Ring ring
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Chuyện tình Công chúa và Hoàng tử - trang 5

Chương 16 : Biển

Thấm thoát 1 tuần nữa lại trôi qua, ngày mai đã là ngày cuối tuần. Tụinó quây quần bên nhau tại quán nước My life của của anh Tuấn_Nơi Ngọcđang làm việc. Đừng ai ngạc nhiên vì tại sao Ngọc k chịu làm việc nha,vì Ngọc tuy nói là nhân viên nhưng thật ra cũng chẳng khác gì em gái của anh Tuấn, bình thường chẳng phải làm gì, nhiệm vụ chính của nó là chơiđàn cho CLB ngày thứ tư và phục vụ khi nào quán đông khách, hôm nay lạikhá vắng khách vì giờ k phải giờ tan tầm, mặt trời cũng chưa xuống núi
-Nè, mai đi chơi k? Cuối tuần rồi mà_Trinh hỏi khi mọi người đang nhấm nháp li cà-phê
-Cũng hay đó, bây giờ đang hè, bài vở đang ít, đi chơi nhiều nhiều vào, vô năm k biết có đi được hay k_Phương nói
-Vậy đi đâu đây? Nhà Ngọc ta tới rồi, công viên nước cũng đi luôn_ Kiệt nói
-Vậy đi biển có được k?_NGọc hỏi
-Được đó. Mùa hè thì phải nói tới biển chứ ha_Vũ tán thành
-Vậy chúng ta tổ chức ăn uống và vui chơi ở đó tới chiều luôn ha?_Phong hỏi mọi người
-Như vậy cũng được đó. Nhưng nếu như vậy thì hôm nay đành phiền các cậu làm tài xé k công rồi_Trinh cười
-Là sao?_Vũ nhăn mặt hỏi
-Thì tất nhiên là nhờ mấy ông chở đi mua sắm rồi_Phuơng nói
-Sao k tự đi mà lôi tụi này theo?_Kiệt hỏi
-Được, nh­ng tụi này k thích_Phuơng chống nạnh, ra dáng chị 2
-Đành vậy chứ biết làm sao. Mà 2 cậu cho Bảo theo nữa nha. Lâu rồi k gặp thằng bé_Phong nói và hỏi Trinh, Kiệt
-Cũng được, để thằng bé ở nhà suốt cũng k hay_Trinh nói
-Ủa, Bảo là ai vậy?_NGọc hỏi
-À, Bảo là con của cô mình, vì ba mẹ nó phải đi công tác ở nước ngoài nên đem nó gởi cho nhà mình_Kiệt giải thích
-Vậy sao? Chắc dễ thương lắm_Ngọc nói và cười nhẹ
-Vậy bây giờ chúng ta đi liền đi_Phuơng nói rồi đứng lên
-Các cậu ra trước đi. Mình vào báo cho anh Tuấn biết, nếu k anh ấy lạicáu lên rồi trừ luơng mình mất_Ngọc đùa rồi chạy vào phòng quản lí
-Nhanh lên nha_Vũ vọng theo và đi ra cửa( Đơn nhiên là đã tính tiền rồi cha)
Tại Siêu thị Trung tâm thành phố............
-Nè, mua cái này k?_Ngọc nói và chỉ vào 1 bị rau xanh
-No, mình k thích ẩnu đó. Mua rau này đi_Trinh lắc đầu và chỉ loại rau khác
-Cái này thì sao? Nhìn nó cũng ngon mà_Phuơng chỉ tay về phía túi rau mình đang cầm trên tay
-um, cái đó cũng được. Rau xà-lách tốt cho sức khỏe mà_Ngọc gật đầu
-Nè, mấy người còn lựa tới khi nào nữa vậy?_Vũ nói vẻ mệt nhọc vì nãy giờ phải đẩy xe hàng
-Còn lâu lắm, ráng chờ 1 tí đi_Trinh nói
-Nè em gái, em k thương nó thì cũng phải thương anh chứ?_Kiệt nói như sắp khóc
-Đâu có, em thương tất cả mọi người mà_Trinh quay lại làm mặt cún con
-Các cậu có muốn có 1 bữa ăn ngon k? Hay là muốn nhịn đói?_Ngọc nói
-Đành phải chịu khổ để có được 1 bữa đi chơi vui vẻ thôi_Phong nhún vai
Thế là công việc mua sắm cao cả của các nàng lại tiếp tục. 1 tiếng sau.................
-Phù, cuối cùng cũng xong_Kiệt thở phào
-Chưa xong đâu, còn phải vác chúng về nữa_Vũ cãi lại
-Ráng thêm 1 chút đi, sắp ra nhà xe rồi còn gì_Phong nói
-Các cậu đem mấy túi đồ đó cho Vũ đi_Trinh nói
-Hả? Sao lại đưa cho mình?_Vũ ngạc nhiên
-Cậu đem về nhà mình dùm nhé. Bọn mình phải tới chỗ này 1 lát_Phuơng năn nỉ
-Các cậu đi đâu?_Phong hỏi
-Các cậu k bết thì hơn_Ngọc nói
-Nhưng cũng phải nói là đi đâu cho bọn mình khỏi lo chứ?_Kiệt nói
-Bọn mình đi mua sắm ở cửa hàng bên kia đường kìa_NGọc nói và chỉ sang bên kia đường
-Vậy sao k cho bọn này đi cùng_Kiệt hỏi ngây thơ
-Cái ông kia, con gái đi mua sắm. Ông là nam nhi, đi theo làm gì? Hay là ông...._Phuơng nói
-Nè, k có. Tui k phải loại đó nha_Kiệt chối lia lại
-Vậy anh 2 và mọi người về trước nha. Lát bọn mình đi taxi về cũng được_Trinh cười rồi đuôi 3 chàng hoàng tử đi
Thế là 3 nàng nắm tay nhau đi thăm cửa hàng đối diện để lại 3 chàng bơ vơ. Kiệt và Phong thì khỏe rồi, leo lên xe phóng cá vèo. Chỉ tội choVũ, phải xách 1 đống đồ. Thật là tội nghiệp
Tại cửa hàng quần áo bên kia đường..............
-Nè, mua cái nào dễ nhìn 1 chút nha_NGọc nói
-Mình sẽ lựa cho cậu 1 bộ bikini thật là sexy để anh nào nhìn cũng phải đắm đuối_Phuơng chọc
-Cái đó mình k cần đâu, nhường lại cho TRinh đi_Ngọc cười rồi nhìn Trinh
-Cái gì? Mình mà cần tới mấy bộ đồ đó sao?_Trinh giãy nãy lên
-Chư còn gì nữa? Cậu phải gây được ấn tượng mạnh với Phong để tình yêu 2 người thêm tiến triển chứ_Phuơng nói
-Gì? Mình với Phong có gì đâu_Trinh đỏ mặt
-Thôi đi cô nuơng, ai chẳng biết 2 người mết nhau mà k dám nói chứ. Mình còn nhiều lần thấy 2 người nhìn trộm nhau nữa kia mà_NGọc nói vẻ cực kì hiểu biết
-Vậy cậu với anh 2 mình thì sao?_Trinh hỏi ngược lại
-Mình với Kiệt thì có gì đâu. Chỉ là bạn thôi mà_NGọc lúng túng lạ th­êng khi nghe người ta nói về chuyện của mình
-Chỉ là bạn thôi mà_Trinh và Phương nhắc lại lời nói của Ngọc như để chọc quê
-Thôi, k giỡn nữa.Sang bên kia xem thử đi_Ngọc lảng sang chuyện khác vàkéo mọi người đi. Còn 2 nàng nhà ta thì cứ cười khúc khích

Sau khi chọn cho mình những bộ đồ ưng ý dưới sự góp ý của nhà thiết kế trẻ( là Ngọc đó ạ) và các chị bán hàng, tụi nó bước ra khỏi cửa hàng.Trinh và Phuơng bắt taxi về nhà, Ngọc thì k chịu đi theo với lí do hếtsức dễ thương_ muốn đi bộ để hít thở khí trời

Nó 1 mình lặng lẽ bước đi trên con phố đông người. Chợt nó cảm thấychạnh lòng, có lẽ từ lâu lắm rồi, nó k còn để ý xem xung quanh ra sao và thay đổi thế nào. Từ rất lâu rồi, nó đã k còn quan tâm ai hay bất cứthứ gì, nó sống trong cái vỏ bọc lạnh lùng và xa cách, hàng ngày cũngchỉ biết học, học và học, nếu k thì cũng chỉ đi làm thêm và về nhà. Nóithì k ai tin chứ 4 năm về trước nó là 1 con nhóc cực kì tò mò, hay soimói và tìm hiểu xung quanh. Nhưng từ ngày mẹ nó mất, nó như người khác,hoàn toàn thay đổi. Nó thờ ơ với thế giới xung quanh, thứ duy nhất mà nó quan tâm chính là Kappi_chú chó mà nó nuôi. May mắn cho nó là vẫn đượcông trời thương nên mới gặp được nhóm của Kiệt, lúc đó nó mới có thể lấy lại được nụ cười đã mất 4 năm qua. Mà nhắc tới Kiệt nó lại thấy lạlùng. Mỗi lần nghĩ tới Kiệt là cái cảm giác lạ lùng trong người nó lạibộc phát, thứ cảm giác mà cho dù đã cố kiềm chế nhưng nó vẫn k thể dừnglại. Dường như khi ở cạnh Kiệt là lúc mà người ta thấy nó rạng ngời vàtỏa sáng nhất. Nếu đem ra để so sánh, ví von thì có thể nói nó như 1bông hoa bị lớp tuyết dày bao phủ còn Kiệt là ánh nắng mặt trời ấm ápsưởi ấm cho bông hoa nhỏ.

Nó cứ miên man suy nghĩ cho tới khí về tới nhà. Nó thầm nhủ với lòngmình rằng k nên suy nghĩ nhiều làm gì cho mệt. Chuyện gì đến ắt sẽ đến,cứ để thời gian làm sáng tỏ mọi điều. Nó leo lên giường và nhắm mắt ngủ, kết thúc 1 ngày dài mệt mỏi
zzzzz.................
Sáng hôm sau,nó dậy sớm, hoàn thành công việc giao thường ngày. Đi trênchiếc xe đạp nhỏ, nó ngắm nhìn mọi vật xung quanh. Công việc này nó đãlàm được hơn 2 năm nay, còn đường này nó cũng đi tới mức dấu bánh xe inhằn trên đường nhưng chưa bao giờ nó liếc mắt nhìn xung quanh. Chỉ biếttới công việc là công việc, giờ nhìn quang cảnh xung quanh nó thật sựchoáng ngợp. Chỉ có thể nói là rất đẹp. Nó đẹp k phải vì nơi đây toànnhững căn biệt thự, cũng k phải vì nơi đây là nơi dành cho người giàu mà nó đẹp bởi nơi này có rất nhiều cây xanh, chim chít đua nhau hót chào,muôn hoa như khoe sắc. Tất cả tạo cho nơi đây 1 khung cảnh như khu rừngthần tiên. Có lẽ nơi đây hoàn toàn tách biệt với sự vồn vã, xa hoa nơiphố phường đông đúc. Dừng xe vào bên lề 1 ngồi nhà, nó ôm chồng báo trên tay và đi tới từng cách cổng, chọn 1 chỗ vừa dễ nhìn và sạch sẽ. nóđặt tờ báo xuống và bước đi.
Chợt có 1 bóng đen từ đâu đi tới, đứng phía sau nó và bịt mắt nó lại.
\\\" Ai vậy nhỉ? Chẳng lẽ là bọn lưu manh? K, k phải, cảm giác này quenlắm, rất ấm áp và an toàn. Chẳng lẽ là.......\\\"_Ngọc suy nghĩ rồi nói_Kiệt, là cậu phải k?
-Bingo, cậu giỏi thật đó. Sao biết mình hay dữ vậy?_Kiệt vừa nói vừa cười
-Vì....._Ngọc suy nghĩ đôi chút vì k biết phải trả lời thế nào_Vì chỉ có cậu mới dám giỡn kiểu đó với mình thôi_NGọc nói
-Hi hi hi hi_Kiệt cười vui vẻ
-Mà sao cậu lại ở đây?_Ngọc hỏi
-Đây là khu mình ở mà, hôm nay cuối tuần nên mình dậy sớm tập thể dục_Kiệt cười
-Vậy à. Mình cũng có 1 người bạn ở đây_Ngọc nói và nhìn xung quanh
-Thật sao?Ở đây á?_Kiệt ngạc nhiên
-Um, 1 người bạn nhỏ vô cùng dễ thương_Ngọc nói và mỉm cười cực kì hiền dịu
-Vậy à? Có vẻ hay nhỉ? Mà cậu lại đi giao báo à?_Kiệt hỏi khi nhìn thấy chồng báo trên tay Ngọc
-Lại? Có nghĩa là cậu đã thấy tôi đi giao báo rồi sao?_Ngọc hỏi
-Um, ngày đầu tiên cậu đi học, sáng hôm đó mình đã thấy cậu_Kiệt kể lại
-Vậy à? Xem ra mình và cậu có duyên quá nhỉ. Mà bây giờ cũng khá muộnrồi. Cậu về và chuẩn bị đi. Mình cũng về đây_Ngọc nhìn đồng hồ và nói
-Um, vậy pp cậu nha. Lát nữa mình sẽ qua đón cậu_Kiệt nói và chạy theo hướng ngược lại
-pp_Ngọc vẫy tay chào Kiệt rồi dất xe ra về


8:00 A.M
-Píp..píp_Tiếng còi xe kêu inh ỏi
- Các cậu tới rồi à?_Ngọc mỉm cười rồi bước ra, tay thì đóng cổng
-Chị Ngọc!_Tiếng một đứa con nít vang lên đầy vui mừng
mọi người quay về nơi phát ra tiếng nói, là xe của Kiệt
-Ơ Bảo. Là nhóc sao?_Ngọc vui mừng chạy về phía xe Kiệt
-Chị Ngọc, em nhớ chị quá. Sao lâu rồi chị k tới chơi với em?_Bảo ôm Ngọc nũng nịu
-Chị xin lỗi. Tại dạo này chị bận quá_Ngọc nói đầy yêu thương và xoa đầu Bảo
-Nè, 2 người biết nhau hả?_Kiệt ngạc nhiên hỏi
-K phải quen mà là rất thân đó anh à_Bảo vui vẻ trả lời
-Nè nhóc, sao em biết chị Ngọc vậy?_Phuơng hỏi
-Hồi em mới về nhà anh Kiệt, k có ai chơi cùng vì hôm đó anh Kiệt và chị Trinh đều đi vắng nên en buồn quá, lẻn ra ngoài chơi. Do k biết đườngnên em bị lạc, trời lúc đó cũng tối rồi nên em k biết phải làm sao, chỉđưngs khóc ở góc đường. May mà chị Ngọc đi ngang qua, mua đồ cho em ăncòn đưa em về tận nhà nữa_Bảo kể
-Vậy ra cậu là cô gái ân nhân hôm đó rồi_Trinh nói
-K có đâu, mình chỉ giúp thăngf bé thôi mà. Ai mình cũng làm vậy thồi_Ngọc cười rồi mở cửa xe sau
-K được! Em muốn chị ngồi đằng trước với em cơ_Bảo làm nũng
-Nhưng đằng trước chỉ có 2 ghế thôi_Ngọc giải thích
-Vậy chỉ ngồi với em đi. Đi mà chị_Bảo mè nheo
-Được rồi, được rồi_Ngọc cười và mở cửa ghế trước bước vào và cho bảo ngồi trên đùi mình
-Ổn định chưa? Ta đi nhé! _Kiệt cười và tất cả mọi người cùng lái xe thẳng tiến về phía biển
Trên đường đi, Bảo cứ dính lấy Ngọc, hễ Kiệt mở miệng nói với Ngọc câunào là thằng nhỏ lại nhảy vô trả lời thay. Hệt như nó đang muốn chia rẽNgọc và Kiệt vậy. Kiệt tức lắm nhưng chẳng làm gì được, chỉ biết lườm xéo thằng nhỏ,thằng nhỏ biết nhưng chỉ làm lơ khiến anh chàng tức ói máu. Mang tiếnglà anh em họ cho oai thế thôi chứ 2 người này cứ như nước với lửa, toàncãi cọ và thi đua xem ai hơn ai. Thằng Bảo còn nhỏ, hiếu thắng đã đànhnhưng đằng này Kiệt đã lớn, 16 rồi chứ có ít ỏi gì, lại còn là hộitrưởng hội học sinh mà lại đi hơn thua với 1 thằng nhóc chỉ mới tầm 6,7tuôi thì quả là k bình thường. Nhìn thằng nhóc thân thiết với Ngọc nhưvậy tự nhiên trong lòng Kiệt dấy lên 1 cảm xúc khó tả mà nếu như tác giả k lầm thì đó là....(thôi, tác giả k nói đâu. Để mình trích dẫn suy nghĩ của Kiệt luôn cho mọi người hiểu)
\\\" Trời ơi là trời, tức quá đi. Bảo, nhóc được lắm, xem ra lần này anh thua mất rồi. Mà sao nhìn họ thân mật thế nhỉ, mình giống như bị bỏrơi vậy. Sao cứ thấy trong người khó chịu vậy ta? Thật là....Mà sao cáicảm giác này giống cái cảm giác khi ghen tuông mà mình hay thấy trên mấy bộ phim sướt mứot của Hàn quốc mà con Trinh hay xem quá dị ta? K phải,tuyệt đối k phải. Phim ảnh chỉ là phim ảnh mà thôi. K áp dụng vào thựctế được\\\"_Kiệt tự độc thoại rồi gõ vào đầu mình mấy cái
-Cậu bị làm sao vậy? K khỏe à?_Ngọc hỏi đầy quan tâm khi thấy những hành động kì lạ vừa rồi của Kiệt
-Ảnh k sao đâu chị. Bị chập dây 1 chút hà_Bảo xen vô trả lời thay (Thằng nhỏ này giống kì đà cản mũi quá ha bà con)
-Ờ, vậy sao? Nếu vậy thì Bảo tránh xa ra nha, coi chừng bị lây đó_NGọc nói rồi bẹo má Bảo
Kiệt thì như tức muốn ói máu trước những gì mà 2 con người bên cạnhmình vừa nói,\\\"ao nó cứ thân mật như vợ chồng vậy nhỉ?\\\"_Đó là những gìanh chàng nghĩ trong đầu và lại thêm 1 lần nữa cái đầu iu dấu của anh bị hành hạ (ông này tức cười ghê, ghen với 1 đứa con nít)
Cuối cùng thì cũng tới biển nếu k cái đầu tội nghiệp sẽ còn khổ dài dài với chủ nhân của nó. Ngọc, Bảo, Trinh và Phuơng thì chạy ù ra biển, vừa đi vừa gọi:\\\" Biểnơi, biển ơi\\\" nghe ngây thơ thấy sợ. 3 đứa con gái và 1 thằng nhóc connhư làm náo động cả 1 vùng biển khi cùng nhau nghịch nước, chơi đuaf vàcười nói cực kì vui vẻ. Những thiên thần k chỉ làm mê hoặc những ngườidân ở đây mà còn làm tim của các hoàng tử dao động
-Nè, vô thay đồ đi, mặc đồ này kẻo ướt hết bây giờ_Ngọc nói
-Ừ ha. Phải cho người ta thấy công sức nguyên 1 buổi chiều hôm qua của chị em mình chứ_Phuơng cười
-Phải làm cho mọi người lé mắt luôn_Trinh hùa theo
-Vậy vào phòng thay đồ đằng kia đi. Ở đó khá vắng người mà_NGọc chỉ tay về khu w.c phía đằng x­a
Chợt, tay Ngọc như bị ai đó níu lại. Nhìn ngang tầm mắt k thấy ai nó tưởng là mà thì nghe thây tiếng nói:
-Ở dưới này nè
-Ủa? Sao vậy Bảo?_Ngọc nhìn xưống thì thấy Bảo đang nắm tay mình
-Chị cho em theo với được k?_Bảo làm nũng
-Hả?_Ngọc ngạc nhiên và k biết phải trả lời thằng nhóc như thế nào
-K được. Nam tử hán đại trượng phu ở đây thay quần áo được rồi. Vào chỗcủa chị em phụ nữ làm chi?_Kiệt kéo áo thằng nhóc lại và lôi về phíamình
-Thả em ra! Thả ra!_Bảo vùng vằng
-Cậu yên tâm đi. Thằng nhỏ này hay vậy lắm_Kiệt bề thốc Bảo trên vai và quay sang nói với Ngọc
-Um, vậy cậu chịu khó trông nó 1 chút nhé_NGọc nhăn mặt cười và chạy theo chạy theo Trinh và Phuơng đã đi khá xa và gọi nó ý ới
Khi Ngọc đã đi rồi, Bảo mới hết quậy phá
-Anh thật quá đáng. Tại sao k cho em đi với chị ấy?_Bảo hỏi Kiệt
-Vô duyên. Hỏi làm gì? Đi lại đằng kia thay đồ đi_Kiệt nói và bước về phía phòng thay đồ danh cho nam
-Ủa? Hồi nãy anh nói thay ngoài kia mà?_Bảo ngạc nhiên hỏi Kiệt
-Thay ngoài đó hả? Để các nàng thấy Nice body của anh sao? Đừng có mơ_Kiệt lấy ngón tay trỏ lắc lắc ra vẻ k đồng tình
-Vậy anh k phải nam tử hán, đại trượng phu rồi. Nhỉ?_Bảo quay sang hỏi Phong và Vũ và nhận được cái gật đầu của 2 chàng
-Nhiều chuyện!_Kiệt đỏ mặt quát rồi ­.c thẳng tiến.
5\\\ sau các chàng trai của chúng ta bước ra với 1 chiếc quần short ngắnvà để ngực trần khoe nice body. Chỉ tội cho Bảo, len lõi giữa 1 hànghotboy cao ráo, manly làm cho thằng nhóc càng thêm nổi bật. Nhưng k phải là trung tâm của sự chú ý để ngừoi ta trầm trồ khen ngợi mà là để người ta so sánh, trêu chọc. Thằng bé với khuôn mặt cáu kỉnh như sắp khóc, ngồi xuống chơi cát mà nói đúng hơn là nó đang phá tan đống cát mịn trước mặt.
-Bảo ơi, lại đây với chị nào_Ngọc gọi
-Chị Ngọc!_Thằng nhóc vui mừng chạy về phía phát ra tiếng nói
Các chàng đang nhìn ngắm các cô em ăn mặc sexy, quyến rũ khi nghe thấy tiếng nói của Ngọc cũng quay lại thật sự là bất ngờ. Các nàng công chúa ăn mặt k sexy, hở hang như các cô nàng trên bãi tắm nhưng lại toát ra 1 vẻ cuốn hút lạ thường khiến họ bước tới đâu thì nơi đó dường như bấtđộng. Ngọc mặc trên mình 1 bộ đồ bơi màu trắng, k dây cùng 1 chiếc váyngắn. Trinh mặc 1 bộ màu hồng phấn nhẹ nhàng, áo lệch vai cùng chiếcquần bó ngắn. Phuơng thì mặc 1 bộ màu vàng chanh cực nổi bật, áo cột dây phía sau, bên dưới quấn 1 chiếc khăn nhỏ cùng màu. 3 nàng mặc những bộđồ đơn giản nhưng cũng đủ để khoe đôi chân dài vô tận, vồng eo quyến rũvà làn da trắng nõn.
-Nè, mấy người bị làm sao vậy?_Phuơng nói và dơ tay vẫy vẫy trước mặt Vũ
-Bộ khó nhìn lắm hả?_Trinh nhăn nhó hỏi
-K, k phải. Đẹp lắm_Phong nói trong vô thức
-E hèm, vậy mà có ai kia nói là k có gì đó nha_Ngọc cười
-Đúng đó_Phuơng cười
-Tui k có giỡn nha. Giận mấy bà luôn_Trinh nói và quay mặt đi chỗ khác
-Ý, sorry mà. Thôi nha...._Ngọc năn nỉ
-Tạm tha cho lần này_Trinh nói và búng lên trán Ngọc
-Mà thôi, xuống biển tăm đi, đứng đây làm gì_Phuơng nói rồi kéo tay Vũ xưống biển
-Nè, tui có nói là muốn tắm đâu?_vũ chợt tỉnh khi làn nước trong xanh và mát rượi chạm vào da thịt
-Nhưng tui muốn. Ông có dám thi với tui k?_Phuơng kênh kiệu
-Dám chứ sao k? Bà tưởng tui sợ bà hả?_Vũ nói đầy thách thức
-Vậy thì bơi từ đây tới cây cột màu xanh ở ngoài kia nha_Phuơng nói và chỉ tay về phía cây cột xanh
Thế là 2 người lon ton dắt nhau ra phía rìa nước và bơi nhanh hết mức có thể
Phía Trinh
nhìn 2 người thi thố với nhau mà trinh buồn cười.\\\" Thật là trẻ connhưng cũng thật ngưỡng mộ. Còn mình thì có muốn nhuw họ cũng chẳng được. Bao năm nay mình cố gắng học bơi biết bao nhiêu, bị anh 2 mắng k ítlần, thế mà k tài nào bơi được. Có lẽ suốt đời này mình đành làm chú cábị mắc cạn thôi. Dù muốn vũng vẫy với đồng loại nơi dòng nước mặn tángxanh kia cũng k được\\\"_Trinh suy nghĩ rồi thở dài
-Cậu có cần mình giúp cậu học bơi k? Nhìn người ta bơi mà mình thì k bơi được chắc là buồn lắm_Phong đứng cạnh Trinh và nói
Sau vài giây hoàn hồn, Trinh mới có thể bình tĩnh trở lại. Tự nhắc nhở mình rằng Phong có khả năng nhìn thấu tâm can người khác qua ánh mắtcủa họ, Trinh nói
-Nhưng mà.....mình...._Trinh ấp úng
-K sao đâu. Họ k dạy cậu được nhưng mình thì có thể. Mình có phuơng pháp riêng mà_Phong cười, nụ cười hiếm hoi
-Cảm ơn cậu_Trinh nói đầy cảm kích
-K cần phải vậy đâu. Khi nào bơi được rồi hãy cảm ơn mình. Đi thôi_Phong nói và vuốt nhẹ mái tóc mềm của Trinh, rồi kéo Trinh xưống biển
Phía Kiệt và Bảo
-Này nhóc, chúng ta cũng thi đua cái gì nhé_Kiệt nói với Bảo
-Đơn nhiên rồi. Nhưng thi cái gì đây?_Bảo hỏi
-Thi bơi nhé_Kiệt đề nghị
-Mơ à? Anh khỏe như thế thì đơn nhiên người thắng sẽ là anh rồi_Bảo k đồng tình
-Ha ha ha, xem ra nhóc cũng biết lượng sức mình quá ha_Kiệt nói và nhìn Bảo chỉ với nửa con mắt_Vậy thì thi cái gì?
-um..........Xây lâu đài cát_Bảo suy nghĩ 1 lúc rồi nói
-Ok thôi. Nhưng phần thưởng cho người chiến thắng là gì đây?_Kiệt hỏi
-Nói nhỏ thôi_ Bảo nói rồi vẫy Kiệt như muốn bảo anh chàng này cuối xưống_ Thì thầm, xì xào....
-Nè, có được k vậy?_Kiệt hỏi lại đầy nghi ngờ
-Được mà_Bảo chắc chắn
-Oh, thử xem_Kiệt nói và 2 người bắt đầu hì hục làm lâu đài của riêng mình
Ai đi qua cũng đều nhìn họ với đủ mọi ánh mắt. Chắc họ nghĩ anh chàngnày lớn rồi mà còn chơi mấy trò này sao? Hay: 2 cha con nhà này có vẻthật hạnh phúc
Chắc mọi người thắc mắc nhân vật chính đi đâu mất rồi phải k? Nói cho nghe...........
Ngọc 1 mình lang thang khắp bãi biển dài, bàn chân trần nhẹ đi trêncát để lại những dấu chân và sóng biển vỗ vào xóa nó đi. Cũng khá lâurồi nó k tới biển, khá lâu rồi nó k vuơn vai để cảm nhận gió biển có ẩn 1 vị mặn nồng. Chọn 1 phiến đá ở khá xa bờ, nó ngồi xuống. Nhìn ngắm mọivật ở đây trông nó chẳng khác nào 1 nàng tiên cá ngày ngày ngồi trôngmong hoàng tử. Nó thẩn thờ nhìn xung quanh bằng đôi mắt rất buồn
Đứng lên phía mốm đá, nó dang 2 tay ra và nhắm mắt lại. Gió biển lồnglộng, mát rượi và mang theo cía hơi mặn của ăn. Nó chợt nhớ về nhữngchuyện từ ngày xưa, từ rất lâu rồi_ những câu chuyện mà trước đây nó đãtừng quên hay nói đúng hơn là k muốn nhớ.
( -Tiểu Ngọc à, xưống đây đi con. Coi cừng té đó_1 người phụ nữ xinh đẹp đưa đôi mắt lo lắng nhìn lên phía mỗm đá gần bờ
-Nhưng trên này vui lắm mẹ ơi. Có gió mát nè, lại còn có vị mặn nhưmuối bà Năm hay dùng để nấu ăn nữa mẹ à. Hay lắm_Đứa bé vừa nói vừa dang 2 tay ra như muốn bay
- Nào con gái, xuống thôi. Đừng để thiên thần phải lo lắng chứ_1 người đàn ông nói và ẵm đứa bé xuống
- Con k muốn mẹ lo lắng đâu, vì thiên thần lo lắng thì sẽ k còn đẹp nữa. Nhưng mà con muốn bay_Đứa bé nói
-Vậy thì ba sẽ làm máy bay cho con_Người cha nói và xoay đứa bé
-woaaaa........ha ha ha.......vui quá!!!_đứa bé hét lên và cười thậttuơi)_ đó là những gì NGọc đang hồi tưởng lại mà k hề hay biết nước mắtđã đẫm ướt khóe mi từ lúc nào

Chợt có 1 bàn tay nắm lấy chân nó và kéo xuống làn nước mặn trong xanh
-Khụ khụ khụ_Nó sặc nước, ho liên hồi
-Ha ha ha_Kiệt ôm bụng cười
-Cậu làm gì vậy hả?_Ngọc lấy tay vuốt nước trên mặt vaf đánh vào ngực Kiệt
-Khoan đã, cậu làm sao vậy? Sao giọng cậu lạ thế? Mắt cậu nữa, sao đỏ vậy?_Kiệt hỏi và nắm chặt lấy 2 cánh tay Ngọc
-K sao, chắc bụi bay vào mắt thôi mà_Ngọc nói và lấy tay lau nhẹ mắt
-K phải, nãy giờ cậu nhắm mắt thì lấy đâu ra bụi bay vào cơ chứ. Cậu nói thật cho mình biết đi_Kiệt nói
-Mình...mình..._Ngọc ấp úng
-Cậu đã đồng ý làm bạn mình thì cậu nói thật cho mình biết đi. Đừng dấu mình_Kiệt nói rất nhẹ nhàng
1 giọt...2 giọt...3 giọt....và sau đó là rất nhiều giọt nước mắt rơi xuống biển hòa tan với vị mặn nơi đây
Kiệt k nói gì nữa, chỉ im lặng kéo Ngọc vào lòng và an ủi
-Được rồi, cậu cứ khóc đi, khóc nhiều vào_Kiệt nói
1 lúc sau, Kiệt dìu NGọc lên bờ và đưa cho Ngọc 1 chiếc khăn lạnh
-Sao? Đỡ rồi chứ?_Kiệt hỏi và ngồi xuống bên cạnh Ngọc
-Cảm ơnn cậu_Ngọc nói nhẹ nhàng
-Cậu buồn chuyện gì à?_Kiệt hỏi
-K, chỉ là mình nhớ tới quãng thời gian trước đây, quãng thời gian mìnhcó được 1 gia đình hạnh phúc_Ngọc nói, ánh mắt nhìn về 1 phía vô định
-Mình k biết phải khuyên cậu thế nào vì mình k phải người từng trải,mình sinh ra trong gia đình quá đầy đủ. Nhưng mình nghĩ cậu nên quên hết tất cả đi, quên hết tất cả những gì mà cậu cho rằng nó làm cậu đau khổ. Cậu hãy giống như bờ cát này, khi có người đi qua sẽ để lại dấu chântrên ấy, nhưng khi sóng biển ập vào thì tất cả sẽ trôi đi. cậu hãy quênđi nỗi đau của mình như cách mà sóng biển và bờ cát đã làm_ Kiệt nói
-Mình sẽ cố gắng nhưng mình k chắc là có thể làm được hay k. Cậu biếtđấy, con người k bao giờ chiến thắng được thiên nhiên mà_Ngọc nói
-Mính sẽ giúp cậu dù mình biết mình chẳng có tài cán gì_Kiệt cười
-hì, nãy giờ cậu nói giống giáo sư ghê_Ngọc chọc
-Đâu có, mình vốn dĩ là 1 giáo sư mà_Kiệt đùa
-Vâng, giáo sư quái dị_Ngọc nói và cả 2 cùng cười.
Vừa lúc đó, Bảo chạy lại...........
-Chị Ngọc, đi chơi với em đi_Bảo nói và kéo tay NGọc
-được rồi, chị đi!_Ngọc cười
-Chị sao vậy, mắt đỏ hoe mà sưng húp hà. Chị khóc hả?_Bảo hỏi
-Đâu có, bụi bay vào mắt chị thôi_Ngọc chối
-Vậy ạ. Mà sao chị lại ngồi đây với anh Kiệt ạ?_Bảo hét lên khi thấy Kiệt ở bên cạnh
-Ờ thì....thì..._Kiệt lắp bắp
-Anh phải giữ lời hứa của mình chứ_Bảo lườm
-Ừ, thì giữ. Gớm, đi là được chứ gì_Kiệt nói và đứng dậy
-Khoan đã. Lời hứa gì vậy?_Ngọc hỏi
-Là như vầy nè chị: Em và anh Kiệt thì xây lâu đài cát với nhau, nếu aithua thì k được tới gần chị trong ngày hôm nay, nếu ai thắng thì được đi chơi suốt ngày hôm nay với chị. Và người thắng là em nên đơ­­n nhiênanh ấy k được ở đây rồi_Bảo cười nói
-Vậy sao? Hay nhỉ?_Ngọc cười
-Vâng! Vui ha chị_Bảo cười toe toét
-Mấy người dám lấy tôi ra làm thứ để cá cược sao?_Ngọc hét lên rồi quay mặt đi chỗ khác
Bảo và Kiệt hết hồn khi thấy thái độ của Ngọc thay đổ
-Chị à, em...em k cố ý đâu_Bảo nói
-Đúng đó, chỉ là vô tình thôi. Bọn mình k ngờ là cậu giận như vậy_Kiệt hùa theo
-Hứ!_Ngọc
-Chị ơi....chị ơi, em xin lỗi chị. Em k cố ý đâu..hu hu hu_Bảo nói rồi mếu máo
Nghe thấy tiếng khóc của Bảo, Ngọc vội quay lại
-Nè Bảo, em nín đi, nín đi nào. Đừng khóc, trông xấu lắm_Ngọc nói và lau nước mắt cho Bảo
-Nhưng chị phải hứa tha lỗi cho em nha_Bảo nói trong nước mắt
-Được rồi, chị tha, tha hết_Ngọc nói rồi ôm Bảo
Còn Kiệt thì đứng đơ người vì vẫn chưa hiểu chuyện gì xảu ra . Mọichuyện xảy ra quá nhanh và theo như Kiệt biết thì Bảo_em trai cậu k phải là 1 đứa mít ướt như vậy. Nhìn thằng nhỏ bằng đôi măt ngạc nhiên, Kiệtnhận được cái nháy mắt và đôi tay dơ lên kí hiệu chiến thắng của nhócBảo. Lúc này, Kiệt mới chợt nhận ra tất cả
\\\" Thằng nhỏ này láo thật, diễn cứ như thật khiến mình cũng phải tin.Tuơng lai chắc sẽ trở thành 1 diễn viên đóng phim truyền hình nổi tiềng. Bây giờ mình mà xin chữ kí và những đồ dùng của nó thì tuơng lai bánđược bội tiền\\\"_Kiệt suy nghĩ và tự gõ đầu mình vì những suy nghĩ vớ vẩnvừa rồi
-Nhưng mà 2 người phải bỏ ngay cái điều kiện ngớ ngẩn vừa rồi, được chứ?_Ngọc hỏi và nhìn Bảo
-Dạ, được ạ_Bảo tuy k muốn đồng ý nhưng cũng đành miễn cưỡng gật đầu
-Ok, vậy là tốt rồi_Ngọc nói và nhìn Kiệt
Khỏi phải nói, Kiệt vui tới mức nào khi cái điều kiện ngớ ngẩn vừa rồi được xóa bỏ. Nếu phải tránh xa Ngọc trong ngày hôm nay thì buổi đi chơi sẽ chẳng còn nghĩa và thú vị gì đối với Kiệt.
-Mà thôi, cũng khá trưa rồi, gọi mọi người vào ăn thôi_NGọc nói và nhìn đồng hồ
-Để em đi tìm anh Vũ với chị Phuơng cho. 2 người đó mỗi lần cãi nha vuilắm, bao nhiêu tật xấu đều lòi ra hết_Bảo nói và bước đi. Trước khi đi,nhóc con còn để lại 1 câu hay nói đúng hơn là 1 lời cảnh cáo:\\\" Anh màlàm gì chị Ngọc là coi chừng với em đó\\\"
-Trời ơi, nó coi mình là loại người gì cơ chứ?_Kiệt lầm bầm
-cậu đang nói gì thế?_Ngọc hỏi
-À k, có gì đâu. Mình đi thôi_Kiệt nói rồi lôi Ngọc đi
Tại nơi Phong đang dạy Trinh tập bơi...........
-Kìa, 2 người đó kìa. Ê....._Kiệt chỉ tay vào 2 người trước mặt và định hét lên
-suỵt, im lặng nào_Ngọc bịt miệng Kiệt, kéo vào 1 hòn đá to và nói
-Sao...sao vậy?_Kiệt hỏi
-Cậu ngồi im giùm tôi 1 lát đi. Nhìn xem họ kìa_Ngọc nói với Kiệt ló mặt ra ngoài
-Sao đâu? Bình thường mà?_Kiệt ngây thơ
-Đồ ngốc! Chịu khó ngồi im 1 lúc đi, rồi cậu sẽ biết_Ngọc nói và cả 2cùng nhìn vào 2 con người đang vùng vẫy dưới nước kia. Trông họ bây giờchẳng khác gì ăn trộm, nhưng ăn trộm được cái gì nhỉ? Trang sức ư? Hayquần áo?_K phải, vì họ đang mặc đồ bơi. Thứ duy nhất họ muốn trộm chính là thông tin
Quay trở về với cặp đôi đang được nói tới nha......
-1,2... 1,2...Đúng rồi, như thế, như thế. Đạp chân mạnh lên, tay phảiđều, tốt, tôt lắm_Phong hướng dẫn trong khi Trinh thì đang thực hiệnnhưng động tác đó 1 cách vụng về và cuối cùng thì cô nàng cũng bơi được 1 đoàn ngắn
-Sao...sao lại như thế được? Tại sao mình tốn hơn 1 tuần để dạy con béhọc bơi mà k được, còn thằng Phong sao mới có mấy tiếng mà đã ok làsao?_Kiệt nói khuôn mặt k dấu khỏi sự ngạc nhiên
-Đó là do còn tùy vào người dạy_Ngọc cười
-Là sao? Ý cậu mình k có tài cán để dạy con bé sao?_Kiệt quay sang hỏi
-Đó là do cậu tự nghĩ thế thôi còn ý mình là về phuơng diện tình cảm.Đôi khi tình yêu có thể chiến thắng tất cả đấy_Ngọc giải thích
-Phương diện tình cảm? Tình yêu? Là sao?_Kiệt ngu ngơ
-Chẳng lẽ cậu k biết gì sao?_Ngọc hỏi
-Biết gì là biết gì?_Kiệt vẫn như vậy
-Thật uổng cho cậu, mang tiếng là là cao thủ sát gái thế mà chả tinh ý 1 tí nào. haizzz_Ngọc nói và lắc đầu
-quá đáng, tại chưa yêu bao giờ chớ bộ_Kiệt cãi lại
-Vâng, chưa yêu nhưng bạn gái thì còn nhiều hơn kiến cỏ_Ngọc đá đểu
-Đâu? Đâu? Có con kiến nào đâu?_Kiệt giả ngô nhìn xung quanh
-Thôi đi, mệt cậu quá. Xem thếm 1 chút đi_Ngọc nói và hướng mắt về phía 2 người kia
bổng, 2 người thấy 1 cảnh cực thú vị, tuy k có gì đặc sắc nhưng cũngrất đáng công nãy giờ ngồi rình mò dưới trời nắng chang chang và gaygắt. Có lẽ vì quá vui nên Trinh đã làm 1 hành động hơi vượt quá mức bạnbè đó là ôm chầm lấy Phong và hôn nhẹ lên má trái của anh chàng. Khiđịnh thần lại thì đã k còn kịp nữa rồi. Có lẽ cũng vì ngại nên ngay sau đó, Trinh vội buông Phong ra và cúi gằm mặt xuống. K gian bỗng rơi vào im lặng
-Cái gì thế kia? Tại sao lại như vậy?_Kiệt nói và như có ý định nhảy xổng ra
-Từ từ nào, tôi sẽ cho cậu ra nhưng bây giờ cậu phải bình tĩnh, thật sựbình tĩnh. Chuyện này cậu phải suy nghĩ thật kĩ vì em gái cậu và cảPhong đều quí mến nhau_Ngọc nói
-Nhưng tại sao mình k biết?_Kiệt hỏi
-Tại cậu vô tâm quá thôi. Nghe này, Phong là bạn thân của cậu, cậu ấycũng là 1 người rất tốt,đàng hoàng và điềm đạm. Nếu giao em cậu cho cậuấy thì chẳng phải cậu cũng yên tâm sao?_Ngọc phân tích
-Um...cũng đúng. Vậy bây giờ mình phải làm sao để giúp họ đây?_Kiệt hỏi
-Tạm thời thì k cần làm gì cả. Bây giờ tôi và cậu tới đó để họ khỏi ngại ngùng về chuyện vừa rồi. cố tỏ ra vô tư như k biết gì đấy nhé_Ngọc nói
-Ok_Kiệt nói và cả 2 đi về phía bãi biển, nơi 2 con người đang đứng nh­ư trời trồng và k biết làm sao
-Nè, trưa rồi. Vào trong ăn trưa thôi_Kiệt tới vỗ vai Phong
-Hả? À...ừ_Phong ú ớ
Và 2 chàng trai vào trong trước
-May nhé, có tụi này tới gỡ rối. Nếu k, k biết 2 người phải làm sao nữa_Ngọc nói nhỏ vào tai Trinh
-Cậu...cậu thấy rồi à?_Trinh hỏi
-Ừ, nhưng yên tâm đi, mình chỉ nói cho Phuơng nghe thôi_Ngọc cười nhẹ
-Cậu nhớ đừng nói cho ai biết nhé? Nhất là anh mình_Trinh năn nỉ
-Ừ, mình biết rồi_NGọc nói nhưng trong đầu thì lại nghĩ:\\\" Chẳng cần mình nói cậu ta cũng biết rồi còn đâu
-Vậy ta vào trong thôi, trời bắt đầu nắng rồi_Trinh nói rồi kéo Ngọc vào trong
Tại nơi tụi nó đang ngồi............
-Ủa? Sao nhóc Bảo và 2 con người ồn ào kia giờ này vẫn chưa thấy mặt mũi tăm hơi đâu hết vậy?_Kiệt càu nhàu
-Em đây nè_Bảo chạy lại
-Em về rồi hả? Thế 2 người kia đâu rồi?_Ngọc hỏi
-Đằng sau em kìa. Lại cãi nhau rồi chị ạ_Bảo nói và chỉ ra sau
-Sao cứ cãi nhau hoài vậy trời?_Kiệt nói như muốn khóc
-Tại 2 người đó thi bơi với nhau nhưng khi sắp về tới đích vẫn bất phânthắng bại. Thấy thế nên chị Phuơng dùng chân đá vào người Vũ làm ảnh mất đà, chìm xuống nước. Vậy là chị Phuơng thắng. Anh Vũ tức quá, k chịuthua nên 2 người mới thành như vậy đó_Bảo kể
-Thật hết biết 2 người này mà_Ngọc lắc đầu ngán ngẩm
-Mấy người đang nói xấu gì tụi tui đó?_Phuơng hỏi
-Có nói gì đâu? Tại mấy người suy diễn thôi_Kiệt nói
-Ủa mà lạ nha. Sao bữa nay 2 người kia im dữ vậy?_Vũ hỏi khi thấy Trinh và Phong im lặng
-Đâu có gì đâu. Ra đây tui nói cái này nè_Ngọc nói rồi kéo Phuơng đi, trước khi đi còn nháy mắt ra hiệu cho Kiệt
Thấy Ngọc ra dấu, Kiệt cũng hiểu ý, bèn tìm cách kéo Vũ và nhóc Bảo đi chỗ khác, để lại Phong vàTrinh ở đó. Thấy k khí có vẻ u ám và ngộtngạt, Trinh đành lên tiếng trước
-Chuyện.... chuyện lúc nãy cho mình xin...lỗi...mình..._Trinh nói mặt cúi gằm xuống
-K sao đâu, chắc tại cậu vui quá nên mới vậy. Mình k để bụng đâu_Phong nói
-Vây...vậy sao? Cảm ơn cậu_Trinh nói rồi cười nhẹ với Phong. Trong lòngcảm thấy nhẹ nhõm vì 2 đứa đã có thể trở lại bình thuơng nhưng cũng cóchút hụt hẫng vì cho rằng Phong chỉ coi mình là bạn mà thôi
Cùng lúc đó, ở chỗ Phuơng và Ngọc.....
-Sao vậy? 2 người đó có chuyên gì à?_Phuơng hỏi đầy tò mò
-Như vầy nè: !!$^*'(_Ngọc ghé sát vào tai Phuơng và kể
-woaa! Bất ngờ ghê ta_Phuơng nói, mắt sáng long lanh
-Um, nhưng lát nữa cậu đừng nhắc gì về chuyện này trước mặt mọi người nhé, kẻo họ lại ngại..._Ngọc nói
-mình biết rồi mà. Vậy bây giờ vào táng được chưa? Ngoài này nắng quá_Phuơng nhăn mặt
-Ừ, vào thôi_Ngọc cười

Còn ở chỗ 3 chàng trai ( phải hông ta? Hay là 2 chàng trai và 1 đứa con nít? T/g cũng hông biết nữa)
-Nè, ông bị khìn hả? Sao kéo tụi tui ra đây đứng nắng làm gì?_Vũ nhăn nhó
-À...ờ..thì...thì..._Kiệt ấp úng vì k biết phải nói làm sao nữa
-Anh bị sao vậy? Tự nhiên bữa nay cà lăm hà?_Bảo hỏi
-A! Ăn kem! Tui muốn ăn kem. Kem ơi!_Kiệt nãy ra được 1 lí do rất chi là củ chuối rồi chạy tới ông bán kem
-Thằng này bữa nay sao mà quái dị vậy ta?_Vũ nhìn theo rồi lắc đầu
-Kem hả? Em cũng muốn ăn_Bảo nghe tới kem liền chạy theo Kiệt
5\\\sau mọi người tập trung tại nơi tụ họp.....
-Các cậu về rồi à?_Ngọc hỏi
-Ừ, về rồi_Kiệt cười khổ, trên tay còn cầm theo cây kem
-thằng khùng đó tự nhiên nói muốn ăn kem, đúng là phiền phức_Vũ cáu
-Ơ hay, được ăn kem rồi còn càu nhàu nữa là sao?_Phuơng nói
-Nè, bà ăn đi. Tôi k thích cái thứ ngọt sợt nhiều màu này_Vũ nói rồi đưa cây kem trước mặt Phuơng
-Cái này là ông nói nha. K được hối hận đó_Phuơng chộp lấy cây kem và ăn
-Mấy người này hay nhỉ? Giờ ăn trưa mà lại đi ăn kem là sao?_Sau 1 hồi im lặng, Trinh cũng cất tiếng nói
-Đúng đó, ăn trưa thôi. Mình đói rồi_Phong nói
Thế là tụi nó ăn trưa với nhau thật vui vẻ

Chương 17 : Karaoke

sau 1 buổi đi chơi đầy thú vị nhưng cũng k kém phần mệt mỏi, mặt trời đã bắt đầu lặn về phía đông để trở về với căn nhà nhỏ của mình. Có lẽ cácboy nhà ta đã thấm mệt, trên mặt ai cũng hiện rõ ý muốn ra về nhưng các girl thì k như vậy, họ muốn nán lại đây lâu hơn chút nữa để ngắm cảnhhoàng hôn vì như vậy sẽ rất đẹp và vô cùng lãng mạn. Các nàng thì nhìnngắm say xưa trong khi các chàng thì khuôn mặt nhăn nhúm lại. Họ chorằng cảnh biển lúc chiều tà chả có gì đẹp sấc, đơn giản vì họ thấy trênTV và tranh ảnh nhiều rồi( Mấy ông này đúng là k có tâm hồn nghệ thuật gì cả, hèn gì người ta vẫn thường nói con trai vô tình ^_^)
Sau khi mặt trời khuất bóng cũng là lúc đồng hồ chỉ 6h, mọi người đãthấm mệt, k còn sức để nói chuyện và chọc phá nhau như lúc trưa. Họ đành ghé vào 1 nhà hàng đồ biển gần đó để ăn tối và cung cấp năng lượng.
Tại phòng vip của nhà hàng......................
-woaaa! Ngon quá! Em ăn k nổi nữa rồi_Bảo nói và ôm cái bụng tròn xoe như hòn bi ve của mình
-Bây giờ mấy giờ rồi?_Ngọc hỏi Kiệt
-Um...7h kém 15_Kiệt xem đồng hồ rồi nói
-Vậy là còn sớm nhỉ. Về bây giờ thì uổng quá_Vũ nói
-Vậy chúng ta đi đâu chơi đây?_Trinh hỏi mọi người
-A! Đi hát karaoke đi!_Phuơng reo lên
-Karaoke?_Ngọc ngạc nhiên
-Um, cũng có 1 quán ở gần đây đó, nghe nói cũng được lắm_Phuơng nói
-Vậy cũng được, tới đó thử xem sao_Phong đồng ý
-Ok, đi nào_Kiệt nói rồi kéo mọi người đi, tất nhiên là sau khi đã thanh toán tiền
Tại phòng số 5 của quán karaoke dành cho tuổi teen có tên là Sweet...................
-tình tan vỡ....la la la_Phuơng hát
-Trời ơi!!!!!!! Bà làm ơn tắt ngay cái đài dởm, hỏng hóc 3 năm k sửacủa bà giùm tui, bà đang hành hạ lỗ tai của mọi người đó_Vũ bịt tai lạivà nói
-Ông hay lắm! Tui nói cho ông biết ít ra tui cũng là 1 nhân tài nở muộnđó. Giọng hát của tui k biết đã cướp đi trái tim của biết bao nhiêu hâmmộ rồi đó_Phuơng tự sướng
-Ọeeee.......Mấy người đó chắc lỗ tai có vấn đề hay sao ý? Cũng có khilà họ bị thủng màng nhĩ, k nghe thấy gì nên mới khen đại là hay chứ thật ra bà hát chả khác vịt bầu là mấy. K tin bà cứ hỏi mọi người đi. Đưacho nhóc Bảo hát còn hay hơn_Vũ nói đầy mỉa mai
-Ông được lắm, bộ ông tưởng ông ngon lắm hả?_Phuơng chống nạnh_Bảo, hátcho chị nghe đi. Chị k tin giọng ca đầy tài năng này lại thua 1 thằngnhóc lớp 1_Phuơng đưa mic cho Bảo
-Thôi, chị tự hát đi. Em k muốn làm mất mặt chị đâu. Kẻo người ta lạinói chị lớn to đầu rồi mà còn thua em_1 đứa con nít còn 2 tháng 17 ngàynữa là tròn 17..ý nhầm, 7 tuổi. Với lại, em k thích xen vào trò chơi con nít của 2 người_Bảo nói và ra vẻ cực kì người...\\\"nhớn\\\"
-xì, k hát thì thôi. Có cần phải làm hách như vậy k?_Phuơng nói rồi lelưỡi lêu lêu Bảo( đúng là đồ trẻ con rồi còn gì?)_cậu có dám thi với tui k?_Rồi quay sang nhìn Vũ đầy thách thức
-Ok, tui sợ gì bà cơ chứ?_Vũ nói rồi giật lấy mic và chọn bài
Thế là 2 người tranh nhau hát, thậm chí là đánh nhau nữa
-Trời, sao 2 người đó lúc nào cũng như vậy kia chứ?K khác gì 2 đứa con nít 5 tuổi_Trinh lắc đầu
-K biết bao giờ họ mới người lớn được đây hả trời?_Kiệt kêu khổ
-Chắc sẽ chẳng bao giờ đâu. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó lường mà_Ngọc nói và nhấp 1 ngụm nước ngọt
-Mà thôi, chắc nhìn họ như vậy thì còn lâu chúng ta mới hát được. Thôi, sang phòng khác đi_Phong lắc đầu nói
-Um, đi thôi_Trinh gật đầu rồi đứng dậy
-Ờ...đ..._Kiệt định nói sẽ đi nhưng bị Ngọc chặn họng lại
-Các cậu sang bên đó trước đi. Tụi này có chuyện cần nói 1 chút_Ngọc bịa bừa 1 lí do
-vậy sang nhanh lên nhé_Trinh nói rồi bước qua phòng bên cạnh cùng với Phong
Tất nhiên là 2 con người kia k hề biết gì vì còn mãi mê hát
-Cậu làm sao thế?_Kiệt hỏi
-Cậu phải tạo cơ hội cho 2 người gần nhau chứ?_Ngọc nói
-Ừ ha! Cậu đúng là chuyên gia trong chuyện tình cảm _kiệt nói rồi giơ ngón cái lên ra hiệu number one
-Cậu k cần phải khen mình đâu bởi vì mình thật ra cũng chả biết gì_Ngọc lắc đầu
-Là Sao?_Kiệt ngu ngơ
-Tất cả là của Phuơng đó. Hôm trước mình đã phải nghe cậu ấy ca cẩm cách nào để làm hâm nóng tình cảm, cách nào để người đó tỏ tình, cách nào để có được 1 cậu bạn trai lí tưởng, vv và vv_Ngọc nói
-Ể? Thật á? Nhưng tại sao Phuơng lại dạy cậu những thứ đó?_Kiệt hỏi
-Đơn giản vì mình quá khô cứng và k hề lãng mạn mà như vậy thì rất khóđể có người yêu. Phuơng nói vậy đó_Ngọc thuật lại nguyên văn lời nói của Phuơng hôm đó
-Ha ha ha. Vậy cậu có đang áp dụng nó để có được chồng chưa?_Kiệt ôm bụng cười
-Rồi, nhưng k phải cho mình mà là cho em gái của cậu_Ngọc nói rồi đánh Kiệt vì cái tội giám cười
-Ý ý, đừng đánh nữa. Coi chừng lòi phèo mình bây giờ_Kiệt lấy tay đỡ
-Tạm tha cho lần này đó. Mà tôi với cậu cũng ra ngoài đi, ngồi đây nghe 2 giọng ca oanh vàng này hát chắc tối nay về vỡ mộng mất_Ngọc nói
-Ờ ha, nghe thấy rợn da gà. K biết sức đâu mà 2 người đó hát dữ vậy, giọng khàn rồi mà vẫn cứ hát_Kiệt nói đầy nể phục
-Um_Ngọc gật đầu rồi quay sang Bảo_Bảo à, em có ra ngoài k? Hay là ởđây?_Ngọc hỏi mà cứ như hét vì nếu k như vậy chắc k nghe thấy gì luônquá
-Em k đi đâu, ở đây nghe hát hay hơn_Bảo cười
-Hay á? Hát còn thua cái băng cát-xét 2000 1 cái bị hư ở ngoài chợ nữamà hay cái gì?_Kiệt nhăn nhó và ngay lập tức bị ăn 2 cái dép vào mặt
Nhìn về phía thủ phạm thì ra đó là Phuơng và Vũ nhưng họ thì k thèmnhìn Kiệt lấy 1 cái nếu k thì đã được ánh mắt giận dữ của Kiệt xuyênthủng rồi. Vì sao họ k thèm nhìn Kiệt ư? Đơn giản vì mắt họ đang mảimiết gián chặt vào màn hình TV
-Nè, ông ăn nói cho cẩn thận nha, đừng có vơ đũa cả nắm như vậy. chỉ cótên này hát khó nghe thôi_Phuơng nói, trên tay vẫn cầm mic và chỉ vào Vũ
-Nè cái bà chằng kia, bà vừa nói cái gì đó? Xin lỗi nha nhưng người đang tra tấn lỗ tai của người khác là bà đó_Vũ nói cưc đểu
-Cái gì? Ông thì có_Phuơng cãi lại
-Là bà_Vũ
-Là ông_Phuơng
-Bà!
-Ông!
............
-Đồ con nhím_Phuơng
-Đồ con gái hung dữ_Vũ
-!#@$^'(*
-(^'*$E%#$
Và sau đó là tùm lum tà la những lời cãi cọ khiến người khác phải điếc tai, nhức đầu
-Há há, đây mới chính là phần em luôn mong đợi nè_Bão nói và cười tít mắt
-Thôi, vậy em cứ ở đây mà nghe nhưng nhớ đừng học theo đó nhé. Con traimà cãi nhau với con gái là k ga-lăng và quân tử đâu_Ngọc xoa đầu Bảo nói
-Nè, bà nói vậy có khác nào là **** tui đâu?_Vũ quay lại nhăn nhó
-Ngọc, yêu bà vì câu nói hay nhất trong ngày. Thật là chí lí_Phuơng cười tít mắt
-Xì, còn con gái mà đi cãi nhau với con trai là k thùy mị, nết na_Vũ phản công
( cái ông này nói vậy có khác nào **** xéo t/g đâu. tặng cho ông vài cái đấm)
-Đồ......_Phuơng
-đồ...._Vũ
- Rồi xong, lịch sử lại tái diễn, chúng ta ra ngoài thôi. Ở đây nhức đầu quá_Kiệt lắc đầu rồi kéo NGọc ra ngoài. Để lại nhóc Bảo đang cười toecười toét vì 2 người sinh k đúng tuổi này( 16t mà cứ như mới lên 5)
Tại phòng của Phong và Trinh...........
-Sao họ lâu tới thế nhỉ?_Trinh nóng ruột nhìn đồng hồ
-Chắc có chuyện gì đó hơi rắc rối nên họ tới muộn thôi, cậu đừng lo_Phong điềm tĩnh đáp

5\\\ sau..........
-Sao lâu vậy? Nói chuyện cũng đâu cần lâu đến thế_Trinh nhăn nhó
-Um....thế này thì đúng là lâu thật. Thôi, khỏi chờ nữa, chúng ta hát thôi_Phong nói rồi kéo Trinh đứng dậy
Và 2 người cùng hòa vào những điệu nhạc nhẹ nhàng cùng giọng ca caovút mà đâu hay bên ngoài đang có 2 kẻ thập thò, rình mò như ăn trộm. Và 2 tên trộm nghiệp dư đó k ai khác chính là Ngọc và Kiệt

-Nè, đứng sát vào đây, đứng ngoài đó người ta thấy bây giờ_Ngọc nói rồi kéo Kiệt vào sát người mình
Cô nhóc đâu hay chính cái hành động ngô nghê tưởng chừng vô hại đó đãkhiến cho tim ai đó k còn năm yên mà đập liên hồi khiến chủ nhân của nótưởng chừng như ngạt thở, 2 má đỏ bừng.
\\\" Trời ơi, sao vầy nè, tim mình sao lại đập nhanh dữ vậy? Còn cái má kia nữa, sao mà dễ thương quá! Ước gì mình được đặt lên đó 1 cái kiss nhỉ.Ý, mày tỉnh lại đi Kiệt ơi. Mày làm sao vậy? Chẳng lẽ đầu óc mày có vấnđề rồi sao? Tự nhiên lại muốn hôn người ta. Trước giờ mày có muốn hôn ai bao giờ đâu? Toàn lũ con gái muốn kiss mày thôi mà. Aaaaa, kìthật!\\\"_Kiệt ôm lồng ngực đang đập rộn ràng cảu mình và bóp chặt
-Kiệt ơi, cậu sao vậy?_Ngọc đang chăm chú theo dõi cặp đôi trong phòng thấy sự im lặng bất thường của Kiệt bèn quay lại
-Hả?..A..ừ, k sao đâu_Kiệt như vừa rớt xuống từ 9 tầng mây(thì đúng rồi còn gì nữa)
-Cậu lạ quá. Mệt ở đâu à?_Ngọc nhăn nhó
-K, mình khỏe lắm, có bị sao đâu_Kiệt chối trong lòng thì thầm nghĩ:\\\" Đúng là có vấn đề nhưng mà là ở tim kìa\\\"
-Vậy à. Cậu cẩn thẩn đó, mùa hè người ta dễ mắc nhiều bệnh truyền nhiễm lắm đó_Ngọc nhăn nhó
-Ừ, cảm ơn cậu_Kiệt cười
Rồi Ngọc lại chăm chú nhìn cặp đôi trong kia, thỉnh thoảng đôi môi lại vẽ lên 1 nụ cười nhẹ nhàng như thầm chúc cho cô bạn được hạnh phúc. Còn Kiệt bây giờ đã k còn nhìn vào trong căn phòng kia nữa, cũng chẳng thèm để ý xung quanh mà ánh mắt bây giờ chỉ còn hướng về Ngọc, Kiệt đangnhìn Ngọc say đắm
Nè Ngọc!_Kiệt sau 1 hồi ngơ ngẩn cũng đã bừng tĩnh và khẽ lay Ngọc
-Gì vậy?_Ngọc hơi khó chịu vì đang xem phim tình cảm mà bị người khác quấy rầy
-Cậu k mọi người đang nhìn chúng ta bằng đôi mắt soi mói à?_Kiệt hỏi và chỉ vào những người qua lại
-À...có..có lẽ cậu nói đúng_Ngọc nói khi nhìn thấy xung quanh
-Vậy thì đi thôi, đừng đứng ở đây nữa_Kiệt kéo tay Ngọc đi
-Ơ...nhưng đi đâu mới được chứ?_Ngọc hỏi
-Sang phòng Khác_Kiệt nói gọn rồi kéo Ngọc về bàn tiếp tân lấy phòng
Tại 1 căn phòng cách khá xa phòng của Trinh và Phuơng hay nói rõ hơn đây là phòng sô 10
-Chà, trong này cũng đẹp đó chứ_Kiệt mở cửa bước vào trong
-Ờ, nhưng biết làm gì đây?_Ngọc
-Ơ hay, vào đây thì hát chứ làm gì?_Kiệt hỏi lại
-Vậy thì cậu hát đi, tôi k thích hát_Ngọc nói và ngồi bịch xuống ghế
-Cậu k hát, 1 mình mình hát thì còn gì vui nữa. Thôi được, nếu cậu k hát thì....._Kiệt nói và nhìn xung quanh_A! Kia rồi!_Kiệt reo lên rồi chạyvề phía vách tường đang treo cây đàn ghi-ta
-Cậu biết chơi à?_Ngọc hỏi
-À, cũng có 1 chút. Để mình chơi cho cậu nghe nhé_Kiệt nói và đặt cây đàn lên đùi
Tiếng đàn ghi-ta bắt đầu vang lên thật nhẹ nhàng, âm vang khắp gianphòng trống như làm nó ấm áp hơn. Ngọc ngồi nghe tiếng đàn văng vẳng bên tai và chợt quay sang nhìn Kiệt. Cô cảm thấy thật bất ngờ với hình ảnhcủa Kiệt bây giờ. K còn là 1 hot boy náo nhiệt với nụ cười tuơi tắn trên môi làm say mê biết bao cô em xinh đẹp mà là 1 chàng trai đúng nghĩavới vẻ lạnh lùng, điềm tĩnh, vô cùng lãng tử và say mê với âm nhạc.Trong đầu Ngọc chợt nghĩ
\\\" Đẹp thật, mình thích nhìn cậu thế này hơn cái vẻ hời hợt hàng ngày.Trông thế này nhìn cũng được đó chứ?\\\"_ Ngọc khẽ mỉm cười với cái suynghĩ đó nhưng sau đó thì_\\\"Ý, k được. Mày đang nghĩ gì vậy Ngọc. Sao bữanay mày lại sinh ra thêm cái bản tính mê trai vậy. tỉnh lại đi!\\\"_Ngọclấy tay gõ lên trán mình_\\\"Nhưng sao nhìn cái dáng vẻ đó lại quen thế kia nhỉ? Rất giống với ....người đó..........\\\"_Ngọc thẩn thờ khi nghĩ tới 1 người nào đó
-Ngọc à, cậu sao thế? Thấy mình đẹp trai quá nên thừ người ra ngắm hả?_Kiệt đùa và kết quả là.....
Bốp!_Cho chừa cái tật nói bậy_Ngọc nói và phủi tay, quay mặt về phíakhác như đang giận nhưng thật ra lại là để che đi khuôn mặt đang ửnghồng
-Ây daaaaaa, cậu có cần phải mạnh tay với mình như vậy k? Giỡn 1 chút thôi mà_Kiệt vừa nói vừa ôm cục u trên đầu
-Hừ, ai bảo........_Ngọc đang định nói thì có 1 âm thanh lớn ngăn cản Ngọc nói ra
Nghe thấy tiếng động, mọi người đều chạy ra xem và Ngọc, Kiệt cũng kphải là ngoại lệ. Chạy theo mọi người tới căn phòng có tiếng động, cànglúc tụi nó càng nhận ra đó là phòng của ai và nghe rõ mồn một tiếng cãivã. Vâng, căn phòng đó là của cặp đôi ồn ào: Phuơng và Vũ
Tại hiện trường xảy ra vụ án.........(giống phim trinh thám quá ha)
Phát hiện ra 1 xác chết k còn nguyên vẹn (là cái màn hình TV), xungquanh có rất nhiều máu me(là đồ ăn, trái cây, nước ngọt), nguyên nhân tử vong là do bị 1 à k, 2 vật nặng đập vào, hung khí được xác định là 2chiếc miccro. Hung thủ là 1 chàng trai handsome và 1 cô nhóc cute đangnhìn nhau bằng cặp mắt nảy lửa. Nhân chứng duy nhất của vụ án là 1 cậunhóc khoảng chừng 5, 6 tuổi, đang giuơng đôi mắt thích thú nhìn về phíathủ phạm. Nguyên nhân dẫn đến việc nạn nhân tử vong là do 2 hung thủđang cãi nhau mà nạn nhân thì vẫn cứ nói ( phát ra nhạc cho mấy ông bàđó hát), ồn ào nên bị giết hại.

-Ôi trời ơi, có chuyện gì thế này?_Bà chủ quán chạy vào
-Cô ơi, thông cảm tí đi cô. Cho cháu xem nốt phần cuối của bộ phim hài đã_Bảo nói với bà chủ rồi quay lại nhìn Phuơng và Vũ
-Cái gì mà cô chứ? Tui mới có 29,9999 tuổi à. Chưa tới 30 sao lại gọi là cô? Gọi chị thôi_Bà chủ quán nhăn nhó hét lên
-Cô...à k, chị thông cảm đi chị_Ngọc định gọi cô nhưng nhìn thấy ánh mắt sắc như giao của bà chủ quán nên phải sửa thành chị
-Đúng đó c..chị, họ là bạn em để em bồi thường cho chị_Kiệt nói vàkhuyến mãi thêm 1 nụ cười khiến bà chủ cứ gọi là ngất ngây con gà tây,còn cậu nhóc thì có vẻ khó lắm mới rặn được chữ chị
-Được mà, k sao đâu. Anh năm nay bao nhiêu tuổi? Có bạn gái chư? Số điện thoại của anh là số mấy?_Bà chủ quán thay đổi thái độ nhanh như chớp,lấy trong túi ra 1 cuốn sổ nhỏ màu hồng và 1 cây bút, ghi ghi chép chép( cái bà này già rồi mà còn màu mè, chơi luôn màu hồng, còn gọi 1 nhỏ hơn mình hơn 1 giáp là anh, pó tay cái bệnh mai trê)
-Chị ơi, bao nhiêu vậy ạ?để tụi em còn trả tiền rồi về. Giờ này cũng trễ rồi_Trinh từ đâu xuất hiện , theo sau còn có Phong với vẻ mặt lạnh nhưtiền
Sau khi thanh toán tiền cho bà chủ quán, mọi người ra về. Bà chủ tiễn ra tới tận cửa, ánh mắt lưu luyến nhìn các chàng. Nếu như k phải 3 chànglà những cậu ấm, handsome, đẹp trai thì có lẽ đã phơi thây nơi đồng kmông quạnh cho thú hoang tới cấu xé rồi vì bà chủ quán tuy cố tỏ ra hiền lành nhưng ai cũng biết đụng tới bà ta thì chả khác nào đụng tới ... mẹ mìn, hơn nữa hôm nay lại là ngày khai truơng của quán
Tại bãi giữ xe..........
-Các cậu nãy giờ ở đâu thế?_Trinh hỏi, ánh mắt đầy nghi ngờ
-À, bọn anh ở phòng 10_Kiệt nhanh nhảu
-Sao cơ? Tụi này đợi các cậu ở phòng 1 cơ mà?_Phong nói
-À, tụi mình nghe nhầm thành phòng 10 nên tới đó đợi, k thấy các cậu nên tụi này ngồi đó chơi luôn. Phải k?_Ngọc quay sang hỏi Kiệt, ánh mắt sắc lẻm
-À..ừ...đúng_Kiệt lắp bắp, người vẫn còn run vì cái lườm vừa rồi
-Vậy sao? Vậy thì tạm tha cho lần này vậy_Trinh sau 1 hồi dò xét cuối cùng cũng chịu buông tha
Còn cặp đôi ồn ào nay lại cực kì im lặng vì đang mãi lườm nhau, nhócBảo thì đã quá mệt nên cũng chẳng nói gì. Tụi nó lên xe và trở về nhà.

Miku Ohashi - Azumi Mizushima - Akiho Yoshizawa

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ