XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Chàng hoàng tử trong giấc mơ - trang 15

Chap 48: Đêm Hội học sinh

Cuối cùng đêm hội học sinh cũng mon men tới . . . Làm tất cả mọi người đợi đến dài cổ

Nó đích thị là bữa tiệc đêm mang phong cách quý tộc. Ở ngôi trường quy mô và tầm cỡ cùng cô Hiệu trưởng thích học đi đôi với hành! Ưu ái hoạt động ngoại khóa vì cô cũng hào hứng không kém mọi người trong trường. Buổi sáng vẫn học trên trường nên ai cũng bàn tán về trang phục sẽ mặc vào tối nay. Ai nấy đều cùng tư tưởng về buổi tiệc hoành tráng đó!

Puny cơ bản là không hứng thú lắm. Định bụng ở nhà ngủ đã đời một giấc nhưng 2 cô bạn thân lại không đồng tình với quan điểm lười nhác đó. Puny miễn cưỡng gật đầu đồng ý dù sao thì cô cũng chưa đi tới nơi kiểu như thế nên thử cho biết. Cô tưởng tượng ra khung cảnh của bữa tiệc đó! Có đồ ăn nhẹ, hoa, những bộ trang phục lộng lẫy đầy đủ màu sắc,. . .

Tất nhiên người nổi bật nhất trong bữa tiệc là Hội trưởng mới của năm – Hoa Phương . Rồi các tiểu thư với những bộ trang phục đó sẽ tìm 1 vị hoàng tử để cùng khiêu vũ .Chỉ nghĩ thôi đã thấy tuyệt rồi nhưng cô bé không hợp với những thứ như thế này

Cả bộ váy mà chị Jane đang ướm thử cho cô nữa

Hiện tại Puny đang ở bên trong shop thời trang của chị Jane. Từ nãy tới giờ cô đã được chị chọn cho không biết bao nhiêu bộ đồ . Kiểu gì cũng ép cô thử để xem thế nào. Puny cứ lắc đầu suốt không chịu thử. Cô chỉ nhìn thôi đã thấy bối rối với những chiếc váy chị đưa cho

Hầu hết là đã được cắt, xẻ khá là sexy. Puny thì hoàn toàn không thích phong cách này. Jane mải mê chọn lựa mà không để ý đến bộ dạng khổ sở của cô bé khi ngại nói ra suy nghĩ của mình .Mãi một lúc sau cô mới quyết định lên tiếng:

Không . . có. . cái nào . . bình thường hả . . chị?

Cô khó nhằn lên tiếng ánh mắt như đang thăm dò ý kiến của Jane . Jane đang nhìn chiếc váy đen trước mặt chợt ngẩng lên khi nghe tiếng Puny

Jane cười đáp lại :

Nếu chọn cái bình thường thì chị đã không mất công lâu la ở đây suốt từ nãy. Chị muốn mấy đứa nổi bật đó mà.Cho chị phô trương tài năng tí xíu nha

Puny cười khổ. Nhìn bộ váy sexy đó là ớn lạnh. Nhưng tính tình cô bé lại dễ bị lung lay bởi sự trông cậy nào đó!Không muốn làm người ta thất vọng. Và chị Jane đã rất nhiệt tình trong việc chọn đồ cho cô

Từ bé tới lớn chưa có ai quan tâm cô sâu sắc tới vậy. Ở nhà có mình cô và mẹ nên việc sống tự lập với cô không quá xa lạ .Nay có chị quan tâm lo lắng và chăm sóc tốt cho cô .Cô không muốn làm chị thất vọng và hụt hẫng. Coi như làm điều khác biệt vậy!

Puny e thẹn gật nhẹ đầu . Nhưng trong lòng chẳng thích bộ váy đó. Dù cho nó có đẹp và quyến rũ tới đâu. Với cô đều không tìm ra sự yêu thích nào cả. Ở đó có một bộ váy màu trắng, họa tiết cùng màu in chìm rất đơn giản, nó nhìn qua đúng là không chút nổi bật! Nhưng thật ra có những thứ tưởng chừng như đơn giản lại là một điều tuyệt mĩ… bí ẩn! Cô bé thích chiếc váy nhỏ kia… mà chị Jane nói đó là bộ chị không dày công thiết kế, là vô tình phác thảo ra! Thế nên cô bé cũng không nói thêm nữa, chỉ mong Jane cảm thấy vui và hạnh phúc về tài năng của chị là được rồi!

Jane vui vẻ cầm bộ váy xếp li ở phần eo, cổ đổ cách điệu màu đen mà cô tâm đắc lên lại ướm vào người Puny chẹp miệng đáp:

Nhưng thực ra em cũng không quá hợp với bộ này

Cô bé lóe lên tia hi vọng khi nghe câu đó nhưng vẫn chờ Jane nói hết:

Chỉ là với nơi như thế em nên mặc nó

Cô vụt tắt cái hi vọng vừa lóe lên. Ngậm ngùi nghe lời Jane vào trong thay đồ cô cầm chiếc váy đó lên không nghĩ mình có thể khoác lên người quá 5 phút

Ở ngoài Lin và Gum đang tự mình tung hoành với những chiếc váy đẹp lộng lẫy của Jane!Trong lúc chờ Puny thay đồ Jane mới qua bên đó với 2 nàng công chúa đã ngoan ngoãn thử đồ trước rồi!

Chị Jane!Xem em có hợp với bộ này không?? – Lin vừa dang chiếc váy ren màu đen ra vừa xoay một vòng

Lin có mái tóc dài và thẳng nên mặc đồ khá là đẹp! Khuôn mặt cũng xinh xắn và đáng yêu nữa!Jane tấm tắc khen Lin .Cô bé cứ đứng trước gương ngắm nghía mãi chiếc váy mình yêu thích !

Gum cũng có sở thích khá giống với Lin về màu váy nhưng khổ sở với mái tóc Tomboy của mình !

Jane hiểu ra nên mở tủ lấy ra bộ tóc xoăn giả đưa cho cô bé! Gum mặc váy voan cổ thuyền cũng màu đen cùng mái tóc xoăn nhẹ trông hoàn toàn khác hiện tại.Nữ tính và dịu dàng hơn !

Cả 2 phấn khích vô cùng .Jane cũng vui lây niềm vui của cả hai!Đây là lúc tài năng của Jane sẽ được nhiều người biết đến và được sử dụng nó là điều khiến cô vui nhất!

Thấy cô bạn thân của mình tới, Jane ra ngoài để Lin và Gum tự chuẩn bị!

Kiều của mình tới rồi sao?Bộ váy hôm qua đây hả?Đẹp vậy trời !

Chị vũ công gật đầu đáp lại:

Đang tự Pr tài năng thiết kế của mình hay là khen tôi đây ?

Khen mà. À!Vào đây trang điểm cho 2 đứa nhóc kia giùm mình với!

Jane dẫn cô bạn mình vào trong. Trước khi đi Như Kiều còn quay lại nói với người đi cùng mình:

Cậu đợi chị ở đây chút !

Anh gật nhẹ đầu. Gật cho có. Vì ngay cả chút ánh mắt nhìn chị nãy giờ hoàn toàn ít ỏi! Bộ váy đó không đẹp sao? Hay là anh đang ngại như nhìn chị xinh đẹp như thế?! Kiều Như thoáng chút suy ngẫm rồi đi vào trong!

Thực lòng Vyl cũng không muốn đi tới đây nhưng chị Kiều là tiền bối của Prince. Một người đáng trân trọng . Tan đã nói thế! Không thể để chị một mình đi tới đó được

Tất cả là tại quan điểm đáng chết của Tan hại Vyl phải đứng đây còn cả bọn thì đã tới trường chuẩn bị. Anh thầm trách móc cái tên Hội trưởng kì quái hại anh phải ở đây! Cả một đống người không ai chịu đi. Tất nhiên Vyl không bao giờ là người chịu hi sinh :3

Nhưng hôm nay mấy người họ quá tàn nhẫn! Tất cả cùng đi mà cuối cùng phóng xe đi tới trường trước để còn mỗi Vyl với Như Kiều. Rõ ràng cố ý! Rõ ràng muốn chơi khăm anh. Mấy người họ tính trả thù anh cả thể đó hả?!

Vừa ngồi xuống chưa được nguyền rủa 3 tên kia được bao lâu thì cánh cửa phòng thay đồ mở ra. Anh ngẩng lên thì người từ trong đó bước ra lên tiếng:

Chị Jane! Em không nghĩ có thể mặc…được cái…váy…

Puny ở trong đó 1 lúc mới quyết định phóng ra nói cho Jane biết cô không thể mặc cái váy thì bị ngập ngừng khi thấy anh.Phải đến khi nhận ra người ngồi ở đó không phải Jane cô mới hoàn hồn lấy tay che che trước ngực

Anh cũng hơi ngạc nhiên khi thấy cô bé với bộ dạng như vậy. Nhưng anh phải tỏ ra bình thường không để cô biết mình đang rung động trước hình ảnh của cô bây giờ!

Chị Jane…đã…đi…đâu…vậy – Puny ngập ngừng lên tiếng

Thấy cô bé có vẻ khổ sở với việc mặc bộ trang phục đó anh đứng dậy đi về phía cô làm cô phải giơ tay ra đằng trước hét lên:

Khoan. Anh định . . .làm gì ?Đứng ở đó trả lời được rồi. Không cần phải tới gần đâu !

Cô bé nói được vài từ anh lại đến gần hơn .Càng thế càng khiến cô cuống hơn

Bảo Uyên . . .

Vyl đang nói nhưng cứ nhìn vào bộ dạng khổ sở và không thoải mái của cô là anh lại ngập ngừng không thể nói tiếp !

Trong khi ấy, cô bé chỉ biết quay mặt sang phía khác tránh ánh mắt của anh

Cuối cùng, để cả 2 bình ổn nói chuyện Vyl khoác áo của mình cho cô!Như thế sẽ thoải mái hơn!

Puny giờ mới ngẩng lên nhìn anh. Chạm phải ánh mắt anh đang nhìn mình cô bé lại cúi đầu. Hơi ấm , mùi hương khi anh vòng tay khoác áo cho cô khiến trái tim nhỏ bé của Puny đập loạn !! Cảm giác muốn được anh ôm chặt lại ùa về. Ở gần thế này cô tự hỏi có nên lao đến ôm chặt anh hay không??

Vì cảm giác nhớ anh không thể xua tan đi 1 giây phút nào! Và lúc định ôm anh thì mọi người đã ra ngoài cánh tay đang lơ lửng giữa không trung cũng dần được buông xuống !

Jane chạy tới ngắm nghía tấm tắc khen:

Tuyệt quá!Em sẽ nổi bật cho mà xem. Chị hứa đấy!

Cô bé nở nụ cười gượng ép.Trông chị Kiều quá đẹp trong bộ trang phục quyến rũ cô bé lại tự ti . Hơn thế nữa là cảm giác đau đớn khi chị ấy lại gần khoác tay Vyl tình tứ. Cô sợ phải thốt lên rằng họ quá đẹp đôi !

Chị nghĩ em nên cột tóc cao sẽ tạo nên sự chững chạc vì hiện nay trông em rất dễ thương.Để hợp với bộ trang phục này chị sẽ giúp em – Như Kiều lên tiếng

Có vẻ như trong ánh mắt của chị toát lên sự khó chịu vì điều gì đó nhưng chị vẫn đối xử tử tế với cô bé. Ngoại trừ việc thân thiết với anh ra thì chị khá là dễ tính và tốt bụng. Khác với bề ngoài tưởng như kiêu kì!

Tài năng make up và làm tóc của chị Kiều quá tuyệt khiến cho cả ba đã lột xác hoàn toàn!Đẹp lộng lẫy!

Nhờ tài năng của 2 người chị mà Puny, Lin, Gum như 3 nàng công chúa vô cùng xinh đẹp. . .

* * *

Khi bước tới bữa tiệc đêm Hội học sinh hoành tráng cả 3 dường như bị cuốn theo những khung cảnh lãng mạn ở đây!! Gum học ở trường Ko – san đã lâu nhưng với cô những bữa tiệc thế này đều không tham gia. Đơn giản vì thấy không hợp và không ham mê nhiều quá !!

Đây là lần đầu tiên cả 3 tới nơi thế này. Một cảm giác lạ lẫm và thích thú dâng trào!Ai cũng đều nổi bật ở trong đây và Puny cũng có chút tự tin hơn khi mình không quá tệ !

Prince đều mặc một bộ vest đen khá là lịch lãm. Puny cứ mải ngắm nghía xung quanh nên cứ đứng như trời trồng ở đó !Đến lúc bước đi mới thấy sự khó khăn của đôi giày cao gót mà Kiều đưa cho. Cả cái váy cũng khiến cô bé ngượng nghịu khi đứng ở đó !

Ánh mắt mọi người cứ nhìn chằm chằm vào mình thật khó chịu !Nhưng cô bé còn khó chịu hơn khi nhớ lại lời của Vyl hôm đó

“ Tôi thích chị . . .”

Cô cố gắng xua tan đi câu nói đó nhưng âm thanh trần bổng ấy cứ vang vọng trong tâm trí cô.

Giờ 2 người họ vẫn cứ đi cùng nhau, nhảy cùng nhau, cười nói cùng nhau .Cô thấy bức bối nên ăn thật nhiều đồ ăn! Thấy chẳng có ai ăn cô lấy làm lạ thầm nghĩ:

“ Đồ ăn miễn phí vậy mà không ai ăn. Phí phạm quá”

Puny cứ bực là lại ăn, ăn lại càng bực .Ngay cả 2 cô bạn tốt cũng đang vui vẻ bên 2 Hoàng Tử Zita và Huan phía bên kia rồi. Còn chị Jane và anh Tan chắc cũng đang vui vẻ có mỗi cô phải ngồi 1 mình, ăn mình mà thôi !

Hoa Phương đang tiếp đãi mọi người ở phía sân khấu thật rạng rỡ! Cả chiếc vương miện lấp lánh kia khiến Puny ước một lần được đội nó một cách chính đáng nhất. Lần trước cũng chỉ là vài giây ngắn ngủi . Khi đang ngẩn ngơ nghĩ về điều đó thì bụng cô bé lại biểu tình

Vì sự đầy của thức ăn, vì cả 1 chút rượu trong lúc bức bối cuối cùng là vì li kem ụ đá bào làm dạ dày của cô nhiệt tình đau thắt!!

Cô đứng lên loạng choạng đi vào phòng vệ sinh. Vừa vì đau bụng, vừa vì giày cao gót cũng say rượu nữa càng làm cô bé trông tồi tệ

Vừa ra khỏi nơi ồn ã, náo nhiệt Puny gặp toán học sinh nam chắc cũng say xỉn hết lượt vì họ cũng loạng choạng như cô . Ai cũng biết nên tránh mấy thể loại vớ vẩn kia cô không ngoại lệ. Nhưng trong lúc cuống quá cô chẳng biết mình phải đi ra bằng đường nào. Và thế là bị cả đám đó chặn 2 lối đi. Cô sợ đến nỗi khi bọn chúng tới gần không dám nhìn chỉ biết đứng đó lấy tay che mắt lại. Khi bàn tay của ai đó chạm vào vai cô ! Hoảng hốt quá cô hét lên và cắn mạnh vào bàn tay ấy!

AAA!! Đừng chạm vào người tôi !! Ghê tởm !! Lũ bệnh hoạn !! Tôi sẽ . . .

Cô bé vừa mắng vừa từ từ mở mắt ra. Cô bé dụi mắt xem mình có nhìn nhầm không. Ngay cả mấy tên xấu xa mà cô cũng nhìn ra Vyl sao?!

Anh . . .Sao lại . . .là anh hả??

Cô bé vẫn đang cầm tay anh sau vết cắn lần thứ 2!Vẫn ngơ ngác!

Vyl khổ sở lên tiếng:

Tôi vừa cứu Bảo Uyên mà lại lấy oán báo ân là thế nào?

Giọng anh vẫn thế! Nhưng cô thấy có gì xa cách lắm!

Sao anh lại ở đây? Mấy người họ đâu cả rồi?

Cô còn hỏi chúng đâu. Cô bị ngốc đấy à!

Bị anh gõ vào đầu . Cô bé nhớ về những lần anh làm vậy. Cô bé biết chắc chắn anh có quan tâm tới mình nên mới đi theo. Nếu không nhất định anh không thể biết cô đang ở đây cùng với bộ dạng khổ sở này. Dù vậy, Puny vẫn cố gắng kiên quyết mặc cho giờ đây muốn ôm anh thật chặt

Cầm lấy

Anh giơ ra một chiếc túi bên trong là váy??

Cô bé thực sự đã rất thích chiếc váy đó. Nhưng khi ấy không muốn làm chị Jane phật ý nên đã phải mặc cái váy này. Cô tự hỏi sao anh lại biết cô thích chiếc váy đó! Nếu được đội vương miện và mặc chiếc váy này chắc chắn sẽ rất tuyệt

Cơn đau bụng lại hành hạ Puny . Lúc sợ hãi khi gặp mấy người kia đã làm cô quên đi cái sự đau đớn khi nãy. Giờ khi bình thường lại mọi thứ cứ ùa về làm cô thấy khó chịu. Cố gắng không để anh biết mình đang đau , cô nén lại! Chị Kiều nói cô yếu đuối nên cô phải cho anh thấy cô có thể tự mình giải quyết tất cả. Cô mạnh mẽ mà…

Nhưng dường như không thể chịu thêm nữa. Cô chạy vào trong phòng vệ sinh khổ sở nôn ra hết những gì mình nhét vào bụng khi nãy

Nhớ lần anh châm chọc cô làm cho cô phải cam chịu ăn hết bát mì của anh rồi cũng bị thảm hại thế này. Giờ cũng tại anh làm cô khổ sở thế! Càng nghĩ lại càng muốn khóc. Cô không ngần ngại mà khóc. Ở đây chỉ có mình cô nên có thể khóc nhưng ra ngoài kia gặp anh nhất định phải bình thường!

Lớp trang điểm bị nhòe dần đi .Puny chẳng quan tâm vì từ trước tới giờ cô bé không quan trọng việc phải xinh đẹp trước mặt người khác! Puny rửa lại lớp trang điểm. Không có cũng có sao

Bảo Uyên . . . có biết mình ngốc lắm không?

Nghe câu nói có chút ngập ngừng, có chút trách móc, có sự yêu thương của Vyl. Puny thấy bản thân mình thật hạnh phúc. Chưa bao giờ anh gọi tên cô bé nhiều như thế!Lúc nào cũng con bé ngốc

Trong hoàn cảnh hạnh phúc như vậy lẽ ra cô phải nói câu gì đó lãng mạn chút nhưng kì thực lần nào cô cũng nói ra những câu khiến anh chỉ biết cười khổ:

Sao anh lại ở đây? Đây là nhà vệ sinh nữ mà!

Puny không biết anh đã lo lắng thế nào khi thấy cô ăn uống vớ vẩn như thế Không biết anh đã đau thế nào khi thấy cô thảm hại thế này!

Tôi không quan tâm – Anh ôm cô bé nói chầm chậm

Cô thì luống cuống lên tiếng:

Nhưng tôi quan tâm. Người ta sẽ nhìn thấy đấy. Anh mau ra ngoài đi

Anh vẫn không buông . Tiếp tục :

Chỉ cần biết cô không sao .Tôi không quan tâm bất cứ điều gì hết!

Khi bị ánh mắt của mấy cô học sinh nhìn vào mình. Puny đã rất xấu hổ nhưng khi nghe anh nói vậy. Những người kia như không còn ở đó.Từ khi câu nói đó trọn vẹn cô đã cảm thấy chỉ còn mỗi mình và anh!

Sau khi những người bàn tán hồi nãy đi ra ngoài. Anh mới buông cô bé ra và bảo cô thay bộ váy đó

Không tự thay được à? Muốn tôi thay hộ sao? – Vyl thấy cô bé đứng im nhìn mình một lúc liền lên tiếng

Puny đáp:

Anh định đứng ở đây mãi thế này nhìn tôi thay chắc?

Vyl ngớ người. Giờ mới thấy mình thật “có duyên” khi vào đây. Chưa để cô cười chế giễu anh biện bạch:

Tôi đi nhỡ cô có chuyện gì thì sao?

Cô gật gù anh tiếp tục:

Tôi đợi ở ngoài

Anh quay đi cố gắng đi nhanh nhất có thể. Mà chạy ra cũng được. Miễn sao không để ai thấy

* * *

Vyl vừa “ ung dung” bước ra khỏi nhà vệ sinh nữ thì đã có một tiếng nói vang lên phía sau!

Không nhầm chứ?

Vyl! Sao cậu lại . . .?

Zita và Huan nhìn Vyl rồi nhìn nhau tự nghĩ ra đủ lí do để chứng minh cho suy nghĩ của mình!

Đừng nói là cậu vào nhà vệ sinh nữ và vừa ở trong đó ra đấy Vyl? – Zita gần như hét lên âm vang khá lớn

Có lí do riêng! -Anh đáp

Lí do riêng??? – Zita và Huan đồng thanh hỏi

Đúng lúc ấy, Như Kiều bước ra! Bị cả 3 chặn giữa lối đi chị lên tiếng:

3 Hoàng Tử của tôi làm gì ở chỗ này thế?

Zita và Huan lắc đầu:

Tụi em đi ngang qua đây! Còn Vyl chắc là. . .- Cả 2 nhìn sang Vyl tiếp tục – đang đợi chị !

Rồi chưa để chị tra vấn cả 2 đi trước bỏ lại Vyl ở đó!Như Kiều nhìn anh 1 lúc rồi bật cười

Chị cười cái gì? – Anh lên tiếng hơi bực dọc

Cậu đứng đây đợi chị thật đấy à! Theo chị biết thì Vyl không phải người có thể đứng ở nơi thế này!

Đâu có!

Như Kiều ngạc nhiên hỏi lại:

Không đợi chị?? Vậy thì là đợi . . .

Puny mở cửa bước ra. Rất đúng lúc. Cô bé chính xác là hợp với bộ váy này. Không quyến rũ như người ta nhưng lại thuần khiết trong bộ váy đó!

Là đợi em ấy sao? – Chị Kiều tự vấn

Cô bé nhìn sang thấy anh đang đứng cùng chị vũ công. Lại như thế. Vừa mới ở trong kia cô còn tưởng anh sẽ chỉ nhất định chờ mình ai dè anh còn đứng đây nói chuyện với chị ấy!Thất vọng tràn trề ! Cô quay đi tính sẽ đi thẳng một mạch luôn không thèm quay đầu lại

Rõ ràng là đợi chị mà còn chối. Có nhất thiết phải giả bộ không?

Chị vũ công vẫn tiếp tục nói oang oang . . .Còn khoác tay Vyl nữa!

Cô bé cũng không quan tâm cho lắm! Hai người họ thích làm gì thì làm! A! Điên mất thôi! Nhưng mà . . . có nên làm gì đó không nhỉ? Ít nhất cũng làm cho một trong hai người họ tức chết hoặc uất hận mà chết!

( Bạn ít có ác lắm Puny ạ cơ mà t/g có lời khen ngợi chủ kiến này :v)

Đứng lại – Anh lên tiếng

Cô sững người nhưng vẫn không quay đầu lại. Đợi một lúc không thấy anh nói gì nữa cô đi tiếp. Vì trong lòng cô biết anh nhất định đuổi theo

Thấy Puny cứng đầu không nghe lời mình anh tiếp tục :

Tôi bảo đứng lại cơ mà

Cô làm anh bực mình lần thứ 2. Anh không để ý đến ánh mắt chị vũ công đang nhìn mình vẫn tiếp tục:

Bảo Uyên !

Chưa để Puny đi tiếp và phản ứng gì anh đi tới kéo tay cô làm cô suýt thì ngã nhào!

Cô dám không nghe lời tôi !

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh đáp:

Anh là ai?? Anh là ai mà lúc nào cũng bắt tôi phải nghe theo anh!Tôi có phải người để anh thích thì thân thiết còn chán thì bỏ rơi à? Anh có hiểu cảm giác của tôi không?Anh hiểu được thì đã không như thế. Anh chỉ biết ra lệnh thôi .Thậm chí, anh còn nói rằng anh thích chị ấy. Vậy thì, anh còn ở đây với tôi làm gì nữa Anh còn chưa buông ra nữa hả?? Tôi sẽ cắn chết anh . . .- Cô bé vừa nói vừa đánh vào người anh

Vyl giữ chặt 2 tay của cô bé cúi xuống hôn cô bé trước khi cô bé tiếp tục làm loạn lên ở đây

Tôi đã nói rồi! Cô cũng thích tôi!

Vậy rồi sao? Tôi thích anh đấy!

Tôi từ giờ sẽ chỉ thân thiết với một mình Bảo Uyên!

Anh nói dối. Anh rõ ràng là nói thích chị ấy

* * *

Mấy ngày trước

Tôi thích chị…

Lời nói của Vyl vang lên nhẹ lắm! Làm Như Kiều tưởng như khi ấy mình đang nằm mơ! Một giấc mơ xa xôi!

Như Kiều quay lại, giọng nói có phần gấp gáp:

Cậu vừa nói cái gì?

Tôi thích chị…

Lần thứ 2?! Con người lạnh lùng ấy chịu nhắc lại lần thứ 2 một câu nói mà còn là câu nói ngọt ngào này!

Có thể lúc này cho chị ôm anh được không?! Hãy ngưng giờ phút này lại để Kiều có thể cảm nhận một cơn gió ấm áp thổi qua trái tim…

Cậu đã chấp nhận tình cảm của chị rồi sao?! Cái cậu nhóc này. Có biết là câu nói ấy làm người ta vui thế nào không hả?

Chị thật sự vui như vậy? – Anh đáp

Nén lại dòng cảm xúc dâng trào, Như Kiều tiếp:

Ai mà không vui chứ! Rõ ràng cậu đợi chị đi du học về để nói lời này. Sao còn giả bộ lạnh như vậy?!

Người chị thích không nên là tôi

Tại sao?

Trước mắt anh chỉ hiện ra hình bóng của một người con gái! Không tuyệt mĩ nhưng là người anh yêu thương. Tình yêu đôi khi chỉ là một ánh mắt, một nụ cười. Đơn giản là cách cảm nhận tình yêu!

Vì tôi chỉ thích chị như một người thầy == – Anh đáp

Cái gì? Sau bao nhiêu năm như vậy cậu chỉ coi chị như một người thầy?! Chị không xứng với cậu sao?

Không có xứng hay không. Chỉ có thích hay không thích. Yêu hay không yêu. Vậy thôi!

Mắt chị ngấn lệ. Chị có bao giờ thế này đâu! Kiều vẫn hay xem thường mấy người bi lụy trong tình yêu nhưng ai mà không thế! Lúc rơi vào tình cảm với 1 người. Lúc ấy mới thấu hiểu! Cảm giác không thể thở nổi, trái tim đau đớn mà phải tỏ ra mạnh mẽ để không làm người ta thương hại!

Vậy cậu không thích chị?

Câu trả lời chị đã biết rồi. Tôi chỉ thích duy nhất một người. Cô ấy…

Đừng nói! Xin cậu đừng nói. Nếu cậu nói ra chị sẽ cảm thấy nực cười vì thua 1 đứa con gái khác. Cứ để chị có chút hi vọng. Dù chỉ là con số 0

Nói rồi, chị đi thẳng. Lau nhẹ một giọt lệ đang trực rơi ở mi mắt! Cơn đau đớn ngập tràn… Giây phút đó chị đã biết không còn hi vọng nhưng chị không muốn chấp nhận! Không thể có người con gái hơn chị được

* * *

Puny biết là do cô quá nhạy cảm. Có lẽ đã nghe không rõ ràng lời anh nói! Anh thật biết làm người ta hận mà!

Em cũng thích anh đúng không?

Vyl nói trên đầu cô. Cả âm vực lẫn ngôn từ đều thay đổi! Chỉ có khuôn mặt và nét biểu cảm là vẫn vậy!

Em… em ghét anh lắm! Bởi vì anh làm em phải thích anh! Em rất rất thích anh, Vyl! Em chỉ thích anh thôi. Anh cũng chỉ được thích mình em. Nhé! Nhé!Nhé

Cô bé Hạt Tiêu của anh đây rồi! Cái kiểu mè nheo này làm sao anh quên nổi đây! Đáng yêu chết đi được. Có cho anh gặp cả nghìn cô gái cũng không ai dễ thương bằng cô gái của anh

( Ai da! Em biết bg anh là có 102 rồi. Pr lắm quá)

Được rồi! Anh chỉ thích mỗi Bảo Uyên

Cả hai cứ trao nhau lời nói ngọt ngào, ánh nhìn ấm áp, cử chỉ thân thiết! Làm người chị đứng đó cảm thấy mình chỉ là người thừa!

Puny nhìn ra ánh mắt của chị. Nhưng cô cũng kệ ==

Bình thường cô gái này rất nhân từ nhưng ai bảo chị lại thân thiết với Vyl! Tại chị hết! Nếu không cô cũng không muốn làm thế này

Cô bé kiễng chân hôn nhẹ lên môi anh. Có chút bất ngờ! Vì anh cảm thấy cô chủ động vậy!

Vyl ôm eo cô bé, giữ cô không trốn nụ hôn đáp trả của anh!

Hai người cứ tình tứ như vậy… mãi một lúc lâu ngay trước mắt Như Kiều

* * *

Như Kiều đứng đó sững sờ trước tình cảnh này. Có lẽ trong mắt chị chưa bao giờ thấy hình ảnh Vyl của hiện tại – 1 con người hoàn toàn khác

Chị nghĩ rằng chắc chắn không có ai có thể làm lay động trái tim lạnh giá kia nhưng giờ thì khác. Cô bé đang đứng ở kia là người mà Vyl rất yêu. Là cô bé rất dễ thương và thuần khiết. Có lẽ vì thế mà trở nên thú vị và đáng yêu trong mắt Vyl

Như Kiều không muốn nhìn nữa trở vào bên trong nơi tổ chức tiệc

* * *

Vyl, sao anh lại thích một người ngốc nghếch như em mà không phải xinh đẹp, tài năng như chị Kiều?

Puny tự nhiên hỏi anh một câu thực ngớ ngẩn!

Anh có đủ mọi thứ rồi đâu cần em bù lấp khiếm khuyết – Vyl đáp thản nhiên

Anh lúc nào cũng tự tin về bản thân vậy đấy! Puny cười rồi tiếp:

Em ích kỉ lắm! Em không muốn nhìn anh thân thiết với chị Kiều dù chỉ là quan hệ chị em hay thầy trò! Em chẳng thích chút nào. Anh đừng ghét em vì luôn có suy nghĩ đó trong đầu nhé!

Vyl gõ nhẹ vào trán cô, đáp gọn:

Anh lại muốn em mãi ích kỉ vậy

Anh có tin rằng em và anh sẽ được ở bên nhau như thế này mãi mãi không?

Vyl xoa đầu cô bé cười thật ấm :

Anh tin tưởng và yêu em

Nhưng mà… em lại cảm thấy sợ! Sợ một ngày nào đó chúng ta lại không thể ở bên nhau! Lúc ấy em sẽ đợi anh. Cho dù có chuyện gì nhất định đợi anh!

Anh không đáp, chỉ ôm cô thật chặt!

Có phải gọi anh – em nghe rất kì lạ không?

Một lúc lâu sau đó, Puny lại lên tiếng. Dường như việc trở thành bạn gái của anh một cách chính thức làm cô bé bất ngờ! Cô muốn hỏi và còn nhiều nghi vấn lắm! Cô còn quá trẻ để có tình yêu hay là cô quá kém cỏi về việc này?

Em hỏi nhiều vậy có phải đang nghi ngờ chuyện của chúng ta?

Không. Chỉ là… có chút sợ hãi

Nhát gan như vậy sau này kết hôn em sẽ hỏi cả ngày mất! Có con sẽ là cả năm?!

Anh nói mấy chuyện đó có ích gì khi em còn nhỏ như vậy >”<

Nói xong, cô đi thẳng ra ngoài. Anh sẽ kết hôn với cô chứ?! Chuyện này…chỉ nghĩ thôi đã có cảm giác lạ lắm!

* * *

Hoa Phương! Sao thế này?! – Cả đám xúm lại

Cô nàng đẹp nhất đêm nay lại tự nhiên ngất xỉu ra như thế tất cả đều lo lắng! Có lẽ cô nàng đã thức quá khuya chuẩn bị bài diễn văn trước mọi người nên mới ra nông nỗi này

Hoa Phương đang ở trong phòng y tế của trường. Tỉnh dậy là hình ảnh của Minh Yên đang mắt nhắm mắt mở ngồi bên cạnh. Cô nàng đột nhiên thấy có gì là lạ ở trong lòng mình.

Từ trước tới giờ không ai chịu đc cái bản tính sáng nắng chiều mưa trưa sầm sì đêm bão tố của cô. Hơn thế còn đỏng đảnh, ngang ngược và hay xúc phạm người khác khiến Hoa Phương ko tìm nổi ai có thể ở chung với cô. Vậy mà giờ đây có người lo lắng, quan tâm cô thế này. Hoa Phương thấy lạ và vui

Cô nàng ngồi từ từ dậy không hiểu sao lại ôm cầm lấy Minh Yên. Anh chàng đang mơ ngủ bị cái ôm bất ngờ làm cho choàng tỉnh. Thoáng nghe câu nói thều thào cảm ơn của Hoa Phương anh nghĩ cô nàng đã hiểu ra phần nào đó. Anh thấy vui lạ

Bữa tiệc khá vui chỉ trừ có Như Kiều là đang say xỉn với mấy chai rượu ở trước mặt. Cuối cùng chưa tan tiệc Tan và Jane đã phải đưa Kiều trở về!

Kiều biết bản thân sẽ ổn sớm thôi! Vì nỗi đau này là quá lớn. Lớn đến nỗi chị ép bản thân phải quên hết. Nhưng nó không chịu quên và chỉ có rượu mới làm chị có thể khuây khỏa đi chút ít nào đó!

Người như Kiều có thể nói là hoàn mĩ từ đầu đến chân, bản tính không xấu xa. Chị là người tốt! Chỉ là Kiều không hiểu sao mình lại thua cô bé ấy! Có lẽ định nghĩa về tình yêu của Kiều đã có một lỗ hổng chăng? Yêu đâu cần lí do! Thứ ta cần là một trái tim có nhịp đập… vì tình yêu!

Lin và Zita thì đương nhiên ở đó cùng cặp Gum, Huan! Cả bốn người say sưa nhảy và hát rất vui. Tất nhiên là sau khi biết Hoa Phương không sao cả đám mới như thế!

Puny muốn đi về vì trong đó ồn ã và náo nhiệt quá làm cô choáng váng đầu óc. Vyl định đưa cô bé về nhà nhưng mà cuối cùng trời lại mưa quá lớn. Anh đi xe moto nên cũng khó mà về nhà trong cảnh này được!

Cô bé đành phải trú nhờ ở căn nhà cũ trước đây! Nó gần trường nhưng cô chẳng dám qua vì ở đó kỉ niệm còn quá sâu sắc. Sợ rằng cô sẽ lại đau thêm nữa! Trở về đây hôm nay cùng Vyl có lẽ sẽ đỡ hơn!

Cô bé mở cửa và bật đèn. Căn nhà sáng lên trong giây lát, nó nhỏ nhưng ấm áp và có mùi gia đình

20h30’

Mẹ Puny lo lắng nhìn đồng hồ đã khuya mà không thấy cô con gái trở về. Bà vội nhấn số gọi cho cô!! Puny mở điện thoại thấy số của mẹ .Cô nhấn nút nghe

Mẹ à!Con có việc nên mẹ cứ đi ngủ trước đi!Con không sao đâu !

Con đang ở đâu?

Con đang ở nhà . . .

Mẹ cô bé vội chen ngang:

Nhà con rể sao?? Thế thì được. Con nhớ chăm sóc con rể của mẹ tốt nghe chưa?? Ôi mẹ nhớ con rể đẹp trai quá cơ!!

Cô bé chẹp miệng. Mẹ lúc nào cũng như thế!Cô nghe lời dặn dò phải “ chăm sóc” con rể của mẹ là thấy khó chịu rồi. Ngó vào trong thấy anh đang ăn mì rất ngon miệng cô thì thầm:

Con đang chăm sóc con rể của mẹ đây

Tốt! Thôi nhé!

Một lúc sau anh lại ra phòng khách bật Ti vi lên xem. Hành động chẳng chút ngần ngại. Dù đây là lần đầu tiên anh tới đây! Người khác khi tới nơi mới lạ phải rụt rè một tẹo đằng này thản nhiên như nhà anh ấy!

Còn chưa ngủ?

Cô bé đáp :

Đợi anh về !

Em đuổi anh?

Thì đêm rồi. Anh không về còn định ở lại nhà con gái sao?Anh không về anh quản lí và bà quản gia lo lắng lắm đấy! Trời cũng tạnh mưa rồi!

Vừa nhắc tới anh quản lí thì điện thoại Vyl rung lên màn hình hiện rõ tên : Ryo phiền toái

Cậu chủ, 9h5’13s đêm rồi đó? Cậu tính ở đó đến sáng sao?

. . .

Cậu có nghe không? Muốn tôi bị trừ lương nữa hả?

. . .

Vyl ! Cậu có muốn tôi tới đó mới chịu sao?

Tôi không ở đó

Thế cậu ở đâu??

. . .

Không có tiếng trả lời. Ryo lo lắng vô cùng. Mãi 1 lúc sau Vyl đưa điện thoại cho Puny bắt cô bé giải trình lí do. Cô nhìn anh bằng ánh mắt khó chịu nhưng cũng không muốn làm anh quản lí lo lắng. Cô đành ngậm ngùi nói với anh quản lí. Nghe xong, Ryo lại được phen điên lên trách mắng Vyl tiếp:

C-Cái gì? Cậu nghĩ gì mà đêm hôm lại ở đó. Cậu mau về đi. Tôi sẽ chết với bà chủ mất

Anh bình tĩnh đi

Khoan. Cô chủ vẫn còn là học sinh đấy!! Cậu đừng làm chuyện quá đáng. Nếu không tôi chẳng cứu vãn đâu

Có gì tôi chịu trách nhiệm khỏi cần anh phải ra mặt. OK?!!!

Này !Cậu chủ!

Chưa để anh nói thêm Vyl tắt máy ném điện thoại sang 1 bên. Puny đang uống trà suýt thì phun hết ra vì cái tính bất cẩn của anh

Anh bị tra tấn mà không về à?

Không về

Cô bé vươn vai định vào trong ngủ thì nhận ra phòng bố mẹ đã bị mẹ khóa lại từ lâu! Mẹ cô cũng cất chìa khóa kĩ rồi! Nó là căn phòng yêu thương của cả 3 mà giờ vào đó chẳng thể nở 1 nụ cười!

Giờ thì chỉ còn 1 phòng nữa là của cô bé. Cô có thể vào đó ngủ nhưng cũng nghĩ cho Vyl. Anh sẽ ngủ ở đâu khi mà hết phòng rồi. Sofa đã chuyển qua nhà mới còn chỗ nào nữa đâu!

Nhìn thấy ánh mắt cô nhìn mình Vyl quay sang hỏi:

Lại sao nữa?

Em nghĩ anh nên về nhà đi. Vì ở đây không có chỗ cho anh ngủ đâu

Sao lại không?? Còn cái phòng đó – Anh chỉ tay về phía căn phòng Puny đang định chiếm hữu

Không được. Em ngủ ở đó rồi

Vậy em định để anh thức trắng đêm trên cái ghế gỗ này à?

Hay là chúng ta chơi cờ caro đi ! Ai thắng thì được ngủ trong đó!Thế nào?

Nếu anh thắng . . .vẫn cho em ngủ chung

Đồ biến thái. Em biết anh lúc nào cũng giở trò mà

Thế thì phải ngủ chung ngay thôi !

Chơi thì chơi. Em giỏi nhất là trò này mà

Puny lấy giấy và bắt đầu. Vyl nhường cô đi trước. Puny cười thầm vì trước giờ cô vẫn hay thắng trò này. Sau một hồi căng mắt ra để chặn đường đi anh. Thực tế là cô chỉ biết chặn và chặn còn lại đường đi của mình không xây dựng gì hết. Cuối cùng, tất nhiên, anh thắng. Còn là thắng nước đôi!

Cô nhìn anh bằng ánh mắt van nài nhưng tất nhiên anh chỉ nhún vai . Cô miễn cưỡng mở cửa phòng bật đèn sáng. Và ngậm ngùi bước ra nhìn cái ghế mình sẽ phải ngủ ở đó!Nghĩ mà tủi !Anh vẫn đang ngắm căn phòng của cô

Em định ngủ ở đó thật sao?

Không lẽ anh nhường cho em! – Cô bé mắt long lanh nghìn tia hi vọng nhìn anh

Không nhường mà chia sẻ

Và giờ thì cô bé ỉu xìu đáp :

Biết mà. Nam nữ thụ thụ bất thân. Em chịu thôi. Chúc anh ngủ ngon!

Cô cố chấp đi ra ngoài nằm ngủ. Trông cái dáng vẻ khốn khổ của cô anh lại động lòng nhưng thực sự bắt anh ngủ ở đó chẳng khác gì chuyện lạ Thế Giới! Nằm ở chăn ấm nệm êm nhưng Vyl không sao chợp mắt thi thoảng lại định ra nhường cho cô. Rồi lại không chịu nổi sự lạnh lẽo của cái ghế kia

“ Em thử thách lòng kiên nhẫn của anh sao con bé này”

Vyl mở cửa đi ra. Cô bé sau 20’ vật lộn đã ngủ ngon lành. Người co lại trông tội nghiệp vô cùng. Anh nâng cô dậy rồi bế vào trong phòng. Lần nào cũng cố chấp không nghe lời báo hại anh phải xuống nước.Puny bị đánh thức bởi nhiệt độ thay đổi bất thường. Mở mắt ra thì anh đang đặt mình xuống giường ngủ. Cô vội vàng đẩy anh ra

Anh định lợi dụng lúc em ngủ sao?? Cái này là xâm phạm đấy !

Nếu muốn lợi dụng không cần đợi lúc em ngủ đâu

Anh . . .anh . . .

Ngủ đi ! Đâu phải lần đầu chúng ta ngủ chung

Cô bé nhớ lại. Kí ức của sự ngượng ngùng lại trở về ! Cô sao có thể quên cái hành động ngu ngốc khi vào phòng anh rồi ngủ đến tận sáng cơ chứ! Puny ôm mặt miệng lầm bầm:

Chết mất thôi

Cô bé chưa kịp nói gì thêm thì anh đã lấy chăn đắp cho cô. Vyl quyết định sẽ nhường Puny. Không thể chịu được nếu thấy cô khổ sở nằm ngoài đó. Anh vừa định đi thì cô kéo tay anh lại:

Ngoài đó lạnh lắm! Anh. . .anh cứ . . .ngủ ở đây đi

Mặt anh có vẻ gì đó ngờ ngợ như không phải

Em nói thật sao??

Cô bé gật đầu. Vội vàng chùm chăn nằm xuống trước khi ngượng mà chết. Vyl vừa nằm lên thì cô đã thấy tim mình như nổ tung. Còn khó ngủ hơn cả khi ở ngoài chống trọi với cái lạnh

Em chùm chăn như thế sẽ bị ngạt mà chết đấy!

Puny vẫn tiếp tục cái hành động che đi sự ngại ngùng. Thi thoảng hé chăn ra thấy anh quay mặt về phía mình là lại muốn chết vì độ đẹp trai kia.Càng ở gần càng thấy anh đẹp trai

Cứ nhìn vậy sao ngủ

Puny vội vàng tìm sự biện minh cho hành động của mình nhưng mắt lại vẫn cứ chăm chú vào khuôn mặt mĩ nam kia !

Em làm anh khó chịu vô cùng biết không hả?

Em làm gì?

Kiềm chế tình cảm chút đi nhóc – Anh véo má cô bé rồi đi xuống sàn nằm

May mà còn có mền và chăn chứ không chắc sau hôm nay anh lại ốm ra

* * *

Nửa đêm . . . Cô bé đã ngủ nhưng có cảm giác như chỉ đang chợp mắt. Có thể là do đã 1 thời gian dài không tới đây nên lạ nhà hoặc có thể do ở cùng Vyl trong 1 căn phòng khiến cô bé e ngại chăng?

Vyl quay đầu về phía bên kia nên Puny không biết anh đã ngủ hay chưa. Cô cứ mải suy nghĩ miên man tính cố ngủ thật sâu

Phụt. . .Phụt

Đèn tắt. Căn phòng tối om. Tình hình là ở khu này người ta hay bị quá tải điện vì thế chuyện bị mất điện vào lúc đêm không ai mảy may quan tâm lắm. Dù gì cũng là đêm rồi không nhất thiết cần tới điện

( Đừng ai nghĩ đen tối nhá. Khu gần nhà tuôi nó thế thiệt đấy :v)

Cô bé giờ mới nhớ ra cái thảm cảnh này hồi trước. Lọ mọ ngồi dậy cô phải tìm được đèn pin. Nhưng trời quá tối để nhìn được nó đang ở đâu.

Puny vô cùng hoảng sợ.Cô bé sợ bóng tối. Vì thế ngày nào đi ngủ cũng bật đèn. Trước khi đi ngủ Vyl cũng cằn nhằn về cái tính nhút nhát của cô. Nhưng rồi anh lại cố chịu đựng cái kiểu đi ngủ mà đèn sáng choang này !

Nhớ ra Vyl cô mới đi xuống giường lay lay người anh. Nghe tiếng gió ở ngoài rít thê thiết. Cô càng càng sợ hơn. Anh thì vẫn không dậy. .

Hình như là trời lại mưa. Puny nhận ra điều đó vì tiếng đập của cửa sổ vẫn đang đập vào thành tường .Cô bé có thể có ánh sáng nhờ khung cửa đó nhưng tiếng đập của cửa sổ làm cô bé thấy sợ. Tiếng sấm ngày càng to. Cô theo quán tính ôm chầm lấy Vyl từ đằng sau.

Anh tỉnh dậy . .

(Sau một hồi lay dậy mà k dậy đợi đến lúc này mới dậy)

Bảo em kiềm chế rồi sao? – Anh lên tiếng

Puny lần này dù có thế nào quyết định không buông ra. Cô rất sợ. Sợ vô cùng. Nghe cái tiếng cười của anh cô dù muốn buông ra ngay nhưng cái đáng sợ ngoài kia làm cô thể bị ép phải tìm chỗ an toàn !

Anh đâu biết lúc trước cô nhào vào phòng bố mẹ lúc nửa đêm vì điện tắt. Cô khóc rất nhiều cứ đòi nằm giữa bố mẹ bắt cả hai ôm mới chịu nhắm mắt!

Anh giả vờ như không biết gì đi!

Phiền không ngủ được

Anh thích ngủ chung thế này mà. . .Không phải sao?

Thích. Nhưng em có biết phải kiềm chế thế nào không?

Cô bé sợ lời cảnh báo kia .Giữa nỗi sợ ngoài kia và nỗi sợ anh .Cô thà chọn để anh xử mình còn hơn là ở mình trong bóng tối và sợ hãi!

Vyl từ từ quay người lại về phía cô. Anh vòng tay ra ôm Puny làm cô bé thấy đau tim gần chết. Trong bóng tối cô cảm nhận được anh đang từ từ tiến sát mặt mình.Cô nhắm nghiền mắt môi mím chặt.Tay vẫn đang bám chặt vào áo của anh

Tiếng cửa sổ làm Vyl có vẻ khó chịu. Anh nhíu mày cách xa người cô một khoảng. Lúc này, Puny mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng nhận ra anh đang ngồi dậy. Cô vội kéo áo anh

Anh đi đâu đấy?

Sao? Muốn tiếp tục à?

Cô vội vàng phản ứng lại:

Không. Tại. . .em sợ ở 1 mình. Anh đừng đi đâu .Em sợ bóng tối , sợ tiếng sấm, sợ lắm!!

Ra đóng cửa thôi mà

Đừng đi!!!

Puny cố gắng bình tĩnh. Thật sự với cô tiếng sấm, bóng tối và mưa là 3 điều ám ảnh lớn nhất lại còn ở trong cái căn nhà này và chịu đựng những đó. Quá sức với cô vô cùng. Muốn khóc nhưng lại kìm nén

Vyl lại nằm xuống cạnh cô bé. Giờ anh biết cô sợ những điều này

Ngoan. Ngủ đi

Nghe Vyl nói vậy Puny yên tâm ngủ. Lúc đầu có hơi sợ và thấy ngượng khi nằm cạnh anh nhưng sự ấm áp khiến cô bé dễ ngủ. Cái ôm của anh làm cô ngủ say hơn, quên dần tiếng sấm gào thét ngoài kia !

Cơn mưa đêm đã ngớt từ lúc rạng sáng. Cửa cũng không đập mạnh nữa

Puny cũng đã mở mắt và đập vào mắt là Vyl. Cô bé biết chuyện đêm qua nhưng theo cảm tính vẫn có chút hoảng loạn. Cô buông vội tay khỏi người anh cố gắng bình tĩnh. Cô bé cười khổ sở khi chân mình lại gác lên người anh

Puny thầm cảm tạ trời đất vì anh chưa dậy. Cô từ từ đẩy anh nằm ngửa ra và cố gắng đi ra ngoài trước khi anh dậy

Giờ thì cả hai đang chuẩn bị ăn mì… Về cơ bản là ngoài mì ra thì cô bé sẽ chẳng nấu nổi món nào ra hồn hết!

Kính coong – Tiếng chuông cửa lạ lùng vang lên

Puny còn tưởng mình nghe nhầm. Ở căn nhà này ngoài mẹ cô và mới đây nhất là Vyl biết thì còn ai nữa!

Cô bé vừa mở cửa ra thì người đó đã lao thẳng vào trong nhà!

Chap 49: Bữa tiệc bất ngờ

Cậu chủ!

Tiếng của Ryo làm Vyl giật nảy mình . Anh quay đầu lại ngạc nhiên

Ơ! Anh Ryo !Sao anh đến đây được vậy? – Tiếng nói cất lên là của Puny

Cô bé hơi bất ngờ với cái hành động phi thẳng vào nhà của Ryo!

Tôi hỏi mẹ cô nên mới tới được đây. Cậu chủ chắc làm phiền tới cô rồi!Xin lỗi nhé! – Ryo nhẹ giọng

Puny vừa lắc đầu đáp lại thì Vyl lên tiếng:

Không biết ai phiền ai !

Cô bé mím môi chịu đựng. Anh cứ thích làm người ta điên lên mới chịu sao?

Cậu chủ! Cậu tính không về nhà?

Anh ấy sẽ về ngay thôi! – Puny lại đáp thay vì biết anh sẽ lại cười khẩy hoặc im lặng không nói gì

Trước khi chính thức làm quản lí dài hạn ở nhà Vyl, Ryo đã biết cái sự cố chấp của Vyl qua lời kể của bà chủ

Vyl thay 5 người quản lí trong vòng 1 tuần. Lúc đầu, anh nghĩ sẽ cũng như những người kia tự động bỏ việc. Ai ngờ tiếp xúc quen với Vyl anh nhận ra Vyl là chàng trai tuy cố chấp nhưng trong lòng mang một sự ấm áp và tốt bụng vô cùng. Từ đó, anh chăm sóc cho Vyl. Quen rồi thì thi thoảng trách móc Vyl vài câu, nhiều khi anh gây chuyện thì đi giải quyết, không về nhà thì phải đi tìm cho bằng được

Đó là công việc của người quản lí!

Gào thét, năn nỉ mãi Vyl không chịu về Ryo đành về một mình!

* * *

Vừa về tới nhà tiếng khóc từ phòng khách vọng ra làm Vyl ngán ngẩm.Anh ghét nhất chính là tiếng khóc!

Anh đi vào trong nhà lên tiếng:

Ryo! Anh làm cái gì mà ồn ào thế hả?

Anh quản lí nghe tiếng vội vàng chạy ra:

Cậu chủ!Về rồi sao?

Chứ không về thì đứng được ở đây chắc!

. . . Cậu có cần bắt bẻ thế không?!

Ryo có vẻ rất thận trọng và nhỏ nhẹ lên tiếng:

Cậu chủ! Bà chủ về rồi .Hơn thế nữa. . .

Chưa nói dứt câu mẹ của Vyl đã lao ra ngoài ôm chầm lấy cậu con trai khóc lóc thảm thương hơn khi nãy! Anh ngạc nhiên chưa kịp hỏi bà đã kêu gào:

Con trai mẹ! Hu hu hu! Con nhất định phải làm chủ cho mẹ!

Anh vẫn vô cùng khó hiểu:

Rốt cuộc mẹ có chuyện gì?

Bố con… Ông ấy dám đổi thư kí mà mẹ nhọc công tìm kiếm! Cô thư kí mới rất xinh đẹp… hức…hức và trẻ nữa .Cô ta sao có thể ở cạnh bố con chứ. Cô ta thấy bố con đẹp trai như vậy chắc chắn sẽ giở trò mà.Nói xem mẹ sao chịu được đây!

Anh tạm thời hiểu nguyên do.Vỗ vai an ủi bà 1 lúc anh cũng không biết phải làm sao.Thư kí là do bố lựa chọn chứ đâu phải việc mình nên xen vào .Nếu bố thực sự nghiêm túc lẽ nào chỉ vì thư kí mà lạnh nhạt gia đình

Buông Vyl ra bà vẫn thút thít khóc.Anh quản lí ngồi bên cạnh thi thoảng lại đưa giấy cho bà lau nước mắt!

Ryo! Anh thấy ông ấy có sai không cơ chứ!? Tôi biết phải làm sao?

Không sai – Anh quản lí buột miệng

Nghe thế bà càng gào khóc làm Ryo khó xử vội biện bạch:

Ý tôi là không sai mới lạ đó bà chủ!

Bà gật gật đầu. Vỗ vai anh:

Chỉ có anh mới hiểu tôi!

Không lẽ bà chủ chỉ vì ông chủ mời cô thư kí mới về mà giận sao?Thư kí đương nhiên phải trẻ và xinh rồi!

Không những thế. Ông ấy dám trách móc tôi vì mắng cô ta. Trời ạ. Nếu như thế chẳng phải ông ấy dám bỏ tôi đến với cô ta !

Không có chuyện đó đâu thưa bà chủ!Ông ấy chắc có lí do gì đó mới đổi thư kí

Không thể. Tôi đã chọn rất kĩ mới chọn được thư kí nghiêm túc trong công việc,không quan tâm quá mức tới ông ấy ,còn rất đẹp trai!

Đang uống nước nên Vyl suýt thì phun hết ra.Còn Ryo thì chỉ biết cười đau khổ cho ông chủ!

Nếu đã là thư kí nam mấy việc pha trà, chăm lo sức khỏe của giám đốc liệu có được đảm bảo. Hay là thi thoảng thay vì cho đường anh ta cho muối, thay vì đặt trà lên bàn anh ta lại đổ nguyên cả cốc lên người Tổng giám đốc!

Bà chủ à.Thực ra là nam sẽ không thích hợp làm thư kí đâu! Thiết nghĩ bà nên hiểu cho ông chủ!

Tôi nhất quyết không bỏ qua. Ít nhất cũng nên giải thích chứ! Mặc kệ ông ta! Ngày mai có buổi tiệc ở công ti Star là công ti đối tác mới của chúng ta. Anh chuẩn bị kĩ lưỡng đấy!

Ryo gật nhẹ đầu. Đợi bà Vân lên phòng anh mới đi sang chỗ Vyl ngồi nhẹ nhàng:

Cậu chủ!

Sao?

Ngày mai cậu có thể đi cùng bà chủ tới buổi tiệc đó

Không thể

Cậu không đi bà chủ sẽ bị họ khinh thường đấy! Mấy bà chủ doanh nghiệp đằng trước thì cười nịnh hót sau lưng không ngừng chê trách bà chủ không có con trai quan tâm.Cậu phải đi để cho họ thấy cậu hơn hẳn lũ con trai vô dụng kia

Quan tâm gì mấy con khỉ đột đó. Nói gì cũng vô ích!

. . . Người ta là Giám đốc doanh nghiệp không phải khỉ đột đâu cậu chủ!

Tôi cảm thấy không chút khác biệt

ĐIên lên mất! Cậu nhất định là không đi đấy hả?!

Anh ôm Bubu lên ngắm nghía một hồi:

Nhóc con, đói rồi?!

Bubu ngoan ngoãn dụi dụi vào người anh, kêu Meoz Meoz

Cậu chủ! Tôi đang nói chuyện với cậu mà cậu lại đi bơ tôi để nói với con mèo này à?

Nó là Bubu – Anh đặt Bubu vào tay Ryo

Bubu hay Lulu thì vẫn chỉ là mèo thôi – Ryo rất sợ mấy con vật có nhiều lông thế này

Anh run run định đẩy nó xuống thì nghe tiếng Vyl:

Anh cho Bubu ăn đi

C-Cái gì?! Này! Cậu chủ! Tôi… tôi không thể đâu! Tôi… sẽ ném nó ra ngoài đấy! Cậu quay lại đi! Tôi ghét mèo!

Meoz Meoz – Bubu nhìn lên Ryo bằng ánh mắt mèo nhỏ dễ thương!

A! Sao mi lại nhìn ta như thế?! Ta ghét nhất mấy con vật như mi đấy! – Ryo chuyển qua nói chuyện với Bubu

Sau một hồi Bubu nũng nịu Ryo. Anh cuối cùng cũng thay đổi ánh mắt

Nhưng mà… ôm mi cũng ấm đấy! Nào, ta đi ăn thôi

* * *

Hôm sau, một ngày như bao ngày khác. . . Cả đám sau buổi học là lại tụ tập tại phòng tập. Cảm nhận không khí u ám lan tỏa 3 cô bé vừa định rời đi thì Tan lên tiếng:

Một tháng nữa anh sẽ tốt nghiệp! Mấy đứa cũng sắp kết thúc một năm học rồi! Và anh sẽ tiếp quản công việc của bố! Xa anh chắc mấy đứa buồn lắm đúng không?

Bọn này cảm tạ anh còn không hết – Huan để vẻ mặt mỉa mai câu cuối của Tan

Tan lườm Huan nhưng hôm nay anh sẽ là Hội trưởng gương mẫu!

Anh nhất định phải làm Tổng giám đốc “gương mẫu, công tư phân minh” đấy – Lại đến Zita mỉa Tan

Được lắm Zita. Cậu GIỎI lắm – Là Huan vỗ vai Zita đồng lòng

Tan quay sang Vyl thấy cậu không nói gì! Tan vội vàng lao ra ôm chặt Vyyl

Vyl! Có mỗi cậu tốt với anh nhất! Phải thế chứ. Ai như hai cái thằng kia. Vô tình quá mà!

Anh đừng làm ồn lúc người ta ngủ – Vyl nói xong … ngủ tiếp!

Các cậu có thể tàn nhẫn hơn nữa không? – Tan nhìn cả đám mà nản chí

Tam cô nương lúc này đến gần Tan

Anh Tan! Chúng em mong anh làm việc tốt! Mau mau kết hôn và mời cả bọn đi du lịch. Nhaaaa – Cả ba mỗi người một câu

Tan gật gù. Chỉ có mấy cô bé ấy là có tâm một chút còn mấy thằng kia đáng chết lắm!

Nhất định! Mấy đứa kết hôn cũng phải mời anh đấy

Vâng! Mời anh đầu tiên

Nào! Để anh ôm lần cuối trước khi rời trường – Tan lên tiếng định ôm Lin đầu tiên

Bỗng chốc Zita kéo Lin ra

Ôm lần cuối nào – Zita ôm Tan

Tan chỉ thầm cười. Ba tên đó chỉ có thế mới trở lại bình thường được! Nếu không chắc để anh đi mà không lời từ biệt mất!

Ôm Puny dễ thương nào

Bắt “ngón” tay được rồi – Vyl lên tiếng

. . . Cậu có cần kiệt sỉ vậy không? – Tan liếc Vyl

Vậy thì ôm Gum chắc không sao! Em là đứa dễ gần mà – Tan lại tiếp

E hèm! Anh ôm một đứa con trai làm gì! – Huan đáp

Huan! Anh chết với tôi – Thế là Gum và Huan lại đuổi đánh nhau loạn cả lên

Phòng tập thế là sẽ thiếu vắng đi một anh Hội trưởng tuy không quá nghiêm túc nhưng thật sự rất quan tâm mọi người!

Chia ly quả là điều đáng sợ! Nhưng đâu có gì là mãi mãi… chúng ta vẫn phải chấp nhận một sự thật là cái gì rồi cũng sẽ phải chia cách

Chia ly tuổi trẻ… Chia ly gia đình… Chia ly tình bạn… Chia ly tình yêu…

* * *

Vừa từ nhà đi xuống mẹ Puny đã cười nụ cười làm cô cảm nhận được lại sắp bị bắt ép làm gì đây mà

Uyên bảo bối của mẹ !Con là con ai mà dễ thương thế chứ?! Bộ này rất hợp với con. Mẹ thấy hình như con đang định đi đâu đúng không?Hay là con. . .

Cô bé rút tay ra khỏi tay mẹ mình lùi lại để có thể an toàn.Cô lên tiếng:

Mẹ lại định kêu con làm gì đây?

Mẹ cô thôi nịnh nọt đi luôn vào chủ đề chính:

Hôm nay là ngày họp lớp nên mẹ sẽ về muộn. Mẹ không nấu cơm đâu nên con ra ngoài ăn hay là qua nhà Lin ăn ha.

Không thể qua nhà cậu ấy rồi ăn thế đâu mẹ. Phiền lắm!

Phiền gì. Nhà hai bên chúng ta như một nhà rồi còn. Đâu phải người lạ mà ngại hay không. Nếu không nói ra thì còn tưởng con với Hân là hai chị em đấy! À không nhà Hân dạo này hay có khách tới nên chắc không qua được. Con qua nhà con rể nha.Mẹ phải đi đây!

Puny cố gắng bình tĩnh nhất có thể, đáp:

Mẹ à. Mẹ nỡ để con gái qua nhà bạn trai ngủ ở đó hay sao?

Mẹ cô không mảy may quan tâm:

Là con rể nên không sao hết. Sớm muộn gì chẳng là người một nhà.Sợ con làm phiền tới con rể đẹp trai thôi. Nghe lời đi.Muộn rồi. Mẹ phải đi ngay!

Cô bé đành ngậm ngùi đi bộ ra bến xe:

Lại mất tiền oan!

Đi đến của nhà Vyl thì thấy mẹ Vyl đang đứng đó. Cô lễ phép chào hỏi:

Bác về rồi ạ!

Bà Vân quay lại có phần ngạc nhiên nhưng niềm nở hơn khi nãy vui vẻ đáp:

-Ôi !Con dâu!Mẹ mới về. Con tới đây có vẻ rất thường xuyên ha. Lâu không gặp trông con vẫn đáng yêu thế nhỉ?

Nghe bà nói vậy cô bé có phần hồ hởi .May mà chưa bay lên mấy bậc nữa không thì lại bị ngã không tiếc mất

Cô chủ ! Tìm cậu chủ sao?Cậu ấy ở trong kia đợi 1 chút! – Ryo chen ngang

Con dâu à!Mẹ có buổi tiệc nên phải đi shopping.Con đi với ta không?Mà thôi chắc chắn là đi mà

Puny còn chưa kịp nói gì thì mẹ Vyl đã kéo vào trong xe ngồi đợi Ryo!

Cậu chủ!Cậu nhất quyết không đi?

Vyl lãnh đạm đáp:

Còn phải nói bao lần nữa

Nhưng cô chủ cũng đi mà!

Anh quản lí sợ mất thời gian của bà chủ nên không khuyên nhủ nữa. Toan đi ra ngoài thì bị Vyl gọi lại.

Ryo hí hửng:

Thế nào? Cậu thay đổi quyết định rồi sao?Biết ngay mà!

Anh vẫn bộ dạng điềm tĩnh trả lời:

Con bé bị say xe nên anh đừng bật điều hòa

Chỉ thế thôi sao? Cậu không đi hả?

Đương nhiên

Anh quản lí bái phục cái tinh thần và ý chí “ như sắt như đồng” của Vyl. Thực sự thuyết phục anh đến gãy răng mà không thể lung lay được. Anh bất mãn đi ra ngoài

Huy nó không đi sao?

Không thưa bà chủ!

Cô bé thoáng thấy lạ nhưng rồi nghĩ anh cũng không thích đi mấy bữa tiệc đó cho lắm. Thực ra anh không thích thì cô càng không thích gấp bội

Ryo! Anh không bật điều hòa à!

Cậu chủ nói rằng cô chủ bị say xe thưa bà!

Đột nhiên bà Vân quay sang nhìn Puny làm cô thấy là lạ cũng ngạc nhiên nhìn về phía bà

Con dâu. Con bị say xe sao?Thế mà con không nói làm mẹ sơ ý quá!Để mẹ đi mua thuốc chống say!

Cô vội xua tay :

Không sao đâu ạ. Con chịu được mà. Không bật điều hòa là được

Con bé ngoan ngoãn này. Chỉ biết nghe lời thì phải làm sao?Dễ thương quá cơ-Bà Vân không kìm được ôm Puny!

* * *

Đến nơi, Puny choáng ngợp vì toàn cao ốc đồ sộ từ tầng 1 tới tầng . . . Cô bé cũng chẳng biết nữa. Thực sự nơi này là quá xa xỉ với cô.Ngắm đi ngắm lại đều không dám nhìn cái mác giá

Mẹ của Vyl dừng lại ở tầng thứ 7! Có lẽ đây là nơi quen thuộc của bà nên bà đi rất thuần thục.Cô bé chỉ biết đi theo mà chóng cả mặt

Vào một gian hàng mẹ Vyl vào thử đồ . Hình như đã chọn trước rồi nên bà nói gì đó với cô nhân viên rồi nhận lấy bộ đồ luôn! Thử xong bà hỏi cô bé:

Mẹ mặc được chứ!

Puny may mà cũng có mắt thẩm mĩ nên cô thấy bộ này hình như hơi già so với khuôn mặt trẻ trung của bà Vân. Cô chỉ cười chưa nói gì hết. Nhìn thoáng qua có thể thấy bộ váy ở cạnh cô hình như hợp hơn. Nó có kiểu dáng trẻ hơn và cũng sang trọng hơn.Cô vội lấy ra đưa cho mẹ Vyl:

Bộ này có vẻ hợp hơn đấy ạ!

Cô nhân viên đứng đó cũng thán phục khả năng chọn đồ của cô bé:

Cô bé này thực sự có mắt thẩm mĩ đó. Phu nhân nên thử ạ!

Bà Vân nhìn cô con dâu cười hiền

Chắc đây là thư kí của Tổng giám đốc? – Cô nhân viên hỏi để chắc chắn

Không phải. Đây là con dâu tôi

Vậy sao ?? Chúc mừng Phu nhân. Mới đây mà đã có con dâu rồi!

Bà Vân có vẻ hứng khởi lắm. Bà vào thử thấy cũng vừa vặn và trẻ hơn. Bà quyết định sẽ đi dự tiệc bằng bộ đồ này. Không quên cô con dâu bà lên tiếng:

Con dâu. Con vào thử đồ đi!

Con nữa ạ?

Tất nhiên. Con đi với ta

Cô bé đau khổ. Đành rằng đi tới đây thôi cô đã thấy mình cố gắng lắm rồi. Giờ mà còn đi tới bữa tiệc gì đó nữa. Cô thật lòng không muốn nhưng lại đặc biệt ghét từ chối.Sợ làm người khác phật lòng !

Puny được mẹ Vyl chọn cho bộ váy khá đẹp nhưng tiếc rằng nó lại thiếu vải quá làm cô nhớ lại lần chị Jane lựa đồ kiểu vậy !

Đang không biết xử trí thế nào mẹ Vyl đã lắc đầu khi ướm vào người cô:

Bộ này hoàn toàn không hợp với con!

Cô bé reo lên sung sướng! Cô sẽ rất bất tiện nếu phải mặc những bộ đồ khiến mình không thoải mái

* * *

Cuối cùng Puny đến bữa tiệc cùng mẹ Vyl với bộ váy trắng không như lần trước nhưng cũng thanh khiết y như thế. Bữa tiệc là bên công ti đối tác mở, khách mời khá đông, cô bé hơi sờ sợ . Bà Vân vẫn đi cạnh cô .Nhìn mấy đĩa đồ ăn cô bé thấy đói nhưng ở đây không như tiệc ở trường mà là nơi rất trang trọng vì nhìn đâu cũng thấy đang bàn về việc làm ăn

Cô ngán ngẩm nhìn mấy đĩa đồ ăn mà bụng cứ kêu lên . Có li nước cam cô vội đi đến nhấc lên uống ngay.Thấy cô thích như vậy bà Vân đi cạnh cô con dâu:

Cứ tự nhiên đi nhé!Mẹ qua bên kia chào hỏi !

Cô bé gật đầu. Thực sự nước cam ở đây rất ngon. Khiến cô cứ mải mê uống thôi

Cô chủ!! Cô muốn ăn gì cứ ăn đi! Không phải ngại đâu – Tiếng Ryo làm cô hứng khởi

Chắc có lẽ anh biết cô có niềm đam mê đồ ăn nên nói vậy. Cô bé gật đầu còn trầm trồ khen đồ ăn ngon làm Ryo cũng muốn ăn ngay!

Triệu Cẩm Vân luôn cho rằng mình đang hạnh phúc lắm mà theo tôi thấy bà ta lần nào cũng đi tiệc một mình. Chồng và con trai cũng ghét bỏ thì lấy đâu ra hạnh phúc!

Nhân tiện tôi cũng cũng nói là bà ta thật đáng thương!

Phó Giám đốc thì sao?! Tôi vẫn khinh thường bà Triệu đó!

Nhưng nghe nói hai người con trai bà ta rất có tài! Mà kể cả vậy cũng không bằng con trai tôi đâu

Puny loáng thoáng nghe thấy mấy lời bàn tán của mấy người phụ nữ bên cạnh. Rõ ràng hồi nãy trước mặt mẹ cô còn cười nói vui vẻ như vậy chỉ quay lưng thôi đã kể tội và chê trách bà! Sao mấy người họ lại nhỏ mọn tới vậy!

Bác ấy có biết không anh Ryo? – Puny hỏi

Bà chủ tính tình vui vẻ, dễ gần, vô tư! Bà ấy không biết đâu! Nếu Vyl mà đi đảm bảo mấy bà tám đó sẽ ngậm miệng lại ngay!

Thế sao? Bác ấy mà biết thì buồn lắm!

Cô nhìn xem. Mấy người đứng kia là con trai họ. Từ ngoại hình đến năng lực đã chẳng ra gì! Nghe nói chỉ đàn đúm, ăn chơi và phá hoại thôi! Có lần mấy bà kia vay một khoản lớn của bà chủ chính là để trả cho mấy vụ ồn ào của con trai họ!

Họ thật quá đáng.Thật tiếc vì Vyl không đến! Nếu anh ấy đến bác gái sẽ vui lắm!

Bà Vân đang nói chuyện với mấy người bạn làm ăn rất thân! Họ muốn gặp con trai lớn của bà nhưng thật tiếc là anh đang ở nhà! Bà Vân nhớ đến cô con dâu yêu quý liền gọi Puny:

Con dâu qua đây! – Tiếng bà Vân gọi cô

Puny lon ton chạy ra cùng Ryo!

Giới thiệu với các bà đây là con dâu tôi, Bảo Uyên!

Cô bé cúi đầu chào rất ngoan ngoãn. Bình thường cô không trang điểm khi tới trường nên có thể không so sánh nổi với mấy cô tiểu thư học tại đó điển hình là Hoa Phương !Nhưng khi trang điểm lên cô chẳng khác nàng công chúa với nước da trắng, đôi mắt to tròn, tóc uốn cong màu nâu hạt dẻ hôm nay được búi cao lên để rơi vài sợi tóc con làm cô trông thực sự xinh đẹp

Nhìn lần đầu nên mấy bà đó cứ gật gù khen bà Vân biết chọn con dâu. Sau màn chào hỏi, cô mới chợt nhớ ra:

Hình như mẹ con nói là có buổi họp lớp vào hôm nay.Con nghĩ bác sẽ đi nên không nói gì với bác. Đến giờ mới nhớ ra là bác vẫn ở đây!

Chết.Ta quên mất. Mọi năm không đi nên quên mất tiêu. Năm nay nhất định phải đi !

Vậy bác mau đi kẻo muộn!

Còn con dâu?Bữa tiệc này mẹ phải có mặt cho nên nhờ con ở đây đợi Ryo đưa mẹ đi rồi quay lại đón con . Được chứ?

Cô vui vẻ gật đầu. Người ta nhờ cô bé việc gì nhất định cô sẽ làm tốt!

Cô chủ đợi tôi 1 lát. Nhanh thôi – Ryo quay lại nói với cô

Anh cứ đi cẩn thận. Không cần vội. Tôi đợi được mà

Puny trở lại bàn tiệc. Mọi người đang say sưa bàn chuyện. Cô loáng thoáng thấy một người đàn ông cao , khuôn mặt vừa quen thuộc lại vừa xa cách đó ở một bàn tiệc phía xa xa. Phải. Người đó là người bố đã bỏ rơi mẹ con cô để đi tìm 1 người đàn bà giàu có

Lần ấy, công ti của bố cô có chuyện nên ông rất lo lắng, cô còn nhỏ nên không hiểu rõ, chỉ biết rằng bố cô chưa bao giờ tỏ ra chán nản và buồn bã tới thế.

Tới công ti , cô thường thấy bố nói chuyện với một người đàn bà rất xinh đẹp. Cô đã không nhận ra rằng bố mình từ lần đó , rồi bao lần khác bắt đầu thân thiết hơn với người đó. Nhưng cũng nhờ người đàn bà xinh đẹp, giàu có kia mà công ti của bố trở lại như trước hơn thế còn phát triển lên rất nhiều. Cũng từ khi ấy, bố cô chính thức bỏ rơi mẹ con cô để đi theo cái tham vọng lớn lao cùng người kia. Cũng không có gì lạ khi ông xuất hiện ở đây – bữa tiệc của các công ti lớn

Puny cứ nghĩ mình hẳn là nhìn lầm nhưng mắt cô không thể nhìn nhầm người cô đã từng yêu thương , đã từng là cả cuộc sống của cô được. Cố gắng quên đi hình ảnh kia, cô nhìn vu vơ vài bàn tiệc khác

Ở phía đối diện đang có cô bé nhỏ tuổi tóc bím bị đám con trai cũng gần tuổi trêu chọc gì đó!Puny không ngồi yên được nên lại gần

Em có sao không?

Chị là ai? Nên tránh ra ! – Đám con trai lên tiếng

Giọng điệu lũ trẻ con công tử nhà giàu thật đáng ghét. Cái kiểu khinh thường người khác khiến cô tức giận. Nhà giàu là muốn làm gì thì làm sao?

Chị là người bảo vệ công lí. Được không??

Lũ trẻ con cười ồ lên :

Sailor Moon kìa.Sợ quá đi.Chị đừng giỡn nữa. Chị đủ tài cán gì mà xen vào chuyện của tụi này

Cô bé bặm môi. Lần đầu tiên có cái lũ trẻ con làm cô tức thế này

Phải làm sao thì được. Chị rất giỏi đó!- Cô bé lên giọng

Thực ra là ra oai để lũ trẻ sợ ai ngờ lũ trẻ tinh ranh bắt đầu:

Vậy chị uống hết chai rượu này. Tụi em sẽ tha cho con bé đó!

Uống thì uống

Cô bé đang khóc vội vàng lên tiếng:

Chị không cần làm thế. Tụi nó chọc em thì kệ đi

Mấy đứa chọc gì em thế?

Tại em không biết uống mấy thứ này nên tụi nó bắt em uống đó!

Mấy em còn nhỏ mà đã tập uống mấy thứ này là không tốt đâu

Này chị kia ! Đây là vấn đề của con bé này ! Chị đừng có quan tâm – Đám đó lại gắt lên

Được rồi. Chị thay em ấy uống là được chứ gì

Lũ trẻ cười cười nhìn Puny . . . Nghi ngờ khả năng của cô nên tụi con trai cứ thi nhau mà châm chọc. Cô bé không quan tâm. Vả lại cô cũng đang bực dọc khi nhìn thấy bố của mình đi cùng với người đàn bà khác. Họ thật hạnh phúc . . .

Nếu như vậy thì mẹ cô, cô ở đâu trong trái tim của người ấy chứ! Li hôn rồi cũng không thể gặp đứa con này hay sao? Người đó thật sự đã không còn nhớ tới gia đình cũ của ông ta nữa rồi. . .

Và cô uống tiếp. . .

Cô cứ uống…1 cốc…2 cốc… rồi 5 cốc.Nỗ lực của cô dường như không đủ để có thể tiếp tục li thứ 6 mà chai rượu thì vẫn cứ đầy!

Lũ trẻ chỉ biết lắc đầu chê trách cô. Nhất định không chịu thua cô cố gắng ngẩng đầu lên khi vừa mới gục xuống

Nhìn chị như thế chắc uống không nổi. Vì lòng tốt của chị nên tụi này chỉ cần chị uống hết li đó là được

Cô thầm mắng mấy đứa đó biết thừa cô không thể tiếp nên giả bộ tốt bụng. Cô ngẩng lên uống được một chút đã suýt ngã xuống sàn!

Cái li được uống hết ngay trong thời khắc cô tí thì lăn ra đó mà ngủ luôn.Có ai đó đã giữ người cô rất đúng lúc. Nếu không cô giờ đã lăn lộn dưới sàn rồi

Sao lúc nào em cũng gây chuyện thế hả?

Cái giọng trách móc nhưng ấm áp của ai đó vang lên làm Puny tỉnh lại một chút!

Lúc này cô định hình được mình đang ở đâu. Đầu choáng váng bụng lên tiếng biểu tình !Hình như cô đang được Vyl bế lên thì phải. Vì có thể nghe tiếng tim đập nhanh của anh. Có lẽ anh chạy vội đến đây khi biết cô ở mình

Lúc say như vậy, Puny thấy cảm động vì hành động của Vyl. Anh vì cô mà phải chạy tới tận đây đưa cô về. Cô chỉ biết gây phiền phức cho anh thôi !

Nghĩ đến đây, cô ôm lấy cổ anh rồi hôn nhẹ lên má anh, lên tiếng:

Anh thật tốt. . . Em thích anh lắm! Làm sao mà không thích được. Anh lúc nào cũng tốt với em như vậy!

Cô bé cứ nói mơ mà không hề hay biết. Nhưng Vyl nghe những lời này, anh lại thấy cô rất đáng yêu. Tuy rằng rất phiền nhưng anh cũng quen rồi, không có sự phiền não ấy là trống trải vô cùng!

Thả Puny xuống rồi mở cửa xe .Vyl đặt cô bé vào trong xe thắt dây an toàn xong xuôi mới lái xe. Anh cứ thi thoảng lại nhìn sang cô đang say bí tỉ kia lo lắng vô cùng !

Về nhà anh cũng không thấy Ryo đâu. Anh định sẽ cho anh quản lí một trận ai ngờ mẹ anh cũng uống say đến mức Ryo phải ở lại để đưa bà về. Anh ngán ngẩm bế cô vào trong nhà. Bà quản gia sau vội vào trong nấu canh giải rượu!

Đặt Puny nằm trên giường mình anh nhìn ngắm khuôn mặt khi ngủ của cô lòng xốn xang!

Con bé dễ thương đáng ghét này! Làm người khác lo lắng đến phát điên!

Cô bé có cảm giác ai đó đang nhìn mình nên vô thức xoay người sang một bên.Dáng ngủ co quắp người này trông như chú mèo nhỏ cuộn tròn nằm ngủ! Anh vén tóc cô rồi nhìn ngắm khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu

Một lúc sau bà quản gia đem theo canh giải rượu lên phòng đưa cho Vyl còn căn dặn anh chăm sóc cô bé

Xoay người cô anh đưa từng thìa canh vào miệng cô. Cẩn thận như chăm sóc người bệnh ! Được 3 thìa cô bé mè nheo mắt vẫn đang nhắm chặt .Không nhầm thì say tới không mở nổi mắt. Nhưng vẫn ý thức có người cho mình uống thứ nước gì đó!

Ứ ừ .Con không uống thuốc đâu! Đắng lắm. . .

Cái giọng lúc làm nũng của cô bé đáng yêu kinh khủng. Chắc là ở nhà cũng hay làm khổ mẹ lắm đây. Vyl không dành lòng nhưng vì tốt cho cô nên anh nhất định phải bắt cô bé uống hết

Phải uống

Cô bé không muốn bị làm phiền giấc ngủ nên há miệng để uống cho nhanh:

A

Vyl cảm giác mình như bảo mẫu của cô bé này.Anh kiên nhẫn ép cô uống thìa cuối cùng.Nhưng cô đã quá mệt không thể uống thêm!

Nhanh lên

Không

Có nhanh lên không?

Không

Em cố chấp lắm rồi đấy!

Puny lờ mờ nhận ra hình như không phải mẹ mình mà là Hoàng Tử của cô.Puny biết mình có nài nỉ cũng chẳng thể thoát khỏi thìa canh cuối cùng

Hay là. . . anh uống hộ em đi – Cô bé nói giọng mệt mỏi

Em đừng làm anh mất kiên nhẫn

Cô bé đành thực thi. Sau đó quay người cố gắng ngủ lại!

Tỉnh lại sau khi đã ngủ đã giấc, cô thấy hơi choáng váng đầu óc . Mở mắt ra là anh nằm ngủ ở chiếc bàn bên cạnh!

Khuôn mặt dưới ánh đèn thực sự rất đẹp, đẹp như trong tranh vẽ ấy.Cô mải mê ngắm nhìn vẻ đẹp trai của anh. Sau đó cô chạm vào mặt anh. Tim đập nhanh hơn mức bình thường nhưng cô muốn thử chạm vào cái sự đẹp trai kia! Mũi anh thật thẳng!

Đẹp trai quá! Trán rộng, mũi thẳng tắp, da còn trắng nữa. . . – Cô buột miệng

Và sau đó bị trượt tay bởi cái nhích người của anh!

Anh nghe thấy đấy!

Anh bất chợt lên tiếng làm cô giật thót tim. May mà anh vẫn nhắm mắt nếu không cô chỉ có chết vì mắc cỡ. Vội vàng nằm xuống giường và đắp chăn kín đầu cô như vừa xem phim giật gân!

Anh nhìn bộ dạng xấu hổ của cô cười thương cảm. Mắt vẫn chăm chú vào cái chăn cô đang che đi sự ngượng ngùng

Không sao. Anh cho em lợi dụng mà

Nghe xong, Puny còn rùng mình và ngại hơn nữa. Ai bảo anh câu dẫn người khác, ai bảo quyến rũ quá làm gì

Này, ngủ rồi à?

Ừ – Puny đáp

Puny không ngủ được nên vô thức xoay người, vừa mới xoay người thì thấy mĩ nam vẫn đang chăm chú nhìn mình

Em. . . Em chỉ là thấy anh ngủ say nên. . . Em thật sự không định chạm vào anh nhưng . . . tại . . . tại anh đẹp trai làm gì!

Hoàng Tử cười khẽ. Cuối cùng cô cũng thừa nhận nhan sắc của anh rồi

Anh thấy Bảo Uyên cũng rất đáng yêu – Nói xong, anh chạm khẽ vào khuôn mặt bối rối của cô

Sau một hồi lăn lộn đủ kiểu, Puny vẫn không tài nào chợp mắt được. Có lẽ cô bé bị mất giấc rồi nên khó ngủ lại được. Haizzz

Vì lời nói của anh mà khó ngủ sao?

Hơ. Anh đừng tưởng bở nhá!

Em có ngủ nổi đâu

Thì em. . . đang cố ngủ lại sau khi tỉnh giấc đó

Có anh nằm cùng em sẽ dễ ngủ hơn

Anh biến thái vừa thôi chứ! Em không nằm ngủ với anh đâu. Không bao giờ!

Chúng ta ngủ chung nhiều rồi mà! Không lẽ kết hôn rồi em cũng bắt anh ngủ dưới sàn?! – Anh ôm cô

Cô thật sự hoảng. Anh sao lại làm thế này trong khi nhà có người lớn chứ! Mẹ anh mà biết thì sẽ nghĩ sai mất!

Anh đừng ép em nữa. Nếu không, em cắn anh đấy

Cắn đi – Anh chỉ chỉ vào cổ mình

Không biết xấu hổ! – Nói xong, cô bé xoay người, kéo chăn, nhắm mắt ngủ mặc kệ anh với cái ước mong được cắn kia!

* * *

Sáng hôm sau, mẹ Vyl tỉnh lại đầu óc vẫn còn choáng váng. Ngày hôm qua bà bị tụi bạn cũ trách móc vì không đi họp lớp nên bị chuốc say! Mà người ép bà uống nhiều nhất là cô bạn thân Lan cũng chính là mẹ Puny. Trong khi đó mẹ Puny chẳng thèm uống lấy cốc rượu nào…

Bà quản gia lên tiếng:

2 đứa này làm gì mà thi nhau uống rượu thế?Mẹ nào con nấy !

Bà Vân xoa xoa đầu cất giọng mệt mỏi:

Thằng Huy dám uống rượu nữa sao?

Bà quan giả lắc đầu:

-Con dâu con uống đấy! Con làm gì mà để cả 2 mẹ con say xỉn hết cả!

Bà Vân vội nhìn sang Ryo:

Anh làm gì để con dâu uống rượu thế ??

Ryo nghẹn ngào đáp:

Hôm qua bà chủ say khướt nên tôi không thể đi đón cô chủ. Chỉ kịp gọi cậu chủ đốn cô ấy không ngờ ở đó cô ấy uống rượu

2 đứa nó đi học chưa?? – Bà Vân lên tiếng

Đã đi từ sớm rồi !

Chiều nay tôi qua bên kia. Cậu chăm sóc Huy cẩn thận

Vâng thưa bà chủ!

* * *

Ở trường

Puny uể oải nằm trong phòng y tế vì cái đầu đau vô cùng. Lin và Gum cứ nghĩ cô bạn mình vì vụ chia tay Tan mà buồn. Ai biết cái cơ sự đêm qua cô vì lòng tốt muốn bảo vệ cô bé tóc bím mà bị lũ trẻ con hành hạ đến thân tàn ma dại! Nhưng kì lạ lắm, cô vừa nhìn cô bé ấy đã thấy có cảm giác rất quen thuộc. Thật sự kì lạ!

Giờ về lên tiếng gọi bằng tiếng chuông dài !

Cô đã đỡ đau đầu nên ngồi dậy đi ra ngoài! Vừa ra khỏi cửa đã thấy Vyl đứng dựa lưng vào tường đợi mình

Cô bé vui vẻ nhảy ra trước mặt anh nở nụ cười dễ thương :

Anh đợi đưa em về hả?Ha ha

Không

Cô bé xịu mặt. Lần nào cũng bị anh làm cho mất hứng . Cô không nở nụ cười dễ thương nữa mà nói như gắt lên :

Thế anh đứng đây đợi gì?

Đợi hỏi tội

Hỏi tội?

Hôm qua làm cái gì mà uống rượu? Báo hại anh phải đưa em về,chăm sóc em, không được ngủ tử tế !

Em . . .có lòng tốt muốn giúp cô bé bị tụi bạn bắt nạt. Vì thế phải uống rượu để tụi nó tha cho con bé!Em tốt bụng thế mà anh không biết

Muốn giúp sao không gọi bố mẹ nó ra !

Thì … cuống quá em không nghĩ được gì. Có phải anh có chút khâm phục khi em uống hết 6 cốc không??? Tuyệt quá mà!

Bị gõ đầu cô mất hết tinh thần nói chuyện với anh

Vậy hôm qua em có nói gì không phải không vậy?? Người ta nói lúc say thường sẽ nói những điều thật lòng. Em sợ đêm qua nói toàn lời chế giễu anh trước mặt mọi người

Nói rằng em thích anh đến ăn không ngon ngủ không yên, ngày đêm thương nhớ. Làm gì , đi đâu cũng đều nhớ. Đặc biệt muốn anh thân thiết với em hơn

Cô bé há hốc miệng kinh ngạc :

Gì chứ! Em nói những điều phi lí thế cơ à!Thì ra rượu là thứ khiến người ta dối lòng như vậy. Haizzz

. . .

* * *

Về nhà, mẹ Vyl đang chuẩn bị hành lí để chiều bay. Thấy cậu con trai về bà vội vàng kêu Ryo gọi Vyl vào trong nhà !

Gì thế?? – Vyl bị Ryo kéo vào trong bực bội hỏi

Bà chủ có chuyện muốn nói – Anh quản lí đáp gọn

Anh vừa ngồi xuống ghế bà Vân liền ngồi xuống cạnh anh nhẹ nhàng lên tiếng:

Mẹ muốn nhắc con về chuyện tiếp quản công ti. Chuyện này mẹ đã nói từ lâu lắm rồi. Đến tận bây giờ con cũng học tới năm 3 . Con có thể học vượt năm ở đây để tốt nghiệp! Thiết nghĩ con nên nhận công việc này. Mẹ biết con không muốn sang bên đó. Nhưng con không thể để công ti cho ba con quản lí mãi được

Anh cũng không ngạc nhiên khi mẹ mình nói vậy. Dù sao lần bị ép sang bên đó, phải chia tay với Hạt Tiêu. Vyl cũng nhất quyết không chịu ở lại bên đó học. Mãi sau đó mẹ Vyl mới cho anh về trường Ko – san

Bao lâu nữa con phải sang đó? – Anh biết không thể tránh

Mẹ Vyl thấy anh đã có chút quan tâm tới việc này bà lên tiếng:

Chỉ cần học đủ học phần là có thể tốt nghiệp rồi, phải không? Thế nên khoảng 6 tháng sau con hãy qua bên đó!

Con sẽ ở đó rất lâu đúng không?

Mẹ phải nói là đúng như vậy. Khi nào công việc ổn hơn khi đó hãy trở về đây. Mẹ sẽ không ép con nữa. Mẹ biết con muốn ở bên cạnh con dâu nhưng… mẹ không thể làm khác. Hãy hiểu cho mẹ

Ryo cũng lên tiếng:

Bà chủ có nên cho cậu Ken thay vị trí của cậu chủ !!

Nghe anh quản lí nói thế bà Vân có vẻ cũng có chút đồng tình. Nhưng việc này không thể dễ dàng tới thế

Ken còn nhỏ. Nó mới lớp 8 anh xem sao có thể tiếp quản công ti. Ít nhất cũng để cho nó học hết lớp 12!

Nói xong bà Vân lên phòng. Anh quản lí và Vyl vẫn còn ở đó. Vyl thực sự lại nhớ cái hồi bị ép sang bên đó, lại nhớ bé Hạt Tiêu bé bỏng không muốn xa anh

Cậu chủ!Cậu đừng lo nghĩ quá.Dù gì cũng phải làm.Tôi nghĩ cô chủ cũng hiểu thôi!

Anh không nói gì. Chỉ là anh sợ cô bé ngốc của anh sẽ rất buồn, sẽ rất nhớ anh!

Một lần nữa… anh lại tàn nhẫn xa rời cô…

* * *

Mấy ngày sau

Vậy mấy đứa cố lên nhé!Anh đi đây

Nói xong anh vẫy tay chào tạm biệt

Anh quay về trường sớm nhé !Tạm biệt – Cả bọn cũng vẫy tay chào lại

Không khí trở nên u buồn khi thiếu vắng anh Hội trưởng.Dù sao cũng là việc sớm muộn phải xảy ra

Cả bọn nhìn nhau trong phòng tập không ai nói gì

Một lúc sau thì thầy Long – người thầy dạy nhảy của Prince bước vào. Nhìn cả bọn đang im ắng lạ thường thầy bất giác thấy hơi là lạ. Bình thường động chút là đập bàn đập ghế gây chiến suốt ngày cơ mà!

Lũ trẻ này thật làm người khác khó hiểu

* * *

Vì được nghỉ khá lâu nên Gum chủ yếu dành thời gian chăm sóc hoa tại nhà

Cô bé đặc biệt thích trồng hoa. Có lẽ sở thích đó là từ mẹ Gum vì mẹ Gum chính là bà chủ tiệm hoa ngay tại nhà.Ngày nào cũng ngập tràn hương thơm của các loài hoa.Cô đang mải mê với những bông hoa mới nở thì điện thoại chợt rung lên

Màn hình hiện dòng chữ : Nana is calling!

Yui Nishikawa - Akiho Yoshizawa - Yui Hatano

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ