.
-…
-Em có làm được không?
-Mỗi người có một bộ óc riêng, không nên trách cứ nếu họ không như người khác.-Anh nói rồi cầm tập vở lên trên tầng.

-Cộc cộc..
-Dạ, vào đi ạ.
Anh mở cửa bước vào, Tiên vẫn đang ngồi ở bàn học, trên bàn là một đống giấy nháp. Thấy Anh bước vào, lập tức quay người, lên tiếng:
-Chào mẹ ạ!
-Ừ..-Anh đi lại gần chỗ Tiên, Tiên vẫn đang làm con toán đó. Anh để cuốn vở xuống, dùng ngón tay chỉ từng chỗ.- Chỗ này dùng công thức nhân đôi, bên này cũng vậy dùng công thức nhân đôi. Con thử làm xem nào.
-Công thức nhân đôi ạ?
-Ừ..
-Vâng, để con thử. –Tiên bắt đầu nhớ công thức để làm..
Anh đứng nhìn Tiên làm bài, sau khi Tiên làm được bước đầu tiếp tục hướng dẫn:
-Bây giờ nhóm sinxcosx ra ngoài, vế bên này cũng vậy, có gì chung thì nhóm ra ngoài.
-Vâng..

10’ sau.
Cuối cùng cũng ra kết quả (Vì ko có đủ kí hiệu nên ko ghi ra được) Tiên nhìn qua một lượt bài mình làm, lại nghe Anh nói:
-Khối B đúng không?
-Vâng…
-Phải làm nhiều dạng này vào, con này thuộc dạng rất dễ..
-Vâng..
-Có bài khó cứ hỏi, nếu làm được mẹ sẽ giúp.
-Vâng, cảm ơn mẹ.
Anh nhìn Tiên rồi đi ra ngoài, đóng cửa lại. Tiên ngồi nghĩ thầm.
-Kể ra mẹ cũng không quá đáng sợ như mình nghĩ!!

CHAP 36: “BÍ MẬT BỊ BẬT MÍ!”

Sau khi giải quyết xong đống bài tập, Tiên lại lên zing chơi, ồ cái tên Phong này hôm nào cũng lên đây thì phải. Lần này không đợi cô Buzz mà cậu ta Buzz trước.

- Foreveronelove: Buzz
- ThuyNguyen handsome: Chào..
- Foreveronelove : Hôm nay tôi gặp cậu rồi phải không?
- ThuyNguyen handsome: Phải!
- Foreveronelove: Vậy người kéo cậu đi là ai?
- ThuyNguyen handsome: Chị gái tôi!
- Foreveronelove : Cậu có chị gái?
- ThuyNguyen handsome: Phải!
- Foreveronelove: Ồ, mà tôi hỏi Ngọc thì Ngọc bảo năm nay cậu vẫn đang học lớp 10 mà, sao cậu bảo tôi cậu 18 tuổi?

-Ai da. Ngọc đáng ghét, thấy trai đẹp là y rằng. – Tiên lầm bầm một mình.

- ThuyNguyen handsome: Ừ, hôm đó tôi nói dối đó.
- Foreveronelove : Hả?
- ThuyNguyen handsome: Hôm đó là ngày chị tôi tròn 18 chứ không phải tôi.
- Foreveronelove : Vậy hả?
- ThuyNguyen handsome: Ừ.
- Foreveronelove : À, nè.
- ThuyNguyen handsome: Sao?
- Foreveronelove: Nghe nói hơn tháng nữa trường cậu có lễ kỉ niệm trường tròn 50 tuổi phải không?
- ThuyNguyen handsome: Phải.
- Foreveronelove : Vậy hôm đó chúng ta gặp nhau nhé!
- ThuyNguyen handsome: Cái gì cơ?
- Foreveronelove : Đừng dấu tôi, cậu là Thủy Tiên phải không?
- ThuyNguyen handsome:…

Tiên ngớ người, rồi lập tức out. Ngồi nhìn màn hình, cô nghĩ mình vừa có một hành động ngu ngốc. Có gì mà phải sợ cơ chứ, mình đâu có làm gì sai? Tuy nghĩ vậy nhưng cô thấy không ổn, thôi từ giờ chỉ sang nick của mình thôi, không sang nick này nữa.

Phong ngồi nhìn dòng chữ:

ThuyNguyen handsome đã offline.

Cậu hơi ngớ người một chút. Sao vậy, có gan làm không có gan chịu sao? Hôm nay Ngọc đã nói cho cậu hết rồi.. mà có gì phải sợ chứ? Có điều hôm nay cậu rất ấn tượng với pha chụp bóng đó, nhất định Thủy Tiên từng chơi bóng rổ rồi. Mà nhìn..cũng khá xinh! Nghĩ vậy cậu ngồi cười một mình..

Tiên lại lên zing bằng nick của mình. Vừa lên, kính cận đã nhảy vào:

- Changkhothuychung: Sao hôm nay onl muộn vậy?

Tiên nhìn đồng hồ rồi trả lời.

-ThuyTien_Lonely: Mới 9h muộn gì? Mới làm xong bài tập!
- Changkhothuychung: Vậy hả?
-ThuyTien_Lonely: Ừ..
- Changkhothuychung: Hôm nay…sorry nhé!
-ThuyTien_Lonely: Hả?
- Changkhothuychung: Vụ xô ngã đó..
-ThuyTien_Lonely: À, bỏ qua đi…
- Changkhothuychung: Nhưng hôm nay là một ngày tuyệt vời.
-ThuyTien_Lonely: Hả?
- Changkhothuychung: À..không có gì..nói lằng nhằng thôi.
-ThuyTien_Lonely: Ờ.. Mà Thanh này..
- Changkhothuychung: Gì?
-ThuyTien_Lonely: Sao lúc nói chuyện qua mạng và lúc nói chuyện ở lớp You khác nhau vậy?
- Changkhothuychung: Ờ..
-ThuyTien_Lonely: Trả lời đi.
- Changkhothuychung: Thì…ngại nói…còn bây giờ nói chuyện thì đâu phải mình nói…mình đang gõ bàn phím mà.
-ThuyTien_Lonely: *Lắc đầu ngán ngẩm* Đúng là..
- Changkhothuychung: Sao?
-ThuyTien_Lonely: Nếu không biết you ở lớp chắc tôi nghĩ you là một con người vô cùng năng động đấy.
- Changkhothuychung: Ưm *Suy nghĩ* Có lẽ đúng vậy đấy!
-ThuyTien_Lonely: Ờ…Thôi đi ngủ đây, hôm nay mệt quá.
- Changkhothuychung_: Ừ, cứ out đi.
-ThuyTien_Lonely: Sao lúc nào cũng bảo tôi out trước vậy?
- Changkhothuychung: Thích vậy!
-ThuyTien_Lonely: Thật…đặc biệt!
- Changkhothuychung: Yes..
-ThuyTien_Lonely: Ok. Vậy good night nhé.
- Changkhothuychung: Ừm, g9.

ThuyTien_Lonely đã offline

Nhìn dòng chữ hiện trên màn hình, kính cận tiếp tục gõ tin nhắn cuối cùng:

-Changkhothuychung: Người Out trước sẽ tạo cho người out sau cảm giác hụt hẫng, và tôi không muốn cho cậu có cảm giác đó. Thủy Tiên, ngủ ngon nhé!!!

Kính cận ấn nút enter. Một dòng chữ báo lỗi hiện lên. Cậu mỉm cười, tắt máy rồi đi ngủ.

*
Sáng hôm sau Tiên lại năn nỉ Nguyên cho mình đi cùng, chả biết tại sao nhưng hôm nay vừa ngủ dậy cô đã có cảm giác mình đang bị ai đó theo dõi…

Sau khi năn nỉ ỷ ôi một hồi, thằng em ngoan ngoãn cuối cùng cũng cho cô đi nhờ..và không phải đèo vì theo lời nó thì:
-Chị đèo muộn học mất, thôi hôm nay chiếu cố!

Đấy, thế đấy. Mặc dù được ngồi đằng sau nhưng cô vẫn có cảm giác như Nguyên đang lầm bầm cái gì đó…tiếc là không nghe rõ. Mãi sau nó mới nói:
-Vậy chị tính để cái xe của mình đó cho nó mới hả? Cả năm số lần đi tính trên đầu ngón tay.
-Hôm nay chị định đi.. nhưng..
-Sao?
- Để lâu quá…hết hơi rồi.
-Chậc.- Nguyên chậc lưỡi, xong không nói gì nữa.

Thật ra thì không phải xe hết hơi, mà là cô lười đạp xe, lại có linh cảm không hay về ngày hôm nay (giác quan thứ 6 cơ đấy!) nên dù gì đi cùng Nguyên vẫn hơn.

Vừa vào trường, Tiên đã nhận ra rằng..hình như mình không dành được thiện cảm của mấy cô nàng khóa dưới thì phải.. “Sao cô nào cũng nhìn mình bằng ánh mắt giết người không dao vậy ta?” Tiên nghĩ thầm. Lúc đi cùng Nguyên, Tiên thì thầm:
-Cậu có nên bảo mẹ đi cắt cho cái số đào hoa đi không?
-Hả?
-Không có ngày chị chết vì cậu quá! Mà sao không ai biết chị là chị cậu nhỉ?
-Làm sao họ biết được.
-Vậy chắc chết chị quá!
-Chết em càng mừng..
-Cái gì?
-Thì khỏi phải mỗi ngày có một bà chằn bắt đèo đi học rồi lại nghe lải nhải, sướng thế còn gì.
-Đồ..độc ác- Tiên vừa nói vừa sút thẳng một cú vào ống chân của Nguyên.
Nguyên hơi nhăn mày, rồi ghé tai Tiên thì thầm:
-Chị không nên làm vậy giữa sân trường…hậu quả tự biết rồi đấy!

Nguyên nói xong bỏ đi trước để lại một mình cô đi lên lớp trong sự theo dõi của hàng trăm cặp mắt…ôi nếu có kiếp sau, hi vọng tôi không có quan hệ gì với thằng em đáng ghét đó….hu hu..

Và hôm nay, Thủy Tiên nhà ta đã quên mất một điều. Lớp của Nguyên hôm nay chỉ có 3 tiết…và nó đã về từ đời nảo đời nào rồi…a a a..giờ làm sao về đây..cứ nghĩ là hôm nay có xe vậy thì nên cô không mang tiền để đi xe buýt…a a a..Chả lẽ bây giờ lại đi vay tiền? Nhưng vay nhiều vay ít không vay lại vay có 5k..thôi chịu. Ai dám mở mồm vay như thế chứ, mà vay ai được bây giờ?
-Không về à?- cô bạn ngồi cạnh kính cận lên tiếng hỏi.
-Tài xế bỏ đi trước rồi…
-Vậy gọi điện đi..
-A, ừ nhỉ, điện thoại để làm gì cơ chứ!- Tiên hí hửng mở cặp với một nụ cười tươi nhưng chỉ 3 giây sau lại về trạng thái âm u ban đầu- A, mình bỏ quên điện thoại rồi…a a..

-Đành phải cuốc bộ thật rồi!- Tiên than thở rồi chán nản đi ra ngoài.

Thất thẻo đi từ lớp ra nhà cổng. Bất chợt Tiên ngẩng lên.. “Ủa, sao kính cận lại ở đây ta..cậu ta chưa về à?” Nghĩ vậy cô rảo bước đến đó, tính hỏi xem sao.

Có một cái gì đó bay từ đằng sau lưng cô đến…trước đây cô từng chơi bóng rổ, và có học vài chiêu aikido để phòng thân. Thật ra cô không thích học võ, mặc dù muốn mình giỏi võ như mấy võ sư Trung Quốc nhưng nghĩ đến mấy cảnh bị đấm tím mắt thì lại sợ. Tuy nhiên năm cô lên lớp 7 mẹ cho cô đi học võ, cho học teakwondo thì học được vài buổi rồi bỏ, học vovinam được đúng một buổi. Học karatedo được 2 buổi. Cuối cùng mẹ cho cô học aikido và yêu cầu không bỏ giữa chừng…lúc đó cô mới chịu học nhưng đến năm lớp 11 bận học quá nên không đi học nữa, thỉnh thoảng rảnh rỗi thì tự tập luyện với Nguyên hoặc là..bao cát ở sân sau! Nhờ vậy mà cô có cảm giác có cái gì đó bay đến phía mình. Quay ngoắt người…tránh xa khỏi tầm bay đến của nó…một con dao gọt hoa quả.

Nhìn con dao nằm dưới đất rồi lại nhìn mấy đứa con gái đang đứng trước mặt mình, cô thầm nghĩ “Ta thề, ta hứa, ta đảm bảo ta sẽ không bao giờ đi với thằng Nguyên nữa..ta thề!”

Mấy đứa con gái này đều là mấy chị lớn trong trường, ăn mặc thì lố lăng, trang điểm như lũ yêu tinh vậy. Biết không thể tránh khỏi việc đánh nhau, Tiên lên tiếng trước:
-Lại là người hâm mộ của Nguyên sao?
-Phải! không phải mày cũng vậy sao?-Một cô nàng có mái tóc kì quặc lên tiếng, rồi lại hất hàm- Một con bé quê mùa như mày sao cứ bám lấy anh Nguyên dai như đỉa thế hả?
-Tất nhiên, từ khi sinh ra tôi đã “được phép” bám theo nó rồi. Đâu như mấy người..chỉ ỷ thế làm càn người khác chứ!
-A, con này mạnh mồm gớm..-Một con bé nhìn trông có vẻ như là đứa đầu sỏ lên tiếng- Mày nên biết trong trường hợp này mày nên tỏ ra biết điều..mày không nên khích bác tụi tao nếu mày không muốn được kỉ niệm vài vết rạch trên mặt.

-Chị hai..chị hai- Dương chạy đến bên con nhỏ được gọi là chị hai đó, thì thầm- Cô ta không phải là người hay bám theo anh Nguyên đâu, cô ta là chị gái anh Nguyên đó!
-Cái..cái…
-Vâng, trước đây em có đụng độ với cô ta một lần, sau đó cho điều tra thì đúng là cô ta là chị gái của anh Nguyên..
-Sao..mày không nói sớm?
-Sau khi điều tra thì em phải đi xử lí vụ con nhỏ My, vừa xử lí xong thì nghe mấy người nói chị xử lí một con nhỏ lớp 12 hay đi với anh Nguyên nên em mới vội chạy đến đây…xin lỗi chị..chưa kịp báo..-Dương nhìn “Chị hai” với vẻ ái ngại.

Bên này, Tiên nhìn hai người đang thì thầm trước mặt mình. Hiện tại thì mặt “chị hai” đang nhìn cô với vẻ ăn năn, ồ nghĩa là cô đi được rồi phải không? Vậy là cô quay người đi về phía kính cận, ban nãy do tránh con dao nên cô bị ép vào góc này, từ chỗ kính cận không nhìn vào đây được. Cô bình thản bước đi trong khi đằng sau vẫn có mấy tiếng nói:
-Chị ơi, em xin lỗi….

-Xin lỗi cái mốc xì..tí làm hỏng mặt người ta rồi xin lỗi là được sao?- Tiên lầm bầm, nhưng vừa thấy kính cận, cô liền cười, hỏi- Chưa về à?
Kính cận lắc đầu rồi ra hiệu cho cô ngồi lên xe để về. Tiên vui vẻ ngồi lên đằng sau xe. Kính cận vừa định đạp xe đột nhiên ngoảnh lại. Tiên không đội mũ giữa cái nắng tháng tư này. Cậu nhíu mày rồi lấy cái mũ lưỡi trai mình đang đội, ấn lên đầu cô. Rồi mặc cô nói cậu vẫn đạp xe đi.
-Không cần đâu, mình có ô mà!- Tiên lấy trong cặp ra chiếc ô gấp, lấy mũ đội lại lên đầu cho kính cận, rồi che ô cho cả hai, nói- Trời nắng, đầu trần dễ bệnh lắm…

Đèo Tiên về đến nhà. Tiên vừa xuống xe chưa kịp nói cảm ơn thì kính cận đã quay xe đi thẳng, cô lắc đầu ngán ngẩm, nhìn cậu ta đi khuất mới lầm bầm:
-Kì cục!

Bước vào nhà, Tiên suýt ọc máu mũi mà chết khi thằng em giời đánh có số đào hoa đang nhàn nhạ nằm xem ti vi. Thấy cô về, Nguyên hỏi:
-Lội bộ hay sao mà giờ mới về?
-Chị cậu có taxi, nhưng nhờ số đào hoa của cậu mà giờ mới về được đến nhà đây.
-Lại bọn nào vậy?
-“Chị hai”!
Nghe vậy, Nguyên lập tức ngồi thẳng dậy hỏi:
-Bọn chúng làm gì chị?
-Phi dao gọt hoa quả!
-Có trúng không?- mặt Nguyên xa xầm.
-Không, trúng mà chị còn nguyên vẹn về thế này hả?
-…-Nguyên không nói gì nữa, Tiên đi lên phòng. Đi được hai bước, vẫn đang đứng ở cầu thang, cô nói vọng xuống:

-Nhiều lúc chị tự hỏi..thay vì đi xử lí lũ hâm mộ cậu sao chúng lại không xử lí cậu cho nhanh nhỉ? Hay cậu tự rạch vài đường trên mặt cho hết đẹp trai đi cho mấy cô nàng si tình đỡ khổ, chị cũng không bị vạ lây!

Nguyên nhíu mày, rồi giãn ra, cười ha hả:
-Phi dao gọt hoa quả vẫn còn nhẹ chán.

Tiên cắn môi, bỏ lên phòng, không thèm nói chuyện với tên phải gió này nữa! Hứ…

phimxex - Tsuna Kimura

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ