Polaroid
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Chàng hoàng tử trong giấc mơ - trang 12

Chap 40: Kì Long tốt bụng

Mặt cậu bị sao vậy Vyl ?? – Tiếng anh quản lí vọng ra từ trong khi nhìn thấy Vyl trong bộ dạng thương tích bước vào nhà

Không sao – Vyl gạt tay Ryo trước khi anh quản lí chạm vào mặt mình

Cậu lại lặp lại chiến tích năm trước đấy à?!! Còn chưa thấm sao??

Đã nói là đừng nhắc rồi

Đợi tôi vào lấy đồ sát trùng cho cậu

Khỏi .Cứ để vậy đi

Khuôn mặt đẹp trai của cháu bà sao lại để thế được – Bà quản gia lên tiếng

Thấy anh bị vậy bà cũng rất đau lòng. Thực ra thuốc của anh chỉ có cô bé mà thôi. Mọi thứ khác chẳng có tác dụng gì hết nhưng cái hôn của cô làm anh hết hẳn đau .Cảm giác như những vết thương này đã khỏi sau lúc đó rồi!

Xem ra cậu chỉ muốn cô chủ đụng vào thôi !!!

Vyl cười :

Anh nên biết điều ấy

Thế thì kệ cậu. Tôi đi làm việc – Ryo ” dỗi” (@@~~)

Ken thế nào rồi?!

Thằng bé ngày nào cũng đòi về mà ông bà chủ có nghe đâu!! Cậu và Ken cũng lâu lắm rồi không gặp nhau. Chắc thằng bé muốn về đây lắm!!

Anh để bà nói chuyện với tụi nó. Ai lại không cho nó về nhà!! Ở bên đó suốt rồi còn gì!! – Bà quản gia nói xong liền vào trong bấm điện thoại

Ít ai biết Vyl có một cậu em trai học lớp 8 sống ở bên Nhật. Cậu bé rất thông minh và láu lỉnh nên được bạn bè bên đó rất yêu quý. Tính cách 2 anh em hoàn toàn là trái ngược. Một đằng lạnh lùng, một đằng hòa nhã . . .Nhưng có điểm chung là cùng đẹp trai như nhau.

Ken có về nhà được vài lần nhưng hầu như là đều chỉ ở có 1-2 ngày là phải đi về bên đó học. Cuộc sống của cậu bé này vất vả và khổ sở hơn anh mình gấp mấy lần. Dù thế từ nhỏ Ken đã thích sau này trở thành một nhà kinh doanh giỏi như bố của mình! Cậu bé rất ham học và đặc biệt muốn tiếp quản công ti ngay từ khi còn bé xíu. Chỉ tiếc là cậu bé còn quá nhỏ để làm việc ấy!

* * *

Mẹ Puny rất hào hứng khi thấy cô bạn mới của Puny – Gum

Gum cũng bất ngờ khi thấy mẹ của Puny lại trẻ và teen như thế! Cùng tài nấu ăn tuyệt cú mèo thật khiến Gum thích thú và ghen tị . Mặc dù nhà chỉ có 2 người nhưng lại vô cùng ấm cúng

Thế nào Gum?!! Cậu thấy khu phố này thanh tĩnh chứ? – Lin nhấp 1 ngụm trà lên tiếng

Gum giơ ngón cái tỏ ý hào hứng và thích thú khi đang ngồi trên ghế sofa ăn bánh

Mấy đứa ăn ngon miệng không?

Có ạ – Lin và Gum đồng thanh

Ăn bánh và uống trà hợp với thời tiết này đấy mẹ – Lin cười

Sao cậu cứ xưng hô thế hả? – Puny lên tiếng

Mẹ cậu nhận tớ là con từ lâu lắm rồi chứ bộ!!

Thế bác nhận cháu làm con nuôi nữa nhé – Gum cũng đồng tình theo Lin

Mẹ Puny rất dễ thương, đáp ngay:

Ừ được. Giờ mẹ phải ra xem tiệm bánh làm việc thế nào các con ở lại chơi rồi về nhé!! Quên nữa, mai nhớ kêu con rể đẹp trai của mẹ tới!

Sao??? – Sau khi chào hỏi mẹ Puny xong cả Lin và Gum đều quay sang nhìn cô bạn mình

Các cậu bình tĩnh đi !! Chỉ là . . .

Anh ấy tới nhà cậu rồi sao? Cậu lần trước còn ở nhà anh ấy! Đừng nói là sắp kết hôn rồi nhé!

Puny gõ vào đầu Lin để xua đi cái tư tưởng quái gở đấy! Ở cạnh Zita cô có nảy ra mấy cái ý nghĩ quái đản này không nhỉ?!

Vớ vẩn nào. Hoàn toàn là do hiểu lầm nên mới thế

Gum thắc mắc:

Tên đó thực sự tới đây với tư cách là con rể của mẹ cậu sao??

Puny gật đầu

Cậu làm tớ ghen tị đấy – Lin lên tiếng

Không như cậu nghĩ đâu

Lin như chợt nhớ ra điều gì cười cười nói:

Cậu có biết chuyện Gum và Huan đang quen nhau không Puny!!!

Gum đánh vào tay Lin phản biện:

Cậu khùng à!! Tên đó sao tớ quen nổi

Rõ ràng hôm trước tớ nhìn thấy Huan cõng cậu mà

Òa – Puny thốt lên

Thực ra hôm đó là tớ không cẩn thận bị trượt chân. Lúc đó có mỗi anh ta ở đấy nên mới như thế

Dù sao cũng là có ý rồi

Gum cúi đầu không nói nữa. Trước giờ cô bé có biết tới tình yêu đâu!! Từ bé luôn bị tụi con trai chọc vì mái tóc Tomboy này! Chúng nó như thế thì lấy đâu ra người thích cô. Mà thực ra cô cũng không cần ai yêu hết!

Trong nhà ai cũng coi cô như con trai vì nhà toàn chị em gái nên nhiệm vụ của em út là phải đảm đương trách nhiệm như một người con trai. Cũng không ai cảm nhận được vẻ đẹp của một người con gái khi để kiểu tóc này!!!

Gum lờ mờ trong tiềm thức nhận thấy mình đang có chút rung động!! Có chăng giờ đây cô cũng dần cảm nhận được nhịp đập của con tim mình . . .

* * *

Mới sáng sớm vừa tới được lớp Puny giật nảy mình khi bất chợt quay ra nhìn cửa sổ.Kì Long giơ tay chào cô bé rất “ thân thiện” . Cô cười khổ từ từ đi ra thầm cầu trời khấn phật cho thân mình. . .

Sao mặt em lại nhăn nhó khi gặp tôi vậy??? – Kì Long lên tiếng

Cô bé ngẩng đầu lên nhìn anh nói :

Đâu có

Lạnh nhạt vậy sao?

Nếu tôi gặp em trước cậu ta liệu em có thích tôi?

Cô không nói gì. Hoàn toàn là không muốn vì mình mà người khác tổn thương. Có đáng để như vậy không?!

Xin anh đừng nói mấy lời đó nữa

Tôi rất thích em

Anh đừng thích tôi. Tôi không có gì đáng để anh phải như vậy!!

Cô bước vội đi. Nhưng vẫn kịp nói:

Về chuyện hôm qua! Tôi thay anh ấy xin lỗi anh. Lần sau anh đừng hành xử vậy nữa!

Mấy cái vết thương đó có là gì so với trái tim đang rỉ máu của tôi !!!! – Kì Long đi lướt qua người cô

Puny cảm thấy mình thật ác. Nhưng mình cũng đâu có lỗi. Tại sao lại phải khổ sở như vậy. Với người mình không thích cũng thấy khó thở và nghẹn ngào. Vì tự trách bản thân,thấy người ta vì mình mà khổ trong khi mình cứ là người ta đau…

( Cái cảm giác người ta thích mình nhưng mình lại chẳng làm gì đc cho ng ta chỉ biết phũ thôi, tệ thật

Gấu heo mà lại đi học sớm vậy sao?? – Vyl từ đâu cất tiếng

Lại là mỉa mai và châm chọc. Một phong cách rất Vyl ==. Không nghe thấy câu nào đó châm chọc của anh thì hôm đó thực sự là rất lạ

Ai như anh!!!

Dám nói vậy với tôi sao?

Cô bé gật đầu theo tự nhiên nhưng rồi lắc đầu theo lí trí

Anh cười:

Vô hiệu

Không được. Ở nơi thế này mà anh lại…

Xem ra anh ta giận lên là lại giở trò biến thái! Puny cố gắng đẩy người Vyl ra trước khi bản tin mới nhất của trường có hình ảnh của cô bé và anh với tiêu đề không hay ho gì đại loại như:

Một cô nữ sinh ngang nhiên “cưỡng” ôm Hoàng tử Vyl trước của lớp ==

Và chuyện liên quan tới Prince thì ai cũng biết : Dù đúng dù sai Prince vẫn là nhất ! Người bị lên án là cô bé chứ anh đâu có hề gì! Có khi còn được thương vì bị cô dụ dỗ cũng nên. Trong khi ai mới là người dụ dỗ ai ?!!!

Thì sao?? – Vyl đáp

Anh . . .không được. Ở đây . . . – Cô bé kiên quyết

Nói hết câu đi ! – Khuôn mặt Vyl không nén nổi ánh cười

Em chào thầy !! – Puny giả bộ lên tiếng

Nhân lúc Vyl không để ý cô đẩy anh ra cố gắng đi thật nhanh . . .

Này!! – Anh gọi cô sau khi nhận ra mình bị lừa

Cô vẫn đi. Ở trường học mà Vyl cũng như vậy được. Cô nên tránh gặp anh ở trường thì hơn. . .

Con bé ngốc !- Vyl lẩm bẩm một mình >”<

Ở gần đó, Hoa Phương chứng kiến cảnh hai người thân thiết với nhau trong lòng không thể bình yên. Nhưng liệu

Nổi cáu thì Vyl có để ý đến cô?

Than trách thì Vyl sẽ nghe sao?

Hay bắt nạt Puny thì hả giận chăng?

Chẳng thể biết phải làm gì ngoài làm ngơ trước tất cả !

Cậu thật đáng khinh – Cô thầm nghĩ

* * *

Tiết cuối cùng được xuống sân tập Puny thấy thoải mái hẳn ra. Ngồi cả buổi toàn là những môn cô bé thấy khó khăn nên tâm trạng và đầu óc như đờ đẫn hết cả. Ở dưới sân lúc nào cũng nhộn nhịp. Tụi con trai đá bóng còn tụi con gái ngồi tám chuyện. . .

Đang mải ngắm mấy anh lớp trên chơi bóng rổ nên suýt nữa cô bị quả bóng bay trúng đầu. Người đỡ quả bóng hộ cô là Kì Long. Anh thấy cô đang ngơ ngơ giữa sân một mình nên định chạy ra đi cùng nhưng không ngờ đúng lúc quả bóng không có mắt đã lao đến và Kì Long kéo cô ra sau mình để lãnh lấy hậu quả.

Puny chưa định hình được chuyện gì đang xảy ra nhưng cô nghe thấy tiếng bóng đập rất mạnh.Kẻ đá quả bóng đó như người mất hồn vì ai cũng biết đụng vào Kì Long là đã ghê gớm lắm rồi nay còn làm Kì Long bị thương chắc khó mà sống nổi!

Đứa nào không có mắt thế hả??

Anh Long có sao không? – Tụi đàn em của Kì Long chạy tới

Gọi thằng đó ra đây !

Người đá quả bóng đi chầm chậm về phía Kì Long mồ hôi ướt đẫm áo. . .

Mày có biết mình vừa làm gì không?

Xin lỗi !! Xin lỗi – Người đó chỉ biết một câu là vậy cứ thế nói lặp đi lặp lại

Thằng này mày tưởng . . . – Kì Long nắm cổ áo người đó nhấc lên

Xin đừng đánh cậu ấy – Cô bé run run lên tiếng khi Kì Long đang giận sôi máu

Đó là bạn cùng lớp với Puny. Cậu ấy là người tốt, lúc nào cũng vui vẻ và hòa hợp với tất cả mọi người. Mỗi lần Puny làm sai điều gì cậu ấy đều tận tình chỉ bảo. Cô nghĩ cậu ấy chỉ vô tình thôi! Nhưng Kì Long liệu có nghĩ như cô không?!

Chỉ cần nghe giọng nói trong trẻo của cô Kì Long dường như muốn ngừng lại hết mọi thứ để được nghe cô nói. Anh từ từ buông người kia ra và nhắc nhở:

Trước khi tôi đổi ý thì nhanh dẹp bóng bánh lại!Nếu còn làm gì đụng đến cô gái này thì tôi sẽ không tha cho cậu đâu!Biến đi !

Bảo Uyên, cảm ơn cậu – Cậu bạn nói khẽ

Đâu có gì! Cậu về lớp đi – Puny vỗ vai cậu bạn đó

Cậu ổn chứ?! – Cậu bạn đó nhìn lướt sang Kì Long rồi hỏi nhỏ cô

Ừ. Tớ không sao. Cậu cứ về lớp đi

Người đó cúi đầu chào Kì Long rồi cầm bóng đi về lớp

Kì Long lúc này mới thấy cánh tay mình hình như bị đập rất đau. Bàn tay giơ lên định lau mồ hôi trên trán cô thì cơn đau khiến anh phải khựng lại. . .

Anh Long!! – Đám đàn em hốt hoảng

Cô bé thấy biểu hiện khó chịu của Kì Long đang ôm cánh tay phải của mình cũng lại gần:

Anh có sao không??

Nghe thấy câu quan tâm của cô có đau mấy cũng không là gì nữa:

Có nhưng nghe em nói vậy tôi chẳng đau nữa

Cô cúi đầu. Mình đã chẳng làm gì được vậy mà Kì Long cứ tốt với cô thế này càng làm cô cảm thấy có lỗi. Những điều này không nên dành cho đứa như cô

Các anh đưa anh ấy vào phòng y tế nha!! – Cô bé quay sang nói với đám đàn em của Kì Long

Cả đám đó ngạc nhiên rồi bị Kì Long nhìn với ánh mắt sắc như dao găm:

Nghe vậy mà còn trơ mắt ra hả bọn kia !!

Bọn em là người của anh mà!! Anh nói chỉ nghe lệnh anh thôi

Lũ đầu đất này ! Có tin tao giết hết không?

À vâng!! Chúng em sẽ làm ngay thưa chị dâu

Cô bé nhìn xung quanh rồi chỉ vào mình hỏi lại:

Tôi sao??

Cả đám gật đầu :

Vâng thưa chị dâu

Cô xua xua tay phản bác:

Đừng gọi vậy!Tôi không phải chị dâu các anh đâu

Anh . . .- Cả đám quay sang Kì Long

Kì Long dùng cố chút sức lực đánh vào đầu mấy tên lắng nhắng:

Cô ấy nói sao thì nghe vậy!!

* * *

Sau khi Kì Long vào phòng y tế, sân tập mới ồn ào trở lại:

Đúng là Kì Long!! Làm mình sợ hết cả hồn – Các bạn A lên tiếng

Mà sao cậu ta lại bảo vệ cô bé đó vậy ?!- Một chị cùng lớp với Kì Long quay sang hỏi Gum

Em không biết nữa! Chị có thấy anh ta rất khác không???

Dạo này đúng là có khác thật nhưng việc bảo vệ một đứa con gái thì hoàn toàn là điều không tưởng !! Xem ra bạn em được cậu ta để ý đấy !!

Không phải chứ – Lin và Gum thốt lên

Mọi người đều khó hiểu và hơn cả sự khó hiểu là bất ngờ vê hành động của Kì Long . Thứ nhất là việc tha cho kẻ đã làm mình bị thương và thứ hai là đứng ra bảo vệ cho một đứa con gái. Hai điều mà trước nay chưa bao giờ có ở anh. . .

Liệu có phải sau 1 năm con người ta lại có thể thay đổi nhiều tới vậy. Một điều tốt chăng !!?

* * *

Ở phòng y tế . . .

Cậu lại bị sao nữa đây?!! Chỉ giỏi đánh nhau !- Chị y tế xinh đẹp lên tiếng

Kì Long cãi lại:

Chị bớt nói đi!Già lắm rồi còn lắm chuyện

Cái thằng nhóc này . . . – Chị đánh nhẹ vào người Kì Long

Ấy! Chị muốn tôi thêm thương tích sao?

Chị y tế chỉ đánh yêu anh một cái thôi mà! Nghe Kì Long nói vậy chị lại sợ! Liệu có làm anh đau không?! Rồi chị cất giọng nhẹ nhàng:

Đau lắm sao?! Để chị xem – Nói rồi, chị xoa nhẹ lên vết thương của anh, ánh mắt rõ ràng là cực kì lo

Haha! Bà cô già của tôi vẫn dễ tin người vậy – Kì Long cười lớn

Bị lố thêm lần thứ n. Chị y tế nóng mặt. Bao lần anh lừa chị mà chị vẫn cứ tin. Lần này vẫn vậy!

Không chú ý đến Kì Long nữa, chị chuyển qua Puny:

Thằng này nó chọc gì em sao??

Cô bé lắc đầu :

Dạ không!! Anh ấy đỡ hộ em quả bóng nên . . .

Chị y tế chợt thốt lên ngạc nhiên :

Cậu mà cũng biết đến cứu người cơ à!

Kì Long cười gượng khi đang ngồi yên vị trên ghế và chờ được sát trùng:

Bà cô già đừng có lắm điều! Sẽ ế cho xem!

Chị y tế chấm mạnh thuốc sát trùng vào chỗ cánh tay bị trầy xước của Long.Anh suýt xoa một lúc mới hết đau . . .

Cậu thôi đi nhá! – Chị bặm môi kìm nén cơn giận

Em về lớp đây ! – Cô bé cúi đầu chào chị y tế và quay sang với Kì Long:

Xin lỗi và cảm ơn anh vì chuyện vừa nãy

Kì Long ra dấu bảo chị y tế tránh mặt đi. Chị đánh vào người Kì Long rồi đi ra ngoài. Phòng của mình mà lại bị học sinh đuổi ra thật lạ là như thế!

Đứng lại !

Puny khựng lại quay đầu nhìn Kì Long khó hiểu. . .

Đến đây làm nốt đi – Kì Long chỉ vào vết thương mà mình nhận thay cho cô

Dù không muốn phải gần gũi với Kì Long nhưng thực sự là chính anh đã cứu cô nên sự trả ơn là điều đương nhiên.Cô ngồi xuống làm nốt công việc dang dở của chị y tế

Nếu em quan tâm thế này tôi thà vì em mà bị thương cũng mãn nguyện

Anh thôi nói mấy câu sáo rỗng đó đi

Sao lúc nào em cũng phũ phàng thế nhỉ?

Vì người ta nghe thấy sẽ hiểu lầm

Dù thế ngay cả giả vờ như không nghe thấy và im lặng cũng không được sao? Em nói câu đó làm tôi đau!!!

Cô không trả lời mà lại suy nghĩ gì đó rồi lên tiếng:

Chị y tế và anh rất thân nhỉ?

Thì có sao?

Chị ấy quan tâm anh lắm đấy – Cô vừa lau vết thương cho Kì Long vừa đáp

Em… ghen sao?

Đâu có – Cô đáp vội

Kì Long nâng cằm cô lên, ánh mắt sâu sa nhìn thẳng vào đôi mắt của Puny:

Nói, em đang ghen à?!

Puny gạt tay anh đi, không đáp chỉ tiếp tục công việc. Cô chỉ là thấy cả hai người quan tâm nhau mà có gì đó lại rất xa cách! Chị y tế tốt như vậy sao Kì Long không thích nhỉ?!

Kì Long định tặng cho cho cô bé một cái xoa đầu yêu thương nhưng không may là Hoàng Tử của cô đã tới . . .

Tôi nói cậu đừng chạm vào con bé rồi đúng không?! – Vyl lên tiếng

Kì Long nhếch mép cười khổ. Còn chưa được nhìn ngắm cô thì đã phải nghe cằn nhằn rồi!!

Em thật là khó để gần gũi nhỉ?? Sao có thể khi mà cậu ta cứ phá đám thế!!

Cô làm xong nhiệm vụ tự động đứng dậy thì Kì Long kéo cô quay lại và kêu ngồi yên tại đó. Cô cố giật tay mình khỏi tay Kì Long.Thực sự anh đang làm cái điều mà cô hoàn toàn ghét

Cậu không thấy mình vô duyên sao khi mà cô ấy đang làm việc

Vyl kéo Puny đi không quên nói với kẻ đang ở trước mặt mình:

Tôi tha cho cậu vì cậu đã cứu Gấu heo của tôi! Đừng ở đó tự đắc!

Tha ư?? Tưởng tôi cần à!! Cậu nghĩ mình là ai

Đi thôi – Vyl kéo cô đi

* * *

Vừa ra khỏi của phòng y tế nghe thấy cô bé lí nhí nói câu xin lỗi Vyl chỉ muốn ôm cô ngay lúc này!! Bộ dạng hối lỗi ấy đáng yêu quá mức. Anh không biết thực sự thì mình đã thích cô tới đâu mà bất kì hành động, cử chỉ nào của cô, anh cũng bị mê hoặc! Đến nỗi chỉ nhìn cô đã muốn yêu thương!

Tôi nói cô thế nào hả?? – Vyl gắt lên mong là cô sẽ thôi bất cẩn đi

Chỉ là vô tình thôi mà!! Không sao đâu! Tại mải nhìn các anh lớp trên chơi bóng ấy mà

Cô bé vô tư trả lời quên rằng có người đang lửa giận ngút trời. Anh lên tiếng:

Các anh lớp trên?

( anh đẹp ngời ngời tnày k thích ngắm cứ có voi đòi hai bà Trưng :33)

Đúng . . . vậy !! – Cô ngập ngừng lên tiếng

Lần sau tôi sẽ chơi cho cô xem – Anh tự tin trả lời

Mà tại sao anh hoàn hảo tới vậy chứ?? Cái gì cũng biết. Còn cô thì chẳng làm gì ra hồn. Đúng là anh tuyệt về mọi thứ nhưng cô đi xem người ta chơi bóng thôi mà. Có nhất thiết cần quản giáo như trẻ con vậy không?? Rõ ràng là quá hà khắc với cô

Làm phiền anh rồi !!

Chỉ thấy cô bé đứng cạnh Kì Long anh đã bất mãn lắm rồi giờ còn chăm sóc hắn ta Vyl sao có thể không giận. Chỉ là biết anh ta cứu Puny nên anh cũng cố gắng quên chuyện đó!!

Anh nắm chặt lấy tay cô kéo đi. Trong khoảnh khắc ấy anh muốn con đường này thật dài, như vậy anh có thể cùng cô nắm tay ấm áp thế này, bình yên biết bao!

Nhưng cuộc sống vốn chẳng ưu ái bất kì điều gì, rồi tiếp theo cả hai đều không biết sẽ ra sao. Liệu rằng tình cảm của anh có được cô đón nhận nếu anh quyết định một điều quan trọng: Tỏ tình!?

Chỉ biết là ngay bây giờ… một cảm xúc nào đó trong tim trỗi dậy!

Ngọt ngào mà… suy tư! Dịu nhẹ mà lại… có chút gì đó xa vời!

Chap 41: Tỏ tình

Ngay hôm sau,…

Puny bị Lin và Gum kéo tay vào canteen nói chuyện khi vừa bước tới cổng trường. Cô lúc đầu còn tưởng hai cô bạn có lòng tốt mời mình bữa sáng. Vì sáng dậy muộn nên cô để cái bụng rỗng không đi học ai dè lại bị nhắc lại chuyện ngày hôm qua. Thực tình cô chẳng muốn dính dáng gì đến cái con người Kì Long đó

Puny uống nước xong bắt đầu tường thuật lại tất cả những gì hai người thắc mắc rồi hỏi lại:

Thế giờ chúng ta ăn được chưa??? – Cô bé chớp chớp mắt nhìn bàn ăn

Thực sự cậu và hắn không có gì chứ?!! – Gum vẫn không tin cho lắm hỏi lại

Cô gật đầu chắc nịch. Với người như vậy cô có bị sao đâu mà đụng tới chứ!! Chỉ tổ rước hại vào thân

Thế là hắn ta thích cậu à?!!!

Cô đang ăn nghe Gum nói đã chính thức bị nghẹn phải một lúc ổn định lại mới tiếp tục:

Cậu không nhắc tới anh ta không được sao??

Bọn tớ chỉ sợ anh ta có ý với cậu rồi thì khó sống lắm đấy!! – Lin lên tiếng

Cô bé ngạc nhiên hỏi lại:

Khó sống là sao??

Thì anh ta gây ra bao nhiêu chuyện như thế! Có vô số kẻ thù làm gì rồi chả có lúc bọn họ trả đũa. Cậu ở gần anh ta không ổn đâu – Gum trả lời

Tớ có muốn đâu cơ chứ!!! Không muốn đụng mặt mà cứ đụng hoài

Mà hôm qua anh ta cũng tốt đấy nhỉ? – Lin suy ngẫm

Bản tính anh ta cũng đâu phải quá xấu

Gum vỗ vai 2 cô bạn :

Thôi !! Ăn đi ha 2 nàng !! Kệ anh ta!

* * *

Kì Long bực bội đập hết đồ đạc chướng mắt xuống đất không thương tiếc. Miệng vẫn liên tục mắng đám đàn em

Anh Long ! Hay là xin nghỉ! Bà chủ nhiệm lớp anh mà biết từ đầu năm anh chưa chép được bài nào thì lại gọi ông chủ tới e là anh lại bị cấm cửa!

Im lặng!! Tụi mày làm tao rối cả lên

Hay là tụi em chép hộ anh

Tụi mày đến nửa chữ còn không biết thì giúp đỡ được cái quái gì

Tay anh bị thương không chép được, tụi em cũng không thế thì . . .À ! Anh nhờ con bé à không chị dâu chép hộ vậy

Good idea ! Mày thông minh đột xuất vậy!!!

Tên đó gãi gãi đầu rồi xin phép đi gọi Puny. Cô bé ỉu xìu đi chầm chậm theo tên đàn em của Kì Long. 2 cô bạn cũng biết là việc này là không can thiệp được nên đành cầu nguyện cho thân phận của cô bạn mình.

Puny lại phải ước vào cái nơi mình chẳng muốn ghé thăm chút nào!! Miễn cưỡng làm theo lời Kì Long ngồi chép bài hộ anh ta cô không biết anh đang nhìn mình rất chăm chú. Cảm giác bị ai đó nhìn như vậy dần xâm lấn vào người cô quay sang kẻ đang ngồi cạnh mình:

Anh đừng nhìn tôi như thế có được không?

Không nhìn như thế thì sợ kẻ phá đám lại mang em đi

Cô cười khổ. Đúng thật là khó chịu chứ chả hạnh phúc gì!!!

Anh đừng gặp tôi thì sẽ không phải gặp anh ấy

Kì Long đáp:

Phải làm thế nào khi tôi không thể không nhìn thấy em quá nửa ngày

Cô bé bặm môi kìm nén cơn giận. Cố gắng chép thật nhanh.

Nhớ lại lần ở nhà Vyl và anh cũng đưa 1 quyển vở trắng tinh không một con chữ từ đầu năm bắt cô chép bài hộ. Khi đặt bút viết cô cảm nhận tim mình như đang nhảy múa loạn xạ vì Vyl và cô ngồi ở khoảng cách thật gần thi thoảng quay sang lại đụng phải ánh mắt của anh cô vội trở lại vị trí ban đầu cố gắng không quay sang nhìn trộm anh. . .Ai ngờ những cử chỉ ngớ ngẩn của cô lại bị Vyl phát hiện và lật tẩy

“ Muốn nhìn thì cứ thoải mái. Tôi đâu có cấm”

“ Mà cô đừng bị tôi mê hoặc mà quên chép bài”

Cô giật nảy mình tự hứa sẽ không quay sang nữa ai ngờ anh vẫn tiếp tục nói thêm:

“ Thích mà phải giả vờ khó chịu phải không?”

Nghĩ lại những kỉ niệm khi ở nhà của Vyl thật sự khiến cô thấy vui. Từ bao giờ nụ cười đã hiện trên môi cô!

Em thích thú với việc sao?? – Tiếng Kì Long kéo cô về thực tại

Puny thẳng thắn lắc đầu

Nghĩ đến tên Vyl sao?

Cô bé gật đầu

Nhưng chợt nhận ra không nên quá thẳng thắn về mấy chuyện thế này vì có thể sẽ khiến người ngồi cạnh cô bây giờ cảm thấy khó chịu. Dù sao cô cũng phải cảm ơn anh vì chuyện hôm qua nên việc chép bài hộ khi tay anh đau là việc nên làm !! Vì thế cô tiếp tục chép và không nói gì nữa

Nếu kêu em tới để nhìn thấy em nghĩ về tên đó thì thật điên đấy

Tôi nợ anh nên có gì anh cứ nhờ!

Em cứ như vậy mà thẳng thừng từ chối tôi sao?

Tôi đã nói rồi và chính anh cũng biết rồi

Phải. Tôi biết. Em và cậu ta là người yêu. Nhưng tôi chẳng quan tâm. Tôi chỉ biết em mà thôi. Ngay cả 1 cơ hội cũng không được sao??

Tôi sẽ không làm anh ấy giận đâu – Cô nói vậy nhưng mà thấy ngường ngượng

Cô và anh chẳng qua giả vờ với gia đình anh vì hiểu lầm, giờ là qua mắt Kì Long để cô được yên bình. Thì ra cô và anh vốn dĩ đã gắn với hai từ giả vờ

Ngoan ngoãn như vậy mà được sao? Rốt cuộc cậu ta làm gì để em thích đến vậy!

Anh ấy không làm gì hết!Tình yêu chẳng cần lí do. Chỉ biết rằng mình thích người đó vậy thôi

Vậy thì từ bây giờ tôi sẽ theo đuổi em. Vì tôi cũng không có lí do gì hết chỉ biết rằng mình thích em!!

Vô ích – Cô khẳng định

Với người mình không thích có lẽ cách tốt nhất cho người đó chỉ có thể là tỏ ra vô tình một chút để người đó từ bỏ ý định. Cho dù thế nào người thứ 3 vẫn là kẻ đau đớn nhất!!

* * *

Puny trở về nhà sau khi hoàn thành xong chương trình học cả ngày. Có lẽ ngày hôm nay là ngày mệt nhất của cô bé vì phải học từ sáng đến tận chiều. Bỏ chiếc ba lô đầy ụ sách vở xuống ghế. Cô định nằm lát rồi dậy ai ngờ ngủ quên luôn.

Mẹ cô gọi dậy mới biết mình ngủ quên . . .

Con rể tới mà con còn ngủ thế này à!!

Cô lớ ngớ ngồi bật dậy như lò xo nhìn ngó xung quanh và đập vào mắt là hình dáng anh đang ngồi đối diện mình nở nụ cười thân thiện. . .

Anh tới mà không nói gì cả thế ?!!

Cô sửa sang lại đầu tóc và bộ đồng phục nhăn nheo do xoay đủ kiểu . Lần sau cô quyết định sẽ không tùy tiện mà ngủ mọi nơi mọi chỗ nữa. Để anh nhìn mình thế này thật ngại hết cỡ !Chân vắt lên ghế trong khi cô vẫn đang mặc bộ váy đồng phục. Ai ngờ người nào đó lại tới làm cô mất mặt trước người ta nữa rồi

Ngủ say thế à?!! – Vyl sang ngồi cạnh Puny

Anh gọi mà tôi không nghe thấy sao??

Không

Thế anh làm gì?!

Lau nước miếng cho cô !!

Puny sốc lâm sàng. Chấn tĩnh lại mới đáp:

Tôi có bao giờ ngủ mà chảy nước miếng đâu ( b ý dối lòng rồi )

Cô thích mơ gà rán gì đó lắm mà

… Tại tôi đói mà ~.~

Hai đứa vào ăn cơm đi nào! – Mẹ Puny nói vọng từ phòng bếp ra

Không biết từ bao giờ cô có cảm giác việc Vyl tới nhà mình, gọi mẹ mình bằng mẹ là điều hết sức bình thường. . .

Mọi thứ lúc trước đã dần thay đổi. Với cô, Vyl là người rất quan trọng và dường như ở gần anh cô có cảm xúc rất quen thuộc và ấm áp!

Chào tạm biệt mẹ của Puny, Vyl kéo tay cô ra ngoài không quên câu nói quen thuộc:

Con mượn cô ấy một lúc !

Mẹ cô bé cười hiền nhẹ nhàng đáp :

Ừ. Về cẩn thận nhé con rể

Puny ngơ ngẩn đã bị anh kéo ra ngoài. Ở khu nhà của cô là nơi khá yên ả.Vào lúc muộn thế này lại càng tĩnh mịch

Anh đưa tôi đi đâu. Muộn thế này

Anh dừng lại. Tay vuốt nhẹ mái tóc của cô

Dù đã nhiều lần anh chạm vào tóc cô nhưng lần này có vẻ rất khác. Tim cô đập loạn không sao làm chủ được. Khi bàn tay anh chạm vào khuôn mặt cô tất cả như tê liệt, rồi anh kéo cô lại gần mình, cúi đầu đặt một nụ hôn lên môi cô

Kì Long tò mò muốn biết căn nhà của Puny thế nào nên đã đích thân đi theo cô tới tận nhà. Khi nãy anh có định bấm chuông cửa nhưng rồi nhìn thấy xe của Vyl đang để ở đó tâm trạng lại trùng xuống đi lòng vòng quanh nơi đây. Không có tâm hồn về nhà lúc này Kì Long thấy khung cảnh gần nhà cô cũng khá yên tĩnh nên đi dạo quanh đây!

Ai ngờ điều không nên thấy đập vào con mắt. . .

Nếu chỉ là đi cạnh, nắm tay đối với anh đã là quá đau đớn. Đằng này là hôn nên với Kì Long đó là 1 nỗi đau không thể thể hiện bằng bất cứ từ ngữ nào!! Nỗi đau này thực sự quá sức!!!

Một con người chưa từng rung động với ai này chỉ cần những chuyện nhỏ nhất cũng sẽ là niềm đau trong anh .Anh coi tình yêu là phù phiếm tất cả chỉ giả tạo ra thứ gọi là tình yêu nhưng anh sai rồi! Anh đã thương một người con gái

Chỉ vậy thôi . Kì Long cứ đứng như vậy .Không nhúc nhích. Như người mất hồn chỉ biết im lặng và cảm nhận cơn đau trong tim…

“ Nhất định phải để tôi thấy điều này sao?”

Thấy Puny vẫn đang nhắm nghiền mắt Vyl ghé sát tai cô bé thì thầm :

Vẫn muốn tiếp tục sao??

Cô lúc này mới từ từ mở mắt và khuôn mặt đẹp trai của anh làm cô thấy khó xử! Cảm giác cứ như lúc làm bài kiểm tra Lí, Hóa vậy có khi còn hơn cả thế!!

( Tại Rim kì thị hai môn này nên bạn Puny cũng sợ nhé :v~)

Anh. . . vừa. . .

Bỗng dưng anh kéo cô ra ngoài làm cái hành động kì quái này làm cô thấy khó hiểu vô cùng!!

Tôi thích cô – Anh chậm rãi lên tiếng

1s

2s

3s

Cô còn chưa định thần được điều gì. . .Anh đang nói gì thế??

Chuyện quan trọng như vậy anh không nên đùa cợt. Anh chỉ nên nói với người anh yêu thực sự thôi. Chúng ta chỉ là đóng giả thôi mà. . .

Anh nắm lấy tay cô, ánh mắt rất ấm áp nhìn cô:

Tôi không đùa cợt. Tôi thích đồ Gấu heo ngốc là cô rồi!!!

Cô không tin liền gạt tay anh đi:

Hôm nay anh bị bệnh rồi. Làm sao mà anh thích tôi được? Tôi chỉ là. . .

Anh kéo cô lại gần, ôm chặt lấy. Cũng tại anh hay châm chọc cô nên giờ cô mới khó chấp nhận được điều khó tin này!

Đồ ngốc, còn đợi tôi nói thế nào mới tin đây?

Tôi. . .không nghĩ anh lại thích tôi . . . – Cô ngập ngừng đáp

Muộn rồi. . . tôi phải về !! – Cô cũng có cảm giác nào đó với anh nhưng thực sự cô chưa thể hiểu nổi mình nữa

Cô đã quen với kiểu “ không đội đời chung” của cả hai rồi. Cô khó xử và bối rối trước tình huống này!!!

Vyl vốn dĩ không phải người vì thế mà bỏ cuộc. Anh chạy lại kéo tay Puny, lại một nụ hôn nữa lên môi cô nhưng lần này… như sợ bị cô từ chối

Anh… nếu cứ như vậy tôi sẽ thích anh mất – Puny tránh nụ hôn ấy

Cô không muốn anh cứ tùy ý làm vậy. Nếu cứ thế này, cô có thích anh cũng chỉ là vì cảm xúc khi ấy. Cô sợ rằng mình chỉ vì anh làm vậy mà ngộ nhận tình cảm, cô cũng sợ một ngày nào đó anh sẽ rời xa cô… như ai đó!

Puny lấy tay lau nụ hôn của anh trên môi

Vậy hãy cứ thích tôi – Anh kéo tay cô không cho lau

Không! Tôi không muốn. Tôi không thể thích anh theo cái cách kì dị này được! Anh làm những hành động ấy lúc trước rõ ràng không phải vì thích tôi!

Chính vì cô rất ngốc nên tôi mới nói vậy. Cô nghĩ tôi sẽ thân thiết với người tôi không thích ư?!

Tôi… cần thời gian để suy nghĩ. Đầu tôi thực sự rất rối. Anh đừng hỏi nữa!

Kì Long chạy tới, kéo tay Puny ra khỏi Vyl. Một lần nữa, Puny lại bị nắm tay

Kì Long, anh sao lại ở đây? – Puny ngạc nhiên

Bỏ ra – Vyl trầm lặng đáp

Kì Long vẫn nắm chặt tay Puny, giọng đều:

Cậu nghĩ tôi sẽ làm thế sao?? Đừng lừa dối tôi nữa.Hai người vốn dĩ không phải là người yêu. Nếu là vậy, tôi hoàn toàn có quyền theo đuổi Bảo Uyên

Tôi nói bỏ ra – Vyl gằn giọng

Tôi không bỏ

Chưa để Kì Long nói thêm , Vyl đã mất bình tĩnh kéo Puny ra rồi đánh vào khuôn mặt dương dương tự đắc của Kì Long. Khóe môi anh ta bật máu rồi sưng nhẹ lên

Vyl tất nhiên cũng bị Kì Long đánh.Hai người ấy vẫn cứ như nỗi tức giận trỗi dậy không cách nào dừng lại được

Puny thở dài. Rồi cô bé lao vào giữa hai người. Trước khi Kì Long ra tay thì cô đứng trước anh cố gắng bình tĩnh:

Xin hai người. . . đừng như vậy!!!

Kì Long hạ tay xuống. Lau vết máu ở khóe môi. Anh nắm lấy tay Puny:

Em không thể chấp nhận tôi sao?

Tôi. . . không biết nữa. Chuyện này. . . hai người sao lại thế?! – Cô bối rối

Cô ấy là của tôi – Vyl kéo Puny lại về phía mình

Là của tôi – Kì Long cũng không yên

Của tôi

Tiếp tục

Tôi

Hai người . . . đừng như thế ! Tôi không là của riêng ai hết! Tôi không muốn nhìn hai người đánh nhau nữa. Nếu còn như vậy, tôi sẽ không nhìn mặt ai hết!

Muộn rồi, tôi về đây . . . Hai người cũng về đi !! – Puny lẳng lặng bước đi

Để tôi đưa cô / em về – Đồng thanh

Cảm ơn. Tôi tự về được rồi

“ Hai kẻ ngốc . . . vì tôi mà đánh nhau có đáng không??”

Nhìn hai người đó bị thương trong lòng Puny cũng khổ tâm nhiều lắm

Thì ra trong tình yêu ngay cả những lí trí kiên định cũng sẽ lụi tàn khi trái tim lên tiếng…

Chap 42: Love not War

Kì Long của ngày hôm nay khá lạ thường. Thấy tâm tính anh điềm tĩnh và hiền hòa như vậy cả đám người làm xôn xao một góc bàn tán loạn cả lên! Nghe anh quát mắng và hạch sách thì rất khó chịu và bức bối nhưng bất ngờ ngày anh im ắng và bình thản thế này lại thấy kì cục. . .

Một điều bất thường của ngày hôm nay !!!

Anh Long! Thằng này vừa mới nhắc tới anh chúng ta nên xử nó

Chưa để tên đàn em nói hết câu, Kì Long xua tay ra hiệu bảo đưa kẻ đó ra ngoài. Cả đám ngạc nhiên hỏi lại :

Nhưng mà anh . . .

Bỏ đi . . .

Nhưng

Tao nói bỏ đi mà

Cả đám gật đầu rồi đưa kẻ vừa mới bắt về ra ngoài. Ai nấy đều thấy lạ lẫm vô cùng !!!

Có chuyện sao anh Long ???

Thực sự con gái thích cái gì????

Tên đàn em ngạc nhiên nhưng cũng trả lời:

Tụi con gái theo em biết thì thường thích tặng hoa, gấu bông , vòng tay . . Đại loại là như thế!

Có những đứa không thích mấy thứ đó đúng không???

Cũng có thể. Nếu vậy thì thích người con trai nắm tay, ôm… để thể hiện sự quan tâm tới mình

Rất tiếc là họ không hiểu rằng Puny của chúng ta lại chỉ thích đồ ăn mà thôi!

Mày rành quá ha !!!

Tên đó gãi gãi đầu :

Anh quá khen !!Mà sao anh lại quan tâm tới sở thích của tụi con gái thế?!! Anh nói rằng tụi nó là thứ khó chiều mà !!!

Đúng là khó chiều . . Con bé đó thật sự cứng đầu !

Là con bé lần trước . À quên là em gái lần trước sao ???

Mày không cần biết. Đi làm việc đi !

Kì Long nằm xuống ghế suy ngẫm rồi đuổi hết đám đàn em ra ngoài. Anh chỉ nghĩ về con bé cứng đầu đã thẳng thừng từ chối anh. Ngay cả cơ hội nhỏ nhoi cũng không được. Anh nhất định phải làm tên Vyl đó nhận thua mới thôi!

Quyết tâm đạt đỉnh điểm . . .

Một lát sau, Kì Long cầm một bó hoa thật to đứng ở sau trường. Biết cô bé hay tới đây vào sáng sớm nên Long quyết định đứng đây đợi !!! Dù sao cô cũng không thích nơi đông người!!!

Puny tung tăng nhảy chân sáo vào trường để cặp sách lên lớp rồi xuống nơi thiên đường cô bé vẫn thường tới. Bị Kì Long hù cho sợ đứng tim cô thờ phào mấy cái mới trấn tĩnh lại

Anh làm tôi suýt chết đấy!!!

Có sao không???

Tạm thời thì ổn

Từ đằng sau , Kì Long cầm một bó hoa đưa cho cô :

Tặng em, Bảo Uyên

Nghe xong Puny suýt thì sặc nước. Vì lần nào xuống đây cô cũng đem đồ uống xuống. May mà chưa phun hết “tinh hoa thiên nhiên” ra

Hôm nay không phải sinh nhật tôi đâu!!!

Tặng quà cũng cần chọn ngày sao??

Cô bé gật gù đáp:

Tất nhiên là phải có cái lí do gì đó cho việc này. Ví dụ như là ngày phụ nữ, hay ngày sinh nhật, ngày kỉ niệm , ngày valentine,…Thế hôm nay là ngày gì??

Kì Long gãi đầu. Chẳng có chủ định gì về mấy cái ngày cô nhắc tới. Anh chỉ muốn thể hiện tình cảm của mình. Ai ngờ bị cô làm tuột hết hứng khởi

Cứ cầm lấy

Sao vậy được. Anh về tặng mẹ anh tôi thấy còn hay hơn là đưa cho tôi. Mất công lại bị hiểu lầm

Em lúc nào cũng sợ mọi thứ thế hả?

Vì thế nên xin anh đừng làm mấy chuyện này nữa. Tôi nhận tấm lòng tốt của anh. Tạm biệt

Con bé này . . . đứng lại

Kì Long để bó hoa xuống . Cầm tay cô kéo lại

Em không thích vật chất vậy thì phải tặng em cái khác rồi!!!

Puny bị nắm chặt cổ tay không thể kháng cự được. Kì Long ghé sát tai cô nói:

Có phải thế này em mới chấp nhận không?

Anh đừng làm như thế !!! – Cô cố nhích khỏi cái tay siết chặt của anh

Em nói vậy tôi sẽ nghe sao? Tôi đã hết chịu nổi cảnh em với tên đó thân thiết rồi!

Bỏ ra!! Biến thái !

Cô bị Kì Long giữ chặt tay. Cô đã quá mệt mỏi với cái kiểu quá đáng này của anh

Hoa Phương nhìn thấy Puny và Kì Long ở góc gần đó. Cô nàng bực tức nắm chặt tay. . .

“ Cậu thật trơ trẽn. Anh Vyl thật sai lầm khi thích một đứa như cậu”

Vyl từ đằng sau kéo cô bé ra khỏi người Kì Long . Nơi này Puny hay tới nên không biết từ khi nào đến trường là anh lại tới đây ngay. Có lẽ là từ khi Kì Long để ý đến cô gái của anh! Trong anh không khi nào yên tâm để cô gái ấy một mình

Lần cuối tôi nói với cậu đừng bao giờ đụng vào cô gái này! – Vyl nhấn mạnh

Thật buồn cười. Cậu là gì của cô ấy mà nói vậy. Tôi sẽ vẫn tiếp tục làm điều tôi muốn

Lòng tự tôn quá cao dẫn tới vụ ẩu đả không nên có này!! Lần nữa, cả hai dùng đến bạo lực

Xin hai người….. dừng lại đi – Cô bé lên tiếng

Cậu nghĩ mình tài giỏi sao Vyl? – Kì Long lên tiếng

Cậu nghĩ mình là ai mà đụng vào con bé hả???

Tôi sẽ không nhường nhịn nữa. Cậu và cô ấy chẳng có quan hệ gì hết. Tôi hoàn toàn có quyền

Cậu dám

Lời qua tiếng lại rồi lao vào đánh đấm. Cô chẳng muốn thấy cảnh này chút nào.Trước khi định lao vào can ngăn thì cô Hiệu trưởng tới

Hai cậu lại làm cái trò gì thế này? Đi theo tôi!!! – Nói rồi cô San lôi cả hai đi

Khi hai người rời đi. Hoa Phương tiến lại gần chỗ Puny tát mạnh vào mặt cô

Lúc này cô nhìn Hoa Phương với ánh mắt khó hiểu

Cậu là cái thứ gì thế?!!! – Hoa Phương gắt lên

Hoa Phương, cậu . . .??? – Cô không hiểu

Đừng lúc nào cũng tỏ vẻ ngây thơ. Cũng đừng nhìn người khác bằng ánh mắt tội nghiệp ,vô tội đó!! Lừa được mấy người họ nhưng không lừa được tôi đâu !!

Cậu đang nói cái gì thế, Hoa Phương?

Giả ngốc đủ rồi. Cướp anh Vyl của tôi còn chưa đủ sao??? Còn tưởng cậu yêu anh ấy thật lòng. Ai ngờ cậu hết quyến rũ anh Minh Yên giờ lại tới tên du côn Kì Long .Cậu như vậy mà đòi xứng với tình yêu của anh Vyl sao??? – Hoa Phương khinh khỉnh cất lời

. . . Tôi. . . không thích ai hết. . . Nhưng tại sao lại như vậy? Tại sao mấy tên ngốc đó lại làm như vậy? Chính tôi cũng không muốn điều đó xảy ra – Nước mắt của Puny rơi lã chã trên khuôn mặt đã hằn vết tay của Hoa Phương

Trơ trẽn. Cậu ở cạnh anh Vyl cũng tươi cười, cũng ngoan ngoãn .Sau lưng anh ấy thì giao du với anh Minh Yên không được thì lại nhận anh ấy là anh trai.Khi Kì Long vừa trở lại học đã làm quen . Giờ thì ở đây tình tứ với hắn!Đáng khinh, đánh xấu hổ, . . Lẽ nào ngay cả danh dự cậu cũng không có !!!

Ngừng một lát rồi Hoa Phương lại tiếp:

Tình yêu tôi dành cho anh Vyl cậu biết chứ! Thế mà lại phải đứng sau đứa không có danh dự như cậu !! Tôi xin cậu hãy để anh ấy yên. . .Thứ như cậu vừa gây ra điều gì biết không? Cậu làm hai người họ vì cậu mà bị phạt. Còn chưa biết sẽ bị hình phạt thế nào. Cậu có biết đánh nhau có thể bị đuổi học không? Để xảy ra chuyện này cậu vui được chứ!! Anh ấy mà bị sao tôi sẽ không để cậu yên đâu!! – Lần này Hoa Phương như muốn thét lên

Từng lời nói của Hoa Phương làm tim cô đau đớn vạn lần . . .

Khi biết Kì Long thích mình cô không ngần ngại mà nói cô không thích anh. Đã rõ ràng mọi chuyện. Nhưng tình yêu của anh lại lớn đến vậy. Cô đúng là đứa tệ hại.

Cô không thể làm gì được cho tình cảm của cả Vyl lẫn Kì Long. Cô chỉ là đứa gây phiền phức đáng ghét! Cô thật không xứng mà! Dù thế cô chưa từng nói rằng thích ai. Cô vẫn đau lòng và day dứt khi thấy họ làm đau bản thân chứ! Mà họ có lẽ không hiểu đâu… Họ ngốc lắm… Và bản thân cô cũng thật ngốc…

Hoa Phương! Cậu bị điên rồi sao?- Lin và Gum chạy lại

Tôi không điên. Là bạn các cậu. Không biết xấu hổ

Đừng phán xét Puny như thế. Rõ ràng Puny đã nói với Minh Yên cả Kì Long nữa rằng cậu ấy không thích họ rồi. Chỉ là họ không muốn chấp nhận thôi. Cậu đừng tự mình nghĩ ra mọi chuyện vậy – Lin lau nước mắt cho Puny lên tiếng

Puny sẽ không bao giờ là kẻ trơ trẽn , không có anh dự như cậu nói đâu. Cậu ấy là một người tốt bụng, thuần khiết và đáng yêu nhất mà tôi từng biết. Cậu nếu không rõ về Puny thì đừng nói sai về cậu ấy! – Gum cũng lên tiếng

Hoa Phương cứ định mặc họ bước đi nhưng lời nói ấy cứ đập vào tai cô. Trước giờ chưa có ai đứng ra bênh vực cô cả. Từ nhỏ tới lớn cũng đều không có một ai thật lòng chơi với cô và coi cô như người bạn bình thường. Họ lợi dụng cô. Đúng. Thì ra bản thân lại cô độc như thế!

Cô bước đi một cách vô định. . .

* * *

Tại phòng Hiệu trưởng

Lần thứ hai đánh nhau ! Các cậu định cứ thế này mà trưởng thành à? -Cô San lên tiếng

. . .

Mặt mũi đẹp đẽ là thế mà giờ nhìn xem có giống học sinh không? Bố mẹ các cậu cho vào đây để học chứ không phải để đánh đấm thể hiện bản thân. Mấy tuổi rồi mà còn làm cái trò đó!!! Mỗi cậu viết một bản kiểm điểm và lí do đánh nhau vào giấy nộp cho tôi

Hai người không ai cầm đến bút để viết. Thực ra cái lí do đánh nhau chẳng lẽ là do Puny. Trong khi cô bé đã bao lần nói rằng ghét anh đánh nhau. Cảm giác có lỗi xâm chiếm tâm hồn của Vyl !! Còn Kì Long đã quá quen với cái bản kiểm điểm anh chẳng bao giờ đụng tới. Cùng lắm thì bị cấm cửa một tháng hay là bị đánh một trận. . .Anh chẳng quan tâm !!!

Đừng nghĩ là con của Hiệu phó thì tung hoành khắp nơi! Mẹ cậu là Hiệu phó còn tôi là Hiệu trưởng! Mau viết đi! – Cô San nhìn Kì long

Anh ta ngay cả một chút sợ hãi và nghe lời đều không hề có! Thậm chí còn vắt chân rất bình thản!

Còn cậu nữa! Tài năng mới của cậu là đánh nhau đấy hả?! Bố mẹ cậu ở xa không có nghĩa là cậu thích làm gì thì làm! Viết mau cho tôi! – Cô San lại quay sang Vyl

Anh chẳng khác kẻ kia là mấy. Vẫn khoanh tay nhìn tờ giấy không chút cảm xúc. Cái tên chết tiệt bên cạnh anh còn dám đụng vào người của anh lần nữa thì ngay cả giết hắn anh cũng có thể! Nghĩ mà muốn bực mình. Vyl vẫn chẳng đụng một mi li mét gì vào cái bút

Cô San nhìn sang hai kẻ cứng đầu trước mặt. Cô thở nhẹ một cái rồi lên tiếng:

Nếu không viết thì ở nhà một tháng cho tôi!Khỏi cần tới lớp!Trước khi tôi đình chỉ thì phải gọi người nhà lên đây!Không tự gọi thì tôi sẽ gọi.Giờ thì mời hai cậu ra khỏi đây

* * *

Nhận được điện thoại của cô Hiệu trưởng, mẹ của Vyl vẫn đang rất bận với việc ở công ti. Và vẫn như mọi lần họp phụ huynh người đi thay luôn là anh quản lí! Ryo đã lâu không tới trường nên có chút lạ lẫm. Vì bình thường Vyl là người khá điềm tĩnh nên không phải lo mấy chuyện đánh đấm ấy. Giờ lại ra thế này, Ryo cũng thấy có chút ngờ ngợ nhưng mà chuyện này thực ra đã xảy ra một lần rồi!

Cậu chủ!! Sao cậu lại ra thế này hả?? Mấy hôm nay cậu sao vậy? Cứ đi gây chuyện là sao?

Anh không cần biết

Đừng nói với tôi là cậu lại đánh nhau với Kì Long

Vyl gật nhẹ đầu

Tôi sẽ bị trừ hết lương bổng vì cậu mất thôi.Cậu xuống phòng y tế đi rồi tôi sẽ tới sau

Khỏi cần – Vyl đáp

Cậu cố chấp vừa thôi – Ryo đánh mạnh vào tay Vyl

Thấy Vyl đau nên anh nhẹ nhàng trở lại :

Đau hả?!

Vyl không đáp

Này, cậu có sao không?! Tôi đánh đau lắm hả?!

Nghe tiếng cười của Kì Long đằng sau Vyl nhắc nhở Ryo:

Bảo anh khỏi cần lo rồi còn

Tôi không phải vì là công việc thì cũng chẳng thèm lo đâu thằng nhóc cố chấp

Vyl đẩy anh quản lí vào trong trước khi bị xấu hổ trước Kì Long. Cậu ta cứ nhìn anh với thái độ châm chọc làm người ta thật bực mà!

Kì Long đang đứng cười Vyl thì bị một cú đánh từ đằng sau. Anh ta quay lại giở giọng du côn:

Thằng nào dám đánh lén bản thiếu gia

Chưa kịp nói thêm đã bị ánh mắt của bố mình răn đe thì ra là bị bố mình đánh

Thằng bố thưa bản thiếu gia!

Sao bố lại đánh con ?

Vyl cúi nhẹ đầu chào bố Kì Long và rời đi!

Không đánh mày thì khen chắc! Một năm mà mày chưa tỉnh ra hả con trai.Bỏ cái tính hiếu thắng đi.Học võ là để phòng thân chứ không phải đi đánh đấm

Kì Long cúi đầu :

Bố lúc nào cũng trách con! Không phải cậu ta thì con cũng không. . .

Đừng đổ lỗi cho người khác. Mày toàn đi gây sự tứ phương. Không giấu được ta đâu mà cãi. Còn thêm lần nữa ta không có đứa con trai như mày đâu!Cái võ đường cũng không dành cho con đâu con trai !!

Con biết thưa bố

Dù thế nào cũng là con cái của mình. Thấy con mình đau trong lòng cha mẹ cũng chịu nỗi đau khôn xiết!!

Về nhà đi .Ta bảo mẹ con chuẩn bị thuốc bôi rồi! Khi nào ta về thì xử sau- Bố Kì Long ân cần

* * *

Puny buồn bã đi dạo một mình về sau khi giờ học kết thúc. Cô chẳng còn nghĩ gì đến xung quanh cứ đi như trước mắt chỉ toàn đường thẳng tít tắp không có đích. Chỉ biết đi . . . và đi

Ê! Có đúng là con bé kia không?

Đúng rồi!

Và một màn đêm đen kịt đã bao phủ hết tầm mắt cô bé.

Yui Nishikawa - Akiho Yoshizawa - Yui Hatano

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ