Insane
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Chàng hoàng tử trong giấc mơ - trang 14

Chap 45: Trở về

Một tháng sau đó, Vyl đi học lại còn Kì Long thì vẫn phải ở lại viện để kiểm tra kĩ càng xem có di chứng gì không!

Sau lần tỏ tình thứ 2 anh cả tháng trời ở nhà không được gặp Puny. Trong lòng rất nhớ, thật sự muốn gặp cô, muốn nghe cô nói cũng nhớ anh nhưng cuối cùng lại ốm… giờ thì đang nằm ở trong… phòng tập!

( Số anh nó hẩm hiu quá)

Buổi sáng trong lành và mát mẻ bắt đầu tại ngôi trường Ko – san

Gum đang thong dong ôm sấp bài kiểm tra mà cô nhờ lấy lên trả cho cả lớp. Lẽ ra phải là Giang lớp trưởng nhưng cô bạn hôm nay nghỉ học nên Gum xuống lấy thay. Giang và cô cũng khá thân thiết mà!

Tâm trạng với những ngày trời trong xanh thế này thường là vô cùng thanh thản và thư thái . Cho tới khi đi đến gần phòng tập thì bị cú lao ra bất ngờ từ trong làm cô ngã nhào và sấp bài kiểm tra cũng bay theo chiều gió văng tứ tung ở dưới đất. Cô bức bối hét:

Tên điên nào đấy?!

Ai điên.Là cô đi không nhìn đấy!

Và đến khi 2 người ngẩng lên thì mới biết kẻ trước mắt mình hoàn toàn là gương mặt thân quen . Đụng mặt người quen rồi :/

Anh . . .

Là nhóc hả???

Gum đứng dậy phủi lại áo và chiếc váy thì mới nhận ra sự cố không lành lặn ở trên đó

Vâng!

Nó đã bị xoẹt 1 đường xẻ đến là dài. Cô vội vàng lấy tay che che trước sự khó hiểu của Huan . Anh đứng dậy và đi đến gần cô hỏi thăm:

Sao thế?! Tôi đâu có bắt nhóc phải cúi mình khi gặp tôi đâu nhỉ? Đứng thẳng lên xem nào! – Huan dựng người Gum lên

Anh khùng à. Mà thôi! Lỗi của tôi thì tôi xin lỗi anh có việc cứ đi trước- Cô ấp úng một tay đẩy Huan đi, một tay vẫn cố gắng giữ im cái váy đã phản chủ

Không phải lỗi của nhóc sao lại nhận. Tập bài kiểm tra để tôi nhặt lại cho!

Khỏi cần. Anh cứ đi đi mà !!!- Cô bé sắp không chịu được nữa cứ xua tay đuổi Huan đi

Sao nhóc cư xử lạ thế?!

Đã bảo anh đi đi mà lại – Gum vẫn cúi người che che vết xẻ

Thấy cô bé cứ cúi người như vậy. Anh lo lắng:

Không phải nhóc bị đau bụng đấy chứ!

Không phải . . .Tôi . . . tôi bị . . bị . . . – Gum ấp úng

Nhóc bị sao? Để tôi đưa xuống phòng y tế

Anh muốn tôi nói ra cái chuyện xấu hổ này chắc? – Gum bực mình

Sau đó, cô nàng thấy Huan ngập ngừng:

Nhóc… là đến ngày đấy hả?! – Mặt Huan bỗng chốc cũng hơi đỏ

Gum đá mạnh vào chân Huan lắm điều:

Tên đại thiếu gia biến thái, bì ổi, vô sỉ, mặt dày kia! Anh dựa vào gì mà nói linh tinh thế hả?!

Tôi biết là nhóc rất ngại nhưng… sự thật là thế mà

Gum không chịu thêm được nữa, hét lên giữa sân trường:

BẢN CÔ NƯƠNG BỊ RÁCH VÁY!

Giờ thì tất cả bỗng vắng lặng lạ thường. Chỉ còn tiếng lá cây xào xạc qua lại…

. . . . . . .

Giữa sân trường hai con người cũng im lặng không ai nói câu gì! Bầu không khí trở nên thật khó định nghĩa! Cứ như có cả mấy con quạ đen bay trên đầu vậy, xua mãi không chịu đi!

Nhưng nhớ không nhầm thì đây là lần thứ 2 Huan nhìn thấy Gum đỏ mặt. Cô bé Tomboy này lúc mắc cỡ cũng rất dễ thương vô cùng!

Huan hơi bất ngờ nhưng rồi cũng rất tốt bụng

Anh thấy Gum im lặng nên ho khan một tiếng, nhẹ giọng:

Tôi đưa nhóc xuống phòng y tế

Anh cởi áo khoác của mình mặc cho cô bé. Còn ân cần đưa cô vào phòng y tế nhờ cô Lệ chăm sóc. Không quên tập bài kiểm tra đang tứ tung ở ngoài cửa anh ra ngoài nhặt lại rồi đem lên lớp cho Gum

Đến bản thân anh không ngờ có ngày mình lại phải làm mấy cái thứ chuyện vớ vẩn và ngớ ngẩn này. Nhưng giờ thì thấy chẳng có gì to tát như lúc trước mình nghĩ

Vừa mới chạm chân tới cửa lớp cả đám nữ sinh đã hò hét dữ dội ở trong. Puny và Lin thấy vô cùng lạ nên ngạc nhiên nhìn Huan. Lúc này, anh bước vào đưa tập bài cho cô giáo . Còn quay xuống giơ kí hiệu “Suỵt” với cả lớp làm chúng nó cứ rung rinh hết lượt !

Anh gọi 2 cô bé ra ngoài nói chuyện làm bao ánh mắt ghen tị đổ dồn vào Puny và Lin! Nhưng mà vốn dĩ cả trường đều biết Lin là bạn gái của Zita nên có ghen tị mấy thì cũng hiểu được!

Sao anh lại cầm tập bài kiểm tra đó? – Puny hỏi

Còn Gum đâu?? – Lin lên tiếng

Dưới phòng y tế

Hai cô bé nhìn nhau khó hiểu rồi vào lớp

Một lúc sau cả hai vào phòng y tế thấy Gum đang nằm tưởng cô bạn mình bị sao hốt hoảng chạy ù tới:

Gum!Sao cậu lại thế này?!

Tỉnh lại đi Gum – Cả hai lay lay người Gum

Cô bé đang nằm ngủ quên nghe tiếng ồn bên cạnh lờ mờ mở mắt ngồi dậy

Gum!! Cậu không sao chứ?- Puny và Lin ngớ ngẩn hỏi

Sao 2 cậu lại ở đây ???

Không phải cậu bị ngất sau đó anh Huan đưa cậu xuống đây và cầm hộ tập bài kiểm tra lên lớp đấy chứ!

Cậu nghĩ nhiều quá rồi đấy Lin

Không phải sao?

Tớ chạy vội nên đâm vào anh ta ai ngờ ngã ra váy bị rách nên không lên lớp được! May mà cô lệ có sẵn bộ đồng phục thể dục này

Vậy sao?

* * *

Cả 3 vừa bước ra khỏi cửa phòng y tế thì gặp Hoa Phương đang ôm cả đống trang phục đi qua.Còn vui vẻ cười chào tụi nó rất “ thân thiện” :

Chào các cậu !

Cả 3 cũng cười chào lại cùng với sự ngạc nhiên. Một phần vì vụ hôm trước cô đánh Puny còn mắng Puny thậm tệ giờ lại thân thiện vậy. Một phần còn lại vì cô nàng cầm theo cả đống đồ như thế

Cậu đi đâu thế? – Gum hỏi

Hoa Phương chật vật mãi với đống đồ cồng kềnh mình mang. Sau 1 hồi thì đưa cho tụi nó cầm hộ mới lên tiếng :

Chẳng phải cô nói rằng mỗi lớp phải cử 1 người đi thi học sinh thanh lịch năm nay hay sao?? Các cậu quên rồi à!

Lúc này tụi nó mới nhớ ra hôm sinh hoạt lớp cô vừa phổ biến xong cô nàng sao chổi đã nhanh nhảu giơ tay xin đi. Bình thường mọi năm lớp không tham gia mấy cái hoạt động này! Có lẽ năm là năm đầu tiên và có khi cũng là năm cuối cùng luôn !!

Cậu đi thử đồ đấy hả?? – Gum hỏi tiếp

Chỗ này là quần áo này mới chỉ là tổn duyệt thôi !Nhất định lớp mình phải thắng mới được !!

Cô nàng có vẻ rất quyết tâm làm cả 3 cũng thấy hứng khởi nhưng kì thực nếu thắng giải này thì 90% là cả trường biết tới người đoạt giải chứ chả ai biết tới cái lớp của người đó cả! Cuộc thi này mang tính cá nhân chứ đâu phải tập thể!

Các cậu cầm giúp tôi nhé! À! Chuyện hôm trước tôi xin lỗi cậu, Bảo Uyên

Không sao đâu – Puny đáp

Cả 3 ôm đống đồ Hoa Phương đưa cho mình tốt bụng đem tới nơi chuẩn bị cho cuộc thi .Ai ai cũng lộng lẫy với kiểu riêng của mình

Puny mải nhìn họ không để ý đâm vào một chị đang đi ngược chiều

Cô bé nhớ lại lần mình đâm sầm vào Kì Long – 1 người cực kì đáng sợ nên cố gắng không lặp lại sự bất cẩn của mình lần 2 . Vậy mà giờ lại chứng nào tật nấy!

Puny sợ đến nỗi chẳng dám ngẩng lên nhìn mình đâm phải ai. Nhặt lại đống quần áo quý giá của Hoa Phương cô cúi đầu xin lỗi người trước mặt! Xem ra người này không như Kì Long mà cúi xuống nhặt cùng cô còn nở nụ cười rất dễ mến :

Em không sao chứ?!

Cô bé lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn người con gái dễ mến kia. Một khuôn mặt vô cùng xinh xắn và thân thiện. Hơn thế, cô còn cảm thấy khuôn mặt này khá quen. Puny thở phào lần này coi như may mắn:

Không ạ!Tại em không để ý ! Em xin lỗi chị

Chị không để ý mà! Em đi thi sao?

Cô bé xua tay:

Không phải! Em chỉ mang cái này cho bạn thôi!

Ừ. Thế chị đi trước nhé! – Cô nàng đưa cho Puny đống đồ bị rơi rồi vẫy tay chào

Puny ngoái đầu nhìn theo tự hỏi người chị dễ mến kia là ai mà hiền dịu đến vậy!

Ơ! Anh Tan đi đâu thế? – Cô bé thấy Tan dáng vẻ vội vã đi lướt qua mình ngạc nhiên hỏi

Tan có vẻ rất gấp nên chỉ đáp xong rồi đi luôn:

Anh đi có việc!

Cô có chút khó hiểu với bộ dạng của Tan đi mà như chạy nhưng rồi cũng không nghĩ nhiều mà đem đồ vào cho Hoa Phương chuẩn bị. Có thể cô và Hoa Phương không thân thiết nhưng dù sao cũng là bạn bè không nên vì thù hằn lúc trước mà xử tệ nữa

* * *

Trong phòng tập

Trời! Vyl! Sao thế này?! – Một bàn tay đặt lên trán Vyl

Anh mở mắt khẽ, nhìn kĩ lại, không phải Puny! Anh liền gạt bàn tay ấy đi một cách phũ phàng!

Không sao

Cậu bị sốt cao như vậy còn cố chấp nữa. Chị vừa mới về đã đến đây cậu không cảm động sao?!

Chị về liên quan gì tới tôi – Anh đáp mặt lạnh nhưng mồ hôi cứ túa ra

Người Vyl gọi là chị kia lấy khăn lau mồ hôi cho anh. Ân cần từng chút một, mặt còn có chút lo lắng. Anh không biết cũng không quan tâm. Lúc nào cũng lạnh nhạt với chị!

Lần nào cũng thế! Nhưng chị lại thích cậu đấy! Nhưng mà chị đi du học vậy rồi bạn gái cậu vẫn chưa có chẳng phải trong lòng vẫn chờ đợi chị sao?

Anh không đáp. Dường như coi chị như không khí!

Mọi giác quan của anh dường như đều đình chỉ hết rồi. Tại sao lại ốm thế này chứ?!

Một tháng không gặp Puny, anh nhớ muốn điên thế mà ông trời lại dày vò anh thế này!

( Trời Rim dày vò anh đấy ạ :c)

Mặt anh tái nhợt, mồ hôi vẫn cứ rịn ra, môi khô khốc! Người chị kia xót xa nhìn anh. Nhìn anh bị ốm lòng chị cũng ốm theo. Mà dù vậy ngay cả chút cảm xúc với chị chưa bao giờ có. Anh lạnh lùng nhưng chưa bao giờ chị từ bỏ!

Nhất định… sẽ làm anh thích chị!

* * *

Khi mà công việc chất đống giao cho Zita và Huan xử lí để đi làm công chuyện gấp, Tan cảm giác mình như đang lo lắng chính xác hơn là sợ hãi.Cái cảm giác của ngày hôm ấy còn in mãi trong lòng anh. Vẹn nguyên như mới ngày hôm qua!Nó hiện hữu mọi lúc, mọi nơi như điều không thể phai nhạt. Nhưng có phải hình bóng ấy chính là cô – người anh luôn tìm kiếm và đợi chờ!

Jane ! – Âm thanh ấy là tiếng gọi thân quen của 2 năm về trước

Gương mặt thất thần và ngỡ ngàng hiện lên thật rõ rệt .Cô từ từ xoay người lại

Thật chậm , thật chậm .Cho tới khi cảm xúc vỡ òa để rồi nghẹn lại nơi cổ họng

Đúng

Là người con gái anh thương yêu đã trở về! Cho dù chỉ là một khoảnh khắc Tan cũng thấy mãn nguyện. Hình ảnh cô hiện hữu thật rõ nét trước mắt anh. Không phải là trên khung ảnh, cước phim hay trong trí tưởng tượng.Ngay ở đây! Trước mắt anh

Từ sâu thẳm trong lòng anh muốn chạy lại gần hơn để được ngắm lại khuôn mặt đã 2 năm xa cách, muốn được ôm cô vào lòng , muốn hỏi cô rất nhiều điều nhưng khi đối mặt 1 ngày bất chợt thế này

Lí trí lại bị cảm xúc chặn lại, chẳng thể nhúc nhích mà cất tiếng, mà di chuyển đến gần cô !

Cả hai nhìn nhau mà lòng ngập tràn cảm xúc buồn vui lẫn lộn. Jane – cô gái trước mặt Tan đang cắn chặt môi mình để tiếng khóc không tuôn trào. Cô vốn yếu đuối khi ở cạnh Tan

Vì thế, cô đã hứa khi rời xa Tan sẽ mạnh mẽ mà sao giờ đây đối diện với anh, dòng cảm xúc vẫn cứ trào dâng như thế ! Không sao dừng lại được. Cô quay đi lau nước mắt và chỉ muốn chạy đi để không chạm ánh mắt của Tan lúc này!

Jane ! Em đứng lại !Em tính trốn anh cả đời sao?

Cô dừng bước . Nhớ ngày chia tay Tan, nhớ lúc quyết định đi du học, nhớ lúc hai người hứa sẽ không rời xa vì gia đình, nhớ tất cả mọi thứ về ngôi trường này, nhớ hết không chừa 1 ngõ ngách cảm xúc nào!

Em cũng mong là như vậy

Hai năm còn chưa đủ để dày vò bản thân sao?Em còn muốn bắt anh chịu đến bao giờ nữa!

Không phải em đã nói em không tốt ,không đáng để anh chờ đợi rồi sao? Anh ngốc lắm biết không hả? Người xấu xa như em không xứng với anh đâu!

Nếu em còn yêu tên ngốc đó hãy trở về bên hắn

Em ghét tên ngốc đó!

Jane chạy đi. Cô rời xa Tan 2 năm quyết tâm trở về sẽ bình tâm mà tỏ ra tự nhiên nhất . Vậy mà ngay cả nói chuyện thẳng mặt nhau cũng khó khăn .Thời khắc này cô biết trong tim mình Tan vẫn ngự trị rất sâu sắc không cách nào quên đi được.Nhưng cô không đủ can đảm để trở về như ngày trước. . .

Ở nơi đông nghịt người Puny thấy khó chịu.Chính xác hơn là khó thở. Cô bé thấy bộ dạng thất thần của Tan đang đi ngược chiều mình liền chạy lại :

Anh Tan sao thế ! Anh không khỏe hả?

Tan chỉ lắc đầu đi theo hướng vô định.Cô cảm thấy Tan có gì đó rất khác.Mọi ngày đều vui vẻ ra dáng anh lớn luôn mạnh mẽ và tràn trề sức sống mà giờ lại trái ngược hoàn toàn!

Puny có chút thương cảm khi thấy Tan như vậy nhưng về vấn đề của anh cô bé không có cách nào giúp vì thực ra cũng chẳng biết lí do và cũng không giỏi mấy việc đó .Cô không ở được nơi ồn ào đó nên đi vào phòng tập cho yên tĩnh

Dù gì cũng không giúp đỡ được cho Hoa Phương mà đích xác là Hoa Phương không thích cô cho lắm!Cảm giác như nhìn thấy Puny là thấy sự trêu ngươi và đau khổ >”<~~~

* * *

Puny mở cửa toan sà vào cái ghế sofa gần đó ngủ 1 giấc đã đời thì đã có hai người chiếm giữ nó. Tiếng sập cửa mạnh của cô làm người nằm trên đó tỉnh giấc!

Này con bé kia! Đây không phải chỗ ai muốn vào thì vào đâu! – Một người ăn mặc khá là điệu đà ngồi trên ghế lên tiếng

Vì ở khá xa nên cô nhìn không rõ lắm chỉ biết là một người con gái thôi! Nhưng hình bóng của Vyl cô quen thuộc tới mức nhìn thế nào cũng ra!

Cô đang ngẩn người ra chưa biết phải nói gì chị ta đã tiếp tục nhưng không phải nói với cô mà là với người đang nằm trên ghế:

Cậu không khỏe đừng ngồi dậy! Nằm nghỉ đi !Ngoan – Chị ấy ghé sát tai anh nói khẽ

Puny có cảm giác đau lắm ! Ở vị trí của cô nhìn thế nào cũng giống chị ấy đang ôm hôn anh thân thiết! Cô nghe không ra họ nói với nhau những gì chỉ biết là họ rất rất rất thân…

Khi mà cái tình cảnh đáng ghét đập vào mắt, khi mà người đó chạm vào người anh, khi mà anh một chút kháng cự lại cũng không có, khi mà anh ngoan ngoãn nghe lời người đó chỉ bằng câu nói nhẹ nhàng

Tất cả chỉ khiến cô đau lòng!

Nhưng mà sao lại phải đau? Rõ ràng anh ta không phải người cô thích thì cớ gì phải đau?

Hay là đúng như lời anh ta nói lúc trước rằng cô cũng thích anh? Lẽ nào cô đã thích anh thật rồi

Chị nói mà nhóc không nghe thấy sao? Chị có cần nói lại lần nữa hay không?

Giờ đây cô chỉ là người thừa thôi,chỉ là người phá đám!Nếu đã vậy cô đứng đây còn có ý nghĩa gì!Cô như người vô hình trong mắt người ta thì ở đây có ích lợi gì chăng!

Có thể, anh ta thích cô nhưng sau đó vì cảm thấy cô quá ngu ngốc nên đã không ngần ngại tìm đến người khác. Cũng phải thôi, người hoàn hảo như thế sao mà thích nổi đứa bình thường như cô chứ?

Em xin lỗi đã . . . làm phiền !-Cô bé phải khó khăn lắm mới lên tiếng trọn vẹn

Cô đóng cửa lại và cứ thế chạy đi trong nỗi thất vọng…

Chap 46: Cuộc hội ngộ

Bầu không khí trong phòng diễn tập cho buổi thi học sinh thanh lịch khá sôi nổi và hào hứng. Tan giao việc làm ban giám khảo cuộc thi cho Zita và Huan nên hai người phải ngồi coi và chấm điểm muốn mệt chết !Bên cạnh là cô Lệ và thầy Long. Hai thầy cô vẫn mải mê ghi ghi chép chép + bình luận say mê !

Thấy Zita mệt nên Lin nhanh nhảu chạy tới mát- xa rất điêu luyện! Nhờ có cô bé mà anh hết mệt lại chăm chú vào màn trình diễn và nở nụ cười thiên thần!

Huan quay sang phía Lin lên tiếng:

Nè! Sao bất công quá vậy.Anh cũng mỏi lắm chứ bộ

Zita nhìn Huan với ánh mắt :

An phận đi đừng lôi kéo Lin

Lin kéo Gum sang nhỏ nhẹ với cô bạn về Huan. Gum đương nhiên nhìn sang Huan lẩm bẩm:

Mơ đi. Nghĩ sao mà tôi làm thế với anh

Chính xác Huan nghe được. Nhưng anh hiền đột xuất nên không đáp trả. Chỉ nở nụ cười ác quỷ thôi!

Đến phần diễn của Hoa Phương cô nàng đã chuẩn bị khá kĩ. Nhưng không hiểu sao lại quyết định mặc áo dài truyền thống trong khi bắt cả 3 đứa ôm cả đống trang phục lòe loẹt sặc sỡ vừa nãy

Nhìn cô nàng trong bộ dạng thế này đúng là rất đáng yêu chứ không hề đáng ghét ! Phải chi ngày nào cũng nhã nhặn thế này lại khiến tụi nó thay đổi suy nghĩ. Bản chất chỉ lộ ra khi đối mặt với người mình ghét và khi ấy nhất định chỉ được có 2 người thôi

Thật may mắn là với trang phục như vậy, giọng hát cũng khá hay và truyền cảm dáng người cũng ổn nên Hoa Phương chính thức được lọt vào Top 5 nữ sinh sẽ được chọn để thi chính thức! Cô nàng rất tự hào và tự khâm phục bản thân! Chả mấy khi thấy Phương nhào tới ôm Lin và Gum với niềm hạnh phúc như thế ! Lin vẫn là người ghét Hoa Phương nhất nhóm mà giờ cũng hòa với niềm vui của cô nàng hú hét loạn xạ

Hình như còn thấy Hoa Phương rơi nước mắt vì vui sướng nữa!Khi ấy, 2 người đã bớt ác cảm với cô nàng tinh quái này !

Tất nhiên là cả hai vẫn ngó nghiêng tìm Puny mà không thấy bóng dáng cô bạn đâu. Cứ mất tích bất thình lình là khả năng cao nhất vẫn là Vyl. Có lẽ cái đó đi vào tiềm thức 2 cô bạn rồi. Lại đổ cho anh chàng bắt cóc Puny đi!

* * *

Tan ngồi ở băng ghế ở sân sau nhà thể chất với tâm trạng bất ổn , người cứ thờ thẩn ra không biết đang nghĩ gì !Puny chắc cũng hiểu tâm trạng của anh vì giờ trông như 2 anh em thất tình ngồi ngẩn ngơ.

Tan vốn là người hay cười nhất nhóm, hay đùa nhất nhóm, hay vô tư nhất nhóm. Còn Puny là người hồn nhiên nhất bọn, không lo nghĩ nhất bọn, vui vẻ nhất thế mà giờ 2 người . . . như cái xác khô không cảm xúc

Thấy Puny cũng có tâm sự như mình, Tan bắt đầu trước:

Em làm sao thế ? Không khỏe sao???

Puny lắc đầu ngồi xuống cạnh Tan, mặt buồn thiu

Câu này em cũng hỏi anh khi nãy đúng không?

Tan nhớ lại đúng là anh cũng cư xử y như cô bé !Cả 2 không hẹn mà cùng cười nhẹ. Không giòn tan như những lần khác. . 1 nụ cười gượng ép

Chúng ta cùng cảnh ngộ – Tan quay sang nói với Puny

Cô bé gật đầu. Muốn lắng nghe tâm sự của anh. Nhưng nghĩ cũng không nên quá tò mò chuyện người khác nên chỉ im lặng. Không ngờ Tan vẫn kể và từng câu nói như từng mũi kim đâm vào tim anh. Đau lắm! Cô bé là người biết lắng nghe nên thi thoảng quay sang anh an ủi vài câu rồi lại nghe anh kể về chuyện tình của anh

Những tâm sự của mình bỗng chốc tạm quên đi thay bằng những suy ngẫm về chuyện của Tan !

Có vẻ xa cách là sự đau đớn và dằn vặt nhất! Ít ra vẫn còn được nhìn thấy nhau dù không phải cùng nhau bước đi thì cũng là thấy người đó vẫn ổn! Vậy là tốt rồi!Miễn sao đừng phải chia cắt mỗi người mỗi phương. Không thể cùng hít thở trong một bầu không khí, không được nhìn chung bầu trời và không gặp nhau mỗi ngày nữa

Tan hỏi cô bé về điều muộn phiền mà cô đang đau khổ nhưng cô không muốn nói ra

Chị Jane về rồi sao ạ?

Ừ. Cô ấy vừa về đã đến trường ngay. Không phải để tìm anh thì là gì?! Phải không?

Chị ấy đi đâu rồi anh? Sao anh không đi cùng chị ấy?

Cô ấy chắc chắn là đang ở phòng tập. Nơi đó không ngày nào cô ấy không qua!

Phòng….tập?!

Mà… cái chị mà cô nhìn thấy trong phòng tập… là ai nhỉ?! Là chị Jane sao?

Nếu như Tan kể thì Jane là bạn gái cũ của anh vừa mới đi du học về! Chẳng lẽ chị ấy … phản bội anh!

Vì thích Vyl sao?

Không thể thế được. Nếu vậy chắc Tan vẫn chưa biết… mà giờ vào phòng tập thì anh sẽ sốc mất!

Một lúc sau, Tan rủ cô vào phòng tập ăn trưa cùng anh vì có lẽ hôm nay Zita và Huan sẽ ăn ở phòng diễn tập

Cô định từ chối và kêu Tan đến phòng diễn tập với mọi người. Nhưng anh cứ lôi kéo cô bé đi. Mãi đến khi cánh cửa mở ra, Puny thầm cầu nguyện hai con người đó đừng ở đây!

Nhưng… khác với suy nghĩ… tất cả rất đông… giống 1 bữa tiệc nhỏ vậy!

Thấy Puny và Tan về, cả đám như chỉ đợi 2 người mới bắt đầu bữa tiệc nhỏ ở đây. Lin và Gum nhanh nhảu kéo Puny ngồi xuống rồi tíu tít

Tan cũng ngồi xuống tuy cạnh mình là Jane nhưng tâm tư của anh, cô không hiểu và cũng không muốn hiểu nữa

Tất cả kết thúc từ 2 năm trước rồi ! Nếu được thì chỉ có thể làm bạn bè tốt mà thôi

Jane!Bữa tiệc này là chào mừng chúng ta trở về ! Cậu phải cùng uống chứ! – Người chị điệu đà ngồi cạnh Vyl nâng chén nước à không là rượu lên

Gì thế này?!Người chị ấy là người khác sao?

Thảo nào Puny có cảm giác không phải cùng một người! Chị mà cô đâm vào cư xử rất dịu dàng, dễ mến y như lời Tan kể! Khung ảnh lần trước Puny thấy ở nhà anh là hình chị Jane! Thật giống một thiên thần.Chị ấy chắc chắn không phản bội anh đâu. Nghĩ tới đây cô bé thấy vui!

Hai chị ấy chắc là bạn thân nhưng cô có cảm giác hai người khác nhau nhiều lắm. Người chị tên Jane kia quả thực rất hiền hòa và nhã nhặn.Còn chị kia có vẻ là một người quyến rũ, sắc sảo, một chút kiêu ngạo nữa

Đó là cảm nhận của cô!

Kiều à! Mình không uống được rượu đâu! Hay là thay bằng trà nhé! – Jane cầm lên một cốc trà

Chị Kiều kia có vẻ vẫn cương quyết :

Một li thôi . Lâu rồi mới trở về. Chắc được phải không???

Thấy cô bạn mình đã nói vậy, Jane cũng miễn cưỡng mà cầm li rượu lên đang định uống thì Tan giằng lấy uống 1 hơi liền mạch. Tan còn không rõ cô sợ rượu thế nào sao?Ngày họp lớp 12 cả lớp cũng bắt ép cô uống,cô cố gắng uống cho bằng hết mấy li

Kết quả lúc ra về nôn 1 trận ở ven đường sau đó ngã vào người Tan mà chẳng biết trời đất ra sao nữa. Từ đó trở đi không lần nào cô đụng tới thứ đó dù cho cũng có vài lần bạn bè bắt ép !Cô đều từ chối. Tan sau đó đã thay cô uống hết, cũng không cho cô phải cố gắng uống ngụm rượu nào

Vẫn chỉ có anh là hiểu cô nhất!

Giờ thấy anh vẫn vậy. Jane có chút đau lòng. Phần vì cảm động, phần vì không muốn anh lại phải lo cho mình thêm nữa. Sau đó, Tan không quan tâm gì hết cứ rót hết li này đến li khác uống cạn!

Puny cũng không để ý lắm tới mọi người, Lin và Gum gắp thứ gì thì cô bé ăn thứ nấy. Đồ ăn giờ có ngon tới cỡ nào cô cũng không muốn đụng tới. Chỉ làm cho có lệ, khỏi phải phiền tới ai. Puny cứ gắp một miếng bỏ vào miệng còn chưa biết đó là cái thứ gì thì đã cay xè lưỡi

Giờ cô cũng còn hỏi cái gì mà cay đến vậy. Đương nhiên là ớt cay rồi ! Không để ý mà cứ tiện bỏ vô miệng nhai. Cô không biết thứ trước mặt mình là gì cứ tạm thời cầm lên và định uống cho hạ hỏa

Là rượu

Tiếng Vyl cất lên đương nhiên là trong suy nghĩ của anh. Còn tiếng phát ra âm thanh là của Minh Yên. Anh là thành viên trong ban giám khảo nên cũng ở đây ăn uống! Dù gì thì anh cũng quen biết với Như Kiều

Minh Yên đưa cho Puny cốc nước cam ép yêu thích rồi tiếp tục:

Em uống cái này đi !

Cô bé nở nụ cười gượng ép nhận lấy và uống. Nhưng sao thấy nó đăng đắng lạ thường. Bình thường nó rất ngọt !

Vẫn gương mặt đẹp trai mê hồn người ấy. Sao cô bé không dũng cảm mà nhìn thẳng anh !Sao lại không thể?!

Thì ra nhóc cũng quen bọn này hả? – Chị vũ công nhìn cô hỏi

Giọng nói có vẻ đã đỡ khinh thường .Cô bé gật nhẹ đầu đáp:

Vâng

Sao khi nãy chị đuổi em ra mà em không nói gì. Xin lỗi nhé !Chị bận chăm sóc cậu nhóc đẹp trai này. Không để ý đó – Chị ấy nhấn mạnh hai từ “Chăm sóc”

Puny ngẩng đầu lên nhìn thấy chị vũ công đang nhìn sang Vyl cười cười .Cũng không nói gì nữa chỉ cúi đầu không muốn thấy anh !

Chị và em vừa gặp nhau ngoài kia phải không?? – Chị Jane lên tiếng

Cô bé cười đáp:

Vâng

Thế các em không thi sao?

Hoa Phương nhanh nhảu đáp:

Em đã được vào Top 5 chị ạ !

Từ nãy tới giờ không thấy cô nàng lắm chuyện lên tiếng Puny còn không biết có sự tồn tại của cô nàng nữa !Lẽ ra đông vui như vậy phải vui mới đúng. Cô tự trách mình làm ảnh hưởng tới mọi người

Jane có vẻ rất thích thú :

Thật sao? Em giỏi thật đấy!Hôm diễn thật chị sẽ thiết kế trang phục cho em

Vâng ! Nhờ chị !

Lin và Gum đồng thanh hỏi:

Chị học thiết kế thời trang sao ạ?

Ừ. Thế nên tuần tới chị sẽ tìm trang phục dạ tiệc cho mấy đứa!

Dạ tiệc? – Chỉ có Lin và Hoa Phương là hào hứng

Gum thì biết rất rõ rồi. Cô vốn là đứa chẳng bao giờ tham gia mấy cái bữa tiệc của trường! Lí do thì ai cũng biết đấy! Cô bé có hình ảnh Tomboy trong mắt mọi người. Quen rồi!

Là thế này. Mỗi năm chọn ra 1 nữ sinh thanh lịch làm Hội trưởng hội học sinh. Vào ngày hội học sinh toàn trường sẽ được đội vương miện và sẽ lộng lẫy nhất trong đêm hội học sinh đó!

Nghe Jane nói xong Hoa Phương hào hứng trông thấy! Cô nàng vốn thích được mọi người chú ý tới nên khi biết điều này cảm giác chiến thắng càng lớn lao hơn cả

Lẽ ra Hoa Phương cũng muốn vui vẻ ngay từ đầu nhưng thấy Vyl ngồi cùng chị vũ công xinh đẹp kia thì chỉ biết buồn khổ mà ngồi 1 chỗ! Thêm cái kiểu chọc ghẹo của Minh Yên làm cô nàng càng khó chịu. Bảo sao mà cứ im hơi lặng tiếng suốt !! Nghe tới chuyện của mình mới hào hứng trở lại

Zita và Huan thấy Tan có vẻ đã say nên đứng lên đưa anh vào bên trong nằm nghỉ. Jane lo lắng cho Tan nên cũng đi vào trong ! Cho dù chia tay cũng vẫn là bạn tốt cơ mà!

Không ai thấy nét mặt của Vyl. Anh suốt cả buổi chỉ nhìn Puny không rời đi. Cô bé mỗi lần ngẩng lên cũng vẫn ánh mắt ấy nhìn mình nhưng tự xua đi đôi mắt ấy.Nó không dành cho cô !

Vì miếng ớt đáng ghét vừa rồi làm Puny sưng phỏng môi lên! Lẽ ra nên bỏ ra ngay nhưng cô lại ngậm còn nhai còn nuốt ! Vậy nên cái sự ngốc nghếch lộ rõ trên môi cô! Nó sưng phồng lên đau điếng!

Anh đứng dậy đi về phía cô thì tiếng chị vũ công lanh lảnh cất lên:

Cậu đi đâu? Ngồi ăn đã rồi đi! Cậu đang . . .

Chưa để cô nói hết, anh cắt ngang:

Không muốn ăn !

Puny cảm nhận được anh đang muốn kéo cô đi . Vì bàn tay anh đang từ từ chạm tới cô bé rất gần !

Vậy thì chúng ta tiếp tục tập nhảy! – Chị ấy cũng đứng lên khoác vai anh như rất thân thiết

Hay vốn dĩ cả hai từ lâu đã thân vậy rồi!

Để sau – Anh đáp

Puny gỡ tay mình khỏi bàn tay anh đang nắm lấy. Cô bé lên tiếng cố gắng như bình thường:

Lin, Gum !Tớ muốn đi về!Chúng ta cùng về được không???

Hai cô bạn gật đầu cũng đứng lên nhưng cảm thấy mớ hỗn độn trước mắt:

Nhưng đợi dọn hết chỗ này đã! Hay Puny, cậu ra ngoài kia ngồi đợi bọn tớ!

Minh Yên thấy vậy anh lên tiếng rất êm dịu:

Để anh và Hoa Phương dọn cho! Mọi người cứ về đi!

Hoa Phương lườm Minh Yên một cái mặt hiện lên:

Sao lại là tôi?

Minh Yên cười đáp:

Ra dáng học sinh thanh lịch đi bà cô của tôi!

Hoa Phương nghe 4 từ đó như mệnh lệnh vô hình. Giơ tay huých nhẹ vào người Minh Yên rồi nhẹ nhàng nói với cả bọn:

Phải rồi. Các cậu mệt thì cứ về trước. Để tớ dọn cho

Vừa nói cô nàng vừa quay sang nhìn Minh Yên hằn học

* * *

Lin thấy sắc mặt cô bạn mình không được tốt cho lắm sau khi ra khỏi phòng tập. Đi được 1 đoạn Lin tra vấn:

Cậu sao thế?! Không phải lại có chuyện gì với anh Vyl sao? Tớ thấy 2 người lạ lắm

Cô bé lắc đầu. Gum tiếp tục:

Hai người họ là chị em tốt thôi mà! Không có quan hệ gì đâu cậu đừng buồn. Từ trước khi chị Kiều đi du học đã là tiền bối của Prince. Chị ấy dạy nhảy cho Prince đấy! Chị ấy nhảy rất đẹp, còn quyến rũ nữa

Vậy sao? Chị ấy vừa xinh đẹp, vừa tài năng!

Theo Gum nói thì chị ấy quen Prince lâu lắm rồi nhỉ? Tớ thấy anh Vyl chỉ thích Puny thôi! Toàn là mấy người đó có tình ý. Đáng ghét quá mà – Lin lên tiếng

Gum cũng gật gật:

Puny dễ thương như vậy ai mà không thích chứ!

Puny nhìn Gum cố gắng cười để 2 người thôi lo lắng cho cô!!Thực ra chuyện tình cảm không ai biết trước được . . .

Nhưng có lẽ với cô bé 2 người liệu có phải ng yêu thực sự hay chỉ là cái vỏ bọc để đánh lừa gia đình Vyl ! Anh đã từng nói thích cô bé nhưng với 1 ng như anh liệu có ai thấy anh tương thích với 1 đứa bình thường và ngốc nghếch như cô bé

Càng nhìn chị vũ công kia cô bé lại càng cảm thấy mình kém chị quá nhiều. Từ ngoại hình cho tới trí tuệ !Chị ấy xinh đẹp, quyến rũ, tài giỏi còn cô bé thì ngốc nghếch, ham ăn, vụng về !Quá ư cộc lệch !

(Vậy mà có người còn thích mới ngốc chứ)

* * *

Vyl lãnh đạm hoàn toàn với sự thân mật của chị vũ công. Với anh , người con gái nào cũng có khoảng cách trừ người anh luôn yêu quý !Quen biết Prince từ lâu Vyl là người chị quý nhất nhưng vẫn là người lạnh lùng với chị nhất!

Càng như vậy, lại càng khiến người ta mê mệt !

Giữa 2 người là tiền bối và hậu bối nhưng với chị Vyl không đơn giản chỉ là 1 người em !

Vyl lạnh nhạt tới mức nhiều khi người mạnh mẽ như chị cũng phải rơi nước mắt vì tình cảm không được đón nhận.

Nào là bận, nào là không muốn, không thích, không quan tâm . Nhiều khi chị tự hỏi Vyl thực sự thích cái gì, thích như thế nào!Phải làm thế nào mới quan tâm tới chị .Đến giờ vẫn là như thế ! Như Kiều thật sự không hiểu nổi Vyl

Chị tin là cậu chưa từng có tình cảm với người nào hết!

Vyl có chút phản ứng lại. Anh cười nhẹ đáp:

Rồi sao?

Thế nên chị mới được ánh mắt ghen tị vì có thể chạm vào cậu và nói chuyện với cậu thế này! Người như chị cậu không thích chắc chắn chẳng tìm được ai hơn

Nếu có ?

Nếu có thì đó là mẹ cậu!

Chị đừng quá tự tin

Bản tính của chị là như thế! Nhất định phải có cái mình thích! Mấy năm trời cậu vẫn như thế này không thay đổi làm chị cảm thấy lo. Định cứ thế này sao?? Không tìm bạn gái sao? À mà quên !Tìm cũng không có ai hơn chị đâu!

Có thì sao?

Thì chị nghĩ đến nắm tay cậu cũng không làm

. . .

( Thật thế k tỷ tỷ. Anh ấy còn hơn thế nhiều r đấy -__-)

Thôi chị đi trước. Mất công lại chê chị nói dai nói nhiều

Chị vũ công vỗ vỗ vai Vyl như an ủi về sự rụt rè của anh. . . hay vì sự lạnh lùng của anh!

* * *

Tan có vẻ đã rất say rồi. Vừa nằm xuống vừa vung tay loạn xạ miệng không ngừng kêu:

Anh chưa muốn ngủ! Anh phải uống . . . tiếp . . .2 đứa bỏ tay ra !

Khổ sở với việc chăm sóc cho Tan. Zita và Huan thở dài ngao ngán!

Chắc là đã lâu lắm rồi Tan không như thế! Nhớ lần Jane đi Tan trở về cũng uống say mèn thế này !! Có khi hơn cả thế còn cố chấp không ăn uống, chỉ biết trong khi ngủ sẽ thấy cô.

Jane đi cũng vậy mà giờ Jane trở về anh cũng không khá hơn! Bản thân Jane khi nhìn anh như vậy trong lòng cũng đau đớn,than trách bản thân

Anh say rồi. Mau nằm xuống- Zita lên tiếng

Anh phải gặp Jane !

Tan vùng vằng ngồi dậy. Chỉ muốn nói hết tâm tư của mình!

Nhìn anh ra thế này, cô không cam lòng, không muốn thấy anh như vậy, anh là người không thể đổ ngã dễ dàng mà! Sao lại để cô thấy bộ dạng thống khổ đó?

Buông ra! – Tan đẩy Zita với Huan đi chỗ khác

Thôi. Hai đứa ra ngoài đi. Chị ở đây được rồi – Jane nói nhẹ bâng

Anh đã nói là phải gặp Jane. . . Cô ấy . . .không biết. . .anh đã đau thế nào khi cô ấy đi!Đã sống khổ sở trong nỗi nhớ thế nào. Anh phải đi gặp cô ấy để nói rõ với cô ấy .Cho dù không phải người đầu tiên nhưng em là duy nhất !Anh muốn gặp cô ấy để. . . cho cô ấy biết anh nhớ cô ấy từng ngày.Tất cả mọi thứ xung quanh đây đều gợi nhớ đến kỉ niệm của anh và cô ấy! Anh phải tìm cô ấy hỏi cho ra lẽ vì sao không thể tiếp tục, vì sao không thể cùng nhau làm lại, vì sao không thể như trước đây . . . Anh nhất định phải . . . – Tan nói trong khi đang rất say nhưng lời nói trong cơn say chắc chắn đều là những điều khi tỉnh anh không thể cất lên

Mọi tâm tư của anh giờ Jane đã hiểu phần nào. Tuy cô không thể trong chốc lát chấp nhận điều anh muốn nhưng bây giờ cô đã biết tình cảm của 2 người không thể vì xa cách mà hết yêu, hết thương nhớ !

Jane ôm chầm lấy Tan! Nước mắt cứ thế rơi xuống ngày một nhiều thấm vào áo anh !

Em xin lỗi! Hức. . .Em cũng muốn nói rằng ở bên đó em ngày nào cũng nhớ anh.Sao em quên chứ! Anh nói xem em thật ngốc khi cứ nhớ về anh

Tan nghe giọng nói của cô thấy thật ấm áp.Anh xoa đầu cô ân cần :

Jane . . .Anh còn tưởng em sẽ không quan tâm đến anh nữa!

Cô lau nước mắt ngẩng lên :

Em làm gì phải quan tâm đến tên đáng ghét là anh.Chỉ là Zita và Huan không chịu được nên em thương nhận thay thôi!

Anh biết! Dù là lí do gì anh cũng thấy hạnh phúc

Tan chạm vào mái tóc của Jane.Cô cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay ấy.

Một lúc sau, thấy Tan đã ngủ. Cô mới yên tâm ra ngoài!

* * *

Bên ngoài, Hoa Phương vẫn cứ gắt gỏng Minh Yên về việc cố gây khó khăn cho cô !Cô nàng cứ nghĩ tới việc mọi người ăn xong ra về mình thì phải ở cùng cái tên trời đánh này là phẫn uất, là than thở, là trút giận vào Minh Yên!

Nhưng đôi lúc cô cũng có những điều muốn tâm sự mà không có ai để giãi bày

Sao thế ? Đang bà chằn lại thành thục nữ ?

Hoa Phương giơ nắm đấm dọa dẫm anh chàng rồi lại bỏ xuống thờ dài

Tôi lúc nào cũng là kẻ ác còn Puny của anh thì thánh thiện. . .Được chưa??

Sao lại nhắc tới em gái của tôi !

Anh nghĩ tôi chịu được khi em anh thân thiết với anh Vyl trước mặt tôi sao? Hơn thế, tôi còn giận hơn khi thấy em anh ngoài miệng thì yêu thương anh ấy nhưng thực chất lại đi thân thiết với Kì Long. Còn nhận anh là anh trai sau khi biết tình cảm của anh ! Anh không thấy cậu ấy rất quá đáng hay sao? Mà thôi, chuyện này tôi chợt nhớ đến nên nói vậy thôi. Cho dù có như thế với các anh cậu ấy luôn tốt mà. Coi như tôi nhiều chuyện và lắm điều đi

Thấy cô nàng có vẻ buồn buồn. Minh Yên hiểu cái tình yêu cho đi rất nhiều song nhận lại chẳng bao nhiêu này ! Anh chấp nhận sẽ quên cô bé vì biết quá rõ ràng cô không hề thích mình cho dù cố đến đâu cũng chỉ là con số 0 !

Còn Hoa Phương bản tính cố chấp và tự cao nên mặc cho sự thật vẽ ra trước mắt vẫn cứ quyết ý làm theo ý mình

Cái gì của mình sẽ mãi là của mình. Cái gì không thuộc về mình có níu kéo cũng mãi không phải là của mình

Nhưng ẩn sâu trong con người Hoa Phương vẫn có những điểm tốt mà ít ai nhận ra được

Có lần cô đã chê anh thừa thời gian đi thăm cô nhi viện !Nhưng sau đó hôm sau anh lại gặp cô nàng đi vào đó tươi cười với lũ trẻ ở đây! Anh không ra gặp cô nhưng chỉ vậy là đủ biết cái bản tính ương ngạnh và tiểu thư chỉ là vỏ bọc của một người có tình yêu thương

Sau lần đó, Minh Yên đã suy nghĩ khác về cô !

Mà sao cô lại đi thích cái tên Vyl dở hơi đó làm gì!

Cái gì?? Anh vừa nói anh Vyl dở hơi?? Anh có bị sao không?Anh còn nói thêm tôi sẽ . . .giết anh !!

Minh Yên nhìn vào vật giơ trước mặt mình ngụ ý đe dọa nhưng lại phá lên cười:

Anh còn cười sao? Tôi sẽ. . .giết anh thật đấy!

Anh gạt vật đó sang một bên ghé sát tai cô nàng :

Cầm ngược như vậy tôi tự hỏi cô sẽ giết ai đây!

Cô nhìn sang tay mình đang cầm ngược đầu con dao sợ hãi bỏ xuống! May mà còn có cái vỏ bọc bên ngoài không thì bàn tay ngọc ngà này của cô sẽ bị thương mất!

Lúc nhanh nhảu đã cầm vội nó lên không để ý!

Cô thầm nguyền rủa tên đáng ghét trước mặt mình!
Nhưng chợt nghĩ… anh ta cũng khá tốt :”)~

Chap 47: Quán quân cuộc thi

Ngày thi chính thức để tìm ra Hội trưởng Hội học sinh mới là ngày hôm nay

Nhờ có sự hỗ trợ của 2 người chị nhiệt tình mà Hoa Phương trông thật nổi bật! Cô nàng hứng khởi hẳn ra. . . Tất nhiên hai chị ấy còn giúp đỡ cả các bạn thí sinh khác nữa! Nhưng Hoa Phương vẫn là cô nàng có phần lợi thế và xinh đẹp hơn cả!

Puny, Lin và Gum đứng ở dưới sân khấu chờ đợi màn trình diễn của cô bạn lớp mình. Quả là không khiến cả lớp thất vọng, Hoa Phương bước ra lộng lẫy, tự tin vượt qua các thử thách của phần thi một cách khá là suôn sẻ. Cả lớp có thể yên tâm về cô bạn này! Tan giơ tay tỏ ý hài lòng về phần thi của đại diện lớp tụi nó. Cả 3 cười cười gật đầu !!

Không chỉ Hoa Phương mà tất cả Top 5 này đều xinh đẹp và uyển chuyển trên đó.Trong khi chờ đợi kết quả của ban giám khảo, Prince sẽ có trình diễn để không phải mất thời gian chờ đợi !

Thì ra đó là lí do anh và Như Kiều phải cùng nhau tập luyện sao? Ngày nào cũng chỉ có hai người với nhau. Thật sự làm Puny buồn lắm! Rõ ràng lúc trước khi chị Kiều chưa xuất hiện anh luôn cùng về với cô sao? Giờ chỉ có mình cô một mình đi về! Đồ đáng ghét!

Thấy Vyl, cô bé ngẩn ngơ một lúc. Anh trông thật lạnh lùng ngay cả nụ cười dành cho cô như lúc trước cũng chẳng có! Tất nhiên là có cả chị Như Kiều đó cùng anh nhả

Bao nhiêu thời gian gần đây anh chẳng thèm nói với cô câu nào! Sao lại coi cô như người xa lạ trước mặt chị ấy? Hay anh chán ghét khi cô quá bình thường với người đang đứng cùng anh trên kia?

Puny cứ đứng như vậy quên đi mọi thứ xung quanh. Cả trường ngồi xuống rồi vẫn đứng im 1 chỗ. May mà 2 cô bạn kéo cô ngồi xuống không thì trông cô thật ngớ ngẩn

Giây phút công bố người chiến thắng cuộc thi và đồng thời cũng là Hội trưởng mới của trường đã đến! Như Kiều và Jane bước ra cầm theo chiếc vương miện sáng lấp lánh đẹp tuyệt. Y như của một cô công chúa!

Mời 2 nữ sinh thanh lịch kiêm chủ nhân chiếc vương miện kia lên trao cho người kế tiếp!

Puny và Lin ngạc nhiên quay sang hỏi Gum:

Hai chị ấy cùng là. . .là . . . hội trưởng hội học sinh sao?

Gum gật đầu

Quên chưa nói với 2 cậu. Tại vì bằng điểm nhau nên vào đêm hội học sinh cái vương miện đó phải để ở trên 1 cái tủ kính.Lần đầu tiên có trường hợp thế đấy! Nhưng mà cũng thú vị

Cả hai gật gù đồng tình

Giờ thì Puny hiểu sự khác biệt quá lớn giữa chị Hội trưởng đó và mình! Dù sao chị ấy cũng xứng đôi với anh hơn cô bé!

Cả 2 cùng cầm chiếc vương miện đi về phía người chiến thắng.Chiếc vương miện dần được đội cho . . .

Xin chúc mừng . . . Hoa Phương !

Và Hoa Phương chính thức được làm nữ sinh thanh lịch – Hội trưởng hội học sinh. Cũng khá là xứng đáng vì cô nàng cũng xinh xắn và học giỏi.Trừ mỗi việc là hay chảnh chọe và cáu gắt bất thình lình .Còn nhìn tổng quát cũng khá ổn!

Không ngần ngại ôm chầm lấy 2 người vừa trao cho mình vương miện,Hoa Phương rối rít cảm ơn!

Sau khi kết thúc , tất cả vào phòng tập chúc mừng cô.Puny , Lin và Gum khá thích thú với cái vương miện. Bình thường chắc có xin chắc Hoa Phương cũng chẳng cho động vào nhưng hôm nay quá phấn khích nên cô nàng còn thoải mái đưa cho 3 đứa xem

Không biết cô nàng có say hay không nhưng chắc chắn là đã cùng chị Kiều uống khá nhiều rượu!Hoa Phương bất chợt cầm vương miện đi đến gần chỗ Puny

Cậu rất thích vương miện mà Bảo Uyên.Nhớ có lần cậu được tặng 1 cái đã giữ gìn rất cẩn thận. Nên để tớ đội cho cậu !

Thì ra Hoa Phương vẫn nhớ hồi đó có kế hoạch tổ chức sinh nhật cho các bạn cùng tháng! Puny đã may mắn bốc thăm được phần quà đắt nhất là một chiếc vương miện công chúa đáng yêu! Puny phấn khích lắm, ngày nào cũng nhắc tới sự may mắn ấy! Cô bé từ nhỏ đã thích trở thành một nàng Công Chúa đeo vương miện cùng sánh đôi với vị Hoàng Tử tuấn tú…

Puny tỉnh suy nghĩ, xua tay :

Không được đâu. Cái này chỉ đội cho Hội trưởng thôi. Tớ thích nhưng nó là của cậu mà!

Hoa Phương mặc kệ vẫn tiếp tục:

Tôi muốn chia sẻ với cậu mà. Tôi không cho cậu đâu chỉ muốn cậu đội nó thử xem !

Hoa Phương đội lên cho cô bé và tâm đắc!

Đẹp thật đấy!!

Puny đặt xuống để cạnh chỗ Hoa Phương. Đây chỉ là lúc say hưng phấn quá nên làm vậy. Nhưng thực sự cô thích đội vương miện. Vì thế nên mới luôn ngủ mơ thấy chàng Hoàng Tử cầm chiếc vương miện tuyệt đẹp đội lên đầu cô. Nhớ tới vương miện lại không thể quên cái vương miện bố cô tặng dịp sinh nhật!

Đã mấy năm trời ngày sinh nhật của Puny không có quà tặng của bố!

Puny ra ngoài hít thở không khí để thôi những kí ức đau buồn ngày đó!

Cứ càng nghĩ lại càng đau . . .

Ở trong tầm mắt cô có Vyl và chị Kiều !!

Tại sao 2 người này dạo gần đây lại quá nửa thời gian là ở cạnh nhau. Cô tự hỏi rồi lại chê trách bản thân hỏi quá nhiều.

Lần trước anh cự tuyệt với Hoa Phương làm cô có suy nghĩ anh quá lạnh lùng, quá tàn nhẫn với cậu ấy nhưng khi giờ anh thoải mái với những cử chỉ của chị Như Kiều cô lại trách sao anh quá dễ dàng, quá quan tâm.

Như mọi đau đớn bị tích tụ sẽ thành niềm đau lâu dài , niềm đau đó lâu dần thành vết thương khắc sâu trong tim!

Nếu một lần anh như thế cô có thể coi như chưa nhìn thấy, coi như chưa biết gì nhưng đã 3, 4 lần anh cùng chị ấy thân thiết mà không quan tâm tới cô

Ngay cả 1 lời nói với cô cũng chẳng có!

Bao nhiêu dồn nén mấy hôm nay cô bật khóc. Sợ rằng nếu bây giờ không khóc đến lúc gặp anh nước mắt lại trào ra làm anh khó xử với chị ấy

Dù sao chuyện Vyl với cô chị Kiều chắc chắn không biết vì anh nhất định không bao giờ nói rằng anh đã thích người như cô

Ở tại đây có thể nhìn thấy cả hai nhưng cô không nghe rõ tiếng 2 người họ nói chuyện!

Như Kiều lại lên tiếng trước vì chẳng khi nào Vyl chịu nói chuyện với chị:

Đêm Hội học sinh em sẽ đi chứ?!

Vyl gật nhẹ đầu

Không muốn cũng phải đi vì Tan năm nào cũng muốn nhóm có mặt. Vì Tan là Hội trưởng Câu lạc bộ gương mẫu nên ai trong nhóm cũng phải gương mẫu theo!

Hai chúng ta sẽ cùng đi, cùng nhảy, cùng dạ tiệc. Dù sao chị cũng không có bạn trai đi cùng, cậu đương nhiên cũng không có rồi!Vậy quyết định thế đi!

Tôi không đồng ý – Vyl nhấn mạnh

Tại sao??? Cậu định nhảy cùng Zita ,Huan hay Tan sao? Hay là cậu có bạn gái rồi?Người đó là ai?Tại sao không nói cho chị biết??

Chị hỏi nhiều quá đấy!

Cậu trả lời tử tế xem nào. Chị có chút bất ngờ khi cậu có bạn gái mà giấu chị đấy!Chị chưa đồng ý thì cậu không được có bạn gái đâu

. . .

Chuyện này coi như cậu đã đồng ý! Chị đi trước đây

Chị Kiều đi thẳng mà không dám ở thêm sợ rằng anh sẽ nói điều gì đó là mình đau lòng!

Tôi thích chị . . .

Vyl nói khi Như Kiều đang vùng vằng bước đi! Nghe câu nói như thâm nhập sâu vào tâm can Kiều

Kiều dừng bước quay đầu lại thật nhanh lao đến gần Vyl!

Như chưa dám tin một ngày mình lại nghe được câu nói đó trong thời khắc bất ngờ thế này, chị khỏi lại:

Cậu vừa nói điều gì cơ?

Vyl dường như chưa bao giờ thích nhắc lại điều mình đã nói.Nhưng lần này khác anh nhắc lại 1 cách rõ ràng:

Tôi thích chị . . .

Ở đâu đó có 1 cô bé đang đau đớn , đau vô cùng như có ai đó đang bóp nhẹt trái tim cô lại.Đau thắt từng cơn.Có thực sự điều cô vừa nghe là thật không? Cô tự hỏi nhưng rồi không tin. .. không muốn tin. . .Chỉ mong mình vừa trải qua giấc mơ dài và đau đớn !

* * *

Sau khi Vyl và Như Kiều nói chuyện xong. Cả hai mỗi người một ngả! Puny chỉ nghe thấy anh nói ba từ. Đúng ba từ trong tất cả bao câu nói chuyện của cả hai người họ!

Cô không nghĩ mình sẽ làm điều dại dột này… nhưng trái tim cô… nhất định sẽ làm!

Chị… em có thể nói ra điều này không? – Puny chạy thục mạng đến trước mặt Kiều

Chị còn thấy cô bé ấy thở hồng hộc vì chạy!

Em cứ nói – Chị Kiều thản nhiên

Em… em muốn biết chị và Vyl có quan hệ gì? – Puny hơi ngập ngừng nhưng giọng đã ổn định lại

Kiều cười nhẹ, đáp:

Sao? Em muốn nghĩ đó là quan hệ gì? Chị quen biết Prince rất lâu! Khi ấy tất cả đều cùng niềm đam mê mà chơi thân với nhau. Chị thích tình bạn ấy. Và cũng thích cậu nhóc mỗi lần chị dạy nhảy xong đều ở lại tập thêm cho đến khi thấm mệt! Chị là người con gái cậu nhóc ấy có thể nói chuyện quá 2 phút! Rất rất thân. Em có thể hiểu đó là một mối quan hệ thân thiết!

Nghe xong, Puny hơi buồn! Anh thân với chị ấy lắm sao? Thế thì cô còn ý nghĩa gì với anh giờ đây không?

Em thích anh ấy! – Cô bé lấy hết can đảm nói ra điều này

Như Kiều thoáng nét ngạc nhiên. Nhưng tính chị vốn bình ổn. Xưa nay dù có chuyện tày đình chị cũng chỉ thể hiện một chút ra ngoài, dù thâm tâm chị rối lắm!

Cậu ấy không thích người như em đâu! Mà nếu em nghe được lời vừa rồi Vyl nói thì em phải hiểu là cậu ấy thích chị!

Nhưng mà… anh ấy đã từng nói thích em! Anh ấy nói anh ấy không đùa! Anh ấy còn ôm em nữa. Anh ấy cõng em dù luôn miệng nói em nặng. Anh ấy băng tay cho em lúc em bị thương. Anh ấy còn xoa đầu em rất ấm áp. Ánh mắt anh ấy nói rằng anh ấy chỉ thích mỗi em thôi – Puny vừa nói vừa nghẹn ngào

Ngưng một lúc để suy ngẫm và để bớt sốc! Như Kiều như không tin vào cái điều mình vừa nghe. Vyl là con người ấm áp như thế từ bao giờ?! Hay là con bé đó tự ảo tưởng ra mọi thứ!

Em đang tính khiêu chiến với chị đấy à? Dù có là vậy, chị vẫn cho em biết! Đó là trước đây. Với chị hiện tại mới là quan trọng. Không cần biết em và cậu ấy đã thân tới đâu! Cậu ấy là của chị – Như Kiều cũng khẳng định

Chị đừng thích Vyl nữa. Anh ấy không thích chị đâu! Em rất rất rất thích Vyl! Anh ấy cũng rất rất rất thích em. Em biết điều ấy. Anh ấy thích em mà chị T^^T
Chị đừng ở cạnh anh ấy nữa. Em đau lòng lắm! Lúc trước anh ấy không như vậy với em đâu. Em muốn ở cạnh Vyl. Chị đừng thân thiết với anh ấy nữa! Xin chị đấy! Em thật sự thích Vyl! Hu hu hu

Puny vừa nói vừa òa khóc lên! Cô sợ lắm! Sợ anh không thích cô nữa. Anh sẽ lạnh như tảng băng lướt qua cô! Không đâu. Cô đã quen với những điều trước kia rồi! Có chết cũng phải liều mạng với chị Kiều! Cô sẽ nói thích anh trước mặt chị ấy! Chắc chắn anh sẽ không từ chối đâu. Vì anh cũng thích cô! Nhất định là thế

Này, này, nhóc! Em khóc rống lên như vậy ai thấy tưởng chị bắt nạt em đấy! Có chút chuyện vậy cũng khóc, em như vậy rồi đòi Vyl dỗ dành em chắc! Đứa ngốc và yếu đuối như vậy. Có cho cậu ấy cũng chẳng cần! Nín đi. Chị đi đây!

Puny lau nước mắt rồi níu lấy tay áo của Kiều:

Em sẽ mạnh mẽ! Em sẽ cho chị thấy là anh ấy chỉ thích em thôi.Bởi vì…nụ hôn hôm đó…rất ngọt ngào, rất ấm.Cả lời nói thích em ngày hôm đó… là thật!

Yui Nishikawa - Akiho Yoshizawa - Yui Hatano

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ