Teya Salat
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Chuyện tình Công chúa và Hoàng tử - trang 7

Chương 22 : Ngày hội khai trường

Những ngày sau đó trôi qua trong niềm vui và tiếng cười, dường nhưmọi chuyện đều có vẻ suôn sẻ, sóng yên biển lặng .Nhưng có ai biết trước được tuơng lai khi người xưa vẫn thường nói :\\\" Trước cơn bão, mặt biểnthường lặng sóng. Ai biết được ngày mai, chuyện gì sẽ xảy ra?


Tháng 8 thấm thoát cũng đã qua, chỉu còn khoảng hơn 1 tuần nữa là đãtới ngày 5/9 nên Hội học sinh luôn luôn tất bật với công việc chuẩn bị.Vì đây là trường dạy cấp 2 và cấp 3 nên mọi người sẽ đón các em nhỏ lớp 6 vào năm học. Cấp 3 thì tháng 7 đã phải lê thân tới trường nhưng cấp 2thì khác, cứ việc ở nhà mà ăn no ngủ kĩ hay đi du lịch với gia đình, tới tháng 9 mới phải đi học.
Mọi kế hoạch đều do 3 chàng trai sức dài vai rộng chỉ đạo, còn cácnàng thì 1 người cắm đầu vào cuốn sách, 2 nàng kia cũng chả hơn kém gìkhi luôn bàn tán về trung tâm thuơng mại hay các đợt safe-of làm các chàng cứ gọi là phát điên nhưng chẳng làm gì được vì có ngu mới đụng vào ổ kiến lửa. Thế nhưng hạnh phúc cũng chẳng kéo dài được lâukhi các nàng phải lãnh phần trang trí và chuẩn bị vật liệu, ngoài ra còn phải thay phiên nhau hối thúc mọi người làm việc cho kịp ngày.
-Woaa, mệt chết đi được! mấy cái ông đó thật k biết thuơng hoa tiếc ngọc là gì mà, tự nhiên bắt người ta ra đứng đây làm cảnh_Phuơng nhăn nhóngồi lên ghế đá
-Biết làm sao được, bọn mình cũng là thành viên của Hội học sinh. Phải làm gì đó để góp sức chứ_Trinh nói
-Nếu biết vậy mình đã chẳng thèm tham gia vào cái Hội học sinh gì đó,toàn đi làm tay sai cho mấy ổng chứ chả có gì hay ho. Trừ việc được sởhữu cho mình 1 khu vương đẹp như mơ để ăn uống_Phuơng nói
Nhắc đến khu vườn Ngọc mới nhớ, mình đã từng tới đó 2,3 lần. Từ khibiết chỉ có Hội học sinh mới được vào, Ngọc k về lại nơi đó. Nhưng bâygiờ chẳng phải Ngọc đã trở thành 1 thành viên của Hội rồi sao? Vậy thìchắc có lẽ vào cũng chẳng ai cấm. Ngọc nhớ cái khu vườn cây cỏ xanh tốtđó quá, nên muốn tới đó ngay bây giờ
-Các cậu cầm lấy mà uống nhé. Mình có chuyện phải đi 1 lát_Ngọc nói và đưa cho Trinh túi đồ uống. Sau đó thì chạy mất hút
-Ơ này..._Trinh gọi với theo nhưng vô ích
-Thôi kệ cậu ấy đi. Chắc nhớ anh Kiệt của cậu quá nên chạy mất rồi_Phuơng cười
-Nói gì vậy hả?_1 giọng nói vang
2 nàng công chúa quay lại thì thấy 3 tràng trai đứng đó trong dáng vẻcực kì cool. Đơn giản chỉ là áo cộc tay và quần short đơn giản nhưngcựa kì cá tính và năng động
-Có nói gì đâu?_Phuơng chối
-Sao mấy bà k đi xem người ta làm việc mà ngồi đây?_Vũ hỏi
-Xem rồi, mọi người làm việc tốt lắm. Bọn mình cũng mới nghỉ thôi, chưakịp uống nước nữa mà_Trinh nói và đưa chai nước trà xanh chưa khui nắpra làm bằng chứng
-Mấy ông sướng quá ha? Để tụi này làm việc dưới ngắng còn mình thì đi chơi_Phuơng càu nhàu
-Tầm bậy à nha, tụi này cũng phải đi lo nhiều khác chớ bộ, phải chuẩn bị nguyên vật liệu, bản kế hoạch, còn phải liên lạc với với bên âm nhạcnữa_Phong kể công
-Thôi thôi, tui biết mấy ông vất vả rồi rồi. Gớm, làm như báu lắm_Phuơng trề môi
-Chứ bà tưởng bà quí lắm hả?_Vũ đáp lại
-Ừ, tui k quí nhưng vẫn được người ta coi trọng hơn đồ đầu con nhím như ông_Phuơng chả vừa
-Bà nói ai đầu nhím? Đồ Phuơng heo_Vũ nói
-tui k có giỡn à nha. Tui nói cho ông biết tuy tên ở nhà của tui có liên quan tới heo thật nhưng nó k phải heo mà là ỉn con_Phuơng chống hôngchỉ thẳng vào mặt Vũ nói
-Nè, nói chuyện đàng hoàng nha. Tui ghét nhất là ai lấy tay chỉ thẳng vào mặt tui đó_Vũ nhăn mặt
Và rồi sau đó trận chiến lại bắt đầu. Có lẽ cặp này 1ngayf k cãi nhau thì ăn k ngon mà ngủ cũng chẳng yên
Trinh và Phong thì ngán ngẩm nhìn 2 con người đang cãi nhau kịch liệt,bao nhiêu thật xấu đều được khoe ra mà k hề hay biết. Nào là đi ngủ chảy nước miếng, nói mớ gọi tên thức ăn trong khi ngủ, rồi sáng mai nướngcho khét lẹt và lăn đùng xuống đất, rồi cả tới cái đầu tóc tổ quạ khisáng dậy chưa chải đầu nữa... Tất cả, tất cả đều được vạch trần trướcbàn dân thiên hạ
-Thôi kệ 2 người bọn họ đí. Lúc nào cũng vậy, có cản cũng như k_Trinhnói rồi đău nước cho Kiệt và Phong_NÈ, uống đi, chắc 2 người ai cũngkhát hết rồi
-Cảm ơn cậu_Phong nói và cười nhẹ khi nhận được chai nước từ tay Trinh
-A, sao k mở được vậy nè?_Trinh nói khi dùng hết sức mở chai nước nhưng k được. K biết là tại chai nước cứng đầu hay là do Trinh quá yếu nữa,nhưng có vẻ cái giả thuyết thứ 2 nghe có vẻ hơi vô lí vì cho dù có làtiểu thư nhưng Trinh cũng k mềm yếu tới mức k mở được nắp chai nước, nếu nói là tại tay trơn thì có lí và giàu sức tuyết phục hơn
-Đưa đây cho mình_Phong nói rồi cầm lấy chai nước_Nè, lần sau thì nênchọn chai nào cho dễ mở nắp í, đừng có lấy mấy chai có mấy cái nắp cứngđầu này_Phong nói và cười nhẹ, nhưng hình như trong câu nói có gì đó hơi trêu chọc thì phải
( Cái nắp chai: Sao lại nói tui cứng đầu? Tui chỉ muốn ở lại đẻ 8 vớicái chai thêm 1 chút thôi mà? Nhớ đó. tui sẽ xui khiến mọi cái nắp chaitrên đời này chứng đối ông, chiến đấu cho tới hơi thở cuối cùng. Nắpchai vua chứ có phải nắp chai lính đâu mà dễ bị bắt nạt?_cái nắp chaisuy nghĩ)
-Làm sao mà mình biết được cái nào là nắp chai lì lợm chứ?_Trinh ngây thơ hỏi lại
-Thì nói chuyện với nó. Này nhé, vd như thế này: Nắp chai ơi, em cho chị biết ở xưởng sản xuất em được mấy cái phiếu bé ngoan? Đó, như vậyđó_Phong nói
-Là sao? Tự nhiên hỏi nó, nó có trả lời được đâu?_Trinh vẫn ngu ngơ k hiểu
( cía nắp chai: Trời ơi là trời, 1 ông thì khùng hết sức. Tự nhiên hỏita ở xưởng được mấy cái phiếu bé ngoan, xưởng sản xuất đồ uống chứ cóphải là trường mầm non cho mấy đứ con nít thò lò mũi xanh học đâu. Còncái bà kia sao mà khờ thế? Bị người ta lừa mà k biết là sao?)
-Thì đó. Nếu cậu nói chuyện được với nó thì cậu đã k phải là con người_Phong nói
-Cậu...cậu lừa tớ?_Trinh sau 1 hồi suy nghĩ cũng chợt hiểu ra_Đứng lại!
Thế là Trinh rượt Phong chạy lòng vòng trong sân
Còn Kiệt thì sao? Nãy giờ anh chàng này khá im lặng nếu như k muốn nóirằng từ nãy giờ anh chàng chả nói 1 tiếng nào. Vì sao ư? Vì chàng tađang mãi nhìn xung quanh, quay tới quay lui như để tìm 1 vật gì đó rấtquan trọng. Tìm gì ư? Tất nhiên là tìm...Ngọc rồi.
\\\"Quái lạ. Sao nãy giờ tìm hoài mà k thấy cô ấy nhỉ? K biết hôm nay cótới hay k nữa? Nhưng chắc là có vì lúc nãy mình ngoài cổng mình nghe các chú nhạc công nói giám sát là 3 cô gái xinh đẹp mà. Đi đâu rồi kbiết\\\"_Kiệt suy nghĩ, mắt vẫn k ngừng theo dõi xung quanh
-Nè Phuơng_Kiệt vỗ nhẹ vai Phuơng
-Gì thế?_cô nàng có vẻ hơi cáu, có lẽ là do sự tức giận khi cãi nhau vàcả sự làm phiền của Kiệt đã làm cắt đứt nguồn suy nghĩ của Phuơng
-Cậu có thấy Ngọc ở đâu k?_Kiệt hỏi
-K biết. Lúc nãy nghe mình nói về khu vườn của Hội học sinh thì cậu ấyliền chạy về phía đó_Phuơng nói và chỉ về phía bên tay trái
-Cảm ơn cậu_Kiệt nói rồi quay gót
-K có gì_Phuơng nói rồi tiếp tục sự nghiệp cao cả của mình

Tại khu vườn của Hội học sinh..............
Ngọc đi dạo 1 vòng quanh khu vườn, nhìn ngắm mọi vật xung quanh bằng đôi mắt thích thú và thanh thản
\\\" Đẹp thật. Giá mà nhà mình cũng có 1 nơi tuyệt vời như thế này. Nếunhư là trước đây thì có lẽ mình đã có nhưng giờ đây thì khác rồi. Quákhứ thì vẫn luôn luôn là quá khứ, chỉ có hiện tại mới là nơi mà người ta đang sống thôi. Có nhung nhớ hay quên đi cái dĩ vãng xa xưa thì cũngchả ảnh hưởng gì. Đành phải chọn cách quên để hình ảnh của những ngàytrong quá khứ phai nhạt, kết thúc những kỉ niệm tuơi đẹp xa xưa nhưngcũng đầy đau thuơng và buồn khổ. có lẽ, đây cũng chính là ý trời và chắc đây cũng là ý của mẹ. Nhưng liệu rằng mình có thể quên đí đựoc k khicái mong muốn này quá nhỏ bé so với lòng thù hận của mình. Có lẽ mình klàm được, k thể quên đi mà chỉ có thể làm giảm bớt thôi. Mẹ ơi, nếu conlàm mẹ thất vọng thì cho con xin lỗi. Nhưng cong xin mẹ hãy luôn ở bêncon và che chở cho đứa con gái trong lòng chứa nhiều đau thuơngnày\\\"_Ngọc thẩn thờ suy nghĩ khi ngồi dựa mình vào cái cây to có bóngmát, sắc thái biểu cảm trên guơng mặt cũng thay đổi khiến người ta khóđoán biết được Ngọc đang nghĩ gì (t/g: vậy mà t/g đoán được mới hay. Chú cún: Xạo ke, có mà người ta kể lại cho nghe thì có)
Kiệt chạy 1 mạch tới khu vườn của hội học sinh, k hiểu sao cậu chắc chắn rằng Ngọc đang ở đó. Mà Kiệt thì biết thừa rằng cô nàng lạnh lùng nàynếu như ở 1 mình giữa thiên nhiên vô tận thì thể nào cũng lại nghĩ vềnhững chuyện đau buồn ngày xưa và có khi còn trở nên yếu đuối và rơinước mắt. Dù k biết cái quá khứ đã ám ảnh Ngọc là gì nhưng Kiệt k muốnthấy Ngọc nhớ về nó, vì đơn giản là Kiệt k muốn thấy Ngọc buồn. Còn lído vì sao thì ngay cả Kiệt cũng k biết

Tại khu vườn đẹp như tranh vẽ.....................
Kiệt cứ đinh ninh là Ngọc đang rất buồn và sẽ khóc nhưng khi nhìnthấy Ngọc thì Kiệt biết cái suy nghĩ của mình chỉ đúng có 1 nửa vì Ngọcbuồn như k khóc
-Sao lại ngồi đây 1 mình vậy?_Kiệt ngồi xuống bên Ngọc và hỏi
-Thì mình nhớ nới này nên đến thôi_Ngọc nói và mỉm cười, nụ cười còn vuơng 1 chất buồn khó tả
-Lạ htaatj đấy_Kiệt nói
-Lạ gì?_Ngọc hỏi lại
-Mình cứ nghĩ là cậu lại ngồi đây khóc chứ?_Kiệt chọc
-Đôi khi cũng cần phải mạnh mẽ để chống chọi lại với quá khứ đau thuơng. Có lẽ mình k đủ dũng khí để có thể coi vết thuơng đó như chưa hề cosnhưng mình sẽ học cách làm cho vết thuơng đó đỡ đau hơn và k còn pháttriển_Ngọc nói
-Um, cậu nói vậy thì mình cũng yên tâm được phần nào rồi_Kiệt cười
-Mà cậu làm gì mà mồ hôi nhễ nhại vậy?_NGọc hỏi khi nhìn thấy trán Kiệt lấm tấm mồ hôi và lưng áo thì ướt đẫm
-À, vì vội chạy tới đây nên mới thế_Kiệt lau mồ hôi vừa cười trừ nói.Biết làm được, đường đi từ phía đại sảnh tới đây cũng khá xa mà( trườngquí tộc mà lị)
-Cậu cẩn thận đó, lỡ té thì sao? Nè, lau đi_Ngọc nói và rút trong chiếctúi nhỏ mang theo người 1 vật nhỏ. Đó là 1 chiếc khăn màu trắng
-Cho mình?_Kiệt hỏi lại
-Um....coi như là quà cảm ơn vì chiếc khăn cậu đưa cho mình lúc mình mới tới_Ngọc nói
-À, cái lần đầu tiên mình thấy cậu khóc đó hả?_Kiệt sau 1 hồi suy nghĩ thì cũng nhớ ra
-Nè, đừng có nói vậy chứ, khó nghe lắm_Ngọc nhăn mặt
-Nhưng mà mình thích, mình sẽ kể cho mọi người nghe_Kiệt trêu
-Cậu dám k?_Ngọc đe dọa
-Sao lại k dám. Lêu lêu_Kiệt chọc tức Ngọc rồi chạy
-Đứng lại nếu k muốn bị ăn chưởng_Ngọc cảnh cáo
-Đứng lại cũng bị ăn đám thôi_Kiệt nói rồi chạy tiếp
Thế là 2 người rượt nhau chạy khắp khu vườn thần tiên
Một ngày làm việc vất vả lại trôi qua, ai ai cũng đều mệt mỏi nhưng cũng cảm thấy vui vì được ở bên những nguời mình yêu quí. Nhưng có lẽ ngườivui nhất chính là Kiệt vì cậu ta lần đầu tiên nhận được quà của côngchúa lạnh lùng mà. Tối hôm đó Kiệt k ngủ được, cứ lăn qua lăn lại, rồilại lôi chiếc khăn ngọc tặng ra ngắm nghía.nó 1 mùi thơm nhè nhẹ, phảngphất lamg người ta cảm thấy thật thoải mái và dễ chịu. Bất giác, Kiệtphát hiện ra 1 dòng chữ nhỏ xíu ở góc khăn
\\\" Cảm ơn cậu vì những gì cậu đã làm cho mình\\\"_Đó là nhưng gì trên chiếc khăn
Kiệt đọc xong thì mỉm cười nhẹ, cất chiếc khăn vào hộc trên cùng của chiếc tủ đầu giường, nơi Kiệt để những vật quan trọng
Có lẽ Kiệt và Ngọc k hề hay biết rằng có 1 người đã vô tình hay cố tìnhnhìn thấy tất cả. Nếu như đó chỉ là 1 người bình thường, 1 người k quenbiết hay 1 trong số những đứa bạn thân thì có lẽ đã k sao. Nhưng nhữngngười k nên biết nhất lại biết tất cả, đánh dấu 1 sóng gió chuẩn bị sẽxảy ra. Đó là Trà
Mới sáng sớm, nới tụ tập của Hội rắn độc đã náo loạn bởi những tiếng lahét kinh hoàng của Trà, khiến cho Trúc và Linh dù muốn yên cũng chẳngđược.............
-K hay rồi, k hay rồi. Có chuyện lớn rồi_Trà đạp tung cửa, la lối om sòm
-Có chuyện gì mà chị hớt hải vậy? Lại đây mà xem, chị Linh mới mua cáivòng tay đẹp lắm. Chiều chị em mình cũng...._Trúc tươi cười rạng rỡ nói
-Dẹp! Dẹp hết! Giờ này mà còn tâm trí để mua sắm sao?_Trà cắt ngàng lời Trúc và đập tay xuống bàn
-Làm gì mà ghê thế? Con nhỏ xuống ngày mở miệng ra chỉ biết có shopping, mua sắm, đi bar và cua trai như mày thì có chuyện gì mà gay với chả go? Chắc lại tăng thêm kí lô nào rồi phải k?_Linh tỏ ra hiểu biết
-Trời ơi, chị nói sao mà chuẩn ghê_Trúc đồng tình
-Sai bét hết cả rồi, k biết thì đừng có đoán bừa vậy chứ? Chị lúc nàocũng vậy, em k tới nỗi như chị nói đâu. Còn mày nữa, k biết bênh vực màcòn hùa vào nói xấu chị mày là sao? Hoàng tử của mày sắp bị cướp đí rồi kìa_Trà mắng từ Linh sang Trúc
-Hoàng tử của em? Kiệt?_Truíc hỏi lại
-Chứ còn ai nữa? ảnh sắp bị con cáo gian xảo đó cướp đi mất rôi_Trà nói
-Là con nào mà gan quá vậy? Chẳng lẽ k biết nếu để ý 1 trong 3 hoàng tửthì sẽ bị như thế nào sao? Chẳng lẽ nó k sợ chị 2 của trường này_Linhnhăn nhó
-Con Ngọc. Nó thì sợ gì chị cơ chứ_Trà nói
-Rốt cuộc chuyện này là sao?_Trúc hỏi mặt nhăn nhó
-nó có ý với Kiệt rồi, hôm qua nó còn tặng quà cho Kiệt đó_Trà nói
-Cái gì? con nhỏ đó dám như vậy sao? Kể rõ hơn xem nào?_Linh nói
-Hôm qua, em thấy con Ngọc hớt hải chạy đi đâu đó. Tò mò nên em đi theo, ai dè nó vào phía khu vườn của hội học sinh. Em thấy nó cứ đi qua đilại, nhìn từ cái này sang cái khác, khuôn mặt thay dổi liên tục. Mà nóithiệt nha, lúc đó nhìn nó đẹp ghê cơ, k khác gì minh tinh hollywood_Tràkể
-Chị tập trung vào chuyện chính đi. Có ai đời chị lại đi khen tình địch của em gái mình cơ chứ?_Trúc nói
-Ừ thì kể tiếp: Thấy k có gì đặc biệt nên em định quay về, ai dè vừa mới quay đi thì anh Kiệt tới làm em hết hồn. Em thấy ảnh tới gần Ngọc, 2người nói với nhau cái gì đó em k nghe rõ vì ở quá xa. Lát nữa thì emthấy nó tặng khăn tay cho Kiệt_Trà kể
-2 người đó nói với nhau những gì?_Linh hỏi
-Làm sao em biết. Em đã nói là ở xa rồi mà_Trà nói
-Sao k lại gần đó mà nghe?_Linh nhăn mặt
-Làm sao mà em dám. Lỡ họ thấy thì sao? Như vậy thì em sẽ bị kĩ luật nặng lắm đó_Trà nói
-2 người im lặng đi. Sao k ai an ủi gì em hết vậy? Chỉ lo cãi nhau thôi_Trúc nói, rơm rớm nước mắt
-Xì, tao biết mày có đau lòng gì đâu mà an ủi. Chỉ có tức giận thôi_Trà nói
-Lọ thước nhỏ mắt còn chưa kịp dấu kia kìa_Linh nói
-Hì, thì phải làm cho ra vẻ nghiêm trọng chứ? Mà 2 chị giúp em nghĩ cách đi, nếu k con Ngopcj cướp ảnh đi mất. Ráng giúp em đi, tuơng lai hạnhphúc của em sao này đó_Trúc năn nỉ
-Thôi được rồi, vì mày năn nỉ và vì tao cũng chẳng ưa gì cái con nhỏ xấc xược đó nên tao bày cho mày cách này. Lại đây....._Linh nói và bắt đầulên kế hoạch
Và sau đó là hàng loạt những nụ cười đầy vẻ nham hiểm của 3 con rắn độc
3 ngày sau chính là 5/9_ngày hội khai trường, hội học sinh là nhữngngười tất bật nhất vì phải lo phần sân khấu, văn nghệ và hội trưởng hộihọc sinh sẽ lên đọc lời tuyên thệ. Buổi lễ có lẽ sẽ kết thúc trong êmđẹp nếu như sự việc đó k xảy ra trong lễ hội mừng ngày khai trường vàđón các em học sinh mới.........


-Ngọc ơi!_Kiệt từ xa chạy lại nói
-Có chuyện gì thế?_Ngọc hỏi
-Mọi người đâu hết rồi? sao chỉ có 1 mình cậu ở đây?_Kiệt nhìn xung quanh hỏi
-Đi chơi hết rồi, Trinh với Phing thì đi coi ca nhạc ở trên kia, còn Phuơng và Vũ thì k nói cũng biết mà_Ngọc nói
-Vậy sao cậu đứng đây? K đi đâu chơi à?_Kiệt cười hỏi
-Nếu ở đây có chỗ nào bán sách từ 50 năm trước thì mình sẽ tới đó_Ngọc trả lời bình thản
-Trời! Sao lại là sách từ 50 năm trước?_Kiệt hỏi
-Vì sách bây giờ mình đọc hết rồi, có nhiều sách hay mà giờ k xuất bản lại lắm_Ngọc nói
-Thôi, ở đây là lễ hội ăn uống, làm gì có mấy thứ đó. Thôi, đi chơi với mình vậy_Kiệt nói rồi lôi Ngọc đi
Nếu là trước đây chắc nó đã cho tên nào dám làm vậy 1 cú trời giáng để có thể vào bệnh viện ngắm mấy cô y tá nhưng bây giờ nó đã quá quen vớiviệc bị lôi tới lôi lui như thế này rồi. Hình như tên này k sợ nó thìphải?
-Nè qua bên kia đi_kiệt kéo Ngọc đi trong khi Ngọc thì có vẻ k muốn,nhìn mặt cô nàng méo xẹo thấy mà thuơng nhưng ai biết đâu trong lòng cônhóc đang có gì đó xôn xang, vui vui đén khó tả
-Làm ơn đi, mỏi chân lắm rồi_Ngọc nhăn nhó ngồi xuống ghế đá
-Mới đi có chút xíu thôi mà, làm gì mà mỏi chân chứ?_Kiệt hỏi
-Phải, nếu như là bình thường thì có đi 10 lần quãng đường đó cũng k sao nhưng đi với cậu thì khác. Cậu có biết nãy giờ mấy em yêu của cậu cứđướng chắn đường, chen lấn để nhìn cậu, hơn nữa họ còn \\\"tặng\\\" cho mìnhnhững ánh mắt rất thiện cảm. Năng lượng của mình tiêu hao hết rồi_Ngọcnói
-Trùi ui, xin lỗi mà. Với lại đâu phải có mình cậu mệt đâu, mình cũngkhổ lắm chớ bộ. Cậu nhìn lại đằng sau đi, đâu phải chỉ có con gái? Contrai cũng đầy ra chứ bộ?_Kiệt nhăn nhó nói
-Thôi, k nhắc tới nữa. Mình muốn ăn kem_Ngọc nói rồi mỉm cười
-Ok, cậu đợi 5\\\ nhé_Kiệt nói rồi chạy đi
Ngọc ngồi 1 mình và nhìn trời nhìn đất, chợt nó suy nghĩ
\\\" Kì lạ thật, k ngờ mình giờ đây lại có người quan tâm và chăm sócnhiều như vậy. Mình cứ nghĩ rằng sẽ chẳng còn ai yêu thuơng mình nữachứ. Mình quyết định vào đây học quả là k sai. Nới đây đã giúp mình lấylại được niềm vui và tìm thấy được giá trị của cuộc sống. Mẹ, con cảm ơn mẹ. Mẹ ở trên đó liệu có vui k? Mẹ đã từng nói mẹ trên thiên đường sẽ k bao giờ cô đơn và buồn bã bởi vì mẹ có những người thân yêu, được gặplại ông, lại bà. Con thật ngốc khi có ý định sẽ theo mọi người lên đó,con thật là ích kỉ. Từ giờ con sẽ k như vậy nữa, con sẽ cố gắng để sốngthật tốt vì ở đây vẫn còn nhiều người cần có con\\\"_Ngọc miên man suynghĩ, dạo này nó thường hay nghĩ tới mẹ nhưng k phải với khuôn mặt đẫmnước mắt với những nỗi nhớ thuơng, cô đơn và lặng lẽ mà là 1 khuôn mặtrạng rỡ, với nụ cười trên môi. Dù nụ cười k tuơi tăn như lúc trước nhưng nó cũng đủ để xoa bớt đi phần nào nỗi bất an trong lòng người mẹ quá cố
Có lẽ ở 1 nơi nào đó, người mẹ đang khẽ mỉm cười
Còn Kiệt thì sao? Vì là 1 hoàng tử thân thiện có nụ cười làm mê mẩn cácgirl nên bây giờ Kiệt đang thật sự rất khổ vì bị các em girl vậy kín.Nếu Kiệt tỏ ra lạnh lùng như Phong thì có lẽ mọi chuyện giờ đây đã khác, nhưng Kiệt thì lại k làm được. \\\"Lí do vì sao ư? Đơn giản là Kiệt k muốn làm các em gái dễ thuơng phải buồn. 1 Phong là đủ lắm rồi!\\\"_đó là câutrả lời của Kiệt (bó tay cái ông này). Mãi 1 lúc sau Kiệt mới mua được 2 cậy kem mát lạnh và bắt mắt. Đang trên đường đi, bỗng Kiệt va phải vàoai đó. Đó là 1 cô nhóc năm nay lên lớp 6, có lẽ ai đó đã chen lấn và xôngã cô bé va vào người Kiệt. Dìu cô bé đứng dậy và hỏi thăm, Kiệt mớichú ý tới quần áo của mình, 2 cây kem bây giờ đang dính trọn trên ngườicậu. Thôi rồi, thế là toi công nãy giờ đứng chờ mua kem. Kiệt vào nhà vệ sinh và cởi áo ngoài của bộ vest. Cũng còn may là hôm nay Kiệt phảiphất biểu nên mặc lễ phục, lúc nãy kem dính trên áo ngoài thôi nên ksao. Kiệt bỏ nó ở ngoài bồn rửa tay và vào nhà vệ sinh. Bỗng, ở ngoài có tiếng động.........
-Nè, chắc chứ?_Trà hỏi nhỏ
-Chắc chắn mà. Lúc nãy em thấy ảnh lôi 1 chiếc khăn ra ngắm rồi bỏ vào túi trái của áo vest để lên phát biểu_Trúc nói
-Nhưng mà sao em thấy sợ sợ thế nào ấy, đây lại là phòng wc nam_Trà nói
-sợ cái gì, tao đuổi hết tụi con trai đi rồi, với lại nãy giờ mình cótới gần ảnh bao giờ đâu? Chắc chắn ảnh sẽ k nghi ngờ mình_Linh nói đầyhiểu biết
-Đúng đó, nếu có nghi thì cũng chỉ nghi cía con nhỏ lớp 6 lúc nãy thôi. Có ai ngờ mình cố tình đẩy nó đâu_Trúc nói
-Nhưng mà con nhỏ đó cũng sướng quá ha? Được ôm thần tượng 1 lần rồi còn gì? Như vậy chắc có bị sao nó cũng cam lòng_Trà nói
-Um, em cũng muốn được như nó ghê_Trúc mơ mộng
-Vậy sao hồi nãy k chịu để tao xô? Giờ thì ngồi đó mà mong với chả ước.Thôi, vào lấy cái khăn mau lên_linh nói rồi kéo Trúc ra ngoài
-Ơ? Sao lại là em?_Trúc hỏi
-Vậy cái này là làm vì lợi ích của ai?_Trà hỏi ngược lại
-Thôi được, vì tuơng lai của shopping và làm đẹp. Cố lên!_Trúc tự an ủi và vào nhè vệ sinh nam
1 lúc sau Trúc chạy ra, mặt đỏ lựng..............
-Mày làm sao đó?_Trà hỏi
-Ngại quá chị ơi, hình như có đứa thấy em mất rồi_Trúc nói
-Là sao? Ai thấy? Trong đó có ai à?_Linh hỏi
-Dạ, có tên nào đó hình như học lớp 11, tự nhiên ở đâu chui ra làm emquê muốn chết, k biết gã đã kịp nhìn thấy mặt em chưa nữa_Trúc nói
-Chết thật. K biết là ai? Thôi, chắc thằng đó k nói ra làm gì đâu. Từ từ rồi tính. Thế khăn đâu?_Linh hỏi
-Đây nè_Trúc nói rồi đưa cho 2 người 1 chiếc khăn nhỏ
-Ok, vậy là bước 1 đã thành công dù k được tốt đẹp cho lắm. Bước 2 chuẩn bị thôi_TRà nói
-Được rồi. Trúc, lần này diễn cho tốt vào. Đừng có làm cho nó nghi ngờ đó. Mày luôn là đứa phá hỏng tất cả_Linh nói và nhăn mặt
-Em biết rồi mà_Trúc nói
Thế là 3 cô nàng đanh đá với những âm mưu hiểm độc quay bước đi mà khề hay biết phía sau đang có 1 bóng đen đã quan sát hết tất cả, trên môi khẽ nở 1 nụ cười
khi Kiệt bước ra, vì quá vội nên Kiệt cũng chưa kịp kiểm tra lại mình đã mất thứ gì. Lật đật chạy ra quầy kem và dùng \\\"mĩ nam kế\\\", năn nỉ cácbạn nhường chỗ để mình mua truơc. Kiệt sợ nếu đi quá 5\\\ thể nào cũng bịNgọc xử đẹp
-Cậu chờ mình có lâu k? Xin lỗi, mình về hơi trễ_Kiệt chạy lại nói
-Trễ mất 35s 24_Ngọc nói
-Úi trời, tính gì mà kĩ thế?_Kiệt gãi đầu nói
-Cậu vừa mới tán em nào à? Sao về trễ quá vậy? Mà áo vest của cậu đâu?Hay là tặng cho em ấy luôn rồi?_Ngọc quan sát Kiệt rồi hỏi mà cứ nhưtrêu ghẹo
-Tầm bậy. Tự nhiên đi tặng áo khoác của mình cho con gái. Hơi kì_Kiệt cười và đưa cho Ngọc cậy kem
-Ai biết được. Nhỡ đâu cậu tặng em ấy áo khoác với cái lí do ngốc xítnhư thế này thì sao :\\\" Hôm nay trời lạnh, 1 cô gái xinh đẹp như cậu màbị cảm thì mình và các chàng trai sẽ buồn lắm đấy. Cậu khoác áo của mình vào đi. Đây là tấm chân tình của mình đấy\\\"_Ngọc nhái theo giọng củaKiệt
-Úi trời, cậu làm gì mà kinh thế. mình cua gái có hạng đó nha, k cần dùng tới những cái cách cũ xì đó đâu_Kiệt nói
-Thế có nghĩa là cậu tự nhận mình mới đi cua gái về đấy nhé_Ngọc nói
-Ý, làm gì có. Mình có đi cua gái nhưng từ 2 tháng trước kia, bữa nay là tại mình bị dính kem lên áo nên thay ra rồi, mình còn để nó trên phònghọp của Hội học sinh kìa_Kiệt nói
-Vậy là cậu phải đi mua cậy khác sao? Vậy là mình sai rồi, xin lỗi cậu_Ngọc ăn kem nói
-Trùi ui, lâu lâu mới nhận được lời xin lỗi từ công chúa lạnh lùng. Vui ghê_Kiệt nói
-Thôi, mình k giỡn à nha. Cậu coi chừng bị ăn 1 đấm đó. Qua bên kia đi,mình thấy bên đó có mùi gì thơm lắm_Ngọc nói và kéo Kiệt đi.
Cậu tự về nhà được k?_Kiệt hỏi khi Ngọc ra về
-Mình về được chứ sao k? Mình đâu phải là trẻ con mẫu giáo?_Ngọc hỏi lại và cười
-Ừ ha, dù sao thì cũng chả ai dám đụng vào cậu_Kiệt nói rồi lấy tay rađỡ trước mặt, dường như cậu chàng cũng đủ biết sau câu nói đó, kết quảsẽ như thế nào
-Cậu coi chừng đó. Thôi, mình về đây_Ngọc chào tạm biệt Kiệt rồi đi thẳng
...........
-Nè, nãy giờ 2nguoiwf đi đâu đó?_Phong hỏi
-Thì đi chới chớ đi đâu? Hỏi thừa _Kiệt nói lại
-Trời ơi, học cái tính tiết kiệm lời đó của ai vậy? Ngọc hả?_Phong chọc
-cũng chưa chắc đâu, có khi là từ cậu_Trinh cười nói
-Thế còn 2 con vịt ồn ào kia đâu rồi?_Kiệt hỏi và nhìn ngó xung quanh
-Đi ăn rồi, nhà hàng bên kia kìa. Cãi nhau cãi buổi trời nên giờ nàythan đói bụng, qua bên đó thi xem ai ăn nhiều hơn rồi_phong nói và chỉsang phía bên kia đường, nới có 1 nhà hàng 5 sao sang trọng
-Thế 2 cậu k đi à?_Kiệt hỏi
-Mình no quá trời rồi, cả buổi Trinh lôi mình đi ăn hết cái này tới cái kia, bụng hết chỗ chứa_Phong nói và ôm bụng cười
-Mình cũng vậy, công nhận con gái là chúa ăn hàng. Mình thì no căng bụng mà Ngọc thì ăn từ món này sang món khác, hỏi no chưa thì lúc nào cũnglắc đầu_Liệt tưởng tượng mà mặt thì méo xẹo
-Nhè, làm ơn đừng nói xấu con gái nghe chưa? Nếu k thì đừng trách sao đây vô tình_Trinh nói rồi lườm 2 chàng
-Thôi, thôi. Giỡn chút ý mà. Phong, hôm nay phiền câu đưa Trinh về, mình để quên đồ trên phòng họp rồi. Với lại hôm nay mình cũng k đi xe_kiệtnói
-Trời, bữa nay đại công tử nhà họ Hoàng k đi xe? Đúng là chuyện lạ à nha, chắc bữa nay trời mưa quá_Phong chọc
-Đừng có chọc quê mình à nha. Chẳng qua là muốn đi bộ nên vậy thôi_Kiệt nói
-Chớ k phải là muốn đi cùng Ngọc sao? Giả vờ thấy gớm_Trinh hùa theo chọc
-Được lắm, 2 người cứ thi nhau mà chọc tui đi. Cười người hôm trước, hôsau người cười đo_Kiệt nói rồi quay lưng đi về phía dãy nhà phía Đôngcủa trường, nới có phòng họp của Hội học sinh
-Thôi, để mình đưa cậu về_Phong nói rồi lôi Trinh vào nhà xe
Kiệt 1 mình lên phòng họp của Hội học sinh, bật đèn và lấy chiếc áokhoác lúc chiều vứt trên bàn. Tự nhiên thấy nhớ nhớ cái...mùi huơng nhènhẹ trên chiếc khăn tay của Ngọc (Kiệt: Hix, nghe giống biến thái đi ) nên lục túi áo của mình
\\\" Sao bên này lại k có, lúc chiều mình bỏ ở đây mà? Hay là túi bên kia nhỉ? K phải, ở đây cũng chẳng có, đây cũng k. Rốt cuộc là ở đâu rồinhỉ?\\\" Kiệt thật sự hoảng, mất đi 1 vật quan trọng như vậy khiến cậu kthể giữ nổi được bình tĩnh.
Gần như lục tung cả căn phòng, Kiệt thật sự lo lắng, cảm giác như vừamác phải 1 lỗi gì rất trầm trọng. Sợ rằng đã làm rơi mất ở đâu rồi nhưng Kiệt vẫn tìm như 1 động vật hoang dã


Còn ở phía Ngọc thì sao? Xem thử nha...........
-Hello! Lậu quá k gặp_Linh bước tới đứng trước mặt Ngọc, theo sau là Trúc và Trà
-đúng, nhưng tôi cũng chả muốn gặp các người tí nào. Xem ra tối nay tối k thể nuốt nổi cơm rồi_Ngọc đáp trả lại
-Nè, đây cũng chả muốn gặp đằng ấy đâu. Tại đằng ấy cứa kè kè lấy anh Kiệt nên tụi này mới phải vậy_Trà nói
-Vô duyên, hơn tuổi người ta mà gọi anh xưng em ngọt sớt, đúng là thẩmmĩ nhiều nên mặt dày, k biết ngượng_Ngọc trả đòn cực kì ngoạn mục, xemra đi theo Phuơng lâu nên miệng lưỡi cũng được tôi luyện tới đỉnh cao,level nói móc cũng tăng cấp
-Mày...mày..._Trà tức nói k ra tiếng
-Sao thế, hồi nãy con đanh đá lắm mà? Sao giờ lại như vậy? Trong miệngcó cái gì à? Hay là nói trúng tim đen nên k cãi được?_Ngọc lại tiếp tụctấn công
-Nè, mày đừng có chọc khóe người khác như thế nữa. Tụi tao cảnh cáo mày, còn léng phéng, lại gần anh Kiệt là k xong đâu_Trúc bây giờ mới lêntiếng
-Tôi nói đúng sự thật mà, nghĩ gì thì nói nấy thôi,. Như thế cũng có lỗi à? còn cái chuyện cảnh cáo già đó thì đừng có mơ. Tôi có gặp gỡ hay có ý đồ gì với Kiệt các người cũng k có quyền ý kiến hay cảnh cáo. Các người càng nói tôi lại càng thân với cậu ấy hơn đó_Ngọc nói ra những lời k hề thật lòng, dù đó k phải những gì nó nghĩ nhưng vì muốn chọc tức mấy con nhỏ này nên Ngọc mới nói vậy
-Thôi, k nói với con này nữa. Trúc cho nó thấy đi_Linh nói rồi phẩy tay ra hiệu
-Này, mày xem, đây là cái gì?_Trúc nói rồi giơ 1 vật lên tước mặt Ngọc
-Sao mày lại có nó? Đưa đây!_Ngọc nói rồi giơ tay chụp
-Khoan đã, mày tưởng mày có thể lấy lại dễ dàng như vậy sao? Xem rachiếc khăn này quan trọng với mày lắm_Trúc rụt tay lại và nói
-Anh Kiệt đã tặng nó lại cho em tao rồi.Mày làm gì có quyền lấy lại chứ?_Trà nói
-Rốt cuộc chuyện này là sao?_Ngọc hỏi
-Lúc nãy Trúc mệt nên ra mồ hôi hơi nhiều, anh Kiệt đã dùng nó để lau mồ hôi cho Trúc. thấy Trúc có vẻ thích nên ảnh cho luôn, ảnh nói cái nàycũng chả phải cái gì quan trọng. K bằng 1 giọt mồ hôi của Trúc. Màytưởng lúc nãy ảnh mua kem về trể là do va phải con nhóc nào đó thật sao? Mày nhầm rồi, đó là do ảnh ngồi chơi và nói chuyện với Trúc đó. Nhìncái cảnh đó, thậy lãng mạn dễ sợ luôn_Linh bắt đầu bịa ra 1 cậu chuyệndo mình tự tạo
-Sao? Mày k còn cơ hội đâu. Bỏ cuộc đi_Trà nói
-Kệ tụi mày, thích thì cứ giữ, tao k cấm. Dù sao thứ đó cũng chả đáng gì_Ngọc cười nhếch mép và quay đầu bỏ đi
-Giờ sao đây chị? Sao nhìn nó có vẻ bình tĩnh quá vậy? Hay là mình thất bại rồi?_Trúc ái ngại hỏi
-Tầm bậy, thành công rồi. nó nói vậy có nghĩa nó đã tin vào câu chuyệncủa chúng ta. Còn nó bình tĩnh ư? Chỉ là giả vờ thôi chứ thật ra nó đang sốc lắm. Nhìn cái dáng đi của nó đi, đầu cúi xuống đât, nhìn dáng vẻyếu đuối thế kia mà. Bình thường nó có bao giờ thế đâu_Linh phân tích vô cùng tỉ mỉ
-Vậy là thành công rồi. Đi bar ăn mừng thôi_Trà cười tuơi rói
-Mày lúc nào cũng vậy. Thôi, đi bar nào. Tranh thủ mày kiếm giùm tao 1 thắng nào đó giàu có đẹp trai đi_Linh nhăn mặt nói
-Thôi, kiếm làm chi? em chấm anh Vũ rồi_Trà nói
-Vậy là lần sau chúng ta củng đóng kịch rồi làm những chuyện như thế này nữa ạ?_Trúc hỏi
-Chắc thế. Mà mày k muốn làm à?_Linh hỏi
-k có, lúc đầu em cũng thấy sợ sợ nhưng giờ em lại thấy thích thú_Trúc cười toe toét
-OK, vậy giờ đi bar. Ngày mai đón chờ tin vui ha_Linh cười rồi cả bọn lên taxi đi tới bar


Còn Ngọc thì sao? Công chúa của chúng ta đang rất sốc, Ngọc k tin vàcũng k muốn tin là Kiệt lại làm như vậy. Ngoài trời, mưa đang rới. Mưarơi hay nước mắt nó rơi? Phải chăng mưa đang cố an ủi nó?
\\\" Tại sao? Tại sao? Tại sao? Tại sao cậu lại làm như vậy? Tại sao cậulại đối xử như thế với mình? Mình luôn tin rằng cậu k làm thế nhưng giờbiết làm sao được khi bọn họ có trong tay chiếc khăn ấy. Tất cả, tất cảđều chứng minh rằng niềm tin của mình sai lầm, cậu bảo làm sao mình cóthể tin cậu được nữa đây. Cậu bảo làm sao mình có thể tin vào người bạntốt, người đã kéo mình ra khỏi bão tuyết để đón nhận ánh nắng ấm áp,người đã đem lại niềm tin và nụ cười cho mình được nữa đây? \\\"_Ngọc suynghĩ mặc cho đôi chân cứ bước đi mà k biết đi về đâu. Mặc cho nước mắtđang nhạt nhòa trên má. Có lẽ mưa rơi là để che đi những giọt nước mắtđó, để k ai nhận ra rằng Công chúa tuyết đang khóc, những giọt nước mắtđau lòng, cảm giác như bị phản bội và làm tổn thuơng
Sáng sớm hôm sau, Ngọc vẫn đi tới lớp như hàng ngày cùng với cái vẻ lạnh như tảng băng trôi, chỉ có điều hôm nay có vẻ lạnh hơn hàng ngày nhưngcũng có vẻ gì đó buồn rầu và ảm đạm. Đôi mắt sù đã được make-up rất kĩnhưng vẫn có thể thấy nó đàn sưng húp cùng với những quầng thâm xungquanh
-Ngọc ơi, cậu bị làm sao thế?_Phuơng hỏi với vẻ đầy lo lắng
-K sao, mình thì có chuyện gì cơ chứ_Ngọc cố gượng cười
-Sao mắt cậu sưng húp lên vậy? chẳng lẽ cậu khóc hả?_Trinh hỏi nhỏ, đủđể cho mình, Phuơng và Ngọc nghe, còn 2 chàng kia thì miễn bàn
-Làm gì có, tối qua mình đọc tiểu thuyết tới khuya, vì cuốn tiểu thuyếtđó hay quá, vừa lãng mạn lại đầy những bi kịch nên mình có khóc đôichút. Chắc vì vậy nên mắt mới sưng lên thôi_Ngọc bịa 1 câu chuyện
-Vậy bây giờ cậu về bàn nằm nghĩ 1 chút đi, nhìn cậu xanh xao lắm_Trinh dìu Ngọc về bàn và quay lại phía Phương
-Nè, cậu có tin câu chuyện lúc nãy của Ngọc k?_Phuơng hỏi nhỏ vì dù sao bên cạnh mình cứ luôn kè kè 1 tên gián điệp
-Mình k tin lắm, Ngọc đâu phải là 1 người như vậy_Trinh nói
-Mình cũng thấy thế. Ngay cả chuyện tình giữa Romeo và Juliet còn chưalấy được 1 giọt nước mắt của cậu ấy kia mà. Với lại có cuốn tiểu thuyết tình yêu nào mình chưa đọc chứ_Phuơng phân tích
-Mà hôm nay anh Kiệt cũng chưa tới. Mọi hôm tới sớm lắm mà ta? Hay là họ có chuyện gì?_Trinh nhăn mặt hỏi
-Hay là gì nữa, chắc chắn rồi_Phuơng nói
-Vậy bây giờ chúng ta sẽ diều tra chứ? Đội điều tra đặc nhiệm bắt đầu_Phuơng nói và liên minh với Trinh
-Ok_Trinh đáp lại
-Chuyện gì mà nghe hay quá vậy? Cho tui tham gia với có được k?_Vũ từ đâu xen vào
-Ra chỗ khác!_Phuơng quát và tặng cho Vũ 1 quả mít nhỏ nhỏ xinh xinh trên đầu
Phong và Trinh thấy vậy thì cũng chỉ biết lắc đầu và thở dài ngao ngán
Một lát sau, Kiệt cũng bước tới trường. Khuôn mặt có vẻ k được bìnhthường và có phần tiều tụy vì lo lắng và mất ngủ, nụ cười k còn là củamặt trời nữa rôi. Kiệt vào lớp cũng là lúc chuông reo, buổi học bắt đầutrong k khí vô cùng phức tạp làm cả lớp k ai tập trung nổi, kể cả thầygiáo, mà nguyên nhân thì k gì khác ngoài 3 bàn cuối của lớp, nơi ngự trị của những nam thanh nữ tú trường Green Dream. 1 k khí lạnh như băngtảng, buồn phiền, đa nghi với 1 đống cậu hỏi len lỏi trong cái đầu nhỏbé nhưng có bộ não vĩ đại. 1 k khí lo lắng, thỉnh thoảng lại len lénnhìn Ngọc, rồi lại thở dài nghĩ về chuyện gì đó. 1 k khí đa nghi, soimói được tạo ra bởi 2 cô ngàng và 1 k khó hiểu, tò mò và ngao ngán của 3 chàng hoàng tử. Tất cả những bầu k khí đó mà trộn lẫn vầo nhau thì congì là lớp học nữa.
Cuối cùng 2 tiết học cũng trôi qua trong sự ngột ngạt, khó chịu tớinỗi thầy giáo cũng chả muốn giảng bài mà học sinh cũng chả thèm nghegiảng. Đúng 1h 30\\\, cả cái lớp như ngồi trên ddongs lửa hay nói có vẻnghiêm trọng hơn là vùng cài bom nổ chậm. Được thoát khổi cái lớp đó,ông giáo già và cả những con người tội nghiệp kia mới hiểu được giá trịcủa cuộc sống, mới biết tính mạng quan trọng tới nhường nào và mới biếtcảm giác khi thoát chết trong gang tấc ra sao. Ngọc lặng lẽ bước rangoài, nó muốn được yên tĩnh để suy nghĩ tất cả và đuơng nhiên nơi nóchọn chính là khu vường đẹp như mơ của Hội học sinh
Tại khu vườn của Hội học sinh............
Nó ngồi dưới 1 bóng cậy cao, ngắm nhìn mọi vật xung quanh bằng ánh mắt tuyệt vọng. Nếu như ngày thường, màu xanh của cây cỏ giúp nó thấy thưthả và mạnh mẽ hơn thì hôm nay nó lại thấy màu xanh đó cực kì u tối vànó ghét, rất ghét sự mạnh mẽ của nó. Nó k muốn mạnh mẽ vào lúc này vìthật ra nó rất yếu đuối, nó cảm thấy mệt mỏi vì sự mạnh mẽ hàng ngày của mình. Bỗng, Kiệt xuất hiện trước mặt nó . Bây giờ nó vừa muốn gặp nhưng cũng k muốn thấy Kiệt. Nó muốn hỏi Kiệt có thật là đã làm vậy k nhưngcũng sợ cậu trả lời sẽ có. kiệt nhẹ nhàng ngồi xuống bên nó và im lặngbởi vì chính cậu cũng chả biết nói gì. Ngọc đã quyết định sẽ hỏi Kiệt dù cho cậu trả lời có ra sao, dù sự thật có nghiệt ngã tới mức nào. Thàbiết rõ còn hơn trong lòng cứ k yên.
-Kiệt này, mình hỏi cậu 1 câu. Chiếc khăn hôm trước mình tặng cậu đâu rồi_Ngọc nói giọng chứa đầy sự mệt mỏi và khó khăn
-mình...mình...mình...thật ra...mình...làm...làm mất nó rồi_Kiệt lắp bắp thú nhận
-Cậu làm mất?_Ngọc hỏi lại
-.....Um_Sau 1 hồi im lặng, Kiệt gật đầu
-Hay là cậu tặng cho ai đó rồi?_Ngọc hỏi lại
-Tặng? Tặng cho ai?_Kiệt hỏi
-Cậu đừng vờ vịt nữa, mình biết hết cả rồi. Cậu lấy nó để tặng cho Trúc, cậu bảo nó k đáng giá gì. Cậu coi nó như 1 thứ đồ chơi, 1 mốn hàng rẻmạt. Cậu có biết cậu làm như vậy cũng có ngiax là cậu đang chà đạp lênmình k? Cậu có biết mình tin tưởng ở cậu nhiều như thế nào k? Tại saocậu lại đối xử với mình như vậy? tại sao cậu có thể coi thường mình nhưthế? Tại sao? Dù minhg xuất thân thấp hèn hơn cậu nhưng mình cũng cóđáng để cậu đối xử thế k? Hả??_Ngọc tuôn 1 lèo và chạy đi, nếu tinh mắtcó thể thấy 1 vài giọt long lanh nơi khóe mắt
Kiệt 1 mình lặng thinh suy nghĩ về những gì cậu nói, trong đầu đangrắp ráp lại các chuỗi sự kiện vừa rồi. Cậu thật k hiểu Ngọc đang nói gìnhưng Ngọc có nhắc tới Trúc nên cậu quyết định tới gặp họ 1 lần xem sao. Dù gì bọn họ cũng là người có khả năng làm ra những chuyện này nhất
Tại địa bàn hoạt động của 3 con răn độc hay nói đúng hơn là sân thượngcủa trường, 3 con rắn đang nói chuyện với nhau thật vui vẻ, bàn luận vềchiến thắng ngoạn mục vừa rồi mà công đầu là của Linh_chị cả của nhóm
-Trời ơi, k ngờ lại thành công vang dội như thế. Nhìn bộ dạng của nósáng nay mà em muốn sướng con mắt_Trúc nói và uống ngụm nước trái cây
-Chứ còn gì nữa? Chị hai mày mà đã ra tay thì gạo xay ra cám_Linh tự hào
-Lần sau mình chơi thêm 1 vố nữa ha? k ngờ cái khăn bè tí thế mà có ích dễ sợ_Trà nói
-Tại họ dễ tin người thôi, chứ nếu như với những đứa như chị em mình thì chắc còn khuya_linh nói
-Dô nào! Ăn mừng chiến thắng_Trúc nói là giơ lon nước ngọt lên
-Dô!_Linh và Trà đồng thanh
-Uống cái này chẳng đã tí tẹo nào, tối mình đi bar đi_Trà đề nghị (con này lúc nào cũng thế)
-Cô nghĩ cô có thể đi được k?_Kiệt đi tới, mặt lạnh tanh, nhìn còn kinhhơn cả Phong hằng ngày. Tụi nó đâu ngờ rằng nãy giờ Kiệt đang đứng ở cửa và nghe thấy tất cả
-Anh...anh nói gì? Em k hiểu?_Trúc giả nai
-Đừng có vờ vịt nữa, tôi nghe thấy hết cả rồi. Chiếc khăn đâu?_Kiệt quát lên, guơng mặt lộ rõ vẻ tức giận, từng đường gân xanh hiện lên trênguơng mặt đẹp trai và handsome hàng ngày. Kiệt nắm lấy tay Trúc và siếtchắt, tưởng như có thể bẻ gãy nó
-Á!_Trúc chỉ kịp thét lên 1 tiếng rồi nước mắt chảy ra ròng ròng
-Kiệt! anh bỏ tay con bé ra đi, nó có biết gì đâu?_Trà năn nỉ
-K cần phải ngụy biện, nói cho tôi biết, có phải các người đã lấy chiếc khăn của tôi k?_Kiệt lặp lại câu hỏi
-Chiếc khăn...chiếc khăn..._Trúc dường như k chịu nổi nữa nên định nói ra
-A! Anh nói tới chiếc khăn này ạ? Lúc nãy tụi em có đưa nó khoe với lũbạn, nói dối là của 1 ngôi sao tặng cho, tụi nó tin sái cổ nên tụi em ăn mừng thôi mà_Linh cứu bồ, móc trong túi ra 1 chiếc khăn mằu tím và bịara 1 câu chuyện
-thật chứ?_kiệt nói, giọng đầy vẻ răn đe
-Th...thật_Linh phải khó khăn lắm mới có thể nói ra 1 từ
-Hừ! Lần này tôi tha cho các người nhưng k có nghĩa là lần sau cũng vậyđâu. Chắc chắn nó sẽ k đơn giản như thế này_Kiệt buông tay Trúc ra làmcô ả ngã dúi, để lại 1 lời cảnh cáo rồi bỏ đi
-Nè, k sao chứ?_|Trà đỡ Trúc dậy hỏi
-Đau...đau quá chị ơi_Trúc nhăn mặt nói
-Thôi, đưa con bè xuống phòng y tế đi_Linh nói

Sau khi băng bó vết thuơng, tụi rắn độc bắt đầu nói chuyện
-ũng may chỉ bị bong gân, chừng 10 ngày là sẽ khỏi. Nếu bị gãy xuơng thì chắc mày ôm cục bột dài dài đấy con ạ_Linh nói
-Sao lúc đó nhìn ảnh ghê quá à. Xém nữa là em khai hết rồi_Trúc nói
-Cũng may nhờ chị Linh. Ủa! Mà cái khăn hồi nãy ở đâu ra vậy?_Trà hỏi
-Hồi sáng, có thằng nào là hoắc lạ huơ, hình như ở trường khác đưa chotao. Thấy đẹp đẹp nên tao giữ lại, ai dè có ích ghê_Linh nói
-Bó tay chị luôn. Thằng đó đúng là vị cứu tinh của tụi mình_Trúc nói
-Thôi, Trà, mày đưa nó về đi, dù sao ở đây cũng chả làm được gì_Linh nói
-Vâng ạ_Trà gật đầu
Sau khi Kiệt nếm cho bạn rắn độc 1 lời đe dọa, Kiệt bỏ về lớp. Tới lớpthì chẳng thấy Ngọc đâu, hỏi Phuơng mới biết rằng Ngọc k được khỏe nênxin về sớm. NGhe thấy thế, Kiệt cũng chả muốn học nữa. Nhờ Phong xin hộcho mình về sớm, Kiệt chẳng thèm cầm sách vở gì, cứ tay k mà đi ra gẩ.Lái xe trên đường với vận tốc chóng mặt. Kiệt suy nghĩ
\\\"Bệnh ư? Cậu đang giận mình thì có. chắc giờ này cậu k muốn nhìn thấymình đâu phải k? K biết cậu đang làm gì? Ở đâu? Nếu cậu ở đâu đó nguyềnrủa mình cũng chảng sao nhưng xin cậu đừng khóc. Nếu cậu khóc thì mìnhbuồn lắm. Tất cả cũng chỉ tại mình, tại mình k giữ chiếc khăn cẩn thận.Bọn con Linh khốn kiếp, dám bày mưu sao? Chỉ tiếc là tao k có bằngchứng nếu k chắc tụi mày toi hết rồi. Đồ con gái k ra gi\\\"_Kiệt sau những suy nghĩ đó thì phóng xe chạy như bay
Dừng lại ở 1 quán bar k lớn lắm, nới đúng hơn là k lớn trong mắt củaKiệt, cậu xuống xe và bước vào trong. Cũng lâu rồi Kiệt tới nơi này, nói đúng hơn là gần 2 tháng nay chư tói. Từ sau cái lần đầu tiên đi bar vàđua xe với Ngọc, cậu k còn tới những nơi này nữa. Hầu như mọi thời gianrảnh cậu đều dành để đi chơi với Ngọc. Ở bên Ngọc, Kiệt cảm thấy vui,cảm thấy mình như chín chắn và chững chạc hơn rất nhiều. Cứ thế, Kiệtuống rượu mà cứ như uống nước lã, uống hết li này tới li kia, càng uốngthì càng tỉnh. Bỗng, có 1 đám thanh niên tóc xanh tốc đỏ tới trước mặtKiệt gây sự. Cũng đúng thôi, ở đây k phải là bar Thiên đường, ở đây toàn những đứa công tử ăn chơi thích thể hiện mình, thích làm ra vẻ ta đây.Ăn chơi là chính chứ có phải đại ca gì. Thấy Kiệt uống loại rượu mạnh và đắt tiền mà tới tụi nó cũng phải bó tay nên tới sinh sự. tụi nó chỉtoàn là lũ gà công nghiệp, biết gì về đại ca này đâu.
-Kìa chú em, sao ngồi uống rượu 1 mình thế này_1 thằng trong đó cất tiếng
-Dám uống cả loại này sao? Chú em k biết qui định ở đâu là gì à? K aiđược uống thứ này vì tụi anh k biết uống_thằng khác chen vô
-Là lính mới sao? Nhìn cũng được ra phết đấy. Tới chào tụi anh đi, rồitụi anh cho cưng vào đội_1 thằng khác nói, giọng ** ** có vẻ như bị..gay
-Cái thằng kia! Sao nãy giờ tụi tao nói nhiều thể mà mày nói thiếng nào vậy hả?_1 thằng có vẻ k chịu nổi nữa nên quát
Cạch!_Kiệt đứng dậy, thanh toán tiền cho phục vụ rồi quay về phía tụi nó_Cút đi, bọn nhãi ranh
-Á à, thằng này láo!_tên đầu đàn nói rồi cả bọn xông vào
Binh! Bốp! Hự!_các âm thanh chói tai vang lên, mọi người xung quanh thì la hét
-Tao đã nói rồi. Tụi bay k xứng để tao cho ăn đám đấy_Kiệt nói rồi vừađưa tay lên miệng liếm vết máu do lúc nãy va phải vật nhọn vừa đưa cặpmắt của loài thú hoang nhìn 1 đám đang nằm quằn quoại giữa sàn
-Có chuyện gì thế?_Ông chủ nghe thấy tiếng la hét thì chạy ra hỏi
-Ông chủ, anh ta đánh các thiếu gia bị thuơng_1 cô phục vụ nói
-Ơ, Cậu Kiệt? Sao cậu lại ở đây?_Ông chủ ngạc nhiên hỏi
-Chú Hoàng đó à? Quán này là của chú sao? _Kiệt hỏi
-Dạ vâng_Ông Hoàng lễ phép nới
-Chú! Sao chú lại khép nép trước mặt thằng đó như vậy?_Tên đầu đàn nói
-Thì ra tên này là cháu của ông sao? Ông nên về dạy dỗ lại cháu của mình đi. Ông biết đấy, tôi k bao giờ đánh người vô tội cả_Kiệt nói bằnggiọng lạnh lùng nhưng đanh thép
-Thằng kia! Mau xin lỗi cậu Kiệt đi_ông Hoàng quay sang quát thaqngf cháu của mình
-Chú! Sao chú lại bắt cháu xin lỗi tên khốn đó? Cháu k phục, cháu sẽ về nói với ba_thằng đầu đàn nói
-Cha mày là chú Huơng phải k? Tao k ngờ đấy! Chú ấy có nghĩa khí nhưvậy, k ngờ lại sinh ra 1 thằng con bất tài, vô dụng, lại kiêu căng vàhống hách như mày_Kiệt nói
-Mày là ai? Sao lại biết?_Thằng đó hỏi
-Trời ơi, cháu ơi là cháu. Mau xin lỗi cậu Kiệt đi. Cậu ấy là bang chủbang Thiên Long đó_ông Hoàng nói với thằng cháu ương bướng của mình
-Hảt? Bang chủ bang Thiên Long?_Thằng đó ngạc nhiên
-Phải, ngay cả bố con cũng phải nể cậu ấy 1 phần_ông Hoàng nói
-Tôi xin lỗi_thằng đó dù k muốn nhưng cũng phải xin lỗi
-Tôi đi đây_Kiệt nói rồi quay bước điKiệt để xe của mình ở Gara quán Bar lúc nãy, bây giờ bọn họ đã biết Kiệt là ai thì còn tên nào dám gây hấn nữa chứ. Đi bộ trên con đường vắng,Kiệt bỗng thấy thiếu đi thứ gì đó. Nếu như là hàng ngày thì con đườngnày sẽ k trống vắng như vậy mà sẽ tràn ngập tiếng cười. Mưa, trời lạimưa, dẫu biết tháng 8 là tháng mùa mưa, tháng của những cơn bão nhưngsao 2 ngày hôm nay những cơn mưa có vẻ rất lạ, nó mang 1 vị buồn. ở 1nơi nào đó cũng có 1 người đang dầm mưa. 2 con người dù ở 2 nơi khácnhau nhưng lại có tâm trạng giống nhau, 2 tâm hồn đơn điệu mang nỗi hẫng hụt lớn lao. Kiệt đi trong màn mưa dày mà k biết mình đang đâu, 1 lúcsau mới thấy mình đang đứng trước nhà Ngọc. Cổng khóa, ngôi nhà vẫn chưa sáng đèn mặc dù bây giờ đã là 5h chiều và ngoài trời thì mây đen mùmịt. Đoán là Ngọc vẫn chưa về, Kiệt ngồi xuống trước cánh cổng và khẽnhắm mắt lại.
\\\"Mình sẽ đợi, đợi tới khi cậu về. Mình sẽ giải thích tất cả với cậu dù cho cậu có tin hay k. Mình sẽ đợi, nhất định sẽ đợi cậu về\\\"_Kiệt suynghĩ
NGọc 1 mình lặng lẽ bước đi, sao giờ đây c« chẳng muốn về nhà 1 chútnào, chỉ muốn ở đây cùng với mưa mà thôi. Chợt nhớ Kappi ( chú cún củaNGọc) vẫn còn ở nhà mà k có ai trông. Nó giống Ngọc, sợ bóng tối, sợ sựcô đơn. Mỗi khi mưa to gió lớn, Ngọc và nó luôn luôn làm bạn, ôm nhaungủ cho qua khỏi cơn giông. Bây giờ Ngọc ở đây, để lại nó 1 mình thật sự Ngọc k thể an tâm, đành bước chân về nhà.
Về tới nhà, Ngọc thấy trước cửa dường như có hình bóng của ai đó rấtquen thuộc, và Ngọc đã nhận ra đó là Kiệt. Chợt đôi chân Ngọc k muốnbước đi nữa, nó như muốn chạy trốn khỏi nơi này nhưng vì Kappi Ngọc kcòn sự lựa chọn nào khác. Hít 1 hơi thật sâu, Ngọc bước về phía trước,để mặc kiệt. Nhìn thấy Ngọc, kiệt vội vàng đứng lên và nắm lấy tay Ngọc
-Ngọc, Ngọc à..._Kiệt nói
-Cậu buông tay ra đi, mình muốn vào nhà_Ngọc nói rồi rút tay mình ra
Bỗng, Kiệt thấy đầu mình choáng váng lạ, sau đó trước mặt Kiệt là 1 màu đen u uất.
Nghe thấy có tiếng động phía sau, Ngọc quay lại và thấy Kiệt ngã xuốngđất. Vội chạy lại và gäi tên Kiệt nhưng chỉ nhận lại sự im lặng, Ngọclấy tay sờ lên trán Kiệt và hoảng hồn khi thấy nó chẳng khác nàu là chảo dầu sôi sùng sùng. Đỡ kiệt vào trong nhà và lấy nước nóng lau mặt choKiệt, Ngọc nghe thấy Kiệt nói trong cơn mê
-Ngọc....ngọc...mình xin lỗi. Mình k cố ý làm mất nó đâu. Mình k đưa nã cho ai cả, mình làm mất nó rồi. Mình xin lỗi. Ngọc, mình xin lỗi_Kiệtthều thào
Bây giờ thì Ngọc đã hiểu, hiểu ra rằng kiệt k phải là người k biếttrân trọng tình bạn, k phải là người coi thường những kẻ hèn kém, k nhưnhững gì tụi con trúc đã nói. Lau khô tóc cho Kiệt, Ngọc mới phát hiệnra là quần áo của cậu ướt sũng. Làm sao đây? Ngọc là con gái, cũng chẳng có đồ con trai trong nhà. Mặc đồ ướt như thế thì bệnh có mà nặng thêmchứ làm sao mà khỏe nỗi. K còn cách nào khác, Ngọc đành gọi cho Leon
-Alo, Leon à? Tôi là Ngọc đây. Cậu tới nhà tôi ngay bây giờ được k?_Ngọc nói
-Dạ được. nhưng để làm gì vậy ạ?_Leon hỏi
-Cậu mang giúp tôi 1 bộ đồ của cậu nhé, Tôi cần gấp. Địa chỉ là XYO_Ngọc nói
-Chẳng lẽ chị định giả trai ạ? Bây giờ đang mưa mà?_Leon hỏi
-K, tôi bỏ thế giới đêm rồi. Có việc gấp, tới đây cậu sẽ biết_Ngọc nói
-Vâng, em biết rồi. Trời mưa nên khoảng 20\\\ nữa em mới tới. Chị chờ em nhé_Leon nói rồi cúp máy
Em thay đồ cho anh ấy rồi đó, chị cho ảnh uống thuốc đi. Em có mua rồinè, em biết chắc trong nhà chị chẳng có viên thuốc nào mà_Leon nói vàđưa cho Ngọc 1 chiếc túi màu trắng
-Cảm ơn cậu, cậu biết rõ về tôi quá nhỉ?_Ngọc nói
-Trời, chị thuộc dạng con gái vô tâm mà, ai mà trúng tiếng sét ái tình của chị thì khổ, thế mà vẫn có hàng tá anh theo_Leon nói
-Làm sao cậu biết tôi là dạng con gái vô tình?_Ngọc hỏi lại
-Đó là những gì mà anh em trong bang hội đúc kết được đó_Leon nói
-Thôi, k nói chuyện tầm phào nữa_Ngọc hơi cáu
-Em giỡn tí mà. Em về nha, chị chăm ảnh cho cẩn thận đó. Em k muốn sáng mai tới hốt xác ảnh đâu_Leon chọc rồi chạy mất
Ngọc tuy tức nhưng cũng chẳng làm gì được, hình như bọn con trai lúcnào cũng thích chọc phá con gái thì phải? Ngọc nói vọng ra 1 câu rồi mởcửa vào phòng
-Nhớ khóa cửa cổng đấy_Ngọc nói vọng ra
-Em biết rồi_Leon nói vọng lại
Ngọc cho Kiệt uống thuốc, lấy khăn ấm đặt lên trán Kiệt. Thấy Kiệt kcòn nói mớ nữa, Ngọc cũng đỡ lo hơn. Nhìn lại thấy mình cũng chẳng khácgì con chuột lột Ngọc mới chợt hiểu ra vì sao ánh mắt Leon nhìn mình cógì đó là lạ. Vào trong thay ra 1 bộ đồ, Ngọc mở cửa đi ra thì thấy Kappi đang run lên vì lạnh và sợ, duơng đôi mắt long lanh lên nhìn NGọc. Ngọc chạy tới ôm Kappi vào lòng và có thể cảm nhận thấy rằng nó đang runlên, nhưng vì có được hơi ấm thân quên nên nó k còn sợ nữa, dụi đầu vàongười Ngọc và ngủ ngon lành. Sao lúc này Ngọc muốn khóc quá, Kappi giống Ngọc, cô đơn như nhau. Nhìn thấy Kappi lúc này k hiểu sao Ngọc lại thấy giống mình 4 năm về trước, ngày mà mẹ mãi mãi rời xa Ngọc
Sáng sớm mai, Kiệt thức dậy. Nhìn ánh nắng ấm áp, nhẹ nhàng khẽ chiếuqua khung cửa sổ Kiệt có thể đoán bây giờ đã hơn 7h sáng. Cũng may hômnay là chủ nhật nên Kiệt k phải tới trường.
\\\" Quái lạ! Mình ở đâu vậy ta? Tại sao hôm nay cửa sổ phòng mình lại ởhướng đó? Lại có bóng ai đang ngồi bên khung cửa sổ nữa? Mà căn phòngnày hình như mình cũng đã tới rồi. Hôm qua mình đã làm gì nhỉ? Hômqua....đúng rồi! Nhà Ngọc! Đây là nhà ngọc. Vậy người ngồi kia chắc chắn là cô ấy rồi\\\"_Kiệt suy nghĩ và xuống gi­ường
Nghe thấy tiếng động, Ngọc quay lại thì thấy Kiệt đang bước xuống giường, Ngọc vội chạy tới
-Nè! Ngồi yên trên giường đi. Cậu chưa hết bệnh đâu_Ngọc nói đầy răn đe
-Mình xin lỗi cậu, mình..._Kiệt nói
-Thôi thôi, mình biết rồi. Chuyện đó coi như bỏ qua_Ngọc ngắt lời Kiệt
-Vậy có nghĩa là cậu tha thứ cho mình?_Kiệt vui mừng hỏi
-Đừng có mơ! Mình nói bỏ qua chứ tha lỗi hồi nào?_Ngọc nói
-Thì bỏ qua với tha lỗi cũng là 1 mà_Kiệt cãi
-Nhưng với mình thì nó là 2. Con gái giận dai lắm_Ngọc nói
-Thế mình phải làm sao để cậu hết giận đây?_Kiệt xị mặt hỏi
-Ngồi yên trên đó là được rồi. Hôm qua cậu làm mình lo muốn chết, ngườigì đâu mà nặng dữ. Đúng là k thể trông mặt mà bắt hình dong mà_Ngọc nói
-Nè nè, làm gì tới mức đó_kiệt cãi_ Mà sao mình lại mang đồ này? Hôm qua mình mặc đồ học sinh mà_Kiệt nhìn lại mình và hỏi
-À, hôm qua quần áo cậu ướt sũng, mặc đồ ướt đi ngủ thì bệnh chết nên......_Ngọc kể
-Cái gì? Cậu thay đồ cho mình hả?_Kiệt cắt ngang lời Ngọc và lấy tay che người_Trời ơi, còn gì là đời trai của tui_Kiệt giả vờ mếu máo
-Im! Mình đã nói hết đâu mà cậu làm nổi khùng như vậy? Leon thay đồ chocậu, đồ này cũng là của nó luôn. Mình k có biến thái tới mức đó đâu_Ngọc gắt
-Vậy hả? Làm hết hồn_Kiệt thở phào
-Mà thôi, để mình đi nấu cháo cho cậu_Ngọc nói rồi đi ra phía cửa
-Nấu được k đó?_Kiệt hỏi đầy nghi ngờ
-Hên xui_Ngọc trả lời 1 câu rồi biến mất
1 lát sau, Ngọc trở lại, trên tay cầm 1 tô cháo nóng hổi đang còn ỏa khói nghi ngút
-Giờ ăn tới rồi...giờ ăn tới rồi_Ngọc hát
-Làm gì mà nhìn cậu vui quá vậy?_Kiệt hỏi
-Tất nhiên là phải vui rồi, lần đầu tiên nấu cháo thành công mà_Ngọc nói rồi mỉm cười, đặt tô cháo lên bàn
-Trời đất, nếu vâykj thì mình k dám ăn đâu_Kiệt nói đầy e sợ
-Ăn đi, mình làm cẩn thận lắm. Nếu có sao thì chắc cũng bị nhẹ thôi, k tới nỗi nào đâu_Ngọc nói
-Vậy hả? Vậy thì ăn_Kiệt nói
-Nè, cậu ăn đi_Ngọc đưa cho Kiệt tô cháo
-Cậu đút cho mình ăn đi_Kiệt làm nũng
-Cái gì?Đút á?Cậu tự ăn k được sao?_Ngọc nhăn mặt
-Đi mà , năn nỉ đó. Dù sao mình cũng là người bệnh mà_Kiệt kì kèo năn nỉ Ngọc
-Thôi được rồi, mình sẽ đút cho cậu. Dù sao thì tay cậu cũng bị thương, chắc k cầm tô được_Ngọc nói
-Ủa? Tay mình bị thương hồi nào vậy?_Kiệt bây giờ mới để ý tới bàn tay trái đang băng bó của mình
-Làm sao mình biết được? hôm qua mình thấy tay cậu như thế nên băng lại đó_Ngọc nói
-Cảm ơn cậu_Kiệt cười
-k có gì. Mà ăn cháo đi, nguội bây giờ_Ngọc nói rồi xúc 1 muỗng cháo đưa lên miệng thổi cho bớt nóng, sau đó thì đút cho Kiệt. Nhìn cô nhóc lúcnày dễ thương cực, trông vừa hiền lành lại đảm đang làm tim ai rối bời.

Nhưng cái khung cảnh lãng mạn đó k tồn tại được lâu khi Kiệt ăn muỗng cháo đầu tiên
-Sao? Ngon k?_Ngọc hỏi, khuôn mặt lộ rõ vẻ hồi hộp
-Đây là cháo gì?_Kiệt hỏi
-Cháo xuơng hầm đó. Rất bổ cho người mới ốm dậy_ngọc nói
-Um....ngon thì có ngon, cũng có vị của nước xuơng nhưng sao.......nó có cái gì đó rất giả tạo_Kiệt nhăn mặt nhận xét
-Haizzz, biết làm sao được, cháo gói thì làm sao bằng cháo người ta nấu chứ_Ngọc thở dài nói
-Cháo gói?_Kiệt ngạc nhiên hỏi
-Uh, chứ cậu nghĩ mình có đủ khả năng nấu cháo cho cậu sao? Với lại cháo này muốn nấu cũng phải mất hơn 1 tiếng đồng hồ trong khi mình mới đi có 15', cậu nghĩ mình là siêu nhân sao?_Ngọc trả lời
-Thế thì tại sao cậu lại bảo là do cậu nấu?_Kiệt hỏi
-Thì dù sao mình cũng có công mua về, bỏ vào tô và nấu nước chớ bộ. Như vậy cũng được cho là nấu rồi_Ngọc hồn nhiên đáp
-Thế cậu k biết nấu cháo sao?_Kiệt hỏi tiếp
-Đây là lần đầu tiên mình nấu cháo đó. Trước giờ mình có bao giờ ăn cháo đâu?_Ngọc đáp
-Thế thì những lúc ốm đau cậu ăn gì?_Kiệt hopirr
-Thì uống 1 viên thuốc hạ sốt rồi đi ngủ. Sáng mai tỉnh dậy nếu hết số thì thôi còn nếu vẫn nóng thì uống tiếp. mình ở 1 mình mà, phải tự lo thôi_Ngọc nói giọng buồn buồn
-thôi, cậu đút cho mình ăn đi. Dù sao cũng ngon mà_Kiệt nói sang chuyện khác
Ngay lúc này đây, Kiệt thấy được nỗi cô đơn và trống vắng trong lòng Ngọc. Nhìn Ngọc giống 1 chú cún con bị bỏ rơi , còn Kiệt là 1 cậu bé muốn nhận nuối chú cún đó. kiệt muốn che chở, bảo vệ và che lấp đi nỗi trống trải trong lòng cô gái trước mặt

Sau khi ăn xong tô cháo, Kiệt vuơn vai như để chứng tỏ là mình đã khỏe hẳn. Ngọc nhìn thấy bộ ra giường của mình có mùi ẩm mốc và hơn thế cả là nó còn dính máu do cánh tay Kiệt vuơng ra. Ngọc thở dài ngao ngán kéo Kiệt dậy
-Nè, đứng dậy đi_Ngọc kéo Kiệt
-Làm cái gì mà ghê dữ vậy?_Kiệt hỏiDdunwwgs dậy cho mình tháo ra giường ra nào. Cậu xem cậu đã làm bẩn giường mình thế nào rồi kìa_Ngọc nói rồi chỉ vào chiếc giường
-Trời, ai biểu xài ra màu trắng làm chi? Mình thấy con bé Trinh toàn xài màu hồng với mấy cái có hoa hay các nhân vật dễ th­uơng thôi. Còn cậu thì trắng tự trên xuống dưới_Kiệt nhăn mặt nhận xét
-Kệ mình, mình thích. Cậu phụ mình đi nào._Ngọc nói rồi chẳng cần Kiệt có đồng ý hay k Ngọc cũng bắt làm

Dưới phòng bếp............
-Haizzz, sao vậy nè trời. Sao mấy bữa k hư mà bữa nay hư vậy?_Ngọc hỏi cái máy giặt
-Cậu hỏi nó làm chi? Nó có biết nói đâu?_Kiệt chọc
-Mình đang bực đó. Đừng thêm dầu vào lửa_Ngọc nhăn mặt
-Thôi, sorry. Mà để bữa sau giặt k được sao?_Kiệt hỏi
-Mấy ngày nay trời mưa suốt. Hôm nay trời mới nắng được 1 chút, phải tranh thủ chơ. Với lại vét máu này mà để lâu chưa chắc đã giặt ra đâu. Thôi, k còn cách nào khác, đành phải......._Ngọc bỏ lửng câu

-Nè, chuyện này là sao vậy?_Kiệt hỏi
-Thì còn là gì nữa? Giặt đồ bằng tay chứ làm chi?_Ngọc hỏi trong khi mang thau và bột giặt ra ngoài
-Mình chưa từng làm những chuyện như thế, k biết có vui k ta?_kiệt hỏi
-Vô duyên! Giặt đồ mệt muốn chết, vui nổi gì?_Ngọc nhăn mặt nói
-Thế thì thôi_Kiệt nhún vai
1 lát sau, khi Ngọc đã vò sơ qua rồi thì leo vào thau đạp đạp. Kiệt nói
-Ngọc nè, cho mình vô với được k?_kiệt hỏi
-Cậu thích à?_Ngọc hỏi
-Uh_Kiệt gật đầu
-Thế thì vào đi. Cũng khôn quá ha? Đây là màn vui nhất của giặt quần áo đó_Ngọc cười
Thế là 2 người lớn to xác cùng chui vô cái thau bé tẹo tèo teo. Thính thoảng, kiệt lại nghịch xà phòng và bôi lên mặt Ngọc. Ngọc cũng chẳng vừa, bôi đầy khuôn mặt baby của Kiệt. 2 người cứ giỡm với nhau như những đứa trẻ lên 5. Sau khi giặt xong và đem phơi, Kiệt và Ngọc cùng nhau ngồi trên khung cửa sổ phòng Ngọc và tận hưởng ánh nắng ấm áp của buổi sáng. Lãng mạn hơn là cả 2 còn cùng nhau thổi bong bóng, từng trái bong bóng xà phòng từ khung cửa sổ bay ra, nhẹ nhàng bay khắp nơi rồi chợt tan biến.
Đang nhìn trời nhìn mây thì bổng có tiếng chuông dưới nhà. Ngọc và kiệt chạy xuống mở cửa, thì ra là Leon
-Cậu tới đây làm gì vậy?_Ngọc hỏi
-Em towis xem anh Kiệt thế nào, tiện thể đem cháo đến_Leon tuơi cười đáp
-Cảm ơn cậu. Tôi khỏe rôi. Mà sao cậu chu đáo quá, đem cả cháo đến_Kiệt nói
-Trời ơi, có gì đây anh. Chẳng qua em biết rằng nếu như em k mang cháo đến thì anh khó lòng mà sống nổi vì chỉ Ngọc có biết nấu cháo hay gì đâu_Leon nói
-Cảm ơn cậu. Giá mà cậu tới hơn 1 tí_Kiệt nói
-Sao thế ạ?_Leon hỏi
-Tôi ăn rồi, cháo g..._Kiệt đang nói thì bị Ngọc nhéo 1 cái rõ đau
-Cháo gì ạ?_Leon hỏi
-À, cháo gà, cháo gà, ngon lắm, Ngọc nấu đó_Kiệt đâu quá nên đành nói bừa
-Thế ạ? Vậy là em đánh giá sai chị Ngọc rồi. Thôi, em để cháo ở đây, nếu có đói thì anh ăn thêm, Em có chuyện phải đi gấp_Leon nói
-Ơ, sao thế. Làm gì mà hấp tấp vậy? Gặp bạn gái hả?_Ngọc hỏi đầy gian xảo
-Chị này! Tinh ghª_Leon đỏ mặt nói rồi chạy mất
Sau khi Leon đi, Kiệt nói
-Cậu nói đúng rồi đó Leon. Anh thật khổ. Ngọc chả làm được gì hết trơn_Kiệt nói
-Cậu nói gì? Nhắc lại lần nữa xem?_Ngọc nhéo tai Kiệt hỏi
-Ái ái, bỏ ra. Mình nói cậu dễ thuơng, hiền lành, đáng yêu_Kiệt nói
-biết vậy là tốt_Ngọc nói
-Thật ra là ngược lại_Kiệt nói thầm
-Gì?_Ngọc quay lại hỏi
-k có gì_Kiệt nói nhưng lại suy nghĩ:" Tai thính thật"

Kiệt ở lại hết buổi sáng thì ra về, hỏi Ngọc đồ mình đâu thì chỉ 1 câu nói vô tình
- k biết! Chắc Leon lấy rồi_Kèm theo 1 nụ cười nham nhở

Miku Ohashi - Azumi Mizushima - Akiho Yoshizawa

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ