Pair of Vintage Old School Fru
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Anh nhất định làm em yêu anh phần 2 - trang 5

CHAP 40: VALENTINE ĐÁNG NHỚ <KỈ NIỆM CỦA THANH>

Nghĩ vậy Ngọc bỏ ra ngoài mặc kệ kính cận ngồi một mình trong phòng, cậu chẳng còn tâm trạng ăn hay uống cái gì nữa. Vậy là thật sự Phong cũng thừa nhận tình cảm của mình rồi. Tình yêu là thế, nó có thể nảy sinh bất cứ lúc nào kể cả lúc ta không ngờ nhất và nếu cho một mồi lửa nó sẽ bùng cháy. Cậu cũng tâm trạng như vậy, cậu thích Tiên từ lần bắt đầu bước sang năm lớp 11. Vì mới trở về Việt Nam sau 10 sang Mĩ nên cái gì đối với cậu cũng trở lên lạ lẫm. Vì không quen với môi trường này nên cậu trở thành kính-cận-to-ít-nói như bây giờ đây. Thật ra thì lần đó cậu cũng không có để ý đến bất kì ai trong lớp cả ngoại trừ Thủy Tiên.

Thật ra thì Thủy Tiên cũng không hề có gì đặc biệt. Nếu nói xinh thì có xinh nhưng nếu so với lớp thì Tiên vẫn nhạt nhòa vì có nhiều người xinh hơn rất nhiều. Chỉ vì Tiên có một số đặc điểm nổi bật khác hẳn với các cô bạn ở lớp. Như chẳng hạn Tiên không chạy theo mốt thời trang chẳng hạn, hay có một số cái tính nết trời đánh không đổi là hay ngồi gác chân lên bàn, ghế. Và cũng là người duy nhất( Ngoại trừ Thanh) còn ở lại trong lớp khi có một cô nàng hot girl hay hot boy gì đấy xuất hiện ở trường. Lần ấn tượng nhất đối với Thanh là vào dịp valentine lớp 11, có một tên nào đó trong lớp muốn gây ấn tượng với các bạn gái nên đã đặt chocolate trong tất cả ngăn bàn của các nàng trong lớp ngoại trừ ngăn của Thủy Tiên.

__
Sáng 14-2.
Trời lạnh như chưa từng được lạnh vậy, khoác thêm chiếc áo bông to sụ, Tiên dắt xe ra cổng để đi học. Vừa ra đến cửa thì đã thấy bốn, năm cô nàng đứng túm tụm ở cổng nhà mình rồi. Nhìn thấy cô đi ra là bọn đó lại lủi mất, thật ra đây là bọn người thích thầm Nguyên, năm nào cũng vậy cứ đến 14-2 là bọn họ lại đến tặng quà cho Nguyên, Nguyên có số đào hoa từ lúc rất nhỏ nhưng giờ vẫn chưa tìm được ai thật sự phù hợp.

Lên lớp với một khuôn mặt bình thường, bỏ qua những lời bàn tán râm ran trong lớp về một vụ gì đó, Tiên đi thẳng đến chỗ của mình. Vứt cặp đánh phịch một cái rồi hỏi cô bạn bàn dưới:
-Có chuyện gì vậy?
-Không biết có anh chàng nào đó đã để chocolate trong tất cả ngăn bàn của bọn mình.
-Hửm?- Tiên nghe vậy cũng liếc xuống ngăn bàn, nhưng nó..trống rỗng, rồi lại liếc xuống cô bạn- Tất cả?
-Hả? Cậu không có hả?- Cô bạn đó nhoài người nhìn cái ngăn bàn trống rỗng của Tiên xong há miệng to hết cỡ, lát sau mới nói- Sao kì lạ vậy? Cả lớp đều có mà, sao cậu không có?- Tiếng cô nàng hơi to, đủ cho mấy mem bàn trên cũng tò mò ngoảnh xuống, sau khi biết sự tình, họ nói:
-Chắc bạn ý không coi Tiên là con gái rồi..
-Cũng đúng…Cậu phải thay đổi Thủy Tiên ạ.
-..

-Xùy, bỏ đi- Tiên khoát tay- Ta đây không cần con trai, ta có thể sống thay phần con trai mà..
-Sao được?
-Tất nhiên là được, với lại chỉ là một hộp chocolate thôi, có gì to tát đâu chứ, ta có thể tự mua mà ăn mà, tự túc là hạnh phúc.- Tiên cười, rồi lôi Ipod ra nghe nhạc. Thấy vậy mấy cô bạn bàn trên cũng không nói gì nữa ngoảnh lên tiếp tục nói chuyện..

“Có gì đâu chứ? Chả phải cũng chỉ là một hộp chocolate thôi sao? Hắn tặng cả lớp chứ có nhắm riêng vào cô nàng nào đâu mà phải như vậy chứ?” Tiên nghĩ thầm rồi ác ý cười với cái ý nghĩ ấy, rồi với lấy cái cặp trong đó có một hộp chocolate mà vừa sáng mở cửa để đi học đã thấy nó ở trước cổng rồi, trên này có ghi là tặng Nguyên nhưng thôi, tặng Nguyên thì người được lợi luôn là Tiên mà nên cầm luôn không phải nói với Nguyên nữa.

Đang mở cái hộp ra thì bất chợt Tiên nhìn xuống dưới, một anh chàng có cái kính to tổ trảng trên mặt đang ngồi nhìn Tiên, nghĩ đi nghĩ lại, lục tung trí nhớ thì Tiên mới nhớ ra đó là Thanh mới về nước năm ngoái..mà nhìn cái gì mà nhìn nhỉ? Chả lẽ cậu ta muốn ăn chocolate? Nghĩ vậy Tiên lấy một viên sô cô la trong đó, ném vào tầm bắt của cậu ta. Và tất nhiên là Thanh chụp được. Còn đang ngớ người chưa hiểu chuyện gì thì Thanh thấy Tiên cười một cái thật tươi với mình rồi ném thêm một viên nữa, có đính kèm một tờ giấy “Happy valentine day! Nè không được hiểu nhầm nhé, tớ thấy ấy y như tớ nên tớ mới tặng thôi, dù gì cũng cười lại một cái coi, sao suốt ngày mặt mũi bí xị vậy? 0_0?”

Thanh đọc xong cái đó thì mặt đã đỏ bừng lên từ khi nào rồi, cậu lén lút ngẩng lên nhìn Tiên, Tiên thì mở mắt tròn xoe khi thấy mặt cậu ta đỏ bừng xong rồi cũng cười rồi xua xua tay trước mặt rồi lại ngoảnh lên tiếp tục nghe nhạc không quên bóc một cái kẹo cho vào miệng.

Từ lần đó thì lúc nào vào lớp Thanh cũng gật đầu chào Tiên một cái và cũng xin cô giáo để ngồi sau cô. Mọi việc vẫn y như xưa ngoại trừ việc Thanh để ý thêm một chút, như là hay nán lại để xem Tiên tập bóng rổ, hay thỉnh thoảng lại ngước nhìn Tiên bằng một ánh mắt..kì lạ chẳng hạn.

____

Phong lôi Tiên ra khỏi bệnh viện, yêu cầu cô đi lên xe rồi phóng vù đi..nơi mà hai người dừng lại là sân tập bóng rổ của trường Phong. Vì hôm nay là ngày nghỉ nên rất vắng người chỉ có một vài người của câu lạc bộ bóng rổ vẫn đang tập luyện. Phong đưa Tiên vào đó rồi không nói không rằng lấy quả bóng rổ bắt đầu tập luyện. Tiên nhìn cậu bằng một ánh mắt khó hiểu, đứng một lát chán quá mới lên tiếng:
-Cậu sao vậy?

Đáp lại lời của cô chỉ là tiếng vọng lại trong căn phòng này. Bực mình quá, Tiên đi đến cái sọt trong đó có đựng mấy quả bóng. Chọn quả bóng căng nhất, đập đập xuống sàn rồi bất chợt ném..nhưng không phải ném vào rổ mà đích đến của Tiên là…
-Bốp!- Một âm thanh vô cùng giòn rã vang lên trong cái không gian này, đến nỗi mấy cậu bạn đang ngồi nghỉ cạnh đó cũng phải nhìn sang.

Quả bóng hạ cánh trúng đầu Phong, vì không đề phòng gì cả lên Phong hứng trọn quả bóng rồi nằm quay đơ như chết luôn.
-Ơ này..-Tiên thấy Phong ngã xuống thì giật mình chạy lại, lấy tay kéo Phong dậy- Nè có sao không vậy? Phong?
-…- Phong mở mắt, nhìn người vừa gây ra tai nạn cho mình rồi lấy tay ôm đầu lắc lắc, lát sau quay sang hỏi- Làm cái gì vậy?

Thấy Phong đã bình thường trở lại, Tiên thở phào rồi nói:
-Ai bảo cậu đưa tôi đến đây rồi bơ tôi luôn chứ?
-Tôi bơ cậu bao giờ?- Phong cãi lại.
-Vậy sao không trả lời tôi?- Tiên bực mình nói.
-Trả lời? Cậu đâu có hỏi gì?- Phong vẫn ngang bướng.
-Cậu…được lắm..-Tiên đứng dậy, lấy tay vò đầu- Grừ…

Phong nhìn bộ dạng Tiên mà bất chợt bật cười, thấy vậy Tiên quay ngoắt đi, nhặt quả bóng lên rồi nhắm tiếp vào Phong…
-Ê này, tôi không đùa đâu..- Phong giật mình giơ tay ra xua xua rồi chặn quả bóng nhưng không kịp. Cái thứ nặng trịch đó một lần nữa rơi trúng đầu Phong..
-Bốp..-Lại một âm thanh vô cùng vui tai vang lên.
-Ha ha..-Tiên ôm bụng cười khi thấy Phong lại ngã xuống lần nữa, xong lại nhặt quả bóng nhưng không nhắm vào Phong nữa mà bắt đầu dắt bóng về phía rổ. Khi đã ngắm được góc chính xác, cô ném…

Quả bóng rơi vào rổ, Phong nhổm dậy buột miệng kêu:
-Mười điểm!
Tiên ngoảnh sang phía tiếng nói, thấy Phong đã ngồi dậy từ lúc nào rồi, bèn cười cười nói:
-Bình thường thôi, dù gì cũng cảm ơn!
-Cậu chơi lâu chưa?- Phong đứng dậy đi về phía Tiên, tiện tay cướp quả bóng mà Tiên đang đập xuống sàn luôn.
-Lớp 9..-Tiên nói rồi xoay người để chặn Phong cướp bóng, xong đưa bóng di chuyển đến gần rổ.
-Ồ,- Phong chạy theo, rồi nhận xét- Lùn như cậu mà cũng chơi được bóng rổ cơ đấy.

Tiên đang chạy phía trước nghe từ lùn thì đột nhiên ngừng lại, lại nhìn Phong đang chạy đến mắt vẫn dán vào quả bóng thì chợt hiểu ý đồ của Phong, đợi Phong chạy đến gần, cô lập tức ném bóng vào rổ, Phong nhảy lên theo nhưng không kịp. Qủa bóng đã chui qua cái vòng tròn đó mà rơi xuống, Tiên cười:
-Lùn nhưng tố chất này thì không phải ai cũng có!
Phong không nói gì chỉ lặng lẽ gật đầu, rồi nói:
-Cũng phải.

Lại đứng một hồi, lát sau Tiên lên tiếng:
-Chúng ta đi ăn cái gì đó được không? Tôi đói quá!
-À, ừ..-Phong giật mình- Tôi cũng chưa ăn gì, đi ăn thôi…

Phong nói rồi nhặt hai quả bóng cất vào sọt rồi cùng Tiên đi ra ngoài.

Sau khi xử lí một đống thức ăn..hai người ngồi nhâm nhi cà phê trong một nhà hàng lớn. Tiên không ăn được nhiều mặc dù đồ ăn khá ngon và lạ miệng nhưng cảm giác thì không quen, hơn nữa có rất nhiều người đang nhìn vào bàn hai người đang ngồi thì phải.
-Sao thế?- Phong lên tiếng hỏi khi thấy tần xuất cứ năm phút Tiên lại ngó ngang ngó dọc một lần.
-Có cảm giác không ổn!- Tiên vừa ngoảnh đi ngoảnh lại rồi dừng lại ở Phong- Cứ như mình đang bị theo dõi vậy.
-Ha ha..-Phong cười- Đây là nhà hàng của tôi nên thấy tôi đi với cậu chắc có nhiều người để ý.
-Nhà hàng của cậu?- Tiên có cảm giác cằm vừa rơi xuống đất. Không phải chứ? Mới mười tám tuổi đầu đã có nhà hàng riêng rồi sao? Thật kinh khủng!
-Ừ, tôi mở bằng vốn riêng đấy!- Phong tự hào khoe.

Tiên lại có cảm giác cằm mình lại hạ cánh xuống đất lần nữa. mở bằng vốn riêng ư? Nhìn quanh một lượt, muốn mở cái nhà hàng sang trọng này thì trong tay phải có vài trăm nghìn USD là ít, không biết mỗi tháng tiền tiêu của cậu ta là bao nhiêu nữa đây?

Phong nhìn Tiên đang ngồi ngây ngốc ở trước mặt mình, bất chợt cậu lại nhớ đến lần đầu đưa Ngọc đến đây Ngọc cũng có thái độ như vậy? Đáng ngạc nhiên vậy sao? Cậu đang nghĩ đến việc làm tiếp theo của Ngọc lúc đó là…

Tiên giật mình khi có cảm nhận là có ai đó đang nhìn mình, hơi lắc lắc đầu, rồi chớp mắt mấy lần, lại nhìn Phong đang ngồi suy nghĩ cái gì đó mà có vẻ đăm chiêu lắm, rồi cô định mở miệng nói thì:
-Xin lỗi…- Một anh phục vụ đến chỗ Tiên đang ngồi, cúi người chào rồi nói- Có người muốn gặp chị!
-Hả? Tôi?- Tiên lấy một ngón tay chỉ vào mình.
-Vâng!- Anh ta cúi người, lấy tay chỉ về một cái bàn trước mặt- Vị khách đó muốn gặp chị.

Tiên nhìn theo hướng anh ta chỉ thì thấy một người đàn ông trông khoảng hơn bốn mươi tuổi, nhìn trông có vẻ thành đạt, khuôn mặt thì chỉ liếc qua đã cảm thấy không có thiện cảm cho lắm rồi.

-Vâng tôi biết rồi, cảm ơn anh!- Tiên nói với anh phục vụ rồi nói với Phong- Tôi ra đây một lát được không?
Phong giật mình, thấy Tiên kéo ghế đứng dậy thì hỏi lại:
-Đi đâu?
-Gặp một người.
-Ai?- Phong đang nghĩ đến Thanh.
-Cũng không biết nữa..một lát thôi, đợi nhé.- Tiên nói rồi đứng dậy bước đi, tiến về phía người đó. Càng đến gần Tiên càng thấy mặt của người đó quen quen, hình như đã nhìn thấy ở đâu rồi thì phải.

Vừa đi vừa nghĩ chả mấy chốc đã đến trước mặt người đó, Tiên cúi chào rồi lên tiếng trước:
-Xin lỗi, ông muốn gặp cháu?- Mặc dù ông ta không già lắm nhưng thôi cứ xưng ông cho nó phải phép.
-Ờ.- Người đó trả lời một cách lơ đãng, rồi chỉ tay vào cái ghế đối diện cái ghế mình đang ngồi- Ngồi xuống đi.
-Ơ, vâng..-Tiên ngồi xuống cái ghế đối diện, lòng thấp thỏm. Ở người đàn ông này có cái gì đó rất quyền uy khiến người khác phải khiếp sợ.

CHAP 41: BẠN CŨ CỦA MẸ.

Tiên vừa ngồi xuống, ông ta đã lên tiếng:
-Tên cháu là gì?
-A, dạ cháu có thể biết tên ông trước được không ạ?- Tiên dè dặt hỏi lại.
Người đàn ông đó nhíu mày, rồi một lát sau nói:
-Nguyễn Ngọc Nam!
-A,- Tiên nói nhỏ nhỏ- Hình như chúng ta không biêt nhau thì phải.
-Đúng vậy, giờ cháu trả lời ta đi.
-Vâng…- Tiên lại do dự, xong cũng trả lời- Cháu là Trần Thủy Tiên.
-Mẹ cháu..-Nam đang nói lại dừng lại.
-Mẹ cháu ý ạ? Mẹ cháu là luật sư Hoàng Anh.- Tiên ngạc nhiên, vừa hôm trước mẹ Phong cũng có hỏi câu đó.
-Hoàng Anh?- Nam hơi nhíu mày, nhìn Tiên một lúc rồi tự nói một mình- Con của em đã lớn thế này rồi sao?
-Dạ? – Tiên nghe thấy Nam lầm bầm nhưng không nghe rõ nên phải hỏi lại.
-Không có gì..sao cháu lại ở đây?
-Dạ, bạn cháu mời cháu đến đây ạ, ông có hỏi gì nữa không ạ?
-Không..
-Vậy cháu xin phép.-Tiên đẩy ghế đứng dậy, đi lại chỗ của Phong.

Nam nhìn theo Tiên đi về phía Phong. Thật không khác gì cả, Tiên là hình ảnh của Anh hai mươi năm trước, chỉ có điều Tiên không lạnh lùng như Anh mà thôi. Suốt hai mươi năm qua Nam vẫn chưa lập gia đình, và cũng chưa từng nếm mùi vị gia đình ra sao. Nhớ lại ngày xưa, khi mới sang Pháp, Nam cũng có quen một cô gái nhưng họ cũng không thành do Nam không thể quên được Anh giờ đây hiện tại thì Nam vẫn sống một mình.

Tiên đi về phía bàn mà lòng không khỏi thắc mắc, đó là ai nhỉ? Sao mặt ông ta quen quen mình đã nhìn ở đâu rồi thì phải. Hơn nữa sao ông ta lại hỏi về mẹ chứ? Hôm trước mẹ Phong cũng hỏi cô như vậy và hình như bà ấy không có thiện cảm với mẹ cho lắm. Thật đau đầu, phải về hỏi lại mẹ mới được. Tiên cứ vừa đi vừa nghĩ nên đã đi đến bàn Phong từ lúc nào rồi, ngước lên nhìn Phong, bắt gặp nụ cười của Phong, Tiên chợt nhận ra khuôn mặt này…chẳng phải là khuôn mặt của người đàn ông Tiên vừa nói chuyện sao? Sao họ lại giống nhau vậy chứ? Chỉ có thần thái, biểu cảm khuôn mặt khác nhau mà thôi.

-Sao vậy?- Phong lên tiếng hỏi khi thấy Tiên cứ đứng nhìn mình.
-A, không có gì..-Tiên giật mình rồi nói- Ta về được không?
-Ừm.-Phong cười rồi đẩy ghế đứng dậy, kéo tay Tiên- Chúng ta đi chơi đi..
-Hả? Lại đi chơi..?-Tiên chỉ mới phản ứng được như vậy thì đã bị Phong kéo ra cửa mất rồi.

Nam nhìn theo đến khi Tiên ra khuất cửa, lúc đó Phong cũng ngoảnh lại cười với Tiên, Nam giật mình khi nhìn khuôn mặt Phong…cố nhắm mắt để trấn tĩnh lại chính mình, nhưng không được, lẽ nào..Nam lấy điện thoại ra và gọi cho một người.
*

-Cái gì cơ?- Tiên chỉ tay vào ngôi nhà trước mặt mình. Vừa rồi Phong lái xe đến công viên giải trí và kéo Tiên đến…nhà ma.

Thấy Tiên cứ đứng mãi trước cửa, Phong nói:
-Sao vậy? Đừng nói với tôi cậu sợ nhé!- Phong cười ranh ma.
-Gì chứ, bản cô nương đâu có sợ- Tiên nói rồi tiện tay hất cái phần tóc mái của mình lên, hất hàm- Vào thì vào.
Nói rồi Tiên hung hăng bước vào trong, Phong cười cười rồi cũng đi vào theo.

Trong ngôi nhà ma này, có không khí hơi rờn rợn, lại tối om. Chỉ có một góc lơi lòa lòa ánh điện tù mù đủ để cho người ở bên trong thấy đường để đi, Phong đi đằng trước và cậu cũng đang có cảm giác rờn rợn sau lưng. Khi cả hai đang quay ngang quay dọc nhìn đường đi thì ở khung cửa sổ gần đó rung lên dữ dội, rồi tấm rèm bị hất sang một bên, cùng với đó là một thân hình nhỏ nhỏ trùm vải đen từ đầu đến chân, tóc dài đến gối rũ rượi, mặt đánh phấn trắng toát, lại vẽ mấy vệt đỏ đỏ trên mặt giả làm dòng máu từ mặt, mũi, miệng trào ra:
-Grào!
-A, A A…-Cả hai đều giật mình hét lên, Phong chạy luôn lên phía trước vì chạy trong lúc hoảng loạn nên đâm đầu vào một bức tượng thạch cao hình ác quỉ đang cắn vào bụng một cô gái. Vì đâm vào bức tượng lên Phong đã khởi động cái chức năng phun máu giả nên một dung dịch màu đỏ từ phía bụng của cô gái dần dần trào ra..
-A A A..-Phong lập tức đứng dậy, tiếp tục cắm đầu chạy và vì hoảng loạn nên lại gặp thêm mấy lần như thế nữa.

Tiên thì vẫn đứng ở cửa sổ từ nãy đến giờ..vẫn tròn mắt nhìn Phong chạy đâm hết vào cái nọ lại đâm vào cái kia, bèn lắc đầu, rồi quay sang hỏi cái em nhỏ đóng giả làm ma kia:
-Em mấy tuổi rồi?
-…-Cô bé không trả lời, chỉ lắc lắc đầu rồi lại chui về đằng sau tấm rèm cửa đó. Tiên nhìn cô bé đó rồi bất chợt thò vào túi, trong này vẫn còn hộp sữa lúc sáng mua mà chưa kịp uống. Lấy tay kéo tấm rèm ra rồi mỉm cười đưa cho cô bé trước mặt.
-Em uống không?
Cô bé đó chăm chăm nhìn vào hộp sữa nhưng vẫn không dám với tay ra lấy, Tiên cười, rồi cầm lấy bàn tay nhỏ nhỏ chai sần của cô bé, dúi hộp sữa vào, lại nhìn cô bé đó cắm ống hút rồi uống ừng ực mà Tiên thấy đáng thương quá.
-Em mấy tuổi rồi?
Cô bé đó đang hút sữa lại ngẩng lên, nhìn xuống bàn tay mình rồi lát sau giơ bảy ngón tay lên.
-Em bảy tuổi?
Cô bé đó nghe vậy thì gật gật, xong rồi cười.
-Bố mẹ em đâu?
Nghe vậy cô bé lại cúi đầu xuống rồi lắc lắc đầu. Tiên đã hiểu nên không nói nữa, nhưng vẫn phải thốt lên:
-Em..ai bảo em làm ở đây vậy?
Lại nhận dược một cái lắc đầu, nhưng sau đó cô bé đưa bàn tay nhỏ bé của mình lên, ra hiệu điều gì đó mà Tiên không hiểu, lúc đó lại nghe một tiếng phụ nữ đằng sau:
-Con đang làm gì vậy?
Nghe tiếng này đột nhiên cô bé đó chui ngay về sau tấm rèm không ló ra nữa, Tiên ngẩng đầu nhìn về người phụ nữ trước mặt. Một người phụ nữ ngoài ba mươi nhìn có vẻ hiền hậu, bà ấy cũng nhìn sang Tiên rồi mỉm cười.
-Cháu đi ra đây với ta đi.- Bà ta vẫy Tiên, ra hiệu đi theo mình.

Tiên đi theo bà ấy, trước khi đi còn ngoái lại nhìn cô bé đang đứng sau bức rèm đen. Trong bóng tối, đôi mắt của cô bé ấy sáng rực, nhìn rất đáng thương.

Bà ấy dẫn Tiên ra ngoài khỏi ngôi nhà đó, vừa ra Tiên đã thấy Phong đang đứng chờ mình rồi. Thấy cô đi ra cậu lên tiếng:
-Làm gì lâu vậy?
-Ai bảo cậu chạy trước chứ?- Tiên hất mặt lên hỏi lại, rồi lại nhìn người phụ nữ trước mặt mình, cô lại lên tiếng hỏi- Xin lỗi cô, cô bé lúc nãy…
-À- người đó lên tiếng- con bé đó là ta nhặt được trong tình trạng sắp chết đói cách đây hơn một tháng. Ta muốn cho nó đi học nhưng…
-Sao ạ?-Tiên hỏi tiếng.
-Nó không nói được, ta hỏi gì nó cũng không trả lời, ta muốn nó đi học nhưng nó không đi..một lần đưa nó đến đây thì nó cứ chui sau tấm rèm đó, rồi từ đó đến giờ nó cứ thích trốn đến đây dọa ma mọi người vậy đó- Người phụ nữ đó nói bằng giọng trầm trầm nghe mà khiến người khác phải thương cảm- A, xin lỗi cháu..ta..ta đi trước nhé..

Người phụ nữ đó đột nhiên bỏ đi trước khiến Phong ngạc nhiên, quay sang Tiên thì..Tiên đang khóc từ lúc nào rồi.
-Sao vậy?- Phong tối mặt hỏi, cậu chưa bao giờ thấy con gái khóc cả.
Tiên chầm chậm lắc đầu, không nói gì cả, nhưng dần dần càng khóc to hơn.
-Cậu..cậu..đừng khóc như vậy- Phong bối rối nhìn xung quanh.
-Tại sao? Nó mới chỉ bảy tuổi mà..-Tiên nói nhỏ nhỏ nhưng cũng đủ để Phong nghe thấy, cậu hỏi lại:
-Sao cơ?
Tiên ngẩng đầu nhìn Phong, nói tiếp:
-Nó mới bảy tuổi mà sao phải chịu bất hạnh vậy chứ? Đã không nói được rồi còn..hic..-Tiên mím môi để không để tiếng nấc phát ra, Phong bất lực bèn đưa tay lên, dần dần lau từng giọt nước mắt vẫn đang trào ra của Tiên, rồi nói nhẹ nhàng:
-Trên đời..không phải ai cũng may mắn như nhau..
Tiên nghe Phong nói xong thì bất chợt, vòng tay ôm chặt lấy cổ Phong rồi cứ đứng như vậy mà khóc.

Phong bất ngờ, nhưng hai tay cũng dần dần vòng ra sau lưng của Tiên, lấy tay vỗ nhè nhẹ vào lưng Tiên. Lại nhìn bờ vai nhỏ bé đang run lên từng đợt, cậu không thể nhịn được nữa, dù gì thì Tiên cũng là con gái nhạy cảm trước những chuyện như thế này là bình thường chứ không phải lúc nào cũng cục tính và bất cần như cậu vẫn tưởng. Cô vẫn chỉ là một người con gái, vẫn cần có một bờ vai để chở che những lúc như thế này. Giờ cậu có thể chắc rằng, mình sẽ là người dang bờ vai này để cô dựa vào. Chắc chắn sẽ như vậy.

Phong nhìn Tiên vẫn đang run rẩy trước mặt mình, không kìm được mà kéo vai cô ra, nhìn vào mắt cô, thì thầm:
-Khóc đủ chưa?
-Xin lỗi..-Tiên dần dần buông Phong ra, đưa tay lên lau nước mắt- Tôi hay bị những tình huống thế này tác động..xin lỗi.
-Không sao..-Phong cười, rồi nói- giờ chúng ta đi chơi thôi.
Tiên gật gật đầu, một tay vẫn đưa lên lau nước mắt, một tay để Phong kéo đi đến chỗ tàu lượn siêu tốc.

-Tách..
-Tách..

Đằng sau hai người khoảng mấy mét, có một người đàn ông liên tục bấm máy chụp những bức ảnh có giá trị này.

Tối đó, Phong vừa đưa Tiên về đến cổng. Nhìn Tiên bước xuống tháo mũ bảo hiểm, cậu nói:
-Hôm nay tôi rất vui, cảm ơn cậu.
Tiên tháo xong mũ bảo hiểm, nghe câu này của Phong thì bật cười, nói:
-Tôi phải cảm ơn cậu mới đúng, hôm nay tôi cũng rất vui..

Phong nhìn Tiên cười, rồi đưa tay lên vuốt lại mái tóc ngắn của Tiên:
-Ngủ ngon nhé.
-Cảm ơn, tôi sẽ ngủ ngon..-Tiên lại cười.
-Vậy..tôi về đây..
-Bye.
-Bye..-Phong gật đầu rồi quay xe đi về nhà của mình.

Tiên nhìn Phong đi khuất rồi mới đi vào nhà của mình.
*

Phong vừa trở về nhà, sau khi cất xe cậu đi lên nhà. Tính đi lên phòng mình thì có một người giúp việc chạy đến:
-Cậu chủ, bà chủ cho gọi cậu.
-Có chuyện gì không?-Phong hỏi lại.
-Tôi cũng không biết.
-Ta biết rồi..-Phong nói rồi đi đến phòng của mẹ mình.

-Cốc cốc..-Tiếng gõ cửa vang lên đều đặn, và sau đó là tiếng một người phụ nữ đầy quyền uy vang lên.
-Vào đi…

Phong bước vào nhà, thấy mẹ đang ngồi trên bàn làm việc, trước mặt mẹ cậu có một sấp ảnh và mẹ cậu đang nhìn vào đó. Phong ngạc nhiên chưa kịp lên tiếng thì mẹ cậu đã hỏi:
-Con đi đâu về?
-Con ra ngoài có chút việc.- Phong trả lời, nhưng cậu đang ngạc nhiên vì xưa nay mẹ cậu chưa bao giờ từng quan tâm đến việc cậu đi đâu, làm gì.
-Con bé hôm trước..
-Sao ạ?
-Con đi chơi với con bé hôm trước phải không?
Phong ngạc nhiên tập hai, sao mẹ cậu biết, mà sao bà lại quan tâm đến Tiên nhỉ? Cô ấy đâu có làm gì sai đâu.
-Phải không?- Mẹ Phong nhắc lại.
-Vâng!- Phong trả lời, mẹ cậu đã biết thì cậu cũng không giấu làm gì.

-Mẹ từng nói với con thế nào?
Phong nhíu mày, sao mẹ cậu lại có những thành kiến với Tiên nhỉ:
-Không được đưa cô ấy về đây!- Phong nói dứt khoát.
-Vậy…
-Con đâu có đưa cô ấy về đây!- Phong ngắt lời mẹ mình.
-Phải tránh xa con bé đó.- Mẹ cậu ra lệnh.
-Tại sao thưa mẹ?
-Con không cần biết lí do nhưng con phải tránh xa nó.
-Nếu mẹ không cho con lí do chính đáng..thì không bao giờ sẽ có chuyện đó xảy ra!
-Con đang chất vấn mẹ hả?- Mẹ Phong bắt đầu thấy bực bội.
-Con không dám, nhưng con cần một lí do.
-…

Không khí im lặng bao quanh hai người, lát sau mẹ cậu lên tiếng:
-Mẹ mệt rồi, con ra ngoài đi, và hãy tránh xa con bé đó, đừng để mẹ nhìn thấy..hai đứa đi cùng nhau lần nữa..hậu quả, con tự biết.!

Phong im lặng rồi đi ra ngoài, cậu cũng không muốn nói những chuyện này với mẹ cậu nữa, nhưng bảo cậu rời xa Tiên thì..không bao giờ.

phimxex - Tsuna Kimura

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ