Polaroid
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Anh nhất định làm em yêu anh phần 2 - trang 9

CHAP 48: NỖI ĐAU CỦA PHONG.

-Không có gì.. cách đây hai ngày cô ấy xuất hiện trong nhà tôi trong tình trạng chân tay bị trói chặt, và tôi đã cho cô ấy ở nhờ- Phúc nói rồi lại hỏi- Còn cậu là ai?
-Chân tay bị trói chặt? Có chuyện gì xảy ra với cậu vậy Thủy Tiên?-Thanh hỏi.
Tiên chỉ chậm rãi lắc đầu, thấy vậy Thanh bảo Phúc :
-Cảm ơn cậu đã cho cô ấy ở nhờ, giờ tôi phải đưa cô ấy về, cả nhà cô ấy đang rất lo lắng.
-Vâng, cậu cứ đưa cô ấy về đi..-Phúc nói.

Chỉ đợi có thế, lập tức Thanh kéo tay Tiên chạy luôn. Với tốc độ chạy của Thanh thì không nhanh lắm nhưng Tiên thì mắt lòa lòa nên vật phải hòn đá, tay Tiên rời khỏi tay Thanh và Tiên ngã nhào xuống đất.
Thanh giật mình ngoảnh lại, ngồi thụp xuống hỏi:
-Có sao không vậy?
Tiên lắc đầu, hơi mỉm cười, nói không ra tiếng:
-/Không sao./
-Rốt cuộc là cậu bị làm sao mà nói không ra tiếng vậy?
-/Sao cậu lại ở đây?/- Tiên lảng câu hỏi của Thanh.
-Tình cờ thôi, tôi đi tìm cậu và đi ngang qua đây, tình cờ thấy dáng người giống cậu nên vào xem, ai ngờ là cậu thật.

Vì Thanh nói rất nhanh nên Tiên chỉ nghe lõm bõm, xong cũng mỉm cười, nói:
-/Về nhà thôi./
*

Hai người dừng lại trước cổng nhà Tiên, nhìn Tiên bước xuống xe một cách khó khăn, Thanh hỏi:
-Có cần tôi vào cùng không?
-/Không cần/
-Nhưng tôi nghĩ cậu cần giúp đỡ.
-/Cậu chỉ cần giúp tôi một việc thôi, về ngủ đi, cậu phờ phạc lắm./ Tiên cười.
-Vậy hả..vậy tôi về.
-/Ừm/

Thấy tiếng xe đi xa rồi Tiên mới căng mắt tìm cách vào trong nhà. Vừa đi vừa quờ quạng để khỏi ngã, vừa bước vào nhà đã thấy mấy cái bong mờ mờ ở phòng khách nhưng Tiên không rõ đó là những ai.
-Thủy Tiên.- Một giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên.
-/Phong?/- Tiên mấp máy môi nói không ra tiếng.
Phong chạy đến gần Tiên, khi hai người đứng trước mặt nhau, Phong cau mày hỏi:
-Mấy hôm nay cậu đi đâu? Cậu có biết tôi lo lắng thế nào không? Tôi ở nhà cậu mấy hôm nay mà giờ cậu mới về là sao? Cậu trả lời đi chứ?
-/Tôi..tôi../
-Phong.- Một giọng nói lạnh lùng vang lên, mẹ Tiên đứng dậy đi đến, nhìn sâu vào mắt Tiên rồi nhíu mày. Rồi nói nhỏ nhỏ- Con có nghe thấy mẹ nói không?
Vì mẹ nói rất nhỏ nên Tiên chẳng nghe thấy cái gì cả, Tiên mấp máy môi nói không ra tiếng:
-/Mẹ.?/
-Được rồi.- Mẹ cô nhìn xung quanh một lượt rồi dừng lại tại cô Nhi, cười hỏi- Nhi giúp chị đưa Tiên lên phòng được không?
-A, được..-Cô Nhi đứng dậy, nắm lấy tay Tiên- Đi nào, cháu cần tắm rửa.
-/Vâng..vâng/- Tiên nói rồi cũng bước theo cô Nhi.

Nhìn hai người đi lên cầu thang, Phong quay sang hỏi:
-Cô Anh, vậy là sao?
-Con bé bị cho uống thuốc gây tê liệt các giác quan.
-Hả?- Tất cả mọi người đều không tin vào tai mình.
Anh đi xuống ngồi xuống ghế, đối diện với Ngọc:
-Thuốc này chưa có trên thị trường, nó mới được nghiên cứu sáng chế cách đây mấy tháng. Thuốc này rất nguy hiểm nên không được phép sản xuất rộng rãi.- Vừa nói cô vừa nhìn Ngọc. Ngọc bối rối cúi đầu.
-Vậy sao em biết được điều đó?- Bố Tiên hỏi.
-Không có gì, vì muốn cho thuốc đó được sử dụng rộng rãi nên có người đã liên lạc nhờ em giúp, hơn nữa họ đã đưa cho em mẫu thử. Thuốc đó nếu uống liều nhẹ sẽ mất hoàn toàn thính giác, thị giác và giọng nói trong vài ngày, còn nếu dùng liều nặng thì sẽ mất cả khứu giác và cảm giác luôn.
Ngọc ngồi mặt tái mét, mồ hôi đầm đìa, dù cúi đầu nhưng vẫn có thể cảm thấy bác Anh đang chĩa mũi dùi vào mình.
-Vậy…
-Không sao, mắt nó bắt đầu nhìn lại được rồi, trong ngày hôm nay hoặc ngày mai sẽ khỏi, giờ chúng ta nên hỏi ai là người làm như vậy với nó.
-Ai làm cơ ạ?-Phong lên tiếng, cậu mà biết thì cậu nhất định băm nó ra làm trăm mảnh.
-Điều đó..-Anh lại nhìn vào Ngọc nhưng không nói gì nữa.

-Là cháu làm..-Ngọc từ từ đứng dậy trong sự ngạc nhiên của mọi người.
-Cháu sao vậy Ngọc?- Bố Tiên hỏi.
-Cháu..cháu xin lỗi gia đình, là cháu làm..-Ngọc buộc phải nói, nếu không còn nhận sự chỉ trích xa xôi của Anh thì còn khổ hơn.
-Con là người bắt cóc Tiên sao Ngọc?-Cô Nhi đi xuống, và nghe thấy hết lời Ngọc nói.
-Con.. xin lỗi mẹ..con chỉ…-Ngọc không dám ngẩng đầu nhìn mẹ mình, mắt cứ nhìn vào mũi giày của mình

-Bốp..- Cô Nhi vung tay tát Ngọc một cái, tất cả mọi người đều sững sờ.
-Con nói gì? Chị em trong nhà mà con làm vậy với nó hả? Nói xem tại sao?
-Con con..-Ngọc đưa tay lên ôm mặt, bật khóc rồi nhìn sang Phong. Phong nhìn ánh mắt đầy căm hận của Ngọc thì giật mình, lẽ nào là tại cậu sao?
-Khóc gì mà khóc? Nói mau.!
-Nhi.-Mẹ Tiên lên tiếng.
-Chị để em hỏi nó- Nhi gắt, rồi quay sang tiếp tục hỏi- Có mau nói không?
-Vì..vì chị ấy..và Phong..hu hu- Ngọc không nói hết câu lại bật khóc, cô không sợ mẹ. Chắc chắn là như vậy, nhưng nếu mẹ nói với bố, thì chắc Ngọc sẽ không thể đơn giản chỉ là bị đánh.
-Phong?- Cô Nhi nhìn sang Phong hỏi- Rốt cuộc là sao?
-Cháu..cháu không biết..xưa nay chúng cháu chỉ là bạn..-Phong ngơ ngác, xưa nay cậu mới Ngọc có gì đâu, chỉ là bạn bè bình thường thôi mà,
-Vậy là…-Cô Nhi lại tiếp tục nói- Ngộ nhận sao? Rồi thấy Phong và Tiên thân thiết thì ghen tị sao? Chị em mà có thể làm vậy sao?
-Chị em gì chứ? Sao chị ấy lại cướp Phong của con chứ? Chị ấy đã biết con thích Phong rồi mà..-Ngọc uất ức gào lên.
-Bốp..-Lại thêm một cái tát nữa hạ xuống má Ngọc, nhưng không phải là của Nhi mà là của Phong.
-Cậu nói gì chứ? Tôi chưa từng nói rằng tôi thích cậu, tôi luôn coi cậu như một người bạn, cậu luôn tìm cách hại những cô gái quen với tôi, tôi nói cho cậu biết, tôi không phải là vật sở hữu của cậu.- Phong tức giận tuôn một tràng vào Ngọc, lần trước cũng đã xảy ra một lần như vậy, sau đó cô bạn đó đã lạnh lùng chia tay Phong, Phong hỏi lí do thì.

-Tại sao lại chia tay, hôm qua chẳng phải chúng ta vẫn còn đi chơi cùng nhau sao?- Phong níu tay một cô gái đang cố gắng chạy.
-Em xin lỗi..- Giọng cô gái đó nghèn nghẹn- Em hôm nay không còn là em của ngày hôm qua nữa. Em không còn xứng đáng với anh nữa, Phong à, hãy tha thứ cho em.
-Không thể nào, tại sao lại không xứng đáng, em nói cho anh biết!- Giọng Phong biểu lộ sự tức giận. cô gái đó ngoảnh lại, dù nước mắt vẫn chảy đầm đìa nhưng vẫn mỉm cười.
-Cảm ơn anh đã yêu em, em sẽ không bao giờ quên anh, nhưng rất xin lỗi, em không còn xứng đáng với anh nữa.- Rồi cô bạn giằng tay ra khỏi tay Phong, chạy vụt đi, vừa đi vừa khóc làm Phong đứng ngây như trời trồng, bàng hoàng vì vẻ mặt ban nãy của cô bạn.

Hai ngày sau, trường THPT Tp xảy ra một vụ động trời, có một cô bạn nhảy lầu tự tự, và người đó chính là bạn gái của Phong.

Mất một tuần lang thang mọi nơi, một hôm Phong đi học trở lại, lại tình cờ nghe được tiếng nói từ góc khuất của cầu thang:
-Công nhận chị Ngọc chơi chiêu này ác thật, bắt nó phải phục vụ mấy anh lang thang một đêm, nó xấu hổ mặc cảm với Phong nên phải tự vẫn, ha ha.
-Gì chứ?- Một cô gái khác lên tiếng- Chẳng sớm cũng sẽ chết thôi, lũ đó đều mang trong mình bệnh HIV giai đoạn cuối đó.
-Thật sao?
-Thật..
Phong lặng người khi nghe câu chuyện, cậu chỉ muốn chạy đi, tìm con người ác độc đó để xé cô ta ra, nhưng lại không được, mọi uất ức trong người cậu chỉ chuyển thành một giọt nước nóng bỏng rơi ra từ khóe mắt:
-Vân à, anh xin lỗi…

Kí ức đau lòng đó Phong đã giữ trong mình suốt hai năm nay, cậu thậm chí đã từng muốn cầm dao đâm chết con người cười cợt nhởn nhơ trước mặt mình ngay lúc đó, nhưng cậu nén lại được. Sau này thời gian đã xóa nhòa vết đau này nhưng cậu không thể yêu Ngọc, không thể chấp nhận được.

Phong nhắm mắt, tại sao chứ, sao Ngọc không thể thay đổi được chứ? Sao cứ phải làm hại những người xung quanh mình vì cậu chứ? Nhưng không dễ gì mà cậu có thể tha thứ cho Ngọc một lần nữa được.
-Phong..Phong..-Ngọc hốt hoảng bởi những lời nói cũng như biểu cảm của Phong, lẽ nào Phong đã biết chuyện của con nhỏ Vân hai năm trước? Không..không thể nào. Ngọc tự bảo mình nhưng Phong ngẩng lên, nhìn thẳng vào Ngọc.
-Từ giờ, tôi và cô..không còn là bạn nữa..-Phong nói rồi ngay lập tức chạy ra ngoài, lấy con xe của mình rồi phóng vèo vèo trên đường.

Ngọc sững sờ, hoang mang, tại sao? Tại sao Phong lại như vậy? Phong đã lạnh lùng chia tay Ngọc, chỉ vì con nhỏ Thủy Tiên sao? Tất cả là tại nó, lẽ ra ban đầu thì phải cho nó một nhát dao ngay tại khu bỏ hoang đó mới đúng chứ không phải cho nó cơ hội mò về thế này, tất cả là tại nó. Ngọc cay độc nghĩ thầm, dù gì giờ cũng đã mất Phong, lại sẽ không được pháp luật bỏ qua vì nó đã bước sang tuổi 18. Nó không chấp nhận, nghĩ vậy Ngọc vớ lấy con dao gọt hoa quả trên bàn, chạy lên lầu.

Mọi người sững sờ không kịp phản ứng, nhưng Anh thì đã nhận ra có thể có việc này từ khi Phong bỏ đi. Tâm lí con người là vậy, khi bị dồn đến đường cùng là họ sẽ không còn cần cái gì nữa, cũng như không ngại làm bất cứ việc gì cả. Thấy Ngọc túm lấy con dao, Anh lập tức đi chắn ở cửa. Ngọc vừa giơ con dao lên thì Anh túm lấy tay rồi vặn người ra sau, đánh mạnh một phát vào gáy Ngọc. Ngọc giật mình, ngất xỉu.
-Trời ơi, tí thì có án mạng rồi..-Minh lên tiếng.
-Thành thật xin lỗi gia đình, em sẽ cải tạo lại nó, giờ để em đưa nó về được không? Em sẽ đến nói chuyện với gia đình sau..-Mẹ Ngọc nhìn Ngọc ngất xỉu thì nói với Anh.
-Được ,cô cứ đưa nó về, dạy dỗ nó cẩn thận vào.-Minh lên tiếng.
-Vâng..vâng..-Cô Nhi dìu Ngọc vào ô tô, trước khi đi còn nói- Em sẽ đến vào lúc khác, chào anh chị..

*

Phong lái xe nhanh trên đường, kí ức đó lại ám ảnh cậu, không thể nào có thể quên được. Cậu vẫn chưa quên Vân, chưa bao giờ quên cậu cần thời gian để tâm tĩnh lại, nếu không sẽ có việc không hay xảy ra.

Tiên ngồi trên phòng, nhìn vào cái điện thoại trước mặt. Cố gắng căng mắt cũng chỉ nhìn mờ mờ không thể nào nhìn rõ được. nhưng nhờ sự quen thuộc, Tiên ấn gọi cho Phong.

Sẽ bên cạnh em từng ngày , sẽ không rời xa wo.o.o.
Từng hơi ấm ở trong lòng , đôi tay ôm chặt , dù cho cơn mưa lạnh hơn
Bước qua thời gian thật dài, thời gian còn giữ mãi
Rồi anh hiểu được rằng chỉ có em trên đời này
Là niềm hạnh phúc ..mãi luôn bền lâu.

Nghe bập bõm bản nhạc chờ, nhưng vẫn không có người nhấc máy. Gọi đến lần thứ ba vẫn không có người trả lời, Tiên chán nản vứt điện thoại sang một bên. Nằm xuống giường, nhắm mắt lại rồi nghĩ ngợi lung tung, chả có gì vui cả, mọi người cứ như vậy thật buồn chán, Phong nữa, có cảm giác cậu ấy thật xa cách. Tiên đổi tư thế nằm, nghiêng người về phía cửa sổ nhìn bầu trời vàng ươm màu nắng. Bây giờ, có lẽ..

CHAP 49: QUYẾT ĐỊNH CỦA PHONG.

Sau khi ngủ quên một lúc, Tiên mở mắt tỉnh dậy. Mắt bắt đầu thích ứng được với ánh sáng bên ngoài rồi, có thể nhìn thấy mọi thứ tuy thỉnh thoảng lại bị lòa. Với lấy cái điện thoại, vẫn không có người gọi điện đến, Tiên thở dài rồi đi xuống dưới nhà. Vừa xuống nhà đã thấy mọi người ngồi đầy ở đây rồi, mà sao đông đủ thế nhỉ?

Thấy Tiên bước xuống, Nguyên chạy đến giúp Tiên ra ghế ngồi rồi hỏi:
-Mắt chị sao rồi?
-Ônr hơn nhiều rồi..-Tiên nói nhưng đã phát ra tiếng.
-Đã nói được rồi sao? Vậy thì tốt rồi..-Bố Tiên nói, rồi lại hỏi-Mấy ngày nay con sống thế nào, có bị ép bức gì không?
-Không có gì bố ạ, cũng may là mấy người đó cũng rất tốt, nên họ không làm gì con cả.
-Vậy à, vậy thì tốt…

*
Phong bước vào nhà, vừa vào đã nghe tiếng mấy người giúp việc:
-Cậu chủ, bà chủ…
-Sao?
-Bà chủ ngã bệnh.
-Bệnh sao?- Phong nửa tin nửa ngờ, đi theo cô giúp việc lên phòng của mẹ mình.
Vừa vào phòng, Phong đã ngửi thấy mấy cái mùi thuốc nồng nặc, đến gần giường thì có ông bác sĩ đang đo lại huyết áp cho mẹ Phong.
-Mẹ tôi bị làm sao vậy?- Phong lên tiếng.
-A, chào cậu.-Ông bác sĩ cúi người- Bà Trịnh bị tụt huyết áp.
-Tụt huyết áp hả?- Phong cau mày- Giờ sao rồi?
-Tốt hơn nhiều rồi, tôi đo lại lần cuối sau đó tôi sẽ về..
-Được, ông cứ làm nốt đi..-Phong kéo ghế ngồi xuống gần đấy tiện tay lấy cái điện thoại ra…có mấy cuộc gọi nhỡ của Tiên, cậu bèn gọi lại.

Baby I’m sorry neowa isseodo nan lonely
Saranghagin naega bujokhanga bwa
Ireon motnan nal yongseohae
I’m sorry ige neowa naui story
Sarangiran naegen gwabunhanga bwa
Ne gyeote isseodo
Baby I’m so lonely lonely lonely lonely lonely.

Tiên đang ngồi dưới nhà với mọi người, thấyPhong gọi điện thì mở máy nghe:
-A lô..
-Cậu gọi tôi có việc gì không?- Phong nói bằng giọng trầm trầm.
-A, không có gì quan trọng đâu..-Tiên hơi bối rối, Phong cứ xa cách thế nào ý.
-Vậy hả? Vậy tôi cúp máy đây..
-Ờ..
Phong chuẩn bị cúp máy xong lại để vào tai, nói:
-Xin lỗi, tâm trạng tôi không tốt.
-Không sao, tôi hiểu mà..
-Vậy..chào nhé.

Phong nói rồi cúp máy, để lại Tiên ngơ ngác một lúc rồi cũng thở dài.

-Tình hình tốt hơn rồi, tôi xin phép, có gì xin cậu cứ gọi cho tôi.-Ông bác sĩ đứng dậy sau khi kiểm tra lần cuối cho bà Trịnh.
-Vâng, cảm ơn ông..-Phong nói.

Khi ông bác sĩ đi khỏi, Phong ngồi nhìn mẹ của mình, hôm nay đúng là một ngày không may mắn, cậu vừa nhớ lại kí ức đau buồn, vừa mất đi một người bạn thân, vừa cáu gắt vô cớ với Tiên và giờ đây thì mẹ cậu nằm trên giường bệnh. Hôm nay đúng là một ngày đen đủi không thể tả.

-Phong…-Tiếng mẹ cậu thều thào, Phong giật mình rời khỏi suy nghĩ, xong rồi nói lại.
-Mẹ nghỉ ngơi đi, mẹ còn yếu…
-Ừ…-Mẹ Phong nói rồi lại nhắm mắt lại. bình thường thì không bao giờ bà có thể dễ dàng nghe lời mọi người thế này, ngoại trừ lời của một người.

Phong nhìn mẹ mình tiếp tục nhắm mắt đi ngủ thì cũng đứng dậy, tính đi ra ngoài, nhưng mẹ Phong gọi với lại.
-Con có thể..giúp mẹ một việc không?
-Sao ạ?-Vẫn không quay đầu lại, Phong lên tiếng hỏi.
-Con hãy..tránh xa con bé đó..được không?
Phong cau mày, tại sao mỗi lần gặp cậu là mẹ lại nói chuyện đó, rốt cuộc là tại sao? Nghĩ vậy Phong đi lại gần, ngồi xuống ghế, hỏi mẹ:
-Mẹ có thể cho con biết..lí do không?
-Con thật sự..muốn biết?
-Vâng..
Im lặng một lúc, mẹ Phong cũng mở lời.
-Cách đây hai mươi năm năm..
-Dạ..?- Phong ngạc nhiên, đang nói về Tiên sao lại nhảy về hai mươi năm năm trước chứ? Có việc gì à?
-Mẹ đã gặp bố con…-Mẹ Phong chậm rãi kể.
-Dạ?- Phong lại ngạc nhiên tập hai, mẹ cậu chưa bao giờ kể về bố cho cậu nghe cả.
-Hồi đó, mẹ vẫn chỉ là một cô gái mười năm tuổi..hôm đó, đi về chiều muộn, mẹ gặp mấy thằng trêu trọc..bố con đã xuất hiện và cứu mẹ.- Mẹ Phong vừa nói vừa hồi tưởng lại, kí ức hai mươi năm năm trước mà cứ như ngày hôm qua vậy.
-Sau đó…thế nào ạ?- Phong hỏi, cậu rất tò mò về bố và mẹ.
-Từ lần đó mẹ thích bố con, sau mấy lần điều tra, mẹ biết rằng bố con có học võ tại một võ đường gần nhà mình. Thế là mẹ cũng đi học ở đó.- Ngưng một lát, bà nói tiếp- Mẹ không có tố chất cho mấy môn này, luôn bị nhắc nhở nhưng mẹ rất vui vì được chính bố con sửa chữa từng lỗi sai giúp mình…
Im lặng một lát, bà lại hồi tưởng lại.

-Em không hiểu lời tôi nói sao? Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi? chỉ có một động tác mà sao làm loạn hết cả lên vậy là sao?- Nam lạnh lùng lên tiếng, sao lại có người chậm hiểu thế này?
-Em..em xin lỗi, em sẽ cố gắng..anh giúp em một lần nữa được không?- Giọng cô gái vang lên đều đều, như một lời nài nỉ, dù không thích lắm nhưng Nam vẫn nói:
-Được rồi, lại nào…-Nam nhẫn nhịn, tiếp tục hướng dẫn.

Mẹ Phong đắm chìm trong kí ức của mình, mãi sau mới tiếp tục nói:
-Cho đến khi một cô gái xuất hiện…
-Cô ấy..là người thế nào ạ?
-Cô ấy xinh đẹp, giỏi về mấy cái môn này, và mẹ có thể thấy được tình yêu của bố con, khác với những cô gái khác, cô ấy là một người rất lạnh lùng.
Nghe mẹ nói về người lạnh lùng, đột nhiên Phong nhớ đến..mẹ Tiên.
-Sau này bố con đi du học, mẹ cũng chuyển sang Pháp sinh sống và học tập. Ai ngờ bốn năm sau, mẹ gặp lại ông ấy trong bữa tiệc mừng ông ấy lên chức giám đốc tại Pháp. Hôm đó, mẹ và ông ấy uống rất nhiều, và ông ấy cũng nhìn mẹ rất lâu trong bữa tiệc vì bất cứ lúc nào mẹ lén liếc ông ấy đều thấy ông ấy đang nhìn mẹ…
-…
-Nhưng đêm đó, mẹ mới biết rằng, vì mẹ thay đổi tính cách lên ông ấy tưởng mẹ là cô gái đó, thậm trí khi ở cùng mẹ, ông ấy vẫn gọi tên cô gái ấy…
-…
-Sau này thì không nói con cũng biết, mẹ bỏ về Việt Nam, tự mình đứng trên thương trường, không lấy chồng và chỉ có mỗi con là người thân, mẹ không muốn con quen với con gái cô ta…
Bây giờ thì Phong đã hiểu vấn đề của mẹ, cậu nghĩ một lúc rồi nói:
-Con rất thông cảm cho mẹ, nhưng việc mẹ bảo con rời xa cô ấy thì không thể.
-Sao?
-Đó là chuyện ngày xưa của mẹ, cô gái mà bố thích không hề có lỗi, bây giờ con cô ấy cũng vậy nên mẹ đừng dung những lời lẽ đó để thuyết phục con..và mẹ cần phải mở lòng hơn.
-Mở lòng hơn sao?- Mẹ Phong cười nửa miệng- Để được gì chứ? Mẹ chẳng còn bất cứ thứ gì, nói mẹ mở lòng hơn sao?
-Con rất tiếc thưa mẹ.
-Con…
Bà Trịnh bất ngờ vì thái độ của Phong, lát sau mới nói:
-Con được lắm, giờ mẹ sẽ cho con hai lữa chọn. Một là bỏ con bé đó, hai con sẽ không bao giờ nhìn thấy nó nữa. Thế nào?
-Mẹ..-Phong cau mày- Tại sao mẹ cứ có cách giải quyết như vậy? Vậy bây giờ mẹ muốn con bỏ cô ấy để sống cuộc đời độc thân nhàm chán như mẹ suốt đời sao?
-Con..
-Mẹ đã không có được hạnh phúc, mẹ nên thông cảm cho bọn con, và con nghĩ rằng mẹ sẽ mong con được hạnh phúc, chứ không phải tìm mọi cớ để bắt ép con như vậy.

-Con..Được lắm..vậy con cứ chờ xem.
-Mẹ..-Phong giật mình, lẽ nào mẹ định làm thật.
-Con có muốn thử không? GHB?
-Không..con..con..-Phong lắp bắp, nếu dùng cái đó, kí ức của cậu sẽ bị đâm thủng
một lần nữa.
-Vậy con quyết định ra sao? Chia tay con bé đó, hay nhìn nó chủ động chia tay con..?
Phong cúi gằm mặt, lẽ ra vừa rồi cậu không lên lớn tiếng với mẹ.
-Cho con một tháng, đợi qua kì thi đại học này..
-Tốt, mẹ hi cọng vào con…-Bà Trịnh nở nụ cười nửa miệng, một nụ cười đắc ý, tất nhiên đời bà đã không có hạnh phúc thì con trai bà sẽ không được quen biết với con bé ấy nữa.

*
-Trời ơi, mình bỏ lỡ mấy ngày không ôn bài rồi..- Tiên vừa ngồi vừa than thở, mắt vừa nhìn rõ là phải lập tức lo ôn bài ngay.
Vừa nhìn mấy cái đề toán của năm trước, Tiên vừa đọc vừa than thở:
-Trong không gian với hệ tọa độ Oxyz, cho A(0;0;3), M(1;2;0)…trời ơi, môn toán sinh ra để đánh đố nhau sao trời? hu hu (Chính tui cũng đang ôm mấy cái đề đó mà khóc ròng đâyy…)
Tiên ngồi bất lực nhìn cái đề toán, than thở:
-Tại sao tôi lại học khối D? Biết thế này học khối C còn hơn, khối C không có toán…

Baby I’m sorry neowa isseodo nan lonely
Saranghagin naega bujokhanga bwa
Ireon motnan nal yongseohae
I’m sorry ige neowa naui story
Sarangiran naegen gwabunhanga bwa
Ne gyeote isseodo
Baby I’m so lonely lonely lonely lonely lonely (x4)

Đang ngồi than thở thì thấy tiếng điện thoại..vớ lấy rồi ấn nút nghe mà không nhìn màn hình, Tiên buồn bực lên tiếng:
-A lô.
-Đang làm gì vậy?- Một tiếng con trai nghe trầm trầm vang lên.
-Ôn thi…
-Vậy hả? Có thể đi ra đây với tôi một lát không?
-Đang bận lắm…
-Một lát thôi..
-Ờ, đi đâu?
-Xuống cổng đi…-Phong nói xong thì cúp máy, Tiên ngó xuống cửa sổ thì thấy Phong đang đứng ở cổng. Thấy vậy bèn chạy xuống, mở cổng.

-Có chuyện gì à?-Tiên nói trong khi vẫn đang đứng ở cổng.
-Hì, lên xe đi…-Phong nói rồi kéo tay Tiên lên xe, cậu đưa Tiên đến một café sách.
-Đến đây làm gì?-Tiên trố mắt.
-Thì đọc sách, xả stress, thiếu gì việc để làm..-Phong vừa tháo mũ vừa cười.
-Tôi đâu thích đọc sách..
-Không thích thì sau này sẽ thích, vào thôi…-Phong kéo tay Tiên chạy vào trong.
Trong này không gian yên tĩnh, không khí có mùi hương thơm thơm, Phong kéo Tiên đến giá sách, bắt đầu chọn sách. Tiên thấy vậy làu bàu một lúc, xong cũng bắt đầu xem.
-Toàn là tạp trí..!
-Cậu đang ở giá tạp trí mà..-Phong cười.
-Ờ há..-Tiên giật bắn người, xong sang dãy tiểu thuyết, nhưng nhìn cuốn nào cũng dày cộm mà lòng ngao ngán. Bất chấp, Tiên nhắm mắt chọn bừa…khi mở mắt ra thì thấy mình chọn đúng cuốn “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” xuất bản vào năm..không biết nữa. Thôi chọn rồi thì đọc vậy.

Ra chọn một cái bàn rồi lật vài trang gọi là có đọc, Tiên đọc với thái độ hời hợt, rồi gác chân lên ghế theo thói quen. Phong đi ra sau thấy vậy liền bật cười. cậu đi đến gần, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, lát sau thấy Tiên bắt đầu chăm chú thì cậu mới bắt đầu đọc cuốn sách của mình. Cậu chỉ có một tháng mà thôi..một tháng liệu dài hay ngắn nhỉ? Có lẽ còn tùy thuộc vào tâm trạng mỗi người nữa…

-Cậu sẽ ra sao, nếu không hiểu được tâm trạng của người khác như thế nào?- Phong đột ngột lên tiếng hỏi. Tiên vừa đọc sách, vừa ngẫm nghĩ câu trả lời. Lát sau chậm rãi nói:
-Không sao cả, con người không phải ai cũng có thể hiểu được nhau, nếu muốn hiểu rõ, mình nên gần gũi để hiểu và thông cảm cho họ, rồi mình sẽ hiểu thôi.
-Nhưng khi mình sống cùng người đó hai mươi năm trời, mình vẫn không hiểu thì sao?- Phong buông cuốn sách xuống, chăm chú chờ câu trả lời của Tiên.
-Cậu không hiểu mẹ cậu sao?- Tiên hỏi lại.
-Phải…
-Không sao đâu, tôi cũng đâu có hiểu mẹ tôi nghĩ gì đâu..-Tiên cười- Mẹ là một người khó đoán, không thể biết mẹ nghĩ gì trong đầu vì thường thì mẹ có cách xử lí mọi chuyện rất lạ lùng khiến tôi cũng không dễ dàng đoán ra.
-…
-Nếu đứng ở vị trí của cậu, tôi có thể thông cảm với cậu, chúng ta có cùng một hoàn cảnh mà, nên tôi nghĩ tôi hiểu cậu, như tôi tự hiểu về bản thân mình vậy..
-Tất cả sao?- Phong ngây người hỏi lại.
-Không..-Tiên cười, mắt rời khỏi cuốn sách- Vì nhiều lúc chính tôi cũng không thể hiểu bản thân tôi.
-Ha ha..-Phong bật cười..-Đúng vậy.

Tại sao chúng ta trưởng thành trong những hoàn cảnh khác nhau? Nếu mọi người đều giống nhau, thì sẽ không tồn tại sự dối trá, không có sự cạnh tranh. Nhưng nếu mọi người đều giống nhau, thế giới này không còn điều gì thú vị nữa!

phimxex - Tsuna Kimura

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ