Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Bạn thân 17 năm, giờ yêu được chưa? - Trang 3

Full | Lùi trang 2 | Tiếp trang 4

Chương 11: Kế hoạch trả thù

Từ hôm Trung Thu đến nay đã hơn một tháng rồi, thời gian thật nhanh, cũng chẳng còn bao lâu là thi học kì.

Dạo này bận bịu ôn thi rối mù cả lên, thời gian rảnh cũng không có, mọi người học đến chết đi sống lại. Duy có đám bọn nó, thong thả đi chơi, quậy phá, nước không tới cổ cũng không chịu lết. Ai bảo bọn họ xuất sắc vậy đây, tiếp thu nhanh, trí nhớ thì tốt, khả năng phân tích cũng nhanh hơn người.

Cả tháng qua, nó trong đầu ấp ủ kế hoạch trả thù của mình, nghĩ mãi vẫn không ra làm thế nào. Lúc nó vừa tắm xong, ngồi ngoài bàn chống cằm nghĩ một lúc.

Ah không phải anh ta bảo nhất định sẽ cua được nó sao, nó sẽ không thể chạy thoát ư? À… Xem nào, nó nghĩ ra rồi!

Liên tục từ hôm Trung Thu đến nay Đặng Dĩ Hằng không còn xuất hiện trước mặt nó nữa. Mọi tin tức về anh cũng đều biến mất, nó không biết được bất cứ thứ gì về anh ta kể từ hôm đó.

Kết thúc giờ học, bọn nó kéo xuống căng tin, vô tình lại gặp được anh ta, tốn công nó kiếm bây giờ lại tự mình xuất hiện.

Có lẽ hắn cũng đã có kế hoạch của mình làm sao cua được nó rồi, cũng mặt dày ngồi xuống kế bên nó.

Xem nào, trận chiến này bây giờ bắt đầu nhé, xem xem ai thâm hơn ai, đùa với nó sẽ không có kết cục tốt.

– Lạc Hi. Cậu ăn gì không? – Dĩ Hằng hỏi.

– Không.. – Nó tính cự tuyệt liền nghĩ tới việc cũa mình, nhẹ nhàng đáp. – Sandwich với sữa được rồi.

– Tớ đi mua cho cậu ngay. – Nói rồi anh lập tức rời đi.

Triều Khắc Hàn ngồi bên cạch nó nghe thấy họ nói chuyện thì mặt đen lại, bình thường đều là nó nhờ hắn mua mà.

Khắc Hàn bắt đầu chìm trong suy nghĩ của mình, quả nhiên Lạc Hi thích anh ta. Hôm đó còn tưởng bản thân suy nghĩ quá nhiều, không ngờ là thật, chẳng trách gương mặt thất vọng của nó lúc đó. Nghĩ đến việc nó thích Dĩ Hằng, lòng đột nhiên đau thắt, mày đẹp khẽ nhíu chặt.

– Mày làm sao vậy? – Nó thấy hắn vậy liền hỏi.

– Không sao. – Mày hắn giãn ra nhìn nó đáp.

Nó nhắn mặt khó hiểu, hôm đó cũng vậy, hôm nay cũng y chang vậy, hắn bực mình việc gì?

Nó nghĩ rồi cũng không quan tâm nhiều nữa, nó bây giờ muốn chơi anh ta một vố, sau này sẽ hỏi hắn sau.

Không bao lâu Dĩ Hằng quay lại trên tay là phần ăn của nó và anh, đặt trước mặt nó cười dịu dàng:

– Ăn đi.

Nó nhận lấy, cười đáp lại, nó chẳng biết nói gì hơn cả, nhưng mà nó chỉ cần cười cũng đã là cả một đòn chí mạng rồi.

Đặng Dĩ Hằng nhìn nó cười thì ngẩn người, trong lòng thì vội vàng trấn tĩnh mình:”Không được, Dĩ Hằng mày tỉnh lại, không được rung động.”

Hắn trong lòng kêu gào, lý trí thì vậy nhưng trái tim hắn đã sớm không khống chế được vì nó mà lệch đi vài nhịp rồi.

“Chết tiệt” anh thầm mắng mình.

Kể từ sau hôm Dĩ Hằng mua giúp nó cơm trưa, anh ta ngày ngày mặt dày bám theo nó.

Lạc Hi trong lòng cảm thất phiền chết đi được, ngoài mặt lại luôn cười vui vẻ. Cử chỉ điềm đạm, nhẹ nhàng, thậm chí mọi nhất cử nhất động của nó cũng hấp dẫn vô cùng.

Lạc Hi vốn là người kiệm lời, đối với người không mấy thân thiết thì không có gì để nói cả. Vậy nên mỗi lần có mặt Đặng Dĩ Hằng, ngoài cười ra thì anh hỏi gì nó đáp đó.

Đặng Dĩ Hằng cảm thấy bản thân mình không biết làm sao, tự nhiên cảm thấy ở gần nó tim như mất khống chế. Những lúc không gặp nó thì lại muốn gặp, ngày đêm nhớ thương nụ cười nó, lúc nó gần gũi với Khắn Hàn thì trong lòng bực bội. Anh ta bị làm sao thế nhở!?

Lạc Hi vốn nghĩ, kế hoạch của nó bể chắc rồi, quyến rũ anh ta sao?! Mình còn không nói nổi một câu ngoài những gì anh ta hỏi, vậy làm sao quyến rũ anh ta được đây, làm sao anh ta có thể thích mình trong khi mình chẳng làm gì chứ?!

Đúng vậy, mong muốn của nó, chính là cua đổ Đặng Dĩ Hằng, làm anh ta yêu nó, sau đó thì vứt bỏ anh ta. Trước khi anh ta có thể lợi dụng được nó, nó sẽ hành động trước đem anh ta đả thương.

Nó trong lòng ai oán mình thất bại rồi, ai ngờ đâu nó chỉ việc cười, trái tim anh ta cũng bị nó thu phục chứ.

Triều Khắc Hàn từ ngày anh ta kè kè bên cạnh Lạc Hi, cũng kiệm lời hơn hẳn. Nói chuyện với nó không nhiều, thời gian bên cạnh cũng không nhiều, cứ như hoàn toàn biến thành người khác. Trên người lúc nào cũng tản ra sát khí lạnh băng băng, đi đến nơi nào cũng làm nơi đó như muốn nghẹt thở.

Khí chất hơn người của hắn là không thể phủ nhận, vậy nên mọi người cảm nhận thấy áp suất âm độ tản ra từ người hắn cũng biết điều im lặng.

Nó cũng cảm thấy lạ lùng lắm, đến cả nói chuyện với nó hắn cũng giữ thái độ lạnh như băng. Trong lòng nó mỗi lần như vậy lại thoáng qua một tia hụt hẫn, chỉ là nó không rõ tại sao lại như vậy.

Chiều hôm nay, Dĩ Hằng hẹn nó, bảo rằng tối muốn cùng nó đi ăn cơm. Nó nghe thấy theo bản năng lập tức muốn từ chối, dây thần kinh đột nhiên dừng lại, suy nghĩ một chút nó đồng ý.

Đi cùng thêm một chút, thì cơ hội nhiều thêm một chút, kế hoạch càng sớm thành công sẽ càng sớm không cần nhìn thấy anh ta nữa.

Sáu giờ chiều..

Nó chạy ầm ầm lên lầu, cuộc hẹn là bảy giờ, tốt nhất không nên đến trễ, đến sớm thì sẽ về sớm.

Nó tắm rửa xong xuôi, chọn đại một bộ quần áo, nó muốn thoải mái dù gì nó cũng không chú trọng cuộc hẹn này.. Ế khoan.. Nghĩ lại thì mặc đẹp anh ta sẽ có ấn tượng chẳng phải vậy sẽ mau thích mình hơn sao.

Nghĩ rồi, nó chọn một chiếc váy ngắn xếp li màu vàng, mặc một cái áo trắng couptop ngắn, giày Converse đen. Quần áo của nó cũng chỉ có mấy kiểu lặp lại, theo châm ngôn càng đơn giản thoải mái thì càng tốt, nên tủ nó sẽ không có mấy bộ đồ cầu kì đâu.

Lạc Hi không cho Dĩ Hằng biết địa chỉ nhà, cũng từ chối cả yêu cầu đón nó của anh. Thay đồ xong nó liền xuống nhà, nói với mẹ một tiếng rồi đi ra của, nó nhẹ bước trên con đường vắng, hít thở một chút không khí trong lành, trên môi treo một nụ cười mãn nguyện.

Biệt thự nhà nó và hắn nằm trong khu ngỏ vắng, ở đây đường vô cùng lớn nhưng chỉ có hai căn biệt thự mà thôi, không khí vô cùng trong lành thoáng đãng.

Tận đến lúc nó rời khỏi con đường đó, cũng không bao giờ biết được rằng, từng hành động của nó nãy giờ đã bị một người thu hết vào mắt. Từ cách ăn mặc, cho đến thái độ thoải mái, cùng nụ cười đó, người kia nhìn rõ chẳng sót bất cứ thứ gì.

Khắc Hằn đứng trên ban công nhìn nó, hôm nay nó thật dễ thương, nụ cười đó là thứ làm hắn nhớ nhung bao lâu đấy! Nhưng rồi chợt nghĩ đến nó ăn mặc đẹp như thế để đi gặp một người khác, nụ cười đó cũng vì nghĩ tới người khác mà khơi lên, tim hắn bỗng dừng lại một chút.

“Lạc Hi à! Mày có biết hay không? Ra là mười mấy năm bên mày cũng không đủ để mày thương tao một chút nào sao? Còn cậu ta chỉ cần hai tháng! À… Thì ra là vậy.”

Nó đặt chân xuống xe, đứng trước cổng nhà hàng Royal, chỉnh sửa lại trang phục của mình, hít một hơi thật sâu, tự tin bước vào. Nó vừa vào liền đem ánh mắt của toàn bộ người thu hút, tiểu thư nhà nào a? Nơi như thế này, quần áo đơn giản như thế, còn gương mặt búng ra sữa đó là sao đây. Nó đúng thật là rất đẹp, rất dễ thương, nhưng cái người quản lí nhà hàng quan tâm bây giờ là “một cô gái nhỏ bé vào nơi này, sẽ có tiền thanh toán chứ?”

Nó từ xa nhìn thấy Dĩ Hằng, vội vàng đi đến bàn anh đang ngồi, nhìn anh cười dịu dàng, Dĩ Hằng ngước lên vừa hay nhìn thấy nó cười, trời ạ, tim của anh..

Anh vội vàng đứng dậy giúp nó kéo ghế, nhìn thấy hành động của anh nó hơi bất ngờ, nó không thích những thứ hình thức như vậy, nó thích mọi thứ đều tự nhiên cơ.

– Cám.. Cám ơn! – Nó ấp úng.

Từ trước đến giờ hẹn cùng Khắc Hằn, hắn sẽ không bao giờ kéo ghế giúp nó, hắn sẽ không bao giờ có những hành động dịu dàng như vậy, nhưng bù lại từng lời nó của hắn nó đều cảm thấy vô cùng ấm áp. Nó cảm thấy không quen, nhất thời không biết nên nói thế nào mới thuận miệng cảm ơn một tiếng, anh ta trái lại tưởng nó ngại nên mới ấp úng như vậy.

– Ăn gì? – Anh ngồi xuống đưa menu trước mặt nó.

Nó nhận lấy liếc sơ một chút, nó thích ăn gì vậy ta? Ở đây món nào ngon nhỉ? Mọi lần đều do hắn giúp nó gọi, sở thích của nó thậm chí hắn còn rõ hơn.

– Ở đây món gì nổi tiếng nhất nhỉ? – Nó quay sang cười với phục vụ.

– Tiểu thư, món Pháp nhà hàng chúng tôi rất ngon đấy ạ. – Phục vụ cũng cười đáp lại.

– Vậy lấy tôi một phần này.. – Nó chỉ vào menu.

– Được! Xin hỏi có dùng thêm gì nữa không ạ?

– Cho tôi một phần giống cô ấy. – Anh bỏ menu xuống.

Trong lòng nó cười cười, lúc nãy phục vụ là không biết gọi Dĩ Hằng thế nào nên mới không có chủ ngữ nha, vì bình thường nó đều cùng hắn đến, họ gọi quen là tiểu thư và thiếu gia mất rồi, hôm nay quả là có chút lúng túng.

– Lạc Hi.

– Huh? – Nghe anh gọi nó ngước lên nhìn.

– Hôm nay cậu thật đẹp! – Anh cười.

– Cám ơn. – Nó mỉm cười.

– Tớ không ngờ cậu lại đồng ý ăn cơm với tớ đây. – Anh vui vẻ nhắc đến.

– Chẳng qua chỉ là một buổi cơm thôi mà. – Nó khiêm tốn tốn.

Anh nghĩ, liền có thể nghĩ ra, nó là đang nói, chỉ là một buổi cơm bình thường, không có gì đặc biệt mà phải khách sáo cả. Xem ra anh phải cố gắng hơn rồi, cố gắng thật nhiều.

– Ăn nhiều một chút.

Đến khi phục vụ đem thức ăn ra, anh liền hào hứng nhắc nhở, nhiệt tình chăm sóc nó như một đứa trẻ vậy.

– Được rồi, không cần lo cho tớ, cậu ăn đi. – Nó hơi ngượng ngùng ngăn cản.

Nghe nó nói anh cười vui vẻ ăn phần của mình, không quên bắt chuyện với nó, không phải chứ nếu biết đến ăn cũng không yên như thế thì thà nó không tới còn hơn.

Sau khi ăn xong, anh đưa nó đến ven bờ hồ đi dạo, từng cơn gió mát lạnh phả lên mặt khiến nó vui sướng cười tươi, hít hà cái mũi nhỏ.

Dĩ Hằng cùng nó soải bước ven bờ, khung cảnh khá im lặng, nó chỉ vô tư nhìn ngắm xung quanh, mà trong lòng anh ta lại rối rắm không biết làm sao để gần nó hơn một chút.

Anh đi sát lại gần nó, bàn tay cố tình như vô ý muốn nắm lấy tay nó, lúc anh ta sắp chạm tới rồi, nó lại đột nhiên đưa tay lên vươn vai.

– Aww, gió mát thật. Đã quá!

Anh nhìn nó chỉ biết ngao ngán gãi đầu cười cười, sắp được rồi mà, sao lại đúng lúc như vậy chứ.

– Không còn sớm nữa, tớ về trước.

Nó hít một hơi sâu quay qua nói với anh rồi sải bước đi về, anh nhanh tay giữ lấy tay nó, vội nói như sợ chậm một giây nó sẽ biến mất vậy.

– Tớ đưa cậu về.

– À, không cần. Cám ơn. – Nó cười rồi lấy tay ra.

– Nhưng bây giờ tối rồi, một mình cậu sẽ không an toàn. – Anh cố vớt vát.

– Tớ nói là được rồi, cậu cũng nên về đi, về sớm một chút, đi đường cẩn thận. – Nó kiên quyết từ chối sẵn miệng nhắc nhở.

– Được, vậy cậu cũng phải cẩn thận đấy! – Anh cười rồi quay người đi trước.

Nó đứng yên ở đó đến khi anh ta đi mất, trong lòng mới nghĩ quả nhiên không chu đáo, cũng chẳng tinh mắt, chẳng có để ý tới nó gì cả. Không bù với hắn, mọi nhất cứ nhất động của nó hắn đều hiểu rõ nó muốn gì, lúc nãy nó lạnh muốn chết đi mới muốn về vậy mà anh ta không nhận ra. Còn nữa, nếu là hắn mà nó bảo có thể về một mình trong đêm thế này thì có đánh chết hắn cũng không buông tay nó ra.

Hả?!!!! Nó đang nghĩ cái gì a?!. Trời ạ. Mộc Lạc Hi mày tỉnh tỉnh, suy nghĩ lung tung cái gì, làm sao có thể nghĩ đến tên Khắc Hàn kia chứ. To chuyện rồiiii.. Ai da.. Khắc Hàn đáng chết, đến suy nghĩ của mình cũng không buông tha!! Ghét chết mày!!.

Trấn tĩnh lòng mình xong, nó một mình đáp taxi về nhà, đến khi vừa vào phòng liền nhận được tin nhắn của hắn.

– Hôm nay đi đâu?

– Đi chơi. – Nó không suy nghĩ lập tức đáp lại.

– Với ai?

– Mày quan tâm làm gì?

Nó nhắn trả, tại sao hắn lúc nào cũng quản nó như quản con thế chứ, hắn thì cả bầy con gái vây quanh còn nó đi chơi một chút cũng phải xin phép hắn à?

Đột nhiên điện thoại rung lên, nó giật mình quăng luôn xuống đất.

– Á! Tắt rồi. – Nó chọt chọt màn hình. – Không mở được nữa, giờ sao? – Nó khóc không ra nước mắt lẩm bẩm. – Mẹ biết sẽ giết chết mình!

“Rầm. Rầm”

– Oá.. – Nó lại bị doạ một lần nữa.

Ban công? Ngoài đó khuya thế này còn có việc gì ồn ào vậy? Nó lật đạt chạy đến mở cửa ban công, đầu tiên đã nhìn thấy hắn hù nó giật mình lần nữa mém ngã.

– Cẩn thận. – Hắn đỡ lưng nó.

– Ạch.. Mày hù chết tao. Ở đây làm gì? – Nó làm bộ xoa ngực nói.

– Điện thoại mày gọi không được. – Hắn giúp nó đứng thẳng.

Vì gọi không được mà chạy qua đây sao? Tuy là ban công phòng nó và hắn đối diện nhưng từ bên kia mà qua bên này cũng không phải chuyện giỡn chơi nha, lầu hai đó.

– Chỉ trả lời có một tin nhắn mày sao phải gọi lại, làm tao giật mình quăng điện thoại đi luôn, nên giờ hư rồi. – Nó ão não trách hắn.

– À.. – Hắn à lên một tiếng hiểu chuyện. – Hư luôn rồi? – Hắn xác nhận.

– Ừ – Nó buồn bã đáp. – Mẹ sẽ giết chết tao. – Nó làm dáng vẻ như sắp khóc nói.

– Được rồi, không sao đâu. – Hắn nhìn không nhịn được cười cười.

– Mẹ sẽ giết tao mất trời ơiii. – Nó nắm cổ áo hắn lắc lắc rồi dựa luôn vào người hắn ỉu xìu đánh nhẹ lên ngực hắn. – Làm sao đây! Tao sẽ chết mất.

– Ảo não cái gì. Mai dắt mày đi mua cái khác. – Hắn cười xoa đầu nó.

Nghe hắn nói vậy hai mắt nó lập tức sáng lên, mở to lung linh.

– Thật sao?

– Ừ. – Hắn cười.

– Yeahhh.. – Nó nhảy cẩn lên ôm cổ hắn, bắt đầu nịnh nọt. – Khắc Hàn là nhất!!

– Được rồi cô, nịnh là giỏi, trễ rồi, tắm một cái rồi đi ngủ đi.

Hắn vốn muốn hỏi rõ chuyện kia, nhưng nhìn nó vừa hư mất cái điện thoại thì không muốn làm nó rối thêm nữa, để sau vậy.

– Ừ. Mày cũng mau về ngủ sớm. – Nó đẩy hắn ra ban công, lo lắng nói – Thế này qua đó ổn không?

– Mày nói xem? – Hắn hất mặt.

Nó cúi đầu cắn cắn môi, không phải nó không cẩn thận thì sẽ không phải phiền đến hắn, tự mình vụng về còn liên luỵ người khác.

Nhìn nó cắn môi rồi còn tự cốc đầu mình, hắn phì cười, ngăn lại cái tay đang tự làm đau mình của nó.

– Mày nghĩ không ổn thì lúc nãy tao làm sao qua đây?

Nó ngước lên nhìn hắn, hắn liền cúi xuống hôn một cái lên trán nó, dịu dàng dặn dò.

– Nhớ tắm nước nóng, sau đó ngủ một giấc thật ngon! Biết chưa?

– Ừ. – Nó đáp nhẹ.

Nhìn hắn từ bên này nhảy sang bên kia an toàn, nó mới thở phào quay vào phòng, đi tắm rồi ngủ thôi, đêm nay sẽ là một đêm dài..

Chương 12: Chiến tranh lạnh

Thi học kì còn hai tuần nữa là đến, lúc này nó mới bắt đầu vùi đầu vào ôn bài, đương nhiên, có người sẽ mượn cớ học chung rồi.

Triều Khắc Hàn ngày ngày qua nhà nó học chung, sẵn tiện lại ăn chực, thiếu điều muốn ngủ lại luôn.

Lạc Hi lúc đầu đuổi hắn như đuổi tà, sau vài ngày thì quen dần trái lại hắn mà không tới thì không học được.

– Ê lát về ghé nhà mày học luôn nhá? – Mẫn Di chồm qua bàn nó.

– Hả? – Nó nhìn nhìn hỏi lại.

– Lát hết giờ qua nhà mày học nhóm. – Di lặp lại.

– Chiều nay á?

– Ừ. – Mẫn Di gật đầu lia lịa.

– Cũng được, dù sao tao với Khắc Hàn cũng học chung.

– Ừ vậy học xong kiếm gì ăn rồi qua luôn. – Nói xong Di quay lên.

– Dạo không đuổi tao nữa à? – Hắn nói bân quơ.

– Mày mặt dày quá mà, đuổi không đi. – Nó liếc hắn.

– Hehe. – Hắn nhéo má nó.

Nó lườm hắn giơ tay hâm đánh, rồi lại đem sự chú ý về bài học trên bảng.

Ra về, lúc vừa đi tới cổng cả bọn đã thấy Đặng Dĩ Hằng đứng đó, bộ dáng như đang đợi người. Nó nhìn thoáng qua, hơi nhăn mày không biết anh ta đứng đó làm gì rồi cũng thôi không quan tâm nữa.

Tụi nó đi qua anh, một mực tiến về trước nhìn cũng không thèm nhìn anh một cái.

– Lạc Hi. – Dĩ Hằng gọi ngược nó lại

Nó nghe người gọi mình, bước chân dừng lại, nhưng không có ý định quay đầu nhìn.

– Chúng ta đi ăn cơm đi. – Anh đi tới trước mặt nó.

Nó ngước lên nhìn anh một cái, tỏ vẻ tiếc nuối khéo léo từ chối anh:

– Xin lỗi, hôm nay tớ bận.

– Bận sao? Cậu bận gì? – Anh thắc mắc.

– Bận gì liên quan tới cậu sao? – Hắn xen vào.

Nó nghe giọng hắn thì giật mình, hắn xen vào làm gì, còn dùng giọng điệu đó, tạo ấn tượng xấu thì sau này nó phải làm thế nào đây.

– Mày sao vậy? – Nó trách hắn, thuận tay đẩy hắn sang bên. – À.. Không có gì, chỉ là đi học. – Nó quay sang nhìn anh cười trừ.

Hắn nhìn nó, lần đầu tiên nó vì người khác mà trách hắn, trước giờ chưa từng như thế, mà nó cũng từng hứa dù gì cũng sẽ theo phe hắn.

Dĩ Hằng trong lòng đương nhiên vui vẻ rồi, anh cũng bất ngờ như hắn, không biết rằng thái độ đột nhiên đảo ngược như vậy.

– Học? Ở đâu? Tớ đi nữa được không? – Anh hớn hở hỏi.

– A.. Cái này..

Nó ngập ngừng, nó không muốn để anh ta đến nhà, không muốn anh ta biết nhà mình, cũng không muốn học chung với anh ta.

– Không! – Hắn lập tức từ chối.

– Hả? – Nó nhìn hắn.

Hắn quay qua kẹp cổ bịt miệng nó lại, ngăn nó nói, mình thì tiếp tục.

– Học ở nhà tôi, không hoan nghênh cậu.

Hắn nói rồi đi ngang qua hắn, cả bọn lật đật chạy theo sau, trong lòng ai cũng tò mò và tò mò.

– Mày sao vậy? – Nó kéo tay hắn xuống.

Học ở nhà nó, đâu phải nhà hắn, hắn lại nói như đúng rồi, lại còn không cho nó nói.

– Qua nhà tao học. – Hắn buông nó ra, bỏ đi trước.

– Ê dạo này Khắc Hằn làm sao í. – Triết Nhã đi tới đụng vai nó.

– Ừ tao cũng thấy nó có vấn đề, có bao giờ nó lạnh nhạt với mày vậy đâu Hi. – Ly Hân nói.

– Tao không biết, cả tháng nay rồi. Chắc có tâm sự. – Nó chán nản.

– Được rồi đừng lo lắng, chắc không sao đâu. – Từ Mã an ủi nó.

– Ừ.

Quãng đường từ trường tới nhà hôm nay sao dài thế này, không có ai nói với câu nào nữa.

Hắn đi phía trước lẳng lặng chìm trong suy nghĩ của mình. Nó lẽo đẽo đi sau hắn, khoảng cách chỉ vài bước chân nhưng cảm giác như cả vạn dặm. Mấy đứa còn lại nhìn tụi nó như vậy cũng ão não theo, đây coi là gì chứ, chiến tranh lạnh sao? Lần đầu tiên họ thấy hai đứa nó vậy đấy!

Cạch

Hắn mở cửa nhà tự mình bước vào, nó im lặng đi theo hắn, cởi giày rồi đi lên lầu.

– Học đi. – Hắn quăng cặp lên giường.

Tụi nó ngoan ngoãn ngồi xuống đất, lấy tập sách ra bắt đầu ôn bài.

Phòng hắn rất lớn, có một cái bàn học ngoài ra còn có sô pha và một cái bàn ôvan lớn. Căn phòng toàn bộ đi tông trắng đen, rõ ràng bộc lộ tính khí lạnh lùng của chủ nhân.

Bởi vì hai căn biệt thự nhà nó và hắn có kích thước giống nhau, nên hai căn phòng cũng được thiết kế khá giống, cách bày trí cũng tương đối như nhau. Chỉ có đều, phòng hắn tông trắng đen âm u lạnh lẽo, thì phòng nó là tông lam tím tươi tắn tinh khiết.

Mọi người cùng ngồi học, hắn thì tự mình nằm trên giường như mọi chuyện không liên quan tới mình, không khí im lặng đến đáng sợ.

Đến khi mọi người đi về hết, nó còn nán lại, yên lặng ngồi trước bàn nhìn hắn. Sau một hồi hắn ngước lên, hai người mặt đối mặt, hắn bỏ sách xuống ngoắc nó lại.

Nó đi tới bên giường leo lên ngồi cạnh hắn, hắn im lặnh đợi nó nói.

– Dạo này, mày làm sao vậy? – Suy nghĩ thật lâu nó mới nói ra được mấy chữ này.

– Nó thích mày hả? – Hắn không trả lời mà hỏi ngược lại nó.

– Hả? – Nó không biết hắn đang nói gì.

– Đặng Dĩ Hằng.

– Thích tao? – Mắt nó mở to. – Không có đâu, mày đừng nói bậy.

– Mày nên nhớ tao cũng là con trai. – Hắn đột nhiên nghiêm túc. – Nó có ý với mày, tao nhìn là ra.

– Nhưng…

– Không tin tao? – Hắn nhướn mày.

– Không phải.. Nhưng mà chuyện đó rõ ràng là không thể mà. – Nó yếu ớt phản bác.

– Có cái gì gọi là không thể sao? – Hắn hỏi lại.

– Hôm đó mày cũng nghe đó, cậu ta cá cược, đem tao ra làm trò đùa, vậy nên cậu ta có theo đuổi tao thì cũng chỉ vì trò cá cược đó, không phải vì thích tao. – Nó lớn tiếng cãi lại.

– Tình cảm là thứ không thể đoán trước, dù là cá cược cũng không đảm bảo cậu ta sẽ không thích mày, mà dù mày có biết cậu tao đùa giỡn mày cũng không chắc chắn rằng mày sẽ không phải lòng cậu ta. – Hắn ta cũng lớn tiếng nói lại.

– Đủ rồi! – Nó hét lên. – Mày đừng nói nữa. – Nó bịt tay mình lại.

– Sao? Tao nói đúng rồi à? Thích nó rồi sao? – Hắn nhếch mép.

– Không có! – Nó la lên, mắt đã đỏ ngầu.

– Không có? – Hắn cười khinh. – Hừ! Vậy dạo này chẳng phải mày đi chung với cậu ta miết sao? Ăn cơm nữa chứ, vui vẻ vậy mà còn dám nói không có.

– Mày..

Nó nghẹn lời, đưa đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận nhìn hắn, đáy mắt thoáng lên vài tia bi thương mà tròng mắt cũng phủ đầy một tầng hơi nước.

– Mày là cái thằng không nói đạo lý, tao không nói với mày nữa, từ nay về sau cũng không thèm quan tâm tới mày nữa.

Nó chạy ra khỏi phòng hắn, cửa phòng đóng cái rầm, ba mẹ hắn cũng chạy ra xem. Họ nhìn thấy khuôn mặt nó đầy nước mắt, một tay che miệng cứ thế nhắm mắt nhắm mũi mà chạy ra ngoài.

Hắn thẫn thờ trong phòng một mình, hắn nói sai gì sao? Làm nó đau lòng rồi? Hắn nhớ lại hình ảnh của nó lúc nãy, trong lòng đau như cắt, hắn không bao giờ muốn nó phải buồn, luôn đem nó bảo vệ trong lòng bàn tay, vậy mà không ngờ hôm nay người tổn thương nó lại là mình.

Hắn lại nhớ tới vì mình đụng đến Đặng Dĩ Hằng, nó mới lớn tiếng phản bác lại. Nó chưa bao giờ cùng hắn cãi lộn lớn tiếng mà kịch liệt như vậy, lại còn vì một người con trai khác.

Hắn càng nghĩ lòng càng đau, khoảng khắc nó nói từ nay về sau đều không quan tâm tới hắn nữa. Hắn cảm thấy lúc nó bỏ đi như đem theo cả tim hắn, tách lìa từng tế bào, cảm giác đau mà không thể nào diễn tả được.

Lạc Hi chạy về phòng mình đóng sầm cửa lại, cả thân người bỗng nhiên yếu xìu ngồi sụp xuống đất. Từng giọt nước mắt long lanh như hạt trân châu rơi xuống, tràn ra khắp khuôn mặt, ướt đẫm chiếc thảm màu lam.

“Triều Khắc Hàn ngu ngốc!! Người khác nói tao như vậy tao sẽ xem như không nghe. Nhưng tao không ngờ lại là mày, tao vốn nghĩ mày là người hiểu tao nhất vậg mà mày lại nói tao như thế. Tao làm sao có thể thích hắn, không bao giờ thích hắn.”

– Không bao giờ thích, không bao giờ, không bao giờ mà.

Nó vừa khóc vừa nghĩ rồi lại lẩm bẩm, cho đến tận khi đôi mắt sưng đỏ cả lên mới mệt mỏi ngủ thiếp đi.

Triều Khắc Hàn là người rất thông minh, chỉ số IQ tới 180, nhưng trong chuyện này đúng là chỉ còn có 18 thôi.

Hắn làm sao lại không nhận ra, ý đồ của nó, kế hoạch của nó, hắn nói đúng là Dĩ Hằng thích nó, nhưng nó thì không.

Có phải hắn quá hấp tấp chăng? Hắn lớn tiếng với nó nên làm nó sợ rồi? Mà nó lại không muốn nói hắn biết, nó muốn tự mình hoàn thành rồi sau đó sẽ nói với tụi nó sau. Nhưng lần này liệu cứ giấu có ổn hay không? Hiểu lầm cứ thế kéo dài sau mày có thể giải quyết được không?

Từ sau hôm đó, Khắc Hàn và Lạc Hi không còn đi chung với nhau, không có ăn cơm với nhau, không có cùng đi học và đi về nữa.

Trong trường đồn lên là họ đã chia tay, đùa á? Có quen bao giờ đâu mà chia tay chứ?

Bọn con gái cứ tranh thủ lúc này tiếp cận hắn, mong được hắn để ý. Nhưng mà hắn ngày nào cũng trưng bộ mặt lạnh như băng tới trường, đi đến nơi nào cũng tản ra sát khí nồng nặc. Có vài người can đảm sẽ đến gần hắn mà lần nào cũng bị hắn nhẫn tâm đẩy ra. Tính khí bốc đồng hơn hẳn, tối nào cũng đi bar, xong rồi lại kiếm chuyện, lúc nào cũng phải nhờ Cẩn Trịnh và Từ Mã dọn dẹp tàn cuộc.

Nó làm sao không nhận ra khác lạ của hắn, chỉ là cả hai đều sỉ diện vô cùng cao sẽ không chịu đầu hàng trước đâu.

Khác với hắn lạnh lùng xa cách, nó dạo này đặc biệt dễ gần, hơn nữa còn vô cùng thân thiết với Dĩ Hằng. Nó không có ngày nào là không cười cả, đa số đều là nhìn anh mà cười.

Đặng Dĩ Hằng còn không vì hành động của nó mà sướng điên sao, cuối cùng anh cũng có cơ hội.

“Lạc Hi, cậu sớm sẽ thuộc về tớ thôi.”

Hắn nhiều lúc nhìn thấy nụ cười của nó với người khác, tầng băng lại dày rồi càng dày thêm.

Nhưng mà có ai thấy được không? Nó cười chỉ là đơn giản cười thôi, ánh mắt chứa đầy bi ai đều được cất giấu cẩn thận. Và còn nỗi đau trong lòng đó, có ai thấy không? Chỉ thấy được nụ cười của nó, đã nghĩ rằng nó đang vui vẻ sao?

Nó trong lòng đau muốn chết, nhìn hắn xa cách như vậy không biết sao nó lại đau nữa. Không quen với việc hắn lạnh lùng với nó vậy chăng? Hay còn lí do nào nữa?

“Lạc Hi! Mày làm sao lại như thế? Sao phải đau lòng? Là nó lớn tiếng trước giờ lại vì nó mà đau lòng, Lạc Hi mày tỉnh táo lại…”

Trong lòng nó rối như tơ vò, không ngừng kêu gào, cảm giác như thiếu chút nữa đã muốn bật khóc.

“Lòng tại sao lại đau như vậy? .. Đau quá…”

Tình trạng này phải kéo dài đến bao giờ? Lần đầu tiên nó gặp phải cảm giác như vậy, khó trách lòng sao lại hỗn loạn. Khi nào lại có thể cùng hắn vui vẻ đây? Khi nào lòng sẽ không đau nữa?

Chương 13: Lời tỏ tình hôm đó

Bình minh dịu dàng rọi trên thành cửa sổ, thoáng qua một cái bóng nhỏ cựa quậy trên giường lớn. Đôi mắt sớm đã mở, đảo qua đảo lại bốn phía, con ngươi màu nâu chứa đầy mệt mỏi.

Trời sáng rồi sao? Nhanh như vậy! Cô gái tặc lưỡi đứng dậy.

Khuôn mặt rõ ràng hốc hác hơn hẳn, mắt còn lưu lại quầng thâm. Tính cả đêm qua là đêm thứ sáu, sáu đên liên tiếp đều mất ngủ, lần đầu trong đời Lạc Hi nó trải qua, sáu ngày dài như sáu thế kỉ.

Hai tuần trước, nó cùng hắn chiến tranh lạnh vốn đã ngủ không ngon, đến hai ba giờ sáng mới thiếp đi. Sáu ngày nay thậm chí thê thảm gấp mấy lần, cả đêm cộng lại cũng ngủ không đủ một tiếng.

Nguyên do vẫn là hắn, từ lúc giận nhau tuy không nói chuyện với nó nhưng vẫn luôn âm thầm quan tâm. Mà từ cái hôm đó trở đi, nó cảm giác hắn như một tảng băng giữa hè, còn nó chính là những giọt nước băng tan ra bị dòng chảy cuốn đi ngày một rời xa khối băng đó.

Sáu ngày trước…

Sau khi thi xong hai môn đầu, Lạc Hi đang cùng Ly Hân ngồi trên ghế đá ăn vặt, một người con trai đột nhiên đi tới trước hai người họ. Thấy nó không có vẻ quan tâm, người đó dưa bó hoa hồng trắng tới trước mặt nó.

Hành động này lập tức thu hút sự chú ý của học sinh có mặt lúc đó, bắt đầu tụ lại một nơi. Lúc này nó mới bất đắc dĩ ngước lên nhìn, ai lại tặng nó hoa hồng trắng đây?

Đặng Dĩ Hằng!

Trong đầu nó choang một cái, nó cứ tưởng ai, không ngờ là anh, không ngờ nữa là nhanh như vậy anh ta đã hành động, hay là nó thực sự hấp dẫn được anh ta rồi?

Hoa Hồng Trắng?

À.. Nó từng nói với anh nó rất thích hoa hồng, nhưng chưa từng nói qua nó thích Hoa Hồng Trắng.

– Làm bạn gái tớ, được chứ?

Nó đang suy nghĩ thì anh lên tiếng cắt ngang.

Triều Khắc Hàn vô tình đi ngang vừa vặn nghe thấy câu này, chân vô thức nán lại.

Mắt nó nhìn anh trợn to, chỉ thấy anh đang cười, cười đẹp đến mức độ con gái ở hiện trường lập tức xĩu hết.

– Ừ.

Nó trái lại không bị nụ cười đó hấp dẫn, chỉ nhàn nhạt lên tiếng, bên môi thuận tiện treo một nụ cười nhẹ. Nó điều khiển cảm xúc mình rất tốt, lòng đã vô cùng bất mãn nhưng ngoài mặt vẫn cười, mắt còn lộ ra một ý niệm hạnh phúc.

Một nụ cười thôi đã đem lý trí của anh ta đánh bay, một giây sau liền ngẩn người nhìn nó.

Anh nghĩ con gái là thuần khiết chắc chắn thích màu trắng, nên mới tặng nó Hoa Hồng Trắng. Bản thân anh cũng không ngờ quả nhiên đoán đúng, thành công thu phục nó. Có lẽ vì quá vui mừng nên quên rồi chăng? Nó vốn dĩ không giống như những đứa con gái khác, đời này nó ghét nhất chính là Hoa Hồng Trắng.

Triều Khắc Hàn đứng gần đó nghe nó nói một tiếng “Ừ”, tim dữ dội nhói lên một cái. Khí lạnh trên người tản ra gấp bội, đôi mắt trầm xuống thoáng qua một tia bi thương, dứt khoát bước tiếp về trước.

Nó từ đầu đến đuôi đều không biết tới sự xuất hiện của hắn, vẫn còn cùng Dĩ Hằng cười vui vẻ.

Ly Hân bên cạnh sớm đã bị bất ngờ chôn chân một chỗ rồi, mấy hôm trước còn ảo tưởng anh thích mình, giờ thì tốt rồi. Cô chỉ không ngờ Lạc Hi cũng thích anh, lúc trước nó vô cùng ghét mà. Nhưng cô bận tâm làm gì, chỉ cần bạn mình hạnh phúc, thế thì đủ rồi, hơn nữa chỉ vì anh đẹp trai nên cô mới hơi say nắng thôi mà.

Đến lúc chuông hết giờ, nó mới tạm biệt anh cùng Ly Hân về lớp. Ly Hân tính hỏi nó từ khi nào đã thích anh, từ khi nào dễ dàng bị cua đổ như vậy. Lúc quay lại thì thấy mặt nó lạnh như băng, câu muốn hỏi cũng nuốt trở lại vào trong, thật đáng sợ!

Vốn là đang cười vui vẻ không ngờ đến một giây sua vừa quay người nụ cười đã tắt ngấm, trong mắt cũng chỉ còn tức giận.

“Khắc Hàn, Lạc Hi, hai người thật giống nhau, thật giỏi hành hạ người khác bằng cách này nha!” – Ly Hân thầm than thở.

Tới gần lớp nó thuận tiện quăng luôn bó hoa vô thùng rác, thấy hành động này Ly Hân bất ngờ. Sao lại bỏ vậy, đẹp mà!

Lòng nghĩ như vậy cô cũng không dám hỏi, bởi vì cô vô cùng tin nó, chắc chắn nó làm gì cũng có lý do.



Nó càng nghĩ lại càng thêm giận tên Đặng Dĩ Hằng kia, nếu sau này báo thù được anh mà tuyệt giao với Khắc Hàn thì phải làm sao?

Nó làm vệ sinh cá nhân xong, thay đồng phục rồi xuống lầu ăn sáng, hôm nay hắn lại không tới..

Quen cùng hắn giành ăn rồi nên bây giờ không có hắn cảm thấy không quen chăng?

Đường đi học hôm nay cũng chỉ có một mình nó. Vì dư âm của mùa đông trời vẫn còn se lạnh, những cơn gió rít qua da thịt như đang cuốn lấy con tim nó lạnh lẽo một hồi.

“Khắc Hàn..”

Sáu ngày liên tiếp không ngủ thì mắt đương nhiên có quầng thâm, mắt nó thật sự giống Panda lắm rồi.

Dĩ Hằng mấy ngày nay vô cùng quan tâm nó, chăm sóc nó tỉ mỉ, trên mặt lúc nào cũng vui vẻ.

Mới quen gần một tuần thôi mà..

Nó nghĩ tới anh vì mười triệu cá cược nên mới đối tốt với nó như vậy, trong lòng cười khinh một tiếng.

Loại người này, nó chính là không tôn trọng nỗi.

Nghĩ tới tình hình bản thân như vậy mà hắn lại chẳng mảy may quan tâm, nó bị nội thương nặng rồi. Nếu là bình thường, hắn chắc sẽ mắng chết nó vì cái tội không lo cho bản thân, rồi sẽ suốt ngày lải nhãi bên tai nó, mắng xong rồi lại dịu dàng chăm sóc nó.

Nghĩ lại bây giờ thấy có chút hoài niệm.

Đặng Dĩ Hằng đối với việc nó mất ngủ hình như không quan tâm lắm, mỗi ngày vào chỉ hỏi một câu, như hôm nay vậy.

– Hôm qua lại không ngủ à?

– Ừ

– Sao lại không ngủ?

– Không ngủ được.

– Được rồi, tối nay nhớ ngủ sớm một chút. – Anh sờ đầu nó.

Đối thoại của hai người họ luôn là ngắn và xa cách như vậy.

Anh ta quan tâm lo lắng nó thì cũng có nhưng cảm giác chỉ như cho có lệ, mà đa số cứ là hẹn đi chơi rồi đi ăn. Nó là heo sao? Nó mới không cần suốt ngày ra ngoài như thế.

Đặng Dĩ Hằng vừa có được nó vừa thắng được cá cược có thể không vui sao? Nhưng mà bây giờ trong lòng hắn vô cùng hỗn loạn, hắn đang cố sắp xếp lại mọi thứ nhưng vô ích.

Dường như sự yêu thích dành cho nó nhiều hơn việc thắng được số tiền kia. Anh thích nó rồi!

Anh tự âm thầm nói tình cảm này ban đầu cũng chỉ vì cá cược, giờ lại thành tình thật rồi. Trải qua nhiều lần suy nghĩ, dằn vặt, cuối cùng anh cũng quyết định mặc kệ. Dù gì cũng có được nó rồi, giờ nó là bạn gái anh rồi, nói sao thì vẫn là nó cũng thích anh nên mới đồng ý chứ. Trong lòng anh nghĩ tới liền tràn ngập hạnh phúc, cũng đâu nghĩ tới những gì có thể xảy ra nữa.

Lạc Hi mỗi ngày lại cứ phải tỏ ra vui vẻ, nó mệt rồi, còn bọn tình địch của nó, phiền chết!

Ngày trước đi cùng hắn, ít ra hắn đối với bọn con gái ranh giới rõ ràng nên họ cũng chẳng dám làm gì. Hắn còn đối với nó dịu dàng chăm sóc, bọn con gái rõ ràng không dám đụng đến nó.

Dĩ Hằng tuy rằng đang quen nó nhưng vẫn đối với con gái khác rất thân thiện vui vẻ cười nói. Anh như vậy không phải gián tiếp giúp họ nuôi trong lòng hi vọng sao? Anh có biết như vậy là anh hại nó rồi hay không, anh ta luôn luôn để mọi thứ giữa chừng không rõ như vậy sao?

Trong sáu ngày này, nó mệt mỏi thi xong học kì, bởi vì việc này cũng không còn tâm trạng ôn bài, không biết điểm số thế nào nữa..

—————-

– Ê có điểm rồi đó. Đi coi đi. – Ly Hân rủ cả bọn đi.

– Ừ đi.

Nhã vùa đứng dậy vừa nói, mấy đứa kia không nói gì chỉ đứng dậy đi theo.

– Aww!!! Lạc Hi lại là mày. – Mẫn Di cảm thán la lớn.

Họ đứng trước bảng điểm của lớp, vị trí xếp hạng vẫn như cũ không có thay đổi gì mấy. Khắc Hàn hạng nhất, Lạc Hi nhì, Trịnh Cẩn ba, Mẫn Di bốn, Từ Mã năm, Ly Hân sáu, Triết Nhã bảy. Xếp hạng này từ lâu đã vậy, luôn luôn không có thay đổi, bảy vị trí đầu luôn bị tụi nó chiếm.

Chuyện này đối với mọi người trong lớp như chuyện ở phường, không ai có phản ứng gì, tụi nó cũng biết trước top 7 không có dành cho mình.

Mọi khi bọn họ cũng coi việc này vô cùng bình thường nha, nhưng là mấy bữa nay thấy nó sa sút quá tính thừa cơ bò lên mà vẫn thua.

– Nè! Đi ăn mừng đi. – Từ Nã đề nghị.

– Bộ lần đầu mày được lọt top hả? Không đi! – Nó từ chối thẳng.

– Sao không đi. Dù gì cũng nên ăn mừng chứ. – Từ Mã năn nỉ.

– KHÔNG ĐI. – Nó khoanh tay nhắm mắt đưa một tay ra chặn lại.

– Mày sao vậy Hi? Thường đi ăn mày khoái lắm mà? – Mẫn Di kéo tay nó qua một bên.

– Hơi mệt xíu thôi, không có gì. – Nó nói nhỏ, vỗ vỗ vai Di.

– Hi không đi thì tụi mình đi? – Nhã lên tiếng.

Khắc Hàn lúc này liếc qua nó một cái, hắn thật sự không thích nhìn vẻ mặt ảm đạm của nó như vậy. Không lẽ tên kia đối với nó không tốt? Nhìn vẻ mặt mệt mỏi của nó trong lòng hắn không khống chế được mà đau.

– Tao không đi. – Hắn nói rồi sải bước đi.

– Ế? Sao vậy? – Trịnh Cẩn gọi với theo – NÈ! MÀY ĐỨNG LẠI COI.

– Đừng la nữa, hắn quyết định rồi mày thay đổi được sao? – Nó ngăn Cẩn lại – Được rồi tụi mày đi đi. – Nói rồi nó đi về phía hắn.

Giọng nói nó nhẹ nhàng yếu ớt tựa như một cơn gió thoảng qua cũng có thể đem từng câu chữ cuốn đi mất.

Nó đến gần hắn, cùng hắn đi song song về lớp, nhưng không ai nói với ai câu nào, chỉ như vậy im lặng bước đi.

Trong lớp chẳng có ai cả, hắn đi tới bàn mình lấy balô, vừa xoay người lại thấy nó đứng đằng sau. Hắn đứng yên một tay xách cặp trên vai một tay trong túi quần, nhìn xuống nó trước mặt.

Nó lùn hơn hắn một cái đầu, lại còn cúi đầu xuống làm hắn không nhìn rõ mặt nó, cảm giác không năm bắt được nó luôn khiến hắn khó chịu.

Hắn nhớ tới mấy ngày nay nó đều mệt mỏi như thế, bản thân cảm thấy rất tò mò lý do. Hắn xách cặp nó lên, đưa tay quay người nó lại, nắm ray nó kéo ra ngoài.

Trên con đường về nhà thường ngày, hôm nay lại có hắn, mọi thứ như trở lại quỹ đạo ban đầu của nó.

Tháng mười quả là lạnh, con đường gần nhà nó trồng một hàng cây phong, mỗi lần tới mùa lá rụng lại vô cùng đẹp.

Hai người lẳng lặng đi bên nhau, ánh mắt nó dõi theo từng chiếc lá rời cành, lâu lâu lại nhìn trộm hắn một cái.

Nhìn những chiếc lá đó, lòng nó không khỏi nghĩ rằng, nó có giống những chiếc lá đó không? Nó là lá, hắn là cây, còn.. anh là gió. Những chiếc lá yếu ớt, bởi vì sự đưa đẩy của gió mà rời xa cây.

Hắn cũng nhìn nó, cũng nhìn lá, cũng có cùng suy nghĩ giống nó, nhưng lá cây là quy luật tuần hoàn của tự nhiên, còn nó thì sao? Nó bị anh ta hấp dẫn rồi chăng? Là lá bởi vì sự mát lành của một cơn gió thoảng mang tới mà nhẫn tâm rời bỏ cây – thứ đã gắn bó lâu ngày cùng lá, thậm chí đã là một phận cơ thể. Phải vậy không?

– Hi Hi.. – Hắn nhẹ nhàng gọi nó, bước chân dừng lại.

Nó nghe tiếng hắn gọi, cả người run lên một cái, vì lạnh, mà cũng vì tên nó đuợc gọi ra từ miệng hắn ấm áp làm sao.

– Hả? – Nó dừng lại, nhìn hắn.

– Mấy đêm không ngủ rồi?

Hắn bước lại trước mặt nó, yêu thương vén tóc nó ra sau, đáy mắt tràn đầy cưng chiều nhưng cũng không khó thấy được sự đau lòng.

Hắn muốn giận nó, giận nó thật lâu, thậm chí không nhìn thấy nó luôn càng tốt. Bởi vì mỗi lần thấy nó, tim hắn luôn nhói lên đau đớn. Nhìn nó cười với người khác, vui vẻ cùng người khác, hạnh phúc vì người khác mà không phải hắn, ngoài trái tim đau đớn ra chính là cảm giác không cam lòng.

Nhưng mà hắn cũng rất muốn, rất muốn, đến gần nó, ôm chặt lấy nó, hỏi xem tại sao nó lại trở nên mệt mỏi thiếu sức sống như vậy?

Quả nhiên, giữa trái tim và lý trí, tuy rằng lý trí luôn luôn mạnh mẽ nhưng vẫn là không thắng nổi trái tim. Hắn cuối cùng không nhịn được mà phải bước đến hỏi han nó, hắn chỉ nhẹ nhàng chạm vào nó chứ không phải mạnh mẽ mà ôm lấy.

Hắn biết rằng giờ nó là bạn gái anh ta, không phải cô gái nhỏ bé mà hắn có thể tùy ý bảo vệ nữa. Hắn không sợ anh ta, nhưng hắn sợ nó không thích hắn chạm vào nó, hắn sợ những hành động quá đà của hắn sẽ làm nó càng xa hắn hơn.

– Sáu.

Nó chỉ trả lờ đúng một chữ, một chữ đâm vào tim hắn, sáu đêm? Đùa sao, làm sao chịu nổi?

– Tại sao? – Mắt hắn âm u không nhìn rõ tâm trạng.

– Không ngủ được.

Nó nhún vai, giương đôi mắt mệt mỏi nhìn hắn nhưng rõ ràng là đã long lanh hơn, ánh mắt câu cả hồn hắn đi.

– Hắn ta.. đối với mày không tốt? – Hắn khó khăn mở miệng.

– Không có! – Nó chớp nhẹ mi mắt.

– Vậy tại sao…

– Tại mày.

Không đợi hắn hỏi hết, nó đã vội vàng kết tội hắn, những lời muốn nói trong lòng nó sắp ép chết nó rồi. Tên Dĩ Hằng kia không bao giờ hỏi han nó như vậy, căn bản không có cơ hội than thở. Bây giờ nó có nên ăn vạ hắn không? Mượn cớ làm hòa luôn? Nó hình như hơi nhớ cảm giác được hắn dỗ dành.

– Tại tao? – Hắn nheo mày khó hiểu.

– Mày.. – Nó ấp úng. – Chiến tranh lạnh với mày hai tuần đã là cực hạn với tao rồi, mỗi ngày đều mất ngủ. Không ngờ từ cái hôm tao quen Dĩ Hằng mày lại càng lạnh lùng hơn. Làm ơn đi, khi nào mày mới chịu bình thường lại với tao như xưa? Chiến tranh như vậy hoài khó chịu lắm, tao không muốn!

Những câu cuối nó nói dường như là hét lên, đôi mắt nâu nhìn hắn đã sớm chứa đầy hơi nước.

Nhìn nó kích động như vậy là vì hắn trong lòng cũng hơi vui một chút, nhưng lúc nghe nó gọi tên anh ta, hắn lại nổi lên ganh tị. Mà thấy nó sắp khóc rồi, hắn cũng không nỡ để nó buồn thêm nữa, gạt hết mọi thứ lần nữa quan tâm nó.

– Được rồi. Tại tao! Tao không tốt. Mày đừng khóc nha, tao không dỗ đâu. – Hắn hăm he.

– Cái gì? Mày dám? – Nó trợn mắt. – Tao khóc liền cho mày coi.

Hắn nghe nó nói xong liền hoảng lên, nó sẽ làm thiệt đó, hắn bây giờ không có cách dỗ nó.

– Được rồi, được rồi, được rồi. Đừng khóc mà.. Tao xin lỗi.

Hắn ngừng một chút rồi nhỏ giọng nói, cưng chiều sờ sờ má nó. Nó nghe hắn nói vậy không khỏi tròn mắt, đây là lần đầu tiên hắn xin lỗi nó!

– Không cần! Không cần xin lỗi tao. – Nó cụp mắt xuống buồn bã nói, rồi đột nhiên ngước nhìn hắn. – Chỉ cần trở lại như trước kia là được. – Nó vịn vào tay hắn như khẩn cầu.

– Ừ.. – Hắn yêu chiều vuốt tóc nó rồi bỗng nhiên. – Không được!

– Tại sao? – Nó bất ngờ.

– Bởi vì.. mày là bạn gái hắn ta. – Hắn ủ rũ nói.

– Thì sao? – Nó không hiểu.

– Mày không nên đối với người khác thân thiết. – Giọng hắn càng trầm hơn.

– Người khác? Mày là bạn thân tao mà? Tại sao vì hắn lại không thể chơi cùng nữa? Không thích! Dù hắn ta có không cho tao chơi với mày tao cũng mặc kệ. – Nó bất mãn lên tiếng.

Hắn ão não cười khổ, cô bé này thật ngây thơ, có biết khi đàn ông ghen tuông ghê gớm thế nào không? Hắn bởi vì không có tư cách nên mới phải âm thầm như thế còn anh ta với thân phận bạn trai nó hoàn toàn đủ tư cách. Cũng đồng thời vì bốn từ “mày là bạn thân tao” mà buồn bã, hắn lần này cũng vì niềm vui của nó, nén nỗi đau của mình nhẹ đáp một câu.

– Được rồi.

Hoàng hôn trên đường về nhà hôm nay thật đẹp, mặt trời màu cam nhẹ nhàng chìm xuống phía chân trời. Hàng cây phong nhẹ nhàng rơi lá, tạo nên con đường phủ đầy lá vàng. Khung cảnh thơ mộng như tôn thêm vẻ đẹp của đôi trẻ, hai chiếc bóng một cao một thấp đổ xuống đường, lặng lẽ đi về trước mãi đến khi khuất hẳn ánh mặt trời..

Chương 14: Tình địch tìm tới cửa

Giờ cơm trưa, Lạc Hi ngồi một mình dưới gốc cây thụ to lớn, ánh mắt mông lung nhìn ngắm những bông hoa giấy leo trèo trên tường cao. Cơn gió thoảng qua, cuốn lấy những sợi tóc tung bay nhảy múa, mang theo một chút hương thơm ngọt ngào. Mi mắt khẽ nhắm lại, trên môi treo một nụ cười, vẻ mặt hoàn toàn là đang hưởng thụ.

Nó nghe thấy một giọng nói lanh lảnh vang lên bên tai, không biết ai lại quấy rầy nó lúc này.

– Cậu là Mộc Lạc Hi?

Nghe thấy tên mình, nó mới bất đắc dĩ mở mắt liền nhìn thấy một cô gái vô cùng xinh xắn.

Cô gái có đôi mắt bồ câu, tròng mắt đen sâu hút, lông mi không chuốt mà cong, mày liễu kiêu hãnh. Mái tóc vàng nâu uốn xoăn bồng bền, nhẹ nhàng đáp lại bên thắt lưng.

Lạc Hi âm thầm nhìn qua đánh giá cô một lượt, ngoại hình không tệ nếu không nói là quá xinh đẹp. Nhưng mà một cô gái xinh đẹp như vậy mở miệng ra là ngữ khí như thế thật hù chết người.

– Ừ. Cậu là? – Nó nhìn cô ta hơi nghi ngờ.

– Tôi là Cổ Hoài My.

– À..

Nó làm bộ mặt đang suy nghĩ, cái tên này quen lắm, hình như là tình cũ của Dĩ Hằng?!

Nó thấy mắt cô ta đục đi, trên miệng nở ra một nụ cười khinh, giọng điệu cực kì kênh kiệu mà nói:

– Cậu đang quen với Dĩ Hằng?

– Ừ. – Nó bình thản đáp.

– Chia tay đi. – Cô khoanh tay trước ngực.

Nó không ngờ cô ta sẽ đề ra cái yêu cầu này, gương mặt thoáng qua vẻ bất ngờ nhưng rồi nhanh chóng thay bằng vẻ ảm đạm vốn có.

– Tại sao?

Nó nhàn nhạt lên tiếng, thuận tay nhặt bông hoa giấy rơi trên ghế đá lên nghịch.

– Không có tại sao. – Cô ta nói như một điều hiển nhiên.

– Cậu thích cậu ta sao? – Nó đứng dậy.

– Điều này toàn trường đều biết mà, hơn nữa ngoài tôi ra cũng không có ai hợp với Dĩ Hằng hơn đâu! – Cô tự tin nói.

Lời nói của cô như chọc cười nó, làm nó không nhịn được phì ra tiếng, bộ dạng bình thản hỏi ngược lại.

– Hai người đã chia tay lâu rồi không phải sao?

– Việc đó không liên quan tới cô! – Cô hắng giọng, đột nhiên đổi cách xưng hô.

– Còn thích cậu ấy sao lại chia tay nha? Tôi không biết cô vẫn thích cậu ấy, nếu sớm biết có lẽ tôi đã nhường lại cho cô.

– Nhường? – Cô nhếch mép. – Cô xem Dĩ Hằng là gì?

– Để xem.. Hừmm một món đồ chơi khá thú vị.

Nó nói rồi cười híp mắt, tiến lên lấy mấy lọn tóc của cô ta nghị trong tay, nhìn qua có vẻ người bị hại là cô chứ không phải nó.

– Cô.. – Cô trợn mắt nhìn nó. – Cô không hề thích Dĩ Hằng!

– Trước giờ chưa từng nói thích! – Nó khoanh tay.

– Haa.. Không ngờ mắt nhìn cậu ấy tệ như vậy, người như vậy cũng nhìn lọt mắt! – Cô không chịu thua.

– Cô.. đủ tư cách bình phẩm con người tôi sao?

Nó tiến lên, đôi mắt sắc lạnh như dao nhìn thẳng vào con mắt đen đã hơi run lên của cô.

– Không thích sao lại quen? – Cô bắt đầu đuối lí.

– Chuyện của tôi cô quan tâm làm gì? Nếu cô chỉ vì việc này mà kiếm tôi, thì xin lỗi chúng ta không còn gì để nói! – Nó nói xong liền sải bước đi.

Cổ Hoài My chôn chân đứng đó, cô vốn nghĩ là Lạc Hi mê miệt vẻ đẹp của anh nên mới sà vào lòng anh như thế. Nếu là Lạc Hi cùng Dĩ Hằng thích nhau cô cũng sẽ tìm được cách tách họ ra. Giờ nghe thấy Lạc Hi vốn không thích anh, xem anh như một món đồ chơi, lòng cô thật sự rất tức giận, nhưng mà nếu như vậy không phải sẽ dễ dàng hơn sao? Đợi đến khi anh biết việc này, “Lạc Hi cô chết chắc”

Lạc Hi đi về lớp, từ xa đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đứng chắn ở cửa. Khắc Hàn đưa lưng về phía nó, hoàn toàn không biết nó đang tới.

Nó đến gần phía sau hắn, nhón chân lên, đôi tay trắng nõn che lại trước mắt hắn. Môi hắn chậm rãi lướt qua một ý cười, nhẹ nhàng mà cong lên, dịu dàng đến khó tả.

Hắn nắm lấy tay nó, vừa xoay người kéo xuống một cái, nó đang nhón chân bị mất đà ngã vào người hắn.

– Úii.

– Trò này chơi quài không chán hả? – Hắn giữ lấy nó để không bị ngã.

– Xì. Chơi với mày chán phèo. Không chơi nữa. – Nó bĩu môi đi vào lớp.

Hắn đứng đó nhìn theo nó một lát, cảm thấy hành động của nó rất là mắc cười. Chạy tới khoát vai nó cười lấy lòng:

– Quê rồi hả?

– Quê đầu mày. – Nó liếc hắn.

– Haha.. Tao biết hếtt. – Hắn nhéo mũi nó.

– Đau! – Nó sờ sờ mũi. – Thằng điên này. – Bắt đầu dí hắn khắp lớp.

Thế là lần nữa tiếng cười giòn tan vang lên, cũng lâu lắm rồi sau gần tháng chiến tranh lạnh đó, lớp họ mới có lại bầu không khí này.

Gần giờ ra về, điện thoại nó run lên, tin nhắn mới.

“Ra về đợi tôi ở lớp cô, tôi có việc này muốn nói. – Cổ Hoài My”

“Tôi không có gì để nói với cô.” – Nó nhắn lại.

“Liên quan tới Dĩ Hằng.”

“Tôi không có hứng thú.” – Nó thẳng thắn.

Cô nhận được tin nhắn của nó có hơi bất ngờ, Lạc Hi này đúng là quá tuyệt tình, quá phũ, suy nghĩ một chút cô lập tức nhắn lại.

“Chuyện này cũng liên quan đến Khắc Hàn.”

Cô ta lựa chọn Khắc Hàn làm bia, cô chỉ đoán là nó sẽ đồng ý, dù gì cũng bạn thân lâu như vậy.

Nhận được tin nhắn, mày đẹp khẽ nhíu chặt, nó khẽ liếc người con trai đang úp mặt ngủ bên cạnh, bấm một chữ rồi gửi đi.

“Được.”

Quả nhiên! Cô tuy lường trước cũng hơi bất ngờ, hình như Lạc Hi thích Khắc Hàn? Cô sao cứ có cảm giác là như vậy nhỉ?

Giờ về, nó không muốn bọn kia đi theo, liền nghĩ cách cắt đuôi, lúc ra đến cổng trường, nó la lên:

– Chết! Tao để quên đồ trên lớp rồi. Tụi mày về trước đi, tao lên lấy.

– Tụi mày về đi. – Hắn kêu bọn nó.

– Okay. – Tụi nó nói rồi đi trước.

– Tao đi với mày! – Hắn chỉ nó.

– Hả? – Nó ngơ ra. – Không cần, mày về trước đi.

Nó xua tay rồi dẩy hắn ra trước, dù gì cũng xác định quan hệ với Dĩ Hằng không còn lâu, nó không muốn hắn đột nhiên lại can thiệp.

Lông mày hắn khẽ nhíu lại, ánh mắt nghi ngờ nhìn nó:

– Sao đây?

– Không có gì chỉ là lấy đồ thôi mà, chi mà mắc công hai ba người đi vậy. – Nó cứ đẩy hắn tiến lên trước.

– Được được. – Hắn nán bước chân lại, xoay người nhìn nó. – Lấy nhanh rồi về, tao đi chậm đợi mày!

– Ông cụ cằn nhằn. – Nó lườm hắn. – Khỏi đi. Về nhà lẹ.

– Tự mình cẩn thận! – Hắn dặn dò. – Tối tao qua ăn cơm. – Hắn xoa đầu nó.

– Biết rồi. Điiiii – Nó đẩy hắn.

Sau khi nhìn thấy bóng hắn khuất xa, nó mới yên tâm chạy lên phòng học.

Dọc hành lang đều không có một bóng người, hôm nay tan trễ nên trời cũng chập choạng tối, không khí khá ghê rợn.

Nó tiến vào lớp học, vừa vào liền nhìn thấy có người ngồi ngay đầu bàn, ánh nắng mờ mờ còn sót lại để nó nhìn rõ bóng người đó, là Cổ Hoài My.

Nó nghi hoặc tiến lại gần, đứng trước mặt cô ta, gõ gõ mặt bàn vài cái, cô chậm rãi ngước mặt lên.

– Có việc gì? – Nó lạnh lùng hỏi.

– Tò mò lắm phải không? – Cô đứng dậy đi ra đối mặt nó.

– Đừng vòng vo! – Nó khẩn trương.

– Tôi chỉ là muốn biết, giữa Dĩ Hằng và Khắc Hàn, cô chọn ai thôi. – Cô đùa giỡn với tóc nó.

– Cô muốn nói gì? – Nó gắt giọng.

– Tức giận vậy làm gì, cứ từ từ cô cũng biết thôi.

Vẻ mặt bị ức hiếp ban nãy dưới gốc cây cổ thụ đã không còn, Cổ Hoài My lúc này sắc sảo mà kiêu ngạo không ngừng lên giọng với nó.

– Vào thẳng vấn đề đi. – Nó mất kiên nhẫn.

Cô nhếch mép, lấy điện thoại ra đưa tới trước mặt nó:

– Thấy sao?

– Cô nghĩ tôi quan tâm cái này? – Nó phì cười.

Tấm hình đó là chụp lúc Dĩ Hằng cùng cô hôn nhau trong ghế đá sân sau trường. Họ từng là tình cũ, có những tấm hình này thì có gì đặc biệt? Hơn nữa, nó đâu thích anh ta, dùng cái này đả kích nó thì có hơi sai lầm. Nó có nói với cô ta là nó không thích anh rồi mà, cô là ngốc thật hay giả vờ đây?

– Không thấy đau lòng sao? – Cô ta vờ như bất ngờ ồ một tiếng.

– Hai người từng yêu nhau, đây là việc bình thường! – Nó thản nhiên đáp.

– Được! – Quả nhiên không qua khỏi dự đoán của cô. – Còn cái này?

Cô đưa một tấm ảnh khác tới trước mặt nó, nó vừa nhìn vào đồng tử liền trợn to, không thể nào.

Người trong ảnh là Cổ Hoài My cùng với.. cùng với Triều Khắc Hàn!

Nó nhìn thấy họ đang hôn nhau bên cạnh bức tường trồng đầy hoa giấy, nó nhìn thấy những bông hoa giấy rơi trên vai hắn. Nó nhìn thấy mắt cô cong lên hình bán nguyệt như đang rất vui vẻ, nó thấy vẻ mặt lạnh lùng thường ngày của hắn như vô cùng dịu dàng.

Nó vô thức đưa tay cầm lấy tấm ảnh, nhìn người con trai trong đó đến ngẩn ngây. Là hắn sao? Hắn cùng cô ta là từ khi nào? Đôi tay hơi run lên, nó ngước nhìn cô như tìm kiếm một câu trả lời.

– Thế nào? Haha – Cô che miệng cười lớn. – Dĩ Hằng cô không quan tâm, chắc Khắc Hàn cô sẽ quan tâm chứ!



Nó im lặng nhìn tấm hình thật lâu, thật lâu cũng không nhúc nhích.

– Ai da.. Nhìn xem. Dĩ Hằng là bạn trai cô, thì cô lại không thương. Mà người cô thương lại yêu thương người con gái khác. – Cô ta khinh bỉ nhìn nó.

– Tôi không thích Khắc Hàn! – Nó phản bác.

– Cô không thích? Không thể nào. – Cô vẫn cười nhưng không khó nhận ra cơ mặt đã hơi cứng lại.

– Chúng tôi chỉ là bạn thân. – Nó nhấn mạnh.

– Bạn thân? Haa.. Cô đừng chọc tôi cười. Nếu không thích, phản ứng của cô sao lại như vậy?

– Chỉ là hơi bất ngờ, mắt nhìn cậu ấy vốn không kém như thế. – Nó lấy lại vẻ bình tĩnh ban đầu.

– Hóa ra cô vẫn bình tĩnh như thế.

Cô hơi ngạc nhiên, rồi nhanh chóng lấy ra thêm vài tấm hình, đưa tới trước mặt nó.

– Nhìn xem.

Nó cầm lấy hình, có tấm cô ôm hắn, có tấm cô nắm tay hắn, có tấm cô đưa hắn một hộp quà. Tất cả nó đều nhìn thấy rõ ràng, không biết trong lòng đột nhiên nổi lên cảm giác gì.

Bàn tay cầm xấp hình đột nhiên siết chặt, nó không hiểu phản ứng bây giờ của nó là gì nữa, cảm giác lạ lùng này là gì?

Lúc nó ngước lên đã không thấy bóng dáng cô ta đâu nữa, chỉ nghe thấy tiếng đóng cửa cạch một cái.

Nó vội vàng đi tới mở cửa ra, mới phát hiện cửa bị khóa từ bên ngoài, là cô ta làm!

Nó nhìn sắc trời đã tối, chỉ có ánh trăng len lỏi sau tầng mây, chiếu một chút ánh sáng yếu ớt vào phòng. Lúc này công tắc điện đều đã tắt hết, đèn không mở được, khắp phòng học rộng lớp chỉ có ánh trăng rọi sáng.

Nó trượt dài theo cửa ngồi sụp xuống đất, bây giờ ai tới cứu nó đây, phải đợi tới sáng mai sao?

Buổi tối ở đây thật ghê rợn, gió thỏi vào lớp làm những tấm rèm cửa bay lên, gió quét qua người nó là nó vô thức run lên một cái.

Tính cách nó thật sự rất kiên cường, nếu là những đứa khác chắc đã khóc ròng lên rồi, nó vẫn cứ bình tĩnh như thế.

Bàn tay hơi run run cầm những tấm hình lúc nãy lên nhìn, từ từ phân tích những cảm xúc hỗn độn trong lòng.

Sao nó lại cứ cảm thấy là lạ? Cảm giác này là kiểu hắn có người thương rồi, sẽ không quan tâm nó nữa, là lo sợ? Hay là, vì cô ta không phải người tốt nên lo lắng cho hắn? Nó cảm thấy lòng mình như bị đục một cái lỗ, dù là dùng bao nhiêu từ để biện minh vẫn không thể lấp đầy nó. Một lát sau, nó đem ý nghĩ do hai người là bạn thân, nên có cảm giác này là bình thường thôi, cứ như vậy miễn cưỡng mà tránh qua cái cảm giác đó.

Nó ngồi đây thẫn thờ làm gì? Mong chờ ai đến cứu nó đây? Lúc này còn có thể trông chờ vào ai sao? Nó đợi hắn à?

Lúc nãy còn rất bĩnh tĩnh mà sao khi nghĩ đến việc hắn quen Hoài My nó lại thấy khó chịu đến vậy. Dường như tất cả sự kiên cường và bình tĩnh đã bị ý nghĩ đó hút cạn.

Cả người nó đột nhiên run lên, ôm chặt lấy đầu gối, sắc mặt bỗng nhiên tái nhợt.

Những cơn gió cứ thế lùa vào, làm bay rèm cửa, thổi bay tóc nó, thấm vào da khiến nó run lên từng đợt. Căn phòng trống hoác vang vọng những tiếng động của côn trùng ngoài kia, kinh dị đến rợn người.

Nỗi sợ bắt đầu gặm nhấm nó, rồi bỗng nhiên nhớ ra, nó lấy điện thoại vui vẻ mở máy, niềm hy vọng cuối cùng.

Nó bấm miết mà màn hình vẫn yên lặng một màn đen, hết pin rồi? Nó thả điện thoại xuống, vô vọng nhìn ra phía cửa sổ, thật sự phải đợi đến mai à, ở đây sao..?!

Bây giờ nó mong mỏi điều gì đây, mong rằng cửa đột nhiên mở ra hắn đứng trước mặt nó sao? Nó suy nghĩ rồi tự cười mình, hắn có bạn gái rồi làm sao lo tới nó nữa đây.

Lúc này nó không nhịn được nữa, nước mắt đọng lại sớm đã trào ra, nó là con gái mà có quyền yếu đuối chứ. Nó thật sự rất mạnh mẽ, nhưng lạc vào trường hợp này có thể sẽ bình tĩnh được bao lâu? Không khí, tiếng động cùng loại ánh sáng mờ mờ này không hù chết người mới lạ.

Những giọt nước mắt được ánh trăng soi sáng càng long lanh hơn, cứ như vậy từng giọt mà rơi xuống. Nó khóc lặng lẽ như thế, không có nấc lên, không có òa ra, chỉ là nhẹ nhàng giải thoát cho những giọt nước đó.

Rơi nước mắt một trận hả hê, đến lúc mắt cũng sưng đỏ rồi nó gục mặt vào gối, đem cả người cuộn chặt dựa vào vách tường.

Ngay tại lúc mà nó tuyệt vọng nhất, cửa phòng học đột nhiên mở ra, nó mệt mỏi ngước mặt lên. Chớt mắt vài lần nó mới nhìn rõ người trước mặt, thật sự là hắn? Hắn đã đi tìm nó sao?

Khắc Hàn ngồi xổm trước mắt nó, nhìn thấy vẻ mặt nhợt nhạt của nó làm hắn đau lòng vô cùng. Lúc nãy qua nhà nó, nghe dì Huyên nói nó vẫn chưa về, lòng hắn bị một cảm giác bất an bao lấy, chạy đi tìm nó, cũng không nghĩ tới sẽ tìm thấy nó ở đây, hắn tới trễ, đã để nó sợ. Bàn tay đưa lên nhẹ nhàng lau đi vệt nước còn lưu lại, rồi vòng ra sau ôm lấy nó:

– Không sao rồi. Có tao ở đây! – Hắn vuốt lưng nó.

Nó lúc này như đứa trẻ được dỗ dành đột nhiên khóc to, đem bao nhiêu nỗi sợ trong lòng theo dòng nước mắt mà trào ra. Vô tình mà dựa dẫm vào hắn, khóc ướt cả một mảng áo hắn, bờ vai này, tại sao lúc nào cũng ấm áp, cũng đem cho nó cảm giác an toàn như thế? Cứ như vậy, làm sao nó cam tâm buông tay hắn để hắn thuộc về một người khác?

– Được rồi. Khóc đủ rồi chứ? Không sao rồi. – Hắn dỗ dành.

– Tao đã rất sợ. – Nó gác cằm lên vai hắn, tay ôm chặt không buông.

– Bây giờ thì không sao rồi, có tao ở đây. – Hắn vuốt tóc nó. – Tao xin lỗi.

– Tại sao xin lỗi?

Nó buông hắn ra, nhìn thẳng vào mắt hắn, lần thứ hai hắn nói với nó hai từ này.

– Tao đã không đến sớm hơn. Tao đã để mày sợ như vậy. Tao.. không bảo vệ được mày.

Âm thanh hắn trầm thấp vang lên, càng về cuối càng lộ rõ vẻ đau thương, xen một chút dịu dàng.

– Ai đổ lỗi cho mày đâu. – Nó cốc đầu hắn. – Về thôi.

Nó đứng dậy, nhưng rất nhanh lại ngã xuống, may mắn hắn đỡ lại kịp, ngồi quá lâu, chân nó tê rần rồi. Đúng lúc đứng lên lại vô tình đánh rơi xấp hình, hắn đỡ lấy nó cũng thuận tay nhặt lên. Nhìn thấy hình ảnh đó, ánh mắt hắn xẹt qua một tia lạnh lùng, cô gái này tráo trở thật!

Hắn cầm xấp hình, không nói gì thêm nữa, ngồi xuống đưa lưng về phía nó:

– Leo lên.

Nó ngoan ngoãn trèo lên lưng hắn, nó vừa nhìn thấy ánh mắt sắc bén của hắn, đúng là vậy, không có nhìn lầm. Nó không dám ở lúc này cãi hắn, hơn nữa chân như vậy cũng không đi được, chi bằng để hắn cõng.

– Muốn hỏi gì?

Dọc đường về nó im lặng, nhưng lại không ngừng cựa quậy, hắn không thấy mặt nó mà như biết nó muốn gì, lên tiếng hỏi trước.

– Hả? – Nó bất ngờ.

– Những tấm hình đó là cô ta chụp lén. Tao với cô ta không có gì.

Hắn tự động giải thích, rỡ rối khúc mắc trong lòng nó.

– Cô ta nói tụi mày quen nhau. – Nó ngập ngừng hỏi.

– Nhiều lúc mày cũng ngu thiệt đó. – Hắn thở dài.

– Cái gì. Nói tao ngu?. – Nó nhéo tai hắn.

– Uii đau. – Hắn nhăn mày. – Lúc đó cô ta tỏ tình.

– Rồi sao nữa? – Nó tò mò.

– Nhiều chuyện quá. – Hắn mắng nhẹ.

– Xì, hông nói thôi. Đồ ích kỉ. – Nó bĩu môi.

– Từ chối rồi. – Hắn tự động nói tiếp.

– Ế?! Sao vậy? – Nó ngạc nhiên.

– Ỏng à ỏng ẹo vậy, chán mắt. Còn nữa, chưa có quen mà đã năm tay ôm rồi còn hôn nữa, quen rồi chắc leo lên đầu tao ngồi, con gái bạo như vậy tao không thích. – Hắn tỏ ra bất mãn.

Ra là vậy, hắn bị một đứa con gái cưỡng hôn, nghĩ tới đây nó cười vui vẻ, hắn cảm thấy người nó run lên:

– Cười cái gì.

– Hả. Không có.

Nó nén cười, người này, bộ xây nhà trong bụng nó luôn rồi hả, nó nghĩ gì cũng biết vậy.

– Nói chung tao với cô ta không có gì. Mày đó, suy nghĩ bậy là giỏi. Cho dù tao thật sự quen cô ta cũng sẽ không bỏ mày đâu.

“Hơn nữa chuyện đó là không thể, tao cũng không có ý định ngừng thương mày”

Trong lòng hắn tự thêm một câu vào.

Nó nghe lời hắn không biết tại sao lại vui vẻ rồi, những lo lắng hay sợ hãi ban nãy đều biến mất. Đôi mắt vui vẻ đến híp lại, treo môi treo một nụ cười mà hình như nụ cười đó mang tên hạnh phúc.

Chương 15: Thất vọng

Lạc Hi vui vẻ xách cặp đến trường, vừa vào trường, tâm trạng hớn hở chỉ trong một giây liền trở nên vô cùng tồi tệ.

Nó đặt chân vào cổng, lập tức mọi ánh nhìn của mọi người đều dồn vào nó, mày đẹp nhăn lại khó hiểu. Nó đến lớp đã thấy cả bọn chờ sẵn, mặt ai cũng căng như dây đàn, nó tò mò bước tới, vừa muốn mở miệng hỏi đã reng chuông, nó đành phải im lặng chờ đến hết tiết.

Ra chơi, nó vội vàng hỏi tụi nó:

– Ê. Sao nay căng vậy?

– Mày đó! – Ly Hân cốc đầu nó rồi phẫn nộ khoanh tay lại.

– Uii.. Hả?! Cái gì cơ? – Nó xoa đầu tỏ vẻ không hiểu.

– Nãy vào trường thấy gì lạ không? – Mẫn Di hỏi, giọng lạnh nhạt khác hẳn mọi ngày.

– Thấy, tao bị nhìn như thú lạ.

– Biết tại sao không? – Từ Mã nhàn nhạt lên tiếng.

– Tao đang muốn hỏi nè. – Nó ngồi xuống bàn.

– Mày tự mình làm cái gì không biết sao? – Trịnh Cần nói giọng đầy trách móc, có một chút xỉa xói.

– Trịnh Cẩn. – Hắn nhấn mạnh. – Đừng dùng giọng điệu đó.

– Mày lúc này còn binh nó? – Từ Mã hắng giọng.

– Lỗi đâu phải ở nó, tụi mày đổ hết lên đầu nó là sao? Nó cũng là người bị hại mà. – Hắn cãi.

– Ừ nó là người bị hại vậy mày thì sao? – Trịnh Cẩn bắt đầu lớn giọng.

– Đủ rồi. – Triết Nhã đập bàn. – Còn cãi? Bây giờ cãi nhau quan trọng sao? Làm rõ việc này đi.

– Tụi mày đang nói cái gì? Tao không hiểu! – Nó nghi ngờ nhìn họ một lượt.

– Lên web trường coi đi. – Ly Hân đưa điện thoại cho nó.

Hình ảnh trên web đập vào mắt khiến nó hoảng hồn một trận, những hình này từ đâu mà ra? Còn nữa việc này mới hôm qua, hôm nay đã thấy trên web, là ai?

– Giải thích đi. – Triết Nhã khoanh tay nhìn nó từ trên cao.

Nó nhìn bào màn hình một hồi..

“Hoa khôi bắt cá hai tay với hai chàng hotboy”

Tiêu đề kiểu gì đây? Bắt cá? Khái niệm gì vậy? Nó nhìn hình, là hôm qua lúc nó bị nhốt trong phòng học, hình chụp lúc hắn đang ôm nó, lúc đó trời tối căn bản là chỉ thấy được hình ảnh mờ ảo của hai người, cư nhiên vì thế lại tăng thêm phần mờ ám.

Kéo xuống một chút lại thấy hình ảnh nó gác cằm trên vai hắn, tay rõ ràng vòng sau người hắn, hồi nãy là hắn ôm nó, bây giờ thì ngược lại, hình ảnh dễ gây hiểu lầm như thế bảo sao tụi nó không chịu ngồi yên.

Còn một tấm khác là lúc hắn cõng nó trên con đường vắng, những ánh đèn vàng rọi trên người họ tạo nên cảnh đẹp mê người, hắn đang bị nó nhéo tai mặt nhăn nhó như khỉ, nó thì khoái chí cười muốn ngoác hàm, hình ảnh ngọt ngào như những đôi yêu nhau vậy.

“Mộc Lạc Hi vui vẻ, thân mật cùng Triều Khắc Hàn trong khi đang là bạn gái của Đặng Dĩ Hằng.”

“Đặng Dĩ Hằng không hề biết bạn gái mình lại phản bội sau lưng mình, ngày ngày vẫn quan tâm cô.”

“Lạc Hi có được Đặng Dĩ Hằng cũng không buông tha cho Khắc Hàn.”

Còn xuất hiện thêm những tấm hình Đặng Dĩ Hằng đang ân cần chăm sóc nó trong giờ ăn ở căn tin, có tấm hình hai người đi trong sân trường, trên môi anh là nụ cười tươi hớn hở, mà nó thì nhìn thế nào cũng như rất miễn cưỡng.

Rõ ràng bài viết này là nhằm vào nó, nói như thể Đặng Dĩ Hằng là người bị hại vậy, còn có hắn nữa. Nhìn xuống một chút là một đống bình luận, xỉa xói có, tội nghiệp cho Dĩ Hằng có, cũng có người mong chờ kết quả mối tình tay ba này nữa.

“Lạc Hi sướng rồi, một lần hai chàng hoàng tử, không biết người ở lại cuối cùng là ai nhỉ?”

“Đồ cáo già.”

“Đặng Dĩ Hằng còn chưa đủ, đồ tham lam.”

Càng đọc bình luận, lông mày nó chau lại càng chặt, một cảm giác khó chịu dấy lên trong lòng, hơn hết là oan ức.

“Nhảm nhí, thật là nhảm nhí mà, hết sức nhảm nhí.”

Trong lòng nó kêu gào.

Nó đặt điện thoại xuống, ngước lên nhìn tụi nó một chút, không nói gì cả cũng không giải thích.

– Sao? – Mẫn Di hỏi.

– Tụi mày đang nghi ngờ tao cái gì? – Nó không đáp mà hỏi lại.

– Tụi tao muốn biết bài viết này có thật không. – Ly Hân nói.

– Đây là gì? – Nó giơ điện thoại lên, chỉ vào trang web. – Là chỗ phát sinh của những tin đồn vô căn trong trường. Lúc trước thấy mấy tin trong này tụi mày quan tâm sao? Đâu có! Tụi mày cũng đâu có tin. Vậy sao bây giờ lại hỏi tao? Tụi bây cứ như trước không hỏi, không quan tâm là được rồi.

Lời nói của nó thật sự chỉ là đơn giản không muốn tụi nó suy nghĩ về chuyện này nữa bởi vì nó thật sự chỉ là tin đồn. Ấy vậy mà chui qua tai tụi nó lại biến thành câu nói biện minh, nó bị nói trúng rồi nên không muốn tụi nó biết.

– Mày.. – Mẫn Di trợn mắt không tin được. – Quả nhiên là thật.

– Lạc Hi. Từ khi nào mày trở thành vậy rồi? Bắt cá hai tay? Lúc trước chính miệng mày nói đó là việc làm hèn hẹ nhất mà cho dù đánh chết mày cũng không làm mà. – Ly Hân hơi thất vọng.

– Mày thật quá quắc, với ai khác không nói đằng này là Dĩ Hằng với Khắc Hàn. Mày có biết bọn họ nói gì sau lưng Hàn không? Rõ ràng là một người lạnh lùng, không ai dám đụng vào lại bị nói thành như một kẻ yếu đuối, gì mà không cưỡng nỗi sự cám dỗ của mày bất chấp làm kẻ thứ ba. – Từ Mã phóng đại

– Đừng có mà phóng đại lên. – Hắn liếc Mã. – Chuyện không phải vậy.

Hắn muốn lên tiếng giải thích lại bị bọn kia giành lấy lần nữa.

– Rành rành mọi thứ còn nói không phải vậy. Lạc Hi mày làm tao thất vọng. – Trịnh Cẩn nhẹ giọng.

Nó đứng ngơ ngẩn nghe tụi nó nói một hồi, lúc đầu còn không hiểu, giờ thì biết rồi đơn giản một câu là tụi nó không tin nó. Đáy mắt thoáng qua một ánh buồn, lòng người đúng là khó đoán, tin đồn nho nhỏ vậy thôi đã có thể làm lung lay rồi.

Thì ra nó cũng có lúc ngây thơ tưởng rằng dù ở bất cứ tình huống nào họ cũng sẽ tin tưởng lẫn nhau, giờ thì hiểu rồi, trong lòng tự giễu một cái, nhếch môi lên:

– Hừ. Thất vọng? – Nó bước một bước đối diện với tụi nó. – Có khi những gì tận mắt thấy được, vẫn chưa chắc là sự thật, huống chi, chỉ là những tấm hình và vài lời nói? So với sự thất vọng của mày dành cho tao, tụi mày còn còn làm tao thất vọng hơn nhiều. Tao nghĩ bốn năm đã là con số nhiều, hóa ra đối với việc để tụi mày hiểu được tao, bốn năm là quá ngắn. Tao thất vọng!

Nó cố tình nhấn mạnh ba chữ cuối cùng, nói xong liền cụp mi mắt xuống bước khỏi lớp.

Nó đi tìm Cổ Hoài My, việc nó bị nhốt ở đó là do cô ta làm, cũng chỉ có cô ta biết chuyện hôm đó. Nói một cách thuyết phục, cô ta là người tung những tấm hình và tin đồn này lên. Vừa muốn phá hoại quan hệ giữa nó và Dĩ Hằng, vừa muốn Khắc Hàn tuyệt giao cùng nó.

Cô gái này.. là ngây thơ hay ngu ngốc? Cô ta không biết tình cảm giữa Khắc Hàn và nó là khó tách rời thế nào sao? Việc này là sự thật còn chưa chắc hắn sẽ cùng nó trở mặt, huống chi đây chỉ là tin đồn vô cớ mà hắn lại biết rõ mọi việc?

– Có việc gì? – Hoài My hỏi trước.

– Tin đồn trên web là cô lan ra? – Nó dò hỏi.

– Cô có chứng cứ? – Hoài My rất tự tin.

– Tôi chắc chắn người nhốt tôi ở phòng học hôm qua là cô, ngoài cô có thể, không còn ai khác. – Nó khẳng định.

– Được, là tôi tung lên, nhưng mà nếu như cô không làm ra thì tôi làm sao có được những hình ảnh đó mà tung lên?

– Cô chắc chắn những gì mình thấy là thật? – Nó nhếch môi.

– Tận mắt thấy không thể là giả.

– Ngây thơ! – Nó phì cười. – Tận mắt nhìn thấy mà cô nói chỉ là vạ hình ảnh như vậy, sau đó tự mình suy diễn ra những viễn cảnh không có thật, rồi đồn bậy đồn bạ, cô bảo là cô tận mắt thấy? Nực cười! Trước khi làm việc gì, suy nghĩ kĩ một chút và nhìn xem hậu quả là gì. Tôi không phải là người dễ đụng vào.

Nó dứt lời liền quay người đi, không cho cô có nửa câu cãi lại, ánh mắt còn lạnh lùng quay đi đã thay bằng vẻ ảm đạm chán nản.

Lạc Hi ra khỏi cổng trường, những tiết học sau cũng không có lên lớp, đây là lần đầu trong đời nó “cúp học”.

Hai tiết học nữa trôi qua, Triều Khắc Hàn ngồi trong lớp gan sôi sùng sục, nó đi đâu rồi lại không nói một tiếng? Bọn kia cũng lúc nãy vội vàng kết luận lại chả chịu nghe hắn giải thích, hấp tấp và hồ đồ như thế, giờ cũng biết sai rồi.

Bọn họ đếm từng giây mong mỏi tiết học sớm kết thúc để đi tìm nó, nói một tiếng “tụi tao sai rồi” nhưng có người không đợi được, tiết học cuối vừa bắt đầu đã không thấy bóng dáng đâu.

Khắc Hàn gọi điện cho nó, một cuộc, hai cuộc rồi ba cuộc.. không bắt máy. Đến tận rất nhiều cuộc gọi sau, giọng nói dịu dàng vang lên nhưng lại lạnh như dao phi về phía hắn..

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được..”

Hắn nghe thấy liền tức giận ngắt điện thoại, lòng như nước đun sôi, nó có thể đi đâu được, hay là về nhà?

Hắn chạy về nhà nó, bấm chuông, đợi một hồi cũng không có người mở cửa, giờ này chú Khải ở công ty, nhưng sao dì Huyên lại không có nhà?

Hắn đi hết những nơi có thể tìm được nó, đến lúc tưởng như sắp gặp được nó thì hy vọng đột nhiên vụt tắt.

Một hồi chuông điện thoại..

– Tìm được chưa? – Đầu dây bên kia Từ Mã hỏi.

– Đang. – Hắn trả lời một chữ, hơi thở gấp gáp.

– Tụi tao cũng đang tìm mấy chỗ gần trường, mày gọi nó chưa?

– Gọi không được, ngắt kết nối rồi. – Hắn chán nản.

– Giận thật rồi, thôi tìm đi.

– Ừ. – Hắn đáp lại một tiếng rồi cúp máy.

Khắc Hàn đi hết những chỗ nó có thể tới, cũng không tìm thấy nó, hắn dựa vào cột đèn bên đường, thở hổn hển.

Rốt cuộc là đi đâu rồi, nó có thể đi được nơi nào chứ, rà soát trí nhớ một hồi trong đầu hắn bỗng lóe lên. Hắn bắt taxi một mạch đi tới nơi đó, hiện giờ chỉ còn nơi đó, nếu ở đó vẫn không thấy nó thì coi như hết hy vọng.

Khắc Hàn xuống xe, ngước nhìn bảng hiệu to lớn một chút.

“Công viên giải trí Fun”

Đột nhiên trong một khắc rất nhiều kí ức thi nhau ùa về, nơi đã từng gắn với hai đứa nó cả mùa tuổi thơ, nhưng đáng tiếc, công viên này, bị bỏ hoang ba năm rồi, từ lúc đó họ cũng không có cơ hội đến đây nữa.

Bảng hiệu đã sớm phủ đầy bụi, có vài chữ cái cũng bong tróc sắp rơi xuống. Hắn đi vào bên trong, cả công viên bảo phủ một màn đen, những trò chơi đều ngừng hoạt động, bám đầy mạng nhện mà hình hài cũng sứt mẻ trở nên xấu xí vô cùng.

Giữa công viên có một cái hồ rất lớn, mà hắn còn nhớ lúc trước ở đó rất đẹp, ánh sáng lung linh, có rất nhiều người ngồi lại ven hồ nhất là những đôi tình nhân.

Hắn đến gần hồ, từ xa nhìn thấy một cái bóng nhỏ, bóng lưng quen thuộc với mái tóc dài, hắn biết hắn tìm thấy nó rồi.

Đi đến sau nó, hắn cởi áo khoát ra, chụp lên người nó, nó hoảng hốt quay đầu lại, ngơ ngắc nhìn hắn.

– Sao mày ở đây?

Nó không biết hắn tới gần, nó đang suy nghĩ rất nhiều việc, từ quan hệ của nó với anh cho đến hắn và việc có phải nó nên sớm chấm dứt những thứ phiền phức này mà quay lại cuộc sống nhàn nhã lúc trước?

– Đi tìm mày. Sao không bắt máy? – Hắn vịn vào thành hồ.

– Máy? – Nó lấy điện thoại ra, nhìn một chút. – Hết pin.

– Biết tao lo không? – Hắn nhìn nó.

– Tao không phải con nít. – Nó nhìn mặt hồ phẳng lặng.

– Tại sao lại tới đây? – Hắn thắc mắc.

– Ở đây rất yên tĩnh.

Nó chỉ thuận miệng đáp một câu, mà cũng không biết rằng trong lòng mình có một đáp án khác, một đáp án ngay cả bản thân nó cũng không ngờ tới.

– Về thôi. – Hắn quay người lại.

– Mày không muốn hỏi gì sao? – Nó vẫn bất động.

– Tao tin mày.

Hắn chỉ đáp ba chữ, ba chữ thể hiện hết tất cả những gì hắn đối với nó, nó im lặng một lúc mới ngẩn đầu lên nhìn hắn. Ánh mắt đã dịu đi không còn vẻ ảm đạm, chán nản lúc nãy, mà trên môi cũng vô thức treo một nụ cười nhẹ.

– Cám ơn.

– Giữa tao với mày còn cần nói thứ này? – Hắn xoa đầu nó. – Về thôi.

Nó ngoan ngoãn gật đầu đi theo hắn.

Có lẽ đúng là như vậy, giữa hai người họ từ lâu những câu “cảm ơn” hay “xin lỗi” đã trở nên vô cùng xa sỉ. Lâu lắm rồi hai người đã không cùng nói chuyện mà nghiêm túc như vậy, có lẽ đôi lúc những khoảng khắc giống vậy cũng rất cần thiết để hiểu và trân trọng nhau hơn.

Họ thân thiết và bên cạnh nhau, tình cảm họ dành cho nhau đương nhiên không như với một người bạn bình thường. Những người xung quanh nói thế nào cũng được, hiểu lầm về bọn họ cũng được, nói xấu bọn họ cũng không sao. Chỉ cần họ luôn có nhau, luôn chân thành với nhau, vậy là đủ.

Full | Lùi trang 2 | Tiếp trang 4

Ameri Ichinose - Emiri Suzuhara

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Polly po-cket