Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Chuyện tình Công chúa và Hoàng tử - trang 6

Chương 18 : Quan tâm

Trên đường Kiệt chở Ngọc về nhà, nhóc Bảo đã ngủ say vì mệt mỏi nhưngtrên môi vẫn nở 1 nụ cười, k biết là do nó đang mơ 1 giấc mơ đẹp, nhớlại những kỉ niệm đí chơi của ngày nay hay nghĩ về những trận cãi nhaucủa Phuơng và Vũ nữa
-Nè, cậu dừng lại đây 1 chút đi_Ngọc nói với Kiệt, giọng rất nhỏ nhẹ vì sợ đánh thức Bảo đang say giấc nồng ở hàng ghế sau
-Cậu đi đâu vậy?_Kiệt hỏi khi thấy Ngọc mở cửa xe
-Chờ mình 1 lát đi_Ngọc nói rồi chạy đi
Một lát sau Ngọc trở lại, trên tay cầm theo 1 túi màu trắng có hình chữ thập đỏ
-Cậu làm gì vậy?_Kiệt hỏi khi thấy Ngọc đổ thuốc sát trùng vào bông gòn
-Ngồi im_Ngọc ra lệnh rồi bôi thuốc lên trán Kiệt
-A!_Kiệt khẽ kêu khi thuốc chạm vào da thịt
-Xong rồi đó_Ngọc nói khi dán miếng băng cá nhân nho nhỏ lên trán Kiệt
Nhìn vào guơng chiếu hậu gắn trên xe, Kiệt thấy trên trán mình có 1miếng băng nhỏ, thì ra Ngọc đã phát hiện ra vết thương hồi sáng do nhócBảo cào phải. Nhìn nó nhỏ thế, hơn nữa Kiệt đã lấy ít tóc để che lại thế mà Ngọc vẫn thấy, hay thật
-Cậu làm sao biết mình bị thương vậy?_kiệt hỏi
-Có gì lạ đâu.Mình thấy lúc xuống biển, mỗi lần nước bắn vào mặt là cậulại nhăn mặt, tỉnh thoảng lại sờ tay lên trán, hôm nay lại cậu lại đểtóc xõa che hết phần trán nên tớ nghĩ cậu bị thương. Vậy thôi_Ngọc phântích
-Sao cậu lại k đi làm thám tử nhỉ? Cậu mà làm là hốt bạc đấy_Kiệt đùa
-Nè, mình k giỡn à nha. Thôi, lái xe về đi. Mình cũng mệt lắm rồi_Ngọc nói
-Ok, tuân lệnh người đẹp_Kiệt giơ tay để lên trán như kiểu trong quân đội
-Lại giỡn, công nhận cậu muốn ăn đòn ghê_Ngọc nói và giơ nắm đấm lên hù dọa
-Thôi, mình k giỡn nữa_Kiệt né rồi lái xe đi

Chương 19 : Mùa thu

Thấm thoát 1 mùa hè nữa lại trôi qua. Sự nóng bức tới ngột ngạt đànhphải nhường chỗ cho cái k khí se se lạnh, mát mẻ của mùa thu. Mọi ngườibắt đầu mặc những chiếc áo dài và ấm hơn, những cô nàng dù muốn dù kcũng k thể mặc những chiếc váy ngắn cũn cỡn đã bị cắt xén đi rất nhiều.Tuy vậy, ỏ 1 nơi nào đó vẫn có 1 cô nàng mình đồng da sắt, mặc những bộquần áo như mùa hè( k phải là hở hang mà như vậy nè: k mang thêm áo ấm,cũng chẳng chịu mang tất dài). cứ phơi phới như kiểu chả quan tâm tớithời tiết
-Nè Ngọc, sao mùa thu tới rồi mà cậu chẳng chịu mang thêm áo gìvậy?_Phuơng nhăn nhó hỏi cô nhóc có khuôn mặt xinh đẹp nhưng k khác gìtảng băng di động , đang cắm đầu vào cuốn sách
-Mùa thu rồi sao? Hèn gì mấy bữa giờ thấy mát mát_Ngọc ngước mặt lên trời và nói
-Trời ơi là trời, sang tháng 8 được hơn 1 tuần rồi cậu có biết k?_Trinh nghe câu nói của Ngọc thì chịu k nổi
-Hả? Sang tháng 8 được 1 tuần rồi sao?_Ngọc hét lên
-Ờ, cậu làm sao vậy?_Kiệt hỏi
-Sang tháng 8 1 tuần rồi mà lương tháng 7 vừa rồi anh Tuấn vẫn chưa đưacho mình. Chẳng lẽ ảnh định quỵt luôn hả?_Ngọc nhăn nhó nói
(nhắc lại 1 chút: anh Tuấn là ông chủ tiệm cà-phê Ngọc đang làm thêm)
-Trời, mình lạy cậu. Ảnh k tới nỗi quỵt tiền cậu đâu mà lo. K trả cậu cho ăn đấm, ai mà dám_Vũ trêu
-Ờ ha, cũng hay đó_Ngọc nói và mỉm cười. Gần đây, Ngọc càng ngày càngvui vẻ, thỉnh thoảng cũng biết cảm ơn và mỉm cười nhẹ với các bạn cùnglớp, tuy cười k tuơi bằng lúc ở với tụi nó nhưng cũng xóa đí phần nàocái hình ảnh công chúa lạnh lùng trong mắt mọi người
-Nhưng trước khi đòi nợ, cậu làm ơn mặc áo ấm giùm tụi này đi_Kiệt nói
-Nhưng mình chưa thấy lạnh. Để thêm vài tháng nữa rồi mặc luôn_Ngọc đùa
-Vài tháng nữa? Vậy là sang màu đông rồi còn gì?_Phong hỏi lại
-k, khoảng chừng 6 tháng nữa cơ_Ngọc lại đùa
-5 tháng nữa? Vậy là sang mùa xuân rồi còn gì? Lúc đó thì còn cần gì áo ấm nữa?_Kiệt hét lên
-K cần biết cậu có lạnh hay k, ngay ngày mai phải mặc thêm áo khoác đi học. Nếu k....._Phuơng ra lệnh và bẻ cổ tay
-Thì...thì sao?_Ngọc thấy hơi ớn lạnh
-Thì cậu sẽ được nếm trải cù léc chửng của tụi này_Trinh hùa theo
-Á! Vậy thì thôi. Mai mình mặc_Ngọc nói rồi lấy cuốn sách che mặt lại
-Vậy có phải tốt hơn k_kiệt nói và cả bọn cùng cười
Tiếng cười giòn tan, âm vang mãi trên nền trời cao vút. Và cũng chínhcái tiếng cười đó đã làm cho sào huyệt của bọn rắn độc rung động, báohiệu những sóng gió mới lại bắt đầu

Chương 20 : Thi tài

Sáng hôm sau, Ngọc bước tới trường. dù k cảm thấy lạnh là mấy nhưng Ngọc cũng đành khoác thêm 1 chiếc áo nho nhỏ bên ngoài nếu k muốn phải cườiđau bụng vì \\\"võ công thâm hậu\\\" của Phuơng và Trinh
-Hi bé yêu! Cuối cùng cũng chịu mang thêm áo à?_Phuơng từ đâu chạy tới và quàng cọc
-Tại mình k muốn chết thôi_Ngọc cười nhẹ
-Cậu biết thế là tốt đó_Trinh cũng chạy lại
-Nhưng mà bữa nay là thứ tư đó. Trinh, cậu có muốn tới hát ở CLB trong quán anh Tuấnk?_Ngọc hỏi
-Như vậy có được k?_Trinh nhăn mặt hỏi
-Được chứ sao k. Mọi người ở đó đều nói rất muốn nghe giọng hát của cậu_Ngọc nói
-Vậy thì bọn mình tới 1 chuyến vậy, nhưng từ tuần sau thì có lẽ là k được nữa rồi_Phuơng
-Tại sao vậy?_Ngọc hỏi
-Vì từ tuần sau là bắt đầu ôn tập để kiểm tra khảo sát, ở trường mình, cứ 2 tháng là lại có 1 cuộc sát hạch diễn ra_Kiệt nói
-Mà cậu cũng mới vào trường được 2 tháng, k biết có phải thi k nhỉ?_Vũ hỏi
-Chắc là có, thầy hiệu trưởng nghiêm khắc lắm nên chắc cũng k đồng ý cho Ngọc miễn cuộc khảo sát này đâu_Phong nói
-Ông mình có vẽ rất quí Ngọc mà, chỉ cần năn nỉ 1 chút là xong_Trinh nói
-K cần đâu, 2 tháng kiểm tra 1 lân thì có nghĩa là kiến thức chỉ tập trung vào 2 tháng đó, mình nghĩ là ổn thôi_Ngọc cười
-Um, cũng đúng, Ngọc đạt học bổng mà vào đây thì sức học cũng k phảiloại thường. Chí ít thì cũng phải nằm trong top 10 của trường_Phuơngphân tích
-Vậy tuần sau bọn mình cùng nhau ôn tập nhé?_Vũ đề nghị
-Ok, k vấn đề gì_Phuơng nói rồi cả bọn cùng nhau bước vào trường
Trước khi đi, Kiệt có nói nhỏ với Ngọc
-Nè, nhân kì thi này, mình và cậu thi với nhau đi, xem ai hơn ai. Lần đua xe trước chúng ta vẫn chưa phân thắng bại mà_Kiệt nói
-Được thôi_Ngọc nhún vai và cười nói
17h tại quán My life..............
-Anh Tuấn, tiền của em.........._Ngọc nói, giọng trầm trầm như hồn ma
-À...à...cái đó...đây nè_Anh Tuấn đưa 1 chiếc phong bì cho Ngọc mà tay run run
-Cảm ơn anh 2!_Ngọc đổi liền thái độ, cầm lấy phong bì hôn cái chụt lên đó
-Sao mà thay đổi thái độ nhanh dữ vậy ta?_Kiệt há hốc mồm nhìn Ngọc
-Con bé đó cái gì cũng hơn người trừ cái tật mê tiền là k bao giờ bỏ được_anh Tuấn lắc đầu
-Kiểu này chắc người ta lấy tiền ra dụ là theo luôn quá, có ngày bị người ta bán sang Trung Quốc mà k hay_Vũ nói

-Nè, tui k ngốc tới mức đó đâu nghe_Ngọc quay lại nhăn nhó
-Trời ơi, mới chơi với Phuơng được 2 tháng mà đã lây cái tính hung hăng bà chằng của bả rồi_Vũ nói
-Ông nói gì đó hả?_Phuơng từ đằng sau túm tóc Vũ giật ngược
-Ông bảo tôi hung dữ sao?_Ngọc nhéo tai Vũ
-Ông nói Ngọc mới chơi với Phuơng 2 tháng mà đã giống Phuơng. Vậy tuichơi với cậu ấy được 16 năm nay thì sẽ ra sao hả?_Trinh cũng nhéo cáitai còn lại của anh chàng
Tôi nghiệp cho ảnh, bị 3 đứa con gái kéo khuôn mặt ra thành 3 hướng nhưng cũng đáng lắm, ai bảo cứ thích chọc con gái cơ
-Phong,Kiệt! cứu tao!_Vũ la oai oái vì đau
-Thôi mà Trinh, tha cho cậu ấy đi. Chẳng qua thằng đó k biết ăn nói 1chút thôi mà_Phong nói rồi Kéo Trinh ra chỗ khác nếu k, tai của Vũ đãbay đi đằng nào rồi
-Ngọc à, cậu k cần tới mức đó đâu, cậu ta tội lắm rồi. Với lại, 1 mìnhPhuơng cũng đủ làm cậu ấy te tua rồi mà_Kiệt nói, đơn nhiên câu sau chỉnói nhỏ đủ cho Ngọc nghe nếu k chắc anh cũng thành con mồi của \\\"Phuơngbà bà\\\" mất ^_^
Kiệt và Phong kéo 2 cô nàng nóng tính đi nơi khác và để lại cho Vũ 1 ánh mắt cảm thương như muốn nói
\\\" Xin lỗi Vũ, bọn tao đã cố gắng hết sức rồi. Mày với Phuơng tự xử nhá. Bọn tao cũng muốn cứu mày lắm nhưng biết làm sao được, bọn tao...cũngsợ Phuơng lắm\\\"
Và sau đó là 1 tràng dài các cú đấm, đá, đạp mang tên Make in Phuơng mà chỉ dành cho 1 người duy nhất_Vũ. Và xen kẽ đó cũng la 1 tràng các tiến la hét, xin lỗi, rên rỉ do Vũ\\\"sản xuất\\\" mà chỉ có 1 người mới làm cậu \\\"sản xuất\\\" được, đó là Phuơng
Suốt cả buổi tối, Trinh hát Ngọc đánh đàn tạo cho những người nghe cáccảm xúc khó tả. Sau đó, tụi nó cùng nhau nói chuyện và cười nói vui vẻ.Ngọc phát hiện ánh mắt hôm nay của anh Tuấn hơi lạ, nó cứ hướng về 1phía và chứa đầy xúc cảm.
\\\" K lẽ ảnh có ý với cậu ấy sao? Sao cứ nhìn về phía đó hoài vậy? Nhưngcũng mới gặp được hơn 1 tháng thôi mà, chẳng lẽ có tình cảm nhanh dữvậy? K, chắc là mình nghĩ quá xa rồi, mình chỉ giỏi nhìn tội phạm thôicòn mấy chuyện này thì mù tịt. cứ để thêm vài hôm nữa xem sao, tới lúcđó rồi tính\\\"_Ngọc suy nghĩ trong đầu mà 2 trán nhăn lại. Trước đây Ngọclà 1 đứa hay lo xa và luôn cho rằng như vậy chẳng có gì xấu cả, mà ngược lại còn rất tốt nhưng từ khi quen Kiệt, hình như nó cũng học theo luôncái tính nước tới chân rồi mới nhảy của anh chàng
-Ngọc à, cậu có bị gì k vậy? Sao nhìn cậu bơ phờ quá vậy?_Kiệt hỏi
-Khỏe như trâu chứ có bị sao đâu. Chẳng qua đang nghĩ chuyện đại sự thôi_NGọc đùa
-Bữa nay cũng biết nói đùa nữa ha?_Kiệt chọc
-Kệ mình, k được như mình nên ghen hả?_Ngọc nói và chu mỏ
-Ha ha ha, nhìn cậu như vậy mới giống con gái chứ_Kiệt cười rồi nhéo mũi Ngọc
-Chứ hồi giờ k giống hả?_Ngọc nhăn nhó
-K, nhìn giống như bà la sát hơn con gái_Kiệt đùa
-Ơ hay, bà la sát thì cũng là con gái, nói chuyện gì mà có duyên quá_Ngọc nói là xúc 1 muỗng kem cho vào miệng
Phía Trinh
-Cậu coi bộ tích cà-phê quá ha_Trinh nhìn Phong hỏi
-Um, k hẳn. Nhưng uống thấy cũng hay hay_Phong nói
-Hay hay là sao?_Trinh k hiểu
-Nó có cảm giác rất lạ. Vừa có vị đắng, vừa có vị ngọt, lại có cả vị béo nữa. Giống như tình yêu_Phong nói
-Um, nhắc tới tình yêu thì phải nhắc tới sô-cô-la chứ nhỉ? Đây là lầnđầu mình nghe thấy tình yêu giống li cà-phê đó_Trinh nói rồi cười
-Đó là với con gái các cậu thôi, còn với con trai thì khác mà. cũng cónhiều cuộc tình đến được với nhau cũng nhờ cà-phê đó_Phong cười
-Nghe cũng hay quá ta! Vậy mình cũng gọi 1 li cà-phê uống thử xem có đúng như vậy k_Trinh hí hửng gọi phụ vụ
-Khoan đã, con gái thì ăn kem cà-phê được rồi, k cần phải uống cà-phê đâu. Như vậy k tốt cho da cũng như sức khỏe_Phong triết lí
-Thế thì tại sao cậu còn uống?_Trinh hỏi ngược lại
-Mình khác, con gái với con trai đâu có giống nhau_Phong
-Nhưng cũng đều là con người mà_Trinh nhăn mặt cãi bướng
-Trời ạ! Thôi được rồi, nhưng gọi cà phê sữa ấy, mà phải bỏ sữa nhiều hơn cà phê đó_Phong đành chịu thua
-Cảm ơn cậu nhiều_Trinh cười tươi và nhéo mà Phong
Trong khi đó, cặp đôi của Phuơng và Vũ cũng đang tận hưởng những giây phút..\\\"êm đềm\\\" (k nói thì ai cũng hiêu)
-Nè, ai cho ông lấn sang bên phần bàn của tui?_Phuơng nhăn mặt
-chứ ai ăn trộm kem của tui?_Vũ cũng chẳng vừa
-Tui..tui k biết đâu_Phuơng hết lí để cãi nên làm mặt giận
-Bà giận ai chứ đừng có giận tui, trái tim người đẹp hóa đá rồi_Vũ nhăn mặt nói
-Phì, ông bảo ông là người đẹp hả?_Phuơng nhịn cười k nổi
-Chứ sao? 1 trong Tam đại mĩ nam của Green Dream mà lị_Vũ vuốt tóc
-Hi, thế thì tui Cũng 1 trong Tam đại mĩ nữ của Trường chớ bộ. Có kém gì ông đâu_Phuơng tự tin
-Vậy tui hỏi bà, trong trường, con trai hay con gái đông hơn?_Vũ hỏi
-Um....hình như là con trai_Phuơng nói
-Thì đó! Trường mình nhiều con trai mà tui lọt được vào top 3, còn congái ít nên bà mới may mắn lọt vào => Tui hơn bà_Vũ phân tích theo cái lí lẽ cùn
-Vậy chứ ông k biết dạo này con gái đắt giá hơn con trai sao? => tui hơn ông_Phuơng cũng chẳng kém
-Tui hơn_Vũ
-Tui hơn_Phuơng
-Tui
-Tui
-Vũ
-Phuơng
-Phuơng là đồ ngốc
-Vũ là con bò
-Đồ....
-Đồ....
Haizzz, lúc nào cũng vậy rồi mà nhưng chính những cuộc cãi vã đó lạilàm họ xích lại gần nhau hơn và trở thành đôi bạn thân từ những ngày bèthơRa về, cuộc cãi nhau giữa Phuơng và vũ dường như vẫn chưa có hồi kết.Mọi người cũng chẳng còn ai muốn ngăn cản họ nữa vì có cản thì cũnggiống như \\\"nước đổ đầu vịt \\\"(sorry vì ví các bạn như vịt) thôi
-Cậu hôm nay sao thế? Thấy cậu cứ nhìn anh Tuấn hoài. Thích ảnh hả?_Kiệt hỏi Ngọc nhưng trong lòng thì mong câu trả lời là k
-Cậu bị điên à? Chẳng qua thấy ảnh hôm nay là lạ nên như vậy thôi_Ngọc nói
-Lạ chỗ nào?_Kiệt hỏi
-Thì hôm nay ảnh cứ nhìn...à mà thôi, k có gì_Biết mình bị hố nên Ngọc cũng cho qua
-Nhìn ai?_Kiệt hỏi
-Tạm thời vẫn chưa chắc chắn. Cũng có thể do mình quá đa nghi. K sao đâu_Ngọc
-Vậy à. Thế thì thôi_Kiệt cũng đành cho qua
Sáng hôm sau............
-Hello, đi học sớm quá ha_Kiệt chạy lại chào Ngọc
-Thì phải quyết chí học tập để hơn cậu chứ_Ngọc nói
-Ui cha, tự tin quá. Nói cho cậu biết, Đệ nhất Mĩ nam này k chỉ đẹp mà còn thông minh nhất trường nữa đó_Kiệt vuốt tóc ra oai
-Cậu tin mình cho cậu thành Đệ nhất Mĩ heo k?_Ngọc nói và lăm lăm nắm đấm
-Ây da, quân tử động khẩu k động thủ nha. Cá gì nói miệng thôi, con gái dịu dàng thì người ta mới thích_Kiệt nói
-Nhưng mình đâu có cần người ta thích. Con trai là chúa rắc rối mà_Ngọc nói
-Nhớ à nha. Sau này \\\ống chề\\\" thì đừng trách Kiệt đây k báo trước_Kiệt cảnh báo
-Cậu..._Ngọc nói rồi cầm cục đá ở dưới đất lên ném Kiệt
-Xí hụt. Ha ha ha_Kiệt né được, cười quá trời
-Đứng lại đó!_Ngọc nói rồi rượt Kiệt
-Ui, ngu gì chứ_Kiệt nói rồi chạy
Thế là sân trường hôm nay lại náo loạn nhưng k phải bởi cặp đôi siêuquậy hàng ngày(Phuơng và Vũ) mà bởi Công chúa Tuyết và Hoàng tử mặt trời (k biết nếu Phuơng và Vũ biết được có kẻ dám thay mình làm náo loạn cái trường thì sẽ thế nào ta?)
Thấm thoát mùa thi cũng đã tới, mọi người đều tất bật, đí đâu cũng mangtheo cuốn sách bên mình nhưng điều đó cũng k hoàn toàn đúng vì có 1 sốngười vẫn nhởn nhơ như k. dơn giản vì kẻ đó biết cho dù có học thì mìnhvẫn đội sổ, đó k ai khác chính là Trà
-Chị ơi, sao sắp thi rồi mà chị k có vẻ lo lắng gì cả vậy?_Trúc hỏi
-Phải đó, ít ra cũng phảit xem qua 1 chút chứ. Nếu k lại đội sổ nữa bây giờ_Linh
-Mặc kệ đi, học làm chi cho mệt. Để dành thời gian đi chơi, kiếm chomình 1 chàng người yêu ga-lăng, giàu có có phải hơn k?_TRà hỏi lại
-Thế chị đã tìm được ai chưa?_Trúc hỏi
-Hiaz, nhìn cái mặt nó là biết k tìm được anh nào rồi, mà có tìm ra thì cũng chưa chắc nó đă cắn câu_Linh nói đầy hiểu biết
-Sao chị biết hay vậy?_Trúc hỏi
-Nếu nó mà tìm được anh nào như thế thì bây giờ nó đã tí ta tí tởn đi chơi rồi chứ ngồi đây làm chi nữa_Linh nói
-Thôi đi, 2 người đừng có mà trêu chọc tui_Trà nhăn nhó
-Thế tụi này nói đúng k?_Linh hỏi
-Thì đúng_Trà đành miễn cưỡng gật đầu
-Nhưng nói gì thì nói, cả cái nước này chắc k ai có thể vừa đẹp trai,vừa tài giỏi lại giàu có như anh Phong, anh Kiệt và anh Vũ đâu_Trúc nói
-Um, nhưng mấy ảnh lúc nào cũng \\\"bơ\\\" mình, cứ coi mình là k khí vậy. Thật là tức chết mà_Trà nói
-Vậy đó nhưng lúc nào cũng kè kè theo 3 con nhỏ kia. Con Trinh với conPhương chơi với mấy ảnh từ bé nên k nói làm gì, nhưng cái con Ngọc gì đó mới tới đây được hơn 1 tháng mà lại có thể làm Đệ nhất mĩ nam của emnghiêng ngả thì thật sự em k tài nào hiểu được_Trúc cay cú
-Phải đó. Con nhỏ đó đúng là đứa khó ưa nhất mà_Linh nói
-Um, nhưng k biết phải làm cách gì để con nhỏ đó biến đi mãi mãi nữa_Trà bực tức
-Thôi, cho nó tự do thêm 1 tuần nữa, tuần sau thi xong nó sẽ biết tay chị em mình_Linh nói và xổ 1 tràng cười cực kì khả ố
Và sau đó là tràng cười của 2 con nhỏ kia.
Tuần thi kết thúc, hôm nay là ngày công bố điểm thi của cả trường. mọingười cứ đinh ninh rằng kết quả sẽ chẳng có gì thay đổi, vẫn là kiệtđứng nhất, phong đứng nhì, Trinh đứng 3 và 2 ông bà thích cãi nhau kiathì đứng 4. Nhưng kết quả hôm nay thì khác, vị trí và thứ hạng k có gìthay đôi nhưng vị trí nhất trường k chỉ có 1 mà là 2 người, đó là Kiệtvà Ngọc. Mọi người đều há hốc mồm nhìn cô bạn mới tới nhưng nghĩ kĩ lạithì chuyện đó cũng k có gì là lạ vì dù sao Ngọc vào được trường này cũng là nhờ học bổng
-Chùi ui, tui có đối thủ rùi hả trùi?_Kiệt giỡn
-Xem ra lần này tôi với cậu vẫn bất phân thắng bại. Chán thật_Ngọc lắc đầu
-Nhưng mình thì lại thấy rất vui và thú vị vì cuối cùng mình cũng có đối thủ_Kiệt cười
-Cậu chính là đối thủ duy nhất của mình đó. K biết bao giờ mình mớithắng cậu đây. Hay là mình giết cậu nhỉ? Như vậy mình sẽ chẳng còn đốithủ nữa. Hi hi hi_Ngọc đùa và giả vờ bóp cổ Kiệt
-ây d, cậu mà giết mình là có biết bao cô gái khóc than, bỏ ăn bỏ uốngvà tự vẫn đó. Tới lúc đó thì cậu k chỉ giết 1 mạng người đâu mà là hàngtrăm, hàng vạn người đó. Đó là còn chưa kể nếu cậu giết mình, mình sẽ kđầu thai mà đi theo cậu suốt đời, hại cậu k bao giờ lấy chồng được_Kiệtxổ ra 1 tràng những câu đe dọa
-Mình k sợ. Cậu chết đi_Ngọc nói vaf lắc lắc cái cổ của Kiệt như cổ con búp bê
-Vậy thif mình xin cậu vậy. Cậu làm ơn tha cho mình, mình còn iu cuộcdời này lắm. Mình còn chưa đi chới nhiều nơi, chưa ăn nhiều mónngon,v.v..và đặc biệt là mình còn chưa trêu chọc cậu đã mà_Kiệt nói rồibỏ chạy
Ngọc định đuổi theo nhưng lại thôi, chậm rãi bước lên lớp

Chương 21 : Thành viên mới của Hội học sinh

-Hello bạn iu dấu, sao bạn chạy chậm vậy? Lụt nghề rồi hả?_Kiệt ngồi trên ghế huênh hoang
-Xì, mình k thèm giỡn với cậu. Người lớn k bao giờ chấp trẻ con_Ngọc chống hông nói
-Á, cậu dám coi mình là trẻ con hả? K có cái vụ đó đâu à nha_Kiệt nói
-Ừ thì thôi , cậu nhiều chuyện quá_Ngọc nói rồi ngồi xuống ghế
-Nè, mình..._Kiệt định nói gì đó
-Ngọc ơi, cậu giỏi quá. Tụi này thật khâm phục_Phuơng nói và chạy tới ôm Ngọc
-Trùi ui, sao mấy người toàn chúc mừng Ngọc k vậy? còn tui thì sao? Tui cũng được hạng nhất mà?_Kiệt nhăn nhó
-Xì, tại mày lúc nào cũng kiêu căng, hống hách, hôm nay có người trịđược mày thì tụi tao phải qua tâm tới Ngọc chứ_Vũ nói đày hả hê
-Lần này thì mày gặp đối thủ rồi_Phong lắc đầu
-Cũng chưa chắc, biết đau sau này sẽ thành chị dâu của mình thì sao?_Trinh nói nhỏ đủ để cho mọi người nghe, trừ Ngọc
-Nói tầm bậy_Kiệt cãi mà mặt đỏ bừng
-Mọi người nói cái gì vậy? Cái gì dâu? Mùa này cũng có dâu hả?_Ngọc hỏi ngu ngơ
-K phải, cậu nghe nhầm rồi, nhưng k biết có khi còn tốt hơn_Phuơng cười cười nhìn Kiệt
-Vhans các cậu quá, mình xuống căn-tin đây, sáng nay đi học với cái bụng rỗng giờ thấy khó chịu quá_Ngọc xoa xoa cái bụng rồi cầm lấy cuốn sáchđí về phía cửa phòng học
-Í, cho mình theo với_Kiệt lật đật chạy theo
-Haizzz, thế đấy. Vậy mà bảo k có gì, rồi chúng ta nói tầm bậy. Toàn là nói xạo thôi_Trinh lắc đầu nhìn ông anh trai
-Vậy có đi theo họ k?_Vũ hỏi
-Đí chứ! Dù biết có thể sẽ ngăn cản giây phút riêng tư của 2 người nhưng biết làm sao được, tui đói quá rồi_Phuơng ôm cái bụng xẹp lép như contép của mình cười khổ
-Vậy thì đi thôi_Phong nói và rồi cả bọn cùng nhau xuống căn-tin
Nhưng hình như ông trời k thuơng xót cho chúng nó, khi vừa bước ra khỏicửa lớp thì ôi thôi.1 thằng con trai chạy lên lớp tụi nó với vẻ mặt vộivàng và lấm tấm mồ hôi
-Thầy Hiệu trưởng gọi các cậu xuống văn phòng gặp thầy_Thằng đó nói k ra hơi
-Gặp ai?_Kiệt hỏi lại
-Hội..hội học sinh và Ngọc_Thằng đó nói
-Được rồi, bọn mình sẽ xuống, cậu đi đi_Phong nói
Thằng đó nghe vậy chạy mất hút
-Chà, chuyện này coi bộ có vấn đề nha. Gặp tụi mình thì đúng rồi nhưng gặp Ngọc thì thật lạ_Trinh nhăn mặt
-Ngọc, mấy hôm giờ cậu có gây sự với ai k vậy?_Phuơng quay sang hỏi Ngọc
-Làm gì có. Mấy hôm nay mình chỉ tập trung ôn bài thôi, với lại hôm qua là chủ nhật mà, mình có đi đâu đâu_Ngọc nói
-Thôi kệ, chuyện gì cũng được. Xuống đó là biết liền_Vũ phẩy tay nói (ông này đầu óc lúc nào cũng suy nghĩ đơn giản)
-Ờ, thôi xuống đi. Mình nghĩ chẳng có chuyện gì đâu_Kiệt nói rồi kéo mọi người xuống văn phòng.
Tại văn phòng của Thầy Hiệu trưởng
Cốc...cốc...cốc
-Vào đi_Tiếng nói trầm ấm vang lên
-Ông à, có chuyện gì k ông?_Kiệt nói
-Sao k để lát nữa về rồi nói ạ? Báo hại bọn cháu mất luôn giờ ăn trưa_Trinh nhăn mặt
-Ta xin lỗi, tại ta sợ đợi lát nữa về các cháu lại lặn đi chơi mất tăm_Thầy HT cười nói
-Ái chà, bữa nay ông cũng biết dùng ngôn ngữ teen nữa ạ?_Phuơng chọc
-Ha ha ha, chứ sao? Đôi khi cũng cần phải dùng tới để theo kịp thời đại chứ, nếu k mình thành thứ cổ lỗ sĩ thì sao_Thầy HT nói
-Trùi ui, người ta càng ngày thì càng già còn ông càng ngày thì càng trẻ_Vũ bó tay
-Chứ sao. Ta có cảm giác bây giờ mới đúng là tuổi thanh xuân của ta nêntừ nay các cháu cứ gọi ta là \\\"ông nội tuổi teen\\\" nhé_Thầy HT tự sướng 1mình
-Lúc nào ông cũng vậy. Cháu có cảm giác mỗi lần gặp ông đều là để tán dóc chứ công việc thì chả thấy đâu_Phong ngán ngẩm nói
Còn Ngọc thì sao? Nãy giờ cô nàng im lặng, k phải vì cô nhóc sợ, lolắng hay trở về cái vẻ lạnh lùng trước đay đau mà bới vì cô nàng đangsôc, rất sốc vì cô k thể tin được rằng trước mặt mình là 1 ông thầy Hiệu trưởng của 1 trường cấp 3 danh giá mà trong mắt học sinh luôn luônnghiêm khắc và uy quyền
-Ha ha ha, xém tí nữa là quên mất chuyện chính, nói chuyện với cái cháu vui quá làm ta quên hết trơn, đúng là bệnh tuôi già mà. Xem ra ta phảithôi cái chức Hiệu trưởng để vào viện dưỡng lão thôi_Thầy HT nói
-Ông ơi, làm ơn đừng vòng vo nữa. Muốn tự sướng thì để về nhà đi, sắp hết giờ giải lao rồi_Kiệt nhăn nhó nói và nhìn đồng hồ
-Đó, ta lại bắt đầu lạc chủ đề rôi_thầy Ht vỗ trán nói_Ngọc à, ta có chuyện muốn nói với cháu
1s...2s......3s....bất động
-Ngọc ơi, ông gọi cậu kìa_Phuơng lay nhẹ tay Ngọc
-Hả? À..ừ..thầy gọi em ạ?_Ngọc bây giờ mới sực tỉnh
-Ở đây k có ai xa lạ nên cháu cứ gọi ta là ông là được rồi_Thầy HT nói đầy vẻ dịu dàng
-Dạ vâng, thưa ông_Ngọc gật đầu nói
-Có chuyện gì k ông?_Trinh hỏi ông mình
-Vì Ngọc đã có 1 thành tích xuất săc trong đợt kiểm tra vừa rồi nên ta muốn dàng cho cháu 1 bất ngờ_thầy HT nói
-Món quà gì ạ?_Ngọc hỏi
-Ta muốn cháu tham gia vào Hội học sinh để góp sức xây dựng trường học tốt đẹp hơn. Cháu thấy thế nào?_Thầy HT nói
-Um...cháu...cháu...._nj ấp úng vì k biết trả lời sao
-Cháu yên tâm đi, ở đó k có ai xa lạ đâu. Cháu sẽ là thành viên thứ 6của Hội học sinh sau 5 đứa này. Bọn cháu thân nhau nên cũng k có gì phải lo nghĩ cả_thầy Ht nói
-Được mà ông, cậu ấy đồng ý mà_Phuơng nói
-Ơ hay cái con bé này, ta hỏi Ngọc chứ có hỏi cháu đâu?_thầy Ht nhăn mặt chọc Phuơng
-Nhưng những gì cháu nói đều đúng mà, cậu ấy chắc chắn sẽ đồng ý thôi_Phuơng nói
-Um..cháu đồng ý_Ngọc sau 1 hồi suy nghĩ cuối cùng cũng gật đầu
-Ok, vậy là tốt rồi. Thôi mấy đứa về lớp đi_Ông cười
-Thưa ông cháu về_all
-Haizzzzzz, vậy là toi luôn bữa trưa rồi_Trinh ôm bụng
-Ráng chịu 1 bữa vậy chứ biết làm sao. Còn có 2 phút nữ là hết giờ rôi mà_Kiệt nói
-Chuyện đó thì đừng lo, ta sẽ cho giờ giải lao kéo dài thêm 15\\\ nữa. Nhớ ăn nhanh nhanh vào nhé, đừng có ngồi mà tấm kẻo k kịp giờ rồi than_ôngnói nhưng cũng k quên trêu chọc
-Bọn cháu biết rồi mà_Vũ cười rồi cả bọn dắt nhau xuống căn-tin

Miku Ohashi - Azumi Mizushima - Akiho Yoshizawa

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Teya Salat