Teya Salat
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Bạn thân 17 năm, giờ yêu được chưa? - Trang 1

Full | Tiếp trang 2

Chương 1

Vào một ngày đông giá lạnh, có hai tinh linh bé nhỏ cất tiếng khóc chào đời. Trùng hợp thế nào, hai tinh linh ấy được sinh vào cùng một ngày, ở cùng một phòng bệnh, thậm chí nhà cũng sát cạnh nhau. Gia đình hai bên mau chóng thân thiết, Mộc Lạc Hi và Triều Khắc Hàn đáng ra cũng sẽ rất xứng đôi. Hai người họ chỉ hơn kém nhau một giờ, vô tình trở thành một ngày, từ đó mà mạng hai người lại khắc nhau. Có thể yêu, nhưng không thể cưới. Nhưng là chỉ cần họ cùng nhau vượt qua được đại họa năm 18 tuổi thì sẽ có thể bên nhau trọn đời.

—————————-

– Nín đi, tao cho kẹo này.

Hắn huơ huơ cây kẹo trước mặt nó. Một giây sau nó lập tức im bặt, giành lấy cây kẹo trên tay hắn.

– Ngoan. – Hắn cười dịu dàng, xoa đầu nó.

—————————-

– Nó thích mày sao?

– Ừ.

– Mày thích nó không?

– Không.

– Vậy thì được. – Hắn nhìn nó cười

—————————

– Mấy thằng thích mày để tao lo, mày chỉ việc thương tao là đủ. – Hắn nghiêm túc.

– Mày chắc lo được? – Nó khinh thường.

– Chắc chắn.

—————————

– Vợ ơiiiii.

– Ai vợ ông? – Nó trợn mắt, trong lòng tràn ngập hạnh phúc.

– Em! từ nay là của anh! – Hắn kéo nó ngồi vào lòng, ôm chặt.

CHƯƠNG 1 – CHÀO ĐỜI

Tháng 11 giá lạnh, những con phố tràn đầy hoa tuyết trắng xóa. Bệnh viện Thiên Ân vào tầm khuya bỗng nhốn nháo hơn hẳn. Bác sĩ thay nhau ồ ạt ra vào phòng sinh, nghe nói, phu nhân nhà này khó sanh.

Dinh dong deng, đồng hồ điểm 12 giờ khuya!

Oaoaaoa..

Tiếng khóc chào đời của một tiểu tinh linh bé nhỏ, bên cạnh là nụ cười mãn nguyện của người me. Mộc gia cuối cùng cũng có được một cô tiểu thư sau hai thiếu gia nghịch ngợm, cô ấy – Mộc Lạc Hi.

Một giờ trước!

Oaoaaoa

Tiếng khóc lại được truyền đến, là một bé trai. Triều gia sau này, sẽ do hắn – Triều Khắc Hàn nắm quyền thừa kế!

———————

Phòng hồi sức 4

Một người phụ nữ khác được y tá đưa vào, vẫn còn vì mệt mà ngủ thiếp đi. Giường bên cạnh cũng có một người khác, ngủ mê man. Căn phòng vì thế mà chìm trong im lặng, chỉ nghe thấy tiếng hít thở đều đặn.

Sáng sớm

Bà Triều tỉnh dậy sau một hồi sinh mệt mỏi, dáo dác tìm bóng dáng chồng mình. Ông Triều vừa hay bước vào, lên tiếng:

– Em tìm anh à?

– Không tìm anh thì tìm ai? – Cô liếc anh, nhảm nhí.

– Được được, cháo đây, ăn đi.

Anh đổ cháo ra chén, đưa trước mặt cô, còn nhiệt tình thổi rồi đút cho cô. Trên môi cô vô tình lộ ra nụ cười hạnh phúc.

– Hơiiss, vợ chồng người ta.

Bà Mộc ngồi trên giường chán nản nhìn chồng mình, rồi đưa mắt ngưỡng mộ nhìn bọn họ.

– Vợ chồng son. – Ông Mộc chép miệng.

– Thế hai ta cũng chẳng phải mới cưới năm ngoái còn gì?! – Cô hậm hực.

– Vậy là già rồi. – Anh cầm đồ điều khiển vừa chuyển kênh vừa lẩm bẩm.

– Anh.. – Cô tức nghẹn họng – Không thèm chấp anh.

Nói rồi trùm chăn quay vào trong nhắm mắt ngủ. Vợ chồng nhà Triều nhìn họ rồi bụm miệng cười trộm, vợ chồng nhà này thật thú vị.

Một khắc sau, ông Mộc quay lại, tay cầm chén cháo, lay nhẹ vợ:

– Dậy đi cô, ăn cháo!

Bà Mộc nghe gọi lập tức ngồi dậy, cô biết mà, anh chỉ là khẩu xà tâm phật, anh thương nhất cũng chỉ có cô.

Đến khi bà Mộc ăn xong, bà Triều vui vẻ ngồi lại bắt chuyện, hai ông chồng cũng bàn với nhau chuyện trên trời dưới đất. Biết được cả bốn người đều cùng tuổi, chỉ là ông bà Triều cưới sớm hơn một năm. Hai cô vợ đều vừa mới sinh con, vừa hay lại một trai một gái. Càng nói thì càng thân thiết, họ nói rằng nếu sau này có duyên gặp lại, sẽ cho hai đứa con một đường tình duyên thật đẹp.

————————-

Duyên phận, là do trời, mà một phần, cũng do chính bản thân tự nắm bắt.

Hai tháng sau, bà Mộc nghe tin, căn biệt thự kế bên có người chuyển đến. Khi cô ra vườn tưới cây, vô tình bắt gặp xe chuyển nhà dừng trước ngôi biệt thự kế bên. Cô tò mò ló đầu qua xem, dù gì cũng là hàng xóm, trước sau cũng phải thân thiết thôi.

Không thể nào!! Cô bất ngờ, là vợ chồng Triều, trùng hợp đến thế?

– Huyên. Nhà cậu ở đây?? – Bà Triều thấy cô đứng ngẩn ngơ liền hỏi.

– Ừ. Nhà tớ. Cậu chuyển đến đây sao?

– Oa, chúng ta thật có duyên nha.

Yên cười, chạy lại ôm chầm lấy cô, họ thật có duyên, con họ cũng rất có duyên.

Từ khi hai nhà gần sát nhau, hai đôi vợ chồng càng ngày càng thân thiết, gần như một gia đình. Mộc Lạc Hi và Triều Khắc Hàn, từ nhỏ đã dính nhau như sam, một chút thói quen tách rời cũng không có. Trái lại, hai gia đình lại vô cùng thích như thế, Triều gia rất thích Hi Hi, mà Mộc gia cũng rất ưng Khắc Hàn.

———————

Câu chuyện của họ, từ đây sẽ chính thức bắt đầu!

Chương 2: Năm tháng đến trường

Mộc Lạc Hi giống mẹ, gương mặt một tuổi còn búng ra sữa của nó ai gặp cũng phải yêu mến. Khuôn mặt hơi mũm mỉn, chiếc mũi nhỏ xíu trông rất dễ thương, làn da trắng mịn màng. Mái tóc đen huyền xõa trên vai, mỗi lần nó đùa giỡn lại phấp phới trước gió. Bởi vì còn rất nhỏ, nhan sắc còn chưa được phác họa rõ ràng. Nhưng nó có đôi mắt giống ba, màu nâu mọng nước, cực kì động lòng người.

Triều Khắc Hàn mang nét giống ba, tuy còn rất nhỏ nhưng đã vô cùng đẹp trai. Làn da của đứa con nít đương nhiên là trắng. Đôi mắt đen láy giống mẹ, dạo gần đây trông sắc bén mà chứa đầy tia nghịch ngợm. Hắn có hàm trắng trắng sữa, đều đặn, mỗi lần cười lại như mặt trời chiếu sáng. Nụ cười thường thấy ở hắn, chính là trước lúc bắt đầu trò quậy phá của nình, cười rất nham hiểm.

Lạc Hi quậy phá, cộng thêm Khắc Hàn là quậy muốn long trời lở đất luôn.

Hai người chỉ mới một tuổi, cũng chỉ mới biết đi. Hai đứa bé từ nhỏ đã vô cùng gian xảo, lúc bà Triều và bà Mộc cùng ở đây thì ngoan ngoãn ngồi yên. Họ đi khỏi liền lập tức rượt đuổi nhau, trời ơi! Một tuổi đã biết rượt bắt.

Lúc hai tuổi

Từng bước đi của chúng dần chững chạc hơn, những lần vấp ngã cũng không còn. Miệng cũng đã nói được những tiếng bập bẹ, có thể gọi ba gọi mẹ và gọi tên nhau. Chúng lại ngày một thân thiết hơn nữa rồi.

Học mẫu giáo

Nó và hắn cùng học chung một lớp ở một ngôi trường gần nhà, hằng ngày vẫn cùng đến trường và về nhà.

Sáng thứ hai

Pính pong

Tiếng chuông cửa vang lên, ông Mộc đặt tờ báo xuống bước lại mở cửa mà chẳng cần nhìn trước là ai, như là đã quen vơi việc này lâu rồi.

– Cháu chào cô Huyên, chú Khải.

Cửa vừa mở liền nghe tiếng gọi thật to của hắn.

– Khắc Hàn ngoan, vào đây.

Như là thói quen, hắn chạy vào bếp, kiếm chiếc ghế của mình và ngồi xuống, rất tự nhiên.

Lạc Hi nằm trên chiếc giường êm ái trở mình, ở dưới ồn ào quá.

– Hi Hi, dậy mau, trễ giờ rồi.

Mẹ nó từ dưới lầu gọi vọng lên, mẹ nó là người không thể chọc giận nha, rất dữ. Nó liền bật dậy, dụi dụi đôi mắt, lê thân vào phòng tắm làm vệ sinh cá nhân. Sau khi mọi thứ xong xuôi, nó thay đồng phục rồi xuống lầu. Nó vừa xuống, hắn đã ngồi đó ăn được nửa phần rồi.

– Lại đến ăn chực?! – Vẫn còn trên cầu thang nó đã nói.

– Ngày nào cũng vậy mà cậu không quen được à? – Hắn ung dung vừa ăn vừa nói.

– Tại cậu mà phần ăn của tớ lúc nào cũng bị chia đôi đấy.

Nó tức giận nói, chạy lại nhéo má hắn, trong mệng đang ngâm cơm khiến hắn chẳng biết kêu thế nào. Nó một giây sau tức giận liền trở lại bộ mặt tội nghiệp nhìn bà Mộc.

– Mẹ!! Ít thế sao?!

Một trái trứng, một miếng thịt bò, hai thanh xúc xích cùng với chén cơm và ly sữa. Vậy mà ít hả!?

– Ăn đi đừng nói nhiều. – Cô liếc nó

———————

Hắn sau khi ăn xong ngồi chờ nó, “con bé này, lại dễ thương thêm rồi” đợi đến khi nó ăn gần hết, còn lại thanh xúc xích, hắn đứng dậy kéo nó lên.

– Chào cô chú tụi con đi học. – Hắn lễ phép cúi người.

– Ừ đi cẩn thân nha. – Bà Mộc đáp.

– Ế, xúc xíchhhh….

Bị hắn nắm cổ áo nó ú ớ, ba mẹ chẳng ai thèm đoái hoài nhìn ra ngoài này cả. Xúc xích là món nó thích nhất mà, “Khắc Hàn!! Đồ xấu xaaa”

– Đi. Ăn nhiều rồi.

Suốt quãng đường nó hậm hực, không thèm nói với hắn lời nào. Vào lớp ngồi kế nhau cũng không thèm nói chuyện mặc cho hắn hết sức kêu gào. Nó nhát định sẽ trả thù, trả thù, trả thù!

Bình thường nó rất ít nói, hiếm khi nói chuyện với bạn bè trong lớp, dù là trả lời cũng một hai chữ. Chuyện lạ là hôm nay nó chủ động bắt chuyện với mọi người, đặc biệt là con trai, còn nói rất nhiều.

Nó biết hắn không thích con trai lại gần nó, mà nó không hiểu tại sao nữa. Mà thôi, cứ trả thù trước, rồi tính sau.

Mấy đứa nhóc lớp nó, được nó bắt chuyện thì vui sướng bay lên tận chín tầng mây. Lạc Hi ngày thường chỉ nói chuyện với Khắc Hàn hôm nay lại không thèm nhìn hắn nữa, có biến nha.

Mấy đứa bé lớp nó lại thừa cơ chạy đến cạnh hắn, nói đủ thứ chuyện, khiến tai hắn nhứt chết đi được. Khắc Hàn ngày thường muốn lại gần nhất định phải bước qua xác Lạc Hi đó, bây giờ là cơ hội tốt.

Hắn lên tiếng đuổi đi hết đám con gái, mà tụi con trai cũng bị hù muốn tháo lui. Bọn họ đi hết rồi, lại là hắn, trả thù thất bại, nó trừng mắt nhìn hắn, hắn chỉ cười đắc ý nhìn lại nó.

Cả ngày hôm nay dù làm cách nào cũng không chọc tức được hắn khiến nó tức muốn điên.

Hắn không biết nó là ngu thật hay giả bộ ngu, vậy cũng không biết! Cả ngày nay hắn đã vài lần tức thiếu điều muốn học máu rồi. Nó có nhận ra hay không đám nhóc đó đều thích nó, còn dám chủ động bắt chuyện.

Trên đường về cả hai lại chẳng nói chẳng rằng, nhớ rồi, hắn rất sợ nó khóc. Nó đột nhiên ngồi xổm xuống đất, lớn tiếng nức nở, bởi vì nó hay dùng chiêu này để xin ba mẹ đồ chơi nên đến bây giờ có rất nhiều kinh nghiệm.

Hắn đi phía trước nghe tiếng nó khóc hoảng hồn quay lại. Thấy mặt nó toàn là nước mắt, hắn luống cuốn chẳng biết làm gì. Bỗng nhiên hắn nhớ ra, từ trong cặp lấy ra chiếc kẹo mút, cô bé này rất thích kẹo, nên trên người hắn lúc nào cũng có sẵn.

– Nín đi, tớ cho kẹo này. – Hắn huơ huơ cây kẹo trước mặt nó.

Nó thèm đến xém tí chảy nước miếng, nhưng mà phải nhịn, nhịn đi, ăn vạ thêm tí nữa. Nó càng khóc to hơn, khiến hắn quýnh lên.

– Nè, nín đi, tớ cho kẹo mà.

– Không.

– Không ăn kẹo sao? – Hắn ngạc nhiên.

– Cậu lúc nào cũng ăn hiếp tớ. – Nó nức nở.

– Ừ. Tại tớ xấu, rồi mau nín đi.

– Cậu giành đồ ăn của tớ.

– Ừ. Tớ sai.

– Cậu không cho tớ chơi với mọi người.

– Từ nay cậu muốn làm gì cũng được. Mau nín đi. – Hắn khổ sở nói.

Nó có nghe lộn không, hắn tự nhiên lại dễ dãi như thế làm nó cảm thấy không quen. Nó im lặng không khóc nữa, ngồi yên trên đường.

– Ăn không? – Hắn cười

– Ăn!

Nó đưa tay giựt lấy.. Hụt rồi.

– Không cho. – Hắn giơ kẹo lên cao khiến nó với không tới.

– Tớ khóc tiếp. – Nó nói tỉnh queo.

Hắn hốt hoảng đưa cây kẹo cho nó rồi mới ngỡ ra nó chỉ hù, con bé này ngày càng gian xảo. Đạt được mục đích, nó cười híp mắt ngậm lấy cây kẹo. Nó chỉ thích một Khắc Hàn thích chọc phá nó thôi, ngoan ngoãn nghe lời nó thì có chút không quen.

– Cậu nói rồi đấy, từ nay về sau tớ muốn làm gì tùy tớ đấy.

– Tớ không có nói. – Hắn tỉnh queo

– Cậuuu… – Nó trừng hắn.

– Liuliu. – Hằn lè lưỡi trêu.

Nó rượt hắn suốt con đường về nhà, hoàng hôn ngập trong tiếng cười của hai đứa trẻ.

————————-

Ba năm mẫu giáo cứ thế trôi qua, chọc nó là việc của hắn mà lần nào nó cũng không kiếm được cách nào khác để trả thù. Nó cứ dùng lại chiêu cũ, khóc rồi lại khóc, hắn vài lần đầu vẫn còn lúng túng, sau đó biết được nó cố tình thì đã đỡ hơn, vẫn chấp nhận bị lừa mà kiên nhẫn dỗ nó nín khóc.

————————–

Năm năm tiểu học cũng không khác nhiều lắm, vẫn chung trường chung lớp. Hắn hằng ngày vẫn qua nhà nó ăn chực rồi cùng đến trường. Đôi lúc nó dậy sớm sẽ qua nhà hắn, lên phòng hắn, leo lên giường hắn làm đủ trò để lôi hắn dậy. Tiểu học chỉ khác một chút là sỉ số lớp tăng kéo theo những người thích nó và hắn cũng tăng. Nói chung thì đẹp là khổ!

————————–

Lên cấp hai, có hẳn hai fanclub của Mộc Lạc Hi và Triều Khắc Hàn, và đương nhiên hai bên cực ghét nhau. Nhờ cái fanclub nhảm nhí đó mà tình cảm hai người càng thân thiết.

Họ là bạn thân, nhưng dại gì tiết lộ sớm, mập mờ như thế. Chỉ cần có người theo đuổi hắn, hắn liền đem nó làm bia đỡ đạn. Ngược lại có người theo đuổi nó, chẳng cần nó nhờ, hắn tự động chen vào làm bia đỡ đạn cho nó, không cần biết nó thích hay không.

Cho đến năm cuối cấp hai, có một người con trai, dũng cảm theo đuổi nó, mặc cho hắn xuất quân bao nhiêu lần cũng không ngăn được anh ta. Trong lòng hắn bắt đầu bất an, nó không thể thích người khác được chỉ được thích hắn.

Anh ta theo đuổi, nhận xét nó là một tảng băng, ngàn năm cũng không tan. Anh không hiểu tại sao nó lạnh nhạt với anh nhưng lại thân với hắn như thế, chẳng lẽ lời đồn là thật?

Chương 3: Cô ấy là của tôi

– Lạc Hi. Tối nay cậu rảnh không? – Đặng Dĩ Hằng gọi nó lại.

– Làm sao? – Nó ngơ ngác.

– Tớ.. Tớ muốn mời cậu đi ăn. – Anh nói có chút ngập ngừng.

– Không cần đâu. Cám ơn.

Nói rồi nó liền bỏ đi, nó không có hứng thú với bọn người này, hơn nữa nó còn rất nhiều bài tập. Ngồi vào chỗ mình, nó mở sách ra chăm chú đọc.

– Ra chơi cũng học? – Người bên cạnh ngóc đầu dậy.

– Mày biết trong lớp tao không có học. – Nó trả lời qua loa.

– Đi. – Hắn đứng dậy, kéo nó lên.

– Đi đâu?? – Nó cố sức giãy giụa.

– Mày đói rồi.

– Không đóii. – Nó không phục.

Ục ục ~~

“Trời đất cái bụng phản chủ, đúng là phản chủ mà” nó cắn răng nghiên lợi nhìn hắn, đánh chết cũng không chịu đi. Hắn lôi xềnh xệt nó ra ngoài, nếu đây không phải ở trường hắn đã bế nó lên rồi, đi học thật phiền phức.

– Tên kiaaa!!!! Thả tao ra. – Nó đấm đá túi bụi.

– Không thả.. – Hắn vẫn lôi nó đi.

Sức lực nó so với hắn rất yếu, vô lực phản kháng, nó biết điều ngoan ngoãn nghe lời, để hắn tiếp tục lôi đi như thế thật xấu hổ.

– Thả ra. Tao tự đi.

Hắn thả nó ra, nhưng vẫn nắm chặt tay nó, mười ngón tay đan xen, hai người đi song song nhau đến căn tin. Dọc đường ai cũng nhìn họ, ai mà chẳng biết hai người nổi tiếng nhất trường này, trai xinh gái đẹp, lại còn học giỏi.

Trong trường còn truyền lại lời đồn, Lạc Hi không bao giờ có quan hệ thân thiết với người khác giới nào ngoài Khắc Hàn, không chừng giữa họ lại xảy ra chuyện gì đó. Có người còn nói, sẽ không ai có thể cua đổ được Lạc Hi đâu, và thế là từ đó một câu chuyện thú vị bắt đầu.

—————————-

– Hi Hi, ăn gì? – Hắn hỏi nó.

– Kemm

– Kem không no. – Hắn nhướng mày, nó luôn thích kem.

– Sandwich với sữa được rồi. – Nó bĩu môi – Nhưng phải mua cả kem cho tao nữa.

– Đợi tao.

Hắn vừa rời đi, một cô gái có mái tóc màu nâu, đôi mắt bồ câu có chút thâm quầng, làn da trắng và bờ môi hồng hào, cô ấy là Trạc Ly Hân, bạn thân cả quãng đường cấp hai của nó. Cô đi đến ngồi đối diện nó, có chút phẫn nộ

– Lại đi không rủ tao.

– Mày lo đọc hết đống ngôn tình gì gì đó đi. Xem kìa, tối qua lại thức khuya chứ gì!

Nó trừng cô, cô chính là như thế, khiến nó rất nhiều lần lo lắng.

– Ừ, đọc cho hết! – Cô cười – Mày ăn gì?

– Khắc Hàn đi mua rồi. – Nó nhún vai.

– Bởi thế nói. Mày quá sướng.

– Sướng khỉ. Mày không thấy nó suốt ngày ăn hiếp tao hả. – Nó bày ra bộ mặt tội nghiệp.

– Trời! được trai đẹp như thế ăn hiếp mỗi ngày tao cũng tình nguyện. – Mắt cô thiếu tí nữa hiện nên hai trái tim.

– Mày bớt đọc ngôn tình, bớt ảo tưởng dùm tao đi. Soái ca là nhân vật hư cấu. Mày cần tao nói bao nhiêu lần nữa hả!? – Nó chép miệng

(Ly Hân chính là phân thân của tg trong truyện đó =)) #teamsoáicangôntình)

– Đang nói gì?

Hắn từ đâu đi tới ngồi xuống bên cạnh nó, đặt đồ ăn lên trước mặt nó. Nó nhìn nhìn, rồi quay sang hỏi hắn.

– Kem đâu?

– Ăn xong đã. Một lát mua.

– Không có phần tao à? – Ly Hân trợn mắt.

– Tự đi mua. – Hắn đáp ngắn gọn.

– Đồ ích kỉ. – Cô nhe răng nhìn hắn.

Đặng Dĩ Hằng đứng phía sau, trên tay là hai phần cơm, anh vốn muốn mua cho Lạc Hi, nhưng không ngờ nó được người ta chăm sóc kĩ thế. Liếc mắt thấy cô gái trước mặt đưa lưng về phía mình, hay là mặt dày một chút vào ngồi rồi đưa phần cơm này cho cô ấy?

– Cho cậu. – Anh đặt phần cơm trước mặt cô, mặt dày ngồi xuống cạnh.

Ly Hân ngước mắt nhìn qua, trai đẹp, da trắng, mũi cao, thoạt nhìn trông men hết sức, cô nhìn đến thiếu chút nữa chảy cả nước miếng.

– Lau sạch miệng mày đi, dơ quá. – Nó cố ý chọc cô.

Lãnh trọn nguyên cái lườm sắc nhọn, ánh mắt còn mang theo ý anh ấy là của tao cấm mày giành, nhận được ánh mắt cô, nó chỉ nhún vai không quan tâm lắm. Cái nó quan tâm là tên này vừa nãy còn bảo mời nó đi ăn, bị nó từ chối liền đổi mục tiêu thành bạn thân của nó? Khó trách, Ly hân cũng rất đẹp, những người theo đuổi nó là chín con đường cũng đếm không hết. Lựa chọn của cô rất nhiều, vậy thì tạm thời nó không cần lo lắng cô sẽ thích anh.

Mà bây giờ Ly Hân cô còn ý thức quan tâm đến tên Đặng Dĩ Hằng là một tên háo sắc sao? tâm trí cô bây giờ treo trên mây rồi.

“Cậu ấy mua cơm cho mình. Cậu ấy đẹp trai quá. Soái ca của mình xuất hiện rồi sao” Cô ngẩn tò te.

Ly Hân ngốc nghếch, anh ta chỉ vì muốn tiếp cận Lạc Hi thôi, cô đâu hề biết, mà cũng chẳng còn tâm trí quan tâm tới nữa.

– Hi Hi muốn ăn kem.

Nó ăn xong tự kỉ nhìn mặt bàn nói một mình, lúc này hắn đang ngồi thẳng, nó thì khom lưng ngã người ra sau, vừa vặn bắt gặp khuôn mặt hết sức dễ thương của nó.

Bumpp~

Trái tim hắn lệch đi hai nhịp, lâu rồi hắn không để ý, nó đã đẹp đến thế này rồi, không còn là cô bé ngày xưa núp sau áo hắn nữa.

Lạc Hi càng lớn càng đẹp, mái tóc đen huyền xõa dài trên vai, môi hồng đào ướt át, đôi mắt nâu mọng nước. Nó bây giờ là chỉ cần một cái chớp mắt, một cái mím môi cũng hút hồn người đến đờ đẫn. Mỗi một lần chớp mắt là hàng lông mi cong vút lại theo đó rúng động, rất mê người.

Nó ngày càng xinh đẹp, vệ tinh lại ngày càng nhiều rồi, hắn chán nản thở dài, cô bé này chỉ có thể của hắn.

– Tớ đi mua cho cậu. – Đặng Dĩ Hằng nhanh nhẹn đứng lên.

Hành động của anh khiến Ly Hân có chút hụt hẫng, sao lại quan tâm Lạc Hi đến vậy? Nhưng rồi cô mau chóng gạt đi, có gắng lừa mình bằng câu nói “cậu ấy đúng là tốt bụng”

Năm phút sau anh quay lại trên tay là hũ kem vị dâu, làm sao anh có thể thiếu sót như thế lại quên mất hỏi nó thíhc ăn vị gì, cứ thế mua đại. Anh đưa cho nó, rồi thất vọng nhận lấy cái lắc đầu, nó bảo muốn ăn kem sao giờ lại không nhận?

– Hi Hi chỉ thích vị sô cô la. Hơn nữa chỉ thích kem cây.

Hắn nhìn nó cười nhẹ nhàng, xoa đầu nó, như âm thầm bảo rằng ” không ai hiểu nó bằng tôi đâu, vậy nên đừng cố gắng vô ích”. Nó mỉm cười đến híp mắt, ngước đầu lên vừa vặn lọt hết cả vào bàn tay to của hắn, như chú mèo con ngoan ngoãn bị đoán trúng tâm trạng.

Dĩ Hằng nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng có chút nhức nhối, thật nhục nhã, nhưng anh nhịn, vì mục địch cuối cùng anh phải nhịn.

– Ly Hân thích vị dâu. – Nó quay qua nhìn anh.

Anh cười trừ gãi đầu, đưa kem cho cô, trong lòng Ly hân lại nghĩ rằng anh cố tình mua cho cô nhưng lại không biết làm thế nào.

– Khắc Hàn! Hi Hi muốn ăn kem. – Nó nũng nịu.

– Tại sao những lúc khác không thấy mày ngoan ngoãn như thế? – Hắn nhướng mày. – Đi mua kem.

– Yeahh. – Nó kích động ôm lấy hắn.

Ngay lập tức căn tin tràn đầy tiếng ồn, một giây tin tức nhanh chóng lan truyền với tốc độ chóng mặt, tin tức nóng nhất ngày:

“Hôm nay ở căn tin trường Mộc Lạc Hi chủ động ôm Triều Khắc Hàn”

– Công nhận sức ảnh hương mày lớn ghê hồn. Nó đồn ầm ngoài kia kìa!

Ly Hân vừa vào lớp đã ngồi vào chỗ miệng nói không ngừng.

– Nói gì? – Nó còn mãi mê ăn kem, không quan tâm hỏi.

– Lúc mày ôm Khắc Hàn ở căn tin.

– Ờ rồi sao?

Vừa nói nó vừa quay qua đưa kem ra trước mặt hắn, hắn mở miệng, nó đút cho hắn ăn tỉnh queo trước mặt cô.

– Bớt tình dùm cái.

– Bình thường mà?

Nó ngạc nhiên, mấy hành động này là vô cùng bình thường, từ nhỏ đến lớn họ như vậy quen rồi.

– Ừ. Bình thường. – Hắn lười biếng chớp mắt.

– Ủa vậy sao tụi nó náo động cái dụ mày ôm thằng Hàn quá vậy?

– Sao tao biết. Kệ nó đi. Thấy tao quan tâm không? – Nó trưng ra bộ mặt đơ đơ nhìn cô.

Ly Hân giơ tay tát cái bộp vô mặt nó, lực đánh rất nhẹ, chỉ là giỡn thôi, nó cùng hay đùa với cô như thế.

– Mốt tụi mày cưới luôn đi.

– Con kia mày dám đánh tao!!

Nó đập bàn, bất ngờ đưa cả cây kem vào miệng hắn, khiến hắn mém tí sặc, nó đứng lên rượt Ly Hân khắp lớp. Cả lớp truyền lại tiếng cười giòn tan, bốn năm chung sống trong cái chuồng này, mọi người đều quá hiểu tính nhau rồi. Và đương nhiên sẽ không có một đứa con gái nào dám ngó ngàng đến hắn, không phải sợ nó mà là tự biết mình không sánh bằng. Còn con trai, chỉ cần lại gần nó lập tức sẽ bị hắn đuổi như đuổi tà, chỉ là những tên khác ngoài lớp không biết lửa nguy hiểm còn cố tình chọc vào.

Lúc nó bắt được cô, nghĩ sẽ phải trả thù vì đã đánh mình, cửa lớp truyền đến tiếng gọi:

– Khắc Hàn.

Nghe được người gọi tên hắn, nó vô thức ngước đầu lên nhìn, Đặng Dĩ Hằng? Nó nhướng mày, cậu ta tìm Khắc Hàn có việc gì nhỉ? Nó mông lung đưa mắt về phía hắn, nhìn thấy hắn vô tư dựa lưng vào tường nghe nhạc, sóng trong lòng cũng lặng đi một tí.

– Tôi muốn nói chuyện với cậu một tí. – Đặng Dĩ Hằng lại lên tiếng.

Lúc này nó đứng dậy, đi về phía hắn, nó rất tò mò muốn biết cậu ra tìm hắn có việc gì nên không còn cách nào khác là phải lôi hắn đi.

– Đi. – Nó kéo tay hắn.

– Không thích. – Lực nó quá nhỏ, hắn một chút cũng không bị chuyển động.

– Người ta tìm mày, mày có biết lịch sự hay không?

Nó kéo mạnh hơn nữa, hắn miễng cưỡng đứng dậy, cuối xuống nhìn nó, không ngờ nha, nhanh vậy đã cao hơn nó cái đầu.

– Muốn biết hắn nói gì với tao sao? – Hắn cuối xuống ghé tai nó nói nhỏ.

Nó liền gật đầu lia lịa, nói hắn đi guốc trong bụng nó cũng không quá đáng, nó nghĩ gì hắn cũng biết.

– Đợi tao. – Hắn xoa đầu nó rồi đi ra ngoài.

—————————–

Trên sân thượng

– Cậu có thích Lạc Hi hay không? – Dĩ Hằng một mặt không biểu cảm hỏi.

– Liên quan đến cậu không?

Hắn nhướng mày, lại một thằng thích Hi Hi, muốn cua đổ được Hi Hi? Nực cười! Trừ khi Hi Hi thích người đó, hắn sẽ suy nghĩ lại bằng không hắn cũng sẽ không buông tay.

– Nếu cậu không thích cậu ấy thì mau tránh xa nhường cho người khác.

– Nhường? – Hắn nhếch mép – Cậu xem Hi Hi như một món đồ chơi?

Dĩ Hằng nhất thời cứng họng, không tìm được lời nói tiếp theo. Hắn nhàn nhạt nói tiếp:

– Nếu như cậu xem Hi Hi như đồ chơi, xài xong rồi vứt thì tôi khuyên cậu tránh xa nó ra. Nếu cậu đối với nó là tình cảm nhất thời thì cũng đừng lại gần nó. Cậu nên xác định kĩ tình cảm của mình rồi mới quyết định, để tôi biết được cậu tiếp cận Hi Hi là vì mục đích gì, tôi nhất định xé xác cậu ra. Nếu cậu nghĩ mình đủ bản lĩnh thì cứ việc cưa cẩm nó, nhắc nhở cậu, Hi Hi đối với người khác giới ngoài tôi ra đều là băng sơn vạn năm không tan. Cuối cùng tôi muốn nói, cậu nghe cho rõ…

Hắn tay trong túi quần, tiến lại gần Đặng Dĩ Hằng, ghé vào tai anh nói nhỏ vừa đủ hai người nghe

– Cô ấy, là của tôi.

Dứt lời, hắn liền nhấc chân rời khỏi sân thượng, bỏ lại Dĩ Hằng vẫn còn thờ thẫn. Vốn là anh muốn gọi hắn lên, nói rõ và bảo hắn tránh xa nó, không nghĩ tới uy hiếp không đuợc hắn mà ngược lại bản thân bị hù đến khiếp sợ. Giữa họ đã xảy ra chuyện gì!?

Chương 4: Từ nay chính thức theo đuổi cậu, mộc lạc hi

Triều Khắc Hàn từng bước xuống tới cửa lớp, từ xa đã nhìn thấy nó đứng ôm cửa ăn vạ. Khóe miệng hiện lên nụ cười dịu dàng, hắn chậm rãi bước đến cạnh nó.

Nó đang đứng trước lớp, ôm lấy thành cửa, đôi má phúng phính ép sát vào nhìn cực kì dễ thương.

Hắn nhíu mày, nó dễ thương như vậy là chỉ mình hắn được thấy, không cho bất cứ ai nhìn. Hắn đứng chắn ngay trước mặt nó, che hết toàn bộ ánh mắt đang hướng về nó.

Lúc này nó mới sực tỉnh, đứng thẳng người nhìn hắn

– Sao rồi??

– Hai người nói gì hả? Cậu ta tỏ tình à?

Hắn chưa kịp trả lời Ly Hân đã xen vô hỏi, tuy Dĩ Hằng rất đẹp trai, cô rất thích nhưng mới chỉ dừng lại ở mức ngưỡng mộ thôi, không đáng kể.

– Hả tỏ tình á??

Nó mở to hai mắt, một lúc sau nhìn thấy biểu hiện không vui trong mắt hắn, liền phát hiện mình sai rồi.

– Tỏ tình cái rắm. – Nó cốc đầu cô – Khắc Hàn là của tao thôi.

Vừa nói nó bật lên kéo đầu hắn xuống ôm vào ngực, hắn bị kéo bất ngờ, mất thăng bằng xíu nữa té xuống đất. Lần nữa trong mắt hắn lại hiện lên ý cười sâu xa, đúng rồi, bé con, hắn chính là thích nó công bố chủ quyền như thế đối với mình.

Đặng Dĩ Hằng từ xa đi lại, vừa hay nhìn thấy cảnh này, trong lòng lại không phục. Anh sẽ không tin nó đối với người khác ngoài Triều Khắc Hàn là không có cảm giác. Anh quyết tâm phải khiến nó thích anh, thích nhiều hơn cả hắn.

Anh đi ngang họ, dừng lại một chút trước nó. Nó lúc này mới buông hắn ra, để hắn đứng thẳng, chỉnh lại quần áo ngay ngắn. Nó không quan tâm lướt qua anh một chút, xoay người tính về lớp, liền bị anh kéo lại.

– Mộc Lạc Hi, tớ từ nay, chính thức theo đuổi cậu.

Nó bất ngờ, câu nói này có chút ngoài ý muốn, vậy lúc nãy không lẽ họ nói với nhau về nó? Rất nhanh nó lấy lại phong thái ban đầu, ánh mắt sâu thẳm, nó đang nghỉ gì anh hoàn toàn không đọc ra được. Chỉ có hắn đứng cạnh là đang mỉm cười, cười rất gợn đòn. Hắn biết nó đang nghĩ gì, biết cả nó sẽ trả lời thế nào, tình bạn mười lăm năm đủ để hắn hiểu hết nó.

– Tùy cậu.

Nói rồi nó lập tức quay vào lớp, hắn nhanh chóng đi theo, choàng tay lên vai nó ung dung đi vào. Nó ngước lên lườm hắn thật sắt, hắn chỉ nhe răng cười đáp lại nó.

Ngồi vào chỗ nó liền nghe thấy tiếng cười của Ly Hân, một tràng cười vô cùng sảng khoái.

– Nè.. Hahah.. Lúc nãy mày.. Hahahaah… Mày đó.

Vì cười mà lời nói của cô bị ngắt quảng, khiến nó nghe thật khó chịu.

– Cười xong rồi nói, còn không thì đừng nói.

– Được rồi được rồi. – Cô nhịn cười. – Lúc nãy mày không thấy mặt cậu ta, trời đất, mắc cười chết tao.. Hahaha. Lúc mày nói “tùy cậu” mặt hắn lúc đầu còn bất ngờ, lúc sau thì đen lại như than. Hahah.

Cô cười đến đập bàn, thật là con gái không có ý tứ. Nó cảm thấy so với vẻ mặt gì đó của anh ta, nó có hứng thú hơn với việc chọc cô.

– Ủa. Mắc cười hả?

Nó chớp mắt ngây thơ nhìn cô, rồi quat sang hắn, lập lại.

– Mắc cười hả?

– Không. – Hắn nhún vai.

Hai đứa này, đúng là kẻ tung người hứng mà, trời ơi, quê quá, muốn kiếm lỗ chui ghê. Mặt cô giận đến đỏ hết cả lên, vì xấu hổ mà cũng có chút xanh, như con tắc kè hoa.

– Mày.. Chọc tao.

– Hahahaha.

Nó ôm bụng cười, nói rồi mà, vẻ mặt này của cô so với anh ta mắc cười hơn nhiều.

Cả lớp lúc nào cũng thích xem ba người họ đấu khẩu, nên nguyên màn lúc nãy họ đã thấy hết rồi. Mà là sợ Trạc tiểu thư sẽ nổi giận nên ai cũng nhịn không dám cười.

– Nhịn gì chứ! Cười đi mấy đứa. Hahaha. – Nó như hiểu được mọi người đang nghĩ gì.

Cả lớp nghe nó nói vậy, như được đặc xá lập tức cười to. Ai chứ có Lạc Hi đảm bảo, họ chẳng còn sợ gì nữa.

Nói đi nói lại, lớp nó chính là đoàn kết như vậy, sóng gió cũng không tách rời. Trong lớp xung đột bao nhiêu, cùng nhau giải quyết xong rồi lại dính nhau như sam. Nhưng là không nghĩ tới bốn năm lại nhanh như vậy, thời gian họ còn lại lên nhau cũng chỉ vài tháng nữa.

– Cô vô, cô vô. Mấy đứa về chỗ!!!

Giọng của cái thằng tình báo của lớp bự như cái loa phát thanh. Cả lớp nháo nhào về chỗ của mình, tiết này là tiết sinh hoạt.

– Học sinh! – Con trưởng hô lớn.

– Được rồi, ngồi xuống.

Ngồi xuống rồi cả lớp lại bắt đầu ồn ào, nói chuyện không ngừng. Cô lắc đầu, cái bọn này, có chuyện gì mà nói lắm thế này.

– Cả lớp im lặng. – Cô gõ bàn.

Mọi người lập tức im lặng, căn phòng chỉ còn nghe thấy tiếng quạt quay vù vù. Mọi năm vào thời điểm cận trung thu, trường đều có tổ chức lễ hội, sao năm nay lại yên tĩnh vậy.

– Trung thu sắp tới rồi, chắc các em cũng biết cô tiếp theo tính nói gì.

– Yeahhh

Cả lớp la to, chính là lễ hội, bọn họ chờ lâu lắm rồi nha.

– Năm nay khác một chút. – Cô ho khan vài tiếng.

– Ehh??

– Năm nay trường tổ chức cuộc thi got talent, không như mọi năm học sinh tự nguyện năm nay là bắt buộc mỗi lớp hai tiết mục.

– Hả??!! – Cả bọn lập tức ỉu xìu.

– Được rồi, yên lặng nào. Nghe cô nói, không đoạt giải cũng không sao, tham gia cho vui là được. Xem nào, ai tình nguyện? – Cô dịu dàng.

Nó công nhận, bốn năm qua cái lớp này chưa từng có sự im lặng đáng sợ vậy đâu, tiếng hít thở cũng không nghe thấy.

– Không ai tình nguyện sao? Vậy chỉ định nha, hay muốn bốc thăm?

– Cô, cô ơi!! – Lúc này Ly Hân đột nhiên giơ tay.

– Ủa.. Mấy bữa tăng động quá ta. – Nó chọc.

– Im đi. Tao muốn hỏi cái này chứ phải tham gia đâu.- Cô liếc nó.

– Hân muốn hỏi gì? – Cô nhẹ nhàng lên tiếng.

– Con muốn biết thể lệ cuộc thi và thi cái gì.

– Bất kì tài năng nào đều có thể thi, phân làm ba vòng, vòng loại, bán kết và chung kết. Năm nay là năm đầu, chỉ có quán quân, nên cô cũng không mong chờ tụi con đem giải về được đâu. – Cô cười. – Thế nào? Ai tình nguyện?

– Cô. – Ly Hân lại giơ tay.

– Con tình nguyện? – Cô bất ngờ.

– Không không. Con đề cử. – Cô xua tay.

– Ai?

– Mộc Lạc Hi. – Cô la lớn hết sức.

– Hả?? – Nó đang mớ ngủ lập tức bật dậy. – Không không không.. Con.. Con không tham gia đâu.

– Lạc Hi hát hay lắm đó cô. – Cả lớp lại bắt đầu nháo nhào.

Trời ạ, ai mượn thêm dầu vào lửa vậy? Cái bọn này đang kêu gọi mình đánh tụi nó hả.

– Đúng đúng. Hát rất hay. – Ly Hân gật gù.

– Dương cầm còn rất giỏi. – Hắn bên cạnh mắt cũng không mở, nói.

– Mày.. – Nó trừng hắn. – Muốn chết hả.

Nó quay qua nắm cổ hắn lắc lắc khiến hắn chóng cả mặt.

– Đương nhiên.. muốn sống. – Hắn nó đứt quãng.

– Yên lặng. – Cô gõ bàn. – Một tiết mục sẽ giao cho Lạc Hi, quyết định rồi, không bàn nữa. Vẫn còn một tiết mục khác.

Nó hậm hực ngồi xuống, thiệt đúng là tức chết mà, nó vốn sợ một mình đứng trước đám đông, làm sao nó có thể thi được. Hắn một tay chống trên bàn, tay còn lại thì nghịch tóc nó, nó buồn bực hất tay hắn ra, không thèm nhìn hắn. Một phần cũng tại hắn, đang yên lành chen vô làm gì, không giúp đỡ còn hùa theo con Hân.

– Giận? – Hắn chồm người lên để nhìn rõ mặt nó.



– Đừng giận.

Hắn nhích lại gần, nằm lên bàn nó, vừa vặn nó ngước xuống sẽ nhìn thấy khuôn mặt đẹp như hoa của hắn phóng đại trước mắt.



Nó vẫn không đáp.

– Được rồi. Tao giúp mày. – Hắn đứng lên.

Nó ngạc nhiên, sao hôm nay lại ngoan ngoãn như thế? Chẳng lẽ chiêu cũ rích này đến giờ hắn vẫn bị lừa?

Hi Hi ngốc nghếch, là tình nguyện bị lừa, chứ không phải không biết mình đang bị lừa.

– Con, tham gia cùng Lạc Hi, song ca.

Cả lớp nghe tiếng nói lập tức quay lại, phải không? Người này bình thường không thích dính vào những thứ phiền phức này, với lại họ chưa bao giờ được nghe hắn hát nha..

Chương 5: Thích thì tao mua cho?

– Vậy Khắc Hàn với Lạc Hi sẽ có tiết mục song ca, còn một tiết mục nữa các con tự quyết định với nhau đi. Sau khi xong báo cho phó văn thể mỹ ghi danh sách rồi nộp xuống phòng đoàn nha.

– Thời trang giấy được không hả? Lớp mình nhiều đứa khéo tay lắm mà.

Mọi người bắt đầu ồn ào bàn luận.

– Cũng được, có thể tái chế đồ đã sử dụng, lấy chủ đề bảo vệ môi trường.

– Vậy ai thiết kế? Ai may? Ai làm người mẫu? – Ly Hân nhàn nhạt lên tiếng.

– Lớp mình quá trời đứa vẽ đẹp, khéo tay, bốc đại vài ba đứa đi.

– Ừa ừa. Con Nhiên nè, Bội nè, Hảo nè, Ly nè bộ tứ thánh vẽ luôn.

– May thì để vài đứa gái, rồi bọn con trai phụ.

– Người mẫu thì mượn lại con Hi với Hàn đó, thêm con Hân với thằng Mã. Xong!

Tụi nó hết đứa này tới đứa khác, ý kiến nào cũng độc hết chơn, bọn bị chỉ định không kịp phản đối đã thấy tên mình nằm trong tờ đăng kí rồi.

– Người mẫu có bốn người thôi hả?

– Lớp mình có bốn đứa nó đẹp. Cho tụi nó lên để bọn lớp khác lác mắt chơi. Heheh.. – Con trưởng cười nham hiểm.

– Tao không có ý kiến. – Hân giơ tay.

– Tao cũng không. – Từ Mã nãy giờ im lặng lên tiếng.

– Sao cũng được. – Hắn dựa đầu lên vai nó.

– Tao phản đối. – Nó la lên khiến hắn suýt nữa lủng màng nhỉ.

– Phản đối?? – Cả bọn quay lại nhìn nó.

– Tao thi cái kia thôi là đã miễn cưỡng lắm rồi, giờ còn bảo tao thi cái này? Với lại có bốn đứa, đi hai ba vòng rồi chạy vô thay đồ mày nghĩ kịp không. Gặp chân ngắn nữa, tụi mày đang sỉ nhục tao hả… – Nó tức giận càng nói càng lớn.

– Được được bình tĩnh. Cho thêm hai ba đứa vô để mày có thời gian ung dung thay đồ là được chứ gì. – Con truởng hướng về nó làm động tác hạ hỏa.

– Thêm con Di với thằng Trịnh nha.

– Thêm con Nhã cho tao nữa. – Nó lườm con trưởng.

– Hả??? Đừng đừng đừnggg. – Nhã hét lên.

– Ghi vô nhanh nhanh. – Nó gõ bàn con Di.

– Bổn cô nương ghi nhớ, mối thù này nhất định ta sẽ trả. – Nhã giơ nắm đấm hướng về nó.

– Bổn công chúa đợi ngươi. – Nó hất tóc, đi về chỗ ngồi.

– Vậy xong nha. Tao nộp đó. – Di đứng lên, phẩy phẩy tờ giấy đăng kí.

– Di.. Đừng, xóa tên tao. – Nhã kéo tay Di.

– Tờ đó không xóa được, tao cũng muốn xóa tên tao lắm chứ bộ. – Nó chớp mắt.

– Được thôi, thi thì thi. – Nhã khoát tay đứng đối diện nó hất mặt.

– Rồi rồi, tập trung, về chỗ. – Cô gõ bàn. – Cô sẽ đem tờ này đi nộp, về việc làm như thế nào thì mọi người tự bàn vớu nhau, cần hỗ trỡ tiền bạc hay nhân lực thì cứ báo cô. Được chưa? Rồi lớp nghỉ.

Nói xong cô đi ra khỏi lớp, một lát sau tiếng chuông vang lên, tiết sinh hoạt là tiết cuối, bây giờ tụi nó đang chuẩn bị ra về.

– Đi mua sắm hơmm?? – Nhã chồm người qua bàn nó.

– Ủa nãy có người phản đối dữ lắm mà ta. – Nó ngước nhìn trần nhà, giả lơ.

– Thì.. Tao thích mua đồ… Ờ thích mua đồ. Thế đi không?

– Đii.. – Hân quay xuống.

– Đi, sẵn đi ăn, tự nhiên đói quá. – Nó xoa bụng.

– Ăn có cái sandwich sao no.

Hắn úp mặt xuống bàn, bình thường nó ăn nhiều như heo, mà ở trường lúc nào cũng không chịu ăn, đói là phải.

– Ế chết mịe.

Nó thò tay vô túi váy, thẫn thờ một hồi quay sang hắn, ánh mắt vô cùng đáng thương.

– Lại quên tiền? – Hắn lười biếng mở mắt.

– Hềhề. – Nó gãi đầu.

– Đầu mày có nhớ nổi cái gì không hả? – Hắn cốc đầu nó.

– Úii.. Thì tao nhớ được sinh nhật mày, sinh nhật tao, sinh nhật ba mẹ Triều, ba mẹ tao.. – Nó giơ ngón tay ra đếm.

– Nhớ nhiều ha. Sinh nhật tao với mày là một rồi. Biện minh.

– Thôi cãi quài, đi shopping. – Di xách cặp lên đi ra cửa.

– Đi đii đi.. – Nhã đi sau lùa hết bọn nó ra.

– Đi xe ai? – Từ Mã lúc này mới lên tiếng.

– Đi xe tao! – Hắn nói.

– Ừ. Đi đi, lẹ. Tao đói. – Nó đẩy con Nhã, bước lên khoác tay Hân kéo đi.

Xe dừng lại trước khu mua sắm sầm uất, tấp nập người ra người vào. Bọn họ dắt tay nhau đi hết cửa hàng này đến cửa hàng khác. Mẫn Di bị Cẩn Trịnh kéo đi, Triết Nhã lại la cà trong mấy shop trang sức yêu dấu. Lúc nó tính đi lên chung với Hân, đột nhiên bị ai đó kéo ngược ra sau:

– Á.

Nó hét lên tiếng nhỏ, cả người dựa vào hắn.

– Mày đừng có đi phá đám chuyện tốt của người ta.

Hắn nâng cằm nó lên để nó nhìn thẳng phía Ly Hân, Từ Mã đang lôi kéo cô cùng đi. Từ Mã thích Ly Hân? Nó quay lại nhìn hắn, tìm kiếm câu trả lời. Hắn không nói, chỉ ôm nó rồi nhún vai, chỉ cần vậy là đủ để nó hiểu. Có đôi có cặp hết rồi có khi nào nó bị ra rìa hay không?

– Không ai đi với mày thì mày đi với tao.

Hắn chỉnh nó đứng thẳng, quay lưng lại rồi để hắn khoác tay lên vai nó.

– Ai thèm đi với mày.

Nó liếc, nhưng không hất tay hắn ra, để yên sánh bước cùng hắn.

Mọi người lâu lâu cũng đoái lại nhìn bọn nó, bảy người trai xinh gái đẹp trong khu mua sắm, quá bắt mắt. Chưa kể bình thường đã thu hút ánh nhìn, mà bọn này lại còn nhoi, chạy lung tung như thế không để ý mới lạ.

Nó nắm lấy tay hắn trên vai mình, đi hết cửa hàng này đến cửa hàng khác, không có gì ưng ý nha.

Bước chân nó bỗng nhiên dừng lại, ngẫn người trước shop quần áo đơn điệu. Mỗi một kiểu điều rất đơn giản, nhưng trông lại rất dịu dàng. Không nổi bật như những bộ váy lễ hội xanh đỏ, nhưng lại vô cùng bắt mắt, vô cùng thu hút ánh nhìn.

Hắn nhìn nó, khẽ cười, kéo nó đi vào.

– Thích thì thử.

Hắn chọn một chiếc váy xòe màu xanh biển, đơn giản cực kì. Thuận tay lấy thêm cái áo rộng trễ vai màu trắng, đặt chung có vẻ khá hợp. Hắn đưa trước mặt nó, xoay người đẩy nó vào phòn thay đồ.

– Thử cho tao coi.

Hắn ngồi trên ghế sô pha đối diện phòng thay đồ, dáng vẻ suy tư. Mấy nhân viên nữ cứ nhìn hắn không thôi, nếu không vì đồng phục chắc họ sẽ nghĩ hắn là đàn ông mất, quá chững chạc.

Nó thay xong vừa bước ra, đi tới trước hắn.

– Thấy sao?

Hắn lúc này mới ngước đầu lên, phản ứng đầu tiên chính là ngẫn người, tiếp đến là cảm thán.

– Rất đẹp!

Hắn đứng dậy, vén tóc nó ra sau, để lộ bả vai trắng nõn. Hắn nghĩ chắc chắn bộ này sẽ rất hợp với nó, nên không nhìn kĩ liền bảo nó thử. Hắn không ngờ hiệu quả mạnh hơn hắn tưởng, nó cứ như nàng công chúa bước ra từ truyện tranh.

Chân váy vì nó di chuyển mà đung đưa, áo lệch vai vì cử động tay mà bỗng lệch xuống khá sâu. Khuôn mặt trắng hồng, mắt nâu mọng nước to long lanh, hàng lông mi khi nó chớp mắt lại rung động mê người. Chiếc mũi nhỏ nhắn, sóng mũi cao thẳng tắp, đôi môi hồng đào hơi mím lại.

Những bộ quần áo này kiểu dáng đều rất đơn giản, nhưng khi khoát trên người nó lại đem đến một hiệu quả khác. Không quá cầu kì, nhẹ nhàng mà thanh thoát như một nàng tiên nhỏ, nàng tiên có khả năng trêu chọc trái tim hắn.

Hắn muốn nhìn nó cười, hàm răng trắng sữa đều đặn của nó chắc chắc sẽ rất đẹp. Nhưng hắn không nghĩ tới áo này có thể lệch nhiều như vậy. Hắn đứng dậy đi đến chắn truớc mặt nó, kéo vai áo lên, đặt tay mình lên trên để cố định nó.

– Nhưng, lần sau phải mặc thêm áo.

– A

Nó lúc này mới để ý nhìn xuống vai mình, có chút xấu hổ, gương mặt bỗng chốc ửng hồng.

– Thử luôn mấy cái này.

Hắn tùy tiện lấy vài bộ quần áo đơn giản, nhét vào tay nó.

Nó thử hết bộ này đến bộ khác, đi ra rồi đi vào phòng thử đồ, hắn nhìn nó ngoài ngạc nhiên cũng chỉ có ngạc nhiên. Quả nhiên nó mặc gì cũng rất hợp, đẹp hơn cả những con ma-nơ-canh được điêu khắc cầu kì. Những nữ nhân viên trong tiệm đều nhìn nó, họ không ngờ một cô học sinh lại có thể diện những bộ đồ này mà đẹp như thế.

– Rất hợp với mày.

Hắn nhìn nó trong chiếc đầm trắng ngắn hơn gối một chút từ trong phòng thay đồ bước ra. Nếu nói những bộ ban nãy là dễ thương pha thêm một chút năng động, nghịch ngợm thì chiếc đầm này là dịu dàng và thuần khiết, giống như một cô gái vừa bước sang tuổi đôi mươi.

– Gói hết tất cả những bộ này giúp tôi.

Trong lúc nhân viên đi gói đồ, nó mới ghé lại gần hắn hỏi

– Sao lại mua nhiều như thế? Với lại tao đã nói tao quên đem tiền rồi.

– Tao có nói mày mua sao?

Hắn tiến lại gần, nắm tay nó vừa đi vừa nói, đến quầy thanh toán, hắn đưa chiếc thẻ vàng kim cho người phục vụ rồi quay sang xoa đầu nó, dịu dàng nói:

– Mày thích thì cứ mua đi, còn không tao mua cho mày, quần áo để mặc chứ không phải để ngắm. Hơn nữa mày mặc lại hợp như vậy, kiểu dáng còn rất đẹp, không chừng một lát mày quay lại người ta đã mua mất tiêu.

Hắn vừa nói xong, một cô gái đã đi vào, nhìn trúng ngay bộ đầu tiên hắn chọn cho nó đang nằm trên tay của nhân viên chuẩn bị gói vào, đanh đá nói:

– Tôi thích bộ này, gói nó lại cho tôi.

Nó nghe thấy tiếng cô gái này liền quay người lại, nhìn thấy tay cô đang chỉ vào bộ đồ hắn chọn cho nó. Có chút ngoài ý muốn, nó không ngờ đi mua sắm cũng gặp được loại phiền phức này, nó thấy hắn không lên tiếng bản thân cũng im lặng, dù gì cũng là hắn mua cho.

– Thật xin lỗi, bộ này đã được vị tiểu thư này thanh toán trước. – Nhân viên ái ngại nói.

– Tôi có thể ra giá cao hơn. – Cô ta khinh bỉ nhìn nhân viên.

– Xin lỗi, vị tiểu thư này mua trước, chúng tôi không thể đưa nó cho cô.

Nhân viên ban đầu còn cảm thấy có lỗi nhìn cô, nhưng bây giờ lại cảm thấy cô ta thật lớn lối, ỷ mình có tiền liền cái gì cũng có thể có? Bộ quần áo này là của vị tiểu thư này nhìn trúng trước, vả lại cô cảm thấy chỉ vị tiểu thư này mặc vào mới toát lên được vẻ đáng yêu của nó. Mà cô nhìn lại thì có vẻ cô ta không thích hợp những kiểu dáng thế này, cô ta nhìn như một người phụ nữ quyến rũ làm sao có thể hợp?

Cô gái đó mặc chiếc váy quây ngắn chỉ tới đùi, trang điểm rất đậm, điểm hình là đôi môi đỏ chót của cô ta. Người khác nhìn vào liền có thể đánh giá cô ta một mặt giả tạo, nhìn sơ cũng có vẻ rất giàu có, từng thứ trên người cô ta đều là hàng hiệu của những nhà thiết kế nổi tiếng.

Cô ta không có được thứ mình mong muốn trông rất phẫn nộ, cô ta chưa từng muốn thứ gì mà không thể đoạt được.

Lúc này một người con trai khác đi tới, gương mặt mệt mỏi, xen chút chán nản. Nhìn thấy anh, cô lập tức chạy tới ôm lấy cánh tay anh nũng nịu.

– Dĩ Hằng, em rất thích bộ đó.

Full | Tiếp trang 2

Ameri Ichinose - Emiri Suzuhara

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ