Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Anh nhất định làm em yêu anh phần 2 - trang 4

CHAP 38: “MẸ TRẺ!”

Tiên bực bội đi ra khỏi nhà Phong..cái khỉ gì chứ, tưởng mình lắm tiền nhiều của thì được phép khinh khi người khác sao? Vừa mới có được một chút thiện cảm với Phong thì đã có những thứ khác nảy sinh. Thật điên đầu.

Vừa đi được mấy bước thì Tiên nghe tiếng động cơ xe máy ở đằng sau, quay phắt người lại thì thấy Phong đã cho xe đi song song với mình rồi..Phong tấp xe vào lề, nói:
-Lên tớ đưa về.
-Ừ..-Tiên nói rồi trèo lên xe, tội gì mà đi bộ chứ? Dù gì thì cô có ác cảm với mẹ cậu ta chứ có phải cậu ta đâu.

Đang đi, Phong nói:
-Xin lỗi nhé!
-Hả? Sao?
-Thì chuyện ban nãy ý!
-Sao phải xin lỗi..- Tiên hỏi lại.
-Cậu..không giận hả?- Phong ngạc nhiên.
-Sao phải giận? Những người giàu có thì thường khinh người như vậy mà..tôi đã từng biết nhiều người như vậy rồi..
-HẢ? cậu biết những người như thế?
-Ừ, lần tôi 15 tuổi…-giọng Tiên nhỏ dần..rồi tịt luôn.

Phong đang mải lái xe, xong lại thấy người đằng sau im lặng. Lưng mình thì có cảm giác bị dựa vào. Phong giảm tốc độ, ngoảnh lại nhìn..Tiên đã ngủ gục từ lúc nào rồi..sao mà dễ ngủ thế không biết, Phong mỉm cười rồi tiếp tục ngoảnh lại lái xe…

*

Baby I’m sorry neowa isseodo nan lonely
Saranghagin naega bujokhanga bwa
Ireon motnan nal yongseohae
I’m sorry ige neowa naui story
Sarangiran naegen gwabunhanga bwa
Ne gyeote isseodo
Baby I’m so lonely lonely lonely lonely lonely

(Lonely- 2ne1)

Tiên giật mình vì nghe tiếng nhạc ở bên tai. Mắt vẫn không buồn mở ra, tay theo thói quen quờ quạng trên giường để tìm điện thoại. Vừa chạm vào cái vật đang phát ra tiếng nhạc và đang trong trạng thái rung bần bật, Tiên sờ sờ bàn phím rồi áp máy vào tai, nói trong khi mắt vẫn chưa buồn mở:
-A lô..
-Chưa dậy sao?- Một giọng con trai vang lên.
-Chưa..ai đấy?
-Phong..Trịnh Thanh Phong..-Phong cười và nghĩ rằng Tiên sẽ lập tức bật dậy.
-Ừ..Phong..Trịnh Thanh Phong- Tiên nhắc lại như một cái máy, lại hỏi- Có việc gì không?
-Dậy chưa?-Phong ngạc nhiên khi không hề nghe thấy tiếng bật dậy.
-Sao phải dậy?-Tiên ngáp một cái, hỏi lại.
-4h chiều rồi..
-Thì sao?
-Ờ, không sao cả,..không dậy thì ngủ tiếp đi..
-Ờ..-Tiên nói rồi cứ thế vứt điện thoại xuống, đổi tư thế nằm rồi ngủ tiếp..

Bên này Phong nghe tiếng phịch một cái nhưng rồi không nghe thấy tiếng gì khác, cậu lắc lắc đầu rồi tắt máy..sao ngủ gì mà ngủ từ lúc hơn 12h đến giờ không dậy, mà còn chưa ăn gì nữa..(Ổng này ko bít Tiên nhà ta có khả năng ngủ 12 tiếng một ngày rồi)

Tỉnh dậy khi bị ánh nắng chiếu xiên vào mặt, Tiên nhìn xung quanh..cái đồng hồ điểm 17h30’ chiều…ngồi dậy ngáp một cái rồi vươn vai đứng dậy, cô thấy bụng mình đang đánh trống dữ dội, bèn mò xuống dưới nhà…
Nguyên vừa tắm xong đang nằm xem ti vi thấy Tiên đi xuống hỏi:
-Giờ là hoàng hôn hay bình minh đây?
-Đương nhiên là hoàng hôn rồi…
-Vậy sao giờ chị mới chịu dậy?
-Kệ ta..-Tiên nói vậy rồi đi vào bếp lại nghe tiếng Nguyên:
-Vậy chị đi đâu mà ngủ quên để anh Phong phải bế vào đây trong trạng thái ngủ như chết vậy?
-Hả?- Tiên ngoảnh ngay lại- Cậu vừa nói gì cơ? Chị ngủ quên rồi tên Phong đó bế về hả?
-Phải…

Tiên ngớ người, cảm giác như cằm lại chạm xuống đất rồi. Nhưng lần này nhanh chóng lấy lại trạng thái, đi vào bếp:
-Không sao hết á..mới chỉ bế thôi mà, có gì đâu cơ chứ…-Rồi lại lẩm nhẩm hát- Ai ai cũng có ước mơ giàu sang, để muốn thay đổi cuộc sống này….

Sau khi đánh chén no say( thật ra chỉ có một tô mì gói) Tiên đi ra ngoài cổng chơi, vừa ra cổng đã gặp chị hàng xóm đang định đi vào nhà mình rồi..vừa thấy Tiên chị ta lập tức nói:
-À, Thủy Tiên..cho chị gửi em một lúc được không? Chị ra bưu điện một lát thôi..
-Vâng..-Tiên cười, đón lấy thằng cu mới hơn một tuổi nhưng lại chưa biết đi.- Ninh vào nhà chị chơi đi..
-Trông hộ chị một lát nhé.
-Vâng, chị cứ đi đi, lát em bế qua cho..
-Khoảng nửa tiếng nữa chị sẽ về.
-Vâng, Ninh vào nhà chị chơi đi, vào bắt anh Nguyên cõng nào..-Tiên vừa nói vừa lè lưỡi với thằng cu vô cùng múp míp trắng trẻo trước mặt mình. Ai đời mới hơn một tuổi đã nặng đến 12 cân chứ, nặng quá đi!!!!!!

Nửa tiếng sau, Tiên bế thằng nhóc sang trả vì nó quấy quá độ, Nguyên cũng bực mình vì nó cứ bắt “nhong nhong nhong” nên Tiên bế nó sang trả. Vừa đi cô vừa nói:
-Gọi chị đi Ninh..chị..
-Ị…-Thằng nhóc gọi theo.
-Ầy…chị chứ không phải ị…nói lại nào..c..h..ị..
-Ị..

Nói đến mấy lần thì vẫn thế, Tiên bực mình, nói:
-Vậy gọi mẹ đi..mẹ…
-Mẹ..
-Đấy gọi mẹ thì sõi thế..mẹ..
-Mẹ..

Vừa đi ra đến cổng hai chị em đang “mẹ” thì có hai thằng thanh niên đi qua. Nhìn Tiên vẫn đang dạy cu Ninh gọi mẹ, tên ngồi đằng sau nói với tên đằng trước:
-Xem kìa, mới tí tuổi đầu, chắc học sinh cấp III con đã thế kia rồi kìa..
-Ừ, ha ha..

Hai tên đó nói xong phóng xe chạy vụt luôn, Tiên ngớ người một lúc xong quay lại, nói với theo:
-Cái gì cơ? Có giỏi nói lại coi? Ai mẹ chứ? Hai thằng điên kia…-Tiên bực mình nhìn hai thằng vẫn cười lớn trước mắt mình, lại nhìn sang cu Ninh- Trời ơi, tôi mới từng này tuổi mà nó nói tôi có con bằng từng này, không có mắt sao trời…hai thằng điên….tức quá đi… a a a.. (Vụ này là thật đó, trường hợp của t/g lun hu hu..nhưng hôm đó t/g mới đi học về nên vẫn mặc đồng phục, nên được tặng cho câu “Học sinh cấp III đã có con thế kia rồi” nghĩ lại mà tức quá.. a a *Vò đầu bứt tóc* )

Sang trả con cho chị hàng xóm, nghe chị ta cảm ơn rồi Tiên bỏ về..cô vẫn còn bực vụ ban nãy..thật điên đầu..cách tốt nhất để giải tỏa căng thẳng này là..đi tắm (Hờ hờ hờ)

Bước ra khỏi phòng tắm, lấy cái khăn lau đầu rồi đi xuống nhà, phải xuống nấu cơm thôi.

*

Sau khi ăn tối Tiên lại mò lên phòng, mở máy tính. Có ai học hành làng nhàng như Thủy Tiên không trời? Lớp 12 rồi mà chả lo học hành gì cả..suốt ngày chỉ lằng nhằng thôi..

Mở máy, vào yahoo, chả có nick của ai sáng cả, lại lên zing chơi, chỉ có mấy người không quen biết sáng thôi, chán quá cô mở cà phê mốt rồi cứ để đấy, tay tiện thể với cuốn báo ở gần đấy ngồi đọc. Cô có một đống báo nhưng lại rất lười đọc chỉ khi nào không có cái gì mới mở ra đọc nên chả biết bây giờ báo đến số bao nhiêu rồi, cứ thấy hay thì đọc chứ chả bao giờ để ý số cả.

-Hôm nay khi tôi đang giải thích qua điện thoại với một chàng trai rằng tôi đã “cảm nắng” cậu ta ra sao, thì nhận được một tin nhắn từ bạn thân cậu ta- người đang ở đó với chàng trai trong mơ của tôi. Tin nhắn là: “Cậu ấy không thích cậu đâu, đừng luyên thuyên dài dòng nữa!” =.=… (hht số 931)..ha ha ha- Tiên ngồi cười như con đin khi đọc mẩu chuyện này, còn rất nhiều mẩu khác mà nội dung còn buồn cười hơn như:

-Cả hội bạn cùng lớp của tôi đi xem Hừng Đông. Tôi bằng mọi cách thủ thỉ với hội cạ cứng để được xếp ngồi cạnh cậu bạn tôi thích. Khi vào rạp tôi hào hứng quay sang nói chuyện với cậu ta, hỏi cậu ta nội dung của các phần trước với lí do là vì không xem nên tôi không hiểu. Đến nửa bộ phim, cậu ta quay sang nhìn tôi kì quặc bảo: “Tớ sẽ tặng cậu DVD các phần trước để cậu về nhà tha hồ nghiên cứu. giờ thì để tớ xem phim được không, cậu làm tớ lỡ mất những đoạn hay nhất.” Không thể diễn tả tôi muốn chui xuống hố thế nào.(hht số..ko bít nữa, mất bìa rồi ^__^)

Đọc xong mẩu này, Tiên lập tức vứt cuốn báo sang một bên, nếu còn đọc nữa chắc quai hàm sẽ bị sái mất…trước giờ không đọc bây giờ đọc thấy thật..hài hước..ha ha. Bất chợt nhìn vào màn hình, có hai tin nhắn mới, ồ của Phong.

-Foreveronelove: Nè làm gì vậy?
-Foreveronelove: Không nhận ra à?
-ThuyTien_Lonely: Uả sao biết vậy?
-Foreveronelove: Mới kết bạn ban nãy đó.
-ThuyTien_Lonely: Ban nãy?- Tiên nhớ lại, lúc nãy có đến 5 người kết bạn, cứ ấn đồng ý hết nên chả để ý ai với ai..
-Foreveronelove: Ừ, hồi chiều mấy giờ dậy vậy?
-ThuyTien_Lonely: 5 rưỡi
-Foreveronelove: Oài, không thấy đói hả?
-ThuyTien_Lonely: Không, ngủ là quên hết à! ^0^
-Foreveronelove: Hì hì, hôm nay là một ngày vừa vui vừa buồn với tôi.
-ThuyTien_Lonely: Ưm, tôi biết rồi.
-Foreveronelove: Mà you cô đơn hả?
-ThuyTien_Lonely: No!- Tiên ngạc nhiên.
-Foreveronelove: Vậy sao đặt nick là Lonely vậy?
-ThuyTien_Lonely: Thích vậy, tôi chưa có người dòm ngó mà..
-Foreveronelove: Vậy giờ có rồi thì thay được không?
-ThuyTien_Lonely: No, kệ đi
-Foreveronelove: À, cho tôi hỏi..cái cậu Thanh đó..
-ThuyTien_Lonely: Thanh sao?- Tiên hỏi lại.
-Foreveronelove: Hôm nay..cậu ta…
-ThuyTien_Lonely: Sao?

CHAP 39: THANH NGỐC NGHẾCH.

-ThuyTien_Lonely: Nói xem cậu ta bị gì vậy?
-Foreveronelove: À, bị xe cán ngay trước cổng nhà tôi..
-ThuyTien_Lonely: Hả?????????????? Cái gì? Giờ cậu ta sao rồi?
-Foreveronelove: Nhà tôi đưa cậu ta vào bệnh viện rồi, mà cậu không được thông báo gì sao?

Đúng lúc đó, có tiếng chuông điện thoại bàn đặt ở đầu tầng hai, Tiên lập tức bỏ máy chạy đến chỗ điện thoại…

Bên này Phong đợi một lúc không thấy có người trả lời, cậu nhíu mày, lấy cái điện thoại di động gọi cho Tiên.

Mãi không có người nhấc máy, Phong để tay lên bàn gõ gõ năm ngón tay lên mặt bàn. Nghe bản nhạc chờ trong máy mà cậu thấy khó chịu. Sao vừa nghe tin cậu ta bị tông lập tức chạy mất là sao?

“Người ta đã xứng đáng tốt hơn em
Người ta đã yêu anh rất chân thành
Người ta đã cướp mất trái tim anh ra khỏi cuộc đời của em… ừ thì là định mệnh
Thế sao anh vẫn còn ngọt ngào khi ở bên em
Giữa dòng đời em vẫn không sao đâu anh đừng lo

Điều trái tim em rất cần là có một tình yêu thật sự em không muốn đơn phương vấn vương dối lòng
Đừng tội nghiệp em nữa xin anh hiểu cho em
Đừng ngại ngần chi nữa xin anh cứ rời xa
Đừng tội tình nhau nữa làm dài thêm nỗi đau
Đừng bận lòng vì em đôi ta không còn nợ nhau”

-ThuyTien_Lonely: Xin lỗi Phong..tôi có việc phải đi bây giờ..
-Foreveronelove: Nhà cậu ta vừa gọi đến hả?
-ThuyTien_Lonely: Ừ, giờ tôi phải đến xem cậu ta sao rồi.
-Foreveronelove: Không sao, cứ đi đi.
-ThuyTien_Lonely: Ừm, cảm ơn..Bye..
-Foreveronelove: Bye..

ThuyTien_Lonely đã offline

Ngồi nhìn dòng chữ hiện trên màn hình, Phong có một cảm giác gì đó kì lạ, vừa bực bội, khó chịu, vừa có một chút gì đó hụt hẫng, lẽ nào..

Tiên đi cùng với bố mình đến bệnh viện, mẹ vẫn chưa về, Nguyên thì nó nói nó ở nhà trông nhà nên hai bố con đi. Vừa rồi là cô Nhi gọi cho Tiên nói Tiên đến bệnh viện thăm cậu ta. Đến nơi thì câu chuyện được miêu tả thế này:

Thanh xin về nhà sớm hôm nay vì cậu thấy trong người không được khỏe chứ không phải bận việc gì cả…Hôm qua sau khi chia tay mọi người trên sân thượng về thì Thanh không đi ngủ ngay mà lại ra ngoài ban công ngồi rồi ngủ gục luôn ở đó. Ngủ suốt đêm ngoài trời như vậy nên sáng ra Thanh thấy người không khỏe nhưng vẫn cố đi học, nhưng đi đến lớp thì lại cảm thấy không thể trụ được nên xin về. Đang đi đường vì đầu vẫn bị choáng nên bị lạc tay lái, đâm thẳng vào một cái xe máy đang đi ngược chiều. Mà không hiểu tại sao tài xế vừa bóp phanh thì cái phanh bị đứt luôn lên tông luôn vào Thanh. Thanh bị tông ngay trước cổng nhà Phong, lúc đó có mấy người giúp việc gọi giúp cấp cứu và người nhà đưa Thanh đi viện, chính vì vậy mà mọi người mới biết và đưa Thanh đi bệnh viện.

Giờ Thanh bị băng bó kín đầu với bị bong gân ở chân nữa. Không có gì quá nghiêm trọng nhưng mọi người vẫn lo lắng vì đầu Thanh bị đập xuống đường mà kết quả xét nghiệm thì một lúc nữa mới có.
-Con không sao mà!- Thanh nói bằng cái giọng thều thào, nghe vậy mà nói không sao được.
-Không sao gì chứ, lần sau đi phải chú ý nghe không? Mà mệt vậy nên nghỉ luôn từ sáng mới phải chứ? Sao cố đi làm gì mà để ra nông nỗi này? Mà sao lại ngủ ngoài ban công?- Tâm tuôn một tràng hỏi Thanh, thấy vậy Tiên đi đến bảo:
-Thôi cô Tâm, đằng nào cũng lỡ rồi, cậu ấy vừa tỉnh lại cô không nên mắng như thế…mọi người cũng mệt rồi, hay mọi người cứ về ngủ đi, cháu trông cậu ấy cho…
-Cháu không cần ngủ sao?- Tâm nhìn sang Tiên.
-À, hồi chiều cháu lỡ ngủ nhiều quá, giờ không ngủ được…-Tiên gãi đầu.
-Mẹ và mọi người cứ về đi..-Thanh lại cất giọng nhỏ nhỏ.
-Còn kết quả xét nghiệm thì sao?
-Cái đó để cháu lo được rồi, mọi người cứ về nghỉ đi…-Tiên nói rồi đẩy Tâm cùng mọi người ra ngoài- Cả nhà cứ ngủ ngon, cứ để cháu lo cho…

Sau khi cánh cửa được khép lại, Tiên thở phào, kéo ghế ngồi xuống cạnh kính cận, chăm chăm nhìn khuôn mặt của cậu ta..
-Sao..sao vậy?-Kính cận đỏ mặt, lắp bắp..
-Chậc chậc chậc..-Tiên đưa tay lên xoa cằm – Lần đầu tiên được thấy khuôn mặt cậu lúc không đeo kính, vậy mà…chậc chậc..
-Sao?
-Tiếc là lại nhiều vết thâm tím quá, hỏng hết cả tác phẩm nghệ thuật…
-..
Kính cận không nói gì nữa..cậu cảm thấy người mình đang nóng bừng bừng và tim mình thì đang nhảy nhót trong lồng ngực..cậu có nên nói cho cô biết điều đó không nhỉ?

-Sao vậy?-Tiên nhìn khuôn mặt lo lắng, đỏ bừng của cậu ta, hỏi lại.
Kính cận hơi lắc đầu nhưng vừa lắc đã cảm thấy đau hết vùng cổ cũng như vùng vai.
-Ế, đừng có lắc đầu..cậu quên là cậu đang băng bó hả?- Tiên lấy tay áp nhẹ vào má cậu ta rồi giữ lại…Thanh giật mình..hai khuôn mặt cùng nhìn nhau. Tiên bất chợt bỏ tay ra, mắt chớp chớp, hơi lắc đầu:
-Ở đó đi, tôi đi xem kết quả xem não bộ cậu có bị gì không!

1h sáng.
Kính cận thiu thiu ngủ lại, Tiên ngồi trên cái ghế tựa gần cửa sổ, hai chân theo thói quen lại gác lên thành cửa sổ. Kết quả xét nghiệm cho biết là kính cận chẳng có vẫn đề gì ở đầu cả…đang ngồi cầm cái điện thoại để lên facebook thì tự nhiên nó rung lên bần bật..

Baby I’m sorry neowa isseodo nan lonely
Saranghagin naega bujokhanga bwa
Ireon motnan nal yongseohae
I’m sorry ige neowa naui story
Sarangiran naegen gwabunhanga bwa
Ne gyeote isseodo
Baby I’m so lonely lonely lonely lonely lonely

Tiên giật mình, tí thì đánh rơi điện thoại xuống đất. Là Phong gọi. Vội vàng ấn vào nút nhận cuộc gọi rồi nói khe khẽ:
-Alô..
-Vẫn chưa ngủ hả?- Giọng Phong phát ra có chút không vui.
-Chưa, lúc chiều ngủ nhiều rồi thì không ngủ được..-Tiên nói nhỏ rồi khẽ khàng nhìn xem kính cận có bị đánh thức không.
-Vậy hả? Đang ở nhà hả?
-Không.
-Hả? 1h rồi đấy, đừng nói với tôi cậu vẫn đang ở cạnh cậu ta nhé.
-Ừ, tôi đang ở cùng Thanh đây!
-Cái gì? Cậu..không về mà..sao?
-Cậu ấy ngủ rồi, cậu cũng ngủ đi nhé..bye..
-Ơ, này…
-Cụp..

Phong nhìn cái điện thoại mà cảm thấy không vui chút nào, tại sao chứ? Hay là…

Tiên tắt máy xong lập tức đổi chế độ im lặng, lại nhìn kính cận vẫn đang ngủ mới thở ra nhè nhẹ, rồi tắt máy, ngồi ngả ra ghế rồi nhắm mắt lại nhưng không biết rằng, khi cô nhắm mắt thì lại có một đôi mắt khác mở ra..Đôi mắt mang một nỗi buồn nhìn vào bóng tối bao trùm quanh nơi mình đang nằm. Cảm giác yêu thầm mà không giám nói chỉ biết đứng nhìn người đó nói chuyện với người con trai khác thật chẳng dễ chịu chút nào.

Sáng.
Tiên mở mắt nhìn xung quanh, nhận ra mình đang nằm ở ghế trong bệnh viện lại bất chợt nhìn sang bên cạnh, kính cận vẫn đang ngủ. Cô đứng dậy nhón chân bước ra ngoài tính mua cái gì đó lát cho kính cận ăn, vừa nhón chân đi được hai bước thì:
-Đi đâu vậy?- Giọng nhỏ nhỏ của kính cận phát ra nhưng đủ làm Tiên giật bắn mình lên. Mất ba giây trấn tĩnh, cô ngoảnh lại nhìn Thanh nhưng tim vẫn đập thình thịch. Đưa tay đặt lên ngực, cô nói:
-Làm gì vậy? Thót cả tim!
-…-Kính cận không nói gì, Tiên nhìn cậu ta rồi đi lại gần hỏi:
-Sao thế này? Đêm qua ngủ không đủ sao?
-Có.-Kính cận trả lời một cách không hứng thú.
-Ờ, vậy cậu ở đây nhé!- Tiên nói rồi quay người đi.
-Đi đâu?- Kính cận lại hỏi.

Tiên vừa chạm tay vào nắm cửa, quay lại nhìn cậu, nói:
-Muốn nhịn đói sao?
-Không…
-Vậy nằm đó đi, đợi tôi một lát nhé. –Tiên nói rồi mở cửa bước ra ngoài xong nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Thanh nằm trên giường, mắt nhìn lên trần nhà, hôm qua từ lúc tỉnh dậy đó đến sáng cậu không hề ngủ được. Vừa thấy Tiên cựa mình tỉnh dậy cậu lập tức nhắm mắt lại, nhưng nghe tiếng nhón chân nhẹ nhàng đó cậu không nén nổi mà bật tiếng hỏi, giờ mới biết là cô đi mua đồ ăn sáng. Lòng cậu có một chút gì đó vui vui nhưng sau này khi cậu khỏi là cô sẽ lại rời đi phải không? Cô sẽ đến bên Phong, một người con trai dễ thương, hiểu tính cách con gái và rất hợp với cô, còn cậu chỉ là một tên ngốc kiệm lời, không biết gì về con gái hết lại hậu đậu liệu rằng có thể yêu một ai đó không?

Mải suy nghĩ, Thanh không biết Tiên đã về từ lúc nào rồi, cho đến khi ngửi thấy mùi cháo trứng và mùi sữa nóng hôi hổi thật gần lại thoang thoảng mùi hương hoa Thủy Tiên nhè nhẹ trong không khí, cậu mới thoát khỏi suy nghĩ của mình mà nhìn xung quanh.

Tiên mua một tô cháo trứng và một li sữa đậu nóng ở ngay cổng bệnh viện. Mang lên phòng thì thấy kính cận đang nằm ngây ngốc nhìn trần nhà và không nhận ra sự có mặt của cô ở trong căn phòng. Tiên phì cười đặt tô cháo và li sữa lên một cái khay rồi mang đến gần kính cận, mãi một lúc mới thấy cậu ta giật mình rồi nhìn xung quanh.

Nhìn Tiên đang đứng bưng cái khay ở gần mình, Thanh lập tức gượng dậy. Thấy vậy, Tiên đặt cái khay xuống cái bàn bên cạnh rồi đỡ cậu, nói:
-Cẩn thận.
-Không..không sao..-Mặt Thanh lại bắt đầu chuyển màu rồi.
Tiên đỡ cậu ta ngồi thẳng dựa vào thành giường lấy cái gối kê lưng cậu ta cho đỡ mỏi nhìn mặt cậu ta đỏ quá bèn đặt tay lên trán cậu ta. Không sốt mà:
-Hình như cậu lại bị làm sao rồi, sao mặt đỏ ké vậy?
Kính cận nuốt nước bọt cái ực rồi lắc đầu nhè nhẹ. Thấy vậy Tiên không nói cái gì nữa với lấy tô cháo hỏi:
-Tự ăn được không?
-Được..được..-Kính cận lắp bắp rồi lấy tay đỡ lấy tô cháo. Vì chỉ đỡ bằng một tay, bát cháo lại nóng nên tí thì làm đổ mất, may mà Tiên nhanh tay đỡ lại, rồi cầm luôn:
-Phải cẩn thận chứ!

Thấy kính cận không có phản ứng gì, Tiên bèn cầm lấy cái thìa, múc một thìa, thổi nhè nhẹ rồi đưa lại gần kính cận, nói:
-Há miệng ra…
Thanh lại nuốt nước bọt lần nữa rồi cũng há miệng ra, vừa mới nuốt được thìa đầu tiên thì cửa phòng bị mở ra bằng một lực khá mạnh. Phong bước vào cùng với Ngọc. Thấy hai người đang tròn mắt nhìn mình, lại nhìn Tiên đang bón cho Thanh, mắt Phong xa xầm, cậu đi đến, lấy tay đón lấy tô cháo trong tay Tiên rồi đặt xuống bàn, xong kéo tay Tiên đi ra ngoài.
-Cái gì vậy?- Tiên giật mình hỏi.
-Cậu im lặng cho tôi.
-Im lặng cái gì chứ?- Tiên bực mình.

Không cho Tiên nói tiếp, Phong quay sang nói với Ngọc:
-Ở đây nhờ cậu.- Rồi kéo tay Tiên đi luôn.

Phong thật không thể chịu nổi khi nhìn thấy cảnh vừa rồi, tại sao chứ? Cậu đang ghen sao? Mặc dù mới biết cô mấy tuần nhưng cậu đã có thiện cảm rồi, cô không bám theo cậu vì vẻ đẹp trai của cậu dù có một lần vì cái avatar mới làm quen với cậu. Thời gian trò chuyện giữa hai người cũng không nhiều nhưng mỗi lần nói chuyện với cô cậu vẫn thấy thích hơn nói với người khác, sáng gọi điện mãi thì không thấy cô nhấc máy cậu bèn hỏi người giúp việc bệnh viện mà họ đã đưa Thanh đến rồi lập tức đến đây. Vừa đi một đoạn thì cậu gặp Ngọc nên hai người cùng lên đây, nhưng vừa lên lại nhìn thấy cái cảnh khiến người khác khó chịu này, cậu đành phải lôi Tiên đi cho đỡ khó chịu.

Ngọc nhìn theo hai người cho đến khi Phong kéo Tiên khuất sau cánh cửa mới thở dài, xong nhìn sang Thanh gương mặt Thanh cũng có cảm xúc không khác gì so với Ngọc nên Ngọc cũng nghĩ ra… Nhưng lại nhìn ra phía cửa, Ngọc nghĩ thầm: “ Tôi đã từng nói rồi Thủy Tiên, chị có thể có mọi thứ, ngoại trừ Phong!”

phimxex - Tsuna Kimura

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

XtGem Forum catalog