XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Chàng hoàng tử trong giấc mơ - trang 10

Chap 33: Nhầm . . . phòng

Vyl và Puny vẫn chưa về sao? – Tan lo lắng hỏi khi thấy Hoa Phương và Minh Yên trở về

Họ chắc sẽ về ngay thôi – Minh Yên trả lời

Vậy thì tốt rồi. Hai người ở lại đây mai rồi về

Cũng khá mệt nên cả hai vào phòng và đi ngủ luôn. . Tâm trạng cùng không ổn . .

Mấy đứa đi ngủ đi!

Em phải đợi Puny về đã – Gum lên tiếng

Có Vyl rồi không sao đâu! Chúng tôi thuộc đường ở đây còn hơn cả hướng dẫn viên ý chứ – Huan trả lời

Vậy ra các anh ở đây nhiều lần lắm sao? – Lin ngạc nhiên hỏi

Ừ. Lần sau chúng ta lại đi nhé! – Zita cười nhìn Lin

Mọi người chuẩn bị tắt đèn và lên ngủ thì Vyl và Puny về . . . Puny được Vyl cõng về theo đúng ý nguyện của cô bé . Và giờ cô nàng đang ngủ ngon lành trên vai anh .Đúng là đâu cũng ngủ được . .

Cậu về rồi à? – Huan lên tiếng

Puny có sao không anh ? – Lin cũng đang rất lo lắng

Vyl lắc đầu. Cô bé lúc này mới yên tâm. Cả bọn ngồi đợi cả hai mà ruột gan lộn tùng phèo hết cả. Thấy hai người đều ổn là cả bọn đã thở phào được rồi !!!

Cậu đưa cô bé lên phòng trên gác đi ! Còn hai phòng trên đó đấy

Tan càng ngày càng thấy ra dáng anh Hội trưởng có trách nhiệm . . Nhiệm vụ cao cả là lùa lũ nhóc đi ngủ >”< ~~

Vyl cõng con heo vào phòng ngủ rồi đặt cô nằm xuống giường. ( Chắc giờ Vyl ê ẩm hết lưng rồi đây) Đắp chăn và để cô nằm với tư thế thoải mái anh mới thở phào ngồi xuống ghế. .. Anh cũng chỉ muốn ngả lưng xuống và ngủ thôi

Vyl khẽ vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Puny. Chợt nhớ ra vết thương ở chân của cô bé. . Vyl lại lần nữa làm bác sĩ băng chân cho cô. Cứ chạm vào vết thương là cô co chân lại chắc là xót và đau nhiều lắm !

Đồ đáng ghét! Tại sao anh lại tới lâu vậy chứ?!!!

Cô bé đang nói mơ . . Nhưng đủ để anh biết cô mong sự xuất hiện của mình thế nào. . Anh đã quá vô tâm rồi…

Thực xin lỗi

Vyl hôn nhẹ lên trán cô rồi bật đèn ngủ lên mới ra ngoài . . .

Nửa đêm. Puny tỉnh giấc vì cơn đau bụng bất chợt . . Nó làm cô bé buộc phải ăn để cái dạ dày không kêu ọc ọc khiến giấc ngủ bị gián đoạn nữa. . Lò dò thân xác xuống dưới nhà cô mở tủ lạnh ra thì chẳng có gì ngoài một chai nước không hơn không kém . . .

Đúng là Huan có khác keo kiệt hết mức . . .Nhà đại gia mà cái tủ lạnh trống trơn vậy sao??? May mà có gói mì ở trên bàn vẫn còn nguyên vẹn! Cô bé mắt nhắm mắt mở nấu mì rồi ăn mau lẹ cho cái dạ dày đỡ kêu ca .Xong xuôi, cô lại lò dò đi lên tầng vẫn lim dim mắt vì buồn ngủ .. .Cô mở cửa vào giường nằm ngủ một mạch tới sáng !

* * *

Sáng sớm . . .

Khuôn mặt lúc ngủ của Puny cũng đủ khiến ai đó khẽ chệch đi nhịp đập của trái tim. Anh lại gần chạm nhẹ lên mái tóc đang rủ xuống của cô rồi kéo nhẹ nó ra sau vành tai cô một cách cẩn thận sợ làm cô thức giấc.

Hàng mi đen tuyền kia làm anh thao thức, hai má bầu bĩnh làm anh chỉ muốn nhéo yêu và bờ môi mọng nước kia tại sao cứ quyến rũ anh.

Đêm qua khi cô bé ấy chạm môi vào cánh tay anh cắn một cái dù bạo lực nhưng nó như một chất kích thích khó cưỡng. Đôi môi ấy khiến anh không tự chủ muốn có được . . .lần nữa

Nhưng anh đã không làm thế vì anh sợ nếu cô vô tình biết sẽ rất hận anh. Lần đầu tiên hôn cô anh đã không đơn thuần chỉ là tức giận còn có cả khao khát có được trái tim người con gái ấy. Sau cùng đôi mắt ngấn nước cùng một chút đau đớn nhìn anh khiến cảm xúc hỗn loạn trong anh trỗi dậy.

Anh bắt đầu sợ rằng mình đã gây ra tổn thương cho người con ấy. Vì thế đêm qua anh chỉ có thể nhìn cô mỉm cười vì chí ít cũng được ôm cô đi ngủ. Cơ thể nhỏ bé quấn lấy anh như sợ mất đi hơi ấm tuyệt diệu ấy. Cô ngủ ngon trong vòng tay của anh mà không biết. Anh cũng sợ nếu cô biết sẽ bứt rứt nhiều nên cuối cùng đành phải đánh thức cô dậy. Lúc này đây anh sẽ lại trở thành kẻ đáng ghét hay làm cô uất hận. . .

- Này!! Mau dậy đi

Puny bị đánh thức bởi tiếng của ai đó . . . Mở mắt cô phải dịu đi dụi lại 3-4 lần mới có thể hét lên :

Anh . . Sao anh lại ở phòng tôi? Còn không mặc áo nữa. . . AAAAA

Vyl bịt cái miệng thần thánh của cô lại . . .Lúc nào cũng có thể hét oang oang lên như vậy . . Sợ cả thế giới không nghe thấy hay sao???

Nhỏ thôi! Ồn ào quá!

Cô không bình tĩnh nổi trong cái tình huống trớ trêu thế này :

Anh . . .sao có thể ở đây chứ!!! Mỗi người 1 phòng mà… Là thế nào??? Không lẽ đêm qua anh . . .

Lộn xộn !Yên lặng chút đi

Còn yên lặng được hay sao? Anh càng ngày càng quá đáng rồi đấy!!!

Quá đáng???

Còn không à!! Vậy sao anh lại ở đây. . còn không mặc áo nữa – Cô bé che mặt nói

Vyl thấy khuôn mặt sợ sệt và ngốc nghếch của cô bé cảm thấy thật thú vị. . Anh tiến lại gần phía cô nhỏ nhẹ:

Câu này phải là tôi hỏi chứ!

Cô bé nghe xong bỏ tay che mặt ngạc nhiên hỏi lại:

Sao . . lại là anh hỏi???

Là đêm qua ai vào đây hả?

Puny lúc này mới nhìn lại căn phòng và chính thức muốn đập đầu vào tường ngất. . .Tại sao có thể vào nhầm phòng được! Cô bé ngơ ngác thì bị Vyl ghé sát vào tai châm chọc:

Sao đêm qua lại vào đây? Không phải là nhớ tới mức đó chứ!!!

Thật sự là cô đâu muốn vậy. Nửa đêm tỉnh dậy còn tỉnh ngủ phòng Vyl lại ở ngay gần cầu thang nên cô bé quên mất đi thẳng vào trong mà không suy nghĩ.Kết quả là giờ thì bị Vyl chế giễu đây. Càng nghĩ cô bé càng thấy mình ngu ngốc . . .

Không phải mà. Tại . . đi nhầm chứ bộ !Phòng gì mà giống hệt nhau chẳng phân biệt nổi nữa!!!

Vyl nghe câu trả lời vô cùng “ hồn nhiên” và “ vô tư” của cô bất chợt nổi giận:

Nhầm??? Có biết mình ngốc thế nào không hả? Sao con gái đêm hôm lại có thể vào nhầm phòng của con trai được. Lỡ có chuyện gì thì phải thế nào?

Puny thấy bộ dạng giận dữ của Vyl chẳng dám nói to tiếng chỉ trả lời nhỏ nhẹ:

Sao anh lại tức giận? Tôi cũng đâu cố ý vào nhầm làm gì !Lúc đó tỉnh dậy thì mắt vẫn nhíu lại nên không để ý . Anh cũng đâu có làm gì đâu . . .

Vyl vẫn giọng đều đều:

Tôi không làm gì thì không có nghĩa là kẻ khác cũng thế !Nếu hôm qua vào nhầm phòng tên Minh Yên thì sao? Xin cô để tâm một chút! Đừng làm người khác cứ phải lo lắng không yên như thế!

Puny cứng đầu cãi lại:

Anh làm sao mà phải lo lắng chứ? Tôi đã nói là không cố ý rồi !!! Dù sao thì cũng là vào nhầm phòng của anh mà

Phòng tôi ?? Phòng tôi thì hơn sao???

Cô bé run run :

Vậy . . . Vậy là sao??? Hôm qua anh có . . .

Puny nhìn lại bộ quần áo Pijama của mình. . Cô bé thở phào khi nó vẫn còn nguyên ( trời ạ >”<) . Dù có hơi xộc xệch chút nhưng mà chắc tại thói quen lăn lộn tứ phía của mình nên cô thấy yên tâm hơn Cô nhìn sang phía Vyl đang nằm . . và chưa đầy 3s đã phải quay mặt đi bởi thân hình hoàn hảo mà khỏe mạnh ấy! Dù phải nói rằng rất quyến rũ nhưng mà nó làm tim cô đập loạn

Sao anh có thể không mặc áo kia chứ +_<

Vyl quay sang cô cười :

Là ai chạy sang đây còn cằn nhằn về thời trang đi ngủ của tôi?

Cứ nghe câu “ ai chạy sang đây” của Vyl là cô bé thấy ngại vô cùng. Là mình tự chạy sang còn mè nheo với chủ phòng nữa! Mà kể ra có chuyện gì thì cũng là lỗi của cô bé . . Ai biểu dẫn xác sang phòng Hoàng Tử hắc ám làm chi. . .

Mà anh có thực sự là chỉ nằm ở đó không thế?!!!

Ừ. Đang nằm đây!!

Là đêm qua ấy !!!

Cô bé nhìn Vyl với ánh mắt mong chờ câu trả lời là “ Ừ”. Giờ cô bé lại thích câu nói” Ừ” rồi !!!

À. Đêm qua thì không. .

Gì thế này. . . Anh trả lời là “ Không” !!!?

AAAA !!!! Anh đã làm gì rồi?!!!

Vyl cười khẽ:

Có nhất thiết phải nói không?

Puny càng thấy sợ hơn nhưng vẫn ngậm ngùi gật nhẹ đầu

Đêm qua có người lăn qua chỗ tôi

Cô nghĩ lại xem đêm qua mình có lăn không thì thực sự rằng chẳng nhớ cái gì hết! Đầu cô hỗn độn.Cơ mà đêm nào cô ngủ mà chả lăn lộn .Vậy ra là cô toàn tự dẫn xác cho Hoàng Tử hay sao????

Híc !! Mình điên rồi – Cô kéo chăn che kín mặt vì ngượng

Làm sao còn mặt mũi mà nhìn Vyl nữa. Đêm qua đã để anh thấy cô quá tệ hại và dở hơi rồi !!! Vyl lại gần phía Puny vòng tay qua ôm cô:

Tôi sẽ có trách nhiệm với cô. Dù có là giả thì cũng nên như vậy, nhỉ?

Trách nhiệm?? Ý anh là . . . anh đã . . . – Cô bé run run lên tiếng

Vyl kéo chăn khỏi tay cô. Lại bị đập vào mắt cơ thể quyến rũ của anh . . cô chỉ biết cúi đầu . . .

Đêm qua vào phòng tôi, tự động lăn qua nằm cạnh tôi, gác chân lên người tôi. Chưa kể còn. . .

Cô thấy anh ngập ngừng liền giãy nảy lên :

Còn sao nữa???

Anh giơ vết cắn của cô trên cánh tay mình lên tiếng:

Cắn tôi

Cô cầm tay anh lên ngơ ngác. Trời ạ. Vết cắn hình như là hơi sâu thì phải. Cô áy náy nhìn anh. Híc híc. Nghĩ cũng tội, anh là bị cô hại đấy chứ!

Milu thích cắn người nhỉ? – Anh lại trêu chọc cái “độc chiêu cắn” của cô

Xin lỗi anh. Chắc là tôi lại mơ được ăn gà rán >_♥

. . .

Hôm qua vì cái tội tham ăn mà cô đi nhầm vào phòng anh giờ thì lại là vì mơ thấy đồ ăn mà cắn tay anh. Thực tình, cô cũng vì quá đói nên mắt mờ mới vào nhầm ! Mà tại cái đồ thiếu gia keo kiệt Huan hết, giàu có mà cái tủ lạnh chỉ có mỗi một chai nước lọc không hơn không kém !Có trách thì trách Huan ấy ( đổ tội cho người ta kìa)

Còn như vậy lần nữa thì tôi không bỏ qua đâu!

Anh không phải người như vậy chứ!

Ai mà biết

A. . n .. h . .

Vyl chạm vào khuôn mặt đang đỏ bừng của cô bé, vuốt nhẹ mái tóc mềm mượt kia. Nhịp tim của cô đang loạn xạ nhảy nhót đủ kiểu. . . Mặt thì như muốn nóng bừng lên.Cô bé đẩy nhẹ Vyl ra , anh lại kéo lại nói nhỏ vào tai cô :

Mà này, lần sau đừng chảy nước miếng nữa nhé. Tôi rất dị ứng đấy !

. . . – Bạn nào đó muốn độn thổ ngay lập tức

Thật đáng xấu hổ. Để người ta thấy hết tật xấu khi ngủ rồi. . . híc híc

Cô mặc nụ cười châm chọc cùng ánh mắt khó hiểu của Vyl nhảy xuống giường rồi chạy ra ngoài đóng cửa, thở đều đều. Cô muốn quên chuyện khủng khiếp này ngay lập tức

* * *

Cả bọn đã chuẩn bị đồ đạc để trở về ! Thật may là Tan và Zita đi xe riêng tới đây nếu không thì giờ cả đám sẽ khó khăn rất nhiều. Hôm đầu tiên tới đây cả hai đều bị trách là vô trách nhiệm khi đi riêng rẽ như thế! Nhưng giờ thì cũng có lúc cần đến

Lên xe đi mấy đứa – Tan lên tiếng sau khi tất cả đã ăn sáng xong

Puny lại cảm thấy sợ hãi với xe ô tô. . .Mắc bệnh say xe là khổ nhất rồi !! Giờ muốn về cũng phải chịu cảnh ngất lên ngất xuống trong xe hay sao???

Cố gắng lên Puny – Gum vỗ vai cô bạn đang vô cùng thảm hại

Vyl thấy cô bé như vậy trong lòng cũng thấy khó chịu .Nhưng đường tới đây làm gì có xe để đi . Ít nhất cũng phải đi thêm đoạn nữa mới có xe buýt .

Lin lên tiếng khi thấy trạm xe buýt đang dần hiện ra :

Anh Zita dừng xe đi ! Để Puny đi xe buýt về chứ thế này lại ốm mất

Chiếc xe dừng lại. Puny đã thấy khỏe hơn hẳn

Thôi! Tớ tự về được.Mọi người cứ đi trước đi

Vyl cũng xuống xe mặc bộ dạng ngờ nghệch của ai đó nhìn chằm chằm vào mình

Anh đưa Puny về cẩn thận – Lin vẫy tay chào 2 người

Vyl cũng đáp lại :

Được rồi

Hai chiếc xe của Zita và Tan đã đi trước chỉ còn Vyl và Puny đứng ở trạm xe. Puny vẫn ngại đụng mặt Vyl nên cô bé chẳng dám quay sang nhìn xe đến hay chưa nữa . Cô tự hỏi tại sao cái tên hắc ám này cứ theo sát cô như sam vậy >_<.

Này ! Xe đến chưa đấy? – Vyl quay sang hỏi Puny

Anh không biết xe buýt trông thế nào à ?!!!

Cô bé đáp nhưng mặt không quay về phía anh làm anh thấy khó chịu

Này! Nói mà không nhìn mặt người thế hả?

Vyl định đứng ra trước mặt cô bé thì bị tay cô chặn lại:

Anh đừng qua đây

Tại sao???

Không có gì

Càng nghe càng thấy khó hiểu.Vyl xoay người cô bé lại phía mình :

Tránh mặt tôi ???

Làm gì có!

Nhìn tôi – Vyl ra lệnh

Cô ngần ngại đưa mắt lên nhìn anh, thực sự không hiểu tại sao cô lại không dám nhìn thẳng vào mắt anh quá 5s. Tại sao thế nhỉ?? ( vì bạn thích người ta đó)

Tôi không muốn ở gần anh. Lúc nào cũng làm người ta bực gần chết. Không chọc tôi, anh thấy khó chịu sao??

Thực ra cô cũng không muốn nói vậy nhưng cô thấy ngại sau khi vào nhầm phòng anh ta đêm qua nên giờ không dám nghĩ rằng mình có thể cùng anh ta nói chuyện nữa

Rất khó chịu

Đồ vô lại, xấu xa – Đương nhiên là cô rủa anh trong suy nghĩ rồi

Cuối cùng thì xe cũng tới. Cô bé nhanh chóng leo lên trước Vyl .Giờ cứ nhìn anh là lại thấy bực à.

Thấy bác phụ xe vẫn đứng trước mặt mình không đi, cô liền lên tiếng:

Còn thiếu sao ạ ???

Cho dù là xa nhưng cũng không đến mức đắt đỏ vậy chứ!!!

Ừ! Cháu đi cùng anh chàng kia phải không? – Bác phụ xe hất mắt về phía Vyl đang ngồi

Cô bé nhìn Vyl rồi ậm ừ gật đầu

Là người yêu thì ai trả mà chả vậy!Cháu trả luôn hộ cậu ta đi !

Bác phụ xe thấy Vyl nhắm mắt nên cũng không tiện đòi tiền đành đòi Puny. Cô bé thầm mắng Hoàng Tử vì dám bắt cô trả tiền xe hộ.Lẽ ra người ta phải lăng xăng rút ví trả hộ con gái chứ đằng này. Còn ngủ ngay được

Đáng ghét!! Đáng ghét quá !!! Prince các anh đều là mấy tên keo kiệt thế này à??

Puny ngồi được một lúc lại ngáp ngắn ngáp dài rồi dựa vào thành cửa nhắm mắt nhưng chưa ngủ hẳn . Chợt thấy đầu mình được dịch chuyển từ bên phải sang bên trái cô mới choàng tỉnh mở mắt

Cô nheo mắt nhìn anh :

Anh chưa ngủ hả?

Ở đây ???

Puny gật đầu như một điều tất nhiên

Cô thường ngủ gật thế này?

Cô bé gật đầu đáp:

Tất nhiên

Người như cô . . . thật là. . .đâu cũng ngủ được sao?? – Lại làm Vyl tức giận

Chỉ cần nhắm mắt lại là ngủ được mà – Cô thản nhiên đáp

. . .

Hừ. Người giàu có như anh thì làm sao mà ngủ được ở mấy nơi thế này. Mà đây là lần đầu tiên anh đi xe bus phải không??

Thế nên anh không biết là đi xe bus thì phải trả tiền xe à?? Người ta cho không anh chắc???

Thế sao??

Thế đấy!!!

Thực tình, anh ta lờ đi cái chuyện tiền nong rồi đấy! Gợi ý đến thế rồi mà còn không biết ý. Chẳng lẽ bắt cô mặt dày đòi tiền à??

Từ bây giờ đừng đi cái thứ này – Vyl lên tiếng

Cái thứ này?? Không đi nó thì tôi bay đến trường chắc?

Tôi đưa đi

Anh nghĩ cho tôi chút được không? Nếu cả trường biết tôi và anh đang quen nhau thì người bị rắc rối sẽ là tôi đó !

Vyl hơi suy nghĩ chút rồi cũng lên tiếng :

Cô nhớ là đồng ý làm bạn gái tôi rồi không??

Nhớ

Thế thì được

Này, tôi cũng phải được tự do chứ! Tôi giúp anh cơ mà. Cứ làm như tôi mắc nợ anh ấy

Vyl hơi ngập ngừng rồi cũng lên tiếng:

Tôi. . . lần đầu tiên đã cho cô. . . cô còn không muốn?

Nghe tới đây Puny bực mình gắt lên :

Anh cho tôi lần đầu tiên? Là anh cướp đi lần đầu tiên của tôi thì đúng hơn!!

Không thích thì có thể dừng lại

Cô chỉ đợi câu nói này của anh ta thì mừng rơn. Cô không quên cái quà đính ước vớ vẩn lần trước liền nhanh nhảu:

Hừ. Được thôi. Tôi cần anh chắc? Tôi sẽ trả lại anh Susu còn anh mau trả lại Bubu cho tôi. Kết thúc như vậy đi

Thực ra cô cũng rất yêu Susu nhưng mà cứ nhìn thấy nó là nhớ anh ta nên tốt nhất trả lại thì hơn

Tôi sẽ nuôi Bubu – Vyl đáp

Không đợi gì thêm cô phát bực với cái tên cố chấp ngang ngược này:

Hay nhỉ? Giờ anh còn định tranh con cưng với tôi đấy

Bản thân còn không lo được cô đòi lo cho con?

Tôi tự biết không cần anh quan tâm

Bla ble blo . . . #@$^%^&$%&

Hai người cãi nhau từ nhỏ nhẹ đã thành to tiếng khiến nhiều người ngồi trên chiếc xe ấy hoảng hồn. Mọi người bắt đầu xì xào bàn tán

Họ còn trẻ vậy mà đã có con rồi sao? Hình như vẫn còn đi học mà. Haizzz

Vợ chồng trẻ có khác

Mẹ ơi! Hai anh chị kia đang cãi nhau sao? – Và ngay đó bà mẹ ấy đã bịt chặt tai đứa con lại kêu nó đừng nghe

Puny nghe thấy bắt đầu lạnh toát người. Trời đất quỷ thần. Tại sao lại quên là đang ở nơi công cộng này chứ! Gì mà lần đầu tiên. . .Gì mà chịu trách nhiệm. . Gì mà con cưng. . .Mấy người họ chắc chắn nghĩ cô là loại con gái hư hỏng đó rồi! Híc híc

Đang ủ rũ thì bất chợt một bà mẹ trẻ vỗ vai cô bé :

Hai đứa đừng vì một chút chuyện mà giận nhau. Còn trẻ vậy chắc chắn là chưa hiểu rõ mọi vấn đề nhưng mà nên thông cảm cho nhau

Puny lên tiếng dù khó khăn :

Chị ơi . . .em và anh ấy . . .không phải. . . như thế

Chị hiểu mà. . . Có hai con sẽ rất vất vả nên nhiều khi bực tức lẫn nhau. Nhưng mà các em phải nghĩ cho con sau này nữa. Đừng cãi nhau nữa ha. Vợ chồng trẻ vậy nên hiểu cho nhau

Cô nghe vậy như có ngàn mũi tên đâm vào trái tim bé nhỏ , non nớt. Cô chỉ mới 17 tuổi còn chưa đủ tuổi kết hôn nữa. Tại sao lại bị hiểu lầm chứ?!

Chị này. .. Con của bọn em à không con của em. . . à mà đó là con. . .

Hình như là sinh đôi. Susu và Bubu. Tên dễ thương quá. Một trai một gái đúng không?

Vâng – Cô đáp theo đúng sự thật

Rồi cảm thấy hình như nên giải thích một chút. Bubu là con trai còn Susu là con gái

Chị này, hai đứa nó là. . .

Chưa kịp nói hết câu thì bà mẹ trẻ ấy đã xuống xe cùng đứa con gái nhỏ của mình trước khi đi còn thêm câu :

Nhớ là chăm sóc con tốt đấy!

Oimeoi ~~ Cái quỷ gì đang diễn ra thế này?

Puny cắn môi hậm hực nhìn cái tên ngồi bên cạnh mình. Giờ cô chỉ muốn cào xé, gặm nhấm anh ta chết thì thôi! Bị hiểu nhầm mà anh ta còn ung dung ngồi đó được

Đó là Bubu và Susu thú cưng của tôi đấy! – Puny nhìn mọi người với ánh mắt mong là hiểu mình nhưng đương nhiên không ai nghe thấy vì cô đang bật câu nói ấy ở trong đầu mình

Chúng ta cùng nuôi con được không vợ?- Vyl bất chợt kéo cô lại gần còn nhấn mạnh từ cuối cùng sau khi ánh mắt của tất cả cứ nhìn vào cả hai

Puny nhìn anh với sự uất hận ngút trời nhưng mà mọi người đang nhìn nên không tiện làm điều gì sơ suất nữa

Vâng. Chúng vẫn còn nhỏ nên làm vậy mà – Puny đáp nhưng mắt gừ gừ nhìn anh

Mấy người xung quanh bắt đầu gật gù đồng tình khi hai người không cãi nhau nữa mà mau chóng làm lành. Và tất cả không ai bàn luận gì xấu xa về “ vợ chồng trẻ” nữa

Vyl bất chợt ôm Puny vào lòng và hôn nhẹ lên má cô sau khi cô đồng tình với quan điểm của anh . Cô rất căm phẫn nhưng mà vì mọi người lại lần nữa bỏ qua

Giờ tôi lại ghen tị với họ quá!

Bọn trẻ bây giờ thật khó hiểu được

Puny trừng mắt nhìn Vyl :

Đủ rồi đấy! Anh làm tôi phát điên rồi

Vợ thích anh đến phát điên là không được đâu

-. . .

Cô không thể nói chuyện được với cái tên này mất. Có lẽ từ giờ trở đi cô chẳng dám vác mặt lên xe bus mất >__<

Xuống xe cô như thoát khỏi địa ngục. Chợt nghĩ thà cứ chịu đựng say xe một chút còn hơn là bị hiểu lầm với anh ta

Ya! Cái tên đáng ghét ấy. Thật làm người ta bực mình à. Nhưng tại sao khi nghĩ về anh ta tim cô bất chợt đập loạn nhịp thế này. . .

Chap 34: Hoàng Tử hắc ám

Sau kì thi học kì I , trường Ko – san đã có kì nghỉ vô cùng tuyệt vời . . Và giờ đây sẽ tiếp tục bắt đầu học kì mới

Mọi thứ lại trở về như lúc trước

Chuyện thắng các thử thách trong kì nghỉ vừa qua sự thực là đội của Vyl và Tan hòa nhau trong các phần thi. Vốn dĩ là mọi người đã được chia đôi phần thưởng nhưng đối với Prince mà nói nghe đến giải thưởng là hai ngày được ở lại vui chơi trên đó thì thà về nhà ngủ còn đỡ hơn. . .chẳng có gì thú vị

Hơn nữa, Prince còn phải chuẩn bị cho điều quan trọng hơn. . .

- Cuộc thi nhảy diễn ra vào đầu học kì 2? – Puny và Lin quay sang Gum với khuôn mặt ngờ nghệch hết mức

Phải nói rằng hai cô vẫn chưa thích ứng được với mấy cái sự kiện ở trường mình thì phải. Bắt tội Gum phải kể lể và diễn giải đủ kiểu với hai nàng. . .Dù sao thì cũng vì có “ đối tượng đặc biệt” của cả hai mà lại !!!

Gum vẫn thao thao bất tuyệt về cuộc thi ấy với Lin còn Puny thì mải mê trong mớ hỗn độn đang bủa vây trong đầu

Cô bé mải mê nhớ lại cái “ sự cố” hôm trước. Kì thực vẫn chưa thể xóa bỏ nó khỏi cãi não ngu ngốc này!

Tiếng lanh lảnh chen ngang của Hoa Phương làm cuộc trò chuyện dừng lại

- Các cậu nghe gì chưa? Lần này nhất định tớ phải ở trong đội cổ động mới được. Nói đến thi nhảy thì tất nhiên anh Vyl là đỉnh của đỉnh rồi !!! Phải không?

Nghe xong câu nói của Hoa Phương .Gum và Lin tròn mắt:

- C-C-Cái gì . . . Cổ động?

Cô ta gật đầu. Còn nói thêm:

- Các cậu cùng đi cho vui ! Giờ tớ phải đi chuẩn bị trang phục và đạo cụ đây! Yên tâm tớ sẽ đăng kí cho 3 cậu

Puny không để tâm lắm nên mặc hai cô bạn cứ loạn xạ xua tay rồi lắc đầu phản đối kịch liệt :

- Không cần đâu

Bắt cả ba đứa phải đi rồi tập mấy bài cổ động nhàm chán ấy thì u uất mà sinh bệnh mất. Vốn dĩ mấy đứa chúng nó đều không ham gì cái cổ động viên này! Hơn nữa còn ghét cay ghét đắng . Sao có thể giống mấy đứa con gái xếp hàng dài chờ đến lượt để đăng kí tham gia được !!!

Đợi Hoa Phương đi rồi Lin và Gum mới tiếp tục:

- Từ trước tới giờ nhìn mấy đứa mặc váy cầm chùm hoa nhảy nhót và hò hét là thấy phản cảm rồi – Gum chân thành tâm sự

Lin cũng không kém phần:

- Trời ơi!!! Tớ cứ tưởng mình tớ và Puny thấy khó ưa chứ !! Gum cũng vậy à! Chỉ sợ rằng mụ sao chổi đó lại bày trò vớ vẩn bắt tụi mình vào thôi

- Mà mai cậu sẽ tới buổi tổng duyệt chứ? – Gum hỏi

- Tất nhiên rồi ! Nhưng mà năm nay chắc anh Zita sẽ không thi đâu – Lin hơi ủ rũ

- Ừ ha ! Mọi năm Prince đều thi hết. Năm nay chỉ được chọn ra hai người thi thôi – Gum vỗ vai Lin an ủi đôi chút

Lin và Gum cứ mải mê bàn chuyện còn Puny thì nghe tai này xuyên sang tai kia. Cô đang buồn ngủ nên cứ gật gù làm Lin và Gum tưởng Puny cũng sẽ đi xem buổi tổng duyệt đó

* * *

Tại phòng tập

Năm nay chỉ được cử hai thành viên thôi ! Mấy đứa nghĩ sao?- Tan lên tiếng

Zita vỗ vai Huan và Vyl nói đều đều :

- Nếu hai người thôi thì . . .hai cậu phải thắng đấy !!!

Vyl không giống mọi khi nói câu hơi xuống tinh thần:

- Chuyện đó chưa thể nói trước

Huan vẫn bản tính tự tin thái quá vỗ ngực ung dung nói:

- Yên tâm. Ai thắng được Huan này. Còn cậu nữa Vyl. Sao có thể hạ thấp uy danh Prince xuống như vậy! Prince chúng ta là bất bại điều này đã chứng minh từ mấy cuộc thi nhảy đó rồi còn gì!

Nghe tiếng của Huan oang oang, Gum đi ngang qua nghe thấy chướng tai đành chạy vào giáo huấn Hoàng Tử vài câu mới chịu:

- Anh đừng tỏ ra mình giỏi quá như thế! Đến lúc thua mới thấy lời vừa rồi là vô dụng

Huan phát bực mới con bé hay cãi mình này. Anh lên tiếng:

- Này! Con bé lẫn lộn kia!! Không yên bình được phải không?

-C-Cái gì?? Anh đừng gọi tôi là lẫn lộn nữa ! Tôi vốn không muốn đôi co ai bảo anh khoe mẽ và tự tin quá đáng chứ! Thật hết biết

- S-Sao?? Hôm nay Huan tôi mà để yên cho cô thì không còn là . . .

Lời của Huan bị cắt ngang bởi Tan:

- Thôi !! Hai đứa cãi nhau thì được cái gì?? Gum em về trước đi!! Tụi anh còn có việc cần phải bàn.Có gì để mai nói tiếp

- Cũng được. Là tại hắn . . chứ em đâu có ý làm mất thời gian của mọi người – Gum trừng mắt nhìn Huan

- Gum!! Về thôi . . . – Puny lên tiếng khi thấy Gum đang đứng ở trước cửa phòng tập

Cô bé vô tư cười nói cho tới khi thấy Vyl. Cô bất chợt chốn ánh nhìn đó quay đi có cảm xúc gì đó mà không thể diễn tả bằng lời.

Hình tượng anh trong lòng cô vẫn không hề là một Thiên Thần . Và điều đó càng rõ nét hơn khi Vyl kéo tay cô ra ngoài. Chưa để cô nói năng gì anh đã lên tiếng:

- Đứng đây đợi tôi

Puny khó hiểu :

- Tại sao?? Anh vào đi mọi người đang chờ đấy! Tôi . . .tôi về cùng Lin và Gum được rồi! Không cần phiền anh đưa về đâu

Vyl đáp lại bằng một câu khiến cô bé sững người :

- Ai nói tôi sẽ đưa cô về !

Đầu cô muốn nổ tung giờ chỉ muốn có cái lỗ chui xuống cho đỡ mất mặt. Vyl lúc nào cũng có thể khiến cô chết đứng vì một câu nói. Nói sao thì nói cô cũng đã bị chế giễu rồi .

- Anh cứ cười đi! Đừng cố nhịn nữa! Đồ đáng ghét

- Sao lại phải cười?

- Anh đừng giả bộ. Rõ ràng trong bụng anh đang chế giễu lại còn tỏ vẻ điềm tĩnh. Anh làm vậy càng khiến tôi cảm thấy khó xử – Cô ôm mặt vì xấu hổ

- Tôi không giễu cô

Muốn nhìn cô bé thêm chút nữa nhưng việc quan trọng hiện tại là buổi tổng duyệt vào ngày mai. Đành để Gấu heo về mình vậy! Thực lòng để cô rời mình chút là không yên tâm . .

- Thôi! Anh vào trong đi. Tôi về đây

Cô bé toan đi thì bị anh gọi lại:

- Đứng im đó

- Còn chuyện gì nữa sao??

Vyl lại gần đưa cho cô bé tiền làm cô tròn mắt ngạc nhiên:

- Tiền xe – Vyl trả lời cho ánh mắt ngạc nhiên đó

- Anh lại biến tôi thành trẻ con rồi ! Không cần làm như thế đâu! Tôi có tiền mà – Puny miệng nói vậy nhưng tay thì cứ như muốn giật lấy tiền từ tay anh

Cô bé trong thoáng chốc thấy mình được Vyl quan tâm . . Nói vậy nhưng trong lòng thấy vui vô cùng. Lần đầu tiên Vyl quan tâm tới chuyện tiền xe buýt của cô.Và đương nhiên Vyl không hề là Thiên Thần như cô đang hí hửng mường tượng ra

Xoa đầu cô bé anh nói nhẹ nhàng mà khiến cô rơi bịch xuống đất :

- Trả nợ thôi mà

Vyl nói xong đi thẳng làm Puny chỉ muốn hét lên : Anh được lắm

Thì ra hôm đó là giả vờ ngủ bắt cô trả hộ tiền.Còn khiến cô thoáng cảm động vì hành động vô cùng ga lăng ai ngờ . . . Đúng là Hoàng Tử hắc ám

Anh đi được vài bước thì nhận ra điều gì liền quay lại dặn dò Puny:

- Ngày mai đến trường, cấm cô ngủ quên !

- Đ-Đến trường. . . Mai được nghỉ mà. . . Sao phải đến??

Cô chưa kịp nói hết thì Vyl đã đi rồi. Tự nhiên kêu cô đến trường khi được nghỉ là sao?? Nhưng mà. . . không hiểu sao cứ nghe anh ra lệnh là cô không thể từ chối!

Ở đâu đó có mấy đứa con gái thấy Hoàng Tử cười. . .Giây phút đó thật sự khiến mấy đứa đó kinh ngạc mà lầm bầm:

Nụ cười ngàn năm có một

Chap 35: Down

Sáng sớm . . .

Sau khi biết được hôm nay là Chủ Nhật – ngày ngủ nướng, Puny thích thú chùm chăn ngủ tiếp trong khi ở đâu đó đang rất nhộn nhịp . . .

Cụ thể là trường cô bé tổ chức buổi tổng duyệt các phần thi cho hội thi nhảy sắp tới. Các Câu lạc bộ của trường hầu hết đều có nhiều người tham gia.Chính vì thế từ sáng Tan đã phải chuẩn bị hết mọi thứ

Mãi cho tới khi mọi người tới đông đủ mới thở phào nhẹ nhõm. Công việc của Hội trưởng Câu lạc bộ không phải là việc dễ dàng mà ai cũng đảm đương được .

Nhìn sang bên của Tan bận rộn bao nhiêu thì bên đó – đội cổ động của Hoa Phương với chùm hoa trên tay, trang phục thì lòe loẹt đủ màu sắc đang nhàn hạ make up và buôn dưa lê thừa năng lượng bấy nhiêu.Chỉ có thể nói rằng họ bây giờ nhìn giống vũ công vẹt

* * *

Puny quên bẵng lời nói của Vyl, cứ thế chìm vào giấc ngủ say . . .

Mọi người thì đang việc ai nấy làm còn Puny thì việc ngủ vẫn là quan trọng nhất! Chẳng hiểu sao những lúc người ta cần để ý thì cô lại không thèm quan tâm và giờ thì lại ở nhà mà chẳng biết hôm qua hai cô bạn đã rủ đi lên trường. Có phải trí nhớ của cô không tốt??

Tiếng chuông cửa làm Puny choàng tỉnh .Có lẽ đó là thứ khiến cô bé tỉnh dậy nhanh nhất, một sức mạnh mà cô cũng không biết tại sao

Mẹ Puny từ sáng đã ra ngoài . . cô cũng không để ý lắm chỉ lò dò đi xuống nhà và mở cửa . Bộ dạng lù xù bù của Puny khiến tiếng cười ngày càng to dần lên.

Mắt còn lim dim nên cô bé phải dụi lại vài lần mới nhận ra đó là Minh Yên – anh trai kết nghĩa của mình.Chưa kịp nghĩ xem tại sao anh lại biết nhà mình thì tư tưởng xấu hổ đi vào tiềm thức trước

Anh đợi 1 chút !!!! – Cô bé nói với Minh Yên một câu rồi sập cửa vào trong sửa soạn lại

Minh Yên hơi ngạc nhiên nhưng rồi cũng khẽ cười một cái, chờ đợi.

20’ sau

Puny ra mở cửa và hỏi câu hỏi lẽ ra lúc nãy nên làm rồi :

Sao anh lại biết nhà của em ???

Minh Yên giơ ra một tấm thẻ đáp :

Quen không?

Cô bé lớ ngớ nhận ra đó là cái thẻ học sinh mình làm mất hôm đi thăm quan . Hôm qua tới trường không bị kiểm tra nên cô chẳng nhớ là mình mất

Puny gật gù rồi hỏi một câu làm Minh Yên cố bình tĩnh mới trả lời được :

Thế anh đến đây làm gì lúc sáng sớm thế này ???

Mới hôm qua đồng ý xong quên luôn rồi hả? Hôm nay anh có việc nên nhờ em tới trông bà anh một chút !!! Hay là em lại lời nói gió bay đấy !!!

Cô bé nhớ lại ngày hôm qua lại gật gù nói:

À!! Đúng thế !

Hôm qua về nhà thì Minh Yên gọi điện cho cô nhờ chuyện này mà giờ cô quên mất tiêu luôn. Cô đã hứa thì nhất định sẽ làm. Và thế là nhớ chuyện này thì quên luôn lời nói của ai đó ngày hôm qua

Bà anh đang ở trong khách sạn. Em qua đó trông bà anh được không? Sợ rằng bà anh lại đi lại lung tung không ai quản được. Mấy lần lên đây bà đều vậy đấy!!! – Minh Yên vừa nói vừa gãi gãi đầu

Puny chưa bao giờ được tới khách sạn của nhà anh. Nghe nói nó rất sang trọng và mang phong cách Hoàng gia. Nhưng nói thật là những người sống trong sự giàu có họ vẫn tồn tại trong lòng nỗi niềm sâu kín nào đó. Bỏ qua chuyện ấy, Puny hỏi lại:

Là khách sạn của nhà anh sao??

Ừ! Bà anh không ở đây nên mỗi lần đưa bà lên là đủ thứ chuyện. Anh có việc nên không tiện lắm. Nhờ em không phiền chứ?

Không đâu. Em có thể giúp mà !!!

Vậy để anh đưa em đi !!

* * *

Puny tuy rằng ở đó nhưng trong lòng cô bé cảm thấy có cái gì đó rất chênh vênh. Như là mình bỏ lỡ điều rất quan trọng vậy . . .

Ở Hội trường, Lin lên tiếng :

Cậu có thấy Puny đâu không? Nhà khóa cửa nên chắc cậu ấy không ở nhà rồi !!!

Gum cũng ngó nghiêng khắp nơi mà không thấy bạn mình đâu cả. . .Nhưng cả bọn vẫn nghĩ Puny tới rồi chắc đang ở chỗ Vyl . .

Từ sáng sớm đã chẳng ai thấy bóng dáng Vyl đâu . Công việc chuẩn bị vất vả khiến Tan hơi bực bội:

Hai đứa có thấy Vyl đâu không? Nó đi đâu mà để công việc như chất đống mình anh làm! Để anh thấy nó thì chết chắc! Chẳng lẽ nó không cùng nhóm hay sao?? Chết tiệt thật!

Lin và Gum lắc đầu. Cũng định nói rằng Puny cũng biệt tăm nhưng với bộ dạng giận sôi máu của Tan thì tốt nhất không nên nói gì. Hơn nữa, nếu biết Vyl và Puny đi cũng thể nào Tan cũng uất ức mà nổ tung . Công việc bận rộn mà còn có thời gian đi chơi và hò hẹn

Anh không thấy bọn em mà nói là “ 1 mình” anh phải làm , hả? – Huan bê đồ đi qua bực tức

À. Quên mất. Mà 2 đứa làm đi để anh đi tìm nó về!!! – Nói xong, Tan đã vụt đi như bay

Ê! Anh lại bắt đầu trốn việc đấy! – Zita gọi với theo

Lin thấy Zita có vẻ mệt liền chạy tới lau mồ hôi và bê đồ giúp anh .Gum tất nhiên cũng không bị cái tính xấu xa ăn mòn mà ngồi yên như một số ai đó ở phía bên kia. Cụ thể là đang buôn dưa lê bán dưa bở rất rất nhàn rỗi

Cái này nặng nhóc không bê được đâu !- Huan lên tiếng rồi đẩy người Gum ra

Gum cũng chẳng vừa, với cô bé “ nam nữ bình đẳng” . Chẳng lẽ mấy việc này cô không làm được sao??

Anh đừng coi thường!!! Anh bê được thì tôi cũng thế ! Lắm chuyện – Gum vẫn nhảy vào đòi bê cái đống đồ ấy

Được thôi. Nếu có thể – Huan đứng sang một bên để xem cô gái này sẽ làm được gì

Hứ – Gum nhấc lên nhưng xem ra sức khỏe của một đứa con gái vẫn không đủ rồi

Huan được thể phá lên cười rồi chỉ tay về phía có mấy cái túi nhẹ hều:

Haha!! Bảo rồi mà! Ra ôm mấy cái túi kia đi. Dù sao cũng cảm ơn vì lòng tốt của nhóc

Gum nhất quyết không đi:

Anh cười cái gì! Cùng bê đi! Nếu mình anh bê cũng nặng lắm chứ bộ

Thấy cô bé cũng có ý tốt và quan tâm mình. Huan gật đầu . Suy nghĩ về đứa con gái “ lẫn lộn” này khi trước của anh cũng đã bắt đầu thay đổi dần

* * *

Này kẻ thua cuộc ! – Minh Yên lên tiếng

Vyl đang nghĩ gì đó ở sân sau trường. Nơi này khá yên tĩnh vì mọi người đều ở hết trong Hội trường. Nghe thấy tiếng nói đầy khiêu khích mới quay đầu lại. . .

Vyl giờ đã biết kẻ đó là ai. Anh nhếch mép cười nói :

Tôi đâu phải cái gương của cậu

. . .

Minh Yên đã quen với kiểu kiêu ngạo của Vyl nên cũng xuề xòa đáp:

Được rồi. Một kẻ như cậu sẽ thua tôi thôi

Thua?? Cậu nghĩ cậu thắng nổi tôi à !

Minh Yên kể lể :

Đúng! Tôi chưa một lần thắng cậu. Nhưng hôm nay nhất định cậu sẽ thua !

Dựa vào . . .?

Dựa vào tài năng của tôi

Vyl vẫn nụ cười khinh khỉnh đáp gọn :

Tầm . . thường

Bị Vyl làm cho uất ức nhưng không để cảm xúc nhất thời làm cho ý chí bị phân tán. Minh Yên cố kìm chế . .

Cứ chờ đấy! Thắng tôi 3-4 lần không nói lên điều gì đâu !

Tùy cậu

Lần đầu tiên khi bước chân vào ngôi trường này, khi đó Minh Yên vẫn là một cậu học sinh lớp 6 được mọi người yêu quý vì vẻ ngoại hình ưa nhìn rất đẹp trai và đặc biệt là tài năng nhảy từ khi đó. Cũng vì thế vị trí lớp trưởng của Minh Yên không ai ngoài cậu có thể làm. . .

Năm học sau đó khi Vyl xuất hiện , là một học sinh chuyển trường, mà còn là từ trường ở nước ngoài danh giá, sự tò mò và hứng thú của mọi người lúc đó đổ dồn vào anh. Sở hữu khuôn mặt vốn dĩ đã đẹp trai và lạnh lùng. . .còn thêm yếu tố ở Nhật một thời gian nữa càng làm anh trở nên nổi bật

Sự kiện này làm độ Hot của Minh Yên không còn. Vyl với bản tính lạnh lùng nên chả quan tâm tới việc mình đang được để ý . Khi đó, người anh muốn tìm nhất là bé Hạt Tiêu nhưng dường như mọi thứ về cô bé ngẫm ra anh cũng chẳng biết nhiều .

Mọi thứ với Vyl ngoài tới trường ra không có gì khiến anh hứng thú . Và ngay cả việc tới trường cũng khiến anh khó chịu vì những ánh mắt đổ dồn vào mình như nhìn sinh vật lạ .

Ở trong lớp, đám nữ sinh rất cuồng nhiệt và hào hứng với các mĩ nam lớp mình. Vừa có Minh Yên lớp trưởng đẹp trai còn có ba Hoàng Tử mới chuyển vào nữa

Họ bàn tán về Vyl và Minh Yên đủ kiểu. . . Và điều khiến hai người ghét nhau từ đó là vì những lời nói so sánh đầy ác ý của thiên hạ

Đập vào tai Minh Yên là mấy câu chuyện đám nữ sinh bàn tán

Này! Nghe nói Vyl học cùng lớp với Hoàng Tử Minh Yên hả? Hai người đó mà chung lớp chắc lũ học sinh bên đó hứng thú lắm đây

Sao lại là Hoàng Tử Minh Yên !Cái danh hiệu đó chỉ có Vyl mới được thôi nghe chưa? Minh Yên hết thời rồi!

Cũng đúng. Vyl nhìn đẹp trai hơn nhiều còn lạnh lùng nữa chứ!!!

Hơn thế còn tài năng hơn nhiều Minh Yên

Họ bàn tán say sưa mà không biết đang khiến cho ai đó giận và đau khổ thế nào. Vẻ ngoại hình đâu phải là tất cả mà sao ai cũng thèm khát và tung hô nó đến mê mẩn. Ít nhất thì tài năng của Minh Yên cũng đã đủ để được mọi người yêu quý rồi .Mà không phải thế sự hâm mộ dành cho Minh Yên nhanh chóng bị giảm xuống mang theo luôn sự lãng quên về tài năng của anh

Con người thật lạ kì khi luôn chạy theo những thứ mới mẻ mà quên đi rằng giá trị thực sự của tâm hồn mới là điều quan trọng nhất

Với cậu bé đó là sự tổn thương ấy mãi không thể xóa nhòa. Điều đó càng trở nên sâu sắc khi Vyl cũng là Dancer . . . Và cùng nhóm với ba người nữa. Họ càng ngày càng nổi bật

Minh Yên từ đó luôn thầm nhủ rằng mình phải thắng Vyl bằng mọi cách. Lấy đó làm sự cố gắng và củng cố ý chí về nhảy – đam mê mà suýt chút anh đã từ bỏ

Trong lúc kỉ niệm hiện về trong tâm trí làm Minh Yên rối loạn anh nói trong vô thức :

- Lần này tôi nhất định thắng cậu

Vyl không đáp vì anh đã quá quen với cái khẩu hiệu này của Minh Yên. Cậu ta lấy chuyện đó làm động lực cũng khá tốt! Nhưng mà thắng nổi anh ư? Đã bao năm rồi chứ! Đúng là đang nằm mơ giữa ban ngày

( Rim: Chồi ôi bạn Vyl nhà ta rất ư là tự tin giống hệt Huan nha :3)

* * *

Puny thấy bà của Minh Yên cũng đã thấm mệt. Chắc là sau một ngày đi lên đây bà mới phờ phạc thế này

Xem ra những người của công việc là vậy đấy! Công việc chất đống mỗi ngày khiến họ chẳng còn thời gian nghĩ đến hạnh phúc gia đình. Có lẽ bà của Minh Yên cảm nhận được sự trống vắng khi đứng ở một khách sạn của con trai mình mà vẫn ngờ ngờ như không phải. Sau bao năm lên thành phố làm ăn. Ra là thành đạt thế này rồi. Vậy mà suốt một thời gian cũng chẳng thèm nghĩ gì tới bà mẹ già!

Người của công việc chính là như vậy. Puny hiểu chứ. Còn là cực kì hiểu rõ. Vì bố cô cũng từng vì công việc mà quên bẵng gia đình. Ở trong cái khách sạn lớn thế này, cô biết bà Minh Yên không hề vui. Bà cảm thấy cực kì trống trải

Cháu là bạn gái của thằng Yên à ?!

Puny xua tay nói:

Dạ không! Cháu và anh ấy coi nhau như anh em thôi ạ

Vậy hả? Thằng Yên này cũng thật là . . . đi tập nhảy từ sáng sớm đến tận tối mịt. Sáng nay còn phải thi thố gì gì đó ! Phát bệnh ra thì mệt lắm

Puny phát hoảng lên:

Sao cơ ạ? Thi nhảy sao ạ?

Thế cháu không nghe gì về việc thằng Yên hôm nay đi thi nhảy hả?

Puny giờ đang rối loạn hết cả. Vyl kêu cô tới trường mà giờ cô quên luôn chắc chắn anh ta sẽ giận lắm đây

Bà ơi !! Cháu có việc phải đi. Bà có sao không ạ? Cháu thực sự là cần đi ngay bây giờ

Không sao. Cháu cứ đi. Có gì nhắc với thằng Yên là về sớm

Vâng. Cháu đi ạ. Để cháu đưa bà đi nghỉ đã

Cô bé dìu bà Minh Yên vào trong phòng ngủ rồi cẩn thân đắp chăn cho bà mới yên tâm đi

Được rồi !! Bà không sao

Puny lao như tên bắn ra ngoài. Đúng là giờ trong đầu cô ngoài hình ảnh giận dữ vô cùng của Vyl ra thì không có cái gì hết!

Nói tới đây tiếng điện thoại của Minh Yên rung lên. Anh khẽ cười nhấn nút nghe, cố nói to nhất có thể vì ai đó có lẽ đang nhớ cô em gái của anh lắm đây

Puny , có gì mà em lại gọi thế ?!

Khuôn mặt của ai đó đã hơi biến sắc

Bà anh ổn. Bà nghỉ ngơi rồi

Em vẫn ở trong khách sạn đấy chứ ?!!

Lần này thì đầu anh nào đó đã bốc khói hơn nữa còn là khói độc :z ~~

( Anh nào đó đừng có trách bạn Rim. Tội bạn Rim lắm >vv< )

À. Em vừa ở đó ra. Mà hôm nay là ngày anh thi nhảy à

Ừ! Quên không nói với em

Vâng. Thế thôi. Em sẽ tới

Ai cũng biết chắc giờ mặt Vyl thay đổi sắc thái thế nào!! Mới đây còn vui vẻ và có chút hứng thú khi nghĩ tới bộ dạng vẫn đang cuộn tròn trong chăn ấm của cô bé mà giờ thì bị sự việc vừa rồi làm đứng hình, hụt hẫng và vô cùng đau. . .

Trong khi Vyl đang ngẫm nghĩ về cô bé không biết khi nào mới ngủ dậy thì lại tới khách sạn nhà cậu ta để làm gì chứ ???

Khi mà đó là cái nơi cô không nên tới mà không đó là nơi cô không được tới. Nếu muốn tới nơi nào đó thì chỉ có thể tới nhà của anh thôi ==

Khi lời nói của cậu ta cô nhớ rõ mồn một, nhớ đến nỗi sáng sớm đã chạy đến khách sạn nhà cậu ta. Cô chỉ có thể nghe lời mình anh mà thôi thế mà cố tình lãng quên nó đi như một hạt bụi T.T

Khi nói chuyện với anh đều bất mãn và cứng đầu còn với cậu ta thì ngoan ngoãn, lễ phép. Cô nếu một lần tử tế với anh thì nhất định là phải có lý do

Khi mà lẽ ra người đầu tiên cô gọi phải là anh thì người nhận được cuộc gọi lại là cậu ta. Trong điện thoại của cô chỉ được lưu số của mình anh @@~

Con bé ngốc nghếch vô tâm ấy chỉ của mình anh mà thôi. . . mãi chỉ là của một mình anh!

Thấy bộ dạng nặng nề của Vyl, Minh Yên lên tiếng:

Cậu không định thi nữa à ??? Dù là duyệt trước thì tôi vẫn coi đó là một trận đấu đấy

Vyl vẫn lạnh lùng đáp :

Cậu đừng mong thắng tôi

Minh Yên gật đầu. Với một kẻ vì chuyện tình cảm mà để đối thủ hạ gục thì thật không phải người dành cho các cuộc thi!! Thế mà cũng có ngày chàng trai lạnh lùng vì chuyện như thế mà có chút sao nhãng và không thực sự là thi đấu . . .

Vừa thấy Vyl bước vào, Tan với bộ mặt đằng đằng sát khí lao tới gằn giọng :

Cậu đi đâu mà để mình anh làm việc thế hả? Có còn là cùng nhóm không thì lên tiếng đi !! Trước giờ anh nhịn cậu đủ rồi đấy !

Từ “ 1 mình” trong câu nói của Tan làm hai chàng còn lại bất bình đồng thanh cãi:

Là 3 mình !!!

Vyl im lặng không phản ứng. Ánh mắt đang nhìn vô định, đầu ong ong, lòng bất ổn vô cùng nên không có gì để Vyl để ý , lời nói của Tan dường như anh không nghe thấy

Này! Có nghe không?!! Cậu làm anh giận rồi đấy

Vyl bước sang một bên rồi đi thẳng chẳng nói năng gì !

Cái thằng nhóc này!Hôm nay nó có vấn đề à?!

Thôi! Anh cứ kệ Vyl ! Chắc lại lo lắng quá đấy – Zita lên tiếng

Liệu Minh Yên có thắng không khi cậu ta cứ đờ đẫn vậy nhỉ? – Huan nhìn về phía Vyl suy ngẫm

* * *

Quả thật, Vyl loạng choạng và mất thăng bằng liên tục trong từng động tác. Bước nhảy cứ chệch nhịp và lảo đảo chẳng giống Main Dancer chút nào! Ai nấy đều khó hiểu nhìn nhau

Phần của Vyl kết thúc trong sự tiếc nuối và ngỡ ngàng của tất cả mọi người trong đó có cả Puny và Minh Yên. Vốn dĩ Minh Yên chỉ cần thấy Vyl khổ sở một lúc và bị ghen với mình ai ngờ người như vậy khi yêu cũng chao đảo tới mức không kiểm soát nổi tình cảm.

Coi nhau như đối thủ nhưng chưa lần nào Minh Yên có ý nghĩ sẽ phải thủ đoạn hay ám hại Vyl cả. Nhờ đối thủ cứng đầu và rất cương quyết này mà anh có thêm động lực cố gắng. Đó cũng là điều tốt !

Puny đang rất khổ tâm đứng trước mặt Vyl lúc này. Không ai nói gì vì cô bé biết là lỗi của mình. Nhưng kì thực cô chỉ biết mình sai vì quên tới đây đúng giờ. Chứ sự việc Vyl nghĩ hoàn toàn là hiểu lầm

Cảm giác hối lỗi làm cô bé không biết nói gì và nên làm gì nữa. Đôi mắt to, tròn đáng yêu nhìn Vyl đầy sự hồn nhiên và vô tư càng làm cho anh thấy đau lòng.

Cố gắng kìm nén tình cảm vẫn đang lấn át Vyl khổ sở biết bao mới lạnh lùng bước qua Puny

Này, anh . . . tôi muốn nói. . . – Cô bé lên tiếng nhưng bị hành động đó làm cho ngập ngừng

Đừng xuất hiện trước mặt tôi

Câu nói lạnh lùng ấy vang lên làm cho Puny cảm thấy tim mình như nghẹn lại. Anh nhất thiết phải đối xử với cô thế sao??

Anh . . . đã nói như vậy . . . thì tôi sẽ không xuất hiện trước mắt anh nữa. Dù sao thì anh cũng không muốn nhìn tôi mà!

Vyl rất muốn quay lại ôm chặt lấy cô gái nhỏ ấy nhưng lại tiếp tục bước đi với trái tim đau quặn

* * *

Buổi tổng duyệt hôm đó thật quá nhiều bất ngờ . Cho tới hôm nay khi mà buổi thi sắp cận kề tất cả vẫn không dám tin Vyl lại để Minh Yên vượt qua một cách dễ dàng như vậy. Ngay cả khi mắt thấy mà vẫn chưa thể tin . . .

Puny ngồi thất thểu ăn bỏng ngô và xem phim trên ghế sofa. Cô bé thầm cảm ơn cuộc thi nhảy đã cho cô được nghỉ ngơi cả tuần liền . Đúng là trường “xịn” có khác học ra học mà nghỉ cũng ra nghỉ . Cô San – Hiệu trưởng thật là tâm lý biết bao! Vừa ăn Puny vừa cười hí hửng tán thưởng bản thân vì được học tại đây

“ Đáng ghét” – Puny bất chợt nói trong vô thức

Chưa xem hết phim nhưng cô bé chẳng còn tâm trạng nào tiếp tục. Nhét cả đống bỏng ngô vào miệng rồi nuốt ực một cái cô chẳng còn quan tâm có cần nhai không nữa. Thực chất cô ngồi xem ti vi và ăn chỉ là cố tỏ ra bình thản trước khi đầu óc lại không ngừng nhớ về ai đó.

Để đồ ăn sang bên kia cô nằm xuống ngủ. Ngoài ăn, ngủ, xem ti vi ra cô còn có cách nào để bình thường được đây ! Thà cứ đi học để bận rộn chút còn hơn nhàn hạ ở nhà để rồi lại bận rộn vì nhớ nhung !

Chỉ là tới muộn mà! Có gì ghê gớm tới mức phải giận thế không? – Cô bé nắm tai SuSu giật giật (k phải mỗi chuyện tới muộn đâu b ạ =.= )

SuSu đang ngủ bị nắm tai thì tỉnh giấc. Cô mèo vừa mới nằm ấm được chút thì đã bị cô chủ phá bĩnh rồi. SuSu bé nhỏ chỉ biết than thở bằng tiếng Meoz Meoz thảm thương

Mà khoan. Hình như là không phải thế! ( đầu óc sáng hơn rồi đấy)

Mà ngoài cái đó ra còn gì đâu nhỉ? Tên khó ưa ( . . . Quạ đen bay trên đầu Rim)

Không đánh được chủ thì quay sang nạt nộ thú cưng đây ! Mỗi lần giận Vyl cô bé đều trút giận lên SuSu tội nghiệp ! Nhưng rồi chỉ được lúc lại ôm SuSu khóc một trận mới lăn ra ngủ.Cả hai cứ thế ôm nhau ngủ tới chiều. Cảnh tưởng ấm áp vô cùng. Đến nỗi mẹ Puny về nhà còn không nỡ đánh thức giấc ngủ của hai con mèo lười . . .

* * *

Sao cháu lại không ăn thế Huy?! Bà đã chuẩn bị toàn món cháu thích cơ mà!

Bà quản gia lên tiếng khi thấy Vyl ngồi thất thần ở ngoài sân nhìn chiếc xích đu mà Puny đã rất thích thú khi ở đây

Cứ kệ cháu – Anh trả lời nhưng rồi lại ngồi thừ ra

Bà quản gia chăm sóc anh từ bé làm sao không hiểu anh có chuyện buồn là ra đây. Cũng không tiện hỏi là chuyện gì nhưng bà biết anh đang rất khổ tâm

Thực ra nghe Ryo nói rằng hôm nay mới là buổi tập thử cho cuộc thi thôi nhưng có vẻ cậu chủ rất buồn. Lí do thì không biết nhưng có lẽ vì chuyện cuộc thi

Dù thế nào cũng phải thắng bản thân trước đã. Nếu không cháu sẽ chỉ là kẻ thua cuộc

Vyl nghe bà quản gia nói mới trở về thực tại. Câu nói này thực ra cũng rất đúng. Bản thân Vyl quá cố chấp và không nhất quán nên để đối thủ của mình thắng dễ dàng vậy. Hơn nữa, nếu chỉ vì chuyện tình cảm mà mất đi khả năng của bản thân thì quả là kẻ thua cuộc rồi! Trước hết, bản thân phải thắng được bản thân đã

Cảm ơn bà – Vyl đứng dậy bước về phía bà quản gia vòng tay ôm vị cứu tinh của mình

Mà dạo này Bảo Uyên không tới nữa sao?? Bà nhớ cháu dâu quá!Nhìn nó ăn giỏi là bà cảm thấy rất vui! Mỗi lần nó tới nhà mình vui hơn hẳn!

Anh vẫn im lặng không cất lời. Bà quản gia lại tiếp tục:

Con bé là người tốt đấy. Từ khi nó tới đây bà thấy anh thay đổi rất nhiều. Anh và cháu dâu giận nhau thì cũng nên làm hòa đi. Người như con bé đâu phải dễ tìm!

Anh không đáp chỉ nghĩ vẩn vơ. Con bé ấy làm cuộc sống vốn có của anh thay đổi. Anh vừa cảm thấy nhiều khi cô rất phiền phức nhưng nhiều lúc lại cực kì đáng yêu

Làm sao để tiếp tục chịu đựng khi mà cả hai đang cố gắng nén chặt mọi thương nhớ?

Yui Nishikawa - Akiho Yoshizawa - Yui Hatano

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ