Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Chàng hoàng tử trong giấc mơ - trang 6

Chap 18 : Sao chổi hắc ám tỏ tình

Mấy ngày sau đó , Hoa Phương ngày nào cũng nhắc tới Vyl để cho Lin và Gum phát bệnh lên. Còn Puny thì cảm thấy kì lạ trong người. Mỗi lần nghe Hoa Phương nhắc tới Vyl cô thấy bản thân mình dâng lên cảm xúc kì lạ mà khó hiểu.

Và ngày hôm sau sau sau đó , cả 3 đứa thấy bộ dạng hí hửng xen lẫn hồi hộp của Hoa Phương khi bước tới cửa lớp

Sao chổi hắc ám vừa tới lớp 1 cái đã chạy ào ra phía ba đứa làm như thân lắm vậy. Dù tỏ thái độ không ưa nhưng cô ta vẫn giả bộ cười cười nói nói :

Các cậu à. Tớ đã quyết định rồi !!!

Cả 3 chờ cái quyết định của mụ sao chổi mà đau tim. Không biết lại trò gì nữa.

Cả 3 đồng thanh: – Quyết định gì ?????

Tỏ tình – Hoa Phương khẳng định

Dù cũng đoán ra được nhưng cả ba vẫn hỏi lại cô nàng: – Với ai????

Tất nhiên là anh Vyl rồi

Câu nói làm cả ba sửng sốt. Dù biết Hoa Phương có tình ý với Vyl nhưng hôm đi chơi cô ta không thấy Vyl tỏ ra thế nào sao? Không hiểu sao Puny lại thấy nhói 1 chút. Chỉ 1 chút thôi nhưng cô bé thấy khó chịu. Cảm giác như không thể thở nổi.

Hoa Phương thấy cả ba im lặng liền lên tiếng:

Sao thế!!! Ai trong các cậu cũng thích anh Vyl à !!!

Tất nhiên là Lin và Gum lắc đầu. Còn Puny cô bé đang có 1 xúc cảm kì lạ. Cô bé không để tâm tới lời nói của Hoa Phương. . . Mà dù cho cả ba có nói là thích đi chẳng nữa Hoa Phương sẽ vẫn tỏ tình thôi !!

Bảo Uyên !!! Có phải cậu thích anh Vyl không???

Câu hỏi của cô ta đưa Puny về thực tại. Cô bé tất nhiên là sẽ nói : – Không phải. Nhưng sao giờ đây câu nói đó cất lên thật khó nhọc. Cô bé chỉ lắc đầu nhẹ 1 cái. Đầu hỗn loạn những suy nghĩ chen nhau len lỏi vào tâm trí.

Kết thúc buổi học. Sao chổi hắc ám nhanh chóng thu dọn sách vở. Cô nàng sẽ tới phòng tập của Prince nhanh nhất có thể để gặp Vyl. Trước khi đi cô còn quay lại nói với 3 đứa nó:

Chúc tôi may mắn đi nào !!!!

Lin nhanh nhảu: – Chúc cậu may mắn . . . .

Cô ta nghe vậy phấn khởi chạy đi khi chưa nghe hết câu :

Được anh Vyl từ chối

Lin cười hí hửng. Gum thì thế nào cũng được. Puny không thích Vyl thì càng tốt. Kẻ như thế , Gum không muốn Puny khổ tâm. . .Nhìn sang cô bạn chỉ thấy 1 màu u uất , sầu não :

Puny dễ thương của tớ !!! Cậu sao thế ? – Gum lên tiếng

Puny chỉ lắc đầu. Làm sao mà cô bé có thể để cảm xúc này cho Lin và Gum biết được. Làm sao mà tự nhiên lại cứ thấy bản thân đau đớn thế này?

Cậu thích Vyl phải không???? Nếu vậy thì phải tới và cho cô sao chổi đó 1 bài học chứ!!! – Lin bắt đầu thấy khó chịu

Không phải – Puny vẫn khăng khăng

Gum !! Chúng ta đi thôi. Kệ cậu ấy – Lin kéo Gum đi

Nhưng mà . . . – Gum ngập ngừng

Lin kéo Gum tới phòng tập. Còn nói với Gum :

Gum này, chúng ta phải để Puny một mình để cậu ấy suy nghĩ nữa

Hoa Phương đang cùng Vyl đi ra ngoài. Lạ thật. Vyl sẽ không đi nếu là lúc trước đâu. Cả đám vẫn không tin là như vậy. Đúng là dạo gần đây kẻ lạnh lùng này đã thay đổi rất nhiều

Lin và Gum đợi Hoa Phương đi rồi mới vào trong. Prince cũng đang ở trong đó ngẫm nghĩ. . .

Hai đứa vào đây làm gì ??? – Anh Hội trưởng lên tiếng

Cô ta định tỏ tình với anh Vyl đấy !!! – Lin liến thoắng

C-C-Cái gì???- Cả đám ngạc nhiên

Liệu anh ta có đồng ý không vậy? – Gum thắc mắc

Tính thằng Vyl nó sẽ từ chối. Nhưng mà dạo này nó cũng thay đổi nhiều rồi. Khó đoán biết được – Huan hùng hồn suy đoán

Và Prince ngó nghiêng xung quanh không thấy cô bé Puny đâu. Lin nhà ta mạnh miệng bởi lẽ chơi cùng Puny bao năm nay cô bạn suy nghĩ gì Lin đều đoán biết được :

Phải để cậu ấy từ từ suy nghĩ. Em chắc chắn là Puny cũng thích anh Vyl mà chỉ là ngày thường hai người hay cãi vã nên không ngờ thôi. . .

Cả đám gật đầu hiểu có mỗi Gum là nhảy dựng lên:

Sao lại thế !!! Puny thích cái tên cộc cằn, vô lí đó à !! Không thể nào. Tớ tin Puny không thích anh ta đâu

Huan đứng lên vỗ vai an ủi cô bé:

Này nhóc ! Tôi đã nói là Puny với nhóc không có kết quả gì ngoài tình bạn rồi mà. Nhóc nên sống đúng với giới tính thì hơn

Gum bực tức với lời an ủi như đấm vào tai của Huan :

Thứ nhất, tôi không phải nhóc. Thứ hai, tôi không có vấn đề về giới tính. Thứ ba , tôi chỉ mong Puny tìm được người tốt chứ không phải cái tên Vyl đó. Hiểu chưa đồ bệnh hoạn kia !!!!!

Huan gật gật đầu tỏ ý đã hiểu nhưng mặt cậu thì như châm chọc cô bé.

Anh Hội trưởng lên tiếng:

Thôi kệ hai chúng nó. Chúng ta không nên can thiệp vào thì tốt hơn

Cả nhóm đồng tình quan điểm sáng suốt của anh Hội trưởng. Thế là cả bọn lại dắt nhau xuống canteen ăn uống. Không hiểu nhóm này nghĩ gì mà lúc nào cũng đi ăn mừng vì những sự kiện chẳng đâu với đâu. Điển hình là những việc liên quan tới Puny và Vyl. Phải nói rằng mấy người này luôn tách hai người đó ra để đi ăn mừng thì phải. Khó hiểu.

* * *

Lúc đó, Puny vẫn đứng chôn chân tại cửa lớp. Cô bé muốn chạy tới và ngăn Hoa Phương lại. Nhưng cô bé chợt nghĩ mình không có quyền gì để làm vậy. Hơn nữa, nếu Vyl nói đồng ý thì cô bé đâu có thể làm gì được. . .

Dù là người yêu giả cũng nên tôn trọng cô chút chứ ! Thật là quá đáng !!! Nghĩ mà lòng quặn đau. Lí trí không thể thắng được trái tim mình cô bé chạy về phía phòng tập.

Cô tự nhủ là mình đi xem thế nào thôi. Không làm gì hết. Chỉ đi xem thôi

Đến nơi, và cảnh tượng cô bé không mong đợi nhất đã đập vào mắt cô bé. Ở phía sân sau phòng tập, Hoa Phương đang ôm Vyl.

Không còn gì để nói nữa, cô bé chạy vụt đi. Puny cứ chạy, chạy và chỉ biết chạy. Nhưng cô không khóc, cho mãi đến khi vấp ngã nước mắt mới tuôn trào. Lau nhẹ hàng nước mắt, Puny kìm nén từng tiếng nấc nghẹn. Phải chăng cô đang cố tỏ ra mạnh mẽ ? Hay chỉ là cô không muốn khóc vì 1 chuyện như thế !!!! Cô chống tay định đứng dậy nhưng dường như chân cô bị vấp rất mạnh.

Ngốc ! Sao lại chạy nhanh vậy hả?

Một bàn tay thật ấm đỡ cô bé đứng dậy. Phải. Cô bé biết chắc đó là Vyl. Nhưng cô không thể để anh nhìn thấy mình khóc được. Cô quay mặt đi lau vội nước mắt đang giàn giụa. Cố gắng không để anh nhận ra mình đang khóc cô bé đẩy anh ra :

Anh ra đây làm gì? Thấy tôi thảm thế này anh vui phải không?

Anh nghe giọng của cô bé có gì đó là lạ. Còn tránh mặt anh nữa. Vyl chạy lại xoay người cô bé về phía mình

Cô khóc đấy à !!!

Puny tránh ánh mắt đang nhìn thẳng vào mình. Khẽ nhích người khỏi anh nhưng dường như anh không có ý định thả cô bé ra.

Nói đi. Cô khóc đúng không? – Vyl vòng tay ôm cô

Bao nhiêu cố gắng chả lẽ lại để anh thấy mình khóc. Cô bé nhắm mắt mím môi chịu đựng. Mùi hương của anh lại làm cô bé nhớ tới lần học thể dục. Cô bé đã tới và ôm lấy anh cũng vẫn mùi hương này. Tim cô bé khẽ đập lệch 1 nhịp.

Chỉ cần nhìn vào ánh mắt đang lo lắng của anh bao dồn nén lại tuôn trào. Cô bé nức nở, nước mắt trào ra, như 1 đứa con nít khóc khi bị lạc mẹ. Chỉ lần này thôi cô bé sẽ không để anh thấy mình khóc nữa đâu.

Chạy tới mức chân bị vấp ngã sưng lên thế kia. Lại còn tỏ vẻ mạnh mẽ cam chịu.Anh trách:

Cô là đồ ngốc.

Càng nghe anh nói cô bé càng khóc to hơn. Vyl không biết là cô bé đau thế nào khi anh để người con gái đó ôm anh sao? Càng nghĩ càng muốn đánh anh. Mà ngay cả khi biểu hiện như thế cô bé vẫn không tin rằng mình đã có tình cảm với Vyl

Anh là đồ đáng ghét

Cô bé đẩy anh ra chạy nhào đi. Nhưng 1 bên chân đau làm cô bé khuỵu xuống. Đến đi cũng khó nữa là chạy. Vyl chạy tới đỡ cô bé lên.

Tôi cõng cô

Không cần

Cô mà còn cố chấp như vậy thì tôi sẽ bế cô lên đấy

A- A- Anh . . .

Cô bé đành ngoan ngoãn nghe theo lời Vyl. Anh đưa cô bé về nhà khi chân đau của Puny được băng lại. Tất nhiên là mẹ của Puny rất hào hứng khi cậu con rể yêu quý lại tới.

Con rể ! Con lại tới nữa hả? Mẹ vui quá

Mẹ thôi đi. Con gái mẹ bị đau chân mà mẹ không quan tâm gì sao? – Puny trách móc

Cô bé đi cà nhắc trông đến là tội vào nhà. . . Mẹ cô bé thấy vậy vội vã đỡ lấy cô con gái bé nhỏ:

Chết. Con Gấu của mẹ bị sao thế này. Thương quá đi. Vào nhà mẹ làm đồ ăn ngon cho nhé!!

Anh thấy bộ dạng hờn dỗi này cũng thật dễ thương. Mà đến cả mẹ cô bé cũng thật thú vị. Cả 3 cùng vào nhà

Làm gì mà để bị thương thế hả? – Mẹ cô bé nhìn vết thương lên tiếng

Con chẳng may bị vấp ngã thôi

Con đi bình thường mà cũng vấp được à! Có chuyện gì kể mẹ nghe. Ai dám đánh con của mẹ?

Làm gì đến mức đấy. Con chỉ vô ý nên vấp ngã thôi. Mẹ cứ làm quá lên

Con rể à! Có chuyện gì kể mẹ nghe đi. Con bé này cứng đầu chẳng bao giờ kể chuyện gì hết!

MẸ. Đừng hỏi nữa

Thôi được rồi. Không có chuyện gì thì thôi. Chiều nay ở nhà nhé. Chân đau thế này không cần tới phòng tập đâu.

Cô bé đành nghỉ 1 buổi tập vì chân đau. Và bây giờ việc khiến cô bé đau đầu nhất là giải thích lí do bị đau chân này. Cái đám đó không ngốc tới mức nghĩ cô bé chỉ bị đau chân vì vấp ngã do bất cẩn đâu.

* * *

Hoa Phương đang tức điên lên, cô ta đập phá mọi thứ trong phòng. Bao nhiều người thích cô, cô chẳng quan tâm. Bỏ hết tất cả mọi thứ để hôm nay tỏ tình với Vyl. Vậy mà anh nỡ từ chối phũ phàng

1 tiếng trước khi Hoa Phương về nhà

Anh Vyl. Em có 1 chuyện muốn nói với anh

Vyl không quan tâm cho lắm chỉ nhìn vào mắt cô ta với vẻ khó hiểu. Và điều này làm cô tỏ vẻ e thẹn, rụt rè như “ thiếu nữ” :

Em . . . em rất thích anh Vyl. Anh có thể làm bạn trai của em được không?

Anh không có phản ứng gì. Bước đi lướt qua cô ta. Ngay cả 1 ánh mắt đơn điệu cũng không hề có. Vì sao ư? Vì đã có quá nhiều lần nghe cái câu này rồi. Quá nhạt nhẽo, quá nhàm chán. . .

Khoan đã. Anh chưa trả lời mà

Câu trả lời là KHÔNG – Anh kiên quyết

Hoa Phương chạy lại về phía Vyl. Rồi bất chợt ôm chầm lấy anh từ đằng sau. Ánh mắt lạnh lùng ấy dù một chút cũng không thay đổi

Anh không thích em sao?? Ngay cả một chút cũng không sao??

Câu nói này. . . là của Hạt Tiêu !!

“ – Anh Hạt Dẻ, em thích anh. . . Anh không thích em sao??

- Anh cho dù có thích em cũng không thể ở đây

- Anh Hạt Dẻ. . .em bao giờ có thể lại được gặp anh?

- Có thể chúng ta sẽ không còn gặp lại nữa. Cho dù có gặp lại cũng chưa chắc nhận ra

- Không!!! Anh đừng đi mà . . . ”

Lời nói ấy làm anh suy nghĩ nên không bận tâm tới việc Hoa Phương vẫn đang ôm mình. Mãi tới khi Puny xuất hiện, Vyl dường như trở về thực tại và đẩy Hoa Phương ra

Sao lại là không. Anh đã thích ai rồi phải không? Cô gái đó là ai. Cô ta hơn em sao?

Không phải chuyện của cô. Đừng bao giờ tới gần tôi

Vyl lên tiếng rồi một mực bước đi. Lần đầu tiên cô tiểu thư ấy biết thế nào là thất tình? Thế nào là bị từ chối. Trước nay chỉ có Hoa Phương từ chối chứ chưa ai từ chối Hoa Phương. Thế nên lần này là một nỗi đau rất lớn trong lòng cô. . .

Chap 19: Nhớ

Tại phòng tập trường Ko – san . . .

Puny! Puny đâu rồi !! – Gum loạn xạ lên đi tìm Puny khắp nơi

Bình tĩnh nào ! Vyl ! Puny đâu? – Anh Hội trưởng lên tiếng

Ở nhà – Vyl rất bình thản đáp

Lin chưa hiểu chuyện gì đã bù lu bù loa khóc inh lên:

Đừng nói là anh đồng ý lời tỏ tình của mụ sao chổi đó nhé . Còn Puny thì sao? Chắc chắn là sau khi tụi em đi thì cậu ấy chạy đi tìm anh và cô ta. Tội nghiệp cậu ấy quá. Huhuhu

Zita dỗ dành:

Thôi nín đi Lin! Chưa biết chuyện gì xảy ra mà

Huan bắt đầu thấy khó hiểu:

Chuyện như thế nào hả Vyl ?

Chân đau , nghỉ học – Vyl đáp không chút biểu cảm

Tên kia ! Sao anh ôm cậu ta chứ? Anh dám làm Puny của tôi buồn nữa thì đừng trách – Gum nói 1 tràng trách móc Vyl

Cuộc nói chuyện bị cắt ngang bởi thầy giáo. Nhưng dường như mọi người vẫn đang chìm trong suy nghĩ của riêng mình.

* * *

Và ở nơi khác có 1 người đang chút giận sang Susu. Cô bé nghĩ lại chuyện hồi sáng lòng lại thoáng đau nhưng bực nhiều hơn. Cô vẫn nghĩ là Vyl đồng ý với lời tỏ tình của Hoa Phương cho nên mới để cậu ta ôm như thế. Càng nghĩ càng bực. Mà tại sao cô bé phải bực mình vì 1 người mà mình ghét chứ??

Đồ đáng ghét. Susu là của anh ta nên chị cũng ghét Susu. Nhất định phải đòi lại Bubu của mình. Tôi ghét anh – Puny vừa hét vừa đánh vào người Susu làm bạn mèo nhỏ sợ hãi

Màn độc thoại vẫn tiếp tục :

Khoan đã. Sao mình phải bực mình nhỉ? Không thể nào. Mình ghen với cậu ta sao? Không được. Không được thế !!!

Nghĩ nhiều làm cô bé mệt mỏi ngủ thiếp đi. Lần nào cũng vậy. Cứ suy nghĩ nhiều là ngủ.

* * *

A! Con rể ! Để mẹ gọi con Gấu xuống nhé !

Không cần đâu ạ. Cho con mượn cô ấy một lát !

Tất nhiên. Cứ tự nhiên. Mẹ ra ngoài 1 lúc

Cô bé vẫn ngủ say trên phòng. Không biết là Vyl tới nên cô bé rất bình thản say giấc. Anh mở cửa, bước vào cử chỉ rất tự nhiên mà không hề ngượng tay. . . Cứ như căn phòng này vốn dĩ anh không cần xin phép là có thể bước vào

Mẹ. Con đã nói là không ăn rồi cơ mà ! – Puny giận dỗi

Mỗi lần bực bội là cô bé đều không ăn cơm. . . Bình thường có đánh cô cũng không bao giờ bỏ bữa nhưng mà bực mình là không thể nuốt trôi. . .

Thì ra cô bé đã được mẹ đánh thức khi nãy. Vyl đáp lại:

Giận tới mức không ăn cơ đấy

Con có nói là . . . ơ . Sao lại là anh? – Cô bé chồm dậy thấy anh đang đứng trước mặt mình ngạc nhiên

Sao không thể ???

Đây là phòng tôi. Sao anh lại không gõ cửa mà vào thế. Tự nhiên cứ như nhà anh ấy !!!

Mẹ cho vào. Được chưa? ( Mẹ kìa >__<)

Cô bứt rứt đập đập cái gối :

Mẹ đúng là . . . . Mà anh đến đây có việc gì???

Sáng nay sao cô lại chạy khi thấy tôi. . . ?

C-C-Chuyện đó . . .Chỉ là. . .muốn anh tôn trọng tôi một chút! Anh thân thiết với bạn gái cũng đừng có để tôi thấy chứ!

Bạn gái???

Puny xịu mặt lại vẻ hờn dỗi :

Cậu ấy và anh chẳng phải đến mức độ ôm rồi đó sao??

Thế tôi và cô là đến mức độ nào?? – Mặt anh thoáng nét cười

Puny ngập ngừng :

Tôi. . . anh. . . không phải loại quan hệ thân thiết đó. . .

Đuối lí, cô bé đành dùng cách chuyển chủ đề :

Tự nhiên anh tới đây chỉ để hỏi về chuyện đó sao???

Chính Vyl cũng cảm thấy mình đến đây cũng không có lí do nhất định. Hay là tại đến nhiều quá nên quen rồi??? Bỗng dưng chạy tới đây rồi hỏi một câu thực điên rồ. Một chút bối rối nhưng ngay lập tức anh trở lại bình thường:

Thực ra. . . Chân cô sao rồi?

Ra là đến thăm cái chân của cô !! Anh ta cũng tốt đấy chứ !!

Không sao nữa rồi. Anh cứ về đi

Puny nằm xuống giường trùm chăn xoay người định đi ngủ thì bất ngờ bị anh giữ chặt người. Cô bé ngạc nhiên, tim lại rạo rực, đập liên hồi:

Anh làm cái gì thế ?? Thả tôi ra. Mẹ ơi!!! Cứu con – Cô bé gọi mẹ trong vô vọng

Mẹ cô ra ngoài rồi – Anh vẫn cười trêu cô bé đang ngượng nghịu vùng vẫy khỏi anh

Đừng tưởng không có mẹ tôi ở nhà là muốn làm gì thì làm! Tôi sẽ không để anh lợi dụng nữa đâu. Thả tôi ra trước khi tôi . . .

Tôi làm gì ? – Anh vẫn giữ vẻ mặt đó làm cô bé càng cuống hơn

Tôi sẽ . . . sẽ . . . cắn anh đấy

À !! Cô sẽ cắn tôi?? – Anh có vẻ bị lời “đe dọa” ấy mà bật cười

Anh có bỏ ra không?

Không

Vậy thì xin thứ lỗi – Cô bé nhích người cắn vào tay anh

Cô sẽ hối hận khi cắn tôi

Puny nuốt khan. Anh mà giận thì không biết cô bé sẽ bị anh trừng trị theo kiểu kì dị gì nữa đây. Nghĩ mà nổi da gà. Cô bé đành nhắm mắt chờ đợi anh “ xử” mình có thể là đánh – cô bé nghĩ vậy.

Cơ mà theo tính của Vyl thì anh sẽ trừng trị cô bé theo cách riêng. Làm sao mà Hoàng Tử hắc ám lại trừng phạt Công Chúa ngốc nghếch bằng cách đánh nàng nhỉ?

Mở mắt ra – Anh lạnh lùng lên tiếng

Nhắm mắt cũng không cho. Cái đồ khó ưa ấy tính giở trò quái dị gì đây?? Cô từ từ mở mắt ra và đập ngay vào mắt là khuôn mặt mĩ nam đang kề sát mặt mình.Tất cả các đường nét trên khuôn mặt đều hoàn hảo cả. Chao ôi !! Puny bị ai đó mê hoặc mất rồi . . .

Và anh nhẹ nhàng đặt 1 nụ hôn phớt lên môi cô bé. 5s thôi nhưng cô bé dường như tê liệt hoàn toàn. Hình phạt này còn khủng khiếp hơn là đánh nữa. Đau tim chết mất. Đây là lần thứ 2 anh hôn cô. . . Lại bị anh ta cướp đi nụ hôn thứ 2. . . Anh có còn tình người không thế !

Anh bắt tôi mở mắt chứng kiến cái hình phạt biến thái này của anh sao??

Không phải vừa rồi cô nhắm mắt chờ đợi điều này à!! – Hoàng Tử nén cười

Puny ấp úng đáp :

Ai nói . . . tôi nhắm mắt vì mong anh . . . làm thế hả??

Thế sao nhắm mắt???

Mỗi lần bối rối là cô bé lại không thể bình thản mà nói một câu trọn vẹn. Cứ ngấp ngứ mãi mới được một câu hoàn chỉnh:

Tôi . . . tôi nghĩ anh sẽ đánh nên sợ quá . . . mới nhắm mắt , được chưa??

Hoàng Tử bắt đầu lớn giọng :

Này, cô nghĩ tôi là loại người gì??

Về chuyện kể tội, Puny trở nên can đảm đến lạ. Cô bé gân cổ lên kể tội bạn Hoàng Tử đẹp trai :

Còn phải hỏi. Chính anh làm tôi thấy sợ đấy!! Cái loại người thích lợi dụng người khác đó

Tôi không lợi dụng – Vyl đáp

Nói xạo. Anh không chỉ lợi dụng tôi 1 lần mà lần 2, lần 3 rồi đó

Xem lại mình đi. Thứ như cô mà tôi muốn sao??

Thứ như cô??? Vậy sao anh còn làm thế?

Trả lại cái cắn dính đầy nước miếng này của cô – Anh giơ chiến tích vẫn còn hiện trên cổ tay

Bị Vyl làm cho cứng họng. Cô bé xịu mặt chẳng nói năng gì. Không gian im ắng đến run người. Anh nhìn vẻ mặt của cô hiện tại không nhịn được cười. Xoa đầu cô anh lên tiếng phá tan bầu không khí này:

Tôi về đây

Cô bé bị anh chạm vào làm thức tỉnh. Chưa kịp để anh rụt tay về cô bé nắm chặt lấy tay anh. Bực tức:

Sao anh lúc nào cũng giở cái trò kì dị vậy chứ! Lần trước và cả lần trước nữa nữa nữa nữa . . chưa đủ sao mà giờ anh vẫn làm vậy hả?Tôi ghét anh. Sao tôi lại gặp phải kẻ như anh nhỉ? Trả lại tôi tất cả đây. . Hu hu hu

Puny không để ý là mình đang nắm tay Vyl. Thế là cô cứ khóc trong khi vẫn nắm tay người ta. Nước mắt từng giọt , từng giọt chảy vào bàn tay anh. . .

Con bé này đụng một chút là khóc. . . Vyl bực tức:

Xong chưa?

Chưa. Nhưng anh có nghe không đấy. Tha cho tôi đi !!!

Nghe có vẻ cô muốn tôi trả lại những gì đã mất

Đúng thế – Cô bé vừa nói vừa lau nước mắt

Tôi sẽ trả lại hết

Anh ôm lấy cô bé đang ngơ ngác còn định cúi xuống hôn thì. . . Thật may là cô bé vẫn còn chút tỉnh táo nên kịp đẩy anh ra. Mặt vẫn còn chút hậm hực. Có lẽ trong cuộc đấu với anh cô lúc nào cũng phải chịu thua. Cố tỏ ra bình thản tươi cười Puny đứng phắt dậy :

Tôi nghĩ là cái gì đã qua thì nên cho qua phải không?

Anh khẽ cười vì sự dễ thương của cô bé:

-Ừ

* * *

Đang bước sau Vyl thì bất chợt anh quay lại :

À! Nhớ phải ăn cơm ngoan đấy ! Đừng để tôi . . .phải ở lại !!!

Nghe dứt câu nói của anh chàng. Cô bé mới thấu sự nguy hiểm theo cách riêng của Vyl. Anh ta chỉ dùng lời nói mà khiến cô vừa sợ hãi vừa phải bối rối. Tốt nhất là nên nghe lời Vyl. Trước anh cô bé như 1 chú cún con chỉ biết phục tùng. Khổ thân ghê gớm. Puny sợ Vyl ở lại thật nên chỉ biết xua tay nhặng xị :

Tôi sẽ ăn mà. Thật đấy. Anh không cần ở lại đâu. Anh về nhanh đi không mẹ tôi về là chết đấy.

Vừa nhắc tới là về ngay :

Ôi ! Con rể vẫn còn ở đây à. Ở lại . .

Thôi anh về đi nha – Puny kéo anh lướt qua mẹ mình đang hào hứng

Anh chỉ kịp vẫy tay chào “ mẹ vợ” đã bị “vợ” kéo đi rồi. Mẹ cô bé bực bội nhìn đứa con gái kéo con rể đẹp trai đi mất :

Để con rể mẹ lại chứ con bé kia. Chủ Nhật này đi siêu thị với mẹ nhé con rể. Về cẩn thận

Kệ lời mẹ nói Puny vẫn lì lợm kéo anh đi :

Mặc mấy lời đó đi nhé. Anh không cần đi cùng mẹ tôi đâu. Về đi nhé

Để ý thấy cô bé vẫn cầm tay mình. Vyl lên tiếng:

Xem ra cô không nỡ để tôi đi về nhỉ? Tôi có cần vào nhà ăn cơm không?

Cô bé vội vàng buông tay anh ra. Ôm mặt chạy vội vào nhà đóng cửa miệng lầm bầm: Xấu hổ quá đi!!!!!

Nhưng chỉ vừa mới đi khuất thôi Puny đã lại có chút nhớ Vyl. . .

“Anh mau biến khỏi đầu tôi đi chứ. Có lẽ nào con người có xu hướng nhớ về những kẻ mình ghét không nhỉ?”

Chap 20: Cắn

Hoa Phương nghỉ học sao??? Bị ê mặt vậy chắc không dám ló mặt ý chứ. Phải không??? – Lin bắt đầu câu chuyện của ngày hôm qua

Phải không Puny?? – Lin vẫn nhấn mạnh nhưng Puny thì không để ý tới

Puny. Cậu sao thế ?- Lin , Gum thăm hỏi tình hình

Cô bé giờ đang suy nghĩ về Vyl. À không hẳn là vậy mà là về cảm giác mình dành cho kẻ mình vẫn luôn miệng nói GHÉT. Phải chăng con người ta lại yêu theo kiểu như vậy. Nói ghét nhau, nói hận nhau, đấu khẩu nhau, bắt nạt nhau rồi kết quả lại chính là tình yêu. Cô bé không chắc mình đang như thế nào nhưng chắc chắn rằng cô bé đang rung động. . .

Nhưng mà. . . chính cô cũng không chấp nhận sự thật này. . . Cô từng nói thà ế chứ không thích người như anh ta mà bây giờ tự nhiên quay sang thích anh thì thành thể loại gì chứ!! Thế là tư tưởng rung động vừa chợt hiện lên đã bị chủ nhân dập tắt ngay sau đó. . .

Tiếng chuông báo khiến Puny bừng tỉnh. Cả buổi học toàn như người ở trên trời. Và bây giờ người đã rớt được xuống đất

Cậu sao thế! Hôm nay chả nói năng gì. Lại như người mất hồn ấy – Hai cô bạn lo lắng

Tớ nghĩ vớ vẩn thôi

Hôm qua có phải cậu đã chứng kiến tất cả và sau đó anh Vyl nói rằng : Anh không thể chấp nhận ai ngoài em ra. Hãy là bạn gái của anh nhé!!!. Đúng không??? Puny à! Tớ biết mà. Xem ra tớ có thể là tiên tri đấy – Lin tự đắc với suy nghĩ của bản thân

Lin cô nương. Cô đang mơ tưởng gì thế! Người như anh ta sẽ không có từ “Anh” và “ Em” đâu nha !!! – Gum đáp lại

Đúng đó. Anh ta sẽ không bao giờ như vậy. Chỉ có anh Zita là tử tế thôi – Puny ca ngợi bạn trai thiên thần của Lin

* * *

Hôm qua có nhiều chuyện xảy ra. Và mỗi khi nghĩ tới Vyl là cô bé lại ngượng ngùng. Anh ta luôn có những hành động thân thiết với cô bé. Mặc dù anh không hề nói thích cô bé nhưng luôn làm như vậy khiến Puny nghĩ mình đang bị : Lợi Dụng. Và kẻ lợi dụng lại xuất hiện

Cô bé nhìn anh với ánh mắt khó hiểu xen lẫn oán giận làm anh cũng phải nhìn lại với ánh mắt khó hiểu và tò mò hơn cả. Cả hai hình như đang chơi trò đấu mắt. Trò chơi có hai người nên không ai làm phiền tự tẩu tán đi với nhau hết. Nếu không nhầm thì lại rủ nhau đi ăn uống. . .

Như thường lệ cả bọn lại phải kéo Gum đi chỗ khác. Cô nàng này không ưa Vyl nên cũng sẽ ngăn cản đến cùng và nhiệm vụ của mấy người kia là ngăn chặn Gum. Trách nhiệm thật cao cả.

Quay lại với trò chơi. 2 đối thủ vẫn nhìn nhau không chớp mắt. Nó được kết thúc bằng hành động véo má của Vyl. Anh vừa véo má Puny vừa cười làm cô bé càng tủi thân hơn.

Đồ lợi dụng. Tại sao lại làm những trò đó với một cô bé dễ thương, trong sáng như tôi vậy chứ !!! – Cô bé khóc rống lên không quên mắng anh 1 trận và đẩy anh ra

( Câu nói nào của bạn cũng phải có 9 phần ca ngợi bản thân ヽ(‘▭´)ノ )

Này, gấu heo !! Nhỏ tiếng thôi – Anh lại gần bịt miệng cô lại

Ư . . . Ư. . . Ư. . .Bỏ ra . . .

Nín – Lại ra lệnh

Cô bé không chịu cắn vào tay anh 1 vết. Anh để cô bé cắn nhưng vẫn không buông. Puny mà khóc lên sẽ gây chú ý toàn trường mất. Cô bé quên là đang đứng cùng ai hả? Gây sự chú ý chỉ khiến cô gặp rắc rối với đám nữ sinh. Suy nghĩ của 1 bộ óc đơn giản thì không thể trách được mà. Anh chán nản thở dài

Anh không đau à?? – Cô bé nhìn vết cắn rồi ngước lên nhìn anh bằng con mắt đọng đầy nước mắt

Đau. . .

Vậy sao anh không kêu ?

Vì nhìn cô khóc tôi còn đau hơn – Anh lau những giọt nước còn đọng trên khuôn mặt của cô bé

Ặc . . . Thật . . .sao??? – Cô cuối cùng cũng được nhìn thấy tên hắc ám ấy có lương tâm rồi

Tự nhiên đang xúc động bởi câu nói chưa -từng- có kia thì anh ta lại nở nụ cười gian tà đến phát sợ

Cô thích nghe mấy lời như vậy lắm sao?? Thật nhạt nhẽo !!!

Anh ta lừa cô . . . YAAAAA !! Cái tên độc ác ấy. Thì ra muốn xem cái biểu cảm của cô như thế nào thôi. Híc híc híc. . . Suýt nữa thì xúc động phát khóc rồi !!

Thế là Puny nhà ta đã gạt phăng đi mấy suy nghĩ rườm rà để bình tĩnh trở lại :

Tôi cắn chết đồ độc ác là anh !!!!

Lại cắn. Cô có biết con gì hay cắn người không???

Puny gắt lên :

Anh nói tôi giống Milu* sao?? Cái loại người độc mồm độc miệng . . .

Vyl lại đắc chí :

Sao cô phải tự nhận mình là Milu vậy?

Anh . . . anh . . tức chết mà – Cô thực sự bị ức phát điên mất

Puny im lặng không lên tiếng nữa Vyl lại được thể châm chọc :

Sao?? Milu không cắn người nữa à??

Đừng gọi tôi là Milu. Cho dù có thế nào tôi vẫn sẽ cắn chết đồ độc ác là anh !!

Cắn đi

Anh ghì sát mặt cô khiêu khích. Biết chắc cô bé không dám nên anh đã nở nụ cười đắc ý. Cô có 1 chút sao nhãng và bối rối nên chả dám ho he. Anh làm vậy có cho tiền và đồ ăn chắc cô bé cũng chả dám cắn. Puny đành ngậm ngùi chịu thua.

Đi cạnh Hoàng Tử mà cô cứ nghĩ vẩn vơ đủ kiểu. Thỉnh thoảng lại ngước đôi mắt tròn tròn, đen láy nhìn lên khuôn mặt ưu tú của ai kia. Bao lần nhìn rồi mà không chán nổi. Nếu tính cách có thể thay đổi thì chắc chắn cô sẽ bị anh mê hoặc tới chết !!! Và đó chỉ là giả định thôi, anh rốt cuộc vẫn là Hoàng Tử hắc ám.

* : Tên thường được đặt cho loài chó ╯.╰ ~

Chap 21 : Cô ấy là “vợ” tôi

Sáng Chủ nhật đẹp trời. Có 1 con Gấu ngủ lười đang say giấc giữa không gian bao la của căn phòng. Cái thói quen ngủ đạp chăn , gối và mọi thứ trên giường xuống sàn nhà từ bé đến giờ vẫn chưa sửa được. Vậy mới biết cảnh tượng ngày Chủ nhật của cô bạn này khủng khiếp thế nào. Ngổn ngang dưới sàn nhà toàn Gấu là Gấu còn chưa nói đến sách vở học xong là bị đáp xuống sàn một cách nhẹ nhàng nhất có thể. Susu thì đang trong thời kì thay lông nên ở một góc , Susu đã để lại vô số lông mèo làm ai đó hắt hơi đến 3 cái. . .

Dậy mau

Mẹ. Cho con ngủ thêm 5 phút nữa thôi – Cô bé đáp lại với giọng ngái ngủ

Được . Nhưng con sẽ hối hận đấy

“ Sao hôm nay mẹ dễ tính vậy nhỉ?. Mà sao cái giọng mẹ lại khác thế. Hối hận gì chứ! Mẹ nói giống cái tên đó vậy trời!!! Lẽ nào”

Cô bé vẫn mơ màng chưa tỉnh nhưng chợt nhận ra mẹ ngày hôm nay khác bình thường. Vội vàng chồm dậy và đúng như suy đoán là anh ta . . . 1 con bé tóc tai lù xù bù, bộ Pijama thì xộc xệch do lăn lộn đang bị anh nhìn với con mắt không khác khinh thường là mấy kèm theo nụ cười nhếch mép quen thuộc . Dụi đi dụi lại mắt vẫn là anh. Puny chỉ còn biết nuốt khan trước khi biến khỏi tầm mắt anh:

Sao anh không nói trước. Xấu hổ chết mất

Cô bé ôm mặt chạy vào phòng tắm khóa cửa. Thở đều đều

Anh chỉ biết lắc đầu trước những gì mình chứng kiến.Khi thật lòng với 1 ai đó, bạn sẽ chẳng quan tâm người đó bừa bộn hay ngăn nắp, xinh đẹp hay xấu xí, giàu hay nghèo, thấp hay cao, gầy hay béo vì người bạn yêu là người khiến trái tim bạn rung động chứ không phải mắt bạn rung động.

Đó là khi người ta chỉ biết dành hết tình cảm của mình cho người đó. Tình yêu là khi bạn biết người đó không hoàn hảo nhưng trong tim bạn người đó chiếm 1 phần quan trọng và bạn biết sẽ rất đau nếu như mất đi người đó. Khi yêu người ta sẽ thay đổi. Dù rằng xấu hay tốt thì chỉ cần bạn biết yêu, bản thân sẽ thay đổi

Nếu anh đến để châm chọc và chế giễu tôi thì anh về được rồi đấy. Thế là quá đủ với 1 ngày Chủ Nhật tồi tệ của tôi rồi.Lần sau anh tới có thể gõ cửa trước khi vào không? Điều lịch sự đó mà anh cũng không rõ hả??

1 phút 30 giây. Cô không thấy lãng phí à! – Vyl nhìn đồng hồ đáp

Cô đang định chu mỏ cãi thì anh lại làm cô á khẩu:

Mà khoan. . . với cái đầu của con gấu heo như cô thì đâu thể suy nghĩ đúng được điều gì, nhỉ??

“ Tôi sẽ giết anh. Tức quá đi mất”

Bảo Uyên nhanh lên. Giờ này mà còn đứng đó à. Đi thay đồ rồi xuống nhà mau lên – Mẹ cô bé sốt ruột giục cô bé

Trước khi đi Puny vẫn kịp liếc xéo anh 1 cái rồi mới an phận đi thay đồ. Vyl nhìn theo hai tay đút túi , dựa lưng vào thành cửa, dáng người cao gầy cùng với bộ mặt lạnh lùng đẹp trai. Hàng mi khẽ cụp xuống, anh nhắm mắt và cảm nhận mình đang thay đổi. Một sự thay đổi thực sự. Là vì cô bé . . .

“ Anh ta cô độc nhưng tại sao khi ở cạnh anh ta mình lại thấy ấm áp. Thực sự con người anh là thế nào? Lạnh lùng, bất cần hay là thích kiếm chuyện và châm chọc người khác. . .”

Hình ảnh này giống với lần đầu tiên cô bé gặp anh. Vẫn dáng vẻ như vậy. Nhưng đã lâu rồi cô bé không còn thấy anh lạnh như thế nữa. Trong mắt cô anh là người hay bắt nạt và dễ ghét nhất mà cô bé từng gặp. Khác với người đang đứng trước mặt cô . Dù vậy anh vẫn trông thật tuyệt ít ra là cô bé đang thấy như vậy.

* * *

Thôi nghĩ ngợi , Puny đi vào thay đồ rồi vội vàng dọn dẹp đống lộn xộn kia và thấykhuôn mặt mĩ nam đang ngủ đứng trước cửa phòng mình.

Hình như trước giờ cô bé cũng chưa được ngắm kĩ anh. Biết là Prince toàn HotBoy mà sao cô bé lại không hay bận tâm nhỉ? Thì ra anh ta lại đẹp trai như vậy. Đến giờ cô bé mới tự thấy ghen tị với mình vì ngày nào cũng được gần gũi với anh. Chả bù cho FanClub của Prince ở trường chỉ đợi đến thứ 2 để được gặp Prince. Càng nghĩ cô bé càng thấy tự hào.

Thích nhìn tôi đến vậy sao? – Anh lên tiếng mắt vẫn nhắm nghiền làm Puny giật thót

Ai bảo thế. Tôi đang dọn dẹp mà

Vậy sao? Đứng ở ngoài cửa rồi còn dọn dẹp gì đây

À. . .ờ.. Tôi không nhìn anh thật mà. . .ừm . . thực ra tôi cũng có nhìn nhưng không có ý gì đâu. . .- Puny để bộ mặt vô tội và xua tay

Không có ý gì là thế nào. Cô tính lợi dụng lúc tôi ngủ . . .?

Ya. Không phải. Tôi chỉ thấy lạ vì anh đứng ngủ ở đây thôi. Lợi dụng gì chứ. Có mà anh lợi dụng tôi đúng hơn

Vậy mà có người nhân lúc tôi làm vậy thì đứng thẫn thờ , mắt trái tim cười nhìn tôi nhỉ?

Tôi làm thế bao giờ

Tôi đâu có nói cô

Tức chết mà. Kệ anh. Tôi đi đây

Đi đâu???

Siêu thị

Tôi nghe nói phải cao trên 1m50 mới vào. . . Cô đủ sao???

. . .

Cô bé đứng hình. Đầu như muốn nổ tung. Thầm nguyền rủa kẻ nào đó đang cười hả hê. Bộ dạng uất ức kia làm ai đó trong phút chốc đã im lặng không cười nữa. . .

* * *

Tại siêu thị

Con rể. Lại đây. Thử đi

Niềm hạnh phúc của mẹ và con rể đang bừng cháy. Hai người dắt tay nhau đi hết nơi này đến nơi khác. Có vẻ mẹ cô bé đang Hồi Xuân. Và hạnh phúc luôn đi kèm với bất hạnh. Cụ thể là Puny nhà mình chạy theo sau hai người họ mà mệt muốn chết. Lê đôi chân nhức mỏi vừa đi vừa than vừa nguyền rủa tên nào đó rước họa cho mình. Bình thường thì người đi cạnh mẹ là Puny. Chả bao giờ phải lê thê đi sau như kẻ bám đuôi thế này. Hơn thế còn phải chứng kiến cảnh mẹ yêu dấu thân mật với tên chết bằm đó bỏ rơi mình.

Uyên bảo bối !Con lấy cho mẹ hộp bơ ở kia nhé! Mẹ ra kia xem quần áo – Mẹ cô bé cuối cùng cũng nhận ra đứa con đi sau này mà lên tiếng

Vâng!!- Cô bé thều thào đáp lại

Mẹ cô bé vừa đi khỏi thì cô bé làm nhiệm vụ tìm xem cái hộp bơ đó ở đâu. Và kết quả tệ hơn cả bị điểm 0 Thể Dục. Đó là cái hộp bơ tí tẹo ở ngoài tầm với của cô bé ( thấp mà >< ). Xung quanh trống vắng chả có lấy một người để giúp mình. Mà kể cả có người thì cũng là 1 ông già hay 1 cậu bé tiểu học. Bằng sự cố gắng với chiều cao hạn hẹp cô cố với lên để lấy nó. Theo tình hình hiện tại thì chỉ cần nhích thêm chút nữa là với được. Thật không may là dù đã căng người nhướn mình hết cỡ nhưng vẫn không hề chạm tới nó.

Chiều cao này làm sao với được chứ – Vyl lên tiếng

Cô giật nảy mình quay lại. Đúng là cô không thể với tới được. Chiều cao có vậy mà người ta để lên cái giá cao nhất. Híc híc híc. Đang chọc ghẹo chiều cao của cô sao??

Hứ!! Kệ tôi. Ai phiền anh đâu mà quan tâm

Cô tiếp tục kiễng lên và với chiều cao hạn hẹp vẫn vô vọng mà thôi

Anh lấy hộp bơ đặt vào tay cô: – Tùy thôi

Anh ta chả nói được 1 câu tử tế với mình. Bày đặt giúp đỡ. Giúp kiểu gì mà chả thấy thiện ý gì cả-Cô bé lầm bầm

* * *

Cả 3 lại đi tới những gian hàng khác. Dừng lại ở quầy ăn thử. Mẹ cô bé lại đút cho Vyl ăn.

“ Anh ta không có tay à. Đầu cần thân thiết vậy chứ” – Cô bé cằn nhằn trong đầu

Ngon không?

Ngon thưa bác !!

“ Thưa bác . . ???.” – Cô thực sự chê bai cái người trước mặt cô thì “sói gian ác” mà trước mặt mẹ cô thì “sói đội lốt thỏ” . . .

2 người rất đẹp đôi ạ. Sắp tới ngày lễ tình nhân chúng tôi muốn quảng cáo hình ảnh cho sản phẩm. 2 người có thể chụp 1 bức ảnh được không? – Chị chủ quầy nhìn Vyl một hồi và kết luận là muốn có bức ảnh của anh ta chắc là có hình anh ta quảng cáo sẽ rất thu hút nhưng mà vì thế mà kêu mẹ cô và anh ta như vậy có phải là hơi bị quá đáng không

Puny căng mắt hết cỡ nhìn cô chủ quầy rồi lại nhìn sang mẹ và Vyl. Lắc đầu phản đối. Mẹ cô đúng là rất trẻ nhưng có cần phải tâng bốc tới mức thế không !! Trời ơi muốn nhờ chụp ảnh thì cứ nói sao phải làm tâm hồn nhỏ bé của Puny sốc tới vậy!!!!

Đẹp đôi???- Cô bé sốc tinh thần

Cô chủ quầy thấy lạ lên tiếng:

Sao vậy?? Không phải sao??

Cô bé bặm môi nghiến răng định chạy tới tuôn 1 bài cho cô chủ quầy hiểu. Ai ngờ 1 người đã đi trước 1 bước. Và anh kéo cô bé lại gần lên tiếng:

Thực ra, đây là “vợ” của tôi. Còn đây là mẹ cô ấy

Thật vậy sao? Tôi sơ ý quá. Xin lỗi nhé! Cô trẻ quá! Còn đây là quà của chúng tôi mong các bạn nhận nhé ! Chúc mọi người 1 ngày vui vẻ

Lần này là sốc thật đấy. Hơn cả việc vừa rồi nữa. Cô bé đi cùng Vyl và mẹ nhưng tâm hồn treo trên mây rồi. Cứ ngơ ngác không định hình được. Haizzzzz

Xem ra mẹ rất trẻ đúng không? – Mẹ cô bé quay sang hí hửng với Vyl vì được khen trẻ

Anh gật đầu cười

“ Không ngờ có lúc anh ta cũng thật dễ mến” – Cô bé đăm chiêu nghĩ ngợi còn không kìm được cười khẽ 1 tiếng

Nhưng chỉ vừa thầm yêu mến anh một chút thì anh đã ngay lập tức ném cho cô một câu nói phũ phàng :

Thật vô vị !! Cô lại quên là tôi chỉ HÌNH THỨC thế thôi à??

. . . – Puny đã từ trên trời và ngã một cách không – được -ai thương tiếc xuống mặt đất

Có nhất thiết phải nhấn mạnh HÌNH THỨC hay không?? Cô an phận, an phận là được chứ gì!!! Còn phũ phàng và tàn nhẫn buông ra câu đó !!!

Nhưng anh có thể đoán trúng cô đang tưởng bở sao?? Với loại người như anh ta tốt nhất không nên hi vọng nhiều. Thể nào cũng bị anh đá văng xuống vực thẳm sâu ngàn thước cho xem. Cô sẽ rút kinh nghiệm, dập tắt hi vọng về Hoàng Tử trong mơ của mình vì Hoàng Tử chỉ được vẻ bề ngoài đẹp đẽ còn tâm hồn thì hắc ám vô cùng tận . . .

Yui Nishikawa - Akiho Yoshizawa - Yui Hatano

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Pair of Vintage Old School Fru